Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 590 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 15.08.2017, 09:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9336 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 70.3R - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương  70.3: Từ rất lâu rồi, đã có một người con trai thích em
Editor: Táo đỏ phố núi

Mặc dù đêm hôm đó, cô và Kiều Trác Phàm đã làm chuyện đó. Nhưng mà lúc làm chuyện đó mọi chuyện đang rất hỗn loạn, Tiếu Bảo Bối căn bản không nhìn thấy bất cứ vật gì, chỉ lo khóc lóc cầu xin tha thứ. Cho nên, cô không có cơ hội nhìn thấy cái gì. leê quý d0n9.

Bây giờ cô có cảm giác, vừa hiếu kỳ lại vừa thấp thỏm lo lắng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiếu Bảo Bối đỏ bừng lên, ngây người đứng nghiêm tại chỗ như một chú chim cánh cụt, không biết nên đi chỗ nào.

Nhưng lúc này Kiều Trác Phàm lại nói cho cô biết: “Muốn nhìn cũng không có cửa đâu!”

Rồi sau đó người đàn ông này xoay người đi vào trong phòng tắm.

Điều này khiến cho Tiếu Bảo Bối vốn tưởng rằng Kiều Trác Phàm sẽ vô sỉ kéo khăn lông xuống lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng không biết tại sao, đồng thời trong lòng của cô cũng có một cảm giác mất mát.

Nhưng mà bây giờ Tiếu Bảo Bối cũng không có thời gian để tìm hiểu xem cảm giác mất mát này từ đâu mà có, mà lại buồn bực thắc mắc tại sao Kiều Trác Phàm lại đi vào trong phòng tắm lần nữa?

Không phải là vừa rồi anh mới tắm xong đi ra hay sao, lúc này lại đi vào không phải là lại tắm rửa lại nữa chứ?

Một ngày mà tắm nhiều lần như vậy, có ổn không?

Nhưng mà, trả lời lại Tiếu Bảo Bối, chỉ có tiếng nước chảy ào ào vọng ra lúc Kiều Trác Phàm đang tắm . . .

- - Đường phân cách - -

“Cục cưng, cái giường này của em không phải quá nhỏ sao?” Sau khi Kiều Trác Phàm tắm xong lần thứ hai đi ra, thì quấn lấy cái khăn của Tiếu Bảo Bối leo thẳng lên cái giường nhỏ của cô.

Nhưng mà vừa mới nằm xuống, lông mày của Kiều Trác Phàm lập tức nhăn lại.

Chiếc giường nhỏ của Tiếu Bảo Bối có chút mềm mại, còn có mùi thơm đặc biệt trên người của cô. Đối với điều này, Kiều Trác Phàm rất là hài lòng. Nhưng vấn đề là cái giường này cũng quá nhỏ rồi?

Kiều Trác Phàm vừa trèo lên, chân của anh còn thừa ra cả một khúc không biết để đâu. leê quý d0n9.

Cánh tay dài cũng không thể giang rộng ở trên chiếc giường nhỏ này!

“Không biết nữa, đối với em mà nói chiếc giường này rất vừa rồi!” Tiếu Bảo Bối vì chứng minh là mình không có nói dối, cũng vội vàng leo lên giường.

Đúng như lời nói của cô, cô vừa nằm xuống, thì chiều dài vẫn còn dư ra một chút, chiều rộng cũng đủ để cho cô lăn lộn.

Cũng chính vì như vậy, cho nên Tiếu Bảo Bối chưa từng phát hiện ra chiếc giường của mình cũng hơi nhỏ.

Nhưng mà hôm nay Kiều Trác Phàm cũng nằm ở đây, chiếc giường vốn đã nhỏ cũng trở nên chật chội hơn không ít.

Chỉ cần bọn họ thoáng cựa mình một chút, liền đụng vào nhau.

Đúng lúc Tiếu Bảo Bối đang vội vàng chứng minh cho Kiều Trác Phàm biết cô có thể lăn qua lăn lại trên chiếc giường, cô vừa lăn một vòng thì trực tiếp lăn vào trong lòng của Kiều Trác Phàm.

Lúc đụng phải cơ ngực của anh, Tiếu Bảo Bối sờ sờ cái mũi bị đau của mình định lui ra ngoài thì lại bị Kiều Trác Phàm ôm ngang lấy. Taoo do leê quíy dđono.

“Xem ra, giường nhỏ cũng có chỗ tốt của giường nhỏ!”

