Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 

Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

 
Có bài mới 12.11.2018, 22:45
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3945 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất - Điểm: 56
Chương 125:

Edit: susublue

Thật ra thì Lâm Nhất Thiến suy nghĩ quá nhiều rồi. Đúng là Hứa Mạch không có tình cảm gì với cô ta, nhưng còn chưa tới mức hận thấu xương. Ở trong lòng Hứa Mạch, Lâm Nhất Thiến vẫn chưa đạt tới được mức độ này. Sau khi quyết định hoàn toàn thu mua công ty nhỏ trong tay Lâm Nhất Thiến thì anh liền không để ý tới Lâm Nhất Thiến nữa.

Mà về phía Lý thị cũng nhanh chóng đạt được thỏa thuận chung với Chu Lăng, không liên quan tới nhau, tạm thời ngưng chiến. Sau khi nghe chuyện này thì Chu Đáo không dám tiếp tục ôm hy vọng gì khác nữa mà ngoan ngoãn yên tĩnh lại.

Ngày công ty Lâm Nhất Thiến đổi chủ, Chu Tuyền không thèm thu dọn gì đã lập tức bỏ đi. Không chỉ có rời khỏi công ty nhỏ này mà còn rời khỏi thành phố D. Anh ta biến mất cùng với mẹ của mình.

Chu Đáo rất hối tiếc vì lúc trước khi mẹ Chu Tuyền trở về thì ông ta không tranh thủ lấy lại tài sản đã mất. Bây giờ đối mặt với căn nhà trống trải dọa người thì ông ta bỗng nhiên cảm thấy cô đơn.

Mấy ngày sau Lâm Nhất Thiến mới phát hiện Chu Tuyền đã bỏ đi. Vốn dĩ cô ta không để ý Chu Tuyền có đi theo bên cạnh mình hay không, lúc biết Chu Tuyền biến mất thì Lâm Nhất Thiến mới giật mình, thì ra bên cạnh cô ta vẫn còn một người như vậy.

Nhưng khi Lâm Nhất Thiến tỉnh ngộ thì đã quá muộn, cũng bỏ lỡ mất cơ hội tìm Chu Tuyền. Trong tay cô vẫn có tiền như trước nhưng lại không thể tùy ý phung phí nữa. Không có nguồn vốn, cô ta chỉ có thể không làm mà ăn, không còn khả năng phung phí.

Dĩ nhiên Lâm Nhất Thiến cũng có ý nghĩ đi tìm Lâm Du. Không phải vì cái gì cả, chỉ muốn cầu xin Lâm Du có thể trả lại cổ phận Bác Dương lúc trước cướp từ trong tay mình đi lại cho mình. Nhưng mà nghĩ tới nghĩ lui đến cuối cùng vẫn không có can đảm đi đối diện với hận ý của Hứa Mạch. Cô khẽ cắn răng, vẫn không thể không buông tay.

Khi Lâm Du phát hiện mang thai là vào sau đầu giờ chiều của một ngày mát mẽ. Bởi vì khoảng thời gian này Lâm Du luôn cảm thấy thích ngủ, lại còn buồn nôn, không ngừng ăn đồ chua... Lâm Du tự nhận thấy được có gì đó khác thường, Hứa Mạch cũng đã mơ hồ đoán ra.

Chờ đến khi đưa Lâm Du đến bệnh viện kiểm tra, kết quả xét nghiệm giấy trắng mực đen đã xác nhận suy đoán của Hứa Mạch, cũng trong giúp Hứa Mạch và Lâm Du lập tức được liệt vào hàng ngũ chuẩn bị làm ba mẹ.

Hứa Mạch không phải là một người thích khoe khoang nhưng vẫn không nhịn được mà gọi điện thoại khắp nơi để thông báo chuyện Lâm Du mang thai, hận không thể cho tất cả mọi người thấy mình hạnh phúc.

Sau khi nhận được điện thoại, người đầu tiên có phản ứng lớn nhất là Tần Khả Tâm. Vừa cúp điện thoại thì bà đã bắt đầu lên kế hoạch chuẩn bị thức ăn cho Lâm Du rồi. Thậm chí không để cho ai giúp đỡ, tất cả đều tự mình làm.

Đối với Hứa gia mà nói, Lâm Du mang thai chính là tin vui lớn nhất. Cùng lúc đó, Hứa Hoán lại trở thành đối tượng thúc giục của bác cả Hứa.

"Mẹ, mẹ bớt tranh cãi một chút đi! Con đến hỏi thăm chị họ trước, tạo quan hệ tốt với cháu nhỏ tương lai." Không đợi bác cả Hứa nói hết lời, Hứa Hoán đã chạy trốn. Đùa gì thế? Lần trước vì chuyện coi mắt đã náo loạn không vui như vậy, lần này sẽ không tăng thêm một bậc nữa chứ? Anh vẫn nên trước tránh thì sẽ tốt hơn.

"Ai..." Bác cả Hứa còn muốn nói là bà cũng muốn đi nhưng lại phát hiện mình chưa nói xong thì Hứa Hoán đã biến mất không thấy đâu. Để lại bà một mình, cảm thấy ngượng ngùng nên suy nghĩ một chút liền dứt khoát từ bỏ ý niệm này.

Cứ như vậy đi, chờ Lâm Du sinh con xong thì bà qua thăm cũng được. Chắc chắn chờ đến lúc đó thì những gì không vui giữa bà và Lâm Du cũng nên biến mất rồi. Nghĩ như vậy nên bác cả Hứa ngồi xuống ghế sa lon, không có ý đuổi theo.

Lúc Hứa Hoán đến thì Diệp Di Nhiên và Tần Nam đều đã đến. Thấy nhiều người ngồi trong phòng khách thì Hứa Hoán bĩu môi một cái, chỉ có thể thừa nhận anh lại trễ một bước.

"Ơ." Thấy Hứa Hoán đi vào, Tần Nam chào hỏi trước. Đồng thời cũng chép miệng ngồi sát về phía Doãn Tĩnh Lan. Anh tin tưởng Hứa Hoán cũng hiểu ý của anh.

Quả thật Hứa Hoán hiểu. Nhưng hiểu thì phải làm thế nào đây? Anh quả thật không gặp được người mình thích, dienxdafnllequysdoon cũng không thể đưa tới để khoe khoang. Vì vậy cho nên chỉ có thể mặc cho Tần Nam đắc ý.

"Sao lại tới trễ như vậy?" Ném cho Hứa Hoán một quả táo, Diệp Di Nhiên kinh ngạc nói. Trên đường cô tới đây còn tưởng rằng Hứa Hoán sẽ đến đầu tiên. Dù sao người nhận được tin tức sớm nhất nhất định là Nhà họ Hứa.

"Bị mẹ kéo lại." Về phần lý do thì Hứa Hoán không nói, những người ngồi ở đây đều có thể đoán được.

Bọn họ đều biết bác cả Hứa oán trách Lâm Du vì chuyện coi mắt của Hứa Hoán, cũng vì vậy mà đắc tội Hứa Mạch. Tất cả đều cực kỳ ăn ý, không ai nói thêm về đề tài này.

