Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 

Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ

 
Có bài mới 20.04.2016, 21:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 66

Lý Hoa Quyên từ biệt thự nhà Diệp Tư về thì phát giác ngay có gì đó không thích hợp. Trong nhà giờ có thêm một người giúp việc mới, còn Má Phúc xưa nay luôn đi theo bà giờ lại chẳng thấy đâu. Bà còn chưa kịp phản ứng thì đã bị hai người áp giải vào trong phòng. Tiếng khóa cửa cạch một cái vang lên, bà biết bà đã bị giam lỏng.

Từ lần gặp trước, Lý Hoa Quyên lấy bí mật nội bộ của Diệp thị ra làm áp lực buộc Diệp Mạnh Giác làm theo lời bà, Diệp Mạnh Giác lập tức hạ quyết tâm ngăn cách bà và thế giới bên ngoài. Anh sẽ không để cho việc kinh doanh của Diệp gia rơi vào tay Lý Hoa Quyên, cũng sẽ không để cho Diệp Quân vướng vào vòng lao lý.

Nhưng mà Diệp Mạnh Giác và Diệp Quân hiển nhiên đã đánh giá thấp năng lực của Lý Hoa Quyên.

Diệp Tư ăn cơm trưa xong lại nằm ở trên giường bệnh ngẩn người. Chiều nay Diệp Mạnh Giác còn có công việc riêng không thể bỏ được ở công ty, lúc gần đi nói cho Diệp Tư biết lát nữa sẽ có Đường Duyệt tới chơi cùng cô. Máy sưởi mở rất lớn, không khí trong phòng ấm áp nên cô rơi vào giấc ngủ rất nhanh.

Lúc Đường Duyệt tới nơi, cô đang ôm gối gáy o o. Đường Duyệt ngồi một mình trong phòng bệnh, nhìn dáng vẻ này của cô, tạm thời sẽ không tỉnh lại nhanh đâu, nghĩ vậy liền đi ra ngoài gọi điện. Tán gẫu điện thoại xong trở lại phòng bệnh, trên giường không có Diệp Tư, cửa toilet đóng. Đường Duyệt đợi một hồi, mới hướng về phía toilet kêu: “Tiểu Tư.”

Không ai lên tiếng trả lời.

“Tiểu Tư, em có ở trong không?”

Vẫn không có người nào trả lời.

Đường Duyệt sợ cô ngất xỉu, sau khi kêu hai tiếng nữa thì kéo cửa toilet ra.

Không có ai ở bên trong.

Đường Duyệt đột nhiên cảm thấy không ổn, từ nhỏ đến giờ anh vẫn quen mắt với các loại đấu đá tranh giành trong gia đình, lúc này việc đầu tiên nghĩ đến là Lý Hoa Quyên.

Anh vừa gọi y tá tới để hỏi tình huống, vừa gọi điện thoại cho Diệp Mạnh Giác.

Diệp Mạnh Giác còn chưa đến, bệnh viện đã rối thành một nùi. Đường Duyệt từ trong phòng bệnh đi ra, bắt lấy một cô y tá hỏi tình huống mới biết, trên tầng cao nhất của bệnh viện hình như có ai đang làm gì đó.

Đường Duyệt mơ hồ cảm thấy kỳ lạ, xồng xộc chạy lên tầng cao nhất.

Tình huống quả nhiên y như Đường Duyệt đoán trước. Thần trí Diệp Tư có vẻ như không được tỉnh táo cho lắm, mơ mơ màng màng bị Lý Hoa Quyên lôi kéo lên tầng thượng. Lúc này, cô ngồi bệt trên đất, nhìn Đường Duyệt bằng một ánh mắt mê man.

Trong nháy mắt, Đường Duyệt giống như thấy lại hình ảnh cô bé con nho nhỏ ở trong cô nhi viện trước đây, lúc đó cô cũng dùng ánh mắt mê man bất lực nhìn anh như vậy. Chính cái nhìn này đã khiến cho Đường Duyệt vốn dĩ đang thất kinh hồn vía lập tức tỉnh táo lại.

“Tiểu Tư.” Giọng Đường Duyệt vô cùng tỉnh táo và bình tĩnh, “Đừng sợ, có Tiểu Thạch Đầu ở đây.”

Diệp Tư chớp chớp mắt, có vẻ như còn chưa tỉnh táo lắm, lẩm bẩm nói: “Tiểu Thạch Đầu, sao lâu như vậy rồi mà anh không tới tìm em? Bọn họ ai cũng bắt nạt em hết.”

“Vì anh không thể đến. Từ đây về sau có anh ở đây, sẽ không ai bắt nạt em được nữa.” Đường Duyệt an ủi Diệp Tư, giọng anh bình tĩnh như nước, lại vô cùng dịu dàng khiến cho người khác an tâm.

Lý Hoa Quyên cười lạnh: “Tiểu Thạch Đầu? Còn rỗi hơi mà tâm tình? Không biết thằng con trai bảo bối của tao nghe được mấy lời ướt át này sẽ có cảm tưởng thế nào nhỉ.”

Ánh mắt vốn dịu dàng của Đường Duyệt khi chuyển sang Lý Hoa Quyên thì lập tức chứa khí lạnh, “Tóm lại bà muốn làm gì?”

“Tao không hơi đâu dài dòng với mày, thằng con trai bảo bối của tao chắc cũng sắp đến rồi, còn Diệp Quân nữa. Tao muốn cho bọn họ nhìn xem người bọn họ yêu thương ở trong tình huống nguy hiểm thế này thì trong lòng bọn họ có cảm giác thế nào. Tao muốn biết bọn họ từng có chút nào lo lắng cho tao như vậy không.”

Nhân lúc tâm trạng Lý Hoa Quyên đang kích động. Đường Duyệt cẩn thận dịch chuyển từng bước chân về phía trước.

“Đừng nhúc nhích, đừng có tới đây, mày tới nữa tao liền ném con bé xuống.” Lý Hoa Quyên lập tức phát hiện ý đồ của Đường Duyệt, càng đẩy Diệp Tư ra sát bên ngoài.

