Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 595 bài ] 

Hắc đạo vương hậu nữ nhân: ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu

 
Có bài mới 27.06.2016, 01:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11124
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân: ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C627: Phía trên vị diện


“Lùi lại!” Ở trung tâm thế trận, Đế Sát thản nhiên nói với Tiểu Thực một câu. Tiểu Thực lập tức nói gì nghe nấy rời xa khỏi trung tâm của đợt sóng màu đen cuồn cuộn.

Lấy Phong Vân làm trung tâm, Ám Chi Nguyên bắt đầu khởi động như sóng hoa đang nở bung ra. Ngay ở giữa, hoa chi linh khổng lồ đang nhanh chóng hé ra cụp vào. Cùng với chuyển động hé ra cụp vào của nó, hào quang linh lực hoa mỹ bắt đầu nhanh chóng bành trướng và cùng phối hợp ăn ý với PhongVân đang ngồi bên trong. Ánh sáng nhè nhẹ từ một nơi nào đó dần dần thâm nhập vào cơ thể của Phong Vân. Thảo chi hồn, mộc chi tâm, hoa chi linh cùng dung hợp một chỗ. Loại cộng hưởng này đã sinh ra những thay đổi thiên biến vạn hóa ở bên trong cơ thể của Phong Vân. Tất cả các kinh mạch lại lần thứ hai được thả lỏng. Mọi thứ không sạch sẽ đều từ trong cơ thể Phong Vân bị bức ra ngoài. Tất cả các năng lượng thần bí hắc ám cũng tầng tầng lớp lớp bị phá hủy. Năng lượng mới tinh và cơ thể không ngừng được bồi đắp. Mà trong lúc đó, tam đại bảo vật cũng không ngừng dung hợp với nhau. Sự dung hợp trước nay chưa từng có giống như Trường Giang và Hoàng Hà rót những cơn sóng gió động trời vào bên trong kinh mạch của Phong Vân, trong chớp mắt đã khuếch đại thành biển cả. Bên trong cơ thể của Phong Vân có những biến hóa nghiêng trời lệch đất. Nguyên lực màu đen đang rung động, đang không ngừng quay cuồng. Từ xa nhìn lại, nó giống như một bông hoa màu đen đang không ngừng nở rộ, khép lại, nở rộ. Cùng với sự nở rộ này, Ám Chi Nguyên bắt đầu từ từ yếu bớt đi.

“Ngươi… Ngươi lại dám đem hoa chi linh cho cô ta!” Tin tức bay tới tai vua Hắc Ngục, ông ta cơ hồ tức giận với Đế Sát tới mức nói không nên lời.

Đế Sát không trả lời vua Hắc Ngục, chỉ chuyên tâm nhìn sự thay đổi của Ám Chi Nguyên.

“Ngươi… Ngươi…” Thấy vậy, sắc mặt của vua Địa Ngục trở nên xanh mét.

Hoa chi linh là từ bên trong Ám Chi Nguyên sinh ra. Hai thứ nương tựa vào nhau, hỗ trợ cho nhau. Nếu không có hoa chi linh thì Ám Chi Nguyên sẽ mất đi một nửa uy lực. Đứa con này của ông ta quả thực là mê muội, cái gì nó cũng đem cho Hách Liên Phong Vân, cái gì cũng cho hết. Mà xem tình hình này, Phong Vân đã hấp thu được hơn phân nửa rồi, ông ta có muốn ngăn cản cũng không có cách nào ngăn cản được, việc này…

Trong lòng vua Hắc Ngục quả thật có ý nghĩ muốn bóp chết Đế Sát.

Mọi người ở Hắc Ngục mắt thấy tình hình xung quanh, ai nấy đều hai mặt nhìn nhau nhưng không dám nói gì.

Thiếu chủ của bọn họ, đây là…

Gió lạnh lại nổi, cái lạnh phần phật tỏa ra tứ phương.

“Ầm…” Giữa lúc gió nổi lên khắp tứ phương và sóng đen tầng tầng lớp lớp dâng lên, một tiếng giống như tiếng sấm ngày mưa dần dần từ sâu bên trong Ám Chi Nguyên truyền ra. Ngay sau đó, tiếng nổ càng lúc càng vang,càng lúc càng vang.

Cùng với tiếng sấm vang lên này, một đóa hoa chi linh thật lớn có màu đen và đủ loại hình dạng bỗng xuất hiện ở giữa không gian bên trong. Đóa hoa không ngừng bong ra từng mảng tầng tầng lớp lớp, rồi lại tiếp tục tầng tầng lớp lớp. Thân hình của Phong Vân ở bên trong lúc ẩn lúc hiện. Khí thế trầm ổn đã nhập vào cơ thể nàng. Không thần thánh quang minh, cũng không giống sự lạnh lẽo của bóng tối hắc ám, đó là sự ngưng kết giữa lực sinh mệnh và lực hắc ám.

Hải nạp bách xuyên, hữu dung nãi đại*.

(*Tạm dịch: Biển có thể thu nạp trăm sông, dung chứa được nên mới thành ra to lớn.)

Hai thứ đối địch là ánh sáng và bóng tối dung hợp lại với nhau tạo ra một loại linh lực lắng đọng và thâm thúy vượt quá mọi thứ trên thế gian này.

Bách trượng can đầu, canh tiến nhất bộ*.

(*Tạm dịch: Dù đã đạt đến đỉnh cao vẫn không ngừng học hỏi tiến tới.)

“A…” Giữa những âm thanh ồn ào lúc đó, Phong Vân đang bị bao vây ở bên trong bỗng hét một tiếng dài thấu trời và rung động không trung. Ngay sau đó, mái tóc đen của nàng không gió mà động, nháy mắt đã bay lên phần phật. Cả người nàng bỗng đứng thẳng dậy.

Cùng với tiếng thét dài của Phong Vân, hoa chi linh khổng lồ đã nở rộ cực đại rồi sau đó biến mất trong cơ thể của nàng. Cả hoa chi linh đã bị Phong Vân hấp thu hết. Ánh sáng đen tối, khí tức lửa đỏ, sinh lực xanh biếc, cả ba cùng đồng thời lưu chuyển quanh người Phong Vân. Khí tức dung nạp vạn vật, lại uy hiếp tứ phương. Trên gương mặt của Phong Vân tỏa ra thứ ánh sáng lung linh như ngọc, tiêu trừ sự sắc nhọn của nàng, cũng làm tan rã cái lạnh băng và vô tình trên người nàng.

Phong Vân khép hờ hai mắt, khóe miệng nhẹ nhàng vẽ thành một đường cong, ánh sáng lưu chuyển, thần thánh không thể xâm phạm. Hai tay nàng hơi mở ra, vạch một đường hướng tới tứ phương. Lập tức, trên không trung của Hắc Ngục xuất hiện vô số đóa hoa hắc ám trôi nổi bồng bềnh, đẹp đẽ và nở rộ, trong nháy mắt đã trải rộng khắp cả Hắc Ngục. Trong mỗi đóa hoa đều chứa năng lượng sinh sôi khiến người ta khiếp sợ. Mỗi đóa hoa đều có lực tấn công có thể so với cấp bậc linh đế.

“A, tấn công…”

“Tránh mau…”

“Vương tôn, Thiếu chủ, cẩn thận…”

Mọi người Hắc Ngục đang ngây người đứng xem khi thấy vậy đều nhất thời hoảng hốt và không khỏi luống cuống tay chân.

Mà trong lúc bọn họ luống cuống tay chân và vội vàng chống đỡ, Phong Vân đứng giữa không trung lại vung nhẹ tay lên.

Lập tức, những đóa hoa màu đen trong nháy mắt chuyển thành màu xanh biếc, mà lực hắc ám pha lẫn trong đó trong nháy mắt lại làm cho những người ở Hắc Ngục cảm thấy khoan khoái vạn phần.

“Cái này…” Người Hắc Ngục kinh ngạc. Ánh sáng và bóng tối có thể tự do hoán chuyển, đây là chuyện bọn họ chưa từng thấy, chưa từng nghe qua.

Ánh sáng lưu chuyển, vẻ tươi cười trên khóe miệng Phong Vân càng lúc càng tỏa sáng lấp lánh. Đầu ngón tay nàng nhẹ gõ một tiếng, những đóa hoa ánh sáng và bóng tối ở phía dưới lập tức biến mất tại chỗ. Như thể chúng chưa từng xuất hiện. Khí tức khủng bố và khoan khoái cùng bay lên và tan biến vào màn trời như thể thế lực to lớn vừa dọa đám người Hắc Ngục toát mồ hôi lạnh chưa từng xuất hiện.

Đứng giữa không trung, Phong Vân chậm rãi mở to hai mắt. Quanh người nàng không có chỗ nào là không khoan khoái dễ chịu. Y như Trư Bát Giới ăn được quả nhân sâm, ba vạn tám ngàn lỗ chân lông trên toàn cơ thể đều giãn nở ra cả. Linh lực trong cơ thể nàng chưa từng dư thừa như vậy, chưa từng có sự dung hợp như vậy. Loại cảm giác này quả thực quá sức tuyệt vời.

“Vân Vân, tuyệt vời quá, tuyệt vời quá!” Ngay khi Phong Vân mở mắt ra, Tiểu Thực đứng trên mặt đất bỗng bổ nhào đến và cuốn mạnh lấy nàng.

Lúc này, đầu mày khóe mắt của Phong Vân đều là ý cười, nghe Tiểu Thực nói vậy, nàng sảng khoái gật gật đầu. Sau đó, Phong Vân cúi đầu nhìn xuống phía dưới. Tầm mắt nàng đảo qua đám người Hắc Ngục đang khiếp sợ phía dưới. Ai cũng có mặt, chỉ trừ Đế Sát.

Đế Sát không có ở đây ư? Phong Vân khẽ nhíu mày.

“Hắn đi rồi.” Tiểu Thực với Phong Vân tâm ý tương thông. Thấy Phong Vân như vậy, nó lập tức trả lời.

“Đi rồi?”

“Đúng vậy. Hắn nói nếu vô duyên thì sau này sẽ không gặp lại nữa.” Tiểu Thực trầm mặc một lúc mới nói.

Không gặp nữa? Phong Vân không ngờ vừa ra khỏi hoa chi linh Đế Sát đã nói những lời như vậy. Hắn không muốn nàng khó xử ư? Hắn không muốn nàng cảm kích ư? Cho nàng một ân huệ lớn như vậy rồi xoay người rời đi, người này…

Tầm mắt đảo qua vua Hắc Ngục ở phía dưới đang hung hăng phất tay áo rời đi, Phong Vân nhướng mắt nhìn bầu trời trong xanh phía xa.

Đế Sát ơi Đế Sát, sao ngươi có thể làm được chuyện như vậy…

Trầm ngâm hồi lâu, Phong Vân đột nhiên hướng tới trời xanh mây trắng và mở miệng nói, “Đế Sát, ta biết ngươi còn ở đây. Ta không nói lời cảm ơn. Chỉ một câu thôi, kiếp này nếu có ai muốn chạm đến ngươi, người đó phải bước qua xác Hách Liên Phong Vân ta trước đã.”

Lời hứa hẹn khí phách vang vọng cả một khoảng không của Hắc Ngục. Phong Vân nói xong liền xoay người bước đi. Thân hình nhỏ bé trong nháy mắt đã biến mất không còn thấy bóng. Chỉ để lại một đám người Hắc Ngục tràn đầy kinh ngạc.

Lời thề này của Hách Liên Phong Vân…

Xa xa, Đế Sát đứng trên một đài cao trông thấy Phong Vân xoay người rời đi, nghe được lời nói nặng tựa ngàn cân của Phong Vân, trên gương mặt hắn thoảng qua một vẻ chua xót, lại dạt dào một mạt ý cười. Sự chua xót và ý cười pha lẫn với nhau trên khuôn mặt Đế Sát, tư vị trong đó thế nào chỉ sợ chỉ có hắn mới biết được.

