Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 

Hủ mộc sung đống lương - Tô Du Bính

 
Có bài mới 30.04.2016, 08:59
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Hủ mộc sung đống lương - Tô Du Bính - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hủ Mộc Sung Đống Lương

~~~~~


Tác giả: Tô Du Bính

Thể loại: Kiếm Hiệp, Đam Mỹ, Hài Hước, Cổ Đại

Trạng thái: Full

Thể loại: đam mỹ, giang hồ, võ hiệp, hài

Dịch: QT

Edit: Tử Linh

Nguồn: https://tulinhsu.wordpress.com


Giới thiệu :

Kỷ Huy Hoàng là thần thoại võ lâm. Sinh thời là thần thoại, khuất bóng vẫn là thần thoại. Kỷ Vô Địch là con trai độc nhất của Kỷ Huy Hoàng, không chỉ thừa hưởng cơ đồ, mà thừa hưởng cả danh vọng của phụ thân.

Nhưng khác ở chỗ, Kỷ Huy Hoàng là lửa cháy bừng bừng, còn Kỷ Vô Địch chỉ là đám khói bung xung mà tinh anh Huy Hoàng Môn phải dùng hết trí tuệ và thể lực mà quạt lên cho mù mịt…



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 02.04.2017, 12:46, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Hạc Cúc, Phong Huyết Lân, Sếu, Tiểu Tất Tất, Tuyền Lâm, Vệ Thanh Y, mytran01212
Có bài mới 30.04.2016, 09:06
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Môn chủ vô địch (nhất)
  

Kỷ Vô Địch bị nước lạnh dội cho tỉnh.

Câu đầu tiên y nói sau khi mở mắt là: “Thúy Hoa, râu ngươi sau lại dài thế?”

Mặt Tả Tư Văn nữu khúc, sau đó cắn răng cười nói: “Môn chủ, người lại đến Di Hồng viện sao?” Một chữ ‘lại’, đem căm giận ngút trời trong lòng hắn nói ra đến lâm li tẫn trí.

Kỷ Vô Địch mở to mắt nhìn, thấy rõ người trước mắt xong, thở dài nói: “A Tả, ta là một nam nhân.”

“Vậy sớm ngày cưới vợ!”

“Thế nhưng A Tả, ta chỉ thích nam nhân.” Kỷ Vô Địch bi thương nói, “Ta nói rồi ta là một đoạn tụ a!”

Tả Tư Văn giận dữ phản cười, “Một đoạn tụ suốt ngày tới kỹ viện chơi?”

Kỷ Vô Địch xấu hổ lắc lắc tay áo, “Người ta là muốn hướng tỷ muội lãnh giáo biện pháp lung lạc trái tim nam nhân a. A Tả, ngươi thật không hiểu lòng ta.”

. . .

Tả Tư Văn che mặt chạy đi.

Lúc Hữu Khổng Vũ vào thì Kỷ Vô Địch vừa vặn lau khô thân thể, thay đổi xong y phục.

“Nga, A Tả lại hướng ngươi làm nũng ba?” Kỷ Vô Địch giả vờ lý giải vỗ vỗ bờ vai của hắn, “Có một người vợ như vậy thực sự là bất hạnh a.”

Hữu Khổng Vũ khóe miệng giật một cái, “Môn chủ! Tả Tư Văn cùng lão tử một điểm quan hệ cũng không có, ngươi đừng có luôn bả chúng ta xả làm một khối!”

Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, đây là ngươi sai rồi. Vợ hư có hư đến đâu thì cũng là vợ a.”

Hữu Khổng Vũ nhảy dựng lên, “Lão tử nói, cái kia tử bại hoại cùng ta cái thí quan hệ cũng không có!”

Kỷ Vô Địch nháy mắt nói: “Loại sự tình này cùng cái thí không có quan hệ, cùng cái mông mới có quan hệ.”

. . .

Hữu Khổng Vũ chỉ còn lại tiếng thở dốc đầy phẫn nộ.

Kỷ Vô Địch nói: “A Hữu, ngươi đôi khi cũng nên khuyên nhủ A Tả. Hắn lúc nào cũng thừa dịp ta uống say đến phòng ta, ta thì không có gì quan hệ, thế nhưng truyền ra ngoài, đối với khuê dự của hắn không tốt.”

Hữu Khổng Vũ cũng lui. Hắn là hướng ngoài cửa lao ra.

Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối cùng nhau đến.

Kỷ Vô Địch đang triển quyển lạc bút (mở giấy ra viết).

Thượng Thước mỉm cười nói: “Môn chủ đang luyện tự?”

Kỷ Vô Địch nói: “Không, ta chỉ là nghĩ đường cong trong bức tranh của Ngô Đạo Tử thiếu lưu sướng, ta cấp sửa sửa.”

