Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 

Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban

 
Có bài mới 10.01.2017, 20:22
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9680 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [86/90] - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 87. Ngoại truyện bốn

Edit: Trạch Mỗ

Vương Lan mặc dù dựa vào tinh thần mạnh dạn đi ra ngoài, nhưng trong lòng thực ra cũng rất bối rối. Lần đi ra ngoài này cô đem đi toàn bộ tiền tích cóp, thậm chí ngay cả khoản tiền riêng cuối cùng của mẹ cô cũng lấy ra. Dưới cõi lòng mang thấp thỏm, trước tiên cô đi tìm Đỗ Quân. Phụ nữ luôn hy vọng người đàn ông của mình có thể chống một vùng trời cho cô ấy.

Đỗ Quân nhìn thấy Vương Lan đến, đầu tiên là có chút kinh ngạc, sau khi nghe được ý nghĩ của Vương Lan anh ta liền bắt đầu cực lực phản đối. Mọi người bấy giờ đối với cá thể là vô cùng kỳ thị, nhất là sinh viên đại học như Đỗ Quân, trong xương bọn họ đều có một loại ngạo khí ăn sâu.

Đỗ Quân không biết tại sao anh ta càng ngày càng không hiểu Vương Lan, Vương Lan trước kia sáng sủa và hiểu biết, nhưng cô bây giờ nóng lòng theo đuổi danh lợi, hoàn toàn không có gì khác biệt với những người phụ nữ nông thôn nhìn thấy ở nông thôn trước kia. Đỗ Quân cảm thấy Vương Lan như vậy hết sức xa lạ, Vương Lan trong ấn tượng của anh ta phải là bộ dáng như Trần Triều Ca, tự tin, kiêu ngạo, tựa hồ trên người của cô đều đang phát sáng. Có điều cho dù Vương Lan hiện tại làm cho anh ta rất thất vọng, Đỗ Quân vẫn không có ý vứt bỏ vợ, dù sao vào thời điểm khó khăn nhất trong đời anh ta, là Vương Lan giúp anh ta một tay. Triều Trần Ca có thể làm bạn tâm hồn của anh ta, nhưng tuyệt đối không thể là vợ của anh ta.

Vì vậy Đỗ Quân dằn lại tính tình nói với Vương Lan: "Lan Lan, thêm nửa năm nữa anh sẽ tốt nghiệp. Nếu như không có gì bất trắc mà nói anh hẳn là sẽ được giữ lại trường, đến lúc đó chúng ta sẽ có thể nhẹ nhõm hơn rồi, em về quê nhẫn nại một chút trước, chờ sau khi anh tham gia công tác hết thảy cũng sẽ khá hơn. Kinh doanh là tuyệt đối không được, sau này anh sẽ là nhà giáo, vợ của anh sao có thể làm cá thể đây."

Thấy trong mắt Đỗ Quân hiện lên sự không kiên nhẫn, đột nhiên Vương Lan cảm thấy có chút bi thương, Đỗ Quân tựa hồ chưa từng nghĩ tới sau này làm thế nào, cô làm thế nào, con làm thế nào. Nghĩ tới đây đột nhiên cô lại có mấy phần tức giận, "Mặt mũi, mặt mũi có thể đáng mấy đồng, Đỗ Quân anh có từng nghĩ tới mặt mũi có thể làm cho chúng ta có chỗ ở hay không chưa, mặt mũi có thể làm cho chúng ta có cơm ăn sao? Phải, sau này anh là giáo viên, nhưng anh có từng nghĩ tới chỉ bằng chút tiền lương kia của anh có thể nuôi được em và con hay không chưa? Chẳng lẽ sau này em và con vẫn ở nhà mẹ đẻ, sau này anh vẫn ở nhà ngủ dưới đất? Nhưng tại sao nhà mẹ em phải nuôi con cho anh, đứa bé kia họ Đỗ không phải họ Vương. Anh lại có biết em và con bình thường ở nhà mẹ đẻ phải chịu bao nhiêu xem thường hay không. Chẳng lẽ em là thích chịu khổ trời sinh hay sao." Nói đến sau cùng, Vương Lan thậm chí có chút cuồng loạn, sau khi nói xong không đợi Đỗ Quân nói chuyện đã khóc chạy mất.

Vương Lan thực ra rất giận Đỗ Quân, sau khi tốt nghiệp Đỗ Quân không phải là không có lựa chọn khác, dù sao hiện tại rất nhiều chỗ đều thiếu người. Nhưng hết lần này tới lần khác anh ta lựa chọn làm giáo viên, nghề này vinh quang nhưng tiền lương rất ít ỏi, đối với cái nhà ba khẩu này của bọn họ mà nói tàn khốc đến nhường nào.

Mặc dù sau đó hai người đã hòa hảo nhưng giữa hai người rốt cuộc vẫn để lại vết rách, trường học của Đỗ Quân ở phía đông thành phố, Vương Lan bèn tìm một chỗ tạm thời an thân ở phía tây thành phố. Bởi vì tiền trong tay không nhiều lắm, lại nói còn phải giữ lại một bộ phần tiền làm tiền vốn, cho nên chỗ ở của cô cũng không tốt. Một gian phòng không lớn, bên trong trừ một cái giường ngay cả cái ghế cũng không có.

Để cho Vương Lan may mắn nhất chính là bây giờ không phải như mấy năm trước, khi đó ra ngoài không có thư giới thiệu căn bản không ra được, càng đừng nói tìm chỗ ở. Nhưng cho dù là như vậy cũng phải Đỗ Quân đứng ra bảo đảm cho Vương Lan, chủ cho thuê nhà người ta thấy Đỗ Quân là sinh viên đại học, lại là người địa phương mới cho Vương Lan thuê phòng.

Sự cố chấp của Vương Lan làm cho Đỗ Quân có chút tức giận, nhưng những lời cô nói ngày đó làm cho anh ta có chút xấu hổ. Sinh viên đại học bấy giờ cũng là con cưng của trời, kiêu ngạo vô cùng. Sau khi tầng nội khố kia bị Vương Lan kéo ra, Đỗ Quân thậm chí có chút không có cách nào đối mặt. Dàn xếp cho Vương Lan xong, lại kín đáo đưa cho cô hai mươi đồng rồi vội vã rời đi.

Sau đó Vương Lan nhớ lại, cũng chính là lúc này, cô mới bắt đầu lạnh tâm với Đỗ Quân thì phải. Chẳng qua bây giờ Vương Lan lại không có tâm tư suy nghĩ cái này. Cô muốn vội vàng tìm việc làm hoặc là làm một chút buôn bán nhỏ. Tiền trong tay cô cũng không nhiều. Mỗi ngày ăn, mặc, ở, đi lại, cái gì cũng phải cần tiền.

