Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Đam mỹ - Trùng sinh] Mạt thế trùng sinh chi vật hy sinh phản kích - Nhữ Phu Nhân
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=389611
Trang 36/95

Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 09:36 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


106: Lừa dối, tuổi tác chân thực của Tiêu Tử Lăng!
  

Bên trong phòng xe, nhân viên hậu cần đưa tới bảng biểu an bài dừng chân cúi đầu lau mạnh mồ hôi bão táp trên trán, lực áp bách của Sở Chích Thiên trước mặt thực sự quá lớn, ánh mắt lãnh liệt kia đảo qua, hắn liền cảm thấy nửa cái mạng đã không còn, toàn thân lạnh sắp mất đi tri giác.

Sở Chích Thiên búng nhẹ bảng biểu trong tay, nhàn nhạt hỏi: “Đây là ai an bài?”

Nhân viên công tác kia lấy tay lau trán một phen, thì thào trả lời: “Là. . . Là Giang tiểu thư.”

Sở Chích Thiên gật đầu, vung tay lên, tỏ ý nhân viên công tác hậu cần kia có thể đi. Nhân viên công tác kia nhất thời như bị ác linh đuổi theo, ngã nhào chạy ra khỏi phòng xe. Hắn sẽ không bao giờ tiếp nhận công tác có quan hệ tới Sở Chích Thiên nữa, khí thế tự mang của Sở Chích Thiên không phải người bình thường như hắn có thể thừa nhận.

Tiêu Tử Lăng nghe thấy là chuyện Giang Khinh Ngữ làm ra, nhanh chóng đến gần sát phía sau sô pha đến bên cạnh Sở Chích Thiên xem, hơi thở hô hấp của cậu hơi hơi thổi lên lỗ tai của Sở Chích Thiên, rốt cuộc để cho Sở Chích Thiên cảm giác thấy có chút khó chịu, anh hơi nghiêng đầu, kéo ra một chút cự ly, thuận tiện chuyển đưa trang giấy trong tay ra sau, để cho Tiêu Tử Lăng tự mình xem rõ.

Tiêu Tử Lăng lấy được trang giấy liền đứng thẳng người, Sở Chích Thiên liền cảm thấy khí tức vốn có chút nóng rực biến mất, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

“Người của tổ công kiên đều tứ tán nga, an bài thực kỳ quái, hơn nữa em là cùng một phòng với Nhất Long ca. Đúng rồi Sở ca, không có an bài gian phòng của Tiểu Thất a, làm sao giờ?” Tiêu Tử Lăng nghiêm túc xem tin tức trên bảng biểu, có chút kinh ngạc, cậu thấy ngoại trừ số phòng của ba người Sở Chích Thiên, Đổng Hạo Triết, Trần Cảnh Văn gần nhau, người của các tổ khác đều bị xáo trộn.

“Để cho nó ở chỗ tôi. . .” Sở Chích Thiên nghĩ nghĩ như vậy đáp lại, dù sao cũng đã bị hiểu lầm là con của anh, vậy trực tiếp mang theo bên người đi.

Thấy bọn Lục Vân Đào cũng tương đối hiếu kỳ, Tiêu Tử Lăng liền chuyển đưa bảng biểu trong tay qua. Ba người chuyển tay nhau một vòng rồi đưa về trong tay Tiêu Tử Lăng.

Lục Vân Đào ngược lại thấy thích thú đối với an bài này, anh cười nói: “Đại khái là vì để cho các tổ chúng ta tương tác một chút giao lưu cảm tình đi, như vậy cũng tốt. Có thể tâm sự với một số bằng hữu cũ.” Anh là cùng một phòng với Đới Hồng Phi, hai người gần như đồng thời vào đội, trước đây cũng vẫn luôn hợp tác đảm nhận nhiệm vụ, quan hệ đương nhiên rất tốt. Từ khi anh gia nhập tổ công kiên, Đới Hồng Phi lại làm phụ tá của Đổng Hạo Triết, hai người đều không có thời gian gặp mặt trò chuyện, an bài này ngược lại để cho bọn họ có cơ hội tâm sự.

Tào Dương thì thấy không quan trọng. Anh vốn chính là đơn thương nhất mã một mình nương tựa chỗ Sở Chích Thiên, thời gian gia nhập tổ chiến đấu không nhiều đã được đề cử đến tổ công kiên, vì vậy đại thể đều là sơ giao, bất kể đang ở nơi nào ở một phòng với ai đều sẽ không ảnh hưởng đến anh.

Ngô Khánh Vân càng thêm thấy không quan trọng, vốn khi ở tổ chiến đấu đã là ở chung với người khác, đều đã quen. Ba người đã biết địa chỉ dừng chân của bản thân, liền cáo biệt với Sở Chích Thiên, cầm quần áo dùng để thay của bản thân đến gian phòng được an bài để nghỉ ngơi, mấy ngày nay vẫn luôn cuộn mình ngủ giấc ngắn trên giường của phòng xe, nghỉ ngơi tuyệt không phải đặc biệt tốt, vì vậy bọn họ muốn nhanh chóng chạy đi tận tình nghỉ ngơi một chút.

Tiêu Tử Lăng thấy trong phòng xe đã không còn người khác, về phần tiểu đồng hài Sở Tiểu Thất, là có thể không cần nhìn.

Cậu nhanh chóng ngồi ở bên người Sở Chích Thiên, hơi hơi dựa qua, nhỏ giọng nói một câu trêu chọc ở bên tai Sở Chích Thiên: “Sở ca, diễm phúc không cạn a! Hì hì. . .” Gian phòng của Giang Khinh Ngữ với Trương Ngải Ngải, cậu xem rất rõ ràng, đều là ở dưới lầu của Sở Chích Thiên nga, hơn nữa bên cạnh gian phòng của Sở Chích Thiên có một lối thoát hiểm.

Sở Chích Thiên hơi nghiêng đầu, lãnh nhãn liếc nghiêng Tiêu Tử Lăng một cái, rõ ràng cảnh cáo Tiêu Tử Lăng không nên nói xằng bậy.

Sở Tiểu Thất bên kia thấy thế nhanh chóng dùng tay nhỏ bé của bản thân che lại hai mắt của mình, dưới đường nhìn của nó, Sở Chích Thiên với Tiêu Tử Lăng là đang thân thiết. Nó kinh thán, không ngờ tới cảm tình của Sở Chích Thiên với người hôn ước của anh ta tốt như vậy. . . Khó nhịn lòng hiếu kỳ, ngón tay nhỏ bé hơi hơi mở ra, đôi mắt nhỏ len lén nhìn về phía chỗ Sở Chích Thiên với Tiêu Tử Lăng, oa! Dựa vào gần như thế, bọn họ là đang hôn nhau sao? Ai nha, không phải nó muốn nhìn, mà là kết quả của việc hai người lớn đó không kiêng kỵ gì nha!

