Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 447 bài ] 

Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 06.10.2019, 16:58
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 598
Được thanks: 4288 lần
Điểm: 45.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 56
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 125: Đột phá Thánh Linh

Edit:Thiên Hạ Đại Nhân

"Mộ Dung Tường..."

Ngay ở lúc Mộ Dung Tường sắp đi vào cửa, Hạ Như Phong bỗng nhiên lên tiếng gọi ông, không hiểu quay đầu lại, Mộ Dung Tường nghi hoặc nhìn Hạ Như Phong, hỏi: "Như Phong cô nương, có chuyện gì vậy?"

"Sau khi người Vân tông rời đi, nói không chừng sẽ đến chỗ khác hỏi thăm tin tức của ta, cho nên ta muốn ngươi giúp ta một việc, giám sát người Vân tông, cũng truyền cho bọn họ tin tức giả." Hạ Như Phong nâng mắt lên, trong mắt tỏa ra tia cơ trí, khóe miệng cong lên cười yếu ớt, giọng nói xẹt qua như một cơn gió.

Nàng không nghĩ muốn xảy ra chuyện trước kia nữa, nếu như người Vân tông tìm thấy chỗ gia tộc của mình, nói không chừng sẽ ra tay, cường giả của bốn thế lực lớn cơ bản đều đến Tây Vực, không ai có thể bảo vệ Hạ gia, bất đắc dĩ nàng mới để cho Mộ Dung Tường giúp việc này.

Mộ Dung Tường sửng sốt một chút, cho dù không biết vì sao Hạ Như Phong phải làm như thế, nhưng vẫn gật đầu: "Được, ta hiểu rồi, Như Phong cô nương yên tâm đi!"

Bộ tộc Long Đồ Đằng không phải là đối thủ của Vân tông, nhưng truyền tin tức giả đến Vân tông, không có khó khăn quá lớn.

Sau đó, Hạ Như Phong thu Yêu Quái và Ngân Luyến vào, đi nhanh đến về phía phía trước cửa, bởi vì cửa chỉ thực sự cho phép một người đi vào, dù là triệu hồi thú cũng không thể, Hạ Như Phong đành phải thu bọn họ trở về.

Ánh sáng vàng hiện lên, lúc Hạ Như Phong lại xuất hiện thì đã đến một không gian phong bế, nàng khẽ nhíu mày, nhìn xung quanh bốn phía, có lẽ là cảm nhận được cái gì đó, trong đôi mắt xẹt qua một tia kinh ngạc: "Đây là địa phương theo như lời của Vu Lạc Linh sao? Ta có thể rõ ràng cảm nhận được, nếu như ở trong này, không đến nửa năm là có thể lĩnh ngộ lĩnh vực."

Vì sao lại khéo như thế? Đúng lúc nàng chọn cửa này? Hay là nói, tất cả đều là bị thiết kế? Ví dụ như Nguyệt gia lúc trước?

"Chúc mừng ngươi đạt được phần thưởng tốt nhất cho lần thám hiểm này." Giọng nói trầm thấp kia lại từ từ vang lên: "Mặt khác, thời gian trôi qua ở trong này rất chậm, là gấp mười lần bên ngoài, ngươi không cần lo lắng muốn đi làm những việc đó, lúc này, ngươi đã chuẩn bị tốt nhận thử thách chưa?"

Nghe vậy, trong lòng Hạ Như Phong khẽ thở phào, ma chiến sắp tới, nàng không có nhiều thời gian, nếu thời gian ở đây chậm hơn bên ngoài, vậy nàng cũng an tâm.

"Ta đã chuẩn bị sẵn sàng." Ngẩng lên đầu, khuôn mặt của Hạ Như Phong kiên định nói.

"Được, ngươi nhìn thấy nguyên tố Long ở trong đây không? Bây giờ ngươi hãy thu phục bọn họ, đừng xem thường những nguyên tố Long đó, sức lực của bọn chúng rất lớn..."

Sau khi giọng nói kia nói xong, bảy cự long có màu sắc khác nhau bỗng nhiên từ bốn phương tám bao lấy xung quanh, ánh mắt của Hạ Như Phong nhìn cự long như hổ rình mồi, giơ trường côn trong tay lên, khuôn mặt tuyệt sắc chứa đầy vẻ lạnh nhạt tự tin: "Nguyên tố Long thì sao? Hạ Như Phong ta, tuyệt sẽ không thua một số vật không có sinh mệnh này!"

Hạ Như Phong không một gợn sóng sợ hãi ở trong vòng vây của bảy con rồng, khiến cho nam tử áo bào đen luôn nhìn qua màn hình quan sát tất cả trong mắt hiện ra một tia tán thưởng.

Mà đúng là phần lạnh nhạt vững vàng này của nàng, mới khiến cho hắn trừ Bạch Thần ra, lần đầu tiên coi trọng một người như vậy. Không biết vì sao, hắn có một cảm giác, về sau thành tựu của nữ tử này tuyệt đối sẽ không thấp, thậm chí còn hơn Bạch Thần...

"Trình gia gia, đã chờ nửa tháng rồi, vì sao nàng còn chưa đi ra?"

Bởi vì dược hiệu của Dịch Dung Đan đã hết, Vu Lạc Linh đã khôi phục khuôn mặt ban đầu, khuôn mặt tuấn mỹ chứa vẻ lo lắng nhàn nhạt, cắn chặt môi, đôi mắt vẫn luôn nhìn cánh cửa chỗ Hạ Như Phong, trong mắt có ý tứ không rõ.

Vào mười bốn ngày trước, mọi người đã đạt được trân bảo đều lần lượt rời đi, mà Thi Văn Vũ cũng theo người của Dong Binh Đoàn rời khỏi đây, chỉ còn lại Vu Lạc Linh không muốn đi, rơi vào đường cùng, Trình Thụy Nho đành phải ở trong này chăm sóc hắn. Ai ngờ nhiều ngày như vậy, cánh cửa của Hạ Như Phong vẫn im lặng không hề động như cũ.

"Haiz." Trình Thụy Nho khẽ thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn Vu Lạc Linh, vỗ bờ vai của hắn, lắc đầu nói: "Chúng ta đã đi ra từ lâu rồi, đi về trước đi, gia gia ngươi hẳn là rất lo lắng cho an nguy của ngươi, tin tưởng nàng, nàng không có chuyện gì xảy ra, nếu như có duyên các ngươi còn có thể gặp lại."

"Nhưng mà Vu gia gia..." Vu Lạc Linh nắm chặt nắm đấm, khuôn mặt hiện ra vẻ lo lắng, hắn cũng không biết vì sao mình lại lo lắng cho nàng như thế.

Nữ nhân đó thật sự xảy ra việc sao? Không, lấy thực lực của nàng, nhất định sẽ bình an đi ra.

"Ngươi ở trong này cũng không có tác dụng gì, không bằng theo ta trở về, thiên phú của nàng mạnh như vậy, ngươi cũng cần chăm chỉ tu luyện."

Tu luyện? Đúng, đúng vậy, hắn phải cố gắng tu luyện, nếu lần sau gặp phải nguy hiểm, vậy hắn còn có thực lực bảo vệ nàng.

Ánh mắt của Vu Lạc Linh sáng lên, ngẩng đầu nhìn về phía Trình Thụy Nho mặt lộ vẻ từ ái, chợt hạ quyết tâm, giọng nói kiên định từ từ vang lên ở trong phòng chỉ có hai người bọn họ: "Ta hiểu rồi, Trình gia gia, vậy ta theo ngươi trở về."

Trước khi rời đi, Vu Lạc Linh lại nhìn cánh cửa đóng chặt kia, hạ quyết tâm, cũng không quay đầu lại rời đi.

Nữ nhân, lần sau gặp mặt, ta muốn ngươi nhìn thấy một người không giống ta...

"Ầm ầm!"

"Oanh ầm ầm!"

Trong mật thất phong bế, nữ tử khoanh chân ngồi ở trên mặt đất, linh khí phía trên đỉnh đầu hình thành một gió lốc thật lớn, nữ tử ở trong gió lốc khẽ nhắm hai mắt, tóc đen lướt qua hai má mềm mại, áo bào đỏ bay múa, mà xung quanh nàng nổi lơ lửng một lớp ánh sáng sáu màu.

Cảnh này cực kì đồ sộ, may mắn là đột phá ở trong mật thất, nếu không sẽ sinh ra rung động thật lớn.

Linh khí gió lốc kéo dài rất lâu, mới từ từ biến mất, ở lúc gió lốc biến mất, nữ tử mở mắt, một hơi thở cường đại đánh về phía vách tường, vách tường màu vàng nháy mắt bị nổ thành một hố to, thấy vậy, nàng khẽ nắm tay, khóe môi cong lên ý cười: "Rốt cuộc cũng lĩnh ngộ toàn bộ lĩnh vực, thực lực cũng đột phá đến Thánh Linh..."

Đột phá Thánh Linh, nàng cũng có thể giúp mẫu thân của Dạ Thiên Tà và Bạch Thụy đắp nặn thân thể.

Bạch Thụy đứng ở trong triệu hồi thư cảm nhận được ý nghĩ  trong lòng Hạ Như Phong, trong lòng nhất thời mừng rỡ, nhiều năm như vậy, rốt cuộc hắn cũng có thể rời khỏi nơi này sao? Dù sao không có ai nguyện ý luôn đứng ở một nơi yên tĩnh âm u không có bóng người, tất nhiên nhiên Bạch Thụy cũng không ngoại lệ.
     
Huống chi nhiều năm không hề động tay như vậy, cũng không biết chiến đấu không quen tay hay không, sau khi rời khỏi triệu hồi, chuyện đầu tiên hắn muốn làm chính là tìm một Thánh Linh cường giả để luyện tập.

Bỗng nhiên, ánh sáng màu vàng càng lớn, theo bản năng Hạ Như Phong lấy tay che mắt lại, sau khi ánh sáng vàng tiêu tán, mới thả bàn tay xuống, nghi hoặc nhìn cánh cửa phía trước vừa mở ra.