Ở trong nhà anh có chiếc giường kingsize, có đôi khi Kiều Trác Phàm anh muốn ôm cô, cũng phải mất rất nhiều công sức.

Mà trên chiếc giường nhỏ này, anh không cần phải động. Giơ cánh tay dài ra thì cô đã rơi vào trong lòng của anh rồi.

Cảm giác không làm mà được hưởng khiến cho Kiều Trác Phàm đột nhiên nảy sinh một ý tưởng: Hay là đổi chiếc giường ở nhà thành chiếc giường giống như thế này?

Nhưng mà người ở trong ngực lại bắt đầu giãy giụa.

“Kiều Trác Phàm, anh không nên làm như vậy.” Kiều Trác Phàm ôm cô còn không nói, anh còn lấy một tay chế trụ gáy cua cô, để cho khuôn mặt nhỏ nhắn của cô vùi ở trong lòng của anh.

Cảm giác này, giống như hận không thể ấn đầu của cô vào sâu trong thân thể của anh vậy.

Mà điều khiến cho Tiếu Bảo Bối phát điên lên chính là anh nhấn tới mức khiến cho cái mũi nhỏ của cô sắp hư luôn rồi.

“Không được, đêm nay anh sẽ ôm như vậy đi ngủ!” Đại gia Kiều Trác Phàm tuyên bố như vậy, bày tỏ ngay cả một chút thương lượng về vấn đề này cũng không được.

Tiện đó anh còn đặt hai tay của mình lên trên đầu của Tiếu Bảo Bối.

“Kiều Trác Phàm hay là anh hãy kể chuyện cổ tích cho em nghe đi!” Bị anh gắt gao ấn chặt vào trong lòng, đột nhiên Tiếu Bảo Bối nói một câu như vậy.

Điều này khiến cho khóe miệng của Kiều Trác Phàm khẽ run rẩy: “Tiếu Bảo Bối, em thật sự coi mình là một đứa trẻ hay sao?” Taoo do leê quíy dđono.

“Kiều Trác Phàm, anh để cho em trở thành một đứa trẻ một lúc không được hay sao? Từ khi em lên tiểu học, những đứa trẻ khác đều nói, ba mẹ của bọn họ sẽ kể chuyện cổ tích cho bọn họ trước khi đi ngủ! Nhưng mà cha em bề bộn nhiều việc, khi đó căn bản ông không quan tâm tới em . . .”

Tiếu Bảo Bối không nhắc tới mẹ của cô, sợ là khi đó mẹ của cô đã ra đi rồi!

Lúc này, bởi vì đầu của cô vùi ở trong lòng của anh, cho nên Kiều Trác Phàm không thể nào nhìn thấy vẻ mặt của cô được.

Nhưng mà anh vẫn có thể nghe thấy rõ, lúc Tiếu Bảo Bối nhắc tới những ngày tháng kia, giọng nói của cô hơi khàn khàn.

Kiều Trác Phàm vốn đang muốn lý luận tới cùng với Tiếu Bối, nhưng mà nét run rẩy trên khóe miệng của anh đã chuyển thành một đường cong dịu dàng.

“Em muốn nghe kể chuyện gì?” Anh lặng lẽ thở dài, giống như sự thương yêu đối với Tiếu Bảo Bối đã sớm chuyển thành sự cưng chiều vô hạn.

“Cũng không đặc biệt muốn nghe chuyện gì.” Thật ra cô cũng muốn cảm nhận cảm giác có người ôm vào trong lòng rồi kể chuyện cổ tích cho nghe.

Nhưng mà cô cũng hiểu rõ, Kiều Trác Phàm người này cũng chưa từng làm cha của người khác bao giờ. Đột nhiên bảo anh kể chuyện cổ tích cho cô nghe, Tiếu Bảo Bối cũng hiểu chuyện này cũng gây khó khăn cho anh. Cho nên, cô đề nghị: “Hay là em đi lấy cuốn truyện cổ tích, anh đọc cho em nghe là được?”

Nói xong, Tiếu Bảo Bối định thoát ra khỏi cái ôm của Kiều Trác Phàm đi lấy cuốn truyện cổ tích. Dđienn damn leie quyýdon.

Nhưng vào lúc này Kiều Trác Phàm lại ấn đầu của cô trở lại trong lòng anh.

“Quên đi. Anh tự nghĩ rồi kể cho em nghe!” Một giọng nói khàn khàn vang lên ở trên đầu của Tiếu Bảo Bối.

