Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 

Đàn ông tương lai không dễ làm - Nhữ phu nhân

 
Có bài mới 15.05.2018, 22:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 12:23
Bài viết: 529
Được thanks: 6607 lần
Điểm: 40.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Phản xuyên] Đàn ông tương lai không dễ làm - Nhữ phu nhân - Điểm: 68
Chương 470: Lăng Tiêu kiêu ngạo cùng phiền não!

Hoàng cấp sư sĩ nói cũng được đồng bạn đồng thuận. Bởi vì Lăng Lan biểu hiện quá xuất sắc nên cả hai người tâm vốn như nước lặng bỗng muốn thu nhận người làm đệ tử: Ừm, có lẽ tiếp theo nên đến Trường Đệ Nhất Nam Sinh nhìn nhóm tân sinh một chút, có khi còn phát hiện hạt giống tốt……

Mà hiện trường thì đang tranh luận xem vừa rồi là 51 hay là 52 phát. Lăng Tiêu vẫn luôn đạm nhiên ngồi ở trên đài chủ tịch biểu tình không có bất luận gì biến hóa, nhưng người quen thuộc ông sao có thể không phát hiện, khóe miệng Lăng Tiêu càng ngày càng cong, ý cười cũng càng ngày càng đậm, điều này tỏ vẻ giờ phút này tâm tình ông cực cực tốt……

Tâm tình Lăng Tiêu đương nhiên tốt bởi vì ông đã nhìn ra, và cũng chỉ có ông có thể nhìn ra, loạt súng cuối cùng của Lăng Lan có huyền cơ. Cô dùng cơ giáp đặc cấp thành công dùng kỹ năng đứng đầu 'Tịnh xạ' thuộc về Vương bài cơ giáp mới có thể thi triển——!

'Tịnh xạ' là kỹ năng mà người điều khiển có thể đồng thời bắn ra 2 phát đạn pháo, trừ bỏ lúc bắn họng súng có hơi nghểnh lên thì cho dù là tư thế, tần suất phóng ra hoàn toàn giống bình thường, cho nên 'Tịnh xạ' là kỹ năng công kích viễn trình khó bị phát hiện nhất, nó có tính che dấu quá cao, cho dù Cơ giáp sư có kinh nghiệm phong phú cũng vô pháp xác định là bắn đơn hay là 'Tịnh xạ'. Đây cũng là nguyên nhân kỹ năng 'Tịnh xạ' có thể trở thành kỹ năng chỉ dành riêng cho Vương bài đỉnh cấp, nó có thể ứng đối tất cả kỹ năng phòng ngự.

'Tịnh xạ' có thể trở thành kỹ năng của Vương bài đỉnh cấp còn có một nguyên nhân nữa chính là độ khó của nó, cơ giáp sư có thể thi triển 'Tịnh xạ' thành công thì cần phải có tốc độ tay cực nhanh. Đương nhiên, cho dù tốc độ tay đạt tới mức yêu cầu của Tịnh xa thì cũng chưa chắc sẽ thành công, quang não cơ giáp cũng cần phải cấp lực, nếu là chậm chỉ 0,01 giây thì 'Tịnh xạ' cũng không có khả năng bắn ra hai phát.

Lăng Lan thành công sử dụng kỹ năng này làm trong lòng Lăng Tiêu vô cùng kiêu ngạo, đồng thời cũng có chút bất đắc dĩ, con gái nhà mình tựa hồ đã tới thời kỳ phản nghịch như trong sách rồi.

Lăng Tiêu đã sớm biết Lăng Lan thăng cấp Vương bài nhưng có thể thi triển kỹ năng 'Tịnh xạ' này thì ông hoàn toàn không nghĩ tới, bởi vì đó hoàn toàn là hai khái niệm bất đồng. Ở cơ giáp đặc cấp, ông yêu cầu tốc độ tay của Lăng Lan càng hà khắc, bởi vì quang não của cơ giáp đặc cấp yếu hơn quang não của Vương bài một đường. Đừng xem thường một đường chênh lệch nhỏ này, bởi vì không phải ai cũng có thể vợt qua được nó.

Lăng Lan thành công thi triển 'Tịnh xạ' làm cô 'Một chút liền bắn' cuối cùng thành công bắn ra 7 phát, nói cách khác, Lăng Lan tổng cộng bắn ra 53 phát, mà không phải như mọi người nói là 52 hay là 51 phát, số liệu này cũng sang bằng với số phát súng kỷ lục mà Lăng Tiêu ghi lại, điều này làm cho Lăng Tiêu không thể không kiêu nào. Cơ giáp sư có khả năng kỳ tài ngút trời này chính là con giá của Lăng Tiêu ông. Ai còn dám nói con gái không bằng con trai chứ? Lăng Tiêu tin tưởng con gái mình nhất định sẽ sáng tạo ra kỳ tích!

Bất quá kiêu ngạo qua đi, Lăng Tiêu cũng bắt đầu phạm sầu, ông chẳng qua vì an toàn của con gái nên bảo nó thu liễm một chút, con gái mặt ngoài thật là nghe lời, trên thực tế lại dùng động tác này tuyên cáo cô phản nghịch —— cho dù thu liễm thì nó cũng muốn thu liễm thật bá đạo!

Lăng Tiêu lúc này nhịn không được miên man suy nghĩ, con gái nhà ông có phải đang chứng minh với ông rằng nó không còn là đứa nhỏ cần ông che mưa che gió mà đã trưởng thành, có thể ứng phó với mưa to gión lến bên ngoài hay không?

Nghĩ đến khả năng này, trong lòng Lăng Tiêu có chút mất mát, mất mười sáu năm không phải dễ dàng bù đắp như vậy, lúc ông nhận ra con gái mình không còn cần ông nữa thì ông càng hận những người đã thiết kế hãm hại mình, khiến ông bỏ lỡ thời gian quý giá lúc còn nhỏ của con gái.

“Những kẻ đó, tôi nhất định sẽ đòi lại từng thứ một!” Trong mắt Lăng Tiêu lộ ra một tia lạnh lẽo, sát khí nhàn nhạt chợt lóe mà qua, đảo mắt liền khôi phục dáng vẻ thường có, vẫn ôn nhuận như ngọc như cũ, cười đạm như trước.

Lăng Lan nhìn khoang điều khiển của đối thủ thành công bắn ra thì cả người tức khắc thả lỏng, một phát 'Tịnh xạ' cuối cùng không phải là cô cố ý. Chỉ là lúc cô tiến vào cảnh giới đặc biệt đó thì bỗng tốc độ tay đột phát, tốc độ tay bị hạn chế suốt nửa năm qua đột nhiên tiến vào gian đoạn mới.

Cũng chính là thời khắc ấy, cô tự nhiên mà sử dụng 'Tịnh xạ' …… Và cuối cùng cô thành công, vốn chỉ định làm hủy nửa cơ giáp đối phương nhưng sau khi dùng kỹ năng này, cơ giáp đối phương bị hủy hoàn toàn.

Còn may lúc cô bắn đã chuyện lệch ra nữa độ, nếu không, bắn trúng ngay khoang cơ giáp của đối thủ thì cô lại phải ân hận rồi!

Thấy đối phương không sao, Lăng Lan liền bình tĩnh mà phân phó Tiểu Tứ xử lý những chứng cứ lưu lại do cô sử dụng kỹ năng Vương bài.Nếu như bị người phát hiện cô sử dụng kỹ năng Tịnh xạ thì cô tuyệt đối sẽ được đẩy lên đầu sóng ngọn gió, cô tin chắc lúc ấy cho dù là cha Lăng muốn giúp cũng vô pháp cam đoan an toàn của cô.

Tiểu Tứ thực cấp lực trực tiếp phá hủy hộp năng lượng và bộ điện tử, nó còn che dấu làm hộp năng lượng thoạt nhìn như là nổ hỏng đồng thời nó còn sửa luôn bản ghi của quang não, nhưng tư liệu lưu lại trong quá trình điều khiển cơ giáp của Lăng Lan cũng như những kỹ năng đã thực hiện đều được xóa sạch sẽ. Tiểu Tứ nó sẽ không xem nhẹ những điểm này.

Tiểu Tứ xử lý mấy thứ này thật ra chỉ cần dùng mấy giây nhưng lúc này nó lại dùng tới một hai phút, sở dĩ tốn thời gian như vậy là vì nó không chỉ xóa bản lưu lại mà còn sửa nó lại cho hợp tình hợp lý. Nếu trực tiếp xóa hết thì một giây là có thể xong, như nếu xóa sạch thì cho dù không có gì để hoài nghi thì cũng có người để í.

Bất quá, một hai phút cũng không dài, khi Lăng Lan chậm rãi thao tác cơ giáp đáp xuống đến mặt đất thì tiểu Tứ liền báo hết thảy đã ok.

Khi Lăng Lan từ cơ giáp đi xuống thì Triệu Tuấn liền giơ 2 ngón tay của mình lên vui mừng. 52 phát, nó chính là con số mà tất cả các cơ giáp sư viễn trình theo đuổi, đáng tiếc đó không phải con số dễ dàng đạt tới, những người có thể tới đạt con số đó cuối cùng không phỉa là Hoàng cấp sư sĩ thì cũng là những Thần cấp sư sĩ…

Kiều Đình bình tĩnh nhìn Lăng Lan đi tới. Nắm tay đột nhiên căng thẳng, móng tay tựa hồ đã đâm sâu vào thịt, nhưng Kiều Đình không có cảm giác đau đớn, anh chỉ cảm thấy đến một cổ nguy cơ cường đại ập vào trong lòng, thậm chí sẽ nghĩ một nhân vậy xuất sắc như vậy có thể đã tiến vào Vương bài sớm hơn anh hay không?