Hai người ở tầng cao nhất của bệnh viện. Lý Hoa Quyên hoàn toàn không để ý tới Đường Duyệt, chỉ một lòng chờ Diệp Quân cùng Diệp Mạnh Giác chạy đến đây.

Không bao lâu sau, bên trong thang lầu lại truyền tới một loạt tiếng bước chân dồn dập hỗn loạn, Lý Hoa Quyên nghe thấy tiếng bước chân, khóe miệng rúm ró, “Tới nhanh thật.”

Diệp Quân xông ra trước. Khi ông phát hiện không thấy Lý Hoa Quyên trong nhà liền lập tức đuổi theo tới bệnh viện, quả nhiên giữa đường nhận được điện thoại của Diệp Mạnh Giác, nói Diệp Tư mất tích. Lúc đuổi tới bệnh viện, thấy bên dưới người vây xem đông đặc đều ngẩng nhìn lên phía trên, trên tầng cao nhất, ông cũng loáng thoáng thấy được bóng dáng của Lý Hoa Quyên.

“Để con bé xuống. Có chuyện gì thì bà cứ nhắm vào tôi.”

Lý Hoa Quyên cười một cách quỷ dị, “Diệp Quân, nhắm vào ông à? Tôi đâu có ngu, ông thật sự là một tảng đá, nhắm vào ông ông cũng không thấy đau. Ông sợ nhất là cái gì? Chẳng phải sợ nhất là người thân của mình gặp chuyện không may sao? Không phải lúc nào cũng tâm tâm niệm niệm tưởng nhớ bà xã ma quỷ của ông sao? Còn nữa, còn cái thằng con trai bảo bối kia của ông nữa, giờ tôi sẽ khiến cho ông và bà xã ma quỷ kia của ông chẳng còn bất cứ một điểm vướng bận nào, khiến con mụ kia một chút huyết thống cũng không lưu lại được!”

Đường Duyệt nhịn không được lên tiếng: “Bà đẩy cô ấy xuống, bà cũng không có đường sống đâu! Không bằng thả cô ấy ra, giờ thả cô ấy thì tất cả còn đường thương lượng.”

“Tất cả?” Lý Hoa Quyên cười thảm nói, “Tao chẳng còn gì nữa, nói gì đến tất cả? Trong lòng chồng tao không có tao, con trai thì vì con đàn bà khác mà giam lỏng mẹ mình, tao còn cái gì? Tao không có gì cả, tao muốn kéo con bé chết theo, để cho bọn họ sống cũng sống không an bình!”

Lại một trận tiếng bước chân dồn dập, Diệp Mạnh Giác cùng vài cảnh sát tiến ra khỏi cửa thang lầu. Anh vừa lên sân thượng đã nhìn thấy ngay Diệp Tư đang mơ mơ màng màng ngồi ở rìa sân thượng. Thấy anh, cô nỗ lực chớp đôi mắt, có vẻ như bất cứ lúc nào cũng có thể nhắm mắt lại ngủ.

Anh cảm thấy lo lắng đến đau đớn, liền tiến lên phía trước vài bước, cánh tay Lý Hoa Quyên cầm lấy Diệp Tư rõ ràng vô cùng chặt.

Diệp Mạnh Giác đành dừng bước, anh nhìn về phía Lý Hoa Quyên rốt cục dịu giọng: “Mẹ, mẹ muốn cái gì con cũng sẽ cho mẹ hết, mẹ bảo con làm cái gì đều được hết, mẹ đừng tổn thương bé cưng.”

Lý Hoa Quyên lôi Diệp Tư không nói lời nào, bà nhìn bọn họ bằng ánh mắt lạnh lùng như băng, trong ánh mắt mang theo một tia khoái trá vì được trả thù.

Giọng nói thê lương và tràn đầy bắt đắc dĩ cùng mệt mỏi của Diệp Quân vang lên, “Là lỗi của tôi mấy năm nay bỏ quên bà, là lỗi của tôi. Bà buông Tiểu Tư ra đi, nếu muốn chết chung, vậy để tôi đi với bà. Tại tôi hại bà hôm nay thành thế này. Hoa Quyên, bà muốn thế nào mới hết giận? Muốn thế nào mới hết giận, bà nói cho tôi biết đi.”

“Mạnh Tiêu và Niệm Tư đã đi rồi, chẳng lẽ ngay cả đứa nhỏ của bọn chúng bà cũng không bỏ qua sao? Trước kia bà thương yêu Mạnh Tiêu, thương yêu Tiểu Tư nhiều như vậy kia mà. Hoa Quyên, chẳng lẽ tình cảm bà dành cho bọn chúng mấy năm nay đều là giả sao? Chẳng lẽ bà chưa từng thật lòng chút nào đối với chúng sao.”

Hai mắt Lý Hoa Quyên đã chậm rãi đỏ hồng lên, nhưng bà vẫn giữ chặt cánh tay Diệp Tư như cũ, hung hăng nhìn Diệp Quân.

“Tuy rằng tôi vẫn không quên được mẹ Mạnh Tiêu, nhưng mà, cũng đã nhiều năm qua rồi, bà cũng đã là người nhà của tôi. Bà có cái gì không hài lòng, vì sao không nói với tôi cho tỏ tường? Tại sao lại muốn làm những chuyện như vậy? Trong lòng tôi bà là người thân, cũng giống như mẹ Mạnh Tiêu, đều là người thân của tôi.”

Lý Hoa Quyên không ngờ một Diệp Quân luôn luôn kiệm lời sẽ nói ra những lời như vậy trước mặt mọi người, chần chờ một chút, hỏi. “Ông nói… thật chứ?”

“Thật. Bà và mẹ Mạnh Tiêu đều giống nhau, đều là người thân của tôi. Là lỗi của tôi, trước kia không quan tâm để ý đến cảm thụ của bà. Bà lại đây, chúng ta cùng về nhà với Tiểu Tư, với Mạnh Giác.”

Diệp Mạnh Giác nhìn ra Lý Hoa Quyên rõ ràng dao động, tiếp lời Diệp Quân, kêu lên: “Mẹ, chúng ta cùng về nhà đi.”