"Có hỏi xem là nam hay nữ chưa?" Hứa Hoán đến cuối cùng nên tất nhiên liền bắt đầu thăm dò tin tức từ mấy người tới trước.

"Không có. Anh họ nói không hỏi, thuận theo tự nhiên. Ngược lại dù là con trai hay con gái thì anh ấy đều thích." Diệp Di Nhiên nhún vai. Thật ra thì cô cũng rất tò mò, nhưng nếu anh cả nói không hỏi thì không hỏi cũng tốt. Cũng không sao, nam hay nữ cô đều thích.

"Cũng đúng." Hứa Hoán gật đầu một cái, không hỏi nhiều nữa. Anh cũng chỉ thuận miệng nhắc tới, không phải nhất định muốn lấy được đáp án chính xác. Đúng như Hứa Mạch từng nói, con trai hay con gái đều được, đều là con cháu Nhà họ Hứa, vẫn sẽ được yêu thương như thường.

Một lát sau, Triệu Tuyết Nhi và Cố Nhiên nhấn chuông cửa. Một đám bạn thân đều đến đây nên không còn chỗ ngồi.

Lúc Hứa Mạch đỡ Lâm Du đi từ phòng ra thì thấy một cảnh tượng náo nhiệt ngoài phòng khách. Sao chỉ mới quay đầu lại thì tất cả đều đã tới rồi? Rõ ràng lúc anh vào phòng chỉ cho Diệp Di Nhiên và Tần Nam mở cửa thôi mà.

"Chị." Triệu Tuyết Nhi không thân với mấy người khác cũng như Hứa Mạch. Cho nên nhìn thấy Lâm Du thì cô là người đầu tiên nhào tới, “Thế nào rồi? Có khó chịu chỗ nào hay không? Có muốn ăn gì không? Nói ra đi em mua tới cho chị! Nếu không thì em làm cho chị ăn cũng được."

Triệu Tuyết Nhi hỏi liên tiếp mấy câu, nhanh đến mức khiến Lâm Du không có thời gian trả lời. Nhưng mà nhìn thấy khuôn mặt quan tâm, gấp gáp của Triệu Tuyết Nhi thì Lâm Du chỉ đành cười yếu ớt.

"Bà xã, bình tĩnh, tỉnh táo một chút, đừng nóng nảy!" Không ngờ Triệu Tuyết Nhi lại có phản ứng lớn như vậy, Cố Nhiên vội vàng đi tới ôm lấy Triệu Tuyết Nhi. Trên đường tới đây cũng không thấy Triệu Tuyết Nhi kích động như vậy, sao vừa nhìn thấy Lâm Du là liền bùng nổ cơ chứ?

"Ha ha ha ha!" Diệp Di Nhiên rất không nể mặt mũi cười to thành tiếng. Cô không muốn thừa nhận lúc vừa mới vào nhà cô cũng hỏi mười ngàn vấn đề, thiếu chút nữa đã chọc đến Hứa Mạch. Cũng may trước khi bị Hứa Mạch đuổi ra ngoài, Chu Lăng đã chặn cô lại. Sau đó ngồi một lúc lâu trên ghế sa lon, cô đã bình tĩnh nhiều rồi.

"Cười đã chưa? Em có tốt hơn chỗ nào đâu?" Hứa Mạch bĩu môi một cái, nhìn về phía em họ nhà mình, từ trước đến giờ vẫn luôn đả kích không hề dịu dàng.

"Anh họ, anh cũng không chừa cho em chút hình tượng nào hết." Diệp Di Nhiên uất ức ôm lấy gối, cô nghiêng đầu qua, vô cùng bất mãn nhìn Hứa Mạch, "Từ khi anh kết hôn thì trở nên như vậy."

"Đương nhiên phải thay đổi. Lúc trước trong cuộc sống của anh chỉ có một đứa em họ nhỏ nhoi. Kết hôn rồi thì anh phải giao toàn bộ khoảng trống của trái tim cho Tiểu Du, làm gì còn kiên nhẫn chơi với em?" Gõ đầu Diệp Di Nhiên một cái, Hứa Mạch không nể mặt trả lời.

"Cái gì! Mặc dù em cũng tán thành anh đối xử như vậy với chị họ nhưng anh không cần phải phân biệt rõ ràng như thế! Đối xử khác biệt một trời một vực như vậy kêu em nhịn thế nào?" Diệp Di Nhiên vừa nói vừa chỉ về phía Tần Nam và Hứa Hoán, "Hai người nói một chút đi, hai người có cảm thấy giống chị không? Không phải là đột nhiên biến thành đứa bé đáng thương không ai quan tâm đó chứ?"

"Để tôi nói trước." Tần Nam lên tiếng trước, cười rất kỳ dị, " Thật ra cá nhân tôi không có cảm nhận lơn như vậy. Dù sao chị họ là cấp trên của tôi, tôi chẳng những không cảm thấy mất đi anh họ mà còn thấy có thêm mộ đại Boss làm chỗ dựa nữa. Phải biết rằng tôi là Thái tử gia của Thần Thiên đó, được hưởng đủ loại đãi ngộ tốt hơn công ty trước kia rất nhiều, tự do tự tại, tôi cũng không có ý thừa nhận mình là người của làng giải trí."

Nghe Tần Nam phá đám, Diệp Di Nhiên xụ miệng. Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng cũng phải yên lặng gật đầu một cái. Được rồi, Tần Nam nói đúng sự thật, cô không phản đối được.

"Về phần tôi..." Hứa Hoán tiếp tục mở miệng, nhìn chằm chằm mọi người, giang tay ra, “Tôi đã đoán được trước rồi nên đã điều chỉnh xong tâm trạng. Cho nên tôi không cảm thấy gì, mặc dù anh họ ân ái với chị họ tôi cũng không ghen tỵ."

Diệp Di Nhiên đen mặt lại, liếc mắt nhìn Hứa Hoán. Tần Nam thì coi như thôi đi, đã sớm tiến vào làng giải trí rồi, quả thật bề bộn nhiều việc. Nhưng Hứa Hoán không nên như vậy! So với cô mà nói, Hứa Hoán phải càng mất khống chế mới đúng. Cô nhớ rõ ràng là ban đầu Hứa Hoán hận không thể đi theo sau mông anh họ hàng ngày mà.

Đi lên đón nhận ánh mắt hoài nghi của Diệp Di Nhiên, Hứa Hoán thản nhiên nhún vai, không hề lùi nửa bước. Quả thật anh đã sớm lùi bước rồi, cũng đãtìm tìm được vị trí chính xác. Nếu suy nghĩ cách cướp anh họ với Lâm Du thì thà đi tạo mối quan hệ tốt với vị chị họ Lâm Du này, đây mới là thượng sách.

Diệp Di Nhiên không hiểu cái gì là thượng sách. Ngược lại quan hệ giữa cô bà Lâm Du luôn không tệ, tình cảm cũng cực tốt. Cô không oán trách Lâm Du, mà là thái độ của Hứa Mạch. Dĩ nhiên cũng chỉ lẩm bẩm mấy câu, càu nhàu một chút nhưng chưa từng thật sự để bụng, cho nên mới có thể thản nhiên như vậy.