. . .

Thượng Thước nghĩ, bức tranh Tả hộ pháp yêu nhất, may là hắn không phát hiện, nếu không hắn nhất định giận đến thổ huyết.

Chung Vũ cúi đầu vờ không hiểu.

Hạ Hối mở miệng nói: “Môn chủ a, ngươi chuẩn bị lúc nào luyện công ni?”

Thượng Thước kính phục nhìn hắn. Không hổ là tên khờ nổi danh của Huy Hoàng Môn a, quả nhiên là không có đại não, lại còn nói như thế gọn gàng dứt khoát. Mỗi lần nghĩ đến trọng trách thủ vệ của Huy Hoàng Môn lại giao thác cho người như thế, hắn lại nghĩ đến ngủ cũng không nỡ.

Bất quá Kỷ Vô Địch không có phát giận. Trên thực tế, y cho tới bây giờ đều là một người rất hảo tính tình.

“Ân. Thân là môn chủ của Huy Hoàng Môn, đích xác là cần phải luyện công, như vậy mới có thể giữ cho Huy Hoàng Môn có địa vị cao trong chốn võ lâm.”

. . .

Huy Hoàng Môn trong chốn võ lâm có địa vị cao cùng võ công của ngươi không quan hệ. Là cùng võ công lão cha ngươi có quan hệ. Nếu như dựa vào ngươi, Huy Hoàng Môn đã sớm giải tán mấy trăm lần rồi.

Thượng Thước, Chung Vũ cùng Hạ Hối không hẹn mà cùng nghĩ.

Kỷ Vô Địch đột nhiên vỗ đầu nói: “Còn nhớ mấy hôm trước A Tả nói, sắp đến bách niên thọ thần (sinh nhật 100 tuổi:.-) của Lăng Vân đạo trưởng phái Vũ Đương. Ta tuy rằng không thể tự mình chúc mừng, nhưng cũng phải tặng gì đó. Ân, sống một trăm năm còn không chết, thật giống như con rùa. Không bằng ta tặng một con rùa vàng cho hắn, các ngươi thấy sao a?”

Lúc Kỷ Vô Địch bắt đầu đưa ra chủ ý lung tung, ý nói là y lúc này tâm tình không dễ chịu.

Sở dĩ Thượng Thước, Chung Vũ rất thức thời mà lý giải, bậc này đại sự nên do Tả hộ pháp đả để ý, bọn họ không tiện nhúng tay.

Chỉ có Hạ Hối còn ở đây cãi lại, “Môn chủ! Rùa là để mắng chửi người a.”

Kỷ Vô Địch kinh ngạc nói: “Lẽ nào ta nói, ngươi cái con rùa này, là đang chửi?”

Hạ Hối gật đầu nói: “Đúng vậy.”

“Nga.” Kỷ Vô Địch nói, “Vậy bất năng tặng Lăng Vân đạo trưởng con rùa rồi.”

Hạ Hối phụ họa nói: “Không thể tặng.”

“Vậy cho ngươi ba.”

“. . . A?”

Kỷ Vô Địch vô tội cười cười, “Chủ ý tốt như vậy, không thể lãng phí a.”

Vì vậy, Tả, Hữu hộ pháp vẽ tranh cứ vẽ tranh, luyện đao cứ luyện đao.

Vì vậy, Thượng, Trung, Hạ, tam đường Đường chủ ngắm hoa cứ ngắm hoa, ngẩn ngơ cứ ngẩn ngơ, bận rộn cứ bận rộn.

Vì vậy, Kỷ đại môn chủ biến thành không người quản quyết định, để Môn thêm huy hoàng, hắn không chỉ muốn nâng cao họa kỹ của mình mà còn muốn nâng cao cầm kỹ của mình, chân chính trở thành văn võ song toàn, nội ngoại kiêm tu.

Cực kỳ hứng thú mang đàn tranh đi tới lương đình, cái mông còn không có tọa nhiệt Kỷ đại môn chủ đã gẩy mạnh một dây đàn, Thượng Thước lòng như lửa đốt mà chạy tới nói, thử đình lâu năm không tu sửa, không thể thừa thụ được gánh nặng nhiễu lương tam nhật, vẫn là thỉnh môn chủ tìm nơi khác mà đến.

Kỷ đại môn chủ lòng mừng thầm vì ‘nhiễu lương tam nhật’ mà đã xử lý xong kế hoạch sửa chữa lương đình, nhẹ nhõm đi tới bên ngoài sân luyện công. Nơi này trống trải, không lương không đình, thập phần thích hợp.

Kỷ đại môn chủ vừa muốn khoanh chân ngồi xuống, đã thấy Hữu Khổng Vũ đột nhiên từ sân luyện công nhảy lên cao, như thiên binh thiên tướng đứng ở trước mặt y!