Hai năm sau đó Vương Lan luôn giãy dụa ở mức đủ ăn đủ mặc, cô từng bán giá đỗ, từng bày hàng vỉa hè, thậm chí còn từng làm thuê rửa bát trong quán cơm nhỏ cho người ta chỉ vì tiết kiệm tiền một bữa cơm. Về phần nhà họ Đỗ, có lẽ không biết Vương Lan đã vào thành phố, hoàn toàn chưa từng xuất hiện. Sau khi Vương Lan vào thành phố được nửa năm Đỗ Quân như nguyện ở lại đại học làm giảng viên. Có lẽ anh ta từng giãy giụa bởi vì lời của Vương Lan, nhưng rốt cuộc vẫn theo tâm ý của mình.

Có điều những chuyện này Vương Lan cũng không quan tâm nữa, hai năm qua cô luôn bận rộn, số lần gặp mặt Đỗ Quân cũng có thể tính được. Hiện tại cuối cùng cô cũng đã cóp đủ một khoản tiền chuẩn bị mở một cửa hàng bán quần áo. Bởi vì là thành phố lớn, hiện tại nơi này đã hết sức náo nhiệt, Vương Lan cảm thấy triển vọng của cửa hàng bán quần áo rất tốt, liền nhanh tay nhanh mắt mua một cửa hàng, chuẩn bị bán quần áo. Vì để lựa chọn kiểu dáng mới, thậm chí cô một mình ngồi tàu hỏa rất lâu đi nhà máy gia công ở phương Nam.

Thời gian hai năm mang đến cho Vương Lan rất nhiều thứ, cô bây giờ đã sớm không phải là cô gái nhà quê vào thành phố ngay cả đi toa- lét cũng không biết năm đó nữa rồi. Cô bây giờ khôn khéo lõi đời, lá gan lại càng lớn hơn. Nếu trước kia cô đúng là không dám một thân một mình đi phương Nam.

Đến năm thứ năm sau khi Vương Lan vào thành phố, dựa vào một nguồn lực mạnh dạn đi đầu và không sợ khổ, dưới tên Vương Lan đã có bảy tám cửa hàng bán quần áo. Trừ chỗ đó ra cô còn góp cổ phần ở chỗ khác, mấy năm này cô vào nam ra bắc cũng kết được không ít bạn, trong đó lợi hại nhất là một người tên là Vương Nam. Hai năm trước đã xây nhóm địa ốc đầu tiên trong thành phố này, lúc ấy bởi vì tiền trong tay anh ta không thuận lợi lắm, Vương Lan bèn cho anh ta vay một ít, mặc dù tiền cho vay không nhiều lắm, nhưng bây giờ tiền lãi Vương Lan được chia đã nhiều hơn cả tiền vốn của cô rồi. Hơn nữa ở trong tiểu khu này, Vương Lan còn nhờ anh ta để lại một nhà ba phòng hai sảnh(*) cho cô.

(*)Ba phòng hai sảnh: ba phòng ngủ, hai phòng khách.

Thực ra từ rất lâu trước đây Vương Lan đã có năng lực mua nhà rồi, nhưng thứ nhất mấy năm này cô đang trong giai đoạn gây dựng sự nghiệp, thời gian ở nhà gần như không có, thứ hai cô cũng không muốn để cho người nhà chồng được lợi. Năm đó cô là một nàng dâu mới tới cửa ngay cả gian phòng ở cũng không có, thậm chí còn phải ngả ra đất nghỉ ở trong gian giữa cùng với cha mẹ chồng, cái loại khuất nhục này cô vẫn nhớ rõ ràng.

Mới bắt đầu biết lúc biết cô đang tự làm ăn, đám người nhà họ Đỗ đều ra vẻ xấu hổ khi quen biết với cô, hiện tại tình thế tốt rồi, quốc gia đối với hộ cá thể không những không có tiếp tục chèn ép ngược lại bắt đầu ủng hộ, Vương Lan cô đi ra ngoài cũng coi như một nhân vật rồi, bọn họ trái lại muốn hái quả đào có sẵn. Nghe xem mẹ chồng cô nói: "Hồi đó mẹ biết ngay con là đứa tốt, sau này mẹ á cũng là đi theo các con dưỡng già thôi."

Trước kia Vương Lan chỉ cho là dân quê mới bất cứ giá nào, nhưng cô lại không biết thì ra người thành phố giờ trò không biết xấu hổ da mặt lại càng dày hơn. Có lẽ cả nhà họ Đỗ đều đang ngóng trông Vương Lan mua nhà, thuận tiện đón hai vợ chồng già nhà họ Đỗ ra ngoài ở ý chứ. Hiện tại phòng ốc nhà họ Đỗ lại càng chật hẹp hơn. Đời thứ ba của nhà họ Đỗ đã lớn cả rồi, có trai có gái, trước kia còn có thể ở cùng cha mẹ, nhưng hiện tại rốt cuộc không thuận tiện cho lắm.

Càng họa vô đơn chí chính là hai năm trước chị Cả của Đỗ Quân từ nông thôn trở lại, chị ta cũng là thanh niên trí thức, có điều không có vận số tốt như Đỗ Quân, không thể thi lên đại học, vì vậy cho tới bây giờ mới trở về. Nhưng một không có công việc, hai không có nhà ở, hiện tại vì ở cùng một chỗ, nhà họ Đỗ quả thực thành một mớ bòng bong.

Đỗ Quân trái lại có thể xin phòng cho công nhân viên chức dùng, nhưng tư lịch của anh ta còn kém, ngay cả rất nhiều giáo sư già còn không có cơ, anh ta không biết phải xếp hàng tới khi nào. May mà trong trường học đều có ký túc xá giáo viên, bốn giáo viên một gian phòng, anh ta ở tại nơi đó còn thuận tiện hơn ở trong nhà.

Trước kia bởi vì tình hình như thế, nên Vương Lan chưa mua nhà, nhưng hiện tại cô định đón con trai vào thành phố, con trai cô đã không nhỏ rồi, ở nhà mẹ đẻ cũng bắt đầu đi học lớp trước (**), có tầng quan hệ này của Đỗ Quân, cô đang tìm người, chạy hộ khẩu cho đứa nhỏ rất dễ dàng.

(**)Học lớp trước: tương đương với lớp lớn mầm non, ngày xưa, trẻ em đi học loại lớp học này dưới loại tình huống không đi học nhà trẻ, học lớp trước một năm để thích ứng với việc học ở tiểu học. Ngày nay, để chuẩn bị cho con vào tiểu học, các phụ huynh thường cho con học loại lớp này.

