Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 

Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu

 
Có bài mới 09.08.2016, 10:02
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6056
Được thanks: 14426 lần
Điểm: 14.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 79 - ngoại truyện Vô trách nhiệm : kỷ niệm mang thai + bánh bao - 02 sinh ra.

Mang thai tháng thứ 7, bụng Cố Thanh lớn như độn một quả bóng cao su, có vui có buồn, so với Phương Tử Nhạc mà nói – Cố Thanh thật sự khổ cực nhiều lắm, chân bị chuột rút mỗi đêm, thắt lưng không thể đứng thẳng, còn phải chịu đựng thai nhi trong bụng quyền đấm cước đá.

Mỗi khi như vậy, Cố Thanh đều cảm khái sao bé con nhà mình không giống bé con nhà Phương Tử Nhạc chứ, an tĩnh ngoan ngoãn, không gây phiền phức.

Mang thai tháng thứ 9, đột nhiên Cố Thanh nhận được điện thoại của Hàn Duy, trong ống nghe truyền đến thanh âm hoảng sợ khẩn trương lo lắng làm cho toàn thân Cố Thanh run rẩy.

“Cố Thanh, Tử Nhạc, Tử Nhạc sắp sinh.”

Cố Thanh đỡ thắt lưng to đùng, không để ý đến cảm giác nặng trĩu mơ hồ của bụng dưới, kiên trì muốn đi tiệm thuốc đông y gặp Phương Tử Nhạc, bị mẹ Cố và mẹ Lực Dương ngăn cản lại, một ông bầu bụng cực lớn nhìn người ta sinh con là một điềm xấu.

Tần Lực Dương ôm eo to đùng của Cố Thanh, khuyên bảo: “Tử Nhạc có Hàn Duy với ba mẹ cậu ta chăm sóc, không có việc gì. Ngoan, nếu như chúng ta đi, đã không giúp được gì còn gây thêm phiền, để mẹ qua đó, các bà đều là người có kinh nghiệm.”

Cố Thanh tựa vào trên người Tần Lực Dương, bàn tay không ngừng xoa xoa bụng lớn, trên mặt nói không rõ là lo lắng hay hoảng sợ.

Cố Thanh bất an khẩn trương được Tần Lực Dương nâng đỡ vào phòng ngủ, đã nửa đêm, nhưng Cố Thanh không ngủ được, bé con trong bụng vẫn không chịu nghỉ ngơi.

Tần Lực Dương vẫn theo bên người Cố Thanh, thỉnh thoảng lại giúp cậu lau đi mồ hôi lạnh trên trán, anh lấy một thau nước ấm, giặt sạch khăn, lau thân thể cho người yêu. Làm xong những việc này, Tần Lực Dương kéo ống quần Cố Thanh lên, bắt đầu công tác mỗi đêm – massage bàn chân nhỏ.

Thân thể được massage thoải mái, lông mày vẫn nhíu chặt của Cố Thanh rốt cục cũng giản ra, cơn buồn ngủ liền kéo tới, dần dần chìm vào giấc ngủ say.

Sáng hôm sau, khi Cố Thanh tỉnh lại, tư duy có chút đình trệ mơ hồ, bỗng nhiên như nhớ tới cái gì đó, dép cũng không kịp mang, bỏ chạy ra khỏi phòng.

Tần Lực Dương đang bưng đồ ăn sáng, vừa đến cửa thang lầu liền nhìn thấy Cố Thanh hoang mang rối loạn chạy nhanh tới, sợ tới mức mau chóng buông khay trong tay, trực tiếp ngăn cản người lại, ôm lên, quay về phòng ngủ.

“Chạy nhanh như vậy làm gì, té ngã thì làm sao? Ngay cả dép cũng không mang, hiện tại là tháng 2, em muốn bị cảm lạnh sao?”

Trong miệng Tần Lực Dương không ngừng giáo huấn Cố Thanh, nhưng thân thể lại ngồi xổm xuống, cầm lấy dép trên thảm lông, nhẹ nhàng mang vào cho Cố Thanh.

“Lực Dương, Tử Nhạc, Tử Nhạc thế nào?”

Cố Thanh bỏ qua lời phê bình của người yêu, trong lòng cậu rất lo lắng cho Phương Tử Nhạc, thân thể Phương Tử Nhạc không thể so với Cố Thanh, ngoài ra mang thai cũng chưa đủ 9 tháng thế nhưng lại sinh non, Cố Thanh sao có thể không lo lắng cho được.

“Em a, lo lắng cho bạn nhưng cũng không thể không để ý tới bé con trong bụng a.” Tần Lực Dương ngồi lên mép giường, sửa sang lại áo ngủ trên người Cố Thanh, sau đó nói: “Cha con bọn họ đều bình an, chỉ là bé con sinh non, thể chất có chút yếu, cần phải quan sát thêm.”

Thở ra một hơi nặng nề, tảng đá trong lòng Cố Thanh cuối cùng cũng rơi xuống, sau khi bình tĩnh lại, liền nhớ tới sự lỗ mãng khi nãy của mình, liền cảm thấy xấu hổ, muốn nói gì đó, chợt nghe Tần Lực Dương nói: “Em nói xem – có phải nhóc con nhà chúng ta tương lai rất nghịch ngợm không? Ở trong bụng em náo loạn không biết mệt, sau này nếu đi ra ngoài, sợ là chúng ta không cách nào quản được nó.”

Cố Thanh không trả lời, trên mặt hiện lên nụ cười nhẹ, cậu cầm lấy bàn tay Tần Lực Dương đặt lên trên bụng tròn vo của mình.

“Đặt tên cho con đi, anh nói nên gọi là gì mới tốt?” Cố Thanh hỏi.

“Anh cùng ba mẹ thương lượng qua, bé con này lấy họ của em.”

“Anh nói thật?”