“Môn chủ là tới luyện võ công sao?” Trong mắt Hữu Khổng Vũ tuy chiến lên quang mang nhưng vẫn chưa phát hết ra, tay nắm chặt đao, gân xanh lộ.

Kỷ đại môn chủ chậm rãi đứng thẳng người, bình tĩnh chỉ điểm những chỗ cần sửa trong động tác mới rồi của hắn.

Hữu Khổng Vũ nghe xong vô cùng kinh hoảng, không ngừng lẩm bẩm tự nói: “Lúc nhảy lên, chân trái duỗi thẳng đùi phải gấp lại, tay phải đưa lên trên mắt nhìn xa bốn phía? Lúc rơi xuống đất hai chân khoanh lại, hai tay hợp thành chữ thập? . . . Na điều không phải cái mông chạm đất? Còn có đao trong tay làm sao bây giờ? Lẽ nào đặt ở tên đầu gối? Môn chủ, ta nghĩ cái tư thế này của ngươi. . .”

Tiếng thảo luận ngừng lại.

Bốn phía trống trải.

Môn chủ, biến mất.

Kỷ Vô Địch ôm đàn tranh đi tới phía sau núi.

Biển rộng trời xanh, sơn thanh thủy bạch, cây cối san sát, trăm hoa tỏa hương.

Y thoả mãn. Chỉ có phong cảnh vui vẻ lại thanh u như vậy mới xứng với tiếng đàn tuyệt thế vô song của hắn. Duy nhất tiếc nuối chính là, Kỷ Bá Nha hắn còn chưa có gặp được tri âm trong truyền thuyết.

Nghĩ nghĩ, y trong lòng buồn vô cớ, mười ngón trêu chọc, tiếng đàn bay loạn. Nhất thời quần điểu kinh kỳ, tẩu thú thiên tỷ (chim bay thú chạy).

Chỉ có người đánh đàn là hồn nhiên chưa phát giác ra, vẫn còn chìm đắm trong tiếng đàn của mình.

Lạch cạch.

Một tiếng đồ vật rơi xuống.

Kỷ Vô Địch thân thể chấn động, bất khả tin tưởng quay đầu lại, thẳng trành trành nhìn áo xám lão giả đang đơ người sau tảng đá.

“Tử Kỳ!” Y thâm tình gọi.

. . .

Áo xám lão giả chậm rãi từ phía cự thạch đi tới, cúi người nhặt lên đại thực hạp (lồng thức ăn) tám tầng, còn đem chén gỗ mộc bồn rơi lung tung dọn dẹp sạch sẽ, sau đó mới Kỷ Vô Địch ấp lễ nói: “Tham kiến môn chủ.”

Kỷ Vô Địch buông cầm, vọt tới bên người hắn, kích động nói: “Tử Kỳ! Ngươi rốt cục cũng xuất hiện, ngươi biết ta một mực chờ ngươi không?”

Áo xám lão giả không gợn chút sợ hãi nói: “Khởi bẩm môn chủ, lão hủ Tề Tử Trung.”

Kỷ Vô Địch thương cảm nhìn hắn, “. . . Không thể đổi lại gọi sao?”

Tề Tử Trung diện vô biểu tình.

“Vậy ngươi vừa rồi là vì tiếng đàn của ta mà dừng chân sao?”

Nếu như bị kinh sợ cũng tính thì. . . Tề Tử Trung miễn cưỡng gật đầu.

Kỷ Vô Địch cảm động đến tột đỉnh, một bả cầm tay hắn, kiên định nói: “Nga, Tử Trung! Ngươi chính là tri âm mà ta khổ sở kiếm tìm. Sau này chúng ta vĩnh viễn ở cùng một chỗ, ngươi mỗi ngày gánh củi đi qua, ta mỗi ngày đánh đàn cho ngươi nghe.”

. . .

Tề Tử Trung rút tay về, trấn định nói: “Môn chủ. Lão hủ là phụng mệnh lão môn chủ ở chỗ này trông coi Thập Ác lao.”

Kỷ Vô Địch chớp chớp mắt, “Thập Ác lao?”

Tề Tử Trung nói: “Phải. Là nơi ngày trước lão môn chủ giam giữ ma đầu tội ác tày trời trên giang hồ.”

Kỷ Vô Địch kinh ngạc nói: “Chúng ta phía sau núi có thứ này?”

“. . . Có.”

“Lúc nào có?”

“Lúc môn chủ ngài còn chưa cai sữa.”

“Trách không được ta không biết.” Kỷ Vô Địch tìm được một cái cớ thật tốt.

“. . .”

Kỷ Vô Địch nhìn thực hạp trên tay hắn, “Vậy ngươi hiện tại đi đâu?”

