Diễn đàn Lê Quý Đôn
https://diendanlequydon.com/

[Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi
https://diendanlequydon.com/viewtopic.php?t=389462
Trang 119/216

Người gởi:  meoancamam [ 20.07.2018, 21:16 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 128.4R

Chương 132.3: Tiểu chủ không muốn gặp cậu VS bắt đầu từ lúc nào

Editor: Mèo (meoancamam)

"Được, cho cậu 100 tệ được chưa!" Nói xong, Nhạc Dương nhấc túi xách của mình, liền đi ra cùng Tiếu Bảo Bối.

Khuê mật (*) ở chung nhiều năm chính là như vậy. Có đôi khi một câu cũng chưa nói rõ liền biết trong lòng người kia đang nghĩ đến cái gì.

(*) khuê mật: là một từ tiếng Hán, ý chỉ những người bạn là nữ có quan hệ vô cùng tốt, thân mật không có gì phải giấu nhau. Từ này có nguồn gốc từ "Khuê trung mật hữu", bình thường "khuê mật" dùng để hình dùng phụ nữ. Nhưng mấy năm gần đây càng ngày càng nhiều nữ sinh dùng từ này để chỉ người bạn thân là con trai của mình, thành ra xuất hiện từ "nam khuê mật"

Thấy Nhạc Dương thu dọn đồ đạc, Tiếu Bảo Bối cũng nhanh chóng cầm lấy túi lông cáo của mình đi ra ngoài.

"Nhạc Dương, mình muốn ăn cái gì đắt nhất!" Tiếu Bảo Bối trước khi đi ra ngoài sở luật sư vẫn còn không quên nói nhỏ như vậy.

Lúc này, tâm trạng Tiếu Bảo Bối coi như không tệ.

Ít nhất, cô cảm thấy hôm nay bản thân đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ Kiều Trác Phàm giao cho mình,d,dlqd,còn giúp ví tiền của Nhạc Dương lấy ra được một khoản kha khá, tâm trạng vui vẻ vạn lần.

Nhưng vừa đi ra từ sở luật sư, Nhạc Dương không thể nghĩ được như vậy rồi.

Bởi vì, khoảnh khắc ra khỏi sở luật sư, Tiếu Bảo Bối liền thấy chiếc Ferrari của Diệp Tử Hi đậu ngay cổng lớn.

"Sao Diệp Tử Hi có thể đến chỗ này vào lúc này vậy?" Tiếu Bảo Bối vừa thấy chiếc xe liền lập tức nhíu mày.

Mà Nhạc Dương sau khi nhìn thấy chiếc của Diệp Tử Hi, vẻ mặt liền có chút cứng ngắc.

"Tiếu Bảo Bối, nếu không ngày mai mình lại tới tìm cậu, đến lúc đó mời cậu đi ăn thật nhiều đồ ăn ngon?" Có vẻ như sau khi nhìn thấy xe của Diệp Tử Hi, Nhạc Dương liền trở nên có chút nghi ngờ bất an.

Lúc này, cô vốn định đuổi Tiếu Bảo Bối đi.

Nhưng lúc này chú ý của Tiếu Bảo Bối hoàn toàn không đặt trên người Nhạc Dương.

Bởi vì cô thấy cửa xe mở ra, Diệp Tử Hi liền nhanh chóng đi đến chỗ hai người bọn họ đang đứng.

"Diệp Tử hi, sao anh có thể đến chỗ này?" Tiếu Bảo Bối vừa thấy Diệp Tử Hi liền mở miệng nói.

Châm biếm trong giọng điệu kia thực sự khá rõ ràng.

Được rồi, nhìn mấy năm mưa gió hai người trải qua, đến Tiếu Bảo Bối hiện giờ cũng bắt đầu vì Nhạc Dương mà tức giận kêu không đáng!

"Cô có thể tới, sao tôi lại không thể tới?" Diệp Tử Hi nói xong, lại liếc mắt nhìn Nhạc Dương.

"..." Lời này, ngược lại Tiếu Bảo Bối không cách nào cãi lại.

"Cô tìm Nhạc Dương có chuyện gì?" Diệp Tử hi thấy Tiếu Bảo Bối không đáp, lại hỏi.

"Tôi tìm cô ấy đương nhiên là tôi có việc muốn làm rồi!" Trong tiềm thức, Tiếu Bảo Bối dieda,lequdo,không thích chia sẻ  với Diệp Tử Hi về Kiều Trác Phàm chút nào.

"Vậy cô tìm xong, có thể rời đi được rồi!" Nhìn Tiếu Bảo Bối vòng qua cánh tay Nhạc Dương, ngực của Diệp Tử Hi bỗng khó chịu không nói nên lời.

