Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=389891
Trang 24/35

Người gởi:  Cà Rốt Hồng [ 09.01.2017, 10:20 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

Chương 37: Trâm cài Đào Mộc

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Mặc dù cây trâm này đã phai màu cũ kỹ, nhưng Hà Hoa vẫn nhận ra được, đó là cây trâm trước đây thật lâu ở Kiều phủ Cầm di nương đưa cho nàng, chỉ là sau này bị nàng biếu cho Lưu quả phụ còn đổi lấy không ít đậu hũ. Ừhm, dường như lúc đó là vì cây trâm này, nàng và Xưng Đà thiết kế đánh Thành Tử một trận.

Đến bây giờ, chắc đã trôi bảy năm?

Lúc này Thành Tử trả lại cây trâm này cho nàng. . . . . .

Là ý đó? Là ý kia? Đúng không?

Khóe miệng Hà Hoa nhếch lên, im lặng nở nụ cười, đột nhiên Tiểu Thư ghé đầu qua: "Tiểu thư, đây là cái gì?"

Lúc này Hà Hoa mới nhớ đến còn có những người khác ở trong phòng, nhanh chóng nhét cây trâm vào trong ống tay áo, ho một tiếng, làm như không có chuyện gì xảy ra nói: "Cái này là đồ chơi người ở Quý gia thôn tự chế, ngươi đi xem một chút, Lưu quản sự còn ở đó hay không?"

Tiểu Oản từ ngoài cửa đi vào, thở ra vù vù: "Vẫn còn ở đó. Lưu quản sự đến trong viện di nãi nãi tặng lễ, em thấy hắn tặng lễ trọng hơn năm trước, có thể là cảm tạ lần trước Phùng quản sự làm chỗ dựa cho hắn và nương hắn. Tiểu thư nơi này có nhận được đồ gì tốt không?"

Hà Hoa đưa danh mục quà tặng qua, cười nói: "Cũng chỉ là chút thức ăn cùng đồ vật chúc mừng thôi, ăn mặc ở đồ dùng ở nhà chúng ta chẳng lẽ còn thiếu cái gì hay sao? Cuộc sống của bọn khó khăn, chỉ là chút tấm lòng thành, ngươi xem rồi thu dọn lại đi. Bên chúng ta đáp lễ cũng có lệ, theo như phẩm cấp của hắn, trừ gạo, gà vịt cá thịt cùng bạc, còn có hai thất vải thô, một thất lụa, một thất thải quyên. Ừhm, dựa theo danh mục quà tặng, ngươi chọn chút điểm tâm đều gửi cho hắn là được rồi."

Tiểu Thư cười hì hì đứng lên nói: "Em đi chuẩn bị, em đi chuẩn bị!" Vừa nói vừa giống như chim én nhẹ nhàng chuồn đi mất.

Hà Hoa ngạc nhiên, từ lúc nào mà nha đầu này lại trở nên tích cực như vậy rồi?

Tiểu Oản nhìn bóng lưng của nàng lắc đầu, "Hai đồng cũng muốn tranh với ta, ta còn chướng mắt đấy."

Hà Hoa không khỏi bật cười: "Tiểu Thư chưa có trưởng thành, lùn tịt như đứa bé, người ta lấy hai đồng đưa cho nàng đáp lễ cũng được cho qua. Nếu ngươi ra mặt, hai đồng ngươi chướng mắt, nhiều hơn, ngươi dám thu sao? Theo ta nói, ngươi liệt kê một cái danh sách, chuẩn bị phần đáp lễ cho từng người theo thông lệ trước, đến lúc đó Tiểu Thư chỉ cần sai người xách đi ra ngoài là được rồi. Được tiền thưởng thì hai người các ngươi chia đều, kiếm chút tiền ăn vặt cũng tốt."

Tiểu Oản liền nói: "Bên trong hai gian phòng bên cạnh đều là cá gạo vải, em đã phân loại cất xong rồi. Chính là không cần danh sách, em cũng có thể lấy được tiền đồng từ trong tay Tiểu Thư, cứ để cho nàng vội vàng bận bịu đi."

"Thì ra ngươi còn khôn khéo như vậy, không biết tại sao ngày đó lại bị Lý Đại Lang nói á khẩu không trả lời được?" Hà Hoa cười trêu nói.

Tiểu Oản đỏ mặt, quay lưng đi làm bộ như đang thêu thùa may vá. Hà Hoa đang muốn nói thêm đôi câu, Tiểu Thư xách theo hộp đựng thức ăn đi vào nói: "Lưu quản sự nói trong cửa hàng của chúng ta phải xếp hàng dài mới có thể mua được điểm tâm Nghênh Tân cùng bánh Tứ Hỉ Cát Tường chua ngọt. Hắn muốn mua một chút cho nương hắn nếm thử cũng mua không được, muốn xin tiểu thư cho một chút đấy."

Hà Hoa duỗi tay về phía nàng: "Bao nhiêu đồng?"

Tiểu Thư sửng sốt một chút, thấy Tiểu Oản mỉm cười nhìn nàng, bĩu môi móc tiền đồng ra: "Vất vả lắm mới có mười đồng, chẳng lẽ tiểu thư còn muốn tranh với em sao?"

Hà Hoa lấy bốn đồng, cười nói: "Phải nhìn xem phân lượng của từng người, mười đồng này là trả cho điểm tâm Nghênh Tân cùng bánh Tứ Hỉ Cát Tường chua ngọt. Ta lấy trước, ngươi và Tiểu Oản một người ba đồng. Phòng bếp nhỏ ở phía sau vừa khéo còn có những loại bánh ngọt này, ngươi liền lấy cho hắn đi."

Nếu Thành Tử thật sự muốn những loại bánh ngọt này, Vương Chưởng Quầy nơi đó tuyệt đối sẽ không không có. Làm như vậy, chỉ sợ còn muốn tới bái tạ một phen.

Thật sự là ý đó sao?

Nếu như Thành Tử không phải ý đó?

Không đúng, sẽ không ai vô duyên vô cớ giữ một cây trâm cài cũ kỹ dài đến bảy năm .

Thì ra ở chỗ này nàng vẫn có chút sức quyến rũ, có người tặng lễ vật tỏ tình cho nàng nha.

Một cảm giác hư vinh thiếu nữ cùng đắc ý vui sướng nhàn nhạt trào lên trong lòng, nhớ tới mối tình đầu ngây thơ mà ngượng ngùng, giống như mộng ảo tinh khiết mà ngọt ngào, chua ngọt, do dự và tràn đầy mong đợi. . . . . .

Hà Hoa nhấn xuống cây trâm cài trong tay áo, xúc cảm lạnh lẽo kích thích làn da của nàng, cũng làm cho đầu óc hưng phấn của nàng tỉnh táo lại.

Người đã bao lớn rồi mà còn ngớ ngẩn giống như tiểu cô nương?

Đã từng chịu tổn thương, trong giấc mộng giữa đêm khuya, vẫn còn có thể nhớ tới chuyện cũ.

Lúc hồi sinh, mặc dù cũng lập chí tất cả làm lại từ đầu, lý tưởng nông phu, sơn tuyền, có chút ruộng đất, đã từng khát khao qua vô số lần.

Nhưng mà, tới đây bảy tám năm rồi, đã biết nhiều thị phi như vậy, ngay cả cha trung hậu trong mắt mọi người đối với Phùng di nương cũng là như vậy. . . . . . Địa vị của nữ tử thấp như vậy, không chỉ một lần nàng hoài nghi lý tưởng của mình đó có thể thực hiện hay không.

Nguyện vọng này, nàng thật sự có thể thực hiện sao?

