Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 

Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư

 
Có bài mới 24.02.2017, 18:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 421
Được thanks: 2856 lần
Điểm: 31.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 44
Chương 53:

Lâm Thạc nói, tác phong của Bạch Oanh và Bạch Hách Sơn không giống nhau, có lẽ cô ra mặt có thể giải quyết được màn kịch vui do tình yêu này đưa đến. Đúng, Trác Lí không khách khí cho rằng đây là một trò hề, vốn chỉ là vấn đề tình cảm của ba người, lại bị nhấc lên thành tranh đấu như vậy, người đàn ông rong ruổi trong hắc đạo nhiều năm như Bạch Hách Sơn, thế nhưng lại không hiểu được cái lý lẽ bình thường “Dưa xanh hái sớm thì không ngọt” này, thậm chí hắn còn không được sự đồng ý của con gái mà cứ như vậy chia rẽ các cặp đôi khác bằng cách làm một chuyện mà Trác Lí cảm thấy ngây thơ. Cho nên, Trác Lí cho là: Cởi chuông phải do người buộc chuông, tìm được Bạch Oanh mới là chuyện thứ nhất, hơn nữa, phải thừa dịp Bạch Hách Sơn còn chưa có hành động thêm một bước trước khi cô tìm được Bạch Oanh.

Từ chỗ của Ngũ Khâu Thực cô biết được số điện thoại của Bạch Oanh, cô đã bấm điện thoại liên tục hai ngày. Nhưng, điện thoại vẫn ở trong trạng thái tắt máy. Trong hoàn cảnh này, Trác Lí không thể không quyết định một mình một ngựa tự tới cửa tìm.

Biệt thự của Bạch Hách Sơn ở phía bắc thành phố Z, mặc dù là vùng ngoại ô, nhưng cách không xa trung tâm thành phố, hơn nữa khu vực đấy người giàu ở tương đối nhiều, giao thông cũng tương đối phát triển. Sáng sớm bắt một chiếc xe đi về phía đó, trong lòng Trác Lí có một niềm tin kiên quyết: Nếu như có thể, coi như cô cầu xin, cũng muốn Bạch Oanh ra mặt buông tay. Thực sự lúc đến gần mục đích thì niềm tin kiên định của cô lại dao động: Cô ngửa đầu nhìn ngôi biệt thự màu trắng, tưởng tượng ra nhà lão đại của xã hội đen, tưởng tượng thấy bên trong có một gian tầng hầm tà ác dưới lòng đất, trong gian tầng hầm tà ác thường sẽ có người chết người bị thương, tưởng tượng thấy nơi này có rất nhiều oan hồn…….. Trời buổi sáng rất nóng, cô một mình đứng ở bên ngoài biệt thự cả người đều rụt rè.

Rốt cuộc gặp một người làm từ bên trong đi ra, cô lặng lẽ từ chỗ ẩn nấp đi ra, nở một nụ cười ở mức độ ngọt ngào nhất: “Chị à, tôi có thể cầu xin chị một chuyện được không?” Để tỏ lòng chân thành và vô hại của mình, Trác Lí cố gắng làm ra vẻ trẻ con.

Quả nhiên, người làm cười hì hì đáp lại Trác Lí: “Cô gái nhỏ, có chuyện gì?”

“Tôi là bạn của tiểu thư nhà chị, tôi tìm cô ấy có một số việc.”

Sắc mặt cô gái trở nên “tệ”, rất cảnh giác nói: “Cô gái vẫn nên trở về đi, nếu như muốn cô chủ sẽ trực tiếp tìm cô.” Sau đó, cô ta hoa lệ xoay người, lưu lại cho Trác Lí một bóng lưng. Trực tiếp tới cửa cũng vô dụng, cô chỉ còn có cách lựa chọn là gọi tới số của Bạch Oanh lấy từ Ngũ Khâu Thực, vậy mà điện thoại đổ chuông thật lâu, cũng không có ai nhận.

Ý tưởng quyết tâm tới cửa chịu đòn nhận tội của Trác Lí tuyên cáo thất bại. Cô ủ rũ cúi đầu chuẩn bị về nhà, không ngờ lại chạm mặt một chiếc xe thể thao đang lái tới…….. Chiếc xe thể thao quen thuộc……….. Người trên xe thể thao cũng quen thuộc………. Ngũ Khâu Thực?

“Lên xe.” Ngũ Khâu Thực nhấn nhấn còi xe, hắn đeo kính đen ở dưới ánh mặt trời nhìn phong cách rất tây. Có lúc Trác Lí cũng sẽ hoa si suy nghĩ một chút: Dáng dấp Ngũ Khâu Thực thật như là ngôi sao điện ảnh a a a a……….

Gác cổng nhà họ Bạch như biết xe của Ngũ Khâu Thực, nói không nhiều lời đã mở cửa sắt lớn, trong xe Trác Lí kinh ngạc, Ngũ Khâu Thực mở miệng, nói: “Tôi đã liên lạc với Bạch Oanh rồi……… Nhưng, việc bảo vệ người đàn ông của mình này……… Phải dựa vào chính cô tự nói cùng cô ta. Hôm nay Bạch Hách Sơn và quản gia của hắn đều không có nhà, tôi sẽ giúp cô trông chừng.” Ngũ Khâu Thực đánh tay lái, trong lòng bốn bề dậy sóng. Kể từ lúc cô đòi hắn số điện thoại của Bạch Oanh, hắn đã biết cô muốn tìm cô ta làm gì, mặc dù biết là vì Viên Khởi Lương, nhưng hắn vẫn không nghĩ đến, cô như vậy lại gánh vác trách nhiệm của Viên Khởi Lương và mọi người một mình đi tới nhà Bạch Hách Sơn vào sáng sớm, một mình đi tới nơi này có khả năng cô sẽ bị thương………. Điều này làm cho hắn cảm thấy sợ, nếu không phải người hắn phái đi bảo vệ sự an toàn của cô và Viên Khởi Lương thông báo cho hắn lúc sáng sớm, thì hắn sợ mình còn chưa kịp xuất hiện trước mặt Trác Lí đã bị nhà họ Bạch ám toán rồi.