Cố Thanh kinh ngạc ngẩng đầu, cậu không nghĩ tới Tần Lực Dương và ba mẹ anh lại dễ dàng đồng ý như vậy. Cố Thanh có nghĩ tới vấn đề họ của bé con, cũng không phải cậu quá để ý bé con họ Cố hay họ Tần, vô luận là họ gì, cũng đều là con của cậu. Sỡ dĩ Cố Thanh lấn cấn trên vấn đề này là vì muốn cho mẹ hài lòng.

“Uh, chỉ là tên vẫn là để cho cha tới đặt. Nếu em nguyện ý, đặt cho bé con nhủ danh đi.”

Tần Lực Dương ngừng động tác trong tay, tay trái ôm lấy thắt lưng Cố Thanh, tay phải vuốt ve gương mặt đầy đã của người yêu, chồm người tới trước, hôn một cái lên đôi môi đỏ hồng.

Hai người đã làm vợ chồng 12 năm, chuyện càng thân mật đã làm vô số, nhưng đối mặt với nam nhân ôn nhu như vậy, Cố Thanh vẫn không thể ức chế được đỏ mặt, để che giấu nội tâm hoảng loạn, cậu đem đường nhìn chuyển tới trên bụng tròn vo.

“Gọi là Tròn Tròn đi.” Cố Thanh nhìn bụng lớn tròn vo của mình, vừa cười vừa nói.

“Uh, Tròn Tròn rất tốt.”

Tần Lực Dương giữ lấy tư thế ôm Cố Thanh, bàn tay to lại lần nữa đặt lên trên bụng lớn của người yêu.

Cố Thanh bận rộn ở nhà đến 12g trưa, hầm canh cá trích mà Phương Tử Nhạc thích nhất, sau đó vội vã mang tới tiệm thuốc đông y.

Khi Cố Thanh chạy tới tiệm thuốc đông y, Phương Tử Nhạc đang ngồi trên giường bệnh, há miệng ăn cơm do Hàn Duy đúc tới.

“Cố Thanh? Sao cậu lại tới đây, rất bất tiện a.” Phương Tử Nhạc thấy Cố Thanh đỡ thắt lưng đứng ở cửa, trong lòng rất cảm động, nhưng vẫn nhịn không được lên tiếng trách cứ.

“Lực Dương chở mình tới, rất thuận tiện. Mình hầm canh cá trích cho cậu, anh ấy sẽ xách tới, anh ấy đi đỗ xe rồi, còn mình thì tay không tới đây.”

Cố Thanh vừa cười nói vừa đi vào trong phòng, nhìn xung quanh một vòng, phát hiện căn phòng này cũng giống phòng bệnh ở trong bệnh viện, sợ sệt trong lòng cũng giảm bớt, tương lai mình sinh con cũng phải ở chỗ này a.

Hàn Duy muốn đút cho Phương Tử Gỗ thêm một ít nữa, nhưng bị từ chối, đành thu dọn đem ra ngoài.

Trong lúc nhất thời, trong phòng chỉ còn lại Cố Thanh bụng bự cùng Phương Tử Nhạc nằm ở trên giường bệnh.

“Cậu đừng đứng, không tốt, mau tới đây ngồi đi.” Phương Tử Nhạc vỗ vỗ vị trí bên người, nói với Cố Thanh.

“Uh.”

Hiện tại là tháng 2, khí trời vẫn còn lạnh, trên người Cố Thanh 3 tầng trong 3 tầng ngoài bị bao đến kín mít, đỡ theo bụng lớn đi một đoạn đường ngắn kỳ thực đã rất mệt.

“Sao trong phòng chỉ có cậu với Hàn Duy?” Cố thanh hỏi.

“Ba mẹ Hàn Duy vừa đi chợ, nói là muốn bồi bổ cho mình.” Vẻ mặt Phương Tử Nhạc đầy hạnh phúc cười nói, có thể được cha mẹ thấu hiểu cùng tiếp nhận, là điều khiến cậu vui mừng nhất.

Cố thanh gật đầu, cũng vui vẻ thay cho bạn thân.

Hai người tám nhãm đôi chút, Cố Thành liền muốn đi thăm con nuôi.

“Được rồi, cậu đặt tên cho con chưa?”

“Uh, Hàn Duy nói gọi là Hàn Phương, nhũ danh Phương Phương.”

Cố Thanh thấy, khi Phương Tử Nhạc nói lời này, trên mặt hiện lên tia đỏ ửng. “Hàn Phương” là kết hợp họ của cả hai người, cũng là thể hiện kết tinh tình yêu của bọn họ.

“Phương Phương rất tốt, cùng Tròn Tròn nhà mình rất hợp. Tròn Tròn Phương Phương, gọi rất có thứ tự.”

Cố Thanh nói lời này là vô ý thức, cậu chỉ đơn thuần nghĩ Tròn Tròn Phương Phương dễ nhớ lại thuận miệng, hơn nữa rất hợp. Thế nhưng Cố Thanh trăm triệu lần không ngở tới – một ngày nào đó trong tương lai, con trai nhà mình thật sự bắt lấy Phương Phương, đứa con nuôi này trực tiếp chuyển thành ‘con dâu’.

Hàn Duy đi bỏ đồ dơ vừa trở về, Tần Lực Dương cũng vừa tới, sau khi Cố Thanh nói chuyện với Phương Tử Nhạc thêm chút nữa, liền muốn đi thăm con nuôi.

Tần Lực Dương đỡ Cố Thanh đi tới một căn phòng khác, Hàn Phương là bé con sinh non, được lão thầy thuốc đưa đến phòng chăm sóc em bé, Cố Thanh chỉ có thể cách tấm thủy tinh nhìn vào bên trong.

Hàn Phương đang ngủ, da còn chưa nảy nở, mặt cho chút nhăn, nằm rất thành thật, trong miệng không ngừng thổi ra bọt nước, rất là đáng yêu

Cố Thanh vừa nhìn đã thích, cậu bắt đầu ở trong lòng cầu khẩn bé con nhà mình sau khi sinh ra sẽ an tĩnh nhu thuận giống Hàn Phương vậy, để cho cậu có thể yên tâm một chút.

