Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 

Đấu Thiên - Y Lữ

 
Có bài mới 15.06.2016, 09:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 1283 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Cổ đại, huyền huyễn] Đấu Thiên - Y Lữ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3

edit: Na Na


Năm Kiến Văn thứ tư ngày mười bảy tháng sáu, Yến Vương Chu Lệ kế vị, năm thứ năm đổi niên hiệu thành Vĩnh Lạc năm thứ nhất.

Tháng Giêng năm Vĩnh Lạc thứ nhất, lập Bắc Bình thành kinh đô, chiếu sửa Bắc Bình thành Bắc Kinh.

Vĩnh Lạc năm Nhuận tháng Bảy, hạ chiếu tháng Năm sang năm cho xây lại cung điện Bắc Kinh, cho người xẻ gỗ nung gạch.

Vĩnh Lạc năm mười tám tháng Chín, cung điện Bắc Kinh được hoàn thành, vua ở tạm tại Lễ Bộ*, sang năm ra chiếu chuyển Bắc Kinh thành Kinh đô. Tháng mười một, dời đô về Bắc Kinh chiếu cáo thiên hạ.

(Lễ Bộ: là công thự, hay là nơi làm việc của các quan, quan cai quản cao nhất là Lễ Bộ Thượng Thư)

Vĩnh Lạc tháng Giêng năm thứ mười chín, Vua đến Thái miếu viếng linh vị tổ tiên, Hoàng Thái tử đến lễ tế đàn ở ngoại ô cúng bài vị Thiên Địa, Hoàng Thái tôn đến viếng lăng mộ tổ tiên, Kiềm Quốc Công Mộc Thịnh đến phúng bái đàn tế Thần Sông Thần Núi. Hoàng đế ngự tại điện Phụng Thiên ban chiếu mở tiệc thiết yến quần thần.

Tháng Giêng, tiết trời giá rét, cuồng phong cuồn cuộn, tuyết rơi dày bảo phủ một màu trắng xóa xuống thành Bắc Kinh, đưa mắt nhìn bốn phía chỉ thấy một mảng trắng mênh mông.

Hoàng đế đứng ngoài cung mới khánh thành, đón chín nam tử đang phi khoái mã băng băng giữa trời gió rét cắt da cắt thịt, áo giáp mũ chiến hoa mỹ, đích thị là Chín Long tử hạ phàm.

Lần lượt ba tòa đại điện Ngọ Môn, Phụng Thiên, Hoa Cái hiện ra trước mặt, đều là tường đỏ mái vàng, họa trần chạm xà (trần nhà được vẽ họa tiết, còn xà nhà được chạm trổ điêu khắc), cung điện lầu các quả thật là nguy nga lộng lẫy, hùng vĩ tráng lệ.

Chín Long tử nhất tề xuống ngựa, hô vang: “Hảo Hoàng cung!”

Chu Lệ hạ chiếu xây dựng lại tòa cung điện từ năm Vĩnh Lạc thứ sáu, đến cuối năm thứ mười ba mới hoàn thành, bố cục của tòa cung điện rất chặt chẽ, sắp đặt trật tự và rành mạch, từng tấc gạch tấc ngói phải được chế tạo chính xác theo quy định, cấp bậc để thể hiện quyền uy tối cao của đế vương.

Trong số chín Long tử, thì chỉ có Bí Hý đóng quân trong Bắc Kinh nhiều năm, còn tám Long tử khác hàng năm đều ở bên ngoài, giúp vua chấn thủ biên giới, nên đây là lần đầu tiên nhìn thấy tòa cung điện hùng vĩ này, đương nhiên không thể không tán dương khen ngợi.

Bí Hý khẽ cười nói: “Trên có Thượng đế, dưới có Thiên tử, nơi ở của Thiên tử đương nhiên không giống người thường rồi. Hoàng đế Chu gia hôm nay thiết yến quần thần ở điện Phụng Thiên, đến lúc đấy các đệ khen cũng không muộn.”

Đang nói chuyện thì một thái giám bước nhanh đến, hành lễ nói: “Hoàng Thượng đã đến điện Hoa Cái, mời Cửu Dực Tướng mau đến yết kiến.”

Chín Long tử đi theo hắn, trên đường đi qua điện Phụng Thiên thấy trong khoảng sân rộng lát đá cẩm thạch đã có khoảng chừng mấy trăm quan viên đang chờ trước cửa điện.

Vốn trước khi cử hành các lễ lớn, Hoàng đế không cần phải đến từ sớm, mà đến điện Hoa Cái nghỉ ngơi trước, để cho các thần tử đến đầy đủ chờ đợi ngoài điện thì mới bằng lòng lộ diện,  việc này nhằm thể hiện uy nghiêm và sự thận trọng của Hoàng đế.

Bí Hý thấy vậy thì không khỏi ngạc nhiên nghĩ: Không đến nửa canh giờ nữa là bắt đầu đại yến, vậy mà lại gọi họ đến điện Hoa Cái, hay là có việc gấp?

Một ý nghĩ vừa thoáng qua, khi ngẩng đầu lên thì điện Hoa Cái đã ngay trước mặt.

Đây là một tòa nhà kiến trúc hình vuông, bốn mặt đều thông ra hành lang, sàn nhà được rát vàng, mái nhà được lợp ngói lưu ly vàng kim, ở giữa mái là đỉnh kim bảo[1] bằng đồng. Chính diện có mười hai cánh cửa, trên cửa trang trí hoa văn tam giao lục oản[2], thềm đá ở vị trí chính giữa trước cửa điện được chạm nổi hoa văn rồng ngự mây. Tỳ thải[3] trong điện được trang trí bằng họa tiết Kim Long (rồng thiếp vàng), trên trần điện thì trang trí mặt rồng thiếp vàng. Mặc dù chỉ là cung điện nhỏ để Hoàng đế nghỉ ngơi nhưng cũng đã hoa lệ lộng lẫy vô cùng.

