Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Cung khuynh - Minh Dã

 
Có bài mới 16.04.2016, 23:21
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Bách hợp - Cổ đại] Cung khuynh - Minh Dã - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cung Khuynh
~~~~~~~~~~~~~~~~


Tác giả:Minh Dã

Số chương : 123 chương

Nguồn: https://phiyennhien.wordpress.com

Trạng thái:Full

Tên gốc: 《宫倾》 – Cung Khuynh

Thể loại: Bách hợp [Girl Love], cung đình, ngược luyến tàn tâm, HE.

Biên dịch: Bách Linh

Biên tập và hiệu chỉnh: Jen3011

Giới thiệu:

Vệ Minh Khê, Vệ Hậu đoan trang hòa nhã, thiên hạ đệ nhất tài nữ, bề ngoài ôn hòa dịu dàng, đối xử với người luôn khéo léo ung dung, nhưng không ai biết sâu tận tâm hồn nàng chỉ là một trái tim cô đơn hoang vắng. Nàng tài nghệ tinh thông, nàng cầm kỳ thi họa, nàng hiền thê lương mẫu, nhưng có bao giờ nàng được sống trong hạnh phúc giản đơn?

Dung Vũ Ca, Thái tử phi thân phận tôn quý, thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, dung nhan tuyệt sắc khuynh thế, tính tình bá đạo vô lý, kiêu căng làm càn, không ai hiểu rõ bộ mặt thật của nàng, không ai trị được cá tính nuông chiều kiêu căng ấy, nhưng có ai biết được nàng đã đeo trong lòng một mối tình trong suốt mười năm? Yêu đến đau khổ, yêu đến dại khờ, yêu đến liệt tâm liệt phế, chỉ vì một người mà quặn thắt tâm can?

Hai nữ nhân, một Hoàng hậu, một Thái tử phi, thân phận đã định trước yêu không lối thoát, gặp gỡ nơi chốn cung đình đấu tranh nghiệt ngã, liệu có một ngày có thể sánh bước bên nhau?

Một người mặt dày theo đuổi, một người bị lễ nghi ràng buộc bao năm, Dung Vũ Ca cả đời vì tình mà khổ, Vệ Minh Khê nửa đời phải gánh chịu tội nghiệt. Chung quy, cũng chỉ vì tình căn khó dứt mà thôi.

♡♡MỤC LỤC♡♡
CHƯƠNG 1CHƯƠNG 2CHƯƠNG 3
CHƯƠNG 4CHƯƠNG 5CHƯƠNG 6
CHƯƠNG 7CHƯƠNG 8CHƯƠNG 9
CHƯƠNG 10CHƯƠNG 11CHƯƠNG 12
CHƯƠNG 13CHƯƠNG 14CHƯƠNG 15
CHƯƠNG 16CHƯƠNG 17CHƯƠNG 18
CHƯƠNG 19CHƯƠNG 20CHƯƠNG 21
CHƯƠNG 22CHƯƠNG 23CHƯƠNG 24
CHƯƠNG 25CHƯƠNG 26CHƯƠNG 27
CHƯƠNG 28CHƯƠNG 29CHƯƠNG 30
CHƯƠNG 31CHƯƠNG 32CHƯƠNG 33
CHƯƠNG 34CHƯƠNG 35CHƯƠNG 36
CHƯƠNG 37CHƯƠNG 38CHƯƠNG 39
CHƯƠNG 40CHƯƠNG 41CHƯƠNG 42
CHƯƠNG 43CHƯƠNG 44CHƯƠNG 45
CHƯƠNG 46CHƯƠNG 47CHƯƠNG 48
CHƯƠNG 49CHƯƠNG 50CHƯƠNG 51
CHƯƠNG 52CHƯƠNG 53CHƯƠNG 54
CHƯƠNG 55CHƯƠNG 56CHƯƠNG 57
CHƯƠNG 58CHƯƠNG 59CHƯƠNG 60
CHƯƠNG 61CHƯƠNG 62CHƯƠNG 63
CHƯƠNG 64CHƯƠNG 65CHƯƠNG 66
CHƯƠNG 67CHƯƠNG 68CHƯƠNG 69
CHƯƠNG 70CHƯƠNG 71CHƯƠNG 72
CHƯƠNG 73CHƯƠNG 74CHƯƠNG 75
CHƯƠNG 76CHƯƠNG 77CHƯƠNG 78
CHƯƠNG 79CHƯƠNG 80CHƯƠNG 81
CHƯƠNG 82CHƯƠNG 83CHƯƠNG 84
CHƯƠNG 85CHƯƠNG 86CHƯƠNG 87
CHƯƠNG 88CHƯƠNG 89CHƯƠNG 90
CHƯƠNG 91CHƯƠNG 92CHƯƠNG 93
CHƯƠNG 94CHƯƠNG 95CHƯƠNG 96
CHƯƠNG 97CHƯƠNG 98CHƯƠNG 99
CHƯƠNG 100CHƯƠNG 101CHƯƠNG 102
CHƯƠNG 103CHƯƠNG 104CHƯƠNG 105
CHƯƠNG 106CHƯƠNG 107CHƯƠNG 108
CHƯƠNG 109CHƯƠNG 110CHƯƠNG 111
CHƯƠNG 112CHƯƠNG 113CHƯƠNG 114
CHƯƠNG 115CHƯƠNG 116CHƯƠNG 117
CHƯƠNG 118CHƯƠNG 119CHƯƠNG 120
CHƯƠNG 121CHƯƠNG 122CHƯƠNG 123
♡♡THE END♡♡



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 22.04.2016, 14:41, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Banglangtim992, Vệ Thanh Y, vương tử hựu
Có bài mới 16.04.2016, 23:31
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Bách Hợp] Cung Khuynh - Minh Dã - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1 :Ngươi muốn làm Hoàng quý phi hay là Thái tử phi?


“Hoàng hậu, nàng tới vừa đúng lúc, trẫm có việc muốn bàn bạc với nàng.”

Hoàng đế Cao Hàn dịu dàng nhìn Hoàng hậu. Từ năm mười hai tuổi nàng đã xuất giá theo mình, trải qua hai mươi năm đến nay xuân sắc vẫn không thay đổi. Cao quý bất phàm, cai quản lục cung, là bậc mẫu nghi thiên hạ, hậu cung được nàng xử lý ổn thỏa, người người tán thưởng, các vị đại thần đều ngợi ca, dân gian không ai không biết Hoàng hậu đức cao tài rộng, thật xứng danh là một vị hiền thê. Cao Hàn thầm tự hào, xem ra có hiền quân mới có hiền thê.

