Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 

Tù sủng: Anh rể có độc - Cố Nam Tây

 
 14.08.2018, 21:07
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.08.2016, 22:33
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 560
Được thanks: 799 lần
Điểm: 15.2
 Re: [Hiện đại] Tù sủng: Anh rể có độc - Cố Nam Tây - Điểm: 72
☆ Chương 79: Mỹ nhân kế.

Edit: Quan Vũ.

--

“Lâm Khuynh Nghiên tự mình gây nên, lý do bắt nguồn từ Diệp Tịch.”

Lặng thinh một cách bất ngờ, chú Tiến ngước mắt lên thì thấy vẻ mặt giăng đầy nham hiểm của ông chủ nhà mình, lạnh lùng đến nỗi khiến người ta run bần bật, không khống chế được nỗi sợ mất gan mất mật.

Chủ của Tả gia, đây chính là dấu hiệu sắp tức giận.

“Diễn viên chính bị tai nạn lao động, ngừng quay để xử lý, hình như quá nhẹ?”

Rất lâu sau, thì một câu nói lạnh cắt hung hiểm như thế mới bay tới thật khẽ và chậm rãi, bằng tiếng nói mang thứ lười biếng mê hoặc này.

Mẹ tôi ơi, người đàn ông này đúng là muốn lấy mạng qu.vuv.lq,d người ta. Chú Tiến câm như hến, không nhịn nổi, lòng tự trả lời một câu thẳng thừng: Nhẹ hay không nhẹ còn chẳng phải là thiếu gia mở lời một cái thôi. Cậu muốn đánh muốn giết thì ai dám nói cái gì.

Đôi mắt ẩn hiện khi nóng khi lạnh của người đàn ông, thăm thẳm không nhìn thấy đáy, không biết đang nghĩ điều gì, lại một cái rất lâu, quăng một câu cắt ngang với giọng nói âm u lạnh lẽo, không đổi: “Tình trạng vết thương nghiêm trọng, chuyển đến nước Mĩ.”

Cái này coi như là nhẹ rồi, trong dự kiến, chú Tiến đang định nghe lệnh, thì bỗng có tiếng vang ngay cửa.

Bùm——

Cửa có người! Mấy chục năm sống trong cảnh liếm máu trên dao, phản ứng đầu tiên của chú Tiến là đưa tay móc cây súng cỡ nhỏ bên hông.

“Hạ Sơ?” Dè dặt, không xác định.

Hai chữ khe khẽ như thần chú của Tả Thành làm tất cả những động tác của chú Tiến đình chỉ hết, bỗng hiểu ra.

Người dám nghe lén ở Tả giả, cũng chỉ có một người, thế nhưng mà, bất cứ ai, bất cứ quy củ gì cũng không thể làm gì cô cả. Chú Tiến nhìn thiếu gia nhà mình, quả nhiên là mặt mày kích động, khác một trời một vực với người đàn ông tàn nhẫn quả quyết vừa nãy.

Cửa được mở một khe hở thật nhỏ, từ từ đẩy ra, trên mặt người phụ nữ đằng cửa chẳng mảy may kích động gì, thản nhiên nói: “Bọn họ không dám mang qua, đã đổ mất rồi.” Giọng điệu bình thản, nghe giống như giải thích, bổ sung thêm, “Thật sự, không phải là nghe lén.” Thật chẳng giống cô, nếu là trước đây, chắc chắn cô không giải thích thêm câu nào.

Giang Hạ Sơ cúi đầu, mới bắt đầu cảm thấy hơi luống cuống.

Tả Thành chỉ liếc mắt nhìn tách trà rơi đổ đầy đất, đến trước mặt Giang Hạ Sơ: “Ở kia từ bao giờ?”

Giọng điệu băn khoăn kích động, như bước nhẹ nhàng trên băng mỏng. Một giây trước người đàn ông này vẫn còn đang định đoạt sống chết của người ta, nhưng giây sau đã luống cuống tay chân rồi.

Chuỗi thức ăn cao cấp nhất, quả nhiên là Giang Hạ Sơ, ăn hết Tả Thành rồi.

Giang Hạ Sơ cười, mà như chẳng cười, hơi lạnh lùng, giọng điệu trêu cợt: “Sợ tôi nghe thấy cái gì không nên nghe sao?”

Tả Thành không nói gì.

Đúng như thế!

Anh không bao giờ hy vọng cô trông thấy những lúc anh tàn nhẫn.

Nhưng mà, cuối cùng cô nghe được bao nhiêu?

Tả Thành nhìn cô, chờ câu trả lời của cô, cô nhìn khóa cửa, như than thở: “Mã khóa kia nên thay đổi.”

Sắc mặt Tả Thành sa sầm, lạnh lùng thấm đượm vào lòng người, thất vọng vỡ tan, lan tỏa trong đôi mắt, dữ dội. Nhưng mà Giang Hạ Sơ không thấy, nói xong thì đi khỏi, tiện tay đóng cửa lại.

Đổi khóa? Nó cũng không phải chỉ là một câu của thiếu phu nhân, ai mà chẳng biết toàn bộ mật mã của Tả gia là sinh nhật của thiếu phu nhân, nhưng mà người dám tùy tiện mở cửa vào cũng không phải chỉ có một.

Tả Thành à, không phải là quá tin tưởng Giang Hạ Sơ, d-đ-lq[đmà là quá nuông chiều cô, chú Tiến cảm thấy trong lòng biến hóa, nhìn ngó sắc mặt ông chủ nhà mình, cẩn thận gọi: “Thiếu gia.”

Tả Thành ngẩn ngơ nhìn cửa: “Cô ấy nghe thấy chưa? Không biết sẽ tin bao nhiêu? Quy tội bao nhiêu?” Giọng điệu thê lương mất mác, “Nhưng mà cô ấy không hỏi đến.” Khóe môi, anh cười thật cô đơn, sương khói phủ trên đôi mắt anh, thật dày, che đi ánh sáng.

Giang Hạ Sơ không nghe thấy còn được, nếu như nghe thấy, nghe được bao nhiêu? Trong lúc này đây, một chút thôi cũng đã đủ khiến Tả Thành không bỏ qua rồi.

Người ngoài ư, không thể nhúng tay vào, tính tình hai người này quá ngang ngược.

Ôi! Chú Tiến thở dài: “Thiếu gia, đừng có cái gì cũng gạt thiếu phu nhân.”

Thiếu gia nhà mình, bao giờ cũng vậy, vì Giang Hạ Sơ, cái gì cũng làm hết, nhưng lại không nói gì cả.

Chẳng trách người ta nói, có một kiểu đàn ông sinh ra đã dễ dàng bị người ta hiểu lầm, tình thâm cho người, không nằm ở lời nói, mà đã trong đáy lòng hết rồi.

Tả Thành vẫn im lặng, trong đôi mắt là ảm đạm, đôi đồng tử đen láy đẹp tuyệt, đã lụi bại rồi.

Chú Tiến đau lòng nhìn: “Thiếu gia, về thiếu phu nhân, nói rõ ràng đi, nếu cứ để cho cô ta tiếp tục hiểu lầm như thế thì quá không công bằng với thiếu gia rồi.”

Tả Thành xoay người lại, đối diện cửa sổ sát đất, nhìn ra bầu trời đêm bên ngoài cửa sổ, đêm đen hoang vu tịch mịch lại xáo trộn bùng lên trong mắt anh, anh nói, như cười gằn: “Tôi nói hết nước hết cái, hầu như cô ấy không tin.”

Bấy giờ, giữa Tả Thành và Giang Hạ Sơ, chưa bao giờ tồn tại tiếng nói công bằng.

Bởi vì tình yêu vốn là thứ không công bằng.

Đêm nay, Giang Hạ Sơ còn ngủ sớm hơn mọi khi, đến nửa đêm, Tả Thành mới đến thăm cô, hương cam tinh khiết thơm mát khắp người.

Anh uống rượu. Giang Hạ Sơ chậm rãi nhắm hai mắt lại, chỉ nắm được thông tin này.

Mùi rượu nồng nặc, không hiểu, Giang Hạ Sơ sực nhớ ra Tả Hữu từng dặn, dạ dày của Tả Thành không thể tiếp xúc với rượu, người đàn ông này, đúng là không muốn sống nữa rồi, như dỗi hờn, đôi mắt nhắm tịt hơn nữa.

“Hạ Sơ.” Người đàn ông đến cạnh mép giường, khẽ nói, giọng nói vẫn mang theo hơi rượu thoang thoảng, không rõ là là người say rượu hay say người.

Giang Hạ Sơ không trả lời, người nằm nghiêng đối diện Tả Thành.

“Mở mắt ra nhìn anh.” Anh cúi người, ghé vào tai cô, khẽ thầm thì.

Tiếng nói quanh quẩn, dường như chẳng biết đến từ đâu, làm sao cũng không tan đi được, bỗng Giang Hạ Sơ xoay người lại, chạm vào một chỗ mềm mại như muốn hòa tan vào nó, khóe môi chạm nhau, bên môi cô như dính mùi rượu nhạt nhòa trên đó, vô cùng say lòng người, rất lâu sau, cô mới giật mình, hơi kinh ngạc, lui về phía sau.

Dường như Tả Thành khẽ cười, mây mù giữa đôi lông mày tiêu tan rất nhiều, động tác như thế, đôi gò má Giang Hạ Sơ hơi ửng đỏ, cũng không tài nào giả ngủ tiếp nữa, bèn giả bộ hờ hững, cô hỏi với vẻ không nồng nhiệt không lạnh lùng: “Xử lý chuyện xong hết chưa?”

Hỏi ra miệng, không khí hơi vắng lặng, hai người nhìn thẳng vào mắt nhau, thiếu đi chút lưu luyến uyển chuyển.

Tả Thành mím môi, mỉm cười thản nhiên, gật đầu trả lời: “Ừ.”

Nếu không nói đến chuyện ban tối thì được rồi, cô lại nhớ như thế, cô đúng là người phụ nữ nhớ việc.

“Xử lí thế nào?” Cô hỏi lại. Cuối cùng Giang Hạ Sơ cũng không bỏ qua.

Tả Thành lặng im trong giây lát, nhét chăn cho Giang Hạ Sơ thật kín, rồi hỏi: “Nghe thấy cái gì?”

“Nghe thấy một câu.” Dừng lại một chút, cô thuật lại những lời mình nghe thấy, giọng điệu lạnh lùng, “Tình trạng vết thương nghiêm trọng, chuyển đến nước Mĩ.”

Trên môi Tả Thành nở nụ cười gượng, vốn còn sợ cô biết quá nhiều, nhưng không ngờ, cô biết rất ít.

Cứ một câu như thế, tất cả độc ác tuyệt tình của anh được gói trọn trong câu này, thật phải cảm thán trùng hợp, quá trùng hợp rồi.