Trong điện đặt một chiếc ngai vàng địa bình[4], và người đang ngồi trên đó mặc long bào tước vũ tơ tằm màu hoàng kim, chính là Chu Lệ.

Bí Hý là Long tử nên nhìn thấy Chu Lệ Hoàng đế của nhân gian kia tất nhiên không cần quỳ lạy, nhưng bọn họ phụng mệnh Ngọc đế hạ phàm, ngoài Chu Nguyên Chương, Chu Lệ thì nhiều năm qua chưa có người trần tục nào phát hiện ra chân thân của họ. Lúc này trong điện còn có người khác ở bên, nếu không lạy thì sẽ lộ ra sơ hở, mà lạy thì quá hạ thấp chính mình.

Đang do dự thì Chu Lệ đã rời khỏi ngai vàng tiến lên đón, cười nói: “Chín vị ái khanh nhiều năm qua theo trẫm Đông chinh Tây chiến, cùng trẫm trị vì thiên hạ nên không cần đa lễ. Người đâu, lấy ghế cho Cửu Dực Tướng!” Chỉ cần một câu đã giải quyết ổn thỏa.

Ngay lập tức cung nhân mang ghế tựa đến. Mặc dù Chu Lệ luôn miệng nói muốn cùng trị vì thiên hạ nhưng lại vẫy bảo cung nhân lùi hết đi, còn mình thì ngồi trở lại ngai vàng.

Đến khi Bí Hý ngồi xuống thấy không còn cung nhân nào trong điện, liền hỏi: “Hoàng đế vội cho tìm chúng ta đến chẳng hay là có chuyện gì?”

Hắn chỉ gọi “Bệ hạ” với Ngọc đế, còn tiếng “Hoàng đế” này hắn gọi quả thực không cung kính cho lắm, nghe như gọi tên một người bình thường.

Chu Lệ mặc dù là quý nhân trên nhân gian nhưng lại không thể làm gì được Long tử, vẻ không hài lòng chợt hiện trên mặt, nhưng rất nhanh sau đó thay bằng vẻ buồn rầu, hắn thở dài nói: “Tân cung mới khánh thành, nhiều ngày nay trẫm buồn vui lẫn lộn, đêm ngủ không ngon. Vui là vì cuối cùng trẫm cũng thống trị được thiên hạ; buồn chính là vì vừa mới bình được thiên hạ, những phương Bắc vẫn còn thế lực nhà Nguyên cũ, phía Nam lại có dư nghiệt của Minh giáo, nếu cứ để vậy thì không tốt với cuộc sống của bách tính. Trẫm nghe nói chín vị Long tử dạo gần đây có ý muốn rời khỏi, không biết là thật hay giả? Thiết nghĩ ngày nay trẫm có thiên hạ đúng là nhờ công của chín vị Long tử, thật không dám nghĩ đến một ngày chín vị không còn ở bên trẫm nữa, lúc đó trẫm nên làm như thế nào.” Nói xong lại tưởng như sắp rơi lệ.

Trong số chín Long tử, có Thao Thiết là người ghét nói ghét bàn đến chuyện tình cảm nhất, thấy lời Chu Lệ tuy tình cảm thân thiết, nhưng vẫn nghe ra ý ngầm trong đó, nên lập tức lạnh lùng nói: “Không biết làm thế nào đấy là chuyện của ngài, ta hạ phàm trợ giúp ngài là thuận theo thiên mệnh, không thể làm trái, nhưng chẳng lẽ chúng ta phải vĩnh viễn ở lại nhân gian không rời đi sao? Nói thật cho ngài biết, nếu không phải vì Đại ca tin vào lời nói càn của Trúc Hồn, nói cái gì mà thời cơ trở về Long Cung chưa tới, thì ta đã rời đi từ mười tám năm trước rồi!”

“Trúc Hồn?” Tròng mắt Chu Lệ vừa chuyển, có vẻ suy nghĩ nói, “Trẫm nhớ rồi, mười tám năm trước trẫm cũng từng gặp nữ luyện đan sư ấy trong cung ở Nam Kinh. Ngày đó hình như Đại Vương tử còn bảo hộ tính mạng của nàng thì phải?”

Nói xong lại nhìn về phía Bí Hý, cười nói: “Mà không biết, Đại Vương tử nói gì cùng nàng ta?”

Bí Hý hờ hững trả lời: “Không có gì, không khác nhiều so với điều hoàng đế vừa nghe, chẳng qua thời cuộc chưa ổn định, hy vọng ta nghĩ đến bá tính thiên hạ mà ở thêm một thời gian nữa thôi.”

“Thật kỳ lạ.” Chu Lệ chậm rãi nói, “Chỉ là một thầy luyện đan mà có thể nhìn thấu chân thân của các ngài sao?”

Bí Hý “Ừ” một tiếng nói: “Chuyện này cũng không lạ kỳ, có người phàm trần sinh ra được trời ban cho đôi Thiên Nhãn, kể cả Thần Phật trên chín tầng mây có biến hóa thế nào cũng không thể gạt được con mắt của người như thế.”

“Thiên Nhãn? Ra vậy.” Chu Lệ gật đầu, suy nghĩ một chút, đôi mày dài nhướn lên, lại nói: “Dù sao, một nữ tử can đảm có kiến thức như nàng có thể khuyên nhủ được ngài như vậy cũng là người tài thật hiếm thấy, vì sao Đại Vương tử không dẫn đến diện kiến trẫm?”

Bí Hý bật cười: “Từ ngày đó đến mười tám năm qua, ta không còn nghe thấy tin tức của nữ tử đó nữa, làm sao giới thiệu cho ngài được nữa?”