Gió vi vu thổi, trời vẫn xanh mây vẫn trắng. Đế Sát nhìn theo bóng dáng Phong Vân đang đi tìm Mộc Hoàng, ngóng nhìn thật lâu. Yêu thương thù hận, những tư vị đó từ xưa tới nay ai có thể miêu tả thành lời?

Tại Đế hoàng quốc Thiên Khung, trên núi Thánh Linh Cung…

Đám người Á Phi, Li Giang, Mặc Đế đồng loạt ngồi xung quanh sư tử Hoàng Kim, vẻ nghiêm túc trong mắt bọn họ làm cho không khí nơi này cơ hồ đông đặc lại.

“Rốt cuộc bọn đó từ đâu đến đây, ngươi nói mau!” Li Giang nóng ruột nhất.

Sư tử Hoàng Kim nhìn lên màn trời. Nó ho khan một tiếng rồi chậm rãi mở miệng, “Các ngươi có biết sự tồn tại của vị diện không?”

“Vị diện?”

“Đó là cái gì vậy?”

“Biết.”

Những câu trả lời hoàn toàn khác nhau lập tức vang lên trả lời cho câu hỏi của sư tử Hoàng Kim.

Sư tử Hoàng Kim đương nhiên không ngờ có người biết, nó không khỏi quay đầu lại nhìn về phía Ngàn Dạ Lan.

Đám Á Phi cũng đồng loạt quay sang nhìn Ngàn Dạ Lan. Cậu ta biết ư?

Ngàn Dạ Lan không nhìn thấy vẻ mặt của mọi người nhưng có thể cảm nhận được. Hắn lập tức không do dự mà nhanh chóng nói, “Tôi đọc được điều này trong một quyển sách cổ của hoàng thất thuộc Đế hoàng quốc Tinh Vực. Vị diện kỳ thực chính là một không gian. Trong sách nói từ thuở ban sơ của trời đất đã có vô số không gian tạo thành mặt đất ngày hôm nay. Tam đại lục này của chúng ta cũng là một vị diện, cũng có thể nói là một không gian. Mà ở xung quanh không gian chúng ta đang sống còn tồn tại vô số không gian khác, cũng chính là vị diện.”

Ngàn Dạ Lan nói một hơi không ngừng nghỉ làm kinh ngạc cả đám người xung quanh. Đám người do Mộc Hoàng và Á Phi cầm đầu lập tức dời ánh mắt nhìn sang sư tử Hoàng Kim.

Chuyện này là thật hay giả? Sao bọn họ chưa từng nghe nói tới chuyện này?

“Đúng.” Sư tử Hoàng Kim gật mạnh một cái.

Lập tức, đám người của Ba Ngân và các di tộc thượng cổ đều mở lớn hai mắt. Đây là lần đầu tiên bọn họ nghe thấy một sự giải thích về trời đất như vậy. Chuyện này…

“Tiếp đi!” Á Phi nhíu mày, vẻ sắc bén trên mặt hắn vẫn không thay đổi. Thứ bọn họ muốn nghe không phải bản chất tồn tại của thế giới này.

“Nghe nói những vị diện khác nhau sẽ có những chủng tộc khác nhau, cụ thể thế nào tôi không rõ lắm, tôi chỉ biết vậy thôi.” Ngàn Dạ Lan sờ sờ tóc.

Hắn chỉ biết được chừng đó. Mà vì sao hắn đọc được, bởi vì quyển sách kia là sách dành cho người mù. Người bình thường không đọc được, nhưng hắn lại có thể đọc được loại sách này. Chỉ tiếc sách không mô tả trọn vẹn, hắn cũng chỉ biết được như thế.

Sư tử Hoàng Kim thấy vậy liền tiếp lời, “Ngàn Dạ Lan nói không sai. Trời đất là do những vị diện khác nhau tạo ra. Không gian ngang dọc, chủng tộc san sát. Trời đất này không phải chỉ có tam đại lục các ngươi tồn tại.”

“Kẻ muốn xâm lược chúng ta chính là người của vị diện khác?” Mộc Hoàng lập tức hiểu ra ý tứ trong đó.

Sư tử Hoàng Kim gật đầu, “Vị diện muốn xâm lược nơi này có tên là Thiên Phụ Sênh Thủy. Đó là một nơi mà vật chất vô cùng thiếu thốn. Núi xấu nước xấu, chướng khí mù mịt, những thứ đập vào mắt chỉ có đất đá, căn bản không thích hợp để sinh sống. Bởi vậy bọn họ mới không ngừng tìm kiếm không gian mới để ở, liên tục tìm kiếm những nơi thích hợp hơn. Bởi vậy, chủng tộc ở Thiên Phụ Sênh Thủy đều là những kẻ vô cùng kiên cường, công lực cao và không hề tầm thường chút nào.”

Nói đến đây, sư tử Hoàng Kim ngừng lại một chút rồi lại nói tiếp, “Không cần phải nghĩ cách chống lại bọn họ thế nào. Tam đại lục các ngươi tuy linh lực có thể coi là cường đại, nhưng cũng không phải kẻ nào cũng biết, kẻ nào cũng là cao thủ. Mà toàn dân của Thiên Phụ Sênh Thủy đều giỏi võ, mọi người đều là cao thủ, cả chủng tộc đều đồng tâm hiệp lực muốn thoát khỏi nhà giam. Cái loại sát ý này không phải là thứ mà những người sống trong cảnh thuận phong thuận thủy như các ngươi có thể ngăn cản được.”

Sư tử Hoàng Kim vừa dứt lời, xung quanh bỗng trở nên vô cùng yên tĩnh. Mấy người Á Phi, Mặc Đế, Li Giang, Mộc Hoàng đưa mắt nhìn nhau. Tình hình này bọn họ có thể hiểu được. Không nói đâu xa, mượn tam đại lục mà nói, Thiên Khung và Tinh Vực có vật chất tương đối phong phú so với Nam Viên, cho nên người dân của bọn họ không có sự quyết liệt và mạnh mẽ như người Nam Viên. Mà của cải khoáng vật của Nam Viên tương đối ít và nghèo hơn một chút nên mới nuôi dưỡng được sự kiên cường mạnh mẽ đó, hai đại lục kia đương nhiên không thể sánh bằng. Đó chính là sông núi thế nào thì dưỡng được con người thế ấy. Nghe đôi ba câu giới thiệu của sư tử Hoàng Kim thì hoàn cảnh của Thiên Phụ Sênh Thủy gì đó còn ác liệt hơn rất nhiều. Vậy thì chủng tộc được sinh ra từ hoàn cảnh đó… Không cần nhiều lời bọn họ cũng có thể tưởng tượng ra được.

“Chúng ta cứ để bọn chúng xâm lược sao?” Tiếng nói của Mặc Đế thực trầm.

Bởi vì hoàn cảnh khó khăn, Thiên Phụ Sênh Thủy sẽ đi xâm lược vị diện khác. Hàm ý như thế nghĩa là bọn họ chỉ có thể để mặc bọn chúng xâm lược?

Mặc Đế vừa nói xong, ánh mắt mọi người lại lần thứ hai tập trung cả lên người sư tử Hoàng Kim.

Sư tử Hoàng Kim lại không lên tiếng.

“Sư tử, thủ vệ của vị diện là thế nào?” Á Phi đột nhiên nhẹ nhàng mở miệng, lời nói rất nhẹ nhàng lại rất có khí phách.

“Đúng rồi, chúng nó gọi ngươi là thủ vệ của vị diện.” Li Giang lập tức cũng tỉnh ngộ ra. Trong lúc bao vây tiêu diệt yêu thú siêu cấp, bọn họ đã nghe thấy đám yêu thú kia gọi sư tử Hoàng Kim bằng cái tên này.

Thủ vệ của vị diện? Sư tử Hoàng Kim?

Sư tử Hoàng Kim thấy Á Phi nói ra chuyện này liền ho khan một tiếng mới chậm rãi nói, “Đúng, ta chính là thủ vệ của vị diện này. Thiên địa ngay từ thuở sơ khai đã hình thành lên các thứ tự và quy luật, đương nhiên cũng sẽ phải có người quyết định và người chấp hành các thứ tự và quy luật đó. Ta chính là thủ vệ của vị diện Thiên Phụ Sênh Thủy và tam đại lục các ngươi.”

Lời này vừa dứt, mọi người cơ hồ đều có thể hiểu được. Chả trách từ trước tới nay sư tử Hoàng Kim luôn có bộ dạng cao cao tại thượng không thèm để ý tới người khác. Thì ra thân phận hoàn cảnh lai lịch của nó không tầm thường chút nào. Là người biết nhiều về nội tình bên trong, lúc này, sau khi nghe như vậy, Mộc Hoàng lại phát hiện ra một chuyện.

“Trước đây có phải bọn họ đã từng xâm lấn không?” Mộc Hoàng nhìn sư tử Hoàng Kim.

Trên mặt sư tử Hoàng Kim chợt hiện lên một tia sát khí. Nó biết cái Mộc Hoàng hỏi chính là nguyên nhân vì sao lúc trước nó bị giam hãm. Sư tử Hoàng Kim gật gật đầu với vẻ không cam lòng.

“Lần đó ta đã phong ấn khiến bọn họ phải quay về, có điều cũng vì thế mà bị bọn họ cản trở. Tất cả là vì ta không có ở đó nên bọn họ mới có thể đưa lực lượng xâm nhập vào đại lục này.”

Bởi vì nó bị phong ấn tại chỗ đó, vị diện tam đại lục mất đi sự che chở của nó liền không chịu nổi sự xâm nhập của lực lượng hắc ám đến từ Thiên Phụ Sênh Thủy, tộc tinh linh, tộc mỹ nhân ngư mới có thể xảy ra những chuyện như vậy, cũng mới có thể khiến ngày hôm nay vị diện xuất hiện chỗ dao động mức độ bất đồng.

Á Phi cũng biết sư tử Hoàng Kim và bọn Phong Vân đánh nhau xong mới thành bằng hữu. Khi nghe thế, hắn liền mau chóng mở miệng, “Hiện giờ công lực của ngươi đã khôi phục rồi.”

“Đúng vậy, một kiếm kia có uy lực rất cao.” Li Giang gật đầu. Chỉ một kiếm đã phá hủy tất cả các yêu thú siêu cấp xâm lược, sức mạnh đó quả thực rất không tầm thường.

Mặc Đế và Mộc Hoàng không nói gì mà chỉ nhìn sư tử Hoàng Kim. Công lực của sư tử Hoàng Kim đã khôi phục, như vậy, cho dù lần xâm lược này có mạnh hơn nữa thì đã có sư tử Hoàng Kim rồi.

“Ta đã khôi phục. Nhưng vị diện này đã bị bọn họ xâm nhập rồi.” Sư tử Hoàng Kim trầm giọng nói.

“Có ý gì?” Ngàn Dạ Lan vẫn lẳng lặng nghe nói chuyện đột nhiên ngắt lời.

“Ý ngươi có phải là tấm chắn giữa hai vị diện đã bị bọn họ làm cho suy yếu, và sức mạnh của một thủ vệ như ngươi đã không đủ để đối phó nữa phải không?”

Lời này vừa nói ra, nhóm người xung quanh lại trở nên trầm mặc.

Sư tử Hoàng Kim nhìn Ngàn Dạ Lan hồi lâu mới chậm rãi nói, “Quả không hổ là người có tâm hồn thuần khiết nhất, cái gì cũng thông tỏ.”

Một từ thông tỏ dĩ nhiên đã khiến đám người Mộc Hoàng hiểu ra. Giữa các vị diện đương nhiên sẽ có tấm chắn, nếu không thì ai muốn xâm lược cũng có thể xâm lược được. Mà sư tử Hoàng Kim đã bị phong ấn lâu như vậy, Thiên Phụ Sênh Thủy đã lợi dụng khoảng thời gian này để làm suy yếu tấm lưới bảo hộ giữa hai vị diện. Bởi vậy nên nơi này của bọn họ mới liên tục có hắc khí bay lên.