"Tiểu thư, Lưu quản sự ở bên ngoài, nói muốn tự mình nói lời cảm tạ ạ." Đột nhiên Tiểu Thư lại vén rèm lên đi vào, mang theo một trận gió lạnh.

Tuy nói nam nữ hữu biệt, nhưng nàng làm đương gia cùng quản sự hạ nhân  nhà mình gặp mặt cũng không sao.

Hà Hoa suy nghĩ một chút, gật gật đầu nói: "Các ngươi cùng đi với ta, gọi Nghiêm tẩu tử lên, ta vừa lúc có chuyện cần."

Trong nhà kề ngoại viện có đốt lò sưởi, cháy rừng rực, chiếu lên trên mặt người cũng có chút hồng. Bên cạnh lò đặt một ấm nước, đang bốc hơi nóng. Thành Tử ngồi ở bên trong, thấy Hà Hoa các nàng đi tới, vội vàng đứng dậy hành lễ.

Hà Hoa lớn mật nhìn sang ánh mắt của hắn, sau đó đếm nhịp tim của mình, hoàn toàn bình thường, nhìn hắn sẽ không mặt hồng tim đập, sẽ không đầu váng mắt hoa, sẽ không ngượng ngùng không được tự nhiên, những thứ suy nghĩ trong lòng kia đã sớm tan thành mây khói, ngược lại có chút cảm thấy kinh ngạc cùng tò mò.

Hà Hoa đối với biểu hiện của bản thân coi như hài lòng, nhàn nhạt nhận lễ của hắn, nói: "Ta nhớ ở Quý gia thôn nhà ta cũng có cây đào, trước kia ở phía sau núi trong thôn cũng có một vài cây đào, lúc đến năm mới, còn có người chặt chút cành đào làm thành thẻ Đào Mộc treo ở cửa xua quỹ trừ tà. Năm nay ta quên mua, thời điểm loay hoay rối một nùi, vừa khéo ngươi tặng thẻ Đào Mộc cho chúng ta, ta mặt dày nhận trước, có kinh nghiệm lần này, về sau tất sẽ không quên rồi."

Dĩ nhiên, ngươi cũng không cần tặng nữa. . . . . .

Sắc mặt Thành Tử u ám, hắn là người thông minh, đương nhiên nghe ra được ý trong lời nói của Hà Hoa, gượng cười nói: "Đại tiểu thư không ghét bỏ, không trách tội ta lỗ mãng là tốt rồi."

Trong lòng Hà Hoa âm thầm thở dài một hơi, kéo Nghiêm tẩu tử qua nói: "Nghiêm tẩu tử trong phòng bếp đối với thủ nghệ của nương ngươi rất là bội phục, vẫn muốn tìm một cơ hội đi học hỏi. Ngươi xem có thể cùng nương ngươi nói một chút hay không."

Nghiêm tẩu tử vội vàng thi lễ: "Chỉ là học để tự mình làm, hoặc cho cô nương nếm thức ăn mới mà thôi, nhất định sẽ không tranh giành buôn bán với Lưu thẩm tử. Mong rằng Lưu quản sự thành toàn."

Nghiêm tẩu tử quản phòng bếp, tiếng nói ở trước mặt Hà Hoa cũng coi như có trọng lượng, Thành Tử đã từng nghe nói qua, lúc này thấy nàng khiêm tốn như vậy, cũng xốc lại tinh thần nói liên thanh: "Nghiêm tẩu tử khách khí, khách khí. Lúc nào tẩu tử thấy thuận tiện, nói một tiếng là được rồi."

Nghiêm tẩu tử cười nói: "Lưu quản sự quả nhiên là người sảng khoái! Có ngươi hỗ trợ giật dây, ta an tâm. Nghe nói Lưu quản sự còn chưa định thân, nếu không tẩu tử cũng làm nguyệt lão dắt dây tơ hồng đến cho ngươi nhé?"

Ánh mắt Thành Tử sáng lên một cái, thấy Hà Hoa một chút ngượng ngùng của cô nương gia cũng không có, biết mình nghĩ sai, lại bị giội nước bẩn, cười khổ nói: "Nghiêm đại tẩu nói đùa, ta hiện tại cái bộ dạng này, nơi nào có cô nương nguyện ý gả cho ta, ta sao lại dám tùy tiện thú thê để cho nàng đi theo ta chịu khổ? May nhờ có lão gia cùng đại tiểu thư không ghét bỏ, mới cất nhắc ta làm quản sự, có phần sinh nhai này. Ít nhất cũng phải chờ hai ba năm, tích góp thêm một chút, mua chút gia sản đất đai mới. . . . . ."

Nghiêm tẩu tử cắt ngang lời của hắn lẹ mồm lẹ miệng nói: "Lời này của Lưu quản sự cũng không đúng rồi. Ngươi bây giờ dầu gì cũng là một quản sự ở nhà ta, còn không biết có bao nhiêu người muốn đi lên vị trí của ngươi, làm sao có thể không thú được thê? Ta hôm nay liền nhiều lời nói một câu, tuổi của ngươi cũng không nhỏ, chắc hẳn nương ngươi cũng ngóng trông ngươi thành thân sớm."

Hà Hoa không ngờ vậy mà Nghiêm tẩu tử lại ở nơi này nhắc tới hôn sự của Thành Tử, đây chính là trước đó nàng không có nghĩ tới, lại thấy Thành Tử nhất quyết không chịu, ngay cả "Hai ba năm, phải chuẩn bị thêm gia sản" cũng đều nói ra rồi, sợ hắn hiểu lầm sâu hơn, làm bộ hắt xì, nói: "Nghiêm tẩu tử các ngươi cứ trò chuyện, nơi này lạnh, ta về phòng trước."

. . . . . .

Lúc Tiểu Oản trở về với danh mục quà tặng cùng lễ vật, nghi hoặc hỏi: "Lưu quản sự nói nơi này có thẻ Đào Mộc trừ tà, tại sao chỉ có cái hòm không vậy?"

Hà Hoa chỉ chỉ một đống lớn mình chuẩn bị, nói: "Ta đều đặt ở bên trong này rồi. Ngươi tìm thời gian phân đến tất cả các viện, để cho bọn họ treo ở trên cửa."

Thành Tử gánh một gánh nặng trở lại chỗ ở bên cạnh chợ cá, vừa vào cửa liền bỏ xuống ủ rũ ngồi ở đầu giường. Lưu quả phụ nhìn thấy cá lớn ngỗng lớn có đôi có cặp, vịt béo và thịt, trong lòng rất hài lòng, lại nhìn mấy thớt vải, lập tức liền tháo ra quấn lên mình khoa tay múa chân tới khoa tay múa chân đi, lại lấy điểm tâm trong hộp đựng thức ăn ra, chậc chậc chậc tán thưởng không thôi.

Quay đầu lại nhìn thấy bộ dạng trầm lặng của Thành Tử, vổ bả vai hắn nói: "Lễ của Quý gia quá nhiều, con còn bày sắc mặt gì? Chẳng lẽ bọn họ cho người khác nhiều hơn, hay là có người lại mắng con?"

Thành Tử sờ sờ túi tiền trên người, nơi đó còn có hai thỏi nguyên bảo, đang muốn lấy ra, suy nghĩ một chút nương thấy khẳng định lại muốn cầm đi làm mai cho hắn, thì để xuống, buồn bực nói: "Không có việc gì. Chẳng qua nghĩ đến trước kia. . . . . .Nương, những thứ vải này người giữ lại một ít, còn dư lại con lấy đổi bạc."