Trùng hợp đến mức Tả Thành không tài nào giải thích nổi, chỉ có thể làm thinh.

Tả Thành anh không nói gì, Giang Hạ Sơ lại nói tiếp, chỉ là trong giọng nói du dương, dường như còn chứa vẻ thản nhiên như nước chảy mây trôi: “Anh tính chặt hết đường đi của cô ta sao?”

Bỗng cô nhớ Tả Ngư từng nói: Nếu như thế giới của châu Á có mười phần, thì Tả gia chiếm bảy phần, mà bảy phần kia, Tả Thành chỉ dùng thời gian ba năm, mạnh bạo khuếch đại bản đồ của Tả gia ra khỏi bờ bên kia đại dương, tổng kết quá trình trong đó, không bàn cãi gì nữa, bốn chữ: Đại khai sát giới.

Tả Thành như thế, cô không dám ấp ủ một chút may mắn.

Quả nhiên, người đàn ông này không thèm che giấu luôn, gật đầu, một chữ duy nhất, như thần chú: “Ừ.”

Nếu nói quá nhiều, chỉ có thể nói là cực kỳ thiếu, những thứ đen tối, dơ bẩn, bi ai ấy, một mình anh biết là được rồi.

Anh nói hết lòng hết dạ, bình thường cô chỉ tin đôi ba phần thôi, mà đôi ba phần kia chính là ví dụ ‘Đại khai sát giới. Chặt hết dường lui của người ta.’ Như vậy.

Giang Hạ Sơ hiểu rõ, quả nhiên đôi mắt lạnh đi mấy phần, thế nhưng, cô không bao giờ thích sự tàn nhẫn của Tả Thành.

Dừng lại rất lâu, cô lại hỏi anh, giọng điệu vẫn không nặng không nhẹ như thế, lạnh lùng như chẳng thèm đếm xỉa: “Vì tôi?”

“Vì em.”

Tả Thành trả lời như thế, không chút đắn đo, không ngập ngừng, như một thói quen gần như thuộc về thứ bản năng.

Giang Hạ Sơ sẽ hỏi như thế, nhưng mà cô không biết, d.đ:l:qđcó bao nhiêu lần, người đàn ông này tuyệt tình toàn là do cô truyền lửa, đúng như lời của Tả Ngư, cô chỉ trông thấy lúc anh lấy mạng người, nhưng lại coi thường nhân quả nguyên do đằng sau đó.

Một người né tránh, một người giấu giếm, khoảng cách trong lòng bọn họ quá xa, cô không hỏi, mà anh cũng không giải thích.

Hỏi tiếp: “Thế tiếp theo sẽ đến phiên Diệp Tịch sao?”

Nếu Tả Thành ra tay, thì chắc chắn sẽ hoàn toàn triệt để, sạch sẽ, mấy thứ đường lui này, nếu như anh để lại, thì không còn là Tả Thành rồi, nhổ cỏ tận gốc là tác phong từ xưa đến nay của Tả Thành.

Điểm này, Giang Hạ Sơ biết rõ.

Tả Thành lại càng không phủ nhận, lại gật đầu: “Ừ.” Đưa tay, vuốt ve gương mặt Giang Hạ Sơ, đầu ngón tay lành lạnh, động tác thật nhẹ nhàng.

Cô cũng không động đậy, lẳng lặng nhìn Tả Thành bằng đôi mắt đen láy: “Không để đường sống sao?”

“Ừ.”

Gần như ai ai cũng biết, không chừa lại đường sống, thủ đoạn của Tả thị, đó là thói quen của Tả Thành.

Cô nghĩ nghĩ, rồi đôi mắt tĩnh lặng xoay chuyển, cũng không biết là đêm nay quá yên ả, hay là quá lưu luyến người đàn ông bên cạnh, dường như cô cũng dịu dàng nghe theo, khẽ hỏi: “Nếu tôi bảo anh dừng tay thì sao?”

Đối với bất cứ yêu cầu gì của Giang Hạ Sơ, từ xưa đến nay, Tả Thành không cự tuyệt. Huống chi cô dùng câu từ dịu dàng mềm mại như thế, nếu là ngày thường, chắc hẳn Tả Thành không có sức chống cự.

Nhưng mà lần này, người đàn ông cưng chiều vợ vô độ này, hồi lâu mới trả lời, mà giọng nói cũng cứng rắn hơn mấy phần: “Ngoại trừ chuyện này, cái gì cũng có thể theo em.”

Nguyên tác được đặt ra vì Giang Hạ Sơ, cũng bị phá vỡ vì cô. Anh không thể nào nói ‘không’ với người phụ nữ của mình, cũng sẽ không để mặc cho tai họa ngầm nào xuất hiện bên cạnh cô.

Mặt mày Giang Hạ Sơ sa sầm, đôi mắt rũ xuống, không nhìn vào mắt người đàn ông, giọng điệu hơi ương ngạnh: “Không có gì hay để nói hết.”

“Hạ Sơ, em quá thiện lương, đối xử với ai cũng không nhẫn tâm, cho dù bị tổn thương.” Như bất đắc dĩ, tức giận bi thương lẫn lộn trong anh, hơi tự giễu, chồng chất, bỏ thêm một câu, “Em chỉ không yếu lòng với anh thôi.”

“Anh quá độc ác, hậu quả của việc mềm lòng với anh, không có bao nhiêu người có thể trả nổi.”

Cô trả lời như thế, mang theo than thở, không biết đang trào phúng điều chi.

Không thể không thừa nhận, nếu như Giang Hạ Sơ mềm lòng, thứ mà Tả Thành không buông tha không chỉ là tự do của cô.

Kéo dài âm điệu ra, đôi môi anh mím chặt: “Một khi đã như thế——” Đầu ngón tay lướt qua đôi mắt Giang Hạ Sơ, cô khép đôi mi lại, không còn rét lạnh, đôi mắt của anh càng dịu dàng, anh nói. “Em có biết, anh chỉ mềm lòng với mình em.”

Tả Thành nói: Em chỉ không yếu lòng với anh thôi.

Tả Thành nói: Anh chỉ mềm lòng với mình em.

Bao nhiêu đối đãi bất công, nhưng mà, đây là tình yêu.

Giang Hạ Sơ làm thinh, lông mì dài chớp chớp trong lòng bàn tay anh, rất nhanh, bấn loạn. Rất lâu, như bình tĩnh lại, đẩy tay Tả Thành ra, cô trợn mắt, tỉnh táo như đã được tính trước: “Tả Thành.”

Gọi một tiếng, trầm ngâm trong giây lát, bao nhiêu thứ quẩn quanh trong đôi mắt cô.

“Chúng ta làm một cuộc giao dịch đi.”

Người phụ nữ của anh ư, lúc nào cũng không thỏa hiệp, người phụ nữ của anh ư, bao giờ cũng về phe đối lập với anh.

Khiến anh đau lòng, lo trước lo sau, không biết làm sao cho phải.

Tả Thành cười cười, trên đôi môi, như ảo ảnh, lóe lên rồi biến mất, và lạnh lùng đã thay thế vào đó: “Hạ Sơ, em không thể thắng anh.”

Giọng điệu chắc chắn rành rành, nhưng đâu đó nghe thấy một chút run rẩy.

Đối với Giang Hạ Sơ, Tả Thành thật sự không nắm chắc một chút nào, chống lại Giang Hạ Sơ, một lần kia, anh không trong tình thế bắt buộc, rồi một lần kia, không phải là thua không còn manh giáp.

Cho nên, lời này được nói quá rành mạch, nhưng độ tin cậy thì lại rất thấp.

Giang Hạ Sơ ngờ vực, kéo dài âm điệu: “Thật không? Nếu như tiền cược là tôi thì sao?”

Giang Hạ Sơ chỉ cười khẽ, thì đã làm tâm thần Tả Thành lung lay, cô nhìn vào mắt ành, càng lúc càng dịu dàng.

Nếu tiền cược là cô…… Tả Thành à, lLqđ]ôn sợ là mất luôn cả vốn gốc đấy.

Cái này rõ ràng là đã có mưu tính, Tả Thành biết, vẫn chưa bắt đầu, thì người phụ nữ đã vụng về tiến hành kế hoặc phá hủy tất cả lý trí, nguyên tắc của anh.

Giang Hạ Sơ bắt đầu to gan làm loạn, cũng thật là khiếp người, cô cười với Tả Thành, xốc chăn lên, đứng dậy, sau đó, bắt đầu gỡ từng cúc áo ngủ.

“Dùng tôi để trao đổi, Tả Thành, anh cảm thấy tôi sẽ thua sao?” Động tác của cô không chậm chạp, rất tuần tự, từng động tác, chúng tác động vào tất cả tâm tư Tả Thành.

Tiền cược này……

Anh đưa tay tóm lấy bàn tay Giang Hạ Sơ, ngăn động tác của cô lại, đôi mắt hơi đỏ lên, hơi khó chịu, như né tránh, lại giống đang chịu đựng, giọng nói hơi khàn khàn: “Em đang làm cái gì?”

Làm cái gì? Rất rõ ràng còn gì, mỹ nhân kế!

Được rồi, cô bấm đốt ngón tay chính xác, Tả Thành không hề phản kháng. Đối với một người phụ nữ mình đã yêu nhiều năm đến tận xương, nếu như Tả Thành còn có thể ngồi im mà tim không loạn, thì không còn là đàn ông rồi.

Có lẽ đoán trúng điểm này, trên môi Giang Hạ Sơ nở nụ cười gian xảo hiếm thấy, đẩy tay Tả Thành ra, từ từ làm tiếp, còn ngoài miệng thì trả lời: “Giao dịch.”

Cái người phụ nữ lạnh lùng này, bắt đầu điên cuồng, thì ra cũng không tránh*, thật không biết là đã học từ ai.

*Gốc là [下线]: là logout.

Tả Thành nghiến răng nghiến lợi, giọng khàn đặc: “Dùng em?”

Động tác của Giang Hạ Sơ vẫn không dừng lại, làn da dưới cổ trắng nõn nà như ẩn như hiện dưới ánh đèn, đôi mắt Tả Thành tránh né trong bối rối, nhưng mà người khởi xướng vẫn bình thường, như chẳng có chuyện gì, “Anh không muốn tôi sao?”

Không muốn? Ai cũng nói Tả Thành không gần nữ sắc, chẳng qua là, đầu của anh đã đóng chặt, chỉ toàn người phụ nữ của mình, cô lại hỏi anh vấn đề như thế, thật không biết nên nói cô cả gan làm loạn mới đúng, hày là não ngắn mới đúng nữa?

Đôi mắt đen của Tả Thành, giăng đầy tình dục xa lạ với Giang Hạ Sơ, dịu dàng rực lên, dường như còn đẹp hơn trước.

