Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Đông Phương Bất Bại đồng nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương –Thập Thế

 
Có bài mới 05.04.2016, 18:28
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới [Đam mỹ - Đồng nhân] Đông Phương Bất Bại đồng nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương –Thập Thế - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương

Tác giả: Thập Thế (十世 )

Thể loại: xuyên không [từ tương lai xuyên về quá khứ], sinh tử văn, cường cường, ĐP GG là người yêu.

Edit: Robin [Cực Lạc Cung đệ nhị phu nhân XD]

Tình trạng bản gốc: Hoàn [82 chương và 4 ngoại truyện] [Dài hơn cả TLBTN ta ơi XwX]

Nguồn: https://cuclaccung.com/dong-phuong-bat-b ... h-bao-bao/

Giới thiệu: [đi chôm chỉa từ blog của các bợn chẻ TQ >D<]

Rox xuyên qua từ tương lai đến, tìm một người yêu có thể cùng mình kết hợp tâm linh, nhập thân vào thân thể nam tử Dương Liên Đình.

Y một đời tông sư, thần giáo giáo chủ, bởi vì tu luyện vô thượng thần công mà tự cung luyện khí, tình tình đại biến.

Dương Liên Đình dần dần bắt được ‘tâm hồn thiếu nữ’ của ĐPBB, tại thế giới của Tiếu Ngạo Giang Hồ mà khuynh tâm tương ái, VÀ SINH RA TỬ TỰ CỦA MÌNH. [tử tự=con nối dõi >D<]

Dương Bảo Nhi khả ái được sinh ra, làm toàn vẹn nguyện vọng vô cùng của ĐPBB. [R: mà k chỉ 1 đứa thôi đâu~ mỹ nhơn cụa ta là cường thụ mờ, ‘mắn’ lắm >D< các baby cụa mỹ nhơn thì thôi rồi…………… đón đọc nha các ty* :D]

Bên ngoài, y vẫn là người bất khả nhất thế [vô đối, k ai bì được], võ công thiên hạ đệ nhất nhân, nhưng trong lòng người yêu trước mặt, y chỉ là một thê tử ôn nhu hiền lành. [R: vâng, hiền muốn sợ luôn….]

Tân sinh Dương Liên Đình cùng y vợ chồng tình thâm, cùng nhau đi qua biết bao sóng gió bão táp chốn giang hồ, cuối cùng có được một cuộc sống hạnh phúc.

…………………………………

MỤC LỤC

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30+31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69+70
Chương 71+72
Chương 73
Chương 74+75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Ngoại truyện ra sách
Cho ăn sữa ký
Thêm một nữa nhi
Ái Liên
Các cục cưng tắm rửa ký



Đã sửa bởi Dương_Mitanovlia lúc 26.05.2016, 17:01.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: CaLàTruyềnThuyết, Judy Bùi
Có bài mới 05.04.2016, 18:29
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Đồng nhân ] Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương –Thập Thế - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[ĐPBB đồng nhân- Sinh Bảo Bảo] – Chương 1

Edit: Robin♥

[Tác giả chém gió]


Vẫn rớt mún viết một cái ĐPBB đồng nhân sinh tử văn.

Trước khi tự cung ĐPBB vốn là một kẻ kiêu hùng, thiên thu vạn tài, nhất thống giang hồ. Sau khi tự cung lại trở thành hiền thê lương mẫu [R: aka mẹ hiền vợ đảm >D<], ôn nhu hiền thục, cùng chồng dạy con. Hai tính cách mâu thuẫn như vậy lại cũng xuất hiện trên một con người, thật sự chỉ là bởi ảnh hưởng của ‘Quỳ Hoa Bảo Điển’ thôi sao?

Khụ khụ, túm lại, ta đây vốn là một kẻ viết sinh tử văn chuyên nghiệp nha, muốn nghiện ĐP GG võ công thiên hạ đệ nhất tiểu cường thụ từ lâu lúm lun ồi, hum nay cuối cùng phải YY một trận!

