Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 

Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

 
Có bài mới 13.08.2019, 06:47
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 27: Lượng bộc phát (Thượng)

Editor: Tuyền Uri
Nguồn: diendanlequydon.com



Sáng sớm ngày hôm sau, khi Lượng tỉnh dậy, Vân đã không thấy bóng dáng đâu, trên không mưa xuống, thật giống như cõi lòng cậu lúc này……..

“Vân đâu?” Cậu hỏi Trần Mặc ở phong khách.

“Cô Lục đi làm rồi, nói hôm nay có họp, có thể về muộn một chút.”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

“Em đi tìm cô ấy.”

“Lượng, tôi cảm thấy cậu nên ở nhà đợi cô ấy trở về thì tốt hơn, cậu tới trường tìm cô ấy, sẽ khiến cho quan hệ giữa hai người càng xấu hơn.”

Lượng khó khắn lắm mới nghe lời anh, một người ngơ ngác đi tới bên bệ cửa sổ, nơi này có thể đầu tiên thấy Vân trở về.

Áo sơ mi kẻ đơn giản rộng lùng thùng mặc trên người Lượng, khiến cho bộ dáng cậu trông mỏng manh cực kỳ, gương mặt gầy gò cũng khiến cho gò má cậu nhô rõ ra, đôi mắt sáng như sao trời lúc này đây cũng trở nên ảm đảm không sáng nữa. Cậu ngồi bên bệ cửa sổ, mặc cho hai chân dài buông thong ra ngoài.
ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Vậy mà cậu lại không để ý chút nào tới phía trời đen kịt, đưa tay hứng lấy những hạt mưa rơi xuống, dùng nhiệt độ cơ thể dần sưởi ấm cho những hạt mưa lạnh lẽo.

Đôi mắt đen bắt đầu nhuốm màu u buồn.
Cô nói, “Cô không cần cậu nữa…….”

Cô nói, “Cũng không muốn trông thấy cậu nữa……..”

Cậu bị cô vứt bỏ rồi.

Cô không cười với cậu nữa, không nói chuyện với cậu, cũng không có nhìn cậu nữa……….

Mình, lại 1 lần nữa bị vứt bỏ sao? Cha mẹ rời bỏ cậu khi cậu còn rất nhỏ,

Lượng đột nhiên cười, thấp thấp như gió đêm khóc, thật khổ sở nơi cổ họng.

Cậu cảm thấy mình thật đáng buồn, trong con mắt hiện ra nét lạnh lùng, tự giễu, nụ cười mỉa mai. Ai mượn cậu yêu cô chứ? Có chút thẩn thờ nhìn phía xa. Mặc kệ cô đối xử với cậu thế nào, cậu đều không tâm.

Cô…….về muộn a.ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Cõi lòng cậu dần trở nên buồn bực, phiền não, tâm tình phiền muộn e rằng sẽ phát tiết.

Ở sau song sắt cửa sổ chờ cô, mưa bên ngoài như đánh vào lòng cậu.

Vô cùng lo lắng lại không thể làm gì!

Đã qua 10 giờ rồi, cô vẫn chưa trở về…….Ngày trước hơn 9 giờ là Vân đã về rồi.

Cậu càng lúc càng bất an, thậm chí đột nhiên tâm hoảng, cậu gấp gáp muốn đi ra bên ngoài. Điện thoại trên tay lúc này vang lên, tim cậu đột nhiên run lên, chuẩn bị xong tất cả để nghe một âm thanh.

“Lượng, là em phải không? Khi nào em trở về vậy?” Là Cố Uyển Đình.

Điện thoại gần như là đập xuống.

Trần Mặc lượm điện thoại lên kiểm tra một chút, mặt khổ lắc lắc đầu, aiz, lại phải kêu người mua điện thoại mới mang tới rồi.

Thư Lượng lấy điện thoại của Trần Mặc, nhấn số quen thuộc của Lục Yên Vân.

Tại sao không nghe điện thoại? Cô đang làm gì, mặc chuông điện thoại reo, là cố ý không muốn nghe điện thoại của cậu sao? Thư Lượng trong lòng tức giận, có thể nói là ngũ tạng bốc hỏa, cảm giác kia quá tệ, hỏng bét nhất thời cậu không tiêu hóa được!

Đây là loại cảm giác gì? Cậu như từ mười mấy tầng lầu rơi xuống, cả đời tín niệm của cậu giống như sụp đổ. Cậu ngây thơ cho rằng, chỉ cần cậu xin lỗi, liền cảm giác tất cả đều trở lại như trước.

