Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Tàn tro - Vi Quân

 
Có bài mới 29.04.2016, 16:22
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 3 :


Buổi tối hôm đó, mặc dù tôi cật lực phản đối, nhưng tiểu thúc vẫn đội mưa đi về. Khi thúc đi tôi đưa cho thúc một cây dù, còn nằng nặc bắt thúc ấy mặc thêm chiếc áo khoác của tôi.

Quyển sách vật lí tiểu thúc đội mưa mang đến cho tôi, tôi đặt bên gối, mỗi lần nhìn nó tôi như nhìn thấy hình ảnh mong manh của tiểu thúc.

Sau đó tôi càng nỗ lực học hành, cũng thỉnh thoảng tham dự đủ loại hoạt động trong trường, bất luận là thành tích, thể dục hay là hoạt động xã hội, tôi đều không thua kém ai.

Năm nhất cứ như vậy kết thúc trong bận rộn, cuối kì tôi với thành tích ưu tú lấy được học bổng.

Ngay khi tôi vừa lấy được học bổng, tin báo tử của ba được truyền đến, nghe nói là vì ăn chơi thiếu quá nhiều tiền, kết quả bị người ta chém chết dưới cây cầu nhỏ trong thôn. Sau đó thì tiền học bổng của tôi toàn bộ phải dùng để lo hậu sự cho ba.

Cao trung năm hai tôi bắt đầu gia nhập vào hội học sinh, là một cán bộ xuất sắc trong hội học sinh, đến cuối kì các hạng mục danh dự cứ như hoa tuyết ùn ùn kéo đến.

Kỳ nghỉ đông, nghỉ đặc biệt muộn, nghỉ đến ngày thứ ba đã là đêm 30 tết rồi.

Buổi tối đêm 30, tuyết rơi nhiều, hoa tuyết trắng xoá bay lả tả làm mặt đất hoá thành một màu trắng xoá.

Ông nội, mẹ, tiểu thúc và tôi, từ chập choạng thì luôn quây quần bên lò sưởi gói sủi cảo. Tuy cả nhà ngồi bên nhau, nhưng không ai nói chuyện. Tuy lò sưởi đã mở lớn nhất, nhưng vẫn không ấm chút nào.

Ngoài cửa tiếng pháo hoa vang lên từng đợt từng đợt, niềm vui năm mới một chút cũng không truyền được vào ngôi nhà khiếm khuyết sinh khí.

Nặng nề ăn hết bánh cảo, lại trầm trọng bắt đầu xem tivi.

Trong tivi chiếu chương trình tiến hành mừng năm mới, thường nghe thấy tiếng cười vui, như đang châm chọc gia đình không có hoan lạc này.

Tuy không muốn ở trong nhà, nhưng không được tự do làm việc khác. Cho đến 11h30 chuẩn bị dây pháo, tôi mới được ra khỏi ngôi nhà dường như thiếu không khí đó.

12h đúng đốt pháo là một truyền thống cũ, khi ba còn sống đều là do ba châm ngòi, năm nay đổi thành tôi và tiểu thúc.

Hai người chúng tôi ra trước cửa nhà, thắp nhang, treo dây pháo lên, sau đó cùng nhau ngồi trên thềm nhà chờ đến 12h.

Tôi vén tay áo nhìn vào chiếc đồng hồ cũ kỹ của mình, còn thiếu 15 phút.

Tuyết vẫn lả tả rơi xuống, cảm thấy hơi lạnh, tôi kéo lại cổ áo.

“Tiểu thúc, lần đầu chúng ta gặp mặt, cũng dưới một trận tuyết lớn như vậy.”

“Phải ha.”

“Tôi còn nhớ, hôm đó khi thúc đi qua cạnh tôi thì trừng tôi một cái.”

“Có sao? Tôi không nhớ.” Tiểu thúc hơi nghi hoặc sờ sờ mái tóc bên tai.

“Gì chứ, thì ra tiểu thúc không nhớ sao, hại tôi luôn nghĩ ấn tượng đầu tiên của mình để lại cho tiểu thúc rất tệ.”

“Chắc có lẽ là vì khi đó trông cậu rất giống một tiểu thiếu gia, tôi đố kị với cậu thôi.”

“Tôi là một đứa nhỏ không ai thương đó.”

“Bây giờ không phải nữa rồi, không đúng sao?”

Tiểu thúc nghiêm túc nhìn tôi, tuyết trắng rơi trên hàng mi dài của thúc, trông rất kiều diễm.

Tôi sung sướng gật đầu, kéo bàn tay lạnh lẽo của tiểu thúc qua nắm thật chặt.

12h đúng, tôi và tiểu thúc mỗi người một bên, châm lửa vào dây pháo treo hai bên cửa.

Tiểu thúc hình như là lần đầu tiên đốt pháo, tiếng pháo nổ lên sau khi châm ngòi doạ tiểu thúc mãi trốn trong lòng tôi, tôi vui vẻ ôm lấy cơ thể tinh tế của thúc, cảm nhận mùi thơm đặc biệt trên người thúc.

Ngày tết vì ông nội ngày nào cũng ở trong nhà, cho nên tôi không có nhiều cơ hội được tiếp xúc với tiểu thúc. Ban ngày rảnh rỗi tôi dạo chơi tứ xứ trong thôn, tết nguyên tiêu mùng mười năm nay nghe nói trên huyện có hội hoa đăng, vì vậy lúc về nhà tôi lén đi tìm tiểu thúc.

“Tiểu thúc, đêm tiết nguyên tiêu tôi đưa thúc lên huyện thành xem hoa đăng có được không?”

Tương phản với bộ mặt hứng thú của tôi, tiểu thúc khó xử cúi thấp đầu không nói chuyện, thấy tiểu thúc như vậy, không cần nói tôi cũng biết lại là vì ông nội rồi.

“Tiểu thúc tại sao thúc sợ ông nội đến vậy? Ổng không vui thì không vui đi! Thỉnh thoảng chọc giận ông cũng không làm ông chết được đâu!”

“Tiểu Viêm cậu không được nói những lời như vậy!”

Khẩu khí của tiểu thúc rõ ràng là đang giận, tôi đành phải ngậm miệng lại.

Im lặng rất lâu, tiểu thúc mở miệng nói: “ Tôi …. thật sự không muốn làm cho ba giận, cho nên vẫn là không nên đi.”

“Bỏ đi bỏ đi, không đi thì không đi, tôi về nhà đây.”

Lần nào cũng là vì ông nội, tôi không hiểu rút cục tiểu thúc đang sợ cái gì, lần này mà nói tôi không giận tuyệt đối là xạo đó.

Tôi giọng lưỡi không thiện vứt lại một câu nói, rồi chạy vào nhà mình.

Đêm tiết nguyên tiêu, trời vừa tối, thì đã có người đến tìm ông nội cùng đi ra ngoài.

Khi ông nội đi tôi núp trong nhà, từ cửa sổ nhìn thấy ông nội đứng ở trước cửa nhà quát tháo tiểu thúc một trận, sau đó lại dặn dò gì đó mới cùng mấy người bạn kia đi ra ngoài.

Tôi đóng cửa sổ nằm trên giường ôm đầu, suy nghĩ có nên đi tìm tiểu thúc không.

Nhưng từ hôm nổi cáu với thúc xong, tôi không tìm tiểu thúc nữa, hơn nữa cho dù bây giờ đi tìm thúc, chưa chắc thúc ấy sẽ đồng ý.

Lòng tôi đang nhiễu loạn, ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.

Mở cửa ra, là tiểu thúc đang mặc chiếc áo bông dày, mặt thúc hơi đỏ, giống như bị lạnh mà đỏ lên vậy, có lẽ thúc ấy đã đứng ngoài cửa được một lúc rồi.

“Tiểu Viêm tôi muốn đi xem hoa đăng, bây giờ mới nói có còn kịp không?”

Khi tiểu thúc nói chuyện không dám nhìn thẳng vào tôi, tôi nghe vậy, mừng rỡ ôm tiểu thúc vào lòng.

Vẫn là chiếc xe đạp cũ nát đã được tôi sửa lại, tôi luôn dùng nó để lên huyện và về nhà, bây giờ tôi lại dùng nó chở tiểu thúc đi trên con đường ruộng lên huyện thành. Con đường nhỏ bị tuyết bao phủ không được dễ đi cho lắm, không cẩn thận thì cả người và xe đều trượt ngã rất nguy hiểm, tôi đạp mỗi bước đều phải rất cẩn thận.

Thật ra huyện thành không lớn, nếu đi xe máy chạy khoảng hai mươi phút là dạo xong.

Trong huyện thành đâu đâu cũng treo đầy đèn lồng đủ mọi màu sắc, ánh sáng rực rỡ chói lọi. Có một số nơi còn đố đèn, tôi hiếu kì lấy mấy cái xuống xem, kết quả phát hiện đều không giải được câu đố nào.

Bỏ cuộc chuyện đố đèn, tôi và tiểu thúc đi dạo đến mấy chỗ bán đồ ăn vặt, cửa hàng thủ công mỹ nghệ. Vì trên người gần như không có tiền, nên chỉ có thể nhìn thôi, sau cùng tôi khó khăn lắm mới moi từ trong túi quần ra được một tệ, liền mua một xâu hồ lô ngào đường hai người cùng ăn.

Tôi cứ chơi mãi chơi đến quên mất thời gian, kết quả khi về nhà đã là quá nửa đêm mười hai giờ.

Mời vừa bước vào nhà, đã nhìn thấy ông nội sắc mặt bất thiện, ông rõ ràng đang bị lửa giận thiêu đốt.

“Các cậu đi đâu? Đến nửa đêm còn chưa biết đường về nhà!”

Cơn giận của ông nội hiển nhiên đang đổ vào tôi, trải qua mấy năm trưởng thành, thể hình tôi còn cao to hơn ông nội, cho nên từ lâu tôi đã không còn sợ ông như lúc nhỏ nữa.

“Con đưa tiểu thúc ra huyện xem hoa đăng thôi.”

“Tao có cho phép mày làm như vậy không hả?”

Ông nội hét ầm làm hoả khí của tôi cũng bốc lên, tôi gân cổ lên chuẩn bị cãi đến cùng với ông nội, ai ngờ tiểu thúc lại đứng chặn trước người tôi.

“Ba, là tại con, là con kêu Tiểu Viêm đưa con đi.”

“Không có chuyện của cậu, tránh ra cho tôi!”

Ông nội không phân nặng nhẹ nắm lấy cánh tay của tiểu thúc, đem tiểu thúc đẩy ngã trên đất, tôi vội vàng đi qua đỡ thúc dậy, ông nội lúc này đã đứng trước mặt chúng tôi từ trên nhìn xuống.

“Thằng nhóc ranh, tao nói cho mày biết, sau này không được đến gần tiểu thúc của mày nữa!”

Thái độ cao ngạo của ông nội khiến tôi nổi giận.

“Dựa vào cái gì mà không cho con đến gần tiểu thúc! Năm xưa ông nội nhặt tiểu thúc về thì đã sao? Dựa vào cái gì mà tiểu thúc là của ông chứ!”

“Mày thật sự nghĩ rằng tiểu thúc của mày là do tao nhặt về sao? Nó là do tao dùng tiền mua về đó!”

“Giỡn chơi sao, cũng không còn là xã hội phong kiến nữa, hành vi này của ông căn bản chính là phạm pháp!”

“Tao cho mày biết, trong cái nhà này tao chính là vương pháp! Nhãi ranh như mày bớt ngang ngược đi!”

Ông nội phẫn nộ cầm cây ba-toong đánh tôi, tôi cắn răng ăn một cây, ông nội lại dùng tay kia túm lấy cổ áo tôi, hung hăng trừng nhìn tôi.

“Mày còn ngang ngược thì cút ra khỏi nhà cho tao, vĩnh viễn đừng về đây! Trường học cũng đừng đến nữa, tóm lại lão già như ta không nuôi nổi mày!”

“Ba! Đừng mà!”

Tiểu thúc nắm lấy gấu quần ông nội muốn cầu xin, lại bị đá ra một cách hung hãn.

“Mày quỳ xuống cho tao!”

Ông nội dùng cây ba-toong gõ gõ xuống đất, tôi không cam tâm ngồi trên đất không hề động đậy.

“Quỳ xuống! Súc sinh! Mày không quỳ thì lập tức cút ra ngoài, vĩnh viễn đừng quay về nữa!”

Cuối cùng tôi vẫn phải thoả hiệp, thẳng người chậm chậm quỳ xuống trước mặt ông nội.

“Tiểu súc sinh! Ông nội mày cũng dám chọc! Không biết lớn nhỏ có phải không!”

Ông nội vừa nói, vừa dùng cây ba-toong quất lên người tôi, rất lâu rồi không bị đánh tôi chỉ cảm thấy trên thân đau rát, liều mạng cắn chặt răng, thề có một ngày tôi sẽ đưa tiểu thúc đi, vĩnh viễn không bước vào ngôi nhà này một bước!

Ông nội đánh đủ rồi, vứt lại một câu: “ Quỳ ở đây tới trời sáng cho tao!” Sau đó ông liền kéo tiểu thúc vô nhà.

Ông nội và tiểu thúc đi khỏi chưa bao lâu, tuyết đã ngừng kia lại lác đác rơi xuống, đầu gối của tôi bị đông cứng từ đau đớn đến tê dại, trên người mỗi chỗ từng bị đánh đều đang kêu gào đau đớn.