Ngẫm lại, đương thời cả bọn Lệnh Hồ Xung, Nhậm Ngã Hành, Hướng Vấn Thiên cùng Nhậm Doanh Doanh cùng lên Hắc Mộc Nhai đi giết ĐPBB, phát hiện ĐPBB đang mang bầu [*] thì…. không biết biến thành cái dạng gì, há há.

[*]: nguyên văn 著包包 ta nghĩ nghĩa là mang bầu?

Ta cũng rớt là mún được edit nguyên từ đầu một bộ sinh tử văn từ lâu lém ùi, lại còn là ĐP mỹ nhơn của ta nữa, hợ hợ >D<



01.

Rox tỉnh lại, cảm thấy cả người mình đều đau, nhất là chỗ sau lưng, cảm giác cứ như là đã bị bổ nứt ra vậy. Đã lâu không cảm thấy đau đớn đến thế này, đối với cả thân thể và tinh thần của nhân loại cao cấp như hắn mà nói đã quá xa lạ, cho nên hắn nhất thời cũng không biết cần phải có cái phản ứng gì, chỉ là nhăn mặt nhíu mày.

Hệ thống tinh thần hoàn toàn dừng lại tại thời điểm thí nghiệm bị phá hủy khiến đầu váng mắt hoa, nhưng đã bắt đầu chậm rãi khôi phục lại, đang cùng với ký ức của cơ thể này thong thả dung hợp lại.

Rox trầm tĩnh một chút, chuyển động đầu, phát hiện mình đang nằm sấp trên giường, hô hấp có chút khó khăn. Bất quá thực ra mà nói, hắn đã thật lâu không có hô hấp qua, nếu không phải bản thân chịu trọng thương phải ghé tạm vào đây phỏng chừng thân thể này còn hô hấp không nổi.

Căn phòng rất xa lạ, cũng rất mới lạ, có vẻ giống với mấy tấm tranh ảnh lịch sử hắn từng xem qua. Bởi vì chịu sự hạn chế của nhục thể, hắn tạm thời chỉ có thể chuyển động được mỗi cái đầu để đánh giá căn phòng cùng hoàn cảnh của mình.

Căn cứ theo phán đoán của hắn, nếu không có thể tinh thần của mình kịp kết hợp cùng khối nhục thể này, không chừng hiện tại khối nhục thể này đã sớm biến thành một khối thi thể rồi.

HIện tại hắn năng lực không đủ, cho nên chỉ có thể khôi phục một bộ phận thể lực. Cũng may ký ức dung hợp hết sức thuận lợi, sở dĩ khi hắn quyết định nhắm mắt tiếp tục nghỉ ngơi thì, hắn đã cùng với khối nhục thể này kết hợp thành một, sau này hắn sẽ chính thức trở thành nam nhân trẻ tuổi tên Dương Liên Đình này rồi.

Hắn vừa muốn nghỉ ngơi, đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân khe khẽ, tiếp theo cửa mở, có người đi vào.

“A, Liên Đình ca, ngươi đã tỉnh rồi.”

NGười nọ thấy hắn mở mắt nhìn mình, không khỏi cao hứng cúi đầu gọi to.

Rox, hoặc giả có thể coi như là một sinh mạng mới hồi sinh của Dương Liên Đình, đối người cười cười: “Tiểu Đào…”

Bất quá lên một tiếng này, chính hắn cũng bị dọa giật mình, thanh âm này thật giống như bị cát nghiền vỡ vụn, khô khốc khàn khàn, thực là khó nghe.

Thiếu nữ bị gọi Tiểu Đào kia đại khái mới 15,16 tuổi, mi thanh mục tú, mặc trang phục của nha hoàn. Nàng vội vã chạy tới bên giường, hai tròng mắt ẩm ướt, nức nở nói: “Liên Đình ca, ngươi đã hôn mê vài ngày rồi. May là hôm nay ngươi tỉnh lại, nếu không ta thực sợ, thực sợ…”

Dương Liên Đình nỗ lực cười cười, không có nói chuyện.

Tiểu Đào phản ứng lại, vội lau lau nước mắt, nói: “Liên Đình ca, ta nấu thuốc cho ngươi, đây chính là dược phương [đơn thuốc] của Bình Nhất Chỉ thần y tự mình kê cho ngươi, ngươi uống vào rồi vết thương sẽ mau lành thôi.”