Sở Tiểu Thất cảm thán trong lòng, trên mặt lại không có bất kỳ biểu tình gì, vẻ mặt bình tĩnh trộm nhìn hai người nào đó mà nó cho rằng đang lớn mật trình diễn động tác cấp độ hạn chế.

Buổi tối, Sở Chích Thiên đã vào ở căn hộ tổng thống được an bài, khi bận bịu xong chuyện trong tay đang chuẩn bị trở về phòng tu luyện, ngoài cửa đột nhiên truyền đến một trận tiếng gõ cửa. Anh nhíu mày, chẳng lẽ không biết anh không thích bị quấy rầy sau tám giờ sao? Sau tám giờ là thời khắc anh tiến vào tu luyện, tổ công kiên đều biết thói quen này của anh, trừ phi là anh chủ động gọi, bằng không không ai sẽ tìm đến anh vào đoạn thời gian này.

Bất quá anh vẫn mở cửa phòng ra, liền thấy được Giang Khinh Ngữ mặc một bộ áo váy bó thân có chút khiêu gợi, đoan trang xuất hiện ở trước mắt anh. Hai mắt anh thoáng ngưng lại, lạnh lùng nói: “Cô tới làm gì?”

Giang Khinh Ngữ dường như không cảm thụ được sự lạnh nhạt của Sở Chích Thiên, mặt cô lộ ra vẻ mỉm cười, ôn nhu nói: “Sở ca, em là qua xem có gì cần thiết em hỗ trợ thanh lý không.” Lý do của Giang Khinh Ngữ rất chính đáng, để cho Sở Chích Thiên bừng tỉnh nhớ lại, anh còn chưa nói với Trần Cảnh Văn chuyện tổ công kiên không cần Giang Khinh Ngữ, cho nên cô ta tới nơi này ngược lại rất danh chính ngôn thuận.

Bất quá anh tuyệt không để cô ta tiến vào, mà là lạnh nhạt nói: “Chỗ tôi không cần!”

Giang Khinh Ngữ thấy bản thân căn bản không có cơ hội tiến vào gian phòng của Sở Chích Thiên, nhất thời tâm hung ác, cắn cắn môi, vẻ mặt nghiêm túc nói với Sở Chích Thiên: “Sở ca, em tới tìm anh muộn như thế, kỳ thực là có một việc muốn báo cáo với anh.”

Sở Chích Thiên lạnh lùng nhìn cô tuyệt không động, dường như một chút hứng thú cũng không có đối với lời cô nói.

Giang Khinh Ngữ dừng một chút, thấy bộ biểu tình này của Sở Chích Thiên chỉ có thể tiếp tục nói: “Là chuyện về Tiêu Tử Lăng.”

Quả nhiên, chỉ có Tiêu Tử Lăng mới có thể để cho Sở Chích Thiên động dung, liền thấy Sở Chích Thiên thoáng nhếch mi nói: “Nga?”

Giang Khinh Ngữ ghen ghét trong lòng, nhưng vẫn khắc chế lửa giận của bản thân, cô nhỏ giọng nói: “Tiêu Tử Lăng cậu ta tuyệt không đơn thuần, cậu ta lừa dối mọi người, tuổi tác của cậu ta tuyệt không phải mười bốn tuổi như cậu ta nói, mà là hai mươi bốn tuổi. . .”

Lời này dường như rất ngoài dự liệu của Sở Chích Thiên, vậy mà để cho thần sắc anh chấn động, ánh mắt phát lạnh. Anh nhìn kỹ Giang Khinh Ngữ một cái, sau đó xoay người tiến vào, không đóng cửa phòng, là ngầm đồng ý Giang Khinh Ngữ tiến vào.

Giang Khinh Ngữ âm thầm vui mừng trong lòng, cô lặng lẽ đóng lại cửa phòng, thuận tay khóa lại, sau đó đi vào phòng tiếp khách. Lúc này Sở Chích Thiên đã ngồi trên một chiếc sô pha đơn người, thấy Giang Khinh Ngữ đi vào, chỉ chỉ sô pha đối diện, kêu cô ngồi xuống nói chuyện.

Thấy Giang Khinh Ngữ ưu nhã ngồi xuống, lúc này Sở Chích Thiên mới mang giọng điệu băng lãnh nói: “Đây đến tột cùng là chuyện gì?”

Giang Khinh Ngữ nghe thấy câu hỏi của Sở Chích Thiên, trên mặt hơi hơi lộ ra một mạt xem thường, tiện đà oán giận nói: “Chuyện là như vầy, tổ hậu cần không phải có tiểu cô của Tiêu Tử Lăng Tiêu Tình Vân tới sao? Tiêu Tình Vân là một nữ nhân đơn thuần, tuyệt sẽ không làm một số chuyện lừa gạt giấu diếm giống như cháu trai của cô ta. Có lần nói chuyện phiếm nói đến Tiêu Tử Lăng, khi chúng em đều khen cháu trai của cô ta đơn thuần đáng yêu, biểu tình của cô ta có chút xấu hổ, thậm chí vẻ mặt có chút kỳ quái. Lúc đó em chỉ cảm thấy có chút kỳ quái, bất quá sau chuyện đó em liền thấy khả nghi, về sau nhiều lần nói bóng nói gió, rốt cục đã biết được Tiêu Tử Lăng vẫn luôn muốn ẩn tàng chân tướng. Cậu ta tuyệt không phải đơn thuần ngây thơ như thoạt nhìn bề ngoài, thậm chí có thể nói dựa vào khuôn mặt hồn nhiên vô cùng kia của cậu ta, lừa dối rất nhiều rất nhiều người, là một kẻ làm chuyện xấu nhiều lần. . . Hơn nữa tuổi tác của cậu ta đều lớn hơn so với Sở ca anh, đều đã hai mươi bốn tuổi.”

Sở Chích Thiên nghe Giang Khinh Ngữ tự kể lể, nắm tay phải đặt trên tay vịn nắm chặt rồi lại mở, qua lại mấy lần, lúc này mới bình phục xuống tâm tình dâng trào trong lòng, anh âm trầm nói: “Còn có gì nữa. . .”

“Thế giới cảm tình của cậu ta rất phức tạp, nghe nói chỉ cần cho cậu ta tiền, thì là nam nhân đều có thể. . .” Giang Khinh Ngữ có chút không chịu nổi nhìn Sở Chích Thiên, có một số lời cô thực sự ngượng ngùng nói ra.