Nghĩ đến này khả năng, ngực Kiều Đình liền như một lò hỏa thiêu đốt, làm anh khó chịu vô cùng. Anh hít sâu một hơi, cưỡng chế nôn nóng trong lòng …… Có lẽ sau khi trở về, anh cần phải cân nhắc xem nên tiết kiệm năng lượng như thế nào, nâng số phát có thể bắn trong 1 hộp năng lượng.

“Tôi sẽ không thua!” Kiều Đình lại lần nữa ném xuống một câu liền bước lên cơ giáp của mình chuẩn bị xuất chiến. Điều này làm cho Lăng Lan tương đối vô ngữ, tựa hồ mỗi lần cô chiến thắng trở về Kiều Đình đều ném một câu như vậy, Kiều Đình này rốt cuộc có bao nhiêu kiêu ngạo mới có thể bám riết không tha mà muốn thắng cô như thế? Thậm chí không tiếc muốn phục chế thủ pháp công kích cũng muốn đánh bại cô? Chẳng lẽ không không biết câu nói núi cao còn có núi cao hơn sao, có ai lại bất động đứng một chỗ chờ người đuổi theo chứ.

Trường quân đội Kinh An thua ván thứ hai, hơn nữa còn thua cực thảm. Tuy rằng Chu Cảnh đúng lúc bắn ra, vẫn chưa bị thương, nhưng sau khi nhân viên công tác kiểm tra cơ giáp Chu Cảnh thì liền tuyên bố cơ giáp đã không thể sửa được nữa, sắc mặt mấy người trường Kinh An tức khắc nan kham lên, cảm giác giống như bị đánh một phát cực mạnh vào mặt…

Đặc biệt là đã khi Chu Cảnh biết mình thua như thế nào thì càng hận Lăng Lan, hắn cảm thấy chính mình thua quá oan, chỉ là một cái sơ sẩy trúng kế của đối phương, không có phòng bị mới bị đối phương đánh lén mà thua.

“Tuy rằng kết cục chúng ta thua đã định, nhưng chúng ta không thể làm Trường Đệ Nhất Nam Sinh cạo đầu trọc chúng ta, như thế nào cũng muốn thắng một trận!” Đoàn trưởng mang đoàn Kinh An thấy thế cổ vũ nói.

Trước khi Kiều Đình xuất chiến mà Trường Đệ Nhất Nam Sinh đã thắng hai trận thì liền tỏ vẻ bọn họ không có khả năng thắng lợi, bởi vì bọn họ không thể chống lại Kiều Đình, bọn họ chỉ hy vọng trước khi thua hoàn toàn có thể thắng 1,2 trận để vãn hồi thể diện của đội xếp thứ 6 bọn họ.

Bất quá loại này kỳ vọng bọn họ tức khắc tan biến khi nhìn thấy Kiều Đình là tuyển thủ ván thứ ba. Người đội viên thứ 3 của Kinh An lên sân khấu vẻ mặt ảm đạm, nếu là có thể, hắn thật không muốn lên sân khấu bị Kiều Đình ngược, cấp bậc chênh lệch làm hắn căn bản không có đường sống đánh trả …… Hắn chỉ hy vọng, Kiều Đình chiến ý không đạm, để hắn tận khả năng mà duy trì xuống, không cần quá mất mặt.

Có lẽ bị 52 phát súng của Lăng Lan kích thích ( bởi vì không có người nghĩ đến có người có thể dùng cơ giáp đặc cấp thi triển ra kỹ năng Vương bài đứng đầu 'Tịnh xạ', hơn nữa hai vị Hoàng cấp sư sĩ theo dõi toàn trường đưa ra phán đoán nên cuối cùng Lăng Lan được xác nhận bắn tổng cộng 52 phát ), Kiều Đình công kích cực kỳ mãnh liệt, mở màn liền cấp tốc kéo khoảng cách, khoảng cách vừa đến, liền dùng hai Kỹ năng cao cấp, đem đối thủ phong sát tại chỗ.

Trận thi đấu này cũng được ghi lại là trận đấu có thời gian diễn ra ngắn nhất, viễn trình cũng không giống cận chiến, có thể đánh giáp lá cà, phân cao thấp. Viễn trình cần thời gian để kéo khoảng cách, nhắm bắn rồi bắn, đây chính là nguyên nhân vì sao trận đấu của các viễn trình sư thường dài hơn cận chiến sư. Cho dù là Vương bài sư sĩ như Kiều Đình cũng vô pháp dành chiến thắng trong thời gian ngắn hơn cận chiến.

Bất quá này đó đều không đủ để ảnh hưởng tới việc Kiều Đình trở thành người được hoan nghênh nhất trong đại hội lần này, liền tính Lăng Lan thực hiện 52 phát cũng bị kỉ lục của Kiều Đình che dấu.

Lăng Lan đối với điều này thập phần vừa lòng, cô đột nhiên phát hiện kỳ thật loại nghiêm túc này của Kiều Đình cùng với thái độ cái gì cũng so với cô thật ra không có gì không tốt, Kiều Đình hoàn toàn có thể làm tấm mộc cô, để cô ẩn thân ở phía sau.

“Có lẽ, có thể lại kích thích Kiều Đình một chút để anh ta biểu hiện càng ưu tú!” Lăng Lan vuốt cằm mà nghĩ.

Trường Đệ Nhất Nam Sinh thắng 3, đánh bại Kinh An giúp cho bọn họ tiến vào top 4. Mà lúc này, trận đấu của 3 trường khác cũng đang diễn ra. Mấy người Lăng Lan ở phía sau đài trừng mắt nhìn màn hình lớn phát tin tức, Trường Đệ Nhất Tổng Hợp cũng đánh bại đối thủ, là trường thứ 2 tiến vào top 4. Theo sát là Trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh, chỉ là thời gian hai trường dành chiến thắng chênh nhau 2, 3 phút.

Một vị trí cuối cùng của top 4 cạnh tranh vô cùng khắc nghiệt. Trường Đệ Nhị Nam Sinh ngoài ý muốn bị thua, làm top 4 kiên định bất di mấy năm bị thiếu một góc, điều này cũng làm 2 trường đứng thứ 5 Khải Quang và thứ 7 Diệu Hoàng đụng nhau. Bọn họ đều không muốn từ bỏ cơ hội tiến thêm 1 bước. Sauk hi trả qua 5 trấn thi đấu, Khải Quang dưới sự quyết định của chủ trọng tài, bắt lấy cơ hội thắng cực mong manh tiến chân vào top4.

Tám đội đầu rốt cuộc tìm ra được top 4, hai trường còn lại là Trường Đệ Nhị Nam Sinh cùng trường quân đội Quốc Phòng đứng cuối cùng cũng bắt đầu trận khiêu chiến của mình. Đã bị thua và dành vé vớt để vào, bọ họ cũng không còn cuồng vọng tự phụ như đầu, Trường Đệ Nhị Nam Sinh vì bảo đảm thắng lợi nên bọn họ cẩn thận chọn trường có thực lực kém cỏi nhất, cũng nắm chắc dành phần thắng nhất để khiêu chiến, trường Quân đoàn 09.

Phải nói, Tưởng Thiếu Vũ xuất chiến làm thực lực Trường Đệ Nhị Nam Sinh thẳng tắp bay lên, dành chiến thắng sau 3 ván, bọn họ thắng trường Quân đoàn 09 và thay thế được vị trí của đối phương, tiến vào top 8, mà trường Quốc Phòng cũng không may mắn như vậy, khổ chiến năm trận, cuối cùng vẫn thua.

Mà giờ phút này, Trường Đệ Nhị Nam Sinh cùng 3 trường khác tiến vào top 8 một lần nữa được có cơ hội khiêu chiến top 4.

Một vòng đấu tới lui cạnh tranh vị trí top 4 cứ như vậy diễn ra, các trận đấu buổi sáng toàn bộ kết thúc, danh sách top 4 mới chính thức ra lò, không có quá nhiều sự thay đổi, gồm Trường Đệ Nhất Nam Sinh, Trường Đệ Nhị Nam Sinh, Đệ Tam Nam Sinh cùng Tổng Hợp Đệ Nhất.

Trải qua thời gian nghỉ trưa ngắn ngủi để nghĩ ngơi, các trận thi đấu buổi chiều lại tiếp tục được tiến hành, lúc này, vô luận là người xem đang có mặt tại Khải Minh hay người xem qua tivi được phát sóng trực tiếp thì mọi công dân Liên Bang đều đang tập trung về sàn cách đấu này, chờ đợi 2 trận bán kết và trận chung kết cuối cùng.

Ở hậu trường chờ danh sách cuối cùng được công bố, tâm trạng mỗi trường đều khác nhau, năm người của Trường Đệ Nhất Nam Sinh vẫn ngồi ổn như Thái Sơn, thập phần bình tĩnh, vô luận gặp đối thủ nào bọn họ đều tự tin tiến vào trận chung kết.

Mà 3 trường quân đội khác lúc này lại lo lắng sốt ruột, bọn họ lo lắng nhất đương nhiên là đụng phải Trường Đệ Nhất Nam Sinh. Trước không nói bọn họ có—— Vương bài sư sĩ Kiều Đình; ở ngay phía sau Kiều Đình còn có Vương bài trá hình Triệu Tuấn; ngoài ra bọn họ còn có một nhân vật có cơ sở hoàn mỹ, sáng tạo ra kỹ thuật được lấy tên, lại còn bắn ra số phát súng gần như hoàn mỹ Lăng Lan,  còn có đặc cấp đỉnh Mục Thiếu Vũ; cùng với Đặc cấp sư sĩ Hàn Dục; mỗi người đều khó thua.

