Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 

Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ

 
Có bài mới 19.06.2016, 10:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4334 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C14) - Điểm: 45
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 15: Canh hai - Trầm Ngư

Dù mẫu thân của Tiết Nhượng mất sớm, ở phủ An Quốc Công không được sủng ái, nhưng dầu gì cũng là Trường Tử con vợ cả. Nào có đạo lý xỏ giày cho tiểu cô nương với tư thế như vậy?

Chân Bảo Lộ sửng sốt một lát rồi vội vàng phản ứng lại, muốn rút chân ra khỏi tay Tiết Nhượng.

Nàng vừa động, chiếc giày sắp được mang vào lại rơi xuống lần nữa, nhưng là rơi vào lòng bàn tay của Tiết Nhượng.

Chân Bảo Lộ có chút bối rối, thấp giọng nói: "Đại Biểu Ca?" Nhịn không được hướng ánh mắt tới tỷ tỷ bên cạnh nhờ giúp đỡ.

Lại không biết vị tỷ tỷ này của nàng xưa nay ổn trọng, biểu tình cũng đã có chút ngỡ ngàng.

Khó trách Chân Bảo Quỳnh sẽ kinh ngạc như vậy. Nàng cùng Đại Biểu Ca tiếp xúc không nhiều lắm, nhưng lần nào gặp hắn cũng chỉ thấy dáng vẻ lạnh nhạt ít lời, làm sao có thể làm ra cử chỉ thế này? Nếu muội muội là một cô nương tuổi mới lớn, Chân Bảo Quỳnh sẽ suy nghĩ nhiều hơn, nhưng đây muội muội nàng vẫn là một đứa bé, Chân Bảo Quỳnh chỉ có thể cho rằng Đại Biểu Ca rất tốt với muội muội.

Nhưng...

Chân Bảo Quỳnh nói: "Không cần phiền Đại Biểu Ca đâu, để nha hoàn đến làm là được mà." Tuy nàng nói hết lời nhưng Tiết Nhượng vẫn không có đứng lên. Trong nhất thời Chân Bảo Quỳnh cũng không còn cách nào, đành đem ánh mắt bất đắc dĩ hướng tới muội muội thôi.

Chân Bảo Lộ mím mím môi, cũng không tiện cự tuyệt ý tốt của Đại Biểu Ca nữa, ngoan ngoãn đem chân đặt vào lòng bàn tay của hắn, cúi đầu nhìn nhỏ tiếng nói: "Cảm ơn Đại Biểu Ca." Chỉ là trong lòng Chân Bảo Lộ rốt cuộc cũng không qua được lằn ranh kia, dù sao nàng không phải thật sự là một đứa bé. Đời trước Từ Thừa Lãng còn chưa có sờ qua chân nàng nha.

Nàng đứng trước mặt Tiết Nhượng, cúi đầu xuống liền có thể nhìn thấy chiếc mũi của thiếu niên anh tuấn, còn có mi mắt lẳng lặng rũ xuống, vừa dài vừa dày, giống như hai cây quạt nhỏ.

Đời trước Từ Thừa Lãng đối với nàng là một lòng si tình, cũng chưa từng cư xử với nàng như vậy.

Đem giầy mang vào xong, Tiết Nhượng mới đứng dậy.

Bởi vậy, với vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn của Chân Bảo Lộ, tất nhiên chỉ có thể ngước đầu lên nhìn hắn. Nàng nói thêm lần nữa: "Cảm ơn." Nói xong liền đem chân dấu vào phía dưới làn váy.

Tiết Nhượng nói: "Không có gì." Sau đó thoáng rũ mắt, nhìn khuôn mặt non nớt của tiểu cô nương trước mặt, biểu tình trên mặt hơi bất động, sau mới nói, "Hai vị biểu muội đi theo ta."

Cũng không nhắc đến sự việc nho nhỏ đã xảy ra này, dẫn hai người đi vào.

Chân Bảo Lộ ngẩng đầu nhìn bóng dáng thiếu niên đi đằng trước, lúc này mới cúi xuống, nhìn chân trái mang giày của mình, biểu tình có hơi sững sờ, vẫn là Chân Bảo Quỳnh nhẹ nhàng gọi vài lần, Chân Bảo Lộ mới hồi phục tinh thần, cùng tỷ tỷ đi theo vào.

Phủ đệ An Quốc Công tọa lạc tại ngõ nhỏ Long An, nằm theo hướng Nam Bắc triều, bố cục phủ đệ chia làm hai khu vực, Đại phòng ở tại đông viện, mà Nhị phòng ở tại tây viện.

Tiết Nghi Phương là tiểu thư con vợ cả của Đại phòng, ở tại tây sương phòng, Hương Tuyết Ổ, thuộc đông viện.

Chân Bảo Lộ không giống Chân Bảo Quỳnh, đây là lần đầu tiên nàng đến phủ An Quốc Công. Bất quá nàng cũng không phải chưa từng trải việc đời, mặc dù thấy xà và trụ nhà đều được trạm khắc sang trọng, trần nhà còn vẽ thành một bức tranh thật to, cũng chỉ là thản nhiên nhìn qua, chứ không cảm thấy kinh ngạc. Chân Bảo Lộ không nhìn thấy được bộ dáng của chính mình, nhưng trong mắt người ngoài, cảm thấy tiểu cô nương tuổi nhỏ năm đó, ăn mặc chẳng những tự nhiên hào phóng, mà mỗi tiếng nói cử động cũng rất có dáng vẻ, quả không hỗ danh là tiểu thư con vợ cả phủ Quốc Công.

Xuyên qua cửa tròn, thì gặp được An Quốc Công mới từ Hương Tuyết Ổ đi ra.

Tiết Trọng Uyên An Quốc Công đã có danh tiếng vang khắp thiên hạ, dáng vẻ cao lớn anh tuấn, dung mạo còn cực kỳ trẻ trung. Lúc này chỉ mặc một thân áo cà sa* màu thạch anh có thêu hoa văn tối màu, trên eo đeo ngọc bội và túi thơm, khuôn mặt vốn ôn hòa, nhưng khi nhìn thấy trưởng tử, lập tức trầm xuống.

Tiết Nhượng hành lễ nói: "Phụ thân."

An Quốc Công gật đầu.

Chân Bảo Quỳnh đi theo ở phía sau cũng gọi một tiếng: "Cữu cữu (cậu)."

Nhìn thấy cháu gái, An Quốc Công lại lộ ra nụ cười sủng nịch, đi đến trước mặt Chân Bảo Quỳnh, tươi cười ấm áp nói: "Quỳnh nhi."

Chân Bảo Quỳnh vội vàng giới thiệu: "Cữu cữu, đây là Tiểu Lộ." Sau đó nhìn Chân Bảo Lộ nói, "Còn không kêu cữu cữu."

