Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 

Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

 
Có bài mới 17.11.2018, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1066
Được thanks: 3980 lần
Điểm: 37.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất (77/130) - Điểm: 47
Chương 128:

Edit: susublue

Bác hai Hứa lại phát hiện, cho dù đi tới bàn này thì bà vẫn không tìm được cơ hội nói chuyện với Lâm Du. Cũng không biết có phải là cố ý hay không, từ đầu đến cuối Lâm Du đều không có cơ hội mở miệng. Hoặc nên nói là Hứa Mạch trông chừng Lâm Du quá kỹ, chỉ cần là bác hai Hứa mở miệng thì nhất định sẽ ngắt ngang. Cũng vì vậy mà không ai để ý tới bà.

Sau khi liên tục thử nhiều lần vẫn không có kết quả thì bác hai Hứa liền từ bỏ. Bà tự nhận mình có mắt nhìn, không đến nổi lúc này còn không nhìn ra ý  của Hứa Mạch. Tuy không biết Lâm Du có cùng suy nghĩ hay không, nhưng đúng là bà đã bị loại bỏ ra khỏi danh sách những người được ở xung quanh Lâm Du.

Đứng xa xa nhìn hành động của mẹ mình, Hứa Hoán bất đắc dĩ thở dài một hơi. Không phải anh không muốn giải vây cho mẹ, chẳng qua là ngay cả anh cũng cảm thấy nên ngăn cách mẹ mình và ra Lâm Du sẽ tốt hơn. Mâu thuẫn lúc trước dù đã qua nhưng cũng không thể tránh khỏi sự xa cách. Cho nên anh thấy cứ giữ khoảng cách như vậy là tốt nhất, không cần phải thay đổi.

"Anh họ, chị họ, ly rượu này phải kính hai người." Tần Nam dẫn theo Doãn Tĩnh Lan đi tới bàn của Hứa Mạch, cố ý nâng ly lên nói cám ơn Hứa Mạch và Lâm Du. Bất kể người khác nghĩ như thế nào nhưng anh cảm thấy Hứa Mạch và Lâm Du đã giúp mình rất nhiều. Tiếng cám ơn này xuất phát từ nội tâm.

" Anh họ, chị họ, cám ơn." Doãn Tĩnh Lan rất thích Lâm Du. Cùng lúc đó, cũng có ấn tượng không tệ về Hứa Mạch. Việc quen biết được Tần Nam, cô luôn coi Lâm Du là người làm mối nên mới cực kỳ sùng bái.

Lúc này là giờ lành nên Hứa Mạch và Lâm Du không từ chối, trực tiếp thu nhận lời cám ơn của hai người. Mặc dù bọn họ cho là tình cảm là chuyện của riêng Tần Nam và Doãn Tĩnh Lan.

"Dù nói như vậy thì Hứa Hoán vẫn thua!" Đẩy cánh tay Hứa Hoán một cái, Diệp Di Nhiên cười trêu ghẹo.

"Tôi nhận thua." Đây cũng không phải chuyện khó chịu gì, Hứa Hoán còn không tự đại đến mức độ chống chế. Anh giơ ly rượu về phía hai người, thản nhiên gật đầu.

"Bây giờ nhận thua cũng không được. Tôi chờ tới ngày cậu kết hôn.” Ban đầu đánh cuộc cũng chỉ là muốn tìm niềm vui, cái gọi là trừng phạt chỉ là uống rượu mà thôi. Hôm nay Tần Nam không ngăn cản được, lúc này Hứa Hoán nâng ly mời rượu, không chút khách sáo uống một hơi cạn sạch, ngay sau đó liền phản kích.

Hứa Hoán tỏ vẻ sao cũng được, nhún nhún vai, buông tay vô tội nói: " Được! Tôi cũng chờ tới ngày đó."

So với biến cố trong hôn lễ của Cố Nhiên và Triệu Tuyết Nhi, hôn lễ của Tần Nam và Doãn Tĩnh Lan có thể nói là thuận buồm xuôi gió hơn. Cho đến lúc tiễn tất cả tân khách cũng không xảy ra chuyện không vui gì.

Dĩ nhiên vào lúc này trên mạng đã ồn ào không thể nói nổi. Tần Nam có thân phận gì? Là ảnh đế quốc tế đó. Anh kết hôn thì nhất định sẽ đưa tới sóng to gió lớn. Nhưng nhân viên của giải trí Thần Thiên không phải ăn không ngồi rồi nên sớm đã chuẩn bị xong các biện pháp đối phó rồi, dienxdafnleequysdoon không có cách nào chống lại tất cả lời bàn tán nhưng cũng không để mình rơi vào thế yếu.

Vào lúc này, tác dụng của tập chí Đóa Nhuế đã phát huy. Với địa vị của Đóa Nhuế hiện nay thì những bài báo có liên quan đến Tần Nam đều có sức thuyết phục rất mạnh. Tất nhiên cũng chậm rãi giảm bớt áp lực cho giải trí Thần Thiên.

Thời gian luôn là liều thuốc tốt nhất. Qua thời gian, những lời bàn tán cũng dần dần lắng xuống. Dù là tốt hay xấu thì cũng chìm mất. Mà bản thân nhân vật của những lời nghị luận này lại đang vui thích dẫn Doãn Tĩnh Lan ra nước ngoài hưởng tuần trăng mật, không hề bị ảnh hưởng chút nào.

Sau khi hai bé lớn, bé nhỏ nhà Lâm Du được nửa tuổi thì liền đưa về Nhà họ Hứa.

Từ khi hai bảo bảo ra đời thì Tần Khả Tâm liền giảm bớt lịch trình. Chờ đến khi hai bé lớn và bé nhỏ được đưa về Nhà họ Hứa thì bà liền tuyên bố muốn ở ẩn, sau này cũng không diễn tấu nữa. Mỗi ngày đều trông coi cháu trai và cháu gái, giống như lấy được niềm vui của toàn thế giới vậy.

"Không có gì. Hai đứa cứ đi làm đi, hai đứa bé đã có mẹ trông rồi." Đây là lời cam kết của Tần Khả Tâm đối với Hứa Mạch và Lâm Du. Bà không hề có quan niệm là có con rồi thì không cho Lâm Du ra ngoài làm việc. Biết Lâm Du có trọng trách nặng nề trên người nên chưa từng nghĩ sẽ bắt Lâm Du từ bỏ công việc.

Đối với quyết định của Tần Khả Tâm, Hứa Chấn Thiên cũng không phản đối. Con cái có sự lựa chọn của con cái, chỉ cần không phạm pháp thì ông cũng sẽ không nhúng tay vào. Lâm Du làm việc rất khá, dù không coi là nữ cường nhân nhưng cũng có sức quyến rũ riêng biệt của con bé. Nếu Hứa Mạch không phản đối thì ông làm trưởng bối cũng sẽ ngầm cho phép.

Hứa Mạch quả thật không phản đối Lâm Du đi làm. Ở trong lòng anh, chỉ cần điều Lâm Du muốn làm thì dù là gì cũng được. Công việc cũng tốt, ở nhà cũng được, anh đều ủng hộ vô điều kiện. Vả lại nói thật anh rất hưởng thụ việc mỗi ngày đưa đón Lâm Du đi làm. Cảm giác chung đụng này rất thú vị, luôn tạo động lực vô hạn cho anh.

"Anh họ, anh đừng bao giờ cấm chị họ đi làm đó. Em chỉ có mỗi chị họ làm núi dựa thôi!" Tần Nam cũng vô tình nghe thấy mẹ mình nói chuyện, lúc này mới lập tức gọi điện cho Hứa Mạch. Dường như gần đây mấy vị trưởng bối cũng đang bàn bạc về chuyện này, ngược lại không có ai kiên quyết phản đối, cũng không chỉ trích Lâm Du không đúng, chẳng qua là ngồi đánh giá bàn bạc thôi.