Nha đầu này gan lớn đến mức làm người ta thấy giật mình, chẳng lẽ cô không biết ai hay nhân vật nào cũng đều không thể đụng được đến nhà họ Bạch sao? Vậy mà cuối cùng Ngũ Khâu Thực vẫn dung túng cho cô, hắn hiểu Bạch Oanh, hắn cũng biết, muốn Bạch Oanh ra tay giúp đỡ thì chỉ có tự Viên Khởi Lương ra trận thôi, vậy mà Viên Khởi Lương cái loại đàn ông chết tiệt đó cũng không chịu nhờ vả người khác, cho nên, muốn Viên Khởi Lương ra tay, khó như lên trời. Vậy mà, hắn lại nghĩ, có lẽ Trác Lí ra mặt sẽ có một cơ hội nhỏ……… Hắn chỉ muốn trợ giúp cho bọn họ mà thôi.

Bạch Oanh tự mình ở bãi đậu xe tiếp đón Ngũ Khâu Thực và Trác Lí. Từ lúc Trác Lí bắt đầu xuống xe, thực sự Bạch Oanh vẫn không có dời mắt khỏi người cô, điều này làm cho Trác Lí rất không thoải mái, cũng may Ngũ Khâu Thực ngăn ở trước người cô: “Cô Bạch, cô không cần dùng ánh mắt đáng sợ như vậy để nhìn người có được hay không? Cô vẫn nên phóng khoáng dẫn đường đi.”

Mặc dù Bạch Oanh ở nhà hết sức nhàn rỗi, trên người mặc một chiếc áo T-shirt màu trắng, nhìn vốn tràn đầy sức sống và tươi trẻ, nhưng lúc này sắc mặt của cô ta tái nhợt, cả người cô ta rơi vào trong mắt Trác Lí có vẻ hết sức gầy yếu, cô theo bản năng cảm thấy: Bạch Oanh thật sự là tự sát thành như vậy sao?

“Ngũ Thiếu, tôi mang cô ấy đến nhà ấm trồng hoa giải quyết vấn đề, anh ở nơi này ngẩn ngơ đi, chớ có tự đa tình mà thương hương tiếc ngọc.” Bạch Oanh ném ra những lời này rồi đút tay vào túi quần đi về phía trước.

Trác Lí nhanh chóng bước theo, Ngũ Khâu Thực bắt lấy cánh tay của cô, nhìn bóng lưng Bạch Oanh nói: “Cẩn thận một chút, đắc tội với cô ta không có tốt đâu.” Sau khi mắt thấy Trác Lí thành khẩn gật đầu một cái, tay cầm lấy cánh tay cô mới từ từ buông ra. Nhìn bóng lưng cô đi theo Bạch Oanh, trong lòng Ngũ Khâu Thực không khỏi âm thầm khinh bỉ chính mình: Lại còn không có biện pháp nhìn thẳng cô nữa.

Nhà ấm trồng hoa ở nơi tương đối khuất, ít nhất sẽ không có người tới quấy rầy. Trác Lí nghĩ như vậy, dọc đường đi cô tưởng tượng ra rất nhiều cảnh tượng: Có dáng vẻ Bạch Oanh đến chết vẫn không chịu nhượng bộ, cô ta sẽ uy hiếp chính mình, cô ta không có được đồ thì người khác cũng đừng mơ tưởng; có cảnh tượng Bạch Oanh để mình quỳ xuống cầu xin cô ta; thậm chí có cảnh Bạch Oanh đột nhiên móc từ bên hông ra một khẩu súng nói với cô muốn đồng quy vu tận………….. Trái tim cô như tiếng trống đánh, Trác Lí ép buộc mình trấn định. Viên Khởi Lương muốn lựa chọn phương thức cực đoan, cô không muốn, nếu như có thể thông qua Bạch Oanh mà giải quyết vấn đề này, cô nguyện ý……….

“Cô sợ sao?” Chưa tới nhà ấm trồng hoa, Bạch Oanh đã dừng bước, xoay người nhìn cô.

Trác Lí ngẩng đầu, dũng cảm tiến lên chỗ Bạch Oanh, cô nghĩ, cho dù cô ta muốn mình cầu xin cô ta, cô cần phải không kiêu ngạo không sủng nịnh, vì vậy cô cười nói: “Tôi dám đến, cũng sẽ không sợ, tôi tin tưởng cô.” Câu “tin tưởng cô” này, Trác Lí cảm thấy chính mình rất hèn hạ, vuốt mông ngựa như vậy, Bạch Oanh sẽ phát hiện ra cô đang lấy lòng thôi.

Bạch Oanh lại cười, nụ cười trong mắt không thấy đáy: “Ngày đó cô ném ra mấy câu lên giọng thì cũng không phải cái trạng thái như hiện tại này, Viên Khởi Lương lại có thể thích một người phụ nữ táo bạo như vậy.”

Cô cô……….. Cô lúc nào thì táo bạo? Trác Lí vụng trộm liếc mắt nhìn Bạch Oanh, khôi phục lại khuôn mặt tươi cười: “Đó là vì tôi còn trẻ không biết gì khi đó không hiểu được việc mình làm.”