Ngón tay liên tục trên điện thoại rút ra cất đi rút ra cất đi…….

Khi kim đồng hồ trên tường chỉ 11 giờ, cậu không thể nhịn thêm được nữa, một cú điện thoại cũng không nhận, hai cú điện thoại cũng không nhận, ba cú điện thoại cũng không nhận……….ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Cậu cuối cùng xông ra ngoài, cậu muốn ở cổng đợi cô.

Dưới lầu là một bó cường quang quét qua, một chiếc xe rất quen thuộc lướt vào. Cả người cậu thần kinh đều bó lại, người đàn ông kia! Là học trưởng của cô! Bạn trai lúc trước của cô! Cậu tối hôm qua còn định giết luôn người đàn ông này!

Bọn họ còn nói còn cười………

Tay cậu nắm trắng bệch, móng tay bấm sâu vào da thịt, đau đớn có là gì, trong lòng sớm đã rỉ máu tươi rồi……….

Không thể như vậy, Vân cô không thể như vậy…….

Khóe mắt chợt liếc về phía khúc quanh tòa đại lầu nơi có một bóng sáng quen thuộc.
Thư Lượng?

Bước chân dừng lại, bóng dáng quen thuộc khiến tôi đau lòng đang lạnh run tựa vào bên tường, không động đậy. Cả người cậu đều ngơ ngác, sắc mặt tái nhợt kỳ cục, đôi môi tím lạnh.

Bởi vì không có đồ gì che, tóc cậu và quần áo đều ướt đẫm.

Thấy từ xa Trần Mặc và đám vệ sĩ chạy tới, đoán chừng cậu cũng không đứng quá lâu, tâm cũng thoáng buông xuống.

Lượng chạy tới lao vào ngực tôi, ôm chặt lấy tôi, chặt đến nỗi cảm giác sắp không thở nổi.
“Cô không cần em nữa………….”

Giọng Lượng như mang uất ức vô hạn, tôi cũng không rõ cảm giác lúc này là gì, nên mắng cậu một trận hay là nên lòng vì cậu đội mưa như vậy.

Mũi có chút tắc nghẽn, thấy bộ dạng như này của cậu, mềm lòng, cứ như vậy mấy ngày một người cao 1m8 đã gầy đi một vòng lớn.

“Trong thế giới của em chỉ có cô, em không biết những ngày không có cô sẽ phải như thế nào! Cô sao có thể vì người đan ông khác mà bỏ rơi em không quan tâm nữa?” Nước mưa từ trên đầu Lượng chảy xuống, lúc này cậu có một vẻ đẹp trai chán chường, cậu cố gắng hồi tưởng lại những lời đã luyện tập hôm nay, cậu nghĩ, Vân sẽ mềm lòng.

Tôi đẩy cậu ra, nói “Lượng, bất luận sau này chúng ta sẽ thành ra như thế nào, bên nhau hay là tách rời.,…….” Tôi đều hi vọng cậu có thể yêu quý lấy bản thân mình, lời còn chưa nói xong, Lượng nét mặt thu lại, mắt bỗng chốc biến thành vẻ thanh tuấn chết người.

“Ý gì?”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Tôi cân nhắc từng câu chữ, đột nhiên không biết nói gì, chỉ có thể im lặng. Lượng thì ngược lại, cách một chút lại mở miệng, giọng thanh lạnh “Vân, cô đều nghĩ xong rồi sao? Cô sớm đã nghĩ xong rồi sao?”

Nghe không biết là câu hỏi hay khẳng định, nhưng ánh mắt cậu như vậy, săc bén thật giống như tôi phạm phải một sai lầm lớn gì. Tôi, nghĩ xong cái gì?

Cậu từ trong mũi hừ một tiếng.

“Vân, cô yêu anh ta?”

Tôi kinh ngạc, biểu hiện bây giờ của cậu tôi trước giờ chưa nhìn thấy bao giờ, Thư Lượng như vậy tôi không quen, hoặc nói tôi vốn không hiểu.

“Cô không biết em đang nói gì.”

Lượng tay ở sau nắm chặt, cảm thấy có chút khó nói, cậu có vẻ tràn đầy cảm xúc, nhưng lại không biết biểu đạt thế nào, cậu tức giận vô cùng, cậu há to miệng như muốn nói điều gì, nhưng lại không biết nói gì.