“Đưa cơm.”

“Thế nhưng đã đổ hết ra rồi.” Kỷ Vô Địch tròng mắt xoay chuyển, “Dù sao cũng không đưa được, không bằng nghe ta đánh đàn đi?”

Tề Tử Trung đích khóe mắt giật một cái, rất nhanh nói: “Môn chủ, lão môn chủ đã từng dặn, cho dù đối mặt với phạm nhân tội ác tày trời, chúng ta cũng phải ứng với thấu tình đạt lý, không thể xem thường.”

“Nga. Vậy ta và ngươi cùng đi ba.” Kỷ Vô Địch cười híp mắt nói, “Như vậy lúc đưa xong, ngươi có thể nghe ta đánh đàn nhiều một chút.”

Tề Tử Trung: “. . .”

Thế núi chót vót, đường nhỏ quanh co.

Tề Tử Trung dáng đi nhẹ nhàng bước chân nhanh nhẹn.

Kỷ Vô Địch ôm đàn tranh, bước chân trắc trở. Lúc tay áo bị cành cây lần thứ mười ba làm rách, y rốt cục nhịn không được nói: “Tử Trung, y phục của ta rách rồi.”

Tề Tử Trung dừng lại cước bộ, quay đầu nói: “Môn chủ thân thể ngàn vàng, không thích hợp bôn ba, vẫn là trở về đi.”

Kỷ Vô Địch ủy khuất nói: “Ta không nhận ra đường, Tử Trung muốn đưa ta về sao?”

“Môn chủ, ở đây chỉ có một cái lộ. Ngươi đi theo là được.”

“Ta là nói ta không biết con đường này a.”

“. . .”

Đi tiếp mấy trượng, Kỷ Vô Địch rốt cục vì vất vả mà đem đàn tranh vứt bỏ ven đường.

Tề Tử Trung nhìn đàn tranh trơ trọi, lại nghĩ không đành lòng nói: “Môn chủ, không bằng để cho ta tới cầm ba.”

Kỷ Vô Địch thâm tình ngóng nhìn hắn nói: “Vô phương. Chỉ cần có thể bồi Tử Trung, đừng nói chỉ là một bả đàn tranh, coi như là toàn bộ Huy Hoàng Môn, ta cũng bỏ được.”

Tề Tử Trung cước bộ mất trật tự. Hắn nhìn con đường phía trước, trong lòng bi thương — Nghĩ đến hắn Tề Tử Trung suốt đời quang minh lỗi lạc, tuy rằng bại trong tay Kỷ Huy Hoàng, nhưng là thua đường đường chính chính. Không nghĩ tới già rồi cư nhiên còn muốn lưng mang tội danh lão nhan họa môn, mị hoặc môn chủ!

“Bất quá Tử Trung a,” Kỷ Vô Địch lại chậm rì rì nói tiếp, “Cho dù ta bỏ được Huy Hoàng Môn, Hộ pháp, Đường chủ bọn họ hơn phân nửa là không chịu. Sở dĩ loại chuyện này không có khả năng xảy ra, ngươi không cần quá xoắn xuýt.”

“. . .”

Thập Ác lao ở phía sau sườn núi, nơi có nhiều cây cỏ che lấp.

Kỷ Vô Địch đi theo sau Tề Tử Trung, khom lưng vào động.

Động khẩu tuy rằng bị bịt kín, thế nhưng trong động cũng rất khô ráo dễ chịu.

Bên phải động đặt một ngọn đèn dài, ước chừng hơn mười trượng, đem bên trong chiếu sáng như ban ngày. Bên trái là một gian lao phòng, mỗi gian dài khoảng chừng hai ba trượng, rộng bốn năm trượng. Giường chiếu bàn ghế, đầy đủ mọi thứ.

Tề Tử Trung khom lưng, từ trong thực hạp lấy ra một chén cơm trắng, một đĩa rau xào bình thường, đặt ở trước lưới lao phòng.

Lao phòng đầu tiên là một thô hán có râu quai nón, hắn không nhận lấy, chỉ là một đường nhìn chằm chằm Kỷ Vô Địch.

Kỷ Vô Địch ôm quyền nói: “Hạnh ngộ.”

“Ngươi là nhi tử của Kỷ Huy Hoàng?” Thô hán có râu quai nón nói.

“Đúng vậy.”

“Cha ngươi đâu?”

Kỷ Vô Địch mặt không đổi sắc nói: “Đã chết.”

Thô hán có râu quai nón giật mình nói: “Hắn thế nào lại chết?”

Kỷ Vô Địch nói: “Nghĩ mãi không thông, ưu sầu mà chết.”