Đêm hôm đó tôi vẫn quỳ trong tuyết, cho đến khi không còn cảm thấy đau nữa, cũng không cảm thấy lạnh nữa, chỉ cảm thấy trước mắt tối mờ, không còn biết gì nữa.

Lúc tỉnh lại, tôi sốt cao, trong mông lung nhìn thấy tiểu thúc khóc đến đỏ hai mắt, tiểu thúc nhẹ nhàng thoa thuốc lên vết thương trên người tôi, động tác của thúc vẫn dịu dàng như trước đây, thoáng một cái tôi dường như lại trở về những năm tháng chúng tôi nương tựa lẫn nhau trong quá khứ.

Thoa thuốc xong, tôi mơ hồ cảm thấy tiểu thúc chui vào chăn của tôi, dùng cơ thể ốm yếu của thúc từng chút sười ấm cho tôi.

Nhưng đến khi tôi khoẻ, bên cạnh lại không một bóng người, tôi muốn tìm tiểu thúc, nhưng dù thế nào cũng không tìm được.

Hôm xuất phát trở về trường, tôi đứng bên ngoài nhà ông nội đến mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn là xoay đầu bỏ đi. Khi đi luôn cảm thấy sau lưng có một đôi mắt đang thầm lặng dõi theo tôi, nhưng quay đầu nhìn thì cái gì cũng không có ….

Đến học kì sau của năm hai, bài tập càng lúc càng nhiều, thậm chí ngay cả cuối tuần thời gian về nhà cũng không có. Từ kì nghỉ đông đến kì nghỉ mùng một tháng năm, tôi chỉ gặp được tiểu thúc một lần, còn ông nội mỗi lần nhìn thấy tôi sắc mặt đều không tốt, trong lời nói của ông đều có ý đuổi tôi ra khỏi nhà.

Chớp mắt một học kì nữa đã trôi qua, nghỉ hè lại về nhà, tình hình cũng không có gì cải thiện.

Tôi muốn gặp tiểu thúc muốn đến phát điên, nhưng mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ có thể thông qua chiếc cửa sổ, từ xa nhìn hình bóng của tiểu thúc ra vào nhà.

Đêm mùa hè oi bức đến độ làm cho người tôi không cách nào ngủ được, côn trùng lại ồn đến tâm phiền ý loạn, tôi nằm trên giường lăn qua lăn lại, làm sao cũng không ngủ nổi.

Lúc này trời đã khuya khoắt, tôi đột nhiên nảy sinh một ý niệm, tôi muốn lẻn vào nhà tiểu thúc gặp mặt thúc, nói chuyện với thúc. Tôi đã quá nhớ tiểu thúc rồi, cho dù ở khoảng cách gần như vậy, tôi ngay cả việc đến gần thúc cũng không làm được, hiện thực như vậy làm cho tôi gần như suy sụp.

Có ý tưởng, tôi lập tức ngồi dậy, nhẹ tay nhẹ chân đi đến trước nhà tiểu thúc, chầm chậm mở cửa sổ phòng tiểu thúc, trèo vô. Vào phòng tôi mới phát hiện bên trong không một bóng người, tôi rất hiếu kì tiểu thúc nửa đêm không ở trong phòng ngủ lại chạy đi đâu, nhưng lại càng làm cho tôi thất vọng hơn.

Từ cửa sổ trèo ra ngoài, tôi định trở về phòng mình.

Nhưng chính tại lúc này, từ phòng ông nội ở kế bên vọng ra âm thanh thu hút sự chú ý của tôi.

“A ….. ư …..”

Âm thanh kiềm nén mang theo tiếng khóc nức nở, nghe như là tiếng của tiểu thúc, còn có một giọng mũi bất minh và tiếng vạc giường lắc lư phát ra tiếng động.

Tôi thấy khó hiểu, phòng ông nội không khoá cửa, còn hé ra một khe hở, tôi thông qua khe hở cố gắng nhìn vào căn phòng tối om. Dưới ánh trăng lờ mờ hai cơ thể đang quấn lấy nhau.

Không biết là phẫn nộ, không thể tin, kinh hãi hay là khó chịu, đầu của tôi bị đủ loại tâm tình hỗn loạn mãnh liệt xung kích, một bước không vững tôi nặng nề ngã trên sàn.

Tôi không muốn ở lại chỗ này, càng không dám suy nghĩ người trong phòng là ai, họ đang đang làm gì. Tôi cố gắng bò dậy, cũng không quản đã tạo ra tiếng động lớn thế nào, chỉ lảo đảo chạy về phòng mình.

Trở về phòng, tôi tông cửa, sau đó dùng chăn mỏng che kín đầu, mặc cho như vậy có thể bị ngộp thở mà chết, cũng còn tốt hơn phải đối diện với hiện thực.

Đêm đó, tôi không biết mình làm sao mà ngủ được, lúc tỉnh lại đã thấy tiểu thúc ngồi cạnh giường, tôi lập tức xoay người đi lấy chăn phủ kín đầu.

“Tiểu Viêm ….”

Tôi cảm thấy tay của tiểu thúc đang đưa ra sờ lên đầu tôi, tôi liền rụt đầu lại.

“Tôi chỉ muốn đến nói một tiếng xin lỗi.” Tiểu thúc nói xong thì yên lặng một lúc, sau đó đứng dậy định đi.

Lúc nghe thấy tiếng mở cửa, tôi từ trên giường bật dậy, kéo lấy tay thúc, dùng sức đóng sầm cửa, vây lấy thúc đứng giữa tôi và bản cửa.

“Nói cái gì là xin lỗi chứ? Tại sao phải nói xin lỗi?” Tôi nhìn thẳng vào thúc ấy.

“Tôi …. gạt cậu.”

“Gạt tôi cái gì? Chuyện với lão già đó hả?”

“Xin lỗi, tôi mãi không nói ra được. Bây giờ cậu cũng biết tôi là người gì rồi, tôi sẽ không đến gần cậu nữa.”

Tiểu thúc xoay người qua lại muốn mở cửa, tôi khư khư giữ lấy cánh cửa không cho thúc mở.

“Thúc không phải là tự nguyện có đúng không?” Tôi từ trên nhìn xuống mà gặng hỏi, thúc ấy vẫn không nói gì.

“Thúc nói đi chứ! Mau nói cho tôi biết sự thật đi!” Tôi nôn nóng lắc lắc người thúc.

Tiểu thúc lại cúi thấp đầu, im lặng rất lâu mới chầm chậm nói: “ Là tôi tự nguyện đó, thực ra ở cùng ba cũng không có gì không tốt, tôi không được đi học, lại không biết làm việc gì, cái gì cũng làm không xong, được ba nuôi như vậy sẽ không sợ đói sợ rét, cũng không cần sống cuộc sống bữa no bữa đói, bất cứ lúc nào cũng có thể bị chết rét, chết đói bên đường.”

“Thúc muốn nói, chỉ cần có thể cho thúc cuộc sống yên ổn thì ai cũng không sao? Ai có thể cho thúc cuộc sống tốt hơn, thì thúc sẽ đi theo người đó có phải không?”

“Tiểu Viêm cậu rất thông minh.”

Nghe vậy tôi như bị sét đánh trúng, tôi không thể tin nổi tiểu thúc sao có thể nói ra lời như vậy, tiểu thúc của tôi sao có thể là loại người vì tiền, vì cuộc sống an nhàn, mà cam tâm tình nguyện bán mình kia chứ? Tiểu thúc của tôi sao có thể đi làm chuyện dơ bẩn như vậy chứ?

Tiểu thúc ở trong lòng tôi luôn là thuần khiết không chút bụi bẩn, một tiên nhân từ trên trời xuống, vĩnh viễn cao quý như vậy. Nhưng tối hôm qua tôi thấy và những lời hiện tại tôi đang nghe, là gì chứ?

“Vậy những lời trước đây thúc từng nói với tôi được coi là gì hả?” Tôi không thể bỏ cuộc được.

“Tôi thấy cậu hình như có ý đối với tôi, tôi nhất thời hiếu kì nên ….”

Đả kích một lần nữa, khiến cho sức lực toàn thân tôi đều mất hết. Tôi thảm bại buông cánh tay giữ cửa ra, té bệt lên giường, tiểu thúc lập tức mở cửa chạy mất.

Tiểu thúc mà tôi biết không phải là như vậy đâu ….

Tuyệt đối không phải!

Tiểu thúc của tôi, dịu dàng lương thiện, thuần khiết không vấy bẩn, chỉ có thúc mới thật lòng thật dạ đối xử tốt với tôi, chúng tôi đã hẹn sau này phải sống bên nhau, cùng nhau hạnh phúc.

——————

“Tiểu thúc, chúng ta bỏ trốn đi! Chỉ cần thúc đi theo tôi, tôi sẽ không đi học nữa, chúng ta lên thị trấn đi, tôi có thể đi làm công cho người ta, cho dù cực khổ mấy cũng được, tôi sẽ nỗ lực làm việc kiếm tiền để thúc có một cuộc sống an nhàn hơn hiện tại!”

Phải đó, tôi điên rồi, cho dù tiểu thúc không phải là người thuần khiết như tôi luôn tưởng tượng cũng không sao, cho dù tiểu thúc vì tiền mà bán mình cũng không sao, cho dù tiểu thúc không yêu tôi cũng không sao, chỉ cần có thể ở cùng tiểu thúc, bất luận chuyện điên cuồng đến đâu tôi cũng bằng lòng làm, thậm chí không tiếc cái giá phải trả là tất cả.

Hôm nay nhân lúc ông nội ra ngoài, tôi khó khăn lắm mới tìm đến tiểu thúc đề xuất ra thỉnh cầu chân thành của tôi. Tôi thậm chí đã quyết định, cho dù tiểu thúc không đồng ý tôi cũng phải cưỡng ép mang thúc đi.

“Tiểu Viêm cậu đừng khờ nữa.”

“Tôi nghiêm túc đó, tiểu thúc theo tôi đi, cái ông nội cho thúc tôi cũng có thể làm được!”

Tiểu thúc nhìn vào mắt tôi, rất lâu không nói câu nào.

“Tiểu thúc, theo tôi đi, vì thúc tôi có phải làm gì cũng được, thúc tin tôi đi!”

Tiểu thúc vẫn không nói chuyện, chính tại lúc tôi định cưỡng ép lôi thúc đi, thúc lại nhào đến đột ngột ôm lấy cổ tôi.

“Tôi đi theo cậu.”

Vẫn là chiếc xe đạp cũ nát đó, tôi dùng nó chở tiểu thúc của tôi, tình yêu của tôi, bắt đầu hành trình bỏ trốn.

Đến được thị trấn, tôi dùng số tiền học bổng còn lại thuê một căn phòng chỉ có 20 mét vuông, trong căn phòng tối tăm ẩm thấp, điều kiện rất kém, nhưng tiền thuê lại rẻ nhất. Tôi vốn không muốn để tiểu thúc phải sống trong căn phòng như vậy, dẫu sao tôi từng hứa có thể cung cấp cho thúc một cuộc sống tốt như của ông nội cho, nhưng tiểu thúc lại cố chấp bắt tôi thuê phòng này.

Đêm đầu tiên ở lại, tôi và tiểu thúc ngủ chung trên một chiếc giường. Tuy lúc nhỏ tôi và tiểu thúc cũng thường ngủ trưa cùng nhau, nhưng hiện tôi, và quan hệ của chúng tôi đã không như trước nữa.

Tôi nằm trên giường cẩn thận ôm tiểu thúc vào lòng, sau đó tuỳ tiện hôn lên trán, má và môi của tiểu thúc, thúc cũng không phản kháng mặc cho tôi hôn, hơn nữa thỉnh thoảng còn đáp trả lại.

“Tiểu thúc, chúng ta thật sự ở cùng nhau rồi, căn bản không cần đến mười năm chúng ta đã ở cùng nhau rồi.” Hôn xong, tôi lại vui vẻ nói.

“Tiểu Viêm tôi rất sợ, chúng ta thật sự có thể ở bên nhau như vậy sao?” Cơ thể tiểu thúc run lên, ôm lấy cổ tôi.

Nghe vậy, tim tôi như bị bóng tối bao phủ, nhưng rất nhanh tôi ép mình phải phấn chấn lên.

“Tin tưởng tôi, tôi sẽ cố gắng kiếm tiền, tôi nhất định sẽ làm thúc hạnh phúc mà.” Tôi nói lời thề son sắt bên tai tiểu thúc.

Tiểu thúc lại không nói gì cả, chỉ lẳng lặng rúc vào lòng tôi. Tôi ôm chặt lấy tấm thân tiểu thúc, tôi nghĩ chỉ cần có thể ôm lấy tiểu thúc như bây giờ, tôi sẽ có đủ lòng tin và dũng khí để đối diện với tất cả khó khăn.

Sáng sớm ngày thứ hai, khi tiểu thúc vẫn còn đang ngủ say thì tôi đã thức dậy rửa mặt, sau đó ra ngoài tìm công việc. Huyện thành tuy rất nhỏ, nhưng việc làm cũng không khó kiếm, buổi trưa tôi đã tìm được công việc vận chuyển xi-măng ở một xưởng tư nhân, ngày mai là có thể đi làm.

Trở về nhà tôi vui vẻ nói cho tiểu thúc nghe tôi đã tìm được việc làm rồi, nhưng khi thúc biết được tôi phải đi làm công việc nặng nhọc, thì liền tỏ ra không vui.