Dương Liên Đình có chút quái dị: “Bình thần y?”

Trong ký ức hắn biết Bình Nhất Chỉ vốn là thần y trong giáo, y thuật cao minh, khiến cả giang hồ phải bội phục. Nhưng ông thường luôn luôn chỉ xem bệnh cho các Đường chủ và Trưởng lão, còn nhân vật tiểu tốt tuổi trẻ như hắn, thực sự không đến lượt Bình Nhất Chỉ ra tay. Bất quá sau khi Đông Phương Giáo chủ kế vị, từng hạ lệnh tất cả giáo đồ của Nhật Nguyệt Thần Giáo, chỉ cần là vì bản giáo chịu thương, đều có tư cách tiếp nhận trị liệu tốt nhất. Chắc bởi vì thương thế hắn quá nặng, cuối cùng đành để Bình thần y tự mình ra tay rồi.

Tiểu Đào đảo hai tròng mắt hồng hồng, thấp giọng nói: “Dương tổng quản vì giáo hy sinh, Đông Phương Giáo chủ cố ý hạ lệnh, nhất định phải chữa thật tốt thương thế của Liên Đình ca.”

Cha Dương Liên Đình là Dương Kính Trung, vốn là Đại tổng quản của Nhật Nguyệt Thần Giáo, đối với Đông Phương Giáo chủ hết mực trung thành và tận tâm. Năm ấy Đông Phương Giáo chủ leo được lên ngôi vị giáo chủ, cũng có một phần công lao của ông.

Dương Liên Đình võ công thấp kém, tại Hắc Mộc Nhai làm một thân thị vệ, ngày thường giúp phụ thân một tay, theo học xử lý các loại sự vụ trong giáo. Lần này hắn chịu thương, là vì trước đó vài ngày theo giáo chủ đi trừng trị nghịch đảng phản loạn ẩn nấp trong giáo, đánh đến Hắc Mộc Nhai thì bị địch đánh thương. Mà phụ thân hắn Dương Kính Trung tấm thân đã tuẫn táng vì thần giáo. [aka hy sinh thân mình]

Dương Liên Đình vừa mới sống lại, đối với cảm tình của nhân loại không quá quen thuộc, tuy tình cảm đối với Dương Kính Trung vẫn còn lưu lại, nhưng nhất thời còn chưa biết nên làm ra cái phản ứng như thế nào.

Tiểu Đào thấy hắn không nói lời nào, cho rằng trong lòng hắn vẫn còn đang đau đớn vì cái chết của phụ thân, vội vàng nói sang chuyện khác: “Liên Đình ca, mau mau uống thuốc đi. Chờ sau khi thương thế của ngươi thật tốt, giáo chủ nhất định sẽ trọng dụng ngươi.”

Dương Liên Đình lúc này đã có thể tự mình hoạt động, nhưng vì không thể để Tiểu Đào sinh nghi, nên cứ để mặc nàng đút thuốc cho mình, tiện thể sau đó giả vờ hư nhược [yếu bệnh] mà ngủ một giấc.

Sau khi thể tinh thần và nhục thể hắn kết hợp xong, năng lực khôi phục của nhục thể tăng cao trên diện rộng, nhưng hắn sợ người khác nhìn ra dị dạng, không dám ngay lập tức lành bệnh, liền khống chế tốc độ khôi phục cảu miệng vết thương.

Cứ như thế nằm hơn nửa tháng trên giường, Bình Nhất Chỉ có từng ghé thăm hắn hai lần, kinh ngạc trước năng lực phục hồi nhanh chóng của hắn. Bất quá nghĩ đến Dương Liên Đình tuổi trẻ cơ thể tráng kiện khỏe mạnh, tốc độ khỏi nhanh chút cũng không quá đáng ngạc nhiên.

Người bình thường bị thương thế này ít ra cũng phải chờ hai ba tháng không xuống được giường, nhưng Dương Liên Đình hơn hai mươi ngày sau đã có thể xuống giường vận động. Miệng vết thương phía sau gần như đã không còn nhìn thấy rõ.

