Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 

Tình yêu và nước mắt

 
Có bài mới 13.11.2017, 15:48
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 17.02.2016, 20:42
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1863
Được thanks: 3389 lần
Điểm: 9.4
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10
Bình yên nhất là không yêu đơn phương

Dẫu chúng ta vẫn có thể tự an ủi bản thân rằng yêu đúng là điều kì diệu, yêu sai là tuổi trẻ, và yêu đơn phương đôi khi lại là điều sai trái, nhưng có ai thất bại sau một mối tình mà cảm thấy vui vẻ hay bình yên được?
Trên đời này có nhiều kiểu tình yêu, nhưng có lẽ đớn đau và âm ỉ nhất là một cuộc tình đơn phương. Đơn phương là khi ta đem lòng đi yêu đương một người, cuối cùng người đó hoặc là không thích ta, hoặc là cũng như ta, đem lòng đi yêu đương một người khác. Dù kết quả có ra sao, đối với một cuộc tình đơn phương, thì đó đều là những cảm xúc vụn vỡ và đau đớn.

Thích một người là cảm xúc thuần túy phát sinh từ đáy lòng ta, khi nhìn thấy một người và dường như kể từ đó về sau, trong thế giới của ta chỉ còn tồn tại một người. Thế nhưng đơn phương một người sẽ khiến ta rất buồn rầu. Đối với những ai muốn bình yên, thì đơn phương dường như là một điều gì đó rất đáng sợ. Cho nên những tình cảm mà ngay từ đầu đã biết là không thể nào cho ra kết quả như ý, chúng ta hãy tìm cách dừng lại.

Hãy hạn chế theo dõi người đó, hạn chế nói chuyện với người đó, hạn chế quan sát xem có những chuyện gì đang xảy ra xung quanh cuộc sống của người đó. Mọi chuyện nghe có vẻ khó khăn, nhưng sự thật là thời gian có đủ khả năng làm phai mờ tất cả. Chỉ cần một thời gian, bạn sẽ thực sự không còn phải bận lòng nhiều về người đó nữa.

Có những cuộc tình sẽ đem lại kết quả tốt, như sau bao năm tháng lặng thầm, rốt cuộc cũng có một ngày người đó đưa bàn tay của họ ra nhìn về phía bạn. Vậy là mối tình đơn phương kết thúc để một mối tình song phương bắt đầu. Dù là thế, tận sau này khi nghĩ lại về khoảng thời gian thích đơn phương một người, có giây phút nào mà bạn không bận lòng, lo lắng hay đớn đau, phải không?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 19.07.2018, 22:00
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10
  

Khi em yêu một người ở xa
Vài trăm kilômet đâu có là gì phải không anh? Âu cũng chỉ là những cách xa về địa lý. Chỉ cần trái tim anh và em hướng về nhau, thì khoảng cách ấy đâu có nghĩa lý gì. Em sẽ vẫn yêu, mãi yêu và giữ gìn tình yêu ấy.

***.

Đã có lần em nức nở khóc vì nhớ anh. Em thấy mình thật tội nghiệp khi yêu anh mà không thể được gặp anh một lần. Anh vẫn luôn dặn em phải tin tưởng anh, rằng anh luôn chân thành và yêu em thực sự. Nhưng anh biết không, khoảng cách địa lý đã nhiều lần làm em bực dọc, làm em nản chí muốn mình buông tay. Nếu không nhờ con tim em ngày đêm vẫn thổn thức vì nhớ, vì yêu anh thì có lẽ em đã là kẻ thất bại trong cuộc yêu xa.

Yêu xa.

Đã có lần giận dỗi em im lặng, để cho anh biết cảm giác lo lắng và chờ đợi đáng thương tới mức nào, nhưng rồi cũng thua cuộc mà nói trò chuyện như chưa có gì, nỗi nhớ và tình yêu thương đã rũ bỏ tât cả . Những lần hò hẹn của anh và em, không phải là những buổi chiều cafe đầy nắng, không phải là những tối đi dạo giữa phố phường tấp nập. Đơn giản chỉ là những cuộc điện thoại kéo dài cả hơn tiếng, là những tin nhắn đến mỗi buổi tối, là những lần online quên cả giờ giấc. Nếu không nhờ những xúc cảm mãnh liệt em có thì chắc có lẽ không ít lần em đành lòng từ bỏ cuộc yêu xa.

Khi yêu một người ở xa, em cũng ghen lắm với những đứa bạn hàng ngày vẫn cùng người yêu hò hẹn. Nhiều lúc trẻ con, em ghen cả với gió vì gió được quấn quýt bên anh. Nhưng tình yêu trong xa cách ấy cũng thật diệu kỳ, em cảm nhận được trong gió có tiếng anh cười, có lời anh nói và cả những ấm áp từ anh.

Khi yêu một người ở xa, em tủi thân lắm những khi cần một bờ vai để nương tựa, những khi cần một bàn tay để lau nước mắt. Những người đi về trên đường nhỏ, có đôi lần họ nhìn em trong bộ dạng nước mắt giàn giụa, bật khóc vì ngóng trông anh. Nhưng tình yêu trong mong mỏi ấy cũng thật lạ lùng, nó khiến em hiểu thêm ý nghĩa của những phút đợi chờ, biết trân trọng thêm những lần được gần kề bên anh, dù khoảng cách là rất xa.

Khi em yêu một người ở xa, cuộc sống vắng anh dạy em phải mạnh mẽ, phải bản lĩnh để vượt qua tình cảm từ những người đến sau. Lẽ ra em không nên trách giận, không nên nhõng nhẽo như thế phải không anh? Vì chắc chắn anh cũng có những cảm xúc giống em. Nếu so sánh chuyện tình yêu của em với nhiều cô gái khác, chẳng phải em vẫn còn may mắn đấy sao. Vì em còn có một người để chờ đợi, còn có một tình yêu để hy vọng.

Yêu xa.

Em tự tiếp sức trái tim mình bằng sự lạc quan, niềm tin và chia sẻ.

Trái tim em vẫn gọi tên anh mỗi lúc buồn, vui, hờn, giận. Mỗi đêm, nó thổn thức vì nhớ anh, em lại giữ chặt lồng ngực cho những nhịp đập thôi bồi hồi.

Vài trăm kilômet đâu có là gì phải không anh? Âu cũng chỉ là những cách xa về địa lý. Chỉ cần trái tim anh và em hướng về nhau, thì khoảng cách ấy đâu có nghĩa lý gì. Em sẽ vẫn yêu, mãi yêu và giữ gìn tình yêu ấy.

Yêu xa.

Nhưng hai con tim vẫn luôn thật gần...




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 03.08.2018, 20:50
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10
  
Mục: Trải nghiệm yêu
Một tình yêu đúng nghĩa

Tình yêu - không phải thước đo đong đếm của giàu sang, của vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài, của lời ca tụng mọi người xung quanh. Mà đơn giản, tình yêu là sự đồng điệu về tâm hồn, là nỗi nhớ về nhau mỗi lúc cách xa.

Có rất nhiều điều để nói về tình yêu, và với mỗi chúng ta sẽ có mỗi cách yêu khác nhau.

***

mot-tinh-yeu-dung-nghia

Tôi đã từng suy nghĩ, khi yêu một ai đó là mình yêu một điều gì đặc biệt ở người đó. Nhưng có lẽ, quan điểm đó của tôi là sai lầm, cái tình cảm yêu đối phương về một điều gì đặc biệt đó thui chỉ là một thứ tình cảm nhất thời, nói đúng hơn là yêu chính bản thân mình hơn. Thứ tình cảm đó không phải dành cho chính nhau, nó cũng chẳng đủ để hi sinh và cho nhau một sự tin tưởng, chỉ cần gặp một tí sóng gió nó sẽ trở về với hư vô. Tôi không phủ nhận đó không phải là yêu, nhưng đó là một sự khởi đầu cho một tình yêu đúng nghĩa, không biến chất, không thoa hóa mùi vị đồng tiền.

Tôi không có quyền chỉ trích cách yêu của người khác, nhưng tôi có quyền nói lên quan điểm và ý kiến của mình. Tình yêu ngày nay có rất nhiều nguyên nhân, nhưng đa số là vị dục vọng của con người: Quyền, tiền, tình dục mà người ta ở bên nhau. Đã không còn có cái thời nhường quyền cho cảm xúc lên ngôi mà bị pha lẫn tạp chất của phía ngoài xã hội, những trân trọng của cảm xúc đầu đời đã không còn được ném trải trên con người hiện đại, đã không còn những rụt rè, e thẹn mỗi lúc nhìn nhau. Cái lợi ích cá nhân khiến cho 2 người xích lại gần nhau trong một hoàn cảnh nào đó, để rồi lại cách xa nhau vì một hoàn cảnh khác.

Hôm nay là người yêu, người ta nói lời yêu thương bạn, che chở bạn trước sóng gió cuộc đời, nhưng biết đâu ngày mai người đó lại là con dao đâm bạn một nhát phía sau lưng. Xã hội bây giờ có rất nhiều câu chuyện bi lụy về tình yêu, nó cũng giống như ngày xưa, nhưng cái bị luy ấy không được người đời trân trọng ca ngợi, mà nó là sự châm biếm mỉa mai về hai con người khi lội rõ bản chất ở bên nhau.

Không ai có thể khuyên ai được cách yêu của chính mình, nhưng để những tạp chất pha lẫn với tình yêu, nó sẽ khiến hôn nhân của bạn có nhiều lỗ hỏng. Không thể phủ nhận, người ta hạnh phúc khi có tiền, nhưng liệu trong tình yêu, đồng tiền có mua nổi hạnh phúc "Khi giàu sang người ta bên bạn, khi nghèo nàn ai làm bạn bên ta". Đừng để giá trị vật chất làm thước đo, hãy lấy cảm xúc của mình làm định vị, để có sau này khi không thể ở bên nhau vẫn có thể mỉm cười khi gặp lại, để khi kết thúc ta không nuối tiết về một chuyện tình đã qua,

Tôi cũng có một tình yêu, nó cũng ném trải được sóng gió của cuộc đời, nó thử thách niềm tin và độ kiên nhẫn của chính tôi. Sau những lần chia xa, là những lần tôi học cho mình được cách nghĩ, cách sống về tình yêu. Đã không còn cái thời yêu họ vì một điều gì đó đặc biệt, mà đơn giản là tìm thấy được sự đồng điều về tâm hồn, cần được ở bên cạnh nhau và luôn nhớ nhau mỗi lúc chia xa.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 12.08.2018, 20:57
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10

   Mối tình khắc cốt ghi tâm
Trong cuộc đời mỗi con người, dường như ai cũng từng có một mối tình khắc cốt ghi tâm. Thường thì mối tình khắc cốt ghi tâm đó, ta lại khó có thể nói ra, khó có thể chia sẻ. Và thường thì sau mối tình đó, cuộc đời thường rẽ ta đi sang một hướng hoàn toàn khác, mà ta có cảm giác như chả bao giờ có thể xảy đến với cuộc đời ta.

***

moi-tinh-khac-cot-ghi-tam

Mối tình khắc cốt ghi tâm của ta, có thể ở tuổi hai mươi ba hoặc hăm bốn, hăm mốt gì đó. Nó thường khó khắc cốt ghi tâm ở cái tuổi bồng bột mười chín đôi mươi, ở cái tuổi ta thích cười nhiều hơn là thích khóc. Nếu có khóc, thì thường ta hay khóc cho việc rớt bài thi hay bị bạn bè bỏ rơi khi họ bay tới chân trời mới với thành tích học tập, thi cử cao vời vợi. Những giọt nước mắt khi đó thật rễ rơi mà cũng thật mau tan.

