Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 

Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

 
Có bài mới 16.01.2020, 23:30
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 762
Được thanks: 4899 lần
Điểm: 21.99
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 83: NO 83

Author: Mai Tuyết Vân

Nghĩ đến đây, Tần Thiên bất ngờ nhận được tin nhắn của Hàn Tinh Nhi, cô ta nói đã tìm khắp nơi trong của Thiện Lăng Dương nhưng không thấy đồ hắn cần. Vì thế cô ta nghi ngờ có thể Thiện Lăng Dương không giao đồ cho thân tín mà chính hắn cũng là dị năng giả hệ không gian.

Nhận được tin này, Tần Thiên cau mày mọi người đều biết Thiện Lăng Dương là dị năng giả hệ kim, nhưng có phải hắn che giấu dị năng hay không thì chẳng ai biết. Nếu Thiện Lăng Dương thật sự có không gian mà nói, vậy làm sao hắn động thủ với thứ thuốc kia được? Rơi vào thế bí, Tần Thiên chỉ còn cách tạm thời phái người giám sát Thiện Lăng Dương 24/7 tìm kiếm câu trả lời.

Bạch Nhược Oánh xem xong màn diễn mang theo Mặc Doãn Cuồng rời đi, chẳng qua trên đường trở về cô không nhìn thấy trong mắt anh lóe lên tia sáng khác lạ. Lúc này hai người hơi buồn phiền, biệt thự của chị Mai đã có Nguyên Ưng và bà Bạch, tóm lại cũng không còn nơi để đi. Thôi thì ít nhất bản thân cô còn có không gian mà, người khác vào không được nhưng Mặc Doãn Cuồng là ngoại lệ.

Hai người tìm một nơi kín đáo, trực tiếp tiến vào không gian.

"Bây giờ em có thể đi gặp Lưu Minh không?" Tiến vào không gian, linh khí xông vào mũi, Bạch Nhược Oánh muốn biết tình hình của Lưu Minh, cô nhìn Mặc Doãn Cuồng.

"Lưu Minh?" Mặc Doãn Cuồng sửng sốt, sự nghi hoặc ánh lên rồi biến mất trong mắt anh, sau đó nói: "Bây giờ Lưu Minh đang trong thời kỳ quan trọng, em tạm thời không thể đến đó, Nhược Oánh, em đi nghỉ trước đi, anh cũng phải về cung điện một chuyến, xem thử tình hình.'' Nói xong anh đi đến cung điện Hồng Liên.

Bạch Nhược Oánh nghi hoặc nhìn theo bóng lưng anh, sao cô cảm thấy hình như Mặc Doãn Cuồng không ổn. Nhưng sau đó cô lại lắc đầu, có thể là vì anh mới tỉnh lại. Cô cũng cảm thấy mệt mỏi, trở về nơi mình thường ở.

Mặc Doãn Cuồng đi phía trước cảm thấy Bạch Nhược Oánh đã không còn phía sau, anh mới nhẹ nhàng thở ra, đồng thời thả chậm bước chân, nhìn cung điện Hồng Liên của mình. Trong ánh mắt lạnh lùng, nghĩ đến chuyện hôm nay, anh cười tà mị: "Xem ra có một số việc, yêu cầu ta phải suy nghĩ một chút, chắc ta phải thay đổi kế hoạch của mình mới được.''

Cứ như vậy một đêm bình an.

Tuy rằng nhà họ Bạch bị người khác chiếm, nhưng ngày hôm sau trời vừa sáng là cô đã về nhà, vì ông Bạch và ông Hình đang ở đây.

Cùng lúc ấy trời vừa sáng, ông cụ Bạch đã không biết xấu hồ bắt đầu la lối đói bụng muốn ăn cơm. Nhưng trước giờ đều là do bà Bạch nấu, ông Bạch nhìn đồng hồ sao giờ này bà Bạch còn chưa về.

Bạch Nhược Oánh và Mặc Doãn Cuồng trở về vừa vào cửa đã nghe: "Mày xem mày cưới đứa con dâu như thế nào, có phải muốn ông cháu tôi đói chết không, giờ nào rồi mà cô ta còn chưa trở về nấu cơm, không có chút kính già yêu trẻ gì cả... Đã nói với mày từ sớm, không được cưới đứa con gái nghèo hèn không có đầu óc đó, nhưng mày không nghe lời, bây giờ thì rõ ràng rồi...''

Bạch Nhược Oánh nhịn không được: "Ông cụ Bạch nhà giàu, chúng ta không trèo cao nổi, không phải ông đã đoạn tuyệt quan hệ với ba tôi rồi sao, dựa vào cái gì mà bắt mẹ tôi nấu cơm cho ông. Hừ, Đại tiểu thư họ Bạch đâu, cô ta không phải cháu gái ông sao, sao cô ta không nấu cơm, còn muốn để ông nội mình chết đối sao, đúng là không biết lễ nghĩa. Còn nữa ông cụ Bạch, xin ông chú ý thân phận của mình, căn biệt thự này là của chúng tôi, ông chẳng qua chỉ là một người khách còn muốn sỉ nhục chủ nhà, tôi không cần biết ông là cái thá gì, cút ra ngoài cho tôi!''

"Tiểu Oánh!'' Ông Bạch có chút tức giận nhìn con gái mình, tuy rằng ông cũng không vui khi nghe ba mình nói thế, nhưng cũng là ba ông, ông nội của Bạch Nhược Oánh, cô không thể nói thế.

"Nhìn xem, nhìn xem, đúng là gà đẻ ra gà, thứ không có giáo dục!'' Ông cụ Bạch tức đến không thở được, ở trong lòng ông ta, cô còn chưa nhận tổ quy tông, ông ta cũng không thừa nhận cô, cho nên vốn không hề xem cô là người nhà.

