Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 629 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 08.05.2019, 11:47
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.02.2017, 13:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 136
Được thanks: 831 lần
Điểm: 24.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 23
Chương 163.3: Nửa đêm có điện thoại vs Anh thật ác độc

Editor: đỗ song nhi (yên yên)

Lúc Tiếu Bảo Bối vừa cầm điện thoại di động vừa tự lầm bầm thì cửa phòng tắm mở ra.

Trong làn hơi nước, Kiều Trác Phàm chỉ quấn một cái khăn lông màu trắng ở ngang hông, từ bên trong bước ra.

Mái tóc Kiều Trác Phàm còn mang theo chút nước, trên ngực cũng đọng lại những giọt nước. Nhưng tất cả những thứ này, không có chút ảnh hưởng nào đến vẻ đẹp của người đàn ông này mà càng khiến anh tăng thêm mấy phần quyến rũ.

Vừa ra khỏi phòng tắm, trên tay Kiều Trác Phàm còn cầm thêm một cái khăn lông. Anh bước tới đưa cho Tiếu Bảo Bối: "Giúp anh lau tóc đi!"

Phần lớn đều là Kiều Trác Phàm chăm sóc Tiếu Bảo Bối.

Thỉnh thoảng, anh cũng sẽ yêu cầu cô giúp anh vài việc, giống như làm nũng vậy.

Bình thường Tiếu Bảo Bối sẽ không từ chối. Lúc cô nhiệt tình nhất còn giúp anh lau khô cơ thể.

Kiều Trác Phàm có chút mong đợi với lần nhờ vả này..

Nhưng hôm nay, không biết thì sao, Tiếu Bảo Bối vừa cầm khăn lông trên tay liền trực tiếp ném lên mặt anh: "Anh tự mình lau đi!"

Cũng không phải là không có tay? Đã lớn như vậy rồi còn định làm nũng cho ai nhìn?

Tiếu Bảo Bối đang rất tức giận vì cuộc điện thoại vừa rồi.

Sau khi ném khăn lông cho Kiều Trác Phàm, cô thở hồng hộc chạy lên giường.

Bị ném khăn lông lên mặt, sắc mặt Kiều Trác Phàm có chút khó coi. Đặc biệt là khi anh vừa lấy khăn lông xuống, khuôn mặt rất đáng sợ.

Nếu A Vĩ thấy được cảnh tượng này, anh ấy tuyệt đối sẽ nhanh chóng chạy trốn.

Nhưng Tiếu Bảo Bối vốn không để ý đến anh, điều này càng làm cho Kiều Trác Phàm buồn bực không thôi.

"Thế nào? Ai chọc em nổi giận?"

Không ai quan tâm anh, anh chỉ có thể tự quan tâm chính mình.

Anh cầm khăn lông, vừa lau tóc vừa chậm rãi bước tới bên cạnh Tiếu Bảo Bối.

"Ngoài anh ra thì còn ai nữa?" Trong cơn tức giận, cô ném điện thoại của Kiều Trác Phàm sang một bên.

Điện thoại di động đụng vào mặt bàn, phát ra tiếng vang thật lớn.

Nhìn hành động của cô, Kiều Trác Phàm đoán có lẽ vấn đề ở chiếc điện thoại di động này...

"Ơ, em xử oan anh rồi! Không phải anh vừa tắm xong sao, làm sao có thể chọc em tức giận được?" Lúc Kiều Trác Phàm nói lời này, cánh tay duỗi ra, cầm điện thoại Tiếu Bảo Bối đã ném lên.

Vừa rồi là ai gọi tới?

Có lẽ là có liên quan đến người này rồi.

Kiều Trác Phàm muốn nhanh chóng xem ai là người gọi tới nhưng anh không biết dáng vẻ anh chăm chú kiểm tra điện thoại làm cho cô vô cùng đau lòng.

Nhìn anh cúi đầu, không quan tâm đến cô khiến chóp mũi Tiếu Bảo Bối không khỏi cảm thấy chua xót:

"... Kiều Trác Phàm, có phải anh nuôi vợ bé ở bên ngoài hay không?"