Ở cái tuổi hăm bảy, hăm tám, ba mươi, lúc đó ta lại đủ chín đời mà nghiệm ra rằng, tình yêu, suy cho cùng cũng chả quan trọng với ta lắm. Chẳng phải sống ở cái thời đại ai ai cũng có suy nghĩ thoáng cho chuyện hôn nhân mà đôi khi ta lầm tưởng, ta không cần phải kết hôn, cứ ở vậy còn hay gấp mấy lần kết hôn rồi lại ly dị, ly di rồi lại kết hôn. Đôi khi việc kết hôn và ly dị dễ dàng quá, làm cho ta cứ chóng mặt mà không tài nào chạy theo cho kịp. Khi đuổi theo nó mệt quá, ta mới dừng lại, nhởn nhơ, kệ đời, cứ hưởng thụ cuộc sống một mình thôi.

Cuộc sống nào rồi cũng đem đến cho ta mặt này mặt nọ. Có cuộc sống đem đến cho ta niềm vui nếu ta thế này thì đồng thời cũng đem đến ta nỗi buồn nếu ta không lựa chọn nó.

Ai trong đời cũng sẽ phải trải qua một khoảng thời gian khốn khó nhất định nào đó. Ừ! Thì cũng có người không phải trải qua những khó khăn, khốn khó đó. Nhưng, sau khi nhìn lại, cuộc sống họ chả phải chẳng có gì để nhớ sao? Cuộc sống có nhiều nỗi đau, người ta lại cứ sau mỗi lần tổn thương lại lôi ra xào nấu. Rồi lâu dần, thành quen, trai lì với cả những nỗi đau, tổn thương mà dường như thì là toàn do cố ý người khác mang lại. Mà những con người mang lại tổn thương đó cho ta, thường thì toàn là những con người mà ta từng tin tưởng, trân quý hết mực, thậm chí còn hơn cả bản thân ta.

Thế nên, có những lúc ta ghét họ, giận và thậm chí là giận họ rất ghê gớm. Nhưng, sau đó thì ta cũng nhận ra rằng, cho dù ta có giận họ, thì người mệt mỏi, thiệt thòi hơn cả vẫn chỉ có ta mà thôi. Rồi ta tự an ủi bản thân ta, lỗi lầm do ta, là tự ta chuốc lấy. Vậy nên, đừng đổ lỗi cho bất kỳ ai khác ngoài bản thân ta. Lúc ấy, ta lại thấy cuộc sống vui vẻ, dễ chịu, thoải mái đến lạ! Ấy là lúc lòng vị tha trong ta đã chiến thắng cả những hận thù lớn lao mà nỗi đau kia lúc nào cũng cào cấu.

Mối tình sâu đậm ấy của ta, không phải lúc nào cũng chỉ là quá khứ buồn đau. Đôi khi niềm vui, và hạnh phúc, ký ức nó mang đến rất ít ỏi, nhưng ta lại tự hỏi, có lẽ trong suốt cuộc đời này, ta sẽ chẳng bao giờ tìm thấy niềm vui nào, hạnh phúc nào lớn hơn thế! Và cứ thế, ta đi qua thời gian.

Ta qua đi qua thời gian và mang theo một con tim đã dần hồi phục sau những vết thương ai đó mang đến. Ta cứ nghĩ thời gian chính là liều thuốc tốt nhất, hiệu nghiệm nhất đã chữa lành vết thương ta. Đúng là thời gian cũng là thuốc, nhưng chính sự chiêm nghiệm khi tiếp tục bước về phía trước, chính sự can trường của ta, mới giúp ta nhận ra, ta không nên bỏ qua, không nên quá coi trọng quá khứ mà quên đi rằng, thực tại, những gì cuộc sống mang lại cho ta mới trân quý và giá trị biết nhường nào? Lúc đó, làm sao ta còn có thời gian ngồi ủ rũ khi nhìn về quá khứ. Cứ tạm coi là quá khứ sai lầm, quá khứ ngu muội, quá khứ bồng bột của tuổi trẻ. Và đôi lúc, thực sự khi nhìn lại, đúng là ta sẽ có đôi chút nuối tiếc, tự trách bản thân rằng sao lúc đó mình lại hành động như vậy?

Nhưng sự thật, nếu không có những sai lầm, những bồng bột của tuổi trẻ ấy, thì đến một lúc nào đấy trong đời, ta cũng sẽ lại sai lầm mà thôi, theo cái cách của riêng ta. Mà khi đã có tuổi, sai lầm ấy mới đáng sợ. Không có lý do để trách móc, ai oán, không có nhiều thời gian để làm lại, sửa chữa...

Thế nên, trong một ngày mưa hoặc một ngày mát trời thu dịu nhẹ của vài năm sau đó, khi chỉ có một mình trong căn phòng nho nhỏ, ta sẽ ngừng lại, cảm thấy cực kỳ thoải mái, dễ chịu khi nghĩ lại những sai lầm của tuổi ngoài hăm mươi. Rồi ta mỉm cười, chúng cũng đáng yêu đến lạ! Rồi ta lại nghe tiếng chim ca, thánh thót và nhìn cuộc sống, con người với muôn kiểu yêu đời. Lúc này, ta nhìn tất cả chậm dãi hơn, sâu lắng hơn, vị tha hơn và nạc quan cũng vì thế mà nhân lên nhiều hơn.

Khi đó, ta thực sự trưởng thành!






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.09.2018, 22:18
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10
  
Mục: Yêu
Ngã rẽ nào sẽ lại thấy anh

Đâu phải tôi rời xa anh là không còn yêu anh nữa, đâu phải tôi không gặp anh là đã quên anh, đâu phải chia tay anh mà tôi không khóc. Chỉ là tôi cần một sự đau khổ làm cho tâm hồn thêm nhẹ nhàng và thanh cao.

***

Chiếc xe ô tô bon bon trên chặng đường quốc lộ, lướt qua những dòng người đông đúc rồi chìm dần vào bóng chiều tà đang sà xuống. Tôi chọn ô ghế đơn cuối cùng vốn dành để xếp hàng hóa vì đơn giản tôi không muốn ngồi trước, không muốn ngồi cùng hay ngang hàng với cô ấy.

nga-re-nao-se-lai-thay-anh

Cô ấy và tôi vốn là chị em tốt chơi với nhau từ bé, học cùng trường cấp 3 và ở với nhau thời đại học. Những gì cô ấy có, cô luôn cho tôi và những gì cô không có, tôi luôn tìm về cho cô ấy. Chúng tôi có khá nhiều điểm chung, cùng sở thích và rất hợp cạ đến nỗi cùng thích một người con trai. Có điều chàng trai lẽ ra chỉ nên thuộc về một nhưng chẳng hiểu anh ta tham lam hay tôi ích kỷ mà để anh ấy yêu cả hai.

Xét một cách công bằng mà nói thì tôi quen anh ấy trước nhưng anh lại yêu cô trước. Tình yêu của anh đối với cô như pháo hoa rực rỡ một lần rồi tắt, còn tình yêu của tôi đối với anh thì như ngọn lửa trong gió. Khi pháo hoa tắt, có cơn gió lạc về thổi tắt ngọn lửa nhỏ nhưng làm thổi bùng lên ngọn lửa lớn.

Ngày cô phát hiện ra bí mật giữa tôi và anh, tôi ước, cô ấy mắng tôi không thương tiếc, cô đánh tôi không nương tay, tôi sẽ cắn răng chịu đựng vì so với nỗi đau về thể xác thì cảm nhận về sự phản bội của một người cô yêu là anh và một người cô tin tưởng là tôi, chẳng thấm tháp gì. Và khi giọt nước mắt đầu tiên của cô rơi, tôi sẽ xót thay cho cô ấy, giọt nước mắt thứ hai rơi, tôi tự hận tôi thay cho cô ấy và giọt nước mắt thứ ba rơi, tôi sẽ tuyên bố:

- Lật bài ngửa đi, cậu ghét mình cũng được nhưng mình không từ bỏ anh ấy.

Bởi tình yêu vốn không có sai hoặc đúng, chỉ đơn giản là cảm nhận của con tim. Nếu anh yêu tôi và tôi cũng yêu anh vậy tại sao tôi phải nhường anh cho cô chứ cho dù tôi có thể mang tiếng là kẻ thứ ba, kẻ lật lọng, hớt lõng tay trên, phản bội bạn bè.

Tôi gặp anh lần đầu tiên trong đội sinh viên tình nguyện của trường. Tôi là một cô gái vui vẻ, xinh xắn và năng động. Có rất nhiều vệ tinh xung quanh tôi và anh cũng không là không ngoại lệ. Nhưng có trời mới biết, đất mới biết, anh ta khi đó tiếp xúc với tôi chỉ là vì cô ấy. Xét một cách toàn diện mà nói, cái gì cô cũng không bằng tôi, chân ngắn, óc ngắn lại còn đanh đá, đối lập với tôi- chân dài, dáng chuẩn, học giỏi hát hay lại còn là bí thư chi hội đoàn nữa. Thế nhưng người con gái giản dị đến mức tầm thường ấy lại đốn ngã chàng trai trong mộng của tôi. Tôi cay đắng, xót xa và nhục nhã. Có lẽ sự tự kiêu của một người con gái đẹp đánh thức bản chất hồ ly trong tôi. Tôi quyết định quyến rũ anh ta.

Một người đang yêu có hai trạng thái hoặc là không nghi ngờ gì hết, hai là nghi ngờ tất cả. Anh thuộc thể loại thứ hai và tôi áp dụng triệt để phương thức: kẻ nói vô tình người nghe hữu ý.

- Đêm qua, lại không về. Tôi kéo cô ấy lại, cố tình nói to khi anh ấy đang ở ngay phía ngoài. Không về ý là không về đề đóm, tôi dụ dỗ cô ta và thằng Khương Anh học khóa dưới đánh đề chiều qua.

- Tại Anh ấy.

Ý cô ta là thằng Khương Anh ấy, nhưng cô ta lười biếng chỉ gọi nó là Anh vì gọi Khương Anh thật líu lưỡi. Và dĩ nhiên, kẻ đa tình gặp người vô tình. Anh có lẽ thích cô ta bởi sự hồn nhiên nhưng chính sự vô tư ấy lại giết chết tình yêu của anh. Có một sự hiểu lầm không hề nhỏ, tôi đắc chí làm ngư ông đắc lợi.

Một người con trai đang ghen nhưng anh ta không bao giờ thể hiện điều đó. Một người con gái tự dưng bị bạn trai quát vô căn cứ trước mặt bạn bè mình, cô ta cũng không bao giờ chịu đựng điều đó. Anh như giận cá chém thớt buông một câu động chạm sâu sắc đến nhược điểm của cô:

- Sao em đã không được xinh gì cho kham mà chẳng được cái nết gì vậy. Con gái con đứa dáng đi như vịt bầu.

Với bản chất hồn nhiên, cô tự ái khóc một cách ngon lành, nước mắt nước mũi chảy ra. Và nếu tôi nhớ không nhầm thì anh vốn yêu cô bởi cái tính thích cười là cười, thích khóc là khóc như vậy. Thế nhưng, ngôn ngữ tình yêu vốn nằm trong đôi mắt. Tôi cầm khăn nhẹ nhàng lau mặt cho cô, đồng thời nguýt anh một cái nghiêng nước nghiêng thành, rất xuất thần, rất hiệu quả.

- Anh thật là... Thôi cậu đừng khóc nữa, cho cậu nghỉ để đấy, tớ làm nốt.

Cô nũng nịu dậm tay, dậm chân bỏ vào trong nhà còn tôi lắc đầu khẽ mỉm cười nhìn anh. Một bức tranh tương phản tuyệt vời, tôi tin lòng anh đang chới với.

Tình yêu vốn là sự rung cảm của một tâm hồn khi gặp một tâm hồn đồng điệu, là sự kết hợp của một trái tim đang đập đúng nhịp của trái tim khác.

Tối hôm đó, tôi nhắn tin cho anh

- Sao? Định nhắn tin cho em nhưng mà ngại hả.