Ý niệm muốn yêu, muốn cháy, muốn tình dục, giờ đây, những thứ này đã cuồn cuộn bùng lên trong đôi mắt Tả Thành, anh cố gắng áp chế, giọng nói trầm khàn, vô cùng gợi cảm: “Hạ Sơ, không nên có quan niệm bí quá hóa liều, cũng đừng coi thường dục vọng của một người đàn ông, cho nên dừng tay lại khi chưa quá muộn.” Bàn tay cầm tay cô, càng lúc càng phát lực.

Dục vọng của một người đàn ông, Giang Hạ Sơ không dám bí quá hóa liều, cô cũng chỉ đánh cuộc sự thương yêu của Tả Thành mà thôi, người phụ nữ này, rất sáng dạ. Chộp lấy mu bàn tay Tả Thành, cô ngẩng đầu, hỏi: “Thế hai người kia, anh có dừng tay không?”

Người phụ nữ này uy hiếp quá danh chính ngôn thuận!

Tả Thành không nói gì, mọi thứ rối loạn ngổn ngang ẩn hiện trong đôi mắt, trong đôi mắt, người phụ nữ kia đang cười khẽ, lướt qua bàn tay anh, động tác thong thả, nhưng không chút chần chừ, gỡ từng chiếc từng chiếc cúc áo……

Trên đầu ngón tay, làn da trắng nõn nà của người phụ nữ hơi nóng bỏng, Tả Thành thu tay lại thật mạnh, giọng nói khàn khàn: “Giang Hạ Sơ! Em cũng biết, đối với em, anh chưa bao giờ có sức chống cự.”

Sâu thẳm trong đôi mắt, là làn da nõn nà của người phụ nữ, đôi mắt Tả Thành đỏ rực lên, dường như có con thú hoang đang kêu gào trong cơ thể, chỉ còn đợi lao mình ra khỏi đó, con thú hoang kia, chính là dục vọng, dục vọng của Tả Thành đối với Giang Hạ Sơ, thậm chí anh sắp không không chế nổi.

Đầu ngón tay khẽ run, cô đang sợ, nhưng cô kìm nén rất tốt, nên chỉ cười yếu ớt thản nhiên: “Biết, nếu sớm muộn gì cũng không thoát được, thì tôi tình nguyện đổi chút gì đó.”

Bàn tay, buông ra, áo ngủ rơi xuống đất, dưới đèn, mái tóc đen dài rũ xuống, từng sợi từng sợi tóc mảnh.

Anh chưa bao giờ ngờ tới, người phụ nữ của anh lại to gan lớn mật như thế, thật chết tiệt, anh khó lòng kháng cự cô như thế này, con thú hoang kia trong cơ thể đang tông thẳng về phía trước, như muốn phá hủy những lý trí còn sót lại.

Muốn cô ấy, muốn cô ấy, hung hăng muốn cô ấy, trong đầu anh chỉ còn lại ý niệm này mà thôi, bỗng con mắt đổ lửa, đưa tay, vuốt ve mái tóc hơi rối của cô, ôm cô vào òng: “Giang Hạ Sơ, đây là em tự tìm.”

Cúi người, làn môi rơi xuống xương quai xanh trắng nõn của cô, từng chiếc hôn di chuyển xuống ngực, từ tàn bạo đến dịu dàng, từ khiếp sợ đến lưu luyến, từng nụ hôn, cũng như sóng to gió lớn.

Cô nhắm mắt lại, không động đậy, cả người cứng ngắc: “Tả Thành, đừng quên giao dịch của chúng ta.”

Bỗng, anh trợn trừng mắt, trăng sáng bên ngoài cửa sổ đang chiếu xuống gương mặt anh, gương mặt điên đảo chúng sinh của anh, giờ đây nó có một thứ đẹp phi hiện thực, nhưng mà anh đình chỉ tất cả động tác.

Cô đang run rẩy, dù rằng đang cực lực đè nén.

Anh giật mình choảng tỉnh, tình dục trong đôi mắt dần dần tiêu tán, chỉ còn mảnh trắng đen tịch liêu.

Cuối cùng, anh vẫn không nỡ chiếm lấy cô.

Giọng nói còn hơi khàn khàn đâu đó, gợi cảm dễ nghe, nhưng mang vẻ bất đắc dĩ một chút: “Giang Hạ Sơ, vì sao anh không thể hạ quyết tâm với em được đây?”

Thân thể cô run rẩy kịch liệt hơn, q.v.p.d-đ:l.q.d đầu trái tim như rét lạnh từng cơn khắp nơi.

Tại sao vậy? Rõ ràng đã thắng, nhưng lồng ngực lại thắt lại từng cơn, càng lúc càng cảm thấy đau, rất đau.

Đáy mắt cô, ánh mắt người kia uyển chuyển như một tấm lưới, nhìn cô chăm chú, rồi lại hôn lên khóe môi căng cứng của cô, nhặt quần áo rơi vãi trên mặt đất của cô, mặc cho cô, động tác thong thả, ánh mắt tập trung không chút tạp niệm, giọng nói vẫn êm tai như thế, trầm khàn hơi lạnh lùng: “Hạ Sơ, sau này đừng làm giao dịch như thế với anh nữa, lại một lần nữa, anh không dám cam đoan sẽ làm tới cái gì đâu.”

Bàn tay cài cúc áo đang run khẽ, rất lâu sau, mới chỉnh quần áo của cô xong, vuốt ve mái tóc hơi rối bời của cô: “Hạ Sơ, bây giờ, anh buông tha cho em, cũng sẽ làm theo yêu cầu của em, chỉ là, chỉ bây giờ thôi.”

“Tại sao?” Tiếng cô chua chát, khàn đặc nghẹn ngào, “Tại sao lại dừng lại?”

Rõ ràng mọi thứ đã trong dự liệu của cô hết, nhưng mà cô vẫn còn khiếp sợ. Bởi vì Tả Thành yêu cô, điểm này, không thể bàn cãi.

Ôm lấy người phụ nữ đang đặt đôi chân trần xuống mặt đất, cứ thế, không buông tay ra, đồng thời nằm nghiêng trên giường, trùm chăn lại, giọng nói như thật nặng nề của anh vang lên bên tai cô: “Anh muốn em, thậm chí nghĩ tới, có thể em trở thành phụ nữ của anh, thì sẽ không còn muốn trốn thoát, nhưng anh lại không nỡ làm em uất ức.” Hôn lên trán cô, Tả Thành nói, “Hạ Sơ, em thắng rồi.”

“Mềm lòng rồi phải không?” Dựa vào Tả Thành, cô khẽ hỏi.

“Ừ.” Trùm chăn lên, chăn rơi xuống, những tia sáng của anh đèn không thể chiếu vào, họ không thấy rõ đôi mắt đôi bên, anh ôm chặt người phụ nữ trong lòng, “Lợi thế của em không phải là bản thân em, mà là sự không nỡ của anh. Anh vẫn còn mềm lòng với em.”

“Anh đã nhận ra.” Cô rũ mắt xuống, cúi đầu dựa vào ngực Tả Thành, lqdkhóe môi, nhếch lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quan Vũ về bài viết trên: paru, q.v.p
     

 17.08.2018, 12:30
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.08.2016, 22:33
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 560
Được thanks: 799 lần
Điểm: 15.2
 Re: [Hiện đại] Tù sủng: Anh rể có độc - Cố Nam Tây - Điểm: 72
☆ Chương 80: Ngày 7 tháng 10 khát máu.

Edit: Quan Vũ.

“Anh đã nhận ra.” Cô rũ mắt xuống, cúi đầu dựa vào ngực Tả Thành, khóe môi, nhếch lên.

Người phụ nữ này, đúng là hồ ly giấu vuốt, thông minh nhanh trí khủng khiếp, nhưng lại tính kế đên đầu Tả Thành.

Anh biết rõ, dự tính trước của cô, từ khi bắt đầu kế đột kích công tâm, nhưng anh vẫn thua thảm bại.

Từ khi vừa bắt đầu, cô đã biết, anh không nỡ làm cô uất ức, @Quan_Vũ_lqdcho nên giao dịch.

Từ khi vừa bắt đầu, anh đã biết, cô cược sự không nỡ của anh.

Cuối cùng là một ván cược trí tuệ cao thâm? Không biết, nhưng mà Giang Hạ Sơ thắng rồi, không phải là thắng ở mưu, mà là thắng ở tình yêu cô vô bờ của người đàn ông kia.

“Anh đã biết rõ rồi, nhưng vẫn thua.” Cô cười.

Tả Thành như bất đắc dĩ, nhưng lại mang vẻ sủng nịnh: “Ừ, Hạ Sơ, thủ đoạn của em rất vụng về.”

“Quả nhiên bọn họ nói đúng, luận về tâm kế, không ai chơi thắng Tả Thành.” Giọng điệu như thể Giang Hạ Sơ đang nghiền ngẫm.

Người phụ nữ này thật chẳng tự giác!

Rõ ràng, Tả Thành bại bởi thủ đoạn vụng về của cô.

Kế đột kích công tâm giữa phụ nữ và đàn ông, bên thua luôn luôn là người yêu nhiều hơn người kia, cho nên Tả Thành hoàn toàn không có phần thắng.

Anh dở khóc dở cười, tìm kiếm đôi môi cô và hôn lên, trằn trọc một lúc lâu, mới mở miệng, giọng nói hơi rẫu rĩ, hơi mất tự nhiên lạ lùng: “Trừ em ra. Có nhận ra tâm kế của em hay không, thì chẳng hề khác nhau, anh thua hết.”

Đối với người đàn ông càng lúc càng nghiện những hành động thân mật, Giang Hạ Sơ chỉ mím môi, cũng không chối từ.

Thói quen, thật đúng là biến đổi âm thầm đáng sợ.

“Tả Thành, anh thật đáng thương, gặp phải tôi.”

Cô nói như thế, rồi cười, cảm thấy thật hoang đường, nhưng không chút trào phúng.

Nói xong, nhích nhích vào bên trong, cách xa Tả Thành một chút, nhưng mà người đàn ông đưa tay, kéo cô vào lòng, động tác dịu dàng lại bá đạo cứng rắn, còn giọng nói thì như ngày thường: “Đừng đồng tình với anh, bởi vì anh không định buông tha cho em.”

Không đồng tình, thì là cái gì, cô cũng không biết, dù sao thì lồng ngực đau đớn chua xót. Cô không nói gì nữa, nhắm mắt lại, khóe môi nhếch lên.

Vũ: Là yêu nhá.

Anh ôm lấy cô, ánh trăng bên ngoài cửa sổ chiếu xuống mặt đấtm bóng dáng họ thật mềm mại.

Một đêm không mộng mị, bình yên vô sự.