Bọn họ đều rõ ràng, nếu ở vòng bán kết liền gặp Trường Đệ Nhất Nam Sinh thì tuyệt đối bi kịch, cho dù may mắn gặm được khối đá này thì bọn họ cũng không có tinh lực để phân cao thấp với đối thủ ở vòng chung kết. Có mấy đội viên của trường quân đội thậm chí âm thầm cầu nguyện, hy vọng thần linh qua đường giúp bọn hắn một phen, ngàn vạn ngàn vạn không cần đụng tới Trường Đệ Nhất Nam Sinh ở vòng bán kết ……

Cho dù lo lắng như thế nào thì thời khắc quyết định vận mệnh vẫn đến, luôn có 1 trường trở thành vật hy sinh.

Khi danh sách đối chiến xuất hiện trên màn hình lớn thì trường Đệ Tam Nam Sinh chỉ có thể thở dài vì vận khí của bọn họ không tốt, đụng phải trường Đệ Nhất Nam Sinh ở vòng bán kết!

Nhóm Lăng Lan vẫn  dùng cách cũ để lựa chọn thứ tự xuất chiến, dùng oẳn tù xì, lúc này Hàn Dục rốt cuộc xoay người hát bài hát nông nô vùng lên, dành được vị trí xuất chiến đầu tiêu. Mục Thiếu Vũ cũng biểu hiện không kém, kế Hàn Dục, bắt lấy ván thứ hai, ván thứ ba còn lại là Triệu Tuấn, cuối cùng là trận quyết đấu của Kiều Đình cùng Lăng Lan, Kiều Đình rốt cuộc thắng hiểm Lăng Lan, dành vị trí thứ 4 mà Lăng Lan bất đắc dĩ áp chót, trở thành người áp trận.

Trên thực tế, Lăng Lan và Kiều Đình đều biết ván thứ nhất của Hàn Dục thật không lạc quan, dù sao đối thủ của hắn cùng là tay viễn trình công kích, thậm chí đã đạt tới đỉnh đặc cấp, mạnh hơn Hàn Dục một cảnh giới, trừ phi Hàn Dục có thể đột phá trong lúc chiến đấu, còn không không thể có khả năng thắng.

Cho dù như thế, đám người Kiều Đình Lăng Lan vẫn dành 1 chút hy vọng vào đồng đội, hy vọng Hàn Dục biểu hiện thật tốt trong trận đấu này. Bất quá hy vọng là hy vọng, hiện thực lại tàn nhẫn, Hàn Dục vừa mở màn đã bị đối phương ngăn chặn, đồng dạng viễn trình, Hàn Dục bị đối phương đánh không có bất cứ đường thoát nào, chỉ có thể mệt mỏi né tránh, căn bản không thể nào nói đến phản kích. Bất quá, cũng là trận này làm mọi người biết tới năng lực né tránh xuất sắc của Hàn Dục, cho dù bị đánh không ngẩng đầu nhưng cũng không bị đối phương bắn trúng quá nhiều.

Hai người một đánh một trốn, rốt cuộc đem thời gian thi đấu kéo dài đến hết. Hàn Dục không ngoài ý muốn thấp điểm hơn đối thủ mà thua cuộc, kết quả này Hàn Dục đã sớm biết rõ ràng trong lòng, trở về cùng đám Lăng Lan chào hỏi xong liền ngồi yên một bên, bộ dáng như người mất hồn.

Tuy rằng Hàn Dục tính cách có chút khiến người ghét, nhưng bọn Kiều Đình cũng nhìn những trận đấu mà Hàn Dục tham dự thì hắn đều cố gắng hết sức. Cả trận đấu ngày hôm nay cũng vậy, tuy thua nhưng Hàn Dục vẫn lấy yếu đấu mạnh, kiên trì đến khi thời gian kết thúc. Có thể thấy được trong lúc thi đấu hắn đã nỗ lực như thế nào.

Cho nên sau khi Hàn Dục trở về biểu hiện khác thường, Triệu Tuấn cùng Mục Thiếu Vũ đều lo lắng, Mục Thiếu Vũ bởi vì muốn chuẩn bị thi đấu nên chỉ có thể tạm thời đem lo lắng trong lòng ném một bên, bước lên cơ giáp làm điều chỉnh cuối cùng.

Triệu Tuấn chần chờ một chút liền đi về hướng Hàn Dục, muốn hỏi thăm một chút Hàn Dục làm sao, dù sao anh cũng ở dưới trướng Hàn Dục bốn năm, tuy rằng chỉ lợi dụng lẫn nhau là nhiều nhưng thời gian dài ở chung hợp tác vẫn có chút cảm tình, anh cũng muốn quan tâm đối phương một chút.

Triệu Tuấn vừa mới duỗi tay chuẩn bị đánh thức đối phương thì một bàn tay so với anh còn nhanh hơn, lúc chuẩn bị đụng Hàn Dục thì liền bắt được cổ tay anh.

Triệu Tuấn chỉ cảm thấy tay tê dại, rốt cuộc không thể động đậy, anh ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn người chặn mình thế nhưng là Lan lão đại.

“Trận chiến vừa rồi đã giúp Hàn đội trưởng học được chút thứ.” Lăng Lan một bên nói chuyện một bên buông tay.

Triệu Tuấn lại lần nữa kinh ngạc: “Lan lão đại, cậu nói Hàn Dục…… Hắn ngộ?” Triệu Tuấn tuy rằng hỏi nhưng lại không muốn được đáp án, bởi vì anh rõ ràng Lăng Lan từ trước đến nay không nói sai, nếu lão đại nói ngộ thì như vậy Hàn Dục tất nhiên là ngộ.

Trong lòng Triệu Tuấn lúc này nhịn không được vừa hâm mộ vừa ghen tị Hàn Dục, này đến cùng là phúc duyên bao lớn mới có thể ngộ đạo a. Triệu Tuấn nghĩ đến chính mình tức khắc rơi lệ đầy mặt, sao anh không may mắn như vậy chứ? Mỗi ngày đều hy vọng mình ngộ được thứ gì để xuyên qua tấm chắn kiên cố bước tới Vương bài, không biết tới khi nào nó mới có thể lơi lỏng được.

Biết Hàn Dục ngộ đạo, Triệu Tuấn cũng không quấy rầy. Mười lăm phút qua đi, đến phiên Mục Thiếu Vũ lên sân khấu!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn beheonhoxinh về bài viết trên: Cuncute, Hana93, Heo♥LoveLy, Hothao, Lam Khả Nhi, Thu Heo, anvils2_99, hanbangthan, lathienthien, todien
     

Có bài mới 17.05.2018, 21:42
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 12:23
Bài viết: 529
Được thanks: 6607 lần
Điểm: 40.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Phản xuyên] Đàn ông tương lai không dễ làm - Nhữ phu nhân - Điểm: 85
Chương 471: Triệu Tuấn Lâm Vào Đường Cùng

Ván thứ hai, lên sân khấu là hai cơ giáp đều là loại đặc cấp cơ giáp tổng hợp. Đối chiến là hai tuyển thủ đều tham gia thi đấu cách đấu cơ giáp đơn thể, cũng đều tiến vào top mười sáu người mạnh nhất. Hai người thực lực xấp xỉ, ai thắng ai thua đều rất có khả năng.

Trận thi đấu này, trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh rất coi trọng, bởi vì nếu bọn họ lại thua một trận, tình thế sẽ thật nghiêm trọng, ba trận thi đấu sau căn bản sẽ không thể thắng nổi. Trận thi đấu này, trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh càng coi trọng, vì nếu trận thi đấu này thắng, bọn họ có thể có hy vọng đi tiếp vào trận chung kết …… Chỉ cần có cơ hội, ai cũng không chịu từ bỏ, trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh đồng dạng cũng giống như thế.

Bởi vì đều là tổng hợp Cơ giáp sư, trước khi thi đấu còn chưa bắt đầu, khán giả đã sôi nổi suy đoán, hai người sẽ lựa chọn loại công kích gì để thi đấu, là viễn trình hay là cận chiến, hoặc là trước cận chiến sau viễn trình?

Trong nháy mắt khi chủ trọng tài hạ lá cờ, hai chiếc cơ giáp liền giống như hai con mãnh hổ được lấy ra khỏi lồng, hung ác mà nhào về phía đối thủ.

Không hẹn mà cùng, hai người đều lựa chọn cận chiến!

“Đang!” Một tiếng, vũ khí liền hung trong tay bọn họ hăng mà va chạm cùng nhau.

Vũ khí cận chiến có hai loại lớn, một loại là vũ khí kiếm quang năng lượng, một loại khác chính là vũ khí lạnh truyền thống. Hai người đều lựa chọn cận chiến, đồng thời, cũng lựa chọn vũ khí tương đồng, là vũ khí lạnh truyền thống.

Ngay từ đầu thi đấu, hai chiếc cơ giáp từ phía sau lưng dỡ xuống vũ khí, công kích va chạm, động tác liên tiếp làm người hoa cả mắt. Không ít người xem hô to đã ghiền, tán thưởng tốc độ thao tác kinh người của cả hai.

Đương nhiên đó đều là người xem bình thường, còn với sư sĩ đứng đầu thì vẻ mặt lại bình tĩnh. Tuy rằng trên sân đấu thao tác của hai người so với Cơ giáp sư bình thường càng ưu tú hơn một chút, nhưng còn không đủ để làm cho bọn họ cảm thấy kinh diễm, trừ khi xuất hiện cùng loại như Lăng Lan, có khả năng thao tác ngay lúc hạ cờ mới có thể làm cho bọn họ động dung.