- Ừ, sao em biết

- Vì em cũng muốn thế...

Tôi trả lời lại rất nhanh kèm theo dấu 3 chấm nửa vời. Dấu ba chấm có 2 ý nghĩa, một là ý chỉ điều khó nói, hai là ý chỉ điều đang định nói.

Tôi không biết anh đang nghĩ gì nhưng có lẽ anh đang theo đúng hướng mà tôi đã vạch, anh nhắn lại ba dấu hỏi chấm. Tôi liền tắt máy đi ngủ và ở đầu dây bên kia chắc chắn có kẻ đang thất thần.

Và đúng vậy thật, sáng hôm sau, tôi mở máy nhìn thấy một loạt cuộc gọi nhỡ từ anh, tôi ung dung gõ gõ trên bàn phím

- Haizz, hôm qua máy hết pin lúc nào không biết, có chuyện gì vậy anh?

Sau đó, tôi mặt tỉnh bơ như không có gì xảy ra. Đúng kiểu ngây thơ mà anh thích nhé,. Đến lớp, cô ấy thì vẫn giận dỗi lướt qua anh như cơn gió thoảng, anh cũng bâng quơ rời đi bởi có lẽ trái tim anh đang rạo rực vì lý do khác.

Có câu nói thế này: A men losses his sense of direction after four drinks, a woman loses hers after four kisses, nghĩa là: Đàn ông mất phương hướng sau 4 ly rượu, đàn bà mất phương hướng sau 4 nụ hôn. Vậy khi cả 2 điều đó xảy ra thì chuyện sẽ thế nào.

Hôm sinh nhật anh, tôi mượn men say mà thổ lộ với anh điều nồng thắm. Sau đó, tôi khóc, khóc như chưa từng được khóc. Khóc là kế hoạch nhưng nước mắt chảy ra là sự thật. Tôi cay đắng nhận ra tôi không quyến rũ anh vì sự tự kiêu của một người con gái đẹp bởi căn bản tôi đã yêu anh thật rồi. Tôi sợ hãi vùng bỏ chạy. Hà Nội về đêm, đèn điện rực sáng một góc trời, tôi đứng giữa ngã tư mà không biết lối rẽ nào sẽ dành cho tôi. Có tiếng hét thất thanh, tôi vừa lúc quay lại cũng là lúc ngã xuống.

Trời tờ mờ sáng, tôi mở mắt, đầu đau như búa bổ. Có ai đó đang gục vào tay tôi nóng ran và bị siết chặt, tôi cựa quậy rút ra, người con trai giật mình ngẩng mặt. Là anh, là anh, tôi căng vỏ não sắp xếp lại ký ức.

À hình như tối qua, tôi như điên dại lao ra giữa đường, có chiếc xe ô tô lao tới nhưng kịp thắng phanh, tôi giật mình ngất xỉu, trong lúc mê man hình như có thấy tiếng gọi tên tôi và ai đó ôm tôi vào lòng. Có lẽ nào là anh, tôi nhắm tịt mắt nhằm phủ nhận. Anh bỗng đặt lên trán tôi một nụ hôn.

- Anh xin lỗi, anh yêu em.

Hạnh phúc lớn nhất trên đời là được nghe lời yêu thương từ người mình yêu. Mắt tôi vẫn nhắm nhưng nước mắt tôi cứ trào mà không cách nào ngăn nổi, cũng như việc ở bên anh và được anh yêu, tôi không tài nào kềm giữ. Và tôi chọn cách đánh mất người chị em tốt của mình bởi đơn giản người sau cùng sống với tôi không phải là cô ấy...

Cuộc sống là bộ phim dài tập và điều khác biệt là diễn viên không bao giờ biết trước được kịch bản. La hét khi tức giận nhưng lại im lặng khi nỗi đau quá lớn. Câu nói này, tôi đã đọc ở đâu đấy rồi nhưng nay nó tái hiện trước mắt tôi một cách chân thực hơn bao giờ hết.

Ngày cô phát hiện ra bí mật giữa anh và tôi. À không, ngày anh tuyên bố, người anh yêu thực sự là tôi, tôi vốn tưởng cô ấy như hóa rồ. Oh, no! Cô ấy mỉm cười và mất tích. Tôi áy náy ra mặt nhưng anh kiên quyết ba không: không tìm, không gọi điện, không nhắc tên.

Tôi... cứ tưởng mình là con hồ ly con nhưng có lẽ tôi là con hổ con mất rồi. Tôi khiến anh yêu tôi nhưng đến phũ phàng với người yêu cũ như thế thì tôi thực sự thấy choáng.

- Anh tự nguyện sập bẫy của em rồi thì em đừng hòng để anh thoát. Anh ôm tôi vào lòng và nói những lời ma mị. Tôi không hiểu, ngàn lần không hiểu ý anh là gì sau câu nói ấy.

Cô ấy mất tích một tháng rồi quay trở lại. Tôi mừng rỡ đến gặp với bao tâm trạng phiền phức. Thế nhưng, ngạc nhiên chưa, cô ta tươi cười khoác vai một con nghé. Ý tôi là cưa sừng làm nghé. Cô và Khương Anh tuyên bố là một cặp. Tôi không hiểu vạn lần không hiểu, cô ta nghĩ gì trong đầu. Tôi đem chuyện đó kể với anh, anh cau mày gạt phắt và lôi tôi đến một bữa tiệc.

Anh ta là một công tử, tôi biết điều đó nhưng là thiếu gia con nhà đại gia thì tôi hơi bất ngờ. Đó là bữa tiệc của các cậu ấm cô chiêu con nhà quyền thế, ai cũng đi có đôi có cặp. Các cô gái vô cùng lộng lẫy, các chàng trai cũng vô cùng khôi ngô. Và tôi- nhan sắc lẫy lừng khiến anh càng nổi bật. Anh có vẻ hãnh diện về điều đó, tôi cũng vui, cũng cười nhưng có cái gì đó gượng ép.

Một khi bạn đã làm chuyện xấu thì bạn rất hay giật mình. Tôi cũng không ngoại lệ.

Trong bữa tiệc, người ta hỏi về hoàn cảnh, về gia thế của tôi. Bố mẹ tôi chỉ là công nhân nghèo, tôi không muốn nói điều đó nhưng khi anh nói nói dối thay tôi rằng bố mẹ tôi đang ở nước ngoài thì tôi vô cùng khó chịu. Rồi cho dù tôi có xinh đẹp nhưng khi tham gia những bữa tiệc giàu có với khung cảnh lãng mạn, bản nhạc không lời nhẹ nhàng và những điệu khiêu vũ quyến rũ, tôi không làm được. Bạn bè anh cười đùa trêu trọc tôi, anh cũng cười, nụ cười mê hồn làm trái tim tôi tan nát ... vì đau. Có lẽ nào, anh nghĩ tôi bỉ ổi, tôi tiếp cận anh vì anh ta lắm tiền, vậy cho nên cái gì mà: anh tự nguyện sập bẫy của tôi chứ... Nghĩ thế mà hai hàng nước mắt tôi vô thức ứa ra. Có lẽ, tôi đang bị anh đùa cợt.

Rồi shock càng thêm shock. Một đòn chí mạng đánh gục tôi khi tôi phát hiện bạn tôi, người chị em cùng lớn lên ấy đang phải uống thuốc trị bệnh. Người con gái đanh đá này, chua ngoa này, kiên cường, mạnh mẽ đến nỗi khi bố mất, một giọt nước mắt cũng không rơi thế nhưng vì tên khốn như anh, vì kẻ tệ bạc như tôi mà mắc bệnh trầm cảm.

Tôi như sét đánh ngang tai, tôi đau đớn bỏ chạy, đôi chân tôi như một khối bánh răng bị trật khớp. Tôi nghe các chi tiết trong cơ thể mình rụng rời. Dựa vào thành nhà vệ sinh ký túc, tôi từ từ sụp xuống. Tôi đóng chặt cửa khóc nấc lên từng cơn. Có tiếng nói cười râm ran đi vào, người ta đang bàn tán chỉ trỏ, tôi là kẻ tội đồ bị bạn bè khinh miệt.

... ......

... .....

... ....

Thời gian thấm thoắt trôi qua đã đến kỳ cuối phải đi thực tập. Tôi mượn thời gian đó để dứt tình với anh và tuyệt giao với cô ấy.

Có vẻ, cậu bé Khương Anh yêu cô ấy thật lòng, cô ấy cũng cảm động mà đáp lại. Và cũng đôi lần cô gặp tôi thì nói câu bâng quơ:

- Anh ấy yêu cậu thật lòng đấy.

Tôi chẳng biết cô có ý gì khi nói câu ấy, cô mỉa mai hay cô thật lòng? Nhưng tình cảm như bát nước đã hắt đi rồi thì khó có thể lấy lại. Anh cho dù dùng đủ mọi cách để tôi quay về từ dịu dàng đến dọa nạt nhưng không, tôi nhất định không.

Đâu phải tôi rời xa anh là không còn yêu anh nữa, đâu phải tôi không gặp anh là đã quên anh, đâu phải chia tay anh mà tôi không khóc. Chỉ là tôi cần một sự đau khổ làm cho tâm hồn thêm nhẹ nhàng và thanh cao.

Một hôm có cơn mưa đầu hạ ào ào như trút nước. Anh bỗng từ đâu đẩy cửa xông vào phòng ôm tôi đến ngạt thở. Rồi anh khóc, tiếng khóc to hơn tiếng mưa rơi, tôi cũng khóc, khóc đến mềm yếu muốn đưa tay níu anh chặt hơn nữa.

Thế nhưng, bàn tay mới đưa lên giữa chừng thì tôi lại dằn mình, khẽ lên tiếng:

- Em xin lỗi, em yêu anh.

Sau đó tôi rời đi và anh cũng không còn tìm tôi nữa.

Tôi nhớ tôi đến với anh sau câu nói: Anh xin lỗi, anh yêu em. Tôi đã từng đôi lần nghĩ tại sao anh không nói anh yêu em, anh xin lỗi bởi như thế nó có vẻ logic hơn. Thế nhưng khi mà tôi bất giác thốt lên em xin lỗi, em yêu anh, lúc đó tôi mới hiểu ra rằng cho dù sau tất cả những gì xảy ra, điều sau cuối tôi muốn nói vẫn là: em yêu anh.

Chiếc xe ô tô bon bon trên chặng đường quốc lộ, lướt qua những dòng người đông đúc rồi chìm dần vào bóng chiều tà đang sà xuống. Tôi chọn ô ghế đơn cuối cùng vốn dành để xếp hàng hóa vì đơn giản tôi không muốn ngồi trước, không muốn ngồi cùng hay ngang hàng với cô ấy.

Tôi và cô ấy lại làm cùng một công ty và hôm nay lại cùng đi công tác. Cô ấy đã kết hôn với cậu em dưới một khóa năm đó. Gái một con trông mòn con mắt nhưng tôi cũng chẳng khấm khá gì hơn đâu, tôi như bông hoa lục bình lạc giữa dòng nước lạ.

Hà Nội không vội được đâu. Chiếc xe ô tô tắc đường ngay giữa đỉnh cầu Vượt. Tôi kéo rèm xe ngó xuống. Con phố đông đúc, kẻ rẽ hướng, người đi thẳng, không biết ở ngã rẽ nào sẽ lại thấy anh.

Rose Hill






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.10.2018, 21:10
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10

  
Mục: Yêu
Cuộc gặp gỡ trớ trêu

Đây là câu chuyện có thật của tôi xảy ra đã hơn 6 năm.

***

Hai chữ "Thay lòng" nghe sao nặng nề quá nó như một sợi dây đang thắt trái tim của tôi lại, nó như một chiếc hộp vô định toàn màu đen ....tôi xót lòng khi nghe chữ "Thay" rồi chợt nghĩ đến việc em đã rời bỏ tôi thì tôi lại muốn khóc.