Thực ra Vương Lan đã muốn đón con tới từ rất lâu rồi, mấy năm này số lần cô về nhà rất ít, cùng với con trai cũng là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, hơn nữa cha mẹ cô cũng đã lớn tuổi, giao cho anh trai và chị dâu cô cũng không yên tâm, mặc dù mấy năm này anh trai và chị dâu rất hòa khí với cô, nhưng bởi vì bận quá nên luôn lần lữa, nhưng bây giờ thật sự không thể kéo dài được nữa, đứa nhỏ đã bắt đầu đi học, thật sự nếu không đón đến sợ rằng đến lúc đó không chỉ sẽ không theo kịp còn có thể sinh ra khoảng cách với những đứa trẻ khác. Dù sao trẻ con từ nông thôn tới chung quy sẽ bị người xem thường.

Loại xem thường này Vương Lan đã rất quen, nhưng cô vẫn không muốn xảy ra ở trên người con mình. Vì vậy cô bèn mua một căn nhà. Nhà không nhỏ, có ba phòng hai sảnh, nhưng theo Vương Lan thấy vẫn còn có chút bí bách, dù sao ở nông thôn loại nhà rộng rãi thoáng mát kia đã ăn sâu tận xương tủy rồi, cho dù cô đã ở thành phố năm năm vẫn không đổi được thói quen này.

Có điều cô lại không muốn mua cái lớn hơn nữa, nếu không không nhất định lại chọc ra thị phi gì nữa đâu. Ba gian phòng, bọn họ một gian, con trai một gian, phòng còn lại thì làm thư phòng. Thư phòng, thứ đồ tiểu tư sản này, Đỗ Quân thế nhưng rất ủng hộ.

Nhà thì mua ở khu thành tây chỗ Vương Lan ở, vị trí cách trường Đỗ Quân khá xa. Nhưng nơi này thứ nhất cách cửa hàng quần áo của cô gần, thứ hai nơi này có một trường tiểu học rất tốt, thứ ba nơi này cách nhà cũ của nhà họ Đỗ rất xa, có thể rời xa cái tổ thị phi nhà họ Đỗ kia. Gần đây vì nhà cửa, người nhà họ Đỗ lại càng thêm náo nhiệt, bởi vì khoảng thời gian trước ông chồng nông thôn và con gái của chị gái Đỗ Quân cũng đã vào thành phố. Nhà họ Đỗ lại chật chội không thể tả, quả thực ngay cả chỗ đặt chân cũng không có. Dứt khoát cô liền trốn bọn họ xa xa. Dù sao nơi này của cô người nhà họ Đỗ đừng mơ tiến vào, Vương Lan cô chẳng phải là kẻ ăn chay.

Về phần Đỗ Quân, quan hệ của hai người mấy năm này càng cứng ngắc hơn. Từ trường của hai người rõ ràng không hợp, Đỗ Quân chê cô con buôn, cô chê Đỗ Quân kiểu cách, hai người cơ hồ vừa mở miệng là sẽ cãi vã, trái lại mỗi bên sống một nơi có thể thoải mái hơn một chút. Mua nhà rồi anh ta muốn về thì về, không muốn thì ở lại trường đi.

Vương Lan cũng nói không rõ mình đối với cuộc hôn nhân này rốt cuộc có ý nghĩ gì, nhưng cô chỉ biết một điều đó chính là cô tuyệt đối không ly hôn, bằng không cô sẽ cảm thấy mình kiên trì nhiều năm như vậy quả thực giống như là một truyện cười.

@Mỗ: ai am so ry, mỗ quên post bài. hị hị



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: Bora, Comay nguyen, HNRTV, dieudieu13, samsam.889, yang nhi, yuriashakira
     

Có bài mới 02.02.2017, 20:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9680 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [87/90] - Điểm: 47
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 88. Ngoại truyện năm

     Sau khi nhà mới sắp xếp xong, Vương Lan đặc biệt trở về nhà một chuyến đón con trai qua. Con trai của Vương Lan năm nay đã tám tuổi , trẻ con tuổi đó ở nông thôn đã có thể làm không ít việc. Năm đó đứa nhỏ sinh ra mặc dù Đỗ Quân không có nhìn thấy đầu tiên, nhưng vẫn hết sức kịp thời lấy được tên gửi về, anh ta lấy tên cho con là Đỗ Duệ, cũng chính là ý nghĩa nhìn xa trông rộng.

     Bé Đỗ Duệ từ nhỏ đã ở bên cạnh bà ngoại ông ngoại, mặc dù hai vị lão nhân đều rất thương cậu, nhưng dù sao cũng là kiếm sống ở dưới tay cậu mợ, cậu ta còn bé tí tí đã học được nhìn sắc mặt người khác từ lâu. Sau đó Vương Lan kiếm được tiền, hàng năm cũng gửi về nhà mẹ đẻ không ít tiền, anh trai chị dâu nhà mẹ cô đối với Đỗ Duệ cũng tốt hơn không ít. Nhưng tính tình Đỗ Duệ đã hình thành rồi, hiện tại mặc dù đối mặt với Vương Lan cũng là một bộ dáng cẩn thận từng li từng tí. Vương Lan thấy vậy lòng chua xót không thôi.

     Cô thậm chí cảm thấy đau khổ lớn nhất của đời mình chỉ sợ cũng là đây. Cho dù là năm đó trong tay cô nắm cầm chín xu, một mình giãy dụa ở trong xó nhỏ của thành phố, cũng chưa từng làm cho cô đau khổ như thế. Vì vậy Vương Lan đặc biệt bỏ xuống hết thảy trong tay, thậm chí cố gắng nhân nhượng Đỗ Quân, một nhà ba người hòa thuận chơi khắp cả thành phố lớn này. Bây giờ, cô không cần tiền, chỉ là một người mẹ bị áy náy xâm chiếm, cô muốn cố gắng hết khả năng để bù đắp cho con trai.

     Chơi suốt hơn nửa tháng, thái độ của Đỗ Duệ đối với Vương Lan cuối cùng cũng không cẩn thận từng li từng tí như trước nữa, thậm chí thấy thứ mình thích cũng sẽ thể hiện ra nguyện vọng muốn có, nếu trước kia người khác cho cái gì cậu ta sẽ lấy cái đó, tuyệt đối sẽ không mở miệng đòi trước.

     Chờ Đỗ Duệ thích ứng cuộc sống trong thành phố tầm tầm rồi, Vương Lan liền dẫn cậu bé trở về nhà cũ nhà họ Đỗ. Đỗ Duệ lớn đến như vậy, còn chưa từng gặp ông nội, bà nội và các cô các chú, bất kể nói như thế nào, cũng phải để cho đứa nhỏ gặp một chút.