" Ừ." Mấy vị trưởng bối đều có nói ý kiến của mình cho Hứa Mạch biết. Trước đó, Hứa Mạch đều đã tỏ thái độ với bọn họ rồi, hoàn toàn không thèm để ý tới việc bị hỏi.

"Phù! Vậy em an tâm rồi." Dĩ nhiên không phải Tần Nam nói chuyện này chỉ vì tiền đồ của mình mà là anh muốn chắc chắn thái độ của Hứa Mạch. So sánh với nhau thì anh cảm thấy Lâm Du thích hợp đi làm hơn là ở nhà chăm con. Nếu Hứa Mạch không bị các trưởng bối ảnh hưởng thì dĩ nhiên không còn gì tốt hơn nữa.

"Em cảm thấy anh uổng phí tâm tư rồi." Buồn cười nhìn thái độ của Tần Nam, Doãn Tĩnh Lan không nhịn được lắc đầu một cái. Cô là phụ nữ nên tất nhiên hiểu hơn Tần Nam. Từ khi biết Hứa Mạch và Lâm Du, Hứa Mạch không hề che giấu việc mình cưng chiều Lâm Du. Nếu nói là trưởng bối Nhà họ Hứa ép Lâm Du ở nhà chăm sóc con thì Doãn Tĩnh Lan còn tin chứ nếu nói đây là ý của Hứa Mạch thì thà cô tin là do Lâm Du tự tình nguyện muốn vậy còn hơn.

"Không phải là để phòng ngừa lỡ như sao!" Nghe Doãn Tĩnh Lan nói như thế, Tần Nam không khỏi cảm thấy lúng túng, cười khan biện giải cho mình.

"Vậy cũng phải có căn cứ mới được! Anh họ đối xử tốt với chị họ, chỉ cần người không mù thì đều có thể nhìn ra được. Cho nên hoàn toàn không cần phải lo lắng anh họ sẽ làm chuyện khiến chị ấy không vui." Doãn Tĩnh Lan nói tới đây liền nhìn Tần Nam đầy ẩn ý, trịnh trọng nói, "Về điểm này thì anh phải học tập anh họ cho tốt mới được."

Hoàn toàn không lường được mình sẽ bị dính líu vào, Tần Nam chỉ cảm thấy anh là người vô tội mà cũng bị trúng đạn. Nhưng nếu Doãn Tĩnh Lan đã yêu cầu như vậy rồi thì anh cũng sẽ tỏ rõ thái độ: "Anh họ vẫn là tấm gương cho anh học tập, cho tới bây giờ cũng không thay đổi."

"Vậy thì tốt." Cũng không biết là có phải đã bị Tần Nam đồng hóa rồi hay không, độ tin phục của Doãn Tĩnh Lan vào Hứa Mạch đã đạt tới cảnh giới nhất định, cô tin tưởng chỉ đơn giản vì đó là do Tần Nam nói, vì vậy nên không tranh luận thêm gì nữa.

Ngắt điện thoại của Tần Nam, Hứa Mạch còn chưa mở miệng nói gì thì đã nghe Lâm Du kinh ngạc nói: "Tần Nam?"

" Ừ. Hỏi chuyện em đi làm." Những cuộc điện thoại như vậy đã không phải là lần đầu tiên, Hứa Mạch cực kỳ bình tĩnh nói với Lâm Du.

Lâm Du không nhịn cười được. Cô thật không ngờ chỉ vì một chuyện không đáng nhắc tới mà lại khiến nhiều người quan tâm như vậy. Thật ra thì đối với cô có đi làm hay không cũng không quan trọng, chỉ cần tâm trạng vui vẻ thì dù đến công ty hay ở nhà cô đều không để ý.

"Tất cả mọi người rất quan tâm em." Không thể nghi ngờ sự quan tâm của mọi người nên Hứa Mạch liền khẳng định chắc chắn.

" Ừ, cám ơn mọi người." Có lẽ là bởi vì không hề phòng bị Hứa Mạch, hoặc là vì đã sinh con nên tính tình Lâm Du bất tri bất giác trở nên mềm mại. Nụ cười cũng thể hiện rất nhiều cảm giác trong lòng.

Thật ra thì lúc trước Hứa Mạch cũng không hỏi Lâm Du về chuyện này, chỉ vì anh cho rằng mình hiểu Lâm Du. Giờ phút này mọi chuyện phát triển đến mữa này, Hứa Mạch bỗng nhiên tỉ mỉ hỏi suy nghĩ của Lâm Du về vấn đề đơn giản này.

"Em không phản đối việc đi làm. Đồng thời, cũng không trốn tránh việc ở nhà trông con." Lâm Du trả lời theo suy nghĩ của mình, diễn dafnlê quysdôn không hề che giấu, cũng không hề gượng ép. Cô tin là Hứa Mạch cũng hiểu ý của mình.

Đúng như dự đoán, Lâm Du vừa dứt lời thì Hứa Mạch liền cười. Mặc dù có hơi khác so với suy nghĩ của anh nhưng quả thật anh có hiểu ý của Lâm Du.

"Cho nên, không cần phải quá để ý đến chuyện này. Nếu như nhất định cần em ở nhà chăm con thì cũng không thành vấn đề." Lâm Du nói với Hứa Mạch đầy chắc chắn.

"Không cần." Mặc dù Lâm Du nói không trốn tránh nhưng Hứa Mạch vẫn kiên định lắc đầu, "So với ở nhà chăm con thì anh càng muốn Tiểu Du theo anh đi làm."

Hứa Mạch tự là mình có thể nhìn thấu lòng người. Với những gì anh biết về Lâm Du thì Lâm Du quả thật không phải người phụ nữ của sự nghiệp. Nhưng Hứa Mạch biết rõ Lâm Du bất an cỡ nào.

Từ rất lâu về trước Hứa Mạch đã bảo đảm với Lâm Du là anh sẽ cho Lâm Du nắm giữ càng lúc càng nhiều thứ chứ sẽ không bịa đại lý do để ép Lâm Du ở nhà. Dù Lâm Du tự nguyện thì Hứa Mạch cũng sẽ không đồng ý. Anh muốn Lâm Du đứng ở vị trí cao hơn, vì anh biết chỉ có như vậy thì Lâm Du mới có thể bộc lộ được nhiều khả năng hơn.

" Được, em nghe lời anh." Lâm Du cũng không phản đối lời nói của Hứa Mạch nên gật đầu nói.

Nhìn Lâm Du biết điều như vậy, Hứa Mạch bỗng nhiên cảm thấy trong lòng mềm mại như một vũng nước. Anh ôm chầm Lâm Du vào trong ngực, thầm thở dài một hơi. Quả nhiên vẫn không có cách nào buông tay! Dù có thế nào thì cũng phải giữ chặt lấy, không cho phép người trong ngực này bị chút uất ức nào.

Chuyện Lâm Du tiếp tục đi làm cứ như vậy trôi qua. Từ nay về sau những người có tư cách nói đến chuyện này cũng sẽ không nghị luận nửa câu. Vì vậy nên người không liên quan sẽ không nhịn được hiếu kỳ mà đi hỏi thăm, nhưng thấy họ mềm cứng đều không nói thì cũng âm thâm bỏ qua.

Lịch trình sau lễ cưới của Tần Nam lại cực kỳ bận rộn. Bởi vì lịch trình không chỉ giới hạn ở thành phố D nên không thể không thường xuyên bay đi khắp nơi, Doãn Tĩnh Lan dứt khoát xung phong nhận việc làm trợ lý cho Tần Nam, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều ở bên cạnh Tần Nam.

Đối với việc này, Diệp Di Nhiên bĩu môi một cái, cười oán trách Doãn Tĩnh Lan thật không có nguyên tắc, cứ như vậy đã bán mình ra ngoài.