Chân Bảo Lộ nhu thuận gọi: "Cữu cữu."

An Quốc Công quan sát tiểu cô nương bên cạnh cháu gái, thấy nàng dáng vẻ ngọc tuyết xinh đẹp, đôi mắt to tròn có linh khí bức người, đúng là một tiểu cô nương thông minh khiến người yêu thích. Biết là muội phu tái giá sinh ra, trong lòng An Quốc Công cũng không sinh ra phản cảm đối với một tiểu cô nương, ngược lại bởi vì Từ Thị đối với Chân Bảo Quỳnh yêu thương rất nhiều, nên ông cũng đối với cháu gái không liên hệ máu mủ này thích nhiều hơn mấy phần.

An Quốc Công lộ ra ý cười ấm áp của trưởng bối, nói: "Đúng là cô nương ngoan ngoãn, cữu cữu cũng thường xuyên nghe tỷ tỷ ngươi nhắc qua."

Nói nàng thế nào?

Chân Bảo Lộ biết, cho tới bây giờ tỷ tỷ chỉ nói chuyện tốt, không nói chuyện xấu, trước mặt An Quốc Công nhất định là nói tốt cho nàng rồi. Chân Bảo Lộ mím mím môi, giọng nói trơn tru trong veo: "Tỷ tỷ cũng thường xuyên cùng Tiểu Lộ nhắc qua cữu cữu, còn kêu Tiểu Lộ phỏng theo chữ viết của cữu cữu nữa, nói rằng chữa viết của cữu cữu rất có phong phạm Đông Tấn Đại Thư Pháp Gia Vương Hi Chi*."

* Vương Hi Chi là nhà thư pháp nổi tiếng thời Đông Tấn (từ năm 317-420, do Nguyên Đế - Tư Mã Duệ- lập nên, đóng đô ở Kiến Khang, thuộc Nam Kinh ngày nay)

An Quốc Công đối với thư pháp rất có nghiên cứu, nhưng Đại Chu chú trọng văn tự, người có thư pháp xuất chúng chỗ nào cũng có, thanh danh của An Quốc Công cũng không tính là vang dội. Nhưng lời nói này, An Quốc Công vẫn cực kỳ hưởng thụ, lập tức tươi cười càng sáng lạn.

Chân Bảo Lộ nhìn vị An Quốc Công này cười đến thân thiết, lại nhìn thiếu niên đứng ở một bên, thấy hắn dáng người thẳng tắp trước sau như một, mặc dù vẻ mặt không có gì, nhưng nàng luôn cảm thấy Đại Biểu Ca thật đáng thương. Lúc trước nàng chỉ nghe nói, hiện giờ chính mắt thấy được, An Quốc Công không thích trường tử của mình còn ngoài sự tưởng tượng của nàng ---- nhưng lại đối với người cháu gái không có quan hệ gì như nàng thì ôn hòa, tại sao thái độ đối với con ruột lại như vậy chứ?

An Quốc Công lại nói vài câu, sau mới dặn dò trưởng tử: "Mang hai vị biểu muội vào đi thôi."

Đợi An Quốc Công đi rồi, Chân Bảo Quỳnh mới lôi kéo ống tay áo của muội muội hỏi: "Ta cùng muội nói tới chữ viết của cữu cữu khi nào vậy?"

Chân Bảo Lộ cười cười nói: "Mấy ngày trước đây ta ở trong thư phòng của tỷ tỷ làm bài, trong lúc vô tình từng thấy một quyển bảng chữ mẫu, nghe Cát ma ma nói là chữ của cữu cữu."

Lúc này Chân Bảo Quỳnh mới hiểu ra, nhẹ nhàng cười giơ tay nhéo nhéo chóp mũi nhỏ của muội muội, nói: "Muội đúng là thông minh. Cữu cữu thích nhất được người khác khen ông ấy."

Chân Bảo Lộ mỉm cười, nếu nàng muốn cùng tỷ tỷ tương thân tương ái, thì trước mặt người của phủ An Quốc Công phải biểu hiện cho thật tốt, không thể làm mất mặt tỷ tỷ. Đợi cùng tỷ tỷ nói xong, Chân Bảo Lộ thấy Đại Biểu Ca đi đằng trước đã cách một khoảng xa với các nàng.

Chân Bảo Quỳnh vội kêu: "Chúng ta đi mau lên."

Chân Bảo Lộ gật đầu, hai người rất nhanh đã đến Hương Tuyết Ổ của Tiết Nghi Phương, còn chưa có vào bên trong sân, đã nghe được tiếng cười nói của một nhóm tiểu cô nương rồi, rất là náo nhiệt.

Sau đó có nha hoàn tinh mắt nhìn thấy, nói: "Tiểu thư, biểu cô nương phủ Tề Quốc Công đến rồi."

Thì thấy Tiết Nghi Phương nhanh chóng đi ra, nhìn Chân Bảo Quỳnh và Chân Bảo Lộ, vui vẻ chào hỏi, mới kéo tay Chân Bảo Lộ nói: "Đây là lần đầu tiên ngươi đến, ta phải đem ngươi giới thiệu cho mọi người thật tốt mới được." Tiểu cô nương trong lúc này thân thiết với nhau rất nhanh, chỉ cần hợp tính, liền thân như tỷ muội vậy.

"Ta còn tưởng là ai? Thì ra là biểu muội, Nhị muội muội chờ đã lâu rồi đó."

Cô nương vừa nói chuyện mặc nhu quần màu đỏ rực, mặt trái xoan trắng nõn, mắt hạnh thật to, ước chừng mười hai mười ba tuổi. Đại phòng có một khuê nữ là Tiết Nghi Phương, vậy vị tiểu thư này gọi Tiết Nghi Phương là Nhị muội muội, tất nhiên đó chính là Nhị phòng Tiết Nghi Dung rồi.

Nhìn Tiết Nghi Dung mỉm cười, Chân Bảo Lộ không thể không nhớ tới một người khác.

Nàng ta phải ở đây rồi chứ?

Bàn tay trong tay áo của Chân Bảo Lộ nhanh chóng nắm chặt, quả thực thấy phía sau Tiết Nghi Phương, một cô nương áo trắng chậm rãi đi tới. Ánh mắt Chân Bảo Lộ nhìn chằm chằm vào nàng ta.

Vẫn là Chân Bảo Quỳnh phản ứng nhanh, hướng tới vị cô nương này làm lễ: "Phúc An huyện chủ."

Vị tiểu thư áo trắng này chính là nữ nhi duy nhất của Trưởng Công chúa Tấn Dương, muội muội của đương kim Tuyên Hòa Đế, Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư.