     Nhà cũ nhà họ Đỗ ở khu lão thành của thành phố này, hồi Vương Lan mới đến còn có thể yêu thích ngõ như vậy, nhưng hiện tại đã hoàn toàn không để vào mắt rồi. Tiểu khu bọn họ ở là chỗ mới nhất, so sánh với nơi này không biết tốt hơn gấp bao nhiêu lần. Nhưng chỉ là phòng ốc không được Vương Lan để vào mắt như vậy, hai anh em khác nhà họ Đỗ vì tranh giành phòng khách đến gần như muốn đánh nhau vỡ đầu.

     Bởi vì Đỗ Quân đã nói trước nguyên nhân về nhà thăm hỏi, người nhà họ Đỗ rất đông đủ. Anh trai và chị dâu, em trai, em dâu, cùng chị em gái của Đỗ Quân, lại thêm con cái của mỗi nhà, gian nhà vốn đã rất chật hẹp lại càng thêm chật chội.

     Em gái của Đỗ Quân đối với Vương Lan không có sắc mặt tốt gì, có lẽ là nguyên nhân con út trong nhà, tính tình của cô ta không tốt, nhất là  người đàn bà nhà quê như Vương Lan cô ta lại càng xem thường, hiện tại Vương Lan lăn lộn ra hình ra dạng, vậy mà đối với cô em chồng là cô ta đây không thèm che giấu sắc mặt, mỗi lần thấy Vương Lan cô ta đều phải nói đểu hai tiếng. Vừa thấy bọn họ đi vào liền âm dương quái khí nói: "Yo, tôi tưởng là ai cơ, đây không phải là người bận rộn nhà chúng ta sao?"

     Vương Lan không phải là dễ chọc, nhưng hôm nay mang theo con, cô cũng không muốn gây lộn với cô em chồng, chỉ là nhàn nhạt liếc cô ta một cái rồi quay đầu về phía cha Đỗ mẹ Đỗ gọi một tiếng. Sau đó bảo Đỗ Duệ gọi ông nội bà nội.

     Trừ em gái Đỗ Quân, thái độ của người khác đối với một nhà ba người bọn họ cũng không tệ lắm, va chạm những năm này bọn họ cũng đều biết Vương Lan là người không dễ chọc. Ngay cả mẹ Đỗ cũng không nhìn Vương Lan mắt không phải là mắt mũi không phải là mũi nữa, ngược lại đổi một bộ mặt tươi cười.

     Lúc ăn trưa mẹ Đỗ nói với Vương Lan: "Tiểu Lan à, con xem Duệ Duệ cũng đã tới, mẹ và cha con có phải qua trông con cho con hay không, dù sao đứa nhỏ này vừa tới, cái gì cũng không quen thuộc, chúng ta…"

     "Không cần đâu mẹ, tính độc lập của Duệ Duệ từ nhỏ đã tốt, hiện tại đều tự làm cơm. Chúng con sẽ chăm sóc tốt thằng bé." Vương Lan từ chối không chừa lại chút đường lui nào. Cô cũng không cảm thấy mình có lỗi, cô vẫn luôn là người như vậy, anh kính tôi một thước, tôi kính anh một trượng. Người khác đối xử với cô thế nào, cô sẽ đối xử với người khác như thế.

     Vương Lan từ chối không chút do dự như vậy, trong lúc nhất thời mẹ Đỗ có chút không xuống đài được, ở trong lòng hung hăng mà mắng hai tiếng, bà ta kéo một nụ cười hết sức khiên cưỡng nói: "Như vậy à."

     Bữa cơm sau đó mọi người đã có chút ăn không viết vị rồi, chờ sau khi cơm nước xong xuôi Vương Lan cũng lười ở lại khó chịu nữa, dứt khoát dẫn con đi luôn. Đỗ Duệ mặc dù là cháu nội ruột, nhưng dù sao đây mới là lần đầu tiên gặp mặt, chả khác người xa lạ nhiều lắm, cái gọi là máu mủ tình thân ở trong mắt người nhà họ Đỗ chỉ là chuyện cười mà thôi. Dù sao nếu quả thật thương đứa cháu trai này làm sao ông bà nội, chú, bác, các cô ngay cả một thứ cũng không nỡ cho đứa nhỏ, cho dù là cái kẹo đây.

     Hai người đi ra cửa, Đỗ Quân bèn nói: "Lan Lan, em có thể sau này về nhà không dùng thái độ như thế hay không?" Mỗi lần về nhà đều như đánh giặc, chính Đỗ Quân cơ hồ cũng không muốn trở lại. Nhưng anh ta cũng không thể nói cha mẹ mình, chỉ có thể nói Vương Lan thôi.

     Vương Lan dắt bàn tay nhỏ bé của Đỗ Duệ, cười như không cười nói: "Vậy anh muốn để cho em dùng loại thái độ nào đối đãi bọn họ?" Nói xong cũng không đợi Đỗ Quân trả lời, trực tiếp dắt con đi luôn.

     Hai năm sau việc làm ăn của Vương Lan càng lớn hơn nữa, sau đó cô lại đầu tư liên tiếp mấy lần bất động sản, lợi nhuận cũng không tệ. Dĩ nhiên trong thời gian này sự trợ giúp của Vương Nam đối với cô cũng không nhỏ. Nói tới giữa hai người thật là có chút duyên phận, hai người là đồng hương, có điều Vương Nam khá hơn Vương Lan một chút, điều kiện gia đình anh ta rất tốt, đi tới thành phố này cũng chỉ là bởi vì công việc cần. Có điều vận mệnh của anh ta cũng rất nhấp nhô, vợ anh ta mất sớm, chỉ để lại một cô con gái, một người đàn ông như anh ta vừa làm cha vừa làm mẹ nuôi nấng con hết sức cực khổ, có điều mấy năm này cuối cùng cũng phất lên. Vì vậy nhìn thấy một người phụ nữ như Vương Lan khó khăn như vậy, anh ta cũng sẵn lòng giúp một tay.

     Đợi đến ngày sinh nhật mười tuổi của Đỗ Duệ, đứa nhỏ này đột nhiên nói với Vương Lan: "Mẹ, mẹ và bố ly hôn đi."

     "Tại sao nói như vậy?" Vương Lan rất khiếp sợ nói. Thực ra cô cũng biết cuộc hôn nhân của cô và Đỗ Quân nên chấm dứt từ lâu, nhưng trước kia cô không cam lòng hơn nữa có con, hiện tại sự không cam lòng của cô đã mài hết rồi, nhưng vì con cô vẫn duy trì cuộc hôn nhân này. Con không thể không có bố, cô không thể ích kỷ như trước đây.