Đám người Mộc Hoàng Á Phi đều là những kẻ thông minh. Khi nghe Ngàn Dạ Lan và sư tử Hoàng Kim nói đôi ba câu, bọn họ liền hiểu được vấn đề mất chốt trong đó.

“Chúng ta cứ mặc kệ bọn chúng xâm lấn sao?” Li Giang nhíu mày.

“Không. Vị diện nào cũng chỉ có thể tồn tại trong không gian của nó, tuyệt đối không thể vi phạm.” Sư tử Hoàng Kim nói với vẻ chém đinh chặt sắt.

“Trong lòng ngươi đã có tính toán rồi phải không? Chúng ta phải làm gì bây giờ?”

Nhìn thấy vẻ chém đinh chặt sắt của sư tử Hoàng Kim, nỗi khiếp sợ của Mộc Hoàng từ khi nghe nói về cách thức tồn tại của trời đất liền trầm ổn hẳn. Hắn bình tĩnh nhìn sư tử Hoàng Kim nói chuyện.

“Thủ vệ của vị diện đương nhiên sẽ có năng lực của thủ vệ vị diện.” Mặc Đế cũng mau chóng tỉnh táo lại.

“Ngươi nói đi!” Á Phi nói thẳng.

Sư tử Hoàng Kim thấy những người này đều có khả năng tiếp thu rất tốt liền khe khẽ gật đầu.

Vị diện có cách thức tồn tại của vị diện. Mặc kệ nơi ngươi ở có bao nhiêu gian nan và khốn khổ, việc xâm lấn chính là tử tội.

“Lá chắn vị diện bị suy yếu cũng không phải không có cách nào sửa lại.” Sư tử Hoàng Kim trầm giọng mở miệng.

Dứt lời, sư tử Hoàng Kim đột nhiên quay đầu hướng về phía Ngàn Dạ Lan, “Ngàn Dạ Lan, lại đây, ta cần ngươi giúp.”

“Được.” Ngàn Dạ Lan lập tức đứng lên. Tuy rằng hắn không biết hắn có thể hỗ trợ cái gì.

“Đưa tay ra đây!” Sư tử Hoàng Kim chờ Ngàn Dạ Lan đi tới trước mặt nói liền trực tiếp ra lệnh.

Ngàn Dạ Lan xòe tay ra với vẻ khó hiểu. Mà đám người Mộc Hoàng Á Phi đứng xung quanh lại thấy rõ. Khi Ngàn Dạ Lan xòe tay ra trước mặt sư tử Hoàng Kim, sư tử Hoàng Kim liền khẽ khua móng vuốt về phía hắn. Một luồng ánh sáng linh lực trong nháy mắt nhập vào bên trong cơ thể của Ngàn Dạ Lan. Khi ánh sáng biến mất, quanh người Ngàn Dạ Lan bắt đầu có một luồng linh lực tinh khiết sạch sẽ gần như trong suốt chậm rãi lưu chuyển. Luồng linh lực đó ôn hòa tới mức khiến người ta có cảm giác như đang được ôm ấp trong lòng. Thật tự nhiên, thoải mái, tuyệt vời.

Giữa bầu không khí tràn ngập cảm giác tuyệt vời này, trên tay Ngàn Dạ Lan loáng thoáng xuất hiện một tấm bản đồ gì đó. Ánh sáng lưu chuyển, thâm thúy như biển.

Đám người Mộc Hoàng, Á Phi, Li Giang, Mặc Đế thấy vậy lập tức tiến sát lại.

Trên tay Ngàn Dạ Lan không phải tấm bản đồ của tam đại lục, thoạt nhìn nó giống như bản đồ các vì sao. Nhưng thực ra cũng không quá giống. Mặt trên tấm bản đồ loang lổ nhiều điểm làm người ta không thể đoán ra được.

“Đây là những nơi vị diện bị suy yếu.” Sư tử hoàng Kim biết mọi người không thấy rõ.

Đám người Mộc Hoàng vừa nghe nói thế liền lập tức biết đây là điểm mấu chốt.

“Mỗi người một phần, chúng ta mau đi lấp kín nó!” Li Giang nhanh mồm nhanh miệng, phản ứng cũng nhanh.

Đồng thời, Mộc Hoàng, Á Phi cũng giơ tay muốn sao chép tấm bản đồ trên tay Ngàn Dạ Lan. Linh lực các màu phiêu động đọng lại thành một thế trận ánh sáng. Có điều, một vòng phục chế qua đi, tất cả mọi người đều nhíu mày.

Không có, không thể phục chế, không thể sao chép. Thế này là ý gì?

“Các ngươi tưởng ai cũng có thể thấy bản đồ vị diện sao?” Lúc này, sư tử Hoàng Kim mới liếc mắt nhìn mọi người xung quanh với vẻ coi thường.

“Nếu không phải nhờ cậu ta thì các người chẳng ai thấy được đâu.”

Chỉ có thủ vệ của vị diện mới có thể xem được bản đồ vị diện. Nếu không có Ngàn Dạ Lan thì nó sẽ không triển khai năng lực để bọn họ nhìn được bản đồ.

“Linh hồn thuần khiết nhất?” Mộc Hoàng nghe nói thế liền kinh ngạc nhìn Ngàn Dạ Lan. Khi định dùng cổ kiếm đâm vào điểm giới hạn, hắn cũng không chạm vào được, chỉ có Ngàn Dạ Lan mới chạm vào được, việc này…

“Không chỉ có như thế đâu. Thể chất của cậu ta có thể tiếp nhận bất cứ loại linh lực nào.” Sư tử Hoàng Kim đưa ra đáp án.

Thứ Ngàn Dạ Lan có không chỉ là linh hồn thuần khiết nhất. Hắn có một cơ thể bác ái như trời cao, có thể dung nạp bất cứ loại linh lực nào mà không hề bài xích. Chuyện này, lúc trước nó chỉ cần liếc mắt một cái đã nhìn ra.

Nghe sư tử Hoàng Kim nói thế, đám Mộc Hoàng Á Phi đưa mắt nhìn nhau. Bọn họ đã hiểu ra vấn đề.

“Nhiều lời vô ích. Giờ các ngươi lại đây, trước mắt chúng ta phải làm…” Sư tử Hoàng Kim khua móng vuốt phía trên bàn tay của Ngàn Dạ Lan. Sử dụng thể chất của Ngàn Dạ Lan, nó đã chiết xuất ra hình ảnh các vì sao, bản đồ vị mặt.

Đám người Mộc Hoàng nhất thời xúm lại bắt đầu bày binh bố trận.

Gió se lạnh lại thổi. Núi Thánh Linh Cung vốn xanh biếc giờ đã không còn sót lại chút gì. Mà một số ít người của Thánh Linh Cung còn giữ được mạng sống giờ phút này cũng chật vật chạy trốn, căn bản không phát hiện ra nơi này đang tập hợp rất đông các đại thần.

Da trời vẫn xanh thẳm, tiếng gió thổi vi vu.

Lúc này, ở vị diện Thiên Phụ Sênh Thủy lại dày đặc sự lạnh lẽo.

“Thủ vệ của vị diện ư? Hừ, tới đúng lúc lắm!” Tiếng nói lạnh băng cắt qua cung điện hoa lệ nhưng không có sức sống chỉ để lại sát khí dày đặc.

“Vậy thử xem lúc này ngươi lợi hại hay chúng ta có năng lực.Người đâu…”

“Có…”

Mệnh lệnh lạnh băng vang động khắp tứ phương, sát khí nổi lên ùn ùn lạnh lẽo.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: antunhi
     

Có bài mới 27.06.2016, 01:24
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11124
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân: ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C628: Phân công nhiệm vụ


Gió se se lạnh, những bóng đen bắt đầu di động. Sư tử Hoàng Kim, Ngàn Dạ Lan, Mộc Hoàng chia nhau hành động, bắt đầu tu bổ không gian vị diện đã bị suy yếu. Bởi chỉ có sư tử Hoàng Kim và Ngàn Dạ Lan mới có thể đụng chạm tới vị diện nên đoàn người chia làm hai hướng. Đám người Á Phi phụ trách tìm kiếm, tiến hành sửa sang sơ bộ, đám người Li Giang sẽ áp chế và sửa chữa ngay sau đó. Mặc Đế và thủ lĩnh tộc Bỉ Mông mang theo Ngàn Dạ Lan tiến hành phong ấn cuối cùng. Bên kia, sư tử Hoàng Kim và Mộc Hoàng mỗi người phong ấn một nửa. Tộc người lùn và tộc Bỉ Mông đi trước bọn họ để tiến hành sửa sang lại. Mọi thứ được tiến hành rất nhanh và có trật tự.

Gió đông lành lạnh thổi qua, nhè nhẹ điểm thêm vài bông tuyết. Giữa khung cảnh tuyết trắng này, đám người của sư tử Hoàng Kim thì đang bận đối phó, còn chủng tộcThiên Phụ Sênh Thủy cũng không hề nhàn rỗi.

Chớp ảnh di động, trong sự yên bình lại chất chứa sát khí lạnh run.

“Cái gì vậy?” Phong Vân đang bay vút qua màn trời. Nàng đã liên lạc với sư tử Hoàng Kim và biết hiện tại bọn họ đang làm cái gì. Lúc này, nàng đang ra sức bay nhanh để hội họp với bọn họ. Đúng lúc tới trấn Uyển Diên thì Phong Vân bỗng đột nhiên ngẩn người.

Chỉ thấy, tại nơi trời xanh mấy trắng sáng sủa, ở ngay giữa trung tâm của trấn Uyển Diên, có một làn khói đen hắc ám từ mặt đất bay vút lên không. Tám cánh, tám chân, đầu rết, đuôi bò cạp.

Yêu thú rết bò cạp cấp mười lăm?

Phong Vân chợt dừng bước lại. Trấn này cũng không phải rừng rậm ma thú, vì sao lại có ma thú siêu cấp ở đây thế này?

Mà ngay trong nháy mắt khi Phong Vân dừng bước, yêu thú đã hóa thành làn khói giương nanh múa vuốt bay về phía màn trời. Quanh thân nó nồng đậm hắc khí, dưới ánh mặt trời, trông nó có vẻ vạn phần quỷ dị.

“Bọn họ không nhìn thấy sao?” Tiểu Thực đứng trên đầu vai Phong Vân kinh ngạc vạch ra chỗ không ổn ở thị trấn phía dưới. Phía dưới thành trấn lúc này có rất nhiều người qua lại, rất náo nhiệt ồn ào. Có điều, trong mắt bọn họ căn bản như không hề phát hiện ra có một con yêu thú khổng lồ vừa kề sát bên người bọn họ. Mọi người vẫn cười nói không ngừng, vẻ mặt ai nấy vẫn như bình thường.

Phong Vân nhất thời nhíu mày lại. Khói đen nồng đậm như thế, thân thể cao lớn di động như thế, sao không ai nhìn thấy là thế nào? Cho dù người thường không nhìn thấy thì chẳng lẽ những người có linh lực ở phía dưới đều là kẻ mù sao? Chuyện này là thế nào?

Giữa lúc Phong Vân còn đang kinh ngạc, con yêu thú hóa làn khói đen thật lớn càng bay càng cao, hình như phải bay thẳng lên không trung. Trong lúc nó bay càng lúc càng cao, làn khói đen quanh thân nó cũng bắt đầu từ từ dâng lên và nhè nhẹ từng đợt từng đợt tản ra khắp bốn phương tám hướng, hòa vào không khí, hòa vào núi sông.

Vậy mà những người bên dưới lại vẫn chẳng nhìn thấy cái gì.

Không hay rồi! Phong Vân nhất thời thầm kêu một tiếng. Thân hình chớp động một cái, nàng lập tức hướng tới yêu thú siêu cấp khổng lồ kia mà đánh.

Trong đầu vừa nghĩ tới, cả người đã nhanh chóng vọt đi.