Cậu mím chặt môi, ánh mắt dời khỏi người tôi.
“Học trưởng về trước đi.” Thư Lượng càng lúc càng không bình thường, nét mặt cậu nhìn học trưởng, là hung ác độc địa, là đoạn tuyệt quan hệ.

Lượng đột nhiên xông tới, chặn học trưởng đang sắp chui vào trong xe.

“Tôi sẽ không để cho anh được như nguyện đâu, Vân là của tôi, cô ấy là người của tôi, bất cứ ai cũng không thể đem cô ấy đi khỏi người tôi.” Thư Lượng mắt đỏ lên hận không thể ăn người đàn ông trước mắt.

“Cậu rốt cuộc là muốn như thế nào?” Học trưởng có chút bất đắc dĩ nói.

“Muốn tôi bỏ cô ấy, trừ phi tôi chết!” Giọng Lượng kiên định, dung nhan tuấn tú trong nháy mắt khiến học trưởng hoảng hốt, cậu lúc này, hoàn toàn là bộ dạng ác ma địa ngục, cái gì mà giá trị trực quan, nhân sinh quan, trong mắt cậu tất cả đều không là gì cả, cậu chỉ biết một điều, đó chính là, cậu nhất định sẽ cùng Vân bên cạnh nhau, nếu không thể cùng nhau đi tới thiên đường, vậy thì để bọn họ cùng nhau xuống địa ngục đi!

“Anh muốn giành Vân với tôi, vậy anh đi chết đi!”

Học trưởng còn chưa kịp mở miệng, liền như một cây cột đổ xuống, trên đầu máu đỏ thẫm chảy xuống.

Tôi sợ đến nỗi che miệng, Lượng………giết người rồi sao? Đứng ở nơi đó, giống như hóa đá, quá sợ hãi……..

Lượng chưa dừng tay, đấm đá học trưởng đang nằm trên mặt đất, gương mặt hung dữ đến sợ.

“Lượng! Lượng! Dừng lại đi, dừng lại đi, xin cậu đấy!”

Cậu ta dường như không còn nghe thấy lời của tôi, hung hăng đánh tới, mỗi cái đều chí mạng.
Hiện tại đã là nửa đêm, chung quanh rất an tĩnh, học trưởng kêu rên cùng tiếng mưa bên tai thật lâu không ngừng………

Mãi đến khi đám vệ sĩ tiến lên trước khống chế Lượng, Trần Mặc nhanh chóng tiêm cho cậu, học trưởng mới được an toàn, được 2 vệ sĩ đưa vào trong xe đưa tới bệnh viện cấp cứu……..



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 13.08.2019, 21:23
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 28: Lượng bộc phát (hạ)

Editor: Tuyền Uri
Nguồn: diendanlequydon.com



Mắt Lượng rất đỏ, đi về phía tôi, tôi theo bản năng lùi về phía sau……..

Tay cậu nắm chặt thành nắm đấm, chỉ một động tác này thôi dường như đã dùng đến sức lực toàn thân. Lượng tay cầm dù cũng hiện ra gân xanh, cậu nhìn tôi, sắc mặt vẫn như cũ hòa bình nói “Vân, chúng ta trở về rồi nói được không?”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Nước mưa theo gương mặt góc cạnh của cậu chảy xuống, bộ dạng thảm hại cực kỳ.

Tôi và Lượng cùng nhau trở về, một chặng đường im lặng không nói gì. Chúng tôi đứng rất xa, giống như hai người xa lạ, chiếc ô nghiêng dữ, có 3 phần che trên đầu tôi. Hành động lúc này của cậu giống như một cây kim cuốn vào lòng tôi, đáng tiếc vui sướng mong manh, chỉ có nỗi đau sâu dài…….

Bởi vì qua cây kim, Lượng uể oải nằm trên ghế sofa, chiếc lưng gầy khom xuống, cậu cảm giác nhưu vô lực vậy, thậm chí, cậu cảm thấy ngày cuối cùng sắp tới, đó là ngày cuối cùng của cậu, cậu đã thấy trước được mảnh đen vô chừng đó.

Tôi đứng trước cửa sổ, còn chưa kịp hoàn hồn, đột nhiên, sau lưng một thứ gì đó ấm áp áp sát vào, Lượng từ đằng sau ôm lấy tôi.