"Bọn tớ gọi là ân ái không rời." Doãn Tĩnh Lan không hề mắc cỡ, ngẩng đầu khoe khoang ngay trước mặt Diệp Di Nhiên và Lâm Du.

Lâm Du rất ủng hộ sự lựa chọn của Doãn Tĩnh Lan. Nghề của Tần Nam quá đặc thù, nếu như cứ luôn ở hai nơi khác nhau thì khó đảm bảo được xa mặt cách lòng. Đến lúc đó lại xảy ra mâu thuẫn không thể hóa giải, nếu vậy không bằng bắt đầu từ bây giờ liền bóp chết mọi khả năng có thể xảy ra từ trong trứng nước.

"Cậu xem, ngay cả chị họ cũng ủng hộ tớ." Lấy được thái độ của Lâm Du, Doãn Tĩnh Lan càng kiên định đi theo Tần Nam. Ngược lại Tần Nam cũng không thiếu tiền mà phải bắt cô đi làm, cô cũng không cảm thấy làm trợ lý cho Tần Nam là phải phụ thuộc vào Tần Nam. Chính cô có cổ phần và lợi nhuận từ vài tiệm mì, như vậy cũng đủ để cô tùy ý phung phí.

Nếu không phải địa vị kinh tế được xếp theo tầng lớp thì cô hoàn toàn có thể được coi là người có địa vị cao mà lại tự đi dìm mình xuống, sao phải nhìn sắc mặt Tần Nam để sống qua ngày. Bởi vì điều kiện tiên quyết là Doãn Tĩnh Lan hoàn toàn có thể tự do tự tại lựa chọn cuộc sống và công việc mà cô muốn, hoàn toàn không cần lo cho tương lai.

"Tùy cậu vậy!" Sau khi Diệp Di Nhiên kết hôn vẫn đến Diệp thị để làm việc. Chính cô cảm thấy vào Chu thị cũng sẽ bị người ta định nghĩa là vô dụng. Tuy rằng vào Diệp thị làm việc cũng nhờ quan hệ nhưng Diệp thị là công ty nhà cô, vào đó làm không phải là chuyện đương nhiên sao?

Sau khi gả cho Chu Lăng, Chu thị cũng được coi như là công ty nhà của cô. Nhưng Diệp Di Nhiên chưa bao giờ mơ ước đến cổ phần của Chu thị, cũng không hề nghĩ sẽ lấy nửa đồng của Chu thị. Điều này gần như là Diệp Di Nhiên đã đường đường chính chính vạch rõ khoảng cách với Chu thị, cho đến hiện nay cũng vẫn như thế.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, HNRTV, Lê Trinh, Nguyên Lý, chris_33, samtrần
     

Có bài mới 20.11.2018, 20:59
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1066
Được thanks: 3980 lần
Điểm: 37.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất (77/130) - Điểm: 70
Chương 129:

Edit: susublue

Nhưng dù sao tình huống của Doãn Tĩnh Lan và Diệp Di Nhiên cũng khác nhau. Bản thân Tần Nam cũng không vào Tần thị làm việc, Doãn Tĩnh Lan đi theo anh cũng không thể coi là lợi dụng Tần thị. Ngược lại bên phía Thần Thiên cũng rất hoan nghênh Doãn Tĩnh Lan gia nhập.

Người đồng ý cho Doãn Tĩnh Lan trở thành trợ lý của Tần Nam cũng không phải là Lâm Du, mà là Cố Nhiên và Chu Lăng quyết định. Hiếm khi hai người có cùng một ý kiến, rối rít đưa ra đủ loại lọi ích Doãn Tĩnh Lan mang lại sau khi vào Thần Thiên.

Chẳng hạn như một người cầm tiền lương mà tới hai người dùng, hơn nữa nhất định sẽ làm trọn chức trách, chăm sóc Tần Nam cực kỳ chu đáo. Hơn nữa có lẽ còn tự móc tiền túi ra mua thêm đồ ăn cho Tần Nam vì lo lắng cậu ta ăn chưa no. Dù sao cũng là người nhà mà, không cần phải rõ ràng tiền bạc như vậy.

Nghe Cố Nhiên và Chu Lăng nói xong thì Lâm Du xạm mặt lại: "Hai người chắc chắn làm như vậy thì Tần Nam không sẽ trở mặt sao? Sao lại có cảm giác công ty đang tự hãm hại người nhà mình vậy?"

"Sai." Cố Nhiên khoanh hai tay trước ngực, vẻ mặt cực kỳ trịnh trọng, "Nên biết là không phải ai cũng có thể tùy tiện đảm nhiệm chức trợ lý của Tần Nam. Với lý lịch của Doãn Tĩnh Lan hoàn toàn không hợp với vị trí này. Nếu không phải xem xét cô ấy có thân phận đặc thù, thì cô ấy sẽ không được hưởng đãi ngộ như vậy. Cho nên hai bên cùng lùi một bước, vừa vặn đạt được thỏa thuận."

Lời nói của Cố Nhiên có đạo lý, nhưng lời như vậy lại có thể phát ra từ miệng Cố Nhiên sao? Lâm Du không nhịn được nhìn Chu Lăng. Nếu như là Chu Lăng nói thì nhất định cô sẽ không nghi ngờ.

"Chẳng qua chỉ là đôi bên cùng có lợi thôi." Nhìn thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Lâm Du, Chu Lăng không nhúc nhích chút nào, bình tĩnh trả lời.

Được rồi, cô không nên đòi hỏi câu trả lời từ Chu Lăng. Lâm Du nhún vai, cũng không nói nhiều về chuyện này nữa. Chuyện Doãn Tĩnh Lan trở thành trợ lý của Tần Nam đã được quyết định, cô chỉ cần chọn thời gian thích hợp để nói cho Doãn Tĩnh Lan biết là được rồi.

Người nhà làm trợ lý thì cảm giác đương nhiên không giống bình thường, đãi ngộ được hưởng thụ cũng hoàn toàn khác. Có Doãn Tĩnh Lan đi theo thì dù lịch trình của Tần Nam có bận rộn cũng sẽ cảm thấy không phiền phức. Mỗi khi mệt mỏi mà có thể lập tức nhìn thấy bà xã của mình thì bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng cảm thấy mình được đối xử cao cấp. Đây điều đầu tiên, nhưng hơn thế nữa là mệt mỏi cũng sẽ tiêu tan.

"Cái này gọi là Chu Du đánh Hoàng Cái [1], một người muốn đánh còn một người muốn bị đánh." Đối với sự lựa chọn của Doãn Tĩnh Lan, lúc đầu còn không đồng ý, đến hiện giờ khi nhận rõ thực tế thì Diệp Di Nhiên vẫn không ủng hộ, nhưng cũng không phản đối như lúc đầu.

[1] Chu Du đánh Hoàng Cái: Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, Chu Du và Hoàng Cái cố ý giả vờ cãi nhau, rồi Chu Du đánh đòn Hoàng Cái trước mặt 2 họ Sái, để mượn 2 gián điệp của Tào Tháo đưa tin tức sai về.

"Em cảm thấy rất tốt đẹp." Diệp Di Nhiên cảm thấy Doãn Tĩnh Lan không nên phụ thuộc vào Tần Nam để sống, Lâm Du cảm thấy nếu như hai người yêu nhau thật lòng thì sẽ có rất nhiều chuyện không thành vấn đề. Doãn Tĩnh Lan hy sinh vì Tần Nam, Tần Nam không thể không biết. Nếu như Tần Nam không biết hồi báo lại thì Tần Nam không đáng để yêu. Ngược lại, trong chuyện tình cảm của bọn họ thì đây có thể được xem là một chất xúc tác rất tốt.

"Em vẫn thích độc lập kinh tế. Không phải là vì không muốn chồng mình tốn tiền, mà là cảm thấy ở một khía cạnh nào đó sẽ chẳng có gì để sợ." Diệp Di Nhiên đùa giỡn cái muỗng nhỏ trong ly cà phê, ấm ức nằm bò trên bàn.