“……….. Tại sao cô không nói thẳng là cô tới để cầu xin tôi để cha tôi giơ cao đánh khẽ với các người? Đã đến như vậy rồi, còn phải làm ra vẻ có chút tôn nghiêm và mặt mũi làm gì? Tôi không có tôn nghiêm, thời gian mất mặt còn có thể nhiều hơn so với cô.” Bạch Oanh nói xong thì kích động, Trác Lí há mồm muốn cắt đứt, không muốn cô ta rơi lệ như thế: “Cô cho rằng tôi không biết cha tôi vì tôi làm những chuyện gì sao? Đúng, là tôi ngầm cho phép cha tôi hành động…….. Nhưng anh ấy dẫu có chết cũng không chia tay với cô. Cô rốt cuộc có gì tốt? Tôi có thể chết vì anh ấy, cô có thể sao? Cô liên tục ở trước mặt tôi không dám vì anh ấy mà vứt bỏ chút ít tôn nghiêm, cô không yêu anh ấy sao?” Bạch Oanh khóc cũng không phải loại thút thít, chính là cái loại khóc phong cảnh, Trác Lí nhìn thấy rất không có tư vị gì, đang định an ủi cô ta, thì cô ta lại tiếp tục quở trách: “Cô biết không? Chỉ cần anh ấy tự mình đến cầu xin tôi……. Không……… Đích thân anh ấy đến tìm tôi, thành tâm nói với tôi…….. Dù chỉ là nhìn tôi, nhìn xem tôi vì anh ấy mà thành cái dáng vẻ gì…….. Tôi sẽ không như vậy…… Tôi hẳn sẽ không như vậy.” Bạch Oanh ôm đầu ngồi xổm xuống, cảm xúc rất kích động. Trác Lí có chút luống cuống, cô hoàn toàn không biết Bạch Oanh ôm hy vọng với Viên Khởi Lương như vậy cho đến bây giờ. Chẳng lẽ cô ấy không nhìn ra Viên Khởi Lương là loại đàn ông dẫu có chết cũng sẽ không khuất phục sao? Cô ta và anh biết nhau lâu như vậy, không phải nên biết nếu như Viên Khởi Lương không chào đón một người, thì có cố gắng thế nào cũng đều phí công sao?

Nhưng, nghĩ như vậy, có phải từ lúc ban đầu Viên Khởi Lương cũng rất không chào đón cô không? Tại sao Bạch Oanh nỗ lực hơn hai năm cũng không có kết quả, ngược lại cô ở bên Viên Khởi Lương lại ra hoa như vậy? Chẳng lẽ sức quyến rũ của cô lớn hơn? Không thể nha…………….

“Bạch…….. Cô Bạch…….. Cá nhân tôi cảm thấy.” Trác Lí chưa từng nghĩ một ngày kia mình sẽ ở trước mặt người phụ nữ mình đã từng ăn nói hung hăng lại ăn nói khép nép như vậy, một chút cũng không chuyển giọng điệu, chỉ đành phải vụng về nói: “Chân trời chỗ nào mà không có cỏ thơm không có cỏ thơm không có cỏ thơm………”

Quả nhiên Bạch Oanh ngừng khóc, dũng cảm đứng lên, dùng một ánh mắt quái dị quan sát cô: “Cô xác định cô là đi cầu xin tôi để cha tôi tha cho hai người song túc song phi chứ?”

(Song túc song phi: Chỉ cặp nam nữ yêu nhau thắm thiết không phân ly)

Trác Lí hăng hái gật đầu. Sau đó, cô ở trên mặt Bạch Oanh thấy một nụ cười quỷ dị: “Cô nói cho tôi biết một lý do để tôi không thể không giúp hai người xem.”

“Giúp chúng tôi vì tốt cho cha cô và Viên Khởi Lương.”

“Tôi không muốn lý do đường hoàng này.”

Trác Lí thấy 囧, tiếp tục sợ hãi nói: "Chúng tôi rất yêu nhau."

“Tôi ghét nhất nghe thấy các người nói yêu nhau.”

“Chúng tôi chết cũng sẽ không xa nhau.” Trác Lí cảm thấy mình càng nói càng thái quá, bởi vì, cô chỉ là rất vội nên chưa nghĩ ra bất kỳ lý do gì mà thôi, nhìn thái độ Bạch Oanh hùng hổ, cô thật sự cảm thấy……. Cơ hội Bạch Oanh giúp cô là cực kỳ nhỏ.

“Lý do này, tôi không những ghét, mà còn hận nữa.” Bạch Oanh cắn răng khạc ra những lời này.

“Nếu như cô muốn giúp chúng tôi, như vậy, cô có thể không cần bất kỳ lý do gì.”

“Đến bây giờ cô còn dám cùng tôi nói như vậy?” Bạch Oanh híp mắt hỏi.

“Tôi là tới tìm cô giúp một tay, dựa vào nhận định nhân phẩm của cô. Nhưng, cho tới bây giờ, tôi thấy cô Bạch không có bất kỳ ý muốn giúp tôi. Cô đã không muốn giúp một tay như vậy, tôi cũng sẽ không quấy rầy cô.” Cho nên nói Trác Lí như vậy cũng không phải thật sự muốn lên giọng, cô thật sự là đoán không ra được ý tứ của Bạch Oanh, kích thích cô ta cũng tốt, nếu như phương pháp khích tướng của cô vô dụng, vậy thì cô phải nghĩ biện pháp khác, cô không có thời gian lãng phí ở cùng đại tiểu thư này thảo luận cái lý do quỷ gì.

Lúc cô xoay người rời đi, Bạch Oanh ở sau lưng nổi giận nói: “Tại sao cô lại bình tĩnh như vậy, cô dựa vào cái gì mà nói hiển nhiên như vậy. Cũng bởi vì anh ấy yêu cô sao? Cũng bởi anh ấy yêu cô sao? Tại sao anh ấy lại yêu cô! Tại sao anh ấy lại yêu cô!!! Tại sao!!! A……….” Sau cái giọng nói này, Trác Lí nghe thấy âm thanh cả thân thể ngã xuống đất, cô chợt quay đầu……..

Bạch Oanh té xỉu ở trên con đường nhỏ hướng đi nhà ấm trồng hoa.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Cyclotron, Huogmi, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
     

Có bài mới 27.02.2017, 21:55
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 421
Được thanks: 2856 lần
Điểm: 31.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 44
Chương 54:

Nhà họ Bạch có bác sĩ riêng, cho nên rất nhanh Bạch Oanh đã được đưa vào trong biệt thự nhà họ Bạch. Đại quản gia Bạch Bình —— người đàn ông trung niên ở trong xe ngày đó cùng Trác Lí phân tích thời cuộc vội vã chạy tới, ban ngày thấy hắn, Trác Lí chỉ cảm thấy sợ hãi khác thường, bởi vì sắc mặt Bạch Bình tái nhợt như gặp quỷ, nhưng đôi môi kia lại vẫn cứ đỏ như ma cà rồng.