“A…” Cố thanh đột nhiên ôm bụng rên rỉ đầy thống khổ.

Tần Lực Dương đứng một bên nhanh tay đỡ lấy thân thể đang trượt xuống của cậu, sắc mặt đầy lo lắng.

“Làm sao vậy, Cố Thanh?”

“Đau, Lực Dương, bụng rất đau…”

Cố Thanh ôm chặt lấy bụng lớn, đau đến mức rên rỉ ra tiếng, toàn bộ thân thể đều dựa hết lên trên người Tần Lực Dương.

Tần Lực Dương không dám chậm trễ, giữ ổn thân thể người yêu, cúi người ôm lấy, rồi trực tiếp chạy tới phòng khám của lão thầy thuốc, trong miệng không ngừng an ủi: “Yên tâm, không có việc gì, anh mang em tới gặp thầy thuốc.”

Cố Thanh đau đến nhíu mày, toàn thân như bị kim chích khắp nơi, cậu cắn nát môi dưới, mồ hôi lạnh trên trán không ngừng toát ra, sắc mặt Cố Thanh vừa tái vừa tiều tụy.

Nơi cảm nhận đau đớn sâu sắc nhất là bụng dưới của Cố Thanh, cậu cắn mạnh lên cánh tay Tần Lực Dương, mạnh đến cánh tay chảy cả máu, trong miệng lan tràn mùi máu tươi. Thế nhưng Cô Thanh đã không còn tinh lực để chú ý đến điều đó, cậu chỉ cảm thấy mình đau đến sắp chết rồi.

“Tới rồi, ngoan, cố nhịn một chút.” Tần Lực Dương chịu đựng đau đớn trên cánh tay, cố gắng di chuyển nhanh hơn, khi còn 10 bước nữa là chạy đến phòng khám, anh liền kêu to: “Thầy thuốc, thầy thuốc, người yêu của tôi muốn sinh.”

Lão thầy thuốc và đồ đệ của ông ta vừa nghe lời này liền đồng loạt chạy ra ngoài, dẫn Tần Lực Dương tới phòng bên cạnh phòng Phương Tử Nhạc, Cố Thanh vừa được đặt lên trên giường, đồ đề của lão thầy thuốc liền đuổi Tần Lực Dương ra ngoài.

Tần Lực Dương sốt ruột muốn ở lại, nhưng hiển nhiên lão thầy thuốc có điều cấm kỵ của riêng mình, nên anh không thể làm gì hơn là đi ra ngoài chờ đợi.

Phương Tử Nhạc và Hàn Duy cũng nghe thấy tiếng động, Phương Tử Nhạc muốn xuống giường đi xem thử thế nào, Hàn Duy nhất quyết không cho, sau khi căn dặn cậu ta vài câu, chính mình bỏ chạy ra ngoài.

Tần Lực Dương tựa mình ở trên tường, thần sắc phức tạp, nhìn không ra tâm tình, nhưng đôi mày kiếm nhíu sâu cùng với môi dưới bị cắn chặt đã bán đứng khẩn trương cùng lo lắng của anh.

Hàn Duy đi qua, vỗ vỗ vai của anh, nói: “Tối hôm qua tôi cũng giống anh.”

Tần Lực Dương ngẩng đầu nhìn Hàn Duy, trong lòng rất cảm kích, Hàn Duy là đang nói với anh – Cố Thanh cũng giống Phương Tử Nhạc – hai cha con đều bình an.

“Muốn tôi thông báo cho người nhà dùm anh không?” Hàn Duy hỏi.

Bấy giờ Tần Lực Dương mới kịp phản ứng, Cố Thanh đã vào phòng sinh lâu như vậy, chính mình cũng chưa nói cho người nhà biết, anh nhanh chóng lấy di động từ trong túi tiền ra, gọi điện thoại báo cho mẹ mình biết.

Phòng bệnh ở tiệm thuốc đông y là cửa gỗ sơn đỏ, không có hiệu quả cách âm, tiếng hô đau đớn thảm thiết của Cố Thanh đều truyền rất rõ ra ngoài, nghe vào trong tai Tần Lực Dương khiến anh đau lòng vô cùng, hận không thể lập tức chạy nhanh đến bên cạnh người yêu, cùng cậu chia sẻ nỗi đau.

Tần Lực Dương cáu giận ngồi ở trên ghế, hai bàn tay nắm chặt thành quyền.

Khi cha mẹ Tần Lực Dương và mẹ Cố chạy tới, tiếng kêu đau đớn của Cố Thanh đã không còn hữu lực cùng bén nhọn như trước nữa, hiển nhiên là do thể lực bị tiêu hao.

Ba người già ngồi song song trên ghế, tất cả đều yên lặng cầu khẩn trong lòng.

Tần Gia Bảo và Tống Hi chạy tới sau cùng, lúc nhận được điện thoại của Tần Lực Dương, bọn họ còn đang ở tỉnh khác.

Tiếng la đau nhức mãnh liệt cùng tiếng nức nở trầm thấp của Cố Thanh vẫn duy trì tới tận buổi tối. Tần Gia Bảo cho lắng cho thân thể của cha và ông bà, nên bảo Tống Hi đi ra ngoài mua cơm nước, chỉ là ai cũng không có tâm tình ăn uống.

“Oa oa…”

Từ trong cửa gỗ sơn đỏ truyền ra tiếng khóc trẻ con to rõ, đánh vỡ lặng im của đêm tối, người ngoài phòng hầu như là đứng lên cùng lúc, trên mặt là kích động, vui sướng cùng cảm kích.

Đồ đệ của lão thầy thuốc ôm đứa bé được quấn trong khăn đi ra mở cửa phòng trước, giao vào trong tay Tần Lực Dương, lên tiếng chúc phúc: “Tuy là sinh non, nhưng các người yên tâm, bé con rất khỏe, so với trẻ em sinh đủ tháng cũng không khác gì.”

