Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Trùng sinh] Mạt thế trùng sinh chi vật hy sinh phản kích - Nhữ Phu Nhân
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=389611
Trang 53/95

Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 12:51 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


157: Thăm hỏi, cụ già trên giường bệnh
  

Tiêu Tử Lăng lấy lại bình tĩnh, lúc này mới ngẩng đầu nhìn về phía chủ sạp, chủ sạp hoá trang không khác biệt bao nhiêu với người khác, che kín kín kẽ kẽ nhìn không ra diện mạo với tuổi tác, cũng không biết có phải sư phụ mình hay không. Trong lòng Tiêu Tử Lăng trăm chuyển nghìn hồi, ngược lại không biết mở miệng thế nào.

Chủ sạp nhìn ra Tiêu Tử Lăng rất thích thanh kiếm kia, vì vậy hắn thấp giọng hô: “Vị khách này, thanh kiếm này rất không tồi, chém tang thi cũng rất dễ.” Khi nói đến dễ dường như có chút không đủ lòng tin, thanh âm cũng gần như thấp không thể nghe thấy.

Thanh âm trẻ tuổi của chủ sạp khiến cho Tiêu Tử Lăng sửng sốt, phải biết rằng sư phụ của cậu là một cụ già đã qua sáu mươi.

Tiêu Tử Lăng ấn xuống nghi vấn đầy bụng, cầm lấy thanh kiếm kia, hơi hơi rút ra một đoạn từ trong vỏ kiếm, quả nhiên kết cấu bằng thép rất thô ráp, đây cũng là nguyên nhân thanh niên kia nói chuyện không đủ lòng tin, bởi vì đây là một thanh kiếm chưa được mài, trên thân kiếm đều là mấy hạt thô thô, người sáng suốt vừa nhìn đã biết đây là thanh kiếm dùng để trưng bày, chặt rau cải cũng còn không được nữa là.

Bất quá Tiêu Tử Lăng lại biết đây chỉ là sự che giấu của thanh bảo kiếm này, lưỡi kiếm chân chính còn ở tầng dưới, đây cũng là chân tướng sau khi sư phụ giao cho cậu mới được cho biết. Trước đây sư phụ chính là dựa vào sự che giấu này mới bảo hộ được thanh bảo kiếm tổ truyền này. Chẳng qua không biết vì sao thanh bảo kiếm mà sư phụ yêu như tánh mạng này sẽ xuất hiện ở sạp hàng?

“Đổi thế nào?” Tiêu Tử Lăng nhàn nhạt hỏi. Tuy rằng không biết đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng thanh kiếm này phải đổi tới tay trước, nếu không cẩn thận thất lạc, đối với cậu với sư phụ đều là một loại tiếc nuối.

Lời nói của Tiêu Tử Lăng rõ ràng khiến cho chủ sạp kinh hỉ vô cùng, hắn ngẩng mạnh đầu, hấp tấp nói: “Chỉ cần là đồ ăn, cái gì cũng được, lượng của hai ba bao mì ăn liền, so sánh một chút rồi đưa cho tôi.” Bởi vì ngẩng đầu, cằm của hắn lộ ra. Dưới ngọn đèn u ám, có thể thấy được có một chút chòm râu, tuy rằng màu da ngăm đen, nhưng liếc mắt một cái đã nhìn ra được đây quả nhiên là một người trẻ tuổi.

Tiêu Tử Lăng có chút thất vọng, vốn tưởng rằng có thể gặp mặt sư phụ, lại không ngờ bày sạp không phải bản nhân sư phụ, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì hay sao? Cậu ấn xuống tâm tình thất lạc, ngẩng đầu nhìn về phía Sở Chích Thiên đứng ở một bên.

Sở Chích Thiên ngầm hiểu, lập tức móc ra ba bao bánh bích quy áp súc từ trong túi tiền đưa qua.

Động tác của chủ sạp rất nhanh, nhanh chóng bỏ ba bao bánh bích quy kia vào túi trước ngực. Một bên còn khẩn trương nhìn nhìn xung quanh, thấy giao dịch của bọn họ tuyệt không dẫn tới người bên ngoài chú ý, lúc này mới quay đầu lại nói với Tiêu Tử Lăng: “Em gái, thanh kiếm này chính là của em.”

Em gái? Tiêu Tử Lăng vừa nghe xưng hô này trực tiếp sửng sốt, đây là tình hình gì? Cậu hồ nghi nhìn về phía chủ sạp. Phải biết rằng cậu mặc là một thân nam trang, hơn nữa ngôn hành cử chỉ của cậu tuyệt không có nửa điểm ẻo lả, không biết chủ sạp này nhìn ra từ phương diện nào cậu giống nữ sinh? Hơn nữa khẩu khí khẳng định như thế?

Sở Chích Thiên bên cạnh nghe vậy cũng sửng sốt, đột nhiên ánh mắt chợt lóe, dường như hiểu rõ gì đó, vì vậy vội vã cúi người xuống, tựa ở bên tai Tiêu Tử Lăng nhắc nhở: “Hẳn là kỹ năng của Tiểu Mao.”

Tiêu Tử Lăng phản ứng lại, dường như khi bọn họ vào căn cứ, Tiểu Mao đã thi triển kỹ năng Âm Chi Ảo Ảnh của nó. Chẳng lẽ khi nó chế tạo ảo thuật, đắp nặn mình thành con gái?

Phắc, tên nhóc đó, vậy mà hạ ám chiêu cho cậu. Tiêu Tử Lăng phát hỏa, cho rằng đây là Tiểu Mao đang trả thù, vì vậy quyết định về sau giảm phân nửa lượng cơm ăn cho Tiểu Mao.

Mèo Tiểu Mao trong túi của Sở Chích Thiên nếu như biết quyết định của Tiêu Tử Lăng, khẳng định sẽ khóc không ra nước mắt. Phải biết rằng lúc đó nó thi triển ảo thuật cỡ lớn, là phải để cho chủ nhân nhà nó quyết định nội dung, chủ nhân nhà mình huyễn tưởng Tiêu Tử Lăng thành nữ, nó có biện pháp nào a.

Được rồi, Tiểu Mao không biết nói chỉ có thể đeo cái nồi đen thay chủ nhân của nó, cố mà nhận chuyện này.