"Chủ nhân, ở nơi này có thứ ta cần."

Trong linh hồn truyền đến giọng nói hưng phấn của Vật Nhỏ, Hạ Như Phong nhíu mày lại, nagy ở  lúc nàng nghi hoặc không hiểu, giọng nói biến mất từ lâu kia lại vang lên: "Ở trong cánh cửa kia, có thứ có thể tăng thực lực của các ngươi lên."

Hạ Như Phong yên lặng nhìn cửa mở ra, cũng không có đi vào cửa, trầm mặc nửa ngày, khóe miệng của nàng cong lên cười lạnh: "Nguyệt gia từ Tây Huyễn đại lục đến di tích viễn cổ này, cũng có nhiều trùng hợp lắm, cho nên ta rất muốn biết, ngươi giúp ta, rốt cuộc là vì cái gì?"

Giọng nói thần bí trầm xuống, mà lúc khiến Hạ Như Phong cho rằng hắn không muốn trả lời, thì một bóng đen đột nhiên từ trên không hạ xuống, đáp xuống trước mặt của nàng.

Lúc này, khuôn mặt của hắc y nhân được che giấu ở trong sương đen, từ từ tiêu tán ở trong không khí.

Hạ Như Phong không ngờ nàng chỉ tùy tiện hỏi mà thôi, vậy mà người đứng ở phía sau màn lại chạy ra, hơi sửng sốt một chút đánh giá nam tử y phục đen xuất hiện.

Chỉ thấy khuôn mặt của nam tử tuấn mỹ lại không mất kiên cường, ngũ quan tinh tế, bờ môi khắc họa đặc biệt rõ ràng, đôi mắt màu đen kia như biển trời sao, nếu không cẩn thận sẽ bị hút vào trong đó, nhưng khiến Hạ Như Phong khiếp sợ là một thân sát khí của hắn kia.

Rốt cuộc phải giết bao nhiêu người? Mới có thể có được hơi thở như thế?

Nhin vị nam tử y phục đen trước mặt này, bất giác trong đầu Hạ Như Phong hiện ra một bóng dáng màu trắng, cho dù một người cao cao tại thượng như thiên thần, một người như sát thần từ Minh Giới đi ra, nhưng không gì đáng trách, Bạch Thần và người trước mặt có một điểm giống nhau.

Đó chính là thái độ bễ nghễ thiên hạ kia, như ở trong mắt bọn họ, thiên hạ vạn vật chỉ là con kiến, đây không phải là kiêu ngạo, mà là bản thân bọn họ có loại uy nghiêm thượng vị giả này.

"Biết vì sao ta lại chọn ngươi không?" Nam tử y phục đen từ từ mở miệng, giọng nói của hắn trầm thấp còn chứa tia từ tính, thật giống như có thể hút đi tâm hồn của người khác, chỉ là ý chí của Hạ Như Phong cũng đủ kiên định, vẻ mặt cũng không vì điều này mà có biến hóa gì.

Ở trong mắt của nàng, trừ Dạ Thiên Tà ra, đã không chứa được nam tử nào khác, cho dù nam tử y phục đen này cũng cũng đủ vĩ đại.

Nam tử y phục đen nhìn về phía đôi mắt lạnh nhạt của Hạ Như Phong, khóe miệng cong lên cười lạnh nhạt, hắn cũng có đủ tự tin với khuôn mặt của mình, trong ma nhân, không biết có bao nhiêu nữ tử ái mộ hắn, vì vậy cho đến nay mới dùng sương đen che chắn ở bên ngoài, ai ngờ trong mắt nữ nhân này, căn bản không có cái bóng của hắn.

"Không biết."

"Bởi vì, ngươi là nữ nhi của hắn." Lúc nói lời này, trong mắt nam tử y phục đen hiện ra một tia hoài niệm: "Vào nhiều năm trước, ta và hắn là kẻ thù, cũng là người hiểu biết đối phương nhất, hắn cũng là đối thủ mạnh nhất của ta, cuối cùng ta bị đánh bại, bị hạn chế tự do, sau đó rốt cuộc có thể khôi phục tự do, hắn lại biến mất..."

Hạ Như Phong biết người hắn nói nhất định là Bạch Thần, mà lúc hắn nói lời này, trong mắt rõ ràng có cô đơn.

"Không sai, ta mất đi đối thủ có thể chiến đấu với ta, nhiều năm tịch mịch cô độc, suýt chút nữa tra tấn ta đến điên rồi, sau đó, ta tìm thấy ngươi." Đôi mắt thâm thúy nhìn về phía Hạ Như Phong, khóe miệng của nam tử lại cong lên ý cười nhàn nhạt: "Ngươi là nữ nhi của hắn, tuyệt đối sẽ không kém, cho nên ta mới giúp ngươi tăng thực lực lên, trên đời này, có thể đánh bại của ta chỉ có ngươi..."

"Vì sao ngươi phải muốn ta đánh bại ngươi?" Hạ Như Phong hơi sửng sốt, nàng không ngờ rằng, hắn giúp mình là bởi vì nguyên nhân này.

"Ma nhân chúng ta trời sinh vì chiến đấu mà sinh ra, vì chiến đấu mà chết, chỉ có chiến đấu, mới có thể loại bỏ cô đơn trong lòng chúng ta."

Ma nhân? Hắn lại là ma nhân, vì sao ma nhân có thể rời khỏi Cổ Ma thành? Hơn nữa lấy thực lực của hắn, hắn chính là vương của ma nhân trong truyền thuyết!

"Thứ nơi đó có thể giúp ngươi và Long kia của ngươi tăng thực lực lên, ta ở Cổ Ma thành chờ ngươi đến." Nam tử y phục đen rũ đôi mắt, trong mắt xẹt qua ý tứ không rõ, như xuyên qua nàng nhìn cố nhân xa cách từ lâu: "Nhớ kỹ, tên của ta là Nguyệt Tuyệt Thương, ta tin tưởng ngươi nhất định có thể đi vào Cổ Ma thành, ở nơi dó, ta muốn quyết chiến với ngươi! Cho nên ngươi nhanh chóng tăng thực lực lên, lúc đó, ta sẽ không hạ thủ lưu tình!"

Dứt lời, bóng dáng của Nguyệt Tuyệt Thương biến thành một làn gió màu đen, từ từ biến mất ở trước mặt Hạ Như Phong.

Hạ Như Phong nắm chặt hai tay, hít sâu vào một hơi, nhưng vẫn nâng bước chân lên, đi về phía cánh cửa thần bí kia.

Trong phòng, một mảnh hắc ám, chỉ có một chút ánh sáng màu vàng chiếu sáng mắt của nàng, lúc chú ý đến vật phẩm đặt ở trên bàn phía trước, ánh mắt của Hạ Như Phong sáng lên: "Kim Linh? Lại là Kim Linh, đây chính là vật Nguyệt Tuyệt Thương để lại cho ta sao?"

"Chủ nhân, ta cảm nhận được là sức lực của ta, vốn là nên thuộc về sức lực của ta..."

Nghe thấy giọng của Vật Nhỏ, ánh mắt của Hạ Như Phong di chuyển sang bên cạnh, ở bên cạnh Kim Linh còn có một năng lượng cầu không động đậy, Hạ Như Phong có thể cảm nhận được lực lượng mênh mông của nó, có lẽ đây là lực lượng thuộc về Vật Nhỏ.

"Vật Nhỏ, ngươi xuất hiện đi!"

Cho dù Hạ Như Phong không biết vì sao Nguyệt Tuyệt Thương phải nhận được đó, nhưng nàng vẫn quyết định tin tưởng hắn một lần, lập tức thả Vật Nhỏ ra khỏi  Phong Tà đại lục, nói: "Vật Nhỏ, ta phải bắt đầu hấp thu Kim Linh, trước tiên ngươi ở đây canh giữ, chờ ta hấp thu xong Kim Linh sẽ giúp trợ ngươi tiêu hóa lực lượng."

Vật Nhỏ gật đầu, nhu thuận đứng ở bên cạnh Hạ Như Phong, nếu không có Hạ Như Phong, chỉ sợ một mình nó còn chưa tiêu hóa lực lượng đó đã nổ tung rồi.

Ngay lúc Hạ Như Phong tiêu hóa lực lượng, mấy tin tức được lưu truyền ở khắp Tây Vực.

Đầu tiên là vì sao Mộ Dung Tường bảo vệ Hạ Như Phong an toàn, chỉ sợ sau khi bọn họ rời đi thì người Vân tông vây đánh nàng, vì vậy thả ra tin tức, Hạ Như Phong đã ngã xuống ở trong di tích viễn cổ, người Vân tông vốn không tin, sau đó phát hiện Vu Lạc Linh và Trình Thụy Nho đều rời đi, thì tin cái tin tức này.

Thứ hai là vì, thiếu tông chủ Tà Tông sắp sửa cưới Thiếu phu nhân, lại tổ chức hôn lễ ở Tây Vực, bốn thế lực lớn đều đã đến tham gia trước, có thể nói rung động khắp đại lục.

"Tà nhi, gia gia ngươi còn có mọi người Hạ gia đã đến đây, không biết khi nào thì Như Phong nha đầu mới xuất hiện? Còn có mẫu thân của con..." Dưới trời xanh, Tử Minh Dạ thở dài, khuôn mặt tuấn mỹ chứa vẻ cô đơn và đau thương nhè nhẹ, nhi tử đều đã thành thân, nhưng khi nào bọn họ mới gặp lại?

Bởi vì Mộ Dung Tường sợ bốn thế lực lớn hiểu lầm Hạ Như Phong đã chết, sớm phái người đến nói rõ rồi, tất nhiên bọn họ không bị tin tức cố ý thả ra này ảnh hưởng. Huống chi trong tay Hạ Như Phong có nắm ấn ký linh hồn của Dạ Thiên Tà, nàng an toàn hay không, không có ai hiểu rõ hơn Dạ Thiên Tà.

