Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 446 bài ] 

Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

 
Có bài mới 15.09.2019, 21:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 26.09.2016, 23:03
Bài viết: 219
Được thanks: 224 lần
Điểm: 5.05
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 1
Thiên Hạ Đại Nhân đã viết:
Chương 88: Dạ Thiên Tà phát điên

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

Buổi chiều ở Hạ gia, trong sân vắng vẻ yên tĩnh, lá cây phong đỏ từ trên cây rơi xuống, trôi nổi ở trong dòng suối tinh khiết ở giữa sân.

M

Sắp thịt đc c thì lại pị phá đám kkk
Cám ơn ạ, Hnay đc 2 chương un vui qá
Hóng hóng ạ



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn y229917 về bài viết trên: Tearyruby
     

Có bài mới 16.09.2019, 12:09
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 471
Được thanks: 2514 lần
Điểm: 42.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89: Sư tổ đến

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Như Phong, ta vẫn nên ở trong đây tu luyện với nàng thôi!" Dạ Thiên Tà bất đắc dĩ thở dài, hắn cũng không muốn lại có người chạy đến chặn ngang chuyện của hai người, xem ra vẫn phải chờ về Đông Linh đại lục, thì hành động tiếp cũng không muộn, cho dù thế nào nơi đó đều an toàn hơn chỗ này.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú u ám của Dạ Thiên Tà, Hạ Như Phong đột nhiên khẽ nở nụ cười, từ khi biết Dạ Thiên Tà cho đến bây giờ, hình như còn chưa thấy hắn phát điên như thế này bao giờ.

Mà ở mấy ngày sau, Hạ Lâm Lạc đã gửi thiếp cưới đi, bởi vì Hạ Như Phong không thể ở đây quá lâu, lần sau trở về lại không biết chờ đến khi nào, cho nên quyết định tổ chức hôn lễ của Hạ Chi Nhược và Lâu Ngọc Thần, Hạ Ngân Nguyệt và Lạc Khinh Nhiễm với nhau.

Là gia tộc cường thịnh nhất Tây Huyễn đại lục, tự nhiên thiếp mời Hạ gia là phát cho một số thế lực có quyền thế ở đại lục, tất cả mọi người có thể được đến Hạ gia phát thiếp mời không khỏi tự hào, bởi vì đây là ngày quan trọng để bọn họ đặt lên quan hệ với Hạ gia, vì vậy hạ lễ phải quý trọng.

Nghe nói dạo này Hạ Như Phong đã ở Hạ gia, mà nàng là một luyện dược sư, cho nên nhất thời toàn bộ thế lực đại lục đều đi tìm dược liệu trân quý.

"Nguyệt Nhi, nhớ kỹ, đến phủ thái tử, nhất định phải giúp thái tử quản lý phủ đệ gọn gàng ngăn nắp, không thể giống như ở trong nhà được." Đại trưởng lão lau nước mắt ở khóe mắt, ánh mắt không muốn dừng ơ trên người Hạ Ngân Nguyệt.

Nhi tử và tức phụ của ông chết sớm, tôn nữ này là người thân duy nhất của ông, lập tức từ người thân duy nhất phải đổi thành thê tử của ngươi khác, sao ông có thể không buồn rầu?

"Gia gia, người yên tâm, con biết chức trách của mình, hơn nữa con có thể thường xuyên trở lại thăm người, cho nên người không cần rất thương tâm." Hạ Ngân Nguyệt nắm tay đại trưởng lão, trong mắt cũng chứa đầy nước mắt, chỉ là vẫn đang an ủi đại trưởng lão.

"Nguyệt Nhi, đi thôi, cỗ kiệu của phủ thái tử đang đợi con, ta tin tưởng, thái tử sẽ đối xử tốt với con." Đại trưởng lão vỗ tay Hạ Ngân Nguyệt, khẽ giọng thở dài, nữ lớn bất trung lưu (con gái lớn không thể giữ), tôn nữ trưởng thành tất nhiên là phải thành thân, khiến ông vui mừng là, phủ thái tử và Hạ gia cách nhau không xa, Nguyệt Nhi có thể thường xuyên trở lại thăm ông.

Cuối cùng Hạ Ngân Nguyệt nhìn đại trưởng lão một cái, buông khăn hỉ xuống, ở dưới sự dìu đỡ của hỉ nương đi ra ngoài cửa.

"Tân khách đều đã đến đông đủ, đại trưởng lão, chúng ta đi ra nghênh đón thôi!" Tam trưởng lão đã đi đến vỗ bả vai của đại trưởng lão, ánh mắt xa xăm nhìn về phía bầu trời ngoài cửa: "Nhớ lại ngày đó mười năm trước, là lúc nàng và Vân gia chấp nhận hiệp ước chiến đấu, trong chớp mắt, mười năm đã qua, lúc trước tiểu thiếu nữ có thực lực yếu kém gì đó, đã trưởng thành đến nông nỗi như thế này, cho dù thế nào ta cũng không ngờ rằng, mang đến quang vinh chưa từng có cho Hạ gia lại là nàng."

Mười năm trước, đại sảnh Hạ gia Hỏa Vân thành, từng chữ từng câu của thiếu nữ vẫn vang lên ở bên tai, lúc đầu bọn họ khinh thường với lời của nàng, nhưng mà bây giờ mới biết được, nàng mới là người che dấu sâu nhất, thiên tài Vân gia, sao có thể so với nàng?