Sau khi hít hít chóp mũi, Tiếu Bảo Bối hỏi.

"Nuôi vợ bé? Chăm sóc cho một mình em đã hao tốn hết tâm tư của anh rồi, anh làm gì còn sức lực nuôi những người khác?" Kiều Trác Phàm nghe cô hỏi liền thuận miệng đáp trả.

Nhưng sau khi anh nói xong những lời này, một lúc lâu vẫn không nghe thấy Tiếu Bảo Bối trả lời, lúc ngẩng đầu lên lần nữa mới phát hiện vành mắt cô đã ửng hồng...

"Đứa ngốc, sao em lại nghĩ đến những việc không có khả năng này được chứ?" Nếu anh có thể quan tâm đến người khác thì đã không để mình chịu khổ nhiều năm như vậy rồi.

Nhìn đôi mắt cô đầy nước mắt, anh chỉ có thể đau lòng ôm nàng vào ngực mình, cũng âm thầm thề phải tìm được người vừa rồi gọi điện tới kia, xử lý triệt để.

"Nhưng trong phim truyền hình không phải đều như vậy sao? Hồ ly tinh chỉ thích nửa đêm quấy cuộc sống của các cặp vợ chồng, lúc gọi điện đến nếu người bắt máy là vợ thì liền cúp máy hay sao? Hơn nữa em gọi lại nhiều lần, cô ta đều không chịu nhận. Điều này chứng minh rõ ràng cô ta đang chột dạ."

Tình huống vừa rồi giống như đúc tình tiết trong phim truyền hình dù Tiếu Bảo Bối không muốn nghĩ như vậy cũng không được.

Lúc cô nói, giọng nói còn chút khàn khàn, âm thanh này khiến Kiều Trác Phàm cảm thấy rất đau lòng.

"Đợi ngày mai anh cho người tìm cô ta, đến lúc đó tùy em xử lý!" Để dỗ dành cô, Kiều Trác Phàm chuyện gì cũng làm được.

"Anh tự nói đấy nhé!. Ngày mai nếu không giao người cho em, em liền không để ý tới anh!"  

Tiếu Bảo Bối khẽ lau nước mắt, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Kiều Trác Phàm đã cam kết như vậy cũng có nghĩa là không có vấn đề gì.

Nếu như thực sự có gì muốn giấu diếm thì anh sẽ không nói giao người cho cô rồi.

"Được được được, hiện tại tâm trạng đã tốt hơn chưa? Mau ngủ đi nào, anh đi mặc quần áo!"

Kiều Trác Phàm hôn lên trán cô một cái mới chịu rời đi.

Dĩ nhiên, lúc đi anh không quên cầm theo điện thoại di động.

Đợi đến khi anh thay quần áo xong, quay lại xác nhận Tiếu Bảo Bối đã ngủ, Kiều Trác Phàm mới ra ban công, nhấn nút gọi lại số điện thoại vừa rồi.

Nhưng Kiều Trác Phàm không biết, khi anh bắt đầu nhấn gọi cũng là lúc người vốn dĩ đã ngủ yên trên giường lại ngồi dậy...

Thật ra Tiếu Bảo Bối không nghĩ rằng Kiều Trác Phàm có việc giấu cô, cô biết những chuyện như vậy nếu làm quá lên sẽ có khả năng đẩy người trong lòng cho người khác. Cho nên, cô chỉ có thể nhường một bước, để anh tự xử lý vấn đề này.

Biết rõ lúc này nên làm thế nào nhưng Tiếu Bảo Bối vẫn tò mò muốn biết sau lưng cô, Kiều Trác Phàm sẽ nói với người khác cái gì.

Lòng hiếu kỳ thúc đẩy, Tiếu Bảo Bối lén lút như mèo đi tới sau lưng Kiều Trác Phàm...