“Hoàng thượng, thần thiếp cũng có việc muốn cùng người thương lượng.”

Vệ Minh Khê cung kính hành lễ, ôn nhu nói với Hoàng đế.

Vệ Minh Khê toàn thân mang hồng bào, đầu đội kim quan phi thường rực rỡ, thần thái ôn nhã điềm tĩnh, ngũ quan vô cùng xinh đẹp. Vệ Minh Khê tuyệt đối không phải mỹ nhân đẹp nhất giữa ba ngàn giai lệ nơi hậu cung, nhưng bất luận kẻ nào cũng không thể so được với khí chất của nàng. Thứ khí chất này khiến cho người khác ở trước mặt nàng đều thấy kém ba phần, không phải vì khí thế bức người của bậc Hoàng hậu, nhưng vẫn khiến cho ai gặp nàng đều sinh cảm giác Hoàng hậu ôn hòa đoan trang cao quí. Thật không hổ danh là bậc mẫu nghi thiên hạ.

“Hoàng hậu nói trước đi.”

Cao Hàn biết mình sắp nói chuyện không vui, nên nhường cho Hoàng hậu nói trước.

Hoàng thượng muốn làm cái gì, trong lòng Vệ Minh Khê biết rất rõ. Y để mình nói trước tiên, cũng xem như hợp tâm ý nàng.

“Ngày trước thái tử có tìm bản cung, hắn nói muốn nạp Tiểu quận chúa Dung Vũ Ca làm Thái tử phi, nghĩ đến Thái tử cũng đã đến lúc thành gia lập thất, mà nay Tiểu quận chúa cũng đã tròn mười tám. Vì vậy thần thiếp muốn thay Tiểu quận chúa tìm một thanh niên anh tuấn tài trí, hơn nữa đúng lúc vị trí Thái tử phi vẫn còn trống, nếu có thể đem Tiểu quận chúa kia lên làm Thái tử phi, thì thật đúng là vẹn cả đôi đường.”

Vệ Minh Khê vẻ mặt nhàn nhã điềm đạm nói. Trong mắt người ngoài, cuộc hôn sự này đúng là rất hợp tình hợp lý.

Cao Hàn thực sự hối hận vừa rồi mình nhường cho nàng nói trước, để lỡ mất tiên cơ. Hoàng hậu luôn thấu hiểu mình nhất, sao lần này lại không chịu hiểu tâm ý của trẫm đây?

Vốn dĩ Cao Hàn muốn nạp Dung Vũ Ca lên làm Hoàng quý phi, nhưng Dung Vũ Ca lại là nữ nhi của đại công chúa, bản thân mình là cữu cữu lại muốn nạp nàng làm phi, dù sao cũng không yên lòng. Trong lòng Cao Hàn vốn tơ tưởng dung nhan tuyệt thế của Dung Vũ Ca đã lâu, định chuẩn bị sẵn sàng rồi mới nói cùng Hoàng hậu. Để cho Hoàng hậu nói trước thế này, bản thân y lại càng khó mở miệng.

“Không phải mới vừa rồi Hoàng thượng còn có chuyện muốn nói sao?” Vệ Minh Khê ra vẻ vạn phần săn sóc.

“Trẫm… muốn được nạp Vũ Ca làm phi…”

Cao Hàn cũng không quản Vệ Minh Khê nghĩ như thế nào, đem ý nguyện trong lòng mình nói ra. Có thể làm cho Cao Hàn luôn anh minh không tiếc thể diện mà đưa ra yêu cầu như vậy, cũng đủ biết dung mạo tuyệt thế của Dung Vũ Ca đối với nam nhân có bao nhiêu lực hấp dẫn.

Vốn Vệ Minh Khê tưởng rằng Cao Hàn sẽ biết khó mà lui, nhưng ngẫm lại Dung Vũ Ca kia dung nhan hoạ thuỷ, chút hy vọng cũng tiêu tan. Hoàng thượng là nam nhân, mà nam nhân vốn đều háo sắc, đến như người anh minh như Cao Hàn cũng không ngoại lệ mà động tà tâm. Huống hồ Dung Vũ Ca kia dung nhan hoạ thuỷ vốn là trời sinh, nam nhân làm sao thoát khỏi được nàng?

“Hoàng thượng…?” Vệ Minh Khê làm như không nghe thấy mà hỏi lại, làm cho Cao Hàn thiếu chút nữa không kiềm được đỏ mặt.

Kỳ thật Cao Hàn bất quá mới có ba mươi tám tuổi, đang độ tráng niên, Dung Vũ Ca cũng chỉ mới mười tám. Tuy có nhiều người còn nhỏ tuổi hơn Dung Vũ Ca đã làm thê thiếp, nhưng riêng Dung Vũ Ca thì không được, trong lòng Vệ Minh Khê kiên quyết không đồng ý.

Một nữ nhân, nếu chỉ có mỹ mạo nhưng không có tài trí, sẽ không có gì quá nguy hại. Nhưng một mỹ nhân chẳng những có tuyệt thế dung nhan, còn có gia thế hùng hậu, thì đó thực sự là tai hoạ. Chỉ cần mỗi dung nhan của Dung Vũ Ca thôi cũng đã đủ làm cho hậu cung ba ngàn giai lệ ảm đạm thất sắc rồi.

Mẫu thân Dung Vũ Ca là Vũ Dương công chúa, cũng là đại công chúa, thân là tỷ tỷ của Hoàng thượng, phụ thân là Dung đại tướng quân tay cầm trọng binh, từ nhỏ được Hoàng đế hết mực sủng ái. Nói ngàn vạn sủng ái quay quanh nàng cũng không có gì quá đáng, hào quang thậm chí vượt qua cả nhi nữ của Hoàng đế.

“Hoàng thượng sao không nói sớm, chuyện này thật khó…” Vẻ mặt Vệ Minh Khê ra chiều khó xử.

“Làm sao bây giờ?”

Cao Hàn thấy vẻ mặt Hoàng hậu khó xử, hiểu rõ nàng phản ứng như vậy là thật, nhưng hắn vẫn cố chấp muốn cứu vãn tình thế, hậu cung nạp phi, Hoàng hậu thường không ngăn trở, duy mỗi lần này Hoàng hậu xem ra không thể nào đồng ý.