“Tôi không đi tìm cô Trác, không ngờ cô Trác lại tự mình tìm tới cửa.” Từ đầu tới cuối Bạch Bình đều mỉm cười nói chuyện, nhưng Trác Lí nhìn ra được, giọng của Bạch Bình hoàn toàn không tính là cười. Cô làm Bạch Oanh —— tiểu thư nhà hắn tức giận thành như vậy, trong lòng cô biết mình dữ nhiều lành ít, cô chỉ không biết, bất hạnh lại tới nhanh như vậy.

Có hai người đàn ông vạm vỡ đi tới kéo Trác Lí lên, không nói hai lời đã lôi cô đi về phía nhà ấm trồng hoa, trước lúc vào nhà ấm trồng hoa, Trác Lí chưa từng tưởng tượng qua nơi này sẽ là nơi như thế nào, vậy mà lúc cô thật sự bị lôi vào, sau khi thấy tình huống trước mắt, tóc gáy của cô nhất thời dựng đứng lên, chỉ kém chưa thét ra tiếng chói tai thôi. Bởi vì, nơi này là một căn phòng nhỏ có đầy đủ các dụng cụ tra tấn.

Phòng, tra, tấn!!!

Trác Lí cảm giác mình cách cái chết không xa nữa. Hai hàng nước mắt trong suốt còn chưa kịp chảy xuống, cô đã bị họ lôi vào ngồi ở giữa phòng trưng bày đồ tra tấn, sau đó, hai người đàn ông vạm vỡ lôi cô vào chia nhau đứng hai bên cô như hai tượng đá. Cô run rẩy nhìn Bạch Bình ngồi xuống trước mặt, nhìn hắn bày ra khuôn mặt cười đến là buồn nôn, nhìn đôi môi mở ra của hắn như ma cà rồng, sâu kín nói: “Cô Trác, tôi đã nói từ trước. Sự lựa chọn của cô chỉ có một…….. Vậy mà, cô không nghe lời như vậy, làm cho tôi không nhịn được nghĩ……… Người phụ nữ không nghe lời sẽ không có kết quả gì tốt. Tôi Bạch Bình lúc giết người chơi, thì cô vẫn còn ở trong bụng mẹ đấy…….. Nhưng, hôm nay cô một người một ngựa……… A, không, cô tìm tiểu tử nhà họ Ngũ kia. Tiểu tử kia trừ ăn nói có chút đầu óc ra, thì ở phương diện này không phải là một tay tốt đẹp gì, nếu như cô tìm bạn trai Viên Khởi Lương của cô, có lẽ chúng ta hoàn toàn có thể thương lượng, nhưng………. Hôm nay cô lại mắc phải lỗi lớn.”

Trác Lí chỉ cảm thấy hàm răng của mình đều đánh vào nhau, cho dù có bất cứ hình cụ nào rơi trên người cô đều có hiệu quả, hai người đàn ông vạm vỡ vinh quang đứng hai bên cũng đủ tạo thành áp lực vừa nặng vừa dầy trong lòng cô rồi. Vẻ mặt cô đưa đám hỏi: “Tôi phạm………. Phạm lỗi gì?”

(Hình cụ: Dụng cụ tra tấn)

“Cô coi thường việc tôi và ông chủ nhà tôi tự mình đến cửa cho cô lời khuyên, đây là lỗi thứ nhất; Viên Khởi Lương lừa gạt làm buôn bán nhà họ Bạch lâm vào cảnh bất lợi, đây là lỗi thứ hai; hôm nay cô một mình tới cửa tìm cô chủ, làm cô ấy rất vất vả mới chữa khỏi trầm cảm lại bị cô phá tan, đây là tội thứ ba. Cô có biết hay không, trong quá khứ, bất kỳ một cái lỗi nào của cô cũng đủ để cô chết ngàn lần vạn lần. Nhà họ Bạch không đắc tội với người khác, nhưng người khác đắc tội với nhà họ Bạch…………” Bạch Bình chợt không cười nữa, Trác Lí phát hiện, lúc hắn không cười càng giống quỷ hơn, vậy mà hắn còn lớn tiếng quát một câu: “……….. Đều chết không được tử tế!!”

Trác Lí ngượng ngùng, một chút cũng không dám lộ ra vẻ mặt bướng bỉnh, nghĩ tới cái lỗi thứ hai Bạch Bình nói, hoàn toàn không hề có chút quan hệ nào với cô, người âm dương bát quái này còn có thể kéo chuyện tình ở gần bên tới trên người cô, điều này còn chứng minh một việc: Cô, chạy lên trời cũng không thoát khỏi nắng. Vậy mà loại cảm giác sợ hãi này, còn giống như một dây leo, cuốn thật chặt lấy toàn thân cô, làm cô không thở nổi. Lúc này cô mới phát hiện, thì ra là cô rất sợ chết, không ngừng sợ chết, còn sợ bị thương nữa. Những thứ dũng khí và tất cả suy nghĩ vì tình yêu mà buông tha mạng sống lúc trước giờ cũng đều không còn nữa, vào giờ phút này cô hối hận vô cùng, cô hối hận chính mình kích động mới tới tìm Bạch Oanh, cô hối hận mình nghĩ sự tình quá đơn giản, cô hối hận mình một ngày trước mới cùng Viên Khởi Lương nói muốn thẳng thắn thừa nhận nội tâm vậy mà giờ phút này lại chịu trách nhiệm thay anh tới nơi này nhận lấy cái chết, cô hối hận mình quá đần độn, quá ngu ngốc………

“Nếu sợ như vậy, tại sao ban đầu cô lại lựa chọn ở chung một chỗ đây? Người trẻ tuổi làm việc luôn không phân rõ thiệt hơn và nặng nhẹ. Không là chuyện quan trọng ở trước mắt thì không hối hận…….. Tôi nói thật cho cô biết, trên cái thế giới này cô có thể cùng bất kể kẻ nào ở chung một chỗ, chỉ duy có Viên Khởi Lương………… Anh ta là người đàn ông cô chủ nhà tôi coi trọng, bất luận kẻ nào, bất luận kẻ nào! Đều mơ tưởng muốn nhúng chàm………..” Bạch Bình biến sắc, ánh mắt ý bảo một người đàn ông vạm vỡ trong đó.