Mới sáng sớm đã có người mắng mẹ minh, trong lòng Bạch Nhược Oánh vô cùng tức giận, cau mày nhìn ba mình. Ngày hôm qua giữ bọn họ lại đã là hết lòng hết sức, nhưng ông ta lại hoàn toàn không biết tự trọng, còn sĩ nhục cô và mẹ. Chẳng lẽ ba cô còn muốn khúm núm nữa, Bạch Nhược Oánh nhìn ba mình, trong ánh mắt tràn ngập sự thất vọng.

Thấy ánh mắt thất vọng của con gái, ông Bạch sửng sốt.

Ông Hình lắc đầu, đây là việc nhà người ta, nhưng mà ông Bạch cũng quá nhu nhược rồi, haizz!

Bạch Liên Công và Bạch Tử Kiều vừa ra khỏi phòng, nhìn thấy tình hình này cũng xấu hổ không thôi. Bạch Tử Vũ cũng bước ra, thấy Bạch Nhược Oánh đã khinh thường bĩu môi.

"Sao nào, cô giống mẹ mình nhỉ, thực sự xem mình là đại tiểu thư, muốn để cả nhà tôi đói chết sao?" Lúc này ông cụ Bạch lại bắt đầu kêu gào.

Ông Bạch nhìn ra ngoài, bà Bạch phải về từ sớm rồi nhỉ, sao còn không thấy bà đâu?

Nhìn bộ dạng ông Bạch, trong lòng cô cảm thán: "Không ần nhìn nữa, con đã nói mẹ không về, bà ấy cũng không phải bảo mẫu.''

Nói xong không thèm nhìn vẻ mặt xấu hổ của ông Bạch, lập tức ngồi xuống ghế sofa, đợi lát nữa còn có chuyện phải làm, nhưng thái độ của ba cô đã khiến cô thất vọng.

"Ngài Bạch hôm qua vì trời đã muộn nên tôi ở lại một đêm, bây giờ đã sáng, tôi cũng nên đi rồi.'' Ông Hình lắc đầu nói.

"Đúng rồi nên đi sớm đi, người nhà họ Bạch còn không có chỗ ở, một người ngoài còn không biết xấu hổ ở lại đúng là giỏi.'' Bạch Tử Vũ mỉa mai.

"Tử Vũ!'' Nghe cô ta nói thế, Bạch Liên Công gào lên.

Nhưng cô ta làm như không nghe thấy, lập tức đến bên cạnh ông cụ Bạch: "Ông nội, ông xem ba con kìa, lại vì một người ngoài mà la con.''

"Thằng hai, sao mày lại làm thế hả!'' Dỗ dành cháu gái ngoan của mình, ông cụ Bạch trút giận lên Bạch Liên Công.

Ông Bạch xấu hổ nhìn bạn bè thân thiết, vừa muốn nói gì đó lại bị ông cụ Bạch trừng mắt nói không ra lời. Còn sắc mặt ông Hình cũng không tốt lắm, không để ý đến người bạn khiến bản thân mình thất vọng nữa, lập tức đi xuống lầu.

"Bác Hình, biệt thự này là tiền của chú bỏ ra, cho nên ở đây bác không phải là người ngoài, cũng không phải người cần rời đi.'' Nhìn ông Hình muốn đi, Bạch Nhược Oánh gọi ông lại.

Ông Hình cười bất đắc dĩ, vẫn bước ra cửa, nhưng khi ông vừa mở cửa biệt thự, vừa khéo có người đang muốn ấn chuông cửa. Chuông còn chưa ấn, cửa đã mở ra, người ngoài cửa cũng nhất thời sửng sốt.

"Bác Hình, chào bác, mới sớm mà bác đã muốn ra ngoài sao?"

Ông Hình nhình hắn ta cũng sửng sốt, nhưng lập tức trấn tĩnh: "Đội trưởng Tần, anh đến đây là?" Nghi hoặc nhìn Tần Thiên, ông Hình không biết vì sao Tần Thiên lại đến đây.

"Nghe nói cô Bạch đã trở lại, lâu rồi mới gặp, cho nên hôm nay đến thăm hỏi một chút, có hơi đường đột rồi.'' Nói xong, hắn cười dịu dàng.

Khi bước qua cửa đã nhìn thấy người nhà họ Bạch và vài người không quen: "Bác Bạch, Nhược Oánh!''

Thấy hắn ta xuất hiện, cô cũng sửng sốt, còn Mặc Doãn Cuồng sau lưng cô vẫn luôn nhìn Tần Thiên chằm chằm.

Chú ý tới ánh mắt của anh, Tần Thiên nhìn qua: "Thật không ngờ ngài Mặc cũng ở đây, đã lâu không gặp, ngài Mặc vẫn khỏe chứ?"

Mặc Doãn Cuồng đảo mắt: "Đội trưởng Tần, đã lâu không gặp.''

Bạch Nhược Oánh ngạc nhiên, Mặc Doãn Cuồng chào hỏi Tần Thiên không giống với tính cách của anh, sau đó cô nhìn Tần Thiên: "Đội trưởng Tần?'' Cô cau mày, Tần Thiên đến đây làm gì?

"Nhược Oánh, lâu rồi mới gặp, mấy tháng qua nghe nói cô ra ngoài luyện tập, bây giờ chắc sức mạnh đã tiến bộ không ít nhỉ?" Tần Thiên nhìn cô, hắn phát hiện bản thân dù là cấp bốn vẫn không nhìn rõ thực lực của Mặc Doãn Cuồng và Bạch Nhược Oánh, điều này khiến hắn tức giận, còn tất cả những điều này đều bị Mặc Doãn Cuồng nhìn thấu.

Khi hắn xuất hiện, người nhà họ Bạch đều bất ngờ, ông cụ Bạch đến căn cứ thủ đô lâu như vậy, chuyện Tần Thiên là đội trưởng tiểu đội dị năng đứng đầu thủ đô, sao họ lại không biết.

Bạch Tử Vũ nhìn Tần Thiên rồi suy nghĩ đến thượng úy Ngô, tâm tư lung lay.

"Vị này là ai?" Nhìn ông cụ Bạch, Tần Thiên nhìn ông Bạch.