Tiêu Tử Lăng hít sâu một hơi, cuối cùng cũng nuốt xuống vụ thiệt thòi này, cậu hung hăng nhìn chằm chằm Sở Chích Thiên chủ nhân của Tiểu Mao một cái, kêu anh lấy hai bao bánh bích quy áp súc nữa ra, sau đó mới nói với chủ sạp: “Như vậy đi, chúng ta làm một giao dịch, chỉ cần anh nói ra nguyên chủ của thanh kiếm này ở đâu, tôi có thể cho anh hai bao nữa.”

Nói xong, cậu tra kiếm trở vào bao, ca một tiếng nhẹ nhàng, để cho chủ sạp đang trong ngơ ngẩn vì lời nói của Tiêu Tử Lăng thanh tỉnh lại. Hắn quấn quýt đầy mặt, không biết có nên tiếp nhận giao dịch này hay không, thức ăn quá hấp dẫn người, nhưng hắn không rõ nếu như tiết lộ tin tức, có thể bất lợi đối với người nọ hay không.

“Yên tâm, bởi vì thanh kiếm này vốn là thuộc về sư phụ tôi, vì vậy tôi mới đổi lấy, bằng không, dựa vào thanh kiếm rách này tôi sẽ dùng thức ăn trân quý như vậy để đổi sao? Tôi cũng không phải ăn no rửng mỡ.” Tiêu Tử Lăng nhếch mi xem thường nói.

Lời nói không chút khách khí của Tiêu Tử Lăng ngược lại để cho chủ sạp kia bỏ đi lo lắng, hắn nghĩ nghĩ cũng đũng, người nọ cũng không có gì đáng giá để thiếu nữ đáng yêu trước mắt này mưu đồ, vì vậy nhè nhẹ thở dài một hơi nói: “Hóa ra hai người quen vị lão tiên sinh kia a, ông ấy thực sự là đáng thương, hiện tại đã có chút thần trí không rõ, đang nằm ở chỗ chúng tôi, những thứ trên sạp này kỳ thực đều là của ông ấy, chẳng qua. . .”

Hắn lắc lắc đầu, dường như có điều thương xót đối với cảnh ngộ của cụ già, “Cứ tiếp tục như thế, lão tiên sinh cũng không có đồ ăn, vì vậy tôi liền giúp ông ấy đi bày sạp, hy vọng đổi chút đồ ăn, để cho ông ấy sống sót.”

Tiêu Tử Lăng vừa nghe sư phụ của mình vậy mà biến thành bộ dáng như vậy, trong lòng thập phần lo lắng, vội hỏi: “Vị đại ca này có thể mang chúng tôi đi gặp vị lão tiên sinh đó hay không, nếu thực sự là sư phụ tôi, tôi sẽ đón ông ấy đi chiếu cố.”

Chủ sạp ngược lại là người sảng khoái, hắn vội nói: “Cũng được, bất quá vị lão tiên sinh kia chính là bị tâm bệnh, khụ, ai biểu căn cứ của chúng ta xuất hiện đầu lĩnh như thế chứ, thực sự là làm bậy a.” Sau khi cảm thán một phen, nhìn mặt Tiêu Tử Lăng dường như nghĩ tới cái gì, sắc mặt mạnh biến đổi, cả giận nói với Sở Chích Thiên một bên: “Người làm ông xã nhà cậu, thế nào không làm chút che giấu gì cho bà xã cậu đã mang ra? Chẳng lẽ cậu cũng phải chờ tới khi bà xã bị thủ lĩnh của căn cứ nơi đây cướp đi, mới sẽ hối hận sao?”

Lời răn dạy phủ đầu tới không hề dự liệu của chủ sạp khiến cho Sở Chích Thiên có chút phiền não, đầu mi anh thoáng nhếch, mắt thấy khí thế lãnh liệt tự thân của anh sắp giá lâm, Tiêu Tử Lăng vừa thấy tình hình không ổn nhanh chóng bổ nhào qua, ôm lão đại nhà mình, cười nói với chủ sạp: “Ông xã nhà tôi vốn muốn làm như vậy, bất quá tôi cho rằng chợ đêm ngọn đèn u ám như vậy, hẳn là không có việc gì, vì thế chỉ để như vậy đi ra, vị đại ca này anh cũng không thể trách oan anh ấy a.”

Nói xong, Tiêu Tử Lăng cười ngu nói với Sở Chích Thiên: “Có phải hay không a, ông xã!” Tiêu Tử Lăng kêu xong một tiếng ông xã này thì toàn thân phải nói là nổi hết da gà, thân mình nhỏ nhắn nhịn không được run run lên. Phắc, thực sự là ủy khuất chết cậu rồi, nếu không phải vì muốn biết tung tích của sư phụ, cậu mới sẽ không làm ra bộ dạng cô gái nhỏ này đâu. Bất quá, lúc này không cần suy nghĩ cái khác, trước tiên vuốt thuận lông cho lão đại nhà mình đã, miễn cho ảnh hưởng kế hoạch kế tiếp của cậu.

Ánh mắt Sở Chích Thiên lóe lóe, khí thế vốn sắp tăng vọt, thoáng cái biến mất không còn dấu vết, anh liếc liếc Tiêu Tử Lăng treo trên cánh tay anh một cái, trong ánh mắt có một tia trêu chọc, ý tứ đó là Tiêu Tử Lăng cậu nói sạo cũng quá thành thạo đi.

Ánh mắt khẩn cầu của Tiêu Tử Lăng bay về phía lão đại nhà mình, kêu anh đừng phá tràng diện cậu bày. Được rồi, đống rau chân vịt nhiều đến nỗi có thể lấp cả lão đại anh kia, Sở Chích Thiên cũng thừa nhận không nổi, chỉ có thể bại lui, anh đành phải rũ mắt không nói, cam chịu hết thảy.

Chủ sạp thấy vậy lần nữa lắc đầu, lời nói thấm thía: “Em gái a, em không thể lơ là như vậy, mạt thế này, không giống thời đại bình an. . .”

Tiêu Tử Lăng khôn khéo gật đầu, sau đó nói: “Đã biết, đại ca, về sau tôi sẽ cẩn thận hơn, hiện tại có thể mang chúng tôi đi hay không? Đã lâu không gặp sư phụ, tôi thực sự rất lo lắng.”