Chu Lệ thất vọng thở dài: “Đáng tiếc đáng tiếc… Thôi! Giờ lành đã tới, mời chư vị Long tử đến điện Phụng Thiên, phải đi hay ở, thì chờ xong bữa tiệc lại bàn tiếp cũng không muộn, thế nào?”

“Đúng vậy! Đúng vậy!” Thao Thiết lên cơn háu ăn, vội kéo lấy tay Bí Hý la lên: “Đại ca, có chuyện gì thì cơm nước xong hẵng giải quyết, nha?”

Bí Hý bị hắn lôi ra khỏi điện Hoa Cái, vừa ra đến cửa điện thì mặt trầm xuống, hạ giọng nói từng chữ một: “Đệ gây họa rồi, biết không?”

“Cái gì mà họa, ăn trước đã… Mà gì cơ? Họa? Đệ gây nên họa gì vậy?”

“Ăn nói hồ đồ!” Bí Hý bỗng trở tay cầm lấy cổ tay Thao Thiết, vẻ mặt tàn bạo vô cùng, “Đệ còn mặt mũi mà hỏi ta sao!”

Hắn trời sinh thần lực ghê gớm, chỉ dùng chút lực mà Thao Thiết thấy cổ tay đau đớn như bị lửa thiêu bỏng, nhe răng trợn mắt nói: “Ta làm gì? Ta làm gì chứ? Đại ca! Huynh, huynh mau buông tay, mau mau buông… Huynh mà không buông, ta, ta sắp lộ chân thân rồi!”

“Đệ!” Bí Hý hung hăng trừng mắt nhìn khuôn mặt hắn đau đến biến dạng, trừng nửa buổi thì lòng tức giận cũng nguôi, chán nản buông tay ra nói: “Đệ không hiểu, ta không trách đệ, đúng là đệ thực sự không hiểu…”

“Ta không hiểu cái gì? Huynh nói cho ta biết đi!” Thao Thiết la lên.

Bí Hý không nhìn hắn nữa, ngửa mặt nhìn lên trời xanh, đôi mắt nhuốm đầy nỗi đau, thì thào lên một cái tên: “Trúc Hồn…”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Mộc Ngọc về bài viết trên: Violet12358
     

Có bài mới 15.06.2016, 09:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 1283 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Cổ đại, huyền huyễn] Đấu Thiên - Y Lữ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4

Edit: Na Na


“Trúc Hồn…”

Tiếng gọi trầm thấp ấy dường như là kết tinh của tình cảm sâu nặng nhất trong trời đất, khiến cho Ngưng Thường dù đang ngủ nhưng toàn thân vẫn chấn động, nhìn về hướng tiếng nói ấy truyền đến, trong lòng mừng vui không thôi ——.

Hắn đến. Hắn, lại đến rồi.

Mười tám năm trước, hắn tựa như một bóng ma, khoác lên mình chiếc áo được dệt từ giấc mộng, hàng đêm đều vào trong mộng gặp cô.

Ngưng Thương không biết giấc mơ này rốt cuộc mang ý nghĩa gì. Lúc đầu cũng từng sợ hãi, bởi cô phát hiện chưa có người nào từng trải qua những chuyện giống như thế này. Nhưng sau đó cô đã quen với việc mơ thấy hắn, cũng quen có hắn trong mơ, bởi vậy mà sinh ra cảm giác chờ đợi nhớ mong…

Trong giấc mơ của cô, hắn hiện lên rõ ràng, từng biểu cảm trên khuôn mặt hắn dù là nhỏ nhất, từ nội tâm phức tạp đến vui mừng sầu bi, cô đều nhìn không xót. Cô hiểu rõ mọi chuyện của hắn, bao gồm cả lai lịch không hề tầm thường của hắn, và cả chuyện khiến hắn trăn trở canh cánh trong lòng, ở lại nhân gian thêm mười tám năm mà vẫn không muốn rời xa người con gái hắn yêu.

Người con gái ấy tên là Trúc Hồn.

Mười tám năm qua, Ngưng Thường chứng kiến hắn và nàng từ gặp nhau thành quen nhau rồi hiểu nhau dần dà yêu nhau; nhìn thấy hắn vô số lần dùng ánh mắt sáng như sao ngắm nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, ngắm thật lâu mà vẫn không muốn ngừng lại; thấy hắn đưa bàn tay to thô giáp chần chừ vuốt lên chiếc cằm mịn màng tinh tế của nàng, thật lâu sau vẫn không muốn rời ra…

Thế nhưng càng nhiều hơn đó là những lần chứng kiến hắn gọi tên nàng, giọng nói đó như chứa đựng muôn vàn yêu thương chân thành sâu nặng: “Trúc Hồn… Trúc Hồn…”

Mà người con gái kia, trong suốt những lần đó đều chỉ lặng im không nói, cho dù hắn có dốc hết tình cảm nhìn nàng, gọi tên nàng, vỗ về nàng, nàng cũng chỉ nở một nụ cười rực rỡ, thế nhưng sự rực rỡ tươi đẹp nào cũng chỉ tồn tại trong tích tắc, còn bầu trời hiu quạnh sau cơn mưa mới thực sự là vĩnh hằng.

Bởi nàng hiểu rõ bản thân mình sẽ mãi cô đơn lạnh lẽo, nàng hiểu rõ vì nàng có một đôi Thiên Nhãn, không chỉ nhìn thấu thiên cơ, mà còn nhìn thấy rõ số kiếp của mình.

“Tất thảy đều đã được định trước.” nàng nói với hắn, giọng nói thản nhiên, “Chúng ta gặp nhau, rồi chúng ta lại xa nhau, cũng là như vậy.”