“Hoàng thượng, Thái tử muốn nạp Tiểu quận chúa làm thê tử, ngày hôm trước ta đã nói với Dung đại tướng quân, hắn vô cùng vui sướng đã đáp ứng rồi, còn nói trở về sẽ chuẩn bị hỉ sự, chắc chắn để cho nhi nữ đạt vô tận phong quang”

Cao Hàn nghe xong thì trong lòng vô cùng phẫn nộ. Thái tử làm sao xứng với Vũ Ca? Cao Hàn tự phụ trong thiên hạ, không ai có thể xứng với quý nhân vàng ngọc hơn mình, nhưng việc Thái tử muốn nạp Vũ Ca làm Thái tử phi đã lan truyền ra ngoài, mình nếu cứ cứng rắn nạp Vũ Ca làm phi, chẳng phải mình là hôn quân đoạt thê của nhi tử sao?

Cao Hàn tuy háo sắc nhưng không ngu ngốc, không thể làm gì khác hơn là quên đi ý nghĩ này, nhưng giờ phút này trong tâm đối với Hoàng hậu không thể tránh khỏi có vài phần oán ý. Sao lần này Hoàng hậu không để ý một chút nào đến tâm ý của trẫm?

“Hoàng hậu không đồng ý, lẽ ra nên nói trước với trẫm, bây giờ tiền trảm hậu tấu, trẫm cũng không làm gì được nữa!”

Cao Hàn dù cho tu dưỡng cao cũng nhịn không được nói vài câu oán giận. Vệ Minh Khê biết hắn đã thỏa hiệp, bất quá đối với nàng vẫn còn có chút oán giận mà thôi. Thế nhưng nàng vẫn có biện pháp làm cho Hoàng thượng không giận được mình.

“Hoàng thượng, cũng thật oan uổng cho thần thiếp, thần thiếp thật sự không biết. Hay là như vậy đi, chuyện này để cho Tiểu quận chúa quyết định, nếu nàng chọn làm Hoàng quý phi, sẽ không xảy ra chuyện Hoàng thượng đoạt thê tử của Thái tử, nhưng nếu Tiểu quận chúa chọn làm Thái tử phi, Hoàng thượng cũng không thể trách ta được?” Vệ Minh Khê nói, chứng minh mình không phải cố ý làm khó hắn.

Cao Hàn vừa nghe vẫn còn có hy vọng, trong lòng cảm thấy vui vẻ. Xem ra Hoàng hậu cũng không phải cố ý ngăn cản, nếu để cho Vũ Ca chọn, tất sẽ còn một nửa hy vọng. Nhớ tới trước đó vài ngày Vũ Ca nắm tay mình, nói thích Hoàng đế cữu cữu nhất. Dáng vẻ Vũ Ca sùng bái mình như thế, chắc chắn sẽ không từ chối!?

“Tốt, Hoàng hậu, nàng mau thay trẫm hỏi thử ý tứ Vũ Ca đi, trẫm cũng thật là, sao lại quên mất điểm mấu chốt này. Vũ Ca nếu có cùng ý với trẫm, cũng là lưỡng tình tương duyệt, nếu Vũ Ca chỉ coi trẫm như cữu cữu, trẫm từ nay về sau sẽ làm tròn nghĩa vụ cữu cữu, không còn ý gì khác nữa, Hoàng hậu nàng cảm thấy lời trẫm nói đúng không?”

Để cho Vệ Minh Khê đến hỏi ý Dung Vũ Ca, xem ra cũng là Cao Hàn nhất thời cao hứng thôi.

Trên thực tế, nếu Dung Vũ Ca không đáp ứng, cho dù Cao Hàn thích bao nhiêu, Dung Trực thương nữ nhi cũng sẽ không đáp ứng, mà Cao Hàn cũng không dám cường nạp Dung Vũ Ca. Đại công chúa Vũ Dương đối với việc năm đó Cao Hàn đăng cơ có công, Dung Trực lại tay cầm trọng binh, Cao Hàn cũng phải kiêng kị ba phần. Bao gồm luôn cả Cao Hàn, những người này luôn yêu chiều Dung Vũ Ca, muốn gì được nấy, nên mới có thể dưỡng ra một Dung Vũ Ca kiêu căng càn rỡ náo loạn thiên hạ , chính vì thế ý nguyện của Dung Vũ Ca mới có chút mấu chốt trong chuyện này.

“Hoàng thượng anh minh.”

Vệ Minh Khê cười gật đầu, Hoàng thượng thích ai, nàng đều chiều theo ý tứ Hoàng thượng, nhưng tuyệt đối không thể là Dung Vũ Ca.

***

“Hoàng hậu cữu mẫu triệu ta tiến cung, Vũ Ca rất vui vẻ.”

Dung Vũ Ca cười rạng rỡ, kia dung mạo khuynh quốc khuynh thành, làm cho Vệ Minh Khê thiếu chút nữa cũng thất thần, quả nhiên là họa thủy yêu nghiệt, khó trách Cao Hàn ngay cả lễ nghi liêm sỉ cũng không để ý, muốn nạp tiểu điệt của mình làm phi.

Dung Vũ Ca ra vẻ thân thiết ôm lấy cánh tay Vệ Minh Khê, nhưng Hoàng hậu lại nhẹ nhàng rút tay ra, nàng chịu không nổi việc Dung Vũ Ca thân thiết với mình. Cũng kỳ quái, Vệ Minh Khê tự nhận nàng đối với người khác ít khi nào có phản cảm mãnh liệt, nhưng duy nhất đối với Dung Vũ Ca lại không thể nào ưa nổi.

Dung Vũ Ca thấy mình bị nàng tránh né, buồn rầu cúi mặt xuống. Đâu phải với ai mình cũng có thể thân thiết, nhưng hễ đã muốn thì không người nào chống đỡ được sức quyến rũ này. Duy chỉ có Vệ Minh Khê là không thích.

“Mấy ngày không thấy Tiểu quận chúa, trông càng ngày càng xinh đẹp!”

Những lời ca ngợi này, Dung Vũ Ca sớm đã nghe nhiều, nghe đến mức phát chán, nhưng lời này do Vệ Minh Khê nói ra thì nàng lại vẫn cảm thấy thích thú, bởi vì nàng biết Vệ Minh Khê chưa bao giờ dùng tới nửa con mắt mà xem mình.