Lý Hoa Quyên run bần bật, muốn kéo Diệp Tư khỏi xuống gờ tường lại đột nhiên đứng sững lại. Bà nhìn chằm chằm vào Diệp Quân hỏi: “Chúng ta… còn có thể quay lại như trước kia được sao? Thành người một nhà?”

Diệp Quân sửng sốt một chút, há miệng thở dốc.

Một giây do dự này của ông, Lý Hoa Quyên lập tức hiểu được, bà cười ha ha ha, âm giọng nghe vào tai vô cùng thê lương, “Diệp Quân, suýt chút nữa tôi lại tin tưởng vào ông. Các người đang dụ dỗ tôi chứ gì? Hử? Chúng ta sao có thể trở về như cũ? Thiếu chút nữa tôi đã quên, ngày hôm qua tôi đã bắt đầu bị các người giam lỏng. Nếu tôi đoán không sai, sau khi về thì tôi vĩnh viễn đừng mơ đến chuyện đi ra ngoài, đúng không? Đó có khi còn nhẹ đấy nhỉ.”

Bà ta lắc đầu cười, “Sao tôi lại lập tức tin ông thế nhỉ? Ông tuyệt tình hai mươi, ba mươi năm, sao tôi lại có thể tin tưởng ông?”

Nét mặt của bà ta đột nhiên trở nên dữ tợn, “Tôi nhất định phải cho ông hối hận, tối nhất định sẽ làm cho các người hối hận.”

Ngay tích tắc Lý Hoa Quyên đưa tay muốn đẩy Diệp Tư xuống dưới, Diệp Tư nãy giờ vẫn còn mơ màng ghé vào bên người bà ta đột nhiên cau cái mũi, kêu bằng một giọng yếu ớt: “Bà.”

Khuôn mặt vốn đang vô cùng dữ tợn của Lý Hoa Quyên nháy mặt chợt ngẩn ra, tiếng gọi ‘Bà’ mềm yếu mà ngọt ngào ấy giống hệt như lúc cô còn nhỏ, hay rúc vào trong lòng bà để làm nũng. Bà ta theo bản năng buông lỏng bàn tay.

Thân mình Diệp Tư quơ quơ mất thăng bằng, tất cả mọi người không tự chủ được nhào về phía trước. Đường Duyệt ở gần nhất nhanh tay túm lấy được quần áo của cô, Diệp Mạnh Giác đến ngay tiếp sau, ôm Diệp Tư đang lửng lơ trên lan can vào trong ngực, hốt hoảng nói: “Bé cưng, bé cưng, không sao, không sao.”

Không biết Diệp Tư bị Lý Hoa Quyên cho uống loại thuốc gì, vẫn còn mơ mơ màng màng, nhíu nhíu cái mũi oán giận: “Chú à, chú ôm người ta đau, chặt quá.”

Diệp Mạnh Giác chẳng những không buông cô ra, ngươc lại còn ôm chặt hơn nữa, “Bé cưng, bé cưng…” cục cưng của chú, cục cưng của chú.

Cái cảm giác khủng hoảng khổng lồ thế này đến khi ôm được cô vào lòng rồi vẫn không biến mất, một li cũng không biến mất, “Bé cưng.”

Diệp Tư lủi qua lủi lại trong lòng anh hai lần vẫn không thể tránh ra được nên đành đầu hàng. Đầu cô hết sức choáng váng, Diệp Mạnh Giác càng ôm trọn cô vào ngực, càng khiến cô nghẹt thở đến phải há miệng thở dốc, hai cái tay nhỏ bé quơ loạn hai bên người. May mắn Đường Duyệt đứng ngay cạnh nhìn thấy không thích hợp, vội vàng kéo Diệp Mạnh Giác ra. Diệp Tư mới chui được cái mặt đỏ thẫm ra khỏi lòng Diệp Mạnh Giác.

Cô ho khan hai tiếng, mất hứng đưa nắm tay nhỏ bé đánh hai cái lên người Diệp Mạnh Giác. Diệp Mạnh Giác lập tức bắt lấy tay cô tự đánh lên người mình vài cái, “Ngoan, chú không ngoan, đánh chú đi.”

Trên mặt không hề che dấu nỗi vui sướng tràn đầy, vui sướng của người đã mất mà lấy lại được một vật quý giá.

Đường Duyệt nhịn không được cười ra tiếng. Có vẻ như Diệp Mạnh Giác vẫn còn xem Diệp Tư như một đứa bé con. Như vậy cũng tốt, cho dù thời gian dần trôi, mọi người già đi, nhưng trong mắt anh ấy, có lẽ Diệp Tư sẽ vĩnh viễn là một cô bé con được anh nâng niu yêu thương tự trong lòng.

Lý Hoa Quyên thất hồn lạc phách đứng ở bên cạnh, một cảnh sát lập tức tiến lên, chế ngự bà ta lại. Lúc bị dẫn đi, trên mặt bà ta có một hàng nước mắt trượt dài xuống, lầm bầm nói: “Biết ngay mà, người Diệp gia lúc nào cũng sẽ giở thủ đoạn ra mà. Diệp gia các người đều sẽ giở thủ đoạn ra mà.”

Bà ta cũng không có bất kỳ hành động phản kháng nào, chỉ lặp đi lặp lại những lời này, chẳng nhìn một ai, đi xuống dưới lầu dưới sự kềm kẹp của cảnh sát.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: y229917
Có bài mới 20.04.2016, 22:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 67

Bác sĩ túm tụm lại kiểm tra một phen từ đầu đến chân, sau khi xác nhận không có gì đáng ngại, Diệp Tư mới bị đuổi về phòng bệnh. Diệp Mạnh Giác luôn luôn nắm thật chặt tay Diệp Tư trong suốt quá trình, sau khi trở lại phòng bệnh lại cẩn thận hầu hạ cô lên giường đắp chăn, rồi lại nắm chặt tay cô, ghé người dựa vào cạnh giường, tầm mắt vẫn chặt chẽ không chớp nhìn chằm chằm vào cô,

“Chú à, đau!” Diệp Tư giật giật ngón tay, bàn tay nhỏ bé của cô bị Diệp Mạnh Giác tóm chặt vào trong tay, lực tay anh rất lớn, cô bị đau muốn tránh ra.