"Chị Lâm Du, không phải là chúng ta nên chuẩn bị quần áo cho bảo bảo sao?" Trong số mọi người ở đây, Doãn Tĩnh Lan lại chú trọng đến điều khác biệt nhất. Cô lấy thân phận bạn gái Tần Nam tới đây, diễn dafnlê quysdôn thêm nữa là vì muốn tốt cho Lâm Du nên không hề nghĩ đến thái độ của Hứa Mạch trước tiên, mà là nghĩ tới đứa bé trong bụng Lâm Du.

"Còn sớm." Lâm Du mới mang thai ba tháng, quần áo quả thật có thể bắt tay vào chuẩn bị, nhưng cũng không gấp.

"Không còn sớm. Nhà em sở hữu không ít cửa hàng quần áo trẻ sơ sinh, hôm nào đưa đến vài cuốn catolog cho chị Lâm Du xem thử. Chị thích cái nào cứ việc nói, coi như em làm quà ra mắt cho bảo bảo. Hoặc là lúc nào chị rảnh rỗi thì cứ gọi điện thoại cho em, em dẫn chị đến thẳng cửa hàng để chọn?" Đối tượng hẹn hò có thể được mẹ Tần chọn trúng thì tất nhiên gia cảnh sẽ không tệ. Không phải vì vậy mà có đất dụng võ sao.

"Nghe Tĩnh Lan nói như thế thì có vẻ như đám người chúng ta quả thật không cần chuẩn bị quần áo cho bảo bảo rồi" Bởi vì đến Doãn Tĩnh Lan dời lực chú ý nên Diệp Di Nhiên gật đầu một cái rồi nói.

"Còn có sữa và đồ chơi nữa." Nhìn ra Diệp Di Nhiên nghi ngờ, Chu Lăng mở miệng nhắc nhở.

"Vậy em phụ trách đồ chơi!" Diệp Di Nhiên ham chơi nhất, chắc hẳn phải lựa chọn vài món đồ chơi.

"Chị họ, em cảm thấy chị chọn sữa bột sẽ tốt hơn." Hứa Hoán mở miệng đưa đề nghị đúng lúc, "Đầu tiên, chị du học ở nước ngoài không phải quen biết rất nhiều bạn bè sao? Có thể nhờ họ mua nhiều sữa một chút. Thứ hai, chị chừa lại chút chuyện cho em làm với. Gần đây em mới vừa tiếp nhận một nhà máy đồ chơi, đồ chơi trong đó trông cũng rất được, hôm nào sẽ chở một xe tới đây."

"Được rồi, cậu đã thành tâm xin chị cho cậu cơ hội thể hiện thì chị đành phải lùi một bước thôi." Lý do Hứa Hoán đưa ra, Diệp Di Nhiên có thể chấp nhận nên lập tức đồng ý.

Chia nhau công việc như thế, Cố Nhiên và Triệu Tuyết Nhi lại nhìn nhau, không khỏi có chút khó xử. Hai người bọn họ nên phụ trách cái gì? Đồ dùng trẻ sơ sinh sao?

"Sao nghe mấy người nói cứ giống như tôi và Tiểu Du không cần phải quan tâm đến chuyện gì hết vậy?" Mới vừa vinh dự chuẩn bị trở thành ba, Hứa Mạch đã phát hiện mình bị tước đoạt tất cả quyền lợi?

"Anh họ, sao anh biết không có chuyện cần quan tâm? Anh phụ trách chăm sóc kỹ càng chị họ và bảo bảo! Đây mới là chuyện quan trọng nhất, không thể qua loa đại khái. Còn chị họ cũng vậy, ngàn vạn lần phải bảo trọng thân thể của mình, cũng phải chú ý dinh dưỡng của bảo bảo, chỉ cần suy nghĩ một chút cũng thấy nhiệm vụ gian khổ rồi." Diệp Di Nhiên hăng hái nói.

Hứa Mạch và Lâm Du im lặng. Tuy Diệp Di Nhiên luôn cư xử không khác gì đứa bé nhưng lời cô nói vừa rồi quả thật rất đúng, không hề sai chút nào.

"Thật không ngờ chị họ cũng có thể nói ra những lời thành thục chững chạc như vậy. Chẳng lẽ chị họ cũng mang thai rồi sao? Cũng sắp vinh dự được trở thành mẹ rồi ư?" Cùng cảm nhận với Hứa Mạch và Lâm Du, Hứa Hoán kinh ngạc nhướn mày, hàm ý nhìn về phía bụng của Diệp Di Nhiên.

"Lúc nào chị chẳng chín chắn chững chạc? Hứa Hoán, cậu đang tung tin vịt sao!" Diệp Di Nhiên lập tức ngồi thẳng người, bộ dạng cao ngạo. Sau đó lại tức giận cầm cái gối ném về phía Hứa Hoán, "Nhìn cái gì? Chị cậu không có mang thai được chưa?"

"Có hay không chị không đi kiểm tra làm sao biết được? Nói không chừng chị thật sự đã mang thai mà không biết đấy!" Phải nói là không yên tâm, Hứa Hoán tuyệt đối tin tưởng dù có làm mẹ thì Diệp Di Nhiên cũng sẽ là người phát hiện cuối cùng.

Hứa Hoán nói chưa dứt lời, anh nhắc tới điều này làm những người khác không nhịn được nhìn về phía Diệp Di Nhiên. Tất cả mọi người đều biết ngọn nguồn gốc rễ, cũng đều biết tính tình của nhau. Nói đến tính tình khinh thường và lơ là của Diệp Di Nhiên thì không có ai phản đối.

Ngay cả Chu Lăng cũng không nhịn được nhíu mày: "Lát nữa chúng ta đến bệnh viện kiểm tra một chút đi."

"Ô kìa không cần, em thật sự không mang thai." Nếu người khác nói như vậy Diệp Di Nhiên nhất định sẽ giậm chân. Nhưng nếu là Chu Lăng thì Diệp Di Nhiên lại đỏ mặt quay đầu đi, không muốn thừa nhận hình tượng khó chấp nhận được của mình trong mắt Chu Lăng.

Không phải Chu Lăng cảm thấy Diệp Di Nhiên không đáng tin, chẳng qua là lo lắng sẽ xảy ra tình trạng bất ngờ. Suy nghĩ một chút vẫn thấy nên kéo Diệp Di Nhiên đi: "Đi ngay bây giờ."

Thấy Chu Lăng lôi Diệp Di đi, những người khác đang ngồi ở đó đều tức cười. Dù Diệp Di Nhiên có mang thai hay không thì kiểm tra một chút cũng không phải chuyện xấu, không chừng thật sự có điều kinh hỉ đấy! Tất cả mọi người đều mỏi mắt mong chờ.

Lúc Tần Khả Tâm xách theo bao lớn bao nhỏ chạy tới nơi thì trong nhà chỉ còn lại Lâm Du và Hứa Mạch. Không còn náo nhiệt nữa, Hứa Mạch lấy lý do chính đáng không cho phép quấy rầy phụ nữ có thai nghỉ ngơi để đuổi hết những người tới thăm ra ngoài.

