Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 

Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh - Kiều Thư Vân

 
Có bài mới 24.08.2014, 13:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới [Cổ đại] Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh - Kiều Thư Vân - Điểm: 9
images

Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh

Tác giả: Kiều Thư Vân

Thể loại: Chủng điền văn, cổ đại, còn lại mọi người tự nhận xét *múa lụa*~

Converter: nothing_hhh

Editor: Diệp Y Giai

Nguồn: https://dongnghicac.wordpress.com/

Độ dài: 41c

Tiến độ: đã hoàn


Giới thiệu


Bùi Quang Quang bán cá muối không cẩn thận từ đầu tường rớt xuống dưới.

Sau đó, nàng nện trúng một thư sinh tuấn tú.

Thuyết minh: truyện này cùng nhân vật lịch sử không có một chút quan hệ, nam chính tên là Tiền Khiêm Ích chỉ do trùng hợp, trùng hợp…


*Tiền Khiêm Ích 錢謙益 (1582-1664) tự Thụ Chi 受之, hiệu Mục Trai 牧齋, cuối đời lấy hiệu là Mông Tẩu 蒙叟, còn có hiệu là Đông Giản lão nhân 東澗老人, người huyện Thường Thục, tỉnh Giang Tô. Là học giả, nhà thơ lớn đầu đời Thanh. Làm quan đến Lễ bộ thị lang. Về sau từ quan về quê. Thơ có phong cách gần với thơ Vãn Đường và thơ Tống. Tác phẩm: "Liệt triêu thi tập" 列朝詩集.

Nguồn: Lịch sử văn học Trung Quốc (tập 2)/ NXB Giáo Dục, 2003.


Quăng văn án lên đã, edit thêm mấy chương làm vốn nữa rồi post chương 1 lên sau images


MỤC LỤC





Đã sửa bởi Diệp Y Giai lúc 20.06.2015, 12:48, lần sửa thứ 7.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.09.2014, 23:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới Re: [Chủng điền văn] Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh - Kiều Thư Vân - Điểm: 42
Đúng là bò lê bò lết, giờ mới tung c1 =))

Chương 1: Nện trúng một thư sinh tuấn tú


Bùi Quang Quang cùng mẫu thân Bùi Tú Mẫn dùng một tiểu viện trong đại viện Cẩu Vĩ Ba ở hẻm Phúc Yên của kinh thành, hai mẹ con nương tựa vào nhau, sống bằng nghề bán cá muối, một lần bán, liền bán mười lăm năm.

Ngày hôm đó Bùi Quang Quang đang ở trong sân viện nhà mình phơi cá muối, bỗng nhiên nghe thấy bên ngoài đại viện náo nhiệt hẳn lên. Nàng nhìn nhìn mặt trời, nghĩ thầm, Triệu đại thẩm cách vách sẽ không đuổi mắng Triệu đại thúc vào lúc này, hôm nay Lý đại gia ở đối diện cũng đã ồn ào tranh cãi với con trai con dâu rồi. Chẳng lẽ Lý đại gia đã khôi phục tinh thần nhanh như vậy, còn muốn ầm ĩ một lần nữa?

Nghĩ đến đây, nàng liền nhịn không được buông đồ trong tay ra, rón ra rón rén chạy đến sau cửa trộm xem náo nhiệt. Lại chẳng ngờ, nàng vừa đi đến cạnh cửa, đại môn trong nhà đã “cạch” một tiếng tự tách mở ra, thiếu chút nữa nện vào cái trán của nàng.

Bùi Quang Quang cả kinh lùi lại hai bước, giương mắt lên nhìn, là mẫu thân nhà mình bưng chậu giặt quần áo, cầm ghế đẩu nhỏ đã trở về rồi, thấy nàng liền nghiêm mặt nói: “Thất thần cái gì, còn không mau đi đóng cửa lại!”

Bùi Quang Quang thấy sắc mặt bà không tốt liền nghe lời đi đóng cửa, nhưng ở trong một vài giây đóng cửa lại, vẫn không từ bỏ ý định hướng ra bên ngoài nhìn nhìn, lại không nhìn thấy bất cứ cái gì.

Vì thế, nàng quay người lại, lúc này Bùi Tú Mẫn đang phơi quần áo, áo quần trong tay bị bà giũ vang bành bạch. Bùi Quang Quang đi sát qua, đứng bên bà hỏi: “Mẹ, có phải Lý gia đối diện lại cãi nhau rồi không?”