“Nói cách khác, chỉ cần có lợi ích, cái gì cậu ta cũng chịu làm, bao gồm cả bán đứng thân thể của cậu ta có phải hay không?” Đường nhìn lãnh liệt của Sở Chích Thiên như kim đâm nhìn chằm chằm Giang Khinh Ngữ, từng chữ từng chữ nói ra hết lời mà Giang Khinh Ngữ muốn nói.

Giang Khinh Ngữ không tự chủ được cúi đầu dưới đường nhìn băng lãnh đâm người đó, yên lặng gật gật đầu.

“Không còn chuyện khác?” Sở Chích Thiên nhìn chăm chú nữ nhân trước mắt hỏi, “Nếu không còn, có thể rời đi.” Tâm tình anh rất không xong, không muốn ứng phó nữ nhân này.

Đứng lên từ trên sô pha, Giang Khinh Ngữ tuyệt không lựa chọn rời đi, dường như cô đã hạ quyết tâm nào đó, đi đến trước mặt Sở Chích Thiên, chậm rãi quỳ xuống, cô thấp giọng nói: “Sở ca, không đáng tức giận vì tên tiểu nhân Tiêu Tử Lăng kia, chuyện Tiêu Tử Lăng có thể làm được, em cũng có thể làm được, hơn nữa em sẽ không lừa dối Sở ca.” Nói xong, cô vươn tay phải, lớn mật khoác lên trên đùi Sở Chích Thiên, lấy ngón tay hơi hơi xoay tròn ma sát.

Sở Chích Thiên chịu mê hoặc, sắc mặt bất biến, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm cô, không có bất kỳ phản ứng nào, không tiếp nhận cũng không biểu thị cự tuyệt.

Sự thờ ơ không có hành vi của Sở Chích Thiên, để cho tinh thần của Giang Khinh Ngữ rung lên, điều này có phải đại biểu Sở Chích Thiên tuyệt không cự tuyệt hay không? Dựa theo tình báo mà cô thu thập được trong khoảng thời gian này mà nói, chắc hẳn là như vậy. Giang Khinh Ngữ đã được cổ vũ, chậm rãi đứng dậy, vòng ra phía sau sô pha, thân trên hơi tựa lên, một đôi tay tinh tế trơn mềm trắng ngọc nhẹ nhàng khoác lên trên vai Sở Chích Thiên, bắt đầu ôn nhu xoa bóp cho Sở Chích Thiên, chậm rãi từ chỗ bờ vai trượt xuống bờ ngực rắn chắc kia. . . Đương nhiên cũng không quên lấy ngón tay hơi hơi xoay tròn, mê hoặc như có như không.

Đối mặt hành động việc làm của Giang Khinh Ngữ, Sở Chích Thiên không hề lên tiếng, trái lại hơi hơi nhắm lại hai mắt, dường như đang hưởng thụ. . .

Bên trong phòng, một đường nhìn cực kỳ băng lãnh không có bất kỳ dao động nào xuyên qua khe cửa gắt gao nhìn chằm chằm hai người trong đại sảnh, tay phải Sở Tiểu Thất lặng yên không tiếng động xuất hiện một cây gai nhọn trong suốt bén nhọn. Nó quyết định phải giết nữ nhân kia, đã có người hôn ước, thì tuyệt đối không cho phép phản bội. Nó không đối phó được Sở Chích Thiên, nhưng giết nữ nhân đáng ghét đó căn bản không có gì do dự.

Giữa lúc Sở Tiểu Thất muốn hành động, một bàn tay bên cạnh ôm chặt lấy nó. . . Khí tức ấm áp trong nháy mắt vây quanh nó, khiến cho Sở Tiểu Thất sửng sốt, gai nhọn trong tay không tự chủ được buông ra, sau cùng biến thành một đoàn sương khí biến mất vô tung vô ảnh.



Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 09:40 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


107: Mê hoặc, bắt đầu từ nơi đây!
  

Sở Chích Thiên nhắm mắt nhìn như hưởng thụ, tràng diện hiện ra trong đầu lúc này, lại là một màn trong phòng xe lúc chạng vạng. . .

“Sở ca, có muốn đánh cược hay không, đánh cược đêm nay Giang Khinh Ngữ có thể đến hay không?” Tiêu Tử Lăng xấu xa ngồi ở bên người Sở Chích Thiên, cả người tựa nghiêng trên lưng sô pha, mặt hướng về phía Sở Chích Thiên đang mang vẻ mặt nghiêm túc xem tư liệu trong tay. Cậu đưa ra cánh tay trắng mịn có chút múp míp của trẻ con của bản thân, vẫy vẫy với Sở Chích Thiên bên trên tư liệu, nỗ lực kéo lại lực chú ý của Sở Chích Thiên.

Sở Chích Thiên quay đầu lãnh nhãn liếc Tiêu Tử Lăng không có việc gì làm ngại buồn chán một chút, tuyệt không đáp lại. Ở trong mắt anh đánh cược là một chuyện đặc biệt nhàm chán, anh phỉ nhổ còn không kịp, hơn nữa, chuyện này, rõ ràng Tiêu Tử Lăng đang nhìn anh cười nhạo, anh thế nào có thể đánh cược với Tiêu Tử Lăng chứ.

Tiêu Tử Lăng thấy Sở Chích Thiên căn bản không phối hợp cậu, mắt to tròn trơn trơn nhanh chóng chuyển chuyển, thay đổi một loại phương thức khác nói: “Nếu không, chúng ta đoán đoán xem, nếu như Giang Khinh Ngữ tìm đến Sở ca, nên làm như thế nào đây? Không biết cô ta dùng phương pháp gì để mê hoặc Sở ca anh. . .” Nói xong, vẻ mặt hưng phấn, dường như cảm thấy rất hứng thú đối với việc mô phỏng tâm tư của Giang Khinh Ngữ.

Một cái búng trán đánh qua, Sở Chích Thiên không cho một chút mặt mũi, cười lạnh nói: “Nghĩ vớ vẩn, cô ta đều đã không thể vào, còn mê hoặc tôi thế nào?” Sở Chích Thiên không cho rằng anh sẽ để Giang Khinh Ngữ vào, loại nữ nhân có chứa động cơ bất lương rõ ràng đó, còn trông cậy vào anh sẽ phối hợp?

Tiêu Tử Lăng cắn răng nhếch miệng xoa trán, nghe thấy lời nói của Sở Chích Thiên không cho là đúng nói: “Vạn nhất, cô ta tìm cớ thì sao, tỷ như, ‘Sở ca. Em có chuyện quan trọng báo cáo’. . .”

