Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 

Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

 
Có bài mới 21.07.2017, 10:26
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 65.5R - Điểm: 30
Chương 65.5: Kiều Trác Phàm đến!
Editor: Táo đỏ phố núi

Đối với lần này Tiếu Huyên có chút tức giận.

Mà hình như Quý Xuyên cũng cảm nhận được ánh mắt của cô ta ngay lúc này, nên đột nhiên ngẩng đầu lên.

Hai tầm mắt tiếp xúc nhau, trong nháy mắt đó Tiếu Huyên vô thức sững sờ.

Bởi vì, cô thoáng nhìn thấy sự chán ghét không nên xuất hiện trong ánh mắt của Quý Xuyên! Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn

Loại cảm giác này, giống như là Quý Xuyên chán ghét cô ta đến tận xương tận tủy vậy!

Nhưng ánh mắt đó, chỉ chợt lóe lên.

Rất nhanh, lúc cô ta muốn xác định xem cảm giác này có phải thực sự tồn tại hay không, thì lại không nhìn thấy gì nữa!

“Nhìn cái gì? Không phải em đã nói cần phải đi sao?”

Vào lúc mà Tiếu Huyên đang nhìn mình chằm chằm, thì Quý Xuyên lại mở miệng.

Vừa mở miệng ra, chính là thúc giục cô ta rời đi!

Tiếu Huyên mím môi lại, sau đó lại nói: “Em đi bây giờ đây. Đúng rồi, trước lúc anh đi ngủ thì anh đừng tắt hết đèn, chờ lúc em về sẽ sợ . . .”

“Tôi biết rồi!” Vào lúc cô ta còn chưa nói xong, Quý Xuyên đã mở miệng trước, cắt đứt những lời mà cô ta định nói ra khỏi miệng.

Vội vàng như thế, giống như là hận không thể làm cho cô ta biến mất khỏi căn phòng này vậy.

Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn

Đối với lần này, Tiếu Huyên có rất nhiều bất mãn.

Nhưng suy tính đến đêm nay còn có chuyện phải làm, cuối cùng cô ta cũng vẫn xoay người rời khỏi.

Mà sau khi Tiếu Huyên rời đi, lúc cửa chính của căn phòng trọ này vang lên, thì Quý Xuyên vốn đang vùi đầu vào tập tài liệu đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn về góc lúc nãy Tiếu Huyên vừa mới đứng.

Điều khiến cho người ta không thể tưởng tượng nổi là, anh ta lại cười . . .

- - Đường phân cách - -

“Bảo Bối, con muốn đi đâu?” Tiếu Đằng vừa mới thu dọn bát đũa ở bên trong xong, lúc lấy trái cây ra thì nhìn thấy Tiếu Bảo Bối mặc quần áo vào rồi chuẩn bị đi ra ngoài.

“Chị họ đang ở quán karaoke, bảo con đi qua đó một chút.” Tinh thần của Tiếu Bảo Bối có chút uể oải.

Nói thật ra, nhóm người của Tiếu Huyên kia căn bản cô không có giao tình gì nhiều. Bình thường, thỉnh thoảng Tiếu Huyên đi chơi ở bên ngoài cũng sẽ gọi Tiếu Bảo Bối ra. Nhưng mà Tiếu Bảo Bối rất ít khi đi. dfien ddn lie qiu doon

Nhưng mà hôm nay, Tiếu Huyên vừa hỏi, Tiếu Bảo Bối liền đồng ý.

Không phải là cô muốn gặp Tiếu Huyên, mà Tiếu Bảo Bối cảm thấy, chính mình nên đi ra ngoài nhiều một chút.

Nếu như không đi ra ngoài dạo chơi, cô sợ cảm xúc của mình sẽ ngày càng phức tạp.

Đương nhiên, lúc này đi karaoke, Tiếu Bảo Bối cũng chỉ muốn mượn cơ hội này để giải tỏa tâm tình của mình, nhân tiện để xem có thể xua tan được sự nhớ nhung ở trong lòng mình được không.

“Karaoke? Vậy cũng tốt, nhưng đừng chơi đùa quá muộn!” Đối với cuộc sống giải trí của Tiếu Bảo Bối, từ trước tới giờ Tiếu Đằng luôn ủng hộ.

“Vâng!”

Không chần chừ thêm chút nào nữa, cô xoay người lại liền lao vào trong bóng đêm.

Vội vàng như vậy, cô chỉ sợ mình nán lại trước mặt của cha già thêm một giây nữa, thì nụ cười trên mặt sẽ cứng ngắc, và sẽ không nhịn được mà khóc lớn lên . . .

