Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 

Năm thứ 7 của hai vợ chồng - Sắc Dữ Thủy

 
Có bài mới 29.04.2016, 17:05
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Bài viết: 11164
Được thanks: 13138 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Năm Thứ 7 Của Hai Vợ Chồng - Sắc Dữ Thủy - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 9: Lê hải đường…
  

Quay về phòng làm việc ngồi một hồi đã bị lãnh đạo gọi đến. Từ thái độ nói đến luận văn, từ luận văn nói đến chức vụ, đơn giản là luận điệu cũ rích nhai đi nhai lại. Tôi mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim chống cự, cuối cùng đã tới giờ nghỉ trưa. Ngẫm lại cơm còn chưa ăn, nhưng cũng không thấy đói, vì thế tôi quyết định đi ra bên ngoài một chút, thuận tiện hút điếu thuốc.

Xung quanh Tứ Viện có một đơn vị quân khu lệ thuộc, cụ thể làm gì tôi cũng không rõ lắm, nhưng có một hậu hoa viên, hầu như không có ai tới, trông cũng kha khá. Tôi có đôi khi sau bữa trưa sẽ tới bên đó đi tiêu thực. Nhưng mà tôi mới vừa đi đến cổng Tứ Viện, bắt chuyện với bảo vệ đã bị người chặn lại.

“Bác sĩ Lê?”

Là một người đàn ông. Vóc dáng rất cao, trông không tồi, khuôn mặt cũng có tư thái làm nữ sinh thét chói tai. Tôi yên lặng quan sát hắn, gật đầu: “Là tôi, anh là…”

“À, xin chào, tôi là Lục Niệm.” Hắn vươn tay ra, “Anh của Lục Tưởng.”

“Xin chào.” Tôi cầm tay hắn, có hơi nghi ngờ, “Anh trai? Năm nay anh…?”

“Tôi là anh họ của cậu ấy. Tôi tới xin lỗi bác sĩ Lê, đồng thời nói cảm ơn.” Lục Niệm áy náy nói, “Bác sĩ Lê hao tâm tổn trí vì Tưởng Tưởng như vậy mà chúng tôi còn… Thật là vô cùng xấu hổ.”

“Không cần.” Tâm tình tôi bây giờ không thích hợp để nói nhiều, chỉ ngắn gọn trả lời, “Đây là công việc của tôi, tôi dựa vào cái này kiếm tiền. Tôi nếu cầm tiền lương, cố hết sức giúp đỡ mỗi một bệnh nhân là chức trách của tôi, xin lỗi hay là cảm ơn đều không cần thiết.”

“Bác sĩ Lê, anh là một bác sĩ tốt.” Lục Niệm gật đầu với tôi, “Vừa rồi Tưởng Tưởng còn nói với tôi, bác sĩ Lê nếu là anh trai cậu ấy thì tốt rồi.”

“Tưởng Tưởng nói? Tôi cứ tưởng Tưởng Tưởng chỉ nói chuyện với tôi.” Tôi vốn đang muốn đi, vừa nghe lời này thì ngẩng đầu nhìn hắn.

“Tưởng Tưởng từ nhỏ cũng rất thân với tôi, sau khi cậu ấy bắt đầu tự bế thì tôi cũng không ở thành phố này, đại khái là nói chuyện với tôi không có áp lực sau này?”

Tôi trầm ngâm một chút, nói: “Tôi cảm thấy đây ngược lại là một cơ hội tốt. Lục tiên sinh, anh bận không? Tôi hi vọng anh có thể thường xuyên tới thăm Tưởng Tưởng phối hợp với trị liệu của tôi.”

“Nhất định rồi. Còn có gì cần phối hợp không?” Lục Niệm trả lời rất nghiêm túc, suy nghĩ một chút, mới hỏi, “Chẳng hạn như nguyên bộ mèo máy?”

Tôi vui vẻ: “Cái này không cần, tôi là fan mèo máy, trong nhà có nguyên bộ.”

Đang nói, tôi bỗng nhiên nghe thấy phía sau có tiếng còi ô tô. Mịa, tên nào sinh con không lỗ mà dám tuýt còi ở cổng Tứ Viện, không muốn sống sao. Vừa quay đầu lại, xe Mạnh Tiểu Viên đứng trước mặt.

… Dù sao hắn cũng không sinh đươc con. Tôi yên lặng lầu bầu, quay đầu nói với Lục Niệm: “Bạn của tôi. Lục tiên sinh còn việc gì không? Không còn thì tôi đi trước đây.”