Nếu chậm chạp chưa về, đã nói lên nàng đang hoàn thành đột phá, chỉ có nguyên nhân này mới có thể giải thích vì sao nàng không rời khỏi đó với mọi người.

"Người yên tâm đi, rất nhanh các người sẽ gặp lại." Khóe môi cong lên, trong mắt tím của Dạ Thiên Tà đầy tia nhu hòa, hắn tin tưởng, lần này nàng tất nhiên có thể đột phá đến Thánh Linh.

Chỉ cần nàng đột phá, như vậy chờ nàng trở lại, mẫu thân cũng có thể sống lại một lần nữa, rốt cuộc người một nhà bọn họ có thể lại ở chung với nhau.

"Ha ha, chắc chắn nếu mẫu thân con nhìn thấy, nhất định sẽ rất vui mừng." Tử Minh Dạ vui mừng cười, khuôn mặt anh tuấn đau thương, từ trong lời nói của Dạ Thiên Tà từ từ biến mất: "Người Kiền gia hẳn là vẫn không hết hy vọng với con, hôn lễ nhất định sẽ đến, con cần phải chuẩn bị sẵn sàng."

"Sao phải chuẩn bị?" Một cỗ sát ý tỏa ra, lúc này hắn như tu la khiến cho người ta sợ hãi: "Nếu bọn họ đến thì chính là tự sát, hôn lễ của ta, ai dám quấy rối?"

"Đúng vậy, kiền gia chỉ là tôm tép mà thôi, không đủ khiến sợ hãi, nhưng Tà nhi con phải làm tốt chuẩn bị bị Như Phong nha đầu chất vấn, cái gì cũng không thương lượng với nàng, đã tuyên cáo chuyện thành thân của các con ra khắp đại lục, ha ha, không biết đến lúc đó Như Phong nha đầu..."

Dạ Thiên Tà vuốt trán, đây chính là một chuyện phiền toái, hy vọng đến lúc đó Như Phong không trách hắn, ai bảo hắn đã không chờ kịp để rước nàng về nhà rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 06.10.2019, 17:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 598
Được thanks: 4288 lần
Điểm: 45.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 78
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 126: Hôn lễ

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Chủ nhân, rốt cuộc ta cũng đột phá đến Thánh Thú, thật tốt quá..."

Trong mật thất phong bế, thiếu niên khoanh chân ngồi trở mở hai mắt ra, khóe môi nở nụ cười chói lóa, quay đầu lại, một đôi mắt màu đỏ như lửa nhìn nữ tử phía sau, trên khuôn mặt còn hiện vẻ ngây thơ của thiếu niên chứa đầy hưng phấn, mà so với lúc trước đột phá Thánh Thú, khuôn mặt cua hắn có vẻ thành thục mấy phần.

"Không ngờ, lực lượng này trực tiếp khiến ngươi đột phá đến Thánh Thú, không gì hơn cái này, Long Nam Hải cũng có thể rời đi rồi." Hạ Như Phong cũng thoải mái cười, khuôn mặt tuyệt sắc đầy đường cong nhu hòa, nhưng mà lúc nghĩ đến Vân tông, khuôn mặt chợt lạnh xuống, một cỗ sát khí từ quanh người tỏa ra.

"Vân tông!" Nắm chặt nắm đấm, khóe môi của Hạ Như Phong nở nụ cười lãnh ý, đôi mắt đen lóe ra tia lạnh lẽo: "Ta ở mật thất ngây người lâu như vậy, bên ngoài đại khái chỉ trôi qua mấy tháng, mà ta nói rồi, chờ lúc ta trở về, đó chính là ngày Vân tông diệt tông, bọn họ cũng tiêu dao lâu lắm rồi."

Hạ Như Phong nàng không phải là người lương thiện gì, nếu không phải vào lúc quan trọng nàng đột phá Mị ảnh Tiên Tung đến một tầng cuối cùng, nói không chừng nàng cũng đã chết.

Cho nên, nếu muốn giết nàng, vậy phải chuẩn bị bị nàng giết!

"Chủ nhân, thương thế của ngươi..." Đôi mắt của Vật nhỏ hiện ra một tia lo lắng và đau lòng, ở lúc Hạ Như Phong hấp thu Kim Linh, hắn vẫn canh giữ ở thân thể của nàng, tự nhiên nhìn thấy cảnh tượng Hạ Như Phong thê thảm.

Không ngờ hấp thu Kim Linh sẽ thống khổ như vậy, so với chiếm đoạt Ám Linh lúc trước còn tàn nhẫn hơn, dù sao khi đó có Dạ Thiên Tà ở bên hỗ trợ, mà lần này, nàng cũng là đành tiếp tục chống đỡ, chỉ vì phần kiên định tín niệm trong lòng, hơn nữa lúc hấp thu Kim Linh, nàng thân ở hiểm cảnh, vài lần suýt chút nữa bị phản phệ, khiến cho hắn ở bên lúc nào cũng đều lo lắng.

Nhưng cuối cùng nàng cũng chống đỡ được, hơn nữa đã đột ba cấp, đến Thánh Linh tứ cấp, xem như nàng cố gắng thu hoạch.

"Ta không sao." Hạ Như Phong lắc đầu, nhìn thấy khuôn mặt lo lắng của Vật Nhỏ, thu lại hàn ý quanh người, lộ ra một nụ cười ấm áp: "Không cần lo lắng, Thủy Linh đã giúp ta chữa khỏi phần lớn thương thế, hơn nữa nhờ đan dược cửu phẩm mà vết thương của ta đã sớm bình phục, sau khi ta giúp Bạch Thụy và Dạ bá mẫu sống lại, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này..."

Lúc này, biệt viện Tử Minh phủ gần với Thiên thành giăng đèn kết hoa, rất náo nhiệt, khắp đại lục đều biết, ngày mai là ngày đại hỉ của thiếu công tử Tử Minh phủ, có thể nói là chấn động toàn bộ đại lục, nhưng hôn lễ lần này mời không nhiều người lắm, chỉ có ba thế lực lớn, tứ thú gia tộc và Bắc Ảnh gia tộc mấy thế lực có liên quan với Hạ Như Phong.

Về phần thế lực khác, cũng không nhận được thiệp mời của Tử Minh phủ.

"Tà nhi, con xác định ngày mai Như Phong nha đầu sẽ trở về sao?" Tử Minh Dạ nhướng mày, mọi người các thế lực lớn đã đến đủ cả, chỉ đợi hôn lễ ngày mai, nếu như ngày mai chỉ có tân lang xuất hiện, lại không thấy tân nương, sẽ không phải thành truyện cười rất lớn sao?

Nghe vậy, khóe môi của Dạ Thiên Tà cong lên, trong ánh mắt đều tràn đầy ý cười, khuôn mặt tà mị tràn đầy vẻ tự tin: "Ngày mai, Như Phong nhất định sẽ xuất hiện..."

Hắn cũng không biết vì sao có loại tự tin này, có lẽ là tâm hai người đã sớm liên kết vào nhau, hắn mới có như thế cảm ứng được, hắn tin tưởng, hôn lễ ngày mai Hạ Như Phong sẽ đuổi đến Thiên thành. Không chỉ là Hạ Như Phong, mẫu thân cũng sẽ xuất hiện, chỉ là việc này bây giờ hắn không tính nói với Tử Minh Dạ, để cho ngày mai ông nhận được phần kinh hỉ này chẳng phải rất tốt sao?

Dạ Thiên Tà vạn phần chờ mong hôn lễ ngày mai, kiền gia cũng là trời u ám, hoàn toàn khác với không khí Tử Minh phủ.

Gia chủ Kiền gia Càn Khôn, cũng là nam tử trung niên lần trước đi tìm Tử Minh Dạ kia, vẻ mặt u ám ngồi ở trước bàn, nhíu mày, khuôn mặt đầy không cam lòng và phẫn nộ, mà ở bên cạnh ông ta là một mỹ phụ tóc vàng rất cẩn thận, chỉ sợ chọc giận ông ta.

"Ngày mai thiếu công tử Tử Minh phủ sẽ thành thân?" Nắm đấm đập thật mạnh vào mặt bàn, ánh mắt của Càn Khôn nhìn ra ngoài thư phòng, thì thào lẩm bẩm: "Vị thiếu phu nhân trong truyền thuyết kia cũng có thể là người Đông vực đi? Vì sao phái người đi Đông vực hỏi thăm tin tức còn chưa trở về? Không biết rốt cuộc thiếu phu nhân kia là thần thánh phương nào, lại có thể trở thành thiếu phu nhân Tử Minh phủ, thế lực gia tộc cũng sẽ không quá kém, ít nhất so với Tử Minh phủ không kém nhiều lắm, cho dù thực lực không bằng tứ đại siêu cường, nhưng cũng phải ở vị trí hạng nhất."

"Gia chủ, kia..." Mỹ phụ tóc vàng hơi lo lắng mở miệng, nếu như gia tộc của chính mình có thể đặt vào Tử Minh phủ, có lợi rất lớn với phát triển của gia tộc.

"Tuy không biết vị nữ nhân mê đảo thiếu công tử Tử Minh phủ kia là ai, nhưng từ trong phản ứng của thiếu công tử đó có thể thấy được, nữ nhân đó tuyệt đối lợi hại, mà thiếu công tử cũng là điển hình sợ vợ, nếu như đúng như vậy, chỉ sợ muốn đưa Linh Nhi đến Tử Minh phủ làm thiếp, còn có khó khăn rất lớn..." Nói đến đây, Càn Khôn trầm xuống, một lát sau, chợt hạ quyết tâm: "Ngày mai nhất định phủ chủ Tử Minh phủ sẽ xuất hiện, lúc đó ta đẫn Linh Nhi đến, chắc chắn với sự khôn khéo của phủ chủ, sẽ không từ chối kiền gia gia nhập vào, chỉ cần ông đồng ý, cho dù tính tình của nữ nhân đó ác liệt, cũng không có cách nào, dù sao nam nhân tam thê tứ tiếp hầu là việc bình thường, chẳng lẽ nàng còn dám ở trước mặt nhiều anh hùng hào kiệt như vậy mà khóc lóc om sòm?"