Lúc nàng nói lên lời này, trong tiểu viện tràn ngập hương khói, gió cuốn thổi tung bức mành xanh ngọc, sắc xanh ấy thật tươi đẹp hấp dẫn mắt người làm sao. Nàng vẫn mặc bộ quần áo màu đỏ, đứng dưới tàng liễu xanh mướt, suối tóc đen tuyền, da dẻ dường như còn trắng hơn tuyết, nhưng giọng nói lại trong trẻo lạnh lùng, vẻ mặt hờ hững giống như người không còn tồn tại trên nhân gian.

Mà bấy giờ, cây cối trong tiểu viện đã khô héo, cành lá điêu tàn, nàng lại mặc bộ hồng bào đỏ như máu nổi bật giữa trời tuyết khiến người ta kinh tâm động phách. Bỗng nhiên nàng cúi người nhặt một chiếc lá thu khô giòn còn sót lại bên chân, bàn tay trắng đến gần như trong suốt đó khi chạm vào chiếc lá lại ánh lên một chút màu xanh vàng héo khô, khiến nó nhuốm màu bệnh tật. Nàng nhìn hồi lâu rồi lại ném đi, thản nhiên nói: “Sống hay chết, chia ly hay bên nhau, đều đã được định trước, chàng đừng nên trách Ngũ đệ của chàng.”

Và ngay lúc đó hắn bỗng gọi lớn một tiếng khiến Ngưng Thường trong giấc mộng hơi giật mình: “Trúc Hồn…”

Ngưng Thường từng vô số lần nghe thấy tiếng hắn hô lên như vậy, thế nhưng lần này, dường như không giống lần trước, trong tiếng gọi thâm tình đó còn cất chứa một tâm trạng nào đó khó có thể nói rõ: Là không cam tâm? Hay bất đắc dĩ? Hoặc là, sợ?

Không, hắn sẽ không sợ, hắn không nên sợ…

Trên chiến trường, hắn chiến đấu anh dũng, không có gì cản nổi hắn, dù có giết hàng nghìn quân thù cũng không nhiễm máu tanh. Hắn là Long Trưởng tử, không có chuyện gì trên thiên hạ này có thể khiến hắn sợ hãi, chưa từng có…

Lòng Ngưng Thường bỗng rối loạn, cô đã quen nhìn người đàn ông đó luôn nồng nàn tình cảm luôn tràn đầy nhiệt huyết, giờ đột nhiên lại thấy hắn nôn nóng bất an, như đã đánh mất linh hồn, thì cô cũng giống như mất đi chỗ dựa, không biết trái tim bị cái gì lấp đầy mà kín đặc, thỉnh thoảng có kẽ hở thì lại rỉ ra sự chua xót —— hắn vì ai mà hoảng hốt như vậy?

Thực ra không cần hỏi —— ngoài nàng thì còn là ai nữa đây?

Nhưng vì sao, người con gái có thể làm rung động một trái tim không thuộc về nhân gian, lại vẫn cười một cách cô đơn như vậy, phảng phất như sự tồn tại của nàng chỉ để trêu chọc kẻ khác, mà chính nàng, cũng luôn giữ mãi một thái độ như vậy … Cười như thế, quả thật có thể ép người ta nổi điên.

“Đừng cười như vậy.” Hắn không thể kìm nén được nữa, đột nhiên kéo nàng vào lòng, thanh âm hơi run rẩy, “Trúc Hồn, sẽ có cách mà! Ta chắc chắn có thể nghĩ ra cách để nàng không chết, chỉ cần nàng không chết, là ta có thể ghi nhớ được tất cả, hai chúng ta sẽ không chia lìa nữa.”

“Chàng ngốc…” Nàng đưa mắt nhìn hắn, đôi mắt vẫn tĩnh lặng, “Ta nói rồi, chúng ta chỉ có mười tám năm bên nhau thôi. Mười tám năm sau, khi Chu Lệ lần nữa hỏi ta ở đâu, có nghĩa là ngày chúng ta phải ly biệt đã tới. Đây là vận mệnh đã an bài cho số kiếp của chúng ta, nó đã vận hành ngay từ thời điểm chúng ta gặp nhau, ngoài việc chấp nhận ra thì chúng ta chẳng thể làm gì được…”

Nói xong, khóe môi nàng khẽ cong lên, bất ngờ cười rộ lên: “Sao trông chàng khó chịu vậy? Chỉ là ly biệt thôi mà, ta biết ta vĩnh viễn sẽ không quên chàng, thì còn cần phải sợ nó sao?”

“Đồ ngốc!” Giọng Bí Hý khàn khàn, “Nếu nàng có thể quên ta đi, nhất định sẽ không bị đày ải dưới lục đạo luân hồi nữa!”

(Lục đạo luân hồi: lục đạo – sáu đường, luân hồi – xoay vần, gồm: Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh, Atula, Người, Trời. Chúng ta sinh rồi chết, chết rồi lại sinh trong lục đạo luân hồi, đã từng ở trong Địa ngục, Ngạ quỷ, Súc sinh. Atula, Người, Trời.)

“Cũng không còn được đời đời kiếp kiếp gặp lại chàng.” Giọng nàng hờ hững mà cố chấp.

Cũng không còn được đời đời kiếp kiếp gặp chàng.

—— Chỉ mười chữ đơn giản nhưng lại mang theo sự chân tình quyến luyến cùng nỗi đau xót thấu xương.

Ngưng Thường bỗng thấy mắt nóng lên, cổ họng như bị tắc nghẹn, khó chịu đến cùng cực, không thể nào đè ép xuống được.