Thô hán có râu quai nón đột nhiên quay phía Tề Tử Trung nói như bị quỷ ám: “Hắn thực sự là nhi tử của Kỷ Huy Hoàng? Hắn thực sự là nhi tử của Kỷ Huy Hoàng?! Hắn sao lại là nhi tử của Kỷ Huy Hoàng? Kỷ huy Hoàng sao lại có loại này nhi tử? !”

Kỷ Vô Địch rất chăm chú đáp lại: “Hắn thượng nương ta, nương ta sinh ra ta.”

Thô hán có râu quai nón quay đầu trừng mắt nhìn y, cứ như trên đầu y mọc thêm hai cái sừng vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Phong Huyết Lân, Sếu, Tuyền Lâm, Vệ Thanh Y, mytran01212
Có bài mới 30.04.2016, 09:26
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Hủ Mộc Sung Đống Lương - Tô Du Bính - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Môn chủ vô địch (nhị)
  

Lao phòng thứ hai đột nhiên vươn ra một cánh tay, láng mịn như mỡ, nhỏ gầy như cọng hành.

Kỷ Vô Địch gặp qua rất nhiều tay đẹp, nhưng đôi này so với những đôi y từng xem qua đẹp hơn chút đỉnh.

Đôi tay hướng y ngoắc một cái, “Tiểu đệ đệ, đến đây.”

Kỷ Vô Địch cười híp mắt tiến lại gần.

Mỹ phụ hơi dựa vào thiết sách (lưới sắt), đôi mắt phượng khiêu khích khẽ mở. Tay nàng vẫn ở ngoài thiết sách, chỉ cần Kỷ Vô Địch tiến lên một chút, nàng có thể nắm vạt áo y.

Nhưng cước bộ Kỷ Vô Địch lại cố tình dừng lại.

“Tiểu đệ đệ, ngươi không muốn tới gần thêm chút nữa sao?” Mỹ phụ nghiêng người, thạc quả trước ngực kề sát trên thiết sách, có loại cảm giác như muốn tràn ra ngoài.

Kỷ Vô Địch chớp chớp mắt, thở dài nói: “Đại nương, ngươi xuống sắc rồi.”

. . .

Mỹ phụ như bị sét đánh, mặt, ngực, tay đều quỷ dị đơ lại ngay lập tức.

Kỷ Vô Địch thở dài đi qua trước mặt nàng.

Lao phòng thứ ba là một tương sĩ.

Hắn ngay lúc Kỷ Vô Địch đi qua, thoát ra một câu, “Mạng ngươi đã định trước là đoạn tử tuyệt tôn!”

Kỷ Vô Địch Cước bộ dừng lại, kinh ngạc nhìn hắn, “Ai?”

Tương sĩ cười lạnh nói: “Ngươi nếu là không tin, thì cứ chờ xem.”

“Ta điều không phải không tin, ta chỉ là nghĩ ngươi thật lợi hại.” Kỷ Vô Địch kính phục nhìn hắn, “Cư nhiên liếc mắt có thể nhìn ra ta là đoạn tụ.”

Cằm tương sĩ tạp sát một tiếng, rớt trên mặt đất.

“Đoạn tụ?”

Động chỗ sâu nhất, truyền đến một giọng nam trầm thấp dễ nghe.

Nguyên bản còn đang nhìn đông tới nhìn tây, nói này nói nọ, lao phòng nhất thời yên tĩnh không một tiếng động.

Chỉ còn lại tiếng vang mờ ảo vọng lại.

“Nhượng ta xem xem, có đủ hay không tư cách làm nam sủng của ta.”

. . .

Kỷ Vô Địch tung tăng tung tăng chạy tới.

Lao phòng cuối cùng đối diện với động khẩu, ước chừng lớn bằng ba lao phòng khác, ở giữa dùng thúy trúc bình phong tách ra, phân thư phòng, ngọa phòng (phòng ngủ) cùng ôn tuyền phòng (ôn tuyền = suối nước nóng). Nếu như không phải bên ngoài cũng có thiết sách vây quanh như những phòng khác, Kỷ Vô Địch thật muốn hoài nghi gian phòng này là biệt trang nghỉ dưỡng cha hắn dùng để dưỡng tiểu tình nhân.

Một đạo bóng dáng từ sau bình phong khoan thai đi ra, hắc bào đai ngọc, vẻ mặt kiêu ngạo.

Tề Tử Trung buông thực hạp nhìn hắn, mắt lộ ra ánh nhìn khẩn thiết. ”Viên tiên sinh, ngày hôm nay là mùng một.”

Người nọ nhưng nhìn chằm chằm Kỷ Vô Địch nói: “Ta ngày hôm nay không rảnh.”

. . .

Tề Tử Trung nhất thời u oán liếc về phía Kỷ Vô Địch.