Diệp Mạnh Giác thả lỏng tay cô, nâng lên miệng thổi phù phù hai ba cái, dỗ cô: “Bé cưng không đau đâu ha, chú thổi phù cho bé cưng.” Nói xong lại hôn hai cái lên mu bàn tay trơn mềm của cô. Anh hôn rất cẩn thận, nhắm mắt lại, đưa lên môi một cách vô cùng thành kính.

Môi chạm được vào mu bàn tay Diệp Tư, anh lại dừng bất động, lẳng lặng ngừng lại nơi đó.

Không biết qua bao lâu, anh mới phát ra một tiếng thở dài khe khẽ, như đã cảm thấy rất mỹ mãn, hoặc như cảm thấy may mắn sống sót sau tai nạn. Môi anh hôn sâu một điểm rồi thoáng rời đi, sau đó chậm rãi quay đầu dán sát gò má trên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng cọ.

Ngay cả lúc thần trí mơ hồ như lúc này, Diệp Tư cũng cảm thấy tình cảm dịu dàng của anh, bàn tay còn lại vuốt ve mái tóc mềm mại của anh. Diệp Mạnh Giác cảm thấy được động tác của cô, mặt vẫn còn dán tại mu bàn tay cô, biểu hiện của anh rất cẩn thận, thậm chí giống như một đứa bé ngoan ngoãn, cả người vẫn không nhúc nhích, sợ phá hủy an bình của giờ phút này.

Trong lòng Diệp Tư như có một gánh nặng đổ sụp xuống, trở nên mềm yếu hẳn. Cô đặc biệt muốn ôm Diệp Mạnh Giác vào lòng mà thương yêu anh thật sâu, chia sẻ gánh nặng của anh. Cô không tự chủ được, miệng thốt ra một tiếng yếu mềm nhẹ nhàng: “Chú.”

Một tiếng lầu bầu trả lời phảng phất trong không khí, cô lại vuốt ve tóc anh, nhẹ giọng kêu: “Chú.”

Diệp Mạnh Giác có vẻ như biết được trong lòng cô đang suy nghĩ gì, cũng không lên tiếng trả lời mà chỉ cọ xát biên độ nhỏ qua lại trên mu bàn tay cô.

Theo động tác của Diệp Mạnh Giác, Diệp Tư càng mềm lòng đến rối mù. Thường chỉ trong tình huống anh cầu xin cô cho phép yêu thương, anh mới biểu hiện ra vẻ trẻ con thế này, còn đa phần anh đều là một vẻ người già dặn bình tĩnh ổn trọng. Mà lúc này, biểu hiện trẻ con như vậy của anh lại tựa như có một cái búa nhỏ bằng da đang đánh vào lòng Diệp Tư, từng chút từng chút một, khiến trái tim cô càng lúc càng mềm nhũn.

Bên tai Diệp Tư vang lên những lời anh đã từng nói lúc trước. Trước kia, anh luôn lầm bầm oán giận vì muốn cô mãi mà vẫn không đủ.

Lòng của cô càng mềm như nước, cô rốt cục cảm nhận được tâm trạng này của anh là như thế nào, muốn mà không đủ, thế nào cũng không đủ.

“Chú.” Diệp Tư nhẹ nhàng hô, “Chú à.”

Diệp Mạnh Giác ngẩng đầu, ánh mắt trong trẻo nhìn cô, sau đó ngạc nhiên phát hiện mặt Diệp Tư đỏ hồng tới mang tai.

Màu hồng thắm đỏ mê người khiến cho hô hấp của anh trở nên dồn dập, anh nuốt một ngụm nước bọt, đáng thương lắp bắp: “Bé cưng…”

Diệp Tư giang hai cánh tay về phía anh, khóe miệng mang ý cười, hai tròng mắt long lanh ánh nước mênh mông, “Chú.”

Diệp Mạnh Giác từ trên ghế chồm người lên, mạnh mẽ ôm cô thật chặt vào trong lòng.

Một nụ hôn đến trời đất tối sầm rơi xuống, Diệp Tư lầm bầm nói câu gì đó, nhưng khi Diệp Mạnh Giác hỏi lại, cô thẹn thùng lắc đầu.

Khí nóng như toát ra từ trong cơ thể. Không biết từ khi nào Diệp Tư đã bị Diệp Mạnh Giác ôm xuống từ trên giường đặt lên chân anh, thân thể mềm mại của cô dán chặt vào cơ thể rắn chắc nóng bỏng của anh. Hai tay của anh đã lần vào sau lưng cô từ lúc nào, chậm rãi vuốt ve dần dần di chuyển xuống dưới, mò tới cái mông vung cao tròn trịa của cô. Anh liên tục vuốt ve, cổ họng phát ra một tiếng gầm nhẹ vì phải đè nén sự thèm muốn chưa thỏa.

Diệp Tư thuận theo anh, bấu víu ở trên người anh, cọ cọ lên xuống, bộ ngực mềm mại ma sát vào khuôn ngực dày rộng của anh, bên trong đôi môi anh đào hơi hơi hé mở tràn ra từng tiếng rên rỉ mê mẩn lòng người.

Đôi tay Diệp Mạnh Giác tăng sức nâng cô lên, đặt nơi mềm mại bí mật của cô chống lên chỗ cứng rắn của anh. Cánh tay anh cao thấp lên xuống, dùng địa phương mềm mại của cô cách quần áo mà ma sát anh.

Hai người đều ý loạn tình mê, khó mà kìm lòng nổi.

Diệp Tư cọ xát ở trên người Diệp Mạnh Giác một hồi, mở ra đôi mắt mờ mịt, thở hổn hển nói: “Chú, yêu bé cưng.”

Vốn Diệp Mạnh Giác còn muốn cố gắng khống chế bản thân mình, nghe được lời nói như vậy của Diệp Tư thì hai mắt đã bị nhiễm lửa tình dục phút chốc mở to ra, anh kinh ngạc vui mừng nhìn cô, “Lặp lại lần nữa, bé cưng, lặp lại lần nữa.”