Nhảy một cái lên không gian, Phong Vân đột nhiên xuất hiện trên đỉnh đầu của con yêu thú sương khói. Một cước hung hăng đạp xuống con yêu thú bằng khói kia, mũi chân Phong Vân mạnh mẽ dùng lực, “Xuống cho ta!”

Quát lạnh một tiếng, con yêu thú sương khói dữ tợn nhận nguyên một cước của Phong Vân. Nó lập tức rơi thẳng xuống dưới. Có điều, sương khói trên người nó cũng tiêu tán với tốc độ nhanh hơn.

Thấy vậy, trên mặt Phong Vân hiện lên vẻ vô cùng thâm trầm. Nàng búng đầu ngón tay một cái. Lập tức, chỉ thấy một tấm lưới do linh lực hắc bạch đan xen vào nhau chụp ngay xuống con yêu thú sương khói khổng lồ.

Ở những nơi tấm lưới có lực quanh minh màu trắng đi qua, sương khói màu đen lập tức vị thắt lại vang lên những tiếng kêu kin kít, còn lực hắc ám màu đen thì ra sức dồn ép và nuốt gọn làn sương khói màu đen kia. Một ép một ăn, dưới tác dụng của hai sức mạnh tương phản, con yêu thú sương khói khổng lồ càng lúc càng nhỏ lại với tốc độ có thể dùng mắt thường nhìn thấy được.

“Thứ hắc ám này thật quái dị!” Tiểu Thực đứng trên bả vai Phong Vân lắc lư bông hoa. Cảm giác này không giống như khi Phong Vân phải chịu đựng nguồn năng lượng thần bí kia, nó cùng nguồn gốc với sức mạnh hắc ám của Đế Sát và Hắc Ngục nhưng lại có phần khác biệt. Thứ này rốt cuộc là cái gì?

Tiểu Thực có thể cảm giác được, Phong Vân đương nhiên càng có thể cảm giác được. Lập tức, thân hình nàng xoay tròn giữa khoảng không, bàn tay trắng nõn cũng nhẹ nhàng vung lên.

Lưới linh lực hai mầu cực lớn lập tức càng thít chặt lại. Ngay cả một tia sương khói cũng đừng mong thoát được ra ngoài.

Cùng lúc đó, Tiểu Thực xòe cành lá ra, nhắm ngay về phía yêu thú sương khói, “Cướp đoạt!”

Cướp đoạt, từ bên trong cơ thể của yêu thú sương khói, cướp đoạt ra sức mạnh nguyên bản của nó.

Bọn họ rất muốn nhìn xem thứ này là thứ gì.

Trong nháy mắt, từng trận sương khói bị tiêu trừ mất. Con yêu thú sương khói khổng lồ ở trong tay Phong Vân và Tiểu Thực như tờ giấy không chịu nổi một kích. Trong thời gian ngắn, nó liền tiêu tán vào không trung, chỉ để lại một đốm đen bé bằng cỡ móng tay tối màu trên cành lá của Tiểu Thực.

“Vân Vân, mau lên!” Tiểu Thực đưa cho Phong Vân, “Ta không cảm giác được nó là thứ gì, nhưng vẫn thấy có gì đó không ổn.”

Phong Vân đứng giữakhông trung cầm lấy quả cầu hắc ám từ cành lá của Tiểu Thực. Đó là một loại hắc ám tràn ngập sự đói khát và âm trầm. Phong Vân nhíu mày. Nàng nghĩ ngợi một lúc rồi đột nhiên hạ xuống dưới và đi vào bên trong trấn.

Ở ven đường, ngã tư đường, dòng người vẫn đông đúc như trước. Phong Vân nắm quả cầu hắc ám trong tay và chậm rãi thong dong đi bên cạnh bọn họ. Mọi người vẫn vui vẻ cười nói và dường như không biết gì về thứ vừa bay sát bên người bọn họ, một chút cảm giác cũng không có. Linh lực đen tối này cũng không gây thương tổn gì cho bọn họ.

Phong Vân đảo mắt một vòng, bước chân đi về hướng tổ chức lính đánh thuê của trấn. Ở tam đại lục này có nhiều phương thức sinh sống khác nhau, cũng không thiếu gì các cách kiếm tiền.

Nghiêng người dựa vào cửa của nhóm lính đánh thuê trong trấn, Phong Vân làm bộ như người đang xem náo nhiệt, không tiến không lùi, cứ như vậy dựa vào cửa.

Cửa lớn của nhóm lính đánh thuê không phải là nơi người đến người đi nườm nượp nhưng những người muốn vào được đều phải có linh lực. Từng tốp năm tốp ba các linh vương, linh tông, linh hoàng và linh giả cứ liên tục ra vào nơi này.

Phong Vân nắm quả cầu màu đen trong tay, tùy tiện vươn tay đặt nó xuống gần vị trí những người đang ra vào gần nhất. Cảm nhận được sự biến đổi của những người này, Phong Vân khẽ nhíu mày.

Khi những người có cấp bậc linh giả và linh vương đi qua nơi này, Phong Vân chỉ cảm thấy khí tức linh lực của bọn họ hơi xáo trộn một chút, nhưng cũng không đủ để khiến bọn họ bị dao động. Nói cách khác, những người có võ công cấp thấp sẽ không có nhiều phản ứng với thứ này. Nhưng mà, khi đám người có cấp bậc càng cao như linh tông, linh hoàng đi qua nơi này, Phong Vân liền rõ ràng cảm nhận được linh lực của bọn họ nhanh chóng bị mất đi, nhanh chóng bị thứ này ăn sạch.

Vớingười càng mạnh thì tốc độ ăn của nó càng lợi hại. Hơn nữa, đương sự hình như cũng chưa cảm nhận được điều gì ngay lúc đó.

Phong Vân nắm chặt quả cầu màu đen trong tay. Thứ này không nhằm vào tất cả mọi người của tam đại lục, nó chỉ nhằm vào những người có sức mạnh của không gian này. Nếu thế giới này không còn kẻ mạnh, những người còn lại sẽ là…

Sắc mặt Phong Vân vô cùng u ám. Nàng lập tức xoay người rời đi. Nàng muốn nói chuyện này cho đám người Mộc Hoàng và sư tử Hoàng Kim biết, cứ tiếp tục thế này thì không được, không thể được…

“Sao lại thế này? Linh lực của ta…”

“A, chuyện này… này…”

Tại thời điểm Phong Vân nhanh chóng rời đi, nhóm những người có cấp bậc linh lực cao bên dưới của trấn bỗng phát ra những tiếng kêu to kinh hãi. Sự khiếp sợ này khiến ai cũng phải xúc động. Sắc trời vẫn xanh biếc một màu, nhung lại làm cho người ta chấn động.

Đồng thời với lúc Phong Vân phát hiện ra chuyện đó, đám sư tử Hoàng Kim và Á Phi vốn phân ra làm hai phương để hành động cũng phát hiện có chuyện không ổn.

“Ầm.” Một điểm không gian suy yếu đã được niêm phong thật kín. Chỗ này đã là chỗ thứ bảy rồi.

“Sao ta cứ có cảm giác không ổn.” Nhìn điểm không gian suy yếu của vị diện đã dễ dàng được gia cố lại, Mộc Hoàng khẽ nhăn mặt nhăn mày.

“Quá yên ả.” Sư tử Hoàng Kim thu tay lại.

Quá yên ả. Tất cả các đối sách phòng hộ của nó căn bản là vô dụng. Đây không phải là tác phong của Thiên Phụ Sênh Thủy. Loại yên ả trước cơn bão này ngược lại càng khiến người ta sợ sởn da gà.

Một người một thú liếc nhau, mặt mũi cả hai đều nhăn tít lại.

“Ta thấy…”

“Mộc Hoàng, sư tử Hoàng Kim, lại đây, mau lại đây…”

Giữa lúc một người một thú còn đang hồ nghi thì tiếng nói đầy lo lắng của Ngàn Dạ Lan đột nhiên truyền đến trên đường truyền tin nội bộ.

“Có chuyện gì thế?” Mộc Hoàng lập tức trầm giọng hỏi.

“Mọi người mau tới đây, mau đến xem…” Tiếng nói của Ngàn Dạ Lan có vẻ không chắc chắn, bên trong chứa đựng đầy sự kinh ngạc và lo lắng.

“Đi!” Sư tử Hoàng Kim và Mộc Hoàng liếc mắt nhìn nhau rồi lập tức nói. Bọn họ xé rách không gian mà đi, trong nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng đâu nữa.

Bởi hai nơi cũng cách nhau không xa nên không cần sử dụng quá nhiều công phu. Trên trời nhoáng lên bóng người. Mộc Hoàng và sư tử Hoàng Kim đã có mặt ở chỗ đám người Ngàn Dạ Lan.

Hắc khí lượn lờ nhè nhẹ lan tràn cả sơn cốc, thoạt nhìn trông giống như khói bếp, cũng phiêu phiêu đãng đãng tỏa ra tám hướng không trung.

Giữa không trung lãng đãng sương khói, đám người Á Phi đứng phía dưới sơn cốc tối tăm cũng bị vây trong làn sương khói lượn lờ.

“Có chuyện gì thế này?” Mộc Hoàng kinh ngạc sải bước trong khoảng không rồi hạ xuống mặt đất nơi đám người Á Phi Li Giang đang đứng.

Sư tử Hoàng Kim lại trầm mặt xuống.

Sương khói lượn lờ dịch chuyển trong không khí, mà ở những nơi Mộc Hoàng đi qua, lại giống như nước với lửa, chúng lập tức tránh xa những nơi đó, chỉ lưu lại một mảng hư không. Khi tới gần, Mộc Hoàng thấy rõ quanh đám người Á Phi, Li Giang, Mặc Đế đều tràn ngập làn sương khói màu đen. Đám sương khói như vô số con rắn đen muốn xâm nhập vào cơ thể bọn họ. Nhưng rốt cuộc đám Á Phi đều là những cao thủ, khói đen tuy muốn xâm nhập nhưng không tìm được lối vào, đành phải trôi nổi tứ phía. Có điều, chúng cũng khiến đám người Á Phi phải nhíu mày.

Còn đám Hải Long thì lúc này đều khoanh chân ngồi trên mặt đất. Bọn họ nhắm chặt hai mắt, trên mặt đầy vẻ nghiêm túc, linh lực lưu chuyển quanh thân đối chọi lẫn nhau với đám khói đen dày đặc có mặt ở mọi chỗ kia.

“Hoàng Kim, Mộc Hoàng!” Ngàn Dạ Lan đã cảm nhận được sư tử Hoàng Kim và Mộc Hoàng từ rất xa. Hắn không khỏi vội vàng lao tới. Giữa đám cao thủ đang nghiêm túc đối kháng thì Ngàn Dạ Lan có công lực thấp nhất, ngược lại hắn lại chẳng có việc gì.

“Chuyện này là thế nào?” Sắc mặt của Mộc Hoàng thực trầm.

“Không biết. Tôi chỉ cảm thấy có rất nhiều khí tức khó chịu từ nơi này xông ra, sau đó bọn họ bị như vậy. Tôi đã nhờ Á Phi báo cho mọi người tới.”

Hắn không nhìn thấy, chỉ có thể cảm giác, tình hình cụ thể thế nào hắn thực không nắm rõ lắm. Chỉ biết bọn họ đang bị một năng lượng cổ quái bao quanh, mà trong số những người ở đây, chỉ có một mình hắn là không có việc gì.

Mộc Hoàng thấy Ngàn Dạ Lan nói cũng không sai, mặt hơi trầm xuống, hắn vung tay lên, một luồng ánh sáng màu trắng liền phủ lên Á Phi. Hắn vừa làm vừa cao giọng hỏi sư tử Hoàng Kim, “Đó là thứ gì vậy?”

Sau khi ánh sáng trắng thần thánh tiếp xúc với làn khói đen bao quanh Á Phi, lập tức, giống như chuột thấy mèo, trong nháy mắt, làn sương khói màu đen đã tản đi xung quanh và rời khỏi thân thể Á Phi.