Theo Càn Khôn, tất nhiên thiếu phu nhân Tử Minh phủ là người đàn bà chanh chua, nếu không vì sao thiếu công tử không dám nạp thiếp? Cho nên đương nhiên không để Hạ Như Phong vào mắt.

Ông cho rằng, với nữ tử như vậy, không có tư cách so sánh với nữ nhi của ông, về phần nàng có vận may trở thành thiếu phu nhân Tử Minh phủ, khẳng định là quyến rũ thiếu công tử Tử Minh phủ, lại bị nàng bắt được nhược điểm, bất đắc dĩ mới cưới nàng.

Mà những cảnh cáo Dạ Thiên Tà từng nói với ông, ông không có nghe vào, bởi vì ông không tin, thế giới này không hề có nam nhân hoa si, dù là nam tử thâm tình với thê tử, đều sẽ có nữ nhân thứ hai, huống chi hắn lại là thiếu công tử Tử Minh phủ.

Ông muốn đưa nữ nhi vào Tử Minh phủ, cũng là nhìn trúng thân phận của hắn, đáng tiếc là, mấy này này lại đi cầu kiến Tử Minh phủ, đều bị Tử Minh Dạ phân phó người chắn ở bên ngoài.

May mắn là Càn Khôn không có gặp phải Dạ Thiên Tà, nếu không Kiền gia còn tồn tại hay không đều khó mà nói.

"Gia chủ, ta hiểu rồi, ta sẽ phân phó Linh Nhi chuẩn bị sẵn sang." Ánh mắt của mỹ phụ tóc vàng sáng lên, bờ môi cong lên tươi cười đắc ý: "Ngày mai, tất nhiên khiến cho Linh Nhi hạ nữ nhân đó xuống."

Bà có tin tưởng rất lớn với nữ nhi của mình, nếu ở hôn lễ đoạt vinh quang, xem nữ nhân đó còn có thể diện gì tiếp tục ở lại. Nghĩ đến đây, mỹ phụ tóc vàng đứng lên, vui sướng đi ra ngoài cửa, bà cũng phải giúp nữ nhi chuẩn bị cho tốt.

"Các ngươi nghe nói chưa? Ngày mai chính là ngày đại hỉ của thiếu công tử Tử Minh phủ, nghe nói mọi người của bốn thế lực lớn đều đến Thiên thành."

"Haiz, ta cũng thật sự muốn đi xem náo nhiệt, nhưng mà Tử Minh phủ cũng chưa muốn mời những thế lực đứng đầu ở Tây Vực."

"Thật muốn biết, thiếu công tử Tử Minh phủ và thiếu phu nhân có bộ dạng ra sao..."

Trên ngã tư đường, tiếng nghị luận đều lọt vào tai, Hạ Như Phong bất giác dừng chân lại, mà hai người bên cạnh cũng theo sát nàng dừng chân.

Hai người bên cạnh nàng đều mặc y phục trắng, nhưng cũng là một nam một nữ, chỉ thấy nữ tử trong đó, khuôn mặt tuyệt sắc, khuôn mặt lạnh lùng khiến cho người ta nhìn mà khiếp đảm, chỉ khi nhìn về phía Hạ Như Phong, khuôn mặt mới nhu hòa đi, mà nam tử y phục trắng kia, khuôn mặt tuấn mỹ xuất trần, không giống phàm nhân, khí chất cao quý tao nhã, lại hơi lạnh lùng, chỉ là liếc mắt một cái cũng không thể khiên cho người ta quên hắn.

Hai người này chính là Bạch Thụy và Dạ Nguyệt Thường sau khi Hạ Như Phong đột phá thánh linh, đã thành công đắp nặn thân thể.

"Tà nhi muốn thành thân?" Dạ Nguyệt Thường khẽ nhíu mày, ánh mắt đặt ở trên người Hạ Như Phong: "Con lại không ở đây, sao nó lại thành thân?"

Dạ Nguyệt Thường không chút nghi ngờ Dạ Thiên Tà cưới sẽ là người khác, chỉ vì với tình cảm của Dạ Thiên Tà với Hạ Như Phong, căn bản chính là chyệun không có khả năng.

"Tà chỉ dùng phương pháp này để cho con qua." Hạ Như Phong bất đắc dĩ lắc đầu, bọn họ quen biết lâu như thế, sao không biết ý nghĩ trong lòng Dạ Thiên Tà? Chỉ là hắn sẽ không sợ mình còn chưa rời khỏi di tích viễn cổ, khiến cho Tử Minh phủ thành trò cười khắp đại lục chứ?

"Xem ra, chuyện Vân tông phải bỏ qua trước, Bạch Thụy, Dạ bá mẫu, chúng ta đi Thiên thành trước." Ánh mắt của Hạ Như Phong nhìn hai người bên cạnh, khuôn mặt chứa một vẻ kiên định.

Ở trước hôn lễ ngày mai, nàng nhất định sẽ chạy đến Thiên thành.

Đôi mắt lạnh nhạt của Bạch Thụy nhìn khuôn mặt của Hạ Như Phong, khẽ giọng thở dài, trong lòng hơi có chút mất mát, dù sao một đường trưởng thành của Hạ Như Phong, hắn đều là nhìn thấy, cũng xem Hạ Như Phong là đệ tử của mình, nhưng mà ngày mai qua đi, đệ tử của hắn sẽ là thê tử của người khác, cho nên hắn cảm giác như là gả nữ nhi đi vậy, sao có thể không mất mát?

Phản ứng của Dạ Nguyệt Thường và Bạch Thụy trái ngược nhau, có lẽ là nghĩ đến sắp được nhìn thấy người nhớ nhung đã lâu, khuôn mặt tuyệt sắc đầy vẻ kích động...

Hôm sau, bên trong Tử Minh phủ tân khách không dứt, người đến cơ bản đều là gương mặt Hạ Như Phong quen biết, ngay cả Thi Phỉ Nhiên cũng không mời tự đến, bởi vì ông và Hạ Như Phong là người quen, người Tử Minh phủ không từ chối ông đi vào, về phần những thế lực trong Tây Vực, tất cả đều bị chặn ở ngoài cửa.

Trong phòng, ba trưởng bối phủ chủ Tử Minh phủ, Hạ Lâm Lạc, Nghiêm lão này ở trên đài cao, mà Hạ Lâm Lạc và Nghiêm lão không ngờ rằng, một ngày kia sẽ được ngồi chung với cường giả Thánh Linh. Chẳng qua là mọi người ở đây đều nhìn ra tu vi của hai người thấp, nhưng không có bất kì kẻ nào hiện ra vẻ khinh thường.

Không chỉ không khinh thường, ngược lại còn rất cung kính, chỉ vì hai người bọn họ là ngoại công và gia gia của Hạ Như Phong, bọn họ dám không tôn trọng sao? Mọi người ai mà không biết, Hạ Như Phong đặc biệt bao che khuyết điểm, bắt nạt người nhà của nàng, sẽ nhận đến trả thù của nàng.

Huống chi, người đến đây đều có quan hệ rất không tệ với Hạ Như Phong, tự nhiên sẽ không đi khinh thường người nhà của nàng.

Cho dù tu vi của Hạ Lâm Lạc và Nghiêm lão còn thấp hơn những tiểu bối trong đó.

"Tà nhi, sao Như Phong còn chưa trở về?" Tử Minh Dạ lo lắng nhìn xung quanh, trong lòng bàn tay bất giác toát ra mồ hôi lạnh, dáng vẻ khẩn trương này nếu người không biết, còn cho rằng tân lang là ông.

Ngược lại, Dạ Thiên Tà mặc hỉ phục màu đỏ lại vẫn luôn bình tĩnh như thường, đôi mắt màu tím luôn nhìn ra ngoài cửa, hắn tin tưởng hôm nay nàng nhất định sẽ trở về...

Mà dù là mặc y phục màu đỏ, Dạ Thiên Tà vẫn không mất đi khí chất tà mị tôn quý, khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần tỏa ra nhu hòa sáng bóng, trong mắt tím cũng không thể che dấu ý cười, nam tử như thế, bất cứ lúc nào chỗ nào cũng đều là hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Nhất là hôm nay còn là ngày đại hỉ của hắn, tự nhiên ngay từ đầu dã tụ tập rất nhiều ánh mắt.

Nhưng mà là trong những ánh mắt đó, cũng không thiếu người ghen tị, nhưng Dạ Thiên Tà vẫn không để ý đến, như theo lời hắn từng nói, hắn không thể nghi ngờ là may mắn, người khác có được tình bằng hữu của nàng, hắn lại nhiều lần lấy được cả trái tim của nàng.

Cuộc đời này có thể gặp được nàng là may mắn của hắn, cũng cứu giúp hắn, nếu không phải nàng xuất hiện, chỉ sợ cả đời này hắn đều vượt qua ở trong cô đơn.

"Xem ra, hôm nay thật sự là rất náo nhiệt..."

Ngay ở lúc mọi người lo lắng chờ đợi, một giọng nói lạnh nhạt từ ngoài cửa từ từ truyền vào, mọi người đồng thời đứng lên, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, vì thế bóng dáng tuyệt thế tao nhã vô song kia đập vào mắt của bọn họ...

Một bóng dáng màu đỏ rất nhanh bay qua, ở lúc mọi người phản ứng lại, Dạ Thiên Tà đã chạy ra, hung hăng kéo nữ tử vào trong lòng.