Kỷ Vô Địch vội vàng dụ dỗ nói: “Không sao không sao, hắn không rảnh, ta rảnh. Đợi lát nữa xuống núi, ta đánh đàn cho ngươi nghe.”

Tề Tử Trung u oán càng sâu.

Người nọ nói: “Ngươi là con của Kỷ Huy Hoàng?” Hắn rõ ràng mới hai mươi tuổi trở lại, nhưng câu hỏi này nghe cứ như là trưởng bối của y.

Khó có được Kỷ Vô Địch cũng lão lão thật thật đáp lại.

“Ngươi tên là gì?”

“Kỷ Vô Địch.”

Người nọ nở nụ cười, “Võ công của ngươi liên đầu lang cũng đánh không chết, vậy cũng có thể gọi là vô địch?”

Kỷ Vô Địch nói: “Võ công của ta đánh không chết một đầu lang, nhưng tiền của ta có tể đè chết mấy nghìn đầu lang.”

Người nọ không cười nữa, “Thứ ngươi có thể cậy vào, bất quá chỉ là một người cha mà thôi.”

Kỷ Vô Địch nói: “Loại cha này một người là đủ rồi, ta cũng thấy rất đủ.”

“. . .”

Tề Tử Trung lấy chén đĩa trong thực hạp từng cái từng cái bỏ xuống, “Ta một lúc nữa sẽ tới thu thập.”

Người nọ liếc liếc mắt, “Không cần. Ta không ăn.”

Kỷ Vô Địch khuyên giải nói: “Ngươi dù có đố kị với tên của ta thì cơm cũng phải ăn.”

Người nọ trừng mắt nhìn y, nửa ngày mới quay đầu nói: “Ớt xanh xào thịt không bỏ nấm hương. Bạch trảm kê [1] quá già, rau xanh không xào chín. Canh cà chua trứng cư nhiên chỉ thả một quả trứng gà, ta không ăn.”

. . .

Kỷ Vô Địch cúi đầu nhìn thức ăn nghiên cứu nửa ngày, “Nếu là ớt xanh xào thịt, liên quan gì nấm hương?”

Người nọ nói: “Ta thích cho nó vào.”

Kỷ Vô Địch lại nói: “Ngươi là thế nào nhìn ra trong canh cà chua trứng chỉ thả một quả trứng gà?”

Người nọ nói: “Bởi vì nó tịch mịch.”

Kỷ Vô Địch: “. . .”

Tề Tử Trung không nói một tiếng đem thực hạp thu thập tốt, cung kính nói: “Ta đây lát nữa trở lại.”

“Không cần. Ta không đói bụng.” Người nọ quay lại Kỷ Vô Địch nói, “Ngươi lưu lại, bồi ta nói chuyện.”

Kỷ Vô Địch lắc đầu nói: “Không được, ta muốn ở cùng một chỗ với tri âm của ta.”

Tề Tử Trung bị mọi người chăm chăm nhìn vào, nhất cá đầu lưỡng cá đại [2]. ”Môn chủ. . .”

“Tử Trung. . .” Kỷ Vô Địch lập tức quay đầu lại, cùng hắn thâm tình nhìn nhau.

Tề Tử Trung nghẹn ngào. Hắn có tài đức gì mà có vinh hạnh ‘đặc biệt’ thế này a!

Người nọ gian nan mở miệng nói: “Các ngươi là… vong niên luyến sao?”

Phanh.

Tề Tử Trung đập đầu vào tường.

Kỷ Vô Địch than thở: “Chúng ta là tri âm, là tri kỷ, là Du Bá Nha và Chung Tử Kỳ thời đại. Loại cảm tình này, thế nhân sẽ không hiểu được đâu.”

Mỗ thế nhân: “. . .”

Kỷ Vô Địch đi ngang qua, nắm tay Tề Tử Trung, “Tử Trung, đi, ta đi đánh đàn cho ngươi nghe.”

Người nọ đột nhiên nói: “Ta cũng muốn nghe.”

Kỷ Vô Địch nghi hoặc nhìn hắn.

Người nọ nói: “Kẻ có võ công kém, cầm hẳn là đạn không tệ ba?”

Tề Tử Trung: “. . .”

Một lúc lâu sau, người nọ sâu sắc hiểu được, trên đời này, nguyên lai không có nhiều ‘hẳn là’ như vậy.

Hắn nhìn ra được Kỷ Vô Địch đạn rất chăm chú, cũng nhìn ra được y luyện qua thật lâu, thế nhưng thanh âm bắn ra luôn luôn làm người nghe có cảm giác như nghe đạn miên hoa [3]. Duy nhất khác nhau chính là, nghe người ta đạn miên hoa chí ít sẽ không bị khí huyết bốc lên, nhưng nghe Kỷ Vô Địch đánh đàn thì sẽ bị.

