Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 648 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 08.07.2020, 21:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 27.02.2016, 17:21
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 1362
Được thanks: 807 lần
Điểm: 2.85
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 1
đỗ song nhi đã viết:
Chương 199.7: Đại kết cục (hạ) Váy cưới của em

Editor: Đỗ Song Nhi (yên yên)

"Không có... Không có gì!" Tiếu Bảo Bối sửng sốt một chút liền tiếp tục vuốt ve chiếc váy.

"Không phải m



Thanks nàng nhiều a, mẹ con Tiếu Huyên kiểu tham thì thâm.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Tiểu Thanh về bài viết trên: Khánh Nhi
     
Có bài mới 09.07.2020, 23:18
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.02.2017, 13:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 140
Được thanks: 905 lần
Điểm: 25.56
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 48
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 199.8: Đại kết cục (hạ) Váy cưới của em

Editor: Đỗ Song Nhi (yên yên)

Tiếu Huyên bị phun nước miếng, tất nhiên sắc mặt không tốt, nhưng cô ta hiểu rõ, nói đạo lý với loại người này đến cuối cùng chịu khổ sẽ là mình. Vì vậy, giọng điệu Tiếu Huyên liền nhẹ nhàng: "Tôi nói là, bây giờ tôi có thể kiếm tiền trả lại cho các người!"

"Cô xem chúng tôi là trẻ con muốn đùa giỡn à? Tôi bỏ qua cho hai người, sau đó hai người chạy mất thì làm thế nào?" Người đàn ông mặt sẹo không khách khí với Tiếu Huyên nữa, hắn bước tới nắm lấy tóc cô ta.

"Anh nhìn cái này xem! Tôi có những thứ này mà còn lừa các người sao?" Mặc dù bị túm tóc, nhưng Tiếu Huyên vẫn cố gắng lấy Laptop đưa tới trước mặt người đàn ông.

Một ít chuỗi chữ số phía trên khiến đôi mắt hắn ta sáng lên.

"Đã có nhiều tiền như vậy, đem khoản trả vẫn còn dư dả đấy!"

"Nhưng nếu bây giờ chúng tôi bán đi sẽ lỗ vốn rất nhiều." Đây đều là thứ gần đây hai mẹ con bọn họ vất vả lắm mới lấy được. Vào lúc này bán đi thì chỉ có lỗ chứ đừng nói dư dả gì.

"Tôi không quan tâm! Tôi chỉ biết nếu hiện tại không lấy được tiền về, tôi sẽ rất khó giao phó với lão đại!" Người đàn ông mặt sẹo một bộ không thương lượng gì thêm.

"Nhưng..." Tiếu Huyên hiển nhiên có chút do dự.

"Nếu không, tôi có một đề nghị!" Vừa lúc đó, hắn ta giống như đột nhiên nghĩ đến chuyện gì, hướng về phía Tiếu Huyên nói.

"Đề nghị gì?" Tiếu Huyên cùng Tiếu Vi bên cạnh đồng thời hỏi.

Nhìn dáng vẻ vội vàng của mẹ con hai người, hắn nói: "Các người có thể đem những cổ phiếu này bán cho tôi! Chờ các người có tiền liền chuộc về, vậy không phải là được rồi sao?" Người nọ giống như là không chút để ý đưa ra một đề nghị như vậy. Chỉ là khi người khác lơ đãng, trong con ngươi lại chợt lóe.

Cũng trong lúc đó, hai mẹ con đều đồng thanh: "Không được!"

"Không được? Không được thì chặt một tay hay một chân để về báo cáo vậy!" Nói đến đây, người đàn ông mặt sẹo lại phất tay, người cầm dao vừa lui xuống lại tiến lên trước mặt họ.

Tiếu Vi cùng Tiếu Huyên bị dọa run rẩy.

"Không cần..."

"Cứu mạng..."

Mẹ con hai người tiếp tục vừa ôm nhau vừa hét to.

"Nếu muốn sống, liền đem những thứ cổ phiếu này tạm thời cũng bán cho tôi, dĩ nhiên tôi cũng sẽ cho các người một giá cả hợp lý. Đợi đến lúc có tiền lại đến mua lại cũng không muộn a!" Người đàn ông mặt sẹo nhìn bọn họ bị sợ đến mềm nhũn chân, cười cười.

"..." Cả quá trình, Tiếu Huyên vẫn cắn chặt hàm răng. Bởi vì cô ta biết, một khi bán đi có thể xảy ra biến số rất lớn.

Nhưng vào thời điểm này, Tiếu Vi cũng không biết là bị dọa sợ hay sao, chứng kiến con dao ngày càng đến gần, bà ta đột nhiên gào thét: "Tôi bán!"

"Mẹ, mẹ điên rồi sao?" Tiếu Huyên nghe Tiếu Vi nói bán cũng thét lên.

"Con gái, không phải là mẹ điên rồi, mà là mạng sống quan trọng hơn! Mất mạng, muốn số tiền này có ích lợi gì?" Dường như Tiếu Vi nói ra những lời được rút ra từ những kinh nghiệm xương máu.

"Chuyện này..." Tiếu Vi đã quyết định rồi, lúc này Tiếu Huyên cho dù có muốn thay đổi cũng không làm nên chuyện gì.

Cũng vào lúc này, người đàn ông mặt sẹo lại đột nhiên khoa tay một cái, sai thuộc hạ đi tới: "Đem vật kia lấy ra!"

Người nọ nhanh chóng lấy ra một phần giấy a4 đưa tới trước mặt Tiếu Huyên và Tiếu Vi.

"Thức thời thì nhanh chóng ký tên đi! Nếu không..." Hợp đồng bị đưa tới trước mặt Tiếu Vi, cây dao cũng ăn ý đặt trên cổ của Tiếu Huyên.