Xung quanh bỗng u ám đi, ở trên không trung hư ảo, cô được chứng kiến hết thảy: từ một cơ duyên nho nhỏ từ nghìn năm trước giúp nàng gặp được hắn, số phận đã an bài nên cơ duyên này, nhưng vận mệnh lại không cho phép. Cuối cùng sóng to gió lớn kéo đến, dù là ai cũng không thể xoay chuyển ——

Long Trưởng tử yêu nữ tử phàm trần bị phong ấn trí nhớ, dẫn tới tính cách đại biến, vì để che giấu nên nói với bên ngoài là được gửi đến chỗ Đại Vũ để cảm hóa, còn nữ tử phàm trần không yên phận đi mê hoặc thiên thần lập tức bị đầy xuống luân hồi… Một người mất trí nhớ, một người bỏ mạng, Thần giới luôn biết cách dùng những thủ đoạn tàn khốc mà hiệu quả như vậy, không để lại chút cơ may nào để xoay chuyển.

Thế nhưng, những vị thần vạn năng ấy đã đánh giá thấp một loại sức mạnh, đó là sức mạnh vĩ đại nhất tam giới tứ sinh lục đạo thập phương —— dũng khí.

Tất cả Thần linh đều không ngờ tới, nữ tử bị họ cướng ép đày vào luân hồi kia, lại có dũng khí từ chối uống bát canh Mạnh Bà dưới Nại Hà!

Quên, đó chính là ân điển của Thần linh ban cho người phàm, vậy mà nữ tử kia lại muốn mang trên mình mọi ký ức đã qua, tất cả chỉ để đời đời kiếp kiếp sau được gặp người mình yêu.

Các Thần linh đang xoay xở không ra cách, thì vị thần chủ quản công danh phúc lộc Văn Xương Đế Quân được cho là thông minh nhất nói: “Nàng không muốn quên thì ta ban thưởng cho nàng đôi Thiên Nhãn, để cho nàng đời đời kiếp kiếp đều tìm được Long Trưởng tử giữa biển người, để họ mỗi một lần yêu nhau là một lần chia lìa —— cứ vậy mà trải qua từng kiếp luân hồi, nàng ta càng không chịu uống canh Mạnh Bà thì nỗi thống khổ tích cóp càng nhiều trong trí nhớ! Bản Quân thực muốn xem xem, một nữ tử phàm trần như nàng có thể chịu được mấy kiếp.”

Như người ta thường nói: Đa trí cận yêu, đa nhân cận trá.* Lời ấy quả không sai.

(*Giải nghĩa: Đây là câu nói của Lỗ Tấn khi bàn về Tam Quốc Diễn Nghĩa của tác giả La Quán Trung, cụ thể: “Đa trí cận yêu”, thông minh quá hóa yêu quái, là chỉ nhân vật Gia Cát Lượng, ý nói nhân vật này được xây dựng quá thông minh cơ trí không giống người thường. Và câu “Đa nhân cận trá”, nhân đức quá hóa giả dối, là để chỉ nhân vật Lưu Bị, nhân vật này lại được xây dựng quá nhân đức độ lượng vượt quá tính chân thực trong lịch sử.)

Chỉ một câu nói, mà Văn Xương Đế Quân đã đẩy số kiếp người nữ tử phàm trần si dại kia rơi xuống tận cùng vực thẳm của nỗi thống khổ.

Chín kiếp, chín lần luân hồi, chín lần gặp nhau, chín lần sinh ly tử biệt, nỗi đau đớn của nàng không có tận cùng, nỗi tương tư của nàng không có điểm kết.

Mà Bí Hý, có thể hô mưa gọi gió, nhưng dù lên trời xuống đất cũng không tìm được lời giải để tháo bỏ phong ấn trí nhớ —— Và vì phải chịu phong ấn kia mà sau mỗi lần Trúc Hồn chết, toàn bộ ký ức hắn có với nàng đều biến mất. Mỗi một lần nàng chết, hắn lại quên, ngay cả khi trong lòng đang ôm thi thể còn ấm áp của nàng, trên mặt vẫn vương dòng lệ đau thương, hắn cũng không thể nghĩ ra nổi vì sao mình lại bị như vậy. Hắn mất đi tất cả, cũng quên đi hết thảy, sau đó lại bắt đầu quãng thời gian chờ đợi trong vô thức, chờ đợi đến lần gặp tiếp theo. Sinh mệnh của hắn đồng thọ theo thiên địa, cứ vậy mà trải qua cái vòng luẩn quẩn “Mất nàng – Quên nàng – Yêu nàng – Mất nàng”.

Nỗi thống khổ của hắn và nàng, rốt cuộc là của ai sâu hơn?

Được quên đi là cái phúc, đúng vậy, thực sự là phúc. Trúc Hồn, nếu cô bằng lòng, thì xin cô hãy buông tha cho bản thân, và cũng buông tha cho hắn đi!

Ngưng Thường nhìn về đôi nam nữ đang ôm chặt nhau kia, mà lệ chảy dài…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Mộc Ngọc về bài viết trên: Violet12358
     
Có bài mới 15.06.2016, 09:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên nổi bật
Thành viên nổi bật
 
Ngày tham gia: 26.05.2016, 15:02
Bài viết: 2261
Được thanks: 1283 lần
Điểm: 10.36
Có bài mới Re: [Cổ đại, huyền huyễn] Đấu Thiên - Y Lữ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

edit: Na Na


Mùng chín tháng Giêng, ngày sinh của Ngọc Đế.

Trong ngày tốt lành đó, vua Vĩnh Lạc Chu Lệ đích thân dẫn theo mấy trăm vị đại thần thân tín cử hành nghi lễ Kim Lục (hay gọi là Đại lễ Thánh Đản), tế bái Ngọc Hoàng Đại Đế, song song với đó thực hiện đại lễ chay tịnh, để các vị đạo sĩ tụng kinh sám hối, cầu cho mưa thuận gió hòa, quốc thái dân an.