Thái độ của Tiêu Tử Lăng thành khẩn không thể nghi ngờ, nụ cười đáng yêu rất có tính lừa dối. Chủ sạp kia cũng thấy ngày hôm nay thu hoạch không tồi, vì vậy liền gật gật đầu, chỉnh lý đồ một chút liền mang hai người Sở Chích Thiên Tiêu Tử Lăng trở về.

Tiêu Tử Lăng vội vội vàng vàng kéo Sở Chích Thiên theo phía sau chủ sạp, Sở Chích Thiên bị túm vừa mới lộ ra ánh mắt bất đắc dĩ, đột nhiên ánh mắt biến đổi, lãnh mang chợt lóe, khóe miệng lặng yên hiện lên một nụ cười lạnh trào phúng.

Rất nhanh bọn họ đã đi tới nơi ở của chủ sạp, chủ sạp ở trong một gian phòng trên tòa cao tầng nào đó, bởi vì thuộc về loại người sống sót bình thường không có thực lực, vì vậy chỉ có thể ở tầng lầu trên hai mươi. Mạt thế không có điện, thang máy không thể dùng, vì vậy chỉ có thể leo thang lầu. Chủ sạp lau một phen mồ hôi, rốt cục đã leo được đến tầng nhà mình ở, đi đến cửa nhà mình, gõ gõ cửa, liền thấy bên trong truyền đến một thanh âm cẩn thận: “Ai?”

“Mẹ, là con.” Chủ sạp hồi đáp. Rất nhanh cửa phòng được mở ra, liền thấy một phụ nữ trung niên đứng ở cửa, vẻ mặt bà khẩn trương nhìn con trai nhà mình, xem xem có phải có vết thương các loại gì hay không, mạt thế ra khỏi cửa, cho dù ở trong căn cứ, cũng nói không chắc có thể sống trở về được hay không, vì thức ăn, có một số người chuyện gì cũng làm được.

Thanh niên đi vào cửa phòng buông vũ khí lạnh trong tay xuống, sau đó an ủi nói: “Mẹ, không có việc gì. Những người này là đến thăm lão tiên sinh, không biết lão tiên sinh thế nào rồi.”

Phụ nữ trung niên nghe thấy lời nói của con trai, vội vã đón bọn họ vào, lúc này mới nói: “Không phải quá tốt, trong lúc ngơ ngơ ngác ngác vẫn luôn nhắc tới cháu gái của ông. Thực sự là đáng thương a, cô bé đó rơi vào ma chưởng của thủ lĩnh, còn có đường sống nào a.” Nói xong ánh mắt bà đỏ đỏ, sau khi mạt thế giáng lâm, hai nhà bọn họ nhân duyên trùng hợp ở cùng nhau, nói như thế nào cũng có chút cảm tình cùng chung hoạn nạn, thấy đối phương như vậy, luôn có chút khổ sở.

Bà lau lau ánh mắt, lúc này mới nghiêm túc nhìn về phía hai người tới chơi, khi thấy Tiêu Tử Lăng thì rõ ràng sửng sốt, đột nhiên tức giận giáo huấn: “Cô nhóc nhà cháu, thế nào một chút che giấu cũng không làm, chẳng lẽ cháu cũng muốn bị thủ lĩnh cướp đi đạp hư sao?”

Tiêu Tử Lăng bị phụ nữ trung niên giáo huấn chỉ có thể âm thầm trợn trắng mắt, Tiểu Mao đáng hận, chọc bao nhiêu phiền phức cho cậu a. Xem ra giảm lượng ăn quá tiện nghi cho nó, mụ nội nó, cậu quyết định cho Tiểu Mao ăn đồ ăn cho mèo. (Thức ăn Tiểu Mao ghét nhất chính là đồ ăn cho mèo, dựa theo cách nói của bản thân Tiểu Mao, đó rõ ràng là để ngược đãi mèo tinh chúng nó)

Chủ sạp kia một bên cởi áo mũ, một bên giải thích: “Mẹ, đừng nói nữa, trước tiên để cho bọn họ đi xem lão tiên sinh đi. Em gái này là học sinh của lão tiên sinh, hai vợ chồng bọn họ là đến thăm lão tiên sinh.”



Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 12:52 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


158: Gia truyền? Để cho Tiểu Thất phát dương quang đại!
  

“Nga, không ngờ các cháu có tâm như thế, mạt thế này, khụ, người như các cháu quá ít. . . Thôi đi, không nói nữa, các cháu theo bác qua đi.” Phụ nữ trung niên trong lúc cảm khái đưa Tiêu Tử Lăng với Sở Chích Thiên đến chỗ lão tiên sinh nghỉ ngơi.

Gian phòng rất nhỏ, bên trong cũng không có gia cụ gì, chỉ có một cái giường nhỏ tạm thời dùng tấm ngăn ngăn ra, một cụ già tóc trắng xoá, tiều tụy đầy mặt, sống tạm hơi tàn nằm ở bên đó.

Tiêu Tử Lăng nhìn thấy màn này, viền mắt thoáng cái đã ươn ướt, cậu chậm rãi đi qua, quỳ xuống, nhẹ nhàng kêu ở bên tai cụ già: “Sư phụ, sư phụ. . .”

Cụ già nghe thanh âm này hơi hơi giương đôi mắt, thấy Tiêu Tử Lăng, nước mắt trong viền mắt dừng không được chảy xuống.

Không phải cụ già đã biết sự tồn tại của Tiêu Tử Lăng, mà thần trí của cụ già vẫn ở trong ngơ ngẩn, tuyệt không chân chính tỉnh táo.

Trong lòng Tiêu Tử Lăng đau xót, hóa ra cậu vẫn tới chậm, khi gặp mặt ở kiếp trước, sư phụ cũng là loại tình huống này, nửa điên nửa tỉnh, khi tỉnh ra ngoài bày sạp đổi chút thức ăn, khi điên căn bản không biết bản thân là ai, chỉ có thể chịu đói. Có đôi khi cậu thấy cụ già này đáng thương, vì vậy có thức ăn liền cho một chút, không ngờ tới sau cùng cụ già thanh tỉnh liền truyền thụ cho cậu bộ kiếm pháp kia, để cho cậu được lợi không ít. . .