Những giọt nước mắt không hiểu sao hôm nay chúng lại bị tác động bởi một ngoại lực nào chúng như đang chạy đua, phải chăng chúng cũng có thể được xem như một cuộc vượt ngục chúng liên tục chạy thoát khỏi mắt và lăn dài trên má tôi nhưng kết quả chúng phải rơi xuống mặt đất và biến mất. Chỉ có nỗi nhớ về em trong tôi là cứ tồn tại mãi.

Đứng ngoài công trường một sáng mùa đông? Tôi rùng mình vì cơn gió lạnh bất ngờ, Năm nay rét muộn hơn mọi năm, cái lạnh đầu đông càng làm lòng tôi buốt giá, ngồi bên ly cà phê nóng nhưng sao lòng tôi vẫn thấy lạnh, tất cả kỷ niệm lại ùa về như mới hôm qua? Nếu ngày ấy định mệnh không cho tôi gặp em thì giờ đây có lẽ tôi không phải rơi nước mắt từng đêm, lòng tôi không phải trăn trở và tôi sẽ không phải mang nặng buồn đau?

Ngày ấy cách đây đã hơn 5 năm, thời gian tuy không dài những cũng đủ làm cho tim tôi đau đớn và buốt giá.

cuoc-gap-go-tro-treu

Hôm ấy vào một buổi chiều tháng 10 lạnh giá sau khi tôi cùng một số anh em trong đơn vị nghiệm thu giai đoạn cho công trình xong, mệt mỏi tôi cùng mấy anh em đi xả hơi (Nhậu) mừng công việc hoàn thành trước thời hạn, sau vài tiếng chén chú chén anh tất cả chúng tôi đều "Phê" bè rủ nhau đi massage cho dãn xương cốt. Xe đưa chúng tôi đến cơ sở vật lý trị liệu gần công trường chúng tôi làm việc, sau khi nhận chìa khóa phòng tôi đi thẳng vào phòng 04 massage do lễ tân sắp đặt, sau 15 phút ngồi trong phòng hơi xả nóng rát tôi thấy người khoan khoái, nhẹ nhõm như trút hết đi những mệt mỏi đời thường, tôi quấn khăn quanh người trở ra phòng massage nằm chờ nhân viên làm công đoạnh cuối cùng theo liệu trình. Tôi đang lim dim ngủ chợt giật mình vì có tiếng ai đó phía sau "Chào anh" tôi quay lại một cô bé trạc 17 hay 18 tuổi gì đó da hơi ngăm đen trong chiếc váy hồng không ngắn cũng không dài, tôi hỏi " Em là nhân viên massage hả" có bé lí nhí tiếng miền tây "Zạ Zâng ạ, anh xông hơi chưa? Em xin phép làm công việc của mình...", tôi vờ như không biết gì và hỏi " Thế giờ làm gì và làm thế nào hả em? Anh đi xông hơi lần đầu tiên nên không biết gì cả, có gì em hướng dẫn anh nghe" có bé nhẹ nhàng "Zạ, mời anh năm úp người xuống để em bấm huyệt và massage cho anh" không hiểu sao tôi tuân thủ một cách vô điều kiện như thể cô bé thôi miên tôi vậy, sau một hồi xoa bóp các huyệt theo liệu trình tôi thấy người nhẹ nhàng và sảng khoái, đang lơ mơ thì tôi giật mình vì tiếng "Toong toong" vang lên, tôi hỏi "Gì vậy em, giật cả nảy lên" có bé tủm tỉm cười "Zạ chuông báo hết giờ đó anh" tôi ngồi nhỏm dậy nhìn đồng hồ thì đã hơn 7h tối, trong khi tôi đang vặn mình vươn vai ngồi dậy thì cô bé đã mang quần áo dày, tất đến cho tôi? Lúc này tôi mới nhìn kỹ cô bé, khuôn mặt bầu bĩnh hơi ngăm đen nhưng rất duyên, càng duyên hơn khi cô bé cười lộ ra chiếc răng khểnh mà dân xây dựng chúng tôi thường gọi là răng "Xé thịt gà". Tôi mạnh dạn hỏi? " em mới về làm hả? nhìn em thấy quen quen, hình như chưa gặp bao giờ thì phải" cô bé bật cười lí nhí "Zạ" có lẽ cô bé cười vì câu hỏi hóm hỉnh của tôi, tôi hỏi tiếp "Em bao nhiêu tuổi rồi" "Zạ em 17 tuổi ạ? Có zì không ạ" à anh hỏi dể biết thôi, lúc ấy cô bé quay người nhìn ra phía cửa tôi chợt nhận thấy có nét gì đó buồn buồn trong đôi mắt đen nháy của em? Tôi chột dạ hay là đã chọc em qúa chăng. Tôi gọi: em ơi? Sao buồn vậy chứ? Anh xin lỗi nếu có gì không phải bỏ quá cho anh nghe? Zạ không đâu, anh đừng nghĩ vậy tội cho em đó" tôi nhẹ người và ngồi dậy mặc quần áo? Em nè? Nếu lần sau anh muốn yêu cầu em có được không? Cô bé lí nhí "Zạ được ạ"  tôi mạnh dạn " Thế thì được rồi? Nếu có thể cho anh xin số điện thoại đi, nếu anh đến anh sẽ điện trước cho em..." à mà em tên gì vậy? mải nói chuyện quên không hỏi tên? "zạ? em tên Vân ạ? Còn anh" tôi hóm hỉnh "Tên anh cùng vần với em nhưng xấu lắm? tên anh tròn tròn..." cô bé tủm tỉm cười "zạ"  đang mải mê chọc cô bé thì tiếng ông bạn thất thanh gọi ngoài lễ tân " Bố già ngủ ở đấy à? Có về không?" tôi giật mình xin phép cô bé và không quên dúi vào tay cô bé tờ 500 ngàn đồng làm quà?

Và cứ thế? Công việc của tôi đã lấy hết thời gian rảnh rỗi, quả thực tôi giành hết time cho công việc sau cuộc tình đổ vỡ cách đó hơn 4 năm, đúng hơn là tôi đã mất hết niềm tin vào tình cảm, phải khó khăn lắm mới lấy lại được thăng bằng trong tôi? Từ đó tôi luôn có ác cảm với phụ nữ và coi tình cảm là thứ gì đó nhảm nhí và vô vị, có lẽ tôi cực đoan quá chăng. Trong thời gian này những lúc rảnh rỗi tôi lại cùng mấy người bạn đi nhậu hoặc Karaoke cho vui (Tất nhiên toàn là đàn ông và tuyệt đối không có tay vịn) tôi đã thực sự vui trở lại sau vết thương lòng mà phụ nữ mang đến cho tôi? Nhưng đó là niềm vui do công việc mang đến, còn về tình cảm tôi không biết còn có thể yêu ai đó một cách chân tình nữa không khi mà nỗi đau trong tôi vừa mới lành sẹo, đúng hơn là hận thù trong tôi chưa hoàn toàn được gỡ


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 08.10.2018, 21:10
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10

bỏ, tôi đâu biết rằng "Bản tính hài hước ngày xưa"  trong tôi vẫn còn nguyên vẹn chỉ tạm thời bị hận thù chèn ép mà thôi? Trong công việc hàng ngày tôi luôn vui vẻ, hài hước, hòa đồng nhưng mỗi khi đêm về tôi lại lặng lẽ rơi những giọt nước mắt buồn đau, cứ thế sự hài hước tôi thể hiện hàng ngày có chút giả tạo, tôi cố gắng cho mọi người thấy tôi đã ổn...

Nhưng? người đời có câu " Ta càng cố quen chuyện gì đó thì ta lại càng nhớ nhiều hơn" quả thực tôi chỉ cố quên đi những chuyện đau buồn nhưng thực chất tôi chưa quên được? Tôi luôn nhắc nhở mình rằng hãy quên đi quá khứ mà sống, không được đau buồn vì những thứ đã qua và tôi đã và đang cố gồng mình làm như vậy? Cũng như công việc hàng ngày của tôi luôn có 1 người bạn "Con chấy cắn làm đôi" buồn vui cùng chia sẻ, người bạn đó hiểu tâm trạng của tôi và luôn động viên và sát cách bên tôi những lúc buồn nhất.

Rồi lại một mùa đông ken nữa lại đến, cái rét như cắt da cắt thịt, mùa đông thứ 5 mà tôi chưa quên được những gì đã đến với tôi, thói quen cũ lại trở về cư tối thứ 7 tôi lại lặng lẽ ngồi một mình  bên li caphe dưới mưa phùn ảm đạm, hoặc ra bãi biển ngồi hàng giờ dưới cái rét đặc trưng của miền bắc tôi làm thế có lẽ theo thói quen hay do điều gì tôi cũng không biết...

Một buổi chiều tôi và mấy anh em trong cơ quan nổi hứng đi Massage cho giãn xương cốt, không hiểu sao chú lễ tân lại xắp xếp tôi vào phòng cô bé ấy P04 như định mệnh vậy? tôi vào phòng mở khóa xông hơi như mọi lần, nhưng lần này tôi thấy trong tôi có điều gì đó không ổn mà tôi không thể lý giải được, xông hơi xong tôi lên ghế masage chờ đợi? tôi đanh miên man suy nghĩ thì cánh cửa phòng khẽ mở, cô bé ấy lộng lẫy trong chiếc váy đỏ bó sát người, với đôi môi hồng phớt nhẹ càng tô thêm vẻ ngây thơ của cô bé tuổi 16,17, thấy tôi tròn mắt nhìn cô bé hỏi "

- Anh nhìn gì mà zữ zậy? bộ em lạ lắm sao?

- Tôi lí nhí "à không? Hôm nay nhìn em đẹp quá anh không nhận ra nữa" cô bé hơi bẽn lẽn

-  Zạ anh cứ chọc quê em hoài, em xấu lắm đâu có được như người ta"

Tôi chưa hiểu ý em "Người ta" mà em nói là có ý gì nữa? Tôi mạnh dạn nói "

-       Thôi hôm nay không massage nữa? anh muốn được nói chuyện với em? được không? Cô bé tủm tỉm

-         Khách hàng là thượng đế mà"

Hôm đó tôi hỏi em đủ thứ chuyện, chuyện gia đình, chuyện riêng tư và nhiều chuyện khác, em trả lời mà tôi thấy có nét buồn thăm thẳm sau mỗi câu trả lời hay mỗi chuyện em nói, thực sự tôi thấy tò mò về cô bé quá, như các bạn biết đó, đàn ông luôn thích khám phá để thỏa mãn sự tò mò của mình..., xong việc tôi lại chào em và không quên làm các thủ tục như mọi lần, nhưng có điều khác hơn là lần này tôi không nói với em những câu cay nghiệt và mỉa mai nữa, tôi nói thân thiện và chân tình hơn...

Không hiểu sao sau cái  hôm ấy, tôi luôn nghĩ về cô bé, có điều gì đó bi hiểm mà tôi muốn khám phá, tôi đặt quyết tâm sẽ khám phá cho thỏa chí tò mò của mình,

Sau một thơi gian tìm hiểu về em, tôi đã nắm khác chắc về lý lịch của em, có điều đặc biệt là em cũng sinh vào ngày 05/04 trùng với người đã bỏ tôi đi lấy chồng nhưng khác năm sinh mà thôi?