Chín Long tử thuộc về Thiên giới nên không tế bái giống nghi thức của người phàm, cho nên họ không tham gia nghi lễ này. Nhưng đến lúc gần tối, trong cung lại truyền ra ý chỉ, muốn họ mau chóng vào cung Phụng Thiên yết kiến.

Lúc vào cung thì trời cũng tối hẳn, trong cung Phụng Thiên đèn đuốc sáng trưng, nhưng lại chỉ có mình Chu Lệ đứng ngoài điện, trên người vẫn mặc bộ trang phục giành cho đại lễ.

Thấy chín Long tử đến, hắn cũng không mở miệng nói, mà chỉ đưa đôi mắt đầy thâm ý nhìn về phía họ, mãi lâu sau mới nói: “Tối muộn mời các vị đến như thế này, là có chuyện quan trọng cần bàn bạc, thỉnh các chư vị thứ lỗi.”

Bí Hý lạnh nhạt nói: “Nay Thiên hạ của Hoàng đế đã an ổn, có chuyện quan trọng thì nên bàn bạc với các vị đại thần, còn chúng ta sợ rằng lực bất tòng tâm.”

Lời vừa nói ra, chẳng khác gì tuyên bố với Chu Lệ rằng ý bọn họ đã quyết, có nói thêm cũng vô dụng.

Chu Lệ nghe xong lại không lên tiếng mà chỉ lặng im trông lên bầu trời, lúc lâu sau bỗng nói: “Người đời đều nói Ngọc Hoàng Đại Đế là chúa tể Tam Tài* (Thiên, Địa, Nhân), nắm giữ cân bằng giữa vạn vật, âm dương tạo hóa đều không nằm ngoài bàn tay người, thần lực vĩ đại, áp đảo mọi chư thần trên Cửu Thiên. Xin hỏi Đại Vương tử, điều này là sự thật?”

Trong lúc này mà hắn lại bàn về Ngọc Đế, Bí Hý dù kinh ngạc nhưng vẫn nghiêm mặt nói: “Ngọc Hoàng chúng ta trải qua ba nghìn hai trăm kiếp mới thành Kim Tiên, xưng là ‘Thanh Tịnh Giác Vương Như Lai’, sau đó lại trải quan mười vạn kiếp mới được tôn thành Ngọc Đế, cho nên ngài được xưng là Vua của vạn thần cũng không hề quá đáng.”

Chu Lệ “à” một tiếng, gật đầu nói: “Nếu vậy thì trẫm yên lòng rồi.” Ngừng một lát, lại lập lại một lần nữa, “Yên lòng rồi.”

Rồi bất chợt nghiêng đầu nhìn về phía Bí Hý, tựa tiếu phi tiếu nói: “Chín vị Long tử, nói thật một câu cho trẫm nghe, các người thật sự muốn đi?”

Bí Hý đón ánh mắt hắn, nói rõ ràng hai chữ: “Đúng vậy.”

Chu Lệ thở dài tiếc nuối: “Chín vị Long tử rời nhà đã nhiều năm, lòng hoài niệm về gia đình đương nhiên trẫm có thể hiểu. Nhưng mà trẫm còn rất nhiều việc quan trọng cần các người tương trợ, sao có thể để các người đi cho được?”

Bí Hý nhìn hắn, trong mắt hiện lên vẻ tựa tiếu phi tiếu, nhẹ giọng nói: “Vậy sao, chẳng lẽ Hoàng đế muốn ép chúng ta ở lại?”

Ánh mắt Chu Lệ bỗng chốc sắc bén, nói từng từ một: “Không, được, sao?”

Chữ cuối cùng vừa rơi xuống, bất chợt nghe thấy một tiếng “Leng keng” vang lên như tiếng rồng gầm, tiếp đó là hàng vạn luồng sáng hoàng kim như vạn mũi kiếm sắc lạnh bức người phả vào mặt, mặt đất rung chấn không ngừng, lôi điện sấm sét cùng lúc phóng xuống từ sâu trong màn đêm, còn non sông dường như biến sắc.

Vị Long tử nhỏ nhất trong chín Long tử tên Tiêu Đồ, xưa nay vốn không thích mở miệng cũng nghẹn giọng cả kinh hô lên: “Kiếm Trảm Tiên!”

“Đúng vậy! Chín vị Long tử chắc không thể ngờ ‘Kiếm Trảm Tiên’ của Ngọc Đế ban cho lão Lưu Cơ lại rơi vào tay ta đâu nhỉ?” Chu Lệ cười ầm lên, cầm trường kiếm đi từng bước về phía chín Long tử, “Kiếm này là vật của Ngọc Đế, nên mang theo thần lực của Ngọc Đế, hơn nữa hôm nay còn là ngày Thánh Đản, thần lực càng mạnh hơn, dù các người có là Long tử cũng không thể chống lại nó. Muốn đi hay ở, sống hay chết, bây giờ các vị có bằng lòng cân nhắc lại một lần nữa không?”

“Họ Chu kia, ngươi quá đê tiện!” Nhai Tí chửi ầm lên, “Lão tử liều mạng với ngươi.”

“Thất đệ!” Dù đứng trước ranh giới giữa sự sống và cái chết nhưng mặt Bí Hý vẫn không đổi sắc, nhẹ giọng quát Nhai Tí ngừng lại, rồi nói với Chu Lệ, “Ngươi chỉ là kẻ phàm trần nên uy lực của ‘Kiếm Trảm Tiên’ sẽ không thể phát huy được, ngươi cho rằng mình có thể chi phối được chúng ta sao?”

Chu Lệ sửng sốt… Và ngay lúc hắn đang sửng sốt thì Bí Hý đồng thời kéo Bát đệ Kim Nghê song hành cùng mình, sử dụng luồng khí cát tường trên người Kim Nghê ngăn cản một phần ánh sáng của “Kiếm Trảm Tiên”, rồi xông lên như chớp bắt lấy cổ tay Chu Lệ.