Nghe đến đó, mấy người đứng ở trên hành lang đều cảm thấy an lòng.

Đây là đứa con ruột của mình cùng Cố Thanh?

Nhìn đứa con trai trắng nõn, êm dịu, khỏe mạnh trong lòng mình, Tần Lực Dương bỗng phát giác toàn thân mình không ngừng run rẩy, anh chưa từng nghĩ tới mình cũng có lúc kích động cùng mất khống chế như ngày hôm nay vậy.

“Đưa bé cho mẹ, con chẳng biết ôm gì cả, sẽ làm bé khóc.”

Tô Mẫn trách móc nhìn Tần Lực Dương, nhanh tay từ trong lòng anh cẩn thận ôm lấy bé con, như là ứng nghiệm lời dạy của bà, bé con trong lòng quả thực há miệng khóc to lên.

Tần Lực Dương bị mẹ cho ăn giáo huấn, cũng không giận, anh nhớ tới người cha khác của bé con, cũng chính là người yêu của mình, liền vội vàng kéo đồ đệ của lão trung y lại, hỏi: “Thầy, hiện tại tôi có thể vào thăm người yêu của tôi không?”

Đồ đệ của lão thầy thuốc mở hé cửa gỗ ra, xuyên qua khe cửa nhìn vào trong phòng, sau đó mới gật đầu đồng ý: “Uh, vào đi.”

Lão thầy thuốc đã thu dọn sạch sẽ đống hỗn độn trên đất, thấy Tần Lực Dương hoang mang rối loạn chạy tới, liền đối với anh làm động tác im lặng, rồi nhẹ giọng nói: “Cha con đều bình an. Vừa sinh xong nên quá mệt mỏi, đừng đánh thức cậu ta, sáng mai rồi tới thăm.”

Tần Lực Dương đầy cảm kích, hướng về phía lão thầy thuốc, cúi mình vái chào, dùng khẩu hình trả lời: “Thầy thuốc, tôi ở đây với em ấy.”

Lão thầy thuốc nhìn Cố Thanh ở trên giường, rồi nhìn chằm chằm vào Tần Lực Dương một lúc lâu, cuối cùng gật đầu đồng ý.

Chờ lão thầy thuốc rời đi, Tần Lực Dương kéo một chiếc ghế qua, ngồi xuống, hai tay ôm lấy bàn tay trái của Cố Thanh, đặt ở bên mép miệng không ngừng hôn nhẹ, sau đó cúi người tới trước, hôn nhẹ lên trên trán người yêu.

“Cố Thanh, con trai của chúng ta rất khỏe mạnh, cũng rất đáng yêu. Cảm ơn em, đã khiến em khổ cực rồi.”

Cố Thanh trong lúc ngủ say như là mơ thấy mộng đẹp, khóe môi không ngừng cong cong lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Tieuquy1990ct
Có bài mới 09.08.2016, 10:06
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6056
Được thanks: 14426 lần
Điểm: 14.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 80 - ngoại truyện Vô trách nhiệm : kỷ niệm mang thai + bánh bao - 03 ác ma.

Con cái là nợ kiếp trước của cha mẹ.

Lời này đặt ở trước đây, Cố Thanh quyết định sẽ không tin tưởng toàn bộ, cậu cho rằng ‘cha hiền con ngoan’, ‘mẹ đẹp con yêu’ mới là một gia đình hài hòa, mà không phải chỉ có 1 phía hi sinh cùng nỗ lực; thế nhưng, từ sau khi nuôi dưỡng nhóc ác ma – Cố Tử Tây, Cố Thanh phải suy nghĩ lại lời nói này.

Cố Thanh đau đầu nhìn đoàn người bao quanh với vẻ mặt xem kịch vui cùng với đôi trai gái đang giận dữ trước mặt.

“Tròn tròn, mau xin lỗi anh chị đi.” Cố Thanh ngồi chồm hổm xuống, lớn tiếng với con trai nhà mình.

“Mẹ…” Bạn nhỏ Cố Tử Tây còn chưa nói hết ra miệng, liền nhớ tới căn dặn của cha, chu miệng, vô tội nhìn Cố Thanh: “Ba ba, Tròn Tròn không có nói sạo, cô giáo nói – nói sạo là sai.”

“Cái đó và con nói sạo có liên quan gì?” Cố Thanh chất vấn.

“Có, liên quan thật lớn thật lớn. Thứ nhất, con thấy anh này trộm sờ mông nhỏ của chị gái xinh đẹp này, rồi trộm hôn chị ấy, đây là sự thực, Tròn Tròn không có gạt người; thứ hai, Tròn Tròn là bé ngoan, không có nói sạo, vì sao phải đi xin lỗi anh chị ấy chứ?”

Cố Thanh chỉ biết – đứa con siêu quậy này lại bắt đầy lý luận trời ơi của nó

“Ba ba, không phải ba ba vẫn nói làm tốt sẽ được thưởng sao? Tròn Tròn nói cho chị ấy biết, không phải chị ấy nên nói cám ơn con sao?” Bạn nhỏ Cố Tiểu Tây mở to đôi mắt, nghiêng đầu, lên tiếng hỏi ra sự nghi hoặc của mình.

Đoàn người bao quanh có chút nhịn không được trộm cười ra tiếng.

Cố Thanh thật hận không có cái hầm để cho cậu lập tức chạy trốn, hoặc là bồng con trai lên đánh mạnh vào mông nó vài cái, chỉ là hiện tại đang ở bên ngoài, cậu thật sự không thể đánh, chỉ có thể nhịn tức, giải thích: “Tròn Tròn, anh chị này là người yêu, thích đối phương mới có thể làm loại chuyện như thế, anh làm như vậy, không thể nói là trộm hôn được.”