"Ngươi nói đúng, nếu không phải do nàng, chỉ sợ hoàng tộc cũng sẽ không thật sự cho phép Nguyệt Nhi và thái tử kết giao." Đại trưởng lão khẽ cười, vuốt râu, ánh mắt chứa một tia kính ngưỡng: "Mang tất cả cho chúng ta là nàng, người chúng ta phải cảm ơn chính là nàng, hơn nữa so với Nghiêm Nhân, Hạ gia chúng ta không thể nghi ngờ là may mắn hơn nhiều, bởi vì nàng là người Hạ gia chúng ta..."

"Ha ha, Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng đã bị dẫn đến? Không biết thấy hào quang vạn trượng hôm nay của Hạ gia, bọn họ sẽ có vẻ mặt gì? Chắc sẽ không hối hận muốn tự sát chứ?" Khóe môi của Tam trưởng lão cong lên nụ cười âm hiểm, có chút đắc ý nhìn đại trưởng lão một cái, nói: "Đại trưởng lão, chúng ta ra ngoài xem đi! Ta muốn nhìn xem vẻ mặt của Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng."

Vốn tất cả quanh vinh và quyền thế này đều thuộc về Nghiêm Nhân, nhưng bởi vì ông ta đã phạm một sai lầm mà bỏ lỡ dịp may, nếu như thấy Hạ gia cường thịnh, tất nhiên Nghiêm Nhân sẽ tức đến hộc máu. Nhưng đây cũng không có biện pháp, ai bảo Hạ Như Phong là do ông ta tự mình vứt bỏ.

Cũng may, Hạ gia không phạm phải sai lầm này, chỉ là nghĩ đến mình từng làm đủ loại, tam trưởng lão không khỏi nghĩ mà sợ một chút.

Lúc này tân khách Hạ gia đều đến chúc mừng, nhiều tân khách như vậy, lại chiếm đầy toàn bộ sân Hạ gia, mà Hạ Lâm Lạc tự nhiên nhận lễ vật đến mỏi tay, khuôn mặt đầy tươi cười rực rỡ, không có ai vui vẻ hơn ông hôm nay.

Nhưng mà ở trong toàn bộ sân, lại có một góc như bị người lãng quên.

Trong góc kia, có hai người đang bị trói, hai người này đều chật vật không chịu nổi, y phục rách nát, tóc tai lộn xộn như ăn mày khiến người sinh ghét, có một số tân khách cũng không biết thân phận hai người này, còn nghi hoặc vì sao ăn mày cũng có thể đi vào Hạ gia? Sau đó bên cạnh đã có người nói ra đủ loại việc xấu của hai người, lúc này nhưng tân khách đó đã cho ánh mắt khinh thường và vui sướng khi người gặp họa.

Hai người này chính là Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng bị dẫn đến từ Thương Lang quốc.

Nhìn những thế lực đó vốn có danh tiếng đều lừng lẫy ở Tây Huyễn đại lục, thời khắc này lại tranh phong thúc ngựa với mọi người Hạ gia, ngay cả hạ nhân Hạ gia cũng đều trở thành đối tượng để bọn họ tặng lễ, đôi mắt Nghiêm Nhân ghen tị xám ngắt, bởi vì nhưng quanh vinh đó vốn là thuộc về Nghiêm Nhân ông.

"Đều do ngươi tiện nhân này, nếu không phải ngươi, đứng ở nơi đó thu lễ còn nhận bọn họ vuốt mông ngựa sẽ là ta!" Nghiêm Nhân nâng chân lên, đá thật mạnh phía phụ nhân bên cạnh, cắn răng, hung hăng lên tiếng: "Ta phải đánh chết ngươi tiện nhân này, vì sao ngươi còn không sớm đi tìm chết? Nếu ngươi chết, lúc trước ta sẽ không bị ngươi mê hoặc phạm phải sai lầm lớn như vậy."

Nếu... Nếu ông không nghe lời của bà ta, vậy có phải kết quả bản thân sẽ có thể đươc thay đổi hay không? Lúc đó mượn dùng thế lực tên của nàng, chính mình muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, có ai dám không nghe theo lời nói của mình? Không nghe hiệu lệnh của mình, chỉ có một kết quả, đó chính là chết.

Nhưng vì từng đưa ra quyết định sai lầm, đó cũng đều là mình bỏ lỡ dịp may, nói đến cùng, đều là lỗi của Huyết Hoàng tiện nhân này, thậm chí tiểu thiếp của mình đều trở thành thê tử của người khác, để cho đầu mình đội nón xanh lớn.

Huyết Hoàng chịu vũ nhục và đánh nặng của Nghiêm Nhân, đôi mắt đầy tơ máu nhìn chằm chằm vào đại sảnh phía trước.

Hạ Chi Nhược muốn gả cho Lâu Ngọc Thần, một cường giả Linh Tôn? Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì Hạ Chi Nhược nàng có thể có kỳ ngộ tốt như vậy? Huyết Hoàng bà làm sao không bằng nàng?

Vì sao nàng ta còn có thể tái giá với người khác, lại gả cho một người ôn nhu tuấn mỹ, cường giả Linh Tôn không vợ không thiếp? Huyết Hoàng bà lại bị trượng phu của mình đánh tàn nhẫn? Vì sao nữ nhi của nàng ta đều vinh quang như vậy? Con nữ nhi của bà lại là chết thì chết, ma tàn thì tàn? Vì sao ông trời lại bất công như thế? Loại tiện nhân như Hạ Chi Nhược, Hạ Như Phong, vì sao không chết đi?