Mọi người cũng biết nặng nhẹ, Hứa Mạch vừa mới mở miệng thì đã rối rít đứng dậy tạm biệt, hẹn ngày khác trở lại thăm Lâm Du rồi liền rời đi.

"Đến đây, mau ngồi xuống." Thấy Lâm Du đứng lên vì mình tới, Tần Khả Tâm vội vàng tỏ ý kêu cô ngồi xuống, "Có cảm thấy khó chịu ở đâu không? Muốn ăn cái gì thì nói với mẹ, mẹ làm cho con ăn."



Đã sửa bởi susublue lúc 16.11.2018, 12:46.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Comay nguyen, HNRTV, Lê Trinh, chris_33, samtrần
     

Có bài mới 14.11.2018, 13:16
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3945 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất (77/130) - Điểm: 44
Chương 126:

Edit: susublue

Có Tần Khả Tâm dốc lòng chăm sóc, cộng thêm Hứa Mạch nghe lệnh làm việc thì sinh hoạt của Lâm Du sau khi mang thai rất thoải mái, không hề cảm thấy khó chịu chút nào. Bất cứ lúc nào cũng có thể đến trông coi giải trí Thần Thiên, thỉnh thoảng cũng sẽ nhìn tình hình công việc của Bác Dương một chút, nếu không thì ở nhà tĩnh tâm nghỉ ngơi. Cuộc sống như thế, yên bình mà rất thích ý, là cuộc sống mà từ trước đến nay cô chưa từng trải qua.

Cùng lúc đó, Lâm Du nhạy cảm phát hiện dị năng của cô bắt đầu từ từ biến mất. Nhắm mắt lại lần nữa, phạm vi cô có thể nghe được từ từ thu hẹp dần. Cho đến lúc sắp sinh thì chỉ cô chỉ nghe được rõ ràng âm thanh trong vòng năm mét.

"Thật sự không cảm thấy khó chịu sao?" Từ khi biết Lâm Du có chút khác thường thì Hứa Mạch lại càng cẩn thận kỹ càng, sợ sẽ xảy ra sơ xuất.

"Không có." Lâm Du không nói láo. Ngoại trừ thính giác không nhạy bén như lúc trước nữa thì những thứ khác quả thật không có gì bất thường.

"Anh vẫn cảm thấy không yên tâm." Hứa Mạch lắc đầu, nắm tay Lâm Du lo lắng nói, "Mấy ngày nay anh sẽ không đến công ty nữa. Chỉ cần Tiểu Du có chút không thoải mái thì nhất định phải lập tức nói cho anh biết."

" Được." Cô biết cho dù Hứa Mạch có đến công ty thì cũng không thể an tâm làm việc nên Lâm Du không ép anh mà lại nghe lời gật đầu.

Nghe thấy Lâm Du trả lời thì Hứa Mạch mới hơi yên lòng. Anh để ý Tiểu Du như vậy, dù có mất đứa con thì cũng phải bảo vệ cẩn thận an toàn cho Tiểu Du. Anh chưa bao giờ che giấu điều này trước mặt Lâm Du, anh truyền đạt tâm ý sâu trong lòng mình cho Lâm Du biết từng giây từng phút.

Tất nhiên Lâm Du cảm nhận được Hứa Mạch thật lòng với mình. Không thể không nói, Lâm Du cảm thấy rất ấm áp. Giống như một dòng nước ấm khắc vào trong xương cốt, lướt qua tay chân, tràn vào chỗ sâu nhất trong đáy lòng Lâm Du, để lại vết tích không cách nào xóa nhòa.

Lâm Du sinh con thuận lợi. Ngay từ mấy tháng trước lúc kiểm tra thì cô đã phát hiện trong bụng mình có hai bảo bảo. Nhưng vẫn không chẩn đoán là nam hay nữ, nhưng dĩ nhiên điều này cũng khiến cho tất cả mọi người vui mừng không dứt.

Nghe thấy tiếng khóc vang dội truyền ra từ phòng sinh thì mọi người đứng đợi ngoài cửa đều thở phào nhẹ nhõm, trên mặt xuất hiện nụ cười thật lòng.

Hai bảo bảo rất đáng yêu. Một nam một nữ, long phượng thai vô cùng như ý cát tường, khiến trưởng bối Nhà họ Hứa vui vẻ không nói nên lời.

So với con trai, hiển nhiên Hứa Mạch thích con gái hơn. Chỉ vì trong mắt anh, dáng dấp con gái giống Lâm Du hơn cho nên thời gian anh ôm con gái cũng nhiều hơn con trai.

Đối với tính thiên vị của Hứa Mạch, Tần Khả Tâm rất bất mãn. Không phải nói bà trọng nam khinh nữ, không thích cháu gái, chẳng qua là không hài lòng khi thấy cháu trai nhà mình bị lạnh nhạt. Kết quả vốn dĩ đang cưng chiều cháu gái thì bà liền đổi qua thành cháu trai, bắt đầu suốt ngày vây quanh cháu trai, hoàn toàn ném cháu gái cho Hứa Mạch.

Buồn cười nhìn Hứa Mạch và Tần Khả Tâm tỏ rõ lập trường, đối xửa khác nhau rõ rệt, Lâm Du hơi nhếch miệng, tâm trạng có vẻ hấp tấp không ổn định được.

Đúng, hấp tấp. Từ khi hai đứa bé được sinh ra thì Lâm Du liền phát hiện dị năng của mình đã hoàn toàn biến mất rồi. Không thể nghe được âm thanh người thường không nghe được nữa, dù có cố gắng nhắm mắt lại thì cũng không làm nên chuyện gì.

Điều duy nhất có thể chứng minh cô từng khác thường chính là không gian kia vẫn còn tồn tại như cũ. Nhưng mà khác với lúc trước là tảng đá không còn rỉ nước nữa. Nói cách khác, ao nước bí mật của cô đã biến thành nước chết.

Nước chết là khái niệm gì? Lâm Du không dám tùy ý suy đoán, cũng không có tra cứu. Cô biết ông trời rất công bằng, dienxdafnleequysdoon sẽ không chỉ che chở một người từ đầu đến cuối. Mà bây giờ cô thậm chí đã bắt đầu chuẩn bị tâm lý cho thật tốt khi nước ao dần dần biến mất.

"Không sao." Sau khi hai bảo bảo được dỗ ngủ thì Hứa Mạch ôm Lâm Du, nhẹ nhàng trấn an. Anh biết tầm quan trọng của bí mật này đối với Tiểu Du. Dù không thể mang đến bất kỳ điều tốt nào cho Tiểu Du, nhưng vì nó đặc thù nên có thể làm cho Tiểu Du an tâm. Bây giờ đột nhiên biến mất nên Tiểu Du nhất định sẽ bất an.

" Ừ." Ngoại trừ gật đầu, Lâm Du không biết nên đáp thế nào. Cô không ngăn được nó biến mất, giống như lúc nó đột nhiên xuất hiện vậy, đó vốn là hiện tượng không bình thường, sớm muộn gì cũng có một ngày mất đi.