Yêu, không có kết quả đã ngừng quay, mặc kệ lời đồn bay nhảy bên ngoài như thế nào, còn Tả gia thì sóng yên biển lặng.

Nói theo câu của Quan Ngải: Tả Thành đã giấu Giang Hạ Sơ quá kỹ rồi.

Ngày yên ả, dường như trôi thật mau, chẳng mấy chốc đã qua giữa mùa Hạ rồi, hơi thở đầu Thu gần kề.

Thời gian hai tháng ngắn ngủi, Tả gia như long trời lở đất, trước giờ Tả gia chưa từng có phụ nữ, có thêm một đương gia chủ mẫu, nói là đương gia, tuyệt đối không sai, bà chủ nói một tiếng, trong 3 ngày thôi mà sân sau có mười mấy năm lịch sử của Tả gia đã bị san bằng rồi, trong 3 ngày tiếp theo, thì lại xây một nhà hoa cực lớn.

Trên dưới Tả gia, ai cũng biết bà chủ không thích chà là, ông chủ cưng vợ như mạng, nhưng mà có chuyện lạ đã xảy ra, bên hông sâu bên trong nhà hoa, ông chủ trồng một phòng chà là.

Lúc Tả Ngư cười nói chuyện này với Giang Hạ Sơ, d[đ[L.q.dthì Giang Hạ Sơ chỉ cười khúc khích, nhàn nhạt, lạnh lùng, thản nhiên đáp lại: “Anh ta muốn giết người phóng hỏa ở đâu, tôi mới chẳng ý kiến.”

Tả Ngư chỉ cười cười, trong lòng trả lời: Ý kiến của cô, không cần thì tốt hơn, nếu không thì chắc chắn ông chủ phải khó chịu.

Nhưng mà, thật sự tới ngày giết người phóng hỏa đó sao?

Phụ nữ, lúc nào cũng nghĩ một đằng mà nói một nẻo.

Ngày ấy, ngày 7 tháng 10, Giang Hạ Sơ luôn nhớ rất rõ, màu máu trên đất……

Sáng tinh mơ ngày 7 tháng 10, là một ngày tiết trời tươi đẹp.

Có lẽ là ngăn cách với thế giới đã lâu, gần đây Giang Hạ Sơ yêu thích chậu hoa rồi.

Hoa tường vi đêm qua còn chưa nở đã đâm chồi, nụ hoa đo đỏ nhạt màu, rất đẹp.

Bồi đất, Giang Hạ Sơ cũng không xem nữa: “Tiểu Ngư, đưa kéo cho tôi.”

Nhận lấy cây kéo, cô nhìn chậu tường vi hoang dại kia thật chăm chú, nhíu mày, rất lâu sau, thì đưa tay ra.

Bỗng bàn tay bị nắm lại, giọng nói hơi khẩn trương: “Đừng đụng vào.”

Chợt đôi mắt Giang Hạ Sơ chuyển hướng, ánh mắt rơi lên bàn tay.

Đôi tay đẹp, mang khí lạnh thấu xương như thế kia, cũng chỉ có Tả Thành mà thôi.

Giang Hạ Sơ từ từ ngước mắt lên, bỗng cô nhớ tới lời Quan Ngải từng nói: Hai chữ mỹ nhân, đúng chuẩn.

Thế là sững sờ trong phút giây rồi.

Cô hơi bất an, lòng bàn tay bị Tả Thành nắm lạnh lẽo, nhận lấy cây kéo trong tay cô, giọng dịu dàng mềm mại như một đám mây: "Có gai."

Bỗng đôi mắt Giang Hạ Sơ hoảng loạn, rụt tay lại, động tác hơi khó chịu và hốt hoảng, không nhìn vào mắt Tả Thành, ánh mắt của cô rơi vào tường vi bên cạnh, thản nhiên nói: "Anh tới đây làm gì?"

"Thăm em." Tả Thành trả lời hai chữ, lời ít mà ý nhiều, không chút ngại ngùng.

Người đàn ông lạnh lùng như sương giá này, có đôi khi luốn khiến người ta băn khoăn lo lắng như vậy. Mặt mày Giang Hạ Sơ không có chút cảm xúc, pha trò nhưng không mang yếu tố vui đùa: "Cũng phải, loại chuyện ngắm hoa như thế này không thích hợp anh." Ngồi xổm xuống, cô nhìn cây tường vi hoang dại kia đang mọc, đôi mắt trắng đen rõ ràng, bình tĩnh như nước Tây Hồ, trông sạch sẽ không có một tia tạp chất, chiếu ra hình bóng của đóa tường vi đỏ đang nở, cô hỏi bằng giọng điệu thản nhiên, "Đẹp không? Mấy ngày nữa sẽ nở."

Tả Thành ở bên cạnh cô, cúi người, không có nhìn hoa trong chậu bông kia, ánh mắt như bị tấm lưới giăng kín, vẫn trói lấy sườn mặt Giang Hạ Sơ, gật đầu khẽ đáp: "Ừ."

Hoa đẹp? Hay là người đẹp?

Nếu so với người đẹp, Tả Thành là nhất rồi, cho nên, cho nên từ trước đến nay anh đã miễn dịch với những thứ xinh đẹp rồi, Giang Hạ Sơ là ngoại lệ duy nhất.

Cho nên, là người đẹp!

Giang Hạ Sơ không có chuyển mắt, vậy nên cô không biết, trong mắt Tả Thành cô đẹp hơn tường vi, cô cứ ngắm hoa như chẳng có ai, giơ ngón tay lên, xẹt qua thân cây hoa, bỗng nhíu lông mày lại: "Nhưng hình như những thứ xinh đẹp thì lúc nào cũng sẽ có gai."

Đầu ngón tay gai đâm đau nhức, nhưng cô vẫn cứ thản nhiên nhìn màu xanh trên lá thân cây, dính một chút màu đỏ.

Tả Thành cầm lấy tay của cô: "Cho anh xem một chút." Đặt ở trên môi, khẽ hôn, thì thào thật dịu dàng, "Có đau không?"

Môi của anh lành lạnh, đầu ngón tay bị hôn như nhuốm làn sương mỏng nhàn nhạt, hơi nhột. Giang Hạ Sơ cũng không rút tay lại, trong đôi mắt híp lại ẩn chứa hoảng hốt đâu đó, gật đầu một cái, giọng nói lờ mờ như làn khói nhẹ lượn lờ lúc ấn lúc hiện: "Ừ, hình như tôi đã tổng đụng vào thứ có gai gì rồi, thật sự rất đau."

Chẳng hạn như Tả Thành, là người ẩn chứa cây thuốc phiện.

Nhưng nói lời này, Giang Hạ Sơ lại không biết, cô chính là cái gai sắc nhọn nhất kia.

Bàn tay Tả Thành nắm thật chặt, bàn tay bao bọc lấy bàn tay của cô, lòng bàn tay nho nhỏ của cô mềm mại, không giống như tính tình lạnh lùng ương bướng của cô, Tả Thành không kiềm lòng được, đã mềm đến không còn biết trời trăng gì nữa, gọi tên cô, tiếng gọi lưu luyến : "Hạ Sơ."

Một thứ chán nản cùng cực gội rửa trong đôi mắt buồn bã của Tả Thành, nói không nên lời, lời đã nghẹn lại trong cổ họng.

Giang Hạ Sơ rũ mắt xuống, bất chợt lại khẩn trương ngưng đọng, rơi xuống bàn tay Tả Thành: "Tay của anh, đẹp hơn lúc trước." Ngước mắt lên nhìn Tả Thành, cô hời hợt hỏi, "Gần đây nhuốm máu rồi sao?" Mặt mày Tả Thành sa sầm, không đợi anh mở miệng, Giang Hạ Sơ nói tiếp, tiếp tục thản nhiên nói, "Tả Ngư nói, chà là bên nhà hoa bên kia sinh trưởng tốt lắm, bởi vì nhuốm máu sao? Lúc nào phải đi xem một chút mới được."

"Hạ Sơ, em rất thông minh." Giọng nói ngừng lại một chút, anh khẽ than thở, "Có những lúc, anh sợ sự thông minh của em."

Đôi mắt Giang Hạ Sơ luôn thản nhiên, trong veo như nước Tây Hồ, trông mà không thấy một chút hỉ nộ, nhưng lúc nào cũng có thể đâm thủng tất cả phòng tuyến trong yên lặng, nhìn thấu lòng người.

Những thứ đen tối không muốn để người ta biết kia, anh luôn sợ cô biết được, nhưng vẫn là không thể qua mắt cô được.

Sau đó, cô nói: "Không phải tôi thông minh, mà tôi chỉ biết, thế giới của anh, có một vài thứ tuyệt đối không thể thiếu, ví như không ngừng chém giết và bị giết chết."

Đôi bàn tay đẹp kia từ từ buông thõng. . . . . . Trong mắt anh như có từng đám mây đen thật lớn ùn ùn kéo đến, dường như cả giọng nói cũng mang đôi ba phần thê lương lạnh lẽo: "Hạ Sơ, em không thích cũng không có cách nào."

Tôi không thích, giết người như ngóe giống như anh. . . . . . Những lời này, chẳng biết tại sao, cuối cùng Giang Hạ Sơ cũng không thể buông lời ra, khẽ nghiêng người sang, không nhìn vào đôi mắt mê hoặc lòng người của người kia nữa.

Đôi mắt kia, chị đã từng nói, lần đầu tiên nhìn thì chỉ cảm thấy rung động lòng người, d-đ-lq-đ nhìn lần thứ hai sẽ dễ bị mê hoặc mất hồn.

Bên trái, bên cạnh, giọng nói của người kia nhỏ lại mang chút mất mác, gần như bé đến nỗi không thể nghe thấy, anh nói: "Đây là cách sinh tồn của anh, nếu anh mềm lòng, sợ là hôm nay cỏ bên mộ của anh còn cao hơn người ta rồi."

Lời như vậy, Tả Thành nói nhẹ như làn khói thoảng, tư thái như một loại thói quen, không lạnh lùng cũng chẳng nồng nàn, không sợ hãi cũng chẳng e ngại.

Còn nhớ năm ấy, cũng là cô kéo bàn tay anh, ở trong đống tuyết, nói: Một đôi tay đẹp như vậy, không nên chỉ có thói quen.

Quanh đi quẩn lại, nhiều năm như thế, tay của anh, vẫn mang thứ thói quen bị nhuộm máu tanh.

Rất nhiều người, mộ phần của họ cao hơn người ta, đó là lí do mà anh còn sống.

Đó là kiểu mẫu Giang Hạ Sơ không thể chạm đến, thậm chí không dám tưởng tượng đến, thậm chí đã phá vỡ thế giới quan theo Mạc Ngải* của cô, nụ cười trên môi lạnh lùng thê lương, cô châm chọc giễu cợt: "Nếu như có địa ngục, chắc chắn anh chết rồi sẽ đến đó."