Một ngày nọ hắn đnag ở sân trong tản bộ, nói là tản bộ, kỳ thật hắn đang chậm rãi tập khả năng kiểm soát, khống chế cơ thể. Dù sao hắn là sinh mệnh cao cấp tinh thần thể nhân loại, khối nhục thể nắm trong tay sớm đã trở nên hết sức xa lạ.

Đột nhiên có người từ Liệt Hỏa Đường truyền lệnh đến, nói Giáo chủ nghe nói thương thế của hắn tốt, hôm nay muốn gặp hắn.

Dương Liên Đình dập đầu nhận lệnh, nói: “Đã biết.”

Hắn quay về phòng đổi một thân quần áo mới, cùng người nọ đi về hướng đại điện.

Hắc Mộc Nhai vô cùng rộng lớn, trừ ra chính điện ở bên ngoài của Nhật Nguyệt Thần Giáo, phía sau còn có nơi sinh hoạt thường ngày của giáo chủ, hai viện lạc của Trưởng lão Đường chủ, cùng vô số chỗ ở của thị vệ đầy tớ trong giáo.

Dương Liên Đình trước đây rất ít khi đến chính điện, thứ nhất là vì tư cách của hắn, thứ hai vì cha hắn nguyện vọng lớn nhất đối với hắn chính là tương lai có một ngày võ nghệ của hắn đạt đến cấp cao nhất, được giáo chủ trọng dụng, nên mỗi ngày đều bắt hắn luyện võ.

Nhưng trong giáo Trưởng lão và Đường chủ võ công cao cường mặc dù không ít, nhưng Dương Liên Đình vẫn chưa từng bái được một danh sư nào. Bản thân Dương Kính Trung võ nghệ thấp kém, khi Đông Phương Bất Bại kế nhiệm Nhậm giáo chủ đời trước, ông cũng chưa từng xuất đầu, chỉ vì có mối quan hệ tốt với Đông Phương Bất Bại, lúc Đông Phương Bất Bại còn làm Phó Hương Chủ Phong Lôi đường thì đem cho ông một bộ kiếm phổ. Dương Kính Trung liền đưa ngay bộ kiếm phổ này cho nhi tử, mỗi ngày đốc thúc hắn luyện tập.

Dương Liên Đình người này có công phu võ công trời phú hay không chưa nói, lại thiếu khuyết danh sư chỉ điểm, luyện được ù ù cạc cạc. Nhưng hắn cũng chăm chỉ cố gắng, lại thêm một cỗ ngạo khí, kiên nhẫn tích cóp năm này qua năm khác, cũng luyện thành một thân bản lĩnh hạng hai. Ở trong giang hồ, cũng miễn cưỡng coi như là tốt. Chỉ là trên Hắc Mộc Nhai cao thủ quá nhiều, người ta cũng luyện được võ công còn cao thâm hơn, hắn làm sao dám đem ra so sánh? Bởi vậy càng lộ ra mình thân thủ bình thường, miễn bàn cấp thấp chính là cấp thấp a.

Dương Liên Đình đi theo thị vệ nọ dẫn đường tiến vào đại điện, cũng không ngẩng đầu, trực tiếp đối người ngồi chính giữa đại điện cúi đầu vái lạy.

“Thuộc hạ Dương Liên Đình, tham kiến Giáo chủ.”

“Phốc xích…” [R: tiếng bật cười]

“Ha hả…”

Không biết là ai buột miệng bật cười, trên đại điện truyền đến tiếng cười nhẹ.

Dương Liên Đình chính là mạc danh kỳ diệu, bỗng nhiên nghe một thanh âm lạnh nhạt vang lên ngay bên cạnh mình.

“Đứng dậy đi.”

Dương Liên Đình ngẩng đầu, lúc này mới phát hiện giáo chủ cũng chưa lên ngồi trên đại điện, mà là đang đứng bên cạnh hắn.

Đông Phương Bất Bại cách xa hắn khoảng ba bước, mặc một thân trường sam màu trăng non thêu sóng nước màu vàng, đầu chưa mang quan [mũ], chỉ có một cây bích trâm thanh ngọc trên tóc đen. Thắt lưng cột một đai lưng màu đen, cùng màu với trâm ngọc trên tóc, càng phát ra một thứ ánh sáng thần diệu phong thần đẹp vô cùng, thong thả trang nhã.