“Đang! Đang! Đang!……”

Trên đài. Hai người bắt đầu điên cuồng mà chiến đấu, vũ khí lạnh chạm vào nhau một tiếng tiếp một tiếng vang lớn, khán giả khẩn trương đều mở to hai mắt, sợ một cái chớp mắt của chính mình sẽ bỏ qua thời khắc quyết định thắng bại.

Hậu trường, Kiều Đình, Lăng Lan, Triệu Tuấn ba người song song đứng ở phía bên phải màn hình lớn, đối mặt cùng trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh ở bên trái. Bọn họ không chớp mắt mà nhìn chằm chằm hình ảnh trên màn hình lớn, trong lòng phân tích xác suất thắng lợi của hai bên có mấy phần.

Thời gian dài mà nhìn chằm chằm màn hình làm Triệu Tuấn cảm giác đôi mắt có chút đau. Anh thu hồi mắt chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, nhìn thấy Lăng Lan bên cạnh đã nhắm mắt dưỡng thần tức khắc kinh ngạc hỏi: “Lan lão đại. Cậu không xem?”

Triệu Tuấn hỏi chuyện hấp dẫn sự chú ý của Kiều Đình, Kiều Đình cũng thu hồi tầm mắt quay đầu nhìn về phía Lăng Lan, trong mắt mang theo dò hỏi.

Lăng Lan thấy thế liền đạm nhiên trả lời: “Không có gì. Chỉ là cảm giác Mục đoàn trưởng sẽ thắng nên cũng không tiếp tục xem nữa.”

Lăng Lan nói làm mấy người đội viên dự thi của trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh đối diện trợn mắt giận nhìn: Trên đài rõ ràng lực lượng ngang nhau. Thằng nhóc kia thế nhưng một ngụm liền kết luận bọn họ sẽ thua, thật là chú có thể nhẫn nhưng dì không thể nhẫn a! Nếu không phải ở phía sau đài không thể đánh nhau, bọn họ tuyệt đối sẽ xông lên, giáo huấn thật tốt cái thằng nhóc dám ăn nói bừa bãi này. Người của trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh phẫn hận mà nghĩ. Bọn họ cũng không biết, người nói lời này thoạt nhìn có chút lạnh lùng không có chút thu hút nào nhưng trên thực tế là một người có thể thuật siêu cấp cường giả đã tiến vào Lĩnh vực. Chỉ sợ bọn họ sẽ không nghĩ đến ý nghĩ này. Chỉ có thể nói người không biết thì không thấy sợ.

Lăng Lan nói làm ánh mắt Triệu Tuấn sáng ngời. Ở chiến đội Lăng Thiên, Lăng Lan từ trước đến nay không nói vô nghĩa, nếu Lan lão đại nói sẽ thắng, khẳng định có thể thắng ( lại một người bị Lăng Lan thành công lừa gạt…… ).

Lăng Lan giải thích lại làm Kiều Đình càng thêm sửng sốt, anh ta hồ nghi mà liếc mắt nhìn Lăng Lan một cái, không biết Lăng Lan nói lời này là muốn đả kích đối thủ hay là thật sự cảm giác được Mục Thiếu Vũ sẽ thắng?

Kiều Đình nửa tin nửa ngờ mà nhìn về phía màn hình lớn, trên đài, hai người vẫn như cũ chiến đấu chẳng phân biệt trên dưới, ai cũng đều có khả năng thắng lợi, ai cũng đều có khả năng thất bại, anh thật không thể nhìn thấy nửa điểm dấu hiệu Mục Thiếu Vũ sẽ thắng lợi.

Kiều Đình mang theo nửa tin nửa ngờ tiếp tục xem, năm mươi chiêu qua đi, một trăm chiêu qua đi ……

Khi cả hai đối chiến gần đến một trăm năm chiêu, rốt cuộc, đối thủ sơ suất, Mục Thiếu Vũ không buông tha cơ hội này, một vòng tấn công mãnh liệt trực tiếp đem đối thủ đánh đến mức chỉ có thể chống đỡ thế công mà không thể trở tay đánh trả.

Một màn này làm Kiều Đình kinh ngạc mà nhìn về phía Lăng Lan:  

“Cậu thật đã nhìn ra?”

Lăng Lan nhàn nhạt mà liếc mắt trở lại nhìn Kiều Đình một cái:

“Sao có thể! Tôi chỉ là thuận miệng nói như vậy vừa thôi.”

Liền tính cô có thiên phú hiểu rõ nghịch thiên cũng không có khả năng trước hơn một trăm chiêu liền nhìn ra điểm thắng bại, cô chỉ là cảm giác khi Mục Thiếu Vũ lên sân khấu, cả người lộ ra một cổ chiến ý bất khuất, chỉ bằng cổ khí tinh thần này, muốn thua đều sẽ khó!

Thuận miệng nói? Lan lão đại cậu cũng quá chối bỏ trách nhiệm! Một bên Triệu Tuấn nghe vậy tức khắc lệ rơi đầy mặt, phải biết rằng, anh sau khi nghe xong lời Lăng Lan nói thì thật sự tin tưởng a a a a a!

“Thuận miệng nói cũng chuẩn như vậy??” Kiều Đình không tin.

Lăng Lan mắt lạnh liếc Kiều Đình một cái, châm chọc nói: “Chẳng lẽ anh muốn cho Mục đoàn trưởng thua?”

Một câu này làm Kiều Đình á khẩu không trả lời được, đúng vậy, không thể diệt uy phong của chính mình, đi nói chính mình sẽ thua! Kiều Đình ảo não mà quay đầu lại nhìn về phía màn hình lớn, trong lòng thầm hận chính mình như thế nào sẽ nghĩ đến cái ý tưởng ấy, làm cho Lăng Lan có thể lừa mình!

Trong khi hai người đối thoại, trên đài cách đấu cũng đã Phong Vân lạc định, Mục Thiếu Vũ lại tấn công một vòng, liên tục đánh trúng thân thể cơ giáp của đối thủ, trực tiếp đem điểm của đối phương khấu trừ đến 0 điểm.

Chủ trọng tài nhận được tín hiệu từ trọng tài phát tới liền quyết đoán tạm dừng thi đấu. Mục Thiếu Vũ thắng lợi, san bằng điểm số của 2 trường.

Đoàn trưởng mang đội của Trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh, cũng là một trong năm người dự thi có thực lực mạnh nhất thấy thế chỉ có thể lắc đầu thở dài, tiếc đồng đội của chính mình đã phạm vào sai phạm không nên sai, làm đối phương lấy được cơ hội, nếu không trận thi đấu này, rốt cuộc ai thắng ai thua, chỉ sợ không đến khi thi đấu kết thúc, là sẽ không có kết quả.

Hắn nhìn thoáng qua ba người trường Đệ Nhất Nam Sinh còn chưa xuất chiến, khớp hàm cắn cắn, trận tiếp theo là hắn xuất chiến, hắn hy vọng trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh không phái Kiều Đình……

Bởi vì trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh bài binh bố trận thập phần quỷ dị, không có cách nào từ giữa các trận đấu tìm được cách bố trí logic nên cũng không thể nào phỏng đoán ra được đối phương bố trí thi đấu như thế nào để có sự sắp xếp hợp lý. Hắn sở dĩ đem chính mình đặt ở trận thứ ba là bởi vì nghĩ người thứ 3 của đối phương sẽ không là Kiều Đình, như vậy bọn họ liền có khả năng trực tiếp bắt lấy ba trận thắng đầu tiến thẳng vào trận chung kết.

Nghĩ đến đây, hắn lại lần nữa nói thầm đáng tiếc, nếu ván thứ hai thắng, chỉ cần xuất chiến không phải là Kiều Đình, hắn liền có tự tin bắt lấy ván thứ ba!

“Đoàn trưởng, ván thứ ba người xuất chiến của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh là Triệu Tuấn!” Vẫn luôn chú ý động tĩnh của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, người không được phân xuất chiến của trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh khi nhìn thấy Triệu Tuấn bước lên cơ giáp làm công tác điều chỉnh mười phút cuối cùng thì sắc mặt hơi đổi, hắn lập tức nhắc nhở đoàn trưởng bên cạnh.

“Thì ra là hắn!” Đoàn trưởng nghe vậy sắc mặt cũng thận trọng. Cứ việc hắn tự tin chỉ cần không đụng tới Kiều Đình thì mấy người khác hắn đều có tự tin sẽ thắng lợi, nhưng dư lại bốn người, Triệu Tuấn lại là người hắn cố kỵ nhất. Hắn không quên trong vòng cách đấu đơn thể, Triệu Tuấn từng thành công mà bức bách Vương bài sư sĩ Tưởng Thiếu Vũ, mặc dù cũng có nhân tố may mắn nhất định, nhưng bản thân Triệu Tuấn đã vượt qua cách biệt cấp bậc để duy trì đến phút cuối.


Nếu là Lăng Lan, có lẽ sẽ dễ dàng đối phó hơn một chút!  Đoàn trưởng trong lòng có chút tiếc nuối mà nghĩ. Bất quá rất nhanh hắn liền chuyển ưu thương thành vui mừng. Đối với trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh bọn họ là có lợi nhất, chỉ cần hắn đánh bại Triệu Tuấn, dư lại hai đồng đội, bất luận ai đối chiến với Lăng Lan đều sẽ có hy vọng thắng lợi.