Lâm Du cũng không tính tranh cãi về chuyện độc lập kinh tế với Diệp Di Nhiên. Đối với cô mà nói, dienx*dafn#leequýdonn chỉ cần do mình khổ cực có được, thì dù làm công việc gì cũng đều là độc lập. Dù Doãn Tĩnh Lan là trợ lý của Tần Nam thì cũng không thể phủ nhận năng lực làm việc của Doãn Tĩnh Lan. Chẳng qua chỉ là có liên quan đến Tần Nam nhiều hơn một chút mà thôi, không liên quan gì đến công việc của mình.

Nhưng mà Lâm Du nhìn sắc mặt của Diệp Di Nhiên thì nghi ngờ hỏi: "Em không thoải mái sao?"

" Ừ, cả người uể oải, không có chút sức lực nào." Diệp Di Nhiên bĩu môi, rất uất ức nói.

"Bị bệnh sao? Có cần đến bệnh viện khám thử không?" Lâm Du vừa nói vừa định đứng dậy đưa Diệp Di Nhiên đi bệnh viện.

"Không cần đâu. Mấy ngày nay em đều như vậy, cảm thấy không giống như bị bệnh." Diệp Di Nhiên không muốn cử động nên liền từ chối.

"Không được. Chuyện khác có thể chiều em nhưng thân thể mình thì không thể." Lâm Du rất coi trọng sức khỏe nên lập tức kéo cánh tay Diệp Di Nhiên lên, giọng lạnh hẳn đi, "Đứng lên, chị đỡ em đi."

Diệp Di Nhiên sợ nhất là khi Lâm Du tức giận nên không nói nhiều nữa, ngoan ngoãn đứng dậy đi theo ra ngoài. Nhưng cô cảm thấy không sao thật, chỉ cảm thấy không còn chút sức lực nào, đặc biệt là rất muốn ngủ, hay là đi kiểm tra một chút để yên tâm hơn.

Hôm nay Lâm Du tự lái xe ra ngoài để dễ dàng đưa Diệp Di Nhiên đi bệnh viện.

Chờ đến lúc có kết quả chẩn đoán thì Lâm Du không biết phải nói gì với Diệp Di Nhiên. Đưa sổ khám bệnh cho Diệp Di Nhiên tự nhìn, Lâm Du cầm điện thoại lên bắt đầu gọi điện.

"Mang thai?" Khi nghe Lâm Du nói chuyện này, Hứa Mạch ngẩn người, "Bây giờ em và Di Nhiên đang ở cùng nhau sao?"

" Ừ, vừa rồi đưa con bé tới bệnh viện kiểm tra thì phát hiện." Nói đến chuyện Diệp Di Nhiên mang thai mà ngay chính bản thân mình lại còn không phát hiện ra, Lâm Du cảm thấy rất bất đắc dĩ. Mang thai không phải chuyện nhỏ, không thể lơ là, khinh thường. Nếu khi Diệp Di Nhiên phát hiện mình không thoải mái liền lập tức tới bệnh viện kiểm tra thì nhất định đã sớm biết kết quả.

Hứa Mạch ở đầu dây bên kia im lặng một chút, sau đó mới nói: "Vậy em đứa Di Nhiên về nhà trước, anh gọi điện báo cho dì biết."

" Được." Đúng là Lâm Du còn chưa kịp thông báo cho mẹ Diệp biết chuyện này, cuộc gọi đầu tiên là cho Hứa Mạch. Còn về người sắp được làm ba như Chu Lăng thì Lâm Du cảm thấy vẫn nên để cho Diệp Di Nhiên tự nói thì tốt hơn.

Diệp Di Nhiên đứng bên cạnh Lâm Du đã hoàn toàn quên mất chuyện gọi điện thoại, ngây người nhìn sổ khám bệnh trong tay, một hồi lâu mới phản ứng lại. Thật sự mang thai sao? Quá khó tin mà.

"Đừng đứng ngây người ra như thế, gọi điện cho Chu Lăng trước đi." Lâm Du cúp điện thoại xoay người lại thấy cảnh tượng như vậy thì lên tiếng nhắc nhở.

"À, đúng rồi." Đến lúc này Diệp Di Nhiên mới giật mình tỉnh lại, rồi liền vội vàng móc điện thoại trong túi ra, bắt đầu tìm số điện thoại của Chu Lăng.

Cảm thấy Diệp Di Nhiên khẩn trương, cuối cùng trên mặt Lâm Du cũng có một nụ cười. Đỡ Diệp Di Nhiên ngồi xuống bên cạnh, thuận tay giúp Diệp Di Nhiên tìm số điện thoại của Chu Lăng rồi bấm gọi, khi chắc chắn đang kết nối thì mới trả lại cho Diệp Di Nhiên.

Nhìn thấy ý chế nhạo trong mắt Lâm Du, Diệp Di Nhiên không nhịn được đỏ cả mặt. Cô cũng không muốn khẩn trương như vậy, đây không phải là vì lần đầu tiên sao, thế nên trong lúc nhất thời mới không kịp phản ứng.

So với Diệp Di Nhiên, phản ứng của Chu Lăng cũng không tốt hơn chút nào. Lúc cúp điện thoại thì có vẻ như đã rơi vào trạng thái đờ đẫn, đầu óc trống rỗng, ngay cả hội nghị đang mở cũng không để ý.

Chờ đến lúc lấy lại tinh thần thì Chu Lăng chợt đứng lên, vọt ra khỏi phòng họp. Để lại một đám nhân viên sững sờ ngồi đó, đầu óc mơ hồ, đi cũng không dám đi, ngồi lại cũng không dám ngồi.

Bởi vì Chu Lăng nói muốn tới đón Diệp Di Nhiên nên Lâm Du cũng không gấp gáp đưa Diệp Di Nhiên đi nữa. Hai người an vị ngồi trên ghế dài ở bệnh viện, vừa trò chuyện vừa chờ Chu Lăng đến.

Lâm Du đã từng sinh hai bảo bảo, đúng là có thể cho Diệp Di Nhiên rất nhiều lời khuyên có ích. Cô thật sự không thể yên tâm về Diệp Di Nhiên, Lâm Du không sợ làm phiền người khác, dặn dò không ít chuyện cần phải chú ý, cẩn thận dặn dò Diệp Di Nhiên không được quá khinh thường.

Diệp Di Nhiên liên tục gật đầu, thật sự rất nghiêm túc lắng nghe những lời dặn dò của Lâm Du. Mặc dù đứa bé này tới rất đột ngột nhưng cô vẫn rất hưng phấn, cũng rất vui mừng.

Lúc Chu Lăng đến, nhìn một cái đã thấy được nụ cười hạnh phúc trên mặt Diệp Di Nhiên. Bước chân bỗng nhiên chậm lại, tâm trạng cuống cuồng cũng dần dần lắng đọng xuống. Bước từng bước, kiên định về phía Diệp Di Nhiên. Từ lâu về trước anh đã coi Diệp Di Nhiên là toàn bộ thế giới rồi, mà bây giờ độ quan trọng của Diệp Di Nhiên lại tăng thêm một bậc nữa. Từ nay về sau, trong thế giới của anh đã hoàn toàn viên mãn.

Giao Diệp Di Nhiên cho Chu Lăng xong, đây cũng là lúc Lâm Du nên rút lui rồi. Không quấy rầy thời gian vui vẻ của cặp vợ chồng son nữa, Lâm Du một mình lái xe rời đi. Cô tin tưởng Diệp Di Nhiên và Chu Lăng sẽ có rất nhiều lời muốn nói với nhau, mà những lời này không thích hợp để người thứ 3 nghe.

Cực kỳ hiếm khi Lâm Du lái xe đến Hứa thị đón Hứa Mạch tan việc. Sau đó hai người cùng đến Nhà họ Hứa đón hai đứa bé.