Người khác nhìn Vệ Minh Khê, chỉ thấy nàng thật cao quý tao nhã, nhàn tĩnh đoan trang, bình dị gần gũi, chỉ có Dung Vũ Ca cảm thấy đó đều là biểu hiện giả dối. Vệ Minh Khê hiền lương thục đức, sau lưng nhất định không muốn người nào biết bộ mặt khác của nàng. Dung Vũ Ca nhìn ngũ quan thanh nhã của Vệ Minh Khê, suy nghĩ lơ đãng, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần.

“Nghe quá nhiều lời ca ngợi như thế rồi, nên giờ cảm thấy sao quá tầm thường.” Dung Vũ Ca cười nói, Hoàng hậu quả thực tốt tính, nói như thế mà nàng không giận chút nào.

Cũng chỉ có Dung Vũ Ca mới dám nói lời Hoàng hậu ca ngợi nghe tầm thường thôi. Vậy mà vừa rồi còn ra vẻ thân thiết, Vệ Minh Khê cười lạnh, nhưng nàng cũng không làm mặt giận, ngược lại nở nụ cười nhu hòa với Dung Vũ Ca, tựa hồ Dung Vũ Ca là đứa nhỏ điêu ngoa bốc đồng, còn mình là trưởng bối khoan dung.

“Bản cung hôm nay có một chuyện muốn cho Tiểu quận chúa lựa chọn.” Vệ Minh Khê vẫn giữ giọng điệu ôn hòa và tư thái vốn có của một Hoàng hậu.

“Chuyện gì thế?” Dung Vũ Ca biết rõ còn cố hỏi.

“Ngươi muốn làm Quý phi hay Thái tử phi?” Vệ Minh Khê hỏi.

“Hoàng hậu nương nương hy vọng ta làm Hoàng quý phi hay Thái tử phi?”

Vệ Minh Khê nhìn không rõ cảm xúc của Dung Vũ Ca, nàng vẫn duy trì nhìn thẳng vào mình.

“Hoàng quý phi cũng chỉ có thể là Hoàng quý phi, mà Thái tử phi sau này lại sẽ là Hoàng hậu của cả một quốc gia, Vũ Ca là hài tử thông minh, ắt hẳn nên biết lựa chọn thế nào .” Vệ Minh Khê uyển chuyển cho thấy lập trường.

Lần đầu tiên được nàng kêu khuê danh mình, làm cho Dung Vũ Ca có chút kinh ngạc.

“Nhưng người ta rất thích Hoàng đế cữu cữu, Thái tử biểu đệ còn quá nhỏ.” Dung Vũ Ca cười nói.

“Vậy ngươi chọn làm Hoàng quý phi?”

Vệ Minh Khê hỏi ngược lại, nàng không tin một chức danh Quý phi có thể dễ dàng thỏa mãn yêu sách của Dung Vũ Ca.

“Hoàng quý phi, cũng không chính xác là điều ta muốn, nếu ta làm tốt, nói không chừng ngày sau còn có thể ngồi vào vị trí của tỷ tỷ ……”

Dung Vũ Ca tới gần Vệ Minh Khê, một tiếng tỷ tỷ hai tiếng tỷ tỷ kêu rất thân thiết, giọng điệu càn rỡ làm cho tay chân Vệ Minh Khê lông tơ dựng đứng, cố giấu tia không vui trong đáy mắt.

Tuổi còn nhỏ đã không biết liêm sỉ, còn chưa lên làm Hoàng quý phi, đã xưng hô tỷ tỷ với mình, thật là càn rỡ. Còn dám trước mặt mình tuyên bố muốn lấy chức danh này, nàng thật muốn nhìn xem Dung Vũ Ca này rốt cuộc có bao nhiêu khả năng, nhưng bề ngoài Vệ Minh Khê lại vẫn nhất nhất giữ vẻ tươi cười.

“Rất tốt!” Vệ Minh Khê mỉm cười phun ra hai chữ, mắt nhìn Dung Vũ Ca có chút u lãnh, cai quản lục cung hai mươi năm, Vệ Minh Khê tuyệt đối không thể chỉ nhờ bề ngoài biểu hiện như vậy mà cho rằng nàng hiền lương vô hại.

“Hoàng hậu nương nương đùa vui quá, ta không tiếp nổi đâu. Hoàng thượng dù sao vẫn là cữu cữu của Vũ Ca, trưởng bối mãi là trưởng bối, Thái tử biểu đệ lớn lên giống Hoàng hậu y như đúc, thêm vài năm nữa sẽ không kém bao nhiêu so với cữu cữu, ta tất nhiên phải làm Thái tử phi.”

Dung Vũ Ca một phen vừa rồi càn rỡ, bây giờ giọng điệu lại kính cẩn nghe theo, làm như vừa rồi nàng thật sự chỉ là đùa vui bình thường.

Trên đời này, người có quyền chọn lựa làm Thái tử phi hay làm Quý phi, chắc cũng chỉ có Dung Vũ Ca, nhưng Vệ Minh Khê hoàn toàn xem nhẹ trọng lượng lời nói này của Dung Vũ Ca.

“Ngươi suy nghĩ kỹ chưa?” Vệ Minh Khê hỏi, giọng điệu không lạnh không nóng.

“Mẫu hậu, nhi thần quyết định rồi.”

Dung Vũ Ca lại nắm lấy tay Vệ Minh Khê, mà Vệ Minh Khê vốn không biết hành động thân thiết này hoàn toàn xuất phát từ thực tâm nàng.

Vệ Minh Khê nhẹ nhàng rút tay về, nàng biết vì sao mình chán ghét Dung Vũ Ca như thế, quá mức làm càn, còn chưa thành thân đã kêu mình là mẫu hậu, ai là mẫu hậu của nàng? Nếu có thể, Vệ Minh Khê cũng không hy vọng có Dung Vũ Ca xuất hiện, làm cho ngay cả mình cũng nhìn không thấu nàng.

Nhưng nàng biết, lựa chọn Vũ Ca là quyết định đúng đắn, Thái tử tính tình khiếp nhược, không đủ để đảm đương đại nghiệp. Nếu Dung Vũ Ca làm Quí phi, một mai khi sinh hoàng tử thì với gia thế cường đại của nàng, so với Vệ gia càng hùng hậu hơn, nhất định sẽ sinh ra uy hiếp đối với Hiên nhi. Ngược lại nếu Dung Vũ Ca là Thái tử phi, vị trí Thái tử của Hiên nhi sẽ vững chắc như núi.