Cụ già ngơ ngác nhìn Tiêu Tử Lăng mấy giây, đột nhiên đưa tay xoa xoa đầu cậu nói: “Là Tiểu Lăng sao? Tiểu Lăng của ông đã trở về?”

“Đúng vậy! Sư phụ, là Tiểu Lăng đã trở về.” Tiêu Tử Lăng rơi lệ trả lời. Cậu biết cụ già gọi không phải cậu, ở kiếp trước, cụ già khi điên cũng sẽ dùng động tác như vậy xoa cậu gọi cậu. Cậu biết cụ già kêu chính là người thân ở sâu trong nội tâm ông, nhưng không biết đó tới cùng là ai, chỉ trùng hợp cũng kêu Tiểu Lăng mà thôi.

Đường nhìn của cụ già lướt qua Tiêu Tử Lăng, đột nhiên thấy Sở Chích Thiên đứng ở một bên. Một màn này kích thích ông, ông chỉ vào Sở Chích Thiên kích động nói: “Hắn là ai? Có phải đến cướp Tiểu Lăng hay không? Súc sinh!” Nói xong, ông kéo tay Tiêu Tử Lăng an ủi nói. “Tiểu Lăng, không sợ, mau tránh ra phía sau ông nội, ông nội sẽ che chở cháu. . .”

Lúc này phụ nữ trung niên vội vàng mở miệng an ủi: “Không phải, không phải, thúc à, đây là ông xã của Tiểu Lăng. Là theo Tiểu Lăng đến thăm ông.”

Cụ già nghe xong lời này, dường như đầu óc có chút chuyển không tới, ông lẩm bẩm: “Tiểu Lăng vậy mà đã lập gia đình? Tôi thế nào không biết? Chẳng lẽ tôi ngủ hồ đồ rồi?”

Phụ nữ trung niên cười nói: “Đúng vậy, thúc à, ông ngủ hồ đồ rồi.”

“Không đúng. Không phải có người muốn cướp Tiểu Lăng đi sao? Hắn có phải chính là tên khốn nạn súc sinh đó hay không? Sau đó lừa gạt tôi?” Ấn tượng trước khi bị thương của cụ già thực sự quá sâu, lập tức phẫn nộ phản bác.

“Không phải, sư phụ, anh ấy thật là ông xã của con, chúng con rất ân ái đó.” Tiêu Tử Lăng nhanh chóng đứng lên, đi qua một phen ôm thắt lưng Sở Chích Thiên, tựa đầu lên trên ngực Sở Chích Thiên, một bộ dáng ân ái vô cùng nói với sư phụ của mình.

Tiêu Tử Lăng nói xong, thấy Sở Chích Thiên vậy mà đứng thẳng bất động, chình ình một cái cọc gỗ, tuyệt không phối hợp động tác của cậu, nhịn không được bốc lửa đặt hai tay Sở Chích Thiên lên trên thắt lưng của mình, hai mắt hung ác cảnh cáo lão đại nhà mình ôm sát cho cậu, nếu như để cho sư phụ nhìn ra kẽ hở, tức giận thương tâm, cậu sẽ cho anh đẹp mặt.

Sở Chích Thiên bị đàn em nhà mình uy hiếp, có chút câm nín ôm thắt lưng Tiêu Tử Lăng. Mỗi lần đi ra ngoài, lá gan của đàn em nhà mình cứ tăng tăng tăng lớn lên, trông ánh mắt bức người kia, không biết chuyện còn tưởng rằng anh mới là đàn em. Bất quá Sở Chích Thiên vẫn thỏa mãn yêu cầu của đàn em nhà mình, nếu ôm sát vậy ôm sát đi.

Tiêu Tử Lăng khó chịu xoay xoay thân thể, phắc, khẳng định là lão đại nhà mình trả thù, ôm thế này cũng quá chặt đi, dán quá sát đi. Thấy đôi bích nhân trước mắt, cụ già rốt cục cũng lộ ra vẻ mặt thỏa, ông liên tục nói: “Tốt, tốt, tốt, Tiểu Lăng hạnh phúc vậy thì tốt, cái kia cậu tên là gì.” Cụ già phát hiện ông vậy mà không biết xưng hô của cháu rể.

“Sở Chích Thiên!” Sở Chích Thiên thanh lãnh nói ra tên của anh, một luồng khí thế đánh thẳng vào mặt, lại trong nháy mắt biến mất. Đôi mẹ con kia không chút nào phát hiện, nhưng dù sao cụ già cũng có tu luyện võ thuật, năm giác quan linh mẫn, thoáng cái đã nắm bắt được, vì vậy thoải mái cười to: “Tốt, Sở Chích Thiên, ánh mắt của Tiểu Lăng nhà ta thật tốt, như vậy tôi liền giao Tiểu Lăng cho cậu.” Khi nói đến lời này, ánh mắt vậy mà trong trẻo hơn, không còn có bộ dáng ngơ ngác ban nãy.

Sở Chích Thiên ôm ôm Tiêu Tử Lăng trong lòng, không lên tiếng, chỉ gật gật đầu, nhưng sự kiên định trong ánh mắt rõ ràng truyền đưa cho cụ già.

Cụ già thỏa mãn gật đầu, vừa định nói chút gì đó, lại đột nhiên ho khan lên, ánh mắt vốn trong trẻo lần nữa u ám, ông nhắm mắt lại dưỡng thần một chút, lần nữa mở mắt liền nghiêm túc hỏi: “Các cháu, có con chưa?”.

Tiêu Tử Lăng nghe nói như thế, trán soạt soạt soạt không ngừng tỏa ra mồ hôi lạnh, điều này kêu cậu trả lời thế nào a, việc nói dối này thực sự là càng nói càng thái quá.

Sở Chích Thiên ôm Tiêu Tử Lăng lãnh tĩnh hồi đáp: “Có, đều đã năm tuổi, tên gọi Sở Tiểu Thất.” Tiểu Thất nhóc cứ hi sinh thêm một lần nữa đi.

“Sở Tiểu Thất? Thế nào tùy tiện như thế? Tên này ai đặt a.” Vẻ mặt cụ già có chút không vui, cho rằng tên này đặt quá không có tiêu chuẩn.