Sở Chích Thiên hàn khí bức người liếc liếc người nào đó nằm úp sấp thảnh thơi trên sô pha bên người một cái lạnh buốt nói: “Cậu nghĩ rằng tôi rất buồn chán? Cái gì cũng không hỏi liền để người vào?”

Tiêu Tử Lăng nhanh chóng ngồi thẳng thân thể, không dám ngồi không có tướng ngồi nữa, lời Sở Chích Thiên nói cũng đúng, dựa theo tính cách của anh ta không có khả năng đơn giản để người vào. Bất quá Giang Khinh Ngữ sẽ dừng tay như vậy sao? Khẳng định sẽ không, cô ta nhất định sẽ tìm một chủ đề Sở Chích Thiên quan tâm làm lời mở đầu, không thể không khiến cho Sở Chích Thiên để cô ta đi vào. . .

Tiêu Tử Lăng vuốt cằm suy nghĩ một phen. Đột nhiên ánh mắt sáng ngời, nói với lão đại nhà mình: “Sở ca, anh nói vạn nhất Giang Khinh Ngữ nói chính là chuyện anh quan tâm, anh không để cô ta vào cũng khó a.”

Sở Chích Thiên xem thường nói: “Cậu cho rằng cô ta có chuyện tôi muốn biết?” Sở Chích Thiên không cho rằng chuyện nữ nhân kia nói sẽ khiến cho anh cảm thấy hứng thú.

Hai mắt Tiêu Tử Lăng phát sáng, mắt mang mong đợi: “Tỷ như, chuyện của em. . .”

Sở Chích Thiên trực tiếp một chưởng đập lên trên đầu Tiêu Tử Lăng, đập cậu ngã trên sô pha: “Cậu nghĩ thật đẹp!”

Tiêu Tử Lăng đứng lên bất mãn nói: “Sở ca chẳng lẽ một chút cũng không hiếu kỳ chuyện trước kia của em?”

Sở Chích Thiên cười nhạo nói: “Dựa vào sinh hoạt đơn điệu như tấm giấy trắng của cậu. Cậu trông cậy vào tôi hiếu kỳ chuyện gì?”

Tiêu Tử Lăng tựa qua, ánh mắt cười thành hai vầng trăng rằm: “Ví dụ, tuổi tác chân thực của em gì gì đó?” Vẻ mặt của cậu vậy mà mang theo một chút xảo trá.

Tuổi tác chân thực? Sở Chích Thiên nghe xong lời này, như có chút đăm chiêu liếc liếc Tiêu Tử Lăng một cái: “Nhớ cậu từng nói qua, cậu không phải vị thành niên. . .”

Tiêu Tử Lăng cảm động sắp muốn khóc. Không ngờ tới Sở Chích Thiên vậy mà còn nhớ rõ lời nói trước đây của cậu, cậu gật mạnh đầu: “Ừ ừ ừ!”

Sở Chích Thiên hồ nghi liếc Tiêu Tử Lăng một cái, khẽ cau mày nói: “Có phải cậu gạt người hay không? Nói đi, cậu truyền cho Giang Khinh Ngữ tin tức giả gì?”

Tiêu Tử Lăng khóc không ra nước mắt, rõ ràng cậu cho cô ta là tin tức chân thật a, căn bản hổng có gì giả tạo, cậu bĩu môi bất mãn nói: “Chẳng lẽ không thể là sự thật sao? Tỷ như tuổi tác của em là 24 tuổi, tỷ như em lớn hơn so với Sở ca anh. . .”

Nói còn chưa xong, một cái búng trán không chút nào lưu tình lại bay qua. Sở Chích Thiên lãnh khốc cảnh cáo: “Đừng mong chiếm tiện nghi của tôi, làm tốt đàn em của cậu đi!”

Được rồi, Sở Chích Thiên bá đạo căn bản không tiếp nhận đáp án này, Tiêu Tử Lăng rơi lệ đầy mặt, thật vất vả có cơ hội chứng minh tuổi tác chân thực của bản thân, đáng tiếc lão đại không cho phép. Xem ra cậu vẫn phải tiếp tục thiếp thân không rõ rồi.

“Nha, Sở ca, nếu như Giang Khinh Ngữ thực sự nói như vậy, anh còn không cho cô ta vào sao?” Trong ánh mắt của Tiêu Tử Lăng tràn ngập sự khẩn cầu ‘lão đại anh để cô ta vào đi’, Sở Chích Thiên đột nhiên có chút hứng thú, anh rất muốn xem một chút kế tiếp Tiêu Tử Lăng muốn làm gì.

“Được rồi, nhìn trên lời nói tương đối khiến người ta kinh ngạc đó, tôi sẽ để cô ta vào. . .” Sở Chích Thiên rốt cục phối hợp nói câu này.

Tiêu Tử Lăng vừa nghe lời này liền hưng phấn, cậu nhanh chóng xê dịch về phía chỗ Sở Chích Thiên, gần như dán sát gần người, khuôn mặt nhỏ nhắn phiếm ánh đỏ hưng phấn, trong mắt tràn ngập thần thái buôn dưa lê: “Sở ca, sau khi đi vào, em tin tưởng khẳng định Giang Khinh Ngữ sẽ khẩn cấp mê hoặc anh, đó chính là cơ hội tốt lớn a.”

Sở Chích Thiên trừng Tiêu Tử Lăng một cái, xem ra ở trong mắt Tiêu Tử Lăng, anh chính là một con ngựa giống thoáng bị nữ nhân tùy tiện mê hoặc đã động tình, đây đã là tư duy theo quán tính của Tiêu Tử Lăng. Vì vậy tức giận nói: “Cậu tới cùng đang suy nghĩ mấy thứ lung tung gì đấy? Lông còn chưa mọc đủ đã muốn nữ nhân đúng không?”

Tiêu Tử Lăng vươn một ngón tay lắc lắc ở trước mặt Sở Chích Thiên, trong miệng chậc chậc nói: “Sở ca, đừng nói sang chuyện khác a, em không phải đang nghiên cứu Giang Khinh Ngữ lợi dụng đêm nay như thế nào để thực hiện được mục đích của cô ta sao. Sở ca, anh nghìn vạn lần phải chịu đựng a.” Nói xong tay kia vỗ vỗ bờ vai của Sở Chích Thiên biểu đạt sự kỳ vọng của cậu đối với anh.

“Cậu đều đã cho rằng tôi là đại ngựa giống, nếu đã đưa lên cửa, cho không cớ gì không ăn không phải sao?” Sở Chích Thiên thoáng chuyển câu chuyện, đột nhiên tỏ ra một bộ dáng không chống cự sự chủ động nhào vào lòng của Giang Khinh Ngữ nữa, để cho Tiêu Tử Lăng cả kinh, chẳng lẽ muốn làm giả thành thật? Vậy cũng không được.