“Ẩu!” Tương sĩ đột nhiên một ngụm tiên huyết phun ra đến ba thước ngoài thiết sách.

Kỷ Vô Địch thu tay lại, kinh ngạc nói: “Tử Trung, không nghĩ tới cư nhiên có người còn hiểu ta hơn cả ngươi. Hắn dĩ nhiên có thể trong tiếng đàn nghe ra ta tịch mịch, còn cảm động đến miệng phun tiên huyết!”

Tương sĩ té trên mặt đất, hữu khí vô lực phất phất tay, “Đều không phải, ta mới rồi, chỉ là nghĩ… vận công, không nghĩ tới… lại tẩu hỏa nhập ma.”

Kỷ Vô Địch khiêm tốn nói: “Kỳ thực tiếng đàn của ta rất phổ thông, cũng không thể cổ vũ tiến độ luyện công.”

. . .

Tương sĩ nằm trên mặt đất, vẻ mặt chết lặng lại tuyệt vọng.

Kỷ Vô Địch sờ sờ cây đàn tranh giữa đường mang về, quay đầu lại trông mong nhìn người nọ không biết từ bao thuở đã rời khỏi thiết sách, kích động hỏi thăm: “Ngươi nghĩ tiếng đàn ta ra sao?”

“Như Hoàng Hà tràn lan.”

Kỷ Vô Địch vui vẻ nói: “Lao nhanh như biển, liên miên không dứt?”

“Điều không phải.” Người nọ chậm rì rì thong thả bước đến bên thiết sách, “Là như Hoàng Hà tràn lan, sinh linh đồ thán, tiếng kêu than dậy khắp đất trời.”

Kỷ Vô Địch khó lắm mới gặp được người nghe hắn đạn hết một khúc, nhưng vẫn khí định thần nhàn như vậy, không khỏi vuốt tay nói: “Nhân ý cảnh này, không bằng ta đạn thêm một khúc ‘Thập diện mai phục’?”

Người nọ tránh không đáp, đổi lại hỏi: “Huy Hoàng Môn đổ rồi sao?”

Kỷ Vô Địch nói: “Trước khi ta tới đây còn chưa có.”

“Nếu không đổ, môn chủ Huy Hoàng Môn như ngươi thế nào lại rảnh rỗi chung quanh đi dạo?”

“Chính là bởi vì Huy Hoàng Môn vẫn chưa đổ, ta mới có thời gian chung quanh đi dạo.” Kỷ Vô Địch không hề xấu hổ cười nói, “Bởi vì chúng đệ tử của Huy Hoàng Môn vẫn đang ở nỗ lực kiếm tiền dưỡng ta.”

“. . .” Người nọ không nói gì nhìn phía Tề Tử Trung.

Tề Tử Trung đối mặt với tường, sống chết cũng không quay đầu lại.

Kỷ Vô Địch ôm đàn tranh đứng lên, bất ngờ nói: “Lại nói tiếp, ta còn chưa thỉnh giáo cao tính đại danh của các hạ ni?”

Người nọ nói: “Lẽ nào Kỷ Huy Hoàng không có nói qua ta?” Ngữ khí của hắn thường thường, nhưng trên khuôn mặt rõ ràng đã lộ ra vẻ không duyệt.

Kỷ Vô Địch suy nghĩ một chút nói: “Kỳ thực có đề cập qua.”

Người nọ trong mắt tinh quang chợt lóe rồi biến mất, “Nga? Nếu đã đề cập qua, vì sao ngươi còn không biết tên ta?”

“Bởi vì gia phụ nói,” Kỷ Vô Địch thanh thanh giọng, cố ý học khẩu khí của Kỷ Huy Hoàng nói: “Cái ngươi cần biết, ngươi cuối cùng cũng sẽ biết được. Cái ngươi không nên biết được, ngươi suốt đời cũng không được biết.”

Người nọ trầm mặc giây lát, nói: “Ngươi là từ đâu nghĩ, những lời này có nhắc tới ta?”

Kỷ Vô Địch nói: “Nếu như ngươi nói cho ta biết tên ngươi, như vậy ngươi chính là ta nên biết được. Nếu là ngươi không nói, đó chính là ta không nên biết được. Vậy không phải là đều bao hàm bên trong sao?”

“. . .” Người nọ thùy mâu, tự thán phi thán, “Kỷ Vô Địch. Thoạt nhìn, ngươi so với Kỷ Huy Hoàng thú vị hơn nhiều lắm.”

Kỷ Vô Địch đắc ý nói: “Cái khác không dám so. Nhưng nói đến sống phóng túng, ta tuyệt đối hậu sinh khả úy.”

“Thật không?”

“Đương nhiên. Không tin, ta ngày mai mang thứ chơi rất vui tới cho ngươi khai nhãn giới!”