Lăng Lan tuy rằng về mặt cơ sở làm hắn thấy một ít đa dạng mới mẻ, cũng thành công đánh bại một người lại một người, nhưng đây đều là bởi vì xuất kỳ bất ý. Làm đối thủ trở tay không kịp mới  bại trận. Nếu có chuẩn bị, các loại kỹ năng cơ sở này sao có thể thắng được cao cấp kỹ năng?

Nghĩ như thế. Đoàn trưởng trên mặt lộ ra vẻ tươi cười. Hắn giống như thấy được một màn bọn họ thành công tiến vào trận chung kết, lúc này đây, trời cao không thể nghi ngờ là đứng về phía bọn họ bên này.

Mà bên kia, Kiều Đình nhìn thấy đoàn trưởng trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh chính thức đăng ký thì sắc mặt hơi đổi: “Không nghĩ tới sẽ là hắn —— Chu Siêu Lăng!”

Kiều Đình đối với Chu Siêu Lăng có ấn tượng rất khắc sâu, trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh từng cùng trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh giao lưu chiến đấu, lúc ấy là anh mang theo đoàn cơ giáp Lôi Đình cùng đối phương dẫn dắt cơ giáp đoàn tiến hành qua một hồi đoàn thể đối chiến. Lúc ấy, anh tiến vào Đặc cấp sư sĩ đã một đoạn thời gian rất dài, mà Chu Siêu Lăng lại là một người vừa mới thăng cấp Đặc cấp sư sĩ.

Theo lý, mới vừa thăng cấp Đặc cấp sư sĩ khi thao tác đặc cấp cơ giáp sẽ xuất hiện tình trạng không ổn định, nhưng đối phương lại không có vấn đề này, thao tác ổn định căn bản không giống một người vừa mới thăng cấp thành đặc cấp Cơ giáp sư, ngược lại thập phần đanh đá chua ngoa vững chắc. Làm cho Kiều Đình càng khó quên chính là, Chu Siêu Lăng bình tĩnh tự nhiên, biết rõ không phải là đối thủ của Kiều Đình, tâm tính của hắn vẫn chưa một lần thất hành, sau một hồi chiến đấu, tâm bình tĩnh làm hắn cơ hồ không phạm sai lầm. Cuối cùng, nếu không phải Chu Siêu Lăng cảnh giới không đủ, không có phán đoán chính xác anh sẽ dùng kĩ năng tất sát công kích, chỉ sợ trận chiến giao lưu kia anh chưa chắc có thể lấy được chiến thắng.

Đối với Kiều Đình mà nói, Chu Siêu Lăng nếu thành công thăng cấp Vương bài trước khi Đại chiến cơ giáp mở ra thì anh nhất định sẽ cố kỵ Chu Siêu Lăng chứ không phải Lâm Tiêu của trường quân đội Tổng Hợp Đệ Nhất.  
Kiều Đình biến sắc, Lăng Lan xem ở trong mắt, trong lòng cô vừa động, âm thầm phân phó Tiểu Tứ đem tư liệu đối thủ của Triệu Tuấn lấy ra. Cô nhanh chóng xem một chút, nhìn chiến tích những năm gần đây của hắn sắc mặt cũng chậm rãi ngưng trọng—— thật là một đối thủ phiền toái a!

Vẫn luôn ở bên trong trạng thái hưng phấn - Mục Thiếu Vũ cũng liếc tới khu vực đối diện. Chu Siêu Lăng bước lên cơ giáp của chính mình, không hề nghi ngờ, hắn sẽ là người xuất chiến trận thứ ba, Mục Thiếu Vũ trong lòng trầm xuống, cảm xúc nháy mắt thấp xuống, buồn bực nói: “Dựa vào, như thế nào sẽ là hắn? Triệu Tuấn vận khí không khỏi quá kém”

Siêu Lăng, Đặc cấp sư sĩ ( đỉnh ); cách đấu đơn thể cơ giáp đứng thứ năm, Đoàn trưởng mang đoàn của trường quân đội Đệ Tam Nam Sinh!

“Triệu Tuấn chưa chắc sẽ thua.” Thời điểm Kiều Đình nói lời này liền liếc mắt nhìn Lăng Lan một cái, ánh mắt rõ ràng nói cho Lăng Lan, nói chuyện muốn nắm chắc có thừa, đừng làm ra bộ dáng giống như hiểu rõ hơn so với người khác, nói sai về người khác. Xem ra anh ta đối với trận đấu của Mục Thiếu Vũ bị Lăng Lan thành công lừa dối vẫn là không có cách nào tiêu tan.

Lăng Lan khóe miệng như có như không cong cong, một đôi mày kiếm trực tiếp chọn, một cổ cường thế bá đạo ập vào trước mặt, cô leng keng hữu lực mà nói: “Triệu Tuấn, sẽ thắng!” Làm lão đại của Triệu Tuấn, cho dù khả năng kết quả cuối cùng sẽ thua thất bại thảm hại, lúc này, cô cũng muốn kiên định mà ủng hộ tiểu đệ của mình.

Lăng Lan khí thế khai phong, Kiều Đình khí thế đi theo liền dậy sóng, hai cổ cường đại lực áp bách ở giữa hai người va chạm, Mục Thiếu Vũ ở giữa sắc mặt khẽ biến bị bắt thối lui một bước.

Hắn nhìn hai người trước mắt lực lượng ngang nhau, trong lòng có chút mất mát. Nguyên bản cho rằng tới một cái Kiều Đình đã là trăm năm khó được thiên tài, không nghĩ tới vị học đệ thua hắn ba năm học càng không kém hơn Kiều Đình bao nhiuee…… Mục Thiếu Vũ tin tưởng, bằng vào thao tác xuất sắc của Lăng Lan, ở bên trong trường quân đội thăng cấp Vương bài không có bất luận vấn đề gì. Cũng không biết là cùng Kiều Đình thăng cấp ở năm thứ tư hay sẽ ở năm thứ năm?

Mục Thiếu Vũ chưa bao giờ nghĩ tới có người có thể đánh vỡ kỷ lục ghi lại của Lăng Tiêu đại tượng. Điều này lại một lần nữa chứng minh, Lăng Tiêu vẫn luôn là thần thoại trong lòng mỗi người.

Kiều Đình cùng Lăng Lan hai người vẫn thực lý trí thu liễm khí thế đối đầu, lúc này trận chiến của Triệu Tuấn liền mở màn.

Triệu Tuấn ở trong màn hinh của cơ giáp,nhìn thấy đối thủ là Chu Siêu Lăng thì cả người hưng phấn rất nhiều. Triệu Tuấn là người thích cùng cao thủ giao chiến, anh cho rằng chỉ có cùng cao thủ giao chiến mới có thể nhanh chóng tăng lên thực lực của chính mình. Anh cũng không sợ thua, luôn cho rằng thất bại là mẹ thành công. Chỉ cần tổng kết kinh nghiệm thất bại, luôn có một ngày anh sẽ thắng trở về. Cho nên, anh mới có thể không sợ mà cùng Vương bài sư sĩ giao chiến, liền tính biết rõ sẽ thua cũng muốn đánh oanh oanh liệt liệt, thất bại cũng muốn làm đối thủ lưu lại một điểm ấn tượng, đây là nguyên nhân đầu tiên khiến cho anh có thể bức Tưởng Thiếu Vũ.

Triệu Tuấn cùng Chu Siêu Lăng đều là Đặc cấp sư sĩ thuộc loại hình cận chiến. Thao tác cơ giáp cận chiến, đây là điều tất cả mọi người biết. Trận thi đấu này tất nhiên giống trận thứ hai, là cận chiến. So sánh với chú ý kỹ năng chiến thuật viễn trình, cách đấu cận chiến không thể nghi ngờ kích thích hơn rất nhiều, cũng càng có thể điều động tình cảm mãnh liệt của người xem, cho nên, thi đấu chưa bắt đầu, trên thính phòng người xem đã rất phấn khởi.

Khi chủ trọng tài quyết đoán huy lá cờ xuống, Triệu Tuấn cùng Chu Siêu Lăng nháy mắt liền đụng vào nhau. Mà lúc này, người xem bình tĩnh đều nhìn ra một ván kia của Mục Thiếu Vũ cùng một ván này chênh lệch rất lớn, đồng dạng cũng là cận chiến, đồng dạng cũng là sau khi bắt đầu liền dỡ xuống vũ khí lạnh phía sau lưng lao đến công kích va chạm, Triệu Tuấn cùng Chu Siêu Lăng dùng thời gian càng ngắn, thậm chí một số động tác người xem có thị lực kém, căn bản là không thấy rõ bọn họ khi nào ra tay.

“Đang!” Vũ khí lạnh chạm vào nhau phát ra tiếng vang thật lớn, đồng thời còn bắn lên vô số hoả tinh. Thanh âm kia thiếu chút nữa chấn điếc hai tai khán giả ngồi ở đằng trước. Cách đấu cận chiến chân chính, lực lượng đối chiến đáng sợ cũng không phải tổng hợp cơ giáp có thể thể hiện ra được, chỉ có cơ giáp cận chiến, mới có thể đạt tới loại trình độ hung tàn này, chỉ là một kích này đã làm mọi người xem minh bạch hai người khác nhau.

“Hống!” Một tiếng, lực lượng đáng sợ của Triệu Tuấn cùng Chu Siêu Lăng làm cho người xem cực kỳ phấn khởi không thể nhẫn nại được nữa, bọn họ kích động mà hô to cố lên, vì hai Cơ giáp sư trợ uy.