Cậu nhanh chóng bám lên bờ vai của Sở Chích Thiên nói: “Sở ca, anh nghìn vạn lần không thể làm mất đi mặt mũi của nam nhân chúng ta. Đối mặt mê hoặc nhất định phải bảo trì bình tĩnh, quá vội không xứng với hình tượng vốn dĩ của đại ca.”

Nghe nói như thế, Sở Chích Thiên đặt tư liệu trong tay qua bên cạnh, hai tay khoanh ngực như cười như không nói: “Vậy cậu nói xem, tôi nên biểu hiện thế nào mới tính là phù hợp hình tượng vốn dĩ của tôi?”

“Đương nhiên là đối mặt mê hoặc mặt không đổi sắc. . . Có sự kiên định của bất động như núi!” Tiêu Tử Lăng nắm tay phấn chấn nói.

“Tôi đây phải làm như thế nào mới xem như là mặt không đổi sắc, bất động như núi?” Sở Chích Thiên bày một bộ dáng phải giải thích rõ ràng cho anh khiến cho Tiêu Tử Lăng có chút đâm lao phải theo lao. Mợ nó, cũng không phải cậu bị mê hoặc, vì cái răng phải hỏi cậu, kêu cậu giải thích?

Tiêu Tử Lăng nghĩ nghĩ, lời mang theo sự dò hỏi: “Nếu không, chúng ta luyện tập một chút.”

“Luyện tập?” Sở Chích Thiên liếc liếc Tiêu Tử Lăng một cái, chờ đợi sự giải thích của cậu.

Tiêu Tử Lăng gật đầu: “Luyện tập một chút khi Giang Khinh Ngữ mê hoặc Sở ca anh, phản ứng thế nào mới tính là mặt không đổi sắc bất động như núi!” Nếu giải thích không rõ, chỉ có thể làm tại chỗ để biểu đạt.

“Nga? Tiểu Lăng, thoạt nhìn cậu hiểu rất rõ đối với việc này a, xem ra tôi đã xem thường cậu!” Ngữ khí của Sở Chích Thiên mang sự nguy hiểm, anh không ngờ tới đàn em nhà mình ở dưới mí mắt của anh, vậy mà lại rõ như lòng bàn tay đối với loại chuyện này, anh ngược lại muốn xem tới cùng cậu đã biết cái gì.

Toàn bộ tâm tư của Tiêu Tử Lăng đều ở trên chuyện Giang Khinh Ngữ sẽ mê hoặc Sở Chích Thiên thế nào, nhất thời không nghe thấy giọng điệu của Sở Chích Thiên, cậu ngượng ngùng sờ ót nói: “Kỳ thực, chỉ từng xem qua một chút. Cái kia, Sở ca, anh biết đấy, em có chút hiếu kỳ nha, có phải hiện thực cũng sẽ như vậy hay không?”

Cả người Sở Chích Thiên tựa trên sô pha, như cười như không nói: “Tôi ngược lại muốn biết, Tiểu Lăng cậu đến tột cùng đã thấy được những gì, lại học được những gì. . .”

Tiêu Tử Lăng dựng thẳng lên một ngón tay: “Chỉ một chút! Em đang suy nghĩ có thể Giang Khinh Ngữ cũng sẽ làm như vậy hay không.”

“Làm như thế nào?” Sở Chích Thiên ngược lại muốn biết đến tột cùng tên nhóc này đã học được cái gì, hiện tại hẳn là xem không được phim S, chẳng lẽ lần nào đó khi thu thập thu được sách vàng nào đó, không cẩn thận để cho cậu ta thấy được? Sở Chích Thiên ngược lại có chút hối hận đã để cho Tiêu Tử Lăng giúp anh chỉnh lý tạp vật trong không gian. . .

Tiêu Tử Lăng nhanh chóng đứng lên, đi đến phía sau sô pha, toàn bộ thân thể tựa ở phía sau lưng Sở Chích Thiên, một cánh tay non bắt đầu nhẹ nhàng xoa bóp bờ vai kiên cố cho Sở Chích Thiên, trong miệng nói: “Sở ca, anh nói có thể Giang Khinh Ngữ sẽ dùng chiêu này để ám chỉ anh hay không?”

Sở Chích Thiên hừ lạnh một tiếng: “Chỉ nhiêu đây? Cậu nghĩ cũng quá nhiều rồi.” Tuy rằng anh không cho rằng anh sẽ để Giang Khinh Ngữ xoa bóp bờ vai cho anh, nhưng chỉ bằng vào hành động này đã nhận định người nào đó mê hoặc anh, vậy cũng quá đơn thuần đi, thoạt nhìn trình độ bị độc hại của Tiêu Tử Lăng không sâu như trong tưởng tượng của anh, trong lòng anh tránh không được thở dài một hơi.

Đáng tiếc, không đợi anh hoàn toàn yên tâm, động tác kế tiếp của Tiêu Tử Lăng khiến cho trong lòng anh nhịn không được run lên, thiếu chút nữa biến sắc tại chỗ.

Nói đến Tiêu Tử Lăng nghe thấy lời nói của Sở Chích Thiên, trong lòng rất bất mãn: Sấc, quả nhiên là một con đại sắc lang, loại mờ ám này vậy mà căn bản xem như chả có gì. Xem ra phải gia tăng lực độ. . .

Vì vậy, tay của Tiêu Tử Lăng nhanh chóng trượt xuống ngực của Sở Chích Thiên, nhẹ nhàng vuốt ve. Ừm, vóc người của Sở ca thực sự rất tốt, sao mình lại không có chứ? Thực khiến cho cậu đố kị hận a!

Tiêu Tử Lăng cảm thán một phen, tiếp theo thì cả người tựa lên trên người Sở Chích Thiên, miệng nhẹ nhàng thổi một hơi vào lỗ tai của Sở Chích Thiên, giảo hoạt hỏi: “Sở ca, nếu như Giang Khinh Ngữ làm như vậy thì sao? Sở ca, có bị mê hoặc hay không?”

Sở Tiểu Thất bên kia, trong khe ngón tay nhỏ bé che lại ánh mắt, chấn kinh mở to hai mắt nhìn, hai người bọn họ muốn làm chuyện cấp bậc hạn chế sao? A. . . Vậy nó có cần nhắc nhở bọn họ nơi đây còn có nó hay không? Cái đầu nhỏ của Sở Tiểu Thất bắt đầu quấn quýt, không biết nó có thể bởi vậy mà đau mắt hột hay không a! Nếu vậy, thực sự rất phá hư hình tượng của nó nga.