Y chỉ là lạnh nhạt mà đứng, nhìn qua tuấn mĩ hòa nhã, nhưng ánh mắt lại lãnh liệt, một đôi con ngươi đen phảng phất như hồ sâu âm u thăm thẳm, nhìn Dương Liên ĐÌnh thì, lúc đó giống như bắn thẳng vào tận sâu trong tim can phủ tạng hắn.

Hết chương 1.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: CaLàTruyềnThuyết
Có bài mới 05.04.2016, 18:30
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 24.03.2016, 11:49
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 3687
Được thanks: 3194 lần
Điểm: 8.26
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Đồng nhân ] Đông Phương Bất Bại Đồng Nhân chi ‘Liên’ ái Đông Phương –Thập Thế - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[ĐPBB Đồng Nhân – Sinh Bảo Bảo] – Chương 2

Edit: Robin♥


Dương Liên Đình trong lòng thoáng sợ hãi, tức thì cảm nhận được người này võ công cao thâm khó lường, năng lực tinh thần cũng cực kỳ cường đại. Hắn vừa rồi cố ý bái lạy với khoảng không, chính là muốn thử xem phản ứng và dao động tinh thần của những người ở đây. Nhưng khỏi cần nghi ngờ, người này cấp cao hơn tất cả những người đứng trên đại điện, chính là kẻ đứng đầu. Đặc biệt là năng lực tinh thần bất động thanh sắc, kể như gấp bội phần nhân loại thông thường.

Hắn làm ra bộ dang luống cuống ngượng ngùng, một lần nữa thi lễ nói: “Thuộc hạ sơ sẩy, không thấy giáo chủ đứng ở phía sau, thỉnh giáo chủ thứ tội.”

Đông Phương Bất Bại nói: “Không sao. Ngươi thương thế chưa lành, có chút sơ sẩy thất thần, cũng là điều khó tránh.” Y nghiêng thân mình, cùng vạt áo tung bay: “Bổn tọa vừa cùng Đồng trưởng lão, Thôi trưởng lão thương nghị, ngươi lần này tham dự bình định giáo loạn có công, vì vậy cho ngươi lên chức phó tổng quản, ở bên người bổn tọa.”

Dương Liên Đình kinh hỉ, đang muốn đáp tạ, bỗng nhiên nghe thấy một người khác lên tiếng: “Giáo chủ, ta e việc này không ổn.”

Dương Liên Đình nhận ra được người nọ chính là Hữu sứ trong giáo Hướng Vấn Thiên. Người này hết sức trung thành với giáo chủ tiền nhiệm Nhậm Ngã Hành, xưng huynh gọi đệ. Lúc đó Nhậm Ngã Hành bỏ mình, gã tuy ngoài miệng không nói, nhưng trong lòng có chút hoài nghi, đang âm thầm dòm ngó dò xét khắp nơi.

Việc này Dương Liên Đình vốn không biết, mà là phụ thân hắn Dương Kính Trung nói cho hắn. Dương Kính Trung đối với Đông Phương Bất Bại trung thành và tận tâm, nhận định y chính là người thiên thu vạn tài, thống nhất giang hồ, tự nhiên sẽ không bỏ qua bất kỳ một tia làm phản nhỏ nhoi nào. Dương Kính Trung để ý Hướng Vấn Thiên đã lâu, nhưng người này lòng dạ cực kỳ thâm sâu, vẫn chưa nắm được nhược điểm của gã. Lần này dụ dỗ đám người Tôn trưởng lão phản loạn, Hướng Vấn Thiên cũng chưa từng tham dự.

“Nga? Có gì không ổn?” Thần sắc Đông Phương Bất Bại vẫn thản nhiên, chậm rãi xoay người thong thả về chỗ ngồi chính giữa trên đại điện.

Y chỉ là tùy ý hướng nơi đó ngồi xuống, liền khiến cho người ta cảm thấy như núi cao nguy nga, thong thả ung dung, cảm giác uy nghiêm túc mục lập tức làn tràn ra toàn bộ điện.