Nếu như có thể cho bà một cơ hội lần nữa, bà sẽ không cho Hạ Như Phong tiện nhân kia cơ hội còn sống rời khỏi Nghiêm gia, từ mười mấy năm đó, bà nên giết nàng ta, như vậy sau đó mọi chuyện sẽ không xảy ra, vinh quang vẫn là phu nhân Nghiêm gia bà này.

Nhưng mà mình vẫn quá tốt bụng, lại cho nàng cơ hội xoay người.

Nếu như lời nói này của Huyết Hoàng bị người khác nghe được, nhất định sẽ cười nhạt, và còn tốt bụng? Vậy trên đời này sẽ không có kẻ ác.

Trò khôi hài bên này đã hấp dẫn chú ý của tân khách, nhưng mà bọn họ chỉ là ôm thái độ xem kịch vui, cũng có người biết Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng đều chỉ trỏ với bọn họ.

"Ha ha, thiện có thiện báo, ác có ác báo, làm nhiều việc ác, rồi sẽ có báo ứng, Huyết Hoàng không cần phải nói, dù sao không phải nữ nhi ruột của bà ta, nhưng mà Nghiêm Nhân lại là phụ thân ruột của Như Phong đại sư, lúc trước ông ta nhẫn tâm nhìn nữ nhi của mình bị đuổi ra khỏi gia tộc, nhìn xem, bây giờ báo ứng đã đến rồi đấy?"

"Xem ra, người vẫn không nên làm chuyện xấu, cho dù muốn làm cái gì ít nhất đều phải không thẹn với lương tâm, tiểu nhi tử của ta này, thiên phú cũng không kiệt xuất, nhưng cho dù thế nào, đều là nhi tử ruột của ta, trừ ruột của mình? Hơn nữa trải qua lý lịch của Như Phong đại sư, ta sẽ càng không làm như vậy."

"Ngươi lại không phải không biết, Nghiêm Nhân trời sinh vô sỉ, ông ta vô sỉ và lòng hung ác, là chúng ta như thế nào cũng đều không học được."

"Nói cũng đúng..."

Tiếng nghị luận xung quanh truyền vào tai Nghiêm Nhân, ông ta xấu hổ cúi đầu, chỉ là cho dù ông hối hận như thế nào, đều không đổi lại được một cái quay đầu nhìn lại của Hạ Như Phong, mà ông cũng nhất định trở thành trò cười của toàn bộ Tây Huyễn đại lục.

Bỗng nhiên nhìn thấy bóng dáng đỏ ở phía trước, ánh mắt của Nghiêm Nhân sáng lên, vội vàng con tha thứ cho phụ thân được không?"

Hạ Như Phong nhướng mày, ánh mắt lạnh như băng nhìn lướt qua Nghiêm Nhân, không chờ nàng làm ra hành động, Dạ Thiên Tà đã nâng chân lên, một cước đạp qua, đã Nghiêm Nhân bay ra phía sau, kéo Hạ Như Phong vào trong lòng, mắt tím âm trầm nhìn về phía Nghiêm Nhân: "Đừng dùng tay bẩn của ngươi chạm vào Như Phong, ngươi cũng không xứng làm phụ thân của nàng."

Nghiêm Nhân ở trên mặt đất lăn một vòng mới dừng lại được, đôi mắt đầy hối hận nhìn về phía Hạ Như Phong: "Phong Nhi, con thật sự không tha thứ cho phụ thân sao? Lúc trước, là do ta bị tiện nhân này khiêu khích, nên mới làm ra chuyện thật sự có lỗi với huynh muội các con, ta sai rồi, con có thể cho ta một cơ hội lần nữa không?"

"Cơ hội?" Hạ Như Phong thản nhiên nở nụ cười, tiếng cười của nàng đầy khinh thường: "Ngươi xứng có được cơ hội sao? Có một số việc, làm chính là làm, không phải ngươi hối hận là có thể được đến người khác tha thứ."

Lúc Hạ Như Phong dắt Dạ Thiên Tà xoay người rời đi, phía trước một bóng dáng màu đỏ đập vào mắt, tiếp theo giọng nói yêu nghiệt mị hoặc truyền đến: "Tiểu Phong Phong, cuối cùng ta cũng gặp lại ngươi, đến, cho bản thiếu ôm một cái."

Nghe thấy giọng nói yêu nghiệt kia, cả người Hạ Như Phong ác rét lạnh một phen, không chút nghĩ ngợi đã nâng chân lên, định đá yêu nghiệt đang xông đến một cước bay ra.

Ai ngờ có người còn nhanh hơn nàng một bước, chỉ thấy Dạ Thiên Tà ôm Hạ Như Phong lui lại sau mấy bước, áo tím vung lên, một tia sáng đen đánh qua, đánh trúng lồng ngực mỹ nam yêu nghiệt, nhất thời yêu nghiệt bay ngược ra ngoài, xẹt qua một độ cong kinh diễm ở không trung mới ngã thật mạnh ở trên mặt đất.

Thấy vậy, Nghiêm Phong Hành tiến lên, an ủi vỗ bả vai của Hoa Vô Tuyệt, thở dài: "Vô Tuyệt, ngươi vẫn nên thu liễm chút đi! Tiểu muội không phải ngươi có thể ôm đâu."

Hoa Vô Tuyệt từ trên mặt đất bò lên, ánh mắt chứa tràn đầy oán niệm, hắn đều đã nhiều năm như vậy không thấy nàng, thật vất vả mới gặp lại, nghênh đón chính mình cũng là một chiêu như thế, ai bảo mình kỹ không bằng người? Đánh không lại nam nhân này? Nghĩ đến đây, Hoa Vô Tuyệt càng thêm ủy khuất.