Sở Chích Thiên liếc liếc Tiêu Tử Lăng co quắp trong lòng một cái, nhàn nhạt đáp: “Là Tiểu Lăng đặt.”

Cụ già vừa nghe lời này, vẻ mặt hòa ái xuống: “Hóa ra là Tiểu Lăng đặt a. . .”

Tiêu Tử Lăng chỉ có thể gật đầu, trong lòng thầm hận lão đại nhà mình nếu đã nói dối, thì nói dối tới cùng đi, trực tiếp chịu luôn chuyện đặt tên này đi, vì cái răng lại phải nói lời thật bán đứng cậu?

Cụ già mặc niệm mấy lần, hài lòng, ông nói: “Tên này hay, Tiểu Lăng đặt có tiêu chuẩn, có hương vị của kiếm khách.” Nghe vậy Tiêu Tử Lăng thiếu chút nữa ngã quỵ, sư phụ a, độ co dãn tiêu chuẩn tán thành của lão nhân gia ngài cũng quá lớn đi.

Vẻ mặt cụ già trở nên nghiêm túc lên, ông nói với Tiêu Tử Lăng: “Tiểu Lăng, tuyệt học của nhà chúng ta nhất định phải truyền cho Tiểu Thất, phải để cho Tiểu Thất phát dương quang đại kiếm pháp của nhà chúng ta.”

Tiêu Tử Lăng liên tục gật đầu nói: “Được, sư phụ, con nhất định làm được.” Chính bởi vì một câu hứa hẹn này, Tiểu Thất từ đây rơi vào vũng bùn luyện kiếm thống khổ, cả đời cũng trốn không thoát khỏi biển khổ vô biên này.

Sở Tiểu Thất trong phòng xe đang phiu phiu ngủ đột nhiên cảm thấy toàn thân phát lạnh, nó giữa lúc nửa mộng nửa tỉnh dùng sức kéo chăn trên người cuốn bao lại, hoang mang hôm nay thế nào lại lạnh vậy. . . Trong mơ hồ lật thân lần nữa rơi vào trạng thái ngủ say, lúc này nó còn chưa biết “ba mẹ” vô lương của nó đã bán nó đi sạch sành sanh.

Cụ già nhận được câu trả lời thỏa mãn, rốt cục giải quyết xong tâm nguyện, mắt ông đột nhiên bốc lên tinh quang, liều mạng ngẩng đầu hô về phía Tiêu Tử Lăng: “Còn có, các cháu nhanh nhanh chạy đi, nơi đây quá nguy hiểm, đừng quản cụ già còi cọc ông đây.”

“Yên tâm, sư phụ, chúng ta cùng đi.” Tiêu Tử Lăng nghe nói như thế, nhanh chóng nhào tới đầu giường, cậu rơi lệ đầy mặt cầm tay cụ già. Những lời này của cụ lần nữa xúc động tiếng lòng của cậu, trước đây cũng là câu nói này, sư phụ tặng hy vọng sống sót cho cậu, để cho cậu thoát khỏi tuyệt địa kia.

“Không được, ông ở chỗ này rất tốt, lá rụng về cội, lá rụng về cội.” Cụ già dường như không có gì tiếc nuối, ông chậm rãi nhắm mắt lại, ngủ đi.

Tiêu Tử Lăng thấy cụ nhắm mắt, trong lòng cả kinh, ngón tay vội vã dò xét dưới mũi cụ, phát hiện còn có hơi thở, lúc này mới yên lòng. Cậu thấy cụ già đã ngủ say, liền lặng lẽ cùng mọi người rời khỏi gian phòng, về lại bên ngoài.

Lúc này phụ nữ trung niên mới nhất nhất nói cho bọn họ chuyện của cụ già đã xảy ra thời gian trước, hóa ra cụ già có một cháu gái kêu Hồng Hiểu Lâm, vài ngày trước đó thân thể cụ già hơi cảm thấy không thoải mái, vì vậy cháu gái ông liền thay ông đi bày sạp, không ngờ bị lũ chó săn của thủ lĩnh căn cứ phát hiện, mới về đến nhà liền xông vào cướp cô gái đi, cụ già mang theo thân bệnh đánh nhau với bọn chúng, thế nhưng thuật cường thân ở thời đại bình an như thế nào so bằng người đã thức tỉnh chứ, cô gái vẫn bị cướp đi, cụ già cũng bị đánh mình đầy thương tích. Đoạn thời gian trước, vài lần cụ già đều thiếu chút nữa nhịn không nổi, lại bởi vì tâm nguyện trong lòng chưa xong, chỉ dựa vào luồng ý chí đó mà sống. . .

Tiêu Tử Lăng nghe hết thảy vỗ bàn nổi sung: “Súc sinh, tôi nhất định phải bầm thây gã thành vạn đoạn.”

Tiếng rống giận này, khiến cho phụ nữ trung niên với người trẻ tuổi biến sắc, bọn họ nhanh chóng tỏ ý Tiêu Tử Lăng nhỏ giọng chút.

Người thanh niên nói: “Em gái, em phải nhỏ giọng chút, thủ lĩnh căn cứ nơi đây là một siêu cấp cường giả đó, hơn nữa mỗi một địa phương đều có chó săn mật thám của gã, chỉ cần có lời nói bất mãn đối với gã sẽ bị bọn chúng bắt đi, vậy thì thảm rồi, nghe nói nếu muốn sống chỉ có thể dựa vào quyết đấu giết. . .”

Tiêu Tử Lăng đương nhiên biết đó là gì, trước đây cậu cũng là từ nơi đó dựa vào cách đó thoát được sinh thiên, càng khiến cho sư phụ vì để cho cậu sống mà trả giá đắt sinh mệnh.

Phụ nữ trung niên bên cạnh thấy Tiêu Tử Lăng nghe thấy lời nói của con trai nhà mình cuối cùng cũng tỉnh táo lại, liền thở dài một hơi nói: “Kỳ thực đáng thương nhất chính là Tiểu Lâm, không biết cô bé còn sống hay đã chết, hy vọng cô bé có thể chống chịu qua được trận cực khổ này, có một ngày trở về.”