Vì trước đây tinh lực của tôi đại đa số đều tập trung lên việc học, chỉ khi đến mùa màng tôi mới giúp gia đình làm ruộng, cho nên tôi cũng không phải là một người giỏi làm việc nặng. Ngày đầu tiên đi làm tôi mệt đến sắp chết.

Khiêng gạch, kéo xi-măng, nói ra có vẻ rất đơn giản, nhưng mỗi khi đống gạch nặng trình trịch và xi-măng đè lên vai tôi, tôi ngay cả đi đường cũng loạng choạng, chưa khuân được mấy bao thì chân đã bắt đầu mềm nhũn ra.

Mỗi khi trong lòng đang kêu khổ không ngớt, tôi lại ép mình nhớ đến tiểu thúc, ép mình cắn răng kiên trì tiếp. Một ngày như vậy trôi qua vai của tôi bị phồng rộp lên, về đến nhà xương cốt toàn thân đều nhức nhối.

“Tiểu Viêm, sao vậy? Công việc cực lắm sao? Khó chịu ở đâu?” Tiểu thúc thấy tôi vừa về đến nhà đã rũ rượi ngã trên giường, nên lo lắng dò hỏi.

“Tôi không sao, thật sự không sao. Tiểu thúc tôi muốn ôm thúc, cho tôi ôm thúc là được rồi.” Tôi cười vô lực, nhìn tiểu thúc vì tôi mà lo lắng, tôi thấy hạnh phúc không gì bằng.

Tiểu thúc nghe, liền cởi giày nằm lên giường rúc vào lòng tôi, tôi vô lực ôm lấy cơ thể ấm áp của tiểu thúc, thì cảm thấy cực kỳ thoả mãn.

Khi đó dẫu sao tôi cũng là một thanh niên thân thể cường tráng, mặc dù ngày đầu đi làm mệt muốn chết, nhưng ngủ qua một giấc xong thì bao nhiêu mệt mỏi đã giảm đi, có điều cơ bắp toàn thân đều đau mỏi, mặc dù như vậy nhưng tôi vẫn kiên trì làm tiếp.

Công việc ở công trường mỗi ngày đều có quy định số lượng, nếu làm không xong sẽ bị trừ tiền, cho nên bất luận cơ thể có mệt mỏi đau nhức đến mấy, tôi cũng không cho phép mình ngã xuống, nhất định phải làm hết lượng công việc hôm nay.

Tôi cần tiền! Tôi phải nuôi tiểu thúc! Chỉ có tiền, tiểu thúc của tôi mới ở cạnh tôi mãi mãi!

Chính từ lúc đó tôi đã có một niềm tin kiên định như vậy, mãi đến rất nhiều năm sau tôi vẫn tin chắc như vậy.

Tôi ở công trường chống đỡ kết quả là vừa về đến nhà đã lăn ra ngủ, không muốn nói chuyện với tiểu thúc, có khi tôi mệt đến nỗi ngay cả nhìn thúc một cái cũng không có sức.

Ở công trường cực khổ hơn ba tuần, cuối cùng tôi đã dần dần thích ứng với công việc này, về nhà cũng không còn mệt đến nỗi chỉ có thể nằm trên giường không động đậy nổi.

Nhưng lúc này giữa tôi và tiểu thúc đã trở nên xa lạ, tôi cố gắng muốn nói chuyện với tiểu thúc, nhưng mỗi lần tiểu thúc đều chỉ trả lời ứng phó mấy câu. Thúc không còn quan tâm đến sức khoẻ của tôi nữa, không còn ôm tôi ngủ nữa, còn thường xuyên rơi vào cơn trầm tư.

Mỗi lần nhìn thấy tiểu thúc vẫn đang chìm đắm trong suy tư, tôi luôn hoài nghi thúc ấy có phải là muốn rời khỏi, thúc ấy có phải là đang bất mãn cuộc sống mà tôi mang đến.

Khó khăn lắm mới qua được hai tháng, công xưởng đã hoàn thành, tiền công hai tháng đã nói rõ là một ngàn NDT, kết quả ông chủ công trường chậm chạp không chịu trả tiền, vì vậy tôi cùng mấy nhân công khác liên hợp lại đi đòi tiền mấy lần, đều bị ông chủ đuổi đi.

Có lần tên chủ đó còn tìm một đám tay chân đối phó với bọn tôi. Lần đó tôi bị thương rất nặng, đầu bị nứt một vệt dài, máu chảy không ngừng. Khi về đến nhà thì doạ tiểu thúc hết hồn, thúc ấy cuối cùng đã chịu mở miệng quan tâm tôi, nhưng tôi nói không có gì, nói không cần lo, sau đó thì tự qua loa xử lí vết thương.

Ai ngờ một tuần sau, vết thương không những không hết mà còn bắt đầu mưng mủ, tiểu thúc ép tôi đến bệnh viện. Đường đến bệnh viện vừa khéo phải đi qua trường học của tôi, tôi mới nhớ học kì mới đã bắt đầu được một tháng rồi, nhìn học sinh vui vẻ đi vô trường, tim của tôi có một nỗi đau nói không nên lời.

Khi đó tôi mới phát hiện, tôi muốn đi học, tôi vẫn còn muốn đi học. Nếu như tôi có thể thuận lợi học hết đại học, có lẽ tôi và tiểu thúc sẽ không rơi vào hoàn cảnh bi thảm như hiện nay.

Đến bệnh viện, sau khi vết thương được rửa sạch và băng bó xong, bác sĩ lại kê đơn thuốc cho tôi. Một chuyến đi bệnh viện, đã dùng gần hết số tiền còn lại của tôi, tiền công chắc là không lấy được rồi, ngày tháng sau này không biết làm sao mà sống ….

Tôi nghĩ rồi lại nghĩ nằm trên giường ngủ thiếp đi mất, hôm sau tỉnh dậy phát hiện mình bị sốt cao, tiểu thúc luôn ngồi bên giường trông nom tôi.

“Tiểu Viêm, mấy ngày nay tôi đã suy nghĩ kĩ rồi.”

Nghe thấy lời nói của tiểu thúc, tôi có một dự cảm không tốt, tôi cố gắng muốn chống người ngồi dậy nhưng lại làm động đến vết thương trên đầu, cuối cùng chỉ có thể vô lực nắm trên giường.

“Ngoài việc rời bỏ tôi, chuyện gì tôi cũng có thể đồng ý với thúc.”

“Tiểu Viêm, cậu đã không chống đỡ nổi nữa rồi, bây giờ còn bệnh thành như vậy …. Tiền cũng đã xài hết rồi, tôi còn ở cùng cậu nhất định sẽ phải chịu đói chịu khổ.”

Lời của tiểu thúc như những tảng băng nhọn, đâm xuyên qua trái tim tôi.

Tôi cố sức nắm lấy tay tiểu thúc.

“Tiểu thúc! Bây giờ tôi lập tức đi tìm việc làm, tôi có thể nuôi nổi thúc mà, thật đó, tôi xin thúc tin tôi đi!”

“Sức khoẻ hiện tại của cậu còn có thể đi làm việc gì chứ? Cậu căn bản là một tên bần cùng! Căn phòng này sắp phải trả lại rồi cậu vốn không có tiền, chẳng lẽ muốn tôi ngủ cùng cậu ở ngoài đường hay sao? Tôi ghét nghèo khổ! Tôi ghét bị đói” Tiểu thúc dùng biểu hiện của một kẻ tiểu nhân để kích động tôi, sau đó còn chán ghét vung tay ra khỏi tay tôi.

Tiểu thúc đó trước giờ tôi chưa hề nhìn thấy, tôi thậm chí không thể tin tưởng người con trai trước mặt mà tôi luôn yêu thương là tiểu thúc của tôi, nhưng tôi đã không còn quan tâm gì nữa, tôi chỉ cần tiểu thúc ở bên tôi.

“Tiểu thúc …. Tôi xin thúc, xin thúc tin tôi một lần nữa ….Tôi làm được mà!”

“Tôi thật sự hối hận khi đó sao lại đồng ý yêu cầu ấu trĩ đó của cậu, tôi muốn về tìm ba, chỉ cần theo ba thì có thể sống tốt, còn cậu chỉ là một đứa trẻ vô năng mà thôi!”

Tiểu thúc nói xong, xoay người thật nhanh chạy ra khỏi phòng bệnh, tôi muốn ngồi dậy đuổi theo thúc, nhưng toàn thân một chút sức lực cũng không có, vết thương trên đầu hình như bị tét rồi, tôi ngã trên giường đối diện với bóng lưng của tiểu thúc, không ngừng van xin thúc quay đầu lại, nhưng cuối cùng thúc ấy ngay cả một ánh mắt thương hại cũng không thèm để lại.

Khi cánh cửa khép lại, tôi cũng mất đi ý thức.

Tôi tưởng mình đã chết rồi, tôi thà rằng mình đã chết.

Nhưng khi tôi mở mắt ra, thì vẫn nằm trên giường bệnh của bệnh viện, bên cạnh là mẹ khóc đến đỏ hai mắt.

“Tiểu Viêm, mẹ có lỗi với con!”

Mẹ nâng tôi dậy rồi khóc, tôi vô tâm an ủi mẹ, một lòng chỉ muốn tìm hình bóng của tiểu thúc.

“Tiểu thúc đâu?”

“Hắn bây giờ đang ở trong nhà, con mau nằm xuống đi.” Mẹ nói như vậy rồi đem tôi đang muốn ngồi dậy ấn xuống giường, cơ thể hư nhược tôi chỉ đành ngoan ngoãn nằm xuống.

“Con muốn gặp thúc ấy! Con muốn gặp tiểu thúc!”

“Đừng gặp lại hắn nữa!” Trong giọng điệu của mẹ mang theo sự phẫn nộ.

“Thúc ấy từng nói muốn ở cùng con, thúc từng nhận lời con mà.” Tôi vô lực nhìn trần nhà màu trắng, trong lòng xông lên từng cơn chua xót, tôi vẫn không muốn đối mặt với sự thật là tôi bị tiểu thúc vứt bỏ.

“Tiểu Viêm, chuyện của con ta đều biết cả rồi, sau này con đừng nghĩ về hắn nữa, hắn sẽ không ở cùng con đâu, hắn, hắn bất quá chỉ là …..”

“Không! Đừng nói nữa! Con không nghe.” Tôi kích động dùng tay bịt tai lại.

“Con hà tất phải vì người đó mà làm mình thành như vậy! Người như hắn căn bản ngay đến sự đồng tình cũng không cho con đâu.”

“Đủ rồi! Con không nghe! Không nghe!”

Tôi cố bịt chặt tai lại, nhưng lời của mẹ vẫn tàn nhẫn đâm vào trái tim tổn thương của tôi. Tôi cố gắng như vậy, con người đó ngay cả một chút cảm động cũng không có. Trong thời khắc tôi bất lực nhất, người đó thậm chí không muốn để lại một ánh mắt đồng tình cho tôi, hắn vứt bỏ tôi như vứt một thứ rác rưởi vô dụng.

Tất cả trong quá khứ đều giống như một câu chuyện cười, chỉ có bản thân tôi khờ dại rơi vào câu chuyện cười này đến không cách nào thoát ra.

Hiện nay đã đến lúc phải tỉnh táo rồi, tôi vì yêu một người như vậy mà cảm thấy hổ thẹn vô cùng.

Bắt đầu từ lúc này, tình yêu của tôi, trái tim của tôi, đã hoàn toàn chết đi.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 16:29
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 4 :

Sau một tuần ở trong bệnh viện, tôi được xuất viện về nhà. Nhưng một khắc tôi cũng không muốn ở trong ngôi nhà đó, vội vàng thu xếp một số đồ lặt vặt, tôi lập tức trở về trường học.

Những ngày tháng trở lại trường cũng không dễ dàng gì, trong năm quan trọng nhất của cấp ba lại thiếu mất bài vở của hai tháng, nên khi học tôi luôn phải cố gắng nhiều hơn người khác.

Bài vở chồng chất làm cho tôi thở không nổi, cú đả kích do thất tình vẫn còn nặng nề đè lên tim tôi, khoảng thời gian đó là thời kì đen tối nhất trong cuộc đời tôi.

Tuy tôi đã nỗ lực đem tất cả thời gian dành cho việc học và làm bài tập, nhưng mỗi khi có được một chút rỗi rãi, tôi lại nhớ đến tiểu thúc. Nhớ đến hắn tốt với tôi trong quá khứ, nhớ sự ngọt ngào khi hắn ôm tôi vào lòng, nhớ những nụ hôn lúc rung động. Thế nhưng, tất cả những gì tốt đẹp đều vì sự tuyệt tình và bẩn thỉu của hắn mà mất đi màu sắc.

Mỗi khi nhớ đến hắn đã ruồng bỏ tôi, tôi lại hận hắn thêm một phần, tôi không ngừng tự nói với mình tôi hận hắn nhiều bao nhiêu, tôi muốn phấn chấn, tôi muốn nỗ lực, tôi phải thi đỗ đại học để tương lai có được thành tựu.

Trải qua hơn một tháng không ngừng nỗ lực, cuối cùng tôi đã đuổi kịp tiến độ với bạn bè, sau đó mỗi lần thi cử tôi đều giống như trước đây luôn có mặt trong top 10 của khối.

Cả một năm cuối cấp ba, tôi hầu như không về nhà.

Đến tháng bảy là kết thúc khoá thi, tôi mới bất đắc dĩ trở về nhà.