Nhưng mà lúc này, Diệp Tử Hi cũng không hiểu tại sao mình lại có phản ứng không đúng như vậy.

Tiếu Bảo Bối và Nhạc Dương đều là nữ, anh cảm thấy bản thân mình không nên ghen mới đúng.

Nhưng nhìn tay hai người bọn họ vòng lấy nhau, trông giống như có thể có chuyện đó được…

"Diệp Tử Hi, anh bắt tôi đi tôi liền phải đi, tôi thành ai rồi hả?" Tiếu Bảo Bối nói xong liền dứt khóa nắm chặt tay Nhạc Dương, đi đến xe Nhạc Dương: "Hôm nay tôi và Nhạc Dương cùng nhau ăn cơm, anh nên ngốc ở chỗ nào thì liền ngốc ở chỗ đó đi!"

Sau lời này, Tiếu Bảo Bối liền kéo Nhạc Dương lên xe.

Trên xe, Tiếu Bảo Bối vẫn liên tục thuyết phục Nhạc Dương để cô cắt đứt chiếc xe đằng sau đi.

Nhưng mà rốt cuộc Nhạc Dương vẫn không thành công!

Bởi vì sau một lúc, xe của Nhạc Dương liền bị Diệp Tử Hi vượt qua.

Mà sau đó, hai người này vậy mà lại ăn ý cùng đỗ lại trước cổng một nhà hàng tên là "Chosen".

Sau khi Tiếu Bảo Bối xuống xe, Diệp Tử Hi đã đi đằng trước.

"Ba người sao?" Người phục vụ vừa thấy ba người tiến vào liền hỏi như vậy.

"Hai người!" Tiếu Bảo Bối nói.

"Ba người!" Diệp Tử Hi sửa lại.

Tiếu Bảo Bối tức giận lan tràn, Diệp Tử Hi kiêu ngạo ngang ngược chống lại.

Tuy nhiên sau một trận đao quang kiếm ảnh (*), rốt cuộc ba người vẫn ngồi cùng một bàn ăn với nhau.

(*) đao quang kiếm ảnh: cảnh tàn sát khốc liệt, hiện ra thấp thoáng ánh đao và ảnh kiếm. Dùng để hình dung khung cảnh tràn ngập khí thế nguy hiểm đáng sợ.

"Nhạc Dương, sao cả buổi cậu không nói lời nào thế!" Tiếu Bảo Bối bởi vì sau khi Diệp Tử Hi ngồi xuống mà Nhạc Dương lại không nói một câu mà buồn bực.

"..." Nhạc Dương liếc mắt nhìn Tiếu Bảo Bối, lại nhìn Diệp Tử Hi, rốt cuộc cái gì cũng không nói ra.

"Không phải việc của cô!" Lời này của Diệp Tử Hi hẳn là trả lời thay cho Nhạc Dương.

Chẳng qua sau lời này, Tiếu Bảo Bối trực tiếp coi anh ta như không khí.

"Nhạc Dương, chúng ta tùy ý ăn một chút, ăn xong liền đi đi!" Có một ôn thần ở chỗ này, Tiếu Bảo Bối bắt đầu không muốn ở lại trong phòng ăn này rồi. Diệp Tử Hi hừ lạnh, lại gióng trống khua chiêng chọn một bàn đồ ăn. Đương nhiên, những món này đều là những thứ thiếu gia Diệp anh ta thích ăn.

Nhưng nhìn một bàn thức ăn này, Tiếu Bảo Bối liền hiểu rõ một điều: Mười năm trôi qua, tật xấu luôn coi bản thân là trung tâm của Diệp Tử Hi một chút cũng không thay đổi.

Mà đối với điều này, Nhạc Dương vẫn không có ý kiến về bất kỳ điều gì.

Chỉ là trong lúc ăn cơm, ánh mắt của cô sẽ ngẫu nhiên rơi vào người Diệp Tử Hi. Sau đó người kia cũng sẽ như có như không nhìn Nhạc Dương.

Hai người, có thể nói là chút lời nói cũng không trao đổi. Nhưng không biết vì sao, Tiếu Bảo Bối chung quy vẫn cảm thấy không khí ngày hôm nay có chút là lạ.

Mãi đến khi ăn xong, Tiếu Bảo Bối mới nói: "Hai người các cậu có phải có chuyện gì gạt mình hay không?"

Ví như trước đây, Nhạc Dương mà thấy cô nói xấu Diệp Tử Hi như vậy, khẳng định sẽ giải vây vì Diệp Tử Hi. Hơn nữa, nếu Diệp Tử Hi ầm ĩ với Tiếu Bảo Bối, cô nhất định sẽ ở giữa điều hòa.