Phúc An huyện chủ Thẩm Trầm Ngư, kỳ thật dung mạo không tính là trầm ngư lạc nhạn, nàng chỉ là một tài nữ tiếng tăm vang dội Hoàng thành, bởi vì xuất thân hiển quý, thanh danh so với Chân Bảo Chương còn mạnh mẽ hơn. Đời trước Thẩm Trầm Ngư và Chân Bảo Chương là học cùng khóa ở trường nữ học, thành tích kết nghiệp của Chân Bảo Chương được xếp thứ hai, mà đứng thứ nhất đó là Thẩm Trầm Ngư này.

Chân Bảo Lộ chưa bao giờ lo tới việc trường nữ học, chỉ sau khi Chân Bảo Quỳnh bị cho thôi học, loại chuyện này cũng không có hứng thú.

Nàng không thích Thẩm Trầm Ngư.

Bởi vì đời trước Thẩm Trầm Ngư ái mộ Từ Thừa Lãng, cuối cùng ỷ vào thân phận của mình, như nguyện gả cho Từ Thừa Lãng, mà sau khi nàng ta định thân (đính hôn) với Từ Thừa Lãng, còn cố ý âm thầm làm nhục nàng.

Nếu lúc đó không có tỷ tỷ, với tính tình cao ngạo xúc động, không biết nàng đã làm ra chuyện điên rồ gì nữa.

Thẩm Trầm Ngư tươi cười trong suốt nhạt nhẽo, nàng biết vài vị cô nương của phủ Tề Quốc Công tuổi tuy nhỏ, nhưng từ nhỏ đã quen thuộc thơ ca, đặc biệt Chân Bảo Chương và Chân Bảo Quỳnh này. Nàng cũng biết hai người này muốn vào trường nữ học, liền có chút lưu tâm với hai người họ. Chân Bảo Quỳnh nàng cũng đã gặp qua vài lần, đích xác là một tài nữ có tác phong thi thư lộng lẫy. Thẩm Trầm Ngư cười nói với Chân Bảo Quỳnh: "Hôm nay chúng ta đều đến đây muốn chúc mừng sinh thần cho Nghi Phương, Chân Tứ tiểu thư không cần đa lễ." Nói xong tự mình đỡ nàng lên.

Nhìn thấy tiểu cô nương bên cạnh Chân Bảo Quỳnh, Thẩm Trầm Ngư liền biết vị này là Lục tiểu thư phủ Tề Quốc Công. Thẩm Trầm Ngư vốn là không chú ý đến tiểu cô nương nhỏ tuổi như này, có thể thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn trẻ con nhưng đã lộ ra vẻ xinh đẹp, thầm than đây thật là loại mỹ nhân bại hoại. Bất quá nàng nghe nói qua, vị Chân Lục tiểu thư này không thích đọc sách, sau này nhiều lắm thì cũng chỉ là một mỹ nhân ngốc nghếch mà thôi.

Thấy nàng ngơ ngác nhìn mình, Thẩm Trầm Ngư chỉ xem như tiểu cô nương này chưa từng trải việc đời, mới mỉm cười nói: "Chân Lục tiểu thư."

Chân Bảo Lộ cố gắng khống chế tâm tình của mình, nhẹ rũ mắt nói: "Xin chào Phúc An huyện chủ."

Vài vị tiểu cô nương đã gặp mặt xem như biết nhau rồi. Tiết Nghi Phương vội vàng hô: "Chúng ta đứng mãi ở đây làm gì? Nhanh vào trong ngồi thôi."

Tiết Nghi Dung đón Thẩm Trầm Ngư vào, Tiết Nghi Phương thì kéo tay Chân Bảo Lộ vô cùng thân thiết, líu ríu oán trách các nàng tới quá trễ.

Đột nhiên Chân Bảo Lộ nghĩ tới điều gì, nhìn thoáng ra phía sau.

Thấy không có ai cả, mới nhíu mày lại.

"Tiểu Lộ, như thế nào rồi? Ngươi đang tìm gì vậy?" thấy Chân Bảo Lộ ngẩn người, Tiết Nghi Phương khẽ véo nhẹ mu bàn tay múp míp của nàng.

"...À?" Chân Bảo Lộ sững sờ lấy lại tinh thần, lúc này mới lẩm bẩm nói, "Không, không có gì."

Trong lòng nghĩ thầm: Đại Biểu Ca cũng thật là, không nói tiếng nào đã bỏ đi rồi.

Tác giả có lời muốn nói:  ·
     Lộ biểu muội: Tính tình của Đại biểu ca thay đổi rồi.
     Nhường biểu ca: Chỉ có lão bà của ta mới có thể quản ta.
     Lộ biểu muội: ...



Tập tin gởi kèm:

nhu quần.jpg [ 13.04 KiB | Đã xem 40050 lần ]

ao ca sa.jpg.png [ 82.13 KiB | Đã xem 40050 lần ]


Đã sửa bởi Skinny Cat lúc 22.06.2016, 07:08.
Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.06.2016, 13:35
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4334 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C15) - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Mình cũng vừa đọc vừa edit, đọc mới được 2/3, biết được nam 9 iu thầm nữ 9 từ kiếp trước, nhưng chưa thấy nói tại sao nam 9 chết hay tại sao iu nữ 9. Cả hai cùng trùng sinh nhưng ko biết đối phương trùng sinh giống mình. Hy vọng ngoại truyện sẽ giải đáp mấy thắc mắc về kiếp trước của nam nữ 9 ^^

Chương 16: Tranh thủ tình cảm

Tạm thời để vị Đại Biểu Ca kia của nàng qua một bên, Chân Bảo Lộ theo Tiết Nghi Phương vào nhà, Hương Tuyết Ổ trang trí ấm áp lịch sự tao nhã, đồ dùng bài trí bên trong đều là gỗ tử đàn và gỗ Hoàng Hoa Lê trân quý. Tuy rằng Tiết Nghi Phương tuổi còn nhỏ, nhưng đãi khách thật ra có dáng có vẻ, lôi kéo Chân Bảo Lộ ngồi xuống, đem dĩa nho xanh biếc trong suốt trên bàn chuyển qua cạnh tay nàng, nói: "Lộ biểu muội nếm thử đi, đây là nho Nam Uyển tiến cống, nhìn mặc dù nhỏ, nhưng ăn rất ngọt."

Chân Bảo Lộ nể tình ăn một quả, cặp mắt cong cong cười nói: "Qủa thực ngọt vô cùng, giống như mật vậy."

Tiết Nghi Phương cười dịu dàng nói: "Vậy Lộ biểu muội phải ăn nhiều một chút." rồi nhìn qua Chân Bảo Quỳnh nói, "Quỳnh biểu tỷ cũng nếm thử đi."