Tiếu Vi cũng không đoái hoài nhìn điều khoản hợp đồng này là cái gì, trực tiếp cầm bút lên ký.

Bà ta ký xong, phần hợp đồng kia liền nhanh chóng bị lấy về.  Tiếu Huyên muốn đến xem cũng vô ích.

"Được, hợp tác vui vẻ! Hy vọng lần sau chúng ta còn có cơ hội hợp tác!" Ký xong hợp đồng, người đàn ông mặt sẹo liền mang theo các huynh đệ hùng dũng rời đi.

Tận đến giờ phút này, Tiếu Vi cùng Tiếu Huyên còn có chút chưa tỉnh hồn. Sau lại, Tiếu Huyên ở tỉnh táo sau, đem Tiếu Vi đưa đến bệnh viện vá lại trên đầu vết thương. Chẳng qua là khi nhìn cả đầu cũng bị bao lấy vải thưa mẫu thân, Tiếu Huyên lại cảm giác có chỗ nào không đúng sức lực...

—— tuyến phân cách ——

Hôm nay là chủ nhật, khó có được một ngày Tiếu Bảo Bối không cần đi làm, đang ở nhà nhìn trần nhà.

Ai bảo bây giờ cô là một phụ nữ có thai, ngay cả chút nhân quyền cùng quyền lợi giải trí cũng không có!

Cả ngày trừ ăn ra chính là ăn, nếu không thì là ngủ. Nếu không phải cô kiên trì đến Tiếu thị đi làm, đoán chừng còn có thể không được trò chuyện với ai mất.

"Thành công không?" Lúc Tiếu Bảo Bối nằm trên ghế salon nhìn chằm chằm trần nhà, bên kia truyền đến tiếng của Kiều Trác Phàm.

"Tốt, tôi biết rồi!" Cuộc đối thoại đơn giản nhanh chóng kết thúc, Kiều Trác Phàm liền cúp điện thoại. Sau đó, Tiếu Bảo Bối thấy anh từ thang lầu đi xuống.

Gần đây, anh dùng thiết bị điện tử liền cách xa cô. Dù Chủ nhật hai người ở cùng một phòng, anh cũng sẽ chủ động đến lầu ba. Đợi đến dùng xong máy vi tính mới có thể xuống lầu.

Chỉ là nhìn anh vừa xuống, trên tay còn cầm một cái áo khoác tây trang dáng vẻ, Tiếu Bảo Bối biết anh muốn ra ngoài.

Một khắc kia, Tiếu Bảo Bối cũng vội vàng cầm áo khoác nhỏ đặt ở trên bàn lên, hấp ta hấp tấp chạy về phía anh: "Kiều Trác Phàm, anh đi đâu vậy? Cho em theo với!"

Đối với phản ứng này của Tiếu Bảo Bối c, Kiều Trác Phàm không hề xa lạ. Gần đây, chỉ cần anh vừa ra khỏi cửa, cô liền muốn đi theo.

Nhìn nha đầu này hiện tại giống như chú chim nhỏ nhào vào ngực mình, Kiều Trác Phàm rất khổ não.

"Bảo bảo, hôm nay không thể đi theo!" Nhìn cô một tay đã cầm áo khoác, một tay mang túi hồ ly, Kiều Trác Phàm chỉ có thể giữ cô lại, giải thích.

"Không thể đi theo? Tại sao?" Lúc Tiếu Bảo Bối nói lời này, lại sờ soạng bụng mình một cái.

Đối với việc gần đây Tiếu Bảo Bối luôn dính lấy anh, Kiều Trác Phàm không có chút nào kháng cự. Thật ra thì, đây chính là thứ anh mơ ước nhất. Mặc kệ lúc nào chỗ nào, đều có thể nhìn thấy bảo bảo nhà anh thì đó chính là hạnh phúc lớn nhất cả đời này của Kiều Trác Phàm.

Nhưng Kiều Trác Phàm có chút không rõ, trước kia Tiếu Bảo Bối mặc dù thích bám người, nhưng cũng không như bây giờ, không giây phút nào không muốn dính lấy anh. Biến hóa này, hình như là từ sau lần náo loạn trước.

Lúc anh muốn ra ngoài, cô cơ hồ đều sẽ hỏi kỹ anh muốn đi đâu, gặp người nào...Tiếu Bảo Bối như vậy làm Kiều Trác Phàm có chút bận tâm không biết có phải cô đang lo lắng cái gì hay không.

"Kiều Trác Phàm, em chỉ muốn đi theo thôi! Anh cho em đi theo đi, có được hay không?" Thời điểm Kiều Trác Phàm suy tư điều này, Tiếu Bảo Bối lại bắt đầu ở bên cạnh mè nheo.

Nhìn bộ dáng quật cường kai của cô, Kiều Trác Phàm chỉ có thể ôm cô vào trong lòng dụ dỗ: "Bảo Bảo,anh ra ngoài gặp mặt một người. Em không cần khẩn trương như vậy, anh sẽ không rời xa em và đứa bé!"

Nghe được lời này, bàn tay Tiếu Bảo Bối cầm túi xách hồ ly rõ ràng cứng đờ. Thì ra Kiều Trác Phàm cũng nhận thấy được sự khác lạ gần đây của cô? Chỉ là, anh có thể nhận thấy cũng là chuyện đương nhiên, dù sao thời gian này hành động của cô thật sự quá khác thường, muốn anh không chú ý cũng khó.

Tiếu Bảo Bối cũng thừa nhận gần đây cô giống như biến thái, bám lấy Kiều Trác Phàm quá mức. Nhưng cô làm vậy đều có mục đích. Tiếu Huyên không phải nói, người trong lòng của Kiều Trác Phàm trở về rồi sao? Nếu Tiếu Bảo Bối ta luôn dính lấy Kiều Trác Phàm, có phải là có thể nhìn thấy cô ấy hay không?