Nhưng ngày hôm nay cái gì Nhạc Dương cũng không làm, lại khiến Tiếu Bảo Bối cảm thấy cả người có chút khó chịu.

"Không!"

"Không có!"

Hai người này, có thể nói là không chút do dự cùng nhau nói ra.

Mà sau khi nói xong lời này, bọn họ lại trao đổi ánh mắt với nhau một lúc.

"Không đúng!"

Tiếu Bảo bối vẫn cắn đũa, nhìn chằm chằm gương mặt hai người.

"Sao lại là lạ ở chỗ nào rồi?" Cũng không biết có phải chột dạ hay không, bữa cơm này Nhạc Dương ăn không hề nhiều.

Lúc này, Tiếu Bảo Bối cũng đã tiêu diệt hơn một nửa đồ ăn, Nhạc Dương cũng chỉ bới vài miếng cơm.

"Nếu mình biết có chỗ nào không đúng, mình cũng sẽ không hỏi mấy người!" Tiếu Bảo bối ăn xong đồ ăn trong bát, đặt đũa xuống nói.

"Nếu cô không nói được thì liền nhanh chóng ăn đồ của mình đi! Tại sao ăn nhiều như vậy mà vẫn không ngăn được cái miệng của cô chứ!" Bản lĩnh chanh chua của Diệp Tử Hi lúc này được thể hiện rõ ràng không chút thiếu nào.

Đối mặt với cái mặt này, Tiếu Bảo Bối rốt cuộc cũng đặt thìa sang một bên.

"Thôi, chỉ nhìn mặt anh người ta liền ăn no rồi!"

Phần trước lời nói, Tiếu Bảo Bối nói với Diệp Tử Hi. Phần sau, cô liền nói với Nhạc Dương: "Nhạc Dương, mình muốn đi về!"

"Mình đưa cậu!" Nhạc Dương cuống quít vươn tay lấy chìa khóa trên bàn, nhưng bởi vì quá mức vội vàng mà cô liền làm để chén canh trước mặt mình.

Bởi vì như vậy mà nước canh trong bát văng tứ tung. Nhiều nhất là từ bàn ăn rơi xuống đùi cô.

"Nhạc Dương!" Tiếu Bảo Bối nhanh chóng kéo khăn giấy bên cạnh xông lên trước, muốn giúp Nhạc Dương lau nước canh trên đùi cô.



Người gởi:  meoancamam [ 21.07.2018, 09:34 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 128.4R

Chương 132.4: Tiểu chủ không muốn gặp cậu VS bắt đầu từ lúc nào

Editor: Mèo (meoancamam)

Ai biết, thế nhưng Diệp Tử Hi lại nhanh hơn cô một bước.

Khi Tiếu Bảo Bối đến bên cạnh Nhạc Dương thì Diệp Tử Hi đã cầm khăn tay bên người của mình đứng dậy lau cho Nhạc Dương rồi.

Động tác kia, vô cùng nhẹ nhàng.

Nhưng hành động này, theo Tiếu Bảo Bối thấy thế nào cũng có chút không đúng.

Hôm nay Nhạc Dương mặc một chiếc váy liền màu đen. Đây tuy là đồ công sở nhưng dáng người có chút đẫy đà của Nhạc Dương đều lộ ra, đồ công sở này cũng bó sát người.

Nhất là làn váy này, Nhạc Dương vừa ngồi xuống liền chỉ đến giữa đùi.

Trước mắt nước canh còn nhiều ở trên váy của Nhạc Dương, Diệp Tử Hi cẩn thận vén một góc làn váy, giúp cô lau chỗ phần da bị bỏng có chút sưng đỏ.

Được rồi, hành động này không sai.

Nhưng Tiếu Bảo Bối nhìn một màn này, trong lòng làm sao vẫn cảm thấy không đúng lắm.

Vì sao Diệp Tử Hi làm ra loại chuyện vén làn váy Nhạc Dương mà Nhạc Dương một chút cũng không để ý. Ngược lại dường như có chút vui vẻ...

Tiếu Bảo Bối tay cầm khăn giấy, không tiến lên bước nữa mà chỉ yên tĩnh nhìn hai người bọn họ.

"Đau không? Nếu không chúng ta đến bệnh viện." Đây là sau khi đã lau sạch hoàn toàn nước canh trên người Nhạc Dương, Diệp Tử Hi đánh giá phần da bị bỏng có chút sưng đỏ hỏi.

Giọng điệu chăm sóc kia, một chút cũng không giả.

Chỉ là khi Tiếu Bảo Bối nghe thấy, thế nào cũng có chút không thích hợp.