Dương Liên Đình thầm thở dài, năng lực tinh thần của người này vô cùng cường đại, trong nhân loại bình thường là phi thường hiếm gặp.

Hươngd Vấn Thiên nói: “Thuộc hạ biết giáo chủ tiếc thương vì cái chết của Dương tổng quản, cố ý bồi đắp, Dương Liên Đình tuy là con trai của Dương tổng quản nhưng tuổi còn quá trẻ, trong giáo cũng chưa có công lao gì,  quyết định này chỉ sợ làm cho những thuộc hạ khác thấy bất công trong lòng. Hơn nữa người xưa đã nói, chủy thượng vô mao, bạn sự bất lao [*], Dương Liên Đình mới hai mươi tuổi, lại không có kinh nghiệm gì, chỉ sợ không quản nổi sự vụ trong giáo ta.”

[*] R: chủy thượng vô mao, bạn sự bất lao: ta tự hiểu là ngoài miệng còn chưa mọc râu thì làm việc còn chưa chín chắn ~ ý chỉ chưa già chưa có kinh nghiệm chưa chắc chắn.



“Hướng Hữu sứ nói sai rồi. Nói sai rồi.” Đồng Bách Hùng thong thả bước ra. Ông là người thô lỗ ngay thẳng, có gì nói nấy, nói thẳng: “Dương Liên Đình mặc dù không có công lao gì lớn lao với giáo, nhưng cha hắn Dương Kính Trung luôn trung thành tận tâm với giáo ta, lập công vô số, lần này lại vì giáo tuẫn thân[hy sinh]. Dương Liên Đình là con trai duy nhất của ông ấy, làm người cũng luôn luôn ổn trọng trung thực, giáo chủ bồi đắp hắn cho làm phó tổng quản cũng là chuyện lẽ thường nên làm. Nếu không sau này giáo ta có người hy sinh, người đời sau không được nương tựa, không phải khiến cho trong lòng nguội lạnh hay sao? Những năm qua ta cũng có thấy qua hắn theo cha học tập, mặc dù tuổi còn ít, nhưng làm việc cũng rất tốt, tích lũy thêm chút kinh nghiệm là được.”

Đường chủ Liệt Hỏa đường Thôi Kinh ở bên nói hùa theo: “Đồng trưởng lão nói không sai. Dương Liên Đình vốn là nhi tử của Dương tổng quản, quen thuộc với giáo vụ nhất, giáo chủ chính là biết chuyện này, mới quyết định như thế. Giáo chủ anh minh thần võ, làm ra quyết định như vậy nhất định không sai.”

Lúc này lại có người hưởng ứng cùng. Hướng Vấn Thiên thấy mình thế đan lực bạc [yếu thế], liền không nhiều lời nữa, trừng mắt liếc Dương Liên ĐÌnh mộ cái, lui về vị trí của mình.

Dương Liên Đình thầm nghĩ, ngươi trừng ta làm cái gì? Ta đâu có đắc tội ngươi. Mặc dù giao tình của cha ta với ngươi không tốt, nhưng nếu ngươi thực sự không có hai lòng, cần gì phải đắn đo đối phó ta, chẳng phải đều là tự ngươi làm sao?

Đông Phương Bất Bại thấy tình trạng đó, liền nói: “Việc này liền quyết định như thế đi. Dương Liên Đình, từ hôm nay ngươi sẽ là phó tổng quản của Hắc Mộc Nhai, sau này cố gắng làm cho tốt, đừng làm bổn tọa và phụ thân ngươi thất vọng.”

“Đa tạ giáo chủ.”

“Cũng lui hết đi. Dương Liên Đình, ngươi đi theo ta.” Đông Phương Bất Bại huơ huơ tay, kết thúc nghị sự trên đại điện, đứng dậy đi về hướng hậu điện.

Dương Liên Đình đi theo phía sau y, trong lòng đột nhiên có cảm giác quái dị.

Vừa mới trên điện tranh chấp, thần sắc Đông Phương Bất Bại mặc dù không thay đổi, nhưng Dương Liên ĐÌnh phát hiện từ khóe mắt chân mày y toát ra một vẻ buồn chán, cùng với thân phận tôn vị của y hết sức không thích hợp.