Từ đó tôi đến chỗ em làm thường xuyên hơn, những hành động và cử chỉ của tôi với em thân thiện hơn, tình cảm hơn và có một chút quan tâm "Đặc biệt". Một lần em tâm sự với tôi rằng nhà em nghèo lắm, hai em nhỏ còn đi học, ba má thì bệnh tật không làm đc gì nên em phải nghỉ học đi làm kiếm tiền phụ giúp ba má, em nói trong nước mắt, tôi thấy tội và thương cho hoàn cảnh của em quá, đáng ra em phải được đi học như mọi người, em phải được vui vẻ hạnh phúc như bao cô gái khác chứ? Em không trách ông trời mà chỉ nói đó là số phận của em phải như vậy? em phải đi làm để kiếm tiền phụ giúp gia đình và lo cho 2 đứa em đi học. Hôm ấy không hiểu tại sao tôi lại khóc cùng cô bé, tôi cảm nhận được ở cô bé một điều gì đó thân thương, gần gũi. Tôi thấy em có nhiều nét giống người con gái tôi yêu tha thiết cách đây đã 5 năm, từ cử chỉ, bộ dạng và sở thích, em cũng thích màu Hồng và cũng một mình bươn chải mưu sinh.

Và rồi tôi yêu em từ lúc nào không hay? Tôi giành tất cả tình thương yêu, quan tâm hết mực cho cô bé, nhưng có một điều tôi cảm nhận được từ cô bé là chưa thực sự tin tưởng tôi, còn chút nghi ngờ gì đó với tình cảm của tôi... Một lần tôi mạnh dạn hỏi em?

-          Phải cần bao nhiêu thời gian, bao nhiêu ân tình để đủ cho em tin anh...?

cô bé lí nhí :

-       Dạ em không bít nữa...? anh cho phép em nói thiệt nghe? Em thấy chưa thực sự tin tưởng anh bởi? sự quan tâm quá mức của anh giành cho em làm em thấy sợ, em thấy lòng thương hại của anh lớn hơn tình cảm anh giành cho em...?

Tôi thấy chạnh lòng

-       ...Anh hiểu tâm trạng của em lúc này, nhưng hãy tin những gì anh nói, thời gian sẽ chứng minh cho tình cảm của anh giành cho em..."

Ôm em trong lòng mà tôi thấy rối bời? không biết phải làm sao cho em hiểu, bởi tôi là mẫu người coi trọng tình cảm và không dễ thay đổi.

Tình yêu của tôi lại đến bất ngờ như như vậy đó? Tôi yêu em thực lòng và mong muốn làm tất cả những gì có thể cho em. Một hôm tôi đang cùng mấy anh em ngoài công trường thì em gọi điện muốn gặp tôi, tôi vội vàng phóng xe đến chỗ em làm vì sợ có chuyện gì đó xảy ra với em? Em đã ngồi đợi tôi ở sảnh giải khát và có 2 ly caphe trên bàn? thấy tôi hót hoảng cô bé nhoẻn miệng cười "

-         Sao anh hốt hoảng vậy? em gọi anh đến uống caphe thôi mà...???"

Tôi biết em nói vậy để trấn an tôi? Tôi nói "

-         Có chuyện gì sao mà gọi anh gấp vậy? làm anh hoảng quá...???

Em nhìn tôi tinh nghịch và rút ra một ít tiền rồi nói "

-       Thứ 2 tuần sau em về nhà có việc, em nhờ anh mua giùm em vé máy bay được không? Em biết là anh bận nhiều việc nhưng em không biết mua ở đâu cả? hơn nữa em chưa đi máy bay bao giờ nên hơi bỡ ngỡ?

Tôi hỏi?

-         Em định về Sài gòn hay Cần thơ vậy? "

-       Em về sài gòn thôi? cần thơ thì Hải phòng không có tuyến bay đó, phải lên Hà nội mới có thì phải? mà đi lại bây giờ tốn kém lắm?

Tôi cười "

-       Thôi về Cần Thơ cho gần? chứ về sài gòn rồi lại đi 5,6 tiếng mới về tới nhà mệt lắm, thôi em cất tiền đi? Anh sẽ mua vé tuyến Hà Nội - Cần thơ cho em và có trách nhiệm đưa em đến tận sân bay Nội Bài em đồng ý chứ?

Cô bé ấp úng "

-       Em sợ làm phiền anh, rồi cả tiền bạc nữa chứ? Em không trả được cho anh đâu?" tôi hóm hỉnh "

-       Ai đã đòi mà em trả chứ? Anh chỉ cần em trả chính em cho anh là OK thôi..."

-        Em lấp lửng " Dạ thôi tùy anh? Anh muốn vậy em nghe anh? Nhưng em không trả cuộc đời em cho anh đâu? Rẻ quá..."

Hôm tôi đưa em ra sân bay Nội Bài và đi làm các thủ tục cần thiết cho em? Khi ngồi chờ kiểm tra an ninh vào phòng chờ tôi thấy bất ổn, tôi lo em không ra nữa? có lẽ em đoán được tâm trạng của tôi nên cứ nhìn trộm và tủm tỉm cười, đang miên man suy nghĩ thì tiếng loa thông báo của sân bay vang lên " Hãng hàng không VN Airlines xin kính chào quý khách, chuyến bay mang số hiệu VN 1203 từ Hà Nội đi Cần Thơ sẽ không nhận khách trong ít phút nữa, đề nghị quý khách khẩn trương hoàn tất các thủ tục hàng không để chuyến bay được khởi hành đúng giờ, xin chân thành cám ơn" cả tôi và em đứng dậy đi vào phòng kiểm tra an  ninh, khi gần tới nơi kiểm tra em dừng lại nhìn tôi và ôm chặt lấy tôi, em khóc và nói? "

-       Em biết anh lo em không ra với anh nữa đúng không? Nếu anh thực lòng yêu em thì hãy vào Cần Thơ đón em..."

Nói rồi em hôn lên má tôi và chạy vào phòng kiểm tra anh ninh,

-       Tôi gọi theo, lên máy bay nhắn cho anh nghe và khi về tới nhà nhớ gọi điện cho anh đó"

Em quay lại mỉm cười gật đầu không quên giơ tay vẫy chào tạm biệt...

Tôi cứ ngồi đó chờ tin nhắn của em rồi mới về? Khoảng 30 phút sau tin nhắn của em đến " Em lên máy bay rồi? anh về đi, đi đường nhớ cẩn thận nghe anh? về đến nhà điện cho em đó? Em yêu anh..." tôi thấy tạm yên tâm và lặng lẽ ra Gara lấy xe trở về Hải phòng, vừa về tới văn phòng thì chuông điện thoại reo lên?

Em gọi "

-       Anh về tới nhà chưa? Em về tới Cần thơ rồi, giờ em vào Dượng 9 nghỉ ngơi sáng mai em về quê? Anh ở đó không có em đừng léng phéng với cô nào đó? Em không tha cho anh đâu"

Tôi hóm hỉnh "

-       Nếu mà em không ra với anh thì anh sẽ đi kiếm cô khác cho mà coi..."

Em quát tôi "

-       Anh dám không? cứ thử coi xem em có cắt tiết anh không? Thôi em đi tắm đây? Anh nhớ ngủ sớm và đừng thức khuya đó..."

Khoảng 1 tháng sau tôi quyết định vào Cần thơ đón em nhân tiện về quê em thăm mọi người trong gia đình em nữa, tôi muốn biết gia cảnh thực sự của em có như em nói không? Tôi cùng một người bạn nữa cùng bay vào trong đó, tôi điện trước cho em và muốn em đón tôi, em có vẻ nghi ngờ những gì tôi nói? Buổi trưa hôm đó tôi và người bạn xuống sân bay Trà Nóc như đã nói với em? bước ra sảnh chờ tôi không thấy em ra đón như mong đợi? tôi chờ 5, 10 phút vẫn chưa thấy? tôi nói với người bạn "

-         Nếu Vân không đón thì tao với mày ngồi uống nốt li caphe này rồi gọi taxi về Cần thơ chơi đêm nay? Sáng mai về Sóc Trăng được không?

Ngồi chờ thêm 10 phút vẫn không thấy em ra đón tôi quyết định gọi Taxi về thành phố Cần thơ? Khi taxi vừa đến, tôi chuẩn bị bước lên xe  thì bỗng có chiếc taxi khác đỗ chặn ngay trước mặt, em mở cửa vội vàng xuống xe trong chiếc váy đỏ mà tôi thích, em chạy đến ôm lấy tôi và khóc "

-       Em xin lỗi? em nghĩ là anh nói đùa thôi? Nhưng em cứ thấy nóng ruột nên ngồi trong taxi ở ngoài cổng sân bay, bỏ qua cho em nghe anh..."

Tôi cảm nhận được điều gì đó thân thương và phảng phất niềm vui trong ánh mắt, cử chỉ của em? Tôi nói "

-         Thôi được rồi, mọi người lên xe đi?

Hôm đó 3 chúng tôi về thành phố cần thơ nghỉ ở KS Ninh Kiều 2 và giao ước sáng hôm sau tôi sẽ về Hậu Giang quê em còn bạn tôi về Sóc Trăng thăm bạn và hẹn nhau ngày hôm sau nữa sẽ gặp nhau ở nhà em? Đêm hôm đó ôm em trong lòng mà tôi không sao ngủ được? em cũng vậy? có lẽ em vui vì tôi đã giữ lời hứa là vào đón em?

Sáng hôm sau tôi và người bạn chia tay nhau mõi người đi về một hướng, sau khoảng 1h đi taxi tôi và em đến bến đò của huyện Long Mỹ chờ người nhà đánh Ghe đến đón, một lúc sau ghe đã tới, Cậu và em gái của em đến đón và đưa chúng tôi về, sau 1h30 phút luồn lách qua các kênh rạch thì về tới nhà em, một xóm nghèo thuộc ấp 4, xã Vĩnh Viễn, huyện Long Mỹ, tôi được chào đón rất thân thiện, như một người khách VIP, ông bà ngoại, cậu mợ, dượng, dì nữa làm tôi thấy hơi bối rối, tôi chào tất cả mọi người và xin phép được thắp hương ông bà tổ tiên, em dẫn tôi qua nhà ông bà ngoại và thấy thái độ của em khác lạ, tôi hơi nghi ngờ đã có chuyện gì đó, thắp hương xong em kéo tôi ngay về nhà, một mái nhà tranh đơn sơ lụp xụp, quê em còn nghèo lắm, trong khi mọi người đang mải mê làm cơm đãi khách thì tôi lẳng lặng ra phía sau nhà, tôi giật mình và lạnh sống lưng khi thấy ngày hồi nhà có 2 ngôi mộ trắng toát, tôi nhìn trên tấm bia có ghi NVC và PTT, tôi đang thắc mắc thì em gọi?

-  Ông xã ơi? đi đâu vậy?

Tôi không nói được gì mà lặng lẽ quỳ xuống trước 2 ngôi mộ vì tôi thấy người con trai cùng họ với em thì chắc là người nhà rồi? em chạy lại thấy tôi quỳ trước 2 ngôi mộ thì em cũng quỳ xuống và khóc "

-         Em xin lỗi anh vì đã giấu anh chuyện này? Đây là mộ của ba má em...?"

Tôi đứng dậy trong lòng ngổn ngang bao suy nghĩ, tôi sang nhà cậu mượn xe máy và gọi đứa em đi cùng ra chợ? Em cứ đứng đó khóc và để mặc tôi muốn làm gì thì làm, ra tới chợ tôi mua những thứ cần thiết để thắp hương cho họ, tôi có một chút giận em vì đã dấu tôi việc này, khi về tôi không nói gì chỉ lặng lẽ sắp đồ rồi mang ra trước mộ Ba má em thắp nén nhang cho linh hồn họ bớt đi lạnh lẽo, em cũng theo ra và ôm chặt lấy tôi? Em khóc và tôi cũng khóc tôi khóc không phải xót thương cho em mà thương cho hoàn cảnh của em 16 tuổi đã phải đi làm để nuôi 2 em ăn học. Đêm hôm đó tôi và em ngồi bên bờ kênh và em đã kể hết cho tôi những gì em giấu tôi bấy lâu nay, tôi hiểu sự cố gắng của em, nỗi khổ của em và tôi càng thấy yêu em hơn và hứa với lòng mình là sẽ làm tất cả những gì có thể cho em...