"Không cần! Chỉ là bỏng một chút, về tìm thuốc mỡ bôi là được!"

"Đúng rồi, trên xe anh có thuốc bôi, chờ anh lấy cái này cho em!" Nói xong, Diệp Tử Hi thật sự cầm lấy chìa khóa xe của mình đứng lên. Nhạc Dương không nói gì, dường như lặng im theo ý Diệp Tử Hi.

Chỉ là khi anh chuẩn bị bước ra ngoài, mới thấy được Tiếu Bảo Bối vẫn đứng trước bọn họ.

Mà Nhạc Dương cũng bởi vì Diệp Tử Hi đột nhiên dừng lại, dường như đã nhận ra điều gì đó mà ngẩng đầu lên.

Ngẩng đầu, Nhạc Dương liền thấy được lúc này ánh mắt Tiếu Bảo Bối mang theo tìm tòi nghiên cứu...

Một giây đó, dường như cô cũng ý thức được Tiếu Bảo Bối nghi ngờ và khó hiểu.

"Bảo Bối, mình..." Nhạc Dương vội vàng kéo làn váy xuống, muốn giải thích gì đó.

"Tiếu Bảo Bối, tôi đi lấy cho Nhạc Dương chút thuốc. Cô nhìn cô ấy một chút..." Nói xong, Diệp Tử Hi rời đi.

Mà hai người Nhạc Dương và Tiếu Bảo Bối tại chỗ đã có chút xấu hổ căng thẳng.

"Bảo Bối, mình và Diệp Tử Hi..." Lần đầu tiên, Nhạc Dương thôi thúc muốn nói thẳng ra với Tiếu Bảo Bối.

Nhưng lời của cô còn chưa dứt, Tiếu Bảo Bối bỗng nhiên mở miệng hỏi: "Bắt đầu từ lúc nào!"

Một khắc kia, bả vai Nhạc Dương bỗng suy sụp.

Trước đó, tất cả những che dấu của bọn họ trước mặt Tiếu Bảo Bối, đều chẳng quan tâm được rồi...

Cũng đúng, hiện giờ Tiếu Bảo Bối đã nhìn ra, cô còn cần giải thích gì đó sao?

"Bảo Bối, cậu đừng giận mình!" Cô vươn tay muốn giữ chặt cánh tay của Tiếu Bảo Bối. Thế nhưng, tay cô còn chưa chạm được tay Tiếu Bảo Bối thì đã bị cô ấy né tránh rồi.

"Mình hỏi cậu rốt cuộc đã bắt đầu từ lúc nào?"

Trên mặt Tiếu Bảo Bối đã không còn tươi cười ngọt ngào giống ngày thường, cả gương mặt nhỏ nhắn đều sụ xuống, giống như trời sắp sập rồi.

Người khác thấy một màn như vậy, còn tưởng rằng Tiếu Bảo Bối hẳn là ghen tỵ Nhạc Dương tìm được Diệp Tử Hi một cao phú soái.

Nhưng trên thực tế, Tiếu Bảo Bối là đang lo lắng cho Nhạc Dương...

Diệp Tử Hi kẻ như vậy, Nhạc Dương và anh ta thật sự sẽ hạnh phúc sao? Trong nhà Diệp Tử Hi rốt cuộc giàu có bao nhiêu, Tiếu Bảo Bối không rõ ràng lắm. Nhưng cô vẫn nhớ rõ, lần trước trên tiệc rượu của Tiếu thị, hai vị nhà họ Diệp khó có thể mời tới đã bày tỏ, bọn họ đã sắp xếp cuộc hẹn cho Diệp Tử Hi, tin chắc rất nhanh sẽ tìm được một người con dâu diện mạo và trình độ học vấn không kém, hơn nữa còn có thể có trợ giúp về mặt sự nghiệp cho Diệp Tử Hi nhà bọn họ!

Dáng vẻ cùng trình độ học vấn, theo Tiếu Bảo Bối thì Nhạc Dương một chút cũng không kém người khác. Nhất là cái danh hiệu kim bài luật sư này, lại càng so với những người phụ nữ khác không hề kém.

Duy chỉ có phần có thể giúp đỡ đối với sự nghiệp của Diệp Tử Hi...

Tiếu Bảo Bối coi như là con cháu danh môn đương nhiên hiểu rõ ý nghĩa của điều này. Diệp gia muốn, là một con dâu có thể cho bọn họ tiền tài và hợp tác kinh doanh.

Bởi vậy, người Diệp gia có thể để Nhạc Dương thoải mái về nhà chồng sao?

Hơn nữa, Diệp Tử Hi thì sao?