“Chị họ, bọn chị đang ở chỗ nào trong đó?”

Đến lầu dưới của quán Karaoke đã hẹn, Tiếu Bảo Bối gọi vào điện thoại di động của Tiếu Huyên.

“Bảo Bối, em đã tới chưa? Bọn chị đang ở phòng 302 trên lầu ba. Em đi nhanh lên một chút đi, mọi người đều đến cả rồi, đang đợi em đó!” Lúc Tiếu Huyên nghe điện thoại của Tiếu Bảo Bối thì đang ngồi ở trong phòng bao.

Đây là phòng riêng của quán Karaoke này, có thể nói là phòng riêng xa hoa nhất ở trong này.

Phòng riêng này cũng đủ để dung nạp năm mươi người trong phòng.

Nhưng lúc này ở bên trong phòng riêng này chỉ có bốn người.

Trừ Tiếu Huyên và hai trợ lý ra còn có một người nữa là Tiếu Vi.

Nghe thấy Tiếu Bảo Bối đến, khóe miệng của Tiếu Vi lặng lẽ cong lên.

Vừa rồi lúc bà ta cố gắng kêu Tiếu Huyên gọi điện thoại cho Tiếu Bảo Bối để hẹn cô tới quán Karaoke, thì Tiếu Huyên liên tục từ chối.

Đến cuối cùng, cô ta bị Tiếu Vi khuyên không còn cách nào khác nữa, chỉ có thể gọi điện thoại cho Tiếu Bảo Bối. Nhưng mà trước khi gọi điện thoại, cô ta còn nói cô ta không thể đảm bảo nhất định sẽ gọi được Tiếu Bảo Bối đến đây.

Tiếu Vi còn tưởng rằng kế hoạch đêm nay của bọn họ sẽ bị thất bại hoàn toàn rồi. dfien ddn lie qiu doon

Không ngờ được thực sự Tiếu Bảo Bối đã đến.

Trước mắt chỉ còn thiếu một người.

Thì diễn xuất này, có thể bắt đầu diễn được rồi!

Tiếu Bảo Bối đến rất nhanh.

Lúc tiến vào phòng bao của quán Karaoke này, lúc nhìn tới diện tích và mấy người rải rác thì rõ ràng rất đối lập, trong lòng cô có chút bất an.

Nhưng sau khi rót xuống một ly bia, thì tất cả các tâm tình lúc trước đều bị quét sạch.

Giờ phút này, cô cảm giác như mình đang đi trên bông, toàn thân mềm mại.

Mặc dù rất khổ sở, nhưng mà trong lòng của cô không còn đau đớn như vậy nữa.

Biết rõ cô uống rượu ở những chỗ như thế này rất nguy hiểm. Nhưng mà cô không quản được nhiều như vậy.

Lại nói, bây giờ thân thể của cô đã bị người đàn ông kia chà đạp rồi, hơn nữa còn bị Kiều Trác Phàm thấy được.

Bây giờ, đã không còn chuyện gì tệ hại hơn chuyện này nữa đúng không?

Nếu đã như vậy, thì cô liền bình nứt không sợ vỡ nữa. . .

“Chị họ, các người không hát sao?” Nhìn thấy không ai cầm micro hát, Tiếu Bảo Bối nhao nhao muốn thử.

“Bọn chị chờ một lát nữa mới hát. Em muốn hát, thì hãy hát đi!”

Thật ra Tiếu Huyên còn đang tính kế xem Kiều Trác Phàm có đến hay không, cho nên trước mắt bọn họ không có tâm tư rảnh rỗi để bận tâm tới chuyện ca hát này kia.

Còn nữa, kêu Tiếu Bảo Bối tới chỗ này để đợi Kiều Trác Phàm tới, nên cũng phải để cho cô có chút việc để làm. Nếu không, ai có thể ở chỗ này ngây ngô cả buổi tối chứ. di@en*dyan(lee^qu.donnn).

“Vậy em sẽ hát!” Tiếu Bảo Bối bởi vì uống chút rượu nên khuôn mặt hơi đỏ lên, cười ngây ngốc một tiếng với Tiếu Huyên.

Nụ cười kia, khiến cho Tiếu Huyên không khỏi nhớ tới hôm đó cô ta đã nhét Tiếu Bảo Bối tới trước mặt của chủ tịch Dương kia . . .

Đột nhiên, Tiếu Huyên bắt đầu do dự, có phải cô nên đưa Tiếu Bảo Bối rời khỏi chỗ thị phi này hay không.