Sau khi người đàn ông vạm vỡ này nhận chỉ thị, chắp tay sau lưng đi về phía bóng tối không biết chơi đùa cái gì nữa.

“Ông……… Ông……….. Ông muốn làm gì? Ông như vậy………….. Ông như vậy là phạm pháp.” Trác Lí cảm giác mình sắp khóc, cô không bao giờ biết những tình huống lúc nguy hiểm đến với mình lại khó dự liệu như vậy, vậy mà, cô lại không thể phản kháng.

“Chờ một chút, cô sẽ biết.” Trong mắt Bạch Bình có khát máu có hưng phấn, hắn ngồi ngay ngắn ở đối diện Trác Lí, sâu kín giải thích: “Nếu không thể chia rẽ hai người, vậy thành tàn phế để báo thù cho cô chủ nhà tôi mấy ngày liên tiếp này phải chịu khổ, cũng không quá đáng.” Dứt lời, Bạch Bình lại dùng ánh mắt ý bảo một người đàn ông vạm vỡ, người đàn ông vạm vỡ kia không nói hai lời, khiêng Trác Lí từ trên chỗ ngồi đi về phía ghế dài, đặt mạnh Trác Lí lên ghế không chút dịu dàng.

Cô vẫn khóc, khóc trong im lặng, khóc vì sợ. Cô ở trong lòng lẩm nhẩm: Núi băng, núi băng, mau tới cứu em.

“Cô Trác vẫn nên an tâm chờ hành hình đi, rất nhanh. Rất nhanh, cô sẽ thiếu một cái chân, yên tâm, chúng tôi sẽ tạo ra hiện trường giả để cho mọi người tin tưởng cô bị tàn tật do tai nạn xe cộ, sẽ không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy…… Cô bị người khác cắt chân……. Ha ha ha.” Bạch Bình đứng ở trước ghế dài, dùng một nụ cười ghê tởm hướng về phía Trác Lí cười không dứt.

Đang lúc Trác Lí cảm thấy chân của mình sẽ bị chém đứt, một vật ở trên cổ cô có chút sức nặng làm cho tinh thần cô thoáng chốc hồi phục. Cổ của cô vẫn còn, tính mạng của cô vẫn còn, đến cuối cùng cô có thể thở, cô không thể cứ như vậy bị người ta chém đứt chân. Cô cúi đầu nhìn viện ngọc màu đỏ mang chút sức nặng ở trên cổ, chợt cảm thấy……… Cô phải thật tốt, khoẻ mạnh cường tráng…… Để trở lại trước mặt Viên Khởi Lương.

Có lẽ trước cái chết đã giúp cô có dũng khí lớn, mặc dù nước mắt ở khoé mắt vẫn tràn ra như cũ, nhưng cô không sợ chết hô to một tiếng: “Tất cả các người dừng tay lại cho tôi!!”

Tiếng cười của Bạch Bình dừng lại, tiếp tục dùng giọng nói âm dương quỷ quái: “Thế nào, trong một khắc sắp mất đi một chân lại cảm nhận được hai chân có chút tồn tại sao?”

“Tôi là người của bà cụ Bạch nhà ông!” Trác Lí kiên định nói, dùng một giọng nói không công kích.

“Không cần dùng mồm mép để lừa bịp người, Chương Bàn Tử, mau…….. Trễ chút nữa, ông chủ sắp trở về rồi.” Bạch Bình lo lắng phân phó, giống như không kịp đợi nhìn thấy chân Trác Lí bị chặt đứt.

“Ông nhìn viên ngọc này xem!! Đây là bà cụ Bạch tự mình đưa cho tôi!!” Trác Lí nghe Lâm Thạc nói qua, cả đời Bạch Hách Sơn này, chỉ có hai người phụ nữ hắn hiểu rõ và quan tâm nhất, một là mẹ của hắn bà cụ Bạch, một là con gái của hắn Bạch Oanh. Mặc dù cơ hội Trác Lí gặp bà cụ trên đường kia không tính có khả năng là bà cụ Bạch, nhưng, chỉ cần cô có thể kéo dài chút xíu thời gian, dù là một canh giờ, cô nghĩ, có lẽ cô sẽ an toàn một chút, có lẽ, Ngũ Khâu Thực có thể nhanh chóng tới cứu cô, có lẽ, cô cũng không bị đứt chân.

Viên ngọc bị Bạch Bình cứng ngắc đoạt lấy trên cổ Trác Lí, có thời gian không ngắn, Trác Lí không có nghe rõ giọng nói của Bạch Bình, cô cho là hắn và hai người đàn ông vạm vỡ trao đổi ánh mắt gì đó, trên thực tế, Bạch Bình là nhìn viên ngọc ngẩn người, sắc mặt nặng nề trắng bệch đến doạ người.

N phút sau, lúc trái tim sợ hãi của Trác Lí còn chưa từ ngọn núi cao rớt xuống, cô bị người ta cứng rắn khiêng đi, sau đó, cô nghe thấy giọng nói Bạch Bình vang lên bên tai: “Tôi sẽ dẫn cô đến gặp bà chủ, nếu như viên ngọc này không rõ, thì nhất định kết quả cho cô sẽ không chỉ là mất một đoạn chân đâu, đi!”

Xuyên qua đường mòn đi thông qua nhà ấm trồng hoa, đi vào một con đường nhỏ quanh co kỳ quái, Trác Lí bị người đàn ông vạm vỡ vác trên vai, trong dạ dày cô một trận dời sông lấp biển, cũng bởi vì như thế, nước mắt của cô cũng bị nén trở về, vào giờ phút này ở trong lòng cô lẩm nhẩm các loại cầu nguyện mà nói: Amen, a di đà phật, Maria….. Cô không cầu chủ nhân của viên ngọc này là bà cụ thần bí đó, cô nhớ cái ngày cùng bà ấy ở nghĩa trang công cộng có thấy trên bia mộ ông cụ là họ Phương, hoàn toàn không phải họ Bạch…… Cô chỉ cầu xin, trong đoạn thời gian xui xẻo đau đớn này sẽ nhận thức, Ngũ Khâu Thực cái tên đế vương chết tiệt kia có thể nhanh lên một chút phát hiện ra cô không bình thường, sau đó, tuỳ tiện nghĩ biện pháp gì, chỉ cần có thể tới cứu cô. Cô thật sự là sợ đến cực hạn loại hình phạt cắt chân này………….