Về phần cô muốn làm gì khi thấy người kia, Tiếu Bảo Bối vẫn chưa nghĩ ra. Chỉ là cô biết, nhất định cô sẽ không chắp tay nhường Kiều Trác Phàm! Loại chuyện tự mình chịu khổ để thành toàn cho người khác, Tiếu Bảo Bối cô không muốn làm.

Lại nói, bây giờ cô cũng không thể chỉ suy tính cảm thụ của mình, trong bụng cô còn có bảo bối! Nếu tặng Kiều Trác Phàm cho người khác thì chẳng phải con của cô sẽ không có ba ư?

Cho nên, cô kiên quyết sẽ không buông tay! Nhất là ngày đó sau khi cùng Kiều Trác Phàm chụp hình cưới, cô càng kiên định cái ý nghĩ này. Đây cũng là nguyên nhân sau khi trở về cô lại có thay đổi lớn như vậy.

"Kiều Trác Phàm, cho em theo đi, em sẽ không nói lời nào, cũng không ngó nhìn, còn không được sao?" Đứng ở trước mặt Kiều Trác Phàm, cô chu môi năn nỉ.

"Cũng không phải là không được! Nhưng Bảo Bảo, nơi đó không thích hợp với phụ nữ có thai, em ngoan ngoãn ở nhà chờ anh trở lại, sau đó chúng ta cùng đi ăn món gà rừng nướng hôm qua em muốn!" Thật ra thì, nếu là chỗ khác, Tiếu Bảo Bối chỉ cần thoáng nói lên một câu, Kiều Trác Phàm tuyệt đối sẽ vô điều kiện thỏa hiệp. Nhưng lần này...

Noi anh đi có chút máu tanh, anh không hy vọng thế giới đơn thuần của Tiếu Bảo Bối bị những thứ này ô nhiễm.

"Kiều Trác Phàm, em không thèm để ý tới anh!" Không có được đáp án mình muốn, Tiếu Bảo Bối thở phì phò chạy ra.

Đến nước này, Kiều Trác Phàm chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu cùng tiến lên dỗ dành cô. Đợi đến lúc anh ra cửa đã là của một giờ sau.

Một mình Tiếu Bảo Bối ở nhà lại bắt đầu nhàm chán. Lúc trước Kiều Trác Phàm còn ở trên lầu, cô còn có thể ở lầu dưới hầm hừ, để anh xuống lầu trò chuyện cùng cô, giết thời gian một chút cái gì. Nhưng bây giờ...

Ngôi nhà lớn như vậy, nhưng ngay cả một người nói chuyện với Tiếu Bảo Bối cũng không có! Vì nhàm chán, Tiếu Bảo Bối liền đứng lên đi lại tới lui trong biệt thự. Cuối cùng, bước chân Tiếu Bảo Bối dừng trước một cái cửa lớn đang đóng chặt.

Tiếu Bảo Bối cũng không quên, ngày đầu tiên cô và Kiều Trác Phàm kết hôn, anh dẫn cô tham quan nhà. Anh nói cô có thể vào bất kỳ gian phòng nào trừ gian phòng trước mặt này.

Nhưng trong phòng này rốt cuộc có cái gì không thể để người khác vào? Tiếu Bảo Bối thật sự rất tò mò. Chỉ là trước đó, cô vẫn chưa từng nghĩ muốn xem trong phòng này là cái gì. Nhưng bây giờ không giống nhau...

Cô nghĩ mình phải đi vào lòng của Kiều Trác Phàm, muốn hiểu rõ  tất cả những gì thuộc về anh...

Nghĩ tới đây, bàn tay nhỏ nhắn của Tiếu Bảo Bối đột nhiên đưa tay, nắm chặt tay cầm. Chỉ là cô xoay hồi lâu lại phát hiện nó không hề động đậy.

Cánh cửa này bị khóa?

Nhưng chỉ chút khó khăn này cũng không đả kích được sự tích cực của Tiếu Bảo Bối. Cô lấy một cây kẹp tóc trên đầu xuống, học theo cách ăn trộm mở khóa trong phim truyền hình, họ luôn dễ dàng mở khóa chỉ bằng một cây kẹp tóc.

Mặc dù cô chưa từng học qua kiến thức chuyên nghiệp của phương diện này nhưng Tiếu Bảo Bối tin tưởng tư chất mình thông minh, nhất định có thể bách chiến bách thắng, phá được tất cả cửa ải khó khăn.

Nhưng rõ ràng Tiếu Bảo Bối đã đánh giá cao năng lực của mình. Hơn nửa tiếng sau, dù đầu vai ê ẩm, cô vẫn không thể nào mở ra cánh cửa này, cuối cùng chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi. Chỉ là cô thề, một ngày nào đó, lão nương nhất định sẽ quay trở lại đấy! Đến lúc đó nếu kẹp tóc không mở được thì cô sẽ lấy búa chém nó ra...!

Sau khi đem cánh cửa mắng vô số lần, Tiếu Bảo Bối lại tiếp tục đi về phía trước. Lần này, cô dừng lại là thư phòng của Kiều Trác Phàm. Hiện tại cô biết, ngoài phần lớn thời gian Kiều Trác Phàm ở bên cạnh cô thì anh đều ở đây. Muốn cảm giác hơi thở của anh, vậy thì đi dạo một vòng trong thư phòng.

"Rất nhiều sách!" Mỗi lần tiến vào, Tiếu Bảo Bối cũng sẽ phát ra một tiếng than sợ hãi như vậy. Trong phòng này, tủ sách cơ hồ có ba tầng cao.