Cả người Sở Chích Thiên thoáng căng chặt, đứng mạnh lên, quay đầu lại giận trừng nói: “Càn quấy! Tiêu Tử Lăng, ba ngày không giáo huấn cậu, cậu liền ngứa da phải không, buổi tối ngày hôm nay, cậu không cần nghỉ ngơi, đến chỗ tôi tiếp thu hình phạt thân thể.”

Tiêu Tử Lăng mở lớn miệng, chờ một chút, ban nãy bọn họ chỉ đang suy đoán đêm nay Giang Khinh Ngữ có thể mê hoặc Sở Chích Thiên hay không, thế nào thoáng cái đã nhảy đến chuyện giáo huấn cậu? Tính ra cậu không làm chuyện gì thương thiên hại lý a.

Khuôn mặt non mịn của Tiêu Tử Lăng nhăn thành hình bánh bao, trong miệng cầu xin: “Sở ca, Sở ca, anh không thể vô duyên vô cớ phạt em, em cái gì cũng chưa từng làm a. . .”

Tiếng cầu xin của Tiêu Tử Lăng, dẫn tới chỉ là một mạt lãnh quang đông chết người của Sở Chích Thiên, anh đã quyết định, nhất định phải giáo huấn Tiêu Tử Lăng một trận, cho cậu ta biết thứ gì có thể xem, thứ gì không thể xem, đặc biệt là những thứ về động tác cấp bậc hạn chế. . .

Sở Tiểu Thất bối rối nhìn bọn họ, vừa rồi rõ ràng còn đang thân thiết, thế nào thoáng cái lại cãi nhau rồi? Khó trách trên sách nói tình yêu là khó hiểu nhất, nó khiến cho người bình thường đều trở nên không bình thường. . . Tuy rằng không biết những lời này là thật hay giả, bất quá dựa theo biểu hiện hiện tại của hai người, hẳn là coi như có lý. Ừm, nó phải nhớ kỹ, để tiếp tục nghiên cứu.


Người gởi:  Lục Bình [ 11.05.2016, 09:47 ]
Tiêu đề:  Re: [Trùng Sinh - Đam Mỹ] Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích - Nhữ Phu Nhân


108: Tình dục? Bị Tiêu Tử Lăng khống chế?
  

Lúc này Giang Khinh Ngữ đã rời khỏi phía sau Sở Chích Thiên, ngược lại ngồi nghiêng trên tay vịn sô pha,

một cánh tay ngọc nhẹ nhàng khoác lên trên vai Sở Chích Thiên, lấy ngón tay ma sát như có như không, tay kia thì từ trên ngực Sở Chích Thiên chậm rãi vuốt ve kéo dài xuống, xẹt qua bụng dưới, khi đi đến mục tiêu cuối cùng, Sở Chích Thiên vốn nhắm mắt hưởng thụ không chút động đậy đột nhiên mở hai mắt, lãnh quang chợt lóe, tay phải trực tiếp vững vàng kiềm lại cánh tay hạnh kiểm xấu kia, lực đạo đó vậy mà khiến cho Giang Khinh Ngữ cảm giác thấy phi thường đau đớn.

Giang Khinh Ngữ sửng sốt, cắn răng, cố nhịn xuống luồng đau đớn khoan tim đó. Trên mặt cô nổi lên nụ cười kiều mị, nhẹ nhàng tựa ở bên tai Sở Chích Thiên, ôn nhu ngây thơ nói: “Sở ca, em rất thích anh, thực sự. Em sẽ tận tình hầu hạ anh, xin tin tưởng em!” Nói xong cả người dựa qua, khi mắt thấy môi đỏ mọng diễm lệ sắp hôn đến khóe miệng Sở Chích Thiên, tay phải Sở Chích Thiên đột nhiên dùng lực mạnh, trực tiếp ném Giang Khinh Ngữ đi.

Hành động ngoài dự đoán này của Sở Chích Thiên, khiến cho Giang Khinh Ngữ trở tay không kịp, cô không có chuẩn bị bị luồng lực mạnh đó trực tiếp ném ngã, cả người ngã xuống đất. Cô chấn kinh ngẩng đầu nhìn về phía Sở Chích Thiên đã đứng thẳng lên, hai mắt băng lãnh, căn bản không có bất kỳ thứ gì ở trong đó, đang vô tình nhìn cô.

“Cút cho tôi! Đừng để cho tôi nhìn thấy cô!” Sở Chích Thiên vô tình vứt ra một câu này, sự chán ghét không chút nào che giấu trong ánh mắt làm đau đớn thật sâu tâm của Giang Khinh Ngữ, cô tâm tâm niệm niệm muốn xuyên qua đây chính là vì để có một hồi tình yêu oanh oanh liệt liệt với Sở Chích Thiên, chẳng lẽ hết thảy nỗ lực, hết thảy khổ tâm của cô đạt được chính là loại kết cục này?

Nhân vật chính vốn hẳn là quang minh chính đại đứng ở bên người Sở Chích Thiên như cô đây vậy mà bại bởi một người qua đường vật hy sinh yên lặng vô danh? Việc này quá buồn cười!

Giang Khinh Ngữ đột nhiên nở nụ cười, cười cười liền chảy ra nước mắt, cô trào phúng nói: “Sở ca. Chẳng lẽ công phu trên giường của Tiêu Tử Lăng lợi hại như vậy, vậy mà khiến cho anh nửa điểm hứng thú cũng không có đối với nữ nhân?” Giang Khinh Ngữ thấy bộ dáng lãnh tình lãnh tính này của Sở Chích Thiên, đã biết sự mê hoặc ban nãy của mình kỳ thực nửa điểm tác dụng cũng không có, căn bản không khiến cho Sở Chích Thiên động tình.

Sở Chích Thiên nghe vậy hai mắt thoáng ngưng. Anh không lên tiếng, chẳng qua đường nhìn nhìn về phía Giang Khinh Ngữ càng thêm băng lãnh, ẩn ẩn dẫn theo chút sát ý.

Khóe miệng Giang Khinh Ngữ thoáng nhếch, bắt đầu quyến rũ cười: “Sở ca, chẳng lẽ anh cam tâm tình dục của anh bị một mình Tiêu Tử Lăng nắm giữ? Tư vị của nữ nhân anh thực sự không muốn nếm?”

Sở Chích Thiên nhìn Giang Khinh Ngữ vẫn chưa từ bỏ ý định, còn muốn thử sức trước mắt, nhàn nhạt hỏi: “Vì vậy, cô muốn tự đề cử mình? Cô có tự tin nhất định làm tốt hơn so với Tiêu Tử Lăng như thế?”