Trong giọng nói của nàng lộ ra hưng phấn, hai mắt sáng long lanh nhìn Bùi Tú Mẫn hỏi. Bùi Tú Mẫn liếc nàng một cái, nói: “Lý đại gia ông ta có tinh lực tức giận đã tốt!”

Con ngươi Bùi Quang Quang vừa chuyển, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tròn tròn càng thêm phấn khích, nói: “Vậy là Triệu đại thúc bị Triệu đại thẩm đánh à?”

Lúc này Bùi Tú Mẫn đã phơi xong quần áo, đem chậu gỗ để vào trong nhà, lúc đi ra, biểu hiện trên mặt tuy đã buông lỏng một chút, nhưng vẫn không thấy một tia cười mỉm, bà nhìn con gái mình, không khỏi hừ một tiếng, nói: “Vừa rồi trong đại viện mới chuyển tới một bạch diện thư sinh!”

Chỉ một câu này, Bùi Quang Quang cũng đã hiểu rõ, toàn bộ hưng phấn nhiệt tình ban nãy đã không còn nữa, chỉ lưu lại vẻ mặt nhàm chán, ngón tay vô ý thức mà quấn bím tóc, cong miệng nói: “Thì ra là một thư sinh a…”

Nàng kéo dài thanh âm, hai mắt linh lợi liếc ra phía cửa, Bùi Tú Mẫn thấy thế, cảnh cáo nói: “Quang Quang—“

“Ai nha, con biết rồi, con biết rồi!” Bùi Quang Quang vừa nghe thấy giọng điệu của mẹ nàng, liền vội vàng xua tay hô: “Người đọc sách không có một thứ tốt, đọc sách càng nhiều, tâm địa càng xấu xa!” Nàng nói xong, liền chạy nhảy tới chỗ cá muối mình phơi ban nãy, một bên lại nói: “Mẹ, con nhớ rõ, nhớ rõ mà!”

Bùi Tú Mẫn thấy con gái nói những lời này vô cùng trôi chảy, nhưng trong lòng vẫn không yên. Tuy nói những năm qua đại viện Cẩu Vĩ Ba cũng có không ít thư sinh đi thi tiến vào ở, nhưng phần lớn là hạng người tướng mạo xấu xí, dáng vẻ hôm nay đây, lại… tuấn tú như vậy.

Vì thế bà gọi Bùi Quang Quang một tiếng, lời nói thấm thía: “Quang Quang à, con có biết vì sao mẹ lại lấy tên này cho con không?”

Bùi Quang Quang đầu cũng không ngẩng lên nói: “Đó là bởi vì mẹ không có học vấn.”

Bùi Tú Mẫn có chút xấu hổ ho nhẹ hai tiếng, chà xát tay đi qua thu xếp giúp con gái, lại nói: “Quang Quang à, cha ruột con chính là một người đọc sách, năm đó mẹ bị ông ta lừa tiền lại lừa sắc. Kết quả ông ta thi đậu Thám hoa trở thành đại quan, cũng không cần chúng ta nữa, cho nên mẹ mới gọi con là Quang Quang. Mẹ bị cha con lừa nhẵn túi* a!”

(*: Quang Quang với nhẵn túi đều là光光 =)) )

Bùi Quang Quang quay đầu qua, chớp đôi mắt to nói: “Mẹ, có phải mẹ nhớ lầm rồi không? Năm trước mẹ nói cha con là tiêu sư(1), năm kia mẹ lại nói ông ấy là đánh cá, năm trước nữa mẹ còn nói ông ấy là lão bản của cửa hàng quan tài, kết quả bán mãi bán mãi, liền đem mình chôn vào trong quan tài rồi mà.”

Trên mặt Bùi Tú Mẫn hiện lên ửng đỏ, xoa xoa cái trán nhẹ nói: “A, phải không?”

Bùi Quang Quang trịnh trọng gật gật đầu.

Bùi Tú Mẫn cảm thấy mình ở trước mặt con gái đã đánh mất sắc mặt, vì thế vẻ mặt lại nghiêm nghị, trầm giọng nói: “Mặc kệ cha con là ai, tóm lại, mẹ không cho phép con đến gần thư sinh ở bên ngoài kia!”

“Con biết rồi.” Bùi Quang Quang lầm bầm, cúi đầu tiếp tục phơi cá.

Qua hai ngày, Bùi Tú Mẫn thừa dịp ngày tốt, liền ra cửa đi bán cá, để lại Bùi Quang Quang ở nhà lột đậu tương.