Chu Lệ ăn đau phải buông lỏng tay, “Kiếm Trảm Tiên” vừa rơi xuống đất, Bí Hý lập tức hô lên: “Nhị đệ, mau!”

Ly Vẫn được trời ban cho năng lực có thể nuốt được vạn vật, nghe vậy thì lập tức mở rộng miệng ra, dồn sức hút lấy thanh kiếm Trảm Tiên kia, kẹp chặt trong răng.

Tình huống xoay chuyển quá nhanh khiến Chu Lệ tưởng như nắm chắc phần thắng trong tay lại bị chín Long tử chiếm mất thế chủ động, hắn vừa sợ vừa tức, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Nhưng ngay lúc này, một giọng nói nhàn nhạt của nữ tử truyền đến: “Ta đã nói rồi, cách của ngài —— không dùng được mà.”

Người Bí Hý chấn động, chậm rãi quay đầu nhìn về hướng giọng nói phát ra, và tức khắc giống như bị sét đánh, sắc mặt bỗng xanh mét, cơ thịt quanh khóe mắt không ngừng run rẩy, quả thực trông dáng vẻ hắn lúc này rất khủng khiếp.

Trong điện Phụng Thiên xuất hiện một cô gái mặc áo đỏ như máu, nàng đứng dựa vào cửa, ống tay áo hứng gió, phiêu bồng tựa thần tiên, và người đó chính là Trúc Hồn!

“Nàng…” Bí Hý mở miệng, vừa nói được một từ thì giọng đã khản đặc không thể nói tiếp.

Trúc Hồn từ từ đi tới trước mặt hắn, nhưng không nói gì mà chỉ lẳng lặng nhìn hắn, một lúc lâu sau lại chợt cười, vươn tay đến nhẹ nhàng chạm lên tay hắn…

Chỉ một cái chạm nhẹ như vậy thôi, nhưng Bí Hý lại như phải bỏng, bỗng co rụt tay lại buông cổ tay Chu Lệ ra.

Chu Lệ vội vội vàng vàng lùi ra sau, còn Bí Hý như không hề phát hiện, cứ ngơ ngác đứng nhìn Trúc Hồn.

Trúc Hồn than nhẹ một tiếng, dịu dàng nói: “Chàng đừng trách ta, ta cũng hết cách rồi.”

Bí Hý trầm mặc.

“Ta thật sự rất sợ.” Trúc Hồn tiếp tục nói, “Hôm nay là ngày chúng ta phải ly biệt. Đối với chàng mà nói, ly biệt chỉ là sự quên lãng, nhưng còn ta… Lại là cái chết. Ta không muốn chết.”

“Hắn!” Bí Hý chợt mở miệng, vung tay chỉ thẳng về phía Chu Lệ, cũng không để ý rằng ngón tay mình đang run lên điên cuồng, mà run giọng nói, “Hắn có thể cứu nàng sao?”

“Hắn không thể, nhưng có một vật có thể. Vật đó, chỉ hắn mới có thể cho ta. Điều kiện để trao đổi là ta nhất định phải giúp hắn giữ lại các người.”

“Tốt tốt tốt! Cuộc giao dịch này cũng công bằng đấy!” Bí Hý lớn tiếng cười ha hả, nhưng sự đau đớn trong ánh mắt hắn lại có thể khiến một người ngay cả lòng dạ sắt nhất khi nhìn vào cũng thấy tan nát cõi lòng, “Nếu vậy, xin hỏi Trúc Hồn cô nương…” Ngừng lại một chút, hắn cúi đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào mặt Trúc Hồn, hỏi từng từ một: “Nàng sẽ dùng cách gì để giữ ta lại?”

Chuyện bọn họ cảm mến nhau, suốt mười tám năm nay vẫn chưa ai biết, ngay cả các Long tử khác cũng vậy.

Nhai Tí tính nóng nảy, thấy vậy thì lập tức tiến lên một bước hét lên: “Đại ca, đừng nghe cô ta nói xằng nói bậy nữa! Mặc kệ cô ta dùng cái cách gì đi nữa, thì ta cứ làm thịt họ Chu kia trước đã!”

“Khó mà làm được.” Trúc Hồn xoay người cười với hắn, “Hiện nay hắn là đương kim Hoàng đế chân long thiên tử, vả lạ dương thọ của hắn chưa tận, nếu ngài giết hắn ắt bị trời phạt. Thêm nữa, hắn mà chết thì ai viết giấy phục mệnh cho các ngài?”

Không có giấy phục lệnh thì không biết khai báo sao với Ngọc Đế, mà cắt đứt dương thọ của con người càng là điều tối kỵ của Thần giới, Nhai Tí tuy là Long tử nhưng vẫn không thể không sợ hãi, bởi vậy hắn chần chừ không dám xuống tay, chỉ oán hận mà nói: “Hắn ta chỉ mong chúng ta vĩnh viễn ở lại nhân gian, thì sao chịu viết giấy cho chúng ta?”

“Ai nói hắn không chịu?” Đôi mắt sáng ngời của Trúc Hồn khẽ chuyển, “Không phải đây sao?”

Tay nàng nâng lên, giơ lên một tờ giấy còn rõ dấu Ngọc tỉ đỏ tươi.                                        

“Giấy Phục Mệnh!” Nhai Tí mừng rỡ, định vồ lấy, “Đưa đây!”