Chân Bảo Quỳnh cũng ăn thử, nhìn thấy Thẩm Trầm Ngư ngồi ở đối diện, sợ Tiết Nghi Phương chỉ lo cho các nàng mà bỏ quên Thẩm Trầm Ngư, liền nói với Tiết Nghi Phương: "Ngươi đi tiếp huyện chúa đi."

Thẩm Trầm Ngư không bao giờ thiếu đó là "chúng tinh củng nguyệt"*, lúc này nhìn Tiết Nghi Phương tiếp đón hai tỷ muội, cũng không để  trong lòng, lại nghe được lời nói của Chân Bảo Quỳnh, nhìn tỷ muội hai người họ ăn nho, chỉ cảm thấy hai tỷ muội này sợ là chưa thấy qua việc đời, cũng không được hưởng qua vật gì tốt, liền thản nhiên mở miệng nói: "Không cần, nho ngọc bích này quý phủ nhà ta không hiếm lạ gì, lần nào Hoàng Đế cữu cữu cũng tự mình phái người đưa đến phủ công chúa, ta ăn nhiều rồi, cũng thấy hơi ngán. Nếu Chân Tứ tiểu thư thích, ngày mai ta sai hạ nhân quý phủ đem cho ngươi một ít."

*"chúng tinh củng nguyệt" chỉ một người luôn là trung tâm được người khác xoay vòng quanh mình.

Tiết Nghi Dung là người hầu của Thẩm Trầm Ngư, tất nhiên nể mặt, vội nói: "Đúng thật, Hoàng Thượng luôn luôn yêu thương huyện chúa, cho dù hậu cung phi tần, cũng không được sủng bằng huyện chúa đâu."

Thẩm Trầm Ngư mỉm cười nói: "Nghi Dung đừng nói như vậy." Tuy là nói thế, nhưng trong lòng Thẩm Trầm Ngư vẫn cực kỳ hưởng thụ.

Chân Bảo Quỳnh nhất thời cũng không thèm nhắc lại.

Chân Bảo Lộ thấy tỷ tỷ nhà mình có lòng tốt như vậy, không ngờ Thẩm Trầm Ngư lại kiêu ngạo, lập tức có chút ngồi không yên, muốn thay tỷ tỷ nàng nói chuyện, chỉ là tỷ tỷ hiểu nàng rất rõ, thấy nàng muốn phát tác, tay vỗ nhẹ vào lưng bàn tay của nàng, ý bảo nàng không nên nói gì.

Suy cho cùng, hôm nay rốt cuộc là sinh thần của Tiết Nghi Phương.

Chân Bảo Lộ mím mím môi, nhìn khuôn mặt tươi cười nhẹ nhàng của Thẩm Trầm Ngư, trước mắt nàng ta tuổi còn nhỏ, tính tình không hề che giấu, qua vài năm nữa, thì sẽ có dáng điệu đoan trang tự phụ, mà thói hư tật xấu thực chất bên trong vẫn không thay đổi bao nhiêu. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, Thẩm Trầm Ngư vẫn sẽ gả cho Từ Thừa Lãng. Vị cữu mẫu (mợ) kia của nàng, đối với vị con dâu huyện chủ này có thể nói là ngàn lần vạn lần vừa lòng.

Cũng tốt, cữu mẫu và Thẩm Trầm Ngư tiến đến cùng nơi, nàng vừa vặn đứng ở một bên xem kịch vui đây.

Bởi vậy, Chân Bảo Lộ ăn nho càng cảm thấy ngọt hơn.

Thẩm Trầm Ngư liếc mắt nhìn hai tỷ muội, thấy vị Chân Lục tiểu thư tuổi nhỏ kia mặt mày cười cười nhìn nàng, nhất thời có chút không được tự nhiên, nhưng thấy hai tròng mắt của nàng ta trong suốt sạch sẽ, bộ dáng lại trắng trẻo đáng yêu. Thẩm Trầm Ngư giơ tay sờ sờ mặt mình, nghĩ có phải là ... trang điểm trên mặt mình bị lem hay không, nên tìm lấy cớ, cùng nha hoàn đi vào phòng trong ngồi một chút thuận tiện trang điểm lại.

.

Tiết Nhượng từ Hương Tuyết Ổ của Tiết Nghi Phương đi ra, lại thấy Tiết Đàm đứng khoanh tay ở hành lang. Tiết Đàm vừa thấy vị huynh trưởng này, liền xoải bước đi qua, nói: " Đại ca." Hôm nay đi phủ Tề Quốc Công đón hai vị Tiểu Biểu Muội, vốn là chuyện của Tiết Đàm, nhưng hắn không nghĩ tới, xưa nay đại ca không thích ra cửa lại sẽ nguyện ý giúp hắn, lúc này đến nói cảm tạ, "Chuyện hôm nay thật làm phiền đại ca rồi."

Khách sáo một hồi, Tiết Đàm mới nói đến chính sự: "Từ công tử phủ Trường Trữ Hầu đưa bái thiếp tới, hẹn chúng ta ba ngày sau cùng đi tây giao cưỡi ngựa. Đại ca, ngươi đi không?"

Tiết Đàm biết đại ca không muốn đi, cũng biết Từ Thừa Lãng cố ý hẹn bọn họ, nhất định bởi vì chuyện phóng tên vào bình rượu lần trước ở phủ Tề Quốc Công. Tuy rằng Từ Thừa Lãng tuổi trẻ ổn trọng, nhưng rốt cuộc vẫn là còn trẻ, nào có đạo lý chịu thua? Sợ là muốn mượn cơ hội này bàn luận cùng đại ca một chút. Đây cũng không phải chuyện gì xấu, các công tử độ tuổi này, cùng nhau bình luận so tài mới có thể tiến bộ. Hơn nữa, Tiết Đàm cảm thấy, đại ca của hắn thâm tàng bất lộ, chắc chắn sẽ không chỉ am hiểu phóng tên vào bình rượu, hắn cũng muốn mở mang kiến thức về thuật cưỡi ngựa của đại ca.

Tiết Nhượng liếc mắt nhìn Tiết Đàm, nói: "Được."

Đến phiên Tiết Đàm sửng sốt.

Hắn còn tưởng phải tốn chút công phu để thuyết phục đại ca, nào biết lại dễ dàng như vậy. Rốt cuộc tuổi trẻ nha, trên mặt Tiết Đàm lộ vẻ vui mừng, vội nói: "Quyết định vậy, đệ kêu người đi hồi đáp đây." Sau lại nói, "Đại ca có việc thì đi trước đi, lát đệ đến liền đó."

Tiết Nhượng gật gật đầu, biết bản tính Nhị đệ, đợi hắn cũng không lạnh nhạt giống như lúc trước.

.