Một năm rồi, bọn họ xa nhau đã sắp được một năm rồi, có trời mới biết hắn có bao nhiêu nhung nhớ nàng, bây giờ rốt cuộc có thể ôm lại nàng, loại cảm giác này thật sự rất không tệ...

Trong lòng Tử Minh Dạ nhất thời mừng rỡ, vào lúc quan trọng, cuối cùng nàng cũng trở lại, nhưng sau khi ông quay đầu nhìn sang, bỗng nhiên phát hiện nữ tử y phục trắng bên cạnh Hạ Như Phong, cơ thể bỗng nhiên cứng lại, như là không dám tin mở to đôi mắt, trong miệng khẽ lên tiếng lẩm bẩm: "Thường... Thường Nhi..."

Nàng làm được rồi, nha đầu Như Phong đã đáp ứng ông, thật sự đã làm được, Thường nhi sống lại, ông không nằm mơ chứ?

"Minh Dạ..." Nữ tử ngoài cửa khẽ lên tiếng gọi, nước mắt trong suốt từ khuôn mặt tuyệt sắc chảy xuống, cắn môi, đôi mắt nổi nước mắt thâm tình nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú từng xuất hiện nhiều lần khi đang ngủ, bây giờ có thể lại nhìn thấy hắn, thật là tốt...

"Thường Nhi!"

Tử Minh Dạ không thể chịu được nổi loại tình cảm nhung nhớ này, nâng chân lên chạy nhanh ra ngoài cửa, mắt tím thâm trầm nhìn khuôn mặt tuyệt sắc trước mặt này, vươn cánh tay ra kéo nữ tử ôm chặt vào trong lòng, như muốn ghim nàng vào tận xương máu.

Hơn ba mươi năm, ông đã hơn ba mươi năm không nhìn thấy nàng, lúc này có thể gặp lại nặng, ông phải phát tiết tất cả nhung nhớ hơn ba mươi năm ra.

So với Tử Minh Dạ, Dạ Nguyệt Thường càng thêm kích động, một ngày ở đại lục, tương đương với mười năm ở Minh Giới, Tử Minh Dạ nhớ nhung hẳn là ba mươi năm, bà nhớ còn lâu hơn ông, nếu không phải Dạ Thiên Tà vì bảo vệ người than của Hạ Như Phong mà chết, rồi Hạ Như Phong đuổi theo Minh Giới, chỉ sợ cũng sẽ không gặp được bà, như vậy bà sẽ vĩnh viễn không thể rời khỏi Minh Giới.

Cũng may bà gặp được Dạ Thiên Tà và Hạ Như Phong, ở dưới sự trợ giúp tạo thân thể của Hạ Như Phong, rốt cuộc có thể gặp lại Tử Minh Dạ.

Trừ Âu Dương Doãn theo Hạ gia đến tham gia hôn lễ ra, người khác đều không hiểu nhìn Dạ Nguyệt Thường, bọn họ cũng chưa từng gặp qua mẫu thân của Dạ Thiên Tà, tự nhiên cũng sẽ không biết Dạ Nguyệt Thường. Mà mẫu thân của Âu Dương Doãn là khuê mật với Dạ Nguyệt Thường, hắn đương nhiên thấy qua bức họa của Dạ Nguyệt Thường.

"Là Thường di, Thường di còn sống, thật tốt quá, mẫu hậu mà biết nhất định sẽ rất vui vẻ." Âu Dương Doãn kích động nhìn hai người ôm nhau, khóe môi cong lên nụ cười anh tuấn: "Dạ gia, nếu các ngươi biết Thường di là người yêu của thiếu phủ chủ Tử Minh phủ, Thiên Tà là thiếu công tử Tử Minh phủ, các ngươi còn có thể đối xử với mẫu tử bọn họ như vậy, hơn nữa hại chết Thường di sao? Đáng tiếc, các ngươi chết quá sớm, không nhìn tất cả này, nếu không mà nói..."

Lắc đầu, Âu Dương Doãn thở dài một hơi, Dạ gia cũng coi như tự làm tự chịu, không chỉ hại chết Thường di, hơn nữa còn muốn hãm hại Như Phong, khiến cho Dạ Thiên Tà tức giận, không tiếc bại lộ mình ở dưới mí mắt của Thánh Cung, cũng phải tiêu diệt Dạ gia.

Tuy thực lực của Thánh Cung mạnh, nhưng so với Tử Minh phủ lại kém rất nhiều, nếu như Thánh cung biết thân phận của Dạ Thiên Tà, còn có thể làm như thế sao? Đoán chừng trực tiếp bị dọa vỡ mật.

Phủ chủ Tử Minh phủ vụng trộm lau khóe mắt, vui mừng nhìn về phía hai đôi bích nhân, Dạ Nguyệt Thường sống lại, nói vậy tâm bệnh của Minh Dạ cũng tốt lên, mà Tà nhi và Như Phong nha đầu cũng có tình ý sẽ thành thân thuộc, hai người này dọc theo đường đi đau khổ rất nhiều, cũng chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, không chút nào ảnh hưởng đến tình thâm và tin tưởng của hai người.

Không ngờ lúc ông còn sống có thể nhìn thấy một nhà đoàn tụ, vậy cũng đã đủ rồi, cho dù cuối cùng giao tính mạng cho chiến trường ma chiến, ông cũng không có gì tiếc nuối.

"Ha ha, nếu Như Phong nha đầu trở lại, vậy hôn lễ hãy bắt đầu đi, bởi vì đều là người trong nhà, cũng không cần chú ý nhiều như vậy, y phục không cần thay đổi, bay giờ hãy bắt đầu bái đường đi!" Phủ chủ vuốt râu, cười đặc biệt rực rỡ, mặc cho ai cũng đều có thể nhìn ra tâm tình của ông tốt.

Hạ Như Phong tôn tức phụ này, ông đúng là trông mong rất lâu rồi, vẫn là tôn tử của mình có bản lĩnh lớn, cuối cùng cũng ôm mỹ nhân về, tiếp theo ông sẽ chờ ôm tằng tôn tử.

Đảo cặp mắt trắng dã, Hạ Như Phong nhất thời cảm thấy không nói gì, nàng không ngờ đến, đường đường là phủ chủ Tử Minh phủ, cũng sẽ có lúc lo lắng này.

"Tà, chàng còn không có cho ta lời giải thích?" Nhíu mày một cái, đôi mắt tựa tiếu phi tiếu đặt ở trên người Dạ Thiên Tà.

Hắn không có thương lượng với nàng đã định ra hôn kỳ rồi, đây không phải là nên cho nàng một công đạo sao?

"Nương tử." Khóe môi cong lên, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười tà mị, Dạ Thiên Tà đưa môi đến bên tai của nàng, ôn nhu nói: "Nàng xem, tất cả mọi người đều chờ không kịp, không phải là chúng ta nên bái đường trước sao? Sau đó vi phu nhất định sẽ cho nương tử một giải thích vừa lòng."

Cảm nhận được bên tai truyền đến hô hấp nóng rực, hai má Hạ Như Phong hơi ửng đỏ, liếc nhìn Dạ Thiên Tà một cái, nhưng cũng không từ chối đề nghị của Dạ Thiên Tà.

"Nương tử không nói lời nào, vi phu sẽ coi như là nàng thừa nhận." Dạ Thiên Tà thả lỏng Hạ Như Phong ra, cười rất rực rỡ, mắt tím tràn đầy ôn nhu nồng đậm, kéo tay Hạ Như Phong lại đi vào trong phòng, nắm tay nữ tử bên cạnh, lúc này Dạ Thiên Tà cảm thấy thỏa mãn trước nay chưa từng có.

Bởi vì hôm nay qua đi, nàng chính là thê tử chân chính của hắn, hai người bọn họ, cũng không phải là ohu thê giả, ngày sau cũng không ai lại có thể đánh chủ ý lên nàng.

"Phủ chủ..." Bỗng nhiên, một gã sai vặt ngoài cửa vẻ mặt tức giận chạy vào, nửa quỳ, nói: "Phủ chủ, người Kiền gia đến, nhất định phải vào tham gia hôn lễ của thiếu công tử."

"Kiền gia?"

Phủ chủ nhướng mày, sau khi ông đến Tây Vực đã nghe Tử Minh Dạ nhắc qua Kiền gia, không ngờ bọn họ lại còn không chết tâm, vọng tưởng đến phá hỏng hôn lễ, nếu không phải hôm nay là ngày đại hỉ của hai người, ông sẽ không ngại khiến cho những người đó có đến mà không có về.

Uy nghiêm của Tử Minh phủ bọn họ, há là một Kiền gia có thể khiêu khích?

Phủ chủ muốn để cho gã sai vặt đuổi những người đó về trước, Dạ Thiên Tà bỗng nhiên mở miệng nói: "Để cho bọn họ vào đi!"

Trong mắt phủ chủ xẹt qua kinh ngạc, quay đầu lại, lạnh lẽo và sát ý trong mắt tím của Dạ Thiên Tà rõ ràng bị ông bắt giữ được, bất đắc dĩ lắc đầu, ánh mắt lại hiện ra một tia đồng tình.

Ông biết, từ trước đến nay bản thân tôn tử đều là giết người không chớp mắt, nếu không lúc trước cũng sẽ không có người gọi hắn là tu la, cho dù mình là gia gia của hắn, cho đến bây giờ cũng không được hắn để vào trong mắt, mà phần nhu tình của hắn kia, chỉ cho một mình Hạ Như Phong.

Xem ra, lần này Kiền gia là xong đời rồi, trêu chọc tu la này, Kiền gia còn có thể tiếp tục tồn tại ở hậu thế sao?

Đồng thời như thế, một bóng dáng hoang mang rối loạn chạy vào Kiền gia, trùng hợp chạm vào mỹ phụ tóc vàng ở trong viện không ngừng đi qua đi lại, mỹ phụ tóc vàng nhướng mày, vừa định mở miệng răn dạy, người nọ đã sợ hãi mở miệng: "Phu nhân, gia chủ đâu? Gia chủ đi đâu rồi?"