Lục Niệm lấy hộp danh thiếp ra, rút một tấm cho tôi: “Không quấy rầy bác sĩ Lê nữa, đây là danh thiếp của tôi, có việc hãy gọi cho tôi.”

Tôi gật đầu, nhận lấy danh thiếp chưa nhìn đã nhét vào trong túi. Quay đầu kéo cửa, lên xe Mạnh Tiểu Viên. Cả đêm chưa ngủ, sáng sớm lại gặp phải chuyện thế này, người ngợm thân tâm đều mệt mỏi, tôi mặc kệ Mạnh Tiểu Viên, tựa trên cửa sổ xe, hắn cũng không nói gì, yên lặng lái xe.

Im lặng hồi lâu tôi rốt cục nhịn không được, tức giận nói: “Buổi chiều cậu không cần đi làm sao, lái xe đi xa như vậy tới đây… Kể xem cậu đi đâu nào.”

Mạnh Tiểu Viên vẫn không nói chuyện, nhưng đỗ xe ven đường, bỗng nhiên đưa tay túm thắt lưng tôi, kéo tôi qua rồi bắt đầu gặm cắn.

“A… Cậu…” Tôi nhất thời không phản ứng được lại, nhìn cái tay xấu thói đã bắt đầu không thành thật mới đẩy hắn ra, “Mịa! Mạnh Tiểu Viên cậu làm sao thế!”

“Bà xã của anh anh hôn một cái thì làm sao làm sao làm sao!” Hắn thế mà cũng nổi giận, “Em vừa làm gì mà cười hiền lành với cái tên kia thế! Gần đây em cũng không cười với anh như vậy!”

Tôi sửng sốt hồi lâu, bỗng nhiên bật cười, trời biết Mạnh Tiểu Viên chính là có năng lực này, dù tôi đang giận kinh người hắn cũng có thể chọc tôi cười: “Đó là người nhà bệnh nhân, anh ăn giấm gì chứ.”

Mạnh Tiểu Viên mếu máo không nói lời nào, dáng vẻ cực kỳ tủi thân. Tôi đẩy đầu hắn ra: “Anh thôi đi, ngần này tuổi rồi còn giả vờ dễ thương. Nói đi, giữa trưa chạy tới đây làm gì?” Nói xong mới ý thức được sáng sớm tôi không phải còn giận dỗi hắn sao? Được rồi, trông cái dáng nàng dâu của hắn kìa, còn trở nên không được tự nhiên thì đúng là gặp quỷ rồi.

Mạnh Tiểu Viên cố gắng ra dáng nghiêm túc: “Anh thấy hai chúng ta nên nói chuyện.”

Tôi nhìn hắn một cái. Tên này… Thực ra có đôi khi cũng rất nhạy cảm. Lòng có phiền muộn, tôi dựa lưng vào ghế: “Vậy nói đi.”

“Anh cảm thấy đôi ta gần đây có vấn đề.” Hắn cố gắng sắp xếp từ ngữ.

“Vấn đề gì?”

“Chính là… Ai em đừng hỏi như lão Phật gia thế chứ! Chính là vấn đề này! Em không cảm thấy đôi ta gần đây rất kỳ quái sao? Em không còn hay cười với anh, lúc nhìn anh làm anh thấy em đang nhìn người xa lạ, anh biết lòng em có vấn đề, nhưng em lại không nói với anh, kết quả trong lòng anh cũng có chuyện, cũng không dám nói cho em nghe… Những việc này đều không quan trọng, quan trọng là… Aizz anh sao nói không rõ thế nhỉ…” Mạnh Tiểu Viên bới tóc như phát điên, “Còn nữa, anh nói thật với em, về tiểu tác gia của cuốn sách mà anh mang về ấy, đã tới đài làm chương trình, gần đây hắn đang… dây dưa anh. Anh xin thề với trời anh tuyệt đối không hề có ý gì trong đầu, nhưng mỗi lần hắn đối tốt với anh lại nhớ tới em, nghĩ nếu như Hải Đường nhà mình cũng có thể đối với mình như vậy thì tốt rồi… Gần đây, gần đây anh không biết là bị làm sao, đặc biệt yếu đuối, đặc biệt muốn có người tốt với mình dịu dàng với mình. Nhưng em luôn lạnh mặt, anh ở đây, ở đây đặc biệt khó chịu.”