Hết chương 163!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn đỗ song nhi về bài viết trên: Duong Vo, Gia Đình Nhỏ, Lục Tiểu Thanh, jerry do
     
Có bài mới 08.05.2019, 15:37
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.02.2017, 13:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 136
Được thanks: 831 lần
Điểm: 24.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 30
Chương 164.1: Tựa sát vào nhau VS Triền miên đi qua ly biệt

Editor: đỗ song nhi (yên yên)

Gió thật lớn, áo khoác trên người Kiều Trác Phàm bị gió thổi bay về sau.

Gió làm tóc Tiếu Bảo Bối rối loạn, gió lùa vào bộ đồ ngủ mỏng manh của cô làm cơ thể vốn gầy gò của Tiếu Bảo Bối trong nháy mắt nhìn có vẻ mập lên không ít.

Gió của thành phố này khiến người ta lạnh thấu xương.

Đặc biệt là vào đêm khuya như vậy, gió thổi khiến Tiếu Bảo Bối không thể mở mắt ra được, chỉ có thể híp mắt quan sát Kiều Trác Phàm đang đứng ở bên ngoài ban công.

Ánh trăng chiếu vào người Kiều Trác Phàm, xung quanh anh hiện lên một vòng sáng nhàn nhạt. Nhất là khuôn mặt anh ở dưới ánh trăng khiến người ta có cảm giác thật lung linh, huyền ảo. Tiếu Bảo Bối nghi ngờ không biết có phải mình đang ở trong giấc mộng hay không?

Khiến Tiếu Bảo Bối để ý hơn hết chính là nét mặt của Kiều Trác Phàm lúc này.

Không biết có phải do ánh trăng không, bóng lưng Kiều Trác Phàm thật xa cách, Tiếu Bảo Bối chưa bao giờ thấy anh cao ngạo, lạnh lùng như vậy.

Đặc biệt là đôi môi của anh, lúc này đang mím lại, tỏ vẻ tàn nhẫn.

Bình thường Kiều Trác Phàm ở trước mặt cô luôn dịu dàng, không hề lạnh lùng, xa cách. Nhưng có lẽ dáng vẻ bây giờ mới thật sự là Kiều Trác Phàm.

Anh là con cưng của trời, rồng trong biển người. Anh luôn khiến người khác phải kính sợ, phải ngước nhìn.

Giống như lúc đầu cô gặp anh, ở chung với anh dưới một mái nhà, cô luôn không tự chủ được mà sợ anh...

Nhưng không biết từ khi nào cô đã không còn sợ Kiều Trác Phàm nữa? Thậm chí, cô còn có gan tác oai tác oái trước mặt anh?

Có lẽ bắt đầu từ lúc Kiều Trác Phàm năm lần bảy lượt lộ ra nụ cười cưng chìu, cũng có lẽ là từ khi anh dung túng, mặc cho cô làm nũng, giở trò xấu?

Rốt cuộc là bởi vì sao, Tiếu Bảo Bối cũng không nhớ rõ nữa.

Cô chỉ biết duy nhất một điều, dù cô ở trước mặt người đàn ông này bướng bỉnh, ngang ngược đến cỡ nào thì anh vẫn sẽ cưng chiều, nhường nhịn cô...

Nếu anh không cho cô tư cách này thì Tiếu Bảo Bối chắc chắn bây giờ cô không dám ở trước mặt anh thô lỗ như vậy.

Kiều Trác Phàm gọi đi gọi lại nhưng hình như người kia vẫn không nhận điện thoại.

Đôi mắt anh càng ngày càng toát ra vẻ lạnh lẽo đáng sợ hơn.

Vẻ mặt này của anh cũng làm cho Tiếu Bảo Bối ý thức được anh và người gọi điện vừa rồi không có bất kỳ quan hệ gì.

Có thể bọn họ có quen biết nhau. Cũng có khả năng người phụ nữ kia tự mình cho rằng quan hệ giữa bọn họ đặc biệt đến mức có thể gọi điện vào giữa đêm như thế này.

Chỉ tiếc là trong mắt Kiều Trác Phàm, cô ta không là gì cả?