Lưu quả phụ vội vàng thu lại tơ lụa cùng vải, mắng: "Đổi bạc cái gì, con lại không thiếu bạc dùng. Giữ lại, ngày mai nương phải đi tìm bà mai làm mai cho con, những thứ này vừa vặn có thể dùng làm sính lễ. Còn có những thứ này, thứ này. . . . . ." Nàng chỉ vào điểm tâm cùng cá thịt vịt Thành Tử gánh về, "Đều dùng được, không được phép! Bây giờ ta sẽ đi tìm bà mai ngay, con đừng làm hư những thứ này!"

Thành Tử vừa quay đầu, Lưu quả phụ đã như một cơn gió chạy ra ngoài, hắn nghĩ đến bộ dạng vân đạm phong khinh của Hà Hoa, nghĩ tới nàng vậy mà tìm người cho làm mai hắn, lại nghĩ đến chênh lệch giữa nhà mình và Quý gia bây giờ, trong lòng vừa xấu hổ vừa buồn khổ, mổ xẻ hết toàn bộ những thứ gà vịt ngỗng kia, dùng dao băm bang bang, làm cho người làm vừa mới tới để báo cho hắn thu vào ở chợ cá trong ngày bị dọa sợ thiếu chút nữa tè ra quần.

Lại nói Hà Hoa, tối hôm đó lúc Hòa Hoa lấy cây trâm được giả làm thẻ Đào Mộc ra, nhìn chung quanh, trằn trọc nan giải.

Thật ra nàng cũng không ghét bỏ nhà Thành Tử nghèo, dù sao năm đó lúc Quý Đồng dẫn theo nàng và Quý Quân, trong nhà còn nghèo hơn. Chỉ là tính tình Thành Tử khoa trương hấp tấp như vậy nàng không thích, hơn nữa tính tình Lưu quả phụ. . . . . . Người này, trong lòng nàng không phải không cân nhắc, trâm cài giữ lại cũng là một tai họa.

Nhưng ở thời đại này, cô nương gia nhận được một lễ vật như vậy, phần ý nghĩa kỷ niệm này. . . . . . Hà Hoa che ngực, áp chế rung động cùng tiếc nuối trong lòng xuống, mơ mơ màng màng ngủ một đêm, sáng sớm ngày hôm sau thừa dịp lúc không có người, dằn lòng ném trâm cài còn chút hơi ấm vào trong hồ trong viện.

Ngày này Lương ca nhi cùng Phùng di nương lại không cẩn thận bị cảm lạnh, sau khi đại phu kê đơn thuốc, Phùng di nương ôm Lương ca nhi đang rầm rì không ngừng được rơi nước mắt, Quý Đồng cũng lo lắng không dứt, Hà Hoa cùng với bọn họ chờ Lương ca nhi uống đứt quảng hai chén thuốc nhỏ, sau một ngày một đêm, Tiểu Lương ca có thể mở mắt cắn ngón tay cười ngây ngô rồi, khí sắc Phùng di nương cũng khá một chút mới an tâm.

Quý Đồng tiếp tục cùng các tá điền gặp mặt, phát quà tặng tết cùng thương nghị chuyện cày cấy đầu mùa xuân, Hà Hoa liền hỗ trợ Phùng di nương chăm sóc Lương ca nhi, thuận tiện cũng muốn chiếu cố phụ nữ có thai này.

Phùng di nương thấy Hà Hoa vội vội vàng vàng bên trong, vuốt cái bụng đã nhô lên của mình nói: "Năm nay tẩu tẩu của ta cũng sinh một đứa con trai, hiện tại bọn họ có ba đứa con rồi, nương ta có lúc loay hoay ngay cả cơm cũng không kịp ăn. Nếu không phải mấy ngày nay con mang theo Lương ca nhi, ta thật đúng là không biết nên làm sao đây."

Hà Hoa hôn lên mặt Lương ca nhi một cái, nói: "Lương ca nhi là đệ đệ con, con chăm sóc hắn là phải, di nương cũng là người nhà con, tại sao lại nói ra lời khách khí như vậy chứ?"

Phùng di nương khụt khà khụt khịt, nói: "Tẩu tẩu ta bây giờ còn chưa thể xuống giường, sau này ta không biết sẽ thế nào, Lương ca nhi là người không danh phận, ta. . . . . ."

Tẩu tử Phùng di nương lần này khó sanh, mặc dù cuối cùng mẫu tử bình an, nhưng tẩu tử nàng gần như mất đi nửa cái mạng, hơn ba tháng vẫn chỉ có thể nằm ở trên giường.

Hà Hoa biết lúc này ngã bệnh, sanh con đều là chuyện rất nguy hiểm, Phùng di nương thấy bộ dang thê thảm của tẩu tử nàng, bản thân lại bệnh qua một chặp, trong lòng để lại ám ảnh.

Chuyện này đối với nàng, đối với đứa bé cũng không tốt, ngẫm lại nàng bởi vì thân phận của mình mà uất ức, Hà Hoa thở dài một cái: "Di nương, người phải tin cha con, cũng phải tin ca ca con, bản thân phải thoải mái, sống thật tốt, Lương ca nhi bọn họ mới có hi vọng."


Người gởi:  Cà Rốt Hồng [ 13.01.2017, 12:34 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

Chương 38: Hà Hoa định thân

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Bởi vì đúng lúc Từ gia có người từ Kinh Sư trở về, Quý Quân cùng A Tề liền nhờ hắn mang theo thư cùng một chút quà tặng nhỏ.

Thư của Quý Quân đơn giản chỉ là lời hỏi thăm sức khỏe qua lại, sau đó hắn viết tất cả ở kinh sư đều tốt, để người trong nhà không cần thắp thỏm chờ mong.

Đồ cho Lương ca nhi chính là một vài món đồ chơi cùng cái khóa vàng, cho Quý Đồng cùng Phùng di nương là dược liệu thuốc bổ ..., cho Hà Hoa là đồ trang điểm đựng trong một cái hộp.

Hà Hoa mở ra xem, bên trong là chút son phấn, còn có một lá thư cùng một cái hộp nhỏ. Trên thư viết là có người "Dây dưa không ngớt, dụ dỗ đe dọa" hắn gửi đồ hộ, nhưng hắn không có đồng ý, sau đó bảo Hà Hoa "Xử lý thích đáng"cái hộp nhỏ.

Hà Hoa cầm cái hộp nhỏ lên lắc lắc, không nghe thấy tiếng động gì, có ý muốn mở ra xem một chút, lại sợ bên trong có chứa lá thư buồn nôn gì đó, nên đành phải thôi.

Cũng may hai nhà kết thân nên ngày tết cũng có đi lại, cái hộp nhỏ này nàng rất thuận lợi đưa đến trong tay Từ Thư Viện. Về phần đồ vật bên trong, mãi cho đến sau khi Quý Quân thành thân, nàng mới moi ra được.

Tuy rằng mùa xuân năm nay Quý Quân không ở nhà, nhưng bọn họ lại trôi qua rất náo nhiệt, còn gọi một gánh hát nhỏ về nhà hát hí khúc. Phùng di nương rất là thích.

Tết âm lịch trôi qua, Hà Hoa gom một ngàn năm trăm lượng bạc cùng một phong thơ chuẩn bị sai Xưng Đà phụ trách đưa đến Kinh Sư, Tiểu Xảo ở cữ xong   cũng chạy tới trước khi tiễn Xưng Đà đi. Sau đó ôm đứa bé đi theo đến nhà Hà Hoa.

Lần này Tiểu Xảo sinh được một nhi tử, Phương tú tài cùng công bà nàng đều vô cùng hài lòng. Chỉ là đứa trẻ này quá thích khóc, đổi người khác ôm sẽ khóc. May nhờ đứa bé còn nhỏ, cho dù khóc cũng chỉ giống như tiếng mèo kêu, không làm ầm ĩ đến người khác.