“Một đôi trên phố này, cũng giống như chúng ta. Đèn hoa rực rỡ của thành phố vừa lên, hai người vừa chia tay . . .”

Ở bên cạnh, Tiếu Bảo Bối bắt đầu ca hát rồi.

Bài hát mà Tiếu Bảo Bối hát là của Trương Tịnh Dĩnh – Nếu như tiếp tục yêu.

Thành thật mà nói, tiếng hát của Tiếu Bảo Bối cũng không động lòng người. Nhưng mà bên trong ca khúc, thì đặc biệt thương cảm, còn có cả nước mặt trong suốt ở đuôi mắt của Tiếu Bảo Bối, tất cả giống như là một đôi tay vô hình, bóp cổ của Tiếu Huyên.

“Trước đây rất lâu nếu như chúng ta tiếp tục yêu thì sẽ như thế nào, một lần cuối cùng tin tưởng dài lâu, nằm trong bàn tay ấm áp của anh, không cần tưởng tượng. . .” di@en*dyan(lee^qu.donnn).

Lúc Tiếu Bảo Bối khóc hát lên câu này, thì đột nhiên Tiếu Huyên xông lên, kéo lấy tay của cô. Lúc này đây, cô ta thật sự không muốn Tiếu Bảo Bối xảy ra bi kịch này.

Nhưng mà, đúng là đã quá muộn.

Bởi vì, vào lúc Tiếu Huyên kéo Tiếu Bảo Bối không biết chuyện gì định lao ra khỏi gian phòng này, thì cửa phòng đẩy ra.

Mà người tiến vào, mặc bộ tây trang màu đen dùng sợi chỉ màu đỏ sậm để thêu hình con rồng và trăng. Trang phục ngang ngược như vậy thế gian hiếm có người có thể thể hiện được sự ngang ngược của nó rõ ràng như vậy.

Nhưng mà người này, lại có thể mặc bộ quần áo này rất hài hòa.

Mà sau lưng anh, vẫn như cũ có một mấy người đàn ông mặc trang phục màu đen đi theo phía sau.

Đoàn người như thế vội vã tìm đến, trong nháy mắt như mây đen phủ lên đỉnh núi, khiến cho người ta cảm nhận được điềm không may!

Phô trương thanh thế lớn như vậy, nhưng mà cũng không thể xem nhẹ được khí chất trong đó, trừ Kiều Trác Phàm ra, còn có thể là ai?
Hết chương 65.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Táo đỏ phố núi về bài viết trên: Ann Nguyễn, Chuột con, Hoai Thuong 0703, Hạnh Thư, Hồng alone, Lee kiu, Myolie Hope, blank005, lêthương, phuongnhi82
     

Có bài mới 21.07.2017, 20:00
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 66.1R - Điểm: 30
Chương 66.1: Sự thật tới muộn
Editor: Táo đỏ phố núi

“Kiều thiếu, cuối cùng cậu cũng tới rồi!” Kể từ khi Tiếu Bảo Bối bước vào trong phòng thì Tiếu Vi vẫn luôn trừng mắt nhìn cô, nhưng khi nhìn thấy Kiều Trác Phàm cuối cùng cũng nở nụ cười.c die,n; da. nlze.qu; ydo /nn .

Nhưng mà nói như thế nào được nhỉ?

Nụ cười này của Tiếu Vi, không biết có phải là do ánh sáng hay là vì nguyên nhân nào khác, nói tóm lại nụ cười này của bà ta vô cùng chướng mắt.

“Mau vào ngồi đi, tôi đã cho người chuẩn bị loại rượu ngon nhất rồi!” Lúc này Tiếu Vi đối xử với Kiều Trác Phàm rất nhiệt tình, hoàn toàn đối lập với sự hà khắc lúc bình thường.

Tiếu Vi ra lệnh một tiếng, vài bình rượu tây mà Tiếu Bảo Bối đọc không hiểu được đưa lên.

Kiều Trác Phàm quét mắt nhìn mấy bình rượu kia một cái, trong đôi mắt đen láy kia vào lúc không ai phát hiện ra chợt lóe lên một chút.

Thực ra lúc anh bắt đầu bước chân vào trong căn phòng này, thì anh đã chú ý tới Tiếu Bảo Bối.

Nhiều năm như vậy cũng đã thành thói quen, khiến cho anh có thể chỉ cần nhìn một cái là phát hiện ra sự tồn tại của cô ở trong biển người. Lại càng khỏi phải nói tới trong một căn phòng nho nhỏ như thế này.