Khoảng thời gian gần đây sức khỏe của Hứa Chấn Thiên càng ngày càng kém, vốn nên đến bệnh viện nghỉ ngơi, nhưng Hứa Chấn Thiên cứ kiên trì muốn ở nhà. Dưới tình huống bất đắc dĩ, Hứa Mạch trực tiếp thông báo cho bác sĩ gia đình chuẩn bị sẵn sàng mọi lúc. Mà có hai đứa bé bầu bạn nên tâm trạng của Hứa Chấn Thiên cũng được điều chỉnh không ít.

Thấy Hứa Mạch và Lâm Du cùng nhau vào nhà, Tần Khả Tâm lập tức chỉ cho hai đứa bé nhìn hai người. So với tính cách trầm ổn của bé lớn, bé nhỏ lại hoạt bát hơn. Rõ ràng là một bé gái, nhưng lại giương nanh múa vuốt, cả người đầy sức sống. Khi ngồi cùng bé lớn yên lặng nho nhã thì lại càng hoạt bát hơn.

Hứa Mạch cười ôm lấy bé gái đang chạy về phía mình, không nhịn được nhéo mũi con bé một cái: "Sao lại cảm thấy con gái của chúng ta càng ngày càng giống viên đạn đại bác nhỏ vậy?"

Mặc dù tuổi tác còn nhỏ, nhưng bé vẫn nghe ra Hứa Mạch đang chế nhạo mình. Biết chắc câu hỏi này không phải lời khen nên con bé hầm hừ nghiêng đầu sang chỗ khác, vươn tay về phía Lâm Du.

"Mẹ không muốn ôm con, con quá nặng." Đối với cân nặng của con gái mình, Lâm Du rất muốn than thở. Nói ghét bỏ thì cũng không phải, chẳng qua là thỉnh thoảng sẽ không nhịn được cảm thấy lo lắng, diễndafnlê quysdôn con gái mà béo quá thì sau này có thể gầy xuống được không?

Không được Lâm Du ôm, bé gái uất ức xụ miệng xuống, vừa định khóc hai tiếng biểu đạt sự bất mãn thì liền bị ba mình vỗ đầu một cái.

"Con đó, không chịu ăn uống điều độ thì ngay cả ba cũng sẽ không ôm. Nhìn anh con rồi nhìn lại con xem, thật ra thì ba cũng rất lo lắng cho con!" Hứa Mạch than thở xong liền không nể mặt tiếp tục nói, "Cho nên con đừng ức hiếp mẹ. Mẹ không thể ôm con, nếu không sẽ bị con đè nát.”

Hứa Mạch nói chuyện đồng thời Lâm Du đã đi qua ôm lấy bé trai.

Chờ đến khi bé gái cái hiểu cái không xoay đầu lại, phát hiện trong ngực của mẹ không có vị trí của cô thì liền cau lông mi nho nhỏ lại, nhưng rồi cũng nhanh chóng dãn ra. Bởi vì là anh hai nên bé mới để cho anh ôm mẹ. Ai bảo bình thường anh hai có gì ngon cũng để lại cho bé chứ, tình cảm giữa bé và anh hai là tốt nhất.

Mỗi người lớn ôm một đứa bé, hình ảnh vui vẻ hài hòa khiến cho Tần Khả Tâm mở to cả mắt. Từ lúc có cháu trai và cháu gái thì cuộc sống của bà càng lúc càng thoải mái. Thấy tình cảm của Hứa Mạch và Lâm Du chẳng những không lạnh nhạt theo thời gian mà ngược lại còn càng ngày càng nồng đậm, bà cũng càng yên tâm.

Bởi vì tới đón con nên Hứa Mạch và Lâm Du cũng ở lại Nhà họ Hứa ăn cơm. Đúng là trùng hợp, hôm nay mọi người đều tụ tập về Nhà họ Hứa, ngay cả bác hai Hứa và Hứa Hoán cũng đến.

Tới bây giờ Hứa Hoán vẫn chưa gặp được người thuộc về anh, nhưng anh lại rất yêu thương hai đứa bé, thật đúng là cưng chiều đến tột đỉnh. Hai đứa bé luôn cầu gì được nấy. Nhất là đối với bé gái, gần như muốn đội bé lên đầu để thờ luôn.

Mỗi lần thấy Hứa Hoán chơi đùa với bé gái, bác hai Hứa cũng sẽ không nhịn được ngồi bên cạnh nhắc nhở, kêu Hứa Hoán mau kết hôn, tự mình sinh một đứa. Ngược lại nhìn thấy Hứa Hoán kiên nhẫn chơi với bé thì chắc chắn sau này sẽ trở thành một người ba tốt.

Hứa Hoán cũng không thèm nói gì, làm như không nghe thấy, tiếp tục chơi đùa với bé gái. Anh có thể nghe ra mẹ mình đang nói bóng nói gió, nhưng lại không thể không nói, mẹ anh còn chưa đủ hiểu anh.

Cũng không phải đứa bé nào anh cũng đều thích. Anh thích bé là vì hợp mắt anh, cũng bởi vì bé là cháu gái ruột của anh. Cũng là đứa bé đầu tiên xuất hiện trong cuộc sống của anh nên tất nhiên sẽ được hưởng nhiều đãi ngộ đặc biệt. Dĩ nhiên trong đó cũng không thể thiếu cảm giác hiếu kỳ và mới mẻ của anh. Nếu là những đứa trẻ khác, Hứa Hoán không cho là mình có thể kiên nhẫn đến vậy.

"A..." Thật vất vả lắm mới tìm được cơ hội nói chuyện với Lâm Du, bác hai Hứa thận trọng liếc nhìn Hứa Mạch đang chơi đùa với bé gái trong phòng khách, nhỏ giọng hỏi, "Tiểu Du gần đây có khỏe không?"

" Dạ, rất tốt." Lâm Du không hề để ý đến khoảng cách giữa cô và bác hai Hứa. Hoặc có thể nói là thật ra bản thân cô đã sớm quên mất chuyện không vui trước đây rồi. Nhưng một điều rất hiển nhiên là bác hai Hứa vẫn luôn ghi nhớ trong lòng, thái độ khi nói chuyện với cô cũng rất cẩn thận.

"Tần Nam và Doãn Tĩnh Lan cũng rất tốt sao!" Bác hai Hứa nhắc tới Tần Nam, không phải dò xét mà chỉ đơn giản là không nhắc đến Hứa Hoán. Bà không muốn quá gắng sức, lo lắng sẽ nhắc lại những chuyện không hay rồi lại khiến cho mối quan hệ giữa mình với Lâm Du trở nên càng lúng túng hơn.

"Dạ." Bác hai Hứa tự nhận mình nói chuyện rất có kỹ xảo, nhưng lại khó nén được ý đồ thật sự. Nhưng nếu bác hai Hứa đã thích giấu giếm thì Lâm Du cũng không vạch trần, vì vậy đành trả lời theo những gì bác hai Hứa hỏi.

"Tiểu Du, là như vầy." Bác hai Hứa cực kỳ lúng túng, kiên trì nói đến cùng, "Con xem, các con cũng đều đã kết hôn rồi, chỉ còn lại một mình Hứa Hoán. Không biết bên cạnh các con có cô gái nào thích hợp không, có thể giới thiệu cho Hứa Hoán không?"

Không ngờ bác hai Hứa lại thật sự nói đến chuyện này ngay trước mặt cô, hơn nữa còn nói rất thẳng thắn. Lâm Du sửng sốt một chút, rồi nhìn về phía Hứa Hoán đang ngồi trong phòng khách theo bản năng: "Chắc cậu ấy không yêu cầu người khác giới thiệu bạn gái cho mình chứ?"