Giọng Diệp Tư vì gấp vội nên đã mang theo một tia nức nở, cô la hét, hai tay xé rách quần áo Diệp Mạnh Giác, “Yêu bé cưng, chú yêu bé cưng đi. Bé cưng muốn chú.”

“Được, cho bé cưng, tất cả đều cho bé cưng.”

Diệp Mạnh Giác ôm cô đi đến phía sau cửa, khóa trái cửa, rồi lại ôm cô quay lại giường.

Diệp Tư đã cởi được vài chiếc nút áo sơmi của anh, vừa lúc lắc đầu, vừa chiến đấu hăng hái với hai hạt nút cuối cùng. Dáng vẻ vội vàng của cô lúc này giống như một con mèo nhỏ vì nhìn thấy chú cá vàng trong hồ thủy tinh mà gấp đến độ xoay vòng vòng, Diệp Mạnh Giác thấy sao mà đáng yêu quá chừng.

“Bé cưng, chú đến đây.” anh đoạt lại hai hạt nút từ trong tay cô rồi nhanh chóng cởi bỏ chúng, lồng ngực tinh tráng và cơ bụng rắn chắc liền hiện ra ngay mi mắt Diệp Tư.

Diệp Tư cong thân mình, học động tác Diệp Mạnh Giác thường làm mà cắn viên châu màu hồng nhạt trước ngực anh. Cô dùng miệng quá mạnh, khiến Diệp Mạnh Giác đau xuýt xoa hít sâu.

Tiếng xuýt xoa này làm cho tinh thần Diệp Tư tỉnh táo, cô nghịch ngợm ngẩng đầu nhìn anh nhoẻn miệng cười, lại lao xuống cắn một hạt khác.

Diệp Mạnh Giác rên một tiếng, bàn tay to vỗ vỗ vào mông cô, trong giọng nói mang theo vẻ ẩn nhẫn vận sức chờ phát động, “Nhóc con, muốn ăn chú hả?”

“Ừ.” Diệp Tư nhả viên hồng nhạt trong miệng ra, “Bé cưng muốn ăn chú. Xơi tái từ đầu đến chân.”

Cô thông báo trắng trợn lại chính là thứ khích lệ và phần thưởng cao nhất cho Diệp Mạnh Giác.

“Bé cứng, chú cho bé cưng ăn, muốn ăn nơi nào đều được, ngoan.”

Đang trong lúc hai người tình tứ dâng trào khó kiểm soát thì ngoài cửa lại truyền đến tiếng gõ cửa của y tá. Vẻ mặt Diệp Tư ửng hồng, chu môi nũng nịu nhìn Diệp Mạnh Giác.

“Ngoan.” Diệp Mạnh Giác vỗ nhẹ dưới mông nhỏ của cô, “Mặc kệ cô ấy, chúng ta tiếp tục.”

Trong lúc nói anh nói chuyện, đã đem phần thô to vừa mới thả ra hướng vào trong cơ thể của cô.

Tiếng rên rỉ thốt ra vì va chạm không hề ngoài dự đoán của anh.

Diệp Tư bắt lấy bờ vai anh, trong khi anh mãnh liệt ra vào, cô không có sức lực chống đỡ, chỉ có thể để mặc cho anh rong đuổi trong cơ thể cô, để anh tùy ý mang theo cô lên trời xuống đất, đạt được cực hạng khoái cảm.

Sau khi thỏa mãn, Diệp Mạnh Giác đột nhiên nhớ tới câu nói lúc nãy không nghe rõ kia, “Bé cưng, bé cưng vừa rồi mới nói về nhà sao?”

Diệp Tư cắn môi, hé mắt, mềm yếu nhìn anh, “Ai mà biết, chú không cần để ý đâu.”

Trong lòng Diệp Mạnh Giác vui mừng khôn xiết, ôm cô, lại hôn một nụ hôn dài xong mới buông ra, “Đây là lần đầu tiên nhỉ? Lần đầu tiên bé cưng chủ động muốn chú.”

Diệp Tư mấp máy miệng, sau một lúc lâu, “Không phải.”

Con ngươi thâm thúy của Diệp Mạnh Giác rạng rỡ phát sáng, anh khẩn thiết nhìn cô, “Còn có lúc nào khác à? Trước đây lần nào cũng đều là chú dụ dỗ đòi bé cưng đúng không? Còn có lúc nào khác à?”

Ánh mắt mê đắm của anh nhìn chằm chằm Diệp Tư, độ cong khóe miệng càng lúc càng lớn.

Người đàn ông này, dù là vẻ mặt hoan ái cũng hy vọng có thể có được sự đáp lại nhiệt liệt nhất của cô.

“Lần đầu tiên.” cô nhỏ giọng nhưng nói vẫn rất rõ ràng, “Lần đầu tiên của chúng ta.”

Diệp Mạnh Giác ngẩn người, nghĩ đến dáng vẻ của cô lần đầu tiên, trong lòng lại bắt đầu ngứa ngáy, lúc anh cúi đầu xuống muốn hôn cô, cô còn nói thêm, “Khi đó, bé cưng không chỉ muốn cho chú, mà bé cưng cũng muốn chú, muốn người bé cưng yêu nhất yêu thương mình thật sâu.”

“Với lại… A…”

Lại là một phen vận động.

Diệp Tư sau khi được anh tưới đẫm mưa móc, sắc mặt nhuận hồng, thỏa mãn liếm môi, cuộn lại trong lòng anh.

“Thoải mái chứ bé cưng?”

“Ừm. Còn chú?”

“Chú sảng khoái đến nỗi xương cốt đều đau, cục cưng của chú lợi hại nhất.”

Diệp Tư toét miệng cười, một lát sau, lại nghĩ đến một chuyện, “Chú, lần trước có phải chú kê đơn cho người ta hay không?”

“À…” Diệp Mạnh Giác do dự.

“Chú thật sự chê người ta không đủ… cái kia sao?” Diệp Tư chu môi hỏi.