Nhưng khi phát hiện ra cô thì đồng thời anh cũng cảm thấy hết sức giận dữ.

Vì sao cô làm ra chuyện phản bội anh như vậy, nhưng mà anh lại không thể từ bỏ cô được?

“Ngồi đi!” Vào một khắc kia khi Tiếu Huyên nhìn thấy Kiều Trác Phàm thì cả người liền cứng đờ lại.

Vốn dĩ, tay của cô ta đang giữ chặt tay của Tiếu Bảo Bối, thì đột nhiên lại buông lỏng ra.

Xin lỗi Tiếu Bảo Bối.

Cuối cùng, chị vẫn không kịp dẫn em đi ...

". . ."

Ngay cả giọng mũi Kiều Trác Phàm cũng không hề phát ra, thậm chí ngay cả nụ cười khách khí đơn giản nhất anh cũng không hề có, cứ như vậy ngồi xuống vị trí chủ vị. Mà đám hộ vệ ở sau lưng anh, lúc này cũng xếp thành một hàng, đứng ở phía sau ghế ngồi của anh.

Rõ ràng, người chủ trì buổi tụ họp ngày hôm nay chính là Tiếu Vi. Nhưng khi Kiều Trác Phàm vừa đến, thì bà ta liền bị đổi từ chủ thành khách.

Từ trước tới giờ Tiếu Vi luôn tự xem mình là trung tâm, giờ bị cảm giác như vậy thì vô cùng không thích. Nhưng mà có một điểm mà bà ta không thừa nhận cũng không được, đó là Kiều Trác Phàm ngồi lên vị trí chủ vị đó giống như là một chuyện đương nhiên, giống như anh nên được bọn họ tôn thờ, được bọn họ kính ngưỡng như vậy . . . dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

“Nói đi! Có chuyện gì . . .” Sau khi Kiều Trác Phàm ngồi xuống, anh chỉ khoa chân múa tay một cái, phía sau đã có người nhanh chóng đưa xì gà lên. Người còn lại thì châm lửa giúp anh.

Khi khói thuốc phả ra trong căn phòng này, Tiếu Bảo Bối chỉ cảm thấy chóp mũi của mình càng lúc càng chua xót.

Anh thực sự không thích cô!

Nếu không thì vì sao kể từ khi bước chân vào trong căn phòng này, người đàn ông này ngay cả liếc mắt nhìn cô một cái cũng không có.

Tiếu Bảo Bối không biết bây giờ mình phải làm như thế nào, thì mới có thể hóa giải được lửa giận trong lòng người đàn ông này. Cho nên cô chỉ có thể nhìn chằm chằm xuống mũi giày của mình.

“Kiều thiếu, nhìn kìa sao ngài lại khách khí như vậy? Ngài là chồng của Tiếu Bảo Bối nhà chúng tôi, còn tôi là cô của Tiếu Bảo Bối, cho nên cũng coi như chúng ta là người một nhà!” Tiếu Vi nhìn thấy kể từ lúc Kiều Trác Phàm đi vào gian phòng này, thì anh và Tiếu Bảo Bối không hề nói với nhau câu nào, trong lòng bà ta rất hồi hộp.

Thấy Kiều Trác Phàm không hề có bất kỳ lời phản bác nào với lời nói của bà ta, thì bà ta lại tiếp tục cười nói: “Nếu như chúng ta đã là người một nhà, thì cũng không cần phải nói hai lời! Hôm nay tôi hẹn ngài ra đây, là để bồi dưỡng tình cảm để thân thiết hơn, đỡ cho người ngoài nói chúng ta quá xa lạ!”

Tiếu Vi nói như vậy, cuối cùng Tiếu Bảo Bối cũng hiểu được ý nghĩa của từ ‘tụ tập’ của ngày hôm nay,

Lúc Tiếu Huyên hẹn cô, chỉ nói là mấy người trẻ tụ tập lại, nên cô mới đến. Thật ra sau khi tới đây, nhìn thấy Tiếu Vi cũng ở chỗ này, Tiếu Bảo Bối cũng đã sinh nghi ở trong lòng.

Mà bây giờ, Kiều Trác Phàm cũng đi tới đây, Tiếu Bảo Bối lại có cảm giác mình giống như một miếng thịt nằm trên thớt . . .

Đối với những lời này của Tiếu Vi, Kiều Trác Phàm không trả lời lại, cũng không từ chối. dii@een*dyan(lee^qu.donnn).