Về đến nhà, mỗi ngày tôi đều trốn trong phòng mình để đọc sách, thỉnh thoảng cũng hẹn mấy đứa bạn học ra ngoài chơi, cố hết sức tránh gặp mặt tiểu thúc. Mà thời gian đó, xác thực là tôi cũng không hề nhìn thấy tiểu thúc.

Kỳ thực hắn là một tên nam nhân suốt ngày luôn giam mình trong nhà không bước ra ngoài, chỉ cần có ai đồng ý nuôi hắn, cho hắn ăn ngon mặc đẹp, hắn sẽ sẵn lòng dang hai chân ra để hầu hạ đối phương.

Hắn chính là kẻ dơ bẩn như vậy, vô sỉ như vậy. Nhưng lại luôn thích nguỵ trang thành bộ dạng thuần khiết lương thiện, hư tình giả ý đối với tôi. Nói cái gì mà nhất thời hiếu kì mới chấp nhận tình cảm của tôi, kì thực hắn chỉ là muốn sớm tìm một chỗ dựa mới mà thôi.

Nếu sau khi ông nội chết, người không biết làm gì như hắn ngoài việc dang rộng hai chân để hầu hạ đàn ông ra, giả như hắn không tìm được người bằng lòng nuôi hắn, vậy hắn phải sống tiếp như thế nào? Có lẽ hắn cho rằng tương lai tôi có thể có thành tựu, nên hắn chỉ cần sớm ngày nắm được trái tim tôi, thì tôi sao có thể không cam tâm tình nguyện cung phụng hắn chứ?

Cho nên hắn đê tiện lừa gạt tình cảm của tôi, để tôi từng bước rơi vào cái bẫy mà hắn đã giăng ra.

Quả thực hắn đã làm rất thành công, tôi đã rơi sâu vào trong chiếc thòng lọng đó, thậm chí điên cuồng đưa hắn bỏ trốn, nhưng vì vậy mới để cho hắn phát hiện ra tôi chỉ là một phế vật không thể làm ra tiền, cho nên hắn thẳng thắn vứt tôi lại. Tôi đã thề tôi sẽ làm cho hắn phải hối hận, sẽ có một ngày tôi phải khiến cho hắn quỳ dưới chân tôi cầu xin tôi cần hắn!

Cuối tháng tám, tôi lấy được giấy báo trúng tuyển vào một trường đại học danh tiếng, tháng chín tôi chính thức rời khỏi quê nhà đến nơi khác nhập học.

Rời khỏi toà thị thành nhỏ bé tôi từng ở, lúc đó không có ai ra tiễn tôi, tôi một mình leo lên xe lửa. Giây phút chiếc xe lửa khởi động, tôi đã hạ quyết tâm vĩnh viễn sẽ không trở về đây nữa!

Thế nhưng, cho dù đã rời xa ngôi nhà khiến trái tim tôi một lần rồi một lần tan vỡ, tôi vẫn chưa thể hoàn toàn nhảy ra khỏi vũng lầy tình cảm đó.

Lúc vừa lên đại học, gần như mỗi đêm tôi đều mơ thấy tiểu thúc dùng ánh mắt khinh miệt nhìn tôi, cười nhạo tôi là một kẻ nghèo nàn kiết xác, sau đó lại xoay qua tựa lên người ông nội mà quyến rũ bằng đủ mọi cách. Mỗi lần tỉnh lại từ giấc mộng tôi đều đau khổ bất kham, hiện thực nghèo nàn lại làm cho tôi thêm chán nản, vì vậy tôi bắt đầu dã tâm hùng hùng ép mình nhất định phải làm nên đại nghiệp.

Trước tiên tôi đem một số thời gian để dành cho việc học, mỗi học kì đều lấy được tiền học bổng ưu tú nhất. Tôi còn lấy danh nghĩa học sinh nghèo để xin làm việc ngoài giờ, lấy một ít thời gian để đi làm công kiếm tiền, như vậy học phí và sinh hoạt phí trên cơ bản cũng có thể tự mình giải quyết, còn tiền ở nhà gửi lên tôi cũng giữ lại hết, định lấy sau khi tốt nghiệp sẽ lấy đó làm vốn gầy dựng sự nghiệp.

Đại học năm hai, tôi làm quen được với hai người lớp trưởng năm ba cùng học cùng khoa với tôi, khi đó họ đã bắt đầu kế hoạch gầy dựng sự nghiệp cho tương lai.

Một năm sau, hai vị học trưởng thuận lợi tốt nghiệp, còn lập ra công ty nhỏ chế tạo và tiêu thụ thiết bị cơ khí, tôi dựa vào mối quan hệ tốt với hai người đó, mà có được một chân làm việc trong công ty họ. Đồng thời gian khổ lập nghiệp với bọn họ, tôi cũng học được rất nhiều kiến thức liên quan về mở rộng và tiêu thụ.

Tốt nghiệp đại học xong, tôi ở lại công ty đó làm bốn năm, khi đó công ty của hai vị học trưởng đã phát triển đến một qui mô nhất định. Chính tại lúc công ty phát triển đang tốt đẹp thì tôi xin từ chức, sau đó dùng số tiền dành dụm trong mấy năm mở một công ty giống như vậy, kì thực từ rất lâu khi chưa tốt nghiệp đại học, tôi đã lên kế hoạch tự lập địa vị cho mình rồi.

Tuy làm trong công ty của học trưởng tôi tích luỹ được rất nhiều kinh nghiệm, nhưng khi hoàn toàn độc lập, bước đầu vẫn là một chuyện đối khó khăn. Vì giành mất tỉ suất thị trường sản phẩm, ngoài việc tuyên truyền và thiết kế, tôi còn phải mở rộng chuyên án sức hút thị trường.

Thời gian làm nghiên cứu và phát triển đó rất cực khổ, tài chính lại không đủ, tôi cùng mấy nghiên cứu viên trung thành đi ăn mấy bữa cơm, trong quá trình còn thường xuyên gặp phải những vấn đề nan giải khó giải quyết.

Đối diện với khó khăn, tôi từng vô số lần nghĩ đến việc bỏ cuộc, nhưng mỗi khi ý nghĩ này nảy sinh, tôi lại ép mình nhớ đến tiểu thúc từng cười nhạo tôi vứt bỏ tôi như thế nào, ép mình cắn răng kiên trì tiếp, giống như lần tôi làm khuân vác ở công xưởng vậy, có cực khổ mấy cũng ép mình nghĩ đến tiểu thúc mà kiên trì tiếp, chỉ là lúc đó tôi vẫn còn yêu tiểu thúc say đắm, nhưng hiện tại tôi đối với hắn chỉ còn căm hận.

Dùng cả hai năm để nghiên cứu và phát triển hàng hoá đầu tiên, sau khi sản phẩm đã vào thị trường, tỉ suất hồi báo còn cao hơn rất nhiều so với dự tính của tôi, công ty vì kiếm được một vố lớn, cũng bắt đầu có sức ảnh hưởng nhất định. Có điều đối thủ cạnh tranh trên thị trường vẫn còn rất nhiều, công ty phải tiếp tục tự chủ nghiên cứu ra sản phẩm mới mới có thể phát triển lên.

Ý thức được điểm này, tôi cùng nhóm nghiên cứu viên còn chưa kịp ăn mừng thành công đầu tiên, đã bắt đầu vào dự án tiếp theo.

Sáu năm sau, công ty của tôi với việc kĩ thuật kinh doanh mặt hàng sáng chế, rất nhanh đã chiếm lĩnh thị trường, qui mô của công ty dần dần khuếch đại ra toàn quốc, hơn nữa còn dần dần trở thành công ty dẫn đầu quốc gia trong lĩnh vực này, 33 tuổi giá trị tôi có trên trăm triệu.

Tôi thành công rồi, mỗi ngày tôi đứng ở tầng cao nhất trong toà nhà của công ty, xuyên qua lớp cửa kính nhìn xuống đô thị lớn ở dưới chân. Một câu nói của tôi có thể kéo được kinh tế của thành phố, cũng có thế phá huỷ kinh tế của nó, tôi chỉ cần cử động đầu ngón tay thì không biết sẽ có bao nhiêu người thật nghiệp phá sản, tôi có thể coi thường tất cả, tôi có thể không coi ai ra gì.

Nhưng thế giới tình cảm của tôi vẫn là một khoảng trống, rõ ràng tôi đã có tất cả những gì có thể có được, tôi cũng không còn mơ thấy tiểu thúc xem thường và cười nhạo tôi nữa, tôi cũng không vì mình nghèo nàn mà âu sầu chán nản nữa, nhưng nửa đêm khi giấc mộng về, ngoài khoảng không vẫn là khoảng không.

Vì vậy, tôi chuẩn bị cho mình một tiểu tình nhân khả ái, hắn rất trắng, rất đẹp, có một đôi mắt sáng, trên người luôn có mùi thơm thanh đạm, hắn nói chuyện rất nhẹ nhàng, hắn biết khóc, biết giận, biết đau khổ, chỉ duy nhất là không biết cười.

Còn ngôi nhà luôn lạnh lẽo kia từ hôm tôi rời khỏi đến giờ, tôi thật sự cũng chưa từng trở về.

Ngôi nhà đó chỉ có sự tổn thương, người trong nhà đó chỉ có sự lạnh nhạt, tôi hận nó, thù hận chồng chất nhiều năm từ đầu đến cuối vẫn không thể nào ngừng được. Chỉ có đối với mẹ, tôi vẫn luôn áy náy nói không nên lời, bà nuôi dưỡng tôi, tôi lại vì thù hận với tiểu thúc mà chưa tận hiếu với bà.

Mùa xuân năm tôi 33 tuổi, đột nhiên nhận được điện thoại của mẹ từ dưới quê đã mười lăm năm chưa hề liên lạc, mẹ nói ông nội tôi qua đời rồi, xin tôi nhất định phải về nhà một chuyến.

Tôi rời khỏi nhà đã mười lăm năm rồi, trong mười lăm năm đó tôi chưa về lần nào. Tôi đã thề với lòng mình vô số lần, tôi sẽ không về ngôi nhà đó nữa, tôi cũng không muốn gặp lại người đó nữa.

Nhưng bây giờ ngang nhiên lại bị dao động!

Tuy trong điện thoại tôi miễn cưỡng đồng ý sẽ về, nhưng sự thật lòng tôi lại có cảm giác hứng thú nói không nên lời.

Tiểu thúc bây giờ biến thành như thế nào rồi? Hắn có xấu hổ không khi thấy tôi hiện giờ xuất sắc đến vậy? Có hối hận không? Hắn có quỳ bên chân tôi mà nhận lỗi không, sau đó cầu xin tôi cần hắn? Hay là ….

Trong lòng tôi có vô số nghi vấn, vô số giả thiết, sự thôi thúc trở về khiến cả người tôi nóng hực lên, tôi đã rất lâu rồi không cảm thấy hứng thú như vậy.

Tuy trong lòng nôn nóng trở về, nhưng mãi đến ngày chôn ông nội, tôi mới bước trên con đường trở lại quê nhà.

Hiện nay tôi đã hoàn toàn không như trước nữa, trên người mặc bộ tây phục cao cấp trị giá hơn mười mấy ngàn tệ, ngồi chiếc xe hào hoa sang trọng, bên cạnh còn có thuộc hạ đi theo.

Trong mười lăm năm, quê nhà cũng thay đổi không ít, vốn là thị trấn nho nhỏ nay đã phát triển thành thành phố. Mấy ngọn núi to ngăn cách thôn nhà tôi và tiểu trấn cũng đã được khai phá, sửa lại thành một con đường cao tốc.

Xe hơi băng băng chạy trên đường cao tốc, tôi nhìn qua lớp cửa kính thấy cảnh sắc ruộng vườn bên ngoài lướt vụt qua. Cho dù đã qua mười mấy năm, nhưng có một số kí ức vẫn rõ ràng cực kì. Tôi không biết con đường ruộng tôi đã từng chở tiểu thúc bỏ trốn nay còn tồn tại không, nhưng cảnh vật quen thuộc bên ngoài khiến cho quá khứ hoang đường kia lại tái hiện.

Tôi đeo kính đen, che đi cảnh sắc chói mắt bên ngoài.

Chuyện cho tới bây giờ, tôi không muốn nhớ lại nữa.

Khi xe dừng lại trước cửa nhà, tôi ưu nhã đẩy cửa xe bước xuống, tháo mắt kính, nhìn cánh cửa nhà tàn phá bất kham như trong ấn tượng, nay lại càng cũ nát hơn.

Cửa lớn không khoá, tôi đi trên bậc thềm ở cửa, đã không còn nhớ rõ đêm ba mươi của bao nhiêu năm trước, có hai thiếu niên ngồi ở đây, nắm tay nhau, truyền hơi ấm và dũng khí cho nhau.

Tại sao những chuyện rõ ràng đã quên từ lâu, lại giống như phim điện ảnh từng cảnh từng cảnh lặp lại trong đầu?

Tôi nắm chặt nắm đấm, bước nhanh rời khỏi nơi ưu phiền này.

Vào trong nhà, mỗi chỗ trong ngôi nhà này cũ kỹ hơn so với trong kí ức của tôi.

Tôi mới vào không lâu, mẹ đã phát hiện ra tôi đã trở về, từ trong nhà hứng thú chạy đến chỗ tôi, tôi biết bà vốn định ôm tôi, nhưng khi bà đến trước mặt tôi, thân hình cao lớn và bộ đồ mắc tiền của tôi làm bà phải khựng lại tại chỗ, không làm được động tác thân thiết nào.