*Mạc Ngải [莫艾] (1917-2003) là người Giang Tô - Thái Hưng. Học tại học viện chính trị và pháp luật Thượng Hải . Năm 1947 thì gia nhập Đảng Cộng sản Trung Quốc.

"Chúng ta đi chung." Bỗng anh dắt tay cô, dùng lực, với tư thế độc chiếm.

Anh trả lời như vậy, chắc chắn, không hề do dự. Anh ư, không sợ địa ngục, chỉ sợ địa ngục vắng bóng cô.

Giang Hạ Sơ cười, nụ cười này như không vui không giận, trong đôi mắt không mảy may có chút nhiệt độ nào, thản nhiên trả lời: "Tôi biết rõ." Xoay người, người kia còn dắt tay cô, ánh mắt tĩnh lặng, tựa như không có nước đọng đầu nguồn, hồi lâu, cô nói, "Tả Thành, có những lúc, để lại đường lui cho người ta đi. Lúc anh dắt tôi như vậy, tôi sẽ sợ."

Tôi sẽ sợ. . . . . .

Cô chỉ dùng ba chữ, đã phá hủy tất cả tường thành của Tả Thành, dáng vẻ tập kết người ta với tất cả bi ai hoang vu bằng thứ bụng dạ khó lường.

Bàn tay vẫn nắm chặt, từ từ buông ra, Tả Thành chỉ mím môi, mím môi cong thành một đường cứng ngắc lạnh lùng.

Sau đó, không ai nói gì hết, Giang Hạ Sơ xoay người đi, ánh Mặt Trời tháng mười ở sau lưng cô u ám, còn nữa, người đàn ông sau lưng thì thầm trong thê lương: "Nhưng em chưa từng cho anh đường lui."

Đường lui, hai chữ kia, quá xa lạ, chưa bao giờ Tả Thành có được, cho nên cũng sẽ không thể.

Nhưng mà, Tả Thành từng nói, đời này, không tài nào nói với Giang Hạ Sơ được.

Ngày hôm nay vẫn còn tiếp diễn, ngày 7 tháng 10 Mặt Trời lặn, Mặt Trăng lên.

Dường như Tả trạch hôm nay rất yên tĩnh, yên tĩnh khiến cho người ta phát lạnh.

Nửa đêm, Giang Hạ Sơ trằn ngồi dậy. Đêm nay, là một buổi đêm không ngủ đây.

"Thiếu phu nhân, sao còn chưa ngủ?" Cửa, Tả Ngư cung kính hỏi thăm.

Hai chữ ‘Thiếu phu nhân ’, người ta càng gọi càng thuận miệng rồi, người nghe cũng không nhớ không sửa được nữa rồi. Không có gì là không thể biến đổi trong âm thầm được.

Như nghĩ ngợi, dừng một lúc lâu: "Khát." Rót chén nước, ghé vào bên môi, thản nhiên hỏi, "Anh ta vẫn chưa về sao?"

Trên môi, nước không vào nửa giọt, người phụ nữ này, rõ ràng không khát.

Dường như phụ nữ không thể không ăn ở hai lòng.

Không đợi Tả Ngư trả lời, lại nói với giọng điệu không nồng nhiệt cũng chẳng thờ ơ: "Trễ như thế mà vẫn chưa về."

Có lã là muốn nói cái gì, nhưng lại không nói thành lời. Tả Ngư hơi rối loạn, thế nhưng còn hoang mang hơn: "Làm sao thiếu phu nhân biết?"

Giang Hạ Sơ cũng không hỏi tới việc gì giống như thế, là giác ngộ của một nữ nhân chủ nhân nên có, nhưng cho tới bây giờ Giang Hạ Sơ lại không có, chỉ là giọng điệu và lời nói ban nãy của Giang Hạ Sơ khiến Tả Ngư bừng tỉnh ra. . . . . . Cô là vợ của tiên sinh. Thứ cảm giác bất thình lình chẳng thể giải thích được.

Thế nhưng trên mặt Giang Hạ Sơ, lúc nào trong đôi mắt cũng l^q/đ trong suốt lạnh nhạt không trông thấy một chút thực hư nào.

Cô ư, làm sao biết được nhỉ? Giang Hạ Sơ suy nghĩ một chút: "Dường như Tả Thành đã hình thành thói quen, mỗi ngày, vào buổi tối, lúc này."

Giọng nói thản nhiên, trả lời lập lờ nước đôi. Chỉ là Tả Ngư hiểu, rất nhiều rất nhiều buổi tối, cũng là lúc này, khi Tả gia đã chìm trong im lặng, có một người đàn ông sẽ canh giữ ở bên cạnh một người phụ nữ, chỉ nhìn, trong yên lặng, lặng im không nói.

Thì ra là, Giang Hạ Sơ cũng biết, nhưng lại giả vờ như không biết.

Không hiểu Tả Ngư, thân là người đứng nhìn lại cảm thấy phiền muộn: "Thì ra là thiếu phu nhân đã biết." Nhưng nhiều đêm như vậy, cô làm sao có thể làm bộ như không biết chuyện gì như thế? Tả Ngư suy đoán mà cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Bàn về ngụy trang, Giang Hạ Sơ đã vô cùng thuần thục, gương mặt thật của phụ nữ như vậy luôn là ẩn giấu sâu hơn người khác.

Biết chứ, cô xuề xòa, còn câu trả lời thì không giải thích nổi, cô nói: "Thói quen thật là một thứ đáng sợ." Không biết dịu dàng mềm mại trong đôi mắt cô nổi lên từ đâu, chẳng biết tại sao, bể lạnh lẽo trong đôi mắt đã vỡ tan vì ai.

Cuối cùng là bắt đầu từ ki nào, Tả Thành tới, cô không ngủ, Tả Thành không đến, cô càng khó ngủ hơn, với hình thức của một loại thói quen, cô cũng không kịp đề phòng.

Thứ này sẽ lặng lẽ xâm nhập vào cốt tủy, máu, đến khi phát hiện, thì đã không thể tự kềm chế rồi, những thứ phát sinh sau khi tỉnh ngộ, thì đây cũng là thói quen.

Đúng là một thói quen xấu đấy. . . . . . Một nụ cười lạnh lùng thoáng qua đôi môi Giang Hạ Sơ, xoay người, quay về phòng.

Tả Ngư không hiểu ra sao rồi đầu gật lấy gật để, ngẩng đầu, người kia lại dừng bước, tối nay, hình như Tả Ngư không tài nào đoán mò được ý định của người kia: "Sao thế?"

Giang Hạ Sơ chỉ là yên lặng, có lẽ đang chuyên tâm vào cái gì đó, Tả Ngư cũng yên lặng như vậy, lắng nghe, âm thanh này. . . . . . Trong chốc lát, chợt lo lắng, nhưng lại giả bộ  bình tĩnh: "Thiếu phu nhân, đã muộn rồi, ngủ đi."

Đôi mắt như nước trong gợn sóng lăn tăn Giang Hạ Sơ nhìn Tả Ngư, chỉ liếc mắt một cái, thì Tả Ngư đã có loại ảo giác không tìm chỗ trốn.

Người phụ nữ này, có đôi mắt vô cùng giống Tả Thành, có thể nhìn thấu rất nhiều.

Tả Ngư hốt hoảng, đôi mắt hơi luống cuống bèn nhìn chằm chằm vào mặt đất, vội vàng giải thích: "Thiếu phu nhân, không có chuyện gì, tôi đi xem một chút là được rồi."

"Tả Ngư, lúc cô đang che giấu thì mắt luôn thích nhìn mặt đất." Giang Hạ Sơ chỉ nói bằng giọng thản nhiên, nhưng tại sao nghe thôi mà cũng khiến người ta lạnh sống lưng.

Tả Ngư kinh ngạc, bỗng không tìm được lời nào để trả lời.

Ai nói Giang Hạ Sơ chỉ là một người phụ nữ tay không tấc sắt, vô hại đơn thuần? Tâm tư của người phụ nữ này này có thể chống lại cả thiên quân vạn mã.

Dáng điệu Giang Hạ Sơ vẫn bình thản như mọi khi, hình như đang lầm bầm lầu bầu: "Tối nay chà là rất không giống nhau, tôi muốn đi xem một lát."

Nói xong, đi vòng qua Tả Ngư - hơi ngây người, rồi lập tức theo sau: "Thiếu phu nhân ——"

Tả Ngư còn chưa nói hết lời, thì lời nói của Giang Hạ Sơ đã từ từ bay bổng không trung ảo diệu như khói nhẹ: "Đừng qua đây."

Rõ ràng lời nói không hề ra lệnh, uy hiếp, nhưng Tả Ngư không thể nào cất bước nổi rồi, lo âu nhìn Giang Hạ Sơ đến gần bên ngoài căn phòng dưới ánh trăng.

Không ngoài dự đoán, sẽ là một tấn bi kịch, Tả Ngư thở dài.

Trong nhà hoa của Tả gia có trồng một phòng chà là, đó là lãnh địa của Tả Thành, là trận địa Tu La của anh.

Trên chiếc ghế dựa, người đàn ông nghiêng người dựa vào, đầu ngón tay gõ từng cái trên tay vịn được đóng vào, lười biếng như chú mèo quý tộc chỉ sống trong nhung lụa, chỉ có đôi mắt kia, cho dù là híp lại, nhưng cũng không giấu được tia sáng rét lạnh tối tăm này, con ngươi khẽ mở, người đàn ông trên đất quỳ hai đầu gối xuống đất và cúi đầu, run lẩy bẩy.

Đây mới là Tả Thành, vương giả bạo lực trong nghệ thuật.

Anh hơi nghiêng người, lười biếng liếc đôi mắt nửa khép hờ xuống, giọng nói kia, không thể nhận ra đang vui hay giận: "Tả gia bạc đãi anh, hay là bọn họ cho các anh giá cả hài lòng hơn?"

Chưa bao giờ Tả Thành nổi giận, ung dung thản nhiên, đánh bất ngờ là thủ pháp từ xưa đến nay của anh. Cho nên lúc người đàn ông này dịu dàng bình tĩnh với anh, thì bao giờ cũng là lúc nguy hiểm nhất.