Mặc dù trong lòng Vệ Minh Khê không thích Dung Vũ Ca làm con dâu, nhưng bởi vì Dung Vũ Ca có bối cảnh cường đại nên Vệ Minh Khê đành nhượng bộ vài phần. Ngoài ra, thật sự Thái tử rất thích Dung Vũ Ca, nếu Thái tử thích, nàng sẽ thay hắn đạt được, tuy rằng có vẻ như Dung Vũ Ca không thích Thái tử.

“Cũng tốt, nếu quyết định như thế thì nên cho Hoàng thượng biết, Hoàng thượng thông qua rồi ta sẽ hạ ý chỉ.”

Giọng nói Vệ Minh Khê vẫn lạnh nhạt như trước, nghe không ra chút vui sướng nào, nụ cười hòa ái như cũ. U lãnh vừa rồi trong mắt, tựa hồ chỉ là Dung Vũ Ca nhìn nhầm thôi. Nhưng Dung Vũ Ca không cho rằng đó là ảo giác, nếu như mình vẫn cứng rắn chọn làm Hoàng phi, sợ là Vệ Minh Khê sẽ không dung tha cho mình, mà mình cũng không hy vọng chọc giận nàng.

“Đương nhiên.” Dung Vũ Ca cười gật gật đầu.

“Không còn việc gì nữa, Tiểu quận chúa lui ra đi.”Vệ Minh Khê tỏ ý bảo Dung Vũ Ca có thể lui rồi.

“Ta hy vọng lần sau mẫu hậu có thể gọi ta là Vũ Ca, Tiểu quận chúa nghe thật là xa lạ, dù sao ngày sau chúng ta cũng là người một nhà.”

Dung Vũ Ca nhìn Vệ Minh Khê nở nụ cười, sau đó thi lễ lui xuống, hoàn toàn không còn chút càn rỡ nào như vừa rồi.

Vệ Minh Khê khẽ thở dài, Dung Vũ Ca là phượng hoàng hoang dã, sợ là Thái tử khó có thể thuần phục

Dung Vũ Ca ra khỏi cung liền xoay người nhìn về phía cung điện đỏ thẫm, lộ ra biểu tình tựa tiếu phi tiếu (cười như không cười). Vệ Hoàng hậu, cao cao tại thượng làm cho người ta khó có thể tiếp cận nàng, dùng sự tươi cười ôn hòa đem tất cả mọi người luôn phòng bị ở một khoảng cách nhất định.

Dung Vũ Ca thu hồi tầm mắt, nhìn những ngón tay thon dài thanh mảnh của mình, đưa lên chóp mũi hít sâu một hơi, không có bất kỳ hương thơm nào được lưu lại. Chỉ nắm lấy tay Vệ Minh Khê có một lát thời gian, tự nhiên không thể lưu lại dư hương…

Dung Vũ Ca giơ tay nhấc chân trong lúc đó, đều là thiên hạ mỹ nhất độc dược.

Thời gian đó, ngoài cung có câu hát rằng: Minh Khê Minh Khê, minh nhược thanh khê; Vũ Ca Vũ Ca, thiên hạ tuyệt ca.

Hoàng hậu hiền minh cùng Dung Vũ Ca mỹ mạo đều nổi danh như nhau.

——————–o0o—————–


À từ nay quy định luôn.

Từ "đích" có thể hiểu là đến,chính là,đúng...Tùy theo ngữ cảnh mà hiểu .
Từ "liễu":cử chỉ,trạng thái của mắt,nói chung là chỉ ánh mắt.

Trong truyện có một số từ tiếng hán chưa được dịch,nên các bạn đọc thông cảm,có từ nào không hiểu thì cứ hỏi Hikru,Ru sẽ giải đáp cho,vì ru cũng bận học nhiều lắm nên không có thời gian dịch.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Vệ Thanh Y, amexpieg
Có bài mới 16.04.2016, 23:42
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Bách Hợp] Cung Khuynh - Minh Dã - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2 : Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri*


*Non có cây nhưng cây lại có cành, lòng yêu người nhưng người lại chẳng hay

Dung Vũ Ca chưa hồi phủ mà trực tiếp tìm tới Cao Hàn.

“Hoàng đế cữu cữu!”

Dáng vẻ Dung Vũ Ca tươi cười long lanh như nắng sớm, thanh âm dễ nghe trong sáng của nàng truyền thẳng vào ngự thư phòng mang theo chút ngây thơ hồn nhiên hoạt bát.

Nếu như là người khác dám ở ngự thư phòng huyên náo ồn ào, nhất định sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc. Thế nhưng người nọ lại là Dung Vũ Ca, là người từ bé đã được mình thương yêu như chính nữ nhi của mình, Cao Hàn không những không giận, trái lại biểu tình đầy cưng chiều tươi vui.

“Vũ Ca tới tìm cữu cữu, nói xem, lại có chuyện ly kỳ gì? Hay là Vũ Ca vừa ý cái gì, cữu cữu đều có thể giúp ngươi toại nguyện.”

Cao Hàn vốn muốn kéo Dung Vũ Ca ngồi lên đùi mình, đây là thói quen của hắn khi nàng vẫn còn ấu thơ, mãi cho đến sau này y cũng không sửa được, thế nhưng lần này lại bị Dung Vũ Ca nhẹ nhàng tránh được.

“Hoàng đế cữu cữu quả nhiên yêu thương Vũ Ca nhất, ta muốn cái gì cũng được sao?”

Dung Vũ Ca vừa nói vừa nở nụ cười khuynh quốc khuynh thành, làm cho Cao Hàn không thể dời mắt. Nếu không phải vì dung mạo tuyệt sắc này, Cao Hàn cũng không có ý niệm tà tâm kia. Nhưng ngoài điều này ra, thực sự Cao Hàn đã đem lòng thương yêu Dung Vũ Ca từ bé.

“Đương nhiên rồi, trẫm là Hoàng đế, quân vô hí ngôn.” Trong thiên hạ này, chỉ cần là lời Vũ Ca nói ra, hắn sẽ dùng hết sức để làm nàng vui lòng.

“Ta muốn làm Thái tử phi, gả cho Thái tử biểu đệ.”

Dung Vũ Ca giọng điệu ngây thơ nói, nàng trong mắt Cao Hàn vẫn mãi là hình tượng như vậy, hồn nhiên ngây thơ, khiến người khác luôn phải nuông chiều. Ngữ khí nàng thật đáng yêu, hơn nữa lời đó còn phát ra từ một gương mặt xinh đẹp, yêu thích lại càng tăng thêm vài phần.

“Thái tử phi?”