Bùi Quang Quang ngồi dựa vào góc tường, bỗng nhiên nghe thấy từ ngoài tường vang lên một trận sột sột soạt soạt, xen lẫn với tiếng nói chuyện khe khẽ của nam nữ. Nàng dựng lỗ tai nghe ngóng, lại chỉ nghe được thanh âm, mà không nghe được nội dung.

Bùi Quang Quang nhặt một mảnh vỏ đậu tương trên mặt đất lên nhẹ nhàng xé, hai mắt ngơ ngẩn nhìn chằm chằm một gốc cây cỏ nhỏ ở góc tường, lầm bầm lầu bầu mà nói: “Cỏ a cỏ, ngươi nói ta có nên leo lên nhìn xem không đây?”

Đúng lúc có một trận gió thổi qua, cây cỏ nhỏ xanh nhạt kia hơi rung lên. Bùi Quang Quang mừng rỡ, hai má đỏ bừng bừng lại nói: “Ngươi cũng cảm thấy ta nên leo lên nhìn xem một chút có phải không?”

Gió không dứt, gốc cỏ nhỏ kia càng không ngừng rung. Lúc này Bùi Quang Quang lại bưng mặt nói: “Nhưng mà đi nghe góc tường như vậy có phải không tốt lắm không a…”

Nàng yên lặng một chút, bỗng nhiên tiếng nam nữ nói chuyện bên ngoài dần cao lên, nhưng ngay sau đó lại nhỏ xuống rất nhanh. Trái tim Bùi Quang Quang, cũng theo hai thanh âm kia, chợt cao chợt thấp.

Nàng vươn tay ra chọc chọc ngọn cỏ nhỏ, lại nói: “Thực ra ta sợ hai người bên ngoài kia cãi nhau ấy mà, ta rất chính nghĩa, ngươi nói đúng không!”

Trong lúc nàng nói chuyện, gió đã ngừng lại, cỏ nhỏ ở góc tường liền không hề động nữa.

Bùi Quang Quang đợi một lúc, trong lòng như có vuốt mèo cào cào, mắt thấy thanh âm bên ngoài lại một lần nữa nhỏ đến mức không thể nghe thấy, nàng rất lo hai người kia đã nói xong bỏ đi rồi, vì thế làm như có thật nói: “Ngươi không lắc đầu, vậy chính là chấp nhận nhé.”

Nói xong, nàng liền phủi váy đứng lên, lóc cóc chạy tới mang cây thang lại đây. Lúc giẫm lên một chân đầu tiên, nàng lại nhịn không được quay đầu nhìn góc tường, vừa cười vừa nói: “Cỏ a cỏ, vẫn là ngươi hiểu lòng ta nhất. Yên tâm đi, về sau ta sẽ tưới nước cho ngươi mỗi ngày.”

Nói xong, nàng liền tay chân lanh lẹ leo lên trên thang, bám vào đầu tường hướng ra bên ngoài xem. Vừa rồi ở trong tường nghe được âm thanh cũng không xa, cho nên nàng chỉ nghiêng đầu liền nhìn thấy một đôi nam nữ cười không ngớt.

Chỉ thấy cô nương mặc váy xanh nõn chuối xấu hổ ngượng ngùng cúi thấp đầu, khăn tay vuông hồng nhạt gấp chỉnh chỉnh tề tề ở trong tay, xa xa nhìn lại, hồ điệp trên khăn kia giống như muốn bay ra.

Cô nương vừa nói chuyện, vừa lén lút ngẩng đầu liếc nam tử một cái. Bùi Quang Quang thừa dịp trong nháy mắt này nhìn rõ dung mạo của nàng ta, chẳng phải là con gái của Tây Thi đậu hũ ở đại viện cách vách—Uông Tiểu Điệp ư!

Bùi Quang Quang kích động che miệng, Uông Tiểu Điệp này là tiểu mỹ nhân nổi tiếng gần xa, cho tới bây giờ đều là ánh mắt treo trên đỉnh đầu, lúc nào thì lại có vẻ mặt như vậy?

Bùi Quang Quang quyết định không tiếp tục kiềm nén tò mò trong lòng nữa, vịn thang lại leo lên trên hai bậc, run lẩy bẩy mà ngồi trực tiếp trên bờ tường.

Lúc này, giọng nói mềm mại của Uông Tiểu Điệp truyền đến, “Tiền công tử, chiếc khăn tay này là Tiểu Điệp tự tay thêu, mong Tiền công tử sẽ không ghét bỏ.”

Bùi Quang Quang nghe xong, bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, thầm nghĩ, thì ra là bạch diện thư sinh mới tới kia.