Hà Hoa cảm thấy vẫn là Lương ca nhi tốt, luôn cười hề hề, Phùng di nương lại nói đứa bé thích khóc rất tốt, nghe nói công bà của Tiểu Xảo cũng nói như vậy.

Ba người đùa với hai đứa bé chơi một lát, Phùng di nương liền ôm Lương ca nhi đi ngủ. Tiểu Xảo vuốt hà bao Phùng di nương đưa cho bảo bảo của nàng, nhìn theo bóng lưng của nàng nói: "Bản thân em vừa sinh con, mới có chút hiểu được tâm tư của di nãi nãi rồi."

Hà Hoa ngạc nhiên nói: "Ngươi và nàng. . . . . Không giống nhau. Nhưng ngươi lại nói, hiểu ra cái gì."

"Hiểu cho nỗi lòng lo nghĩ của nàng vì đứa bé. Nhưng chính là bởi vì hiểu, em mới nói với tiểu thư, người không thể đối với nàng như vậy! Bây giờ tiểu thư còn chưa định thân, đồ cưới cũng chưa chuẩn bị tốt. Trước mắt Quân thiếu gia sẽ thành thân, rất nhanh lại có đứa bé, tiểu thư người phải vì mình cùng Quân thiếu gia mà suy nghĩ."

Tiểu Xảo lòng căm phẫn mở hà bao Phùng di nương đưa cho nàng ra, "Người xem nàng đưa đồ cho bảo bảo, nào là khóa vàng, tiểu nguyên bảo, mắt cũng không chớp một cái đã đưa cho em rồi. Em còn nghe nói mấy ngày trước tiểu thư còn mời gánh hát. Người khác không biết, nhưng em biết, thật ra người cũng không thích những thứ này. Tiểu thư, chẳng lẽ là nàng?"

Hà Hoa cười lắc đầu nói: "Ta đều không biết mấy tháng này ngươi biến hóa lớn như vậy. Người ta không có đắc tội với ngươi, còn dốc hết sức cùng ngươi giao hảo, lại bị ngươi nói mấy câu như vậy, ngươi bảo di nương làm sao mà chịu nổi? Di nương cũng có phần ở trong Tang Viên, nàng quản Tang Viên ta cũng cho nàng bốn phần tiền lãi, thỉnh thoảng đưa những thứ đồ này vẫn có thể lấy ra được."

Tiểu Xảo ngừng một chút lại nói: "Thật ra em chỉ là người ngoài, lúc thành thân cũng còn được cho khế đất và đồ cưới phong phú, hiện tại tiểu thư cho Phùng di nãi nãi, thật ra cũng là cho Lương thiếu gia, là cho đệ đệ của người, lại có cái gì  mà không thể? Em cũng không có tư cách mà nói."

Hà Hoa cười nói: "Chuyện này còn nói nữa thì biết nói đến chỗ nào? Ta biết ngươi lo lắng ta thua thiệt. Nhưng mà, di nương vào cửa lâu như vậy, ngươi thấy nàng làm cái gì rồi? Tận tâm tận lực hầu hạ cha ta, đối với ta cùng ca ca ta cũng không cho sắc mặt, ngược lại lại hết sức lấy lòng, cũng không khinh rẻ người làm, không ở khắp nơi vênh váo hả hê, ở bên ngoài trước mặt khách không xuất đầu lộ diện phá hư quy củ. Đã nói lần này ta muốn để cho ca ca ngươi mang chút bạc đi Kinh Sư, nàng còn chia tiền lãi của mình ở Tang Viên cho ta. Ngay cả nàng muốn  danh phận đó, nàng cũng chưa bao giờ ở trước mặt ta nói thẳng qua. . . . . ."

"Nàng, nói không chừng đều là giả bộ!" Tiểu Xảo không đợi Hà Hoa nói xong, liền không phục phản bác.

Hà Hoa gật đầu: "Ta biết rõ nàng có lòng riêng, nhưng mặc kệ người ta thật lòng hay giả ý, ít nhất biểu hiện của nàng, ngươi không xoi mói được. Nếu mỗi ngày ta làm cho nàng khó chịu, khắp nơi làm khó nàng, chẳng phải là làm cho người ta lưu lại làm đầu đề câu chuyện, cho người ta nói ta ngang ngược hung hãn, vậy sau này ta làm sao tìm được nhà chồng?"

"Nhưng mà, tiểu thư người làm sao có thể không có cách nào. . . . . ."

"Ta thế nào cảm thấy ngươi chỉ là thấy người khác lợi hại hơn ta, nhìn không được di nương sắc sảo đối nhân xử thế hơn ta vậy?"

Tiểu Xảo ủ rũ, vô lực nói: "Không biết tại sao, chính là em nhìn nàng không vừa mắt. Biết tiểu thư có đề phòng nàng, em cũng an tâm."

Hà Hoa cười cười, không có nói tiếp, nghĩ tới những ngày chăm sóc Lương ca nhi cùng Phùng di nương, giữa Phùng di nương và Quý Đồng, không phải là không có tình cảm. Nhưng hiện tại Quý Đồng không muốn cho Phùng di nương phù chánh, sau khi Phùng di nương thất vọng, mời gánh hát nhỏ cũng để có thể an ủi nàng. Rất rõ ràng, bọn họ nhìn thông suốt hơn mình, hoặc là nói, bọn họ sinh trưởng ở đây càng có thể quen với phong khí tập tục xã hội này.

Tiễn bước Tiểu Xảo, Hà Hoa đứng yên lặng bên cạnh bờ hồ ở trong viện thật lâu. Lúc bắt đầu vào mùa đông hồ nước đã có người vớt sạch sẽ, hiện tại đáy hồ trong suốt, cái đầu cây trâm kia lẳng lặng nằm ở dưới đáy nước, có thể thấy rõ ràng.

Tại sao lại ném ở đây? Tại sao không ném vào lửa đốt hoặc là chôn vào trong lòng đất tuyết chứ?

Trầm mặc một hồi lâu, Hà Hoa liệt kê một danh sách những món đồ mấy năm nay Tiểu Bảo mượn các loại danh nghĩa đưa đến tay nàng hoặc là trong nhà nàng, gửi kèm vào trong thư cho Quý Quân, hôm sau Xưng Đà xuất phát.

Chờ Quý Quân thấy danh sách không đầu không đuôi, cũng bị choáng váng. Trong lòng khẩn yếu nhất cũng không phải là tại sao Xưng Đà mang theo nhiều bạc như vậy, mà là rốt cuộc Hà Hoa có ý gì, đồ được viết trên này, phần lớn hắn biết có liên quan đến Tiểu Bảo, còn có một vài thứ không có ấn tượng.

Chẳng lẽ là đố chữ? Nhưng thế nào lại tổ hợp nhiều thứ quái lạ vậy.

Hay là Tiểu Bảo âm thầm gạt hắn đưa cho Hà Hoa hay sao? Vậy hắn thật đúng là lớn mật!

Hơn một năm nay Tiểu Bảo da mặt dày cầu xin Quý Quân rất lâu, nhưng Qúy Quân cũng không để cho hắn mang một câu một chữ trở về cho Hà Hoa, hắn lại không thể tự mình tặng đồ cho Hà Hoa, hắn oán giận nên đến lúc mừng năm mới cũng không có nói với Quý Quân câu nào. Đợi nghe nói Xưng Đà tới Kinh Sư, lại lén lút mời Xưng Đà uống rượu, xưng huynh gọi đệ.

Xưng Đà cũng biết hắn có dụng ý khác, rượu đến thì uống, thịt đến thì ăn, nhưng nếu muốn nghe tin tức gì vậy cũng thật là khó, miệng của Xưng Đà cứng rắn không ra một lổ hổng nào.