“Ta đây rửa mắt chờ ngươi.” Người nọ dừng một chút, ý vị thâm trường nói, “Nhớ kỹ, ta là Viên Ngạo Sách.”

“Ta ngày hôm nay đi quá lâu, phải về rồi.” Kỷ Vô Địch ôm lấy đàn tranh, đang muốn đi, bỗng nhiên nhớ tới một chuyện, cước bộ dừng quay đầu lại, “Ngươi nghĩ ta có tư cách làm nam sủng của ngươi không?”

. . .

Tề Tử Trung rốt cục nhịn không được một mình lao ra khỏi động.

Viên Ngạo Sách nghe vậy thiêu mi, “Sao không để ngày mai hỏi lại?”

Kỷ Vô Địch gật đầu nói: “Đúng vậy đúng vậy. Làm nam sủng, không vui vẻ là không được.” Hắn nói, đắc ý rời đi.

Kỷ Vô Địch chân trước mới bước vào trang tử (thôn trang), chân sau đã bị Tả Tư Văn ‘thỉnh’ đến phòng nghị sự.

Đang ngồi còn có Hữu Khổng Vũ, Thượng Thước, Chung Vũ và Hạ Hối.

Kỷ Vô Địch sửng sốt nói: “Ai? Ngày hôm nay sao lại đông đủ như vậy? Lẽ nào có việc vui gì muốn tuyên bố? A, chẳng lẽ là A Hữu nỗ lực nhiều năm như vậy, rốt cục làm cho A Tả có?”

“Phốc!” Nước trà từ trong mũi Hạ Hối phun ra ngoài.

Thượng Thước từ trong tay áo rút ra một cây quạt, mở ra, vừa lúc ngăn trở biểu tình trên mặt.

Chung Vũ ngẩng đầu nhìn xà ngang, nỗ lực tìm cách dẫn dắt lực chú ý của mình rời đi.

Hữu Khổng Vũ vỗ án nhảy dựng lên, “Môn chủ! Lão tử đã nói qua mấy trăm lần, không nên đem lão tử cùng tên tử bại hoại này xả thành một đống!”

Kỷ Vô Địch vô tội nói: “Ta không có đem lão tử cùng A Tả xả thành một đống, ta chỉ là đem ngươi và A Tả xả cùng một chỗ. Lão tử vô tội mà.”

Tả Tư Văn hắng giọng căng mặt nói: “Môn chủ, nếu như ngươi đối với luyện võ cũng có loại phản ứng cùng chấp nhất này thì tốt rồi.”

Kỷ Vô Địch nói: “Không có người nào toàn vẹn cả. A Tả, ngươi thỉnh thoảng cũng nên bao dung khuyết điểm của ta.”

Tả Tư Văn: “. . .”

Thượng Thước trước khi Tả Tư Văn bạo phát, nhanh lên nói: “Chẳng hay Tả hộ pháp triệu tập chúng ta, là có chuyện gì?”

Tả Tư Văn bối quá thân, nỗ lực dẹp lửa giận đang lủi khởi trong ngực, xoay người lại nói: “Là vì việc đại thọ của Vũ Đương Lăng Vân đạo trưởng.”

Kỷ Vô Địch nói: “Loại chuyện này đều không phải dùng tiền giải hạn thì tốt rồi sao?”

Tả Tư Văn nói: “Lăng Vân đạo trưởng đặc biệt mời môn chủ tự mình tới.”

“Ta biết a. Hắn hàng năm đều đặc biệt mời, thế nhưng mỗi lần hắn đại thọ, ta đều vừa vặn bị bệnh thương hàn.”

“Lần này không giống.”

“Có cái gì không giống?”

Tả Tư Văn nói: “Lần này Lăng Vân đạo trưởng tự mình đến Huy Hoàng Môn mời môn chủ.”

Kỷ Vô Địch ngây người, “Hắn lúc nào đến?”

“Theo như trên thư mà nói, hẳn là chính ngọ ngày mai.”

Kỷ Vô Địch trấn định nói, “Thu thập bao quần áo, bản môn chủ muốn ra ngoài du lịch!”

******************

[1] Bạch trảm kê: một món làm từ gà, là gà luộc thì phải.

[2] “Nhất cá đầu, lưỡng cá đại” (tục ngữ) ý tứ là: bởi có chút chuyện quá mức phiền phức, hoặc chính mình quá mức không may, vì vậy khiến cho đầu đau tai nhức. Bản thân cũng không có cách nào giải quyết, đối chuyện này thập phần đau đầu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Phong Huyết Lân, Sếu, Tuyền Lâm, Vệ Thanh Y
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 91 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mẹ Bảo, 반단소년단 và 77 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

19 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.