Chỉ là Tiếu Bảo Bối cũng có chút hoài nghi: "Nhiều sách như vậy, Kiều Trác Phàm đều xem xong sao? Nếu không thì bày để trang trí à?"

Sau khi tự thì thầm một lúc, để không nhàm chán, Tiếu Bảo Bối quyết định rút ra vài cuốn sách xem một chút. Ở một đống lớn sách bên cạnh, Tiếu Bảo Bối chỉ tuyển chọn những cuốn mà cô có thể với tới .

Một hơi cầm mười mấy cuốn, cô đặt trên bàn của Kiều Trác Phàm. 《Ngạo mạn cùng thành kiến,《Jane Eyre》, cùng《 Thánh kinh chuyện xưa 》.Lúc học đại học, những sách này người khác đều đọc thuộc làu. Nhưng lúc đó Tiếu Bảo Bối cả ngày chỉ bận rộn lấy lòng Quý Xuyên, cũng không xem qua những sách này.

Cho nên, hôm nay cô định bù đắp lại khoảng thời gian trước đây, đọc những quyển này một lần. Chỉ là vừa lật ra, Tiếu Bảo Bối liền gặp khó khăn! Bìa của chúng là tiếng Trung nhưng nội dụng bên trong đều viết bằng tiếng Anh.

Lúc đi học, Tiếu Bảo Bối học khá tốt các môn, chỉ có tiếng Anh là...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn đỗ song nhi về bài viết trên: Khánh Nhi, Lanhtran, Lục Tiểu Thanh, Namiako, hanayuki001, hatrang221, jerry do, meoancamam
     
Có bài mới 10.07.2020, 20:12
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
Đại Thần Phương Lân Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 14.02.2016, 08:47
Bài viết: 1670
Được thanks: 4314 lần
Điểm: 10.07
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 199.9: Đại kết cục (hạ) Váy cưới của em

Editor: Mèo (meoancamam)

Thật xin lỗi, cô yêu tổ quốc nhất! Cho nên mấy cái chữ mầm đậu rau xà lách này, dù chỉ một chút cô cũng không đọc được. Sau khi lật qua lật lại vài trang sách, Tiếu Bảo Bối quyết định buông tha. Những cuốn sách này không đọc được, Tiếu Bảo Bối lại tiếp tục tìm kiếm trong giá sách của Kiều Trác Phàm. Chỉ là lần này cô cảm thấy, cô nên vơ lấy những quyển có nhiều tranh ảnh hơn chút. Dù cho bên trong đều là tiếng Anh, đến lúc đó cô vẫn có thể xem tranh đúng không?

Nhưng mà sau một hồi vơ vét, Tiếu Bảo Bối phát hiện một cuốn sổ được đánh dấu “bb” bằng chữ viết tay. Cuốn sổ rất dày, bị những cuốn sách khác ép rất khít. Tiếu Bảo Bối tiêu tốn sức lực rất lớn mới rút ra được cuốn sổ đó.

Khi đặt quyển sổ này trước mặt mình, Tiếu Bảo Bối phát hiện đây cũng không phải một quyển sách mà là một bản vẽ. Dường như trên trang đầu tiên còn có chữ ký mạnh mẽ có lực của Kiều Trác Phàm. Như vậy, những bức họa này đều do Kiều Trác Phàm vẽ ra?

Nếu như nói lúc trước năng lực của Kiều Trác Phàm khiến Tiếu Bảo Bối thán phục, vậy hiện tại khi mở ra tập tranh thấy được những bản phác họa trong này thì  lại càng khiến Tiếu Bảo Bối bội phục sát đất. Ở trong tập tranh này đa số đều là vẽ phong cảnh. Mỗi một bức tranh, Tiếu Bảo Bối cũng có thể đoán được đại khái đây là phong cảnh nào của thành phố A.

Nhưng khi Tiếu Bảo Bối dần dần lật về sau, cô phát hiện trên giấy vẽ một người. Mặc dù chỉ là phác họa nhưng Tiếu Bảo Bối có thể mơ hồ đoán ra, trong tranh của Kiều Trác Phàm đều vẽ một cô gái. Chẳng qua những bức vẽ cô gái này, mỗi một lần Kiều Trác Phàm đều không vẽ chính diện…

Nhìn đến đây, Tiếu Bảo Bối không dám chắc suy đoán, chẳng lẽ người này chính là người con gái Kiều Trác Phàm vẫn luôn lặng lẽ thích mà không dám trực diện thổ lộ? Nhìn những thứ này, Tiếu Bảo Bối cảm giác giống như có thứ gì đó đè trong lòng mình. Cô biết nhòm ngó bí mật của Kiều Trác Phàm như vậy là không tốt nhưng bàn tay đặt trên tập tranh lại không làm sao dừng lại được.

Hơn nữa, càng lật xem mặt sau tập tranh này, Tiếu Bảo Bối cũng phát hiện kỹ năng vẽ tranh của Kiều Trác Phàm lão luyện không ít. Nhất là mỗi một bức họa gần cuối đều được tính bằng ngày. Mà Tiếu Bảo Bối còn phát hiện thời gian vẽ ra những bức họa này, có mấy bản đã cách rất nhiều năm. Hơn nữa theo thời gian, kiểu tóc của cô gái anh vẽ cũng có biến hóa. Nhưng đồng thời, Tiếu Bảo Bối vẫn không thấy được gương mặt của cô gái đó…

"Tại sao đều là nhìn bóng lưng? Kiều Trác Phàm đồ ngu ngốc này, chẳng lẽ không biết có vài người chính là sát thủ bóng lưng sao? Không chuẩn người này còn không đẹp mắt bằng Tiếu Bảo Bối em!" Khi Tiếu Bảo Bối xem tới những bức tranh cuối cùng trong tập tranh này liền bắt đầu kêu gào không vui trong lòng. Thật ra phụ nữ chính là như vậy, khi phát hiện ra sự tồn tại của một người phụ nữ khác, điều đầu tiên họ nghĩ đến chính là so sánh.