"Đi thôi!" Nghiêm Phong Hành kéo bạn tốt, xách hắn lên rời khỏi nơi này: "Hôm nay là đại hôn của mẫu thân ta, lúc này ngươi không được quấy rối."

Hoa Vô Tuyệt chỉ có thể bụng đầy ủy khuất theo Nghiêm Phong Hành rời đi, chỉ là đôi mắt phượng câu người kia lại thường nhìn về phía Hạ Như Phong, trong mắt tràn đầy ai oán, thật giống như Hạ Như Phong là hỗn đản bỏ vợ bỏ con gì đó.

Khóe môi cong lên, Dạ Thiên Tà nhìn bóng dáng Nghiêm Phong Hành và Hoa Vô Tuyệt rời đi, khẽ ôm nữ tử ở trong lòng, rũ đôi mắt, nhìn khuôn mặt tuyệt sắc gần trong gang tấc, hắn nhíu mày, nói: "Xem ra, về sau ta cần phải giám sát àng chặt chẽ một chút, miễn cho nàng ở bên ngoài trêu chọc hoa đào."

"Hắn chỉ là bằng hữu của ta." Khóe miệng của Hạ Như Phong run rẩy một chút, khuôn mặt lập tức nở một nụ cười tươi: "Chàng cũng đừng nhìn bộ dáng yêu nghiệt này, thật ra, hắn cũng chỉ xem ta như bằng hữu thôi."

Nghe vậy, Dạ Thiên Tà cười tà mị, mắt tím đầy thâm tình nhìn chăm chú vào Hạ Như Phong, nói: "Ta đương nhiên tin tưởng nàng, hơn nữa, có ta ở đây, sao nàng có thể coi trọng người khác? Chút tự tin ấy, ta vẫn phải có."

Hạ Như Phong vốn còn muốn nói gì đó, bỗng nhiên thấy hai người cầm tú cầu đến, bờ môi cong lên nụ cười vui mừng: "Cuối cùng bọn họ cũng đến..."

Mọi người cũng chú ý đến hai người đang đi đến, đều không tự chủ được tránh ra. Mà lúc này thần thái của Lâu Ngọc Thần phấn khởi, khuôn mặt tuấn mỹ tràn đầy tươi cười, lúc nhìn nữ tử đội khăn hỉ trên đầu bên cạnh, thì có nhu tình không che dấu chút nào.

Nghiêm Nhân nhìn chằm chằm vào Hạ Chi Nhược, trong đầu nhớ lại khuôn mặt xinh đẹp kia, trong lòng hung hăng co rút, vốn nữ nhân này là thuộc về mình. Nhưng lúc trước vì sao mình phải đối xử với bọn họ như thế... Nếu như bằng không, đứng ở bên người nàng sẽ là mình.

Đi vào trong phòng, tất cả mọi người theo thứ tự ngồi vào chỗ, sau đó giọng người chủ trì từ từ vang lên.

"Nhất bái thiên địa!" "Nhị bái cao đường!"

Hạ Lâm Lạc vuốt chòm râu, vui mừng nhìn về người phía dưới, đại khái có thể bình yên vô sự nhận một kính bái của Linh Tôn, cũng chỉ có ông...

"Ba nhập..."

"Xem ra, hình như ta vừa đến đúng lúc."

Ngay lúc quan trọng này, một giọng nói yêu mị từ bên ngoài cửa truyền đến, ở lúc mọi người thấy người đi đến, Hạ Như Phong à Thu Phong đồng thời nhìn ra ngoài cửa.

"Sư tổ?"

"Sư phụ?"

Người đến chính là Doãn Nhân trưởng lão viện Linh Sư, đôi mắt yêu mị kia của bà nhìn lướt qua cảnh tượng trong đại sảnh, cuối cùng dừng ờ trên người Thu Phong, vỗ bờ vai của ông, nói: "Tiểu tử, mấy năm nay ngươi vẫn lăn lộn ở Linh Quân? Cũng quá cô phụ một mảnh tâm ý của ta, nhưng tiểu tử ngươi coi như không tệ, thu được một đệ tử vĩ đại như vậy."

"Ha ha, sư phụ quá khen.” Thu Phong cười gượng hai tiếng, ở trước mặt Doãn Nhân, ông không dám hỗn xược chút nào.

"Sư phụ?"

Mọi người nghe thấy lời nói của Thu Phong, cũng không nhịn được ngây ngẩn cả người, vị nữ tử tóc bạc này thoạt nhìn rất trẻ, lại là sư phụ của Thu Phong?

"Như Phong, lần trước con vội vã rời đi, ta không yên lòng nên đã đuổi theo, không ngờ đụng phải việc vui của gia tộc con." Doãn Nhân cong khóe môi lên, giơ cánh tay lên, một miếng ngọc bài xuất hiện ở lòng bàn tay của bà." Mặt khác, ta đại diện cho viện trưởng đại nhân viện Linh Sư, vội đến bổ nhiệm chức vị cho con."

"Viện Linh Sư?"

Thế lực Ở trong này, đều có đủ uy vọng ở Tây Huyễn đại lục, với thế lực của bọn họ sao lại không biết viện Linh Sư? Chỉ là không ngờ rằng, nữ tử này lại là người đến từ viện Linh Sư.