“Không đủ cái kia là cái gì?” Diệp Mạnh Giác giả ngu.

“Là… Là… Không đủ, ừm, không phóng khoáng đó.” Diệp Tư ngần ngừ nửa ngày mới tuyển được một chữ tương đối bình thường.

Diệp Mạnh Giác phụt ra một trận cười xán lạn, ôm lấy cô y như hồi nhỏ, lấy hàm râu thô ráp của anh chà lên khuôn mặt trơn mềm của cô.

Diệp Tư ở trong lòng anh nên không có chỗ trốn, chỉ đành giả bộ giận mà chu môi kêu lên: “Chú.”

Mắt thấy miệng của cô chu ra dài đến có thể treo được đồ, Diệp Mạnh Giác mới ngưng cười, nghiêm túc nói: “Không có, cho dù bé cưng thế nào chú cũng sẽ không ghét bỏ. Không phóng khoáng có cái đẹp của riêng không phóng khoáng.”

“Vậy tại sao?” Diệp Tư truy vấn cho bằng được.

“Bởi vì, chú muốn cho bé cưng ký mấy phần văn kiện, lúc bé cưng thanh tỉnh chắc chắn sẽ không ký.”

Diệp Tư ừ một tiếng, cách một lát sau lại lí nhí nói: “Chú, dạo gần đầy người ta không ngoan.”

Diệp Mạnh Giác biết cô nói đến vấn đề lén hút thuốc, ôm cánh tay của cô xoa xoa, “Bé cưng không ngoan hay bé cưng nghe lời gì đều là cục cưng của chú hết.”

Diệp Tư ở trong lòng anh cong cong khóe miệng, ngưỡng mặt lên, hôn chụt lên cằm của anh.

Lý Hoa Quyên cố ý giết người không thành, cảnh sát đang chuẩn bị chuyển án kiện này đến Cơ quan Kiểm Sát, nhưng lại phát hiện trạng thái tinh thần của Lý Hoa Quyên có vẻ như có vấn đề.

Vì là người bị hại và là người chứng kiến, Diệp Tư cùng Diệp Mạnh Giác đến Cục Cảnh sát để phối hợp điều tra, nhận thẩm vấn của cảnh sát.

Trí nhớ của Diệp Tư về ngày hôm đó không được rõ ràng cho lắm vì cô lúc đó bị chóng mặt và mơ mơ màng màng do thuốc, đại bộ phận vấn đề đều do Diệp Mạnh Giác trả lời.

Đến khi được hỏi về trạng thái tinh thần của Lý Hoa Quyên, Diệp Mạnh Giác không trả lời ngay. Nhưng khi hỏi đến Diệp Tư, cô không chút do dự mà nói ngay Lý Hoa Quyên rất có khả năng tinh thần có vấn đề.

Sau khi Diệp Tư đi ra khỏi phòng thẩm vấn thì thấy Diệp Mạnh Giác đang đứng ở hành lang chờ cô, cúi đầu không biết suy tư chuyện gì.

Cảm xúc của hai người lúc này đều có vẻ nặng nề. Ra khỏi cổng Cục Cảnh sát, Diệp Mạnh Giác đột nhiên nói: “Bé cưng, nếu, lần này bà ấy vẫn không bị pháp luật chế tài, chú sẽ đưa bà ấy đến một nơi được quản lý chặt chẽ, sau này sẽ không xảy ra chuyện như vậy nữa.”

“Ừ.” Diệp Tư trả lời.

“Bé cưng…” Diệp Mạnh Giác muốn nói lại thôi.

“Chỉ đừng để bà ấy chạy đến lần nữa là được.” Diệp Tư nhìn anh cười an ủi, “Chú không cần phải đặc biệt làm gì vì người ta đâu. Những chuyện bà ấy đã làm không nên để cho chú phải tới mà gánh vác.”

Diệp Mạnh Giác thật sâu nhìn cô, nhất thời không thể nói ra lời. Trong đôi mắt thâm thúy đen nâu của anh không thể che dấu được nỗi áy náy.

Diệp Tư đặt tay mình vào trong bàn tay anh, anh lập tức nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cô, nhìn cô nỗ lực nở một nụ cười thật xán lạn vì anh, trong lòng anh càng thêm khổ sở.
Trước



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: Nguyễn Ngọc, y229917
Có bài mới 21.04.2016, 22:25
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 21:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 252
Được thanks: 790 lần
Điểm: 9.43
Có bài mới Re: [Hiện đại] Búp Bê Sữa Của Diệp Thiếu Gia - Lệ Lệ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 68


Bởi tinh thần của Lý Hoa Quyên có vấn đề, lúc hư lúc thực không xác định, phải được đưa tới một bệnh viện Tỉnh chỉ định để kiểm tra. Nhưng mà, ngày hôm sau, lúc Diệp Tư cùng Diệp Mạnh Giác đang ăn cơm thì lại nhận được một cuộc điện thoại từ trại tạm giam.

Không biết đầu dây bên kia nói cái gì, mà cái thìa Diệp Mạnh Giác đang cầm trong tay rơi đánh choang trên bàn, không nói được một lời mà ngồi cứng tại chỗ.

Diệp Tư ngẩng đầu, phát hiện biểu hiện trên mặt anh rất kỳ quái, không nén được liền gấp gáp gọi: “Chú à?”

Diệp Mạnh Giác không nói gì.

Không khí quỷ dị lạ thường, Diệp Tư khựng lại, lo lắng nhìn về phía anh.

Sau khi để điện thoại xuống, anh há miệng thở dốc, không nói ra được một câu nào mà cứ tiếp tục thở dài, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Quản giám Trương ở trại tạm giam nói, bà ấy… tự sát rồi.”

Diệp Tư kinh ngạc đưa tay lên che miệng, giọng run rẩy hỏi: “Tự sát?”

Không ai ngờ, Lý Hoa Quyên sẽ lấy phương thức như thế để chấm dứt tính mạng của mình.