“Vân, đừng như này nữa, được không, đừng không quan tâm em, đừng không cười với em, đừng xa lánh em, đừng tức giận với em, cầu xin cô đó, cô sau này nói cái gì em sẽ đều đồng ý…..”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Quay người lại, thấy đưa trẻ trước mắt hoảng loạn khiến cho người ta có chút đau lòng, trong đầu đột nhiên hiện ra hình ảnh học trưởng thân toàn là máu, “Em lúc trước đồng ý với cô sẽ không đánh người nữa, lại đem học trưởng đánh bị thương như vậy, làm sao cô có thể tha thứ cho em đây!”

“Nói cho cùng cô vẫn là vì anh ta!” Mắt đen trở nên rất sâu, xung quanh cậu đều là đám mây đen, làm cho người ta nhìn mà sợ, quát, “Người đàn ông đó chết rồi, sẽ không có ai tranh cướp với em nữa.”

“Vậy phải chăng sau này phàm những ai yêu cô, em đều sẽ giết họ?” Không chú ý tới bất thường của Lượng, tôi tức giận nói.

“Đúng!” Giống như nhìn thấy người đàn ông mang Vân từ bên người cậu đi, lúc này, đau khổ cực độ, cậu không khỏi nắm chặt đôi tay, gầm thét “Em phải giết sạch bọn họ!”

Tôi cũng tức giận rồi, dùng âm thanh cực lớn gào lên “Vậy, được! Bây giờ nói cho cậu biết, cho dù cả thế giới chỉ còn lại cậu! Tôi cũng không cần cậu!”

Nghe vậy, Khoát Thư Lượng sững người.
Cầu xin cũng không tác dụng nữa rồi, khóc cũng không tác dụng nữa rồi……..

Thậm chí, thậm chí giết người cũng không tác dụng nữa rồi.

Vân không mềm lòng nữa rồi, cậu còn gì để mà giữ lại cô, vậy cậu sống còn ý nghĩa gì nữa……..

Mắt Lượng hiện rõ sự trống rỗng, sắc mặt trắng bệch, lúi lại mấy bước lập tức chống bên bàn, ngực dồn dập.

Đột nhiên cậu run lên, không chút do dự nhấc chân hướng ban công lao ra, trong nháy mắt từ trên lầu rơi xuống……..

“Đừng———–”

Khi tôi phản ứng lại, Trần Mặc bọn họ cũng đã lao xuống, nhà tôi ở lầu 4 a…….lầu 4…….không chết cũng tàn tật………

May mắn là, những năm này vi phạm luật kiến trúc nhiều, thân thể Lượng được mấy mai che nhô ra cản lại, giảm đi sức va đập.

“Em điên rồi phải không!” Đôi mắt đỏ xông tới trước mặt cậu, cả người vì sợ hãi mà run lẩy bẩy.

Lượng chậm rãi mở mắt, đối diện là cặp mắt tức giận, sợ hãi của Vân.

Cử động tay muốn chạm tới tôi, tôi vẹt tay cậu ra hung hăng lớn tiếng gào lên “Em là đồ ngốc đồ đại ngốc! ! ! Ai cho phép em tự làm bị thương mình như vậy! Cái tên ngốc này! Khốn kiếp.... ...”

Nức nở nhìn vết máu trên mặt cậu tim cũng nhói đau theo.

Cậu cười, không thèm để ý vết thương đau như xé ra, cậu cười vui cực kỳ. Cậu thắng rồi. Cậu thật sự đoán đúng rồi! Vân……..vẫn thật sự không nỡ với cậu, vẫn quan tâm tới cậu……..

Cuối cùng, cậu hài lòng khép đôi mắt lại.

Bên tai truyền tới tiếng thét chói tai của Vân, cậu giống như nói với cô, cậu sẽ không chết, vì Vân vẫn còn đó, đáng tiếc, không còn sức nữa……..

Đoàn người ngồi trên xe cứu thương, hướng bệnh viện chạy tới.

Mãi đến khi bác sĩ nói “Bệnh nhân chỉ bị chấn thương nhẹ phần não, gẫy xương đùi bên phải.” Chúng tôi mới thở xuống.

“Cô Lục, Lượng thật sự rất yêu cô.” Bên ngoài phòng bệnh, Trần Mặc nói.

Tôi không nói gì, bây giờ, tôi biết rồi, thật sự biết rồi.

“Chỉ cần……..chỉ cần cô không kích động cậu ấy, cậu ấy sẽ không làm ra bất cứ hành động quá khích nào.” Anh tiếp tục thay Lượng giải thích, sức chịu đựng tâm lý của cậu cũng sắp vượt quá mức rồi.