"Sư tổ, không biết người đến bổ nhiệm cho con là chức vị gì?"

"Đây là làm phó viện trưởng, viện trưởng đại nhân ra lệnh con trở thành phó viện trưởng thứ hai của viện Linh Sư, con có nguyện ý nhận không?"

"Cái gì?" Đừng nói người còn lại, chính là Hạ Như Phong cũng vì quyết định này của viện trưởng mà sửng sốt một chút, không hiểu nhíu mày: "Lấy thực lực của con, chỉ sợ khó có thể đảm nhận trọng trách này."

"Trở thành phó viện trưởng, ít nhất cũng phải là Thánh Linh, con quả thật không có thực lực này." Doãn Nhân cười yêu mị, nhét ngọc bài vào trong tay Hạ Như Phong, ánh mắt sáng quắc nhìn chăm chú vào nàng: "Nhưng mà con cũng là một luyện dược thánh sư cửu phẩm, là luyện dược sư cửu phẩm, con có tư cách trở thành phó viện trưởng này."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Phuongphuong57500, kotranhvoidoi, linhsongtu, y229917
     
Có bài mới 17.09.2019, 11:02
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Lôi Phượng Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 13.03.2018, 12:11
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 471
Được thanks: 2514 lần
Điểm: 42.06
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả C75.3 - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 90: Gặp lại Tử Minh Dạ

Edit: Thiên Hạ Đại Nhân

"Ầm!"

Lời nói của Doãn Nhân nhất thời khiến cho người ta nổ ầm, mọi người đều hai mặt nhìn nhau, trong mắt đều chứa tia khiếp sợ không che dấu chút nào.

Cái gì? Nàng lại là luyện dược sư cửu phẩm? Điều này sao có thể? Nàng lại đột phá đến cửu phẩm? Là bọn họ nghe lầm sao? Nhất định là như vậy, nếu không đây cũng thật là quá biến thái, ai có thể nghĩ đến vài năm ngắn ngủn, nàng có thể từ thất phẩm tấn chức đến cửu phẩm.

Chỉ là tất cả mọi người đều nghe thấy lời nói củ Doãn Nhân, thì cho dù bọn họ không muốn tin tưởng, nhưng cũng biết vừa rồi mình nghe được thật sự là tin tức này.

"Haiz." Thu Phong thở dài thật mạnh, đôi mắt vui mừng nhìn về phía Hạ Như Phong: "Cuộc đời này, ta nhất may mắn, chỉ sợ cũng là thu được một đệ tử như con."

An Đức Lâm hâm mộ nhìn Thu Phong, vì sao Hạ Như Phong không phải là đệ tử của mình? Nhưng lập tức nghĩ đến Hạ Như Phong là hội trưởng vinh dự của công hội luyện dược, trong lòng lại dần cân bằng lại, có một chiêu bài sống như vậy, lo gì ngày sau công hội luyện dược không mời chào được luyện dược sư cao cấp?

Trong đó, đắc ý nhất không ai khác chính là hai lão gia Nghiêm lão và Hạ Lâm Lạc này, ai bảo bọn họ đều là người than của Hạ Như Phong? Có lẽ hôm nay qua đi, tin tức nàng là luyện dược sư cửu phẩm sẽ truyền ra khắp nơi, lúc đó Hạ gia sẽ càng cường thịnh, mà Nghiêm gia được Nghiêm Phong Hành tiếp quản, cũng sẽ không quá kém.

Tất nhiên, Nghiêm Nhân và Huyết Hoàng ở trong viện cũng nghe thấy tin tức này, lúc này Nghiêm Nhân hối hận đến ruột đều xanh, bằng không Hạ Như Phong vẫn là nữ nhi của mình, tất cả quanh vinh đều thuộc về ông.

Một luyện dược sư cửu phẩm, phó viện trưởng viện Linh Sư, có thể nói nàng đã trở thành một người tôn quý nhất đại lục, nhưng cho dù nàng cường đại cỡ nào vậy cũng đều không thuộc về ông...

"Chức vị này phó viện trưởng, con tiếp nhận." Hạ Như Phong ném ngọc bài vào trong giới chỉ của Không Gian Vô Tận, mới ngẩng đầu lên, nói: "Sư tổ, người đến đây còn có chuyện gì sao?"

"Như Phong nha đầu, lúc ấy xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao con phải vội vã rời đi?" Doãn Nhân nhướng mày, lúc trước từ trên nét mặt của Hạ Như Phong là có thể tìm hiểu, nhất định nàng có việc gì gấp muốn đi hoàn thành, nếu không cũng sẽ không đợi Lam Phong tỉnh dậy, một câu cũng không kịp nói đã rời đi.

Vẻ mặt của Hạ Như Phong trầm xuống, nắm chặt nắm đấm, trong đôi mắt đen hiện lên một tia sát ý, nói với Doãn Nhân hành động việc làm của Tạ Tranh không giữ lại chút nào.

Nghe thấy lời nói của Hạ Như Phong, sắc mặt Doãn Nhân âm trầm, sát khí trong mắt đẹp cũng bắn ra bốn phía: "Tạ Tranh, thật sự là rất to gan! Chẳng những tổn thương đồ nhi ta, còn làm ra chuyện như thế, lần này trở lại viện Linh Sư, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho bà ta, không giết Tạ Tranh, Doãn Nhân ta thề không làm người!"