Diệp Mạnh Giác trầm mặc một hồi rồi mới nói: “Nghe nói, trước khi bà qua đời, Dương Anh đã từng đến gặp bà ấy. Sau đó bà liền thắt cổ tự sát trong phòng tạm giam, trước khi đưa tới bệnh viện đã được xác nhận là tử vong. Bà ấy quả thật lòng dạ độc ác vô cùng, cho dù là đối với chính mình cũng xuống tay quyết liệt ngoan độc như vậy.”

Diệp Tư cắn cắn môi dưới, cô bị chấn động đến kinh ngạc rồi, “Người có tính cách như bà ấy sao có thể dễ dàng buông tha cho tính mạng của mình?”

Chẳng lẽ, Dương Anh cũng biết?

Diệp Tư chợt nhớ tới lần đầu tiên Lý Hoa Quyên bị bắt vào trại tạm giam, người của Trần Á có nói cho bọn cô biết, Dương Anh đã nói với bà một câu. Bà ta nói, còn một chuyện kinh khủng hơn tàn bạo hơn đang chờ Lý Hoa Quyên phía trước, đủ cho bà hối hận cả đời cũng không kịp.

Xem xét tình hình hiện tại, đúng là Lý Hoa Quyên thật sự hối hận, bởi thế nên bà mới quyết tuyệt rút ngắn thời gian hối hận của mình.

“Có lẽ,” Diệp Tư nhỏ giọng nói, “Có lẽ, Trần Á biết Dương Anh đã nói gì với bà.”

Một tờ kết quả kiểm tra AND được đặt xuống trước mặt Diệp Mạnh Giác.

Diệp Mạnh Giác nhíu mày, “Đó là cái gì?”

Đúng lúc sáng nay Diệp Tư mới nhận được phần kết quả này từ tay Tô Mân Ngôn, cô cứ liên tục do dự cân nhắc không biết nên mở miệng nói chuyện này thế nào với anh. Kết quả này đáng lẽ phải là một sự kiện đủ khiến cho cô vui mừng, bởi vì cha mẹ anh không phải là kẻ thù của cô. Còn điều gì có thể làm cho cô vui mừng hơn nữa đâu? Nhưng rồi cô lại không biết phải mở miệng ra sao, cứ do dự mà nhấc lên đặt xuống tờ giấy kia cho tới trưa.

“Cho nên nói, bà ấy cũng không phải là mẹ của chú?” Diệp Mạnh Giác hỏi lại cho rõ, rồi lại hỏi tiếp đầy mê mang, “Vậy cha mẹ chú là ai?”

“Giáo sư Tô.” Diệp Tư nói, “Cha mẹ của giáo sư Tô là cha mẹ ruột của chú. Thầy ấy đến đây chính là vì chuyện này. Năm đó không biết do ôm lầm em bé hay là cố ý. Nếu không phải chú giống như đúc với ba thầy ấy lúc còn trẻ thì đoán chắc việc này vĩnh viễn sẽ không có người nào phát hiện ra.”

Diệp Mạnh Giác lại nhìn chằm chằm tờ giấy kia một hồi lâu rồi mới đứng lên, “Chú... muốn đến bệnh viện.”

Diệp Tư cũng đứng dậy theo, đi đến phòng mắc đồ, lấy áo khoác ra đưa cho anh, hạ giọng nói: “Người ta đi cùng với chú.”

Diệp Mạnh Giác cầm tay cô, hôn nhẹ một cái lên trán cô đầy yêu thương, “Bé cưng có thể không đi cũng được mà.”

Diệp Tư lắc đầu kiên định “Người ta đi cùng chú.” cũng không phải vì cái gì khác, mà chỉ là muốn luôn luôn bên cạnh anh, bên anh lúc khổ sở, bên anh lúc anh mê man không biết phải làm sao, bên cạnh anh, giống như anh vẫn luôn như vậy đối với cô.

Lúc hai người đến được bệnh viện, Diệp Quân đã có mặt ở đó. Ông vỗ vỗ đầu vai Diệp Mạnh Giác, “Đi vào chào từ biệt một chút đi.”

Diệp Mạnh Giác ngơ ngác đứng ngay trước cửa phòng đặt xác, ở trong phòng là người mà anh đã gọi là mẹ hơn ba mươi năm, trên mặt che vải trắng, lẳng lặng nằm nơi đó. Chẳng phải bà là người luôn luôn đặt lợi ích cá nhân lên trên hết, là người đầy khả năng và khôn khéo nhất hay sao? Làm sao có thể ngờ được rằng mình cũng có một ngày hôm nay?

Diệp Mạnh Giác xoay người đi, Diệp Tư đứng bên cạnh lập tức giữ chặt tay anh lại. Bàn tay nhỏ bé mềm mại trơn mịn của cô giữ chặt bàn tay to lớn của anh, năm ngón tay lồng chặt với năm ngón tay. Ánh mắt cô hướng vào anh đan xen đau khổ cùng khổ sở, “Chú à, vào trong nhìn một lần cuối đi.”

Diệp Mạnh Giác biết, cô đau lòng thay anh. Những sự kiện liên tiếp ngoài ý muốn này khiến cho đầu óc anh đột nhiên mơ hồ, không biết nên làm cái gì. Mà cô, lẳng lặng sát cánh ở bên anh, khi anh mê man không thấy đâu là bờ, cô nói cho anh biết phải làm như thế nào.

Ngày hạ táng Lý Hoa Quyên, có ba vị khách bất ngờ đến Diệp gia.

Tuy rằng Lý Hoa Quyên đã từng phạm tội tày đình, nhưng có vẻ như thết thảy mọi cừu hận đều tan thành mây khói theo cái chết của bà. Lễ tang được tổ chức rất đơn giản, cũng không có mấy người tham dự.

Trên đường từ nghĩa trang trở về, Diệp Tư nhận được điện thoại của Tô Mân Ngôn, cha mẹ anh ta sau khi biết được Diệp Mạnh Giác đúng là đứa con của họ đã lập tức chạy tới đây.

Trở về đến nhà, Tô Mân Ngôn và cha mẹ anh ta đã được Dì Thái mời vào ngồi trong phòng khách chờ bọn họ đã lâu.