Anh tự nhiên ngồi tại vị trí của mình, mở một chai rượu ngon mà Tiếu Vi nói, sau đó liền tự rót uống một mình. Thành thật mà nói, Kiều Trác Phàm như vậy khiến cho người ta không nắm bắt được đến cùng thì anh đang suy nghĩ điều gì.

Nhưng thái độ mập mờ không rõ ràng, đã cổ vũ cho thái độ kiêu căng của Tiếu Vi.

Theo suy nghĩ của bà ta, có lẽ Kiều Trác Phàm đã chấp nhận cuộc gặp mặt lần này của bà ta.

Lập tức Tiếu Vi lại bắt đầu nịnh nọt đưa cho Kiều Trác Phàm các loại điểm tâm, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Ánh mắt của Tiếu Huyên liên tục nhìn qua nhìn lại ở trên người của Tiếu Bảo Bối và Kiều Trác Phàm, cũng không biết là đang nghĩ điều gì.

Mà trợ lý của cô ta cũng đi theo mẹ của cô ta, đều hầu hạ Kiều Trác Phàm ăn nhậu.

Tóm lại, một cảnh tượng này nhìn qua rất vui vẻ hòa thuận, ngoại trừ Tiếu Bảo Bối ra.

Đột nhiên cô cảm thấy, bản thân mình thật dư thừa trước cảnh tượng này.

Suy nghĩ như vậy, cô cảm thấy mình nên rời khỏi đây.

Vào lúc mọi người đang bận rộn làm chuyện của mình, thì Tiếu Bảo Bối lặng lẽ nhấc chân đi.

Cô cho rằng bản thân mình đi đã rất nhẹ nhàng, mấy người bọn Tiếu Vi cũng sẽ không phát hiện ra.

Nhưng ai ngờ, vào lúc chân của cô vừa đi tới cửa thì giọng nói của Tiếu Vi truyền tới: “Bảo Bối, con muốn đi đâu?”

Bà ta xưng hô thân mật như vậy khiến cho cả người của Tiếu Bảo Bối nổi da gà hết lên.

Sự thật là cho dù là khi ở nhà đi chăng nữa, thì cho tới bây giờ Tiếu Vi cũng chưa từng gọi Tiếu Bảo Bối thân mật như vậy bao giờ. Die enda anl eequ uyd onn .

Thậm chí, khi lần đầu tiên Kiều Trác Phàm tham gia cuộc họp nhà họ Tiếu, lúc đó Tiếu Vi cũng vẫn luôn gọi cô là ‘Tiếu Bảo Bối’.

Nhưng trong quán Karaoke, Tiếu Vi biểu hiện thân mật một cách khác thường, thậm chí trên mặt của bà ta cũng hiện lên bộ dạng cười hiền hòa mà Tiếu Bảo Bối chưa từng thấy bao giờ.

Nhưng đối diện với vẻ mặt tươi cười kia của Tiếu Vi, Tiếu Bảo Bối chỉ cảm thấy cả người mình lạnh như băng.

Tiếu Vi là cô của cô, nhưng mà bà ta chưa từng làm chuyện mà một người cô nên làm.

Thân mật như vậy sợ là có mục đích khác.

Nhìn lướt qua Kiều Trác Phàm đang mím môi uống rượu . . .

Lúc này, ly rượu của anh đã cạn sạch. Người đàn ông đứng ở phía sau anh, lập tức tiến lên, giúp anh rót đầy ly rượu.

Bàn tay của anh, lại một lần nữa chạm vào ly rượu. Cả quá trình này, Tiếu Bảo Bối đều nhìn chăm chú.

Cô tin rằng, cô đang nhìn anh, điều này Kiều Trác Phàm chắc chắn biết rõ.

Ở trong căn phòng nhỏ của bọn họ, chỉ cần cô vừa nhìn về hướng Kiều Trác Phàm, thì anh lập tức phát hiện ra. Sau đó anh giống như quái thú vậy, đột nhiên bỏ nhào về phía của cô. Nhân tiện anh sẽ áp đặt mấy tội danh quái dị lên trên người của cô.

Giống như cái gì mà cô nhìn anh thì khẳng định là có ý đối với anh, nên cho phép cô hôn các kiểu.

Nếu không thì lại nói khẳng định là cô có nhu cầu sinh lý, anh có thể hào phóng để cho cô XXOO. Die enda anl eequ uyd onn .

Tóm lại, mỗi lần Kiều Trác Phàm đều có thể bịa ra hàng nghìn lý do đủ các kiểu với mục đích duy nhất là muốn thân mật với cô.