"Thử một chút xem còn có thể dẫn anh vào hay không." Vì muốn chắc chắn chuyện này đã đi đến đâu rồi nên Hứa Mạch nhắc nhở.

" Được." Lâm Du vừa nói vừa ôm eo Hứa Mạch, nhắm mắt lại, lặng lẽ bóp vào vết sẹo lưỡi liềm trong lòng bàn tay.

Một lúc lâu sau vẫn không có bất kỳ dị tượng nào xảy ra. Ngay lúc Hứa Mạch há mồm muốn nói Tiểu Du không cần thử nữa thì trước mắt chợt lóe sáng, một phút sau đã đứng bên cạnh ao nước.

Cũng may là cô thành công. Nhìn ao nước tĩnh lặng không lay động, trong mắt Lâm Du có chút phức tạp. Cô như cảm thấy được đây là lần cuối cùng. Lần cuối cùng dẫn Hứa Mạch vào đây, cũng là lần cuối cùng cô xuất hiện ở nơi này.

Nếu nói không buồn là nói xạo. Nhưng bởi vì có Hứa Mạch theo ở bên cạnh chia sẻ điều bí mật này nên Lâm Du phát hiện cũng không khó chịu đến nỗi không thể chịu đựng. Ít nhất khi nhìn dấu vết hình lưỡi liềm trong lòng bàn tay càng lúc càng mờ nhạt đi cô cũng không còn cảm thấy ngoài ý muốn nữa.

"Có anh ở đây." Vào ban đêm hôm xác định dấu trăng lưỡi liềm trong lòng bàn tay Lâm Du hoàn toàn biến mất, Hứa Mạch nói vào tai Lâm Du, Trịnh trọng cam kết.

Lâm Du không gật đầu, cũng không trả lời, mà chỉ rúc vào trong ngực Hứa Mạch. Giống như nơi đó có bến đỗ an toàn cho cô vậy.

Không có không gian đó thì thời gian vẫn cứ tiếp tục trôi qua như trước. Bởi vì có thêm hai bánh bao nhỏ nên Lâm Du không có quá nhiều thời gian để đau lòng đã bị ép hòa nhập vào thế giới mới để nuôi hai đứa bé.

Trong cuộc sống của cô bất cứ lúc nào cũng có thể vang lên tiếng khóc rống, nhưng lại không cảm thấy đáng ghét như đã nghĩ, ngược lại còn cảm thấy phải có trách nhiệm. Phải chăm sóc bảo bảo thật tốt, phải cố gắng nuôi lớn hai đứa bé... Suy nghĩ như vậy từ từ xuất hiện trong lòng cô, càng ngày càng mạnh mẽ hơn. Rồi đến cuối cùng đã hòa tan trái tim Lâm Du.

"Chị họ, cái này cái này, nhìn thử xem có thích hay không?" Diệp Di Nhiên mới từ chỗ Doãn Tĩnh Lan về, trong tay đầy quần áo cho hai đứa bé.

" Ừ, không tệ." Diệp Di Nhiên rất thích mặc quần áo đáng yêu cho hài đứa bé, lần này cô cũng không quá thích nên cứ để mặc cho Diệp Di Nhiên lăn qua lăn lại.

"Em cũng cảm thấy rất đẹp mắt. Đến đây, để cho bảo bảo chúng ta thử một chút." Lần trước Diệp Di Nhiên bị Chu Lăng kéo đến bệnh viện kiểm tra đã chứng thực chưa mang thai. Diệp Di Nhiên thở phào nhẹ nhõm đồng thời cũng thấy mất mát một cách khó hiểu. Lúc ấy cô đã cảm thấy có lẽ cô không ghét trẻ con như mình tưởng tượng!

Chờ đến khi hai bảo bảo của Lâm Du ra đời, Diệp Di Nhiên càng xác nhận điều mình phỏng đoán. Nhìn hai bảo bảo béo béo mập mập, Diệp Di Nhiên thật sự rất thích. Bình thường chỉ cần có thời gian rảnh rỗi thì liền yêu chạy qua đây. Cũng may bởi vì có thêm hai bảo bảo nên Hứa Mạch không có động một chút lại đuổi cô đi, thật sự khiến cho Diệp Di Nhiên hả giận không ít.

Lâm Du đều đoán được chút tâm tư nhỏ này của Diệp Di Nhiên, nhưng cô vẫn không hiểu. Cô nhìn ra được Diệp Di Nhiên thật sự rất thích bảo bảo nhà mình. Nếu như như vậy có thể khơi dậy tình thương của mẹ trong lòng Diệp Di Nhiên thì đây cũng là một chuyện tốt. Nghe nói Chu Lăng cũng muốn làm ba!

"Đúng rồi, chị họ, hôn sự của Tĩnh Lan và Tần Nam đã đăng lên báo rồi." Diệp Di Nhiên cũng không biết Tần Nam có thông báo cho Lâm Du biết không, nhưng cô thật sự nhận được lời nhắn từ Doãn Tĩnh Lan, nói là phải nói cho Lâm Du biết.

" Ừ." Lâm Du biết chuyện này, không phải Tần Nam báo cho cô biết, mà là Hứa Mạch nói. Trước khi Nhà họ Tần xác nhận hôn sự thì có hỏi qua ý kiến của Hứa Mạch. Vì vậy cho nên trước khi Tần Nam và Doãn Tĩnh Lan biết thì Lâm Du đã biết được tin tức này từ chỗ Hứa Mạch rồi.

"Tĩnh Lan nói là cô ấy sẽ tới nhà để đưa thiệp mời." Gần đây vì phải chuẩn bị chuyện kết hôn nên Doãn Tĩnh Lan khá bận rộn, diễn dafnlê quysdôn cho nên không thể tới nhà thăm hỏi được. Nhưng mà cô ấy lại cảm thấy gọi điện thoại thông báo thì không đủ thành ý nên mới kêu chị em tốt là Diệp Di Nhiên nói giùm.

"Được! Chị ở nhà chờ." Sau khi sinh bảo bảo xong thì Lâm Du cũng rất ít đến công ty. Thần Thiên giao cho Cố Nhiên toàn quyền phụ trách, Bác Dương vẫn bình thường như cũ. Dĩ nhiên văn kiện nào cần cô phê duyệt thì cô vẫn sẽ phụ trách. Nhưng mà địa điểm làm việc chuyển từ công ty về nhà mà thôi.

"Nhắc tới mới nhớ, Tĩnh Lan còn muốn mời chị và anh họ đi ăn cơm đấy! Nhưng mà nghĩ hai bảo bảo còn nhỏ, không tiện bế ra ngoài nên tạm thời không mời nữa." Diệp Di Nhiên vừa nói vừa cầm quần áo xinh đẹp ướm lên người hai bảo bảo, chơi rất vui vẻ.

Nguyên văn lời nói của Doãn Tĩnh Lan là rất cảm kích Lâm Du và Hứa Mạch đã giúp đỡ. Khi đó đi gặp mặt Tần Nam cô cũng không ôm hy vọng quá lớn. Nhưng mà mọi chuyện lại phát triển ngoài dự liệu của cô, nhưng cũng may hôm đó Lâm Du và Hứa Mạch đi cùng nên không quá tẻ nhạt, cũng gián tiếp để lại án tượng tốt cho cô.