     "Nếu như là vì con, hoàn toàn không cần thiết. Mẹ ạ, sau này con đi theo mẹ, vả lại con cũng nhớ bà ngoại rồi." Mặc dù mới mười tuổi, nhưng có lẽ là nguyên nhân trưởng thành sớm, Đỗ Duệ đã hiểu rất nhiều thứ, sau khi nhận thấy được quan hệ của bố mẹ, cậu đã có ý định này, nhưng dù sao cậu cũng là đứa bé vẫn có chút do dự, bây giờ cuối cùng cậu cũng nói ra rồi.

     "Được, con ngoan, chờ sau này chúng ta trở về nhà, chúng ta đi tìm bà ngoại." Vương Lan đã rất lâu chưa chảy nước mắt rồi. Nhưng hiện tại cô lại ôm Đỗ Duệ ra sức khóc một trận. Tựa hồ là muốn làm một kết thúc cho cuộc hôn nhân hơn chục năm nay.

     Ngày hôm sau, Vương Lan liền tới trường Đỗ Quân tìm anh ta, nhìn thấy Vương Lan, Đỗ Quân vô cùng kinh ngạc, nói tới hai người đã rất lâu không gặp rồi, Vương Lan lại càng không biết bắt đầu từ lúc nào đã không còn xuất hiện ở trường anh ta nữa.

     Nhìn thấy bộ dáng kinh ngạc đó của Đỗ Quân, Vương Lan khẽ mỉm cười sau đó nói: "Có thời gian rảnh không, chúng ta nói chuyện một chút đi."

     Hai người tìm một chỗ khá yên tĩnh ngồi xuống, Vương Lan cũng không có do dự liền nói: "Đỗ Quân, chúng ta ly hôn đi."

     Đỗ Quân lấy làm kinh hãi vừa định nói chuyện lại bị Vương Lan ngắt lời, "Anh đừng nói nghe em nói trước, thực ra em biết bao lâu nay anh vẫn không đề cập tới ly hôn là vì không làm trái với lương tâm của mình, dù sao năm đó em giúp anh không ít. Nhưng anh cũng biết bao lâu nay cuộc hôn nhân của chúng ta thực ra đã sớm tồn tại trên danh nghĩa rồi, anh có từng tính chúng ta đã bao lâu không cùng nhau ăn cơm hay không." Vương Lan cười khổ một cái tiếp tục nói.

     "Bây giờ suy nghĩ một chút thực ra chúng ta kéo dài như vậy đối với  cả hai người đều không tốt, có lẽ sau này chúng ta còn có thể tìm được hạnh phúc của mình đấy. Em đã nói chuyện với Duệ Duệ rồi, sau này con đi theo em, trong khoảng thời gian này em xử lý một chút chuyện làm ăn trong tay rồi chuẩn bị về quê. Nếu như anh không để ý mà nói, chúng ta hãy chờ hai năm nữa hẵng làm thủ tục, dù sao Duệ Duệ còn nhỏ, cha mẹ ly dị đối với thằng bé cũng không tốt lắm. Chờ thằng bé lên cấp hai, chúng ta sẽ chính thức ly hôn. Dĩ nhiên nếu như anh muốn ly hôn ngay bây giờ cũng không sao, em nghe nói Trần Triều Ca mấy năm này trôi qua cũng không tốt lắm."

     Đỗ Quân nghe được những lời này của Vương Lan trong lòng thở phào nhẹ nhõm đồng thời lại có chút chua xót. Đúng là cuộc hôn nhân của bọn họ có vấn đề rất lớn, có đôi khi anh ta cũng mệt mỏi vô cùng, nhưng cho tới bây giờ anh ta chưa từng nghĩ tới ly hôn, anh ta vẫn luôn nhớ cô gái khi anh ta đói bụng sẽ luôn len lén nhét cho anh ta hai cái bánh bột ngô ấy, nhớ cô gái vì để cho anh ta lên đại học không tiếc cãi nhau kịch liệt với người nhà ấy.

     Cho nên mặc dù vấn đề giữa bọn họ càng ngày càng nhiều, nhưng anh ta vẫn chưa từng nghĩ tới ly hôn. Nhưng bây giờ nghe những lời của Vương Lan, anh ta đột nhiên cảm thấy mình trước kia có lẽ nghĩ sai rồi, Lan Lan bây giờ cần không phải là trách nhiệm của mình, có lẽ tách ra đối với hai người thích hợp nhất, dù sao hiện tại cô ấy xuất sắc như vậy, muốn tìm được một người thích hợp hơn anh ta cũng không khó. Thực ra hai người bọn họ có lẽ vừa bắt đầu đã sai lầm, vì vậy anh ta liền nói: "Được, có điều đợi thêm mấy năm nữa hẵng làm việc này nhé, đối với Duệ Duệ cũng tốt. Anh và Trần Triều Ca thật không có gì, bất kể em có tin hay không." Đỗ Quân thừa nhận mình thưởng thức Trần Triều Ca, nhưng mà lại chưa từng làm chuyện có lỗi với Vương Lan.

     "Được, cám ơn anh anh Quân. Gần đây em sẽ xử lý hết chuyện làm ăn ở đây, qua một thời gian nữa sẽ về quê. Căn nhà chúng ta ở bây giờ kia cứ để lại cho anh đi. Coi như là em cám ơn anh nhân nhượng em bấy lâu." Vương Lan nói. Điều kiện nhà họ Đỗ cô biết, trên mặt tiền tài Đỗ Quân cũng không phải là một người khôn khéo lắm, nếu như sau này anh ta tái hôn, có một cái nhà sẽ dễ dàng hơn, dù sao anh ta cũng là cha của Duệ Duệ, dù sao cũng là người cô đã yêu nhiều năm như vậy. Cô có thể tàn nhẫn với người nhà họ Đỗ, nhưng không thể tàn nhẫn với Đỗ Quân.

     "Không, không cần." Đỗ Quân thấy Vương Lan nói như vậy có chút mặt đỏ tía tai nói. Bấy nhiêu năm đồ đạc trong nhà đều là Vương Lan mua sắm, anh ta thậm chí ngay cả học phí của con cũng chưa từng bỏ ra, hiện tại đâu thể lấy nhà chứ. Mặc dù anh ta biết nếu như người trong nhà biết anh ta từ chối sau này sẽ làm ầm ĩ vô cùng kịch liệt, dù sao một cái nhà so với tài sản của Vương Lan cũng chẳng là cái gì, nhưng anh ta vẫn không thể lấy, bất kể nói như thế nào làm chồng của Vương Lan, cha của Duệ Duệ, anh ta vô cùng thất trách . Nếu như lấy cái nhà này chỉ sợ cả đời anh ta cũng không thể yên tâm.