“Tiểu Viêm cuối cùng con đã về rồi, mẹ rất nhớ con, thật đó.”

Mẹ mặc một bộ quần áo mặc dù không phải là cũ rách, nhưng vừa nhìn là đã biết hàng vỉa hè. Tóc của mẹ đã bạc một nửa rồi, mặt cũng không đến nỗi già nua, xem ra mấy năm nay mẹ cũng không phải chịu khổ.

“Mẹ, con cũng nhớ mẹ. Thi thể của ông nội ở đâu? Khi nào hạ táng?” Tôi nói rồi chủ động ôm lấy mẹ.

“Chỉ chờ con về thôi, đã chuẩn bị xong cả rồi.” Mẹ vui vẻ tựa vào lòng tôi mà gạt đi nước mắt.

“Định thổ táng hả?”

“Phải đó, đất cũng đã mua rồi.”

Tôi bất đắc dĩ, cười cười buông mẹ ra, nghĩ đến nông thôn này, vì vậy không nói gì.

“Tiểu Viêm, mẹ đưa con đến linh đường của ông nội bái tế.”

“Đi thôi.”

Tôi theo mẹ đi vào nhà ông nội, vừa vào đã thấy cỗ quan tài màu đen đặt ở giữa, một hình bóng gầy ốm quen thuộc đang quỳ trước quan tài.

Bóng lưng đó thật sự quá quen thuộc, mỗi ngày quấn lấy tôi làm tôi không được yên ổn. Cho dù bây giờ lại nhìn thấy, một thứ tình cảm không biết từ đâu bắt đầu khuấy động tận sâu trong nội tâm tôi.

“Trình Tẫn, cậu xem Tiểu Viêm về rồi này.” Mẹ vui vẻ nói với người đó.

Nghe vậy, tiểu thúc từ dưới đất đứng dậy, chầm chậm xoay người qua nhìn tôi.

Mười lăm năm không gặp hắn thay đổi rồi.

Trở nên già, trở nên xấu, vừa khô vừa vàng vọt, đôi mắt đen thân quen cũng đã ảm đạm không ánh sáng.

Nhưng tại thời khắc hai mắt hắn đối diện với tôi, hắn cười rồi. Tuy nụ cười đó có mấy phần gượng gạo, nhưng hắn quả thực là đang cười,, cười dịu dàng đến vậy, cười đến mây nhạt gió nhẹ.

“Đã mười lăm năm rồi, tôi vẫn chờ được cậu trở về.” Hắn bình thản nói, âm thanh vẫn dễ nghe như vậy.

“Vậy sao? Cậu chờ tôi làm gì?” Đối với lời nói của hắn, tôi khinh miệt cười trừ.

“Không có gì, tôi chỉ muốn xem xem Tiểu Viêm sống có tốt không.”

Hắn vẫn bình tĩnh như vậy, dùng ánh mắt tràn đầy nụ cười mà nhìn tôi. Đây không phải là tiểu thúc của tôi, không phải là tiểu thúc xinh đẹp trắng muốt lại không biết cười trong kí ức của tôi.

“Không phiền cậu lao tâm, tôi bây giờ sống rất tốt.”

Tôi xoay người đi ra khỏi cửa.

Tôi không muốn nhìn thấy một tiểu thúc như thế này nữa, không, người đó căn bản không phải là tiểu thúc!

Lúc chôn ông nội tôi vẫn luôn đứng ở cuối hàng đưa tang, còn tiểu thúc đứng trên đầu.

Tiếng nhạc buồn đó làm tôi chán ghét đến choáng váng. Sau khi hạ táng hoàn tất, mẹ và tiểu thúc bắt đầu đốt giấy tiền. Từ đầu đến cuối, tôi bất quá chỉ là một kẻ bàng quang đứng nhìn, tôi đeo kính đen vào, lạnh lùng nhìn những người ngu xuẩn đang làm công việc ngu xuẩn.

Mẹ và tiểu thúc cuối cùng đã đốt xong nhang và giấy tiền, họ đứng dậy chuẩn bị đi, tôi cũng định nhanh chóng rời khỏi cái thôn bé tí này.

“Tiểu Viêm, ở lại ăn cơm đi.”

Khi tôi xoay người đi thì nghe thấy tiếng mẹ giữ tôi lại, không có gì, chỉ là hơi thất vọng.

“Con còn có rất nhiều việc phải làm.”

“Trời sắp tối rồi, chỉ ăn một bữa cơm thôi, nhất định sẽ không làm lỡ thời gian của con đâu.”

Mẹ vẫn cố gắng giữ tôi lại.

“Con không ….”

“Tiểu Viêm, xin cậu đó, ăn bữa cơm rồi hãy đi.”

Ngữ khí dịu dàng đó, vẫn ấm áp như trước đây, chầm chậm chảy vào trái tim sớm đã cạn khô của tôi.

Không biết từ khi nào, tiểu thúc đã đi đến bên cạnh đặt tay lên cánh tay tôi, tôi nghiêng đầu qua nhìn tiểu thúc. Gương mặt đó không biết là trải qua bao nhiêu phong sương, trong mười lăm năm lại già tới mức khiến cho tôi phải kinh hãi.

Có lẽ hắn biết tôi kinh ngạc với sự già nua của hắn, liền nhanh chóng gục đầu xuống.

Ý thức được tay của hắn vẫn còn để trên tay tôi, cảm thấy rất quái dị, tôi hiểm ác phẩy tay ra khỏi tay hắn.

“Ở lại cũng được, nhưng cậu đứng xa tôi ra một chút.”

Tôi khinh thường hừ lạnh một tiếng, hắn lại như rất vui vẻ, tôi không muốn nhìn thấy hắn nữa, tự đi về phía nhà.

Từ khi gặp lại, tôi hoàn toàn không chú ý đến chân trái của hắn, thật sự không chú ý.

Mãi đến khi hắn và mẹ bận rộn làm thức ăn trong bếp, tôi mới nhìn thấy tư thế hắn lê cái chân trái đi khập khiễng, tư thế quái dị như vậy cùng với hình dáng của hắn càng làm cho hắn già thêm.

Phải ha, hắn cũng đã bốn mươi ba tuổi rồi, đối với một người đàn ông bốn mươi ba tuổi tôi còn có thể yêu cầu hắn xinh đẹp động lòng người như quá khứ nữa hay sao? Năm tháng chính là tàn khốc như vậy, bất luận dung nhang có đẹp bao nhiêu, cuối cùng đều do thời gian mà bào mòn đi nhan sắc.

Tôi sớm nên nghĩ tới hắn không thể nào còn mỹ mạo động lòng giống như trong kí ức của tôi nữa, hắn hiện tại bất quá chỉ là một lão nam nhân tàn tạ, là một người già nua khô héo, què một chân, không văn hoá không được tu dưỡng, một người từ nhỏ đã bị một lão già nông dân đùa giỡn thân thể. Đối với người như vậy còn nói hận gì nữa? Còn nói báo thù gì nữa?

Có lẽ tôi nên vui mừng, năm đó tôi thật sự không ở cùng hắn, tôi nghĩ mình nhất định không thể nào chịu nổi cùng hắn sống cuộc sống như vậy.

Thoáng cái tâm tình của tôi đã được thông suốt, tôi nghĩ cuối cùng tôi đã bò ra khỏi cái vũng bùn tình cảm vướng víu mười mấy năm, tôi đã được tái sinh, tôi sẽ không còn nhớ đến lão nam nhân tàn tạ bất kham này nữa!

Tôi cũng không ngồi nổi nữa, một chút cũng không muốn ăn đồ do tên nam nhân đó làm ra, tôi muốn rời khỏi, sau này vĩnh viễn quên đi vết bẩn từng tồn tại trong sinh mạng tôi.

“Mau chạy xe đi.”Tôi nói với tài xế.

Xe rất nhanh đã nổ máy, đưa tôi hoàn toàn rời khỏi ngôi nhà rách nát này.

Từ dưới quê trở về ngôi nhà cao cấp của tôi, vốn tưởng rằng mình đã bước ra khỏi cơn ác mộng nhiều năm, nhưng một cơn ác mộng khác lại trình diễn.

Hình ảnh tiểu thúc mong manh đó, tư thế hắn lê chân trái bước đi khập khiếng đó không ngừng xuất hiện trong đầu tôi, để tôi ngày đêm ăn ngủ không yên.

Ở trong công ty, tôi căn bản không xem nổi những tư liệu phức tạp đó, hơn nữa tính tình luôn nóng nảy phát hoả với thuộc hạ.

Về đến nhà, tôi gọi “Tiểu tình nhân” mà tôi vẫn nuôi đến, nhìn gương mặt xinh đẹp quen thuộc đó tôi điên cuồng làm tình.

Nhưng vẫn không thoả mãn, vẫn nôn nóng bất an.

Lúc một mình, tôi hút thuốc không ngừng, cho đến tận khi miệng đắng nghét. Tôi thật sự không hiểu mình rốt cục bị làm sao.

Tôi tựa đầu lên chiếc ghế dựa bằng da, tay bất giác sờ vào túi áo vest, chạm phải một món đồ nhỏ tròn trĩnh lành lạnh, tôi lấy nó ra đặt ở trước mặt.

Một chú heo con bằng sứ, vui vẻ nhìn tôi, cười ngây ngô.

[Khi tôi không vui thì lấy nó ra ngắm, tâm tình cũng sẽ tốt hơn.]

Đã không còn nhớ rõ từ bao nhiêu lâu về trước, chủ nhân của nó khi tặng nó cho tôi đã nói như vậy. Tôi nhớ đó là lần đầu tiên từ khi sinh ra tôi có được sự quan tâm của người khác.

Tôi nhìn con heo nhỏ trong tay, bất giác cười lên, khi tôi ý thức được là mình đang cười thì trong lòng tôi lại nảy sinh một loại phẫn nộ.

Tôi cầm vật trong tay muốn hung hãn ném xuống đất, nhưng tay giơ lên được nửa lưng chừng, cuối cùng vẫn phải đành chịu thu tay lại.

Tại sao? Tại sao? Tại sao chứ?

Con người kia đã in lại dấu ấn trong đời tôi, sâu đến nỗi làm cho bản thân tôi phải sợ hãi!

Tôi thua rồi, một người lún quá sâu vào tình cảm chủ định là sẽ không thể chiến thắng.

Hai ngày sau, mẹ và tiểu thúc được tôi phái người đưa đến biệt thự của tôi.

Hôm đó sau khi hết giờ làm về nhà, nhìn thấy mẹ và tiểu thúc mặc bộ đồ nhà quê rẻ tiền ngồi ngay ngắn trên ghế sofa trong đại sảnh, nhìn thấy tôi về, hai người họ lập tức đứng dậy.

“Mẹ, đột ngột đón mẹ lên, trên đường có mệt không? Mẹ mau ngồi xuống đi.”

Khi tôi nói chuyện chỉ nhìn mỗi mình mẹ, sau đó đỡ mẹ ngồi xuống ghế, tiểu thúc ở bên cạnh có hơi lúng túng, nhưng vì tôi và mẹ đều ngồi xuống cả rồi nên hắn cũng ngại đứng mãi, mới miễn cưỡng ngồi xuống.

“Tiểu Viêm, lần trước con không nói một tiếng đã bỏ đi, mẹ và tiểu thúc còn tưởng là tại làm quá lâu nên con giận mà đi chứ.”

“À, lúc đó đột ngột nhận được một cuộc điện thoại quan trọng, không rảnh nói với mẹ thì đã đi rồi, thật sự xin lỗi.”

“Tiểu Viêm …. Vậy lần này sao con lại đột ngột đón bọn ta lên vậy?”

“Con nghĩ con rời khỏi nhà nhiều năm như vậy, hai người ở dưới quê cũng rất cực khổ. Bây giờ con có tiền rồi, đương nhiên phải đón hai người lên sống cuộc sống của người thành thị chứ.”

“Tiểu Viêm hiếm có được đứa con hiếu thuận như con, trước đây ….. là mẹ có lỗi với con.” Mẹ vừa nói vừa gạt đi nước mắt. “Thực ra bây giờ mẹ sống rất tốt, mẹ và tiểu thúc của con cũng đã hài lòng rồi, cuộc sống của người thành phố, bọn ta vẫn ….”

Mẹ vừa nói lại vừa nắm tay tiểu thúc, giống như tiểu thúc mới là con của mẹ vậy. Tôi nhìn thấy mà nói không ra mùi vị gì.

“Mẹ, mẹ đừng nghĩ nhiều nữa, an tâm sống ở đây thì được rồi.”

Tôi nói xong, thì nháy mắt với người quản gia đằng sau, quản gia lập tức hiểu ý tôi, đi đến bên mẹ cung kính nói: “ Lão phu nhân, tôi đưa bà đến phòng đã chuẩn bị sẵn, bà đi đường cũng mệt rồi?”

“Tiểu Viêm …..” Mẹ hơi khó xử nhìn tôi, tôi cười với bà.

“Mẹ, mẹ đi đi.”

Sau khi mẹ được quản gia đưa đi, trong phòng chỉ còn lại hai người tôi và tiểu thúc.

Tôi thấy hắn có vẻ rất khẩn trương, hai tay hắn luôn bấu chặt vào chiếc túi xách làm từ vải bố màu xanh lính đặt trên đầu gối, trên người hắn mặc bộ đồ bằng vải bố xấu xí đã lỗi thời, làm cho hắn càng già thêm.