Tiểu Bảo không còn cách nào, chỉ đành phải đi làm quen với Quý Quân, mắt cũng ngó chung quanh phòng của hắn, muốn nhìn xem rốt cuộc Hà Hoa đưa đồ gì đến cho Quý Quân.

Quý Quân thấy rầt buồn cười, suy nghĩ một hồi, lấy danh sách sao chép ra, đưa tới trước mặt Tiểu Bảo, sau đó khép lại tay áo nói: "Đình Chi, đồ liệt kê phía trên này, ngươi cũng đều biết?"

Tiểu Bảo, Đại danh là Hách Học Đình, tự (tên chữ) Đình Chi, thấy tờ giấy này liền nhảy dựng lên, tâm tình kích động, đầu óc phình to, quên luôn lời thề muốn cùng Qúy Quân cắt đứt quan hệ mà mình lập ra không còn một mống, lắc bờ vai của hắn vội vàng hỏi: "Ngươi đây là ý gì? Làm sao ngươi biết những thứ này? Một thứ không nói, chẳng lẽ. . . . . . Là Hà Hoa nói cho ngươi biết? Nàng đều nhớ rõ?"

Quý Quân bị hắn lắc sắp bị đứt ra, thầm nghĩ, một thứ không nói! Được rồi, thì ra đã sớm ở sau lưng ta, không để ý đến thanh danh của Hà Hoa, cứng rắn nhét đồ cho muội ấy rồi ! Lại còn dám oán trách ta không hiểu nhân tình, không nói tình nghĩa huynh đệ, còn làm ra điệu bộ muốn cùng ta tuyệt giao, cả đời không qua lại với nhau!

Qúy Quân ngoài cười nhưng trong lòng không cười lấy lại tờ giấy từ trong tay Tiểu Bảo, nói: "Đình Chi, chuyện này cùng muội muội của ta có quan hệ gì? Chẳng qua thấy ngươi kiến thức rộng rãi, đồ phía trên này là từ Nam Dương truyền tới. Ta nghĩ ngươi có thể biết giá tiền của chúng, vừa khéo Xưng Đà mang theo bạc từ trong nhà đến, trong nhà để cho ta ở Kinh Sư chuẩn bị những thứ này bảo là muốn tặng cho người ta đấy."

Tiểu Bảo gấp đến độ giống như con ruồi không đầu bay tán loạn khắp phòng, thấy Quý Quân bình chân như vại, trong lòng vừa hận vừa giận, nhưng lại không thể không đi lên lấy lòng, kêu lên liên tục: "Quân Đình, Hiếu Liêm Công, Quân ca nhi, huynh đệ tốt, ngươi chỉ biết thương muội muội ngươi, chẳng lẽ không nhìn thấy tâm ý của ta chút nào sao? Rốt cuộc ta có chỗ nào không tốt? Thật sự  không có một chút hi vọng nào sao?"

Thấy mặt hắn đỏ lên gấp đến độ bỗng nhiên trắng bệch, Quý Quân cũng không đành lòng, trong lòng hắn vẫn cảm thấy Tiểu Bảo không tệ. Nhưng tâm ý của Hà Hoa, hắn đoán không ra, cũng không dám giật dây lung tung cho nàng, chỉ đành phải thở dài nói: "Ta không dối gạt ngươi, cái này là Hà Hoa bảo Xưng Đà mang kèm theo thư tới, không có thêm những chữ khác, ta cũng không biết là có ý gì. Còn nữa, trong vòng hai ba năm tới Hà Hoa nhất định sẽ không thành thân, mà tuổi của ngươi, cũng không còn nhỏ."

Tiểu Bảo chỉ để ý nửa đoạn trước của hắn, đưa tay ra tha thiết mong chờ hỏi: "Thư đâu? Bút tích của Hà Hoa đâu?"

Quý Quân cau mày, lúc này hắn đã sâu sắc cảm nhận được nguyên nhân  trước kia Hà Hoa oán trách tên của mình lấy không được hay rồi. Cho dù là thanh mai trúc mã, nhưng bây giờ đều trưởng thành rồi, ngay cả bọn họ, phần lớn thời gian tất cả đều xưng hô với nhau bằng tên tự của đối phương. Khuê danh của Hà Hoa có thể nào bị nam tử không có quan hệ gọi như vậy?

"Đình Chi, tên của muội muội ta mặc dù. . . . . . Bình thường một chút, nhưng tất xấu gì cũng là khuê danh của muội ấy, ở kinh sư nhiều người lắm lời, ngươi như vậy, đối với thanh danh của muội ấy không tốt."

Tiểu Bảo vì vậy càng thêm suy sụp, chỉ cảm thấy khí hậu ở Kinh Sư, cho dù đến mùa xuân, nhưng mùa đông khắc nghiệt lại lạnh hơn ở Giang Nam.

Sau khi mất ngủ một buổi tối, Tiểu Bảo liền nói với ca ca A Tề, gần đây hắn tâm thần không yên, nghĩ tới ca ca ở chỗ này có người nhà của tẩu tử chăm sóc, cũng không có chuyện gì, hắn muốn đi về nhà thăm cha nương.

A Tề biết tâm tư của hắn, giảng đạo lý cũng giảng không thông, mắng cũng mắng không tỉnh, muốn trách cứ Hà Hoa không biết suy xét, càng làm cho Tiểu Bảo đỏ mặt tía tai cùng hắn tranh cãi. Nghĩ tới mặc dù Quý Quân nhìn trúng đệ đệ mình, nhưng có Quý Đồng làm phụ thân ở đây, bọn họ cũng không có khả năng  làm cho Quý Quân định xuống hôn sự của Hà Hoa. Huống chi, Quý Quân cũng nói rõ, dù nhìn trúng thế nào, hắn cũng sẽ không thể làm trái ý của Hà Hoa.

Từ đại thiếu nghe được dăm ba câu, nghĩ đến Hà Hoa cũng đã từng cự tuyệt hắn, tuy rằng hiện tại hắn có kiều thê, nhưng trong lòng vẫn có chút vướng mắc. Lại nghĩ, tuy rằng Tiểu Bảo không phong lưu tiêu sái như hắn, hiện tại càng không có công danh cùng gia thế như hắn, nhưng vẫn được coi như một nhi lang tốt, rốt cuộc tâm địa Qúy Hà Hoa này cao bao nhiêu, chẳng lẽ trên đời này không có một nam tử nào lọt vào mắt nàng ta?

Hơi mỉa mai, Từ đại thiếu lôi kéo Tiểu Bảo uống hai bầu rượu, cuối cùng Tiểu Bảo cũng thuyết phục được A Tề, sau đó thu dọn sơ qua một chút, ngựa không ngừng vó trở về nhà, thề đây là lần cuối cùng, nếu không thành công, về sau việc hôn sự liền tùy ý cha nương làm chủ, năng nỉ cha nương mình mời Tộc trưởng Quý gia đi làm mai cho hắn.

Không nghĩ lần này vậy mà vừa nói đã thành, chỉ là hôn kỳ định ra ba năm sau. Tuy rằng phu thê Hách Đại Hải không hài lòng, nhưng thấy đại nhi tức phụ (con dâu lớn) đã có thai, tiểu nhi tử khoa khảo chưa đậu, tâm tình giảm xuống, cửa hôn sự này dầu gì cũng như ý nguyện của hắn, mắng một hồi thấy hắn chỉ biết cười ngây ngô, cũng liền tùy ý hắn.