Tôi ngồi ở bên này nhìn hắn bên kia chỉ vào ngực, cảm thấy ngực mình cũng nhoi nhói. Mạnh Tiểu Viên ơi Mạnh Tiểu Viên, anh thật đúng là khắc tinh của đời tôi. Anh nói sao lại có người như vậy, thẳng thắn thành khẩn đối mặt với sinh hoạt của mình như vậy chứ. Anh nói sao lại có một người, làm tôi nghĩ rời khỏi hắn mới là tốt với hắn, nhưng rời khỏi hắn rồi, tôi lại sống không được.

Tôi đưa tay đi sờ mặt hắn, sau đó kéo áo hắn túm qua, ngậm lấy môi hắn, sau đó nữa bắt đầu dùng đầu lưỡi tìm đầu lưỡi hắn. Hắn sửng sốt lâu, mới nhớ tới việc ôm thắt lưng tôi bắt đầu hôn lại, liều mạng mút miệng và đầu lưỡi tôi, tôi thấy toàn bộ khoang miệng đều sắp tê dại.

Dây dưa nửa ngày, đôi bên môi lưỡi rốt cục tách ra, bên tai bên gáy đôi bên đều thở dốc. Tôi ôm cổ hắn, nhẹ nhàng ngậm vành tai hắn, mài tí răng, thấp giọng nói: “Tiểu Viên, tôi yêu anh.”

Mạnh Tiểu Viên thoáng cái đã không trụ được, tôi có thể cảm thấy vật giữa háng hắn ngóc dậy. Hắn nhìn tôi cầu xin: “Hải Đường Hải Đường, chiều không đi làm được không? Chúng mình về nhà được không?”

Tôi xấu xa liếm hầu kết của hắn, nhìn hắn run rẩy, lúc này mới gật đầu. Thế là xe cấp tốc khởi động, tôi phỏng chừng dọc con đường này chắc chắn cũng bị vô số cảnh sát điện tử thu vào rồi.

Tôi lại tựa lên cửa sổ xe, sững sờ nhìn ngoài cửa sổ. Lê Hải Đường à Lê Hải Đường, mày thật TMD không ra gì, có người yêu mày đào tim móc phổi như thế đối với mày mà mày còn cất giấu.

Mạnh Tiểu Viên là một người giản đơn trực tiếp, hắn chỉ cần có người tốt với hắn, có người yêu, là có thể giao toàn bộ của mình cho người kia. Nhưng đã nhiều năm như vậy rồi, Lê Hải Đường có đối tốt với hắn, cũng sẽ không thẳng thắn, sẽ nói “Tôi yêu anh”, nhưng vĩnh viễn không nói nên lời “Tôi nhớ anh.”

Tôi là một tên ‘băng trong giếng sâu’ quật cường như thế, cố giữ thứ gì đây, đến cả bản thân cũng không biết là thứ gì. Hiểu rằng mình muốn nhiều lắm, lại không biết rốt cục mình muốn cái gì.

Cảnh sắc ngoài cửa sổ lùi nhanh về phía sau, tôi cảm thấy cái hốc trong lòng tôi, càng lúc càng lớn.

><><><




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tia, lanna
Có bài mới 29.04.2016, 17:07
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Bài viết: 11164
Được thanks: 13138 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Năm Thứ 7 Của Hai Vợ Chồng - Sắc Dữ Thủy - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10: Mạnh tiểu viên…
  

Quan hệ giữa tôi và Lê Hải Đưỡng bỗng nhiên trở nên rất kỳ diệu.

Đúng vậy, là kỳ diệu, tuy rằng tôi không biết vì sao lại biến thành như vậy, mặc dù tôi luôn rất khó cảm nhận được những chỗ tinh tế, thế nhưng tôi có thể cảm nhận được thay đổi trong quan hệ giữa tôi và hắn. Tôi không biết sự thay đổi ấy có ý nghĩa gì, chỉ thấy trong lòng sâu thẳm thôi.

Hôm đó, tôi tới bệnh viện tìm hắn, sau đó, tôi và hắn về nhà, làm ~ tình, sau đó cũng tương đối không có gì để nói. Là tương đối nhé, tôi đã nói hết chuyện của mình, còn hắn không đáp lại tôi. Hắn giống như trước đây, chỉ là nói hắn yêu tôi, nhưng tôi đã dần không cảm giác được tình yêu, dần dà chính là có lệ. Tôi tình nguyện hắn mắng tôi, cũng không phải cười như vậy, nói, tôi yêu anh. Yêu sao, thực sự là yêu sao.