"Đội trưởng Tần, tôi giới thiệu một chút, đây là ba tôi, anh trai tôi, còn đây là con trai con gái của anh ấy.'' Ông Bạch giới thiệu một chút.

Tần Thiên kinh ngạc nhưng cũng chào hỏi.

"Xin chào, đội trưởng Tần, em có thể gọi anh là anh Tần được không, nghe nói tiểu đội của anh mạnh nhất căn cứ, anh thật lợi hại mà, em muốn hỏi một chút, em có thể gia nhập tiểu đội của anh không, em là dị năng giả không gian.'' Thấy Tần Thiên đã chào hỏi ông nội xong, Bạch Tử Vũ tiến lên một bước, ánh mắt lóe sáng nhìn Tần Thiên.

Bây giờ dị năng không gian cũng thuộc loại hiếm, huống chi ông cháu họ vì chuyện của em họ mà đến, đều không nghĩ đến việc rời đi, hơn nữa căn cứ thủ đô quả thật rất tốt, cho nên cô ta cũng không muốn rời đi.

Tần Thiên nhìn cô ta, xinh đẹp thì xinh đẹp đấy, nhưng mà hắn ta đã thấy nhiều người đẹp rồi. Liếc mắt một cái là đã nhìn thấu tâm tư của cô ta, dị năng không gian cũng không tệ, nhưng nhìn tình hình này xem ra người một nhà không hòa thuận rồi.

"Có thể chứ, nhưng thủ tục cụ thể vẫn nên đến văn phòng của tôi thảo luận.'' Tần Thiên vẫn giữ bộ dạng công tử nho nhã như trước.

Bạch Tử Vũ gật đầu.

Ông cụ Bạch dịu dàng nở nụ cười: "Đội trưởng Tần, nếu cháu không để ý thì ông gọi cháu là Tiểu Tần nhé, mau ngồi đi, Tiểu Vũ rót nước mời đội trưởng Tần đi.''

Tần Thiên cười: "Ngài Bạch nói đùa, tất nhiên là được.''

Khinh thường nhìn bộ dạng quen thuộc của ông cháu họ Bạch, Bạch Nhược Oánh nhìn hắn: "Lần này anh đến đây có chuyện gì sao?"

Vì hắn đến nên ông Hình không vội đi, ông muốn biết mục đích của hắn là gì.

Hắn nhìn cô: "Thật ra không có gì, chỉ nghe cô trở về nên mới đến thăm, không ngờ trong nhà nhiều người như vậy, xem ra tôi đã quấy rầy rồi, ngày khác tôi lại đến, trước hết xin cáo từ.'' Nói xong, hắn liền rời khỏi.

Thấy Tần Thiên muốn đi, ông cụ Bạch lập tức ngăn lại: "Tiểu Tần à, cháu đừng đi, quấy rầu cái gì, đều không phải người ngoài, đến đây, mời ngồi...''

Nói xong, ông Bạch kéo Tần Thiên ngồi xuống ghế, nhìn ông ta và Tần Thiên trò chuyện, ông Hình và Bạch Nhược Oánh đều cảm thấy kỳ lạ. Nhưng xem ra Tần Thiên thật sự không có chuyện gì, suy nghĩ một chút Bạch Nhược Oánh không nói gì muốn rời đi.

Cô đến đây muốn nói với mọi người biết, thời hạn thuê căn biệt thự đã đến, nhưng nhìn đám người kia chắc sẽ không muốn rời đi. Vậy thì cô cũng không cần thuê thêm nữa, đến chỗ gần biệt thự của chị Mai xem thử vậy.

Cô lắc đầu, nhìn ba mình phải đợi ông tự tỉnh ngộ rồi, Bạch Nhược Oánh gọi ông Hình: "Bác Hình, chờ một chút, con có chuyện muốn nói với bác.''

"Tiểu Oánh?" Ông Hình nghe thấy giọng nói của Bạch Nhược Oánh, quay đầu lại nhìn cô và Mặc Doãn Cuồng.

"Bác Hình, con muốn nhắc là kỳ hạn thuê biệt thự đã đến, con..."

Thật ra ông Hình cũng không biết bản thân phải đi đâu, nghe cô nói xong liền đi cùng cô đi thuê biệt thự.

Ở nhà họ Bạch, Tần Thiên trò chuyện với ông cụ Bạch nhìn Bạch Nhược Oánh rời đi, ánh mắt chuyển động. Hắn cười với ông cụ, trò chuyện với Bạch Liên Công, hôm nay hắn tới đây thật ra là vì nhà họ Bạch.

Theo tin hắn nhận được, căn cứ có thể nhanh như vậy chế ra đợt vắc-xin phòng bệnh đầu tiên có liên quan đến hai thực thể thí nghiệm đưa tới từ căn cứ nhà họ Bạch. Mà vừa khéo một trong hai là chính là người nhà họ, cho nên hắn mới chạy đến đây thăm hỏi, muốn nhìn xem thái độ của Bạch Nhược Oánh.

Nhưng nhìn thấy Mặc Doãn Cuồng, hắn không thoải mái, hơn nữa năng lực của hai người lại tiến bộ không ít, hăn nhìn không ra. Chuyện Lynda nói hắn phải suy nghĩ một chút, nếu cô thật sự muốn đối phó tiểu đội Phi Ưng, hắn không thể đứng nhìn.

Bây giờ tiểu đội Phi Ưng có đáng giá để bản thân ra tay hay không, dù sao hắn cũng không muốn làm kẻ địch với hai người.