Nói đến đây thì Lâm Du lắc đầu một cái, cũng không thật sự cho là mình có công lao lớn. Nói cho cùng thì mọi thứ vẫn thuộc về duyên phận của Doãn Tĩnh Lan và Tần Nam, không có liên quan gì tới người ngoài.

"Không phải nói như vậy." Quen biết Doãn Tĩnh Lan nhiều năm, Diệp Di Nhiên rất hiểu ý của Doãn Tĩnh Lan, "Nói như thế nào đây? Thật ra thì trong cuộc sống của chúng ta, chuyện coi mắt là rất bình thường, nhưng ít nhiều gì cũng sẽ có chút trốn tránh. Em như vậy, Tĩnh Lan cũng như vậy. Ban đầu trong nhà sắp xếp coi mắt, Tĩnh Lan vốn không muốn đi. Nếu không phải biết có chị ở đó thì nhất định cậu ấy sẽ không đến gặp mặt Tần Nam. Cho nên Tĩnh Lan rất cảm kích vì cậu ấy tìm được lý do tốt để xóa bỏ cảm giác chán ghét trong lòng. Mà lý do này chính là chị họ đó."

Nếu như Diệp Di Nhiên không nói thì Lâm Du cũng không nghĩ tới điều này. Bản thân cô chưa từng đi coi mắt nên cũng không quá trốn tránh chuyện coi mắt. Nhưng khi nghe Diệp Di Nhiên nói thì cô có thể hiểu được. Lâm Du gật đầu một cái rồi cũng không từ chối nữa: " Được. Khi nào có cơ hội thì ra ngoài ăn một bữa."

"Ừ ừ. Còn phải dẫn theo bảo bảo." Trong lúc nói chuyện Diệp Di Nhiên đã thay xong quần áo cho hai bảo bảo, lúc này hai mắt đều sáng rỡ. Cô thích nhất là mấy đứa bé đáng yêu.

"Nếu thích như vậy thì tự mình sinh một đứa đi!" Có lẽ vì đã làm mẹ nên tâm trạng của Lâm Du thay đổi, vì vậy mới muốn thúc giục Diệp Di Nhiên.

"Chị họ, sao đột nhiên chị lại đứng cùng một chiến tuyến với mẹ em vậy." Diệp Di Nhiên bĩu môi, trong lời nói lại có chút ý không thích. Cô biết Lâm Du nghĩ cho cô, cũng không có ác ý. Hơn nữa bởi vì có hai bảo bảo này nên cô cũng không trốn tránh chuyện sinh con nữa.

"Chỉ đột nhiên nói vậy thôi. Nếu em không thích thì sau này chị không nói nữa." Dù sao cũng không phải là mẹ Diệp, Lâm Du cũng không vội vàng thúc giục. Nhưng mà lập trường của cô vẫn rất rõ ràng, "Chỉ cảm thấy có vẻ như Chu Lăng cũng rất thích trẻ con, có lẽ cậu ta cũng muốn làm ba."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, Comay nguyen, HNRTV, Lê Trinh, chris_33
     
Có bài mới 16.11.2018, 12:34
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
Chiến Thần Song Kim Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.08.2017, 12:28
Bài viết: 1061
Được thanks: 3945 lần
Điểm: 37.57
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất (77/130) - Điểm: 44
Chương 127:

Edit: susublue

"Không đâu!" Bị Lâm Du nói như thế, Diệp Di Nhiên lập tức đỏ mặt. Cô thừa nhận lúc trước quả thật hơi ham chơi, nghĩ mình còn trẻ, không muốn làm mẹ sớm như vậy. Nhưng bây giờ không giống nhau, thấy hai bảo bảo nhà Lâm Du cô cũng thật muốn thử một chút.

Nhìn phản ứng của Diệp Di Nhiên, Lâm Du biết rõ cô không còn ghét trẻ con như trước nữa. Nhưng mà khuyên nhủ thì cũng đã khuyên rồi, Lâm Du không nói thêm gì nữa, để cho Diệp Di Nhiên tự mình quyết định.

"Di Nhiên cũng ở đây sao! Đúng lúc quá, tối nay ở lại cùng ăn cơm đi." Tần Khả Tâm tự mình đi mua về không ít đồ ăn ngon, dự tính tối nay sẽ trổ tài nấu nướng, bồi bổ thân thể cho Lâm Du thật tốt. Khi mở cửa thấy Diệp Di Nhiên thì lập tức nói.

" Dạ, được." Không phải lúc nào cũng có thể được nếm tay nghề của Tần Khả Tâm, Diệp Di Nhiên gật đầu liên tục không ngừng.

" Gọi điện thoại cho Chu Lăng, để thằng bé cũng tới đây sau khi tan việc." Được Diệp Di Nhiên đáp lại, Tần Khả Tâm tiếp tục mời.

"Dạ! Con đi gọi điện thoại cho anh ấy ngay đây." Nếu nói là không chút khách sáo thì Diệp Di Nhiên tuyệt đối là người đứng đầu. Chỉ cần cô coi ai là người thân thì từ trước đến giờ đều không biết khách sáo.

"Mẹ, con giúp mẹ." Hai bảo bảo cũng ngủ thiếp đi rồi, có Diệp Di Nhiên trông coi sẽ không xảy ra chuyện gì lớn. Lâm Du liền đứng dậy giúp Tần Khả Tâm mang đồ vào phòng, phân loại mọi thứ ra.

"Không cần, không cần. Con chăm sóc hai đứa bé cả ngày, không khổ cực sao? Nghỉ ngơi đi. Nói chuyện với Di Nhiên một chút, hay xem TV cũng được. Thả lỏng một chút, đừng để mình mệt nhọc." Bây giờ Tần Khả Tâm thật sự coi Lâm Du là đại công thần. Thoáng một cái đã được ẵm cả cháu trai, cháu gái, Tần Khả Tâm không còn tiếc nuối gì nữa, chỉ muốn dâng nạp mọi thứ cho Lâm Du thôi.

Tần Khả Tâm đối xử đặc biệt, Lâm Du cũng cảm nhận được từ mấy ngày trước rồi. Muốn từ chối nói không cần nhưng lại bị Tần Khả Tâm đuổi ra khỏi phòng bếp.

Lâm Du biết dù có nói nữa cũng không được gì nên không thể làm được gì hơn là trở về phòng khách, nói chuyện với Diệp Di Nhiên.

"Thế nào? Có phải cảm thấy mình có một mẹ chồng như vậy là rất hạnh phúc không?" Diệp Di Nhiên cũng chưa từng thấy Tần Khả Tâm như vậy nên cũng cảm thấy rất mới mẻ.

Trong trí nhớ của Diệp Di Nhiên, Tần Khả Tâm cực kỳ cao nhã. Nhất là nghề nghiệp của Tần Khả Tâm, bà là nhà dương cầm nổi tiếng quốc tế, sao có thể giống với người phụ nữ đang bận bịu nấu cơm trong bếp lúc này được chứ. Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Diệp Di Nhiên nhất định sẽ cho là ai đó đùa giỡn mình.