Mặc dù nàng nghe theo mệnh lệnh của mẫu thân, luôn duy trì một khoảng cách với thư sinh, nhưng một vài lời đồn trong viện nàng vẫn nghe nói. Chỉ nói là, thư sinh này tên là Tiền Khiêm Ích, là người hiền lành hào hoa phong nhã, từ khi vào ở đến giờ, quan hệ với láng giềng trong viện tốt đến không thể tốt hơn, đương nhiên ngoại trừ Bùi gia các nàng.

“Lòng tốt của Uông cô nương, Khiêm Ích khắc ghi trong tâm.” Đang nghĩ ngợi, giọng nói của Tiền Khiêm Ích đã truyền tới. Bùi Quang Quang không khỏi vểnh vểnh lỗ tai, nghĩ thầm, giọng nói của thư sinh này còn thật sự dễ nghe, “Chỉ có điều, Khiêm Ích không công không thể nhận lộc, không dám nhận hậu lễ của cô nương như vậy, mong rằng cô nương thứ lỗi.”

Bùi Quang Quang không nhịn được vỗ đầu tường một cái, thư sinh này thật đúng là đọc sách đến choáng váng rồi, uổng phí tâm ý của cô nương gia a!

Nàng dừng lại tiếp tục nhìn hai người đứng ở bên kia, chỉ cảm thấy tuy rằng hoàn cảnh xung quanh rách nát tả tơi, nhưng chỉ cần nhìn vào đôi nam nữ kia, liền cảm thấy cảnh đẹp ý vui.

Bùi Quang Quang nghĩ tới lời kịch từng xem mấy năm trước, liền nhỏ giọng hát hai câu: “Dong chi tục phấn nhiều như hải, một đóa u lan nở trong cốc…” Tự nhiên là hát đến sai nhịp lạc điệu.

Sau khi hát xong, nàng lại ai thán một hồi, nếu Tiền Khiêm Ích này có một nửa thông minh thì tốt rồi.

Bên kia sau khi Uông Tiểu Điệp bị từ chối, cúi thấp đầu, lau nước mắt chạy đi, chỉ để lại một bóng dáng màu xanh nõn chuối.

Tiền Khiêm Ích đứng nguyên tại chỗ một lúc lâu, sửa sang lại vạt áo, chắp tay sau lưng đi vào trong nhà. Bùi Quang Quang nhìn thấy hắn đã đi tới dưới chân tường nhà mình, vội vàng đứng lên, muốn theo cây thang đi xuống.

“Quang Quang, con lột một nửa đậu tương lại bò lên trên tường làm cái gì hả!?”

Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng rống giận, thì ra là Bùi Tú Mẫn đã trở về, vào cửa liền thấy con gái nhà mình ghé vào trên tường giống như con mèo, dưới sự nóng giận cả kinh mới có những lời này.

Bùi Quang Quang nào đâu biết rằng mẫu thân sẽ trở về đúng lúc này, đang xiêu xiêu vẹo vẹo muốn từ trên tường đi xuống, kết quả bị bà rống một tiếng, trong lòng nhảy dựng, dưới chân chênh vênh một cái, liền trực tiếp ngã từ trên tường xuống dưới.

Tiền Khiêm Ích đang chậm rãi đi ở trong ngõ hẻm, chợt nghe một tiếng hét to trên đỉnh đầu, còn chưa kịp ngẩng đầu lên, đã cảm thấy trước mắt tối sầm, lập tức cả người bị một vật nặng đập ngã xuống mặt đất.

Bùi Quang Quang nguyên tưởng rằng nghênh đón nàng sẽ là một hồi đau nhức, lại không ngờ dưới thân ấm nóng mềm mại, nhất thời tò mò, nhịn không được sờ soạng một cái.

“Cô…… cô nương mau đứng lên……”

Một giọng nam suy yếu bên tai, Bùi Quang Quang nghe mà rùng mình trong lòng, hai mắt mở ra một kẽ hở, sau đó…… nàng khiếp sợ trừng lớn con mắt.

Nàng nhìn thấy hai lỗ mũi chảy máu của Tiền Khiêm Ích.

_____________________________________________

(1) Tiêu sư: Người áp tải.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Y Giai về bài viết trên: Gynnykawai, Mia Leo, VoTuTu, Vô Tà Công Tử, h7641176, hoahuvo, kiddo0325, suly, tngh218000, trạch mỗ
     
Có bài mới 12.09.2014, 13:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 24.07.2013, 12:33
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 462
Được thanks: 1743 lần
Điểm: 21.72
Có bài mới Re: [Chủng điền văn] Ngồi ở đầu tường chờ hồng hạnh - Kiều Thư Vân - Điểm: 47
Chương 2: Xuân mộng liễu vô ngân(1)


Lại nói Tiền Khiêm Ích làm một miếng đệm thịt, lại để cho Bùi Quang Quang đụng ra hai dòng máu mũi, chỉ cảm thấy chật vật vô cùng, đừng nói là nhã nhặn, ngay cả tính mạng cũng thiếu chút nữa bị mất hết!