Nhìn hắn như vậy, dù có chuyện muốn nói tôi vẫn không thể nói ra câu nào, tôi thậm chí hối hận tại sao mình lại đón hắn lên đây!

Một lão nam nhân thô kệch như vậy căn bản ngay cả một chút giá trị để lợi dụng cũng không có, tôi không muốn nhìn hắn thêm một lần nào nữa, tuỳ tiện xoay người đi vào phòng trên lầu, sau đó thô bạo tông sầm cửa.

Lúc không nhìn thấy thì luôn nhớ về hắn, nhưng sau khi nhìn thấy thì lại càng thêm ghét hắn. Tôi không biết rốt cục phải tính làm sao với hắn, ngã trên giường nghĩ tới nghĩ lui rồi ngủ mất. Nửa đêm cảm thấy một cơn gió lạnh, tôi tỉnh dậy. Nhìn đồng hồ đã ba giờ sáng, tôi vẫn phải ngồi dậy cởi đồ vest đi tắm.

Tắm xong mới nhớ đến sự tồn tại của tiểu thúc, tôi đi ra khỏi phòng, xuống lầu, nhìn thấy dưới phòng khách có ánh đèn mờ nhạt.

Tiểu thúc quấn một tấm chăn mỏng rúc trên ghế sofa ngủ, tấm chăn đó có lẽ là quản gia thấy hắn đáng thương nên mới lấy cho hắn.

Tôi đi đến trước mặt tiểu thúc ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn gương mặt già nua của hắn.

Mặc dù không còn xinh đẹp, nhưng vẫn khiến cho trái tim tôi xao động như trước đây. Bất giác tôi đưa tay muốn sờ lên mặt hắn, nhưng giây phút sắp chạm vào, tôi lại đổi thành thô bạo lắc hắn tỉnh dậy.

“Dậy mau, ai cho cậu ngủ ở đây?”

Tiểu thúc mở mắt mông lung nhìn tôi, khi đã nhìn thấy rõ tôi thì nhanh chóng ngồi dậy.

“Xin lỗi, tôi không nên ngủ ở đây, tôi đi ngay mà.” Tiểu thúc nói rồi cầm lấy chiếc túi bên cạnh đứng lên, sau đó thì thật sự bước tập tễnh ra cửa.

“Muộn như vậy định đi đâu?”

Nghe tôi nói hắn dừng chân lại, đối lưng với tôi.

“Tôi …. về quê ….”

“Chỉ một mình?”

“Phải.”

“Có tiền không? Cậu có thể tự nuôi nổi mình sao? Cậu không phải là được người ta nuôi quen rồi căn bản không biết kiếm tiền sao?” Tôi ngồi bắt chân trên ghế khinh miệt châm chọc hắn.

“Tôi có thể đó ….”

Nghe thấy lời hắn, tôi cười lạnh một tiếng, đứng lên đi đến trước mặt hắn, sau đó nâng cằm hắn lên để hắn ngước nhìn tôi.

“Haha, để tôi xem xem. Khuôn mặt hiện tại của cậu, cậu nói xem còn tên đàn ông nào thích cậu chứ? Lẽ nào cậu định tìm phụ nữ sao? Phụ nữ kén chọn hơn đàn ông nhiều, lại nói cậu bất quá chỉ là một thứ thối nát đã bị lão già kia chơi chán rồi, còn lê cái chân què kia đi, tôi thấy nuôi chó còn tốt hơn nuôi cậu.”

Lời xỉ vả nói ra xong làm lòng tôi sảng khoái một trận, nhiều năm rồi cũng chưa từng có loại khoái cảm như vậy.

“Phải, phải đó …. Người dơ bẩn như tôi chỉ làm bẩn mắt cậu, tôi nên đi về quê, sẽ có cách mà.”

Hắn không vì sự vũ nhục của tôi mà nổi giận, ngược lại còn ti tiện trả lời với tôi, việc này càng làm tôi thêm khinh bỉ hắn.

“Cậu tên phế vật này! Cậu bớt ngây thơ đi! Cậu nói xem bây giờ cậu có tiền không? Cậu muốn trở về? Ngay cả lộ phí cậu cũng không có cậu về đâu chứ?!”

“Tôi ….tôi ….”

Cả nửa ngày hắn cũng không nói ra được một câu hoàn chỉnh, tôi nhìn đủ bộ dạng khổ sở của hắn rồi, một phát đẩy hắn ra, xoay người lên lầu.

“Theo tôi lên đây.”

Tôi vứt lại một câu nói, sau đó tự lên lầu trước, đến trước cửa phòng tôi quay đầu lại nhìn, thấy hắn đang vịn lan can khó khăn đi lên lầu, trong chốc lát tôi có một loại kích động muốn đi tới đỡ hắn.

Hắn khó khăn lắm mới đi đến trước mặt tôi, tôi mở cửa phòng, sau đó mệnh lệnh cho hắn: “ Vào đi.”

Hắn do dự một lát, lê chân trái đi vào phòng tôi, tôi vào cùng, sau đó đóng cửa.

Tôi lấy từ trong tủ áo ra một bộ đồ ngủ, sau đó vứt lên người hắn.

“Nhà vệ sinh ở đó, tự mình tắm rửa đi, xong rồi ra đây ngủ.”

Khi tôi nói chuyện vốn không muốn nhìn biểu hiện của hắn, nói xong tôi liền leo lên giường đi ngủ.

Buổi tối hôm đó hắn tắm xong lúc nào, từ lúc nào đến bên cạnh tôi, tôi một chút cũng không biết, ngày hôm sau tỉnh dậy tôi thấy hắn đang nằm sấp trên ngực tôi.

Tôi định đẩy hắn ra, nhưng nhìn thấy hắn ngủ bình lặng như vậy, vẫn không nỡ quấy rối giấc ngủ của hắn, cuối cùng tôi cố hết sức không làm ồn đến hắn chống người dậy, sau đó mới rửa mặt đi làm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 16:35
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Tàn Tro - Vi Quân - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5 :


Tôi càng lúc càng không hiểu nổi mình, có khi tôi muốn đối xử tốt với hắn, giống như lúc tôi còn nhỏ vậy, có khi lại muốn tận tình vũ nhục hắn.

Nhìn thấy hắn tôi lại trở nên nóng nảy, không nhìn thấy hắn tôi lại càng nóng nảy hơn.

Một tuần sau đó, trên dưới trong công ty không ai mà không sợ tôi. Tôi nghĩ mình có phải là vì nhu cầu không đủ, vì vậy tôi tìm đến tiểu tình nhân, nhưng khi nhìn thấy mặt tiểu tình nhân, tôi thậm chí đến dục vọng cũng không có.

Tiểu tình nhân của tôi, tôi thật sự không biết tướng mạo cũ của hắn là như thế nào, hắn từ đầu đến chân chỉ là một công cụ, một công cụ tôi dùng để làm tê liệt mình.

Tôi bắt hắn đi làm phẫu thuật chỉnh hình giống như tiểu thúc, tôi bắt hắn học cách nói chuyện, cách hành động của tiểu thúc, còn tìm chuyên gia đến để điều chế ra mùi nước hoa rất giống với mùi của tiểu thúc trong kí ức của tôi cho hắn dùng, nhưng hắn rốt cục vẫn không phải là tiểu thúc, có mô phỏng như thế nào cũng không giống.

Tiểu thúc hiện nay đã không còn thanh tú đáng yêu như năm xưa nữa, vì vậy bây giờ nhìn thấy khuôn mặt của tiểu tình nhân, trong vô thức tôi lại cảm thấy tất cả đều là giả, không phải thứ tôi cần. Vì vậy tôi cho hắn một khoản tiền lớn làm phí chia tay, thả tự do cho hắn để hắn đi làm chuyện muốn làm.

Tiểu thúc của tôi, tôi phải làm sao với cậu đây? Tôi phải làm sao mới có thể làm cho mình vui vẻ.

Tôi không biết, thật sự không biết.

Tôi cứ nuôi tiểu thúc trong nhà như vậy, buổi tối thì chung giường chung gối với hắn. Trong nhà không phải không có phòng khác, chỉ là tôi không thể chịu được khi ở cùng một không gian với hắn mà không được nhìn thấy hắn bị cô lập. Nhìn thấy hắn tôi lại không muốn chạm vào hắn, đối với hắn tôi không có một tí dục vọng nào.

Tiểu thúc tử đầu đến giờ đối với hành vi của tôi đều không có bất kì dị nghị gì, cũng vì hắn luôn trầm lặng đối với tôi, nên tôi không thể biết được hắn đang suy nghĩ điều gì.

Hắn ở đến ngày thứ hai tôi đã cho người vứt hết đống quần áo hắn mang từ dưới quê lên, sau đó lại đi mua rất nhiều đồ đắt tiền hàng hiệu, cũng đưa thợ làm tóc đến sửa lại mái tóc cho hắn, thay đổi một trận xong tiểu thúc không còn vẻ quê mùa nữa, trông chỉ giống như một người đàn ông trung niên bình thường.

Hôm đó tôi đi làm về rất sớm, tuỳ tiện tắm xong rồi lên giường ngủ, nhưng không tài nào ngủ được, mãi đến khi tiểu thúc ở cạnh bên đã ngủ rồi tôi vẫn chưa ngủ.

Trong phòng là một mảng tối tăm, bên cạnh truyền đến hơi ấm của tiểu thúc làm tôi có cảm giác an tâm lạ thường.

Dường như từ rất nhiều năm về trước, tôi đã luôn ảo tưởng sự an tâm như thế này, tôi có thể cho tiểu thúc hạnh phúc, tiểu thúc cũng ở cạnh tôi mãi mãi. Chúng tôi cứ như vậy sống cùng nhau đến già, cho đến ngày chết đi, chúng tôi cũng có thể nói với nhau: Cho dù hoá thành tro, đời này của tôi cũng không còn gì tiếc nuối nữa.

Đột nhiên tôi có một nỗi kích động muốn nắm lấy tay tiểu thúc, giống như nhiều năm trước tôi nắm tay hắn trong lòng bàn tay mình, tiểu thúc là sự ràng buộc duy nhất của tôi.

Tôi đang suy nghĩ đột nhiên cảm thấy một bàn tay thô ráp nắm lấy tay tôi, tiếp xúc như vậy làm cho tôi phải giật mình ___Từ khi nào đôi tay mịn màng của tiểu thúc đã trở nên thô ráp như vậy?

Tôi vốn tưởng rằng tiểu thúc trong khi ngủ không cẩn thận nên gác tay lên tay tôi, nhưng khi tiểu thúc trở người qua đè lên ngực tôi, tôi mới biết tiểu thúc vẫn chưa ngủ.

“Tiểu Viêm ….”

Đêm khuya tối tăm vắng lặng, giọng của tiểu thúc nghe đặc biệt bi thương.

Tôi không biết hắn muốn làm gì, tôi không hề động đậy.

Không lâu sau, tôi cảm thấy trên ngực ươn ướt nóng hổi, là tiểu thúc đang khóc không thành tiếng.

Tại sao hắn lại khóc? Có gì đáng để hắn khóc chứ?

Không phải tôi đã cho hắn một cuộc sống yên ổn rồi sao? Hơn nữa cuộc sống đó không cần phải dùng thể xác để đổi lấy. Tôi đã tốt với hắn một cách vô điều kiện rồi, hắn nên cười, hắn nên đắc ý hưởng thụ sự si tình của tôi.

Nước mắt của hắn, rốt cục vì cái gì mà rơi?

Hay là hắn có một chút xíu hối hận? Hay có lẽ là thực ra hắn cũng có một chút xíu nào đó thích tôi?

Không biết bao lâu hắn mới ngẩng đầu lên, tay của hắn đưa lên trán tôi, đẩy mái tóc rối nằm trước trán, hắn dùng ngón tay thô ráp sờ lên chỗ vết sẹo khó xem trên trán của tôi.

Thì ra hắn vẫn còn nhớ, vẫn còn nhớ vết tích lưu lại khi chúng tôi cùng bỏ trốn.

Trong chớp nhoáng tôi cảm thấy, năm đó hắn thật sự thích tôi, nhưng vì cuộc sống an ổn nhất thời nên mới ti tiện vứt bỏ tôi.

Tôi nên tha thứ cho hắn không?

Nếu như hôm nay tôi chỉ là một tên ăn mày, hắn có còn bình lặng ở bên tôi không?

Ngày hôm sau khi tôi vừa ra ngoài thì trời đổ mưa to, tận đến buổi tối khi tôi về trời vẫn còn lác đác mưa, không khí rất ẩm, nhiệt độ cũng hạ xuống mấy độ.

Khi tôi vào phòng mình nhìn thấy tiểu thúc hình như là vừa tắm xong vẫn còn đang quấn khăn tắm, tiểu thúc sắc mặt trắng bệch ngồi bên mép giường, vẻ mặt trông rất đau, như đang cố nhịn cái gì đó.

“Sắc mặt không tốt lắm? Không sao chứ?”

Tôi hỏi hắn, hắn chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.

“Không có gì thì mau đi thay quần áo đi, hôm nay trời lạnh coi chừng bị cảm đó.”

Nghe vậy hắn cười cười, cố gật đầu. Tiểu thúc hiện giờ đã biết cười rồi, tuy nụ cười hơi gượng gạo, nhưng hắn đã thường xuyên cười với tôi.

Tôi đến trước tủ áo cởi áo vest định thay đồ, nhưng vừa mới cởi áo ngoài đã nghe thấy tiếng kêu thảm sau lưng.