Người đàn ông trên đất tên là Tả Lâm, đối với người đàn ông đang ngồi cao trên chiếc ghế dựa này, ngoại trừ sợ hãi thì cũng chỉ còn là sợ hãi, giọng nói lặp bặp: "Không phải như thế, bọn họ bắt em gái tôi, nói nếu như không làm theo lời bọn họ, sẽ bắt em gái tôi tiếp khách ở Cửu Dạ Thiên, cái chỗ đó, con gái đi vào, thì cả đời xong luôn, em gái tôi mới 16 tuổi, tôi không thể trơ mắt nhìn con bé bị chà đạp như vậy, con bé còn chưa trưởng thành nữa, tôi thật sự không có cách nào, chỉ có lần này, q.v.p.l.q.đôn] tôi bị ép không thể không làm. Tiên sinh van xin người tha thứ cho tôi một lần này." Từng giọt từng giọt mồ hôi lạnh lăn từ trên trán Tả Lâm xuống, chảy trên mặt, thậm chí không dám đưa tay lau đi.

Tả Thành không lên tiếng, ánh đèn chiếu lên gương mặt lạnh lùng sa sầm của anh, một thứ đẹp mê hoặc.

Người đàn ông trên đất như đang quỳ bàn chông, sau một lúc yên ắng như tờ, giọng nói Tả Thành âm thanh lạnh lẽo yêu mị: "Biết sai ở đâu không?" Bàn tay trên tay vịn ghế dựa dừng lại, liếc mắt, lên người trên mặt đất.

Sống lưng Tả Lâm như có kim châm, ngoại trừ phát run, thì không dám làm bất cứ động tác gì, trả lời trong nơm nớp lo sợ: "Phản, phản bội tiên sinh."

"Ngẫm lại." Lạnh như băng trong đôi mắt Tả Thành vẫn không đổi, như phủ bụi mù mịt.

Tả Lâm nghĩ ngợi, hơi rụt cổ, lại ngẩng đầu một chút, vừa mới nhìn thẳng vào mắt Tả Thành, thì đã trông như nhìn vào trời băng đất tuyết, trả lời với vẻ ngờ ngợ thử dò xét: "Phu, thiếu phu nhân."

Tả gia có lời đồn, Tả Thành yêu vợ như mạng. . . . . .

Khóe môi Tả Thành nhếch thành một tia độc ác tuyệt tình: "Nếu không đánh chủ ý lên cô ấy, có lẽ tôi còn có thể để anh lại."

Thì ra là, tin đồn không giả, vị thiếu phu nhân thần bí kia của Tả gia chính là vảy ngược của Tả Thành.

Tả Lâm - mặt xám như tro tàn, đôi mắt hoảng sợ xám xịt.

Đột nhiên, Tả Thành nói tiếp: "Cho cậu một cơ hội." Dừng một chút, "Không sót một chữ."

Mấy người đàn ông đứng bên cạnh ai nấy cũng trố mắt nhìn nhau, hôm nay ông chủ hơi lạ, phản quyết trực tiếp không tốt hơn sao? Anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, lòng mọi người tỉnh ngộ: Đụng phải chuyện của vị thiếu phu nhân kia, chẳng bao giờ ông chủ có nguyên tắc.

Bỗng một chút ánh sáng lóe lên trong đôi mắt người đàn ông như cọng bún trên đất, thế là quỳ thẳng thân thể: "Trương Ngạo Thiên nói muốn biết tất cả mọi chuyện của Tả gia, Tả thị, dự án kế hoạch giá đấu thầu kia, còn có khu công ty cổ phần dời đến Đài Loan của Tả thị tôi, tôi đã tiết lộ, hình như Trương Ngạo Thiên muốn mua cổ phần của Tả thị, tính ra tay từ Vũ Hậu."

"Còn gì nữa không?" Người đàn ông đang ngồi chỉ là khẽ mở môi, lời thản nhiên cũng đủ để đóng băng ngàn dặm.

Hai đầu gối Tả Lâm đang quỳ run lên, nhanh miệng nói ra không dám chần chừ: "Về thiếu phu nhân, thật sự chỉ là nói ra một câu. Trương Ngạo Thiên muốn tài liệu, lqdnhưng mà, nhưng mà không, không có."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quan Vũ về bài viết trên: paru, q.v.p
     
 21.08.2018, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Quân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 10.08.2016, 22:33
Tuổi: 18 Nam
Bài viết: 560
Được thanks: 799 lần
Điểm: 15.2
 Re: [Hiện đại] Tù sủng: Anh rể có độc - Cố Nam Tây - Điểm: 75
Đợi ta xíu nào :-)

☆ Chương 81:

Edit: Quan Vũ.

Hai đầu gối Tả Lâm đang quỳ run lên, nhanh miệng nói ra không dám chần chừ: "Về thiếu phu nhân, thật sự chỉ là nói ra một câu. Trương Ngạo Thiên muốn tài liệu, nhưng mà, nhưng mà không, không có."

Đột nhiên Tả Thành không nói gì, có lẽ đang nghĩ đến cái gì đó. @Q_V.lqd Xoay lưng ngược ánh sáng, dường như từng mảng mây đen như kéo đến trên sườn mặt.

Tả Lâm mồ hôi một phen, nằm rạp di chuyển mấy bước, dập dầu: "Cầu xin tiên sinh tha cho tôi lần này, một lần này thôi, ta cũng không dám nữa."

Người đàn ông quỳ trên đất, có thể nói là không hề có phong thái tôn nghiêm, trước mặt Tả Thành, đương lúc tính mạng sắp không còn, vậy cũng chỉ là cái rắm!

Lại trầm ngâm trong chốc lát, chợt Tả Thành nhíu mày, chau lại, lạnh lùng hỏi ngược lại: "Chí có một lần?"

Rõ ràng là một câu hỏi ngược rất bình thường, nhưng Tả Thành nhắc tới với giọng điệu thản nhiên như vậy, trái tim của người đàn ông đang quỳ trên đất cũng bị treo lên, ấp úng: "Một, lần, chỉ có một lần." Không dám ngẩng đầu, người đàn ông vẫn cứ cầu xin tha thứ, "Tiên sinh, tôi không dám nữa, tôi còn có em gái cần phải chăm sóc, van xin ngài cho tôi thêm một cơ hội, chắc chắn tôi có thể lấy công chuộc tội, tôi biết rõ có mấy người bên kia đã ẩn náu, tôi có thể nói ra, tôi chỉ cầu xin một con đường sống."

Tả Lâm tha thiết cầu xin tha thứ, mắt đâu dám nhìn Tả Thành một cái nào. Hắn không biết đã phạm vào một sai lầm trí mạng: Coi thường Tả Thành.

"Anh ở Tả gia bao nhiêu năm rồi?" Người đàn ông ngồi trên ghế dựa, đôi mắt hơi rét lạnh, giọng nói lạnh như ngà năm không ánh sáng.

Tả Lâm đổ mồ hôi lạnh: "Ba năm."

Hoặc là cho sảng khoái, hoặc là cho khoan thứ, đây là quy tắc nhất quán của Tả gia, nhưng mà hôm nay, hình như ông chủ của Tả gia không thích ngả bài theo lẽ thường.

Đôi mắt mê hoặc người ta của Tả Thành tự liếc sang, làm như vô ý, anh lẩm bẩm một câu: "Ba năm sao, cũng không ngắn." Đôi mắt sáng như ánh trăng, chợt lạnh lùng, "Biết tôi không thể dễ dàng tha thứ cho cái gì nhất không?"

Tả Thành có khí thế như vậy, anh vui, anh giận, không vui không giận, cũng có thể dễ dàng bóp chặt cổ họng người ta.

Không bị thương cũng không chết, Tả Lâm - tứ chi lành lặn đi vòng  ở Quỷ Môn quan mấy lần, run run rẩy rẩy: "Biết, biết."

"Nói nghe thử."  Gương mặt điên đảo chúng sinh, khiến người ta nhìn một lần, không dám nhìn nhìn lần thứ hai.

"Bất trung, còn có ăn vạ, nói láo."

Trước mặt Tả Thành, phải tránh làm hai điều này, đây - chắc chắn là tự tìm đường chết, nhưng luôn có những cái đôi khi, người bước một chân vào điện Diêm Vương rất thích tìm đường sống trong cõi chết một lần, nhưng lại quên mất, hai chữ ‘hậu sinh’ này, Tả Thành không cho phép, thì tuyệt đối không được ngông cuồng tranh thủ.

Tả Lâm chính là người đã bước một chân vào điện Diêm Vương, vùng vẫy giãy chết như vậy.

“Bây giờ thì ngẫm nghĩ lại một lần, ban nãy đã nói cái gì kia, anh phạm sai lầm gì."

Từ đầu chí cuối, Tả Thành nhìn vẫn không nóng không lạnh, không mảy may có một chút cảm xúc, người đàn ông này, nghĩ đến, làm gì, đi làm, có thể làm, không biểu hiện ra mặt, mà ở trong nội tâm, cho nên, không nên suy đoán, bước kế tiếp anh muốn làm cái gì.

Bởi vì không tài nào suy đoán nổi, mỗi một chữ, mỗi một ánh mắt của Tả Lâm, cũng như bước từng bước trong gian khổ: "Bất, trung." Chột dạ nói không nên lời, người đàn ông ở trước mắt có khí thế quá mạnh mẽ, nếu không là trời sinh hoàn hảo thì cũng sẽ là thứ có kẽ hở.

"Còn gì nữa không?" Sườn mặt anh như phủ đầy sương trắng, môi mỏng chỉ khẽ mở, thậm chí ngay cả đôi mắt cũng khép lại, không thèm đếm xỉa.

Nhưng dường như là bẩm sinh, trên người Tả Thành luôn là có một loại khí thế khiến cho người ta hít thở không thông.

Tả Lâm sợ hãi, con ngươi liếc tới liếc lui điên cuồng, cắn chặt răng, không trả lời.

Tả Thành không nhanh không chậm nói tiếp: "Trương Ngạo Thiên d-đ-l:q:đmua cổ phần đài truyền hình Lăng Giang." Tạm dừng một chút, giọng ngân dài, "Chỉ là tình cờ?"

Tả Thành ư, thủ đoạn của anh, mưu kế—— đầy bụng, lúc nào cũng bình tĩnh.

Từng lần nói ra, từng vòng từng vòng, Tả Lâm sống sống chét chết đến mấy lần, cuối cùng sống lưng cũng không thẳng lên được nữa, mềm nhũn tê liệt trên mặt đất, trong lòng chỉ có một ý nghĩ: hôm nay, chạy trời không khỏi nắng. Trả lời thều thào: "Không phải." Giọng nói đã nhỏ đến không thể nhỏ hơn được nữa, "Hai, hai lần."

Tả Thành khẽ nở cười lạnh trên môi: "Nhớ kỹ, đừng bao giờ nói dối trước mặt tôi, vô cùng vụng về." Anh đứng dậy, bóng dáng thon dài dưới đèn được chiếu thành bóng đen lạnh lùng mê hoặc, khẽ cúi đầu, "Từ đầu đến cuối, một người đã phản bội hai lần, thậm chí sắp chết rồi mà người đó vẫn còn nói láo trước mặt tôi, anh cảm thấy, tôi sẽ để cho anh một con đường sống sao?"