Á Phi cũng đồng thời mở mắt, “Ngươi là khắc tinh với thứ này.”

Điểm ấy không cần Á Phi phải nói, Mộc Hoàng cũng hiểu rõ. Hắn bỗng vươn tay trước ngực kết một pháp quyết. Lập tức, một luồng sáng trắng lấy hắn làm trung tâm quét qua đám người Li Giang như lửa cháy lan ra đồng cỏ. Khi ánh sáng thần thánh lướt qua, làn sương khói màu đen lập tức bị ép lại như rắn rết.

“Con mẹ nó, đây là thứ gì vậy?”

“Lợi hại thật! Thiếu chút nữa là bị nó xâm nhập rồi.”

“Sức ép lớn thật…”

Linh lực thần thánh của Mộc Hoàng vừa lướt qua, đám người Li Giang, Hải Long đều được giải thoát trong nháy mắt. Mọi người đồng thời mở mắt ra và thở một hơi thật dài.

“Hoàng Kim, thứ đó là gì thế?” Á Phi đã sớm thoát thân, nhìn thấy sư tử Hoàng Kim đang đứng giữa không trung, hắn liền trầm giọng hỏi.

“Lực chiếm đoạt.” Sư tử Hoàng Kim trả lời thật ngắn gọn, “Còn lợi hại hơn thứ Phong Vân đã từng gặp phải.”

Lời này vừa nói ra, mọi người đang ồn ào nhất thời trở nên trầm mặc.

“Đâu đâu cũng có, không sắc không vị, là quân bài lớn nhất của Thiên Phụ Sênh Thủy khi đi xâm lược.” Sư tử Hoàng Kim chậm rãi hạ xuống mặt đất.

“Không sắc không vị?” Mộc Hoàng kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Đúng vậy. Không ai nhìn thấy chúng, chỉ có thể cảm giác có một năng lượng tà ác đang xâm nhập.” Li Giang lau lau mồ hôi nhỏ ra trên trán. Nếu không phải sự phòng ngự của bản thân bọn họ đủ cao thì nói không chừng hôm nay bị xâm nhập rồi.

Mộc Hoàng nghe nói thế, vẻ mặt lập tức có chút dao động. Khó trách không ai trong đám người Á Phi thoát thân ra ngoài, căn bản là bọn họ không nhìn thấy. Đơn giản chỉ là mọi người có công lực cao nên cảm nhận được nguy hiểm.

“Ta nhìn thấy có khói đen.” Vẻ mặt hiện lên sự dao động, Mộc Hoàng trầm giọng mở miệng.

“Ừm?” Đám người Á Phi, Mặc Đế đồng loạt quay sang nhìn Mộc Hoàng.

“Sức mạnh của ngươi đúng là khắc tinh của bọn chúng.” Sư tử Hoàng Kim liếc mắt nhìn Mộc Hoàng với vẻ coi thường.

“Nhưng mà, ngươi chỉ có thể đuổi chúng nó đi chứ không có cách nào tiêu trừ được.”

Thoáng nhìn ra phía sau lưng Mộc Hoàng, sư tử Hoàng Kim ngẩng đầu, tầm mắt có thể trông thấy đám sương khói màu đen đang tản ra xung quanh và ẩn nấp vào bên trong các vách đá của sơn cốc. Đám khói đen nhộn nhạo nhưng lại sợ năng lượng thần thánh lưu chuyển quanh người Mộc Hoàng nên không dám tới gần.

Mộc Hoàng nhìn theo ánh mắt của sư tử Hoàng Kim, vẻ mặt lại càng trầm xuống.

Hắn chẳng qua chỉ làm đám khói tản đi mà không hoàn toàn tiêu trừ được nó. Lực thôn tính này so với thứ Phong Vân đã gặp phải trước kia quả nhiên lợi hại hơn nhiều.

“Sao ngươi không ra tay?” Nhìn ra xung quanh nhưng không thấy bất cứ cái gì, Mặc Đế đột nhiên quay đầu lại hỏi sư tử Hoàng Kim. Mộc Hoàng không có cách nào tiêu trừ được, vậy sư tử Hoàng Kim với tư cách là thủ vệ của vị diện chắc phải làm được chứ?

Một lời này đã nhắc nhở mọi người. Tất cả đều nhất thời nhìn về phía sư tử Hoàng Kim.

Còn sư tử Hoàng Kim thì vẫn nhìn làn khói đen xa xa nhưng không hề mở miệng. Xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh.

“Sư tử Hoàng Kim không thể ra tay được.” Giữa bầu không khí yên tĩnh này, Ngàn Dạ Lan vẫn đứngbên cạnh Mộc Hoàng đột nhiên do dự mở miệng.

“Vì sao?” Li Giang nghe vậy có chút tức giận. Bảo vệ phương này là trách nhiệm của nó, vì cái gì mà nó lại không thể động thủ?

“Được cái này mất cái kia, ngươi có ý này phải không?” Mộc Hoàng trầm mặc tiếp lời.

Ngàn Dạ Lan nghe nói thế liền gật đầu, “ Tôi cảm thấy nơi này xuất hiện tình huống như vậy khẳng định là đòn tấn công của Thiên Phụ Sênh Thủy. Mà đòn tấn công này hẳn mới chỉ là bắt đầu, không phải là kết thúc. Trong chúng ta chỉ có một mình sư tử Hoàng Kim có khả năng tiêu trừ đòn tấn công này. Nếu sư tử bận việc tiêu trừ, vị diện sẽ không có người bảo vệ và sửa chữa. Mà cho dù sư tử chăm chú vào việc kia, được cái này mất cái khác, cho nên tôi mới cảm thấy không thể động thủ.”

Ngàn Dạ Lan vừa dứt lời, xung quanh vốn trầm mặc lại càng trở nên trầm mặc. Ngàn Dạ Lan nói đúng. Một chiêu này của Thiên Phụ Sênh Thủy quả thực rất cao tay.

“Nếu mọi nơi của tam đại lục đều lan tràn loại sương khói này…” Mộc Hoàng chưa nói hết câu, nhưng mọi người đều hiểu ý hắn định nói gì. Bởi vậy, cả đám lại đồng loạt biến sắc mặt. Sư tử Hoàng Kim cố đầu này sẽ mất đầu kia, kiểu gì cũng trí mạng. Mà nếu sư tử Hoàng Kim mệt mỏi quá độ, công lực sẽ tiêu hao rất nhiều. Nếu vị diện lại xảy ra chuyện thì ai sẽ là người giải quyết? Chỉ sợ đến lúc đó mới thực sự là tổn thất nghiêm trọng.

“Không có cách nào khắc chế sao?” Á Phi trầm mặc một hồi lâu mới trầm giọng mở miệng.

Sư tử Hoàng Kim lắc đầu, “Không có.”

Mỗi vị diện đều có tuyệt chiêu của vị diện, nó cũng không phải là đấng toàn năng.

“Vậy giờ…”

“Trước hết cứ đi lấp lại các nơi vị suy yếu đã.” Mặc Đế còn do dự chưa kịp mở miệng thì Mộc Hoàng đã đột nhiên nói.

Mộc Hoàng vừa nói xong, mọi người lại trở nên trầm mặc. Ngay sau đó, đám người Á Phi lại đồng loạt gật đầu.

Quyết định này của Mộc Hoàng thực tàn khốc. Nếu để khói đen tản ra khắp tam đại lục, đó sẽ là đòn trí mạng đối với các cao thủ. Nhưng mà, nếu vị diện bị phá hủy, đó sẽ không phải là đòn trí mạng đối với các cao thủ mà là đối với tất cả mọi người. Là như vậy, lựa chọn của một vị đế quân luôn là tất cả mọi người chứ không phải chỉ một bộ phận người nào đó.

“Vậy giờ hai đội chúng ta sẽ nhập thành một đội, mọi người theo ta, chúng ta phải nhanh chóng lấp hết tất cả các nơi suy yếu.” Nếu đã định như vậy rồi thì phải lập tức hành động.

“Được, để ta báo tin cho Mặc Khắc Đa…”

“Đế quân, đế quân, mau tới đây…”

“A, có thứ gì đó rất cổ quái, Mộc Hoàng…”

Đúng lúc Mặc Đế còn chưa nói xong thì tiếng kêu kinh hãi của đám người tộc người lùn và tộc Bỉ Mông đi theo Mộc Hoàng và sư tử Hoàng Kim đã vang lên trong đầu mọi người.

“Đi!” Mộc Hoàng lập tức quát khẽ một tiếng và là người đầu tiên vọt tới một hướng.

“Đuổi theo!” Sư tử Hoàng Kim vuốt móng vuốt một cái, một luồng linh lực bảy màu trong nháy mắt đã bao phủ lên tất cả mọi người, mang theo bọn họ phá không lao đi.

Ở một nơi khác, lúc này, khói đen đã tràn ngập khắp nơi trong không khí, không chỗ nào là không có. Đám người đi trinh thám của tộc người lùn và tộc Bỉ Mông cũng không phải là những kẻ tầm thường. Mà chính vì bọn họ không phải là những kẻ tầm thường nên lại càng bị áp bức nặng nề. Ngay lập tức, bọn họ bị bao phủ trong làn sương khói mà không ai nhìn thấy. Xảo quyệt, độc ác, đằng đằng sát khí.

Bay vút mà qua, kinh động chim nhạn.

Phong Vân tìm tới chỗ Mộc Hoàng, liếc mắt một cái nhưng không thấy Mộc Hoàng đâu, chỉ có cảnh tượng trước mặt thu vào tầm mắt.

Phong Vân nhất thời không dám chậm trễ. Nàng vỗ hai tay vào khoảng không. Một tấm lưới ánh sáng lập tức trùm lên đám khói đen nhánh kia.

Bạch quang tiêu trừ, hắc quang hấp thu.

Tiểu Thực lập tức ra đòn cướp đoạt ngay sau đó.

Trong thời gian ngắn, chỉ thấy khối sương khói mà đen khổng lồ nhanh chóng bị phân cách, tan rã, bị nuốt trọn.

“Phong Vân?” Vừa phá không mà đến đã nhìn thấy cảnh tượng như thế, Mộc Hoàng lập tức vừa vui sướng lại vừa kinh ngạc.

Từ khi nào Phong Vân đã trở nên lợi hại như thế? Hắn vừa kinh ngạc vừa không kiềm chế được một niềm vui sướng vô tận đang trào dâng tận đáy lòng. Hắn vui sướng vì Phong Vân hoàn toàn khỏe mạnh đã xuất hiện trước mặt, cũng vui sướng vì Phong Vân lại có cách khắc chế được đám sương khói này.

Pháp quyết huy động. Đám sương khói khổng lồ lại tiếp tục bị Phong Vân và Tiểu Thực cướp đoạt thành một khối cầu nhỏ.

“Tuyệt vời!” Á Phi đi theo đằng sau khi thấy tình hình như vậy liền cao giọng khen một câu hiếm có.

“Bóng tối và ánh sáng dung hợp…” Sư tử Hoàng Kim kinh ngạc. Giữa cơn kinh ngạc, hai mắt nó bỗng sáng rực lên.

“Mộc Hoàng!” Phất tay thu lấy mọi hắc khí ở nơi này, Phong Vân xoay người bổ nhào về phía Mộc Hoàng.

Mộc Hoàng không chút suy nghĩ dang tay ôm trọn lấy Phong Vân. Hắn ôm chặt lấy nàng, cảm giác được sự chân thực của cơ thể, của nhiệt độ cực ấm. Mộc Hoàng ôm lấy Phong Vân, quanh mắt bỗng dâng lên một cảm giác nóng ấm.

Phong Vân còn sống, còn sống…

“Mộc Mộc!” Cảnh nhận được nỗi xúc động của Mộc Hoàng, Phong Vân ôm chặt lấy thắt lưng hắn.