Hiện tại anh gọi điện thoại nhiều lần như vậy chắc là để tìm ra người đó như đã hứa với cô. Nếu không, đã hơn nửa đêm, tại sao Kiều Trác Phàm lại đứng chịu rét như thế này chứ?

Thấy vậy, Tiếu Bảo Bối đột nhiên tiến lên phía trước.

Không rón rén như ăn trộm nữa mà Tiếu Bảo Bối ngang nhiên bước tới. Vì Kiều Trác Phàm bận rộn gọi điện thoại nên chưa nhận thấy cô bước lại gần.

Sau khi đến gần, Tiếu Bảo Bối ôm lấy anh từ phía sau, vòng tay mình đặt trên hông Kiều Trác Phàm...

Động tác này mặc dù đơn giản nhưng lại khiến cơ thể Kiều Trác Phàm đang gọi điện thoại  lập tức cứng đờ.

Khi còn bé, Kiều Trác Phàm bị bệnh suyễn nên anh phải nằm trên giường bệnh quanh năm. Sau một thời gian, vì để anh rèn luyện sức khỏe nên người nhà đưa anh đến căn cứ của Đàm thiếu huấn luyện mấy năm. Nhờ đó mà sức khỏe của anh được cải thiện không ít, thân thủ cũng lợi hại hơn.

Nhưng sau khi huấn luyện, anh gặp phải một số chuyện khiến anh luôn có tâm lý đề phòng.

Giống như hiện tại, Tiếu Bảo Bối đột nhiên đến gần, nếu không phải Kiều Trác Phàm ngửi thấy mùi hương quen thuộc thì thiếu chút nữa anh đã ném cô qua vai rồi.

"Bảo bảo?"

Ngửi thấy mùi sữa tắm thơm ngát, Kiều Trác Phàm vừa cúi đầu liền phát hiện tay cô đang đặt trên thắt lưng của anh.

Mặc dù bàn tay của phụ nữa tương đối giống nhau nhưng Kiều Trác Phàm chỉ cần liếc mắt một cái liền nhận ra đó là bàn tay nhỏ nhắn của Tiếu Bảo Bối nhà anh.

Ngón tay Tiếu Bảo Bối rất nhỏ và ngắn, mỗi lần đặt chung một chỗ với anh đều giống như cha nắm tay con gái. Vì thế, Tiếu Bảo Bối đã từng thử rút ngón tay của mình với hy vọng nó có thể dài ra thêm một chút.

Nhìn đôi tay nhỏ bé, Kiều Trác Phàm lập tức phủ bàn tay anh lên.

"Sao lại thức giấc rồi?"

Cô đột nhiên xuất hiện khiến anh có chút chột dạ nhưng không phải vì anh làm chuyện gì có lỗi với Tiếu Bảo Bối mà anh lo lắng nha đầu này phát hiện hơn nửa đêm rồi, anh còn gọi điện thoại thì sẽ cáu kỉnh.

Khi Kiều Trác Phàm vừa chạm vào tay cô, lông mày liền nhíu lại.

Sao lại lạnh như vậy?

Nhiệt độ này không giống mới đi ra từ phòng ngủ chút nào?

"Em đứng đây bao lâu rồi? Sao lại để mình lạnh như vậy? Nếu bị cảm thì làm thế nào?"

Thấy tay cô lạnh như thế, Kiều Trác Phàm có chút tức giận.

Anh tức giận vì cô không biết lo lắng cho sức khỏe của mình. Tức giận thì tức giận nhưng anh vẫn lo lắng cho cô hơn.

Vuốt ve bàn tay Tiếu Bảo Bối, anh tùy ý đặt điện thoại trên ban công, quay người lại liền ôm cô vào lòng, hy vọng nhiệt độ của anh có thể khiến cô cảm thấy ấm hơn một chút.

"Em xem, đã lạnh đến mức nào rồi hả?" Ôm Tiếu Bảo Bối vào lòng, Kiều Trác Phàm rất buồn bực. Thân thể cô chẳng khác gì que kem, ngay cả anh ôm cô cũng cảm thấy có chút lạnh rồi huống chi là cô.