Nhưng Trúc Hồn bỗng chốc nghiêng người đi, khiến Nhai Tí vô vào khoảng không, tay trái nàng lấy ra cây đánh lửa cất trước ngực, giơ lên theo chiều gió, lửa lập tức bùng lên. Nàng cầm cây đánh lửa để sát vào tờ giấy, rồi mỉm cười nói: “Nếu ngài tiến thêm một bước, ta sẽ đốt nó.”

Nhai Tí sợ ném chuột vỡ bình nên không dám cướp nữa, hắn tức giận mắng mỏ. Nhưng Trúc Hồn cũng không để ý đến hắn, mà chỉ nói với Bí Hý: “Đại Vương tử, ngài và ta làm một giao dịch được chứ: nếu ngài làm giúp ta một chuyện, ta sẽ giao tờ giấy này cho ngài ngay lập tức, thế nào?”

Bí Hý đã biết trước đây nàng và Chu Lệ từng bắt tay nhau, giờ lại làm giao dịch với mình thì tất có trá, hắn nhìn nụ cười thản nhiên của nàng mà lòng đau đớn vô cùng, suýt nữa bật thốt lên rằng: Nếu nàng muốn ta ở lại, chỉ cần nói một câu ta nhất định sẽ làm theo ý nàng, nhưng vì sao lại muốn đối địch với ta, vì sao?

Lúc này lại nghe thấy nàng nói: “Việc đến nước này rồi, Đại Vương tử còn suy xét gì nữa? Chấp nhận, còn có giấy Phục mệnh mang trở về Thiên đình, không chấp nhận, chín huynh đệ các ngài sẽ vĩnh viễn ở lại nhân gian!”

Nàng uy hiếp hắn?

Nàng, vậy mà lại uy hiếp hắn!

Tâm Bí Hý đau như cắt, khuôn mặt người trước mặt quen thuộc như thế mà lại như xa lạ, rốt cuộc cũng hiểu ra nàng không còn là Trúc Hồn mà hắn yêu suốt mười tám năm kia, hắn mất nàng rồi, hắn mất nàng thật rồi… Giờ phút này, trở về Thiên đình hay vĩnh viễn ở lại nhân gian đã chẳng còn quan trọng với hắn, có lẽ đây là cái mà người ta gọi là mất hết hy vọng.

“Ta đồng ý với nàng.” Hắn cúi đầu nói.

Trúc Hồn mừng rỡ, đang muốn tiếp lời thì hắn lại nói: “Nhưng nàng phải giao giấy cho ta trước.”

Trúc Hồn hơi do dự, sau đó cười nói: “Được.”

Dứt lời, nhấc tay đưa ——

“Đừng cho hắn!” Chu Lệ la to lên, nhưng tờ giấy đã bị Nhai Tí đoạt được.

“Ngươi!” Chu Lệ tức giận đến run người, chỉ vào nàng quát: “Ngươi không muốn lấy vật kia nữa ư?!”

“Câm mồm!” Trúc Hồn quay đầu, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng hắn nói: “Nếu ngươi còn muốn hoàn thành việc này, thì đừng có lấy vật kia ra đe dọa ta!”

“Nhưng ngươi giao tờ giấy ra rồi…”

“Hắn còn phải làm giúp ta một việc cơ mà, ngươi lo cái gì?” Trúc Hồn khoan thai liếc về phía Bí Hý, “Mười tám năm qua, ngài chưa bao giờ lừa gạt ta, lần này cũng không chứ?”

Không đợi Bí Hý đáp lại, nàng đã nhẹ nhàng vỗ tay, ngay sau đó có hai võ sĩ hợp lực khiếng một tấm bia đá đi lên thềm điện, đặt xuống trước mặt nàng.

Tấm bia này cũng không to lắm, mặt trên khắc chi chít chữ.

Trúc Hồn nhìn chằm chằm những chữ trên tấm bia, ánh mắt nàng mờ mịt không biết đang suy nghĩ điều gì, lát sau mới nói: “Đại Vương tử, trời ban cho ngài thần lực dũng mãnh, vậy phiền ngài mang tấm bia này vào trong điện đi.”

Bí Hý kinh ngạc nhướn mày lên, hoài nghi hỏi lại: “Chỉ vậy sao?”

Trúc Hồn mím môi: “Chỉ vậy.”

Nhai Tí cười lên ha hả: “Đại ca ta thừa sức san bằng sông núi, kể cả nhấc tòa cung điện này lên cũng không hề gì, chỉ một tấm bia nho nhỏ thì có là cái gì! Đại ca, mau mau mang giúp nàng đi, chúng ta còn về nhà!”

Bí Hý đầu ngẩng lên, đầu gối trùng xuống, hai tay nắm lên tấm bia, xem ra là muốn vác lên vai…

“Bí Hý!”

Đúng lúc này Trúc Hồn khẽ hô lên.

Nhưng khi Bí Hý quay đầu nhìn thì nàng lại ngậm miệng, trên mặt hiện lên vẻ đau thương cùng tận, sau đó kiên quyết quay người đi, hướng về phía Chu Lệ nói: “Vật kia, đưa cho ta.”

Chu Lệ nhìn tấm bia đá rồi lại nhìn Bí Hý, giống như thật tin rằng có thể giữ lại chín vị Long tử kia, mà hắn lập tức đưa tay vào trong áo, móc ra một vật, đưa ra.

Trúc Hồn như lấy được vật chí bảo, tay vừa chạm vào đã nắm chặt lấy, nàng nắm nó một lúc lâu, rồi bỗng mở tay ra ——



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoa Mộc Ngọc về bài viết trên: Violet12358
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 8 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: miemei, Nấm iu và 87 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • Nhận ý kiến đóng góp cho Player đọc truyện

1 ... 11, 12, 13

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 463 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 320 điểm để mua Nữ thần mặt trời
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 285 điểm để mua Chong chóng gió 7 cánh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Cầu thủy tinh Tatty
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 440 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 476 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 452 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.