Đang lúc hắn muốn đưa tay đẩy người trên thân ra, không ngờ lại bị tay mềm núc ních của nàng sờ soạng bộ ngực một cái, nhất thời cảm thấy máu mũi chảy tràn càng thêm mãnh liệt, không thể không rên rỉ ra tiếng. “Cô…… cô nương mau đứng lên……”

Lúc này Bùi Quang Quang vô cùng kinh sợ, ngẩng đầu chỉ thấy mặt Tiền Khiêm Ích đầy máu giãy giụa muốn đứng lên. Nàng ngây ngốc cưỡi ở trên người hắn không dám động dù chỉ một cử động nhỏ, Tiền Khiêm Ích lúc này mới nhịn không được thấp giọng nói: “Vị cô nương này, nàng ngồi ở trên bụng ta rồi……”

Nghe được câu này, cả người Bùi Quang Quang run lên một chút, sau đó nước mắt liền tí tách chảy xuống. Nàng xoa xoa đầu ngón tay yên lặng nghĩ, may mắn không bị nàng nện ngốc, nếu không hai mẹ con nàng phải nuôi hắn cả đời, nuôi làm sao được a!

Tiền Khiêm Ích thấy cô nương trên người mình chỉ lau nước mắt, lại không có một chút động tác nào khác, không khỏi cũng có chút nóng nảy. Lúc này cũng chẳng còn sức quan tâm đến nhã nhặn, trực tiếp xé tay áo của mình ngăn chặn lỗ mũi, cái tay rảnh rỗi còn lại không khỏi vỗ mặt đất nói: “Cô nương, nếu hiện giờ để cho người ta nhìn đến bộ dáng này của hai ta, đến lúc đó không chỉ thanh danh của tại hạ, mà ngay cả danh tiết của cô nương cũng bị hủy hoại trong chốc lát!”

Bùi Quang Quang giống như là mới hồi thần lại, mở to hai mắt nhìn hắn, sau đó nhấc chân lên, xuống khỏi người hắn, yên lặng ngồi ở mặt đất bên cạnh.

Tiền Khiêm Ích rên rỉ muốn đứng lên, Bùi Quang Quang nhìn hắn một cái, thật sự cảm thấy có lỗi với hắn, liền muốn đỡ một tay qua, nào biết góc áo hai người vừa mới chạm nhau, một tiếng thét giận dữ đã vút cao lên không: “Thư sinh thối, ngươi đã làm gì con gái ta rồi?!”

Tiền Khiêm Ích cả kinh lại ngã xuống mặt đất, quay mặt hướng về nơi phát ra âm thanh nhìn lại, chỉ thấy một phụ nhân vai to eo tròn đang tức giận ngút trời chạy tới, lúc sắp đến trước mặt bọn họ, lại nhìn chung quanh một hồi, từ giữa một đống nan trúc vải bạt bên đường rút ra một cái cán chổi, cầm trong tay quơ quơ, lúc này mới chậm rãi tới gần.

“Ôi mẹ ơi, mẹ lầm rồi, lầm rồi!” Bùi Quang Quang nhìn thấy tư thế của mẫu thân mình, vội vàng đứng lên che ở trước mặt Tiền Khiêm Ích, “Không phải hắn đã làm gì con đâu, mà là con đã làm gì hắn……”

Bùi Tú Mẫn trợn tròn đôi mắt như hột quả hạnh, không khỏi hút lại một hơi khí lạnh. Bùi Quang Quang liền ho hai tiếng nói: “Mẹ, mẹ đã quên con mới té ngã từ trên tường xuống sao? Đúng lúc nện ở trên người hắn.”

Nàng nói xong, liền chỉ chỉ trên mặt đất. Lúc này, Tiền Khiêm Ích đã ngồi dựa vào chân tường, hắn thật sự không còn khí lực để đứng lên, liền dựa tường giương mắt nói: “Đại thẩm, tại hạ đối với lệnh ái xác thực không có lòng bất chính.”

Bùi Tú Mẫn hừ một tiếng, lại khua cây chổi mấy cái cảnh cáo hắn, sau đó mới nói với con gái mình: “Con không sao chứ?”