Tôi không muốn suy nghĩ, càng nghĩ tôi càng thấy bất an. Đây là một loại cảm giác không kiên định, thật giống như là tôi đã chuẩn bị tất cả muốn sống với hắn cả đời, còn hắn lại định bỏ đi. Trước khi bỏ đi, để trấn an lòng người, giả vờ yêu thương, ngầm làm tốt tất cả dự định, chỉ chờ khi tôi sơ suất là sẽ đi thẳng.

Thế nhưng, tôi và hắn đã ở bên nhau 7 năm rồi, 7 năm tròn, tôi đã coi tình yêu giữa tôi và hắn thành tình thân, tôi đã coi giữa tôi và hắn…

Giao lộ trước mặt đúng lúc đèn đỏ, không biết thế nào, gần đây giao thông càng ngày càng tắc, đã sắp tới 9h rồi, tôi vẫn còn ở chỗ cách đài phát thanh bốn giao lộ, lại tránh không được đến muộn. Lấy một gói thuốc lá ra từ trong hộp, rút một điếu ngậm trong miệng, sau đó lấy ra di động gọi lãnh đạo một cuộc, nói kẹt xe, có khả năng sẽ tới muộn. Sau đó si ngốc nhìn đèn đỏ chuyển xanh, đèn xanh chuyển vàng lại sang đỏ, đoàn xa vẫn không nhúc nhích.

Sau đó di động rung rung, điện báo là tên của Thái Thiếu Điền, chần chờ một lát, tôi ấn phím nghe, sau đó nghe tiếng Thái Thiếu Điền rì rà rì rầm: “Tiểu Viên cậu đến đài chưa? Tới rồi xin lãnh đạo nghỉ cho tôi, tôi bị tắc đường.”

“Tôi đang ở trên đường.” Nhìn đèn đỏ đằng trước lại chuyển xanh, nhưng đoàn xe vẫn không nhúc nhích, nóng nảy vỗ xuống tay lái, sau đó nghe thấy giọng kinh ngạc của Thái Thiếu Điền: “Cậu ở trên đường? Móa móa, hôm nay rốt cục là vì sao mà kẹt xe, tôi tháng này đã muộn 3 lần rồi, muộn nữa là thì coi như là bỏ bê công việc bị trừ tiền đấy.”

“Không biết.” Tôi nói, “Cứ như vậy đi, tôi cúp máy đây.” Mặc kệ Thái Thiếu Điền còn muốn nói gì, ấn cúp máy, sau đó ném di động vào túi, mặc nó rung thế nào.

Chín giờ rưỡi, tới đài phát thanh, bắt đầu ghi chương trình.

Buổi trưa bị lãnh đạo kéo đi nói chuyện, về chuyện bạn nghe đài gửi thư cho chương trình gần đây, nói xong cũng đã là 1h, không muốn đi ra ngoài, gọi luôn người mang một suất combo tới.

Nửa giờ sau, suất combo đã đưa tới, một mình một suất combo ngồi trong góc phòng ăn rôm rốp, ăn xong là đúng 2h, sờ cái bụng căng tròn, vứt rác đi, sau đó nghe thấy đồng nghiệp đề nghị nói tan ca đi hát karaoke đi! Không cần nghĩ ngợi tiến lên bày tỏ tôi muốn đi cùng, sau đó bị khinh bỉ nói Tiểu Viên à cậu không biết hát thì thôi đi cũng đứng tới phá đám à. Thế là đau lòng biểu thị các cậu đi đi đi đi tôi không đi nữa, sau đó nhìn giờ tiếp tục đi ghi tiết mục.

Sau đó, rất nhanh đã tới giờ tan tầm.

Lúc sắp tan tầm, Thái Thiếu Điền hỏi: “Tiểu Viên à, cậu không đi hát karaoke thật à?”

Tôi suy nghĩ một chút, lắc đầu: “Aizz, không muốn đi.”

“Buổi trưa mọi người đùa thôi, cậu đừng coi là thật.” Thái Thiếu Điền nói.

“Ai coi là thật, tôi có việc mà, lần sau đi phá đám làm các cậu ai cũng không hát được, hừ hừ!”

“Được, vậy chúng tôi đi đây.” Thái Thiếu Điền vỗ vai tôi, xoay người cùng về với đồng nghiệp khác.