     Thấy Đỗ Quân nói như vậy, Vương Lan cũng không nói cái gì nữa, cái nhà này cô sẽ không bán, sau này cũng sẽ viết lên tên Duệ Duệ, nếu như Đỗ Quân cần thì để lại cho anh ta."Trời cũng không sớm nữa, em còn có rất nhiều việc phải làm, em đi trước đây." Vương Lan đứng lên nói.

     Nhìn bóng lưng Vương Lan, đột nhiên Đỗ Quân nói: "Lan Lan, em hối hận không?"

     Hối hận không? Vương Lan cũng không chỉ một lần từng hỏi mình câu hỏi này, mới bắt đầu quả thực cô hối hận, nhất là lúc một thân một mình khó khăn sinh tồn. Nhưng hiện tại sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, cô cảm thấy mình thực ra cũng không hối hận, nếu như không phải là Đỗ Quân, cô cũng sẽ không yêu một cuộc oanh oanh liệt liệt như vậy, nếu như không phải là Đỗ Quân, cô cũng sẽ không có đứa con hiểu chuyện như Duệ Duệ, nếu như không phải là Đỗ Quân, có lẽ cô bây giờ cũng chỉ là một người phụ nữ nông thôn, cả ngày suy nghĩ mấy mẫu đất trong nhà có thể có thu hoạch tốt hay không, làm sao cũng sẽ không có thành tựu như bây giờ. Vì vậy cô cười cười với Đỗ Quân nói cho anh ta biết, cho dù kết cục cuối cùng là ly hôn, nhưng cô vẫn không hối hận.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: HNRTV, dieudieu13, yang nhi, yuriashakira
     
Có bài mới 02.02.2017, 20:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.10.2013, 20:30
Tuổi: 28 Nữ
Bài viết: 1071
Được thanks: 9680 lần
Điểm: 26.31
Có bài mới Re: [Hiện đại - Điền văn] Chị nông hạnh phúc - Mê Lộ Đích Ban Ban [87/90] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89. Ngoại truyện sáu

     Châm ngôn nói rất hay, con cái đều là nợ, Ngô Hồng Nhi cảm thấy ba đứa nhỏ này nhà bọn họ cũng đều là tới đòi nợ.

     Hãy nói Hồ Kiệt đi, từ nhỏ đứa nhỏ này đã được ông bà nội che chở chặt chẽ, ngay cả người làm mẹ là Ngô Hồng Nhi nói một tiếng đứa nhỏ không tốt cũng còn sẽ bị quở trách. Có lẽ nguyên nhân là cháu nội đầu tiên, bất kể là Hồ Lão Đồ hay là Lý quế Lan đối với đứa cháu này đều cực kỳ coi trọng.

     Năm đó khi Hồ Lão Đồ bệnh tình nguy kịch, Hồ Kiệt đang học đại học ở bên ngoài, bởi vì chưa gặp được cháu trai, Hồ Lão Đồ liền một mực không chịu nhắm mắt. Mọi người nhìn đều hiểu, Hồ Lão Đồ đây là chờ cháu trai đây mà. Ước chừng chờ đủ hai ngày, gặp được cháu trai mặt đầy phong sương từ trong trường học vội vã đi về, lúc này Hồ Lão Đồ mới hài lòng  nhắm mắt lại.

     Có chuyện này có thể nhìn ra được, từ nhỏ đến lớn Hồ Kiệt thật sự có thể nói là tập hợp hàng vạn hàng nghìn sự cưng chiều khắp một thân. Hồ Quốc Đống lúc nhỏ Hồ Lão Đồ cầm đế giày và dao thái tận tay dạy Quốc Đống mổ lợn làm đồ ăn, nhưng đến đời cháu nội này ông lại không nhẫn tâm được nữa.

     Lúc Hồ Kiệt sắp lên đại học trong nhà đã có những ý kiến khác nhau, những năm này việc kinh doanh của nhà họ Hồ càng ngày càng lớn, cái danh hiệu "Lão Hồ gia" này trên toàn quốc cũng có thể tính là chiếu trên, Ngô Hồng Nhi cảm thấy thậm chí so sánh với "Lão Can Ma"… đời sau cũng cao hơn mấy cấp bậc. Nhưng chính là bởi vì như vậy, trong nhà mới càng cần nhân lực.

     Bởi vì Hồ Quốc Đống một lòng muốn để cho Hồ Kiệt học quản lý, Hồ Kiệt là con trai trưởng của hắn, tiếp nhận sự nghiệp gia đình là bình thường hơn cả rồi. Nhưng Hồ Quốc Đống nghĩ như vậy không có nghĩa là Hồ Kiệt cũng nghĩ như vậy, đứa nhỏ này không riêng gì bộ dáng giống y chang Hồ Quốc Đống, ngay cả thân thể cũng giống vô cùng, từ nhỏ cu cậu đã nghịch ngợm, lúc ở trường học chính là tiểu bá vương, chỉ thích múa đao nghịch thương, cơ hồ đánh khắp toàn trường không đối thủ. Vì vậy đợi đến lúc chuẩn bị lên đại học, Hồ Kiệt nói cái gì cũng phải học trường quân đội.

     Cũng bởi vì chuyện này, Hồ Quốc Đống, kẻ thương con hạng nhất cũng thật sự nổi giận, cầm lấy thắt lưng nhất định muốn quất cho cu cậu đàng hoàng đi học quản lý mới thôi. Nhưng Hồ Kiệt cũng là đứa cứng đầu, bất kể anh đánh thế nào, chủ ý tôi đã quyết định chính là không thay đổi. Đến cuối cùng Hồ Lão Đồ xót cháu trai nên lên tiếng."Đứa nhỏ thích cái gì thì học cái đó, sao có thể cứ ép con như vậy. Thằng đầu không được không phải là còn có thằng thứ hai sao?"

     Lúc này sức khỏe Hồ Lão Đồ đã vô cùng không tốt, ông đã mở miệng, cho dù là Hồ Quốc Đống cũng không thể nói gì. Cùng lúc đó Ngô Hồng Nhi cũng thở phào nhẹ nhõm. Nói thật với tính tình này của Hồ Kiệt thật không thích hợp kinh doanh lắm, thằng nhóc này từ nhỏ đã là đứa cố chấp, thằng bé kinh doanh không chừng bị người xơi tái.