Nhưng mục đích của hắn tới đây cũng không phải vì chuyện này, quan trọng là thực thể thí nghiệm nhà họ Bạch đã xảy ra chuyện gì. Nhưng sau khi trò chuyện hắn vẫn không hỏi ra được điều gì, lại nhìn thấy ánh mắt của Bạch Tử Vũ, hắn biết rất nhanh mình sẽ biết được.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Candy Kid, heo bay vòng vòng, kotranhvoidoi, syrachen, thtrungkuti
     
Có bài mới 17.01.2020, 10:51
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 762
Được thanks: 4899 lần
Điểm: 21.99
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84: NO 84

Editor: Mai Tuyết Vân

Bạch Nhược Oánh và ông Hình cũng tìm được một căn biệt thự, còn lớn hơn so với cái cũ, cũng nhiều phòng hơn. Vì mùa đông đã qua nên trong biệt thự không cần phải đốt lò sưởi cho nên cũng không mắc lắm, Bạch Nhược Oánh đã trả đủ thủy tinh thể.

Đúng lúc này Mặc Doãn Cuồng nói có việc phải làm rồi rời đi, nhìn theo bóng lưng của anh, Bạch Nhược Oánh cảm thấy gần đây Mặc Doãn Cuồng rất lạ nhưng cô cũng không xác định được.

Nhìn cô như thế, ông hình gọi.

"Bác Hình.'' Bạch Nhược Oánh hồi phục tinh thần.

"Tiểu Oánh, con cũng đừng trách ba con, chuyện nhà ông ấy bác cũng biết, ba của ông ấy là người gì kia chứ! Nhưng con cũng đừng lo lắng...''

Ông Hình an ủi, Bạch Nhược Oánh mỉm cười không nói gì thêm. Cô biết cũng đã rõ ràng rồi, nhưng có một số việc cô không thể cứ mơ hồ mà nói với ba mình. Chỉ có ông tự mình ngộ ra được mà thôi.

Ông Hình đang nói đột ngột im lặng, Bạch Nhược Oánh cảm nhận được điều kỳ lạ nhìn theo ánh mắt của ông. Hóa ra là Hình Phong, không ngờ hắn lại ở khu này, tiểu đội Như Phong cũng cần thuê biệt thự sao?

Hình Phong cũng thấy hai người, lúc nhìn cô thì ngẩn người. Nhưng khi nhìn thấy ông Hình thì cau mày không nói gì rồi rời đi.

Ông Hình đau lòng nhìn theo bóng lưng của hắn.

"Bác Hình?" Bạch Nhược Oánh dịu dàng gọi, có thể Hình Phong là con trai của ông Hình, nhìn tình hình giữa hai người thì rất có thể.

"Không có việc gì, chúng ta đi thôi.'' Ông Hình khôi phục tinh thần cười khổ một cái.

Tần Thiên rời khỏi nhà họ Bạch đi cùng hắn còn có Bạch Tử Vũ. Hắn rất nhanh sẽ biết được chuyện của Tử Phong, còn cô ta nhanh chóng bò lên giường hắn, thành công gia nhập tiểu đội Tần Thiên. Trong lòng cô ta suy tính chỉ cần bắt được con cá lớn này, tương lai vinh hoa phú quý, bản thân hưởng xài không hết. Nhưng cô ta lại không biết bên cạnh Tần Thiên đã có đến mấy người phụ nữ, đều không phải hạng người dễ chọc.

Ông Hình đến biệt thự mới, còn Bạch Nhược Oánh đến chỗ chị Mai đón mẹ về. Cô kể chuyện lúc sáng cho bà nghe, bà Bạch cũng tức giận với ông Bạch.

Nghe cô đã thuê biệt thự mới, không nói gì thêm dù sao trong cái nhà kia cũng không có đồ gì. Tất cả nhu yếu phẩm đều đặt trong không gian, đồ ăn ở đó cũng không còn nhiều, bà sẽ không trở về đâu để bọn họ tự nghĩ cách đi.

Hai người đến biệt thự mới thu xếp một chút, đám người Liễu Liễu vui vẻ muốn đi theo, chị Mai cũng không biết đi đâu. Nguyên Ưng nhìn Bạch Nhược Oánh muốn nói lại thôi, cô biết tâm sự của anh nhưng tình hình hiện tại của Lưu Minh bản thân cô cũng không nhìn thấy được.

Chỉ an ủi anh vài câu, Nguyên Ưng rời đi trong biệt thự chỉ còn lại một mình Bạch Nhược Oánh.

Bạch Nhược Oánh nhớ lại bộ dạng của Mặc Doãn Cuồng, lúc này không biết anh ở đâu, cô lập tức vào không gian của mình. Nhìn cung điện Hồng Liên phía xa, Bạch Nhược Oánh cau hàng chân mày xinh đẹp, cô cảm thấy có thứ gì đó đang gọi mình.

Bên ngoài cung điện Hồng Liên lửa vây trập trùng, bên trong lại lạnh lẽo vô hạn. Trong cung điện to như vậy vừa vào đã thấy sảnh chính, bên trong có một chiếc xe trượt tuyết không có phòng ốc.

Nhưng bên dưới sảnh chính có một mật thất Huyết Trì, Lưu Minh cũng đang nằm bên trong, nhắm mắt lại sắc mặt không u ám như trước. Bên cạnh anh còn có một người, nhưng người kia trợn tròn mắt, muốn giãy dụa rời đi nhưng lại bất lực.

Người kia không có thực thể, ẩn hiện như không, nhìn kỹ thì đó chính là người nói ra ngoài làm việc, Mặc Doãn Cuồng.

Bạch Nhược Oánh đi vào cung điện, nó đã ở trong không gian của cô đã lâu nhưng cô chưa hề đến đây. Không phải cô không tò mò mà đây là nơi ở của Mặc Doãn Cuồng, lúc trước anh cần tu luyện không nên quấy rầy.

Sau khi tỉnh lại hai người luôn vội vàng, và anh cũng không mời cô đến nên cô cũng không vào. Nhưng hôm nay anh đi vắng, cô lại thấy có thứ gì đó gọi cô vào.

Trong Huyết Trì Mặc Doãn Cuồng đang giãy dụa kịch liệt, anh biết Bạch Nhược Oánh đã tiến vào không gian một mình. Anh không dám gọi cô, cũng không hy vọng cô đến đây.