Nhưng bất đắc dĩ chính là cô không thể lấy được chút tin tức mình cần từ tập tranh này của Kiều Trác Phàm. Cho đến khi lật đến cuối, Tiếu Bảo Bối đều nhìn không tới mặt của cô gái đó. Nhưng khi lật sang tờ tranh cuối cùng, Tiếu Bảo Bối ngây dại.

Không phải là bởi vì trang này vẽ mặt của cô gái đó. Mà là…

Cô nhìn thấy bức vẽ áo cưới! Là chiếc váy cưới mà hồi xưa khi kết hôn thì Kiều Trác Phàm đã để Anna mang đến cho cô! Đó là chiếc váy cưới pha lê được sử dụng trong bộ ảnh cưới bọn họ chụp cùng nhau hai ngày trước!

Mặc dù chỉ phác họa trên giấy, không thấy rõ được màu sắc những chỗ được gắn pha lê trên váy cưới đẹp đẽ nhường nào nhưng Tiếu Bảo Bối vẫn có thể liếc mắt một cái là nhận ra. Thì ra bộ váy cưới này là Kiều Trác Phàm tự tay thiết kế? Không trách được, khi đó Anna lại hỏi cô vấn đề kỳ quái như vậy!

Nhưng hiện tại, Tiếu Bảo Bối hoàn toàn không có tâm tư rảnh rỗi đi khen ngợi khả năng thiết kế của Kiều Trác Phàm, bởi vì tất cả chú ý của cô đều bị hàng chữ không biết  Kiều Trác Phàm lưu lại từ lúc nào trước mắt đoạt đi.

Hàng chữ kia, Kiều Trác Phàm dùng chữ viết rồng bay phượng múa của mình: "bb, nếu có một ngày may mắn tiến tới cùng nhau, anh hi vọng nó sẽ là gả sa (trang phục cô dâu mặc khi gả chồng) của em…”

Chỉ vừa đọc tới đây, trái tim Tiếu Bảo Bối không có chỗ nào không  bị tình cảm sâu đậm của Kiều Trác Phàm làm cho rung động. Thì ra, bộ váy cưới này là Kiều Trác Phàm thiết kế cho cô gái đó. Đến cả tập tranh này cũng tồn tại vì cô gái đó…

Một giây đó, Tiếu Bảo Bối bắt đầu có chút đố kỵ với người được gọi là “bb”…

Sau khi ý thức được điều này, Tiếu Bảo Bối có chút rối bời trong lòng. Trong tiềm thức, hiện tại cô nên sửa sang xong tất cả đồ trong phòng làm việc này, Kiều Trác Phàm sắp trở lại. Nhưng lúc này, tập tranh trên tay cô sao lại nặng trĩu như vậy.

Lòng riêng nói cho cô không thể tiếp tục đặt tập tranh này ở đây nữa. Đây giống như để người con gái đó không lúc nào là không xen vào giữa cô và Kiều Trác Phàm vậy.

Trong lúc do dự, Tiếu Bảo Bối nghe được tiếng vang truyền đến từ cửa.

Không xong, Kiều Trác Phàm trở lại!

Anh đã từng bước đi lên trên tầng, còn vừa đi vừa gọi: "Cục cưng? Cục cưng em ở đâu?"

Xưng hô này khiến hô hấp của Tiếu Bảo Bối có chút không thuận. Nhưng trước mắt Tiếu Bảo Bối vẫn quyết định nhét tập tranh này vào một chỗ nào đó dưới bàn làm việc của Kiều Trác Phàm. Cô định đợi ngày nào đó khi Kiều Trác Phàm ra ngoài, cô sẽ nhân lúc anh không chú ý ném thứ này ra ngoài! Nhìn xem về sau anh còn có thể dùng tập tranh này nhớ nhung người con gái kia được hay không! Grừ grừ…

Sau khi nhét xong tập tranh này, cô tiếp tục cầm lấy cuốn sách tràn ngập chữ cái mầm đậu xanh rau chân vịt mở ra đọc. Chờ khi Kiều Trác Phàm tìm được cô thì phát hiện cô đang ngồi ở trong phòng làm việc của anh mắt to trừng mắt nhỏ với mấy cuốn sách.

"Tại sao lại ngây ngốc một mình ở đây?" Vốn Kiều Trác Phàm cho rằng cô đang ngủ nướng trong  phòng ngủ, không ngờ lại tìm được cô trong phòng làm việc. Nhìn mấy quyển sách bày ra trước mặt cô, Kiều Trác Phàm cười nói: "Không phải em không đọc những thứ này sao?"

Lời này giống như nói thành tích tiếng Anh không phải rất tốt của cô là chuyện thiên hạ đều biết, khiến Tiếu Bảo Bối mơ hồ có chút không vui! Nhưng mà Tiếu Bảo Bối cũng không trực tiếp biểu hiện ra mà tiếp tục nhìn chằm chằm quyển sách kia: "Em đang tự thôi miên bản thân!"

"Được rồi, anh thấy em bây giờ giống như sắp thiếp đi rồi!" Kiều Trác Phàm bị cô chọc cười, lập tức bế cô lên, đến chút thời gian để cô chăm chú đọc sách cũng không có.

Lúc này, Tiếu Bảo Bối bị anh đưa về phòng ngủ của bọn họ: "Anh ở trong này ngủ với em một lúc, đợi lát nữa tỉnh ngủ chúng ta liền đi ăn gì đó!" Khi nhét Tiếu Bảo Bối vào ổ chăn, Kiều Trác Phàm cũng chui vào theo.