Lâm Du nói thật lòng, không có bất kỳ ý châm chọc nào, cũng không phải cố ý từ chối bác hai Hứa. Còn về việc bác hai Hứa nghĩ như thế nào thì Lâm Du không có cách nào để đoán, cũng không muốn quan tâm.

Trong tích tắc, đúng là bác hai Hứa thật sự cho là Lâm Du cố ý làm cho mình khó chịu. Nhưng rồi cũng nhanh chóng kiềm chế suy nghĩ đó lại. Với sự hiểu biết của bà về Lâm Du, Lâm Du không phải người như vậy, cũng sẽ không đối xử với bà như vậy.

Nghĩ tới đây, bác hai Hứa thầm thở dài một hơi, không ngừng cố gắng nói: "Hứa Hoán không để ý đến chuyện này, chỉ có thể dựa vào người nhà chúng ta giúp đỡ. Bác là trưởng bối, ánh mắt có thể không bằng người tuổi trẻ các con. Tiểu Du là dâu trưởng, nếu như có cơ hội thì làm phiền con cũng giới thiệu cho Hứa Hoán một hai đối tượng thích hợp được không?"

"Bác hai." Lâm Du không muốn nói dối, cũng không muốn trả lời đại khái với bác hai Hứa. Nên liền tỏ thái độ thật sự, nghiêm túc nói, "Những người phụ nữ con từng tiếp xúc, đều là nghệ sĩ của Thần Thiên, sợ là không thích hợp với Hứa Hoán. Con cũng không có bạn bè thân thiết nào cho nên không có cách nào giới thiệu một cô gái có thân phận xứng với Hứa Hoán được."

Bác hai Hứa công nhận lời giải thích của Lâm Du, nhưng lại không thể từ bỏ như thế. Bà ta thật sự rất coi trọng Lâm Du, có thể nói là tin tưởng mù quáng rằng Lâm Du có thể giúp được một tay. Dù sao lúc trước có Tần Nam làm ví dụ như vậy nên bác hai Hứa tin rằng Lâm Du có quen người khác nữa.

Chỉ nhìn vẻ mặt bác hai Hứa thì Lâm Du đã có thể đoán được ý của bà. Bất đắc dĩ nhìn về phía Hứa Mạch, chờ Hứa Mạch tới đây xử lý tình huống này.

Cho tới bây giờ ánh mắt của Hứa Mạch vẫn luôn rất nhạy bén. Ngay từ lúc bác hai Hứa đến gần Lâm Du anh đã chú ý tới. Nếu không phải Hứa Chấn Thiên ngồi bên cạnh nhìn thì anh nhất định không nể tình mà liền đi qua đó. Dĩ nhiên, mặc dù có Hứa Chấn Thiên canh chừng, dieendafnleequysdoon Hứa Mạch cũng không làm gì. Chẳng qua chỉ lạnh nhạt liếc mắt nhìn Hứa Hoán một cái đầy ám chỉ.

Cả người Hứa Hoán run lên, ánh mắt nhìn bác hai Hứa cũng đầy bất đắc dĩ. Anh hoàn toàn có thể đoán được mẹ mình muốn gì, nhưng trên thực tế anh không hề hứng thú với chuyện kết hôn, nên lúc này mới bị liên lụy như vậy.

Bởi vì là mẹ ruột nên Hứa Hoán mới không đi thẳng qua đó, như vậy sẽ khiến bác hai Hứa mất mặt. Nhưng cho dù sợ mẹ mình mất mặt thì Hứa Hoán cũng sẽ không mặc cho tình hình trở nên bế tắc hơn.

Ngồi chờ một lát, nghĩ chắc bà cũng đã nói xong, Hứa Hoán chậm rãi đứng lên, rồi đi qua: "Mẹ, mẹ và chị họ đứng đây nói cái gì vậy?"

"Còn có thể nói cái gì? Lo cho chung thân đại sự của con đó." Tức giận liếc mắt nhìn Hứa Hoán, bác hai Hứa lạnh mặt liếc nhìn Hứa Hoán một chút, "Chị họ con cũng đứng ở đây, tự mình nói đi."

"Mẹ, rốt cuộc mẹ muốn con nói cái gì?" Hứa Hoán dở khóc dở cười ôm lấy bé trai từ tay Lâm Du, tự mình trêu đùa đứa cháu đáng yêu, "Có đói bụng hay không? Chú dẫn con đi ăn đồ ngon chịu không?"

Hiếm khi bé trai phối hợp gật đầu một cái, vung cánh tay chỉ Hứa Mạch: "Muốn ba ba."

"Ơ, đây đúng là tình huống ly kỳ. Bé lớn nhà chúng ta thích ba ba hơn mẹ từ lúc nào vậy?" Chỉ cần là người quen biết bé thì đều biết bé trai thích Lâm Du hơn. Nhưng lúc này lại nghe thấy bé muốn Hứa Mạch, Hứa Hoán liền kinh ngạc.

"Ba ba, theo mẹ." Bé trai không biết dùng nhiều từ, nhưng năng lực suy luận của bé lại rất mạnh. Chẳng qua chỉ là năm chữ đơn giản nhưng Hứa Hoán lập tức hiểu ngay.

Ngay cả bé trai còn có thể nhìn ra Lâm Du bị ức hiếp! Anh liếc mắt nhìn bác hai Hứa một cái rồi hoàn toàn không biết nên nói gì cho phải.

Bị Hứa Hoán liếc nhìn như vậy, trên mặt bác hai Hứa đầy vẻ khó hiểu. Nhìn bà làm gì? Bà cũng không ức hiếp thằng bé. Đứa bé muốn ba không phải là chuyện rất bình thường sao? Tâm trạng của trẻ con luôn thay đổi thất thường.

"Chị họ, em ôm bé đưa cho anh họ trước." Biết mẹ mình không hiểu ý của thằng bé nên Hứa Hoán cười xin lỗi với Lâm Du, ngay sau đó lôi bác hai Hứa đi, "Mẹ, chuyện của con tự con sẽ quyết định, sớm muộn gì cũng sẽ để cho mẹ hài lòng."

"Con nói hài lòng là liền hài lòng sao? Nếu con thật sự muốn để cho mẹ hài lòng thì ít nhất nên tìm cho mẹ một người con dâu mà mẹ có thể hài lòng trước đi. Đừng cứ mãi nói suông, sớm muộn là lúc nào? Mẹ nghe không hiểu ý của con." Bác hai Hứa cũng biết Hứa Hoán trả lời qua loa cho có lệ nên lửa giận bắt đầu cháy rừng rực.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, HNRTV, Lê Trinh, Nguyên Lý, chris_33
     
Có bài mới 21.11.2018, 16:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1066
Được thanks: 3980 lần
Điểm: 37.61
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất (77/130) - Điểm: 45
Chương 130:

Edit: susublue

Dù cho bác hai Hứa một mực thúc giục, đến cuối cùng Hứa Hoán cũng không thể làm cho bà toại nguyện. Chuyện tình cảm vốn là duyên phận, bởi vì đến tạm thời duyên phận chưa tới nên cũng chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi. Cuống cuồng cũng không giải quyết được vấn đề.

Thái độ của bác hai Hứa đều lọt vào mắt Hứa Mạch, nhưng anh cũng không tỏ vẻ khó chịu. Vì sức khỏe của Hứa Chấn Thiên kém xa trước đây, anh không muốn khiến ông nội phiền lòng. Với sự yêu thương của Hứa Chấn Thiên dành cho anh, dĩ nhiên Hứa Mạch sợ nếu như anh thật sự làm mặt lạnh thì Hứa Chấn Thiên sẽ tức giận.

Nhưng trong lòng Hứa Mạch cũng rõ hơn bất cứ ai, mặc dù cho tới bây giờ ông nội chưa từng nói ra, nhưng Hứa Mạch biết tâm nguyện lớn nhất của ông nội chính là gia đình hòa thuận.