"Sao ngươi lại trở lại? Không phải ngươi đi hỏi thăm tin tức của nữ nhân đó sao? Hỏi thăm thế nào rồi?"

"Hồng hộc." Lớn tiếng thở hổn hển mấy hơi, khuôn mặt của người nọ hiện ra lo lắng: "Phu nhân, có phải gia chủ đến hôn lễ của thiếu công tử Tử Minh phủ hay không?"

Sau khi kim mỹ phụ tóc vàng gật đầu, chân hắn mềm nhũn, ngã lăn quay trên mặt đất, trong mắt hiện ra một tia tuyệt vọng: "Xong rồi, lần này xong rồi..."

"Xảy ra chuyện gì ? Ngươi nói rõ rang đi?" Mỹ phụ tóc vàng nhíu chặt mày, hành vi của người đó bất giác khiến cho lòng bà dâng lên cảm giác bất an.

"Phu nhân, vốn trước đó ta đã hỏi thăm được tin tức, nghĩ phải trở về bẩm báo, nhưng mà trên đường gặp phải một chút việc, khiến cho ta trễ như vậy mới có thể trở lại Tây Vực."

Cho dù Hạ Như Phong sớm danh dương, nhưng hắn không phải là cường giả Thánh Linh, từ Tây Vực đi thông đến nơi khác, lộ trình cần rất lâu, lại ở Đông vực không cẩn thận đắc tội với đệ tử của một thế lực, bị đưa lên quan, cuối cùng giao ra tất cả tích tụ của mình mới có thể trở về, nhưng mà lần này lại mất rất nhiều thời gian.

Thế cho nên trước khi hắn về gia tộc, hôn kỳ của thiếu công tử Tử Minh phủ cũng đã đến.

"Hãy bớt sàm ngôn đi, ta chỉ muốn biết bối cảnh của nữ nhân đó." Khuôn mặt của mỹ phụ tóc vàng đầy vẻ lo âu, chẳng lẽ nữ nhân đó là đệ tử của thế lực lớn gì?

"Việc này ở nơi khác cũng không phải là bí mật gì." Nuốt nước miếng, hắn mới tiếp tục nói: "Vị hôn thê của thiếu công tử Tử Minh phủ, nghe nói là cường giả Bán Thánh hơn hai mươi tuổi."

"Bán Thánh hơn hai mươi tuổi?" Mỹ phụ tóc vàng hoàn toàn trợn tròn mắt, bậc thiên phú này thật sự là khủng bố, chả trách có thể đạt được tâm của thiếu công tử, nhưng mà chỉ là một Bán Thánh mà thôi, Kiền gia bọn họ có được cường giả Thánh Linh, cũng không cần phải sợ nàng.

"Không chỉ như thế, chủ yếu là, nàng là luyện dược sư cửu phẩm trung cấp trẻ tuổi, cũng là đệ nhất luyện dược sư ở đại lục, hơn nữa, bản thân còn là viện phó trưởng viện Linh Sư..."

"Ầm!"

Sau khi người đó dứt lời, hai chân của mỹ phụ tóc vàng mềm nhũn, ngã lăn quay trên mặt đất, mắt đẹp hiện ra tuyệt vọng, trong miệng thì thầm nói: "Không kịp ngăn cản gia chủ, lần này chúng ta xong rồi..."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 06.10.2019, 17:00
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 598
Được thanks: 4288 lần
Điểm: 45.04
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 127: Bi kịch của Kiền gia

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Biệt uyển Tử Minh phủ gần với Tây Vực, phụ nữ Kiền gia (cha và con gái) mới vừa đi vào phòng, tất cả ánh mắt đều phóng đến, dù là lấy trấn định của Càn Khôn, lúc này cũng không nhịn được mồ hôi ướt đẫm, càng không cần phải nói Kiền Linh Nhi bên cạnh ông ta, lấy thực lực của nàng, sao có thể bình tĩnh ở dưới cái nhìn chăm chú của nhiều Thánh Linh như vậy?

Khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt của nàng lập tức chú ý đến Dạ Thiên Tà mặc hỉ phục đỏ chót, lúc này trong mắt trào ra tia ái mộ.

Nàng sống hơn hai mươi năm, đều chưa từng gặp qua nam tử tuấn mỹ, khí chất bất phàm như thế, so với những người từng theo đuổi nàng không thể nghi ngờ là hoàn mỹ hơn rất nhiều.

Thấy ánh mắt của Dạ Thiên Tà nhìn lại đây, Kiền Linh Nhi bỏ qua hàn ý trong đôi mắt tím kia, cho rằng mình đã khiến cho hắn chú ý, hai má hiện ra tia ngượng ngùng, khóe môi cong lên độ cong nhàn nhạt, mắt đẹp chứa sóng nước trong veo, khiến cho người ta biết lòng của nàng lại không hiện vẻ lỗ mãng.

Nếu như là người khác, có lẽ sẽ bị nàng mê hoặc, nhưng trong lòng Dạ Thiên Tà chỉ có một mình Hạ Như Phong, rốt cuộc không chứa được người khác.

Huống chi, Kiền Linh Nhi so với Hạ Như Phong, quả thật là kém một trời một vực, cho dù ai cũng sẽ không vứt bỏ dưa hấu nhặt mè vừng.

"Không biết hai vị Kiền gia đến đây, là có gì muốn làm?" Phủ chủ vuốt chòm râu, dựa lưng vào ghế dựa, ánh mắt sắc bén bắn về phía Càn Khôn.

Cơ thể của Càn Khôn run lên, ở dưới cái nhìn của phủ chủ, lại không thể đứng thẳng, ông ổn định kích động xuống, kéo Kiền Linh Nhi, ôm quyền nói: "Phủ chủ, ta là gia chủ kiền gia, đây là tiểu nữ Linh Nhi, tiểu từ lâu trước kia nữ đã ái mộ thiếu công tử, không cầu kết làm lương duyên với thiếu công tử, nhưng cam nguyện tiến vào Tử Minh phủ làm thiếp, còn xin phủ chủ thành toàn, vì tâm nguyện của tiểu nữ, Kiền gia ta cam nguyện trở thành gia tộc phụ thuộc vào Tử Minh phủ."

Dứt lời, kéo Kiền Linh Nhi quỳ xuống mặt đất, với biểu hiện của ông, ngược lại thật đúng là phụ thân suy nghĩ tốt cho nữ nhi.

Kiền Linh Nhi thật cẩn thận nhìn phủ chủ, cắn môi, cúi đầu nói: "Linh Nhi nguyện ý vào Tử Minh phủ hầu hạ thiếu công tử, vì thiếu công tử, Linh Nhi sẽ không tranh tình cảm với thiếu phu nhân, còn xin phủ chủ thành toàn cho một lòng say mê của Linh Nhi."

Theo nàng, vừa rồi nàng đã muốn đạt được chú ý của thiếu công tử, lại nhập Tử Minh phủ làm thiếp, tất nhiên phủ chủ sẽ không từ chối yêu cầu của nàng.

Không chờ phủ chủ mở miệng, người khác đều đã dùng ánh mắt phẫn nộ nhìn chằm chằm vào nàng, nhất là Hạ Lâm Lạc cùng Nghiêm lão ngồi chung với phủ chủ, nhưng mà trong lòng Kiền Linh Nhi lại tràn đầy khinh thường, ngồi ở địa vị cao thượng, nhất định là người nhà của nữ nhân đó, thực lực của bọn họ lại còn không cao bằng nàng, xem ra thiếu phu nhân của Tử Minh phủ này, chỉ là đến từ gia tộc bình thường.

Chỉ cần nàng tiến vào Tử Minh phủ, sẽ có biện pháp để cho nàng ta chết, lại lấy sức quyến rũ của mình, vị trí thiếu phu nhân không phải nàng thì còn ai.

Nàng cũng không muốn như xiềng xích mà Càn Khôn chờ mong chỉ là làm thiếp như vậy, nàng muốn là vị trí tôn quý ở đại lục, về sau thiếu công tử tất nhiên sẽ kế thừa Tử Minh phủ, lúc đó nàng có thể trở thành phu nhân phủ chủ, làm cho nữ nhân đại lục đều hâm mộ địa vị này.

Huống chi, thiếu công tử tuấn mỹ như thế, thân khí chất kia lại khiến cho nàng mê muội như vậy, chỉ là liếc mắt một cái nàng đã xác định, hắn chính là nam nhân nàng đang chờ đợi.

Phủ chủ vuốt râu, vẫn không mở miệng, ánh mắt thâm trầm đánh giá hai người quỳ gối phái dưới.

Trong lòng phụ nữ Kiền gia (cha và con gái) đều nhất thời mừng rỡ, xem ra bọn họ vẫn là có cơ hội, dù sao chỉ là một vị trí thiếp, có thể đổi lấy Kiền gia nguyện trung thành, cớ sao mà không đồng ý?

"Khụ khụ." Thật lâu sau, phủ chủ ho khan hai tiếng, khóe mắt mỉm cười, nói ra lời nói lại khiến cho phụ nữ Kiền gia (cha và con gái) có chút không hiểu: "Thật lâu trước kia?"

Thật lâu trước kia, Dạ Thiên Tà còn chưa trở lại Tử Minh phủ, da mặt Càn Khôn lại dày nói thật lâu trước kia Kiền Linh Nhi đã ái mộ Dạ Thiên Tà, khi đó nàng biết Dạ Thiên Tà là ai sao?

"Đúng, thật lâu trước kia tiểu nữ chợt nghe nói thiếu công tử là thiếu niên anh hùng, đặc biệt yêu mến, xin phủ chủ thành toàn." Khuôn mặt của Càn Khôn hiện ra vẻ nghi hoặc, ông cũng không biết Dạ Thiên Tà là gần đây mới trở về Tử Minh phủ, tự nhiên không biết là ông ta đã nói sai rồi.