Mà Tiếu Bảo Bối nghe lời này trực tiếp vươn tay ôm lấy eo Kiều Trác Phàm, giống như “tiểu vô lại” tìm kiếm vị trí thoải mái trong lòng Kiều Trác Phàm, sau đó cũng nhắm mắt lại.

Nhìn cô tiến vào giấc ngủ trong lòng mình, Kiều Trác Phàm cực kỳ hài lòng nhếch môi. Nhưng Kiều Trác Phàm lúc này không biết, thật ra Tiếu Bảo Bối đang nỗ lực cọ nhiệt độ trên người anh, dùng cái này để sưởi ấm trái tim của mình…

Về phần chiếc kẹp tóc khi nãy dưới cơn tức giận cô đã để lại trên cánh cửa Kiều Trác Phàm cấm không được đi vào, sẽ trở thành hiện vật lịch sử!

-- đường phân cách --

"Anna, cô biết Kiều Trác Phàm mấy năm rồi?" Hôm nay, sau khoảng thời gian lâu dài Tiếu Bảo Bối nhắc đến với Kiều Trác Phàm, anh rốt cuộc đồng ý để Tiếu Bảo Bối cùng Anna tùy tiện đi ra ngoài một chút. Nhưng mà A Vĩ phải tùy thời đi theo bên cạnh hai người bọn họ, tính trước trường hợp Tiếu Bảo Bối xảy ra nguy hiểm.

Sau hồi lâu đi dạo phố, Tiếu Bảo Bối đột nhiên mở miệng hỏi Anna như thế.

Khi Anna bị hỏi đến vấn đề này, ngửa đầu lên ngắm trần nhà một lúc lâu giống như  đang nhớ lại cái gì rồi mới nói: "Hẳn là quen biết được mấy chục năm! Sau khi anh Duật quen Kiều thì phần lớn đều sẽ chơi cùng Kiều, tôi liền cảm thấy Kiều có thể muốn cướp đi anh ấy. Cho nên khi đó mỗi lần hai người bọn họ đi chơi thì tôi đều đòi đi theo, sợ hai người bọn họ nhân lúc tôi không để ý sẽ bỏ trốn. Không ngờ cứ chơi như vậy, mấy người lại quen thuộc."

Nhưng Tiếu Bảo Bối sau khi nghe được những lời này của cô lại không phúc hậu "xì" cười một tiếng. Cười một mình được một lúc, lần nữa ngẩng đầu cô mới phát hiện Anna đang dùng ánh mắt của người xa lạ nhìn chằm chằm cô.

"Tiếu Bảo Bối, cô đang cười cái gì?"

"Không … Không có gì!" Cô có thể nói cho Anna, thật ra cô cũng cảm thấy lúc Kiều Trác Phàm và Duật Tiểu Gia đứng chung một chỗ thật sự nhìn cũng rất xứng đôi không? Nhìn xem trước kia chút manh mối ban đầu đã bị Anna lập tức dập tắt như vậy. Nếu để cho Anna dũng mãnh biết hiện tại cô còn có tâm tư tác hợp cho Kiều Trác Phàm và Duật Tiểu Gia, Tiếu Bảo Bối hoàn toàn tin tưởng Anna sẽ là người đầu tiên nhảy ra bóp chết cô.

Chỉ là Tiếu Bảo Bối không nói, không có nghĩa Anna sẽ không nhận ra được cái gì. Ngay lúc Tiếu Bảo Bối cố gắng thuyết phục mình không nên cười quá rõ ràng, cô nghe được Anna đột nhiên cười lạnh bên cạnh: "Chẳng lẽ cô cũng là một hủ nữ?"

Anna vừa nói ra lời này, Tiếu Bảo Bối suýt nữa bị nước miếng trong miệng mình sặc chết. Mặc dù thỉnh thoảng cô cũng sẽ tà ác một chút nhưng ở phương diện này trình độ của cô thật sự vẫn chưa đạt tới giai đoạn hủ nữ này!

Ngay khi Tiếu Bảo Bối sợ hãi nhìn chằm chằm Anna giống như là sợ bị cô bẻ gảy cổ thì Anna lại nói: "Thật ra cũng không có gì, đối với mấy thứ này tôi đã thấy quen từ nhỏ tới lớn rồi! Chẳng qua cô chỉ có thể yy trong đầu, ngàn vạn lần đừng biểu hiện ra ngoài quá rõ ràng!" Mẹ cô chính là một hủ nữ thâm niên trong nghề. Như vậy An¬na sẽ xa lạ với những chuyện này sao?

"Biết biết!" Chỉ cần Anna không bóp chết cô là được! Tiếu Bảo Bối miệng đồng ý hoàn toàn. Chỉ là dường như cô vẫn còn nhớ đến chuyện gì đó, lại tiếp tục hỏi: "Anna, cô biết Kiều Trác Phàm nhiều năm như thế, vậy chắc cô sẽ biết người trong lòng trước kia của Kiều Trác Phàm là ai đi?"

Khi Tiếu Bảo Bối hỏi ra những lời này, cô phát hiện Anna đang híp mắt quan sát mình! Vẻ mặt này giống như đang xâm nhập nghiên cứu suy nghĩ hiện tại của cô vậy. Sau khi nhìn cô lúc lâu, Anna đột nhiên nói: "Tiếu Bảo Bối, cô muốn hỏi cái gì?"

Anna quả nhiên là người thông minh. Đối thoại với người như vậy không có chút mệt mỏi nào. Nhưng đồng dạng, suy nghĩ trong lòng bạn cũng rất khó thoát khỏi ánh mắt của người đó.