Tôi đứng trước bàn làm việc dọn dẹp mãi, đã sắp dọn hết cả chiếc bàn rồi, nhìn sắc trời cũng tối sầm, sau đó lề mà lề mề đi ra ngoài, lề mề lái xe về nhà. Trên đường, vẫn tắc đường như cũ.

Lúc về đến nhà đã 8h tròn, Hải Đường còn chưa về.

Chậm chạp lấy di động ra xem, có một tin nhắn, nói tối hắn phải trực ban không về. Vì thế đi vào bếp nấu mì, trước đổ nước, chờ nước sôi thì lại cho hai quả trứng gà, sau đó nhìn chằm chằm nước và mì cùng sôi, bốc lớp khói màu trắng, lòng trắng trứng gà nổi một cái bong bóng thật to, sau đó lại xẹp xuống, cuối cùng hương mì sôi từ từ lan ra đầy phòng, kêu phù phù trong nồi.

Thấy thế tôi vội tắt bếp đi, lại nhìn nồi mì ấy, không có hứng muốn ăn. Thế là dứt khoát gọi đồ ăn ngoài tới, một suất combo. Lúc chờ đồ ăn ngoài, tôi ghé lên sô pha xem đĩa phim, không biết là bộ phim quay năm nào của Trần Dịch Tấn, trên màn hình, Trần Dịch Tấn đang cất cao tiếng hát:

Để tôi làm rác rưởi

Quyến luyến em mãi

Từ khi đắm chìm đến khi nảy mầm lại

Tình yêu giống như rác rưởi

Hài cốt mặc dù sẽ mục nát

Trong sân nhà cuối cùng cũng nở đầy hoa

Bị thế giới vứt bỏ không đáng sợ

Thích em có khi còn đáng sợ hơn

Đành phải tiếp tục lo âu

Không cần hoàn mỹ quá mức

Vui vẻ quá làm sao ngăn trở

Tàn nhẫn không tốt sao (*)

(*) bài hát Rác rưởi [垃圾] của Trần Dịch Tấn
Nghe mà thấy rầu rĩ, đứng dậy đi đổi đĩa, tìm ‘Đông Thành Tây Tựu’(*) xem Đoàn Vương gia và Hoàng Dược Sư hát đoạn Song Phi Yến, nghe Hoàng Dược Sư hát:

(*) là một bộ phim hiện đại siêu hài, không phải làm lại cũng không phải tập tiếp theo của phiên bản năm 93. Phim kể về hàng vạn năm trước, 8 thiên thần nội đấu liên miên, bị rớt xuống nhân gian. Hàng tỉ năm sau, họ cực khổ nơi trần thế, học được cách đoàn kết, tạo phúc cho thế nhân, cuối cùng rửa sạch tội nghiệt. Phim có sự tham gia của rất nhiều diễn viên nổi tiếng nhưng chỉ có thể được xem là một bộ phim giải trí đơn thuần không hơn không kém.



… …

… … … (đoạn nhạc này mình chịu thôi, mình xin trích cuối bài, để bạn nào có hứng thì làm chứ mình ko kham được “…”)

Sau đó thấy hắn nói với Đoàn Vương gia: ta yêu ngươi, ta yêu ngươi…

Sau đó tôi nghĩ tới hôm nay, Hải Đường nhà tôi nói với tôi, tôi yêu anh, tôi yêu anh, tôi yêu anh…

Sau đó chuông cửa vang lên, đồ ăn ngoài đã đưa đến, suất combo của KFC.

Sau đó tôi ôm suất combo ấy tiếp tục xem phim, thấy trong đó cuối cùng Chu Bá Thông và Vương Trùng Dương đứng bên nhau, sau đó là kết cục vui vẻ, happy ending.

Sau đó phim tiếp tục tua lại từ đầu, xem ban đầu Âu Dương Phong uy phong bát diện chạy ào vào vương cung của Kim Luân quốc vương chém giết khắp nơi, xem Vô Lượng thần công của tam công chúa gà mờ lần lượt vô tác dụng, lại xem Đoàn Vương gia chấp nhất tìm người trong lòng của hắn…

Tôi gặm hamburger, gặm rồi gặm, bỗng nhiên thấy mắt cay cay, liền dứt khoát ném suất combo nhắm mắt lại, rồi gục trên sô pha, chôn đầu trong gối ôm, cái gì cũng không muốn nghe, cái gì cũng không muốn thấy.

Tôi không biết tôi tìm cái gì, có phải có thể được đền bù mong muốn.

Tôi không biết người tôi yêu, hắn có muốn cùng tôi bạch đầu giai lão.