Lúc này đôi mắt đen của Kiều Trác Phàm nhìn vào chiếc đèn ngủ hình quả quýt ở đầu giường, khúc xạ ra một ánh sáng khó hiểu.

Ánh sáng kia giống như xuyên thấu qua chỗ này để quay về những năm tháng xa xăm . . .

“Có một người con trai rất thích một bé gái!”

“Không đúng, anh phải nói ngày xửa ngày xưa!” Tiếu Bảo Bối ở trong lòng anh đưa ta ý kiến, liền bị nhéo lên cái mặt béo ú.

“Lúc người con trai gặp bé gái kia, thì cậu ta mười tám tuổi, bé gái kia mới mười hai tuổi!”

“Kiều Trác Phàm, đó là yêu sớm! Cục giám sát internet không cho phép!”

“Mẹ nó, em không muốn nghe kể chuyện nữa phải không?” Lại bị cắt ngang lần nữa nên Kiều Trác Phàm có chút xù lông lên, anh khẽ nhéo một cái lên khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối.

“. . .” Tiếu Bảo Bối xoa xoa lên khuôn mặt bị nhéo đau, buồn bực mím miệng lại. Được rồi, cô vẫn còn muốn nghe nên không thể đưa ra ý kiến được nữa.

Sau khi thu thập Tiếu Bảo Bối để cho cô giữ yên lặng, Kiều Trác Phàm mới mở miệng một lần nữa. Giọng nói so với bình thường có cao giọng hơn đôi chút: “Khi đó, cô bé kia vừa khóc vừa chạy theo một chiếc xe. Sau lưng của cô còn có một con chó đi theo. Phía sau có một chiếc xe hơi chạy với tốc độ rất nhanh. Nhưng cô bé kia chỉ chăm chú đuổi theo chiếc xe phía trước, không chú ý tới chiếc xe phía sau. Cứ như vậy cô bé kia và con chó của cô bị chiếc xe kia đụng phải. . .” Dđienn damn leie quyýdon.

“Cậu con trai kia nhìn thấy một màn như vậy, thật ra thì tâm địa của cậu ta cũng không tốt lắm. Nhưng nhìn cô khóc đỏ bừng mặt lên, cậu ta vẫn chạy lên cứu cô bé kia. Ngay cả con chó và người cũng đều đưa tới bệnh viện.”

“Vậy về sau thì thế nào? Kết quả là cô bé chết, hay là cả nhà đoàn tụ?” Có lẽ, chuyện cổ tích trong đầu cảu Tiếu Bảo Bối chỉ có hai loại kết cục đơn giản như vậy thôi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 16.08.2017, 13:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9336 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 70.4R - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương  70.4: Từ rất lâu rồi, đã có một người con trai thích em
Editor: Táo đỏ phố núi

Nhưng chẳng biết tại sao, chuyện cổ tích này lại khiến cho cô có cảm giác quen thuộc như vậy.

“Nếu như chết, thì trên đời này sẽ không xuất hiện một người chuyên gây họa như thế này nữa!” Kiều Trác Phàm đột nhiên đưa ngón trỏ ra chọc chọc lên đầu của cô.

“Đừng có chọc em như vậy, cha em nói làm vậy sẽ bị ngốc!” Cô xoa xoa chỗ mà Kiều Trác Phàm chọc đau. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

“Dù sao cũng đã ngốc rồi, ngốc thêm một chút nữa cũng không có gì khác nhau!”

Lúc nói ra lời này, ngực của Kiều Trác Phàm bị đấm hai cái.

“Không được nói em ngốc!”

“Em vốn ngốc mà!” Kiều Trác Phàm cười cười, đáy mắt có một loại chân tình bất đắc dĩ chợt lóe lên.

“ . . .” Tiếu Bảo Bối không phục, trừng to mắt lên, bày tỏ muốn quyết chiến một trận với Kiều Trác Phàm!

Nhìn bộ dạng ngang ngược kia của Tiếu Bảo Bối, Kiều Trác Phàm lại nhấn đầu của cô vào trong lòng mình, lại bắt đầu nhớ lại: “Hết sức kỳ tích, cô bé kia bị đụng xe nhưng mà không bị chết, chỉ bị trầy da một số chỗ. Con chó của cô bé cũng rất tốt. Nhưng mà cậu con trai kia lại bị dị ứng với lông động vật, nên bệnh suyễn lại phát tác . . .