Vì anh biết nếu để người kia biết được, mọi người đều nguy hiểm. Thật không ngờ người kia còn chưa chết lại đi chiếm thân thể của anh. Anh muốn đi muốn hỏi rõ ràng mọi chuyện, nhưng anh không muốn để Bạch Nhược Oánh mạo hiểm.

Càng tến gần, Bạch Nhược Oánh cảm thấy thứ gọi cô càng sát, là cái gì thế? Tuy Mặc Doãn Cuồng không ở đây, nhưng cô đến thăm Lưu Minh vậy anh sẽ không giận đâu nhỉ?

Bạch Nhược Oánh đẩy cửa lớn cung điện Hồng Liên, nhưng bên trong trống rỗng chỉ có một chiếc xe trượt tuyết, không có ai cả. Không đúng, Mặc Doãn Cuồng nói Lưu Minh ở trong này mà, Lưu Minh đâu?

Đang lúc Bạch Nhược Oánh muốn tiến thêm một bước thăm dò cung điện Hồng Liên, đột nhiên bên ngoài không gian có một trận dao động khiến cô cau mày. Nhanh chóng đóng cửa cung điện Hồng Liên rồi ra khỏi không gian.

Mặc Doãn Cuồng trong Huyết Trì cảm nhận được Bạch Nhược Oánh rời đi, trong lòng thất vọng một chút nhưng cũng thấy may mắn.

Cô rời khỏi không gian thì cơn chấn động cũng biến mất, không rõ là chuyện gì, bây giờ Mặc Doãn Cuồng đi đâu không ai rõ. Nhưng dựa vào cảm ứng của anh và không gian của cô, anh có thể tìm thấy vị trí thôi.

Mặc Doãn Cuồng rời khỏi lại đi theo Tần Thiên, hắn đi theo Tần Thiên đên văn phòng nghe Tần Thiên và Bạch Tử Vũ nói chuyện. Cũng biết được chuyện của Bạch Tử Phong, chuyện này khiến hắn rất hiếu kỳ. Khi bọn họ mây mưa hắn mới xoay người rời đi.

Dựa theo linh khí trong không gian của Bạch Nhược Oánh, hắn bất ngờ xuất hiện bên cạnh cô. Cô phát hoảng sau đó không đợi cô nói gì đã ông chặt lấy cô, hai người lập tức vào không gian.

Bạch Nhược Oánh không hiểu hắn muốn làm gf, thì Mặc Doãn Cuồng đã ôm cổ Bạch Nhược Oánh, ngay sau đó điên cuồng hôn, trong miệng nỉ non: "Nhược Oánh...''

Sự việc bất ngờ khiến Bạch Nhược Oánh giật mình, dần dần Mặc Doãn Cuồng hôn càng lúc càng mãnh liệt, Bạch Nhược Oánh cảm thấy bản thân có chút không thở nổi. Hai chân vô lực vì để không ngã cô đành phải ôm chặt lấy cổ hắn.

Mặc Doãn Cuồng thuận thế đặt cô xuống nề cỏ, hôn kịch liệt.

Lúc này, Mặc Doãn Cuồng trong Huyết Trì giãy dụa điên cuồng, cảm nhận được sự rung động trong Huyết Trì, trong ánh mắt Mặc Doãn Cuồng lóe lên một tia khinh miệt.

Bạch Nhược Oánh cảm thấy nhiệt độ trong không gian tăng lên, gò má cũng nóng bừng. Nhưng cô chưa từng tiếp xúc với bất kỳ người đàn ông khác ngoài Mặc Doãn Cuồng vì sao lại cảm thấy chán ghét hành động đụng chạm của anh.

Lúc cô đang thất thần Mặc Doãn Cuồng đã cởi cúc áo của cô, chậm rãi để lộ ra xương quai xanh tinh xảo, bộ ngực sữa trắng nõn.

Mặc Doãn Cuồng cũng cởi áo, khoe cơ thể cường tráng hoàn mỹ. Đột nhiên cô hồi phục tinh thần, trong giây phút này đẩy Mặc Doãn Cuồng ra rồi rời khỏi không gian.

Lúc cô rời đi, Mặc Doãn Cuồng trong Huyết Trì mới thở phào nhẹ nhõm, còn tên giả mạo lại nhìn về phía anh cười nhạo: "Hừ, ngươi không cần phí công, nàng là của ta, thân thể của nàng làm lô đỉnh rất tốt, kết hợp với nàng, ta sẽ nhanh chóng không phục, cho nên ngươi đừng hòng ngăn cản nếu không ngay cả ngươi cũng bị thương đấy.''

Mặc Doãn Cuồng trong Huyết Trì phẫn nộ: "Ông không được chạm vào cô ấy, còn nữa rốt cuộc ông muốn làm cái gì?"

Hắn khinh thường: "Không được sao, dựa vào ngươi hiện tại ư? Không biết lựơng sức! Về phần ta muốn làm gì sao, ngươi không cần biết, không lâu nữa ngươi sẽ hòa tan bên trong Huyết Trì, cho nên ta muốn làm cái gì, ngươi cũng không cần biết.''

"Vì sao lại đối xử với tôi như vậy?" Nghe hắn nói, anh khiếp sợ nhìn hắn.

"Vì sao? Không có lý do, ít nhất thân thể của ngươi, ta sẽ thay ngươi bảo vệ tốt, ta cũng rất thích, không uổng công ta tìm kiếm ngươi, dẫn ngươi đến đây.'' Không để ý đến anh, hắn khinh thường nói.

"Chẳng lẽ đều là âm mưu của ông, để tái sinh tôi đưa tôi đến đây, đều là kế hoạch của ông sao?'' Đột nhiên nghĩ ra điều gì đó, anh phẫn nộ hỏi: "Chẳng lẽ Bạch Nhược Oánh sống lại cũng do ông tạo ra, ông muốn cái gì?"

"Xem ra ngươi không hề ngốc, nhưng mà cũng không đúng, ngươi chính là sinh mệnh kéo dài của ta, còn Bạch Nhược Oánh sống lại là đỉnh lô tu luyện của ta, như vậy không phải rất tốt sao!''