Thiếu niên anh hùng? Mọi người hai mặt nhìn nhau, đều là nhịn không được cười ra một tiếng.

Biết thủ đoạn của Dạ Thiên Tà, ai mà không nói hắn là sát thần, tu la, gọi hắn như thế ngược lại chỉ có một mình Càn Khôn.

"Hừ!" Tử Minh Dạ hừ lạnh một tiếng, đi nhanh ra, khinh bỉ nhìn phụ nữ Kiền gia (cha và con gái), nói: "Ta đã từng cảnh cáo các ngươi, đừng đến quấy rầy nhi tử của ta, chẳng lẽ các ngươi nghe không hiểu sao? Hơn nữa chính là ngươi vọng tưởng vào Tử Minh phủ ta, ngươi không có tư cách này! Tử Minh phủ ta tuyệt  đối không chào đón loại nữ nhân hạ lưu làm ra vẻ như ngươi, còn không cút cho ta!"

Cơ thể của Kiền Linh Nhi run lên, hốc mắt chứa đầy nước mắt, ngẩng đầu nhìn về phía phủ chủ, nhưng mà phủ chủ không nói gì, như thừa nhận lời nói của Tử Minh Dạ.

Thì ra phủ chủ cũng không có ý gì với nàng, nhưng mà nàng không cam lòng, không cam lòng buông tha như thế...

Mắt đẹp nhìn về phía Dạ Thiên Tà, bỗng nhiên nàng đứng lên, xông về phía Dạ Thiên Tà, quỳ rạp xuống bên chân của hắn: "Thiếu công tử, ta là thật lòng ái mộ thiếu công tử, xin thiếu công tử cho ta một cơ hội để cho ta ở lại, ta sẽ hầu hạ thiếu công tử thật tốt, tuyệt đối hầu hạ tốt hơn thiếu phu nhân."

Dạ Thiên Tà nhướng mày, ngay lúc Kiền Linh Nhi sắp ôm lấy đùi của hắn, mắt tím xẹt qua chán ghét, nhấc chân lên hung hăng đá vào khuôn mặt khóc ào ạt như mưa.

Mọi người đều kinh ngạc mở to đôi mắt, ngay cả Tử Minh Dạ và phủ chủ đều không ngoại lệ, tuy sớm biết Dạ Thiên Tà không phải là người thương hương tiếc ngọc, nhưng lại không thể ngờ rằng, hắn sẽ dùng chân đá vào mặt của một mỹ nữ, đoán chừng trên đời này cũng chỉ có hắn sẽ làm như thế.

"Nương tử chỉ dùng để yêu thương, mà không phải nô tỳ, không cần người hầu hạ." Khi nhìn nữ tử tuyệt sắc bên cạnh, chán ghét và hàn ý trong mắt tím từ từ rút đi, thay thành một tia nhu tình, ôn nhu nói: "Hơn nữa, nếu cần hầu hạ, cũng là vi phu đến hầu hạ nương tử, nương tử nàng nói vi phu nói đúng không?"

Khóe miệng của Hạ Như Phong hơi run rẩy một chút, không nói gì nhìn Dạ Thiên Tà, nhưng mà lời nói của Dạ Thiên Tà vẫn khiến cho lòngcủa nàng tràn đầy ôn nhu.

Kiền Linh Nhi từ trên mặt đất bò lên, cắn môi cánh hoa, đôi mắt ghen tị nhìn chằm chằm vào Hạ Như Phong.

Vì sao, vì sao hắn lại đối xử với nàng chán ghét và lạnh lùng như vậy, vì sao ôn nhu của hắn không thuộc về nàng, nữ nhân đó, trừ bộ dạng xinh đẹp một chút ra thì không tốt chút nào, gia tộc lại không bằng Kiền gia, vì sao thiếu công tử lại đối xử dịu dàng với nàng như vậy?

Chỉ là Kiền Linh Nhi đã quên, Tử Minh phủ không phải là thế lực bình thường, nếu Hạ Như Phong thật sự là đệ tử trong gia tộc bình thường, sao nàng có thể trở thành thiếu phu nhân của Tử Minh phủ? Nếu nàng không có chỗ hơn người, lấy cao ngạo tà mị và tâm ngoan thủ lạt của Dạ Thiên Tà, sao sẽ vì nàng mà hóa thành một vòng ôn nhu?

Đáng tiếc, Kiền Linh Nhi trong ghen tị, căn bản không có chú ý đến việc đó.

"Thiếu công tử, nữ nhân này có cái gì tốt? Chỉ là nữ nhân của gia tộc bình thường, không biết dùng phương pháp gì quyến rũ ngươi, ngươi..."

"Bốp!"

Kiền Linh Nhi còn chưa nói xong, đã bị một bàn tay này đánh nuốt vào trong bụng.

"Im miệng!" Dạ Nguyệt Thường lạnh lùng nhìn Kiền Linh Nhi, không che dấu chán ghét của bà chút nào, khuôn mặt tuyệt sắc đầy hàn sương, khuôn mặt hiện vẻ lạnh lùng: "Ngươi tính là cái quái gì? Đến phá hỏng hôn lễ của nhi tử ta, còn dám sỉ nhục nhi tức của ta, Minh Dạ nói rất đúng, muốn tiến vào Tử Minh phủ ta, ngươi không xứng! Nữ nhân của nhi tử ta chỉ có một mình Như Phong, ngươi vẫn là chết tâm này đi."

Tử Minh Dạ kinh ngạc nhìn về phía Dạ Nguyệt Thường, nữ tử lúc trước ôn nhu như nước kia, vì sao lúc này lại lạnh lùng như vậy? Mấy năm nay ở Minh Giới, rốt cuộc nàng đã trải qua cái gì, mới dưỡng thành tính cách như vậy? Nghĩ đến đây, trong lòng Tử Minh Dạ đau xót, nếu không phải người Dạ gia và Thánh Cung đã chết, ông đều muốn tự tay bầm thây bọn họ.

Ma Ngạo Thiên nắm chặt nắm đấm, mắt đỏ khát máu âm lãnh nhìn phụ nữ KIềN gia (cha và con gái), sát khí từ quanh người tràn ra, môi hé mở, nói ra lời nói cũng lạnh lùng khiến cho người ta sợ hãi: "Ta muốn giết nàng, không, ta muốn diệt cả nhà Kiền gia."

Khuôn mặt của Bạch Phong đang thích ý rót rượu ngon vào trong miệng, nghe thấy lời nói của Ma Ngạo Thiên, suýt chút nữa lảo đảo một cái ngã xuống đất, lau rượu nước ở khóe miệng, ông nhìn Kiền Linh Nhi, mặt đáng yêu hiện ra một chút đồng tình, vỗ bả vai của Ma Ngạo Thiên, than nhẹ một tiếng: "Thích người thành thân, tân lang lại không phải là con, ta hiểu tâm tình của con, có lửa giận thì đi phát tiết đi, đừng nói diệt Kiền gia, cho dù giết mọi người trong thiên hạ, sư phụ đều làm chỗ dựa cho con."

Nhíu mày, Ma Ngạo Thiên lạnh lùng nhìn về phía Bạch Phong: "Con và Như Phong là bằng hữu, mà người Kiền gia vũ nhục Như Phong, ai ăn hiếp nàng, đều phải chết!"

"Haiz, nhưng nha đầu kia quả thật không tệ, vốn ta ngược lại muốn kéo nàng vào Ma Cung, chỉ sợ tự mình ta lên sân khấu, cũng phải biến thành nàng thành người Ma Cung, đáng tiếc a đáng tiếc, bị người của Tử Minh phủ nhanh chân đến trước." Bạch Phong lại rót rượu ngon vào trong miệng, rất là không cam lòng lắc đầu, vẻ mặt đáng tiếc.

"Người đừng cho rằng dính một khuôn mặt thiếu niên, là có thể che dấu tuổi của người, Như Phong sẽ không thích lão nhân là người đâu."

Giọng nói âm u từ bên cạnh truyền đến, Bạch Phong không khỏi lâm vào chán nản, tuổi ông già thì sao? Nữ tử ái mộ ông đều có thể từ Tây Vực xếp đến Đông vực, ai bảo ông lớn lên có một khuôn mặt thiếu niên, tiểu tử này chính là ghen tị ông đáng yêu, đúng vậy, nhất định là như vậy.

Nếu như Ma Ngạo Thiên biết ý nghĩ trong lòng ông, đoán chừng hận không thể một quyền đưa lão nhân này lên tây thiên.

"Ha ha ha..." Kha Kính Lâm cười lớn hai tiếng, từ trong đám người đi ra, đôi mắt khinh thường đảo qua phụ nữ Kiền gia (cha và con gái): "Nàng là nữ nhân của gia tộc bình thường?"

"Nàng vốn chính là nữ tử của gia tộc bình thường." Kiền Linh Nhi ôm hai má sưng đỏ, ánh mắt ghen ghét nhìn chằm chằm Hạ Như Phong.

Nhìn hai lão giả trên ghế kia, chỉ biết nàng sẽ không phải là đến từ đại gia tộc.

Mà khi Càn Khôn nhìn thấy Kha Kính Lâm xuất hiện thì hoang mang, Kiền Linh Nhi chưa từng gặp qua viện trưởng viện Linh Sư, sao ông có thể không biết bộ dạng người cầm quyền của bốn thế lực lớn chứ? Ông không hiểu, vì sao Kha Kính Lâm lại bỗng nhiên đi ra? Hơn nữa nói một câu như vậy?

"Viện... Viện trưởng đại nhân, ngài có gì chỉ giáo?"

Dù sao đứng ở trước mặt ông là viện trưởng viện Linh Sư, thế lực của viện Linh Sư còn mạnh hơn Tử Minh phủ mấy phần, sao ông dám không cẩn thận hỏi? Nếu như một không cẩn thận chọc giận ông ta, đầu của mình sẽ chuyển chỗ rồi.