Tới nước này, đi nửa cái mạng, Tả Lâm mới chợt nhận ra: Trước mặt Tả Thành, nói láo còn ngu xuẩn hơn bất trung. Người đàn ông kia à, khôn khéo thâm sâu đến mứa đáng sợ!

Lượn vòng lớn như vậy, Tả Thành muốn người ta chết, ngoại trừ cầu xin tha thứ thì không còn phương pháp khác: "Hai lần, thực sự chỉ làm hai lần, chỉ cần tiên sinh để lại cho một cái mạng tôi. Cả đời này tuyệt không phản bội, nếu——"

Tả Thành thản nhiên cắt đứt lời của anh: "Biết tại sao tôi có thể sống đến bây giờ không?"

Bởi vì giết người như ngóe, lòng dạ độc ác, không gì làm không được, thâm sâu đáng sợ. . . . . .

Những thứ câu trả lời như thường lệ này, nhưng trên đời có thể có mấy người dám trả lời.

"Bởi vì tôi ác." Tả Thành trả lời như thế, trong đôi mắt, đen mù mịt nặng nề.

Một chữ ác, Tả Thành hình dung một cái là chuẩn xác, một người đàn ông ác đến nỗi chưa từng nương tay với bản thân mình.

Một câu nói, Tả Lâm như rơi cái hồ lạnh rét: "Dù sao tôi cũng chỉ có cái chết."

Tả Thành khép môi cười lạnh, điệu bộ tuyệt mỹ lại hoa lệ: "Nhưng mà tôi muốn xem coi trời có buông tha cho anh hay không." Ngón tay thon dài trắng noãn lười biếng khẽ nâng, giọng điệu ung dung trở nên lạnh lùng trong treo, "Chọn một cái, tôi cho anh nửa con đường sống, còn cái khác, ở chính anh."

Tả Tiến nửa ngồi , cái khay trong tay, bên trái để ống chích, bên phải để súng: "Chỉ có một thứ có thể chết người, một nửa cơ hội được sống, suy nghĩ thật kỹ, thiếu gia chưa bao giờ cho cơ hội lần thứ hai."

Đây chính là cái gọi là đường sống. . . . . . Người đàn ông này a, luôn có cách vừa tung mi vào trong mây, vừa vứt thật mạnh xuống đất.

Tả Lâm giương mắt, tia máu trong đôi mắt thoắt ẩn thoắt hiện, gắt gao nhìn chằm chằm vào chú Tiến đang nửa ngồi, tê liệt run lên trên mặt đất, kinh ngạc, nhiều hơn sợ hãi. Cổ họng như bị siết chặt, anh ta cúi người trên mặt đất, năn nỉ: "Đừng, cầu xin tiên sinh tha mạng."

"Chọn đi." Tả Thành miễn cưỡng nửa tựa vào ghế dựa, hàng mi cũng không nâng lên.

"Không, không——" Người đàn ông mềm oặt trên đất hoảng sợ lui về phía sau.

Chân dài của Tả Thành hơi gập, xoa xoa giữa chân mày, giọng nói lạnh lùng, làm người ta phát run: "Đừng đợi tới khi tôi đổi ý."

Người đàn ông này, ngay cả để lại con đường sống cho người ta, cũng muốn người ta lượn mấy vòng ở Quỷ Môn quan trước rồi mới cho.

Đồng tử Tả Lâm trợn trừng, càn lúc con mắt càng nhuộm đỏ, đột nhiên anh ta ngước mắt lên, gần như âm hiểm hung tợn đã phủ trên mặt, lắc đầu, giọng nói khàn đục như hun khói: "Ngài đừng ép tôi, tôi cũng không có cách nào, đã như vậy——" Chợt anh ta lách qua khẩu súng trong khay, chỉa vào Tả Thành, gào thét, "Tả Thành, là mày không cho tao con đường sống, vậy thì cũng đừng trách tao."

Lạch cạch—— đạn đã lên nòng.

Người của Tả gia, người chơi súng toàn là cao thủ, Tả Lâm chỉ cần hơi nhúc nhích ngón tay, chắc chắn sẽ mất mạng. Bỗng, gươm súng sẵn sàng, mấy người đàn ông bên cạnh Tả Thành đồng loạt móc súng ra chỉa vào Tả Lâm, đạn chưa bay ra khỏi nòng súng, thì một cỗ mùi vị thuốc súng đã tràn ngập trong không khí.

"Để xuống." Giọng điệu Tả Thành lười biếng, không chút để tâm giơ giơ tay lên.

Mấy người đàn ông như đang đối mặt với mối nguy hại lại đưa mắt nhìn nhau, nhưng vẫn nghe lời làm theo.

"Anh có biết anh đang làm cái gì không?" Chậm rãi cất bước, tới trước mặt Tả Lâm, mặt lạnh như tiền.

Tả Lâm lui về phía sau theo bản năng, hai mươi mấy năm qua, người dám chĩa súng vào Tả Thành như vậy, anh ta là người đầu tiên, sợ đến nỗi tất cả từng tế bào trên người như đang run rẩy cả lên, không thể khống chế, d.đl.q.d.q.v.p nhưng tên đã lắp vào cung, anh ta chỉ có thể liều một trận, chân khựng lại, chĩa súng thẳng vào ngực Tả Thành: "Cái mạng rẻ mạt của tao, chết thì chết, nhưng mạng của Tả Thành mày thì đáng quý lắm, một nửa cơ hội, tao chết hoặc mày chết."

"Anh muốn như thế nào? Giết tôi?" Anh nói như chuyện quan trọng chẳng liên quan, trong đôi mắt không có một chút dấu vết hốt hoảng, đưa tay, ngón tay trắng nõn vuốt khẩu súng trên ngực, giọng nói của anh nhẹ nhàng như mây trôi, "Nổ súng đi."

Cho dù là công tâm, hay là công kế, không thể nghi ngờ gì nữa - người đàn ông này toàn là vương giả.

Tả Thành càng lạnh nhạt điềm tĩnh, Tả Lâm càng kịch động hoảng sợ, tay cầm súng đang run rẩy, tia máu tụ đầy trong con ngươi: "Đừng ép tao." Đôi mắt kinh hoảng xoay một vòng, anh ta không lui về sau, nhưng cũng không dám tiến lên, "Mày không phải để cho tao sống, nhưng tao chưa muốn chết, chuẩn bị ba chục triệu Đô-la, rồi đưa cho em gái tao, thả tao an toàn rời khỏi."

"Hừ." Tả Thành cười gằn, không thèm quan tâm, anh tiến lên.

"Đừng tới đây, mau mau làm theo lời tao, nếu không thì mọi người cùng nhau chết." Khẽ chuyển dời ngón tay, đến gần nòng súng.

Tả Thành thản nhiên cười lạnh, ánh đèn vàng nhạt làm gương mặt anh tuấn của anh giống hệt như bức tranh sơn dầu ở những thế kỷ trung cổ, một loại mỹ cảm phi hiện thực, giọng nói chỉ là nhẹ nhiễm khí lạnh: "Tôi chưa bao giờ chừa lại đường sống cho người có thể uy hiếp tôi, tránh cho tương lai trở thành đường chết của mình." Bước thêm một bước về phía trước, tim và súng chạm nhau, "Từ xưa tới nay chưa từng có người nào dám cược với tôi, bởi vì không có ai ngu xuẩn đến nông nỗi tự đào hố chôn mình cả, cho anh cơ hội cuối cùng, chỉa vào ngực mình, bắn một phát súng, nếu như anh không chết, tôi tuyệt đối không cản anh ra khỏi cổng Tả gia tôi."

Hình như tất cả ánh sao đã tan vào đôi mắt Tả Thành, giờ khắc này, anh chính là Chúa Tể đêm nay .

Trên đời thật sự có người đàn ông như vậy, trong lĩnh vực quyền lực độc ác tuyệt tình, đó là khí thế của sinh tồn, là bản năng, là bẩm sinh.

Quả thật, đánh cuộc với người đàn ông như vậy, là ở tự đào mồ chôn mìn.

Nhưng mà trên đời còn có một câu câu được nói nhiều mà còn thường xuyên lắm: cá chết lưới rách, ai cũng đừng mơ sống dễ chịu. Giờ đây trong đầu Tả Lâm chỉ còn lại những lời này, đến đến đi đi làm tất cả khiếp đảm và lý trí còn lại của anh tiêu tan hết. Con mắt đỏ lên, anh giận dữ rống to: "Mày cho rằng tao không dám sao? Coi như có một nửa cơ hội tao cũng sẽ kéo mày chôn theo." Sát khí hiện rõ trong đôi mắt, "Là mày buộc tao đấy!"

Hình như, thế giới đã ngưng đọng lại như thế này, chỉ có người đàn ông chợt cười lạnh, theo sát phía sau: "Lạch cạch ——"

Biết rõ rành rành không thể nào có tình hình máu tươi tại đây, nhưng mấy đấng mày khắp căn phòng thường xuyên nhìn thấy gió tanh mưa máu vẫn cứ đổ mồ hôi lạnh ra cả người.

Trong súng, cũng không có đạn. . . . . .

Tả Thành khép môi cười khẽ: "Là súng rỗng." Xoay ngược bàn tay đoạt lấy súng của Tả Lâm, vuốt ve trong tay.

Chân Tả Lâm mềm nhũn, ngồi sững trên đất, mất hết sinh lực như từng chết một lần: "Thì ra là tôi chọn sai rồi."

Phát súng kia, hẳn là đường sống, một nửa cơ hội, anh ta thua.

Tả Thành cầm kim tiêm trong khay lên, thản nhiên quan sát, nói với giọng ung dung: "Là chọn sai rồi." Một thứ độc ác chết người đã che phủ lên khuôn mặt mê hoặc.

Tả Thành từng nói, anh chỉ cho cơ hội một lần. Cho nên, Tả Lâm, chắc chắn không phải chết, thì là sống không bằng chết, đôi mắt anh ta như cây úa màu, chậm rãi nhìn thứ khác trong khay, "Đó mới là đường chết, bên trong là cái gì? Sẽ chết ngay?"

Tả Thành lạnh lùng mím môi: "Muốn biết?" Anh cười cười, một vẻ đẹp làm cho người ta không dám nhìn thẳng, anh nửa ngồi, nhìn thẳng vào đôi mắt như tro tàn của Tả Lâm, khẽ mở môi, "Thứ được chứa trong đây, cũng chỉ là nước, tôi đã từng cho anh đường sống, là anh không cần."