Tôi chẳng biết gì, mà mọi người luôn nói, lúc một người không biết gì là lúc hạnh phúc nhất, vậy có phải bây giờ tôi rất gần với hạnh phúc, cũng sắp nắm bắt được hạnh phúc trong tay không?

><><><><


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Có bài mới 29.04.2016, 17:08
Hình đại diện của thành viên
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
Miss được yêu thích diễn đàn Lê Quý Đôn 2018
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Bài viết: 11164
Được thanks: 13138 lần
Điểm: 10.81
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện Đại - Đam Mỹ] Năm Thứ 7 Của Hai Vợ Chồng - Sắc Dữ Thủy - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 11: Lê hải đường…
  

Đồng nghiệp kỷ niệm kết hôn 1 năm muốn mang bà xã đi lãng mạn một đêm, nhờ tôi trực ban hộ. Hắn tân hôn chẳng qua mới một năm, tôi thấy vẻ ngốc vì hạnh phúc của hắn, suýt thì phủi tay về nhà.

Thực ra cũng chỉ là giận chó đánh mèo thôi. Bản thân không vui, liền không muốn người khác được hài lòng. Bản thân khổ sở, liền cũng muốn người khác khổ sở theo. Con người đều là những cái chai muôn hình muôn vẻ, luôn luôn không thể chịu được cảnh nước trong chai người khác đầy hơn chai mình.

Gửi cho Tiểu Viên một tin nhắn nói tôi trực ca đêm, hắn không gửi tin lại, không biết có phát hiện chưa, nhưng thấy cũng không gửi tin lại đâu.

Trực đêm là một chuyện rất nhàm chán. Đọc sách nghe nhạc lướt web, buồn chán đến lúc không thể khống chế được thế là lại miên man suy nghĩ. Tôi bắt đầu nghĩ tới gần đây Mạnh Tiểu Viên cũng rất bận, hôm nay có phải cũng tăng ca không, tôi bắt đầu nghĩ nếu như không phải thì bây giờ hắn ở nhà đang làm gì, một mình ở nhà chắc chắn buổi tối lười làm cơm ăn sẽ không phải lại gọi combo về ăn chứ, nghĩ tới con cú mèo kia một mình ở nhà ngủ không được nhất định sẽ buồn chán đi. Nhưng nếu tôi về rồi, hắn có tán chuyện với tôi không.

Tôi bắt đầu nghĩ lúc chúng tôi vừa mới sống chung là thế nào nhỉ. Khi đó hai người hận không thể lúc nào cũng thời thời khắc khắc dính vào với nhau, mỗi tối đều cùng nhau xem một đĩa phim. Để thống nhất gu khác biệt, hai người giao ước thứ hai xem phim kinh dị, thứ ba xem phim văn nghệ, thứ tư xem phim thương mại, thứ năm xem phim hài, thứ sáu xem phim khoa học viễn tưởng, thứ bảy xem phim hoạt hình. Nhưng số ngày trong tuần luôn là số lẻ, hai chúng ta ai cũng không chịu buông quyền lựa chọn phim vào chủ nhật, cuối cùng đành phải tự thỏa hiệp lùi một bước, chủ nhật xem GV. Khi đó xem rất nhiều bộ phim, tôi căn bản không nhớ rõ tên, bởi vì bình thường xem, cứ xem là hai người bắt đầu tâm viên ý mã, vành tai và tóc mai chạm nhau,… .

Mạnh Tiểu Viên Mạnh Tiểu Viên Mạnh Tiểu Viên, trong lòng đều là hắn, trong đầu cũng đều là hắn. Thế nhưng ở trước mặt hắn, tôi lại chẳng nói thành lời điều gì cả. Tôi chỉ nói đi nói lại: “Tôi yêu anh.” Nhưng ngay chính tôi cũng thấy mệt mỏi.

Lúc trời hưng hửng sáng, tôi giao ban, mặt mày mệt mỏi thu dọn đồ đạc về nhà. Xe bus sớm quá nên không có, tôi vẫn đạp xe. Mỗi lần trực xong ca đêm đạp xe về nhà tôi đều rất hận, trời biết một đêm không ngủ toàn thân cứng đơ còn phải đạp xe đường xa như vậy là chuyện dằn vặt con người ta nhường nào, nhất là vào mùa đông. Nhưng tôi cũng biết không thể trách Mạnh Tiểu Viên. Không mua xe là tôi nói, thích đạp xe đạp cũng là tôi nói, mà tôi chưa từng nói với hắn lần nào về việc trực đêm xong đạp xe về nhà sẽ mệt chết đi mệt chết đi mệt chết đi, rất muốn khóc rất muốn khóc rất muốn khóc.