“Tôi đã không biết…….”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Lượng nằm trên giường bệnh hai ngày, đùi phải bị treo lên cao. Thật không thể không bội phục tiểu sinh mệnh quật cường của cậu va đập không chết, ngày thứ hai đã tỉnh lại.

Mà trường học tựu trường, học kỳ mới  công việc cũng dần dần bận rộn.

Vậy mà, đang ngày thứ hai tôi đi làm, Lượng ở trong viện đã xảy ra chuyện rồi.

“Tại sao lại từ chối tiêm?” Tôi không biết cậu ta lại đùa bỡn như vậy! “Em không muốn khỏe lên sao?”

Lượng ánh mắt như đuốc “Chân của em khỏi rồi, cô sắp rời xa em!”

Tôi không trả lời, chỉ cầu xin cậu “Em có thể không nháo lên nữa được không?”

Lượng mắt nhìn thật lâu “Em yêu cô!”

Tôi muốn khóc lại cũng muốn cười, anh chàng này thật sự ăn tôi rồi, tôi muốn buổi trưa vội vàng đến, còn chưa kịp xin nghỉ với hiệu trưởng, định ra ngoài gọi điện thoại, cửa bị tôi đóng lại.

Lần nữa quay lại, kinh ngạc……..

Thư Lượng giống như một pho tượng vậy, không động đậy, bên phải cầm con dao gọt trái cây, vết máu trên tay từng giọt từng giọt nhỏ xuống……..

“A——-”

Tiếng hét chói tai của tôi đưa Trần Mặc cùng đám vệ sĩ tới, bởi vì khi tôi đến, bọn họ vẫn đứng ở cửa, thấy tôi chỉ là đi ra ngoài gọi điện thoại cũng không nghĩ nhiều, một hồi cũng không có đi vào, ai ngờ. . . . . .

Pách!

Xông tới cho cậu một cái tát, đây là lần thứ 3 tôi đánh cậu, Lượng bị tôi đánh làm cho chấn động, ngơ ngác nhìn tôi.

“Em nếu là không biết yêu quý lấy bản thân mình như vậy, cô cũng không muốn trông thấy em nữa! Cô vừa rồi chỉ là đi gọi điện thoại xin nghỉ, bây giờ cô thực sự định rời khỏi nơi này!” Tôi sớm muộn cũng bị cậu ta dọa cho bị bệnh tim mất thôi.

“Đừng, đừng đi.” Cậu cố tránh né bác sĩ băng bó cho cậu, xông về phía tôi.

Thấy cậu sắp ngã, tôi vội vàng chạy lại đỡ cậu. Sức nặng toàn cơ thể cậu đè nặng lên người tôi, mặc dù cậu đã cẩn thận giữu vững bản thân, nhưng chân cậu bị thương, có thể có bao nhiêu tác dụng đây.

Tôi thở dài, thôi bỏ đi, tôi công nhận, tôi thật sự công nhận………..

Đỡ cậu lên giường bệnh.

Lượng dùng tay không bị thương, cẩn thận kéo tay tôi.

Thấy Vân không nói gì, mấy ngày này tới chỗ mình chịu uất ức, vẫn luôn nhẫn nại như vậy, nhẫn nại đến nỗi tim cậu cũng đau, mà cậu cũng chỉ có thể nhiều lần ép cô…………Càng nghĩ càng hối hận, càng nghĩ càng đau lòng, đau lòng giống như tan nát thành từng mảnh vậy, lại lần nữa khóc nức không thành tiếng.
Tiếng khóc của Lượng đâm vào tim tôi, tim không khỏi đau nhói, cuối cùng đưa tay vỗ vỗ lưng cậu “Được rồi, đừng khóc nữa, chói tai a.”

Sau khi băng bó xong, bác sĩ và Trần Mặc cùng đám vệ sĩ nhận thức được bèn rời đi.

Không ngờ Lượng được an ủi càng khóc lớn “Vân, cô đừng không quan tâm em, đừng không cần em!”

“Biết rồi biết rồi.” Khẽ giọng nỉ non một câu, lặng elx đưa ngón tay ra, gạt những giọt nước nơi khóe mắt.

Hồi lâu, người khóc cuối cùng cũng khóc mệt rồi, chỉ là ôm lấy tôi nhẹ nhàng lay động, một cơn gió đầu thu, xuyên qua rèm cửa thổi vào, nhẹ nhàng thổi lên sợi tóc nơi cổ hai người tựa lên nhau………….