“Thực ra, bệnh suyễn của cậu con trai này rất nghiêm trọng, mới trước đây thiếu một chút nữa đã chết rồi. Mà lần bị phát bệnh suyễn đó, thiếu chút nữa đã khiến cho cậu ta bị mất mạng! Quãng thời gian đó cậu ta liên tục phải nhập viện để điều trị.”

“Chờ tới lúc cậu ta tỉnh lại, muốn đi thăm cô bé kia. Nhưng khi cậu bé kia cầm hoa đi tới trường học của bé gái kia, mới phát hiện ra có một bé trai khác đã xuất hiện ở bên cạnh cô . . .”

Kể chuyện tới chỗ này, Kiều Trác Phàm muốn nhìn phản ứng của Tiếu Bảo Bối một chút.

Nhưng mà khi đẩy Tiếu Bảo Bối xích ra, anh mới phát hiện người trong ngực đã ngáy khò khò từ lâu rồi.

Về phần ‘chuyện cổ tích’ mà anh vừa mới kể, đến cùng cô có nghe được hay không, Kiều Trác Phàm cũng không biết được.

Anh nhìn bộ dạng lúc ngủ say của cô, rất muốn đánh thức cô dậy để tiếp tục kể hết chuyện cổ tích kia. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Nhưng cuối cùng nhìn bộ dạng ngủ say kia của cô, cuối cùng anh cũng không nỡ đánh thức cô.

Cuối cùng anh ôm chặt người đang ngáy khò khò kia vào lòng, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên lưng của cô.

“Ngủ đi, chuyện cổ tích có nghe hay không cũng không sao cả, dù sao cũng lâu quá rồi . . .” Ôm cô, giọng của anh dịu dàng như nước.

Không biết có phải do ánh sáng phản chiếu ra hay là do lông mi của Kiều Trác Phàm rất dài, mà khi anh ôm Tiếu Bảo Bối vào lúc rồi nhắm mắt lại, ở đuôi lông mày của anh như có thứ gì đó rơi xuống . . .

- - Đường phân cách - -

“Nhạc Dương, hôm nay tâm trạng của cậu không tệ nhỉ!” Lại một lần nữa gặp Nhạc Dương, Tiếu Bảo Bối phát hiện trong ánh mắt của cô ấy hiện lên sự vui vẻ.

“Cũng tạm!” Nhạc Dương lái xe, đưa Tiếu Bảo Bối đi dạo khắp thành phố này.

Bon họ lớn lên ở cái thành phố này, nhắm mắt cũng có thể biết được phải đi như thế nào. die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

“Có chuyện gì vui hả?” Tiếu Bảo Bối vừa nói vừa mở chiếc bánh ngọt ô mai  mà Nhạc Dương đưa tới, bỏ một miếng nhỏ vào trong miệng của mình, lại đút cho Nhạc Dương một miếng nhỏ nữa.

Nhưng mà Nhạc Dương ăn bánh mà cô đưa, rõ ràng vẫn còn cảm thấy chưa thỏa mãn. Thấy tay của Tiếu Bảo Bối không động đậy, lại chỉ chỉ vào miệng đang há to ra của mình, ý bảo Tiếu Bảo Bối tiếp tục đút đồ ăn cho cô.

Bất đắc dĩ Tiếu Bảo Bối lại cắt một miếng lớn, nhét vào trong miệng của Nhạc Dương.

Lần này, trong miệng tràn ngập vị bơ, khiến cho cả người Nhạc Dương đều tràn đầy sức sống hơn.

Đây là cô bé mập Nhạc Dương, mỗi lần được ăn thứ gì đó có bơ, thì luôn không khống chế được cảm giác thèm ăn của chính mình.

“Cũng không có chuyện gì vui!” Sau khi nuốt miếng bánh lớn kia xuống, Nhạc Dương nói.

“Không có mới lạ! Cậu cười thành như vậy, khẳng định là có chuyện gì vui rồi!”

Tiếu Bảo Bối nhìn lướt qua Nhạc Dương, lại nói: “Thầm mến ai hả?”

“Cắt, cho tới bây giờ bà đây không thích thầm mến nữa. Muốn yêu, yêu một cách quang minh chính đại!” Cũng đúng, từ khi Nhạc Dương xác định thích Diệp Tử Hi, mỗi lần gặp Diệp Tử Hi cũng sẽ tỏ tình, trên cơ bản mỗi ngày đều gặp mặt Diệp Tử Hi. Vì như vậy nên mới sinh ra tia lửa điện. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nhạc Dương vỗ ngực nói.