“Chẳng phân biệt trên dưới!” Hậu trường, Mục Thiếu Vũ đang khẩn trương nhìn chằm chằm màn hình lớn, thấy một màn như vậy, nhịn không được kích động mà hô lên. Trên mặt lực lượng, Triệu Tuấn không thua kém hơn đối thủ.

“Hai người đều phát huy ra giá trị lực lượng lớn nhất của cận chiến cơ giáp, thao tác, Triệu Tuấn không bại!” Kiều Đình trên mặt bớt chút ngưng trọng, nguyên bản anh là lo lắng ở trên phương diện thao tác, Triệu Tuấn sẽ yếu hơn so với đối phương một đường, hiện tại xem ra là anh ta lo lắng nhiều.

Lăng Lan lại hơi hơi nhăn nhăn mày, động tác này cực kỳ bé nhỏ, người khác căn bản không có phát hiện cho rằng Lăng Lan vẫn luôn duy trì khuôn mặt lạnh như băng kia.

“Lão đại, cậu cũng phát hiện? Cơ giáp của Triệu Tuấn khi thi triển lực lượng vẫn chậm hơn đối thủ 30km” Trên cơ giáp có các loại dụng cụ kỹ năng cao, chúng sẽ thu thập tin tức của hai chiếc cơ giáp sau đó gửi đến đoàn trọng tài, trở thành căn cứ của trọng tài. Mà phân thân của Tiểu Tứ vẫn luôn ẩn núp ở nơi đó, một khi có tin tức mới, Tiểu Tứ nơi này có thể biết trước tiên.

“Hai người lực lượng đã đạt tới?” Lăng Lan hỏi.

“Chu Siêu Lăng: 1857km, Triệu Tuấn: 1827km. Trải qua công thức đổi lực lượng …… Triệu Tuấn sau ba mươi bảy chiêu sẽ bởi vì điểm chênh lệch lực lượng làm cánh tay cơ giáp xuất hiện mài mòn, theo thời gian đối chiến gia tăng, vấn đề mài mòn càng ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng khả năng sẽ phá hư khung máy móc……” Tiểu Tứ thực phụ trách, không chỉ nói cho Lăng Lan giá trị lực lượng của hai người, đồng thời còn tính ra lực lượng chênh lệch cuối cùng sẽ xuất hiện các vấn đề.

“ Trước khi khung máy móc phá hư, có thể duy trì bao nhiêu chiêu?” Lăng Lan hỏi.

“ Trên lý luận, duy trì nhiều nhất là chín mươi ba chiêu, bất quá tình huống hiện thực khả năng sẽ thiếu mười chiêu.” Tiểu Tứ tính toán một chút, có chút không xác định nói.

“Nói cách khác, Triệu Tuấn chỉ có cơ hội thắng trong 83 chiêu.” Lăng Lan sắc mặt ngưng trọng, không nghĩ tới Chu Siêu Lăng này che dấu tốt như vậy, bị mọi người xem nhẹ, trên thực tế thực lực thao tác cơ giáp của đối phương cùng Vương bài sư sĩ chênh lệch chỉ kém một đường mà thôi. Triệu Tuấn muốn thắng lợi, cần phải thắng trước khi cơ giáp bị hư, cũng chính là trong 83 chiêu, tìm được cơ hội hạ đối thủ.

Chỉ có như thế mới có thể dành thắng lợi tư đối phương, trong 83 chiêu chiếm hết thượng phong cũng không thực tế với sự tình, cơ giáp của Triệu Tuấn một khi xuất hiện vấn đề. Lấy kinh nghiệm nhiều như Chu Siêu Lăng loại này đối chiến với Đặc cấp sư sĩ, là sẽ không bỏ qua loại cơ hội này. Đương nhiên, điều này còn phải yêu cầu Triệu Tuấn ở trước khi cơ giáp chưa xuất hiện tổn hại đúng lúc phát hiện vấn đề, nếu không chờ đợi cơ giáp phát sinh cảnh báo, tổn hại đã thành hiện thật, Triệu Tuấn lại nghĩ cách cũng không còn thực tế với sự tình.

Giữa sân, Triệu Tuấn cùng đối phương kịch liệt đối chiến. Ngay từ đầu vẫn chưa phát hiện ra điểm này. Anh vẫn luôn cho rằng mình cùng đối phương có lực ngang nhau, nhưng theo một chiêu lại một chiêu, Triệu Tuấn liền chậm rãi cảm giác có chút không thích hợp. Lúc vũ khí lạnh của hai người chạm vào nhau, kiếm của anh văng xa hơn đối phương một chút, nhưng qua 50 chiêu, kiếm của anh văng xa hơn đối phương tới 2,3 mét.

Đến lúc này. Triệu Tuấn còn gì không biết, ở trên lực đối chiến, anh bại đối thủ. Lúc này, anh đột nhiên nhớ tới khi cùng Lan lão đại tiến hành cận chiến cách đấu, cũng từng phát sinh sự tình này.

Trong lòng cả kinh, cái trán mồ hôi lạnh ứa ra, anh lập tức mệnh lệnh quang não: “Bình Minh, nhanh chóng kiểm tra tình huống của  khung máy móc.”

“Đương!” Hai người lại lần nữa ở giữa không trung đối chiến một chiêu. Lúc này kiếm của Triệu Tuấn văng ra xa hơn. Triệu Tuấn trên trán mồ hôi lạnh chảy thành từng đường nhỏ xuống, anh nôn nóng chờ đợi quang não trả lời, đồng thời chuẩn bị lực đối chiến tiếp theo.

“Tích, kiểm tra xong, cánh tay phải bả vai của cơ giáp, khuỷu tay, các khớp đều xuất hiện trình độ tổn thương bất đồng, cánh tay trái các bộ phận tương tự cũng bắt đầu xuất hiện cùng loại mài mòn.” Rốt cuộc sau năm giây, quang não của anh có đáp lại, quả nhiên như anh như dự đoán, vị trí khớp xương cơ giáp là nơi đầu tiên xuất hiện tình huống mài mòn.

Triệu Tuấn trong lòng trầm xuống, anh tiếp theo lại hỏi: “Còn có thể duy trì mấy chiêu?”

Quang não tiếp tục tiến hành tính toán, lúc này nhanh hơn một ít, chỉ tốn ba giây: “Theo lý luận thì phỏng chừng còn có thể duy trì trên dưới năm mươi chiêu!”

“Năm mươi chiêu sao, còn có thời gian.” Nghe quang não trả lời, trong lòng Triệu Tuấn định, tuy rằng anh đã lâm vào cảnh khốn cùng nhưng tình huống còn không ác liệt đến thời khắc sơn cùng thủy tận, chỉ cần anh bình tĩnh một chút, anh vẫn có cơ hội.

Người xem bình thường còn chưa phát hiện tình huống đã bất lợi đối với Triệu Tuấn, bọn họ cho rằng hai người vẫn cân sức ngang tài như cũ, muốn phân thắng bại, chỉ sợ phải chờ đến khi thời gian thi đấu chấm dứt mới biết được, phải chờ đến khi trọng tài tổng hợp điểm thì mới có quyết định cuối cùng.

Giữa sân, một ít Cơ giáp sư đứng đầu lại thấy rõ ràng, đặc biệt là Hoàng cấp sư sĩ trở lên, càng nhìn ra bảy tám phần. Hoàng cấp sư sĩ đến từ Mãnh Đất Vô Tự nhịn không được mở miệng khen: “Nguyên bản cho rằng người có cơ sở thao tác tốt nhất là Lăng Lan kia, không nghĩ tới Chu Siêu Lăng này cũng không kém, kiến thức cơ bản rất vững chắc, chỉ cần không ra sai, trận thi đấu này nó thắng rồi.”

Thấy đồng bạn không trả lời, Hoàng cấp sư sĩ có chút kinh ngạc, nhịn không được gọi nói: “Thiên Tuyền, Thiên Tuyền, cậu làm sao vậy?”
Hoàng cấp sư sĩ Thiên Tuyền nghe đồng bạn gọi lập tức trả lời: “Nhận Cát, tôi chỉ là cảm thấy thao tác thủ pháp của Chu Siêu Lăng rất quen thuộc, tôi đang suy nghĩ là nhìn thấy ở nơi nào.” Vừa dứt lời, Thiên Tuyền đột nhiên nghĩ tới, “A, nguyên lai là ông ấy!”

“Ai?” Được gọi là Nhận Cát tò mò hỏi.

“Cậu chưa thấy qua ông ấy, nhưng hẳn là nghe qua tên của ông, Ngưu Túc Chu Nguyên Thanh!”

Ánh mắt sáng ngời: “Liên Bang Hoàng cấp sư sĩ, người đứng đầu tinh tú 28.”

Thiên Tuyền đầy mặt hoài niệm nói: “Hai mươi năm trước, nghe nói ông ấy nhận nuôi một đứa trẻ có thiên phú cực kỳ ưu tú, nghĩ đến hẳn chính là Chu Siêu Lăng này. Chu Siêu Lăng Chu Siêu Lăng…… Phốc!” Thiên Tuyền đọc cái tên này mấy lần thì bật cười lên.

“Làm sao vậy, tên này có vấn đề? Tôi cảm giác rất không tệ.” Nhận Cát thấy bạn đột nhiên cười ra tiếng mà không hiểu sao, thật sự nghĩ không ra tên này có cái gì buồn cười.