Chân Bảo Lộ cùng tỷ tỷ dự yến tiệc ăn mừng sinh thần của Tiết Nghi Phương, lúc trở về, cố ý nói lời từ biệt với lão thái thái. Lão thái thái nhìn đôi tỷ muội xinh đẹp này, sủng nịch ôm hai hài tử vào lòng, nói khi nào rảnh thì hãy thường xuyên đến đây. Chân Bảo Quỳnh gật đầu đáp vâng, sau mang theo muội muội đi ra cửa lớn phủ An Quốc Công.

Tiết Nghi Phương và Tiết Đàm đưa hai tỷ muội đến cửa.

Chân Bảo Lộ nhìn hai huynh muội Tiết Đàm và Tiết Nghi Phương, lúc này lại nhớ tới vị Đại Biểu Ca kia, nhưng hai người cũng không quen thân lắm, tự nhiên nàng đi hỏi thì không được tốt, có lẽ giống như lời tỷ tỷ đã nói, tính tình ít nói, không thích cùng người khác kết giao. Bất quá ---- trước đó lúc thay nàng xỏ giày, rõ ràng rất tốt mà.

Chân Bảo Lộ mang theo nghi hoặc lên xe ngựa, Chân Bảo Quỳnh thấy muội muội yên lặng, nhéo nhéo hai má của muội muội hỏi: "Nghĩ gì thế?"

Chân Bảo Lộ lấy lại tinh thần, nhìn vào ánh mắt của tỷ tỷ, thầm nghĩ: Tỷ tỷ càng ngày càng thích nhéo má nàng.

"Không có gì, chỉ là..." Chân Bảo Lộ nghĩ nghĩ, mới bất mãn nói, "Muội không thích Phúc An huyện chủ kia."

Thì ra là vậy.

Nghĩ đến thái độ lúc nãy của Phúc An huyện chủ, xác thực có chút không đem người ta để vào mắt, nhưng thân phận như vậy, thật sự không thể đắc tội. Muội muội tuổi còn nhỏ, không vui cũng có thể thông cảm được, Chân Bảo Quỳnh lập tức an ủi: "Không sao đâu, dù sao chúng ta cũng không có nhiều cơ hội tiếp xúc."

Đúng vậy. Chân Bảo Lộ tươi cười nói: "Tỷ tỷ nói đúng."

Sau khi hồi phủ, Chân Bảo Lộ cũng không nghĩ đến Thẩm Trầm Ngư nữa.

Đời trước Thẩm Trầm Ngư lén lút hạ nhục nàng, khi đó Từ Thừa Lãng đã đính hôn, nàng còn dây dưa không rõ, xác thực quá hạ thấp rồi. Đời này nàng Chân Bảo Lộ muốn gia thế có gia thế, muốn dung mạo có dung mạo, đời trước không hề nghĩ đến trường nữ học, hiện giờ hết sức đi thử một lần, nàng không tin bản thân mình tìm không được nhà chồng tốt.

Nghĩ như vậy, Chân Bảo Lộ chăm chỉ học tập.

Chân Bảo Lộ vốn đã thông tuệ, nay trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác ngoài việc chăm chỉ học bài, tất nhiên là phải có tiến bộ. Mới đầu Tạ phu tử thấy Chân Bảo Lộ đột nhiên chăm chỉ, mặc dù kinh ngạc, nhưng chỉ cảm thấy bản tính tiểu cô nương khó mà sửa đổi, sợ là nhất thời quật khởi thôi, tâm tình mới mẻ qua đi, khẳng định sẽ lại ngồi vào vị trí cuối cùng nhàn hạ kia. Nào biết đã nhiều ngày, tiểu cô nương chẳng những thật sự nghe giảng bài, đúng hạn nộp bài tập, còn thường chạy tới thỉnh giáo với bà.

Chân Bảo Lộ cả ngày cắm đầu vào đống sách vở, bận tối mày tối mặt, hôm đó bỗng nhiên Từ Tú Tâm ở phủ Trường Trữ Hầu đến nói muốn nàng cùng đi xem Từ Thừa Lãng cưỡi ngựa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.06.2016, 17:39
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 08.05.2016, 04:01
Tuổi: 36 Nữ
Bài viết: 260
Được thanks: 4334 lần
Điểm: 25.1
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Sủng thê làm hoàng hậu - Mạt Trà Khúc Kỳ (C16) - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 17: Gặp lại

Từ Thừa Lãng đi cưỡi ngựa, nàng đi làm cái gì?

Chân Bảo Lộ nhíu mi muốn cự tuyệt, có điều nhớ tới đời trước, nàng luôn thích đi cùng Từ Thừa Lãng, cũng thích tư thế oai hùng của hắn khi ngồi trên lưng ngựa, cho nên nghe được tin này, nhất định sẽ đi xem. Từ Thừa Lãng là biểu ca thân nhất của nàng, hắn tạo ra danh tiếng, thì nàng cũng được thơm lây.

Chân Bảo Lộ suy nghĩ.

Đời trước ngoài việc đến cuối cùng hắn cưới Thẩm Trầm Ngư, còn lưu lại cho nàng, tất cả đều là kỷ niệm tốt đẹp. Chỉ tiếc nàng không muốn chấp nhận, trong lòng vô cùng chán ghét, cho dù đời này có thể gả cho hắn, chỉ cần nghĩ tới sắc mặt của cữu mẫu, nàng liền cảm thấy vị Từ biểu ca này cũng không phải tốt lắm.

Hương Đào thấy tiểu thư nhà mình không nói lời nào, vì thế hỏi lại lần nữa: "Tiểu thư có muốn đi không?"

Chân Bảo Lộ không có nghĩ nhiều, lật ra < Cửu Chương Toán Thuật> đang cầm trong tay, nói: "Ta sẽ nói với biểu tỷ Tú Tâm, mấy ngày này ta phải học bài, không thể đi được." Giả sử nàng có đi, cũng chỉ thấy một đám thiếu niên trẻ tuổi, có gì đáng xem đâu?

Chân Bảo Quỳnh vừa bước vào, thấy bộ dáng con mọt sách của muội muội đang ngồi học, mỉm cười gọi: "Muội muội."

"Tỷ tỷ!"

Chân Bảo Lộ lập tức buông cuốn sách ra, tự leo xuống ghế hoa hồng, đến trước mặt Chân Bảo Quỳnh, ngửa đầu hỏi: "Sao tỷ tỷ qua đây?"

Chân Bảo Quỳnh nói: "Cát ma ma có làm chút điểm tâm, tỷ lấy tới cho muội nếm thử."

Cặp mắt Chân Bảo Lộ cong cong, làm nũng nói: "Tỷ tỷ thật tốt, vừa vặn muội cũng đang đói."