Ở trước một tiểu lâu tràn đầy mùi hương không rõ, người đàn ông ngừng lại, mắt nhìn theo phương hướng, Trác Lí nhìn thấy Bạch Bình mặc đồ trắng đi đến trước cửa tiểu lâu rất cung kính gõ cửa, mười mấy giây sau, cửa mở ra, một đôi chân to đi giày vải màu nâu xám xuất hiện tại cửa, cô nghe thấy Bạch Bình nói: “Đại ca, người phụ nữ này không biết từ nơi nào lấy được viên ngọc mà bà chủ mất nhiều năm trước, tôi sợ cô ta và bà chủ…………”

Hô hấp của Trác Lí đều ngưng lại, miệng cũng không dám mở lớn thở gấp. Cô………… Cô cô cô hoàn toàn không biết cái bà cụ kia……..

“Mang cô ta vào đi.” Đôi giày vải màu tro xám chuyển hướng, sau đó, người đàn ông vạm vỡ theo Bạch Bình bước vào tiểu lâu này. Mỗi bước đi của người đàn ông vạm vỡ, cổ họng Trác Lí đều nhấc lên một lần, nhịp tim chợt tăng nhanh một phen, vậy mà, đợi đến khi người đàn ông vạm vỡ theo Bạch Bình dừng lại thì cô cảm thấy mình cách cái chết không còn xa nữa……. Tại sao nhà ấm trồng hoa lại cách tiểu lâu này gần như vậy a a a a a……….. Tại sao tên tiểu tử Ngũ Khâu Thực kia còn chưa có phát hiện cô mất tích a a a a……. Tại sao sáng sớm cô rời bệnh viện biến mất mà Viên Khởi Lương không có phát hiện ra a a a a………..

“Mẹ, có người, muốn gặp mẹ.” Giọng nói Bạch Hách Sơn rất đôn hậu rất có lực, hơi thở kia giống như là từ đan điền phát ra, nhưng lúc hắn nói những lời này, trong giọng nói lại tràn đầy dịu dàng và tôn kính, chỉ từ điểm này, Trác Lí biết, Bạch Hách Sơn đối với mẹ hắn dĩ nhiên là rất tốt, nhưng cô lại dám đắc tội với con gái của hắn lại trên cơ sở đó đắc tội tiếp mẹ hắn, tại điểm này, Trác Lí có cảm giác mình………….. Không còn sống được lâu nữa.

“Người nào? Để xuống cho ta nhìn một chút.” Một tiếng nói già nua truyền đến ngay sau đó, trong giọng nói này không có bất kỳ tình cảm dịu dàng và cưng chiều nào. Giọng nói này, Trác Lí hoàn toàn chưa từng nghe qua.

Người đàn ông vạm vỡ đặt cô xuống, chân của cô vừa mới chạm đất thì bị người đàn ông bất chợt xoay người lại, một cảm giác mãnh liệt muốn ngất xỉu và khó chịu đánh úp trong đầu của cô, sau đó, trước mặt cô………. Là một bà lão mà cô hoàn toàn chưa từng thấy, dáng dấp lông mày của bà và Bạch Hách Sơn có cùng một dạng đằng đằng sắt khí………… Bà cụ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: Cyclotron, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
     
Có bài mới 01.03.2017, 18:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 15.06.2016, 21:31
Tuổi: 31 Nữ
Bài viết: 421
Được thanks: 2856 lần
Điểm: 31.41
Có bài mới Re: [Hiện đại] Có lẽ nào lại như thế - Cư Ni Nhĩ Tư - Điểm: 39
Chương 55:

Lúc Viên Khởi Lương chạy tới nhà họ Bạch, nghênh đón anh không phải Ngũ Khâu Thực, mà lại là người mặc đồ trắng Bạch Bình —— người Viên Khởi Lương lo lắng nhất —— người có thể tổn thương Trác Lí nhất. Nếu như nói nhà họ Bạch đến nay vì cái gì mà chưa thoát khỏi hắc đạo, chính là vì Bạch Bình, Bạch Hách Sơn là người đặc biệt khiêm tốn, cho dù thời điểm hắc đạo hỗn loạn cũng không phải là cái loại người thích giao tiếp kết bạn, từ trước đến giờ Bạch Hách Sơn chỉ dùng sự tàn nhẫn và uy danh để đè người. Bạch Bình thì khác, hắn đến chết cũng trung thành với nhà họ Bạch, mấy chục năm nay dựa vào sự khôn khéo nhiệt tình của mình mà vì nhà họ Bạch tích luỹ không ít nhân mạch, đây cũng là lý do vì sao sau khi nhà họ Bạch rửa tay gác kiếm vẫn được hưởng thụ thái bình. Viên Khởi Lương trong lúc “nằm viện” đã thử cố gắng đi thăm dò rõ ràng địa bàn cùng mạch sống của nhà họ Bạch, có rất nhiều người ngại vì danh tiếng của Bạch Bình, cung cấp thông tin khiếp sợ, nên anh cũng không có tiến triển gì.

Rất nhanh, Viên Khởi Lương ép buộc mình tỉnh táo lại, thậm chí anh còn nở ra nụ cười cực kỳ khó coi: “Quản gia Bạch đặc biệt tới đón tiếp tôi sao?”

Sắc mặt Bạch Bình hết sức doạ người, ảm đạm, không biết có phải vì phối hợp với nụ cười của Viên Khởi Lương hay không, mà khoé miệng của hắn cũng cong lên thành một đường cong, cười nói: “Không dám nghênh đón, chỉ là mưu kế của luật sư Viên thật hay, sách lược thật tốt, ép nhà họ Bạch vào đường cùng…….. Anh biết, nhà họ Bạch không thể nào dễ dàng bỏ qua cho anh mà.”