"Sư tổ, Tạ Tranh người đừng nhúng tay vào, bà ta phải do con tự mình giải quyết." Bờ môi của Hạ Như Phong nở một nụ cười lạnh, có lẽ là nhớ đến Tạ Tranh tổn thương đến Dạ Thiên Tà và Lam Phong, quanh thân nàng sát ý càng nồng đậm: "Chờ sau khi mẫu thân và phụ thân bái đường xong, cũng là lúc con trở về Đông Linh đại lục ."

Nghe vậy, mọi người Hạ Lâm Lạc, Nghiêm lão đều dung ánh mắt không muốn nhìn về phía Hạ Như Phong.

Nàng trở về không bao lâu, lại phải đi sao? Lần từ biệt này, không biết bao giờ mới có thể gặp lại, nghĩ đến đây, trong lòng mọi người đều đầy không muốn, nhưng mà bọn họ lại rõ ràng, nàng có con đường phải đi của mình, bọn họ không có tư cách đi hạn chế bước chân của nàng.

Mà bọn họ có thể làm, chỉ là thủ bảo vệ tốt Hạ gia, ở đây chờ nàng trở về...

"Tốt lắm, chúng ta lập tức đi thôi!" Doãn Nhân cười quyến rũ, mắt đẹp nhìn về phía Hạ Như Phong, khẽ giọng nói.

"Không, người về viện Linh Sư trước đi, con còn có chuyện khác muốn đi làm." Hạ Như Phong lắc đầu, ánh mắt nhìn từng người trong phòng: "Ngoại công, gia gia, mẫu thân, phụ thân, tam ca... Còn có các vị, Hạ gia vĩnh viễn là nhà cuối cùng của ta, cho nên, ta rất nhanh sẽ trở về..."

"Ha ha, chúng ta biết con còn có việc muốn làm, Nhược Nhi và Ngọc Thần nhanh đi bái đường." Hạ Lâm Lạc vuốt chòm râu, cố ý cười lớn hai tiếng, không muốn trong lòng kia bị ông lặng yên che dấu đi, bởi vì ông tin tưởng, sớm muộn gì nàng cũng có thể trở về.

Lời nói của ông khiến cho tất cả mọi người phục hồi tinh thần lại, tất cả cũng đều thu lại phần không muốn kia, ánh mắt nhìn về phía Hạ Chi Nhược và Lâu Ngọc Thần.

"Ba đưa vào động phòng..."

Mọi người ở ngay dưới loại cảm xúc này, rốt cuộc cũng bái đường xong, mà Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà cũng đến lúc rời khỏi Hạ gia .

"Các vị, bảo trọng!" Ôm quyền, ánh mắt của Hạ Như Phong đặt ở trên người Dạ Thiên Tà, hơi cười: "Chúng ta cũng nên đi thôi."

Dạ Thiên Tà cười tà mị, bế ngang Hạ Như Phong lên, tung người bay về phía trời xanh, nhìn bóng dáng hai người biến mất, Doãn Nhân bất đắc dĩ thở dài, quay đầu nhìn về phía Thu Phong đang cung kính nhìn của bà, nhún vai: "Tiểu tử, hy vọng lần sau gặp lại con, con có thể đột phá đến Linh Tôn."

"Sư phụ, người cứ yên tâm rời khỏi đây." Khuôn mặt của Thu Phong hiện vẻ cung kính, trong lòng lại oán thầm không thôi, lần sau gặp mặt? Tốt nhất cuộc đời này đều không nên gặp lại lão thái bà này.

"Ta biết trong lòng tiểu tử con đang mắng ta." Doãn Nhân cong khóe môi một cái, khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười quyến rũ, khoanh hai tay, buồn cười đánh giá Thu Phong: "Con muốn mắng thì mắng chửi đi, chỉ là lần sau nếu con còn không đột phá đến Linh Tôn cho ta, vậy con sẽ chờ bị ta chữa trị đi, ta cũng không muốn con làm cho ta mất mặt."

Dứt lời, Doãn Nhân xoay người, y phục đỏ ở trong gió khẽ bay, cũng không quay đầu lại nhảy lên trời xanh, bay nhanh về phái xa.

Cuối cùng cọp mẹ này cũng đi rồi, Thu Phong thở dài, ai có thể nghĩ đến, từ trước đến nay viện trưởng thu Phong vô pháp vô thiên, cực kỳ bao che khuyết điểm lại bá đạo, cũng sẽ có người khiến cho ông sợ hãi, nhưng ông lại chỉ sợ lão thái bà này, ông còn muốn một đời này cũng không muốn gặp lại bà.

Mà sau khi Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà rời đi, đã trực tiếp chạy về phía Tử Minh phủ...

"Tà." Phía chân trời, nữ tử quay đầu lại, ánh mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú hiện vẻ tà mị của nam tử bên cạnh, nhướng mày: "Chuyện mẫu thân chàng vẫn nên tạm thời không cần để cho phụ thân chàng biết."

"Được." khóe môi cong lên, ánh mắt dịu dàng không dấu vết nhìn khuôn mặt của Hạ Như Phong, cái gì Dạ Thiên Tà cũng không hỏi đã đáp ứng rồi.

"Chàng không hỏi ta lý do sao?" Đôi mắt đen hiện lên tia không hiểu, Hạ Như Phong nghi hoặc lên tiếng hỏi.

Dạ Thiên Tà đột nhiên khẽ nở nụ cười, nụ cười của hắn dịu dàng như một làn gió, không tự giác khiến cho trái tim người ta chứa đầy cảm giác ấm áp, cong khóe môi một cái, khẽ giọng nói: "Cho dù nàng làm cái gì, đều có lý do của nàng, ta có thể làm, chỉ là tin tưởng nàng mà thôi."