Bùi Quang Quang liếc nhìn Tiền Khiêm Ích một cái, cảm thấy rất khó xử, nói: “Mẹ, con không có việc gì.”

Nàng cố ý nhấn mạnh chữ “con”, hai mắt lại liếc về phía Tiền Khiêm Ích bên kia. Bùi Tú Mẫn lại giống như không nhìn thấy, kéo tay nàng nói: “Không có việc gì thì tốt rồi, chúng ta về nhà thôi.”

Nói xong, lôi nàng muốn đi vào trong nhà.

Bùi Quang Quang giữ chặt bà, thấy bà kinh ngạc quay đầu, nhăn mặt nói: “Mẹ, còn có một người kia nữa mà……”

Bùi Tú Mẫn nhìn thoáng qua Tiền Khiêm Ích, lúc này hắn đã vịn tường đứng lên rồi, vì thế bà nghiêm mặt nói: “Một thư sinh thối, quản hắn làm cái gì?”

Bà nói xong, cũng không quay đầu lại kéo Bùi Quang Quang đi về.

Bùi Quang Quang không lay chuyển được bà, đành phải quay đầu lại nhìn nhiều lần, cho đến khi vào cửa chính, nàng mới nhìn thấy Tiền Khiêm Ích đã có thể vịn tường đi hai bước, lúc này mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Trong mấy ngày kế tiếp, Bùi Quang Quang cũng có chút tâm thần không yên, lúc nửa đêm nằm mơ, đều là bộ dáng Tiền Khiêm Ích dựa tường đi một bước dừng một bước, mỗi khi tỉnh lại, đều kinh sợ ra một thân mồ hôi lạnh.

Trong lòng nàng không yên, lại không dám ở dưới mí mắt mẫu thân đi thăm Tiền Khiêm Ích, đành phải lén lén lút lút đi tìm cháu trai Nhị cẩu tử nhà Cát đại gia trong viện hỏi.

Muốn dò hỏi từ trong miệng đứa trẻ con đương nhiên là cần phải có chút kỹ xảo, nàng lấy từ trong tay áo ra hai viên kẹo quế hoa bỏ vào trong lòng bàn tay Nhị cẩu tử, sau đó cười híp mắt hỏi han: “Nhị cẩu tử à, gần đây đệ có gặp thư sinh mới tới kia không?”

Nhị cẩu tử nuốt nuốt nước miếng, thật cẩn thận vê một viên kẹo bỏ vào trong miệng, híp mắt liếm miệng, sau đó mới nói, “Bùi tỷ tỷ, có phải tỷ cũng trúng ý thư sinh tuấn tú kia rồi không?”

Bị một thằng bé chín tuổi hỏi về tâm sự của nữ nhi gia, tuy nàng không có ý tứ kia, nhưng cũng xấu hổ vô cùng, nâng mặt lên nói: “Trẻ con nói lung tung cái gì!”

Nhị cẩu tử cười khúc khích hai tiếng, thần thần bí bí tiến gần đến bên tai nàng nói: “Đệ có thể hiểu đấy nhé! Hai ngày này có thiệt nhiều tỷ tỷ cho đệ ăn kẹo, đều là đến hỏi thăm thư sinh tuấn tú kia. Cho đệ kẹo ăn, chính là trúng ý thư sinh rồi, đây là gia gia đệ nói!”

Khuôn mặt Bùi Quang Quang nghệch ra, nghe được những “tỷ tỷ” trong miệng thằng bé, liền cảm thấy đã lấy lại mùi vị, thư sinh kia hơn phân nửa là không bị nện hỏng, nếu không thì làm sao còn có tinh thần nghênh đón đưa tiễn chứ.

Vì thế nàng cười hì hì sờ sờ đầu Nhị cẩu tử, lại lấy từ trong tay áo ra một viên kẹo nói: “Chuyện hôm nay tỷ tỷ hỏi đệ không được nói ra ngoài nha.”

Hai mắt Nhị cẩu tử sáng long lanh nhìn chằm chằm kẹo trong tay nàng, gật đầu như giã tỏi: “Bùi tỷ tỷ yên tâm, những tỷ tỷ trước đó cũng nói với đệ như vậy!”

Bùi Quang Quang nghe xong, cảm thấy có chỗ nào không đúng, nhưng cũng không nghĩ ngợi, nhét kẹo vào lòng bàn tay thằng bé, lén lén lút lút trở về nhà.

Lại nói sau khi Bùi Quang Quang trút được nỗi lòng, ban đêm cũng không mơ thấy ác mộng nữa, làm việc cũng càng thêm có tinh thần hơn, điều này làm cho Bùi Tú Mẫn cũng cảm thấy an ủi, chỉ nói là sinh nữ vô ưu.