     Hồ Kiệt mặc dù giống Hồ Quốc Đống, nhưng tính tình lại không giống, Hồ Quốc Đống mặc dù ít nói, nhưng trong lòng cũng là người vô cùng có chủ ý. Nhưng Hồ Kiệt lại thật ứng với câu nói "Đầu óc ngu si tứ chi phát triển" kia. Tính tình này không thích hợp làm kinh doanh, nhưng nếu như đi quân đội không chừng sẽ có hiệu quả không tệ. Có lẽ là nguyên nhân bị thế hệ trước ảnh hưởng, theo Ngô Hồng Nhi thấy, sự tính toán trong quân đội luôn ít hơn một chút. Tính tình như Hồ Kiệt không chừng ở trong đó còn có thể lăn lộn ra hình ra dạng.

     Quả nhiên, thằng nhóc Hồ Kiệt này kể từ khi vào được trường quân đội quả thực như là cá lội vào biển rộng, rất nhanh đã không còn bóng dáng. Cũng không biết rốt cuộc là trường học bận rộn hay là chính cậu bận rộn, dù sao là quanh năm suốt tháng Ngô Hồng Nhi cũng không gặp được Hồ Kiệt mấy lần.

     Cũng may đứa nhỏ Hồ Trác là đứa hiểu chuyện, thằng nhóc này từ nhỏ nhiều mưu trí. Lúc cậu nhóc còn rất nhỏ đã biết lấy lòng hai bên giữa hai người anh Cả cậu và Ngô Hồng Nhi, hai phe đều cho là người tốt. Đợi đến khi lên đại học, cậu nhóc cũng không để cho người nhà bận tâm, xuôi chèo mát mái thi đỗ đại học trọng điểm quốc gia chuyên ngành quản lý, thành tích xuất sắc không nói còn học thêm máy tính cầm được hai học vị.

     Bắt đầu kể từ khi Hồ Trác lên lớp mười hai, Hồ Quốc Đống vẫn luôn thấp thỏm lo lắng, thấy con trai út nghe lời hiểu chuyện cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng sợ con trai út lại làm ra chuyện không muốn tiếp nhận chuyện trong nhà, muốn đi học trường quân đội. Lúc này Hồ Lão Đồ đã qua đời, song Lý Quế Lan vẫn còn, hai năm qua bà lại càng thương yêu cháu trai hơn nữa, nếu như Hồ Quốc Đống lại lấy roi da quất, Lý quế Lan sẽ có thể quất hắn. Cụ bà lớn tuổi càng gàn bướng lợi hại hơn.

     Có điều Hồ Quốc Đống hiển nhiên yên tâm hơi sớm rồi, mắt thấy Hồ Trác sắp tốt nghiệp đại học, trong lòng Hồ Quốc Đống an ủi một trận, mấy năm này hắn càng ngày càng bận rộn, cơ hội chung đụng với Ngô Hồng Nhi càng ngày càng ít, chờ sau khi Hồ Trác tốt nghiệp hắn lại dẫn dắt hai năm nữa, không chừng có thể về hưu rồi.

     Phải nói hiện tại người Hồ Quốc Đống hâm mộ nhất không phải là người khác, chính là anh rể hai của hắn Triệu Cường. Tuổi Triệu Cường bây giờ cũng không nhỏ, mấy năm trước anh ta đã giao công ty cho hai đứa con trai, bình thường lúc không có việc gì liền dẫn Hồ Hạnh Nhi đi chơi khắp nơi, cuộc sống trôi qua thật không phải dễ chịu bình thường. Con mình nhỏ, có điều mắt thấy thằng nhóc này sắp tốt nghiệp đại học, trong lòng Hồ Quốc Đống cũng quá ư vui thích, không quá mấy năm nữa, mình cũng có thể giải thoát rồi.

     Song làm cho Hồ Quốc Đống không nghĩ tới chính là, Hồ Trác rõ ràng không có ý nghĩ tiếp nhận việc làm ăn của gia đình, không đợi tốt nghiệp cậu nhóc đã vơ vét mấy bạn học cùng chung chí hướng từ trong trong trường học, ý chí chiến đấu sục sôi chuẩn bị muốn gây dựng sự nghiệp.

     Sinh viên đại học bây giờ đã không đáng giá như là đời trước, quốc gia cũng sẽ không bao cấp phân phối nữa, công việc của mọi người đều là tự tìm. Xí nghiệp lớn như là"Lão Hồ gia" rất nhiều người vót nhọn đầu chen chúc cũng muốn đi vào, nhưng hiển nhiên Hồ Trác không nằm trong phạm vi này. Cậu chuẩn bị tự mình tạo dựng một công ty IT, thế giới tương lai máy tính mới là vương đạo. Vì ước mơ từ nhỏ đến lớn này, cậu đã chuẩn bị nhiều năm rồi.

     Nhà người ta là vì tài sản trong nhà đánh nhau vỡ đầu, nhưng nhà mình lại là căn bản không ai muốn tiếp nhận, sau khi biết được điều này, Hồ Quốc Đống cực kỳ buồn bực. Sau khi con trai cả tốt nghiệp đại học liền bắt đầu quanh năm suốt tháng không trở về nhà, ngay cả người làm cha này là hắn cũng không biết vị trí cụ thể bây giờ của nó.

     Con trai út từ nhỏ đến lớn vẫn luôn để cho người hết sức bớt lo cho dù hắn cắt sinh hoạt phí của nó mà vẫn cứ tập trung sức lực muốn tự mình gây dựng sự nghiệp, kiên quyết không chịu trở về. Hồ Quốc Đống tức giận trên mặt đồng thời trong lòng cũng có mấy phần đắc ý, thằng nhóc này đủ bạo gan, vừa nhìn chính là con trai của Hồ Quốc Đống hắn.

     Hai đứa con trai không trông chờ rồi, Hồ Quốc Đống liền đặt tâm tư lên người công chúa nhỏ nhà mình. Lúc Hồ Việt mới ra đời điều kiện nhà họ Hồ đã rất tốt rồi, từ nhỏ cô bé đã xuôi chèo mát mái muốn sao không cho trăng, hơn nữa Hồ Quốc Đống đối với cô con gái rượu duy nhất này hết sức thiên vị, chiều cho con bé này một thân tính tình.

     Hồ Việt trông giống Hồ Hạnh Nhi, xinh đẹp rạng ngời, tính tình cũng giống Hồ Hạnh Nhi là vừa gấp vừa gáp. Con gái như vậy Hồ Quốc Đống không nỡ để tiếp nhận trọng trách của mình. Theo hắn thấy con gái nhà mình từ nhỏ chính là nuôi lớn như châu như bảo, sao có thể chịu khổ như vậy đây.

     Trông coi một xí nghiệp lớn đúng là rất nở mày nở mặt, nhưng đằng sau đó lại là sự mệt mỏi không kể xiết. So với con gái nhà mình trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, Hồ Quốc Đống càng muốn để cho con bé trở thành một đại tiểu thư không buồn không lo hơn, mỗi ngày chỉ suy nghĩ một chút làm sao có thể sinh hoạt tốt hơn là được.