"Sinh mệnh kéo dài, đây là sinh mệnh ông muốn kéo dài sao, cha của tôi!'' Nghe anh gọi tiếng cha, hắn cười.

"Đúng, đây là cách kéo dài sinh mệnh của ta, con trai ta! Ngoan lắm, ta phải đi ra ngoài, Bạch Nhược Oánh rất nhanh sẽ trở thành của ta, còn ngươi sẽ biến mất. Nhưng thân thể này là của người, như vậy cũng không tính là nàng phản bội ngươi đâu, ha ha ha...''

Còn Bạch Nhược Oánh đều không hiểu gì, tự rót cho mình một ly nước ổn định cảm xúc. Đồng thời cô cũng cảm thấy kỳ quái vì sao lại khó chịu. Bạch Nhược Oánh thả thần thức ra không có gì hết, nhưng cô rất tò mò sao lại không thấy gì hết.

Lúc này, Mặc Doãn Cuồng xuất hiện hắn nhìn cô nhưng không nói gì. Bạch Nhược Oánh cũng không chủ động nói chuyện, hai người giống như chưa từng xảy ra chuyện gì, đến biệt thự mới, lúc này đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Rất nhanh Bạch Nhược Oánh cũng sẽ biết bản thân mình bị sao rồi.

Nửa đêm, Bạch Nhược Oánh không về nhà cũ cũng không báo cho ông Bạch nơi ở mới, tất cả mọi người đều ngủ say. Nhưng trong lòng cô lại không yên, vì chuyện lúc sáng hơn nữa trong biệt thự mới có nhiều phòng nên cô và hắn tách ra ngủ riêng.

Bạch Nhược Oánh suy nghĩ không thông, nhắm mắt rồi lại mở mắt, đột nhiên nghe thấy tiếng động cách vách. Tuy rất nhỏ nhưng cô lại nghe thấy rõ ràng.

Đó là phòng của Mặc Doãn Cuồng, đã trễ như thế này, sao lại có tiếng động chẳng lẽ hắn còn chưa ngủ? Hắn đang làm cái gì? Bạch Nhược Oánh triển khai thần thức nhìn về phía phòng hắn.

Mặc Doãn Cuồng không ngủ, hắn đứng dậy đến bên cửa sổ vén mà ra nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ. Trong ngáy mắt Bạch Nhược Oánh lại nhìn thấy trong đôi mắt của hắn một tia sáng đỏ, bắn thẳng đến mặt trăng, sau đó mặt trăng cũng xuất hiện màu đỏ.

Nhưng mọi thứ diễn ra rất nhanh rồi biến mất, chỉ sợ nếu có người không ngủ mà nhìn thấy cảnh này cũng cho rằng mình hoa mắt.

Mặc Doãn Cuồng làm xong mọi việc, khóe miệng nở nụ cười tàn độc rồi lên giường đi ngủ. Còn Bạch Nhược Oánh rất kinh ngạc, đã xảy ra chuyện gì vậy.

Vì sao Mặc Doãn Cuồng lại khiến cô cảm thấy chán ghét không muốn thân cận, còn nữa vừa rồi hắn đang làm gì thế?

Một giờ tiếp theo, Bạch Nhược Oánh luôn quan sát Mặc Doãn Cuồng nhưng hắn chỉ an tĩnh ngủ.

Đột nhiên chuông cảnh báo của căn cứ thủ đô vang lên, cảnh báo vang khắp thủ đô. Từ lúc căn cứ thành lập đến nay chuông chưa hề vang lên, khiến lòng người vô cùng hoảng sợ.

Khi chuông vang lên, cô cũng thu hồi thần thức, Mặc Doãn Cuồng tỉnh lại. Lúc cô thu hồi đã kịp nhìn thấy vẻ tà ác trong mắt hắn.

Cuối cùng cô đã hiểu vì sao bản thân kỳ lạ, Mặc Doãn Cuồng rất khác không hề giống trước đây, còn lừa gạt chuyện Lưu Minh ở trong cung điện Hồng Liên. Cô đang định vào không gian dò xét thì cửa đã bị gõ: "Nhược Oánh, Nhược Oánh, bên ngoài xảy ra chuyện rồi, chúng ta đi xem thử.''

Nge giọng nói của Mặc Doãn Cuồng, Bạch Nhược Oánh hít một hơi thật sâu, được rồi chuyện này tạm gác lại vậy. Cô cũng muốn biết bên ngoài xảy ra chuyện gì mà chuông cảnh báo lại vang lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Candy Kid, heo bay vòng vòng, kotranhvoidoi, syrachen, tamanh1908, thtrungkuti, thuyl, ttatuyet
     
Có bài mới 18.01.2020, 14:46
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 04.06.2015, 04:13
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 762
Được thanks: 4899 lần
Điểm: 21.99
Có bài mới Re: [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 85: NO 85

Lúc này, nghe chuông cảnh báo vang lên không chỉ Bạch Nhược Oánh và Mặc Doãn Cuồng ra ngoài, mà tất cả đều ra khỏi nhà nhìn ra ngoài, mọi người đều không biết đã xảy ra chuyện gì, nhất thời hoang mang.

Sau khi ra ngoài mới phát hiện, cũng không phải chuyện gì lớn, không biết mấy vạn zombie từ đâu đến nhưng đã bị vũ khí kiểu mới do Thiện Lăng Dương phát cho quân đội tiêu diệt rồi.

Thấy mọi chuyện đã ổn, mọi người cũng an tâm lúc trở về miệng còn lầm bầm. Không có việc gì còn phát cảnh bảo làm gì?

Bạch Nhược Oánh lặng lẽ nhìn Mặc Doãn Cuồng, thấy hắn vì kết quả này mà cau mày, trong đôi mắt xuất hiện sự tức giận nhưng ngoài mặt vẫn như bình thường. Cô cau mày nhớ lại chuyện lúc trước chẳng lẽ thật sự có liên quan đến Mặc Doãn Cuồng?