Tả Lâm không thể tin, đột nhiên liếc nhìn qua đôi mắt Tả Thành. Lại thấy Tả Thành thong thả ung dung nhắm kim tiêm ngay mạch máu ở cổ tay mình, ngước mắt, nhìn Tả Lâm: "Không tin sao?" Chậm rãi đẩy mạnh, chất lỏng trong suốt trong kim tiêm được bơm vào tĩnh mạch của người đàn ông, từng chút từng chút một.

Quăng kim tiêm, Tả Thành đứng dậy, lạnh lùng: "Tôi cho anh con đường sống, không chỉ một lần, anh không cần." Xoay người nằm trên chiếc ghế dựa, liếc nhìn đôi mắt Tả Lâm, lạnh lùng đã dần dần thay thế nghiêm nghị.

Tả Lâm sững sờ rất lâu, nhúc nhích, nhặt kim tiêm đã bị vứt trên đất kia, đồng tử anh ta co lại, khàn khàn lên tiếng như sắp sụp đổ: "Sao có thể? Ngài chưa bao giờ chưa cho người ta đường sống, không, cái này không thể nào. . . . . ."

Một người đàn ông cũng trước giờ không bao giờ cho người còn ta con đường sống, nếu như bắt đầu nhân từ cũng là một thứ khủng bố. Mặc dù anh cho đường sống, cũng không dám muốn, muốn không nổi, Tả Lâm - chính là ví dụ.

Tả Thành đặt tay lên ghế dựa, khép hờ đôi mắt: "Tôi từng nói với anh, mạng của anh, một nửa nằm trong tay anh . Nhưng mà hôm nay tôi không muốn lấy mạng anh."

Người đắc tội với Tả Thành, d/đ/l:/q"/đ''không chết thì bị thương; người tính toán Tả Thành, không được chết tử tế; người mưu toan hại anh, muốn chết không xong.

Những thứ ví dụ máu chảy đầm đìa kia còn sờ sờ ngay trước mắt kia mà, nhưng mà——

Hai hàng đàn ông đứng thẳng bên cạnh, chân sắp lảo đảo, hôm nay Tả Thành quá quỷ dị. Còn Tả Thành, lần đầu tiên một chút nhu hòa không giải thích được đã xuất hiện trên mặt.

Chú Tiến lặng lẽ thở dài một hơi, nhớ đến ban chiều ông chủ từng nói: Hạ Sơ không thích tôi chặt đường lui của người ta đấy.

Người đàn ông này à, đúng là khó khăn với Giang Hạ Sơ rồi.

Người đàn ông đã đi qua đi lại từ phía Thiên Đường đến Địa ngục vài chuyến đã rụng rời tay chận, tê liệt nhũn ra như con chi chi trên mặt đất: "Anh...... Anh muốn thế nào?"

"Phế bỏ tay chân hắn, cắt đầu lưỡi." Lạnh lùng dừng lại một lát, rồi chêm thêm một câu, "Hậu đãi người nhà."

Mười hai con chữ trong trẻo lười nhác, khiến người ta nghe mà thấu tận tâm can.

Tả Thành ư, chớ quên, anh có ngàn loại trăm loại thủ đoạn hành hạ trừng phạt, cũng không nhất định là phải lấy mạng người ta.

Đây mới là Tả Thành, đừng bao giờ có ý định đụng tới anh, lại càng không nên có ý đụng tới người phụ nữ của anh. Anh ta cho mày đường sống, nhưng mày cũng không muốn nổi đâu.

Chơi tâm kế, ai có thể thắng được anh, một vòng rồi lại một vòng, anh luôn nắm trong lòng bàn tay.

Yên lặng như tờ trong lúc lâu, người đàn ông mềm oặt trên đất gào thét: "Vậy chi bằng anh giết chết tôi cho rồi."

"Tôi đã nói, hôm nay không muốn lấy mạng anh." Tả Thành chỉ thản nhiên liếc nhìn ngón tay của mình, lầm bầm lầu bầu: "Sẽ có người không thích."

Bàn tay đẹp như vậy, không nên dính máu vẫn tốt hơn, cô lại không thích nó. Người đàn ông trên ghế dựa nở nụ cười thật êm ái trên môi, ngoắc ngoắc tay, người đàn ông đứng thẳng ngay bên cạnh hiểu ý.

Tả Lâm - đột nhiên bị kéo lên, ngay cả hơi sức giãy giụa cũng bị mất đi, miệng thì niệm trong bất lực: "Tả Thành, mày là ma quỷ, không, mày còn kinh khủng hơn ma quỷ."

Ma quỷ? Đúng, hai chữ này, là hình dung đúng đắn về Tả Thành.

Người đàn ông nửa dựa trên ghế, vẫn nhìn ngó ngón tay mình thật kỹ dưới ánh đèn, trắng nõn sáng long lanh.

Trong góc sau nhà hòa, màu máu lại giăng đầy trời.

"A ——" Chỉ nghe người đàn ông như bị chứng cuồng loạn, màu máu lan tràn loang lổ trong không trung.

"Tả Thành, mày sẽ gặp báo ứng." Giống như con thú sắp chết đang thét gào, đang kêu gào.

"A——" Gào thét, mang theo tuyệt vọng và hoảng sợ, dư âm lượn lờ quanh tai.

Sau một tiếng gào hét thê thảm, không còn bất cứ tiếng vang gì nữa, người đàn ông kia, đời này sẽ không thể phát ra âm thanh gì nữa, đây là vì sống, nên trả giá cao.

Đêm này, đêm của Tả Thành, màu máu xinh đẹp.

Người đàn ông này, là thứ chết người.

Ánh trăng, màu máu, hòa làm một thể, chiếu vào đôi mắt người đàn ông trên ghế dựa, khẽ hừ lạnh: "Báo ứng? Hừ." Một nụ cười đẹp thoáng qua làn môi, "Nếu là thật sự có, tìm tôi là được."

Nếu nói có báo ứng, e là cỏ trên mộ anh còn cao hơn người. Anh thì lại không tin cái thứ mà kẻ yếu dùng để an ủi này, thế giới của Tả Thành, chỉ cần Giang Hạ Sơ thật tốt, báo ứng? Sợ gì.

Đôi mắt khép hờ, người đàn ông lười nhác mở miệng: "Xử lý sạch sẽ chỗ này."

"Gấp gáp hủy thi diệt tích như vậy, đang sợ hãi cái gì sao?"

Giọng nữ du dương lan tỏa trong bầu không khí rét lạnh tràn ngập màu máu ở nơi đây, giống như đêm nay. Bỗng đôi mắt người đàn ông trên ghế dựa trợn to, tất cả lạnh lẽo tan đi, chỉ còn lại những hoảng hốt lo sộ, bước xuống ghế dựa - gần như anh đã lảo đảo bước đi: "Hạ Sơ."

Tất cả động tác dừng lại, người phụ nữ xuất hiện bất thình lình, nhiễu loạn một người đàn ông, và người đàn ông nhiễu loạn đêm này.

Ở Tả gia, sự tồn tại của bà chủ chắc chắn cũng khủng bố không kém ông chủ, mọi người, không dám làm bậy, ai cũng cúi đầu, ngay cả thở ra cũng dè dặt .

"Đừng có ngừng, ta chỉ không ngủ được, xuống uống nước, hiệu quả cách âm của nhà hoa này không tốt lắm."

Giang Hạ Sơ nói xong, lại không dám chuyển động nữa, d[đ[l|lqdchỉ có một ít đường máu vẫn còn đang uốn lượn chung quanh, Giang Hạ Sơ bèn chậm rãi đến gần vào bên trong, mặc bộ áo ngủ trắng tinh khôi, không hợp với màu đỏ thế kia.

Cô không thích màu trắng, không biết tại sao hôm nay cô lại thay đổi, hình như chờ đợi tương xứng với màu đỏ ngay tại đây, có vẻ buồn cười.

"Hạ Sơ." Thậm chí Tả Thành không dám đến gần, dựa vào chiếc ghế dựa, nhìn chăm chú vào bóng dáng quật cường gầy yếu xa xa kia.

Người đàn ông vừa nắm trong tay cái quyền định đoạt sống chết kia, đã biến mất dạng, người đàn ông có thể lập mưu từng bước với sống chết, dự đoán cực chính xác, nhưng khi đối mặt với tình yêu, cũng tay chân luống cuống đến độ gần như vụng về như vậy.

"Đây mới là anh." Ánh nhìn thật xa xăm, như cách trăm sông nghìn núi, khắp nơi chỉ toàn là xa lánh trùng trùng điệp điệp, cô cứ nhìn anh như vậy, "Tả Thành, tôi lại quên dáng vẻ này của anh, cái thứ bản chất này, ta lại quên mất kia chứ."

Anh luôn cưng chiều dịu dàng trăm bề với cô, đến mức tự dưng cô quên luôn cả đôi bàn tay cực đẹp của người đàn ông này, có một thói quen đáng sợ: Giết người như ngóe.

Tả Thành trầm lặng, không giải thích. Anh thắng được thiên hạ, nhưng trước mặt Giang Hạ Sơ, luôn bị một người xét xử như thế. Nhìn Giang Hạ Sơ, cô không nhìn anh, đối diện tầm mắt của anh, đến gần góc sau, chợt Tả Thành tiến lên ôm lấy cô như bị điên, hung hăng siết vào lòng: "Hạ Sơ à, đừng đi qua."

Đôi mắt Giang Hạ Sơ, bình tĩnh lạ thường, nhìn vào máu tri trét trên đất trong góc sau, còn có trên mặt đất - không có thứ gì thay đổi cả, người đàn ông tứ chi không đầy đủ, đôi mắt lại không ẩn chứa một chút sợ hãi.

"Phế bỏ tay chân hắn, cắt đầu lưỡi." Chợt cô khạc ra tám chữ như vậy, lành lạnh hệt như lời Tả Thành đã nói ban nãy, với giọng nói Giang Nam trong trẻo như vậy.

Thì ra là có thể dễ dàng nói ra tám chữ như vậy, giống như Tả Thành có thể dễ dàng nói ra tám cái chữ này. Cô chậm rãi liếc mắt, nhìn Tả Thành, không nói lời nào, đôi mắt có một thứ đẹp và tĩnh mịch nhưng lạnh cắt.

Ánh mắt của cô, lẳng lặng, lqd nhưng lại ghim thật mạnh vào Tả Thành trái tim, khiến trái tim rất đau, anh híp đôi mắt lại, dắt bàn tay lành lạnh của cô: "Theo anh ra ngoài có được hay không?" Giọng nói dụ dỗ vô cùng.

------ lời ngoài mặt ------

Lần này ngược nặng xong thì bắt đầu cưng chiều rồi. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Quan Vũ về bài viết trên: paru, q.v.p
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 98 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chú mèo của gió, gia anh, Hepc, Htv7300, Huykngan94, Nha Thy, nhóc đen, pears_general, phuongnguyenphuong, yumi8856 và 258 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.