Kiều Trác Phàm buồn bực nên giọng nói có chút không nhẹ nhàng.

Sau khi mắng cô, anh quay cúi xuống nhìn mới phát hiện, lúc này mặt cô tái nhợt đến đáng sợ, hốc mắt ửng đỏ càng làm người ta đau lòng hơn.

Nhìn bộ dáng cô như vậy giống như chú cún con bị người ta bỏ rơi, cực kỳ đáng thương.

Trong nháy mắt Kiều Trác Phàm liền mềm lòng.

"Bảo bảo, thật xin lỗi! Anh chỉ là lo lắng cho cơ thể của em cho nên giọng nói mới không tốt... Anh..." Anh xin lỗi!

Kiều Trác Phàm cho rằng bộ dáng nước mắt lưng tròng của cô là do bị anh mắng. Vốn dĩ anh định nói xong liền dẫn cô quay trở lại phòng.

Nhưng anh còn chưa nói hết, Tiếu Bảo Bối vừa nãy còn để anh tùy ý ôm lại đột nhiên giống hệt con lười, nhào vào ngực anh, đôi tay lạnh lẽo bám chặt hông anh.

"Kiều Trác Phàm, em xin lỗi..." Giọng nói của cô nghẹn ngào như đang khóc.

"Hả? Bảo bảo, vừa rồi anh có chút nóng nảy, không phải anh tức giận với em." Nghe Tiếu Bảo Bối khóc, trong lòng Kiều Trác Phàm nóng như lửa đốt.

"Không phải, em không giận anh, em chỉ tự cảm thấy mình không tốt..." Vì để thực hiện lời hứa với cô mà đã hơn nửa đêm anh còn đứng gọi điện thoại. Vậy mà cô lại nghi ngờ anh, vì muốn biết anh gọi cho ai, núp ở phía sau nghe lén.

Nghe cô vừa thút thít vừa nói đến đây, Kiều Trác Phàm cuối cùng cũng hiểu, thì ra cô nhóc này núp ở phía sau nghe lén anh gọi điện?

Hèn gì cơ thể cô lại lạnh như vậy!

Kiều Trác Phàm nghe cô nói vậy nhưng không hề tức giận. Ngược lại, anh cảm thấy bất đắc dĩ, còn có chút mừng rỡ.

Ít nhất, bây giờ anh có thể xác định, Kiều Trác Phàm anh có một chỗ đứng ở trong lòng Tiếu Bảo Bối...

Hôm nay, mặc dù gió đêm lạnh lẽo, nhưng hai người ôm nhau, trong lòng đều cảm thấy ấm áp...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn đỗ song nhi về bài viết trên: Duong Vo, Gia Đình Nhỏ, Lục Tiểu Thanh, hanayuki001, jerry do
     
Có bài mới 08.05.2019, 23:38
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Yên Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.02.2017, 13:31
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 136
Được thanks: 831 lần
Điểm: 24.68
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - Điểm: 25
Chương 164.2: Tựa sát vào nhau VS Triền miên đi qua ly biệt

Editor: đỗ song nhi (yên yên)

Trong đêm hôm đó...

Nhạc Dương cũng đứng trên ban công.

Nhưng một bên ôm nhau ấm áp còn Nhạc Dương chỉ đứng một mình, đáy lòng lạnh lẽo.

Lúc này, trên tay cô đang cầm một tờ báo. Trang đầu chính là tin tức Diệp Tử Hi sắp đính hôn mà cô trợ lý đọc sáng nay tại văn phòng luật sư.

Ngày mai...

Người đàn ông từng khiến cô khóc, từng làm cô cười sẽ đính hôn.

Đáng tiếc nữ chính không phải cô.

Nhạc Dương hít thở sâu nhiều lần, tự nói với mình đó cũng không phải chuyện gì ghê gớm. Nhưng cô không thể ngăn được nước mắt cứ tuôn rơi. Một mình cô ngây người trong căn phòng nhỏ. Trước đây, nơi này tràn ngập cảm giác ngọt ngào nhưng giờ lại khiến cô có cảm giác hít thở không thông.