Ông Hình và đám Nguyên Ưng cũng về tới nhà, chuyện vừa rồi có chút kỳ quái nhưng thấy vũ khí kiểu mới của căn cứ mọi người cũng không để trong lòng. Bà Bạch lo lắng cho chồng mình, vừa rồi cảnh báo vang lên lại không biết họ có an toàn không.

Còn ông Hình lại rất hối hận muốn đi xin lỗi con trai mình là Hình Phong. Nguyên Ưng chỉ nghĩ đến Lưu Minh, nếu có chuyện xảy ra anh còn nhìn thấy Lưu Minh được không.

Nhìn uy lực của vũ khí kiểu mới, trong lòng Tần Thiên nặng nề. Hắn nghĩ nếu đám vũ khí này ở trong tay mình thì rất nhanh toàn bộ căn cứ thủ đô sẽ nằm trong tay hắn.

Không chỉ có căn cứ mà toàn bộ thiên hạ này không phải đều là đồ vật trong tay hắn sao?

Hắn đưa cho Hàn Tinh Nhi một mệnh lệnh, hắn đã phái người đi điều tra Thiện Lăng Dương cũng có không gian. Vậy mấy thứ đó chắc chắn nằm trong tay hắn, muốn cô ta nhanh chóng điều tra rõ ràng.

Lynda rất sợ hãi cô ta không biết đã xảy ra chuyện gì, cô nhớ đến chuyện đã đồng ý với Tần Thiên. Cô ta còn chưa hoàn thành vậy Tần Thiên sẽ không bảo vệ cô ta đâu.

Qua một hồi mọi thứ đều yen tĩnh, Lynda lặng lẽ đi tìm Tần Thiên, nhưng cô lại không phát hiện ra mỗi bước đi của cô đều có người theo dõi. Đã mang chuyện này báo cáo với đội trưởng hiện tại của tiểu đội Phi Ưng, Dương Đông Vũ.

Nghe thuộc ha báo cáo, hắn ta cau mày, Dương Đông Vũ vẫn luôn cảm thấy sau khi xảy ra chuyện Lynda rất lạ. Nhưng hắn không nhĩ nhiều giờ lại nghe báo cáo, hắn nhớ đến thái độ của cô ta, được hắn sẽ chờ cô ta trở về, để xem cô ta đang làm cái gì?

Lynda đi tìm Tần Thiên, cùng lúc Tần Thiên đang ở cùng với Vương San San, cô ta lợi dụng dị năng mị hoặc, lôi kéo đám thủ hạ của Lý Kim Quang về dưới trướng của mình, lần này cô ta đến là quang minh chính đại.

Thấy Vương San San, tâm tình Tần Thiên tốt hơn nhiều ít nhất tiểu đội dị năng trong căn cứ bớt đi một đội, còn đội ủa hắn thì mạnh mẽ lên một phần, đương nhiên chuyến thăm hỏi của Vương San San là có nguyên nhân.

Vương San San thấy Lynda cũng không bất ngờ, cô ta là người biết hưởng thụ tình ái: "Chị Lynda đã đến rồi, vậy chúng ta thay nhau quan tâm anh Tần đi.''

Vương San San biết công dụng của bản thân, đương nhiên cũng biết tâm tư Tần Thiên, cô không muốn độc chiếm Tần Thiên. Cô ta đi theo Tần Thiên chẳng qua là muốn tìm kiếm một cuộc sống yên ổn, ít nhất là như bây giờ. Lynda đến khiến Vương San San biết Tần Thiên có dã tâm với tiểu đội Phi Ưng.

Trời đã sáng, lê thân thể mệt mỏi vô lực trở về tiểu đội Phi Ưng. Nhớ đến chuyện lúc tối, trong lòng Lynda thẹn thùng, nhưng cô ta biết bản thân phải nhanh lên. Qua lời nói của Vương San San cô ta đã biết Lý Kim Quang đã tiêu rồi.

Nhưng việc cô ta không đề phòng là nhìn thấy Dương Đông Vũ ngay tại phòng mình, vẻ mặt Dương Đông Vũ bừng bừng lửa giận, trong lòng Lynda giật thót.

"Đông Vũ, sao anh lại đến đây?" Lynda cẩn trọng hỏi.

"Em vừa đi đâu?" Lynda không trả lời, Dương Đông Vũ trừng mắt nhìn cô ta, vẻ mị hoặc toát ra mê người. Hắn cũng không phải loại chưa trải đời đương nhiên biết Lynda vừa làm gì.

Nhìn bộ dạng mệt mỏi của cô, Dương Đông Vũ tức giận hỏi, nhưng khi hắn đến gần bất ngờ phát hiện dấu hôn trên cổ Lynda nhất thời phẫn hận: "Bốp!''

Lynda ôm mặt nước mắt lưng trong nhìn Dương Đông Vũ, còn hắn lại không ngờ bản thận bị đội nón xanh, vẻ điềm đạm đáng yêu kia chỉ là giả tạo!

"Con đàn bà đê tiện, tôi nuông chiều cô, nâng trên tay sợ rơi, ngậm trong miệng sợ tan, còn muốn để cô trở thành đội trưởng phu nhân, nhưng mà cô thật không ngờ lại cắm sừng tôi, được tốt lắm, nếu cô đã ti tiện như vậy, hôm nay tôi sẽ đền bù cho cô.''

Nhìn người con gái mình yêu thương phản bội, vui vẻ bên kẻ khác, làm sao Dương Đông Vũ không hận. Hắn xé quần áo của Lynda, nhìn dấu vết trên người cô ta càng thêm phẫn nộ.

Thấy bộ dạng đáng sợ của Dương Đông Vũ, Lynda kêu to: "Không được, không được, Đông Vũ, van xin anh.''