Tiêu Tử Lăng nghe vậy nhìn thoáng qua Sở Chích Thiên, Sở Chích Thiên có chút đau đầu day day mi tâm, tên nhóc này vậy mà muốn đi cứu người, chẳng lẽ cậu thực sự muốn lật lên toàn bộ căn cứ này sao? Lần này may mà anh tới, chờ lát nữa phải coi chừng cậu, bằng không thực sự sẽ xảy ra chuyện lớn. Anh cuối cùng cũng hiểu rõ, tên nhóc này rõ ràng chính là một đứa to gan lớn mật.

Bất quá Sở Chích Thiên tuyệt không xem nhẹ ý nghĩ của Tiêu Tử Lăng, có lẽ anh phải đích thân ra mặt, đòi lão đại của căn cứ này một người, tin tưởng chắc hẳn sẽ không cự tuyệt. Trong mắt Sở Chích Thiên chợt lóe lãnh mang, tin tưởng ở trước mặt thực lực tuyệt đối, lão đại của căn cứ này chắc hẳn biết như thế nào là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.

Đúng lúc này, cửa đột nhiên phát sinh tiếng đập bang bang mãnh liệt, chợt nghe thấy ngoài cửa có người hô to: “Mở cửa, mở cửa.”

Người thanh niên với phụ nữ trung niên nghe thanh âm đó, sắc mặt trắng bệch toàn bộ, người thanh niên giương giương miệng, run run nói: “Là. . . Là những chó săn đó.”

Đầu mi Sở Chích Thiên thoáng nhếch, khóe miệng lộ ra một tia cười lạnh, những kẻ đó cuối cùng cũng hành động, phải biết rằng bọn chúng dọc đường luôn đi theo đến tận bây giờ. Vẻ mặt anh thản nhiên chỉ huy người trẻ tuổi: “Anh đi mở cửa.”


Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 13:00 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


159: Hưởng dụng? Lão đại đố kị rồi
  

Thanh âm thản nhiên đó của Sở Chích Thiên khiến cho hai mẹ con kinh hoảng thoáng ổn định lại tâm thần, người thanh niên cảm thấy dũng khí của bản thân lại về lại trên người, tuy rằng tay chân còn có chút cứng ngắc, nhưng rõ ràng nhanh nhẹn hơn rất nhiều. Hắn vừa mới mở cửa ra, liền thấy một đám người trực tiếp xông vào, chen hắn qua một bên.

Không gian vốn đã thập phần nhỏ hẹp, thoáng cái chen vào sáu bảy người, đã chen căn phòng này chật ních. Một người trong đó rõ ràng chính là đầu lĩnh của đám người này, mày gian mắt chuột, hoàn toàn là bộ dáng nhân vật phản diện chó săn trong sách. Gã chuyển ánh mắt gian, sau khi thấy Tiêu Tử Lăng thì ánh mắt sáng ngời, trong mắt tràn ngập dâm dục không hề che giấu, điều này làm cho Tiêu Tử Lăng thấy rất chán ghét, tức giận bùng lên.

Sở Chích Thiên thấy thế ánh mắt lạnh lẽo, một luồng sát khí chợt lóe mà qua.

Người nọ chỉ vào Tiêu Tử Lăng, nói với người bên cạnh: “Chính là nữ nhân này, mang đi cho tao.”

Tiêu Tử Lăng sửng sốt, không ngờ tới cậu bị xem là nữ bị cướp đi, nghĩ chắc hẳn là kiệt tác của Tiểu Mao. Cậu phiền muộn trong lòng, một cái ảo thuật của con mèo ngốc đó, vậy mà chọc nhiều phiền phức như vậy cho cậu? Đáng chết! Giữa lúc Tiêu Tử Lăng oán giận Tiểu Mao, cậu chợt lóe linh quang, nghĩ tới có lẽ có thể lợi dụng cơ hội này một chút. . .

Sở Chích Thiên nghe thấy lời nói của kẻ đó, hai mắt thoáng híp lại, một luồng hàn khí lặng yên lan tràn ra. Ánh mắt lãnh liệt của anh rơi lên trên người kẻ dẫn đầu, một cái liếc mắt đó như nhìn một vật chết, anh cảm thấy kẻ này không còn có giá trị tồn tại trên thế giới này nữa.

Một đường điện hỏa lặng yên xuất hiện trên ngón tay Sở Chích Thiên, mắt thấy ngay sắp phát xạ ra, một cánh tay quen thuộc lặng yên đặt lên mu bàn tay của Sở Chích Thiên. Mặt mày Sở Chích Thiên thoáng nhếch, ném qua ánh mắt dò hỏi.

Tiêu Tử Lăng nhẹ nhàng lắc lắc đầu, tỏ ý trước tiên án binh bất động. Sở Chích Thiên đương nhiên biết Tiêu Tử Lăng là vì điều gì, xem ra cậu không tìm được Hồng Hiểu Lâm thì sẽ không bỏ qua. Vì vậy chỉ có thể tiếc nuối triệt tiêu kỹ năng của mình, để cho luồng điện hỏa giữa ngón tay chậm rãi biến mất, sau cùng triệt để vô tung vô ảnh.

Phụ nữ trung niên thấy những đại hán đó xông lên kéo người, nhanh chóng ngăn ở trước mặt Tiêu Tử Lăng, khẩn cầu nói: “Tiền ca, cháu gái nhà tôi vừa đến không bao lâu, không biết lúc nào đã đắc tội Tiền ca ngài, tôi kêu nó nói lời xin lỗi với ngài, ngài đại ân đại đức tha cho nó đi.”

Tiền ca vừa nghe, lập tức cười nói: “Hắc hắc, không phải cô ta đắc tội tôi a, là ngày lành của cô ta đã tới, lão đại nhà tôi nhìn trúng cô ta, cô ta có thể được qua hầu hạ lão đại nhà tôi.” Lời nói của Tiền ca khiến cho sắc mặt phụ nữ trung niên triệt để trắng bệch, không ngờ tới chuyện bà lo lắng đã trở thành sự thật, bà chân tay luống cuống chỉ có thể kéo cánh tay Tiền ca cầu xin nói: “Tiền ca, cháu gái nhà tôi đã có chồng con, thế nào có tư cách đi hầu hạ thủ lĩnh chứ, nếu như thủ lĩnh tức giận, Tiền ca ngài cũng không có chỗ tốt a.” Nghe nói thủ lĩnh là không chỗ nào không có niềm vui, nếu như lần này chỉ là hoạt động lén săn mỹ của Tiền ca, có lẽ còn có cơ hội.