Người gởi:  Cà Rốt Hồng [ 23.01.2017, 08:08 ]
Tiêu đề:  Re: [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

Chương 39: Có đôi có cặp

Editor: Cà Rốt Hồng - Diễn Đàn Lê Quý Đôn

Vào tháng tư, Quý Quân cùng Từ đại thiếu từ Kinh Sư trở lại, chính xác là hai lang cữu (anh em vợ) song song thi rớt, cũng may bọn hắn nghĩ thoáng, biết kết quả yết bảng liền dẹp đường hồi phủ rồi. A Tề không phụ sự mong đợi của mọi người thi đậu nhị giáp, còn ở lại Kinh Sư tìm môn lộ, muốn tìm nơi tốt một chút.

Lúc Quý Quân trở về, trừ toàn bộ ba hòm bạc không nhúc nhích, còn mang theo hơn hai mươi dạng điểm tâm. Bởi vì đường xá xa xôi, mùa xuân mưa nhiều, dọc đường trì hoãn không ít thời gian. Chờ về đến nhà, một số điểm tâm đã bể không còn hình dạng, một số cũng đã ẩm ướt mốc meo rồi, chỉ còn lại khoảng bốn năm món còn có thể ăn. Những thứ này đều là khẩu vị ở Kinh Sư hoặc là Phương Bắc Phương mới có, ở Phương Nam rất ít gặp, Hà Hoa để cho sư phó và trù nương làm điểm tâm trong nhà tham khảo.

Còn có một người, cũng là Xưng Đà dẫn về.

Có một ngày Xưng Đà đang ở trên đường mua vài món đồ trở về, thấy một ác thiếu sai người ngăn cản một cỗ kiệu, đánh tất cả kiệu phu, nha hoàn, gã sai vặt đi theo chạy hết, muốn cưỡng đoạt một nữ tử xinh đẹp như hoa bên trong kiệu. Từ nhỏ Xưng Đà đã học qua vài chiêu thức, hơn nữa sức lực lớn như trâu, cùng ác thiếu đó đánh nhau một trận, để cho cô nàng kia nhân cơ hội chạy trốn.

Sau này có một ngày gặp lại được cô gái kia, Xưng Đà không biết phong tục ở Kinh Sư, lại bởi vì Hà Hoa cùng Tiểu Xảo không giống như nữ tử bình thường mắc cỡ ngại ngùng như vậy, nên khi nàng kia hào phóng cùng hắn nói chuyện với nhau cử chỉ cũng cảm thấy không có gì, huống chi người ta chỉ tỏ lòng biết ơn, hỏi vài câu chuyện phiếm mà thôi, hắn cũng chỉ cho rằng nàng là tiểu thư nhà ai đó có lá gan thật lớn, hoạt bát hơn một chút thôi.

Chưa tới mười ngày sau, bởi vì đi đến nơi yên liễu (lầu xanh) tìm Từ đại thiếu, Xưng Đà mới biết, nàng kia tên là Kiều Nương, là một kỹ nữ.

Thì ra Kinh Sư khắp nơi là quan viên, khắp nơi có quần là áo lụa, nữ tử yên hoa cũng không thiếu. Nhưng đến cùng cũng là dưới chân thiên tử, cho dù là kỹ nữ cũng không giống như những nơi tầm thường chỉ dựa cửa bán rẻ tiếng cười. Nào là hồng bài, hoa khôi ..., mỗi lần muốn người phải móc bạc ra, lời ngon tiếng ngọt nói với tú bà, phái nhuyễn kiệu tới thỉnh, hồng bài đó mới bằng lòng mang theo toàn bộ hành trang, như tiểu thư phu nhân nhà giàu có mang theo nha đầu gã sai vặt hầu hạ ra cửa. Bình thường người tính tình không tốt, tú bà cùng hồng bài đều không muốn gặp.

Xưng Đà lần đầu tiên gặp Kiều Nương chính là lúc ác thiếu kia bởi vì mấy lần cầu kiến Kiều Nương mà không được, ngày đó nghe được Kiều Nương đúng lúc đi ngang qua, nên muốn ở nửa đường chặn nàng lại, gạo nấu thành cơm, rồi sai người  đưa cho tú bà chút bạc là xong chuyện, không ngờ lại bị Xưng Đà làm hư chuyện.

Lần này không những gặp được Kiều Nương, còn gặp được ác thiếu kia, Xưng Đà không tránh kịp, bị lũ tôi tớ hung bạo của ác thiếu kia bao quanh. Từ đại thiếu cùng Kiều Nương đi lên bồi lễ khuyên giải, ác thiếu kia chỉ một mực đánh mắng, may mắn Từ đại thiếu quen biết vài người học tử biết rõ tình hình ở Kinh Sư, nhận ra ác thiếu đó là công tử nhà Thị Lang nào đó, liền dọa hắn, nói gần đây phụ thân hắn đang mất thánh sủng, lúc này hắn ở đây gây sự, vừa vặn cho người của Ngự Sử thêm cho phụ thân hắn một tội danh quản giáo không nghiêm, bao che con hành hung, cuối cùng lừa được ác thiếu kia đi ra ngoài.

Vốn Kiều Nương nhận được ân tình của Xưng Đà, lần này thấy hắn bị thương, vội gọi Lang trung đến xem cho hắn, lại thiết yến khoản đãi, trong bữa tiệc đàn hát, thật là cung phụng nghênh đón. Hơn nữa Từ đại thiếu ở một bên châm ngòi thổi gió, ngay đêm đó Xưng Đà liền cùng Kiều Nương mây mưa. Xong chuyện Xưng Đà xấu hổ không dứt, Kiều Nương liền nói Xưng Đà là một quân tử thẳng thắn, mình đã là thân tàn nhơ nhuốc, mặc dù đã hầu hạ chẩm tịch, cũng không dám cầu cử án tề mi. Cũng không cần Xưng Đà chi bạc cho đêm xuân, tặng hai thang thuốc liền để cho hắn đi rồi

Thi hội kết thúc, lúc chờ đợi yết bảng, lại gặp được Kiều Nương. Khi đó Kiều Nương đã lấy tiền bạc châu báu mấy năm qua len lén tích góp từng tí một chuộc thân cho mình, một lòng muốn hoàn lương. Nhưng ác thiếu kia lại không chịu buông tha cho nàng như trước, sai một bà mai đưa cỗ kiệu tới cửa bảo là muốn lấy nàng về nhà làm tiểu thiếp.

Kiều Nương nhìn trong đám người vây xem nhận ra Xưng Đà cùng Từ đại thiếu, liền nhào qua khóc ròng nói: "Tiện thiếp vì gương mặt này, mười ba tuổi liền bị mụ mụ hạ dược buộc gặp khách, nhiều năm đã nhìn quen người ham mê tửu sắc, không có một người thật tâm thật ý. Hôm nay thật vất vả gặp được quan nhân, không chê ta tàn hoa bại liễu muốn thú ta về nhà, không ngờ vẫn không được sống yên ổn qua ngày. Thiếp không dám để cho quan nhân ngày sau gặp nạn, hôm nay ở chỗ này vì gương mặt này, phải để cho người háo sắc này chết tâm!"

Dứt lời liền lấy dao găm ở trước mặt rất nhiều người liền vạch một cái lên khuôn mặt xinh đẹp mềm mại của mình, nhất thời máu tươi trút xuống.

Ác thiếu thấy tính tình Kiều Nương cương liệt như thế, gương mặt kiều diễm như hoa bây giờ lại giống như dạ xoa, liền mất hứng thú. Lúc đầu tú bà thấy Kiều Nương đã ra khỏi cửa còn gặp phải loại sóng gió này, ước gì có người có thể mang nàng đi thật xa, nhận ra Xưng Đà là khách nhân ngày đó đã giải vây cho Kiều Nương, vừa nghe Kiều Nương nói như thế, lập tức liền la hét ồn ào, vừa đấm vừa xoa chắc là không cho Xưng Đà có cơ hội giải thích, liền cố gắng nhét Kiều Nương cho hắn.