Chân Bảo Quỳnh kêu nha hoàn Bích Trúc đem hộp đựng thức ăn gỗ lim khắc hoa tới, lấy ra chè hạt sen đường phèn, bánh ti vàng và bánh hạt dẻ, nhẹ nhàng đặt lên bàn gỗ tử đàn vân hoa lạc tiên. Chân Bảo Lộ nhận lấy đôi đũa gắp một khối bánh ti, cắn nhẹ, hai tròng mắt mở lớn cười nói: "Bánh ti này trong suốt như ngọc, giòn mà không ngấy, quả nhiên ăn rất ngon, tài nấu ăn của Cát ma ma thật tốt."

Chân Bảo Quỳnh cưng chìu nói: "Nếu thích thì ăn nhiều một chút." Sau đó tùy ý cầm lấy cuốn sách lúc nãy muội muội đang xem, Chân Bảo Quỳnh lật vài tờ, mới thoáng nhíu mày.

Chân Bảo Lộ cắn một miếng bánh ti, giọng nói có chút không rõ, ngượng ngùng nói: "Muội chỉ tùy tiện lấy...xem vẫn chưa hiểu hết."

Xem không hiểu là bình thường, Chân Bảo Quỳnh biết muội muội thông minh còn chăm chỉ, nhưng < Cửu Chương Toán Thuật> quá khó rồi, một bé gái như nàng làm sao có thể hiểu được?

Chân Bảo Lộ múc một muỗng chè hạt sen, tuy tiểu cô nương hoạt bát, có thể ăn này nọ, nhưng đúng là rất có dáng vẻ, không hề phát ra chút âm thanh đồ sứ va chạm nào. Bất quá cuốn sách này, không phải Chân Bảo Lộ tự nhiên tùy tiện lấy, đời này nàng có ưu thế, tạm thời nàng chỉ cần tốn ít tâm tư, tự học này nọ nhưng rất nhanh đã hiểu, sở dĩ nàng xem < Cửu Chương Toán Thuật> này là vì, đời trước nàng không hiểu nhất chính là mặt này. Giống như tiểu thư của gia đình có truyền thống học giỏi, càng phải cố hết sức, đời trước nàng và tỷ tỷ Chân Bảo Chương không am hiểu nhất cũng chính là toán học.

Chân Bảo Quỳnh cười cười nói: "Nhìn xem cũng không sao."

Chân Bảo Lộ cười gật đầu.

Chân Bảo Quỳnh hỏi: "Mới vừa rồi muội nói không đi, là đi đâu vậy?"

Chân Bảo Lộ mím mím môi, giọng nói hơi nhỏ: "Cũng chẳng có gì, chính là biểu tỷ Tú Tâm nói sáng mai muốn muội cùng nàng ta đi xem Từ biểu ca cưỡi ngựa."

Mấy ngày này Chân Bảo Quỳnh cùng muội muội thân thiết, đương nhiên phát giác ra muội muội đối với Từ Thừa Lãng không giống như trước. Ngày xưa vị muội muội này đối với Từ Thừa Lãng so với đường huynh trong phủ còn thân thiết hơn, mà nhiều ngày qua, muội muội lại ít có khi nhắc tới Từ Thừa Lãng. Nhớ lại tình cảnh trong lễ tắm ba ngày của bọn đệ đệ, Chân Bảo Quỳnh liền cảm thấy muội muội và biểu ca cãi nhau rồi. Chân Bảo Quỳnh rất tán thưởng Từ Thừa Lãng, nghĩ rằng với tính tình của hắn, không có khả năng chọc muội muội tức giận, như vậy...

Chân Bảo Quỳnh cúi đầu nhìn lên, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn trơn tru như ngọc của muội muội, cực kỳ đáng yêu. Dưới cái nhìn của nàng, trên đời này muội muội là tiểu cô nương xinh đẹp và thông tuệ nhất.

Đều là biểu huynh muội, thật không nên giận nhau.

Chân Bảo Quỳnh có dụng ý nên nói: "Muội đã cố gắng nhiều ngày, tỷ tỷ đều nhìn ở trong mắt. Cách cuộc khảo nghiệm còn đến nửa tháng, cứ nhốt mình trong phòng học bài cũng không phải biện pháp. Sáng mai không phải là ngày nghĩ lễ sao, xưa nay muội và Tú Tâm biểu muội không hợp lắm, nay nàng ta đã có lòng mời, nhân cơ hội này cùng nàng ta tiêu tan hiềm khích lúc trước cũng rất tốt. Bất quá nàng ta chỉ vì bị cữu mẫu quản có hơi yếu ớt, chứ không có ý đồ xấu gì đâu."

Trong lòng Chân Bảo Lộ biết, trong mắt tỷ tỷ, trên đời này làm gì có người xấu? Nhất thời nàng cũng không chống đỡ được, trưng ra khuôn mặt tròn nhỏ nhắn bất đắc dĩ, liên tục nói: "Muội nghe lời tỷ tỷ là được rồi." Lại sợ tỷ tỷ nói tiếp, Chân Bảo Lộ cầm lấy một khối bánh hạt dẻ mềm mại vàng óng ánh trong dĩa sứ nhỏ vân cánh hoa cúc, bỏ vào miệng Chân Bảo Quỳnh, nói, "Tỷ tỷ cũng ăn đi."

Nhìn cặp mắt to ngập nước của muội muội, Chân Bảo Quỳnh ngưng một chút rồi nhận lấy, bắt đầu ăn.

.

Ngày kế Từ Thừa Lãng tự mình đến đón người.

Chân Bảo Lộ lên xe ngựa phủ Trường Trữ Hầu, xốc rèm xe lên, đã thấy bên trong chỉ có một mình Từ Tú Tâm, không phải người mình thích, khuôn mặt nhỏ nhắn của Chân Bảo Lộ hơi hơi xụ xuống. Mà Từ Tú Tâm cũng căm tức, mắt to trừng lên liếc nàng nói: "Ngươi đừng nhìn ta như vậy, ta cũng không thích cùng ngồi chung với ngươi."

Chân Bảo Lộ vốn muốn tỷ tỷ đi cùng mình, nhưng tỷ tỷ đã sắp mười hai tuổi, tính tình sau này lại không còn thích đi chơi. Chân Bảo Lộ ngẫm nghĩ, ở trong phòng nhiều ngày quả thực rất buồn, mà tỷ tỷ có lòng muốn nàng và Từ Tú Tâm tiêu tan hiềm khích lúc trước, nàng cũng không tiện khiến tỷ tỷ thất vọng. Bất quá đời này nàng không muốn gả cho Từ Thừa Lãng, nên cũng không cần nhường nhịn Từ Tú Tâm nữa.

Nguyên tưởng rằng còn có Cẩm Tâm biểu tỷ.