Mạnh Tiểu Viên là một động vật dùng thân thể đi ghi nhớ, khó chịu hắn đã trải qua, hắn sẽ luôn suy bụng ta ra bụng người thăm hỏi ân cần người ta trước, nhưng chuyện hắn chưa trải qua, hắn vĩnh viễn không thể tưởng tượng ra nổi. Hắn tăng ca tôi chưa bao giờ tới đón hắn, một mình lái xe về cũng không có trở ngại gì, cho nên hắn cũng cho là tôi cũng như vậy. Thực ra tôi hoàn toàn là tự làm tự chịu, ngay cả bản thân tôi cũng rõ chỉ cần tôi nói hắn sẽ lập tức lái xe đến, còn cho tôi những cái ôm và vẻ mặt đại cẩu áy náy lắc đuôi với tôi, nhưng tôi vẫn chưa hề mở lời lần nào. Thực MD có bệnh.

Lúc về đến nhà trời đã tảng sáng. Trời thu khí trời cũng không lạnh lắm, nhưng một đường đạp xe về, vẫn cảm thấy cả người cứng ngắc khó chịu, lại cả đêm không ngủ, trong đầu ong ong ong ong cực kỳ tỉnh táo nhưng lại không có sức đâu để nghĩ ngợi bất kỳ chuyện gì. Vừa vào cửa tôi đã thấy TV vẫn sáng, còn Mạnh Tiểu Viên ngay cả chăn cũng không đắp, nằm trên sô pha ngủ rất say.

Tôi thở dài, đi vào phong khách, trong TV đang chiếu bộ phim ‘Đông Thành Tây Tựu’, trên bàn trà đặt một suất combo chưa ăn hết. Tôi đứng sững một hồi, tắt TV đi, thu dọn rác, sau đó ôm chăn gối ra đắp lên cho Mạnh Tiểu Viên, sau đó quỳ gối trước sô pha nhìn hắn ngủ như một đứa trẻ.

Trong bảy năm, tôi muốn chia tay anh không biết bao nhiêu lần, nhưng ngay cả một lần quyết tâm thu dọn hành lý cũng không có.

Tôi là một người có tự tôn rất cao, chưa bao giờ bộc lộ nội tâm với người khác. Bởi vì những uất ức, bất an, khổ sở của tôi không có ngọn nguồn, ngoại trừ chính tôi, bất luận kẻ nào đều chỉ biết nói đó là không ốm mà rên, còn tôi không muốn lấy những ưu tư đó ra cho bất luận kẻ nào khác cười nhạo. Nhưng chỉ có anh là khác, Mạnh Tiểu Viên. Thực ra tôi không muốn chia tay anh chút nào, tôi chỉ là… chỉ hi vọng anh có thể phát hiện những bất an khổ sở, phát hiện tôi muốn chia tay anh. Tôi chỉ muốn anh ôm lấy tôi nói cho tôi biết anh sẽ ở bên cạnh tôi, không cho tôi bỏ đi. Tôi chỉ muốn anh có thể dung túng những ưu tư ấy trong lòng tôi, dù đó chỉ là không ốm mà rên. Tôi vốn không biết tôi muốn cái gì, từng ngày từng ngày ở chung với anh tôi mới phát hiện ra, thế nhưng càng phát hiện, tôi lại càng thấy xấu hổ, càng giấu giếm bản thân. Mà gần đây, đại khái là tôi đã có phần không giấu giếm nổi nữa.

Có người nói đời người là một người lần mò dò dẫm đi về phía trước, bầu bạn chẳng qua là một người khác dìu tay bạn đi về phía trước trong bóng đêm mà thôi. Bản chất con người là cô độc, bởi vì không ai có thể hiểu cảm nhận của một người khác như chính họ cả, cái có thể đòi hỏi, cũng chẳng qua là chút nâng đỡ dìu dắt ấm áp thôi. Là tôi quá tham lam, trước đây chỉ có hai bàn tay trắng, đến khi có rồi lại không cam lòng với chút ấm áp nhỏ nhoi này.