"Chính là tôi muốn hỏi một chút về chuyện bộ váy cưới! Lúc trước không phải cô hỏi tôi, tôi mặc kiện áo cưới đó đến cùng có biết ý nghĩa của nó hay không sao?" Vốn Tiếu Bảo Bối cũng cho rằng chuyện này có thể vĩnh viễn chôn trong lòng mình. Nhưng người con gái trong tập tranh đó cùng với bộ váy cưới Kiều Trác Phàm tự tay vẽ ra ở cuối tập tranh, còn có chữ viết phía trên, Tiếu Bảo Bối phát hiện loại lo lắng ấy bắt đầu điên cuồng sinh sôi trong lòng mình. Nhất là lúc cô xác định bản thân thật sự thích Kiều Trác Phàm, hơn nữa cũng đã tính toán tốt muốn ở chung với người đàn ông này cả đời, cô càng thêm lo lắng Kiều Trác Phàm sẽ rời bỏ chính mình.

Đây cũng là nguyên nhân hôm nay cô nhất định quấn lấy Kiều Trác Phàm để cho cô gặp Anna. Cô nghĩ muốn từ chỗ An¬na lấy được chút thông tin về cô gái kia.

Nhưng Tiếu Bảo Bối không ngờ, Anna sẽ nói với cô như vậy: "Váy cưới đó… Hay là chờ Kiều Trác Phàm tự mình nói cho cô biết đi! Loại chuyện này, những người ngoài như chúng tôi không thể tham dự!" Tựa như cảm giác giữa cô và anh Duật vậy, mặc dù trong lòng hai người đều có đối phương  nhưng cả hai đều không biểu lộ ra ngoài rõ ràng, người ngoài nói thế nào đều không hữu dụng!

"Nhưng…” Vẻ mặt Tiếu Bảo Bối rối rắm, đồng thời còn đặt tay mình lên phần bụng đã lồi lên rõ hơn dù ở trong bộ quần áo rộng rãi….

Cô rối rắm dường như Anna cũng xem hiểu. Trong hoàn cảnh hồi lâu mà cô vẫn nói không ra lời, Anna hỏi ngược lại cô: "Con của hai người mấy tháng nữa sẽ ra ngoài rồi! Cô cảm thấy việc cô còn chưa rõ chuyện cô gái đó sẽ có ảnh hưởng gì tới hôn nhân của cô và Kiều Trác Phàm sao? Hay là nói cô còn chưa biết rõ cô gái đó, chưa xác định cô gái này có uy hiếp đối với cô hay không, cô sẽ ầm ĩ muốn chia tay với Kiều Trác Phàm ư?"

Không hổ là Anna, lập tức sắc bén chỉ ra vấn đề hiện tại trong lòng Tiếu Bảo Bối.

Mà Tiếu Bảo Bối nghe được những lời này của Anna, hai mắt rủ xuống: "Tôi không nghĩ như vậy!" Nếu cô thật muốn đẩy Kiều Trác Phàm ra, vậy cô đã sớm làm. Hơn nữa, người đàn ông nhiều vàng hơn nữa phẩm chất không tệ giống như Kiều Trác Phàm quả thực là hiếm có trên đời. Nếu cô tự tay đẩy Kiều Trác Phàm ra thì chính là kẻ ngốc nhất thế gian này.

Nhưng đồng thời, tập tranh bị cô giấu xuống dưới kia giống như một cây gai đâm vào trong lòng Tiếu Bảo Bối. Chỉ cần thoáng động, loại đau đớn này sẽ lan tràn toàn thân khiến cô không chỗ nào che giấu.

"Đừng nghĩ như vậy được không? Nhiệm vụ của cô bây giờ chính dưỡng thai thật tốt, sinh ra đứa bé. Về phần những chuyện khác, chờ Kiều tự mình giải đáp cho cô!" Đến đây, Tiếu Bảo Bối cho rằng Anna đã nói xong, không ngờ vào lúc này cô lại bổ sung một câu: "Không chừng kết quả lại là điều cô không tưởng tượng được đâu?" Khi nói đến đây, Anna còn cười bí hiểm với cô...

Nụ cười này khiến Tiếu Bảo Bối hoang mang trong lòng, cứ có cảm giác cô (Anna) và Kiều Trác Phàm dường như thật sự có chuyện gì gạt cô (Tiếu Bảo Bối) vậy. Loại cảm giác này thật không tốt, giống như toàn bộ thế giới đều biết một chuyện chỉ đơn độc gạt mình mình.

-- đường phân cách --

"Kiều Trác Phàm, mau đến xem nhìn em mua cho anh cái gì?" Khi Tiếu Bảo Bối về đến nhà, tùy ý đá văng giày nhỏ đi vào cửa.

Vừa vào phòng khách, cô đã nhìn thấy Kiều Trác Phàm đang ngồi ở trên ghế sô pha  nhìn máy vi tính, giống như có video hội nghị gì đó. Anh vừa ngẩng đầu phát hiện là cô về nhà liền nói với người bên kia video: "Tôi lập tức quay lại!" Thốt ra lời này xong, Kiều Trác Phàm vội vàng đóng máy tính. Sau đó đi đến bên cạnh cô, nhận lấy mấy thứ đồ trên tay giúp cô.

"Mua gì vậy? Tại sao không để A Vĩ xách vào?" Kiều Trác Phàm nhìn trên trán cô lấm tấm mồ hôi hột thì có chút đau lòng. Sau khi nhận lấy toàn bộ đồ, anh lại vội vàng dẫn cô tới ghế sô pha bên kia, để cô ngồi xuống trước nghỉ ngơi, bản thân thì đứng dậy đi lấy một ly nước ấm đưa tới cho cô.