Thật ra lúc đầu Từ đại thiếu có mặt ở đó, nếu thường ngày, Từ đại thiếu không duyên cớ được một hồng bài, tuyệt đối sẽ chiếm tiện nghi, nhưng ở phương diện nào đó hắn cũng giống như ác thiếu kia, Kiều Nương không còn phong tư xinh đẹp, hắn cũng không có hứng thú, ngược lại ở một bên ồn ào náo nhiệt góp vui.

Bản chất Quý Quân và Xưng Đà đều là người thành thật, thấy cô nương người ta đã ngất đi, trên mặt máu me nhầy nhụa, bên cạnh một vòng người đang nhìn, đâm lao phải theo lao, nên đành phải chứa chấp nàng.

Thân thể Kiều Nương tốt hơn một chút, liền quỳ xuống lại khóc nói cực chẳng đã mới lợi dụng Xưng Đà, nếu không có nam nhân ra mặt, nàng đi tới chỗ nào cũng bị khi dễ, vốn tưởng rằng Xưng Đà thấy nàng đã hủy dung, ghét bỏ nàng rời đi, không ngờ vậy mà Xưng Đà lại cứu nàng lần nữa. Về sau nàng nguyện làm nô tỳ, làm trâu làm ngựa báo đáp ân tình của Xưng Đà.

Vết thương trên mặt còn chưa khỏe hẳn, Kiều Nương liền lo trong lo ngoài, bưng trà rót nước giặt quần áo xuống bếp, ngay cả sinh hoạt của Quý Quân cùng đám tùy tùng nàng cũng bao luôn. Thật ra không nhìn gương mặt đó, thì dáng người của Kiều Nương cũng rất mê người rồi. Quý Quân, A Tề cùng Từ đại thiếu cũng nhìn Xưng Đà, nói hắn có phúc lớn, làm Xưng Đà xấu hổ cả ngày mặt đỏ như quan công.

Trước khi Tiểu Xảo thành thân, vì có thể để cho Tiểu Xảo có một "Nhà mẹ"  trở về, Xưng Đà liền lấy ít bạc thuê một tiểu viện nhỏ ở Quý gia, hơi thu dọn một chút coi như xong. Trong ngày thường bởi vì hắn quản an bình ở các viện, ngăn ngừa bọn đạo chích, phần lớn là ở tại Quý gia. Đụng phải muốn tiếp đón Tiểu Xảo trở về hoặc là lúc Tiểu Xảo có chuyện tìm đến Hà Hoa mới cần dùng đến.

Bởi vì Hà Hoa biết lúc trước trong nhà Phương tú tài xem thường xuất thân của Tiểu Xảo, thấy Xưng Đà "Vẽ vời thêm chuyện lãng phí" như vậy cũng không có khuyên nhủ. Chỉ là cảm thấy nơi đó quá lạnh lẽo buồn tẻ, nàng và Tiểu Xảo cũng coi như tỷ muội, thường thường biết Tiểu Xảo trở lại, không đón nàng về, thì sai người đưa chút thức ăn qua đó.

Lần này Xưng Đà trực tiếp an trí Kiều Nương ở nơi đó, cũng không nói muốn nàng tới Quý gia bái kiến ai, tương đương với kim ốc tàng kiều.

Hà Hoa nghe được chuyện đặc sắc như thế này, trong lòng liền ngứa ngáy, thầm nghĩ xuất thân nàng ấy ti tiện thì thế nào? Sau này có cơ duyên còn có thể làm thiếp thất quan viên ấy chứ! Nhưng ngại vì mình là khuê tú chưa xuất giá, nên nàng cũng không thể ồn ào muốn gặp Kiều Nương, chỉ đành bảo người đi gọi Tiểu Xảo đến.

Tiểu Xảo gặp Kiều Nương xong liền thở dài, nói ngôn hành cử chỉ của nàng cũng không lẳng lơ, đối với chuyện mình bị hủy dung cũng không để ý lắm, là một kỳ nữ, nhưng không thích hợp với ca ca của nàng. Sau đó còn nói hôm nay Tiểu Đào cũng kiếm cớ đi xem, nói gần nói xa cũng có chút bới móc.

Hà Hoa cười nói: "Một năm kia ta cho rằng Xưng Đà có ý tứ kia với Tiểu Đào, ai ngờ hắn chỉ vì nhìn thấy dáng dấp Tiểu Đào gầy, nhớ lại ngươi hồi nhỏ chịu khổ, trong lòng thương tiếc liền chiếu cố Tiểu Đào thêm một chút mà thôi. Hắn không muốn ta cũng không gò ép, ngược lại Tiểu Đào đối với ngươi ca ca lưu tâm, thật ra không chỉ Tiểu Đào, trong nhà còn có hai người mỗi lần nhìn thấy ca ca ngươi đều đỏ mặt. Đáng tiếc họ không có tính tình quyết tuyệt cùng kiên quyết như Kiều Nương, chỉ dám âm thầm nhìn mấy lần. Ngươi cũng không cần lo, Xưng Đà chưa nói muốn thú nàng đâu."

Tiểu Xảo lại thở dài một hồi, sau đó mới hỏi: "Vì sao tiểu thư lại đột nhiên đính thân vậy ạ? Em đã muốn tới đây hỏi một câu này từ sớm rồi, nhưng mấy ngày nay đứa nhỏ luôn khóc nháo."

Hà Hoa hỏi ngược lại: "Ngươi cùng cha ta, di nương, còn có ca ca ta đều giống nhau, mỗi người đều vội vả hỏi ta vấn đề này. Nhưng mà không phải các người vẫn luôn cho rằng đây là nhân duyên vô cùng tốt sao?"

Tiểu Xảo sửng sốt: "Nhưng trước kia tiểu thư vẫn luôn không đồng ý á!"

Hà Hoa duỗi eo, cười cười nói: "Đột nhiên nghĩ thông suốt mà thôi. Tiểu Xảo, thật ra ta đối với di nương. . . . . . Ngươi không biết, mỗi lần nhìn nàng, nghĩ đến lúc trước nàng mất đi hài tử kia, nghĩ đến lúc đầu nàng bị công bà nói nàng khắc tử khắc phu, nghĩ đến nàng và cha ta, ta đều cảm thấy khó chịu. Thế gian này, lấy nam tử là trời, lấy gia tộc, thanh danh cùng đứa bé làm trọng, nữ nhân hy sinh cái gì đều là đương nhiên, nữ nhân không thể theo đuổi hạnh phúc của bản thân. . . . . . Ta rất sợ mình sẽ có một ngày cũng giống như nàng vậy. Đã từng nghĩ có lẽ chỉ có thể ở trong nhà thoả sức thêm chút thời gian, về sau tìm một người bình thường sống qua ngày coi như xong, nhưng sau đó. . . . . ."

Tiểu Xảo cúi đầu nói: "Tiểu thư, hiện tại em cũng cảm thấy, vẫn là lúc làm cô nương gia dễ dàng hơn. Sau khi thành thân, cho dù hiện tại có đứa nhỏ, bọn họ đối xử với em cũng rất tốt, nhưng ở trước mặt họ em không dám thả lỏng."

Hà Hoa nắm lấy bàn tay thô ráp của nàng, có chút thương cảm, nhưng vẫn cười trêu ghẹo nói: "Thế nào? Ngươi đây là muốn khuyên ta không nên gả đi à?"

"Dĩ nhiên không phải!" Tiểu Xảo cuống quít lắc đầu: "Thật ra thì, thành thân cũng có cái tốt của thành thân. Sau này tiểu thư sẽ biết."