Bởi vì cô quá béo nên sức của cô cũng rất sung mãn. Sau khi cô vỗ ngực xong, ngực của cô còn lắc lư rất lâu.

Nhìn một màn như vậy, Tiếu Bảo Bối lại không tự giác quét mắt nhìn ngực của mình, lập tức lấy kéo áo che kín lại.

“Chẳng lẽ, gần đây cậu và Diệp Tử Hi . . .” Nhìn tâm trạng hôm nay của Nhạc Dương không tệ, đôi mắt của Tiếu Bảo Bối chợt lóe lên một chút gian xảo.

“Mới không phải, Hôm nay kết thúc vụ án kia, mình lại tăng thêm một chiến tích nữa!” Lúc Nhạc Dương nói câu này, vẻ mặt tràn đầy sự kiêu ngạo.

Nhưng mà Nhạc Dương quả thực là có tư cách để kiêu ngạo như vậy.

Từ khi cô bắt đầu lên tòa, chiến tích đầy rẫy. Trên cơ bản vẫn chưa từng bị thua lần nào.

Cũng chính bởi vì điều này, nên ở trên phương diện này Nhạc Dương cũng có chút danh tiếng.

“Vậy thì chúc mừng cậu! Đúng rồi, đêm nay có muốn gọi Diệp Tử Hi tới, chúng ta cùng ăn mừng một bữa không?” Hôm nay lúc ra khỏi nhà, Tiếu Bảo Bối đã nói với Kiều Trác Phàm là hôm nay cô muốn đi chơi đùa cả ngày, ai mà ngăn cản cô, cô sẽ trở mặt với người đó.

Lúc đó Kiều Trác Phàm cũng không nói gì, Tiếu Bảo Bối tự động coi phản ứng của anh trở thành anh đã đồng ý. Cho nên giờ phút này, Tiếu Bảo Bối bắt đầu hưng phấn đề nghị. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Nếu như là trước đây, Tiếu bảo Bối đưa ra đề nghị như vậy, đảm bảo là Nhạc Dương sẽ rất vui vẻ.

Bởi vì mỗi ngày cô đều tìm cơ hội để hẹn Diệp Tử Hi ra, đây vốn là chuyện mà cô yêu thích nhất.

Nhưng mà hôm nay, thấy Nhạc Dương hiếm khi mới được vui vẻ một lần như vậy, Tiếu Bảo Bối quyết định phụ họa cho Nhạc Dương.

Ai ngờ lúc Nhạc Dương nghe cô nói những lời này, thì vẻ mặt lại trầm xuống.

Đặc biệt là ngay sau đó cô lại quăng ra một câu nói: “Thôi quên đi!”

Điều này càng khiến cho Tiếu Bảo Bối hoài nghi, đến cùng thì hôm nay Nhạc Dương bị làm sao vậy!

“Sao thế? Cậu và Diệp Tử Hi cãi nhau à?” Die enda anl eequ uyd onn .  Nhạc Dương thích Diệp Tử Hi, chỉ cần là đề tài về anh ta, mặc kệ là tốt hay xấu, phản ứng của cô đều rất kịch liệt.

Đột nhiên hôm nay trở nên lạnh lùng như vậy, thật đúng là khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút không tiếp thu được.

“Cái người kia mà chịu gây gổ với mình sao?” Nhìn qua mặc dù Nhạc Dương đang rất nghiêm túc lái xe, nhưng mà khóe miệng của cô không tự giác nổi lên cảm giác khổ sở.

Nghe được lời này của Nhạc Dương, đột nhiên Tiếu Bảo Bối cũng nhớ lại, hình như cô chưa từng nhìn thấy Diệp Tử Hi tức giận tới mức đỏ mặt với Nhạc Dương bao giờ.

Nhưng mà, đó rốt cục là yêu hay là cái gì thì Tiếu Bảo Bối không biết cũng không hiểu được.

“Thôi bỏ đi. Có đôi khi mình thực sự có cảm giác mình khiến cho người ta chán ghét!” Nếu như không phải khiến cho người ta chán ghét, vậy tại sao ở buổi tụ họp đó, Diệp Tử Hi lại nói với người khác là anh ước cô không còn dây dưa với cô nữa?

Lời kia, khiến cho Nhạc Dương có chút hoài nghi đối với đoạn tình cảm này của mình.

Mà cho tới bây giờ, sự hoài nghi này là lớn nhất từ trước tới giờ.