Cảm giác này khiến Nhạc Dương vô số lần muốn trốn đi.

Nếu là lúc trước, cô sẽ gọi Tiếu Bảo Bối đến quầy rượu hoặc KTV để giải tỏa.

Nhưng lần trước cô vô tình hại Tiếu Bảo Bối như vậy, Kiều Trác Phàm không cho phép cô đến gần Tiếu Bảo Bối nữa.

Cũng không hẵng chỉ vì Trừ Kiều Trác Phàm ngăn cản mà chính cô cũng cảm thấy mình không còn tư cách đến gần Tiếu Bảo Bối...

Đêm nay cô đơn như vậy, cô chỉ có thể trải qua một mình. Nhưng quả thật Nhạc Dương có chút ngột ngạt nên cô ra ngoài ban công đứng hít thở gió trời để giữ vững lý trí, sẽ không đột nhiên nổi điên, không thể khống chế mình mà chạy đi tìm người đàn ông kia.

Gió lạnh thổi tan đi nỗi buồn nhưng cũng làm tâm trí cô càng tỉnh táo hơn.

Trong đầu Nhạc Dương hiện lên tin tức trên tờ báo, nó giống như một con dao, chậm rãi cứa vào trái tim cô vậy.

Nước mắt lại rơi nhưng lần này Nhạc Dương không lau đi. Dù sao đêm cũng đã khuya rồi, sẽ không ai chú ý đến cô cả.

Cứ coi như một lần bất chấp, cứ khóc cho thỏa thích. Sau đó cô tự hứa với lòng tuyệt đối sẽ không khóc vì người đàn ông tên Diệp Tử Hi một lần nào nữa.

Không biết có phải vì cô khóc quá nhiều với mấy hôm nay không ngủ hay không mà cô thấy xuất hiện ảo giác, dường như dưới lầu có người...

Bóng dáng người đó rất giống Diệp Tử Hi...

Không, không chỉ là giống!

Có thể nói, người đó chính là Diệp Tử Hi.

Bọn họ đã từng nằm cùng một giường, cũng đã làm chuyện thân mật vô số lần. Nhạc Dương còn hiểu rõ cơ thể Diệp Tử Hi hơn so với chính anh.

Làm sao có chuyện Nhạc Dương không nhận ra Diệp Tử Hi chứ?

Nhưng Diệp Tử Hi sắp kết hôn với người phụ nữ khác, tại sao anh ấy còn đến đây?

Thậm chí Nhạc Dương còn cho rằng mình đã nhìn lầm rồi, cô dùng sức lau đi nước mắt trên mặt mình. Nhưng người đàn ông kia vẫn đứng dưới ngọn đèn đường, đi qua đi lại, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Có lẽ anh chỉ vô tình đi ngang qua thôi!

Nhạc Dương tìm đủ mọi lý do, nhưng không dám nghĩ anh đến là để tìm cô vì cô sợ nếu đúng như vậy thì quyết tâm muốn rời xa anh của cô sẽ sụp đổ.

Đột nhiên điện thoại cô vừa rồi tiện tay đặt trên ban công rung lên.

"Tút tút tút..."

Nhạc Dương nhìn màn hình hiển thị của điện thoại di động, người gọi đến là Diệp Tử Hi.

Sau khi nhìn màn hình điện thoại, cô nhìn về phía người đàn ông kia một lần nữa .

Người đó cũng đang cầm điện thoại...

Giây phút đó, tim cô có chút rối loạn. Nhưng không phải bởi vì rung động, mà vì quá đau thương.

Diệp Tử Hi, nếu anh đã quyết định ở bên với người khác, vậy còn tới tìm em làm gì?

Nhạc Dương không muốn nhận điện thoại của anh, càng không muốn biết gọi anh đến để nói gì. Nhưng lúc cô ý thức được thì điện thoại đã đặt bên tai, hơn nữa cô đã nhấn nút trả lời.