Hơn nữa mặc kệ cô có đồng ý hay không thì cuối cùng người đàn ông này cũng sẽ ôm hôn một một lúc lâu . . .

Mặc dù mới ở cùng một chỗ với Kiều Trác Phàm hơn hai tháng nhưng mà xem ra những kỷ niệm giữa bọn họ lại nhiều hơn so với khi ở cùng Quý Xuyên.

Nhất là những ký ức thân mật như vậy . . .

____...____
p/s: hết chương 67 mới hết ngược nha.
Share và thanks nào!
1 ngày up 2 lần là quá sức rùi ak!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 22.07.2017, 11:16
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 17.12.2014, 12:36
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 1736
Được thanks: 9259 lần
Điểm: 17.59
Có bài mới Re: [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ: Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi - 66.2R - Điểm: 31
Chương 66.2: Sự thật tới muộn
Editor: Táo đỏ phố núi

Lần đầu tiên Tiếu Bảo Bối ý thức được, thì ra Kiều Trác Phàm lại mang lại cho cô sự thân mật và vui vẻ nhiều như vậy, thì ra trong khoảng thời gian hai tháng bọn họ sống cùng nhau, những thứ này đã sớm in dấu vào trong đầu của cô, trở thành một bộ phận không thể thiếu trong cuộc sống sinh hoạt của cô, càng lúc càng khiến cho cô không nỡ rời xa và cũng không thể thoát ra được. . .

Nhưng hôm nay, Kiều Trác Phàm lại không thích cô. Những kỷ niệm kia, giống như đã bị xóa sạch khỏi đầu óc của anh. Cho nên anh mới có thể uống rượu một cách thoải mái như vậy?

Nhưng Kiều Trác Phàm, trong chốc lát anh có thể xóa đi tất cả những ký ức kia, nhưng em thì không thể . . .

Em không làm được, cho nên bây giờ em đang rất đau khổ . . .

“Bảo Bối, lại ngồi bên cạnh cậu Kiều đi. Nói như thế nào đi nữa thì hai người cũng là vợ chồng mà!”

Tiếu Vi nhìn thấy Tiếu Bảo Bối vẫn nhìn chằm chằm vào Kiều Trác Phàm, sau đó ngay cả ngẩng đầu lên cũng không có. Điều này đã chứng minh được suy đoán kia ở trong lòng của bà ta.

Ngay lập tức, bà ta càng cảm thấy vui vẻ.

Hai chữ ‘vợ chồng’ cuối cùng kia, bà ta hơi nâng cao giọng lên, cố ý nhắc nhở chuyện đã phát sinh giữa hai người.

Mà sau khi Tiếu Vi nói hết lời kia, thì khuôn mặt của Tiếu Bảo Bối càng tái nhợt hơn.

Vẻ mặt của Kiều Trác Phàm mặc dù biến hóa không rõ ràng lắm, nhưng mà cũng có thể nhìn ra được tốc độ uống rượu của anh càng lúc càng nhanh. Die~nn ddan leê Quy ido nn.

Ly rượu của anh lại một lần nữa cạn sạch!

Nhìn thấy phản ứng kỳ lạ như vậy của hai người, Tiếu Vi lại hỏi: “Sao thế, Bảo Bối? Con và Kiều Trác Phàm có phải . . .”

Tiếu Vi hết sức thông minh, nói đến chỗ này thì dừng lại, mà không tiếp tục nói hết câu.

Nhưng mà, tất cả những điều này đều là bởi vì con gái của bà ta ở đối diện không ngừng nháy mắt.

Tiếu Huyên biết rõ, nếu như lúc này mẹ của cô ta nhiệt tình xúi giục, với sự thông minh và tài trí của Kiều Trác Phàm thì anh sẽ nhanh chóng liên tưởng ra chuyện này có liên quan tới mẹ con bọn họ.

Đến lúc đó, hai người bọn họ bị Kiều Trác Phàm điều tra ra, cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi.

Mà sau khi Tiếu Vi nói như vậy, thì dường như Tiếu Bảo Bối cũng sợ mọi người phát hiện ra điều gì đó, nên chậm rãi đi lại ngồi xuống bên cạnh Kiều Trác Phàm.

Không, không nên nói là đi, động tác của Tiếu Bảo Bối lại càng giống như là rùa bò.

Đi lại bên cạnh của Kiều Trác Phàm, cuối cùng Tiếu Bảo Bối cũng ngồi xuống.

Nhưng mà, đối với hành động này Kiều Trác Phàm cũng không có phản ứng rõ ràng, điều này khiến cho lòng của Tiếu Bảo Bối thoáng buông lỏng một chút.