“Được rồi, lại đỏ lên rồi.” Xoa xoa đôi mắt đẫm lệ của Lượng, khẽ cười.

“Vân, cô cũng khóc sao?” Sáng một đôi mắt sưng đỏ vội vàng tìm kiếm khuôn mặt trước mắt.

“Không có.” Né tránh ánh mắt kia.

“Rõ ràng mắt ướt cả rồi.” Lượng sẵng giọng.
Vì sao cậu không để cho tôi chút sĩ diện chứ………….

“Cô tha thứ cho em rồi sao?”

Không tha thứ thì có thể như thế nào đây?

Haiz……..ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

“Cô không giận nữa rồi.”

“Thật chứ?”

“Ừ.”

“Vậy nói cô yêu em” Người con gái này là giới hạn cuối cùng của cậu, dù cậu có đổ gục cũng không muốn buông bỏ. Vân trong lòng cậu không thể phủ nhận chiếm một vị trí quan trọng, vị trí này không thể phá vỡ, cậu có thể dâng tất cả cho cô, chỉ cần cô không rời xa mình!

“Cô yêu em, sau này sẽ chỉ để một mình Lượng hôn.” Nói xong, in xuống đôi môi khơi gợi của cậu một cái.

Thư Lượng yên lặng nhìn tôi, đột nhiên lấy môi phủ lên đôi môi đỏ của tôi, thấm đẫm tình cảm. ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Mãi đến khi cậu rời môi tôi, si ngốc cười hỏi tôi “giống như này không, chỉ em có thể sao?”

“Ừ……..” Ôm chặt lấy cậu, tôi thật sự biết rồi, tiểu Thư Lượng lại si như vậy, ngốc như vậy, lấy tính mệnh ra hứa………..

Khoát Thư Lượng nhẹ nhàng ôm lấy người trong lòng, tuấn mỹ, ánh mắt dịu dàng mềm mại, nụ cười kéo dài trên khóe môi, giống như băng tuyết tan chảy, nội tâm lại lần nữa một mảnh ấm áp……….



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.08.2019, 10:10
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 29: Bị bắt cóc

Editor: Tuyền Uri
Nguồn: diendanlequydon.com


Hôm này, tôi việc đầu tiên sau khi tan làm là, xuống bếp nấu vài món cho Lượng, mấy ngày này chúng tôi đã tiêu tan hiềm nghi lúc trước, Lượng so với lúc trước hiểu chuyện hơn nhiều, không còn hễ không thấy tôi liền nổi đóa nữa, ngày tháng trôi qua cũng được tính là ngọt ngào.

Trần mặc nói, lúc trước là tôi quá nóng nảy rồi, cũng chính vì yêu Lượng, nên mới suy tính thiệt hơn, nếu đã yêu như vậy, tại sao vẫn còn từ bỏ dễ dàng như vậy.

Người trong cuộc mơ hồ! Rất may chúng tôi đã quen được một người bác sĩ tâm lý ưu tú làm bạn.ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Vuốt ve hộp cơm tình yêu, nghĩ tới bộ dạng vừa ăn vừa khúc khích cười, trong lòng vui vẻ không sao nói hết.

Vừa mới ra khỏi cầu thang, thình lình phía sau một đôi tay đưa ra, tiếp đó toàn thân choáng váng.

Thuốc mê? Theo bản năng đá hai cái, há miệng muốn kêu lên, một nắm đấm đột nhiên đấm vào bụng tôi. Kết quả, mắt nổ đom đóm, lập tức té xỉu.

Bắt cóc………Các ngươi quá thô bạo rồi!

Khi tôi tỉnh lại, phát hiện mình bị trói gô lại, nằm trên mặt đất. Từ những vật trang hoàng trong nhà có thể cho người nhìn biết được, đây dường như là trụ sở của người có tiền. Một đám vẻ mặt cứng ngắc, năm ba người đàn ông thổ thiển vậy quanh tôi, thây tôi tỉnh, người đàn ông có dáng vẻ là thủ lĩnh quay người rời đi.

Không lâu sau, trông thấy người hắn dẫn tới, dọa tôi sợ hết hồn.

“Cô làm cái gì vậy! ?” Tôi tức giận một cách bất lực gào lên với cô ta, bụng hiện tại rất đói………

“Chỉ cần cô biến mất, Lượng sẽ quay trở về bên tôi!”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Ác a, độc ác a……..Người con gái này thật sự quá độc ác!!! Có điều, lời này thật quen tai?