Nói xong, Cố Thanh mới giựt mình phát giác – vừa rồi mình nói có bao nhiêu không thích hợp, cậu giương mắt trộm nhìn đôi trai gái trước người, quả nhiên thấy hai người đen mặt, lúc này Cố Thanh chỉ muốn tát cho mình một cái. Khỏi nghĩ cũng biết mình đã mất mặt thế nào, mà tất cả đều là lỗi của cái tên siêu quậy trước mắt này, cổ lửa giận trong lòng bừng bừng dâng cao.

“Như vậy a.” Bạn nhỏ Cố Tiểu Tây dừng một chút, nâng cằm suy nghĩ một hồi lâu, không xác định mà hỏi thăm: “Ba ba, thích nhau là có thể hôn và sờ sờ sao?”

Cố Thanh thật sự là không còn tinh lực để tính toán với ‘11.000 câu hỏi vì sao’ của nhà mình nữa, chỉ đành bất đắc dĩ gật đầu.

“Vậy Tròn Tròn xin lỗi, xin lỗi anh chị.”

Cố Tử Tây nghiêm mặt chân thành nói xin lỗi, nói xong còn vái người thật sâu.

Tuy đôi người yêu này bị đứa bé cho ăn chỉnh, thế nhưng thực sự không nở lòng trách cứ đứa bé như tiểu tiên đồng này, chỉ có thể đem toàn bộ trách nhiệm đổ hết lên người cha của đứa bé – Cố Thanh, sau khi hai người trừng mắt liếc cậu xong, nghênh ngang bỏ đi.

Chuyện hài vừa xảy ra, khiến cho Cố Thanh cũng không còn tâm tư để đi siêu thị nữa, nắm lấy tay con trai trở về nhà.

Dọc theo đường đi, Cố Tử Tây rất im lặng, ngẩng đầu, nhăn nhó mặt mày.

Tuy Cố Thanh tức giận con trai nghịch ngợm gây sự, nhưng bé con là do mình sinh ra, nhìn thấy bé thường ngày hoạt bát hiếu động, mà giờ đây an tĩnh im lặng, trong lòng lo sợ ngôn từ của mình đã quá mức nghiêm khắc. Cố Thanh sờ sờ đầu ác ma nhà mình, lên tiếng dỗ dành: “Đã xin lỗi rồi, về nhà ba ba sẽ không la con, không phải con thích ăn da chiên giòn sao? Về nhà ba ba làm cho con, thế nào?”

Cố Tử Tây đang tự ngẫm vấn đề trong đầu, hoàn toàn không biết Cố Thanh đang nói cái gì, chỉ là vô thức phối hợp gật đầu.

Cố Thanh thấy thế, trong lòng mới thoải mái hơn.

Ngày hôm sau, pháp viện có một án tử rất quan trọng, cần mọi người hội họp thương lượng, Cố Thanh về nhà trễ hơn hai tiếng, vừa mở cửa ra, liền phát hiện con trai thường ngày nhất định sẽ tới đón mình lại không thấy bóng dáng, nhìn đồng hồ trên tường, đã 7g, lúc này đã trễ, sao còn về ở nhà.

Chờ Cố Thanh đi tới phòng khách, mới phát hiện trên sô pha ngồi đầy người, ngoại trừ Phương Tử Nhạc, còn có cả cô giáo Trần chủ nhiệm lớp.

Trong lòng lộp bộp một tiếng, không phải nhóc ác ma lại gây rắc rối gì đó chứ?

“Xin chào, Cô Trần.”

Bởi vì liên quan tới nhóc ác ma, Cố Thanh tiếp xúc với cô giáo Trần cũng không ít, tự nhiên là nhìn thoáng qua liền nhận ra ngay.

“Xin chào, ngài Cố.”

Cô giáo Trần trầm giọng, nghiêm túc bắt chuyện cùng với Cố Thanh.

Đây là lần đầu tiên Cố Thanh thấy trên mặt cô giáo Trần có biểu tình như vậy, trong lòng không khỏi luống cuống lên, lại nhìn thấy Phương Tử Nhạc liên tục nháy mắt, cậu càng thêm để ý.

“Ngài Cố, tôi muốn bàn với ngài về chuyện học của Cố Tử Tây.”

Cố Thanh nhanh chóng ngồi lên sô pha, chăm chú lắng nghe.

Cô giáo Trần nhàn nhạt liếc nhìn Cố Thanh, trong mắt chứa đầy ý trách cứ rất rõ ràng, “Các người thân là người lớn, hẳn nên dạy dỗ trẻ con những quan niệm chính xác. Cố Tử Tây ngày thường nghịch ngợm gây sự, tôi coi như bé còn nhỏ chưa hiểu chuyện, với lại tâm tính trẻ con đều như vậy. Nhưng những điều này, cũng là do người lớn ở nhà không chịu chỉ bảo đúng sai cho bé.”

Cô giáo Trần nói một đống lớn lời nói phải trái, Cố Thanh nghe như lọt vào sương mù, dù cậu làm luật sư, thế nhưng cũng không chịu nổi một đống lý lẽ như vậy. Cố Thanh không thể làm gì hơn là ngăn cản cô giáo Trần đang nói không ngừng lại, gọn gàng dứt khoát nói: “Cô Trần, lần này Tử Tây nhà tôi lại phạm sai lầm gì?” Hù giáo viên, viết phấn lên mặt bạn học, hay là chọc bạn nữ khóc? … Câu nói kế tiếp, Cố Thanh không dám nói ra.

Cô giáo Trần là một cô giáo có tiếng tăm, tuổi cũng sấp xỉ 50, bình thường đều là người nắm quyền, đột nhiên bị Cố Thanh cắt ngang, bà rất bất mãn, hơn nữa vừa nghĩ tới chuyện hoàng đường Cố Tử Tây làm hôm nay, trong lòng càng thêm bực tức.