Từ trước đến nay anh ta chính là một tên hoa hoa công tử (*), chính Tiếu Bảo Bối nhìn thấy số lần anh ta ở cùng một chỗ với những người phụ nữ khác cũng là đếm không xuể rồi.

(*) hoa hoa công tư: công tử nhà giàu, play boy.

Diệp Tử Hi như vậy, thật sự vì thích Nhạc Dương mới ở cùng cô sao?

"Chuyện bắt đầu từ hai tháng trước rồi..."

Nhạc Dương biết bản thân cuối cùng không thể giấu giếm lừa được Tiếu Bảo Bối, dứt khoát nói ra toàn bộ.

"Hai tháng trước... Nhạc Dương, thì ra trong khoảng thời gian này cậu đều ở cùng một chỗ với Diệp Tử Hi. Trách không được..." Trách không được cậu cũng không tới tìm mình, đến điện thoại của mình cậu cũng không nghe...

Đoạn đằng sau này, Tiếu Bảo Bối cũng không nói ra.

Nhưng Nhạc Dương từ ánh mắt của cô cũng nhìn ra được, giờ phút này Tiếu Bảo Bối thật sự thất vọng đến cực điểm với cô rồi...

"Tiếu Bảo Bối..."

"Nhạc Dương, mình còn có chút việc, cần trở về một chuyến!" Ngoại trừ có chút thất vọng đã xảy ra chuyện lớn như vậy thế nhưng Nhạc Dương cũng không nói với cô ra, lúc này trong đầu Tiếu Bảo Bối lại càng nghĩ nếu như Nhạc Dương và Diệp Tử Hi xa nhau mà nói, sau này cô nên làm gì đây?

Lúc này, đầu óc của cô rất hỗn loạn. Cô cảm thấy cô nên tìm một chỗ để thật sự yên lặng một lúc!

Mà Tiếu Bảo Bối muốn rời đi, Nhạc Dương cũng rõ ràng đó chỉ là lấy cớ.

Lúc gặp mặt hôm nay, Tiếu Bảo Bối có tỏ vẻ buổi chiều hôm nay cô sẽ ở sở luật sư một lúc, nói ra cho oai là theo dõi tiến độ công việc, trên thực tế là cô thấy ở sở luật sự tốt hơn. Mà trong cả quá trình ăn cơm, Nhạc Dương cũng không thấy Tiếu Bảo Bối gọi điện hay gửi tin nhắn. Cô đột nhiên nói như vậy, rõ ràng...

"..." Nhìn bóng lưng Tiếu Bảo Bối đi xa dần, cánh môi Nhạc Dương mới khẽ động nhưng cái gì cũng không nói ra miệng được. Cuối cùng, bóng dáng Tiếu Bảo Bối liền biến mất tại cửa nhà hàng.

Mà khi Diệp Tử Hi quay lại không thấy Tiếu Bảo Bối, mày nhíu lại.

Hiển nhiên, lúc này Diệp Tử Hi hẳn cũng nghĩ tới điều gì rồi.

"Cô ấy biết rồi?" Nhìn vẻ mặt khi nãy của Tiếu Bảo Bối, anh ta cũng biết không cách suy đoán của mình là bao nhiêu.

"Ừ, biết rồi..." Nhạc Dương không nói gì nữa. Chỉ là vẻ mặt của cô, vừa thấy chính là dáng vẻ sắp khóc...

"Được rồi, sẽ không có chuyện gì!" Diệp Tử Hi cầm thuốc bôi anh từng nói đi qua, dường như định giúp Nhạc Dương bôi thuốc.

Nhưng vừa mới đến gần, Nhạc Dương liền đứng dậy.

"Diệp Tử Hi, hiện giờ cái gì anh cũng đừng nói!" Cô cũng không muốn nghe anh nói cái gì.

"Anh đưa em về vậy!"

"Không cần, tự em có xe! Đừng đi theo..." Cô vừa nói xong liền đi thẳng tới xe, chỉ để lại bụi đất.

Nhìn cho đến khi xe của Nhạc Dương biến mất không xa kia, Diệp Tử Hi mới buông lỏng tay.

Trên tay, lọ thuốc bôi vẫn yên tĩnh nằm trong lòng bàn tay anh...

- - đường phân cách - -

"Tiểu ca ca, em muốn ăn cái kia!"

"Tiểu ca ca, đỡ em dậy đi!"

"Tiểu ca ca, đầu gối em có chút ngứa, anh giúp em gãi gãi..."

Bên này, trong phòng bệnh ở bệnh viện đa khoa tỉnh S, không ngừng truyền đến giọng nói dịu dàng của cô gái.

Mà bên trong, thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng nói tiếng cười.