Nào biết những ngày yên ổn như vậy không quá bao lâu, trong đại viện truyền ra lời đồn, nói là nha đầu Bùi gia trúng ý thư sinh tuấn tú kia, mong ngóng lấy được người ta, mọi người truyền miệng, trong lời nói không thiếu ý khinh thường.

Sau khi Bùi Tú Mẫn nghe được, hai mắt trừng lên, nhấc một thùng nước rửa cá giội vào trong đại viện, chống thắt lưng nói: “Đây là lời nói láo không biết xấu hổ nào hả?! Quang Quang nhà ta có trúng ý ai cũng sẽ không trúng ý bạch diện thư sinh kia! Nếu sau này còn tiếp tục để cho ta nghe được những lời như thế, nước này của ta cũng không phải chỉ giội trên mặt đất thôi đâu!”

Bùi Quang Quang ở bên trong cánh cửa nghe thấy hai tai nóng lên, không khỏi kéo kéo tay áo bà nói: “Mẹ, quên đi.”

Bùi Tú Mẫn xoay người đóng cửa lại, rũ mắt nhìn con gái của mình, nhẫn nhịn cơn tức hỏi: “Quang Quang, con nói thật với mẹ, có phải con thật sự…… thật sự……”

Bà vừa nói, hai mắt đã hồng hồng, bộ dáng lã chã chực khóc. Bùi Quang Quang đâu từng thấy qua mẫu thân mình như vậy, trong lòng nhéo lại, đỡ bà nói: “Mẹ, lời của mẹ con đều nhớ kỹ mà, mẹ yên tâm.”

Bùi Tú Mẫn đặt thùng gỗ ở một bên, vỗ vỗ mu bàn tay nàng nói: “Quang Quang à, nếu như hắn không phải là thư sinh, thì cho dù mẹ có phải chường cái mặt già nua này, cũng muốn làm mai cho con. Chỉ tiếc……”

Bùi Quang Quang đỡ bà ngồi xuống ghế trúc, nói: “Mẹ, con thật sự không có tâm tư kia, mẹ cứ yên tâm đi.”

Nói xong, hai mẹ con đồng thời nặng nề thở dài một hơi.

Từ sau khi náo một hồi như vậy, trong đại viện xác thực yên tĩnh một chút, nhưng mà cái gọi là yên tĩnh bất quá cũng chỉ là mọi người ngầm nghị luận. Có vài lần Bùi Quang Quang đi ra cửa đều gặp phải vài lần, đều vốn là đang sột sột soạt soạt nói chuyện rất tốt, vừa thấy nàng liền đột nhiên an tĩnh lại.

Đối với lần này, nàng cũng không thể tránh được, chỉ là có lúc nhìn thấy Nhị cẩu tử, đều nhịn không được trừng thằng bé hai cái. Đến bây giờ, nàng rốt cuộc hiểu được câu nói của Nhị cẩu tử ngày đó quái ở chỗ nào.

Bởi vì lời đồn còn tồn tại, nên sắc mặt Bùi Tú Mẫn mấy ngày liên tiếp vẫn luôn không thể nào tốt lên được, Bùi Quang Quang ở trong nhà cẩn thận rất nhiều, lại cảm thấy mình nên làm chút gì đó, nghĩ tới nghĩ lui, vẫn là cảm thấy nên tìm đương sự còn lại ra mặt làm sáng tỏ là khuôn phép nhất.

Bởi vậy buổi trưa hai ngày sau, Bùi Quang Quang thừa dịp trong viện không người, liền chuồn êm đến trước cửa Tiền Khiêm Ích, lấm la lấm lét nhìn chung quanh một hồi mới tiến lên gõ cửa. Lại không ngờ đến, cửa kia lại có thể lập tức bị nàng đẩy ra.

Bùi Quang Quang đứng ở bên ngoài cánh cửa thò đầu vào bên trong nhìn nhìn, do dự chốc lát, mới dám đánh bạo đi vào.

Trong viện có mấy chậu hoa cảnh, ở giữa bày biện bàn ghế, Bùi Quang Quang chắp tay sau lưng vừa đi vừa thưởng thức, thầm nghĩ chỗ ở của người đọc sách thật đúng là không giống với người bên ngoài.

Nàng đứng ở trong viện một hồi lâu, lại thử thăm dò hô hai tiếng, “Thư sinh, thư sinh, ngươi ở đâu?”