“Tốt quá, tốt quá!” Mộc Hoàng ôm lấy Phong Vân, hốc mắt đã đỏ ửng lên. Lúc rời xa hắn đã vô cùng kích động. Cũng không biết khi nào thì gặp lại, nên… Thì ra không phải không muốn, không phải không nhớ, chính là không dám muốn, không dám nhớ, không dám cầu mong… Mà lúc này, khi ôm nàng trong vòng tay, khi cảm nhận được nàng, hắn mới biết sâu trong đáy lòng mình có bao nhiêu lo lắng, bao nhiêu thương nhớ, bao nhiêu hận không thể tự mình bảo vệ cho nàng, bao nhiêu…

“Đừng khóc!” Ngẩng đầu thấy Mộc Hoàng đã đỏ hoe hốc mắt, Phong Vân cắn chặt hàm răng, nhưng trên mặt lại cố nặn ra một vẻ tươi cười sáng lạn.

“Không khóc!” Mộc Hoàng hít sâu một hơi rồi chậm rãi đáp lại Phong Vân bằng một nụ cười tươi tắn.

Trời vẫn vậy, người vẫn như thuở ban đầu, thật tốt, tốt quá!

“Được rồi, đừng ôn chuyện nữa, làm chuyện chính trước đã. Phong Vân, ngươi có thể thu tóm được năng lượng cổ quái từ nơi đó tới ư?” Giữa lúc hai người đang im lặng nhìn nhau, Li Giang không chút khách khí đi tới ngăn cản. Sau đó, hắn túm lấy Phong Vân, nhìn quả cầu đen đang ở trong tay nàng.

Phong Vân lấy lại bình tĩnh. Nhớ tới chuyện vừa rồi, nàng cũng biết chuyện nào quan trọng hơn.

Lập tức, cũng không tiếp tục vướng vào tư tình nhi nữ nữa, Phong Vân thoáng nhìn Mộc Hoàng rồi nói, “Đế Sát cho ta hoa chi linh.”

Lời này vừa nói ra, Mộc Hoàng lập tức nhíu mày nhưng không nói gì.

Đế Sát, hoa chi linh, hắn ta lại dám…

Mà hai mắt của Á Phi lại sáng lên, “Ba thứ đã dung hợp với nhau?”

“Đúng.” Phong Vân gật đầu.

“Không sợ thứ này?” Mặc Đế truy hỏi gát gao.

“Sợ cái gì? Thu phục nó dễ như trở bàn tay.” Không đợi Phong Vân trả lời, Tiểu Thực đã vênh vang thừa nhận.

“Tốt!” Lời này vừa nói xong, sư tử Hoàng Kim lập tức vỗ móng vuốt.

“Vậy chúng ta phụ trách sửa chữa, cô phụ trách thâu tóm mấy thứ này, hai bút cùng vẽ.” Sư tử Hoàng Kim lập tức nói, vừa nói, nó vừa nhanh chóng phân tích tình hình trước mắt và những nhiệm vụ tất yếu cho Phong Vân hay. Tâm linh trao đổi với tâm linh, mọi chuyện nhanh chóng được kể lể xong xuôi. Phong Vân ngay lập tức hiểu được tình hình trước mắt. Nàng lập tức không do dự gật đầu, “Được.”

“Vân Vân, việc này…”

Tiểu Thực còn chưa nói xong những lời nói kinh ngạc thì Phong Vân liền ngăn cản, “Ta sẽ cố hết sức.”

Tam đại lục rộng lớn như vậy lại cùng đồng thời xuất hiện thứ này, Phong Vân nàng lại chỉ có một, nàng làm sao có thể giải quyết được tất cả mọi vấn đề? Đó cũng là một nguyên do vì sao lúc trước nàng phải tìm kiếm Mộc Hoàng. Nhưng với tình hình hiện tại, nàng sẽ lâm trận một mình, cũng tự làm tự chịu.

Mộc Hoàng biết việc đó gây khó khăn cho Phong Vân thế nào, nhưng lúc này…

Lặng im không tiếng động, Mộc Hoàng chỉ nắm chặt lấy bàn tay Phong Vân. Phong Vân cũng nắm tay hắn. Giữa hai người có một sự vương vấn khó rời. Hàng ngàn hàng vạn ngôn ngữ đều gửi gắm trong cái nắm tay thật chặt này.

“Các ngươi tiếp tục công việc đi. Ta đi đây.” Vận sức nắm chặt lấy tay Mộc Hoàng một cái rồi lập tức buông ra, Phong Vân ra hiệu cho mọi người cùng cố gắng rồi xoay người bước đi.

Thời gian không chờ chúng ta, không thể chờ được.

Mộc Hoàng nhìn thấy Phong Vân phong trần mệt mỏi tới đây, rồi chỉ một cái ôm một cái nắm tay đã phải rời đi. Hắn không khỏi nhìn theo bóng dáng bình tĩnh của Phong Vân.

Mãi tới lúc không còn trông thấy gì nữa.

Hít sâu một hơi, Mộc Hoàng bỗng quay đầu lại nhìn mọi người đang lẳng lặng chờ hắn, “Bắt đầu thôi.”

Bắt đầu, không vì người khác, không vì mọi người, mà vì chính đất trời nơi mình đang sinh sống, cùng cố gắng.

Gió lạnh se se thổi, ai nói vô tình, ai nói đa tình…

Tại Đế cung Nam Viên…

“Phong Vân, chỗ này lại xuất hiện tình trạng tương tự…”

“Phong Vân, thị trấn Mộng ở Tinh Vực…”

“Phong Vân, tại Đế quốc Thiên Khung…”

“Phong Vân…”

Những âm thanh bẩm báo dị thường có liên tiếp vang lên. Với mỗi lần thông báo, Phong Vân lại lao tới một nơi để thu phục. Ban ngày, đêm tối, đêm tối, ban ngày, không có thời gian nghỉ ngơi, không có thời gian nhàn hạ. Nhưng những nơi khói đen xuất hiện không những không ít đi mà ngược lại càng ngày càng nhiều. Ngàn Dạ Cách, Phượng Vũ Náo cũng không ngừng thu thập tin tức tình báo từ tam đại lục và truyền lại vô số tin tức cho Phong Vân.

Thế nhưng Phong Vân chỉ có một.

Bóng đêm mông lung…

“Phong Vân, nghỉ ngơi chút đi!” Phượng Vũ Náo cầm một tập tin tức tình báo thật dày, nhìn thấy Phong Vân đã hơn mười ngày chưa chợp mắt tí nào, hắn liền nói với nàng với vẻ thương xót.

Người không phải làm bằng sắt thép. Phong Vân cứ liều mạng cướp đoạt bắt giữ ở mọi nơi nhưng cũng không thể không được nghỉ ngơi chút nào.

“Ta không sao. Đưa cho ta nơi xảy ra vấn đề đi!” Phong Vân tựa vào ghế rồng của Mộc Hoàng nghỉ ngơi một lát rồi lại mở mắt ra.

“Phong Vân…” Ngàn Dạ Cách ở bên cạnh cũng không chịu được phải mở miệng.

“Đưa ta đi! Ta biết tự phân chia sức lực.” Phong Vân cười cười, ngón tay vẫy trong không trung. Tập tin tức tình báo đã nằm trong tay nàng.

Phong Vân nhìn thoáng qua một cái rồi xoay người biến mất ngay giữa cung điện Nam Viên.

Phượng Vũ Náo và Ngàn Dạ Cách thấy vậy liền đưa mắt nhìn nhau. Cả hai không nói lời nào, chỉ im lặng lắc đầu. Đáng tiếc là bọn họ không giúp gì được, chỉ có thể thu thập tin tức tình báo. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Phong Vân…

Haiz, chỉ mong bọn Mộc Hoàng nhanh lên một chút.

Gió đêm lại nổi, không khí nơi nơi đều trong trẻo nhưng lạnh lẽo.

Ở một phương bên này, Đế Sát nhìn về hướng Nam Viên xa xa và nhíu chặt mày lại. Hắn đã sớm phát hiện ra tình huống dị thường ở mọi nơi. Có điều thứ đó vô hại với Hắc Ngục bọn họ, hắn cũng không muốn để ý tới.

Nhưng mà, Phong Vân mệt mỏi quá, nàng…

Ngóng nhìn trời đêm, thật lâu sau, Đế Sát bỗng khe khẽ thở dài một tiếng rồi xoay người bước vào trong đêm tối.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: antunhi
     
Có bài mới 27.06.2016, 01:25
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11124
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.66
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hắc đạo vương hậu nữ nhân: ngươi đừng quá kiêu ngạo - Nhất Thế Phong Lưu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


C629: Bắt đầu phản công


Gió se se lạnh. Thời tiết càng lúc càng lạnh hơn.

“Ầm…” Lại một tiếng va chạm nặng nề rung trời chuyển đất vang lên. Cả khu vực ngoại thành của thủ đô Diêm Độ thuộc Đế hoàng quốc Tinh Vực bị bao phủ bởi sương khói lượn lờ che thiên lấp nhật.

“Núi sập à?”

“Không giống. Chắc là cao thủ so chiêu đấy.”

“Cũng có thể. Nào, uống tiếp đi!”

“Được.”

Người trong thủ đô Diêm Độ đều vô cùng thờ ơ nhìn lướt qua đám sương khói bụi đất đang bay lên mù mịt kia, ai nấy vẫn thản nhiên làm những việc mình đang làm như trước, hoàn toàn không biết được ở đằng kia đang xảy ra chuyện gì.

Mà ở vùng ngoại ô, tấm lưới hai màu bạch hắc đang từ từ lắng đọng xuống dưới. Trong tay Phong Vân lại xuất hiện một quả cầu linh lực màu đen nhỏ bằng nắm tay.

“Bọn chúng càng lúc càng hung mãnh.” Tiểu Thực ngồi trên đầu vai Phong Vân trầm giọng nói.

Phong Vân gật đầu nhưng không nói gì. Mới bắt đầu, quả cầu linh lực chỉ nhỏ bằng cái móng tay, đến bây giờ chúng đã bằng cái nắm tay, hơn nữa đã bắt đầu lộ ra hình hài thực sự, không còn vô hình vô tướng như lúc ban đầu nữa. Nhất định là Thiên Phụ Sênh Thủy đã gia tăng sức mạnh. Như vậy, có thể nói cách khác, chính vì những hành động của Mộc Hoàng và sư tử Hoàng Kim đã gây cản trở cho sự xâm lược của Thiên Phụ Sênh Thủy nên bọn chúng mới không thể không gia tăng áp lực.

“Tiếp tục!” Trong lòng Phong Vân nghĩ gì, Tiểu Thực lập tức sẽ biết. Sau khi Phong Vân ném lại hai chữ này, Tiểu Thực liền chẳng nói chẳng rằng biến mất cùng Phong Vân.

Trời xanh bao la, mây trắng bị gió thổi tụ lại từng cụm, thoạt nhìn trông như những con tuấn mã ở trên trời đang thiên biến vạn hóa. Mọi thứ đều trông có vẻ yên ả, để rồi sau đó lại nổi cơn sóng gió mãnh liệt. Dân chúng bình thường ở tam đại lục không cảm nhận được chuyện gì đáng sợ đang diễn ra. Nhưng những cao thủ lại sớm phát hiện có chuyện không ổn. Đồng thời, những mật thám lẩn khuất bên cạnh bọn họ cũng đã tung ra các tin tức do các hoàng đế của tam đại lục tuyên bố. Tất cả các cao thủ ngoài cấp bậc linh tông nếu muốn tránh được kiếp nạn lúc này thì phải nhanh chóng tập trung ở đế đô của Đế hoàng quốc Nam Viên. Tin tức bí mật này không nhắm vào tất cả mọi người của tam đại lục mà chỉ nhắm vào các cao thủ. Bởi vậy, những cao thủ còn chưa bị hại và đã cảm thấy có sự không ổn, ngay khi biết được tin tức này, liền từ bốn phương tám hướng đổ về đế đô của Nam Viên.