Đến cả bác sĩ và vệ sĩ đi ngang qua cũng nhịn không được muốn nhìn thêm vài lần.

"Cô bé ngốc, em cảm thấy sai anh thật sự đùa rất vui đúng không?" Dưới sự sai khiến của Lăng Công Chúa, Khuynh Tiểu Gia vẫn di động trong phòng bệnh.

"Tiểu ca ca, em chỉ muốn nhìn xem dáng vẻ tương lai của anh khi trở thành người chồng trong gia đình là như thế nào!"

Dựa theo dáng vẻ của bác Đàm, Lăng Công Chúa khẳng định tiểu ca ca của cô cũng sẽ là người đàn ông tam hảo (*)!

(*) người đàn ông tam hảo: giống như học sinh tam hảo, người đàn ông tam hảo chính là người đàn ông có đạo đức và hình thể tốt, hơn nữa tính cách ôn hòa, có khuynh hướng được như những điều dưới.
1. Phải có sự nghiệp! (thu nhập ổn định)
2. Phải có trách nhiệm! (đối với vợ con)
3. Phải có tấm lòng hiếu thuận! (đối với cha mẹ hai bên)

"Cô bé ngốc, em thật sự đáng đánh đòn rồi!" Tuy Khuynh Tiểu Gia biết con bé này vẫn luôn chỉnh mình nhưng điều đó so với cô chính miệng thừa nhận rốt cuộc cũng có chút không giống nhau.

Nhìn cô vẫn cười hì hì với mình, Khuynh Tiểu Gia đột nhiên tiến lên chọc hai nách cô. Trêu chọc Lăng Công Chúa cười liên tục.

"Tiểu ca ca, tha cho em đi... Ha ha ha..."

Trong phòng bệnh, có thể nói là khung cảnh gắn liền với tiếng nói tiếng cười.

Mà bên ngoài phòng bệnh, lại lan tỏa không khí áp suất vô cùng thấp.

Khiến cho bác sĩ và vệ sĩ đi ngang qua chỗ này muốn nhìn vào trong phòng bệnh vài lần cũng bất giác mà tránh đi.

Mà người này, chính là Duật Tiểu Gia vẫn liên tục mấy ngày nay đều canh giữ ở cửa phòng bệnh nhưng chậm chạp không được gọi vào.

Mấy ngày trôi qua, quần áo anh cũng không đổi, râu cũng không cạo, cả người trông vô cùng lôi thôi nhếch nhác. Nhìn Đàm Duật ngồi một chỗ, Đàm Khuynh chuẩn bị nhanh chóng rời đi. Xem ra, anh ta hẳn là muốn ra ngoài mua gì đó.

"Khuynh, anh muốn nói chuyện với cô ấy!"

Hết chương 132.

--- ------ ------ -------

Tuần sau mình có kế hoạch nên có thể sẽ không đăng truyện được trong vài hôm. Đáng nhẽ là tuần này nhưng vì yếu tố bên ngoài mà bị hoãn, nếu có gì mình sẽ báo trước để tránh mọi người đợi mà không có truyện nhé. Cám ơn mọi người đã đọc ~

Người gởi:  meoancamam [ 24.07.2018, 15:32 ]
Tiêu đề:  Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

Mình đã cập nhật mục lục đến chương mới nhất rồi nhé, giờ bạn đọc không cần mất công mày mò từng trang một nữa rồi!

--- ------ ------ ------ ------ -----

Chương 133.1: Anh Duật, em muốn thu lại tình cảm yêu thích của em với anh!

Editor: Mèo (meoancamam)

Mấy ngày liền, Đàm Duật đều ở cửa phòng bệnh, đây là việc thật người nào cũng biết. Nhưng có lẽ không ai biết, anh từ lúc Lăng Công Chúa tỉnh lại, cũng vẫn chưa gặp lại cô được một lần đi?

Không phải Duật Tiểu Gia không muốn nhìn thấy cô, mà là thử qua vô số cách, tất cả đều không tác dụng.

Mà dẫn đến cục diện này, đó chính là người cùng chảy một dòng máu giống với anh, còn di truyền vẻ ngoài vô cùng tốt của Đàm thiếu, em trai ruột của anh - - Đàm Khuynh.

Trong mấy ngày nay Anna ở bệnh viện, có thể nói anh đã đánh giá toàn bộ những khả năng có thể mà Đàm thiếu từng dạy cho anh em bọn họ trước kia rồi.

Đương nhiên, kết quả không phải Duật Tiểu Gia hoàn toàn thua. Chỉ là vào thời điểm mấu chốt, luôn luôn có người tới thăm Lăng Công Chúa làm trì hoãn kế hoạch anh chuẩn bị thực hiện.