Liếc mắt nhìn Diệp Di Nhiên một cái, Lâm Du không gật đầu nhưng cũng không lắc đầu. Tuy Tần Khả Tâm thật lòng đối xử tốt với cô nhưng cô vẫn cảm thấy có gánh nặng. Cùng suy nghĩ với Diệp Di Nhiên, tất nhiên Tần Khả Tâm không giống những bà chủ gia đình bình thường, cứ để mặc cho Tần Khả Tâm ở trong phòng bếp làm việc, thật sự tốt sao?

"Không cần cảm thấy mất tự nhiên. Em nghe ông ngoại nói, mợ thật lòng thích người con dâu như chị cho nên mới liên tục chạy đến đây. Em còn nghe nói nếu không phải sợ chị cảm thấy mất tự nhiên thì mợ đã muốn chuyển tới đây ở luôn rồi." Diệp Di Nhiên nhỏ giọng nói với Lâm Du.

Thật ra thì đối với Diệp Di Nhiên mà nói, Lâm Du hoàn toàn không cần phải suy nghĩ lung tung. Bởi vì sinh được một đôi long phượng thai, toàn bộ Nhà họ Hứa cũng có ấn tượng cực kỳ tốt về Lâm Du, dù cho Lâm Du ngang ngược thì cũng sẽ không bị ghét chút nào. Huống chi Diệp Di Nhiên rất tin tưởng Lâm Du, Lâm Du luôn giữ đúng bổn phận với mọi người, quyết sẽ không làm chuyện khiến người ta chán ghét.

Trước đây Lâm Du chưa từng nghe qua lời nói này của Diệp Di Nhiên nên hơi sửng sốt một chút, rồi nghiêm túc trả lời: "Nếu như ba mẹ muốn chơi với hai đứa bé thì có thể tới đây mỗi ngày. Nếu cảm thấy đi qua đi lại phiền phức thì chuyển tới ở cùng nhau cũng không thành vấn đề. Thật ra thì chị cũng không trốn tránh chuyện ở chung với trưởng bối."

"Chị không trốn tránh sao? Thật lợi hại. Nhưng điểm mấu chốt vẫn là anh họ. Anh họ nhỏ mọn như vậy? Nhất định là anh ấy sẽ không đồng ý." Diệp Di Nhiên cũng không nghi ngờ lời nói của Lâm Du. So ra thì cô hoài nghi thái độ của Hứa Mạch hơn. Nhưng như đã nói rồi, diễn daffnlê quysdôn bản thân cô ủng hộ Hứa Mạch. Nếu như muốn cô ở chung với Chu Đáo dưới một mái nhà thì cô nhất định sẽ không chịu nổi.

"Hứa Mạch không có..." Lâm Du vừa định nói giúp cho Hứa Mạch, anh cũng không thể hiện thái độ như vậy, nhưng nghe thấy tiếng bảo bảo khóc thì không nói chuyện với Diệp Di Nhiên nữa mà xoay người đi dỗ con.

"Ha ha! Làm mẹ sẽ có cái phiền phức này, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu cũng phải chăm sóc trẻ con." Tò mò đi theo sau lưng Lâm Du, Diệp Di Nhiên   khinh bỉ nhưng cũng không tỏ vẻ chán ghét, mà ngược lại còn cảm thấy muốn thử.

"Em thử một chút đi." Bởi vì có hai bảo bảo nên một đứa khóc thì đứa kia cũng sẽ khóc. Lâm Du ôm lấy con gái rồi để lại con trai cho Diệp Di Nhiên dỗ.

" Được! Bảo đảm hoàn thành nhiệm vụ." Thuận tay cầm một món đồ chơi lên, Diệp Di Nhiên giả làm mặt quỷ trêu chọc đứa cháu cười khanh khách. Khác với Hứa Mạch, cô thích chơi với con trai hơn, cho nên cũng có khuynh hướng thích con trai của Lâm Du.

Hứa Mạch và Chu Lăng một trước một sau trở về. Thấy trong phòng náo nhiệt đều nở nụ cười.

"Thích thì mau sinh một đứa đi." Giọng điệu giống hệt Lâm Du, Hứa Mạch thuần thục ôm lấy khuê nữ nhà mình, nhìn về phía Chu Lăng đang trêu chọc bé trai.

" Ừ." Chu Lăng cũng không từ chối mà gật đầu một cái. Thật ra anh rất thích trẻ con, trước đây không phát hiện nhưng bây giờ cảm xúc khá sâu.

Lâm Du không nói gì, ánh mắt đầy hàm ý nhìn về phía Diệp Di Nhiên.

Diệp Di Nhiên chớp mắt mấy cái, sau một lúc lâu liền đỏ mặt hô: "Biết rồi! Bọn em sẽ cố gắng!"

"Phụt..." Hứa Mạch trực tiếp bật cười. Bọn họ thúc giục là một chuyện, nhưng Diệp Di Nhiên không chút khách sáo nói ra như vậy cũng coi như là một loại can đảm.

"Có gì đáng cười? Thật đúng là." Diệp Di Nhiên bĩu môi một cái rồi nhìn đi chỗ khác, giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, vẫn trêu chọc cháu mình. Mặc dù không muốn thừa nhận nhưng không thể không nói cháu của cô rất đáng yêu, rất muốn ôm về nhà nuôi!

Hôn lễ của Tần Nam và Doãn Tĩnh Lan được chuẩn bị khá thuận lợi. Đợi đến hôm đám cưới, Hứa Mạch và Lâm Du bế theo một đôi bảo bảo cùng lên đường.

"Anh họ, chị họ, bên này!" Xa xa đã có một cánh tay vẫy gọi một nhà bốn người Hứa Mạch, tâm trạng Diệp Di Nhiên có vẻ không tệ.

"Sao chỉ có một mình em? Chu Lăng đâu?" Hiếm khi nhìn thấy chỉ có một mình Diệp Di Nhiên ngồi ở đây, Hứa Mạch hỏi.

"Công ty có chuyện, anh ấy trở về xử lý một chút giấy tờ, lát nữa sẽ tới đây." Diệp Di Nhiên quơ quơ điện thoại di động, đón lấy đứa cháu trong ngực Lâm Du, cười vui vẻ.

"Em tính lấy con của anh ra chơi để cho mình được vui vẻ sao?" Hứa Mạch biết gần đây Chu Lăng và Diệp Di Nhiên chuẩn bị mang thai nên mới nhướng mày, hỏi.

"Đúng! Em cũng muốn sinh một đứa con trai đáng yêu như vậy!" Diệp Di Nhiên không chút do dự hôn một cái thật kêu lên mặt cháu trai nhà mình rồi trả lời rất thẳng thắn.

"Con trai có cái gì tốt? Con gái mới ngoan và đáng yêu." Hứa Mạch thiên vị con gái hơn. Trong ngực anh luôn luôn là khuê nữ mập mạp.