"Hừ!" Khuôn mặt của Kha Kính Lâm trực tiếp lạnh xuống, khiến cho Càn Khôn như hòa thượng không hiểu, không biết mình đã trêu chọc ông thế nào.

"Hôn lễ của phó viện trưởng viện Linh Sư ta, các ngươi cũng dám đến quấy rối?"

Phó viện trưởng viện Linh Sư? Ánh mắt của Càn Khôn chứa tia không hiểu, khuôn mặt nghi hoặc hỏi: "Phó viện trưởng ở đâu?"

Nghe vậy, tất cả mọi người lên tiếng cười xuy, Kha Kính Lâm đã nói là hôn lễ của phó viện trưởng, như vậy phó viện trưởng còn có thể ở đâu? Thật không biết lấy đầu óc không linh hoạt của người này, sao có thể lên làm gia chủ.

"Như Phong đại sư, chuyện này giao cho viện dược sư chúng ta đến xử lý, ngươi và Tà công tử cứ hoàn thành hôn lễ trước đi."

Ngay lúc này, Dược Tình bỗng nhiên đứng ra, mặt quay về phía Hạ Như Phong, khuôn mặt hiện vẻ cung kính, từ khi biết cấp bậc luyện dược của Hạ Như Phong cao hơn mình, ông đã xem Hạ Như Phong là đại sư, dù sao đây là thế giới cường giả vi tôn, không quản tuổi, chỉ có thực lực.

"Cái... Cái gì?"

Càn Khôn đột nhiên mở to đôi mắt, viện trưởng viện dược sư, đường đường là luyện dược sư cửu phẩm cấp thấp, lại gọi một nữ tử hơn hai mươi tuổi là đại sư?

Là thế giới này bị huyền huyễn hay là ông điên rồi? Điều này sao có thể...

"Đúng vậy, ngươi nghĩ ngươi là ai? Như Phong đại sư là luyện dược sư cửu phẩm trung cấp, lại là phó viện trưởng của viện Linh Sư, chỉ bằng tiểu thư háo sắc của Kiền gia các ngươi, sao có thể so sánh với Như Phong đại sư?"

"Hừ, cũng không nhìn xem mấy cân mấy lượng, hôn lễ của thiếu công tử và Như Phong đại sư, là các ngươi có thể đến quấy rối sao?"

"Thật sự coi trọng mình, một câu của Như Phong đại sư, gia tộc các ngươi sẽ bị diệt tộc."

Nhìn thấy Dược Tình lên sân khấu, tất cả mọi người của viện dược sư vội vàng ngươi một lời ta một lời tức giận lên tiếng chửi, còn thường nhìn về phía Hạ Như Phong nở nụ cười nịnh nọt.

Không thấy được viện trưởng bọn họ cung kính với nàng như vậy sao? Thực lực luyện dược của nàng lại mạnh hơn viện trưởng, đánh quan hệ tốt với nàng luôn đúng.

"Ầm!"

Hai chân Càn Khôn mềm nhũn ngồi ở trên mặt đất, sắc mặt chỉ một thoáng trắng bệch, ánh mắt hiện ra tia tuyệt vọng, dù thế nào ông cũng không ngờ rằng, nữ nhân này lại có thực lực và hậu trường cường đại như thế. Không nói thân phận của nàng là luyện dược sư cửu phẩm trung cấp, chỉ bằng chức vị phó viện trưởng viện Linh Sư, thì không phải là bọn họ trêu chọc nổi.

Khuôn mặt của Kiền Linh Nhi cũng sợ hãi, cơ thể run rẩy, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt như tờ giấy, nhưng mà ở đây không có ai bởi vì bộ dạng của nàng mà mềm lòng.

Chỉ vì những người đó đều hận không thể diệt Kiền gia, cũng không xem xem bọn họ là ai, dám đến phá hư hạnh phúc của Hạ Như Phong, quả thật chính là đáng chết, chết một nghìn lần cũng đều không đủ.

"Kiền gia, không cần thiết phải tồn tại." Khóe môi của Dạ Thiên Tà cong lên cười lạnh, mắ tím tràn đầy hàn ý nhìn về phía Kiền Linh Nhi, giọng lạnh lùng nói ra: "Mặt khác, hủy dung nữ nhân này, đưa đi thanh lâu, tiếp khách miễn phí, để cho tú bà thanh lâu mỗi ngày tìm ba mươi nam nhân xấu nhất cho nàng, nếu nàng thích quyến rũ nam nhân, vậy thì quyến rũ cho đủ."

Lời nói của Dạ Thiên Tà như tên ngầm, hung hăng đâm vào trong lòng Kiền Linh Nhi.

Nàng không ngờ nam nhân này lại hung ác như thế, mình cũng chỉ là muốn đi hầu hạ hắn mà thôi, hắn lại tàn nhẫn đối xử với nàng như vậy...

"Chuyện này ta đến làm." Ma Ngạo Thiên cất bước đi ra, sau khi đôi mắt âm lãnh đảo qua Kiền Linh Nhi, đặt ở trên người Dạ Thiên Tà: "Bảo vệ tốt cho Như Phong, nếu như ngươi dám làm cho nàng bị thương, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ngươi!"

Dạ Thiên Tà cười tà mị, kéo Hạ Như Phong vào trong lòng, rũ mắt, nhìn nữ tử trong lòng, giọng nói kiên định còn chứa nồng đậm thâm tình: "Nàng là người cho dù ta buông tha cho tính mạng cũng phải bảo vệ."

Nếu không phải là vội vàng bái đường, hắn đã tự tay giải quyết Kiền gia, nhưng giao cho Ma Ngạo Thiên thì hắn yên tâm, chắc chắn Ma Ngạo Thiên sẽ xử lý tốt.

Cuối cùng nhìn Dạ Thiên Tà và Hạ Như Phong, trong đôi mắt đỏ kai hiện ra chúc phúc, sau đó cho Bạch Phong một ánh mắt, rồi mỗi người khiêng một người rời khỏi nơi này, lấy thực lực của Bạch Phong, rất dễ dàng chế phục Càn Khôn, vì không để máu tươi ảnh hưởng đến không khí vui mừng, bọn họ mới muốn đi ra ngoài giải quyết bọn họ.

Hiển nhiên, Ma Ngạo Thiên lo lắng cho Hạ Như Phong quá nhiều...

"Chuyện đã được giải quyết, hai người cũng bái đường đi!" Phủ chủ tươi cười nhìn một đôi bích nhân phía dưới, như đã chờ không kịp nhìn thấy bọn họ bái đường thành thân.

Lần này Tử Minh Dạ đảm đương người chủ trì, Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà ở trong phần đông ánh mắt chúc phúc hoàn thành nghi thức. Ngay lúc Dạ Thiên Tà muốn ôm Hạ Như Phong vào động phòng, gã sai vặt dẫn theo một người vội vàng đi đến.

Nhìn thấy người đến, Hạ Như Phong hơi sửng sốt, nàng đã nhận ra, người đó chính là một trong ba Thánh Linh của bộ tộc Long Đồ Đằng từng đi di tích viễn cổ.

Ông lo lắng đi đến như thế, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

"Như Phong đại sư, ngươi thật sự ở đây." Nhìn thấy Hạ Như Phong, hai mắt của người nọ rõ ràng sáng ngời, lau mồ hôi trên trán, khuôm mặt vui mừng nói.

"không phải là bộ tộc Long Đồ Đằng đã xảy ra chuyện chứ?"

"Đúng, người Vân tông đã triển khai tiến công với bộ tộc Long Đồ Đằng, đã không trụ được rồi, nên mới phái ta đến mời Như Phong đại sư đến tương trợ."

Bộ tộc Long Đồ Đằng là vì Hạ Như Phong mà kết thù với Vân tông, mà cho dù thực lực của Hạ Như Phong không bằng người vân tông, nhưng mà hậu trường của nàng rất mạnh, đây cũng là nguyên nhân ông đến xin nàng.

"Được, Tà, chúng ta có thể khởi hành đi bộ tộc Long Đồ Đằng." Trong mắt Hạ Như Phong hiện lên hàn ý, Vân tông, cũng là lúc thanh toán với bọn họ...

"Như Phong nha đầu, có muốn chúng ta hỗ trợ không?" Kha Kính Lâm nhíu mày, trên người cũng tỏa ra hàn ý: "Hừ, Vân tong kia thật đúng là muốn chết! Như Phong nha đầu, cho dù thế nào, lần này ta đều phải giúp ngươi, để cho Vân tông kia biết lợi hại của bốn thế lực lớn!"

Ông nói là bốn thế lực lớn, mà không phải là viện Linh Sư đã chứng minh rồi, Kha Kính Lâm là đại biểu cho bốn thế lực lớn nói ra lời này.

Hạ Như Phong nhìn mọi người đang ngồi, hơi cười, gật đầu: "Được, ta và Tà đến bộ tộc Long Đồ Đằng trước, các ngươi ở gần Vân tông chờ ta, ta rất nhanh sẽ qua..."

Nàng biết, nếu mình từ chối, bọn họ cũng nhất định sẽ đi trước, một khi đã như vậy, vậy để cho Vân tông biết, Hạ Như Phong nàng cũng không phải là người nên trêu chọc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 447 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cobecuucon_td, Mamakute2003, Tra Backes và 135 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

12 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

13 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

19 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.
Chung nguyên: Ai biết cách bình luận dưới mỗi trang truyện k chỉ mình với ạ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 288 điểm để mua Kitty ôm hoa
vân anh kute: Diễn đàn nhà mình có ai nhảy hố truyện Binh Vương trở thành ông bố bỉm sữa không cho em hóng với. Thấy truyện này rất hay và rất nhiều bạn cũng hóng như em nhưng chưa thấy ai nhảy hố này... huhu mong có ai đó edit để em hóng... đa tạ đa tạ....
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 240 điểm để mua Máy ảnh hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.