Hứa Mạch cũng không cho rằng mình là đứa cháu tốt nhất. Nhưng anh mong rằng mình có thể mang lại nhiều sự ấm áp cho Hứa Chấn Thiên vào những ngày cuối đời chứ không phải là những lời cãi vã rắc rối đầy phức tạp.

Ăn cơm xong rồi ngồi thêm một lát, Hứa Mạch và Lâm Du mới đứng dậy rời đi. Tần Khả Tâm đưa cả nhà bọn họ ra cửa, rồi nhìn xe của bọn họ biến mất khỏi tầm mắt mới xoay người vào nhà. Bác hai Hứa chỉ tùy ý nhìn một chút, cũng không nói bất cứ câu gì.

Thấy mẹ mình như vậy, Hứa Hoán chỉ có thể bất đắc dĩ mặc kệ, không biết nói gì hơn. Dù không muốn thừa nhận, dù là chuyện không vui lúc đó hay là giới hạn đang vạch ra với nhau, bình thường nhìn qua thì giống như không có gì nhưng thật ra khi gặp nhau thì có thể dễ dàng nhận ra vẻ xa cách. Có lẽ hai bên thật sự đã tức giận bất hòa rồi!

Trên đường về nhà, Hứa Mạch nhắc đến chuyện này với Lâm Du. Lâm Du chỉ hời hợt trả lời một câu "Bác hai Hứa là một người mẹ tốt, lo lắng cho chung thân đại sự của con trai” Rồi sau đó liền bỏ qua đề tài này. Ấn tượng của cô về bác hai Hứa cũng không quá kém, hai người không có tranh giành lợi ích, chỉ đơn giản là có vài mâu thuẫn nhỏ vì chuyện của Hứa Hoán mà thôi, cũng không tính là chuyện lớn gì, không đáng nhắc tới.

Nghe Lâm Du trả lời, Hứa Mạch quay đầu lại, nhìn hai đứa bé đang ngủ yên thì cuối cùng cũng gật đầu một cái. Quên đi, cứ như vậy dần dần xa lánh đi! Bình thường anh tiếp xúc với bác trai Hứa và Hứa Hoán nhiều hơn, vốn cũng không có chuyện gì để gặp bác hai Hứa. Sau này Tiểu Du cũng có thể như vậy, cứ bằng mặt một chút là được.

Ngày Hứa Chấn Thiên qua đời, thành phố D bắt đầu có trận tuyết lớn đầu tiên trong năm nay. Ông đi rất bình an, cũng rất vui vẻ yên tâm. Trước khi lâm chung, câu nói cuối cùng của ông là dành cho Lâm Du, chỉ có hai chữ: "Cám ơn."

Đúng, cám ơn. Hứa Chấn Thiên rất cảm kích sự xuất hiện của Lâm Du làm cho Hứa Mạch tỉnh lại, cũng rất cảm kích Lâm Du sinh hai đứa bé đáng yêu như vậy cho Nhà họ Hứa. Vốn dĩ Hứa Chấn Thiên còn tưởng rằng cho đến lúc ông nhắm mắt rời khỏi thế giới này cũng không nhìn thấy chắt trai bảo bối. Nhưng Lâm Du lại mang đến sức sống cho Nhà họ Hứa nên ông thật lòng cảm kích Lâm Du đã chịu ở bên cạnh Hứa Mạch.

Đứng trước bia mộ của Hứa Chấn Thiên, Lâm Du và Hứa Mạch mỗi người ôm một bảo bảo, thật lâu vẫn không hề rời đi. Thật ra thì cô cũng rất muốn nói với Hứa Chấn Thiên hai chữ kia. Nếu không phải năm đó Hứa Chấn Thiên tin tưởng cô thì cô không thể nào ở lại Nhà họ Hứa, không thể nào quen biết Hứa Mạch, cũng không thể có được cơ hội như hôm nay. Là Hứa Chấn Thiên cho cô có cơ hội giành lấy cuộc sống mới, cô cũng rất cảm kích Hứa Chấn Thiên.

Chuyện Chu Đáo một mình dọn vào viện dưỡng lão, Lâm Du nghe nói từ Diệp Di Nhiên. Nghe nói đây là quyết định của chính Chu Đáo, mà ông ta lại rất kiên quyết, tuyên bố không cần Chu Lăng và Diệp Di Nhiên chăm sóc tới lúc chết.

Diệp Di Nhiên nói, lúc đầu nghe thấy chuyện này thì cô có hơi giật mình, nhưng rồi cũng nhanh chóng bình tĩnh lại. Ngược lại cô cũng chẳng có tình cảm gì với bố chồng như Chu Đáo. dienx*daffnlee#quýdoon Điều quan trọng hơn chính là đối với Chu Lăng mà nói, Chu Đáo quả thực không phải là ký ức tốt đẹp gì để nhớ lại. Cứ như vậy không liên quan lẫn nhau quả thật có thể xem là một cái kết không tệ.

Lâm Du không hỏi, Chu Đáo không cần Chu Lăng nuôi, vậy ông ta cũng không đặt hy vọng vào Chu Tuyền sao? Sự thật đã rõ ngay trước mắt, vốn không cần nói gì, Chu Đáo dùng hành động để trả lời mọi nghi vấn.

Lâm Du không thể đồng tình với Chu Đáo nổi. Có lẽ đối với Chu Tuyền mà nói, Chu Đáo đã từng có tình thương của cha. Nhưng đối với Chu Lăng, Chu Đáo quả thật không xứng làm cha.

Hơn nữa dù năm đó không tìm ra chứng cứ thì cái chết của mẹ Chu Lăng vẫn là một cái đinh nhức nhối giữa Chu Lăng và Chu Đáo, dù nhổ ra rồi cũng không hủy và cũng sẽ không biến mất được. Giống như sự lựa chọn của Chu Đáo, cả đời không qua lại với nhau, thật ra cũng vô cùng tốt.

Ngược lại là Chu Tuyền, đi một lần liền bặt vô âm tín, cũng không trở lại thành phố D. Nghe Hứa Mạch nói, hình như Lâm Nhất Thiến đang tìm người hỏi thăm tung tích của Chu Tuyền, nhưng có vẻ tìm nhầm phương hướng nên tốn không ít tiền.

Hứa Mạch còn nói anh sẽ cho Lâm Nhất Thiến biết tung tích của Chu Tuyền vào một thời điểm thích hợp. Đến lúc đó, chắc hẳn cuộc sống của Chu Tuyền sẽ càng âm u hơn, so với uất ức thất bại hiện nay còn dày vò kinh khủng hơn nhiều.

Lâm Du không hề hỏi khi nào mới tới ngày Lâm Nhất Thiến và Chu Tuyền gặp nhau. Toàn bộ sự chú ý của cô đều dồn vào người hai bảo bối, cộng với việc dấu trăng lưỡi liềm đã biến mất khỏi lòng bàn tay cô, cô đã quên sạch toàn bộ những chuyện nặng nề đã qua. Từ nay về sau, trong cuộc sống của cô sẽ không còn chỗ cho những người đó nữa, cô và Hứa Mạch chỉ cần nuôi lớn hai bảo bối thật tốt là được rồi.

Diệp Di Nhiên mang thai mười tháng rồi cũng thuận lợi sinh hạ một bé gái xinh đẹp. Cách nhau ba tháng, nhóc con mập mạp của Triệu Tuyết Nhi cũng ra đời.

Diệp Di Nhiên chưa bao giờ nghĩ tới sẽ có một ngày cô buồn bực vì mối quan hệ anh em họ giữa mình và Hứa Mạch. Trơ mắt nhìn Triệu Tuyết Nhi trêu chọc bé trai Nhà họ Hứa, nói muốn kết thông gia từ bé, Diệp Di Nhiên liền không nhịn được ngửa mặt lên trời thở dài. Thật ra thì cô cũng rất thích nhóc con đó, nhưng có quan hệ máu mủ nên cô cũng bất lực, chỉ có thể yên lặng tiếc nuối cho con gái của mình.