“Ngưu Túc oán niệm thật nặng a, cho dù đặt tên cho con cũng không quên nhắc nhở phải siêu việt hơn Lăng Tiêu đại tướng!” Thiên Tuyền rốt cuộc vạch trần nguyên nhân mình bật cười, Chu Nguyên Thanh là người cùng thế hệ với Lăng Tiêu, cũng đồng dạng có thiên phú kinh người, đồng dạng xuất sắc, vốn hẳn là tiêu điểm mà mọi người chú mục, nhưng cố tình lại nhiều một Lăng Tiêu, những người cùng thế hệ của Lăng Tiêu đều bị tài kinh diễm tuyệt của Lăng Tiêu đại tướng đè ở phía dưới, xuất đầu không được!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn beheonhoxinh về bài viết trên: Cuncute, Hana93, Heo♥LoveLy, Hothao, Lam Khả Nhi, Nuong_ng, Thu Heo, anvils2_99, hanbangthan, lathienthien, todien
     
Có bài mới 20.05.2018, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 09.04.2016, 12:23
Bài viết: 529
Được thanks: 6607 lần
Điểm: 40.67
Có bài mới Re: [Hiện đại - Phản xuyên] Đàn ông tương lai không dễ làm - Nhữ phu nhân - Điểm: 48
Tuần này bị thiếu 1 chương nha mọi người, mình sẽ đền bù sao nà...
Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ và ngày mai tốt lành....

Chương 472: Hạt giống?


Lúc này, Lăng Tiêu đang ngồi ở vị trí chủ tịch trên đài quan sát cũng từ trong thủ pháp của Chu Siêu Lăng mà tìm được thứ quen thuộc. Khóe miệngông lộ ra một tia tươi cười hoài niệm, không nghĩ tới, đối thủ vẫn luôn cùng ông tranh phong trước kia giờ cũng có hậu bối lớn như vậy. Càng không nghĩ tới trận cạnh tranh lúc trước của bọn họ ở hơn hai mươi năm sau lại được tái hiện.

Tuy rằng Lăng Lan cùng Chu Siêu Lăng vẫn chưa giống như bọn họ lúc đó, nhưng Lăng Lan đã giống ông, trở thành đoàn trưởng mang đội của trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh, mà Chu Siêu Lăng cũng kế thừa phong thái của cha mình, thành đoàn trưởng mang đội của trường quân đội Đệ Tam Nam Sih, từng người đều vì vinh dự của  trường quân đội mình mà chiến!

“Xem ra, đồng đội của Lan Nhi gặp phải khó khăn rồi.” Lăng Tiêu nói thầm.

Lăng Tiêu rất rõ ràng, Cơ giáp sư vận dụng rất nhiều kỹ năng cao cấp hoa mắt, mỗi loại động tác dù đơn giản nhất đều tinh chuẩn đến không che vào đâu được, loại Cơ giáp sư này sẽ khiến cho đối thủ có áp lực không theo kịp. Bất kể là Chu Nguyên Thanh hay là Chu Siêu Lăng đều là loại người có phong cách thao tác này, lúc trước Chu Nguyên Thanh thực sự khiến cho Lăng Tiêu gặp không ít phiền toái, cho đến nay, Lăng Tiêu cũng không nghĩ sẽ cùng Chu Nguyên Thanh tái chiến một hồi.

Trên thực tế, Lăng Tiêu cũng thuộc về loại phong cách thao tác này, chỉ là Chu Nguyên Thanh đi chính là con đường ngắn gọn sạch sẽ thực dụng, mà Lăng Tiêu lại càng có thiên hướng hoàn mỹ như nước chảy mây trôi, Lăng Lan cũng chịu ảnh hưởng của Lăng Tiêu, thao tác lại theo xu hướng cùng với loại phong cách này.

Trên đài, Triệu Tuấn và Chu Siêu Lăng hai người động tác đều rất mạnh mẽ có lực, trong thời gian ngắn ngủn , lại đối chiến năm sáu chiêu. Triệu Tuấn vẫn như cũ không thể nghĩ ra biện pháp gì xoay chuyển hoàn cảnh xấu của anh.

“Thật là chán ghét!” Triệu Tuấn không phải không nghĩ đến sẽ biến chiêu, nhưng đối thủ là không cho anh cơ hội, anh vừa định biến động, đối phương liền biến động theo, cứ tưởng sẽ không lâm vào bị động, nhưng anh vẫn không thể né tránh, cho dù biết rõ chống chọi sẽ có vấn đề, anh cũng cố cắn răng trên đỉnh.

“Tích tích tích!” Quang não cơ giáp của Triệu Tuấn lại lần nữa xuất hiện âm thanh nhắc nhở : “khớp xương cánh tay phải tổn hại tăng 0,7%! Tích lũy thiệt hại 5,6%!”

Từ lúc đầu là 0,23%, theo động tác gia tăng, tình huống tổn hại cũng gia tăng, phỏng chừng khi tổn hại vượt qua 10%, trình độ phá hỏng sẽ nhanh hơn, thời gian của anh còn không nhiều lắm. Triệu Tuấn rất rõ ràng, nếu cứ tiếp tục bị đối phương dây dưa, anh thật sự phải thua trận này.

“Nên làm cái gì bây giờ? Rốt cuộc nên làm cái gì bây giờ?”

Triệu Tuấn đầu óc một mảnh hỗn loạn, đối phương rõ ràng không mạnh như vậy, thao tác cơ giáp vững vàng ổn định, thi triển kỹ năng tuy rằng cũng có một ít kỹ năng cao cấp, nhưng lại không giống với Kiều Đình và Lâm Tiêu thi triển Vương cấp kỹ năng làm người hoa cả mắt hâm mộ. Thậm chí có chút động tác, kỹ năng nếu so với anh cũng không bằng…… Nhưng chính là các kỹ năng cao cấp, thao tác cơ giáp không làm cho người chớp mắt đó, lại có thể từng chút từng chút mà phá hư cơ giáp của anh, làm cho anh lâm vào cảnh khốn khổ ?

“Cái tình huống này, vì sao mà quen như vật? Triệu Tuấn, đừng nóng lòng, chậm rãi suy nghĩ,mày còn có thời gian!”

Triệu Tuấn vẫn luôn cảm giác có thứ gì đó ở trong đầu miêu tả sinh động, nhưng cố tình bởi vì có quan hệ với việc gấp gáp, như thế nào cũng không nhớ ra được……

“Đang!” Lại một lần đánh giáp lá cà, có lẽ trong lòng Triệu Tuấn có tạp niệm nên phản ứng chậm một chút, vũ khí lạnh đối với vị trí đâm đều không phải là vị trí anh dùng sức lớn nhất. Hai người sau khi kịch liệt va chạm, Triệu Tuấn bị đẩy lùi, khoảng cách so với chiêu đầu tiên lại cách xa hai ba mét……

“Triệu Tuấn, suy nghĩ cái gì?” Một tiếng hừ lạnh ở trong đầu Triệu Tuấn ầm ầm nổ vang.

Lăng Tiêu ngồi trên khán đài chủ tịch nguyên bản dựa nhẹ lưng vào ghế đột nhiên ngồi thẳng người, một đạo tinh thần lực nháy mắt phát ra, lại nháy mắt thu hồi. Giờ phút này, phía sau lưng ông mồ hôi lạnh ướt đẫm, Lăng Tiêu không nghĩ tới Lăng Lan sẽ to gan như vậy, thế nhưng ở nơi có vô số cao thủ trấn giữ lại phóng ra một đạo tinh thần đánh sâu đối với đồng đội của mình …

Còn tốt, hiện trường giống như chỉ có ông cảm ứng được, mà ông cũng theo sát Lăng Lan mang đạo tinh thần lực kia đền bù, cho dù có người cảnh giác cũng sẽ ngộ nhận là ông làm…… Tuy rằng, điều này sẽ làm hình tượng của ông có chút thiệt hại, rốt cuộc hành động này bị hiềm nghi là gian lận. Nhưng đối với việc con gái bị phát hiện, Lăng Tiêu tình nguyện đánh mất danh dự cùng hình tượng cao thượng trong mắt mọi người của mình.

Quả nhiên, con gái là tới đòi nợ! Lăng Tiêu thở dài nhưng lại cam tâm tình nguyện.

Lăng Tiêu có biến động lạ làm cho Lam Lạc Phượng ngồi ở bên người đều có cảm giác, bà quay đầu mang theo cái ánh mắt dò hỏi. Lăng Tiêu thấy thế nhẹ nhàng mà nhéo nhéo tay Lam Lạc Phượng, Lam Lạc Phượng trong lòng hiểu ý, biết không phải là thời điểm đặt câu hỏi liền mỉm cười mà quay đầu về, tiếp tục xem thi đấu giữa sân.

Bên này Lăng Tiêu vì Lăng Lan quyết đoán cắt đuôi, bên kia, sau khi Lăng Lan phát ra một đạo tinh thần sóng xung kích, sắc mặt liền trở nên tái nhợt. Muốn đột phá vòng bảo hộ của khoang thao tác, một đạo sóng tinh thần xung kích này của Lăng Lan cơ hồ dùng hết chín tầng tinh thần lực của cô.

“Triệu Tuấn, tiếp theo liền xem khả năng của chính anh! ” Lăng Lan yên lặng nói thầm.

Triệu Tuấn bởi vì thao tác sai lầm, bị bắn ra khoảng cách vượt qua đối thủ quá nhiều, tình cảnh này cho dù một ít người bình thường xem cũng nhìn ra anh không ổn.

“Vừa rồi, tôi không nhìn lầm chứ, Triệu Tuấn rơi vào hạ phong?” Người xem nhịn không được xoa xoa đôi mắt, bọn họ không có cách nào tin tưởng, Triệu Tuấn chính là người từng bức bách qua Vương bài sư sĩ Tưởng Thiếu Vũ, đến Vương bài đều có thể bức bình, thế mà đánh không lại một Đặc cấp sư sĩ? Hoặc là Đặc cấp sư sĩ này có bí mật khác người?