May mắn, anh không trực tiếp đẩy cô ra. Die~nn ddan leê Quy ido nn.

Phản ứng này cũng khiến cho Tiếu Vi bất ngờ.

Bà ta thật sự không ngờ được, Kiều Trác Phàm lại dễ dàng tha thứ cho chuyện người phụ nữ của mình lên giường cùng với người đàn ông khác, vẫn đồng ý để cho cô ngồi ở bên cạnh anh.

Mặc dù phản ứng này có chút kỳ lạ, nhưng mà Tiếu Vi vẫn không chịu dừng tay lại.

Nếu hai người bọn họ đang cùng cố gắng né tránh phát sinh tất cả mọi chuyện, vậy thì bà ta không ngại nhắc nhở bọn họ một chút.

“Bảo Bối, mau rót rượu giúp cho cậu Kiều đi, thất thần cái gì chứ?”

“Bảo Bối, con xem đoán chừng là cậu Kiều để bụng đói uống rượu rồi. Con bé này, còn không mau lấy điểm tâm cho cậu ấy ăn đi?”

“Bảo Bối, cậu Kiều ngồi có một mình như vậy hẳn là rất buồn chán? Con có muốn lên hát một bài để cho cậu Kiều vui vẻ hơn không . . .”

Tóm lại, chỉ cần việc gì có thể bảo Tiếu Bảo Bối làm, thì Tiếu Vi đều sẽ lên tiếng.

Câu nói cuối cùng kia, Tiếu Vi còn trực tiếp đưa micro cho Tiếu Bảo Bối.

“Một đôi trên phố này, cũng giống như chúng ta. Đèn hoa rực rỡ của thành phố vừa lên, hai người vừa chia tay . . .”

Biết rõ lúc trước Tiếu Bảo Bối hát bài ‘Nếu như tiếp tục yêu’ của Trương Tịnh Dĩnh. Trước khi đưa micro cho Tiếu Bảo Bối, Tiếu Vi đã sai người bấm chọn bài này.

Tiếu Bảo Bối cầm lấy micro, không chút do dự liền hát bài này.

Nhưng mà cũng không sao, cứ mượn luôn cơ hội này hát một bài hát cho Kiều Trác Phàm nghe vậy!

Sau này, đoán chừng sẽ không có cơ hội hát cho anh nghe như vậy nữa rồi.

“Trước đây rất lâu nếu như chúng ta tiếp tục yêu thì sẽ như thế nào, một lần cuối cùng tin tưởng dài lâu, nằm trong bàn tay ấm áp của anh, không cần tưởng tượng. . .” Die~nn ddan leê Quy ido nn.

Giọng hát của Tiếu Bảo Bối vẫn còn đang vang lên.

Chỉ cất tiếng hát thôi, nhưng hốc mắt của cô đã đỏ lên rồi.

Vốn đang là một giọng nữ trong sáng rõ ràng, lại có chút khàn khàn, nghe vào tai có thêm một chút bi thương.

“Nếu như trước đây chúng ta vẫn tiếp tục yêu thì sẽ như thế nào, không chút nghi ngờ coi tình yêu như một tín ngưỡng. Nhưng mà cuộc sống luôn luôn đổi thay, em vĩnh viễn không học được cách kiên cường. . .”

Một câu cuối cùng, dường như giọng hát của Tiếu Bảo Bối trở nên nghẹn ngào.

Trước kia khi vẫn còn yêu Quý Xuyên, cô không hề biết rằng nói chuyện yêu đương lại là một chuyện ngọt ngào như vậy.

Cô ngốc nghếch, thậm chí còn chưa ý thực được trái tim của mình giống như một cán cân, đã từ hướng của Quý Xuyên dần dần nghiêng về một hướng khác, nghiêng về hướng của Kiều Trác Phàm. . .

Chính vì cô không ý thức được điều này, cho nên cô mới không quý trọng tình cảm này của bọn họ.

Nhưng lúc này đây khi phát sinh những chuyện này, thì khiến cho đầu óc u mê của Tiếu Bảo Bối đột nhiên ý thức được, thì ra tình yêu của cô đối với Kiều Trác Phàm đã sớm đâm chồi mọc rễ ở trong lòng của cô . . .

Cô rất muốn quý trọng đoạn tình cảm này, và duy trì nó thật tốt. Nhưng mà dường như ông trời đang có ý định thu hồi lại ân huệ đã dành cho cô này. . .

Mối tình còn chưa kịp bắt đầu đã phải kết thúc, một mối tình đáng quý cũng là mối tình đau khổ khắc sâu trong lòng.