“Ngày hôm nay, bạn học Cố Tử tây ở trong phòng học sờ … bạn học Hàn Phương …” Sắc mặt cô giáo Trần trắng bệch, nói không nên lời chữ ‘mông’ thô tục. Chỉ có thể lướt qua, rồi nói tiếp: “Hôn … bạn học Hàn Phương … “ lần này, cô giáo Trần cũng nói không nên lời hai chữ ‘vào miệng’.

Tuy cô giáo Trần nói rất mịt mờ, nhưng Cố Thanh vẫn nghe được hiểu được, Cố Thanh cứng còng thân thể, ánh mắt mờ mịt sửng sờ nhìn Phương Tử Nhạc ở một bên, cậu ta xấu hổ cười cười, rồi cuống quít tránh thoát ánh mắt của Cố Thanh.

Cô giáo Trần lại bắt đầu liên miên cằn nhằn về cách giáo dục con cái, đại thể là – cha mẹ không chịu làm gương cho con cái, đừng nói trẻ con còn nhỏ, nó đã đủ lớn để hiểu mọi thứ, giữa các bé trai là không được làm những chuyện như thế.

Cố Thanh chỉ có thể không ngừng gật đầu, không ngừng đáp ứng nhất định sẽ dạy dỗ lại bé con.

Tiễn cô giáo Trần ra về, tất cả tức giận của Cố Thanh đều hiện hết ra trên mặt, cậu tức giận chạy ào vào phòng, trực tiếp kẹp lấy Cố Tử Tây đang chơi đùa với Hàn Phương, mang xuống phòng khách dưới lầu, đặt bé lên trên đùi mình, tính cho nhóc ác ma nhà mình ăn vài đập.

Phương Tử Nhạc thấy thế, vội vàng tiến lên chặn bàn tay Cố Thanh lại, đoạt lấy Cố Tử Tây từ trên đùi Cố Thanh, “Cố Thanh, bé con còn nhỏ, không hiểu chuyện, chậm rãi dạy là được. Đánh cũng không giải quyết được vấn đề.”

Hàn Phương và Cố Tử Tây là cùng nhau lớn lên, nhưng bé lại là bé trai ngoan ngoãn hiền lành, bé ít dám ở trước mặt người lớn mở miệng nói chuyện, nhưng lần này lại chủ động đi tới trước mặt Cố Thanh đang nổi giận, tay nhỏ bé cầm lấy góc áo của Cố Thanh, nơm nớp lo sợ mà nói rằng: “Chú A Thanh, đừng tức giận. Tròn Tròn là người tốt, đừng đánh.”

Cố Thanh nhìn con trai trong lòng Phương Tử Nhạc, rồi cúi đầu nhìn Hàn Phương nhu thuận nghe lời, trong lòng cảm khái – cũng là con trai, sao tính cách lại khác nhau lớn như vậy chứ.

Sợ làm cho Hàn Phương sợ, Cố Thanh thu hồi vẻ mặt tức giận, cười nhẹ, ôm lấy Hàn Phương đặt lên trên đùi mình.

“Biết sai chưa?” Cố Thanh nhéo nhéo tay nhỏ bé của Hàn Duy, đầy thịt mềm mại.

“Tròn Tròn làm sai cái gì?”

“Con … có phải con hôn hôn sờ sờ Phương Phương không?” Khi Cố Thanh nói lời này, đã dùng hai tay che kín lỗ tai Phương Phương lại.

“Vâng, đúng vậy.” Cố Tử Tây trịnh trọng gật đầu.

“Con … hai bé trai sao lại làm thế?”

Cố Thanh muốn nói, giữa các bé trai là không thể hôn hôn sờ sờ với nhau, nhưng nhớ tới mình và Tần Lực Dương, Phương Tử Nhạc và Hàn Duy, Ngô Hạo và Lâm Tân, nên lời nói vừa ra đành phải nuốt trở lại. Trong lòng Cố Thanh nghẹn một bụng khí, thật sự là có lý mà không thể nói rõ.

“Là mẹ nói, thích thì có thể hôn hôn sờ sờ.” Cố Tử Tây nhìn thẳng Cố Thanh, trả lời đầy hiển nhiên.

Thái dương Cố Thanh nổi đầy gân xanh, tên siêu quậy này quyết tâm không sửa từ ‘mẹ’ trong miệng, vậy mà hết lần này đến lần khác cậu đánh không được, gõ không được, nhéo không được, đập không được, bằng không hai ông bà xác định vững chắc sẽ từng quốc gia M bay trở về tìm cậu tính sổ.

“Ta nói qua lúc nào …” Nói được phân nửa, Cố Thanh đột nhiên nhớ tới tình hình ở siêu thị tối hôm qua, trừng mắt nhìn con trai ở đối diện, “Lời hôm qua nói, hôm nay không tính toán gì hết.”

“Mẹ gạt người, nói sạo đáng xấu hổ, mẹ nói sạo, mẹ là trứng thối.” Cố Tử Tây chu miệng, kiên quyết đối kháng với Cố Thanh.

Cố Thanh tức giận trừng mắt, muốn lấy thước gỗ dưới sô pha lên, bắt đầu dạy dỗ con trai, lại bị Phương Tử Nhạc cản lại lần nữa.

Trong lúc nhất thời, giữa hai cha con giương cung bạt kiếm.

Chẳng biết từ bao giờ, Hàn Phương đã trượt xuống khỏi đùi Cố Thanh, lẳng lặng đứng ở bên người Cố Tử Tây, nắm tay nhóc, nói: “Tròn Tròn, không được hỗn với chú Thanh, chú là ba ba.”

Cố Tử Tây nghiêng người qua, không hề coi ai ra gì, hai tay ôm lấy gương mặt nhỏ nhắn của Hàn Phương, chu cái miệng nhỏ của mình lên, hôn ‘bẹp’ một cái, gật đầu đáp ứng: “Phương Phương, mình sai rồi, mình sẽ không mắng chửi người nữa.”

“Uh.” Hàn Phương nhìn Cố Tử Tây, gương mặt đỏ hồng cười tươi.