Tiền ca giận trừng mắt nói: “Bà già nhà bà dài dòng cái gì, lần này là lão đại nhà tôi tự mình nhìn trúng cô ta, đây là phúc khí của cô ta.”

Sở Chích Thiên hít sâu một hơi, hai tay buông xuống mở ra nắm chặt mấy lần, mới đè xuống được lửa giận tận trời. Nếu không phải đàn em nhà anh kêu anh án binh bất động, anh đã sớm bẻ xương rải tro đám người này, về phần thủ lĩnh kia, anh nhất định phải khiến cho gã chết không có chỗ chôn, để cho gã hiểu rõ người của Sở Chích Thiên anh tuyệt đối không phải bất kỳ kẻ nào có thể mơ ước.

Sở Chích Thiên cho rằng trách nhiệm làm đại ca chính là bảo vệ tốt đàn em của mình, bao gồm cả sự thuần khiết ở trong đó. Lúc này anh đã quên, ngay từ đầu anh còn muốn kêu Tiêu Tử Lăng không nên làm lớn chuyện, hiện tại chuyện phải làm không phải là vấn đề làm lớn chuyện hay không nữa, bởi vì anh đã quyết định triệt để hủy cái căn cứ này.

Lúc này Tiền ca kia một phen đẩy phụ nữ trung niên ngăn ở trước mặt gã ra, nói với đám đại hán thủ hạ: “Còn chưa động thủ?”

Tiêu Tử Lăng lạnh lùng thốt: “Không cần động thủ, tôi đi với mấy người là được rồi.”

Lời này vừa ra, khiến cho Tiền ca kia mừng rơn nói: “Vậy thì tốt, cô quả nhiên là người thức thời. Hầu hạ tốt lão đại nhà tôi, thì sẽ có đồ ăn ngon cho cô, thứ khác không nói, thức ăn thì khẳng định cho cô ăn no.”

Tiêu Tử Lăng thừa lúc Tiền ca kia không chú ý, cho lão đại nhà mình một ánh mắt, lúc này mới theo bọn họ rời khỏi nơi đây. Cậu chuẩn bị xâm nhập hang hổ, điều tra tung tích của Hồng Hiểu Lâm, sau đó rồi làm dự định.

Thấy Sở Chích Thiên chỉ lạnh mặt, lại không ra mặt ngăn cản, Tiền ca kia bày vẻ mặt coi như mày thức thời, cũng liền không thêm chuyện phức tạp gì nữa, xua tay thu đội rời đi.

Thấy toàn bộ những người đó đã đi, sắc mặt phụ nữ trung niên khó coi hỏi Sở Chích Thiên: “Hiện tại làm sao giờ?” Sự thờ ơ không làm gì của Sở Chích Thiên khiến cho bà tức giận, bà xã của mình bị người cướp đi, cậu ta thế mà còn có thể lãnh tĩnh đứng ở chỗ này, hơn nữa một chút ý tứ ngăn cản cũng không có, đó còn là nam nhân sao? Bà thương tiếc cho Tiểu Lăng đã ký thác không đúng người.

Sở Chích Thiên nhìn nhìn hai mẹ con trước mặt, đầu mi hơi hơi chau lại. Bọn anh lần này đi cứu người, khẳng định sẽ làm cho căn cứ này long trời lở đất. Mà thời gian của bọn anh cũng không nhiều, bất kể có cứu về được người hay không, đều phải lập tức rời đi, mà sư phụ của Tiêu Tử Lăng lại là một sự khó xử. . .

Trong nháy mắt Sở Chích Thiên đã có quyết định, anh nói với đôi mẹ con kia: “Hai người lập tức chỉnh lý những thứ cần mang đi, coi trọng sư phụ của Tiểu Lăng, chờ lát nữa phỏng đoán căn cứ sẽ có hỗn loạn, chờ chúng tôi trở về thì thừa loạn rời đi.”

Phụ nữ trung niên có chút do dự: “Chúng ta cần đi đâu? Xung quanh đều là thế lực của thủ lĩnh căn cứ này a.”

Người thanh niên ngược lại có chút trấn định, tuy rằng sắc mặt không đẹp, trong ánh mắt nhìn về phía Sở Chích Thiên có sự khinh bỉ, nhưng vẫn gật gật đầu biểu thị đã biết.

Sở Chích Thiên thấy bên này đã giải quyết xong chuyện phòng xa, vì vậy lạnh lẽo cả mặt đi ra ngoài cửa, cả người có vẻ đằng đằng sát khí.

Người tuổi trẻ nghi hoặc hỏi: “Cậu muốn làm gì?”

Khóe miệng Sở Chích Thiên lộ ra một tia cười lạnh: “Bà xã tôi bị người cướp đi, chẳng lẽ không hẳn nên đi cướp về?”

“Thế nhưng thủ lĩnh căn cứ đã đến cấp bốn, gã đến cấp bốn còn sớm hơn một bước so với vị kia của quân đội đó, có lẽ hiện tại đã tới cấp năm cũng nói không chừng, bằng không chúng tôi thế nào còn có thể ở chỗ này, mặc gã ức hiếp chứ, gã là đệ nhất nhân của Trung Quốc chúng ta đó a.” Vẻ mặt của người thanh niên là cậu điên rồi.

“Cấp năm? Cho dù gã là cấp năm cũng vậy. . . Dám mơ ước người của tôi, đó chính là tội chết!” Sở Chích Thiên nói xong lời này, liền vận dụng thuấn di, cả người đột nhiên biến mất không còn thấy.

Hai mẹ con trong phòng đột nhiên lộ ra vẻ mặt gặp quỷ, phụ nữ trung niên gắt gao túm lấy tay của con trai mình toàn thân phát run nói: “Chẳng lẽ chúng ta gặp quỷ rồi?”

Người thanh niên bởi vì thấy nhiều đủ loại kỹ năng thức tỉnh, hắn ngược lại tuyệt không nghĩ như vậy, vì vậy ôm ôm mẹ của mình an ủi: “Mẹ đừng sợ, sợ rằng người nọ là người thức tỉnh, lại nói, cho dù là quỷ cũng là tìm những súc sinh đó, không quan hệ tới chúng ta. Bất quá nếu người nọ nói như vậy, chúng ta hẳn nên nghe một chút.”