"Mọi người đều có chí hướng khác nhau." Diệp Di Nhiên chỉ mong Hứa Mạch càng thích con gái hơn. Cứ như vậy thì khi cô muốn ôm cháu sẽ không cần tranh giành với Hứa Mạch. Nếu không cô nhất định sẽ rất bực bội, ngay cả ôm bảo bảo cũng bị Hứa Mạch áp chế.

"Có lẽ vậy!" Hứa Mạch cũng không tranh cãi với Diệp Di Nhiên về vấn đề này nữa, nên trả lời sao cũng được.

Hứa Hoán tới tương đối trễ. Vừa mới đến gần đã vươn tay về phía bảo bảo trong ngực Diệp Di Nhiên: "Ái chà chà, cho em ôm một cái."

"Không cho." Diệp Di Nhiên đang chơi đùa vui vẻ với bảo bảo, thấy Hứa Hoán thì lập tức xoay người lại, "Em đi mà ôm cháu gái trong ngực anh họ kìa, không cho phép cướp cháu của chị."

Cháu trai hay là cháu gái Hứa Hoán đều không có thiên vị ai. Ôm không được cháu trai thì liền nhìn về phía Hứa Mạch, muốn ôm cháu gái.

"Tự mình sinh đi!" Không phải Hứa Mạch cố ý không cho Hứa Hoán ôm, mà là Triệu Tuyết Nhi mới vừa xin phép Lâm Du, muốn ôm Tiểu công chúa của anh. Vì vậy cho nên lúc này anh phải đưa khuê nữ mập mạp qua tay Triệu Tuyết Nhi, không đến lượt Hứa Hoán.

"Ai da!" Hứa Hoán bất đắc dĩ buông tay, nhìn về phía mẹ mình đang ngồi ở bên bàn kia, chép miệng "Mẹ em cũng bận lòng lắm! Em sẽ không làm loạn thêm nữa."

"Cái gì gọi là gây thêm phiền phức? Tự cậu cố gắng tìm cho kĩ vô thì mẹ của cậu sẽ không gây thêm chuyện nữa?" Diệp Di Nhiên bĩu môi, xem thường. Chu Lăng là do cô tự mình chọn trúng, hoàn toàn không cần trưởng bối ra sức.

Hứa Hoán lúng túng sờ lỗ mũi một cái, không có tiếp lời. Anh không trốn tránh chuyện coi mắt, dienxdafnleequysdoon nhưng lại không gặp được người thích hợp. Bị giày vò mấy lần rồi cũng không gấp gáp nữa. Ngược lại tuổi của anh cũng không quá lớn, tìm từ từ thôi! Tình cảm là của mình, hôn nhân là cả đời, anh không muốn miễn cưỡng, cũng không muốn lơ là.

Liên quan đến hôn sự của Hứa Hoán, Lâm Du không có tỏ thái độ gì, Hứa Mạch hừ lạnh một tiếng, thái độ hờ hững. Vợ chồng hai người không bàn bạc nhưng lại có cùng một ý kiến, không muốn nhúng tay vào.

Ngược lại là bác hai Hứa, chần chờ mấy phút rồi chủ động đi tới.

"Di Nhiên ôm anh trai hay là em gái vậy? Cho bà hai ôm một cái." Sau khi Lâm Du sinh xong bác hai Hứa cũng có đi thăm hai đứa bé. Nhưng cũng không được tiếp xúc thân cận, số lần đến đó cũng rất ít. Giờ phút này đi tới đây đã gặp mặt chính diện nên không thể tỏ vẻ không nhìn thấy.

"Là anh trai. Mới vừa ngủ rồi! Không thể để cho bác hai ôm được. Để khi bảo bảo tỉnh sẽ tìm bác hai đến chơi cùng." Không phải Diệp Di Nhiên muốn từ chối. Nhưng đứa bé trong ngực cô thật sự đã ngủ rồi, không nên di chuyển.

" Ừ, được. Để đứa bé tỉnh lại rồi bác sẽ ôm." Mặc dù trên mặt có chút lúng túng nhưng bác hai Hứa Nhị vẫn cười nhận lời. Còn về việc đứa bé có ngủ hay không thì bà cũng không nghĩ nhiều.

Diệp Di Nhiên cười gật đầu một cái rồi cũng không nói chuyện với bác hai Hứa nữa, tất cả sự chú ý đều đặt trên người bảo bảo. Có thể ngủ trong hoàn cảnh ồn ào như vậy thật là quá lợi hại.

Nói đúng ra thì bác hai Hứa muốn nói chuyện với Lâm Du một chút. Sau lần mâu thuẫn trước, mặc dù không thể hiện ra ngoài mặt nhưng mối quan hệ giữa bà và Lâm Du quả thật không còn thân thiết như lúc trước nữa.

Nhưng mà bác hai Hứa vừa mở miệng đã thấy Hứa Mạch kéo Lâm Du đi tới chỗ ông nội Hứa đang ngồi.

Lời đã đến miệng đành phải nuốt trở lại bụng, bác hai Hứa không biết rốt cuộc có phải Hứa Mạch cố ý hay không nên đành giả bộ như không có chuyện gì xảy ra, cố tỏ ra tự nhiên đi theo.

Nhìn bác hai Hứa rời đi, Hứa Hoán bất đắc dĩ lắc đầu một cái. Đã nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, làm gì thì cũng phải cố gắng hết sức. Bây giờ xem ra rất khó để trở lại như trước kia.

"Tiểu Du tới đây! Ngồi bên này đi." Tần Khả Tâm có thấy hành động của bác hai Hứa, cũng có thấy thái độ của Hứa Mạch, nhưng lại không hề có ý trách cứ nào mà liền kéo Lâm Du qua ngồi bên cạnh mình.

"Cháu chào ông nội, ông ngoại, bà ngoại, còn có cái vị trưởng bối khác." Lâm Du không phải người biết cách nói chuyện, nhưng thái độ lễ phép thì từ trước đến giờ làm rất tốt nên rất được mấy vị trưởng bối yêu thích.

Đúng như dự đoán, nghe thấy Lâm Du nói vậy thì mọi người đều hài lòng gật đầu, ánh mắt nhìn Lâm Du cũng ôn hòa hơn rất nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn susublue về bài viết trên: Chery, HNRTV, Lê Trinh, chris_33
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 144 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], dohi do, hienchuse, Ruby Nancy, Thiên Di, thuhangg2003 và 735 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 46, 47, 48

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 20, 21, 22

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 21, 22, 23

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 23, 24, 25

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 167, 168, 169

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 29, 30, 31

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 40, 41, 42

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 143, 144, 145

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 20, 21, 22

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 18, 19, 20

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 36, 37, 38

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1 ... 9, 10, 11

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 16, 17, 18

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1 ... 11, 12, 13

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147



Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 999 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> THO THO
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 817 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: bạch kiến huy vừa đặt giá 777 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> xichgo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> pandainlove
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 278 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 732 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
TranGemy: Dạo này bạn có đọc được truyện nào hay không? Chia sẻ với chúng mình ngay tại Nhật ký đọc Sách nhé!
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 484 điểm để mua Bướm hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.