Lúc này Từ Thừa Lãng vén rèm lên liếc nhìn xem, thấy hai tiểu cô nương bên trong xe ngựa xụ mặt, bộ dáng cả hai đều ra vẻ ghét nhau.

Hắn biết tính tình của muội muội, nhưng còn Tiểu Biểu Muội thì...

Từ Thừa Lãng đem bình sứ cầm trong tay đưa tới, nói: "Lộ biểu muội, cách tây giao còn một đoạn đường nữa, muội hãy cầm cái này ăn trên đường đi."

Cái gì đây?

Chân Bảo Lộ thấy Từ biểu ca tươi cười ôn hòa, cho nên không tiện cự tuyệt, cầm lấy bình sứ nhỏ, mở ra, thấy bên trong chứa đầy hạt thông.

Đều là nhân hạt thông đã được bóc hết vỏ.

Chân Bảo Lộ im lặng, nói không cảm động đó là giả. Dù sao lúc đó từ đầu tới cuối hắn luôn kiên nhẫn chiếu cố nàng, an ủi nàng.

Từ Thừa Lãng lẳng lặng nhìn gương mặt của Tiểu Biểu Muội, mặc dù không biết vì sao nàng tức giận, nhưng dù sao hắn cũng lớn hơn nàng mấy tuổi, còn là biểu ca, tất nhiên phải nhường nàng. Hắn hi vọng Tiểu Biểu Muội có thể giống như lúc trước, thân thiết với hắn, nên tỉ mỉ đánh giá vẻ mặt của nàng.

Từ Tú Tâm ngồi bên cạnh Chân Bảo Lộ, thấy đại ca ở ngay trước mặt mình đối với Chân Bảo Lộ tốt như vậy, đã có chút bất mãn, lại nhìn Chân Bảo Lộ được đại ca tự tay bóc một bình hạt thông, nhưng không hề nói lời cảm kích nào, Từ Tú Tâm thấy bất bình cho đại ca, vì thế tức giận nói: "Như thế nào? Đại ca của ta đối đãi ngươi tốt như vậy, ngươi còn không biết thức thời? Được lắm, ngươi đã không thích ăn hạt thông, vậy đưa cho ta là tốt rồi."

Nói xong, liền không có chút do dự đoạt lấy bình hạt thông trong tay Chân Bảo Lộ, gắt gao ôm ở trong ngực mình.

Từ Thừa Lãng bất đắc dĩ nhìn muội muội, nói: "Tú Tâm, hãy trả lại cho Tiểu Lộ. Ta lấy bánh quế hoa cho muội."

Trong mắt Từ Tú Tâm ngấn lệ, lắc đầu, vểnh môi nói: "Không cần, muội muốn cái này."

Đối với một đứa bé, đồ giành được luôn là tốt nhất.

Chân Bảo Lộ nãy giờ im lặng mới đột nhiên mở miệng nói: "Không cần đâu Từ biểu ca, ta cũng không phải rất thích ăn hạt thông, nếu Tú Tâm biểu tỷ thích, vậy thì cho nàng đi."

Nghe Chân Bảo Lộ nói như vậy, Từ Thừa Lãng cũng không tiện nói gì nữa, chỉ dặn dò vài câu, thì xuống xe lên ngựa.

Xe ngựa vững vàng chạy đi, Từ Tú Tâm ôm bình hạt thông ánh mắt chớp động liên tục, cảnh giác liếc mắt nhìn Chân Bảo Lộ, còn tưởng nàng diễn trò cho đại ca xem, nhưng hôm nay nhìn nàng, xác thực không có ý muốn lấy lại.

Lúc này Từ Tú Tâm thật thấy nghi ngờ, nhẹ nhàng kêu 'Ê'.

Chân Bảo Lộ biết Từ Tú Tâm là đang gọi nàng, nhưng nàng cố tình không biết. Ê cái gì mà ê, bộ nàng không có tên sao.

Từ Tú Tâm lầm bầm một câu, mới không tình nguyện gọi: "Lộ biểu muội."

Chân Bảo Lộ thế này mới thản nhiên lên tiếng.

"Ngươi...thật không cần hả?"

Chân Bảo Lộ mỉm cười, nghiêng đầu nhìn vẻ mặt nghi ngờ và kinh ngạc của Từ Tú Tâm, mới nói: "Ừ, cho ngươi đó."

Dù thế nào Từ Tú Tâm cũng là tiểu thư con vợ cả phủ Trường Trữ Hầu, trong ngày thường đeo vàng đeo bạc, làm sao hiếm lạ gì một bình nhân hạt thông. Nàng muốn chẳng qua vì Chân Bảo Lộ thích ăn nhân hạt thông thôi. Lúc này thấy Chân Bảo Lộ không cần, liền cảm thấy bản thân mình lấy thứ đồ nàng ta không cần, thật sự rất mất mặt. Từ Tú Tâm mang bình hạt thông vốn coi như trân bảo trong lòng để qua một bên, cái miệng nhỏ nhắn hơi hơi cong lên, không thèm nói chuyện với Chân Bảo Lộ nữa.

Tính tình thật đúng là quá mức.

Chân Bảo Lộ nhìn bình hạt thông, thoáng rũ mắt, biết đây nhất định là Từ Thừa Lãng tự tay bóc. Có điều, bộ dáng lúc này của Từ Tú Tâm, bỗng nhiên Chân Bảo Lộ nghĩ tới bản thân mình ở đời trước.

Đời trước cữu mẫu không thích nàng, ngoại tổ mẫu cũng không hi vọng Từ Thừa Lãng cưới nàng, Từ Tú Tâm cũng không tha cho nàng, mỗi một người đều cảm thấy nàng không xứng với Từ Thừa Lãng. Tính tình nàng quật cường, càng là như thế, càng không được như ý, thì càng muốn gả cho Từ Thừa Lãng.

Chân Bảo Lộ đột nhiên cười cười, bây giờ suy nghĩ lại, bản thân mình lúc đó thật sự rất ngốc.

Từ Tú Tâm hoạt bát, ngày thường đấu võ mồm cùng Chân Bảo Lộ như cơm bữa, hai người vừa thấy mặt liền giống như pháo đốt bùm bùm ầm ĩ lên, nhưng hiện giờ Chân Bảo Lộ lại yên lặng, Từ Tú Tâm ngồi cũng không thoải mái. Nàng giương mắt quan sát, thấy hôm nay Chân Bảo Lộ mặc y phục cưỡi ngựa màu đỏ, gọn gàng sạch sẽ, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa múp míp, nhìn cực kỳ mềm mại, cánh môi hơi hơi mím lại, tất cả đều rất đẹp.

Người gì mà thật đáng ghét, dựa vào đâu có bộ dạng đẹp mắt như vậy?