Lúc này theo phía sau y, càng ẩn ẩn cảm giác người này dường như không phối hợp lắm, nhưng năng lực của hắn chưa hoàn toàn khôi phục, nhất thời cũng đoán không ra.

Dương Liên ĐÌnh theo Đông Phương Bất Bại đi tới hậu hoa viên, trong vườn hoa có một đình nhỏ, xung quanh có hoa cỏ tốt tươi, trăm hoa đua nở, phong cảnh đẹp vô cùng.

Đông Phương Bất Bại bước vào trong đình, ngồi ở giữa, chỉ đơn giản ngắm hoa tùng bên ngoài.

Dương Liên Đình không được bảo làm gì, đứng im lặng đối diện. Hắn thấy giáo chủ nhất thời hình như không có ý định nói chuyện, chính mình cũng trở nên có chút thất thần, lấy tay sờ sờ cằm.

Không biết qua bao lâu, đột nhiên bên tai truyền đến thanh âm của Đông Phương Bất Bại: “Ngươi đang suy nghĩ cái gì?”

“Thuộc hạ đang nghĩ, mình không biết có nên để râu hay không.” Dương Liên Đình cúi đầu đáp.

“Nga?” Đông Phương Bất Bại tựa hồ thấy thú vị, nhướn lông mày, nói: “Vì sao muốn để râu?”

DƯơng Liên Đình cười hai thanh, nói: “Giáo chủ văn thành võ đức, nhân nghĩa anh minh. Thuộc hạ vì sao muốn làm như vậy, giáo chủ nhất định biết.”

『 thiên thu vạn tài, nhất thống giang hồ 』, 『 văn thành võ đức, nhân nghĩa anh minh 』 thay đổi lời nói một chút, cũng không phải là mọi người thuận miệng nói, mà là năm ấy Đông Phương Bất Bại kế vị thì quy định khẩu hiệu của giáo chúng. Khi đó y chính trực anh niên, hùng tâm bừng bừng, một lòng muốn xây dựng một phen sự nghiệp, thuộc hạ muốn nịnh nọt y, liền sửa lại khẩu hiệu trong giáo. Thoáng một cái đã qua năm sáu năm, mọi người ai ai cũng sớm thuộc lòng.

Dương Liên ĐÌnh mặc dù sống lại, nhưng ký ức ban đầu cảu cơ thể này hết sức rõ ràng, lời này chỉ là thuận miệng mà nói, cũng bất giác không thay đổi.

Chỉ là Đông Phương Bất Bại có chút kinh ngạc vì hắn dám lớn mật, không chỉ không trả lời vấn đề mình hỏi, lại còn hỏi ngược lại mình. Nhưng y không biết vì sao, lại một chút cũng không tức giận, ngược lại còn đối với thanh niên tuấn mĩ anh vũ này sinh ra một cảm giác kỳ lạ nào đó.

Đông Phương Bất Bại nói: “Hướng Vấn Thiên vừa mới nói ngươi chủy thượng vô mao, bạn sự bất lao, ngươi liền nghĩ ngay muốn để râu, coi trọng lời khuyên kinh nghiệm của bậc lão thành một chút, làm việc sẽ dễ dàng.”

Dương Liên Đình mỉm cười: “Giáo chủ anh minh.”

Đông Phương Bất Bại thấy hắn cười đến thản nhiên, trong lòng khẽ động.

Y trước kia chưa từng để ý qua Dương Liên Đình, chỉ biết hắn là nhi tử của Dương tổng quản. Đại khái khoảng 10 năm trước, khi đó y vẫn chỉ là một phó hương chủ của Phong Lôi đường, Dương Kính Trung chẳng qua chỉ là một võ sĩ bình thường của Hắc Mộc Nhai, từng cùng y đi Thái Hành Sơn làm việc. Khi y bị Lộ Đông Thất Hổ vây công, lúc ấy y luyện công chưa thành, lại bị bọn chúng vây đánh bất ngờ, tay phải bị trọng thương, mắt thấy mình mất mạng trong khoảnh khắc, may được Đồng Bách Hùng xả mạng tương cứu, giúp y thoát khỏi vòng vây. Khi ấy người vẫn luôn ở phía sau cùng y vào sinh ra tử liền có Dương Kính Trung.