Người xem có chút nóng vội, hoang mang với điều này, lập tức động thủ lật xem tư liệu về Chu Siêu Lăng, phát hiện ra hắn thế nhưng lại xếp thứ năm trong đơn thể cách đấu, chỉ xếp sau Triệu Tuấn một vị trí……

A, người này rốt cuộc điệu thấp bao nhiêu mà khiến cho mọi người có thể xem nhẹ như vậy chứ, thành tích thứ 5 đó. Người xem nhìn những tư liệu này vẻ mặt không thể tin tưởng, bọn họ không thể tưởng được ở dưới mí mắt chính mình vậy mà còn cất giấu một vị cao thủ tuyệt đỉnh như vậy, bọn họ vẫn luôn cho rằng Triệu Tuấn là Đặc cấp sư sĩ mạnh nhất.

Bọn họ lại tìm được trong tư liệu về Chu Siêu Lăng, là thua bởi người mạnh nhất - Kiều Đình, vì vậy không có duyên vào top bốn, người xem thầm than vận khí Chu Siêu Lăng quá kém, nếu giống Triệu Tuấn xếp và bảng không có Vương bài sư sĩ thì kết cục liền không giống nhau, Triệu Tuấn rốt cuộc có thể lấy được vị trí thứ ba đơn thể hay không còn không biết.

Triệu Tuấn làm lỗi một màn này cũng làm hai trường quân đội ở hậu trường xuất hiện không khí bất đồng, trường quân đội Đệ Tam đương nhiên mừng rỡ như điên, nếu đoàn trưởng nhà bọn họ đánh bại Triệu Tuấn, chỉ cần lại thắng Lăng Lan kia, bọn họ là có thể vào đến trận chung kết. Ai nói trường quân đội Đệ Tam bọn họ chỉ là bồi đọc? Chỉ cần thực lực bình quân mạnh một chút thì đối thủ có được Vương bài sư sĩ lại như thế nào, liền tính đối thủ có người mạnh nhất trường quân đội lại như thế nào?

Trường quân đội Đệ Nhất Nam Sinh chú ý chặt chẽ chiến đấu, trừ bỏ Lăng Lan lạnh lùng như cũ, Kiều Đình cùng Mục Thiếu Vũ bởi vì một màn này sắc mặt trở nên thập phần ngưng trọng. Mục Thiếu Vũ càng nôn nóng mà chà xát tay, có chút bất an hỏi Kiều Đình nói: “Triệu Tuấn có phải thật không có biện pháp hay không?”

Kiều Đình không trả lời, nhưng hai hàng lông mày nhíu chặt chứng minh anh không xem trọng Triệu Tuấn. Chu Siêu Lăng là người thập phần cẩn thận, mong đợi hắn phạm sai lầm, cơ hồ không khả năng…… Nhưng chỉ bằng vào thực lực bản thân của Triệu Tuấn muốn thoát khỏi khốn cảnh này, Kiều Đình cho rằng rất khó.

Không có được câu trả lời từ Kiều Đình, tầm mắt Mục Thiếu Vũ không tự chủ được mà chuyển tới Lăng Lan, chờ Lăng Lan có thể cho mình một chút tin tưởng, rốt cuộc thì Triệu Tuấn hiện tại chính là người thuộc Lăng Thiên. Một lòng nghĩ đến sẽ được nghe an ủi Mục Thiếu Vũ xem nhẹ sắc mặt có chút không bình thường tái nhợt của Lăng Lan, cũng làm cho Lăng Lan có vẻ càng thêm lạnh băng.

Cảm giác được tầm mắt của Mục Thiếu Vũ, Lăng Lan nguyên bản nửa khép hai mắt lại mở ra, cô nhàn nhạt mà nói: “Triệu Tuấn, còn có cơ hội!”

Nên làm cô đều đã làm, hạt giống đã gieo, có thể hay không bởi vì trận chiến đấu này mà thuận lợi nẩy mầm, liền hoàn toàn dựa vào Triệu Tuấn chính mình có thể hay không có kì ngộ.

Lăng Lan nói làm Mục Thiếu Vũ an tâm, hắn tiếp tục nghiêm túc mà nhìn về phía màn hình lớn. Mục Thiếu Vũ lúc này còn không nhận thấy được vì sao Lăng Lan nói một câu mà mình có thể an tâm như vậy. Bất tri bất giác, hắn đã thừa nhận địa vị của Lăng Lan rồi, đủ trả giá cho tín nhiệm của mình.

Lúc này, Triệu Tuấn bởi vì tiếng hừ lạnh kia liền hoa mắt, một giây tiếp theo bỗng nhận ra mình đi tới một phòng cách đấu bị phong bế……

“Đây là chuyện gì?” Triệu Tuấn ngạc nhiên,

“Mình không phải đang ở trên đài thi đấu cơ giáp sao? Như thế nào lại đến nơi này? Còn có, thanh âm kia, hình như là của Lan lão đại.”

Triệu Tuấn vừa mới nghĩ đến Lan lão đại, bên trong phòng cách đấu liền xuất hiện một cơ giáp anh thập phần quen thuộc, đúng là Vương bài cơ giáp cận chiến mà Lăng Lan đang thao tác.

“Lan lão đại, sao cậu lại tới đây? Sao cậu lại dùng Vương bài cơ giáp tới chiến đấu, không phải nói phải che dấu thật tốt sao?” Triệu Tuấn lo lắng hỏi.

Lăng Lan lựa chọn che dấu anh hết sức tán đồng, anh thật sự không có cách nào tưởng tượng khi mọi người biết có người có thể đánh vỡ truyền kì về Lăng Tiêu, năm hai liền thăng cấp Vương bài ( trừ bỏ các bạn nhỏ cùng nhau lớn lên, và các đồng bọn gia nhập sau này, Lăng Lan chưa từng ở bên ngoài tuyên bố thăng cấp Vương bài khi mới hai năm cấp ), sẽ khiến cho thế giới oanh động thế nào, anh thậm chí có thể đoán trước các sự kiện cùng loại với trường quân đội bị không kích sẽ lại một lần nữa phát sinh, càng không cần phải nói các quốc gia sẽ phái tới thích khách sát thủ.

Đáng tiếc Triệu Tuấn hỏi chuyện, Lăng Lan vẫn chưa trả lời, ngược lại đột nhiên vọt tới đây, chạm mặt chính là một nhát kiếm.

Triệu Tuấn nhanh chóng thao tác cơ giáp né tránh, nhưng tốc độ của anh lại  như thế nào có thể nhanh hơn tốc độ của Lăng Lan, kiếm thứ nhất hung hăng mà bổ trúng thân thể cơ giáp, lực lượng thật lớn đem cơ giáp của anh hung hăng mà quăng ra ngoài, nặng nề mà nện trên vách tường cứng rắn ở bên trong phòng cách đấu, rồi lại bắn ngược trở lại rơi xuống trên mặt đất, Triệu Tuấn cả người thống khổ vô cùng, ngực nặng nề muốn phun ra máu, trong miệng có mùi máu tươi, thập phần khó chịu.

Không đợi Triệu Tuấn bò dậy, một đạo cơn lốc lại đánh úp tới, Lăng Lan dùng chân lượn một vòng quét qua vùng địa cực cạnh sườn, đem Triệu Tuấn lại lần nữa đá bay lên……

“Liên kích thuật!” Triệu Tuấn từ trên mặt đất bay lên, Lăng Lan thao tác cơ giáp theo sát sau đó, trong tay vũ khí lạnh không chút do dự đánh lên trên cơ giáp của Triệu Tuấn: “Một, hai, ba, bốn……

Lực lượng thật lớn làm Triệu Tuấn đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi, Triệu Tuấn liều mạng ấn hạ kênh trò chuyện la lớn: “Lan lão đại, là tôi, tôi là Triệu Tuấn!”

Lan lão đại này lực lượng tuyệt đối không phải là hình thức luận bàn bình thường, hoàn toàn là đao thật kiếm thật, lại đánh như vậy đi xuống, anh tuyệt đối sẽ chết ở trong tay Lan lão đại, kết quả này anh không thể tiếp thu, chết quá không đáng giá quá nghẹn khuất, anh không phục!

“Triệu Tuấn, anh suy nghĩ cái gì? Anh chẳng lẽ không biết, một khi tiến vào hình thức đối chiến, bất cứ lúc nào chỗ nào, chúng ta chính là địch nhân sinh tử sao!” Thanh âm của Lăng Lan lạnh băng ở bên tai của Triệu Tuấn vang lên, tràn ngập tiêu sát, Triệu Tuấn biết, lúc này Lan lão đại nói chính là nói thật!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn beheonhoxinh về bài viết trên: Cuncute, Hana93, Heo♥LoveLy, Hothao, Lam Khả Nhi, Nuong_ng, Thu Heo, anvils2_99, lathienthien, shirochan, todien
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 544 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Baby Groot, m0n.prim, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết và 128 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C798

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

15 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương
Kaori Hương: -_- off 5 tháng and khu chat don't còn ai
Tuyền Uri: Thông báo: Các bạn (chị) đang edit/ sáng tác vui lòng cập nhật mục lục truyện nhé. Thời gian cập nhật từ 17/9/2018 - 21/9/2018. Trân trọng cảm ơn
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 295 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 405 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 384 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 250 điểm để mua Mề đay đá Citrine 4
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 364 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 290 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: Mèo ™ vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.