Cao Hàn cả kinh, Vũ Ca gả cho Thái tử ư, Vũ Ca không phải luôn xem thường Thái tử sao? Vì sao chỉ trong chớp mắt nàng lại muốn gả cho Thái tử, chẳng lẽ bấy lâu nay mình hiểu sai tâm ý của nàng sao?

“Hoàng hậu đã nói với ngươi điều gì?”

Cao Hàn hỏi, sợ rằng Hoàng hậu đã giở trò gì ám muội, nhưng ngẫm lại Hoàng hậu vốn không phải người như thế. Nếu Vũ Ca thực sự thích Thái tử, không lẽ hắn lại làm một trưởng bối hèn mọn, không vẹn toàn cho nàng sao? Cao Hàn vẫn muốn giữ lại thể diện của mình, chí ít là giữ vững hình tượng của hắn trong lòng Vũ Ca.

“Hoàng hậu cữu mẫu không nói gì, ta nói với người ta muốn làm Thái tử phi, người liền nói nếu ta muốn, chỉ cần nói với Hoàng thượng là được, Hoàng thượng cữu cữu sao lại kinh ngạc như vậy? Cữu cữu không đồng ý để Vũ Ca làm Thái tử phi sao?” Dung Vũ Ca vẻ mặt khó hiểu hỏi.

“Hoàng hậu còn hỏi ngươi điều gì nữa không?” Cao Hàn giờ phút này chỉ hy vọng Hoàng hậu vẫn chưa kịp hỏi Vũ Ca điều gì khác.

“Còn điều gì khác nữa sao?” Dung Vũ Ca hỏi ngược lại.

“Vũ Ca thật sự muốn làm Thái tử phi?”

Cao Hàn một mặt cảm thấy may mắn vì Dung Vũ Ca còn chưa biết sự tình, nàng sẽ vẫn còn kính trọng bậc trưởng bối này, một mặt lại tiếc nuối không nguôi. Trước mắt mình là mỹ sắc đến nhường này, nhưng sao không thuộc về mình mà lại thuộc về tên Thái tử vô dụng kia?

“Thái tử biểu đệ là người tốt, hơn nữa còn là người kế vị ngôi vua, sau này Vũ Ca có thể làm Hoàng hậu. Hơn nữa biểu đệ lớn lên mỹ mạo giống Hoàng hậu nương nương, Vũ Ca rất yêu mến Hoàng hậu nương nương…”

Dung Vũ Ca vừa cười vừa nói. Những lời này… thực chất đều là lời nói chân thật từ trong lòng nàng.

“Ngươi… thực sự thích Thái tử?”

Cao Hàn nghe Dung Vũ Ca trả lời, nghĩ Vũ Ca còn trẻ dại. Qua hai năm nữa, không chừng nàng lại thay đổi ý định. Kỳ thực lời này nói ra vẫn do sắc tâm của y, dù sao Dung Vũ Ca chỉ mới mười tám tuổi, tại dân gian đa phần nữ tử mười lăm mười sáu tuổi đã lập gia đình, nếu không phải Dung Trực và Vũ Dương công chúa thương tiếc, lẽ ra nàng đã phải gả đi từ hai năm trước.

“Đương nhiên thích, nếu không sao lại bằng lòng gả cho hắn?” Dung Vũ Ca nói như đó là chuyện rất đương nhiên, làm cho Cao Hàn thất vọng nói không nên lời.

“Được rồi, trẫm sẽ yêu cầu Hoàng hậu hạ chỉ. Chỉ cần là Vũ Ca muốn, cữu cữu sẽ thành toàn cho ngươi.”

Cao Hàn nhẫn nhịn cố làm ra vẻ hòa ái tươi cười, chợt ước gì mình là một tên hôn quân, muốn thứ gì đều có thể giành lấy. Thế nhưng cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi, một đời uy danh của y không thể bại vì nữ sắc.

“Cữu cữu, chỉ có người là tốt nhất!”

Dung Vũ Ca lém lỉnh không quên cho Cao Hàn một vài lời tâng bốc.

***

“Mẫu hậu, có phải Vũ Ca thực sự gả cho nhi thần không?”

Thái tử Cao Hiên từ lúc nhận được ý chỉ bắt đầu vội vàng hấp tấp tìm đến Vệ Minh Khê, chỉ sợ thánh chỉ từ trên trời rơi xuống hôm nay chỉ là trò đùa.

“Thái tử không thích Dung Vũ Ca sao?”

Vệ Minh Khê nhìn Thái tử dung mạo có vài phần giống mình, mỉm cười ôn nhu hỏi, giọng điệu mang theo vài phần cưng chiều.

“Thích, dĩ nhiên nhi thần rất thích nàng. Thế nhưng nhi thần sợ là không xứng với Vũ Ca.”

Cao Hiên ngập ngừng nói, nhớ đến phong hoa tuyệt đại biểu tỷ cho tới bây giờ chưa từng để mắt đến mình. Người như vậy nếu thuộc về mình, có lẽ sẽ khiến tất cả nam nhân còn lại đều thất vọng mất. Cao Hiên vẫn không làm sao tin đó là sự thật được.

Vệ Minh Khê nhìn thần sắc Thái tử dè dặt từng li từng tí. Thái tử từ nhỏ tính tình thiện lương mềm yếu, lại không quả quyết. Thế nhưng trong suy nghĩ của người làm mẫu thân, có nhi tử nào không phải là đứa con quý giá nhất do mình rứt ruột sinh ra? Mặc dù Thái tử không có tài gánh vác nghìn dặm giang sơn, nhưng nàng là mẹ, nhất định sẽ tìm cách bảo vệ giang sơn này cho hắn.

“Thái tử lấy Dung Vũ Ca, là do nàng có phúc khí, Thái tử phải tự tin mới đúng. Ngày sau con nối ngôi Hoàng thượng, nàng sẽ là quốc gia chi mẫu. Trừ con ra, ai có thể cho nàng vinh quang như vậy đây?”

Vệ Minh Khê an ủi Cao Hiên, nếu không phải vì gia thế hùng hậu của Dung gia, Vệ Minh Khê căn bản không muốn để Dung Vũ Ca làm con dâu của mình, sợ rằng nhi tử sẽ bị nàng khi dễ ức hiếp.

“Nhưng bản cung cũng cho rằng Vũ Ca không phải chỉ vì điều này mà đồng ý lấy con”

Người như vậy, dù cho là hái sao trên trời cho nàng, sợ là nàng cũng không vừa mắt.