Nhưng trong viện lại hoàn toàn vắng vẻ chỉ có thanh âm của một mình nàng.

Bùi Quang Quang do dự một chút, vẫn quyết định ở chỗ này chờ hắn trở về, vì thế dựa vào cái bàn tròn nhỏ ở một bên quy quy củ củ mà ngồi xuống.

Bỗng nhiên, phòng trong truyền đến một trận tiếng bước chân, từ xa đến gần. Bùi Quang Quang bịch một tiếng đứng lên, thầm nghĩ thì ra hắn đúng là trốn ở trong nhà, chẳng thể trách không nghe được tiếng gọi của nàng.

Nàng nghĩ như vậy, liền hướng về phía cửa nghênh đón. Nào biết một lần nghênh đón này, liền khiến tâm can nhỏ bé của nàng nhảy lên như trống, trừng lớn hai mắt, một tiếng thét chói tai đã muốn ngăn ở cổ họng.

Tiền Khiêm Ích trước mặt bưng một chậu rửa mặt, trên vai để một cái khăn mặt. Nhưng nửa người trên của hắn lại trần truồng cái gì cũng không mặc, may mà phía dưới còn mặc quần.

Bùi Quang Quang vội vàng che miệng lại, cố nuốt tiếng thét chói tai xuống. Nàng biết, nếu lúc này đưa hàng xóm tới, thì dù nàng có mười cái miệng cũng không thể nói rõ ràng.

Tiền Khiêm Ích cũng lập tức bị tình huống dọa ngây người.

Hôm nay hắn cùng vài vị hảo hữu đi du hồ, lại gặp thuyền hoa của Lệ Xuân viện, dùng mọi cách để từ chối, vẫn bị mấy người đó lôi kéo lên thuyền, ngâm thơ cùng với mỹ nhân trong ngực, khó tránh việc dẫn đến một thân toàn mùi son phấn, cho nên sau khi về nhà, hắn liền lấy nước lau người.

Chính là, hắn làm sao dự đoán được, trong nhà mình lại có một vị cô nương xông vào.

Bùi Quang Quang biết mình không nên hướng trên người nhìn, cho nên rũ mắt xuống, nhìn nửa người dưới mặc quần của hắn. Nhưng nhìn trong chốc lát lại cảm thấy không đúng, mặt đỏ giống như tôm luộc chín.

Tiền Khiêm Ích bị nàng nhìn chằm chằm đến mức cả người dựng lông tơ, yết hầu căng thẳng, vì thế che giấu ho một tiếng, cố tự trấn định nói, “Vị cô nương này có thể tránh đi trước một lúc được không?”

Ánh mắt Bùi Quang Quang mơ hồ, trong tai một mảnh ong ong, nghe thấy câu này giống như được đại xá, ừ ừ à à hai tiếng, hoàn toàn quên mất mục đích mình tới đây, quay thân chạy ra ngoài.

Tiền Khiêm Ích nhìn bóng lưng của nàng, thở một hơi nhẹ nhõm thật dài.

Đêm đó, Bùi Quang Quang lại mơ thấy Tiền Khiêm Ích.

Trong mơ Tiền Khiêm Ích hoàn toàn không xa lạ giống như ngày thường, hắn đứng ở trước mặt nàng, ôn nhu nói mấy câu.

Bùi Quang Quang thấy đôi môi hắn mấp máy, lại không nghe thấy bất kỳ âm thanh gì, không khỏi tiến lại gần. Ai ngờ vừa tới gần, lại nhìn thấy hắn cởi trần đứng đó, trước ngực có thể thấy rõ ràng hai viên màu phấn hồng……

Bùi Quang Quang bị giấc mộng của mình dọa tỉnh, từ trên giường ngồi dậy, đột nhiên cảm thấy chóp mũi nóng lên, nâng tay vừa lau, đúng là chảy hai hàng máu mũi.

_____________________________________

(1)Nằm trong câu thơ của Tô Đông Pha.

Nhân tự thu hồng lai hữu tín; Sự như xuân mộng liễu vô ngân.

Ý nghĩa là: Con người như chim hồng mùa thu bay đến mang theo tin tức, chuyện đời ngắn ngủi như giấc mộng mùa xuân trôi qua mất chẳng để lại dấu vết nào.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Diệp Y Giai về bài viết trên: Gynnykawai, Mia Leo, VoTuTu, Vô Tà Công Tử, h7641176, hoahuvo, suly, tngh218000, trạch mỗ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 47 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 480 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Nminhngoc1012 vừa đặt giá 456 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 434 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 412 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 391 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 2
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 956 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.