Lại 1 năm nữa trôi qua, cả tôi và em đều làm công việc của riêng mình và tôi thấy bằng lòng với cuộc sống như vậy, em quan tâm chăm sóc tôi như người vợ thứ 2 và tôi cũng vậy, tôi và em cũng đã về quên em thêm nhiều lần nữa những lúc rảnh, như giỗ ba, má, thăm ông bà ngoại. Trong lòng tôi đã coi quê em như que hương thứ 2 của tôi , nơi ấy có những người thân thương như ruột thịt, những cánh đồng lúa trải dài, những con kênh ngày đêm tấp nập thuyền ghe, cả những món ăn dân quê mà tôi thích mỗi khi về?

Ngày tháng cứ thế trôi đi với bao nhiêu biến cố trong cuộc sống, rồi em xin nghỉ làm về quê ít bữa và muốn khi quay ra tôi cho em đi học nghề gì đó, tôi đồng ý và mong em suy nghĩ thật kỹ mọi việc. Em về rồi tôi thấy trống vắng lạ thường, tôi nhớ em, nhớ những tối thứ 7 hai đứa bên li caphe hay vui đùa dưới bãi biển, tôi nhớ tất cả những gì về em. Một trưa hè oi bức tôi đang lang thang ngoài bãi biển Đồ Sơn thì em gọi "

-       Anh à? Em nhớ anh quá, mua vé cho em và dì Cẩm ra chơi vài bữa nghe ở nhà buồn lắm, 20 ngày nữa mới tới giỗ Ba, anh cho em ra đó chơi 10 ngày rồi em về nghe"

Tôi đồng ý vô điều kiện bởi trong lòng tôi luôn mong muốn như vậy? Hôm đón 2 chị em tại sân Bay Cát Bi tôi thấy vui thực sự? Tôi thu xếp cho 2 chị em 1 phòng ở khu nghỉ dưỡng sinh thái Nam sơn, tôi luôn giành thời gian đưa 2 chị em đi chơi, hôm thì đi BigC, hôm thì ra Đồ sơn tắm biển hoạc đi đâu đó mà em thích, 10 ngày trôi qua nhanh quá? Em phải trở về quê chuẩn bị làm đám giỗ cho Ba em? Tôi nói: Em à? Giỗ ba lần này anh không về được vì công trình đang vào thời kỳ nghiệm thu, anh sẽ thu xếp về sau được không em? Em không nói gì chỉ lặng lẽ rơi nước mắt khiến long tôi rối bời và hoang mang...

Sáng hôm ấy tôi đưa 2 chị em ra sân bay Cát Bi tôi đâu biết rằng đây là lần cuối cùng được đưa em đi và cũng là lần cuối cùng được ở bên em...Cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa hiểu hết được tại sao em lại đối xử với tôi như vậy? Tôi chỉ thắt long gọi đó là "Biến cố"  và cũng là " Chuyến Bay định mệnh" bởi đó cũng là chuyến bay cuối cùng để rồi tôi mất em? Bởi chính hôm tôi đưa em ra sân bay cũng là ngày tình tôi tan vỡ? nhưng điều làm tôi thấy đau đớn hơn là nếu tình cảm của tôi và em hơn 4 năm tan vỡ vì những lý do không thể hàn gắn được đã đành, nhưng đâu phải vậy tôi mất em chỉ vì một tin nhắn có thể nói là 'Vớ vẩn" đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu được tại sao tình tôi tan vỡ? Khiến em rời xa tôi? tôi đã giải thích cho em rất nhiều lần nhưng có vẻ em không muốn hiểu và em không liên lạc với tôi nữa? Hôm đó em nói với tôi 1 câu ngắn gọn mà tôi nghĩ em nói đùa cho vui

-          Em về để anh tự do với nó..."

Tôi nghĩ chắc có lẽ em giận tôi vì lẽ gì đó? Tôi cũng muốn em về lo việc cho Ba xong tôi sẽ vào đó xem có chuyện gì đã xảy ra...???

(Tôi đưa em lên chuyến bay định mệnh)

Và tôi lại vào Hậu giang quê em, khi đến cần thơ tôi gọ cho em xem em ở đâu và em có thể đón tôi như mọi lầ không? Tôi gọi cho em rất nhiều nhưng Em không muốn gặp tôi...Tôi về quê em và được Ngoại nói là nó đi làm không về nhà...Tôi lặng lẽ quay trở lại cần thơ để về Hải Phòng...!!!

Cũng vì yêu em nên tôi đã nhiều lần đi hàng ngàn km để tìm em, giải thích cho em hiểu và muốn níu kéo em về với tôi? Nhưng 2 lần đó em nghe điện thoại nhưng không muốn gặp và tôi lại lặng lẽ trở về, em đâu biết lòng tôi nặng trĩu ưu tư? Tại sao em không muốn gặp tôi chứ? gặp nhau để nói cho rõ ràng rồi thì đường ai nấy đi? Nhưng rồi đến một ngày tôi đã hiểu? đó chỉ là cái cớ em vin vào đó để chia tay để cái gọi là "Lương tâm" của em không cắn rứt hay vì một lẽ khác....???

Một đêm tôi đang lang thang trên mạng tìm những người có cùng tâm trạng để chia sẻ, vô tình tôi thấy Nick có tên "Đại heo heo" có ảnh của em và người đó bên nhau tình tứ, nhìn những tấm  ảnh ấy tôi đã hiểu, đã biết và tôi quyết tâm xác minh sự thật? bởi vì tôi đã có lời hứa với lòng mình "Khi nào tôi biết chính xác em đã thay đổi và có người khác bên cạnh thì lúc đó tôi có thể sẽ thay đổi và tìm niềm vui cho mình" Tôi mạnh dạn điện cho em gái em và muốn em nói thật lòng về những gì tôi thấy và em đã xác nhận "Anh ấy không giầu có nhưng mang lại cho chị 2 em niềm vui..."

Tôi điện chúc mừng em thì em vẫn câu nói cũ nhưng tôi thấy ẩn chứa những gian dối "

-         Em vẫn như ngày nào thôi không thay đổi"

Tôi nói :

-          Em nghĩ anh không biết gì sao? Lát nữa anh gửi trả cho em những gì anh biết"

Và tôi gửi tất cả những tấm ảnh của em và người con trai ấy qua Massenger và chặn hết cả số điện thoại. Zalo, Facebook nữa. Tôi thấy buồn vì lòng người nhanh đổi trắng thay đen, mới có 1 năm thôi mà em đã tìm ngay cho mình một niềm vui mới. Trong thâm tâm tôi không trách cứ gì em cả mà chỉ trách bản thân mình đã đặt niềm tin không đúng chỗ? Hơn nữa thứ em cần tôi không thể có...

(Lời hứa năm nào em đã quên)

Tôi nghĩ? Tôi đã không cho em được gì ngoài những yêu thương thật lòng, tôi không thể mua tặng em những món quà mà em thích và tôi chợt nhận ra tình yêu không chỉ được nuôi bằng những cảm xúc, Nó cần phải có tiền nữa, càng nhiều càng tốt, Vì thế em có thể đến một nơi mà em sẽ sống cuộc sống mọi thứ nhẹ nhàng hơn nơi này...Trong lòng tôi em chưa từng xấu đi, dù cho điều em lựa chọn là vật chất hay tình cảm. Bởi nước thường chảy về chỗ trũng, con người ta tìm kiếm những điều họ không có. Tôi không thể cứ sống chết giữ lấy em, bỏ cả thể diện và sự thật tôi nhận ra rằng mình kém cỏi và em đi tìm những thứ em muốn là lẽ đương nhiên thôi?

Các bạn ạ? cuộc tình hơn 5 năm của tôi lại tan vỡ như vậy đó, một cuộc tình đã mang đến cho tôi bao nhiêu buồn đau và nước mắt, nó khơi dậy trong tôi vết thương lòng tưởng như đã lành sẹo giờ đây lại nhức nhối đau, cộng thêm nỗi đau này em mang đến nữa. Em đã sống và trà đạp lên niềm tin của tôi. Hai người phụ nữ cùng mang đến cho tôi 1 nỗi đau giống nhau, hai người sinh cùng ngày, cùng tháng, có những sở thích giống nhau, nhưng đều kết thúc sau hơn 5 năm, một người 5 năm 1 tháng 18 ngày còn một người 5 năm 1 tháng 10 ngày, phải chăng "Nghiệp Duyên" luôn vây hãm lấy tôi...???

Và giờ đây? Những điều tốt đẹp sẽ luôn kết thúc, mà cả những điều tồi tệ rồi cũng sẽ kết thúc!

Những tháng ngày êm đềm hạnh phúc như cả thế giới không ai bằng của em và tôi đã đi đến hồi kết. Và hôm nay, sự lừa dối em dành cho tôi cũng chấm dứt từ lời nói cho đến hành động, điều này cho thấy em đã rất cương quyết trong việc chia tay lần này. Vậy nên tôi có níu kéo cũng không đem lại kết quả tốt đẹp hơn. Thậm chí càng níu kéo thì tôi sẽ càng tự lấy muối sát vào vết thương lòng của mình mà thôi. Khi chia tay để giảm bớt nỗi đau cũng như nỗi nhớ khắc khoải thì việc đầu tiên tôi cần làm loại bỏ những kỉ vật đã có giữa hai người, tránh đến những nơi mà trước đây 2 người có những kỷ niệm với nhau,.. Việc làm này có thể hơi khó nhưng nên làm với bằng lý trí chứ không phải trái tim, và đó cũng là những hành động thiết thức nhất để chữa trị cho những tổn thương mà trái tim mình đang có.

(Em đã quay gót ngỡ ngàng)

Những lúc buồn đau tôi biết đó luôn là những thời điểm mà tôi cần đến sự an ủi, động viên và chia sẻ của người thân và bạn bè, đồng nghiệp. Tôi phải hòa mình vào với không gian chung của công việc và cũng không quên tâm sự với người mà tôi tin tưởng, người hiểu tôi. Sự chia sẻ của mọi người cũng sẽ giúp tôi được tự giải tỏa và phần nào vơi đi nỗi đau trong lòng. Tôi và em đã đi cùng nhau một đoạn đường, từng muốn cả thế giới biết mình yêu nhau, và giờ là lúc tôi và em giả vờ với cả thế giới rằng mình không quen biết. Thời gian như thoi đưa, chẳng chờ đợi một ai mà lòng người như nước đáy sông lúc vơi, lúc đầy. Ngày hôm qua, tình yêu còn như hoa nắng vậy mà hôm nay có người lặng lẽ đóng gói những kỉ niệm một thời nâng niu vào kí ức xưa cũ.

Cuộc đời là vậy đó, ai biết đâu chữ ngờ. Thời gian cuốn trôi đi tất cả, đưa người tôi yêu về nơi chốn xa và trong thâm tâm tôi không muốn tý nào. Âu cũng là duyên phận nhưng đỗ lỗi sao được chữ duyên đây em? Đó là sự lựa chọn của em mà, dù lòng mình



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 11.11.2018, 18:21
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1543
Được thanks: 610 lần
Điểm: 9
Có bài mới Re: Tình yêu và nước mắt - Điểm: 10
  
Mục: Yêu
Lấy nhau chẳng đặng, thương hoài ngàn năm

Lần đầu gặp anh, chị mới 16 tuổi, nhỏ xíu, tóc bó đuôi gà, đôi môi mỏng lém lỉnh. Hôm ấy, ba chị đưa về một thanh niên trẻ người Mỹ, giới thiệu người phụ tá của mình với gia đình, anh đã nhìn chị không chớp mắt... Đến khi chị vênh mặt hỏi "Tôi có chỗ nào không ổn?", anh mới ngượng ngùng sực tỉnh, lí nhí... nói câu xin lỗi!