Phong Vân không thể bảo hộ được cho tất cả các cao thủ của tam đại lục, như vậy, để tránh một cuộc đại náo động, Ngàn Dạ Cách và Phượng Vũ Náo đã nghĩ ra cách này. Tất cả đều tề tựu ở Nam Viên thì Phong Vân sẽ không bận rộn như vậy nữa. Hơn nữa, mọi người cũng có thể được bảo vệ tốt hơn. Còn với những người có linh lực cấp thấp thì mất đi một chút linh lực hay thêm một chút, đối với họ mà nói thực sự cũng không phải là vấn đề cần lo lắng.

Mùa đông càng lúc càng khắc nghiệt, trời đất đều trắng xóa một màu. Nhưng ở Nam Viên lúc này lại khí thế ngất trời. Trên khoảng không của Đế đô Nam Viên có một tấm lưới nhàn nhạt được dệt bằng linh lực hai màu hắc bạch, khiến nơi này được bảo vệ mọi mặt, khói đen không thể tiến vào. Cũng bởi vậy mà Đế đô Nam Viên lúc này cơ hồ kín đặc những người, đầu đường cuối ngõ nơi nơi đều là người, nơi nơi đều là cao thủ.

“Ầm ầm ầm…”

Liên tiếp vang lên những tiếng ầm từ các tam đại lục hướng tới. Phong Vân tiếp tục tận tụy tận lực làm người bảo vệ cho cả tam đại lục.

Mặt trăng cong cong tỏa sáng xuống màn đêm mông lung.

“Phong Vân, ta thấy cô không phải chạy khắp nơi nữa, chỉ cần ngồi ngay tại đây là được rồi.” Phượng Vũ Náo nhìn PhongVân vừa mệt mỏi trở về.

Phong Vân đang uống nước. Khi nghe nói thế, nàng cũng không ngẩng đầu lên.

“Ta thấy Phượng Vũ Náo nói rất đúng. Đại đa số các cao thủ của tam đại lục đều tập trung ở đây. Nơi này lại có sức mạnh của cô áp chế, hẳn là không có vấn đề gì. Cô không cần phải chạy ngược chạy xuôi nữa…”

Ngàn Dạ Cách còn chưa dứt lời, Phong Vân đã nâng chén ngắt ngang lời hắn. Khóe miệng mệt mỏi của nàng hơi cong lên vẻ tươi cười.

Phong Vân chậm rãi nói, “Nhóm Mộc Hoàng đang cố gắng sửa chữa. Ta có thể bỏ ra được chút sức lực nào thì sẽ bỏ từng ấy. Tuy các ngài nói đại bộ phận các cao thủ đều đã ở đây nhưng dù sao đó cũng chỉ là đại bộ phận. Nếu chỗ sư tử Hoàng Kim xảy ra chút sai lầm nào, ta nghĩ phải chừa chút cao thủ ở lại tam đại lục. Nếu trực diện chống lại, chúng ta cũng…”

Phong Vân không nói hết câu nhưng ý tứ trong đó thực đã rõ ràng. Nàng chưa bao giờ là người đem trứng đặt cùng một rổ. Nếu chỗ Hoàng Kim và Mộc Hoàng xảy ra sai lầm, không gian của bọn họ chẳng phải ngay cả chống đỡ cũng không làm được hay sao?

Khó mà làm được, tuyệt đối không làm được.

Ngàn Dạ Cách và Phượng Vũ Náo nghe nói thế liền đưa mắt nhìn nhau. Trong mắt cả hai đều hiện lên vẻ thấu hiểu, bàn tay của họ cũng đồng thời nắm chặt lại. Bọn họ thật vô dụng, đều không có cách nào giúp đỡ được, chỉ có thể làm những việc này đó…

“Mỗi người một việc.” Phong Vân nhìn ra vẻ uể oải của hai người, nàng nhẹ nhàng nở một nụ cười. Mỗi người một việc, như một dụng cụ cơ khí, cũng không phải chỉ có lưỡi dao sắc nhọn mới có ích. Nó dựa vào sự hợp tác của tất cả các linh kiện.

“Các ngài đưa tin tức mới cho ta đi!” Sau khi ăn uống no đủ, Phong Vân lại ngẩng đầu lên nhìn Ngàn Dạ Cách.

“Tin tình báo lúc này…”

“Báo…”

Ngàn Dạ Cách mới mở miệng thì bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng nói vội vã và nghe ra vạn phần cấp bách.

“Chuyện gì thế?” Mọi người lập tức biến sắc. Vội như vậy chẳng lẽ…

Vội vàng lao tới, người vừa tới thì ra là Mạnh Khoát và Hách Liên Phong Lôi.

“Nói đi!” Vừa thấy người lao tới là hai người bọn họ, sắc mặt Ngàn Dạ Cách càng trầm. Tin tức có thể khiến hai người bọn họ xúc động như thế thì…

Lúc này, trên mặt hai người vừa lao vào hiện lên một cảm xúc không thể nói rõ. Cả hai đều kích động không ra kích động, vui sướng không ra vui sướng, hoảng loạn không ra hoảng loạn nhìn người đang ngồi quanh bàn, thật khiến người ta kinh hãi một cách khó hiểu.

“Phong Vân… Này…” Hách Liên Phong Lôi vừa nhìn thấy Phong Vân liền xông lên đưa cái hộp trong tay cho nàng. Nàng ấy xúc động đến nỗi nói còn không kịp nói xong.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Cái gì đây?” Phượng Vũ Náo nhăn mày lại.

Mạnh Khoát đứng một bên đã sớm hồi phục. Hắn lập tức nhanh chóng quay sang nói với Phong Vân, “Đế Sát đưa cho muội.”

“Đế Sát?” Phong Vân cầm lấy hộp gì đó từ trên tay Phong Lôi, khi nghe Mạnh Khoát nói thế, nàng không khỏi mở miệng hỏi với vẻ vô cùng kinh ngạc.

Đế Sát đưa thứ này cho nàng ư? Đế Sát đưa cho nàng cái gì vậy?

“Người đâu rồi?” Tiểu Thực đang ăn uống một bên cũng kinh ngạc ngẩng đầu lên.

“Đi rồi.” Hách Liên Phong Lôi giờ mới lấy lại hơi thở. Nàng ấy liếc mắt nhìn Phong Vân đang kinh ngạc một cái, trên mặt hiện lên một tia thở dài, “Vừa rồi bọn tỷ tuần tra bên ngoài thành thì gặp hắn. Hắn nói đem thứ này cho muội, và bảo muội nhìn tự nhiên sẽ biết là cái gì. Sau đấy, hắn không nói gì nữa mà bước đi luôn.”

“Ta đã để hắn đi vào nhưng hắn không đi.” Mạnh Khoát xen vào một câu. Tuy bọn họ không thể nói là yêu thích cái người tên Đế Sát này nhưng dù sao hắn cũng không phải là kẻ địch. Mà hắn còn đến cho Phong Vân thứ này, động cơ của hắn…

Phong Vân nghe Phong Lôi và Mạnh Khoát nói thế liền khẽ nhíu mày. Sau đó, nàng cúi đầu mở hộp gỗ.

Sao lúc này Đế Sát lại muốn tặng nàng thứ này? Hắn muốn đưa cho nàng cái gì vậy?

Hộp còn chưa mở ra nhưng Phong Vân bỗng cảm nhận được. Nàng cảm nhận được một sức ép nặng trĩu, đúng là một loại sức ép không thể nói thành lời.

Trong cung điện trong nháy mắt trở nên yên tĩnh. Ngàn Dạ Cách, Phượng Vũ Náo, Mạnh Khoát, và ngay cả Phong Lôi cũng không nói gì. Có nhận hay không để Phong Vân tự quyết định mới phải.

Giữa bầu không khí trầm mặc, Phong Vân đột nhiên hít sâu một hơi và mở chiếc hộp ra.

Nàng đã nợ Đế Sát rất nhiều, lần này coi như…

Coi như… Coi như cái gì Phong Vân còn chưa kịp nghĩ ra thì đã bị thứ trong hòm làm cho xúc động. Nàng lập tức đứng lên.

Sau khi chiếc hộp màu đen được mở ra, một vầng sáng thuần túy màu đen chậm rãi nở rộ từ bên trong hộp. Không có khí thế bức người, không có cảm giác âm hàn, đó là một loại sức mạnh tự nhiên thuần khiết. Nhẹ nhàng bay lên từ trong hộp, nguồn năng lượng màu đen đó cứ xoay tròn bay múa giống như một đứa trẻ nghịch ngợm vừa từ hộp nhảy ra. Nó khiến người ta có cảm giác vạn phần sảng khoái.

“Lấy ám chế ám, lấy bạo chế bạo.” Tiếng nói của Đế Sát vốn vạn phần âm trầm mà lúc này lại nghe ra vô cùng nhu tình từ trong hộp vang lên. Cùng với nguồn năng lượng màu đen kia, nó gây cho người ta một cảm giác…

“Thứ này… Vật này…”

“Phong Vân, đó là cái gì vậy? Đó là cái gì?”

Nhìn thấy vật ở trong hộp, lại nghe lời nói của Đế Sát, Ngàn Dạ Cách và Phượng Vũ Náo vô cùng kinh ngạc. Hai người gần như vội vàng không kịp chờ đợi mà xông lên phía trước và nhìn không rời mắt. Bọn họ không thể nói rõ đây là thứ gì, có điều, cả hai đều có thể cảm giác được nguồn năng lượng này là sức mạnh hắc ám thuần khiết…

Bàn tay nâng hộp cũng hơi run run, Phong Vân nhìn nguồn năng lượng hắc ám trong hộp, tâm trạng vô cùng vui mừng xen lẫn cả những chua xót vô số.

Đế Sát, Đế Sát này, sau này nàng phải đối mặt thế nào trước đại ân tình hôm nay của hắn, đối mặt thế nào đây? Sức mạnh hắc ám thuần khiết này đã được chính hắn dùng sức mạnh của mình để sửa sang lại.

“Năng lượng hắc ám thuần túy, năng lượng này… A, đúng rồi, ta có cảm giác thứ này nhất định có thể áp chế đám sương khói hắc ám của Thiên Phụ Sênh Thủy.” Khi Ngàn Dạ Cách đang hỏi thì Tiểu Thực đột nhiên nhảy dựng lên. Nó cảm giác được thứ này nhất định sẽ áp chế được sức mạnh kia, nó cũng hoàn toàn là vì khắc chế sức mạnh kia nên mới tồn tại.

Tiểu Thực vừa nói xong, trong mắt Ngàn Dạ Cách và Phượng Vũ Náo đã ánh lên vẻ vô cùng vui mừng. Cả hai đều nhất tề ngẩng đầu lên nhìn Phong Vân.

Phong Vân hít sâu một hơi rồi chậm rãi gật đầu xác nhận. Đây là năng lượng hắc ám đã được Đế Sát sửa lại. Nàng sẽ không nhận nhầm. Đế Sát từng nói với nàng hắc ám trong thiên hạ vốn cùng một nhà. Ngày đó, Thiên Phụ Sênh Thủy có thể giúp Hắc Ngục bọn họ thì Hắc Ngục đương nhiên cũngcó năng lực khắc chế những thứ của Thiên Phụ Sênh Thủy. Chỉ có điều Đế Sát hắn không muốn giúp bọn Mộc Hoàng mà thôi. Vậy mà lúc này hắn lại đưa thứ này cho nàng…

Không thể hiểu được vì sao Đế Sát lại thay đổi chủ ý, không thể hiểu được trong lòng Đế Sát đã trải qua những suy nghĩ thế nào, Phong Vân chỉ biết thứ trong tay nàng có sức mạnh nặng tựa ngàn cân.