“Cô muốn giết tôi?”

“Tôi đâu có ngốc như vậy!”

Được, coi như vẫn còn lý trí………..

“Tôi muốn từ từ dày vò cô!”

“……………”

“Cô biết không, tôi từ nhỏ đã yêu Lượng rồi, là tôi giúp cha tôi tạo một số chứng cứ, để Khoát thúc thúc (cha Lượng) cho rằng vợ của ông ta ngoại tình. Trần Mặc không nói cho cô biết sao, cha Lượng cũng có bệnh tâm thần, ông ta có chứng trầm cảm và huyễn tưởng nghiêm trọng, thường xuyên hoài nghi vợ của mình, ha ha, thật buồn cười, bệnh tâm thần của Lượng là có di truyền, cô căn bản là chuyện gì cũng không biết, tại sao phải tranh với tôi!”

Cố Uyển Đình càng nói càng kích động, khuôn mặt mỹ lệ hiện lên vẻ dữ tợn vô cùng.

Tôi mới biết, cha cô ta vì muốn quay vòng vốn công ty mình, đành đối phó với Khoát thị, để Cố Uyển Đình mới chỉ có 7 tuổi cầm tấm ảnh (là mẹ Lượng trên đường bị người đàn ông đã được sắp xếp sẵn trước đó đến gần, cố ý vỗ xuống) câu chuyện ba hoa chích chòe bịa đặt, ai sẽ hoài nghi một đứa trẻ 7 tuổi cơ chứ, kết quả cha Lượng rốt cuộc phát bệnh đã đánh chết mẹ Lượng, bản thân cũng vì tình mà chết, sau đó cổ phiếu Khoát thị giảm mạnh, cũng may còn có thúc thúc của Lượng, Khoát Nhiên ra tay chống đỡ, Hoát thị mới tránh khỏi phá sản, ngược lại phát triển ngày càng tốt lên.
Biết quá nhiều không phải chuyện tốt, nghĩ mình đã tiến gần nguy hiểm thêm một bước, Cố Uyển Đình thao thao bất tuyệt nói xong ân oán giữa hai nhà, lạnh lùng liếc nhìn tôi, quay người nói với người phía sau “Đưa cô ta đi, tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa!”

“Đoàng” một tiếng, kèm theo tiếng kêu rên “A”, tôi ngã trên mặt đất, hoàn toàn đã mất đi tri giác. . . . . .

Cùng lúc đó—ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

“Thiếu gia, sao vậy?” Trần Mặc kỳ quái hỏi, sắc mặt Lượng không chỉ khó coi, mà hai tay đặt trên chăn cũng không ngừng run rẩy “Có chuyện gì vậy?”

Từ sau khi hòa hảo với cô Lục, Lượng có thể nói là đắc ý như gió xuân, có những lúc ngủ cũng tỉnh dậy cười, hai người trong cuộc hoàn toàn không thấy phản ứng của người khác, cắm đầu cắm cổ hưởng thụ, cả người cả tim đều tràn đầy mật ngọt. Trần Mặc thấy sắc mặt Lượng càng lúc càng trắng bệch, chợt lấy làm kinh hãi, cậu ấy thật sự đang phát run.

“Thiếu gia, cậu có phải thân thể không được khỏe không?”

Khoát Thư Lượng lắc lắc đầu, nhìn đồng hồ, đã sắp 6 giờ rồi. “Vân sao vẫn chưa tới vậy?” Xa vân chưa đến một ngày, nhưng cậu lại có một cảm giác sai sai, bất an cực độ.

Trần Mặc nghe vậy nhướn mày, trêu chọc “Học kỳ mới mới bắt đầu, có thể việc tương đối nhiều, cô Lục nếu đã đồng ý lời cầu hôn của cậu, chạy cũng không thoát.”

Thư Lượng miễn cưỡng nặn ra nụ cười.
“Cậu đừng nghĩ nhiều quá.” Trần Mặc chân mày nhíu chặt, sắc mặt Thư Lượng càng lúc càng xấu, tay cũng không ngừng run rẩy.

“Không nói với anh nữa, em đi tìm cô ấy đây.”
Khoát Thư Lượng càng bất an.

Trần Mặc nghe vậy ngăn cậu lại, “Thiếu gia, cậu vẫn nên quý trọng thân thể mình, chân cậu bị thương vẫn chưa khỏi, trên đầu vẫn còn quấn băng, bác sĩ nói nếu không quá cần thiết thì không nên xuống giường, cậu nếu tùy ý như vậy, cô Lục biết sẽ giận đó.” Không còn cách, chỉ có thể lấy cô Lục ra ép cậu.