Tôi xoay đầu lại, nhìn thấy tiểu thúc nằm ngã trên sàn tay che lấy đầu gối. Tôi biết chắc chắn đã xảy ra chuyện gì rồi, vội vàng chạy qua.

“Cậu sao rồi? Nói đí!”

Hắn cắn chặt môi, nói một cách vô lực: “ Không ….không có gì …. mấy năm nay cái chân này của tôi có một chút bệnh thôi …”

“Cậu!” Tôi vốn muốn nói gì đó, nhưng lại ngưng, không muốn tỏ ra quan tâm quá nhiều về hắn.

Tôi bồng cả người hắn lên, đặt lên giường.

“Thấy không khoẻ thì ngủ đi.”

Hắn gật gật đầu.

Ngoài cửa có tiếng ai gõ cửa. Tôi đi mở, thì ra là mẹ.

“Tiểu Viêm, con qua đây một lát.”

Mẹ có vẻ hơi bí mật kéo tôi ra ngoài, sau đó nói: “ Tiểu Viêm à, mấy năm nay chân của tiểu thúc con có bệnh, đặc biệt là khi thời tiết thay đổi đột ngột, chân của hắn sẽ đau đến không đi đứng được.”

“Vậy sao? Chân của hắn rốt cục bị gì vậy?”

“Việc này …. Tóm lại con đừng lo nhiều, cái này là thuốc bác sĩ ở dưới quê kê cho hắn, con thoa thuốc cho hắn là được rồi.”

Mẹ nói rồi đem lọ thuốc nước đựng trong chai thuỷ tinh dúi vào tay tôi.

“Mấy năm nay tiểu thúc sống như thế thế nào?”

Mẹ nhìn tôi, muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ nói: “ Hay là tự con đi hỏi tiểu thúc đi.”

Nhìn mẹ đi khỏi, tôi trở vô phòng, tiểu thúc toàn thân co rúm lại nằm trên giường, xem ra có vẻ rất đau. Tôi kéo chăn ra, trở người hắn qua đối mặt với tôi.

“Tiểu thúc, tôi thoa thuốc cho thúc nha.”

Lâu lắm rồi mới xưng hô như vậy, ngay cả tôi cũng giật mình, không ngờ cách xưng hô này đến giờ tôi còn có thể nói ra một cách tự nhiên như vậy, có lẽ hắn cũng bất ngờ, nên ngơ ngác nhìn tôi.

Tôi kéo vạc dưới của chiếc khăn tắm ra, liền nhìn thấy chiếc đùi trắng muốt tinh tế như xưa, nhưng trên đùi lại có mấy vết sẹo to.

Tôi không nghĩ nhiều, mở nắp lọ thuỷ tinh ra, đổ thuốc ra lòng bàn tay, sau đó xoa bóp nhiều lần lên chân hắn. Hắn nằm không hề động đậy, mặc cho tôi làm.

Lúc đầu tôi chỉ chú ý đến việc thoa thuốc, không cảm thấy có gì không thoả đáng.

Tay của tôi không ngừng lên xuống trên đôi chân trắng như tuyết đó, dần dần, kí ức của một mùa hè oi bức lại hiện lên.

Khi đó đôi tay trắng muốt của hắn đã đánh thức một loại tình cảm ẩn sâu trong nội tâm tôi, hiện giờ đôi chân trắng noãn thon gọn của hắn lại dẫn dắt dục vọng sâu thẳm trong nội tâm tôi.

Ngay cả bản thân tôi cũng kinh ngạc, thực ra không phải tôi không có ham muốn đối với hắn, chỉ là trong tiềm thức của tôi không ngừng trốn tránh mà thôi.

Tôi biết tôi không nên tiếp tục động tác này nữa, vì tôi biết nếu cứ như vậy mình sẽ làm ra chuyện gì, nhưng tay của tôi không ngừng lại được, vốn chỉ là thoa thuốc đơn giản lại biến thành sờ nắn có mùi sắc tình.

Tôi không ngừng nhắc nhở mình phải tỉnh lại, tôi không muốn chạm vào hắn, hiện nay hắn chỉ là một lão nam nhân, căn bản không đáng một xu để tôi chạm vào hắn. Nếu như hôm nay trên người tôi không có một văn tiền, hắn vẫn sẽ như năm xưa không chút lưu tình mà rời khỏi tôi.

Đột nhiên, tôi cảm thấy tay của hắn đặt lên tay tôi.

“Đủ rồi, tôi không sao rồi. Tiểu Viêm, cám ơn cậu.”

Hắn dịu dàng cười với tôi, gần đây hắn cười càng lúc càng nhiều. Tôi đột nhiên hiểu ra rằng, vì hiện giờ tôi có tiền, cho nên mặc dù là gắng gượng hắn cũng sẽ luôn cười với tôi.

Tay của tôi dừng lại trên đùi hắn, tôi nhìn bàn tay khô ráp của hắn, đột nhiên cảm thấy buồn nôn, vì vậy tôi hung hăng hất tay hắn ra.

“Đừng dùng bàn tay bẩn thỉu của cậu chạm vào tôi.”

Tôi hung ác trừng nhìn hắn, hiển nhiên hắn chưa thể hoàn hồn lại từ sự dịu dàng vừa nãy của tôi, ngẩn ngơ nhìn tôi một lúc, sau đó thì nhắm mắt lại.

“Xin lỗi, tôi quên mất Tiểu Viêm rất ghét tôi. Nhưng, thật sự cảm ơn đã thoa thuốc cho tôi.”

“Phải đó, tôi hận cậu! Tôi hận không thể đích thân bóp chết cậu! Nhưng tôi sẽ không làm bẩn tay của mình đâu.” Tôi nói, rồi đè lên người hắn làm tư thế như muốn bóp cổ họng hắn, chỉ có điều trên tay hoàn toàn không dùng sức.

“Nếu như tôi chết có thể làm cho Tiểu Viêm vui vẻ, tôi có thể tự mình ra tay ….”

“Ai cho phép cậu chết hả? Ai cho phép, tôi muốn cậu đau khổ! Tôi muốn cậu sống không bằng chết!”

Tôi thô bạo xé chiếc khăn tắm của hắn, nhìn thấy bờ ngực yếu ớt trắng muốt, liền dùng tay sờ lên.

“Thân thể của cậu đã quen mùi đàn ông rồi phải không? Ông nội chết rồi chắc là cậu cô đơn lắm phải không? Tấm thân khô cằn này của cậu, có lẽ chỉ có lão già đó mới thích thôi?”

Tôi không biết mình đang nói cái gì, trong lòng của tôi chỉ có một ý nghĩ muốn xâm phạm hắn.

Tôi trở người hắn qua, dùng ngón tay tuỳ tiện chọt vào hậu huyệt hắn mấy cái, sau đó kéo dây kéo quần mình lấy phân thân ra đối chuẩn với hậu huyệt của hắn mà hung hãn cắm vào.

Tôi biết hắn chảy máu rồi, động tác của tôi càng thêm mãnh liệt, muốn phá nát hắn, muốn đâm xuyên hắn, muốn để cho hắn vĩnh viễn không thể quên tôi, cho dù chỉ nhớ đến sự thô bạo của tôi cũng được. Hắn từ đầu đến cuối không hề phản kháng, đối với sự thô bạo của tôi hắn cũng chỉ cố gắng đè nén thỉnh thoảng phát ra vài tiếng kêu rên.

Tôi bắn ra tinh dịch xong, lùi ra khỏi người hắn, đem cơ thể bị thương của hắn vứt trên giường, còn tôi tránh vào trong phòng tắm.

Tôi mở vòi nước lạnh để nước xối lên đầu mình, tôi đã làm gì rồi, tôi rốt cục đang làm gì vậy? Sao tôi lại suy đồi đến mức đi cưỡng bức một lão nam nhân không chút nhan sắc kia?

Cái gì là tình cái gì là ái, đã đoạn tuyệt từ mười sáu năm trước khi hắn nhẫn tâm ruồng bỏ tôi! Tại sao tôi lại đưa hắn lên đây để tự dày vò mình? Tại sao tôi còn phải cam tâm tình nguyện sống trong nỗi ám ảnh mà hắn đã để lại cho tôi?

Tôi muốn hắn cút! Cút về vùng quê thối tha của hắn, được gã đàn ông nào đó bao cũng được, nhặt rác ăn cũng được, chuyện của hắn vốn không liên quan đến tôi!

Tôi thật sự đã hạ quyết tâm, nhưng quyết tâm yếu ớt như vậy sang đến ngày thứ hai đã hoàn toàn biến mất.

Sau khi bị tôi đối xử như vậy, hắn hư nhược nằm trên giường gần một tuần mới khoẻ lại, nhưng có được một lần, tôi như ma xui quỷ khiến bắt đầu muốn có lần thứ hai, lần thứ ba ….

Làm tình với hắn một chút cũng không thoải mái, nhưng tôi thích ngược đãi làm với hắn, mỗi đêm, mùi vị tiến nhập vào cơ thể hắn làm tôi mê đắm, làm tôi phát cuồng.

Hắn giống như ma tuý, một khi đã nghiện rồi thì không cai được.

Lúc đầu mỗi ngày hắn gần như không xuống giường nổi, ngày tháng lâu dần, hắn cũng dần thích ứng được với sự thô bạo của tôi, có lẽ là vì trong vô thức tôi luôn hạ thủ lưu tình với hắn.

Ban ngày khi tôi không ở nhà, tiểu thúc lại ở trong nhà trồng hoa cỏ. Lúc đầu tôi không chú ý, mãi đến một ngày mùa xuân năm sau, tôi về nhà lúc buổi chiều, đột nhiên phát hiện trong vườn nở đủ loại hoa tươi đẹp đẽ, hương thơm nhạt dào dạt lên mặt, có một cảm giác như bị bao vây trong mùi của hắn.

Khi tôi đang đứng thẩn thơ trong vườn, thì đột nhiên cảm thấy có nước bắn lên người mình, nhìn chỗ nước bắn ra, tôi thấy hắn đang đứng trong luống hoa, cầm cái vòi nước màu đen.

“Xin lỗi, tưới trúng cậu rồi.”

Hắn đang cười, nụ cười nhu hoà tự nhiên, tuy trên mặt hắn không giấu được những nếp nhăn, nhưng vẫn làm cho những bông hoa kiều diễm xung quanh vì nụ cười của hắn mà mất đi màu sắc.

Giây phút đó, tôi phát hiện mình đã có được hạnh phúc, cho dù hạnh phúc được kiến lập trên cơ sở tiền bạc cũng tốt, tôi đã có được hạnh phúc khát vọng bao nhiêu năm rồi. Những thứ tôi muốn không nhiều, tôi chỉ muốn khi tôi đi làm về nhà mệt mỏi được nhìn thấy hắn dịu dàng cười với tôi.

Từ hôm đó, mỗi ngày tôi luôn cố gắng về sớm, vì vậy mỗi ngày đều có thể nhìn thấy hình bóng hắn bận rộn trong luống hoa.

Có một hôm tôi về nhà, nhìn thấy hắn đang ngồi ngẩn ngơ trước một mầm cây con, tôi đi qua hiếu kì ngồi xổm xuống cạnh hắn.

“Đây là cái gì?”

Nghe thấy tiếng của tôi hắn giật mình, nghiêng đầu nhìn thấy tôi bên cạnh, hắn ngượng ngùng cúi thấp đầu nhìn mầm cây của hắn.

“Tôi ….tôi chỉ nghĩ, khu vườn này cần một cái cây.”

“Cây? Cây to hả? Cây gì vậy?”

“Cây táo.”

Nghe thấy đáp án của hắn tôi không nói gì nữa, mặt cũng bất giác mà hơi sượng đi.

“Tôi không có ý gì khác đâu, tôi ….tôi chỉ là muốn ăn táo thôi …. Thật đó!”

Lời nói đó càng làm rõ thêm tâm tư của hắn.

Tôi đứng dậy, xoay người đi vào nhà.

Cây táo, đối với chúng tôi mà nói là đặc biệt nhất. Tôi nhớ chính là từ cây táo trong vườn nhà trước đây đã khiến cho tôi phạm phải một sai lầm không thể cứu vãn được.

Phải rồi, kì thực giữa tôi và hắn căn bản chính là một sai lầm.

Nhưng đến giờ tôi vẫn cố bảo vệ sự sai lầm này, hơn nữa còn muốn đễ nó tiếp diễn mãi mãi, sau đó mệnh danh cho nó là: Hạnh phúc.

Ngày tháng cứ như vậy đơn giản bình lặng trôi qua, tôi liều mạng kiếm tiền, tôi muốn làm cho mình càng giàu hơn, vì chỉ có như vậy tiểu thúc mới mãi mãi không rời bỏ tôi, cho dù chỉ là hạnh phúc giả tạo cũng được, cho đến khi tôi và hắn đều già rồi chết đi, như vậy hạnh phúc của bọn tôi sẽ không phải là sự giả dối ngắn ngủi nữa, mà là chân chân thực thực tiếp diễn cả đời.

Tôi ép mình phải càng cố gắng thêm, thậm chí còn thường xuyên đem công việc về nhà làm. Tôi muốn tiền, tôi muốn kiếm tiền đủ để chúng tôi dùng cả kiếp cũng không hết!

Tôi kiên trì giữ vững niềm tin, có tiền sẽ có hạnh phúc.