“Vậy là Thái tử không muốn lấy nàng sao?” Vệ Minh Khê khiêu khích hỏi.

“Không phải không phải! Chỉ là con sợ nàng không tự nguyện thôi.”

Cao Hiên gấp gáp biện giải, chỉ sợ Vệ Minh Khê đổi ý thu hồi quyết định đã ban ra. Hắn chỉ là quá mức kinh ngạc mà thôi. Nếu Vũ Ca không tự nguyện thì dù hắn thích đến mấy, cũng sẽ tuyệt đối không ép buộc nàng.

“Thái tử yên tâm, trên đời này làm gì có ai có thể cưỡng bách được Dung Vũ Ca? Nàng ta đương nhiên là tự nguyện rồi.”

Bất quá chỉ là một Dung Vũ Ca mà thôi, Thái tử vì sao lại dè dặt như vậy chứ?

“Thật ư?” Cao Hiên lập tức mừng rỡ như điên, Vũ Ca nàng tự nguyện sao, có khi nào nàng thật sự có vài phần ưa thích mình chăng!?

“Nếu không tin, con cứ trực tiếp đi hỏi nàng.”

Vệ Minh Khê gật đầu nói, nhìn thần sắc Cao Hiên mừng rỡ như vậy, trong lòng Vệ Minh Khê cũng có chút vui vẻ, chỉ mong sao quyết định này là đúng. Thế nhưng Vệ Minh Khê trăm nghìn lần không ngờ tới, chuyện tốt này vốn vì thiên tử mà lo nghĩ nhưng lại là chuyện sai lầm nhất trong đời nàng.

“Mẫu hậu, nhi thần vẫn không thể tin được chuyện này, tựa như trên trời rơi xuống cho nhi thần một cái bánh vậy.”

Cao Hiên bất quá mới mười sáu tuổi, rốt cuộc vẫn còn tính tình trẻ con, nhìn y cười với Vệ Minh Khê, đường nét ngũ quan thanh nhã nhu hoà so với nàng tương tự đến bảy phần.

Vệ Minh Khê khẽ cười, hắn từ lúc lên làm Thái tử, chưa từng có lúc nào vui vẻ phấn chấn đến vậy.

Thấy Thái tử vui mừng, Vệ Minh Khê cũng vui lây, thầm nghĩ quyết định lần này của mình thật đúng đắn. Vệ Minh Khê tuy không phải là người hoàn mỹ, nhưng chí ít với tư cách mẫu thân, nàng cũng có chút cưng chiều hài tử của mình.

“Trong thiên hạ này, mỗi tấc đất mỗi thần dân đều là của con, Thái tử là người kế vị, tương lai là Hoàng đế, sao cứ trông chờ vào chuyện từ trên trời rơi xuống như thế, sao không học cách trị quốc bình thiên hạ? Chỉ vì một cái bánh mà Thái tử đã vui không ngớt như vậy, con cần phải theo phụ vương học cách hướng về giang sơn mới phải . . . Con cũng biết rồi đó, cái bánh này chính là do ta đoạt từ trong miệng phụ vương của con, mẫu thân có thể thay con lấy một vài thứ, cũng không thể thay con lấy được cả đời”. Vệ Minh Khê giáo huấn nhi tử.

“Mẫu hậu, nhi thần thật ra đã rất chăm chỉ rồi, thế nhưng việc chính sự, phụ vương lúc nào cũng không hài lòng, phụ vương mỗi ngày khen Cao Tuấn thông minh nhạy bén, vậy thì người dứt khoát cứ lập Cao Tuấn làm Thái tử đi, ta cũng đâu cần cái chức Thái tử này đâu!”

Cao Hiên nói lẫy, hắn biết mình không phải là một hài tử thông minh, nhưng hắn thực sự đã rất tận lực rồi, bất luận hắn nỗ lực thế nào, hắn vẫn không được nhìn nhận. Hắn làm thế nào cũng không có ba phần anh minh của phụ vương, ba phần thông tuệ của mẫu hậu, nghĩ tới đây Cao Hiên có phần uể oải, chính sự làm cho hắn đau đầu.

“Cao Hiên, lời này của con ngàn lần tuyệt đối không được nói trước mặt phụ vương, Cao Tuấn tuy rằng thông minh nhưng lòng dạ hẹp hòi, phụ vương con khen hắn thông minh, bất quá là khích con mà thôi, y sẽ không đem đế vị truyền cho hắn. Hơn nữa nếu Cao Tuấn đăng cơ, hắn sẽ buông tha cho con và mẫu hậu sao? Chỉ có con làm Hoàng đế, chúng ta mới có thể an toàn nhất, con có còn muốn tặng ngôi vị này cho nhị hoàng tử không?”

Thiên hạ ai không ước ao được làm Thái tử, dưới một người trên vạn người. Ngay cả nhị hoàng tử Cao Tuấn, thấy Thái tử vẫn phải hành lễ.

“Con đương nhiên không dám nói trước mặt phụ vương, mẫu hậu không cần lo lắng, con chỉ dám càu nhàu ở trước mặt người mà thôi.”

Cao Hiên cho dù trong lòng có một vạn lần không muốn, hắn cũng biết mình không thể nói lung tung, hơn nữa nếu ai đó thuận tiện nghe được, nhất định sẽ khinh thường mình, nhất là tên Cao Tuấn ấy.

“Không phải còn có mẫu hậu trợ giúp con sao? Cho dù Hiên nhi không làm được, bản cung cũng sẽ thay con tìm một nhóm lương thần giúp đỡ. Chỉ là bây giờ còn chưa đến lúc đó, Hoàng thượng vẫn còn tráng niên, nếu chúng ta hình thành phe đảng của Thái tử, sẽ khiến Hoàng thượng cảm thấy bị uy hiếp. Nhị hoàng tử Cao Tuấn càng bộc lộ tài năng, Hoàng thượng tuy không thể không khen, thế nhưng trong lòng tuyệt đối không thích, huống chi trưởng tử vẫn còn ở nơi này, Cao Tuấn căn bản không thể nào uy hiếp con. Một thứ tử sao có dũng khí khi dễ trưởng tử? Nếu không phải vì khích lệ Thái tử, làm sao có thể lưu hắn lại đến tận bây giờ?”