Thì ra trái tim cô lại một lần nữa làm trái với lý trí...

"Nhạc Dương..." Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia liền truyền đến giọng nam khàn khàn.

Tim cô lại không hề báo trước mà đau nhói. Nhạc Dương có chút không kịp phản ứng, đôi tay run rẩy, đôi môi cũng phát run, nhưng không thể phát ra được lời nào.

Diệp Tử Hi chờ đã lâu vẫn không nghe thấy cô trả lời, lại hỏi tiếp: "Nhạc Dương, em có đang nghe điện thoại không?"

So với giọng nói lúc trước, lần này giọng anh có chút mong đợi.

Nhạc Dương cố gắng cắn chặt hàm răng của mình, không để phát ra bất kỳ âm thanh nào.

Cô cứ định để cuộc gọi này kết thúc như vậy.
Có thể ở trước buổi đính hôn nghe được âm thanh của anh một lần nữa, cô đã mãn nguyện lắm rồi. Nhưng cũng vì vậy càng khiến cô thêm tổn thương, không biết phải bao lâu mới có thể quên được...

Nhạc Dương không hề có ý định đáp lời anh nhưng người bên kia tựa như giận dỗi, không đợi được câu trả lời của cô thì không chịu bỏ qua.

"Nhạc Dương..." Giọng nói của anh đầy quyến rũ. Giống như trong trí nhớ, mỗi lần triền miên, anh đều thì thầm gọi tên cô như vậy...

Chuyện cũ lại một lần nữa giống cuốn phim, lướt qua tình khoảnh khắc bọn họ đã trải qua, khiến cô không cách nào khống chế được...

"Diệp Tử Hi, anh còn tới làm gì?" Cuối cùng Nhạc Dương cũng không thể nhịn được. Giọng nói cô có chút khàn khàn, ngay cả chính cô cũng không nhận ra.

Nghe được giọng cô, Diệp Tử Hi có chút kích động: "Nhạc Dương... Em nghe anh nói!"

"Được, anh nói đi, em đang nghe đây!" Sau khi Nhạc Dương hít một hơi thật sâu, khiến không khí lạnh lẽo chui vào cổ họng của mình, cô đột nhiên đáp lại.

Cô muốn xem thử chuyện đã đến nước này rồi Diệp Tử Hi còn có thể nói gì với cô?

"Anh sắp đính hôn rồi, là ngày mai!"

Dường như tâm linh tương thông, lúc nói lời này, Diệp Tử Hi đột nhiên ngẩng đầu nhìn về phía ban công nhà Nhạc Dương theo thói quen.

Anh nhớ rõ, trước kia Nhạc Dương thích nhất là sau buổi cơm tối một mình đứng ở đó hóng gió, uống chút rượu, nhâm nhi mấy món điểm tâm ngọt.

Nhưng anh không ngờ vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt của cô.

Lúc trước họ cùng nhau ở chung một chỗ, hôm nay nhìn thẳng vào mắt nhau như vậy lại cảm thấy thật xa xôi.

Là bài xích, là xa lạ, là tuyệt vọng...

Thấy anh nhìn lên, trên gương mặt Nhạc Dương vốn đang đầy nước mắt nhưng cô cũng không biết vì sao lại đột nhiên cười to.

Tiếng cười kia vang lên trong gió đêm lạnh lẽo, chính cô cũng cảm thấy rợn cả tóc gáy...

Hiển nhiên, tiếng cười ấy cũng khiến người đàn ông dưới kia sợ hãi.

Diệp Tử Hi đứng dưới ngọn đèn đường, có chút luống cuống nhìn cô: "Nhạc Dương, em không sao chứ?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn đỗ song nhi về bài viết trên: Duong Vo, Gia Đình Nhỏ, Lục Tiểu Thanh, jerry do, m0n.prim
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 629 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

6 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

9 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

12 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

18 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

19 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 33, 34, 35

20 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ

cron
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.