Sau đó Đông Phương Bất Bại cảm niệm lòng trung của ông, hỏi ông muốn được đền đáp cái gì. Dương Kính Trung lúc đó suy nghĩ một chút rồi nói: “Thuộc hạ võ công thấp kém, cả đời này khó mà qua được cảnh giới cao minh, đã không muốn hy vọng gì xa vời. Chỉ có một nhi tử duy nhất Dương Liên Đình, yêu thích võ nghệ, thế nhưng thuộc hạ có tâm mà bất lực. Hương chủ võ công cái thế, mong rằng Hương chủ có thể chỉ dạy cho khuyển tử.”

Ý tứ này rõ ràng là cầu y nhận Dương Liên Đình làm đồ đệ. Chỉ là khi đó Đông Phương Bất Bại một lòng theo đuổi võ công đại thành, lại đang từng bước mưu lên ngôi Đường chủ, đâu có thời gian đi quản nhi tử của một thuộc hạ học võ? Liền đem một bộ kiếm phổ của một trưởng lão phản loạn đưa cho ông.

Từ đó mãi về sau, y mải mê mưu tính chuyện trong giáo, chưa từng lưu ý qua. Thẳng đến mấy năm gần đây….

Đông Phương Bất Bại nhìn Dương Liên Đình, nhớ tới chính mình năm 12 tuổi thì nhập thánh giáo, 16 tuổi trở thành Đường môn chủ Phong Lôi đường, 18 tuổi trở thành Phó Hương chủ, 20 tuổi thành Phó Đường chủ, 24 tuổi đánh bại tiền trưởng lão leo lên ngôi vị Đường chủ, tới 26 tuổi đã trở thành Tả sứ của Giáo chủ, địa vị chỉ dưới giáo chủ, trên tất cả mọi người.

Khi đó y còn trẻ có tham vọng, ngực có chí lớn, được lên một bậc thang cao hơn rất nhanh, vì lo người khác nói y chủy thượng vô mao, bạn sự bất lao, cố ý để râu, tâm tư giống hệt như Dương Liên Đình lúc này.

Chỉ là Đông Phương Bất Bại vóc người thon dài, không cường tráng được, trước sau nhìn vẫn phảng phất giống thư sinh, trước đây nhìn như quý gia công tử, học võ luyện một thân uy nghiêm lẫm liệt lại để râu nhìn có chút không giống bình thường, dung mạo so với người trong giang hồ mà nói lại quá thanh tú, thế là không thể làm gì khác để nguyên một chùm râu quai nón, nhìn qua rất lão luyện chín chắn, lại thêm uy nghiêm. [R: *lăn lộn* ta k thể dừng đến cuối chương được =)))) phải chen vô cười thui  =))) á há há]

Nhưng mấy năm gần đây, y luyện 《 quỳ hoa bảo điển 》, theo bí phương trong bảo điển, tự cung luyện khí, luyện đan phục dược, dần dần râu cũng mất hết, giọng nói cũng thay đổi, tính tình cũng thay đổi. Y đã không yêu nữ tử, bảy tiểu thiếp cũng chịu vắng vẻ từ lâu, y thậm chí còn nổi lên sát ý, chỉ vì nhìn thấy các nàng liền thấy vừa ham muốn vừa đố kỵ.

Đông Phương Bất Bại tự biết tâm ý của mình, y gặp Dương Liên Đình dung mạo anh tuấn, dáng vẻ khôi ngô, một thân nam nhi oai phong hùng dũng khí độ hiên ngang. Hơn nữa hắn còn nói chuyện tươi cười tự nhiên trước mặt mình, vừa không mất đi cung kính, lúc này hai mắt hữu thần lại chăm chú nhìn mình, đột nhiên khuôn mặt ửng hồng, trong lòng như có động.

Hết chương 2.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Dương_Mitanovlia về bài viết trên: CaLàTruyềnThuyết
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: mjschjckkut3 và 60 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.