"Hình như ngày hôm qua anh A Vĩ ăn sai cái gì, lúc ở siêu thị đã đi nhà vệ sinh vài chuyến! Khi vừa về đến nha em cảm thấy được sắc mặt anh ấy không thích hợp, để anh ấy đi về trước nghỉ ngơi! Đúng rồi, anh nói có cần dẫn anh ấy đi bệnh viện hay không?" Khi nói đến đây, chân mày Tiếu Bảo Bối có chút khẽ chau lại. Ở chung với A Vĩ thời gian lâu, cô cũng thật sự thích người vệ sĩ có bề ngoài lãnh khốc (lạnh lùng + hà khắc) lại có được một tâm hồn thiếu nữ thủy tinh này.

"Đau bụng? Sẽ không có vấn đề gì lớn đâu! Chờ một lát anh để Kiều Trì đi xem cậu ta một chút!" Mặc dù có Kiều Trác Phàm cam kết nhưng Tiếu Bảo Bối giống như còn có chút bận tâm, vì dời đi lực chú ý của cô, Kiều Trác Phàm lại nói: "Không phải mới vừa nói em mua cái gì sao? Mau lấy ra anh xem một chút!"

Nghe nói như thế, lực chú ý của Tiếu Bảo Bối cuối cùng cũng quay lại chuyện này. Thấy Kiều Trác Phàm hào hứng bừng bừng như vậy, cô nhanh chóng tìm từ trong đống túi to bản thân xách về một cái túi màu xanh nước biển có in hình chú gấu con, sau đó thận trọng lấy ra một cái hộp nhỏ từ bên trong.

Chiếc hộp trong suốt cho nên Tiếu Bảo Bối vừa lấy ra một cái, Kiều Trác Phàm có thể thấy rõ ràng đồ vật bên trong.

"Giày em bé?" Nhìn đôi giày trẻ con màu hồng nhạt đều được trang trí chuột Mickey bên trên, Kiều Trác Phàm rõ ràng cũng sửng sốt.

"Kiều Trác Phàm, đôi giày này đẹp mắt đi! Em là mua cho đứa nhỏ nhà chúng ta  đấy!" Khi nói điều này, Tiếu Bảo Bối còn cố ý sờ sờ cái bụng của mình, giống như đang báo cho đứa bé của mình vậy.

Mà Kiều Trác Phàm là nhìn đôi giày trong hộp này, có chút chần chừ: "Cục cưng, khi em mua thứ này có hỏi hỏi nhân viên bán hàng cái này phù hợp trẻ con bao tuổi không?” Được rồi, lúc này đôi giày nhỏ nằm trong lòng bàn tay Kiều Trác Phàm mặc dù cũng không to lắm nhưng  tuyệt đối không phải là thứ một đứa trẻ mới sinh sẽ đi được. Lấy cái nhìn của Kiều Trác Phàm thì đôi giày em bé này ít nhất phải ba tuổi mới có thể đi được.

Tiếu Bảo Bối bị hỏi vấn đề này còn có chút mơ hồ: "Cái này còn khác nhau sao? Em không  hỏi, chính là cảm thấy đẹp mắt liền mua!"

"Là có khác nhau chút, giày này chắc phải hai ba tuổi mới có thể đi được!"

"A… Tại sao lại như vậy!" Vốn Tiếu Bảo Bối đang tính toán khi đứa nhỏ vừa sinh ra sẽ cho đi đôi giày trẻ em này, giống như dính lên nhãn của Tiếu Bảo Bối cô vậy. Không ngờ, đôi giày này lại phải đến hai ba tuổi mới có thể đi được…

Vấn đề này quả nhiên rất nghiêm trọng. Nghiêm trọng đến mức khi Kiều Trác Phàm chuẩn bị ra khỏi cửa, Tiếu Bảo Bối vẫn còn đang cầm đôi giày trẻ em này rối rắm trên sô pha.

"Được rồi, đừng nhìn chằm chằm đôi giày đó nữa! Để sau cuối tuần anh cùng em lần nữa mua một đôi, không được sao!" Trước khi đi, Kiều Trác Phàm lại nhẹ nhàng hôn lên trán Tiếu Bảo Bối, tiếp đó lại khẽ sờ sờ bụng cô một cái, sau đó anh mới mang theo ánh mắt lưu luyến rời khỏi nhà.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn meoancamam về bài viết trên: Lanhtran, Lục Tiểu Thanh, Namiako, hatrang221, jerry do
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 648 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bebang, Hà Hương Giang, Hồngchù yy, kate0306, rin rin, Tien Huynh, vyda, Y Y Nhiên và 302 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 137, 138, 139

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 138, 139, 140

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 230, 231, 232

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

15 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

17 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

18 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80



Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 245 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 698 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 263 điểm để mua Kem gấu trúc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 635 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 768 điểm để mua Đá hoa xanh
Sunlia: Vào link này xem cách đăng truyện nhé b  viewtopic.php?style=2&t=320999&tn=quy-dinh-cua-chuyen-muc-truyen-tu-edit-sang-tac
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 354 điểm để mua Bé lá
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 367 điểm để mua Ngôi sao đen
Viên Băng Băng: Cho mình hỏi muốn đăng truyện thì vào đâu ạ??
Meolun: Cảm ơn Sunlia nhiều nhé !
Sunlia: Đổi tiêu đề truyện thành [thể loại] Tên truyện - Tên tác giả (Hoàn) là mod sẽ tự chuyển, hoặc b nhắn cho mod cx đc
Meolun: Cho mình hỏi nếu truyện sáng tác hoàn rồi thì có cần tìm đến Mod nhờ chuyển về box hoàn không ạ ? Hay họ sẽ tự chuyển giúp mình vậy các bạn ?
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Infiniti
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 256 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 360 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 447 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 531 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 504 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu Pooh ngớ ngẩn
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 479 điểm để mua Hamster làm xiếc
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.