Cái này, Cố Thanh và Phương Tử Nhạc hoàn toàn ngây dại, hai người nhìn nhau, một lát sau, cả hai cùng song song thở dài.

Mệnh số tới, chỉ có thể nghe theo ý trời.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: Tieuquy1990ct
Có bài mới 09.08.2016, 10:08
Hình đại diện của thành viên
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
Thượng Thần Loan Phượng Lam Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 05.12.2014, 03:06
Tuổi: 35 Nữ
Bài viết: 6056
Được thanks: 14426 lần
Điểm: 14.52
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Đam mỹ] Trùng sinh chi Cố Thanh - Thanh Chu - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81 - ngoại truyện Vô trách nhiệm : kỷ niệm mang thai + bánh bao - 04 tuổi thơ.

Nghỉ hè năm Cố Tử Tây và Hàn Phương 6 tuổi, Phương Tử Nhạc trở về quê, đó là một thôn núi hẻo lánh yên tĩnh, sông núi giao nhau, phong cảnh hợp lòng người.

Phương Tử Nhạc đã nhiều năm không về quê, lần trước nghe cha mẹ nói nhớ cháu trai, nên chờ bé con nghỉ hè liền về quê một chuyến, Cố Tử Tây vừa nghe Hàn Phương sẽ xa mình hơn một tháng, liền khóc nháo đòi đi theo, Cố Thanh cưỡng bức dụ dỗ nhưng vẫn bó tay với nhóc, đành chỉ có thể giao phó cho Phương Tử Nhạc chăm sóc dùm.

Phương Tử Nhạc vừa về quê được hai ngày, sở luật sư lại gọi điện thoại báo khách hàng có việc cần gấp, đành phải vội vã thu dọn hành lý trở về tỉnh A, hai đứa bé trai để lại cho cha mẹ mình chăm sóc.

Cha mẹ Phương Tử Nhạc ở trong núi sâu cả một đời, đều là nông dân thành thật chất phác, chỉ là tư tưởng có chút phong kiến, tính tình cũng quật cường, Phương Tử Nhạc hiểu rõ tính cha mẹ, nên bàn với Hàn Duy không nói chuyện bọn họ cho hai người biết, hai cụ cũng chỉ cho rằng – con trai mình ở thành phố cưới vợ, rồi sinh cho Phương gia một đứa cháu trai đáng yêu, gọi là ‘Phương Hàn’.

Trước giờ hai cụ Phương gia vẫn luôn hướng về đứa con út, nên đứa cháu trai xinh đẹp, da dẽ mịn màng này cũng được hai cụ đặt ngay trong tim. Người nông thôn đều mê tín, sau khi sinh bé con đều phải đi xem một quẻ, hai cụ Phương gia cũng không ngoại lệ, liền mang cháu trai ra thôn.

Cũng không biết thầy bói bản lĩnh thế nào, chỉ thấy ông ta nhắm mắt bấm bấm đốt tay, rồi nói thể chất Phương Hàn gầy yếu, không thể so với người thường, phải nuôi trái ngược, mới có thể sống lâu 100 tuổi, nếu không sẽ bị tai họa liên tục.

Hai cụ Phương gia vừa nghe thế, lập tức trở nên sốt ruột, vội vàng cúng lễ cho thầy bói, xin cách giải hạn.

Thầy bói được tiền, cười đến nếp nhăn trên mặt cũng mịn màng, vuốt vuốt chòm râu hoa râm, suy ngẫm nói: “Cũng không đáng ngại, sinh trai nuôi gái liền hóa giải.”

Sau khi thầy bói ‘ba hoa chích chòe’ một phen, hai cụ Phương gia liền dẫn Hàn Phương lên trấn trên, mua một đống vật dụng hằng ngày rồi trở về nhà.

Buổi tối, sau khi bà Phương tắm cho hai bé xong, liền lấy ra một cái yếm của con gái, dự định mặc vào cho cháu trai.

Hàn Phương trợn tròn mắt, giãy khỏi vòng tay bà nội, chạy tới phía sau Cố Tử Tây đang tự mình mặc quần áo.

Cố Tư Tây tưởng Hàn Phương muốn giúp nhóc mặc quần áo, liền nói: “Phương Phương, mình mặc xong rồi, để mình giúp cậu.”

“Tròn Tròn, không nên, không nên mặc.”

Cố Tử Tây xoay người, mới phát hiện Hàn Phương đang trần truồng, nhiệt độ không khí ở vùng núi thay đổi thất thường, vào ban đêm gió rất lạnh, có thể thổi đến run cầm cập, nổi một thân da gà.

Cố Tử Tây biết – từ nhỏ thân thể Hàn Dương đã rất yếu, sốt lên liền trở thành cảm mạo là chuyện thường, nhóc vội vàng cầm lấy khăn tắm ở bên cạnh thùng gỗ quấn kín người Hàn Phương lại, lên tiếng dỗ dành: “Phương Phương, thế nào lại không mặc quần áo? Sẽ bị cảm đó nha.”

Hai tay nhỏ bé của Hàn Phương ôm chặt lấy Cố Tử Tây, không nói lời nào.

Bà Phương đi tới, muốn kéo cháu trai từ trước người Cố Tử Tây lại, thế nhưng hai bé lại ôm chặt lấy nhau, bà không dám dùng sức, trong lúc nhất thời không biết giải quyết thế nào, chỉ có thể ngồi chồm hổm xuống, nhẹ giọng dỗ dành: “Phương Phương ngoan, bà nội mặc quần áo cho cháu, được không?
Nói xong, bà Phương giơ cái yến hoa trong tay lên.

Lúc này, Cố Tử Tây mới nhìn rõ y phục trong tay đối phương, mặt liền đổi sắc, chu miệng đầy bất mãn, lên tiếng: “Bà nội Phương, đây là cho bé gái mặc, Phương Phương là bé trai.”