“Con là nói, rời khỏi nơi đây.” Phụ nữ trung niên hỏi.

“Ừm, mẹ, mẹ giúp lão nhân gia chỉnh lý một chút, còn có những thứ của chúng ta, hiện tại con sẽ đi tìm xăng với xe, vạn nhất bọn họ thành công chạy thoát trở về, không có những công cụ bộ hành này vậy thì thực sự hết thảy xong đời.” Người thanh niên an bài xong hết thảy, liền ra khỏi cửa cắm chốt ở chỗ bãi đỗ xe của thủ lĩnh, chỉ có chỗ này mới còn có xe có thể đi được, bởi vì xăng sớm đã bị thủ lĩnh nơi đây khống chế, chỉ có chờ khi hỗn loạn, hắn sẽ thừa cơ trộm một chiếc xe ra từ nơi này, bằng không tìm được xe khác cũng là không thể lái.

Do sự phối hợp của Tiêu Tử Lăng, rất nhanh bọn họ đã tới nơi ở của thủ lĩnh căn cứ, đương nhiên là tòa biệt thự tốt nhất của hoa viên Quần Trung, chỉ thấy bên ngoài mỗi cách mấy bước thì đều có người gác, Tiêu Tử Lăng bước đi một đường, đã cảm thấy được mỗi một nơi trong hoa viên, trạm gác ngầm ẩn tàng thực sự không ít, xem ra thủ lĩnh này rất sợ chết, phỏng đoán là thực sự đã làm quá nhiều chuyện xấu. Lúc này trong lòng Tiêu Tử Lăng đã phán xử tử hình thủ lĩnh kia rồi.

Đi vào đại sảnh, lọt vào trong tầm mắt chính là một loạt tràng diện tục tĩu, chỉ thấy trên sô pha, một nữ nhân đang xích lõa nằm ở nơi đó thống khổ rên rỉ, mà một người nam nhân lúc này đang cúi mình thượng người đó, làm động tác nguyên thủy nhất, phát tiết dục vọng của bản thân.

“Tín ca, người đã đưa đến.” Tiền ca kia vừa đến nơi đây, liền bày một bộ dáng cúi đầu cúi mình, gã thấp giọng nói với người kia.

Người kia ngẩng đầu, tuổi tác khoảng chừng trên dưới ba mươi, trên mặt vốn coi như đoan chính, lúc này bộ dáng đắc ý tung hoành lại khiến cho cả người gã hiển lộ ra sự bỉ ổi vô cùng.

Gã thấy Tiêu Tử Lăng, ánh mắt lại càng sáng ngời, động tác dưới thân càng thêm kịch liệt, dường như sự xuất hiện của Tiêu Tử Lăng khiến cho tình dục của gã lại càng tràn đầy.

Tràng diện này khiến cho Tiêu Tử Lăng buồn nôn, cậu quả thực muốn xông lên trực tiếp diệt tên cặn bã đó. Mà lúc này cậu đột nhiên cảm giác thấy nhiệt độ của toàn bộ không khí giảm xuống rất nhiều, vậy mà có chút lạnh buốt. Ách. . . Lão đại nhà mình tới nhanh như vậy? Không biết anh ta núp ở đâu.

Người nọ dường như cũng bị khí lạnh đột nhiên này ảnh hưởng tính dục, gã rốt cục đứng thẳng lên, đĩnh đạc đứng ở nơi đó, cái tội căn kia triển lộ rõ ràng ở trước mặt mọi người, không chút nào cảm thấy hổ thẹn, thậm chí bộ dáng còn có chút đắc ý.

Tiêu Tử Lăng cười nhạo trong lòng, cái thứ con nít này cũng dám bày ra để mất mặt xấu hổ? Cái tên nhóc kia của lão đại nhà cậu mới gọi là được trời ưu ái kìa. Tiêu Tử Lăng nghĩ nghĩ đột nhiên nghĩ đến, Sở Chích Thiên ngựa giống kiếp trước, có phải tên nhóc đó cũng là một trong những nguyên nhân hay không, không có mấy nữ nhân có thể chịu được dục vọng của anh ta? Vì vậy đơn giản mấy nữ nhân luân phiên lên?

Lúc này nữ nhân chỉ mặc bộ áo ngủ trong suốt chờ ở bên cạnh đi tới, cầm áo ngủ trong tay khoác lên cho Tín ca kia.

Tín ca tiện tay khoác áo ngủ, lúc này nữ nhân trên sô pha leo xuống, quỳ gối trước mặt Tín ca, cúi đầu nói: “Đa tạ chủ nhân sủng ái.”

Tín ca tùy ý phất tay kêu nữ nhân đó rời đi, lúc này mới ngồi trên sô pha, vỗ vỗ chân của mình ngoắc nói với Tiêu Tử Lăng: “Đến, tiểu mỹ nhân, lại đây ngồi ở đây của ca ca, để cho ca ca tận tình nhìn một cái.”

Lời này vừa ra, toàn bộ đại sảnh rét lạnh một mảnh, không còn có loại ấm áp như lúc đầu nữa. Tín ca kia nhíu mày lớn tiếng nói: “Có phải hỏa long* hỏng rồi hay không? Thế nào nhiệt độ thấp như thế?” (*thiết bị sưởi được tạo dưới nền giường hoặc nền nhà, là những đường ống ngoằn ngoèo dẫn khí nóng, giống rồng lửa nên có tên hỏa long)

Tiêu Tử Lăng bĩu môi, hỏa long khẳng định không hư, chẳng qua lão đại nhà cậu giá lâm, hàn ý này, xem ra giá trị lửa giận của lão đại nhà mình rất cao a, thực sự là kỳ quái, là chuyện gì khiến cho lão đại tức giận như thế? Chẳng lẽ là một màn trước mắt? Cũng đúng, lão đại nhà mình đều chưa từng được hưởng dụng loại đãi ngộ hậu cung cấp quân vương thế này, tên thủ lĩnh căn cứ này thế mà lại hưởng dụng được. Ừ, lão đại nhà mình đó là đang đố kị.

Trang 53/95 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/