Viên Khởi Lương bắt đầu lo lắng. Từ lúc anh nhận được điện thoại của Ngũ Khâu Thực, thì một chút bộ dáng hăng hái tiếp tục giả bệnh ở bệnh viện cũng biến mất. Dọc đường lái xe tới nhà họ Bạch, anh ép buộc bản thân mình không nên oán giận Trác Lí tự tiện chủ trương, anh ép buộc mình tin tưởng chỉ cần anh có thể chạy tới, tất cả đều có thể xoay chuyển, anh ép buộc mình trấn định……. Vậy mà, hết thảy những ép buộc và đè nén của anh đều bị phá vỡ khi đối mặt với Bạch Bình.

Trong đầu anh tràn đầy suy nghĩ: Trác Lí gặp chuyện không may sao? Cô sẽ bị thiết kế như thế nào? Cô sẽ bị chặt đứt ngón tay? Còn bị thương tổn những chỗ nào khác? Viên Khởi Lương anh thề với trời, bất luận Trác Lí gặp phải dạng tai nạn nào anh đều sẽ không hề buông tay không hề ghét bỏ cô, nhưng, anh lo lắng nhất là, ngăn trở lần này……. Có thể khiến cả người cô tự phong bế hay không, cô sẽ không bao giờ như ánh mặt trời ấm áp nữa….. Hoặc là, từ đó về sau sẽ có ám ảnh, nụ cười cũng không còn đơn thuần nữa………….

Nghĩ đến đây, trái tim Viên Khởi Lương lại không thể nén được đau đớn và co rút, đau đớn trong lòng như vậy làm ánh mắt của anh cũng trở nên sắc bén: “Từ trước đến nay nhà họ Bạch yêu hận đều rõ ràng, cho tới bây giờ cũng nhận thức được chính xác kẻ thù………. Đối phó với người nhà họ Bạch là tôi, đắc tội người nhà họ Bạch là tôi, mặc kệ phải có hành động gì thì cứ hướng vào tôi, cần gì tổn thương người vô tội.”

Bạch Bình cười ha ha mấy tiếng, sau đó, lấy vẻ mặt càng thêm tức giận nói: “Vô tội, Viên Khởi Lương, anh dám nói mình vô tội? Nếu không phải cô chủ che chở anh……. Tiểu tử anh có bao nhiêu cái mạng, người đàn bà kia có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ đáp lại!”

“Ông tưởng nhà họ Bạch bây giờ còn là nhà họ Bạch vài chục năm trước sao? Quản gia Bạch, cái chữ ‘giết’ này không thể uy hiếp được tôi.”

“Vậy thì, giết cô ta có thể uy hiếp được anh sao?” Bạch Bình híp mắt, vẻ mặt có chút nghiêm trọng, nhưng chỉ rất nhanh như một cái chớp mắt, hắn đã đổi thành cười lạnh: “Anh giả chết sống ở trong bệnh viện, không phải là sợ chết sao?”

“Thả cô ấy ra, tôi chỉ nói một câu.” Viên Khởi Lương không kiêu ngạo không tự ti, anh cũng chỉ có một mục đích duy nhất: “Ngài Bạch nên biết, trừ phi nhà họ Bạch thật sự giết tôi, nếu không, dù cô ấy có xảy ra bất kỳ tình huống nào, tôi cũng sẽ vĩnh viễn không từ bỏ ý định.”

Sắc mặt Bạch Bình càng doạ người hơn: “Anh ở đây uy hiếp nhà họ Bạch?”

“Ông có thể cân nhắc suy nghĩ kỹ một chút xem tôi có phải uy hiếp hay không.”

Có một đoạn thời gian không ngắn, Viên Khởi Lương cùng Bạch Bình không nói chuyện. Trong lòng Viên Khởi Lương tính toán chính là: Trác Lí có thể sẽ không gặp chuyện không may, bởi vì từ trong nét mặt của Bạch Bình, anh nhìn không ra cái loại trải qua sự khát máu và hưng phấn, trên mặt hắn nhiều hơn là sự căm hận và chán ghét mình, cái này nói rõ một kết quả —— nhất định Bạch Bình có nguyên nhân đặc biệt nào đó nên không thể động vào Trác Lí. Nghĩ tới đây, anh không khỏi thoáng tiêu bớt sầu muộn, tâm tư xoay chuyển mấy vòng, anh nhìn thấy Bạch Bình đánh mấy chưởng, sau đó, một người đàn ông vạm vỡ khiêng Trác Lí mặc T-Shirt màu vàng xuất hiện trước mặt anh.

Trong nháy mắt này, lực chú ý của Viên Khởi Lương đều đặt ở trên bóng dáng màu vàng đằng kia đến không kịp phản ứng, chỉ nghe thấy Bạch Bình lớn tiếng nói: “Về sau, nếu như cô ta còn tái phạm đến nhà họ Bạch, đừng nói là ông chủ bà chủ cô chủ, cho dù là tôi, cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mấy người như vậy.” Sau khi nói xong, Bạch Bình phất tay áo rời đi, người đàn ông vạm vỡ ném Trác Lí lên mặt đất, hừ một tiếng rồi cũng rời đi.

Viên Khởi Lương nhanh chóng ôm lấy Trác Lí, kiểm tra tỉ mỉ tình trạng trên người cô, không đợi anh đụng vào cô, cô đã đột nhiên cười lớn: “Ha ha ha….. Trời không quên em! Trời cũng giúp em!! Ha ha ha ha……….. A ha ha ha......"

Bộ dáng cô như vậy thật sự doạ sợ Viên Khởi Lương, còn chưa kịp hỏi một chút, anh đã bế cô lên, đang định mở miệng hỏi thăm, không ngờ, một giây kế tiếp cô lại hung hăng cào một cái vào vai anh, đầu như con heo nhỏ, rúc ở trên vai anh, vừa rúc vừa nói: “Núi băng……. Em suýt bị hù chết…… Hu hu hu………. Làm sao anh có thể tới muộn như vậy………… Hu hu hu…….. Hu hu hu………” Sau đó, nước mắt đột nhiên rơi như mưa.