Anh cho tới bây giờ cũng sai, Mạnh Tiểu Viên. Anh là một đứa trẻ, mà tôi ép anh phải lớn, lại quên rằng người tôi yêu thực ra chính là đứa trẻ kia. Xin lỗi, là tôi làm anh nghĩ nhiều, là tôi làm anh bối rối. Yên tâm đi, tôi sẽ khôi phục bình thường. Tự tôn và tự ti của tôi, giấu ở trong lòng là được rồi. Vốn dĩ, hai người, anh và tôi, chỉ cần đôi bên yêu nhau là đủ. Những thứ còn lại, chỉ là bệnh của mình tôi thôi.

Tuy rằng ‘Y giả nan tự y’(*), nhưng tôi sẽ cố hết sức không khiến anh bối rối nữa.

(*) Y giả nan tự y: người thầy thuốc/bác sĩ khó tự chữa cho mình

Tôi cúi đầu hôn một cái lên mắt Mạnh Tiểu Viên, thấp giọng nói: “Mạnh Tiểu Viên, tôi yêu anh.”

Qủa nhiên tất cả nguyên nhân đều do tôi. Tôi thử bắt đầu khôi phục bình thường, Mạnh Tiểu Viên ban đầu hình như còn thấy mơ màng, nhưng rất nhanh đã quen thuộc. Những bất thường mấy ngày nay lập tức tan thành mây khói, sinh hoạt lại đi vào quỹ đạo lần nữa. Tôi làm bác sĩ của tôi, hắn làm chủ bá của hắn, tan tầm về nhà ăn bữa cơm, xem bộ phim, sau đó làm tình. Ngày tháng bình thản nên không thể miêu tả nhiều được, nhưng thực ra có thể ghi lại một số việc quan trọng phong phú hơn trong đó. Tôi tạm thời lấp cái hốc hở một tí là không ốm mà rên hở một tí là muốn càng nhiều đó lại, cảm thấy cuộc sống hình như có thể tiếp tục như vậy cả đời.

Không có gì tốt hơn thế này cả.

Tình trạng trị liệu của Lục Tưởng cũng tốt, đây cũng phải cảm ơn Lục Niệm thường tới giúp đỡ trị liệu, để nét cười của cậu em họ càng ngày càng nhiều hơn. Tôi nhìn nét cười của Lục Tưởng cũng cảm thấy rất vui, làm bác sĩ hạnh phúc nhất thực ra chính là giây phút bệnh nhân khỏe mạnh ấy.

Không có gì tốt hơn thế này cả.

Thường Từ vẫn dáng vẻ ấy, lúc nào cũng đề phòng trợ lý nhà hắn quấy nhiễu tình dục, vitamin uống hết lọ này đến lọ khác, nhưng tôi thấy hắn dần dần bước trên con đường cong rồi. Có một ngày chủ nhật chúng tôi tụ họp lại, Mạnh Tiểu Viên, tôi, Thường Từ và cả Thái Thiếu Điền. Thường Từ không ngừng nói trợ lý của hắn thế nào ra sao, làm Thái Thiếu Điền thở dài nói làm một thẳng nam ngồi ở bàn này đúng là sức ép lớn quá, làm Thường Từ lại uống không ít vitamin. Mạnh Tiểu Viên cười ha ha.

Không có gì tốt hơn thế này cả.

Tôi bắt đầu cố hết sức dịu dàng với Mạnh Tiểu Viên. Mạnh Tiểu Viên được chiều mà sợ, thậm chí còn hỏi tôi có phải bị sốt rồi không, nhưng hiển nhiên hắn rất thích thế này. Thực ra tôi chỉ là muốn bồi thường cho những khổ sở của quãng thời gian trước đây. Thời tiết càng ngày càng lạnh dần, mùa đông tới rồi, nhưng mỗi sáng sớm ôm nhau tỉnh lại với Mạnh Tiểu Viên cũng thấy rất ấm áp, tuy rằng chuyện này thường xuyên làm sáng sớm chúng tôi tái chiến một hồi rồi đôi tôi đồng thời đến muộn. Nhưng giờ chị Lý cũng lười mắng tôi.

Không có gì tốt hơn thế này cả.

Tôi cảm thấy cuộc sống rất trọn vẹn, Thường Từ lại nói tôi gần đây có chút kỳ lạ. Tôi mặc kệ hắn.

Không có gì tốt hơn thế này cả.

><><><><


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: lanna
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 30 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: onthanh và 79 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 486 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: nuhoangtuyet8393 vừa đặt giá 461 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 438 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 300 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 328 điểm để mua Nữ hoàng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 416 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.