Người con gái tên Liêu Na đó tôi quen biết trong buổi triển lãm xe, nghe nói cô tôi là thiên kim tiểu thư của một tổng giám đốc công ty.

Kì thực nói là tình cờ gặp ở buổi triển lãm, chi bằng nói rằng có người đã cố ý sắp xếp cho tôi và Liêu Na “thân cận”. Một người đàn ông ba mươi tuổi cao to bảnh bao nhiều tiền của như tôi trước giờ luôn là tiêu điểm của xã hội nữ giới, chỉ cần một ánh mắt tuỳ ý của tôi, thì không biết có bao nhiêu nam nữ phải phủ phục.

Tôi rõ ràng là một người ưu tú như vậy. Nhưng mười năm nay, trong lòng tôi chỉ có một người, thậm chí tôi đáng thương đến độ phải dùng tiền để giữ lại người đó.

Trong mười lăm năm không có hắn, đã có bao nhiêu nam nữ từng tỏ tình với tôi, nhưng tôi chỉ tìm một thiếu niên ngoan ngoãn, bắt hắn đi phẫu thuật chỉnh hình, bắt hắn giả làm người kia. Trong mười lăm năm, tôi cũng chỉ lên giường với cậu thiếu niên thế thân đó, tôi thường cảm thấy mình ngây thơ đến tức cười.

Vì trước giờ không thay đổi người tình, cho nên tôi gần như không có vụ tai tiếng nào, vì vậy tôi càng trở thành đối tượng theo đuổi của những tiểu thư nhà giàu. Cho tới nay, chuyện những tiểu thư phú gia tự động tìm đến nhà vẫn không ngớt. Giả vờ ngây thơ cũng có, quyến rũ cũng có, thông thường chỉ cần tôi làm mặt lạnh quát họ mấy tiếng, họ sẽ không dám quấn lấy tôi nữa.

Nhưng người con gái tên Liêu Na này lại không giống, cho dù tôi có thô bạo với cô ấy đến đâu, cô ấy vẫn có thể tươi cười quấn theo. Bây giờ mỗi lần nhìn thấy nụ cười đáng chết của cô ấy, thì tôi liền có một niềm kích động muốn mướn sát thủ giết cô ấy.

Liêu Na con người này không biết nên nói là cô ấy quá cố chấp hay là quá biết cách đeo bám, bị cố ấy quấn lâu rồi, dần dần tôi cũng không còn ngại nữa, mặc cô tôi làm gì thì làm.

Buổi sáng hôm đó, tôi đang chăm chú nhìn bảng số liệu trên máy vi tính, điện thoại chợt reo lên, trên màn hình hiển thị một chữ tiếng Anh chướng mắt: Honey. Tôi biết nếu như không nghe, thì buổi sáng của tôi đừng hòng yên tĩnh.

Nhấn nút nghe, trước tiên tôi phải để điện thoại cách xa xa lỗ tai mình khoảng một mét, nhưng vẫn nghe thấy tiếng thét của cô ấy từ bên kia: “ Sao lâu như vậy mới nghe điện thoại của em chứ!”

Sau khi cô ấy la hét xong, tôi mới đưa điện thoại lại bên tai.

“Có chuyện gì?”

“Em đang ở dưới công ty.”

“Làm gì?”

“Hôm qua em và một người bạn đi trên phố thấy một chiếc ví, em muốn anh hôm nay đi mua với em!”

“Rất xin lỗi, đại tiểu thư, tôi còn công việc.”

“Anh thật sự là kẻ cuồng công việc mà! Công ty của anh lớn như vậy, bớt làm việc mấy tiếng cũng không chết đâu.”

“Tôi bớt làm mấy tiếng đồng hồ thì sẽ mất đi mấy trăm ngàn, cô đền cho tôi hả?”

“Cái gì chứ! Vậy em kêu ba em đến cho anh được không? Hay …hay là em đem tấm thân em đền cho anh thấy sao hả?”

Nghe giọng điệu kinh tởm của cô tôi, tôi hận không thể tắt điện thoại ngay lập tức.

“Nhan sắc của cô, tôi không thích.”

“Cố Viêm! Anh dám nói lại một lần nữa cho tôi nghe xem! Lão nương tôi hôm nay sẽ tìm người đập công ty anh liền đó!”

Cô tôi đem hết những bản sắc anh hùng ra gào hét, còn may tôi kịp đem điện thoại ra xa.

“Cố Viêm, tôi không cần biết! Hôm nay nếu như anh không đi với tôi, thì tôi sẽ lên toà soạn báo Thương mại nói anh bội tình bạc nghĩa với tôi ….”

“Được rồi được rồi, đại tiểu thư tôi đi với cô được rồi chứ? Cô ngoan ngoãn ở dưới lầu chờ tôi mười phút, tôi sẽ xuống liền.”

“Vậy còn được!”

Tắt điện thoại, tôi nhìn qua loa bản báo cáo một lượt, sau đó giao nó cho giám đốc.

Vừa đến lầu một, từ xa đã nhìn thấy Liêu Na ăn vận thời trang gợi cảm, chiếc áo bó sát để trễ ngực ngay cả váy cũng ngắn củn cởn càng tôn thêm thân hình cao gầy hoàn mỹ của cô ấy, trên mặt Liêu Na chỉ đánh phấn mỏng, mùi phấn son cũng không nồng nặc như những phụ nữ khác.

Liêu Na tuy cá tính khó chơi, nhưng thực ra rất thẳng thắn thông minh lại không làm ra vẻ, toàn thân tràn trề mùi hương đặc biệt của phụ nữ, tôi thỉnh thoảng suy nghĩ, nếu như tôi thích cô ấy cũng là một việc tốt.

Cô ấy nhìn thấy tôi, mừng rỡ chạy qua, dùng cánh tay nhỏ nhắn của mình quàng qua tay tôi. Mới đi chưa được mấy bước, cô ấy đã dừng lại.

“Lại sao nữa?” Tôi hiếu kì hỏi.

Cô ấy đứng trước mặt tôi, ngón tay thon dài đặt lên cà vạt của tôi.

“Cà-vạt của anh bị lệch.”

Ngón tay của cô xiết lại mấy cái, sau đó mới thả ra, tiếp tục quàng tay dựa vào tôi, chúng tôi mới đi thêm được mấy bước nữa, tôi đã bị một người đang đi đến làm cho kinh ngạc.

Tiểu thúc lê cái chân trái khập khiễng đi về phía tôi, đến trước mặt tôi thì dừng lại.

“Tiểu … Viêm, cái này ….. sáng nay ra ngoài cậu quên mang theo cái này, tôi nhìn không hiểu là cái gì, nhưng tôi sợ nó quan trọng nên tự mình mang đến.” Hắn nói rồi cười lên, sau đó đưa cho tôi một bản báo cáo.

Tuy hắn đang cười nhưng nụ cười của hắn còn gượng gạo và khó xem hơn tất cả những lần trước.

Tôi cầm lấy tập hồ sơ, mặt không tỏ một chút biểu hiện nào nói câu: “Cảm ơn.”

Sau khi đưa đồ cho tôi xong, hắn thẳng thắn xoay người, bước từng bước khó xem rời khỏi.

Hắn mới đi được vài bước, Liêu Na bên cạnh tôi đã lớn tiếng hỏi: “ Người què này là ai vậy? Sao ông ấy lại ở nhà anh?”

Hắn chắc chắn đã nghe thấy câu hỏi của Liêu Na rồi, lưng của hắn hơi run lên.

“Là tiểu thúc của tôi.”

“Chân của ông ấy có trị được không? Anh có tiền như vậy sao không giúp ông ấy trị?”

Câu hỏi của Liêu Na đã nhắc nhở một vấn đề mà lâu nay tôi đã bỏ quên.

Tôi nhìn hắn gian nan lê cái chân nửa tàn phế đi ra khỏi toà nhà công ty, chợt nhớ đến rất nhiều rất nhiều năm trước đây, một đêm mưa to, hắn cũng vì mang đồ cho tôi, mà nửa đêm chạy đến trường đại học tìm tôi. Đêm đó là lần đầu tiên tôi nhận biết được tình cảm mình dành cho hắn, cũng là lần đầu tiên tôi thổ lộ tình cảm của mình.

Tôi yêu hắn, chỉ đơn giản như vậy. Bất luận là trước đây hay hiện tại, đều chưa từng thay đổi.

Sau lần đó tôi chọn một ngày, sớm giao hết công việc cho cấp dưới, sau đó lái xe về nhà đón tiểu thúc.

Khi tôi về đến nhà, nhìn thấy tiểu thúc đang ngồi thơ thẩn một mình bên cây táo mà hắn trồng. Cây táo được hắn cố công bồi đắp đã cao được hơn một mét, cành lá non mềm giống như cảm giác mà hắn mang đến cho tôi.

“Tiểu thúc.”

Nghe thấy tiếng tôi kêu, hắn kinh ngạc quay đầu lại nhìn tôi.

“Tiểu Viêm sao lại đột ngột quay về vậy? Quên đồ gì hả?”

Hắn khẩn trương đứng dậy, lê cái chân định đi, tôi lại nắm lấy cánh tay hắn.

“Không phải, tôi đến đưa thúc đi một nơi.”

“Đi, đi đâu?”

“Thúc theo tôi là được rồi.”

Tôi đỡ hắn chậm rãi đi ra xe, tôi để hắn ngồi vào chỗ trợ lí rồi mới lên xe.

Trên đường hắn lộ vẻ rất khẩn trương, mãi khi đến nơi hắn mới hơi thả lỏng.

“Tại sao lại đưa tôi đến bệnh viện?”

“Không tại sao cả?”

Tôi đưa hắn đến khoa chiếu xạ, Vương Bình làm ở khoa chiếu xạ là bạn cùng phòng thời trung học của tôi, quan hệ rất bền.

Vì là người quen, cho nên kết quả chụp hình của tiểu thúc có rất nhanh. Khi Vương Bình đem bản chụp X quang đặt trên màn hình, tôi vừa nhìn thì đã biết chân trái của tiểu thúc tình hình không được khả quang.

Sắc mặc của Vương Bình tỏ vẻ trầm trọng.

“Cậu rất thông minh, chắc cậu cũng nhìn thấy rồi, chân của thúc ấy ….”

“Như thế nào?”

“Có lẽ là không trị được.

“Sao có thể chứ!”

Vường Bình lấy ngón tay chỉ lên chỗ xương khớp mắt cá khác với người thường của tiểu thúc: “ Cậu xem ở đây, có lẽ đã bị tổn thương từ mười mấy năm trước rồi. Vì khi bị thương không được trị liệu và định hình, khi xương liền lại sẽ trở nên dị dạng. Nhiều năm như vậy duy trì không lo, bây giờ cho dù phẫu thuật nắn lại, có lẽ cũng không thể đi được như người bình thường. Sau này cậu phải chú ý đừng để cho thúc ấy làm những việc phải vận động chân, để tránh phần xương bị thoát vị đâm vào vùng thịt xung quanh. Hơn nữa thúc ấy hiện giờ đã có tuổi rồi, cơ năng sức khoẻ cũng thoái hoá dần, tôi thấy sức khoẻ của thúc ấy không được tốt lắm, tốt nhất cậu phải chú ý hơn, đừng để thúc làm việc cực nhọc nữa.”

“Thật sự ….không trị được sao? ……Bao nhiêu tiền cũng được mà ….”

“Cố Viêm, cậu nên hiểu rõ có những chuyện không phải có tiền là làm được.” Vương Bình lời thâm ý sâu vỗ vỗ vào vai tôi.

Rời khỏi bệnh viện, tôi lái xe chở tiểu thúc đi dạo đủ chỗ.

Ánh đèn lập loè trên đường phố chiếu lên gương mặt không có biểu hiện của tiểu thúc, khiến cho tôi không biết phải làm sao.

“Tiểu thúc, chân của thúc sao lại ….thành như vậy?” Tôi thông qua chiếc kính chiếu hậu, thỉnh thoảng nhìn sang tiểu thúc.

“Có một lần không cẩn thận trượt ngã từ cầu thang, sau đó không đến bệnh viện chữa nên trở thành như vậy.” Hắn nói xong, liền rơi vào cơn trầm lặng nhìn ra ngoài cửa xe.

Thực ra tôi đã đủ tốt với hắn lắm rồi, chân của hắn tàn hay không tàn căn bản không phải là chuyện của tôi, cho dù hắn có cơ thể hoàn hảo, tôi cũng không thể đem hắn ra trước mặt mọi người, nói cho mọi người biết quan hệ của tôi và hắn.

Huống hồ gì có lẽ ngày nào đó, tôi không còn tiền nữa, chắc chắn hắn sẽ lại không chút lưu tình mà bỏ rơi tôi.

Tàn thì tàn đi, có lẽ sự tàn tật của hắn sẽ làm cho hắn khi rời bỏ tôi sẽ không thẳng thắn như trước nữa.

Tôi không ngừng thuyết phục mình, nhưng tôi biết, tôi chỉ ghét người khác dùng ánh mắt quái dị nhìn hắn, ghét người khác cười nhạo hắn là thằng què, ghét nhìn thấy hắn bị người khác làm tổn thương trong vô tình.

Người này là của tôi, vô luận tình yêu của tôi dành cho hắn vẫn còn bị tổn thương, nhưng chỉ có tôi mới có thể làm chủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cucngu, Diệp Tuyết Liên, Hoangthaophuong, khaichinh, nguyễn thị huyên, tiểu tư 1998 và 83 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.