"Anh, cô ấy không muốn gặp anh!" Khuynh Tiếur Gia cũng không biết đã làm như thế nào mà rất nhanh đã tránh thoát được cánh tay của Duật Tiểu gia, chuẩn bị rời đi.

Nhưng Đàm Duật cảm thấy, anh đã không thể chờ đợi thêm nữa rồi.

Vài ngày trước, Đàm Khuynh cũng nói như vậy với anh.

Tiểu chủ không muốn thấy anh, chẳng lẽ anh thật sự sẽ ngu ngốc chờ đợi như vậy hay sao?

"..." Mắt thấy Đàm Khuynh đã rời đi, Đàm Duật dứt khoát trực tiếp tiến lên, đá văng cửa phòng bệnh ra.

Không phải anh bạo lực, cũng không phải vì nguyên nhân nào khác, mà là cửa này vẫn luôn khóa.

Mà nơi này là phòng bệnh VIP.

Đơn giản sẽ không có người nào bỗng nhiên xông đến. Hơn nữa, dưới ánh mắt áp bức của Duật Tiểu Gia, ai dám gây sự?

Bởi vậy, cánh cửa khóa lại này được Duật Tiểu Gia dùng tốt rồi.

Đá văng cửa này ra, rốt cuộc Duật Tiểu Gia cũng thấy được Lăng Công Chúa nằm trên giường bệnh.

Gương mặt của cô, vẫn giống như trước kia, đẹp đến người khác hoài nghi mặt cô được tạo ra.

Chẳng qua, gương mặt của cô so với trước kia gầy rất nhiều.

Gân xanh trên gương mặt cũng càng rõ ràng.

Nhìn chăm chú sườn mặt của cô, sau một lúc, lúc này Duật Tiểu Gia mới bước vào.

Mà bên kia, Đàm Khuynh nhìn thấy anh tiến vào, đi nhanh đến dường như muốn chặn anh lại.

"Tiểu ca ca, thôi! Để cho anh ấy vào đi!" Liền sau đó, Anna vẫn trầm mặc rốt cuộc cũng lên tiếng.

Mà Khuynh Tiểu Gia nghe thấy Anna nói, cũng dừng động tác.

"Anh ra ngoài mua quả anh đào em muốn ăn, sẽ lập tức quay về!" Trên mặt Đàm Khuynh nhìn không ra chút cảm xúc dao động nào, quay người liền rời đi thật nhanh.

Hành động của thằng nhóc này, vĩnh viễn khiến người khác có chút nhìn không thấu, đoán không ra.

Có đôi khi, Đàm Duật thực muốn cạy đầu anh ra, xem rốt cuộc anh đang suy nghĩ cái gì.

Nhưng trước mắt, Duật Tiểu gia cảm thấy chuyện quan trọng nhất vẫn là được nói chút chuyện với Lăng Công Chúa. Chuyện cạy đầu Khuynh Tiểu Gia, vẫn là chờ sau này từ từ chuẩn bị kế hoạch.

"Anh Duật, ngồi đi!" Lăng Công Chúa tự cầm gối đầu lót sau lưng mình, Duật Tiểu Gia thấy một màn như vậy muốn tiến lên giúp cô. Nhưng cô lại đột nhiên mở miệng, khiến bàn tay đang duỗi ra của anh vô thức cứng đờ.

Tuy nói, xưng hô bây giờ của cô đối với anh không thay đổi nhưng không biết vì sao, Duật Tiểu Gia vẫn cảm thấy trong giọng nói của cô không biết vì sao lộ ra xa cách.

"Ăn chút cam không? Đây là mẹ em mang đến, ăn rất ngon!" Tiểu Công Chúa đưa lấy ra Tô Tiểu Nữu mang đến, bên trên cũng dựa theo thói quen của cô, vỏ cam đã được bóc đi. Thêm cả những phần cùi trắng cũng được gọt đi hoàn hảo không thấy nữa.

Nói thật, trước kia việc này Tô Tiểu Nữu sẽ không làm thay cô. Bà cảm thấy, như vậy là quá mức dung túng cô rồi.

Nhưng bây giờ, sau khi cô gặp phải nguy hiểm, dường như Tô Tiểu Nữu vô cùng sợ hãi sẽ mất đi cô.

Mấy ngày nay cô nằm viện, Tô Tiểu Nữu đều tự mình ở lại chăm sóc cô. Mỗi một thứ, đều là bà tự mình kiểm tra qua.

Tuy nói, Tô Tiểu Nữu là bác sĩ, việc này coi như bà cũng quá quen thuốc rồi. Để bà chăm sóc cũng là tốt nhất. Nhưng hai ngày nay nhìn ánh mắt mỏi mệt mà lo lắng của Tô Tiểu Nữu, trái tim của tiểu Công Chúa cũng không dễ chịu gì.