Nhưng Lynda chỉ rước được sự bực tức của hắn: "Mẹ nó để người khác làm, đến chỗ tôi thì không muốn, hừ đồ đê tiện!'' Không để ý đến lời cầu xin của Lynda, trực tiếp làm, xong xuôi còn lớn tiếng mắng: "Tiện nhân, không ra gì cả.''

Nói xong kéo quần lên, ra ngoài gọi mấy người anh em, trực tiếp ném Lynda cho bọn họ.

Nghe tiếng động anh em cưỡng bức Lynda, Dương Đông Vũ không quay đầu rời đi.

Sau khi cảnh báo của căn cứ kết thúc, đã không thấy tăm hơi của Mặc Doãn Cuồng, Bạch Nhược Oánh cũng không đi tìm. Vì cô đột nhiên phát hiện ra một chuyện rất lạ, không thấy Ẩm Huyết đâu nữa. Bất luận cô triệu hồi thế nào, Ẩm Huyết cũng không xuất hiện, cô tiến vào không gian.

"Ẩm Huyết, Ẩm Huyết?'' Nhưng cô không gọi được, Ẩm Huyết vẫn không xuất hiện.

Nhìn cung điện Hồng Liên phía xa, Bạch Nhược Oánh nghĩ một chút rồi bước đến vừa chạm vào cánh cửa cung điện thì Mặc Doãn Cuồng từ hư không đã xuất hiện trong không gian.

"Nhược Oánh?" Nhìn bàn tay chạm vào cửa cung của Bạch Nhược Oánh, Mặc Doãn Cuồng cau mày gọi.

"Doãn Cuồng?" Nhìn ánh mắt không vui ủa hắn, Bạch Nhược Oánh tươi cười thu tay: "Doãn Cuồng, dạo gần đây anh đi đâu vậy, đã lâu rồi em không thấy anh, anh cũng không nói với em một tiếng, đúng rồi Nguyên Ưng rất muốn gặp Lưu Minh, em cũng muốn biết Lưu Minh thế nào, em có thể gặp cậu ấy không?"

Bạch Nhược Oánh tươi cười như hoa, Mặc Doãn Cuồng không nói gì thêm vẻ không vui cũng giảm bớt.

"Nhược Oánh, anh có chút chuyện phải làm nên mới ra ngoài một chuyến, thời gian cũng ổn rồi Lưu Minh chắc đã có thể ra ngoài. Đúng rồi hình như nhà họ Bạch xảy ra chuyện, em đi xem thử đi.'' Không muốn Bạch Nhược Oánh ở lại không gian, Mặc Doãn Cuồng nói.

Bạch Nhược Oánh nhớ đến ba mình, gật đầu rồi rời khỏi không gian.

Khi cô đã biến mất, Mặc Doãn Cuồng đi vào cung điện Hồng Liên, đến Huyết Trì nhìn Mặc Doãn Cuồng càng ngày càng mơ hồ, mỉm cười: "Không lâu nữa ngươi sẽ biến mất, khi đó ta sẽ là duy nhất, còn tiểu tử này ta sẽ mang đi, ta không muốn Bạch Nhược Oánh tiến vào đây.''

"Lưu Minh còn chưa khỏe, ông mang cậu ấy ra ngoài làm gì?" Mặc Doãn Cuồng trong Huyết Trì gào thét.

"Ha ha, ngươi chăm lo chính bản thân mình đi.'' Mặc Doãn Cuồng lôi Lưu Minh đi, trực tiếp mang ra khỏi Huyết Trì không để tâm đến Mặc Doãn Cuồng.

Nhìn Lưu Minh đang nhắm mắt, Mặc Doãn Cuồng ném một viên thuốc vào miệng anh.

Khi Lưu Minh ra khỏi không gian, bản thân cũng tỉnh lại, anh phát hiện cơ thể rất ổn không sao cả. Anh nhìn người bên cạnh, không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết là Mặc Doãn Cuồng cứu anh nên vui vẻ cảm ơn rồi đi tìm Nguyên Ưng.

Mặc Doãn Cuồng mỉm cười: "Tiểu tử, ta sẽ cho người trực tiếp thức tỉnh trở thành zombie cấp bảy, có cả trí tuệ và trí nhớ nhưng khi ta cần ngươi, ngươi nhất định sẽ nghe lời.''

Lúc này Lưu Minh cũng không biết.

Bạch Nhược Oánh về biệt thự cũ phát hiện hóa ra thời hạn thuê đến có người đến thu nhà, còn ông cụ Bạch lại đang mắng ba cô. Đồng thời ông ta đã biết chuyện của Bạch Tử Vũ và Tần Thiên, nên với ông Bạch mà nói lại biến thành quan hệ xa lạ.

Thất vọng nhìn ba và anh hai của mình, cuối cùng ông Bạch đã nhìn thấu bộ mặt thật của họ, đau khổ nhìn họ: "Ngài Bạch, Bạch Liên Công, từ nay về sau chúng ta không còn quan hệ gì nữa.''

Nói xong cũng không thèm nhìn anh trai đang xấu hổ muốn nói lại thôi, xoay người rời đi với con gái.

Ông cụ Bạch không nói gì đã mắng mọt câu rồi rời đi.

Lưu Minh và ông Bạch trở về khiến mọi người rưng rưng, người một nhà thông suốt ăn cơm bà Bạch nấu. nhưng không ai ngờ lúc này căn cứ thủ đô lại vang lên cảnh báo.

Bạch Nhược Oánh nhìn về phía Mặc Doãn Cuồng, lúc này đã thấy nụ cười củ hắn.

"Sao lại thế này, sao lại phát cảnh báo rồi?" Nhưng trong lúc không ai để ý, ánh mắt của Lưu Minh đã trở nên không có tiêu cự.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mai Tuyết Vân về bài viết trên: Candy Kid, heo bay vòng vòng, kotranhvoidoi, syrachen, thtrungkuti, thuyl
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 104 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hương liên, Mạc Thiên Tuyết và 253 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 139, 140, 141

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

10 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

16 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hoa hồng 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 200 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 224 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 518 điểm để mua Mèo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 417 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.