Vệ Minh Khê tự nhận mình không phải người độc ác, nhưng nếu có người uy hiếp, nàng sẽ không mềm lòng mà tha cho hắn. Gả cho Cao Hàn từ năm mười hai tuổi, đến bây giờ nàng vẫn là Hoàng hậu, chỉ huy hậu cung hai mươi năm nhưng mảy may không suy chuyển, nếu chỉ dựa vào hiền lành đức hạnh thì thực sự không đủ.

“May mà còn có mẫu hậu giúp con, nếu không con cũng không biết làm thế nào cho phải.” Trong lòng Cao Hiên, mẫu hậu của mình không hề thua kém sự lợi hại của phụ vương, chuyện chính sự nào rắc rối, chỉ cần mời mẫu hậu chỉ điểm, mọi thứ sẽ được an bài thoả đáng. Nhưng dù sao hậu cung vốn không được tham gia vào chính sự, hắn cũng không dám mọi chuyện đều làm phiền mẫu hậu của mình, chỉ sợ nếu có người biết sẽ đem đến phiền phức cho người. Cao Hiên dù sao cũng là một hài tử hiếu thuận, đối với gia đình đế vương, thực sự khó có được một phẩm chất như vầy.

“Thái tử không cần quá bó buộc bản thân.” Thái tử không phải là không chăm chỉ, nếu quá bức ép y, chỉ sợ kết quả hoàn toàn ngược lại.

“Nhi thần hiểu rõ rồi, nếu không còn chuyện gì cái khác, thần nhi xin cáo lui.” Cao Hiên rất muốn đi gặp Dung Vũ Ca, hiển nhiên không muốn cùng mẫu thân ở đây thêm phút giây nào nữa.

“Ừm.” Vệ Minh Khê gật đầu.

Cao Hiên được cho phép liền bước nhanh ra ngoài, không che giấu nổi sự nóng ruột trong lòng. Vệ Minh Khê lắc đầu, đem tâm tình hết thảy đều đặt ở trên mặt, Thái tử suy cho cùng vẫn chưa làm nên trò trống gì.

Người ta đều nói nữ nhi hướng ngoại, xem ra nam nhân cũng không tránh khỏi, Dung Vũ Ca thật có sức quyến rũ phi phàm, để cho phụ tử bọn họ đều vì ngươi thần hồn điên đảo, Vệ Minh Khê nghĩ đến những lời nói càn rỡ của Dung Vũ Ca thì khẽ nhíu mày.

***

Bởi vì khí trời gần đây quá nóng, Dung Vũ Ca sớm đã cởi bỏ đôi hài, nô đùa hai chân trong hồ nước. Dung Vũ Ca một thân bạch y như tuyết trắng càng tôn thêm làn da trắng nõn nà, dưới ánh nắng dáng vẻ tươi cười so với vầng thái dương ngày hè càng thêm chói mắt, hơn nữa, sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, ngoái đầu nhìn lại, vạn người không ai hơn được.

“Vũ Ca, nàng thực sự muốn gả cho ta sao?” Cao Hiên vẫn không thể tin được, hưng phấn hỏi.

“Đúng vậy.” So với sự hớn hở của Cao Hiên, Dung Vũ Ca có phần lạnh nhạt, thậm chí không muốn hồi đáp.

Cao Hiên vốn muốn hỏi Dung Vũ Ca có thích mình hay không, thế nhưng nhìn thấy dung nhan nàng lạnh lùng như thế, lời định nói ra chỉ biết nuốt vào, đành chuyển qua chuyện khác.

“Vì sao vậy?” Cao Hiên cảm thấy giống như mình tự mình đa tình. Vũ Ca như vậy, sao lại thích mình được chứ?

“Bởi vì gương mặt của ngươi.” Dung Vũ Ca nhìn về phía Cao Hiên, ánh mắt đột nhiên ấm áp lên rất nhiều, khiến Cao Hiên mới vừa đau buồn do thái độ u lãnh của nàng, giờ lập tức ấm lòng.

“Gương mặt ta thế nào?” Cao Hiên một điểm cũng không thích mặt mình, quá mức thanh tú, không có chút uy nghiêm nào, không bằng phụ hoàng và Cao Tuấn đều lạnh lùng nghiêm nghị. Kỳ thực Cao Tuấn càng lớn càng giống phụ vương, còn mình lớn lên lại giống mẫu hậu.

“Rất đẹp, ta rất thích.” Dung Vũ Ca nhéo một cái lên mặt Cao Hiên, sau đó chọc ghẹo cười nói. Trước mắt nàng là gương mặt này đây, thử hỏi nàng làm sao có thể lạnh nhạt được!? Những lời này thật sự… đều xuất phát từ chân tâm của nàng.

Cao Hiên đột nhiên tự hỏi chính mình phải chăng đã có được cả thiên hạ rồi, bởi vì trên đời này hết thảy không gì có thể so với dáng vẻ tươi cười này của nàng, bất luận là tạp chất nào rồi cũng sẽ tiêu tan.

Dung Vũ Ca là như vậy, vĩnh viễn hỉ nộ vô thường, phút trước có thể đối với ngươi lãnh tựa băng sương, phút sau liền nhiệt tình không gì sánh được, tất cả đều do tâm tình của nàng quyết định, thế nhưng vô luận như thế nào, ngươi đều không thể trút giận với nàng, chỉ cần nàng đối với ngươi lộ ra dáng vẻ tươi cười thì cái gì cũng có thể cho qua.

Cao Hiên chợt cảm thấy may mắn vì tướng mạo của mình, dù gì nó cũng làm cho Dung Vũ Ca thích thú.

Dung Vũ Ca nhìn Cao Hiên, nhưng tâm hồn nàng đã bay đến tận phương nào, thật giống như đúc, nhưng dù giống đến thế nào, hắn cũng không phải là nàng.

Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri*

(Non có cây nhưng cây lại có cành, lòng yêu người nhưng người lại chẳng hay)

Dung Vũ Ca nhìn gương mặt Cao Hiên, sầu càng thêm sầu.

Cao Hiên không thể hiểu được Vũ Ca, nàng đang suy nghĩ cái gì, vì sao phút trước còn vui vẻ, vậy mà rời đi một khắc nàng lại trở nên u sầu!?

—————-o0o—————-

* Sơn hữu mộc hề mộc hữu chi, tâm duyệt quân hề quân bất tri: trích trong bài Việt nhân ca của Ngạc Quân Tử Tích ( lời Hán được lấy làm ca khúc chính trong phim Dạ Yến)


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hoài Thuu, Leslie Juan, nguyễn hằng123, Ngô Yến và 36 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.