Hôm nay, cô phải xui khiến phụ hoàng đưa Tô Tiểu Nữu về nhà nghỉ ngơi. Hơn nữa còn dặn dò hai người hôm nay nhất định phải ở nhà nghỉ ngơi thật tốt, nếu không cô sẽ không phối hợp trị liệu.

Bởi vì tính toán như vậy, hôm nay Tô Tiểu Nữu đã về nhà.

Nhưng cô vẫn nhịn không được lo lắng Tô Tiểu Nữu ở nhà có nghỉ ngơi tốt được hay không!

Điều này khiến tiểu Công Chúa hiểu được, sau khi trải qua chấn thương, bản thân dường như qua một đêm đã trưởng thành không ít.

"Vết thương ra sao rồi?" Đàm Duật ngồi xuống cạnh cô.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ vừa lúc chiếu xuống từ bên ngoài. Có một ít rơi trên vai cô, trông sao ấm áp. Còn có chút rơi xuống gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn của cô.

Nhìn gương mặt thanh mảnh của cô, Duật Tiểu Gia vươn tay muốn chạm đến.

Trước kia, chỉ cần mỗi lần anh chủ động, Lăng Công Chúa đều vô cùng vui vẻ.

Cho nên, hành động của anh cũng sẽ không chút cố kỵ như vậy.

Nhưng bây giờ, tay anh vừa muốn chạm đến mặt cô, cô lại nói với anh: "Anh Duật, chúng ta làm vậy không thích hợp!"

Làm vậy không thích hợp?

Đây là ý tứ gì?

Duật Tiểu Gia nhíu nhíu mày nhìn ành mắt cô, đã nói rõ nghi hoặc của anh.

Nếu hành động sờ mặt cô cũng không thích hợp, vậy mấy ngày bọn họ liên tục triền miên trong khu nhà ngoại thành kia, lại có chỗ thích hợp rồi sao?

"Mấy ngày nay, em đã nghĩ rất nhiều!" Lăng Công Chúa liếc nhìn Đàm Duật, liền nói hết: "Em trước kia, dường như thực sự đã tự mình đa tình rồi... Anh rõ ràng không thích em, em lại vẫn luôn không chút tự trọng dính lấy anh..."

Giọng nói của cô, khàn khàn hơn lúc trước.

Duật Tiểu gia cũng có thể rõ ràng phát hiện, hốc mắt cô cũng đỏ hơn.

"Tiểu chủ, anh không phải không thích em, anh chỉ là..." Cánh tay anh thu lại, lúc này nắm chặt thành nắm đấm đặt trên đùi.

Mỗi đốt ngón tay hiện giờ đều đã chuyển trắng. Biểu lộ rõ ràng, anh đang cực lựckhắc chế tâm trạng nào đó.

"Chỉ là cái gì? Chỉ là, thích của anh với em chỉ là tình cảm anh trai với em gái, đúng không!" Khi nói đến đây, cô đột nhiên nở nụ cười.

Gương mặt vốn xinh đẹp kia, bởi vì nụ cười này mà lại càng đẹp đến nỗi người khác không biết nên hình dung như thế nào.

Nhưng Duật Tiểu Gia đối mặt với nụ cười này, đã có chút bỗng trở nên nghẹn lời.

Đúng lúc này, Đàm Khuynh ra ngoài mua đồ cũng đã trở lại.

Anh tiến vào, đến cửa cũng không gõ.

Điều này khiến cho Đàm Duật bỗng có chút giận: "Lớn như vậy, đến gõ cửa cũng không hiểu được sao?"

Lời này của anh, dường như đã quên vừa rồi khi anh ta tiến vào, là trực tiếp đạp lên.

Nhưng so ra, Khuynh Tiểu Gia với việc anh mượn đề tài để nói chuyện ngược lại không chút để ý.

Anh chỉ mang quả anh đào đã mua đến chỗ rửa, sau khi rửa sạch liền nhanh chóng lấy ra, để xuống trước mặt hai người bọn họ.

Quả anh đào bày ra này, mỗi quả nhìn qua đều căng mọng như vậy, màu sắc mê người như thế.

Chỉ là ba người nhìn quả anh đào, lại không ai động đậy.

Không khí, dường như có chút trầm xuống.

Nhất là sau khi Đàm Khuynh đi vào, ba người bọn họ đều im lặng không tiếng động.

Trang 119/216 Múi giờ = Giờ VN (UTC+7)
Powered by phpBB © 2000, 2002, 2005, 2007 phpBB Group
http://www.phpbb.com/