“Đúng a………..đúng a………..Vân sẽ nổi giận………”

Lượng hoảng hoảng hốt hốt, đột nhiên ngẩng đầu, chỉ vệ sĩ ở cửa “Kêu bọn họ đi, đi tìm Vân, nhanh! Kêu bọn họ đi tìm cô ấy!”

Trần Mặc nháy mắt cho đám vệ sĩ, ngầm ra hiệu cho bọn họ nghe lời cậu ấy.

Thấy vệ sĩ rời đi, Lượng cảm thấy lòng chưa bao giờ bó chặt như vậy, nhưng bầu trời phía trước đang sáng, dần dần lại trở nên u ám. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn về phía cửa sổ, phát hiện đám mây bắt đầu trở nên dày đặc, đen lại, trong lòng càng lúc càng bất an……..

3 tiếng sau

“Người đâu?”ঔɬųყềŋ﹏ųཞı﹏ɖɖƖզɖ.ƈơɱঌ

Thư Lượng lúc này gần như đã bên bờ bạo phát, nếu có ai muốn chết thì hãy tới thử cơn bạo phát tức giận của cậu đi!

“Vẫn chưa tìm được!” Trần Mặc thấp giọng nói.

“Không thấy cô ấy! Lại không thấy cô ấy! Đây là chuyện gì vậy! Lẽ nào cô ấy lại muốn bỏ trốn?” Thư Lượng đấm lên tường, lớn tiếng gào lên.

Đêm qua Vân hãy còn ngủ bên cạnh cậu, hương thơm trên người Vân vẫn còn thoảng quanh cậu, sớm biết cậu đã không cho cô đi làm rồi!

Đáng chết! Cô không phải đã tha thứ cho cậu rồi sao? Không phải đã nói sẽ không rời xa cậu sao? Tại sao, rốt cuộc là tại sao!

Ba tiếng, là 180 phút, cậu giống như ở địa ngục vậy, bảo vệ dưới lầu của Vân chỉ nói trông thấy một người con gái “giống như” cô ấy 5 giờ đi vào cao ốc, lại chưa thấy đi ra, vì thế, Trần Mặc lại lần nữa phát động tất cả mạng lưới quan hệ đi tìm cô, Lục Yên Vân lúc này vẫn chưa biết, tên của mình đã xuất hiện nhiều lần trên 5 mạng tình báo hàng đầu thế giới.

“Tiếp tục tìm! Nhất định phải tìm cho ra cô ấy!” Tim Lượng giống như bị chiên dầu nóng, nhúng qua nước sôi vậy, đau khổ.

Đột nhiên, bọn họ từ trên mạng lưới tình báo có được một tin tức lớn, một vệ sĩ lúc này đi vào phòng bệnh, kích động nói với Khoát Thư Lượng: “Thiếu gia, có tin tức quan trọng truyền tới!”

PS: Liên quan tới di truyền bệnh tâm thần
Chứng tâm thần phân liệt, rối loạn tình cảm (chứng nóng nảy trầm cảm) rối loạn tâm thần, mặc dù không thuộc về chứng bệnh di truyền, nhưng phát sinh của nó và yếu tố di truyền có quan hệ nhất định. Học giả trong nước đã từng tiến hành điều tra 1196 tên chứng bệnh tâm thần phân liệt đối với 54576 người thân thuộc của 5 đời lưỡng hệ, phát hiện trong đó có 965 người mắc chứng tâm thần phân liệt, 17.5‰ thân nhân mắc bệnh vì bị lây nhiễm, cao hơn 2.8‰ so với gia tộc không có lịch sử mắc chứng tâm thần phân liệt gấp 6.2 lần. Hơn nữa quan hệ máu mủ càng gần, tỷ lệ nhiễm bệnh càng cao. Bệnh của Lượng kỳ thực cũng không tính là di truyền, chủ yếu là cậu khi nhỏ đã chịu kích động, không kịp thời được khai thông, mới mắc phải, nhưng đời sau, con của Lượng và Vân, vẫn phải chờ Lượng khỏe lên rồi mới nói được, còn về việc sinh đứa trẻ, cha mẹ sẽ YY, hắc hắc.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 33 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: birdbean, Halinh, Hn230495, huong CT, Lại Thanh Hiền, Vantt, Yuhtel94 và 285 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.