Hà Hoa thầm nghĩ, thật ra ta hiểu sâu sắc hơn ngươi nhiều, có thể kiếp trước nàng chịu quá nhiều tổn thương, đời này trong lòng cũng từng thất vọng đối với tình cảm, lại vì Thành Tử tặng cây trâm kia vui sướng một hồi lâu, cho dù ném đi trong lòng cũng không thể bình tĩnh.

Chuyện này khiến cho Hà Hoa phát hiện, mặc kệ như thế nào, nàng vẫn hi vọng có người thích mình, ái mộ mình.

Nghĩ thông suốt một điểm này, Hà Hoa liền nhớ lại từng chút từng chút tâm ý của Tiểu Bảo mà trước đây mình đã xem nhẹ, liệt kê từng món vật phẩm như tranh Tây Dương, bình sứ Thanh Hoa, bồn hoa Cát Tường, túi lưới kiểu mới, đồ trang sức nhỏ ly kỳ thậm chí là ớt cay mà hắn đã đưa.

Đổi tâm tình nhìn xem những thứ này, cảm thụ đương nhiên cũng không giống nhau. Nhưng nàng cự tuyệt Tiểu Bảo không chỉ một hai lần, Quý Quân cũng trong sáng ngoài tối ám chỉ với Tiểu Bảo rất nhiều lần giữa bọn họ không có khả năng, không thể làm gì khác hơn là đưa danh sách cho Quý Quân thử dò xét phản ứng của Tiểu Bảo lúc này một phen. Không ngờ Tiểu Bảo vậy mà bất chấp tất cả từ Kinh Sư chạy về, còn nhờ phu thê Tộc trưởng làm mai.

Len lén ở sau tấm bình phong nhìn Tiểu Bảo ở bên cạnh Tộc trưởng cố làm ra vẻ trấn định, một khắc đó, Hà Hoa có một loại vui vẻ vừa xa lạ mà quen thuộc đã lâu.

Tiểu Xảo cười nói: "Tiểu thư nói xong em càng hồ đồ, chẳng qua em nhớ lúc trước em còn chưa thành thân, nhiều lần hắn kín đáo đưa cho em đồ chơi hiếm lạ, sau đó cầu em tặng đồ cho tiểu thư. Hắn có phần tâm ý này, về sau cũng sẽ không để cho tiểu thư khó chịu."

Hà Hoa nhéo một cái ở trên cánh tay của nàng, nói: "Ngươi cũng đừng lấy cái này trêu ghẹo ta. Lúc trước, là ai rõ ràng chỉ cần một lần là mua hết giấy và bút mực, lại cứng rắn chia làm ba bốn lần đi nơi đó của Phương tú tài mua?"

Tiểu Xảo liên tục xin tha: "Tiểu thư, dầu gì cũng phải để cho em ở trước mặt nhi tử giữ lại chút mặt mũi. . . . . ."

Đối với chuyện Hà Hoa cùng Tiểu Bảo đột nhiên định thân cảm thấy kỳ quái còn có Từ đại thiếu. Ban đầu ở Kinh Sư hắn lôi kéo Tiểu Bảo buồn bực đi uống rượu, vốn là nói với Tiểu Bảo thế gian này chỗ nào không cỏ thơm, còn nói cho hắn rất nhiều chuyện trăng hoa mình tự thể nghiệm. Đáng tiếc, Tiểu Bảo suy nghĩ không giống như hắn, càng bị Từ đại thiếu kích thích, lại càng muốn làm liều.

Từ đại thiếu không biết mình vậy mà trong lúc vô tình đã thúc đẩy việc hôn sự của Tiểu Bảo và Hà Hoa, nếu không nhất định sẽ ảo não. Nhưng lúc này hắn cũng chẳng quan tâm được nhiều như vậy, lúc trước hắn đường quan rộng mở mang theo một nha hoàn xinh đẹp, một lão ma ma cùng đông đảo gã sai vặt hộ tống đi Kinh Sư, trở về lại có chút tiêu điều lạnh lẽo.

Ban đầu thê tử Từ đại thiếu đối với trượng phu tân hôn một tháng phải đi Kinh Sư vạn lần không muốn, nhưng cũng không thể vì vậy mà để hắn bỏ lỡ tiền đồ, đành phải nhịn đau để cho nha hoàn hồi môn của mình đi theo hầu hạ, sau đó lại cho một ma ma rất có uy nghiêm đi theo.

Nha hoàn kia trong ngày thường mặc dù là người thành thật, nhưng thấy tiểu thư nhà mình an bài như vậy, cũng liền nghe huyền ca mà hiểu nhã ý, cho dù hầu hạ nước trà cũng muốn tô son điểm phấn, cài hoa đeo trâm, ăn mặc gọn gàng duyên dáng, không có mấy ngày liền câu được Từ đại thiếu. Sau đó tự cho là tài trí hơn người, ngay cả lão ma ma Từ thiếu phu nhân xem trọng nàng cũng không để ở trong mắt, đổ hết công việc của mình cho nàng, còn bắt lão ma ma nghe nàng sai bảo.

Lão ma ma giận đến cả ngày mắng nàng tiểu xướng phụ, hồ mị tử ..., còn cùng nha hoàn kia đánh nhau, có một ngày Quý Quân đi đến viện của Từ đại thiếu còn đụng phải nha hoàn kia tóc tai bù xù, khóc hoa lê đái vũ lao ra. Từ đại thiếu cũng vui mừng thấy các nàng ầm ĩ, để mình được rãnh rỗi đi đến nơi yên hoa ở Kinh Sư, sau khi trở về làm dáng đánh hai bên năm mươi đại bản.

Lão ma ma phản ứng kịp đầu tiên, nghĩ đến việc tiểu thư nhà mình phái mình đi theo, một là vì trông coi tiểu xướng phụ này, hai là vì phòng ngừa cô gia đi ra ngoài ăn chơi, hôm nay chẳng những tiểu tiện nhân này ỷ vào bò lên giường cô gia   liền đối với nàng hô tam gọi tứ, còn để cho cô gia đi phong lưu nơi đó, chuyến này cùng ra ngoài chẳng những bị cô gia chán ghét, trở về còn bị tiểu thư trách phạt. . . . . .

Nghĩ tới nghĩ lui, lão ma ma ở trước mặt Từ đại thiếu liền biết vâng lời, đối với nha hoàn kia cũng dùng lời tốt, đợi đến khi Từ đại thiếu vừa ra khỏi cửa, nàng liền cùng tiểu nha hoàn mắng nhau, cười nhạo nàng bị cô gia vứt đi tìm kỹ nữ rồi. Rốt cuộc tiểu nha hoàn mới bước vào đời, công lực không sâu, vài ba lời liền bị khiêu khích, lại phát hiện trong quần áo Từ đại thiếu có chút dấu vết, liền muốn chết muốn sống.

Từ đại thiếu bị hai người các nàng huyên náo phiền lòng không dứt, càng chán ghét tiểu nha hoàn này hơn, nhưng bởi vì đây là người thê tử phái tới, không dễ đuổi, chỉ đành phải nhịn.

Về đến nhà Từ thiếu phu nhân liền đánh nha hoàn kia gần chết, ngay cả ma ma kia cũng cùng đưa về nhà mẹ xử lý. Từ đại thiếu khom lưng lấy lòng mấy ngày, Từ thiếu phu nhân vẫn không có sắc mặt tốt, hắn buồn chỉ có thể tới Quý gia mượn rượu giải sầu. Nhưng Quý Quân vội vả chuẩn bị hôn sự, Hà Hoa cũng định thân rồi, ngay cả Xưng Đà đều có người biết lạnh biết nóng hầu hạ, trong lúc nhất thời, Từ đại thiếu liền cảm thấy cuộc sống tịch mịch như tuyết lạnh, sống không ý nghĩa.

Trang 24/35 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/