“Tốt quá, Đế Sát này thật quá tuyệt vời…”

“Đại lục này được cứu rồi…”

“Ta đã đoán hắn nhất định sẽ giúp chúng ta. Quả nhiên… quả nhiên…”

Lúc này, đám người Ngàn Dạ Cách đã khó nén được kích động. Có điều, khi nhìn thấy vẻ mặt vừa vui lại vừa nặng nề của Phong Vân, mấy người đều nhất tề phục hồi lại tinh thần.

Đế Sát là người của bóng tối hắc ám, hắn lại làm như vậy… Bên trong chuyện này…

“Phong Vân, việc này…”

“Nhờ mọi người đi báo tất cả các cao thủ ngoài cấp bậc linh tông bày trận ở đế đô, giúp ta một tay!” Vung tay lên ngắt lời Ngàn Dạ Cách, Phong Vân đóng sập nắp hộp lại và lớn tiếng nói.

Đế Sát đưa cho nàng thứ này nghĩa là muốn giúp nàng, muốn giúp không gian này. Vậy nàng sẽ không lãng phí tâm ý của hắn.

“Được!” Nhìn bóng lưng thẳng thắn cao ngạo của Phong Vân, đám người Phượng Vũ Náo trầm mặc trong nháy mắt rồi lập tức đồng loạt nhận lời. Không có gì cấp bách hơn so với việc phải ứng phó với vấn đề hiện tại.

“Chúng ta cũng tham gia!” Khi tiếng “Được” vang lên thì tiếng nói cua sư phụ Diêm La đột nhiên xuất hiện bên tai mọi người.

Trong đêm đen, sư phụ Diêm La và sư bá Thần Tiên đang đứng trên khoảng không bên ngoài tẩm cung. Khi nơi này phát sinh vấn đề, bọn họ cũng đã cảm nhận được có gì đó không ổn. Mà lúc này không phải lúc bọn họ chỉ lo cho bản thân mình.

“Có chuyện gì sau này hãy tính, hiện tại ta tin rằng ở đây ngoại trừ Phong Vân ra thì không ai có công lực cao hơn hai chúng ta.”

“Chúng ta cũng phải bảo vệ nhà của mình, không thể đổ trách nhiệm cho người khác.” Sư phụ Diêm La và sư bá Thần Tiên đồng thời mở miệng.

Phong Vân nhướn mày nhìn lướt qua hai người rồi bước ra ngoài.

“Được.” Nàng chỉ để lại một tiếng đồng ý âm vang giữa không trung.

Đêm sâu vốn lạnh nhưng hôm nay lại nóng như lửa. Lấy Đế đô Nam Viên làm trung tâm, tất cả các cao thủ cấp bậc linh đế, linh hoàng, linh tông đã tụ tập lại đây đều khoanh chân ngồi thành vòng tròn từ trong ra ngoài, tay nắm tay, vai kề vai, cơ hồ vây kín cả Đế đô Nam Viên rộng lớn. Tất cả dân chúng bình thường trong Đế đô đều lùi ra ngoài cùng và lẳng lặng quan sát. Mấy chục vạn người tập trung lại một chỗ nhưng một tiếng tạp âm cũng không hề có. Chỉ có yên tĩnh, tĩnh lặng một cách kỷ luật và nghiêm mình. Mà ở trung tâm của vòng tròn chồng chất các cao thủ đó chính là bốn người sư phụ Diêm La, sư bá Thần Tiên, Ngàn Dạ Cách, Phượng Vũ Náo. Bốn người trấn ở tứ phương và ngồi vây quanh thành một vòng tròn. Ở giữa bọn họ là Phong Vân và Tiểu Thực ngồi đối diện nhau, ở giữa đặt cái hộp màu đen kia.

“Chuẩn bị!”

Tiếng ra lệnh vang lên. Linh lực các màu lập tức ào ào tuôn ra. Trong nháy mắt, ánh sáng bức người đã sáng rọi cả một khoảng không. Người này dựa vào người kia, linh lực truyền lại cho nhau và cùng ào ào đổ vào trung tâm của vòng tròn. Linh lực bốn màu được huy động. Bốn người ngồi vây quanh Phong Vân có nhiệm vụ làm cầu nối, linh lực các màu đi qua chỗ bọn họ rồi hướng tới chỗ Phong Vân.

“Lấy ám khắc ám, lấy bạo chế bạo.” Tiếng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng vang vọng giữa không trung. Khi Phong Vân cất tiếng, chiếc hộp kia được mở ra, một luồng năng lượng màu đen thoát ra và nằm trên tay nàng. Tấm lưới ánh sáng hai màu hắc bạch đan xen chịu tải trọng của nguồn năng lượng đen tối cực hạn kia lập tức trở nên cuồn cuộn như thủy ngân và như lửa cháy lan ra đồng cỏ, trong nháy mắt đã lấy Phong Vân làm trung tâm mà mở rộng ra khắp bốn phương tám hướng. Bao trùm lên cả Đế đô Nam Viên, đi qua khu vực của Đế hoàng quốc, bay qua Nam Viên, bao trùm cả Thiên Khung Tinh Vực…

Núi núi sông sông, màn trời xanh thẳm. Lúc này, cả đất trời giống như chỉ còn lại có Đế đô Nam Viên, chỉ có ánh sáng hắc bạch được sức mạnh hắc ám hỗ trợ bao trùm lên từng góc của tam đại lục.

Gió lạnh bay lên cũng không thể chống lại vạn người cùng đồng tâm hiệp lực.

Giữa đêm tối bao trùm, Đế Sát nhìn luồng linh lực bao trùm lên chỗ hắn như mặt nước đảo qua. Gương mặt của hắn được bao phủ trong bóng tối nên không nhìn rõ cảm xúc, chỉ biết cả người hắn đã tựa vào thân cây phía sau, thật lâu, thật lâu…

Đêm mê đắm, không biết vì ai?

“Sức mạnh gì vậy?”

“Ồ, mạnh quá, bao trùm cả một phương vị diện.”

“Sức mạnh của Phong Vân sao?”

Nguồn năng lượng bàng bạc trèo non lội suối bao trùm lên cả thiên địa, kéo đến tận chỗ đám người Mộc Hoàng đang có mặt.

Ngừng lại mọi việc, đám người Á Phi Hoàng Kim kinh ngạc nhìn nguồn năng lượng cường đại lại ôn nhu đang bao trùm lên cả bọn họ. Khi nguồn năng lượng này quét ngang qua, đám khói đen vẫn bao vây bọn họ từ đằng xa nhưng vì có sự che chở của Mộc Hoàng nên không tới gần được lại giống như bông tuyết gặp mặt trời, trong nháy mắt đã bị trừ khử.

Đó là sự biến mất triệt để hoàn toàn.

Mọi người chấn kinh. Bản lĩnh của Phong Vân đã tới mức này rồi sao?

“Sức mạnh hắc ám!” Giữa bầu không khí khiếp sợ, Mộc Hoàng đột nhiên mở miệng.

Sư tử Hoàng Kim đứng bên cạnh hắn cũng gật gật đầu, “Chắc là do Đế Sát giúp đỡ. Hắc ám vốn có cùng nguồn gốc. Nếu muốn tiêu diệt thứ này, Đế Sát chắc chắn biết cách khắc chế bọn chúng hơn chúng ta.”

Sư tử Hoàng Kim vừa dứt lời, mấy người đứng quanh liền đưa mắt nhìn nhau.

Đế Sát, lại là Đế Sát. Rốt cuộc người này có thể vì Phong Vân mà trả giá bao nhiêu? Không ai ngờ được Đế Sát sẽ ra tay vì vùng đất này. Bởi bọn họ biết tính tình của hắn, hắn chỉ biết vì Phong Vân mà thôi.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

“Chúng ta nên cảm tạ hắn.” Mộc Hoàng lại mở miệng lần nữa, giọng điệu rất ổn định và bình thản.

“Đúng vậy!” Li Giang tiếp lời.

Cho dù xuất phát từ lý do nào thì kết quả là mảnh đất này đã được yên ổn, vậy cũng nên cảm kích hắn ta.

“Vậy chúng ta còn chờ gì nữa? Ám chiêu của Thiên Phụ Sênh Thủy đã bị Phong Vân phá, bọn chúng chắc chắn sẽ như chó cùng rứt dậu. Chúng ta càng phải đẩy nhanh tốc độ lên.” Á Phi lên tiếng.

“Làm việc thôi!”

“Tiếp tục!”

Các tiếng nói lập tức vang lên. Mọi người có mặt ở nơi này lại tiếp tục lao vào công việc.

Mà lúc này, Thiên Phụ Sênh Thủy lại rơi vào một mảng âm trầm.

“Ầm…” Một tiếng vỡ nứt nặng nề vang lên. Chiếc ghế tinh thạch đã bị bể thành bột phấn.

“Được, được lắm, rất có bản lĩnh, bọn chúng lại có thể làm được cơ đấy.” Tiếng nói âm lãnh vang lên bên trong cung điện hoa lệ lại càng tăng thêm sự dữ tợn.

“Phương pháp ám tối đã không được thì chúng ta tấn công đi?” Một tiếng nói vô tình khác lập tức vang lên.

“Được. Ta rất muốn xem vị diện này có bao nhiêu bản lĩnh. Người đâu, từ hôm nay…”

Gió chợt nổi, bên trong vị diện đầy đất đá lởm chởm nổi lên sát khí hôi hổi.

“Không xong rồi! Thông đạo của vị diện càng sụt nhanh hơn!”

“Thiên Phụ Sênh Thủy đã có hành động rồi.”

“Nhanh lên, nhanh lên!”

Thiên Phụ Sênh Thủy bên kia vừa từ bỏ cách thức ám muội chuyển sang tấn công, đường thông đạo giữa hai vị diện lập tức bị thoát phá với tốc độ càng lúc càng nhanh hơn.

Đồng thời, đám người Mộc Hoàng ở bên này cũng càng đẩy nhanh tốc độ.

Ngươi phá, ta sửa, xem ai nhanh hơn, xem ai sắc bén hơn? Một phút một giây cũng đều liên quan tới sự sống cái chết.

Một ngày mới tươi đẹp lại bắt đầu…

Ngay tại giờ phút sinh tử này, ở biên giới của vị diện lại chớp lên mấy bóng người. Đó là mấy người Phong Vân, sư phụ Diêm La, sư bá Thần Tiên, còn có Ngàn Dạ Cách và Phượng Vũ Náo vừa phá không mà đến.

“Sao mọi người lại tới đây?” Mộc Hoàng không kịp ngẩng đầu lại hỏi.

Phong Vân nhìn mọi người đang thận trọng làm việc, trong mắt hiện lên một tia tinh nhuệ, “Làm vậy cũng không thể giải quyết vấn đề. Ta có một cách hay.”

“Ồ? Cô nói đi?” Tiếng nói của sư tử Hoàng Kim thật trầm.

“Đế Sát đã cho ta thứ này, có thể giúp người của ta hoàn toàn không bị Thiên Phụ Sênh Thủy quấy nhiễu, càng khiến bọn họ không thể phát hiện được chúng ta.” Trong mắt Phong Vân lúc này đã có ý cười.

Bầu không khí trong nháy mắt trở nên tĩnh lặng.

“Ý cô là gì? Cô muốn làm gì?” Những người ngồi đó cũng không phải kẻ ngốc. Phong Vân chỉ nói hai câu Á Phi đã đoán được một chút. Vẻ mặt nghiêm túc của hắn chợt lóe lên sự hưng phấn. Hắn lập tức quay đầu về phía Phong Vân.

Đồng thời, đám người Mộc Hoàng, Mặc Đế, Li Giang cũng quay đầu lại.

Ngay cả sư tử Hoàng Kim đang bận rộn cũng phải dừng tay nhìn sang.

Phong Vân vỗ vỗ chiếc hộp trong tay, trên mặt hiện lên một tia sát khí, “Phòng thủ tốt nhất chính là tấn công.”

Gió lạnh cuộn lên từng cơn, tám chữ vừa thốt ra liền được gió cuốn tận trời xanh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 595 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Dungmitmymy, trần thùy trâm và 220 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.