Giang Khinh Ngữ gật đầu có chút kiêu ngạo nói: “Đúng vậy, Sở ca, chỉ cần anh cho em cơ hội đó. Em sẽ để cho anh biết ở trên giường, chỉ có em mới có thể thỏa mãn anh, Tiêu Tử Lăng không đáng kể chút nào.” Nói xong thân thể vốn bị ném lên mặt đất có chút chật vật, đột nhiên thay đổi một tư thế, bày ra thập phần mê hoặc liêu nhân. Cô ẩn tình đưa tình cười với Sở Chích Thiên, vươn một tay, tỏ ý Sở Chích Thiên ôm lấy cô.

Sở Chích Thiên lạnh lùng nhìn nữ nhân đã xé rách hết thảy ngụy trang, không biết liêm sỉ là thứ gì trước mắt, đột nhiên cảm thấy thập phần buồn nôn. Vì leo lên giường leo đến mức vô liêm sỉ như vậy cũng được cho là đặc biệt, có lẽ nguyên nhân chính vì cô ta nghĩ đều là những chuyện tục tĩu đó, cho nên mới sẽ cho rằng quan hệ của anh với Tiêu Tử Lăng cũng như thế. Nữ nhân như vậy, để cho cô ta chạm mình một chút, anh cũng cảm thấy bẩn.

Anh có chút hối hận. Vì sao ngay từ đầu không ngăn lại động tác của nữ nhân này, anh cảm thấy những nơi bị nữ nhân này sờ có chút khó chịu, thật giống như dính vào thứ gì đó dơ bẩn vậy, anh có một loại xung động muốn bức thiết tắm sạch.

Sở Chích Thiên không còn có tâm tư ứng phó nữ nhân này nữa, anh không nhìn tư thế liêu nhân kia của Giang Khinh Ngữ, đi tới cửa mở cửa ra. Không mang theo bất kỳ cảm tình nào nói với Giang Khinh Ngữ: “Cho cô ba giây đồng hồ, rời khỏi chỗ của tôi.”

Mặt của Giang Khinh Ngữ theo hành động của Sở Chích Thiên mà đỏ lên, cô duy trì không được nụ cười nữa, giọng mang căm hận nói: “Sở ca, anh cứ tuyệt tình như vậy?”

Trả lời cô là một ánh mắt băng lãnh của Sở Chích Thiên, ánh mắt đó khiến cho Giang Khinh Ngữ lạnh triệt nội tâm, thân thể không tự chủ được phát run, đó tuyệt đối là ánh mắt đối đãi người chết, cô biết chỉ cần bản thân nói nhiều thêm một câu nữa, dây dưa thêm một chút nữa, Sở Chích Thiên tuyệt đối sẽ trực tiếp bẻ xương rải tro cô, triệt để khiến cho cô biến mất trên thế giới này. Cô bỗng nhiên nhớ đến, Sở Chích Thiên trên lịch sử vốn chính là một người nói một không hai, ý chí sắt đá.

Giang Khinh Ngữ suy nghĩ cẩn thận không dám dừng lại nữa, cuống quít bò lên, chạy trối chết.

Cô lao ra khỏi cửa, chạy về phía cầu thang, trực tiếp chạy xuống, tới chỗ rẽ thứ hai, cô rốt cục dừng lại, tựa ở trên tường. Lúc này tim của cô đang đập kịch liệt, một luồng cảm giác nghĩ mà sợ đánh thẳng trong lòng, tay chân lại càng như nhũn ra, trực tiếp tê liệt ngồi xuống.

Không ngờ tới, Sở Chích Thiên sẽ vô tình như vậy, cô có chút hối hận, nói chuyện tình yêu với Sở Chích Thiên như vậy, thực sự quá khủng bố. Có trong một nháy mắt, cô thực sự muốn trở về, rời khỏi thế giới khiến cho cô thương tâm này, Giang Khinh Ngữ nhịn không được cúi xuống bắt đầu nhẹ giọng nức nở trên đầu gối của bản thân.

Không đến ba phút, Giang Khinh Ngữ ngẩng mạnh đầu, cô lau khô nước mắt của mình, trong ánh mắt có một luồng kiên định. Cứ chịu thua như thế? Không, tuyệt không. Cô không phải một người có thể bị đánh bại nhận thua đơn giản như vậy. Thời gian còn sớm, cô tuyệt không tin Tiêu Tử Lăng có thể vẫn luôn được Sở Chích Thiên sủng ái, khi hứng thú của Sở Chích Thiên đối với Tiêu Tử Lăng yếu bớt, chính là lúc cô tuyệt địa phản kích.

Cô không tin, kinh nghiệm trên giường thân kinh bách chiến của mình sẽ thất bại bởi Tiêu Tử Lăng của thời đại này, phải biết rằng niên đại của cô chính là một thời đại tuyệt đối tự do, cô không dám nói tinh thông toàn bộ các loại kỹ năng, nhưng cũng tinh thông mấy phần, cô không tin Sở Chích Thiên hưởng qua loại tư vị đó sẽ còn thích tên Tiêu Tử Lăng kia. . .

Sở Chích Thiên lạnh lùng nhìn bóng dáng chạy trối chết của Giang Khinh Ngữ, đóng lại cửa phòng, thoáng cái cảm giác thấy không khí bên trong phòng nhẹ nhàng khoan khoái hơn rất nhiều. Anh trở về phòng tiếp khách, liếc liếc cái khe nhỏ chỗ cửa phòng ngủ một cái, lạnh lùng nói: “Xem xong kịch rồi chứ, còn không đi ra cho tôi. . . “

Cửa phòng nhất thời mở ra, liền thấy Tiêu Tử Lăng dắt tay nhỏ bé của Sở Tiểu Thất đi ra, lúc này cậu đang mang vẻ mặt nịnh nọt cười nói: “Sở ca uy vũ! Quả nhiên bất động như núi! Là tấm gương của bọn em!”

Sở Tiểu Thất hồ nghi nhìn Sở Chích Thiên một cái, lại nhìn nhìn Tiêu Tử Lăng kéo tay mình, một màn ban nãy kia tới cùng là chuyện gì? Vì sao Tiêu Tử Lăng là người hôn ước vậy mà có thể chịu đựng được Sở Chích Thiên cấu kết làm bậy với một nữ nhân. . . Là khảo nghiệm sao? Ừm, thế giới người lớn quả nhiên rất phức tạp!

“Tiểu Thất về phòng ngủ nghỉ ngơi trước, Tiểu Lăng, cậu lưu lại!” Sở Chích Thiên làm như không thấy đối với sự thổi phồng vỗ mông ngựa của Tiêu Tử Lăng, nhanh chóng làm ra an bài trên đây.