Hạ Như Phong há mồm, nhưng vẫn nuốt lời nói ra đến miệng xuống.

Dạ Thiên Tà tín nhiệm nàng, khiến trong lòng của nàng đầy cảm động, có lẽ mặc kệ nàng làm cái gì, hắn đều sẽ không hoài nghi nàng, cần bao nhiêu tín nhiệm? Mới có thể làm được mức độ như thế? Nhưng chẳng phải nàng cũng thế sao? Cho dù Tà muốn làm cái gì, nàng cũng đều sẽ tin tưởng hắn.

Như vậy một nam nhân vì người nhà của nàng, mà ngay cả tính mạng cũng đều có thể vứt bỏ, sao có thể đi làm chuyện tổn thương đến nàng?

"Tuy chàng không hỏi, nhưng ta vẫn sẽ nói cho chàng biết lý do của ta." Ánh mắt của Hạ Như Phong nhìn về phía trời không trong xanh phía trước, khẽ cười, trong đôi mắt đen hiện lên một tia sáng khác thường: "Dù sao, bây giừo lấy thực lực của ta, cũng không thể tạo lại thân thể cho mẫu thân của chàng, cho nên vẫn đừng để cho bọn họ gặp mặt, chờ ta đột phá đến Thánh Linh, thành công đắp nặn thân thể cho bà, mới để cho bọn họ gặp lại."

Dạ Thiên Tà mỉm cười gật đầu, cánh tay khẽ ôm lấy eo của Hạ Như Phong, thu ánh mắt của mình lại: "Với tốc độ bây giờ của hai chúng ta, trở lại Đông Linh đại lục, đại khái chỉ cần mấy ngày, dọc theo đường đi này, cuối cùng chúng ta cũng có thể ở chung một mình."

Chỉ là hắn càng chờ mong trở lại Tử Minh phủ, lúc đó sẽ không có người đến quấy rầy việc tốt của hắn nữa.

Tốc độ của Thánh Linh nhanh chóng ra sao? Lúc trước lần đầu Hạ Như Phong đi vào Đông Linh đại lục, mới là Linh Quân, trong đội ngũ rất nhiều Linh Vương, hơn nữa một đường đi lại nghỉ một chút, mấy tháng mới đến nơi, giờ phút này, lấy tốc độ của Dạ Thiên Tà, không đến mười ngày đã đến trên không Tử Minh phủ.

"Nơi này chính là Tử Minh phủ..." Dạ Thiên Tà vuốt cằm, mắt tím lạnh nhạt nhìn xuống phía dưới, quay đầu nhìn nữ tử đang bị ôm ở trong lòng, mỉm cười: "Như Phong, chúng ta hạ xuống xem đi! Ta cũng muốn biết, phụ thân kia của ta là thần thánh phương nào."

Nhưng mà hai người còn chưa kịp hạ xuống, bên trong Tử Minh phủ đã có ba hơi thở cường đại đập vào mặt, cảm nhận được hơi thở này, Dạ Thiên Tà nhướng mày, khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh: "Không hổ là một trong năm thế lực lớn của đại lục, bên trong Tử Minh phủ lại có ba Thánh Linh, vậy thì tính là cái gì? Ra oai phủ đầu?"

"Ầm!"

"Ầm ầm"

Quanh người Dạ Thiên Tà hiện ra ánh sáng màu đen, trường bào màu tím lay động ở trong cuồng phong, hắn bảo vệ Hạ Như Phong ở phía sau, cánh tay vung lên, một tia sáng đen đánh về phía đang áp bách xông đến, nhất thời sinh ra nổ mạnh mãnh liệt ở không trung.

"Hả?"

Trong mật thất, ba lão giả đang nhắm mắt khoanh chân đều mở mắt ra, hai mặt nhìn nhau, cuối cùng vẫn là do một lão giả áo bào đỏ nói đầu tiên: "Tiểu tử này không đơn giản, ít nhất cũng nên ở cấp bậc Chân Linh, chỉ là nếu chúng ta thi triển toàn lực, đoán chừng hắn sẽ trực tiếp biến thành một làn khói nhẹ biến mất trên thế gian."

"Đoạn thời gian trước thiếu phủ chủ đã nói qua, nhi tử hắn thất lạc sẽ trở về, nếu đoán không sai, hắn chính là nhi tử của thiếu phủ chủ, hừ, một dã chủng lai lịch bất chính, huyết mạch không thuần, thì có tư cách gì trở thành thiếu gia của Tử Minh phủ chúng ta? Nhưng phủ chủ lại cũng đáp ứng, chỉ là thực lực của dã chủng cũng không kém, xem ở phương diện này, cũng có thể để cho hắn trở về Tử Minh phủ, huống chi... Tiên chủ Phiêu Miểu tiên từng ái mộ thiếu phủ chủ, đáng tiếc thiếu phủ chủ hờ hững với bà ta, mà gần đây thực lực của Phiêu Miêu tiên mở rộng, mơ hồ có thế vượt qua Tử Minh phủ, còn nghe nói muội muội của tiên chủ chưa đầy ba mươi đã đột phá đến Chân Linh ngũ cấp, được ca tụng là đệ nhất thiên tài Đông Linh đại lục, khuôn mặt lại vô cùng xinh đẹp, nếu có thể thông gia với nhau, ngược lại có thể mang đến trợ giúp cho Tử Minh phủ, cũng coi như dã củng này có đất dùng võ."