***

lay-nhau-chang-dang-thuong-hoai-ngan-nam

Không biết sao anh bị chị thu hút, đến mất hồn mất vía, còn chị thì tỉnh rụi, chẳng để ý gì đến anh chàng người Mỹ đồng nghiệp của ba mình. Sau đó anh hỏi ba chị thuê hẳn một tầng lầu trên cùng để ở, thì chị và anh gặp nhau mỗi ngày... Sống chung nhà, nhưng đường ai nấy đi, đối với chị, anh là bạn của ba, người lớn rồi, nên chị không coi anh như bạn bè của mình. Nhưng rồi chị cũng biết anh mới 24 tuổi, đến từ Washington DC; nhiệm sở ở Việt Nam này là công việc đầu tiên của anh sau khi tốt nghiệp đại học. Tuy còn bỡ ngỡ với xã hội Việt Nam, nhưng lạ một điều là anh nói tiếng Việt giọng Bắc rất chuẩn và lưu loát như được đào tạo qua trường lớp đàng hoàng.

Anh ít nói nghiêm nghị, nhưng mỗi lần gặp chị, anh lúng túng, mặt mày đỏ gay, làm chị nổi tính nghịch ngợm, muốn trêu anh. Có lần trong bữa ăn, chị đưa cho anh quả ớt tròn đỏ, rất đẹp, chị bỏ nguyên trái vô miệng, nói ngon lắm, và đưa cho anh một trái, bảo ăn thử... Anh tưởng thật, bắt chước chị, bỏ vô miệng nguyên trái, nhai rốt rột, rồi anh sặc, anh ho, anh khóc, còn chị nhả trái ớt ra, ôm bụng cười ngặt nghẽo. Anh cay quá, có ý giận, cầm cốc nước bỏ lên lầu một mạch...

Đến tối không thấy anh xuống, thấy cũng tội nghiệp, chị sai thằng em bưng lên cho anh ly nước đậu nành tạ tội, nhưng thằng em xuống nói anh ấy không có ở trên lầu, đi đâu rồi. Chị có ý đợi, muốn thử coi sau khi ăn trái ớt, mặt mũi anh ra sao. Nhưng mấy ngày liền anh không về, nghe ba nói với mẹ anh đi công tác. Cả tuần không gặp, chị thấy thiếu thiếu, chị nghĩ có lẽ tại mình chơi ác với người ta nên mình thấy có lỗi... áy náy đó thôi.

Tuần sau anh về, bước vô nhà thấy chị, còn tức nên vờ như không thấy, anh xách vali đi thẳng lên lầu, từ đó anh luôn giữ vẻ mặt lạnh lùng làm chị thấy... tự ái ghê gớm luôn.

Một hôm chị đang học thi tú tài, ban đêm ở trường thầy Hai Ngô về, từ đường Nguyễn Huệ đạp xe về tới nhà chị cũng khá xa. Vừa tới góc ngã ba hơi tối, xe chị tự nhiên trở chứng, phải dắt bộ về, đường tối chị thấy sợ ma. Vừa đi vừa run, vậy mà xui khiến sao gặp anh, đang lái xe đi ngang mặt, tài thật anh nhận ra chị ngay và "de" xe ngược lại. Dù đang giận, nhưng chị cũng để anh giúp, đem xe về nhà. Trên đường về anh không nói, chị cũng không (đang hờn mát mà).

Gần tới nhà, anh quay qua nhẹ giọng hỏi chị: "Sao em ghét tôi quá thế?"

Bị hỏi thình lình, chị ấm ớ: "Tôi có ghét anh đâu?"

Anh nhìn vào mắt chị: "Thế sao em vẫn muốn tôi khóc, để em cười?".

Tự nhiên chị thấy lúng túng. May quá tới nhà, chị cảm ơn, rồi vội vã xuống xe vào nhà, để anh ngẩn ngơ nhìn theo...

Đêm ấy lạ ghê, không ngủ được, chị cứ thấy đôi mắt như hai ánh sao của anh chập chờn trước mặt, lần đầu tiên chị mất ngủ vì một chàng trai. Sáng ra, trước khi đi học chị có ý chờ xem có gặp anh không, nhưng không gặp, đến giờ, chị phải đi học thôi. Chiều về chị cũng không gặp. Ba chị nói, anh về nước có chuyện gấp. Mấy ngày anh không có ở nhà, chị như người mất hồn, cứ ra vô, ăn ngủ không yên...

Đến khi anh về, vừa thấy anh bước vô từ cửa, chị mừng như bắt được vàng, ánh mắt long lanh, chị cười nói huyên thuyên. Anh bỏ vali xuống, rạng rỡ nhìn chị, âu yếm lắng nghe và cuối cùng hỏi chị một câu: "Em nhớ tôi lắm hả?"

Câu hỏi bất ngờ làm chị khựng lại mấy giây, đỏ mặt... như ăn trộm bị bắt quả tang. Xấu hổ quá, chị vờ có việc, kiếm cớ bỏ đi.

***

Sinh nhật 17 tuổi của chị, chị mời bạn bè tới nhà chơi, một đám choai choai con nít, nói cười ầm ĩ. Tới tối tiệc tan, lúc về phòng ở lầu hai, chị thấy anh đứng đó, trong bóng tối, chìa ra cho chị một bó hoa hồng rồi anh bỏ đi. Ôm bó hoa, chị hồi hộp... Về phòng, cả đêm chị cứ ngắm bó hoa, từng cánh nhung mềm mại, đẹp ơi là đẹp, mở ra, trong cánh thiệp mỏng có bức thư ngắn kèm theo:

Em của tôi.
Lần đầu gặp, em đẹp như một bức tranh.
Lần thứ hai gặp, em tinh quái như một con mèo.
Lần thứ ba gặp, con mèo đánh cắp trái tim tôi...
Bây giờ, tôi bắt đền ... em để trái tim tôi ở đâu?
Tôi muốn xin em trả lại...!

Trời đất! phải làm sao đây? Đọc xong bức thư, chị tái mặt. Lại cả đêm trằn trọc, sáng ra chị không dám ra khỏi phòng, lỡ gặp anh chàng thì biết ăn nói làm sao?

Mối tình của chị bắt đầu như vậy, dễ thương, nhẹ nhàng.

***

Năm ấy, chị thi tú tài IBM lần đầu ở Qui Nhơn. Tràn đầy tự tin, chị xúc tiến thủ tục đi du học.

Nhưng một sáng đầu năm 75, anh đi Sài Gòn họp khẩn cấp và không trở về. Toàn bộ nhân viên Ngoại giao Mỹ được lệnh rút khỏi Việt Nam. Anh gọi điện thoại cho ba chị, xin ông đưa cả gia đình đi, anh sẽ sắp xếp chuyến bay, nhưng ba chị không chịu. Anh lại xin ba chị cho cưới chị để đưa chị theo, nhưng ba chị cũng không chịu, đời nào ông để con gái ông lấy Mỹ.

Những chi tiết này chị không hề hay biết, thấp thỏm chờ, và lòng chị có ý trách, sao anh nỡ bỏ đi không một lời từ giã...

Biến cố năm 75 ập tới, ba chị đi tù, nhà cửa toàn bộ bị tịch biên hết, giấc mộng du học của chị vỡ tan. Cả gia đình chị tan tác như chiếc lá rơi rụng cuối mùa, chị buồn đau một thời gian dài.

Rồi chị cũng gượng dậy giúp mẹ bôn ba, buôn bán nuôi đàn em dại. Và chị lấy chồng, hai vợ chồng tương đối hạnh phúc, nhưng lại gặp phải mẹ chồng khắc nghiệt nên làm chị kiệt quệ tinh thần lẫn thể xác. Chị thất vọng về chồng mình, vì thấy anh rất sợ mẹ, không giúp gì được cho chị. Dù bụng mang dạ chửa, chị cũng phải quần quật không khác gì con ở, nên với chồng chị có phần oán trách và tình cảm chị dành cho chồng, do đó phai nhạt ít nhiều.

Đứa con gái ra đời, cũng không cứu vãn được vấn đề. Mẹ chồng lúc nào cũng chì chiết, hà khắc, chị cô đơn trong gia đình chồng, đến nỗi có lần chị xin chồng ly dị, vì thấy mình khổ quá không chịu nổi. Nhưng rồi chị phát hiện mình mang thai đứa con thứ hai.

Đành vậy, có những lúc buồn, chị ôm con mà nhớ quay quắt về anh, với những thương yêu cũ. Sau này chị đã biết rõ câu chuyện do ba chị trước khi đi tù, đã kể lại với giọng ân hận: "Biết vậy ba gả con cho nó."

Khi chị biết anh đã tìm đủ mọi cách có thể để đưa chị đi nhưng tình trạng hỗn loạn lúc đó, anh không làm sao hơn được, chị tin chắc anh cũng đau lòng như chị, khi phải đành phải xa nhau. Và chị chấp nhận số phận, không còn oán trách anh nữa.

Sau đó không lâu, có một người lạ mặt tới đưa cho má chị ít tiền và địa chỉ và số điện thoại của anh bên Mỹ. Chị cầm đọc, mà hai hàng nước mắt chảy dài, chẳng biết để làm gì, nhưng chị vẫn cất kỹ số điện thoại và địa chỉ của anh, để thỉnh thoảng lấy ra nhìn, mà buồn vời vợi...

Mang thai lần này chị yếu hẳn, thai 7 tháng mà bụng chị nhỏ xíu, chị gầy, khô như que củi, nhìn vô gương chị không nhận ra mình, đứa con gái xinh đẹp, nhí nhảnh, năng động năm xưa đâu rồi nhỉ? Thình lình, một tối chồng chị về, mẹ con rầm rì to nhỏ, có chuyến đi vượt biên. Mẹ chồng muốn mẹ con chị ở lại, để chồng chị đi một mình. Nhưng anh không chịu, đi thì phải đi cùng. Lần đầu tiên chị thấy anh cương quyết, cuối cùng mẹ chồng nhượng bộ. Vậy là vợ chồng, con cái chị, dắt díu nhau ra khơi.

Tàu gặp bão, giông tố tưởng đã nhấn chìm con tàu mấy lượt, vậy mà trời thương, may sao chiếc tàu rách nát vẫn còn tiếp tục chạy. Nhưng mấy hôm sau nữa thì máy hư, hết nước, hết thức ăn, lênh đênh vô định trên biển...

Môi nứt nẻ, rướm máu, sức tàn lực kiệt. Mấy lần chị hôn mê tưởng chừng không bao giờ tỉnh lại. Trong cơn mộng mị, chị thấy mình về lại ngày mới lớn, vui tươi, nhí nhảnh bên anh, những ngày lãng mạn, tươi đẹp, nhuộm xanh cả bầu trời. Hình như giấc mơ đã giúp cho chị thêm chút sức lực, và trời thương, đã có lúc chị thấy mình mở mắt, để thấy đứa con gái bé bỏng ngủ vùi trong lòng mình và đứa con trong bụng có lúc quẫy đạp.

Có lẽ nhờ đó, mà ý chí phải sống trong chị trỗi dậy mạnh mẽ, nhưng tới lúc gặp được tàu cứu thì chị một lần nữa chìm sâu vào hôn mê. Không biết bao lâu, khi chị tỉnh dậy, thấy mình đang nằm trong bệnh xá xa lạ, tâm trí hoang mang, mơ hồ. Chị hỏi đây là đâu. Qua người y tá bản xứ, chị biết đây là một đảo thuộc Mã Lai. Biết mình đã tới bến tự do, nhưng quá yếu, chị lại hôn mê. Trước khi ngất, không hiểu sao trong tiềm thức, như một lời trăn trối, chị rút cái địa chỉ giấu trong lai áo, đưa cho cô y tá, nhờ đánh giùm điện tín cho người này, nói chị đang ở đây.