Sở Tiểu Thất nghe vậy gật gật đầu, buông tay Tiêu Tử Lăng ra liền xoay người trở lại trong phòng ngủ, Sở Chích Thiên Tiêu Tử Lăng đồng thời ở đây, nó phải nghe Sở Chích Thiên đầu tiên. . .

Tiêu Tử Lăng tội nghiệp nhìn Sở Tiểu Thất vô tình đóng lại cửa phòng ngủ, tên nít ranh hổng có nghĩa khí này, ban nãy rõ ràng đã nói sẽ cùng nhau đối mặt Sở Chích Thiên, không ngờ tới Sở Chích Thiên vừa lên tiếng đã quả quyết từ bỏ cậu, quả nhiên y chang Sở Chích Thiên, vô tình! Uổng công đã cho nó nhiều đồ ăn ngon như vậy! (Tính ra mấy thứ kia đều là Sở Chích Thiên cho mà. . . )

Sở Chích Thiên thấy bộ dáng đáng thương hề hề này của Tiêu Tử Lăng, trong lòng có chút câm lặng, mình cũng sẽ không ăn cậu ta, có cần như vậy không a. Anh tức giận túm lấy cổ áo của Tiêu Tử Lăng, trực tiếp xách Tiêu Tử Lăng tới phòng tắm xa hoa cực hạn trong căn hộ tổng thống. . .

“Sở ca. . . Vào phòng tắm làm gì?” Tiêu Tử Lăng rốt cục được buông ra, hồ nghi nhìn Sở Chích Thiên bên người, chẳng lẽ hình phạt thân thể phải vào phòng tắm sao? Được rồi, Tiêu Tử Lăng đến bây giờ còn chưa quên sự kiện hình phạt thân thể Sở Chích Thiên nói lúc chạng vạng.

Sở Chích Thiên tuyệt không trả lời cậu, chỉ bắt đầu cởi nút áo khoác, cởi áo khoác vứt qua một bên. Thế còn chưa hết, anh lại bắt đầu cởi nút áo sơmi của mình, rất nhanh lộ ra vòm ngực rắn chắc, xuất hiện theo chính là vùng bụng rắn chắc có được 6 khối cơ bụng, một màn khiêu gợi hiện ra trước mặt Tiêu Tử Lăng.

Tiêu Tử Lăng giương mắt to, hâm mộ nhìn vóc người tuyệt đối hoàn mỹ của Sở Chích Thiên, thực hận không phải thân thể đó là của mình. . . Đột nhiên cảm thấy mũi có chút ngứa, chẳng lẽ sự gợi cảm của Sở Chích Thiên đã có thể nam nữ đều giết? Đang trong mê say, cậu thoáng hiện linh quang nghĩ tới cái gì đó, một phen ôm mạnh lấy bản thân, kinh hoảng nhìn Sở Chích Thiên nói: “Sở ca, em không làm loại chuyện đó đâu!”

Sở Chích Thiên đang chuẩn bị cởi áo sơmi nghe vậy thoáng nhếch mi, ánh mắt có ý hỏi.

Tiêu Tử Lăng nói như đinh đóng cột: “Em không có hứng thú đối với nam nhân, tuyệt đối không hiến thân!”

Sở Chích Thiên đã trần nửa người trên nghe thấy lời nói của Tiêu Tử Lăng, nhất thời trán đầy hắc tuyến, anh tức giận trực tiếp đánh bay qua một cái búng trán: “Nghĩ cái gì đấy, tôi gọi cậu vào là để giúp tôi thả nước, tôi muốn tắm!”

“Nga, Sở ca muốn em làm cái gì thì sẽ làm cái đó, vậy muốn bao nhiêu nước?” Tiêu Tử Lăng biết bản thân hiểu lầm, sờ cái trán bị búng, đỏ mặt bước lên phía trước nịnh nọt nói.

“Thả đầy cho tôi!” Sở Chích Thiên xem thường quét nhìn cậu một cái, còn nói kêu cậu làm cái gì thì sẽ làm cái đó, không biết ban nãy ai chống cự vấn đề hiến thân? Thời khắc mấu chốt thì liền không đáng tin cậy. . . (Sở ca, anh không cảm giác thấy suy nghĩ của anh có chút vấn đề sao?)

Tiêu Tử Lăng quay đầu nhìn về phía bồn tắm lớn kia, mặt nhất thời suy sụp xuống, bồn tắm lớn này lớn như hồ bơi mini, kêu cậu thả đầy, đây rõ ràng là khó xử cậu, nghiền ép cậu, quả nhiên lão đại gọi cậu vào thì không có chuyện gì tốt, trắng chợn chợn nô dịch a nô dịch. Không biết dùng hết linh lực của bản thân có thể thả đầy nước một bồn tắm lớn này hay không đây?

Được rồi, thả thì thả đi, thả tới lúc nào thì tính lúc đó, Tiêu Tử Lăng hạ quyết tâm dùng hết linh lực liền biến, ngồi xổm bên cạnh bồn tắm lớn bắt đầu chuyên tâm thả thủy cầu, chuẩn bị hầu hạ lão đại nhà cậu tắm rửa, làm đàn em đắc lực quả nhiên rất khó, mấy người xem cậu đều phải lưu lạc đến tình trạng gì đây.

Thật vất vả thả nước bồn tắm lớn được hơn phân nửa, Tiêu Tử Lăng đã mệt đến mức trán xuất mồ hôi. Phắc, ai thiết kế bồn tắm lớn như vậy? Mụ nội nó nếu như để cho cậu biết, sẽ túm tới điên cuồng ngược một phen, sau đó kêu hắn đi tìm nước thả, khi không có nguồn nước, tìm nước điền đầy bồn tắm lớn như vậy thật tình quá giày vò người.

Lúc này, một thanh âm thanh lãnh vang lên ở phía sau Tiêu Tử Lăng: “Được rồi, nghỉ ngơi một chút trước đi.”

Lão đại khai ân, Tiêu Tử Lăng cảm kích quay đầu lại, liền thấy lão đại nhà mình đã trần trụi toàn thân, thân dưới chỉ vây một chiếc khăn ngắn, xuất hiện ở trước mặt cậu.

Vòm ngực rắn chắc, thân hình cao ngất, thắt lưng ong khiêu gợi, cái mông hơi vểnh, chân dài hữu lực, bao gồm cả ‘tên nhóc’ vượt người ta một bậc kia cũng ngạo nghễ hiển lộ phía dưới khăn mặt, vóc người hoàn mỹ như Apollo khiến cho cậu đố kị chịu không được. . .


Trang 36/95 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/