Từ Tú Tâm bất mãn trong lòng. Tiểu cô nương còn nhỏ tuổi, đối với dung mạo đã có một chút nhận thức. Nàng đã gặp qua cô mẫu Từ Thị, mỗi lần nhìn thấy cô mẫu, liền muốn sau này mình cũng có thể trở lên xinh đẹp giống bà là tốt rồi. Sau khi Chân Bảo Lộ lớn lên, khẳng định cũng đẹp giống như cô mẫu vậy.

Từ Tú Tâm có chút rầu rĩ. Hơn nữa cũng không hiểu được sao lại thế này, ngày xưa Chân Bảo Lộ giống như nàng không có quy củ, bây giờ tư thế ngồi rất chỉnh tề, hoàn toàn không có dáng vẻ lười nhác như xưa.

Từ Tú Tâm biết quy củ, nương cũng nói qua với nàng, trước mặt người bên ngoài, đặc biệt trước mặt quý nhân, nàng phải phá lệ đoan trang, mới tỏ ra phong phạm của đại gia khuê tú. Nói thật, Từ Tú Tâm cũng không cách nào đem lời này trở thành gió thoảng bên tai, chỉ cần học theo bộ dáng của tỷ tỷ, nhu thuận đứng ở bên cạnh là tốt rồi. Cô mẫu cũng từng lén căn dặn Chân Bảo Lộ sao? Nhưng lúc này không có người, nàng ta làm ra điệu bộ này cho ai xem đây?

Thực dối trá!

Từ Tú Tâm không biết chuyện gì xảy ra với mình, càng chán ghét bộ dáng này của Chân Bảo Lộ, còn nghe nói gần đây nàng ta rất cố gắng học bài...

"Nghe nói sau này Lộ biểu muội muốn thi vào trường nữ học?"

Chân Bảo Lộ dừng một chút, nhưng là thấy ngạc nhiên, nàng nghe ai nói vậy?

Chân Bảo Lộ còn chưa trả lời, Từ Tú Tâm đã tiếp tục nói: "Trường nữ học cũng không phải tùy tiện muốn vào là vào, trừ phi phải giống tỷ tỷ của ta đó, ngươi đúng là không biết lượng sức rồi." Giọng điệu này giống như Chân Bảo Lộ sẽ không vào được trường nữ học vậy, nàng có cái gì tốt đâu chứ.

Chân Bảo Lộ liếc mắt nhìn tiểu biểu tỷ ngang ngược này và nói: "Bản thân ngươi không vào được, còn không cho người khác vào sao?"

Từ Tú Tâm nhíu mày nói: "Ngươi ----"

Chân Bảo Lộ cong môi, tiếp tục chầm chậm nói: "Nhưng mà ta nghe nói, Tú Tâm biểu tỷ khi sáu tuổi ngay cả Tam Tự kinh còn không thuộc nữa nha."

Ở Đại Chu trọng văn khinh võ, đến tuổi đó mà còn không thuộc Tam Tự kinh, quả nhiên vô cùng nhục nhã. Chẳng khác nào nói nàng đã bảy, tám tuổi mà còn đái dầm vậy.

Từ Tú Tâm bị nói đến á khẩu không trả lời được, tuổi nhỏ cũng biết cảm thấy thẹn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn lập tức đỏ rực lên, mắt to ngập lệ, rầu rĩ 'hừ' một tiếng, rồi không để ý tới Chân Bảo Lộ nữa.

Trong lòng Chân Bảo Lộ cũng không thấy vui vẻ chút nào, nhìn bộ dáng Từ Tú Tâm ủy khuất nức nở, thì thoáng cúi người xuống, đánh giá gương mặt của nàng ta, thấy hai mắt đẫm lệ mờ mịt, từng giọt nước mắt như hạt đậu lộp bộp rơi xuống, hai tay mới chống má nói: "Nói không lại ta, ngày sau đừng có mà cùng ta đấu võ mồm nữa, đến lúc đó người khóc nhè chính là ngươi thôi." Nàng thấy Từ Tú Tâm hừ lạnh một tiếng, vẫn còn khóc, mới ghét bỏ nói, "Xấu quá đi."

Lúc này Từ Tú Tâm mới khịt khịt mũi, hung hăng trợn mắt liếc nhìn nàng, bất mãn nói: "Ngươi mới xấu đó." Nghĩ đến nương từng nói qua với nàng, tiểu cô nương không thể khóc, vừa khóc sẽ bị biến dạng, Từ Tú Tâm cắn cắn môi, dùng khăn lau nước mắt, liền không tiếp tục khóc nữa.

Từ Tú Tâm nói: "Ngươi vào không được trường nữ học đâu!"

Chân Bảo Lộ cong mắt cười, nói: "Nếu lần sau ta vào được trường nữ học, đến lúc tổ chức tiệc ăn mừng, ta sẽ nói nương đưa bái thiếp qua cho ngươi, Tú Tâm biểu tỷ nhất định phải tới nha."

Thật đáng ghét! Từ Tú Tâm hừ hừ, không thèm nhắc lại.

Trong lòng Chân Bảo Lộ vui mừng, trước kia sao nàng không cảm thấy, Từ Tú Tâm cũng rất đáng yêu đó chứ.

Có lẽ xe ngựa đi ngang qua cây hoa quế, Chân Bảo Lộ ngửi được một mùi hương thơm. Tiểu cô nương với khuôn mặt tươi cười vén rèm xe lên, nhìn ra bên ngoài, quả thực nhìn thấy một hàng cây hoa quế.

Từ Thừa Lãng liền cưỡi ngựa tới bên cạnh xe ngựa, nhìn gương mặt của Tiểu Biểu Muội, nói: "Đừng nhô đầu ra ngoài, cẩn thận đó."

Chân Bảo Lộ "Ồ", lại giương mắt nhìn hắn.

Nhìn hai con mắt, một cái lỗ mũi, một cái miệng của vị Từ biểu ca này, cũng không có gì đặc biệt. Không phải ai cũng đều như vậy sao? Nghĩ như vậy, Chân Bảo Lộ liền thấy thoải mái. Đời này, nàng chỉ cần xem hắn như một biểu ca bình thường, nếu lần tới hắn cưới Thẩm Trầm Ngư, nàng cũng sẽ thật vui vẻ đến uống rượu mừng.

Phía sau truyền đến tiếng vó ngựa, Từ Thừa Lãng xoay người nhìn lại.

Khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên tươi cười ôn hòa, lập tức trở nên xa cách hơn, hướng đến người vừa tới khách khí nói: "Tiết Đại công tử, Tiết Nhị công tử."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 165 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chilli, Herytram, Hiền Húc, tears of rain và 99 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.