Bà Phương nhìn Cố Tử Tây cười cười, đứa bé này còn nhỏ tuổi, nhưng mưu ma chước quỷ lại có rất nhiều, bà biết cháu trai mình rất thân với nhóc, nghĩ Cố Tử Tây có thể khuyên cháu trái mình, liền cúi thấp người, tiến tới bên tai Cố Tử Tây, đem những lời thầy bói nói kể lại cho Cố Tử Tây nghe.

Dù nói thế nào, Cố Tử Tây cũng là do Cố Thanh – theo thuyết vô thần – giáo dục từ nhỏ đến lớn, tự nhiên sẽ không tin vào những lời của lão thầy bói mũi trâu nói, thế nhưng nhóc cũng chỉ là đứa bé 6 tuổi, nhóc lại rất quan tâm thân thể Hàn Phương, nghĩ thử xem cũng không có hại gì.

Cố Tử Tây vỗ vỗ Hàn Phương trước ngực, dỗ dành hơn nữa ngày.

Hàn Phương từ nhỏ đã không có nhiều chủ ý như Cố Tử Tây, ở trường học, bé đều nghe lời Cố Tử Tây nói, lần này cũng không ngoại lệ, tuy trong lòng không vừa ý yếm hoa, nhưng cũng không cự tuyệt nữa, để bà Phương mặc vào cho bé.

Bà Phương sinh 2 đứa con trai, vẫn luôn muốn có một đứa con gái, cái yếm này là năm đó bà sốt ruột muốn mang thai con gái, lên trấn trên nhờ thợ chuyên nghiệp may, vải là loại tốt nhất, hoa văn cũng rất tinh xảo.

Cố Tử Tây nhìn đến ngây người, cái yếm hoa đỏ tươi mặc trên người Hàn Phương trắng nõn, rất có cảm giác hài hòa, hơn nữa rất xinh đẹp.

Chạy từ phòng bếp ra, đảo quanh phòng ngủ một hồi, Cố Tử Tây lật tung túi hành lý lên. Hàn Phương vẫn đứng phía sau nhóc, tay nhỏ bé cứ kéo kéo vạt yếm, ngẩng đầu nhìn Cố Tử Tây chuyển động trên giường.

“Tròn Tròn, cậu đang tìm gì vậy?”

Cố Tử Tây không trả lời, Hàn Phương cũng không giận, chỉ là tự giác cởi giầy ra, bò lên trên giường, an tĩnh ngồi ở đầu giường chờ Cố Tử Tây.

“A, tìm được rồi.” Cố Tử Tây cười đến tươi rói, trong thanh âm tràn đầy vui sướng.

Hàn Phương hiếu kỳ, nhìn thoáng qua trên tay nhóc, nguyên lai là cameras. Cameras này là quà sinh nhật của Tần Gia Bảo tặng cho Cố Tử Tây, bình thường Cố Tử Tây rất thích cầm nó, lắc lư khắp nơi.

“Phương Phương, chúng ta chụp ảnh đi.”

Cố Tử Tây cầm cameras, từ cuối giường phóng lên đầu giường, ngồi bên người Hàn Phương.

Hàn Phương rõ ràng là rất sửng sốt, bé nhìn cái thứ mặc trên người một chút, trong lòng tự nhiên cảm thấy hoảng loạn, bé lắc lắc cánh tay Cố Tử Tây, bỉu môi nói: “Mình ăn mặc xấu xí, chụp ảnh không tốt.”

“Ai nói Phương Phương nhà mình xấu xí, mình sẽ đánh hắn.”

Cố Tử Tây choàng vai Hàn Phương, học theo dáng dấp vỗ ngực nhíu mày của đại ca xã hội đen trên TV mà nói: “Phương Phương nhà mình là đẹp nhất,” Cố Tử Tây ôm lấy Hàn Phương lắc lư lấy lòng, lên tiếng bảo chứng còn có chút làm nũng, “Phương Phương, mình hứa với cậu, chỉ lưu giữ cho riêng mình, tuyệt không truyền ra ngoài, được không?”

Hàn Phương thường không có khả năng chống lại Cố Tử Tây như vậy, bé sinh ra trước Cố Tử Tây 1 ngày, trong đầu luôn nghĩ mình là anh, nên phải chăm sóc Cố Tử Tây, tuy bình thường phần lớn là Cố Tử Tây chăm sóc bé, nhưng phàm là chuyện bé có thể làm, Hàn Phương đều rất ít từ chối Cố Tử Tây.

Lúc này cũng vậy, Hàn Phương chỉ giãy dụa một chút, rồi cũng bỏ vũ khí đầu hàng, bé phối hợp làm không ít tư thế theo lời Cố Tử Tây, hai người quá quen thuộc nhau, nên bé cũng không mất tự nhiên, động tác càng lúc càng phóng khoáng cởi mở.

Cố Tử Tây ôm lấy Hàn Phương, miệng hai người chạm nhau, cameras phát sáng, hình ảnh được lưu lại.

Nhiều năm sau đó, Hàn Phương nằm trong lòng Cố Tử Tây, lật xem album hình thuộc về riêng hai người, mỗi khi nhìn thấy cái yếm đỏ, váy hoa cùng với áo đầm, mặt không khỏi xuất hiện rặng mây đỏ, thỉnh thoảng phun ra vài câu uy hiếp cùng oán giận.

Cố Tử Tây hạnh phúc nhìn người yêu trong lòng, hôn lên trán cậu. Cố Tử Tây nghĩ – nếu như bị người yêu biết mình len lén tồn trữ rất nhiều ảnh chụp cùng DVD cấp hạn chế, có thể lập tức chia tay mình hay không?

Cố Tử Tây lắc đầu, hắn quyết định sẽ không để loại sự tình này phát sinh!


Toàn văn hoàn


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Ngọc Hân về bài viết trên: xinmayco
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 84 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hatdekute1405, khaichinh, nguyetconan99 và 68 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Bước tiếp theo Thiên Đường - Vân Diệp Du

1 ... 13, 14, 15

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.