Qua hôm sau, trong cơn thập tử nhất sinh, cái thai có triệu chứng sinh non, mà chị lại quá yếu. Bác sĩ đang lo lắng, không biết có cứu nổi cả mẹ lẫn con không? Trong cơn mê, chị nghe tiếng khóc của chồng, và cảm giác hơi ấm bàn tay nhỏ nhắn của đứa con gái bé bỏng vuốt ve trên mặt, chị như được được hồi sinh lần nữa. Bác sĩ quyết định mổ.

Như cơn gió lốc, anh của những ngày tháng cũ, vẫn cao gầy, dáng thư sinh, tuy khuôn mặt bơ phờ, mái tóc nâu rối bời, và cặp mắt xanh lơ, giờ đã không còn sáng như hai vì sao nữa, bởi từ lúc nhận được điện tín, liên lạc được với Liên Hiệp Quốc để xác minh, anh đã không hề chợp mắt...

Chuyến bay tốc hành đã đưa anh tới đảo nhỏ này, và giờ đây, đứng nhìn chị bé bỏng, hôn mê trên giường bệnh. Trước khi đi qua đây, trong đầu anh không hề nghĩ tới chị đã có chồng, con và một đứa nữa sắp chào đời.

Đứng đó nhìn chị, anh đau đớn, xót xa, đầu óc anh tràn đầy xúc động. Anh véo tay mình mấy lần, để biết chắc đây không phải là một giấc mơ.

Khoảnh khắc, đau đớn, ngỡ ngàng rồi cũng qua đi, Anh thảo luận với bác sĩ, nói chuyện với chồng chị, giới thiệu sơ về mình, và anh khẩn cấp liên lạc bệnh viện lớn nhờ giúp đỡ.

Ngay ngày hôm đó chị được trực thăng chuyển về bệnh viện lớn ở thủ đô Kuala Lumpur, với sự chăm sóc đầy đủ nhất. Chị được cứu sống, cả mẹ lẫn con.

Biết chị đã vượt qua cơn nguy hiểm, lòng anh rộn rã. Đứng bên ngoài phòng, nhìn đứa bé gái sinh non, lớn hơn con mèo một chút, ngo ngoe trong lồng kính, cảm giác tràn ngập thương yêu như chính con mình. Anh ngỏ lời với chồng chị, xin làm cha đỡ đầu của đứa bé.

Trước hôm về lại Mỹ, anh và chị lần đầu nói chuyện trực tiếp với nhau ở bệnh viện, khi chị đã tỉnh táo. Bên giường bệnh, nhìn chị, ốm xanh như chiếc lá. Ánh mắt yêu thương, như ngàn lời muốn nói, nhưng anh biết, có rất nhiều điều cần phải giữ lại cho riêng mình.

Chị nhìn anh cảm kích, biết ơn. Những thứ này có nghĩa gì với những điều chị đang chất chứa trong lòng. Nhưng cũng như anh, chị biết mình không thể nói hay biểu lộ ra những gì mình đang nghĩ, tự nhủ lòng... phải quên thôi! Ánh mắt nhìn nhau thăm thẳm như biển sâu, chị chỉ nói được một câu: "Em xin lỗi".

Có những niềm riêng một đời giấu kín
Như rong rêu chìm đắm trong biển khơi
Có những niềm riêng một đời câm nín
Nên khi xuôi tay còn chút ngậm ngùi...

Trước lúc chia tay, anh trao riêng cho chồng chị một phong bì, bên trong có một xấp tiền mặt. Chồng chị tự ái, không nhận, nhưng anh cứ bắt chồng chị phải nhận, anh nói: "Cứ coi như tôi cho mượn, sau này anh có thì trả lại tôi..." Bốn tháng sau, giữa năm 1980 gia đình chị chính thức định cư ở San Jose, California, Mỹ.

Thời gian qua nhanh, hai năm sau đó chị có thêm một thằng cu tí ra đời. Nhìn ba đứa con ngày mỗi lớn, chị giờ đã bình thản hơn, sóng gió trong lòng đã dịu đi nhiều. Mỗi năm đến ngày lễ lớn hay sinh nhật của từng đứa con chị, anh đều gửi thiệp, gửi quà. Nhưng hai bên không ai nói chuyện trực tiếp, chị thấy vậy cũng tốt, thôi thì cố coi như"chỉ là giấc mơ qua"! Hai vợ chồng chị đều đi học lại, có nghề nghiệp ổn định và đời sống kinh tế vững vàng. Món tiền 3 ngàn đô-la năm xưa, chồng chị gởi trả lại cho anh sau 3 năm tới Mỹ .

Nợ tiền đã trả được... nhưng nợ tình thì sao? Có một điều làm chị bứt rứt là anh không lấy vợ, 40 tuổi anh vẫn sống độc thân. Công việc của anh đi nhiều, và anh lấy công việc bận rộn làm vui...

Mẹ anh thỉnh thoảng nói chuyện với chị qua điện thoại. Bà thương chị như con dù chưa bao giờ gặp, tuy nhiên bà biết mặt chị qua tấm ảnh trong phòng anh. Những gì bà ấy nói thường làm chị buốt nhói trái tim, làm chị cảm động đến khóc được, và qua bà, chị biết được toàn bộ cuộc sống của anh. Hai người đàn bà, cùng nắm giữ trái tim một người đàn ông. Chị gọi bà bằng mẹ, các con chị gọi bà là bà ngoại.

Một chiều mùa thu, bà gọi cho chị biết anh đang ốm nặng.

Chị muốn đi thăm lắm nhưng vì công việc làm không thể nghỉ, hơn nữa có những lý do tế nhị chị không đi được. Chị chỉ có thể gởi một bình hoa thật đẹp vào bệnh viện cho anh.

Hôm biết anh xuất viện, chị gọi điện thăm nhưng anh còn yếu, chưa nói chuyện được.

Mẹ anh vừa khóc vừa nói vớí chị: "Con biết không? Họ hàng, bạn bè, đồng nghiệp gửi hoa tới bệnh viện rất nhiều nhưng đến lúc xuất viện, ngồi trên xe lăn, còn rất yếu mà nó chỉ ôm khư khư bình hoa của con, đem về nhà, để bên đầu giường."

Chị khóc!

***

Hai năm sau đang giờ làm việc, mẹ anh gọi báo tin anh hấp hối, cuộc giải phẫu tim không thành công. Chị bỏ hết công việc lên thăm anh lần cuối, đi cùng chị có con bé giữa, đứa bé năm nào nhờ anh mà được sống sót... Nhìn anh thoi thóp trên giường bệnh, chị khóc như chưa bao giờ được khóc, lần đầu cũng là lần cuối, chị khóc thương cho tình yêu của anh và của chị. Khóc thương cho người đàn ông đã yêu chị bằng một tình yêu bền bỉ, không bao giờ ngưng nghỉ, chưa hề đòi hỏi ở chị một điều gì.

Trong một lúc hiếm hoi, tỉnh táo, anh bình thản nhìn chị với ánh mắt tràn ngập thương yêu... Anh cười, bảo chị đừng buồn, đời sống có sinh, có tử. Anh cảm ơn Thượng đế, đã cho anh gặp và yêu chị. Chị đau đớn nghẹn lời, cũng chỉ nói được một câu: "Em xin lỗi".

Ánh mắt xanh lơ, cái nhìn đằm thắm, anh thu hết tàn lực nói với chị rằng: "Nếu có kiếp sau, em đừng nói câu xin lỗi."

Đám tang anh vào một ngày đầu mùa đông... buồn. Anh ra đi ở tuổi 46.

Chị trở về cuộc sống thường ngày, thế gian này từ nay thiếu vắng anh nhưng trong lòng chị, anh vẫn có một chỗ đặc biệt dành riêng.

Ba tháng sau đám tang anh, chị nhận được thư mời của luật sư, sẵn dịp chị bay lên thăm mẹ anh, bà đã già đi nhiều sau cái chết của con trai.

Hôm mở di chúc của anh, chị mới biết cả ba đứa con chị đều có phần trong tài sản của anh để lại. Số tiền không nhiều nhưng dư đủ cho cả ba đứa vào học những trường đại học danh tiếng nhất.

Chiều tàn, bên ngôi mộ anh, chị lặng lẽ thầm thì những lời thương yêu mà lúc anh còn sống chị đã không thể nói. Theo gió chị gửi tới anh, những lời của một tình yêu, mà chị biết kiếp này và... cho tới kiếp sau chị vẫn ao ước được có, cũng như được gặp lại.

Văng vẳng bên tai chị nghe có tiếng anh thì thầm: "Nếu có kiếp sau xin em đừng nói câu xin lỗi"





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 78 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Ông xã là người thực vật - Vân Nhất Nhất

1 ... 13, 14, 15

2 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 54, 55, 56

3 • [Hiện đại] Ý xuân hòa hợp - Vi Phong Chi Từ Từ

1 ... 10, 11, 12

4 • [Hiện đại] Hoa đào vừa mới nở rộ - Đào Ảnh Xướng Xước

1 ... 5, 6, 7

5 • [Hiện đại] Vỏ quýt dày có móng tay nhọn - Thiên Phàm Quá Tẫn (HOÀN)

1 ... 5, 6, 7

6 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại - Hài] Cá nhỏ ăn lươn lớn - Tô Tiếu

1 ... 6, 7, 8

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 49, 50, 51

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C75]

1 ... 8, 9, 10

10 • [Xuyên không - Dị giới] Khí phi hồ sủng - Nhược Thủy Lưu Ly

1 ... 11, 12, 13

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1011

1 ... 42, 43, 44

[Hiện đại] Tham hoan - Bát Trà Hương

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại] Cùng hát một bài ca - Lam Chi Noãn

1 ... 4, 5, 6

[Xuyên không] Hoàng thượng vạn tuế - Đại Ôn

1 ... 10, 11, 12

15 • [Hiện đại] Sao trên trời rất xa sao của anh thật gần - Phỉ Ngã Tư Tồn

1, 2, 3, 4

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 5, 6, 7

18 • [Hiện đại] Ngày đêm muốn em - Thụy Miên

1 ... 4, 5, 6

19 • [Cổ đại - Trùng sinh] Tấn công ngược thành phi - Minh Tiêu Nguyệt

1, 2, 3, 4

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 42, 43, 44



Snow cầm thú HD: Khôi điên -.,-
Duy Khôi: nhớ những ngày trươc quá mọi người ơi
ai rảnh add zalo 8 chơi chứ giờ chả có ai onl nữa 0582650007 add zalo 8
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Trịnh Phương
Duy Khôi: alo alo có ai hông
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Mẫu Tử Song Linh: yo
Tiểu Yết Scorpio: Ai nhớ ta giơ tay  T.T
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 242 điểm để mua Mắt kính hồng
Độc Bá Thiên: Cô nguyệt
Ngọc Nguyệt: :(
Cô Quân: Ôi lâu lắm mới vào tnn mà k có ma nào à
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 272 điểm để mua Tóc xù chăm học
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Tinh Zombie
Ranchild: wow, hế lô Gemy
TranGemy: có nè =))
Ranchild: giờ này hông có ai nhỉ -_-
Ranchild: chào mọi người
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yêu Ngôn Tình
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 258 điểm để mua Tóc xù chăm học
dương xỉ: À ú
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 385 điểm để mua Mèo trong giỏ
Ngọc Nguyệt: Ôi vắng quá...
Mặc Bănq: Yến My (To)
Chị ơi em có thể đăng bộ Pendragon lên wattpad không ạ
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 365 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 240 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: phuong thi vừa đặt giá 346 điểm để mua Mèo trong giỏ
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 328 điểm để mua Mèo trong giỏ
Shop - Đấu giá: ChieuNinh vừa đặt giá 1050 điểm để mua Cô bé cưỡi châu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.