Tiếu Bảo Bối chưa từng trải qua chuyện như thế này, trong lòng đau đớn. Cô không biết làm thế nào để quên được, chỉ có thể lấy nước mắt để rửa khuôn mặt nhỏ nhắn của mình. SSdienng dànlew quy9on.

Nghe một bài hát, lại nhìn thấy Tiếu Bảo Bối khóc sướt mướt như vậy, trong tim Kiều Trác Phàm khó chịu cứ như bị ai đấm một quyền vậy, đau đớn tới mức không thở nổi.

Anh không biết mình nên làm thế nào, mới có thể khiến cho trái tim mình không còn đau đớn nữa.

Nhưng anh biết rõ, nếu để cho Tiếu Bảo Bối tiếp tục khóc lóc trước mặt anh nữa, thì nhất định anh sẽ nổ tung!

“Một đôi ở trên phố, cũng giống như chúng ta. Buông cái ôm này ra thì mỗi người mỗi phương . . .”

Vào lúc Tiếu Bảo Bối hát câu hát cuối cùng này, thì đột nhiên Kiều Trác Phàm gầm lên: “Đây mà hát hò cái gì, giống như đang khóc tang thì có!”

Câu nói này khiến cho Tiếu Bảo Bối đang khóc đỏ hoe mắt, nước mắt của cô lại càng tràn ra như vỡ đê.

Cô sợ tiếp tục ở lại chỗ này nữa, sẽ không nhịn được mà gào khóc lên. Vì vậy, Tiếu Bảo Bối quăng micro sang một bên, sau đó nhấc chân chạy ra ngoài . . .

Bởi vì chạy hơi gấp, cho nên chiếc túi xách in hình con dê đáng yêu cũng không cầm theo. Mà bên trong đó còn có chiếc điện thoại di động của cô . . .

Vốn bầu không khí ở trong phòng riêng cũng được xem như hài hòa, nhưng  bởi vì tiếng rống giận của Kiều Trác Phàm, và cả việc đột nhiên Tiếu Bảo Bối bỏ chạy khiến cho bầu không khí trở nên vô cùng lạnh lẽo. SSdienng dànlew quy9on.

Ngay cả không khí, giống như cũng có chút bị đông cứng lại.

Tiếu Vi cũng không biết phải ứng phó như thế nào mới ổn thỏa. Mặc dù bà ta đã chuẩn bị để cho bọn họ trở mặt với nhau, nhưng bà ta lại không nghĩ tới chuyện đường lui hợp lý cho mình . . .

Lúc này, Tiếu Vi do dự có nên mở miệng nói cái gì đó không. Nhưng mà miệng lưỡi của bà ta mới cử động một cái, thì Tiếu Huyên đang ngồi bên cạnh bà ta vội vàng đưa tay ra kéo kéo tay của bà ta một cái, nhắc nhở bà ta tốt nhất lúc này không nên nói gì cả.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 513 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: conluanho, THO THO và 67 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

3 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

4 • [Hiện đại] Tổng tài đừng tới đây! - Ăn quái thú

1 ... 40, 41, 42

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

7 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 94, 95, 96

9 • [Hiện đại] Người tình của tổng giám đốc đài truyền hình - Cơ Thủy Linh

1 ... 19, 20, 21

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Vợ cũ quay lại Tổng tài biết sai - Vô Danh

1 ... 182, 183, 184

13 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

14 • [Hiện đại] Cục cưng càn rỡ Tổng giám đốc dám cướp mẹ của tôi - Tả Nhi Thiển

1 ... 99, 100, 101

15 • [Hiện đại] Người tình hợp đồng của tổng giám đốc bạc tình - Hải Diệp

1 ... 113, 114, 115

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 169, 170, 171

18 • [Hiện đại] Tổng tài yêu Thủy Tinh - Thiên Nhan

1 ... 9, 10, 11

19 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 178, 179, 180



Tuyền Uri: Cầm thú trả bà 10 điểm mau :slap: ai thiếu nợ em mau trả 1 năm dồi  :hixhix:
mymy0191: Hi
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 774 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 450 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 712 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 431 điểm để mua Bông tuyết
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 427 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 405 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 312 điểm để mua Thiên thần 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple 7
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3424 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 364 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 345 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 310 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 294 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 264 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 250 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1285 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1222 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1162 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Mashimaro ăn cà rốt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Vịt Daisy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày đen 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1105 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 591 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 561 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1051 điểm để mua Anh bộ đội

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.