Lúc trước vốn là một ngày không gặp được Diệp Tử Hi, thì Nhạc Dương giống như không thể sống nổi, cho nên cô đã kiên trì ba ngày không gặp Diệp Tử Hi rồi.

Nhưng mà hai ngày qua cũng là hai ngày mà cô trôi qua bết bát nhất.

Cả ngày cô chỉ biết vùi đầu vào bàn làm việc. Bởi vì sự nhớ nhung kia đã ngấm vào trong xương, cho nên chỉ có khiến cho mình bận rộn hơn mới có thể tiêu tan được nỗi nhớ kia! Die enda anl eequ uyd onn .

Mặc dù cảm giác này thật sự không dễ chịu, nhưng mà cô vẫn kiên trì. Cô cũng không biết, bản thân mình làm như vậy đến cùng là có ý nghĩa gì. Nhưng mà cô vẫn cứ muốn kiên trì một chút, xem bản thân có thể rời xa được người đàn ông kia không, có phải không có anh ta thì cô không thể sống tốt nổi không.

“Khiến cho người ta chán ghét, Diệp Tử Hi nói như vậy?” Hôm nay Nhạc Dương khiến cho Tiếu Bảo Bối có chút xa lạ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 17.08.2017, 14:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 33 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9336 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 70.5R - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương  70.5: Từ rất lâu rồi, đã có một người con trai thích em
Editor: Táo đỏ phố núi

“Anh ấy chưa nói . . .” Nhưng mà phản ứng thì có, so với nói ra còn khiến cho người ta đau khổ hơn. Nhưng đối với thứ này, Nhạc Dương cũng không muốn chia sẻ với Tiếu Bảo Bối. Cô không muốn nhìn mình quá thảm hại ở trước mặt của Tiếu Bảo Bối.

Cảm giác chóp mũi của mình chợt chua xót, Nhạc Dương vội vàng ngoảnh đi ra xa, không cho Tiếu Bảo Bối phát hiện ra mình có chút khác thường.

Mà sau đó, Nhạc Dương không đợi Tiếu Bảo Bối nói gì thêm đã nói tiếp: “Hôm nay mẹ mình bảo mình đi xem mắt, mình đã đồng ý!”

“Cậu thực sự muốn đi xem mắt?” Đây không phải là điều mà trước kia Nhạc Dương hoàn toàn phản đối hay sao?

Trước kia, Nhạc Dương thích Diệp Tử Hi, nhưng mà khi cô theo đuổi rất khổ sở mà không có kết quả, Tiếu Bảo Bối cũng đã từng khuyên cô đi xem mắt.

Nhưng khi đó Nhạc Dương nói, đời này cô chỉ muốn kết hôn với người mình thích. Loại chuyện như đi xem mắt, chẳng qua là hai người không nhịn được cô đơn nữa, lại bị áp lực từ bốn phía, cho nên mới kết hợp lại để sống qua ngày.

Khi đó Nhạc Dương còn nói: “Tiếu Bảo Bối chờ mà xem, có một ngày nào đó mình sẽ khiến cho Diệp Tử Hi sẽ bước trên thảm đỏ cùng mình!”

Khi đó, Nhạc Dương đã nói ra lời thề son sắt như vậy.

So với người trước mắt bắt đầu thỏa hiệp với cuộc sống, quả thực giống như hai người khác nhau.  dfien ddn lie qiu doon

“Tiếu Bảo Bối, mình cũng đã đến tuổi kết hôn rồi. Nếu không gả ra ngoài sớm, mẹ mình sắp đuổi mình ra khỏi cửa rồi!” Nhạc Dương còn nói: “Bây giờ nhân lúc này gả đi cũng hay, cắt đứt sự nhớ nhung của mình . . .”

“Cậu nghĩ được như vậy, đương nhiên là tốt rồi.” Nhìn Nhạc Dương mỗi ngày đều chạy theo sau lưng của Diệp Tử Hi, Tiếu Bảo Bối cũng rất lo lắng. Bây giờ có thể hiểu ra được, vậy thì rất tốt rồi. Nhưng mà cũng không biết được lần này Nhạc Dương có thể kiên trì được bao lâu . . .

Trước kia, cô ấy cũng vô số lần kêu gào ầm ĩ nói không cần gặp lại Diệp Tử Hi. Nhưng mà đến cuối cùng có lần nào thành công đâu?