Tính khí Trác Lí vẫn như vậy, trong lòng mà tích tụ thì nhất định phải nói cùng người ta mới có thể quên, cho nên, trên đường lái xe về nhà, Viên Khởi Lương rất thức thời không ngăn cản cô buông thả tâm tình, anh an tĩnh và kiên nhẫn nghe cô lầm bầm càu nhàu nói: “……….. Em hoàn toàn chuẩn bị xong xuôi mới lên đường……… Em đã điều tra xong hành tung của Bạch Hách Sơn và Bạch Bình, biết hôm nay bọn họ không ở nhà……….” Sau khi nghẹn ngào mấy câu, cô dùng giọng nói nức nở nghẹn ngào nhìn Viên Khởi Lương nói xin lỗi: “Em hiểu rõ em rất kích động………. Hu hu hu……. Nhưng, em không thể ở bệnh viện chờ người khác tới hại anh…….. Anh lại không muốn cúi đầu…….. Hu hu hu……….. Em làm sao biết được tên ma cà rồng lại kinh khủng như vậy? Em làm sao biết được là bọn họ ở nhà? Còn nữa, em làm sao biết được bà cụ quái lạ kia lại có quan hệ với nhà bọn họ nha……. Hu hu hu……. Nếu không phải bọn họ có quan hệ…… Hu hu hu, em chắc chết rồi……….. Bọn họ còn nói muốn chặt chân em, chặt tay em, xã hội đen thì sao? Xã hội đen là có thể tuỳ tiện lấy quyền thế đè người sao? Hu hu hu………..” Sau khi nói cái đoạn ngắn này, đột nhiên Trác Lí hết sức nghiêm túc nói: “Anh biết cái bà cụ quái lạ em gặp kia có quan hệ gì với thế hệ nhà bọn họ không? Bà ấy và bà cụ Bạch là bạn thân từ nhiều năm trước, nếu như không phải là nhờ viên ngọc kia, nếu như không phải em nhanh trí thông minh lanh lợi………… Có lẽ em……….. Hu hu hu…… Có lẽ em đã chết ở chỗ này rồi. Hu hu hu………. Núi băng, nếu như em bị hắn cắt đứt chân, cắt đứt tay hoặc huỷ dung, anh có còn muốn em nữa không?”

Viên Khởi Lương lái xe, nhưng cảm xúc thật lâu cũng không thể hồi phục, anh nghiêm túc nghe Trác Lí giải thích đứt quãng, cũng coi như hiểu tất cả hành động của cô từ đầu tới cuối, hiểu mục đích của cô, cũng hiểu được áy náy của cô với mình. Anh quay đầu lại thấy bộ mặt đầy nước mắt của cô như con mèo nhỏ, trong mắt anh chứa đầy đau đớn, vậy mà, giọng nói của anh lại kiên định như một ngọn núi: “Muốn.”

Miệng Trác Lí mếu máo, nhanh chóng vùi khuôn mặt khóc lóc của mình vào trong đầu gối, cô là hạnh phúc đến rơi lệ, cô là vui mừng đến rơi lệ, cô biết, núi băng sẽ không nói lời ngon tiếng ngọt, cô cũng biết vấn đề mình hỏi rất ngây thơ, nhưng, núi băng nói như vậy chính là để cho cô tin tưởng vô điều kiện, cô vô điều kiện cho đó là một câu đảm bảo đầy đủ, anh không có giận cô, anh không trách mắng cô, anh cũng không ghét bỏ cô………. Cô làm cái gì cũng đáng giá, cái gì cũng không so đo, cái gì cũng tha thứ, cái gì cũng bỏ qua………

“Chỉ là, về sau không cần làm tiếp chuyện nguy hiểm như vậy nữa……….. Dù là vì anh, cũng không thể.” Trái tim Viên Khởi Lương cũng run run khi nhìn thấy Trác Lí khóc đến toàn thân run rẩy, trái tim anh dâng lên một trận chua xót, thông qua nội dung cô giải thích, cuối cùng anh cũng hiểu: Nhà họ Bạch đã buông tay, bởi vì cơ duyên tình cờ của cô mà buông tay, buông tay nhẹ nhõm lại khó khăn như thế, Viên Khởi Lương còn chưa kịp thích ứng, anh đã đón nhận cái kết cục này rồi.

Trác Lí chôn đầu trong cánh tay mình lắc rồi lại gật một cái.

Sau rất nhiều rất nhiều ngày, chờ Trác Lí có thể bình tĩnh tự thuật lại đoạn thời gian không được tốt lắm nhưng tuyệt đối không tầm thường thì cô giải thích với những người quan tâm tới mình như sau: “Khi tôi nhìn thấy bà cụ Bạch thì tôi chỉ cảm thấy được mình sẽ chết chắc rồi………. Nhưng, thì ra bà cụ ấy chỉ có dáng dấp doạ người thôi, bản thân bà thật sự vô cùng hoà ái…….. Bà dẫn tôi vào trong căn phòng nhỏ của bà, hỏi tôi rất cặn kẽ rất tỉ mỉ về lai lịch của viên ngọc, đương nhiên là tôi hết sức nghiêm túc cũng hết sức chân thành giải thích. Sau đó, tôi cũng không biết bà cụ nói nhận định gì, tóm lại mà nói, tôi cứ như vậy bị người đàn ông vạm vỡ kia mang ra ngoài……….” Chẳng qua mọi người cũng là nghe chuyện cũ, nghe xong thì thôi, chỉ có Trác Lí biết, cái loại cảm giác mạng sống bị treo lơ lửng………… Thật sự rất kỳ diệu, một khắc kia, cô không biết được mình có cơ hội sống sót hay không, một khắc kia, đầu óc của cô chân thực ghê gớm……….. Thể nghiệm qua thử thách như vậy, cô biết, đường tình dài lâu của cô và Viên Khởi Lương sau này, cô không còn sợ gì nữa rồi, cô cũng sẽ không sợ hãi nữa. Không phải năng lượng tình yêu giải quyết tất cả vấn đề, mà là có tình yêu, thì mới có dũng khí để phấn đấu, người dũng cảm, đáng kiêu hãnh mới may mắn sống sót.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn lovenoo1510 về bài viết trên: lesentaglich, orchid1912, shirleybk, thanh.truc.thai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 65 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 658 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 699 điểm để mua Điện thoại Iphone 8
Shop - Đấu giá: Mẹ tớ là Thái Hậu vừa đặt giá 284 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 1240 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.