     Nhưng nếu như Hồ Quốc Đống có cách nghĩ này mà nói, chồng của Hồ Việt chính là một vấn đề khó khăn không nhỏ. Nếu như không cẩn thận một cái, bé Nha Nha nhà mình không chừng còn rơi vào kết quả cả người và tài đều mất. Đợi đến sau khi Hồ Việt bắt đầu lên đại học, Hồ Quốc Đống lại bắt đầu rầu rĩ, rốt cuộc tìm cho công chúa nhỏ nhà mình đối tượng như thế nào đây. Tốt nhất là trong công ty nhà mình, trừ có thể giúp cha vợ là hắn ra, hắn còn có thể theo dõi thằng này thật sít sao.

     Không để ý nghĩ đến con gái nhà mình sắp giao vào tay một người đàn ông khác, Hồ Quốc Đống lại có chút xót xa nhàn nhạt, bảo bối mình chiều chuộng hai mươi năm đâu có bỏ được giao cho người khác đây. Mặc dù hắn và Ngô Hồng Nhi đều cực kỳ muốn bế cháu, hai đứa Hồ Kiệt và Hồ Trác đều không trông cậy vào được, Hồ Việt chính là cơ hội duy nhất, nhưng Hồ Quốc Đống vẫn không muốn con gái nhà mình lấy chồng quá sớm. Tối thiểu cũng phải giữ lại đến hai mươi bảy hai mươi tám tuổi á. Vì vậy trong công ty một nhóm rất lớn thanh niên ưu tú đều cảm nhận được tính tình của chủ tịch nhà mình hay thay đổi, một ngày trước còn ấm áp như mưa thuận gió hoà, sau một ngày lại trở thành cuồng phong bạo vũ rồi.

     Cô bé Hồ Việt này, mặc dù bề ngoài là một đại mỹ nhân ánh sáng bắn ra bốn phía, nhưng tính tình lại là ngây thơ mười phần, dĩ nhiên đây là ý kiến của Hồ Quốc Đống, bất kể nhìn thế nào cũng cảm thấy con gái nhà mình là tốt nhất. Nhưng theo Ngô Hồng Nhi thấy đứa nhỏ này chính là trong đầu thiếu sợi dây cung, mặc dù rất nhiều phương diện đều giống Hồ Hạnh Nhi, nhưng rất rõ ràng chỗ khôn khéo kia trong xương Hồ Hạnh Nhi con bé không được di truyền tí nào. Vì con bé này Ngô Hồng Nhi cũng là lo nát lòng, trái ngược với hai đứa Hồ Kiệt cùng Hồ Trác lên đại học đều đi rất xa, đại học của Hồ Việt sẽ phải gần hơn rồi, chỉ ở trong tỉnh, cách nhà họ Hồ cũng chỉ là hai giờ đường xe, có điều trường này cũng là trọng điểm quốc gia, khá tốt rồi.

     Hồ Việt cũng không biết người trong nhà vì cô mà bận tâm nhiều đến vậy, kỳ nghỉ đông năm thứ hai đại học trở về liền lắp bắp nói với Hồ Hạnh Nhi bày tỏ cô đang yêu. Cô không dám nói với hai vợ chồng Hồ Quốc Đống, chỉ nói cho Hồ Hạnh Nhi. Nói tới trong nhà nhiều thân thích như vậy, Hồ Hạnh Nhi yêu thương Hồ Việt nhất, sự chung đụng giữa hai người tựa như mẹ con cũng tựa như khuê mật. Có nói thầm thì cái gì Hồ Việt nhất định nói cho Hồ Hạnh Nhi.

     Trên mặt Hồ Hạnh Nhi một vẻ bình thường cùng với Hồ Việt chia sẻ tình yêu ngọt ngào của cô bé, ngày hôm sau lại hùng hùng hổ hổ đi tìm Hồ Quốc Đống. Trừ thằng thứ ba nhà Hồ Mai Nhi ra, Hồ Việt là đứa nhỏ nhất ở nhà họ Hồ bên này, ở nhà tất nhiên cũng là muôn vàn chiều chuộng. Hồ Hạnh Nhi đối với cô cháu gái này hiểu rất sâu, mặc dù con bé nói bạn trai nhỏ kia của nó chỗ nào cũng tốt, nhưng Hồ Hạnh Nhi vẫn không yên tâm, dù sao nghe ý của con bé ngốc kia, đứa nhỏ này rõ ràng chính là cạo đầu quang gánh một đầu nhiệt[1], nhà trai người ta bên kia thế nhưng rất thụ động, ai biết đối với con bé là thật lòng hay là giả dối. Giữa nam nữ đàng gái theo đuổi trước đúng là dễ dàng xảy ra vấn đề nhất. Nhà người ta như thế nào chị không xen vào, nhưng cháu gái nhà mình, Hồ Hạnh Nhi lại không nhẫn tâm con bé chịu cái khổ này. Bọn họ nhất định phải lén lút đi nhìn thử, nếu đứa bé kia nhân phẩm không được, dao sắc chặt đay rối là tốt nhất.

[1]Cạo đầu quang gánh một đầu nhiệt: ý chỉ hai bên một bên tình nguyện, một bên không đồng ý; trong tình yêu chỉ một bên nhiệt tình, một bên lạnh nhạt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn trạch mỗ về bài viết trên: Bora, HNRTV, Hoacamtu, PNam Tiểu Thư, Trư Nương, dienvan, dieudieu13, mit_mit, yang nhi, yuriashakira
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 99 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chipshop136, khanhthi, PA79, Tóc Xoăn và 113 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

5 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

11 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Chỉ yêu chiều thế tử phi - Mại Manh Miêu

1 ... 79, 80, 81

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

19 • [Đam mỹ - Hiện đại] Thiếu tướng đế quốc - Đạn Xác

1 ... 33, 34, 35

20 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30



Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 1075 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 1022 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 279 điểm để mua Bộ xương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 972 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 370 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 351 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 532 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 924 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 505 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 879 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 480 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh
Công Tử Tuyết: Re: Bảng xếp hạng 12 cung hoàng đạo
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 836 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 795 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 756 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 409 điểm để mua Thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 719 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 244 điểm để mua Hải cẩu nhảy múa
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 683 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 418 điểm để mua Panda lắc lư
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 649 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 617 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 586 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Thiên thần nam
Shop - Đấu giá: _Tiểu Song vừa đặt giá 557 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 529 điểm để mua Vương miện hoàng đế
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 296 điểm để mua Thiên thần nữ
Shop - Đấu giá: PhanPhổngPhao vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn cam

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.