Đứa bé lớn lên luôn là bằng chứng tốt nhất chứng minh thời gian trôi qua. Chỉ chớp mắt một cái mà hai đứa bé của Nhà họ Hứa đã ba tuổi rồi, đã là lúc cho đến nhà trẻ.

Lâm Du không lo lắng cho bé trai. Mặc dù tính tình có hơi yên tĩnh, nhưng lại rất trầm ổn, biết là đến tuổi phải đi học nên cũng chưa bao giờ khóc quấy.

Ngược lại, bé gái lại làm ầm ĩ, không phải dễ dỗ dành. Bé không thích cơm trưa ở nhà trẻ, không thích luôn bị ép ngồi trên ghế dài, không thích ngủ trưa với những bạn nhỏ khác ở trường...

Dù sao cũng có đủ loại không thích, cho nên ngày đầu tiên đi học về nhà là bắt đầu uất ức khóc lóc kể lể, la hét không bao giờ muốn tới nhà trẻ nữa, nhất định phải ở nhà.

Việc dạy bảo bé gái từ trước đến giờ đều do Hứa Mạch phụ trách. Cho nên Lâm Du không nói hai lời liền xoay người xuống bếp nấu cơm, quăng con gái phiền phức lại cho Hứa Mạch dạy dỗ.

Không thể không nói, Hứa Mạch hiểu rõ tính tình của con gái như lòng bàn tay. Không hề nhỏ nhẹ trấn an, cũng không hề nghiêm khắc phê bình chỉ trích, Hứa Mạch đồng ý yêu cầu của bé ngay lập tức không chút chần chừ.

Bé gái ngây người nhìn Hứa Mạch, nước mắt trong mắt gần như muốn chảy ra hết rất là đáng yêu. Con bé vẫn chờ ba đến an ủi mình, sau đó bé có thể nhào vào trong ngực ba tùy ý nũng nịu. Nếu ba mắng bé vì bé không nghe lời thì bé sẽ liều mạng khóc cho ba xem, nếu không nữa thì sẽ gọi điện thoại tìm ông bà nội làm chỗ dựa cho mình.

Nhưng hai trường hợp bé dự liệu lại không xảy ra, không ngờ Hứa Mạch lại dễ dàng chịu thua bé. Thật sự có thể không đến nhà trẻ nữa ư? Ba không có lừa bé chứ?

Sự thật chứng minh, Hứa Mạch không có lừa gạt bé. Sáng hôm sau Hứa Mạch và Lâm Du đưa bé trai đến nhà trẻ xong liền quay đầu xe đi làm. Còn bé gái thì đã đưa đến nhà Tần Khả Tâm từ sáng sớm rồi, hành động dứt khoát không chút dông dài

Bé gái cảm thấy không vui chút nào. Không sai, bé quả thật không cần đi học, nhưng anh hai không ở nhà, không có ai chơi với bé! Đặc biệt là lúc ăn cơm trưa không có ai tranh giành với bé nên ăn thế nào cũng không thấy ngon. Ngủ trưa cũng vậy, bà nội hát ru rất êm tai, nhưng bé lại không ngủ được, luôn cảm thấy bên cạnh thiếu thứ gì đó.

Ấm ức ngồi ở nhà, cả ngày đều không vui vẻ. Cho đến khi bà nội nhắc nhở bé đến nhà trẻ đón anh hai tan học thì bé mới có sức sống lại, hí ha hí hửng chạy ở phía trước, tự ý xông về phía cửa của nhà trẻ.

Lúc thấy anh hai đeo cặp sách đi từ nhà trẻ ra thì bé liền thầm quyết định: Bắt đầu từ ngày mai phải đi học với anh hai, không bao giờ muốn bị bỏ ở nhà một mình nữa, chơi không hề vui chút nào!

Vừa về tới nhà đã nghe thấy lời tuyên bố của bé, Lâm Du không khỏi bật ngón tay cái lên với Hứa Mạch. Con bé là như thế, cô cũng cho là Hứa Mạch sẽ an ủi, săn sóc bé hoặc là khiển trách bé, nhưng không ngờ Hứa Mạch lại để mặc cho bé được như ý nguyện rồi sau đó mới hối hận. Nhưng không thể không thừa nhận thủ đoạn giáo dục của Hứa Mạch đối với bé như vậy là rất hữu dụng.

"Con bé không chịu mềm cũng không chịu cứng, không gặp trở ngại thì sẽ không biết sai, chỉ có thể dạy dỗ như vậy. Còn nhóc con kia, nhất định phải giảng giải đạo lý logic." Mặc dù rất thương con gái nhưng Hứa Mạch cũng không nghĩ tính tình bé tốt hơn con trai. Cũng may bé là con gái, nuông chiều một chút cũng không sao. Nếu con trai mà có tính tình như vậy thì nhất định Hứa Mạch đã sớm đánh một trận rồi.

Tùy theo khả năng mà dạy dỗ, con trai là do Lâm Du dạy, còn con gái thì ném cho Hứa Mạch phụ trách. Nhưng hai vợ chồng cũng sẽ thường xuyên trao đổi cách dạy dỗ với nhau, từ từ việc bồi dưỡng hai đứa bé trở nên thú vị, trở thành phương pháp giáo dục đặc biệt của nhà bọn họ.

Đối với việc lần này, Diệp Di Nhiên và Triệu Tuyết Nhi đều rất hâm mộ, nhưng lại không thể làm từng bước một được. Không chỉ bởi vì nhà bọn họ chỉ có một đứa bé mà bởi vì tình huống hai nhà bọn họ quá không giống nhau.

Diệp Di Nhiên, con gái là bảo bối trong tim của Chu Lăng, Chu Lăng chiều con gái tới tận trời, chỉ có Diệp Di Nhiên lâu lâu mới xụ mặt xuống. Còn trong nhà Triệu Tuyết Nhi, nhóc con mập mạp lại trở thành đối tượng bị chán ghét, Cố Nhiên hận không thể đại chiến với nhóc mỗi ngày, cho tới bây giờ đều luôn cần Triệu Tuyết Nhi đứng ra giảng hòa.

Kiểu chung sống hoàn toàn khác nhau, nên Diệp Di Nhiên và Triệu Tuyết Nhi luôn than mệt với Lâm Du, không ngừng kêu la không chịu nổi. Nghe thấy vậy Lâm Du không nhịn được cảm thấy buồn cười, lắc đầu không nói gì. Giống như khi uống nước vậy, nóng hay lạnh đều sẽ tự biết, diẽndaffnlêquýdoon cô biết hai người này kêu la ngoài miệng, nhưng trong lòng lại rất hạnh phúc, không cần cô nhiều chuyện an ủi.

Rất nhiều năm sau, khi mấy đứa bé trưởng thành rồi thì mỗi người đều có cuộc sống sáng lạn của riêng mình, lâu lâu cũng sẽ tụ tập với nhau nhổ nước bọt khinh thường cách giáo dục của ba mẹ bọn họ.

Nhưng điều đáng nhắc tới chính là dù ngoài miệng bọn họ có nói không thích thế nào thì trên mặt và trong mắt vẫn luôn có nụ cười và sự tôn kính. Những ký ức đầy màu sắc tươi sáng kia là tài sản đáng quý nhất của cha mẹ mà bọn họ vẫn luôn lấy làm kiêu ngạo tặng cho bọn họ. Có cha mẹ như vậy, bọn họ luôn tỏ lòng biết ơn, cảm kích sâu sắc, hơn nữa cũng vô cùng tự hào, mãi mãi cũng ... không quên được.
--- ------ ------ ---
TOÀN VĂN HOÀN


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Gấu Mina, HNRTV, Lê Trinh, Nguyên Lý, chris_33, samtrần, trucxinh0505
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.