“Mình vốn tưởng rằng Diệp Tử Hi đi tìm cậu, tìm tới cả lầu dưới của Tiếu Thị, thì các cậu phải có chút tiến triển mới đúng chứ . . .” Lời này của Tiếu Bảo Bối, giọng nói có hơi nhỏ một chút.

Hiển nhiên, cô cũng không muốn nói chuyện này cho Nhạc Dương biết, nhưng mà lỗ tai của Nhạc Dương rất thính nên đã nghe thấy.

Nếu như từng yêu mến một người nào đó bạn sẽ cảm nhận được, có đôi khi cũng không phải là hết sức quan tâm tới tin tức của người kia. Nhưng mà mỗi lần có người nhắc tới tên họ, thì bạn sẽ phát hiện ra trước tiên. . .

Mà hiển nhiên, Nhạc Dương cũng chính là người như vậy.

“Anh ta . . . đi tìm mình?” Tin tức này khiến cho Nhạc Dương bất ngờ.

“Nhạc Dương, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều.”

“Không có, mình sẽ không suy nghĩ gì hết! dfien ddn lie qiu doon  Có lẽ, người ta là một công tử có tiền, có chút buồn bực vì không biết người vẫn hay quấn lấy anh ta bây giờ đã chết ở xó nào rồi?”

Hiển nhiên lúc này Nhạc Dương đã thực sự bị tổn thương.

Nếu không thì lúc cô nghe thấy Diệp Tử Hi vì đi tìm cô mà tới tìm gặp Tiếu Bảo Bối thì cô đã vui vẻ tới mức trèo lên mui xe nhảy nhót hoan hô rồi!

“Được rồi, vậy hai người chúng ta đi ăn mừng một chút đi. Hay là kêu cả người đàn ông của cậu tới?” Hình như Nhạc Dương không muốn tiếp tục chủ đề đau buồn này nữa, liền nói.

“Người đàn ông của cậu?”

Từ này, được thốt ra từ miệng của Nhạc Dương cũng không khiến cho người ta cảm thấy ngoài ý muốn.

Nhưng mà Tiếu Bảo Bối bị trêu ghẹo như vậy thì đỏ mặt lên.

“Thôi để lần sau đi. Hôm nay hình như anh ấy có cuộc quan trọng, chờ lần sau mình sẽ chính thức giới thiệu cho cậu biết?”

“Nếu như lần sau cũng không đưa tới thì làm sao bây giờ?” Nhạc Dương giống như một đứa trẻ không hài lòng với câu trả lời không chắc chắn như vậy.

Nghe nói như thế, cô lập tức dừng xe ở ven đường, nhìn chằm chằm vào Tiếu Bảo Bối với bộ dạng như muốn ăn tươi nuốt sống! di@en*dyan(lee^qu.donnn).

“Để mặc cho cậu xử trí!” Tiếu Bảo Bối vỗ ngực nói.

Có lẽ câu trả lời này khiến cho Nhạc Dương hài lòng, cô phất tay một cái: “Duyệt!”

Lúc khởi động lại động cơ một lần nữa, đột nhiên cô lại nghĩ tới điều gì, lại nói: “Hay là lần sau, mình cũng đưa một người đàn ông tới?”

“Như vậy, rất tốt . . .” Nghe thấy lời này của Nhạc Dương, Tiếu Bảo Bối như được cứu sống lại.

Sau đó hai người nói chuyện liên tục cười ầm lên.

Trong tiếng cười, tràn đầy sự mong đợi đối với tương lai . . .

- - Đường phân cách - -

“Tiếu Bảo Bối, cậu uống cái này!” Nhạc Dương đưa cho Tiếu Bảo Bối một ly nước trái cây, rồi lại gọi cho mình một ly bia.

“Nhạc Dương, như vậy thì không thích hợp?” Hai người đi ra ngoài ăn mừng, một người thì uống nước trái cây, một người thì uống bia?

“Không thích hợp thì không thích hợp thôi, bà đây không muốn để cho cậu uống bia sau đó còn phải khiêng cậu về nhà!” Tiếu Bảo Bối uống một ly liền say, Nhạc Dương nhìn cô chằm chằm bằng ánh mắt muốn có bao nhiêu khinh thường thì có bấy nhiêu khinh thường. di@en*dyan(lee^qu.donnn).

Lời nói của Nhạc Dương cũng khơi gợi lên một đoạn trí nhớ mà Tiếu Bảo Bối không chịu nổi ngày hôm đó. Lúc này sắc mặt của cô có chút tái nhợt.