Cha của Tô Mân Ngôn trông nghiêm túc như trong tấm ảnh, chỉ là trên mặt không thể nào ức chế nổi vẻ vui sướng, mẹ của anh ta thì đã sớm khóc không thành tiếng, vừa thấy Diệp Mạnh Giác và Diệp Tư đi vào liền đỏ hồng mắt lên mà chạy đến giữ chặt lấy tay của Diệp Mạnh Giác.

Thật hiển nhiên là Diệp Mạnh Giác vẫn chưa thể chấp nhận một tình huống như vậy, anh bất lực nhìn về phía Diệp Tư.

“Dì, dì ngồi xuống uống chén trà trước đã.” Diệp Tư tiếp chén trà trong tay Dì Thái, đưa cho mẹ Tô.

Tô Mân Ngôn cũng nhìn thấu thái độ lúng túng của Diệp Mạnh Giác nên tiếp lời Diệp Tư: “Mẹ, không vội, mẹ đừng dọa anh hai.”

Hai chữ ‘anh hai’ này của anh ta khiến Diệp Mạnh Giác cứng đờ cả người, vẻ mặt đầy phức tạp liếc về phía anh ta một cái. Diệp Tư đã đặt ly trà trước mặt mẹ Tô, quay đầu lại nắm tay Diệp Mạnh Giác, nhẹ giọng hỏi: “Chú muốn uống trà không?”

Diệp Mạnh Giác mím môi, nhíu mày, “Không uống.”

Giọng anh lúc này mang vẻ hoang mang đầy trẻ con, bàn tay đang nắm tay cô cũng xiết thêm vài phần, nhỏ giọng nói: “Chú mệt.”

“Vậy chú chào hỏi mọi người xong rồi ngồi xuống đi, người ta xoa bóp vai cho.” Diệp Tư cũng nhỏ giọng thì thầm với anh.

Diệp Mạnh Giác còn hơi lưỡng lự, thật sự lúc này anh muốn về phòng hơn, nhưng chính khuôn mặt tươi cười dịu dàng ấm áp của Diệp Tư làm cho anh từ chối cũng không được, đành phải làm theo đề nghị của cô.

Trên mặt ba và mẹ Tô lúc này hiện rõ vẻ mong chờ tha thiết, bọn họ cứ chăm chăm nhìn Diệp Mạnh Giác, hy vọng có thể trao đổi cùng anh, Nhưng chính vì đã vài chục năm không ở cạnh nhau, rõ ràng bọn họ có liên hệ máu mủ gần nhau nhất trên đời, nhưng lúc này lại không biết nên nói cái gì cho phải.

“Các ngài… tốt chứ?” Diệp Mạnh Giác ngượng ngập chào hỏi.

Ba Tô Mẹ Tô gật đầu lia lịa, “Tốt lắm, chúng ta tốt lắm, còn con?”

“Tôi cũng tốt lắm.” cách nói vẫn cứng còng như cũ.

Diệp Tư thanh minh: “Chú dì đừng để bụng, hai ngày nay chú mệt muốn chết rồi.”

Nói xong, thấy Tô Mân Ngôn cười với cô một nụ cười kỳ quái, cẩn thận suy nghĩ một chút liền cảm thấy lời mình nói có vấn đề, lại cải chính: “Hai ngày nay… anh ấy mệt muốn chết rồi.”

Diệp Mạnh Giác nắm chặt ngón tay cô, nhỏ giọng sửa lời bên tai cô: “Phải gọi là ông xã!”

Tô Mân Ngôn khẽ phì cười, quay sang nói với cha mẹ anh: “Ba mẹ hôm nay cũng đã gặp được anh hai rồi, trông anh ấy có vẻ mệt lắm, chúng ta cứ để anh ấy nghỉ ngơi trước, có chuyện gì nói sau.”

Ba Tô Mẹ Tô nghe vậy cũng không tiện nói thêm, lưu luyến rời đi.

Bọn họ mới ra cửa, Diệp Mạnh Giác liền nắm tay Diệp Tư, nhất quyết không buông tha cho câu nói của cô: “Phải gọi là ông xã!”

“Ngoan,” Diệp Tư hôn nhẹ lên mặt anh, “Đúng là ông xã, ông xã ngoan.”

Diệp Mạnh Giác nghe vậy mới hài lòng, vùi đầu ở trước ngực cô, lẩm bẩm: “Bé cưng thật thơm.”

Đầu của anh lại dụi qua dụi lại trước ngực cô làm nũng, rồi úp mặt vào giữa bầu ngực. Tuy nhiên, anh cũng không tiến thêm bước nào, hai tay vòng quanh eo Diệp Tư, chỉ một lát sau đã truyền đến tiếng ngáy nho nhỏ.

Diệp Tư thở dài trong lòng, hai ngày nay anh thật sự mệt muốn chết rồi, hơn nữa áp lực tinh thần lại rất lớn, lúc này chắc đã mệt đến mức đặt đâu ngủ ngay ở đó. Cô hơi lùi ra phía sau, tựa lưng vào lưng ghế sofa, kéo một tấm mền lông ngắn đặt bên cạnh lên người anh. Rồi cũng mơ màng ngủ theo.

Diệp Mạnh Giác chỉ ngủ mê một lúc ngắn rồi tỉnh lại, nhìn thấy đầu Diệp Tư cứ gật lên gật xuống như gà con trông rất đáng yêu, nhưng lại khiến anh đau lòng. Anh ôm cô lên, bé con lập tức nép vào lòng anh theo bản năng, thỏa mãn nhếch khóe miệng, ngủ yên trong lòng anh. Lên lầu, ngồi ở trên giường rồi, nhưng anh lại không nỡ đặt cô xuống. Thân thể nhỏ xinh của cô co rụt dán chặt trong lòng anh, bất cứ lúc nào cũng làm cho anh yêu thương không muốn đặt xuống. Cứ như vậy, anh ôm cô si ngốc ngồi suốt buổi tối.
Trước


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Wild Cat về bài viết trên: y229917
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 76 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nhungtasa và 73 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

4 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

7 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

13 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

15 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

19 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.