Nhưng mà dưới ánh sáng đủ màu sáng này, vừa đúng lúc che giấu được sắc mặt tái nhợt của cô một cách hoàn hảo.

“Tiếu Bảo Bối, cậu đang suy nghĩ cái gì đấy? Mình có thể lý giải là cậu đang tư xuân không?”

Thấy cô vẫn nhìn chằm chằm về một hướng khác, Nhạc Dương túm lấy gò má của cô một cái.

“Làm sao . . . Mình đang nghĩ xem cậu sẽ tìm được đối tượng như thế nào?” Tiếu Bảo Bối xoa xoa chỗ bị nhéo trên mặt của mình, vội vàng nói lảng sang chuyện khác.

Nếu không, dựa theo tính cách của Nhạc Dương, nhất định sẽ hỏi một đống vấn đề không đâu vào đâu.

“Mình sẽ tìm được đối tượng như thế nào? Chuyện này mình cũng không biết nữa! Nhưng mà mẹ mình nói, lần này tìm cho mình một nhân viên nhà nước. Nghe nói trong nhà chỉ có một cha già, hoàn toàn không có vấn đề mẹ chồng nàng dâu!”

Đây là ước mơ của Nhạc Dương cho tới bây giờ.

Cô ấy nói rằng tính tình của cô ấy không cho phép người khác khoa tay múa chân đối với mình. Nếu như tương lai có mẹ chồng, cô ấy lo lắng hai người sẽ đấu đá với nhau. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Nhưng mà vừa gặp Diệp Tử Hi, thì dường như cô ấy đều quên hết. Thậm chí ngay cả vấn đề cô ấy vẫn luôn lo lắng cũng đều quên hết không còn nhớ gì.

Bây giờ cô ấy chỉ thể hiện lại bản sắc của mình. Ngay cả vấn đề mẹ chồng nàng dâu mà cô ấy không thích nhất cũng lôi ra.

Có thể thấy được, Nhạc Dương đã khôi phục lại chỉ số thông minh của người bình thường!

Thấy cô giống như đã buông bỏ được hết tất cả, Tiếu Bảo Bối cũng rất vui vẻ, cầm lấy ly nước trái cây chạm cốc với Nhạc Dương: “Chúc cậu tìm được một người chồng như ý không có vấn đề mẹ chồng nàng dâu . . .”

“Cạch . . .” Lúc ly nước trái cây và ly bia chạm vào nhau, tạo thành một tiếng vang thanh thúy.

“Ha ha ha . . .” Sau khi chạm ly xong, hai người đều cười vang.

Tiếng cười liên tiếp vang lên, khiến cho một đám công tử ăn chơi ở gần đó chú ý.

“Ơ, đây không phải là hộ thảo sử giả của Diệp thiếu gia hay sao?” Có người nhận ra Nhạc Dương.

Cũng đúng, Nhạc Dương rất dễ nhận ra. Chỉ bằng dáng người của cô muốn lẫn lộn với những người khác cũng rất khó. Ở phía trên, bàn của Nhạc Dương ở gần bàn của mấy người Diệp Tử Hi. Chỉ cần thoáng ngẩng đầu lên nhìn, bọn họ liền có thể nhìn thấy mặt của Nhạc Dương. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn.

Diệp Tử Hi nghe nói như thế, cũng thuận theo ánh mắt của người kia nhìn qua, liền nhìn thấy lúc này Nhạc Dương và Tiếu Bảo Bối đang ngồi cùng với nhau.

Cô cười vô cùng vui vẻ, thậm chí anh còn lầm tưởng rằng vô vì nhìn thấy anh ở chỗ này nên mới cười vui vẻ như vậy.

Lúc anh ta cẩn thận lắng nghe xem bọn họ có nói chuyện về Diệp Tử Hi anh không, thì trong lúc vô tình lại nghe được từ trong miệng của Nhạc Dương nói ra hai chữ ‘xem mắt’.

Một giây này, trái tim của Diệp Tử Hi như có thứ gì đó ghim vào.

Có chút đau, nhưng mà anh ta cũng không biết được đau ở đâu, vì sao lại đau . . .
Hết chương 70.



______^^______
Chờ mãi mới được 10 thanks! Dạo này hình như mọi người ít theo dõi hơn thì phải.
Tưởng là mai mới đăng chương mới chứ!
Ủng hộ nhiệt tình lên nào!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 590 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Gia Đình Nhỏ, julieeeee, Myliinh, Phương Nghi, Sunny Moon, THO THO và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.