Lão giả thanh sam lắc đầu thở dài một tiếng, vuốt râu tuyết trắng, lạnh nhạt lên tiếng nói.

"Hồng y trưởng lão, thanh y trưởng lão, thật ra ta không chấp nhận cách nsi của các ngươi." Nói lời này là lão giả áo bào trắng luôn yên lặng không làm gì, ông lắc đầu, không đồng ý nói: "Tuy rằng ta cũng không tán thành thiếu phủ chủ thích nữ nhân đó, nhưng tiểu tử này có được mắt tím, đã chứng minh hắn có huyết mạch tinh khiết rồi, hơn nữa, là nhi tử của thiếu phủ chủ, tâm tính hẳn là giống như thiếu phủ chủ, Bách Linh tiên tử của Phiêu Miểu tiên, dù là giai nhân tuyệt thế vô song, thiên phú dị bẩm, nhưng các ngươi có chú ý đến nữ tử tuyệt sắc phía sau tiểu tử kai không? Khuôn mặt của nữ này hoàn toàn vượt qua Bách Linh tiên tử, vừa rồi lúc chúng ta thử, phản ứng đầu tiên của hắn là bảo vệ nàng ở sau người, cho nên ta không chấp nhận là vì, hắn sẽ nhận Bách Linh tiên tử."

"Tiến vào Tử Minh phủ ta thì chính là người Tử Minh phủ ta, những việc này không phải do hắn quyết định." Sắc mặt của thanh y trưởng lão âm trầm, khóe miệng nở một nụ cười lạnh: "Lúc trước, thiếu phủ chủ không để ý yêu cầu của chúng ta, dám không cưới Băng Linh tiên tử, sau đó Băng Linh tiên tử lại trở thành tiên chủ, nếu không phải hắn quyết giữ ý mình, Tử Minh phủ chúng ta đã sớm thông gia với Phiêu Miểu tiên rồi, trở thành thế lực mạnh nhất đại lục, mà Bách Linh tiên tử là muội muội của tiên chủ, cũng là tiên chủ tương lai, cho dù thế nào, lần này đều phải thông gia với Phiêu Miểu tiên, về phần nữ tử kia..."

Ngừng nói một chút, lãnh ý trên môi thanh y trưởng lão càng sâu: "Nàng có thể trở thành tiểu thiếp của dã chủng kia, điều này với nàng mà nói vẫn là trèo cao, dù sao Tử Minh phủ ta không là nơi người nào cũng đều có thể đến."

"Vậy phủ chủ và thiếu phủ chủ bên kia..." Bạch y trưởng lão nhướng mày, trong lòng vẫn không quá đồng ý với cách làm của thanh y trưởng lão: "Hơn nữa, tử y trưởng lão và hắc y trưởng lão, đều đứng ở phía bọn họ, đến lúc đó ngươi tính giải quyết bọn họ thế nào?"

"Tử Minh phủ dựa vào ba người bọn họ, thì không thể chống đỡ tiếp, nếu chúng ta rời khỏi Tử Minh phủ, vậy với Tử Minh phủ mà nói, là một tổn thất trầm trọng, " Hồng y trưởng lão cười lạnh một tiếng, trong mắt bắn ra tia lạnh như băng, giọng nói cũng lạnh thấu xương: "Qua mấy ngày nữa, người Phiêu Miểu tiên sẽ đến Tử Minh phủ, vừa vặn do Bách Linh tiên tử dẫn đội, cho nên khi đó sẽ là một cơ hội..."

Cho dù thế nào, ông đều là vì Tử Minh phủ, tin tưởng phủ chủ và thiếu phủ chủ, còn có dã chủng kia sớm muộn gì cũng se hiểu nổi khổ tâm của hắn, lúc đó tất nhiên bọn họ sẽ phải cảm ơn mình.

Động tĩnh trong viện đã sớm kinh động người trong Tử Minh phủ, khi Tử Minh Dạ chạy nhanh ra ngoài, đã trông thấy hai bóng người trên bầu trời, sau khi đôi mắt tím xẹt qua Hạ Như Phong thì dừng ở khuôn mặt của Dạ Thiên Tà, bất giác trong mắt ông tràn đầy tia kích động.

"Con... Con là... Tà nhi?"

Thật sự là hắn sao, cuối cùng ông cũng có thể nhìn thấy hắn sao? Chỉ sợ ai cũng không thể cảm nhận được tâm tình kích động của ông lúc này.

Dạ Thiên Tà ôm Hạ Như Phong từ phía chân trời từ từ hạ xuống, lúc mắt tím nhìn Tử Minh Dạ, xẹt qua một tia sáng khác thường, trong khoảng thời gian ngắn thế lại không biết mở miệng nói cái gì.

"Ha ha." Tử Minh Dạ ngửa đầu cười lớn hai tiếng, vươn cánh tay ra, dùng sức vỗ vào bả vai của Dạ Thiên Tà, vừa lòng gật đầu: "Con tiểu tử này, không mệt là nhi tử ta, tìm về một nhi tức tốt như vậy cho ta, làm phụ thân rất cảm thấy vui mừng."

Nghe thấy lời nói của Tử Minh Dạ, Hạ Như Phong và Dạ Thiên Tà đều cảm thấy không nói gì, trên trán đầy vạch đen.

"Đúng rồi, Như Phong, không phải con nói chúng ta đi Tây Huyễn đại lục với nhau sao? Kết quả có người đến nói cho ta con đi trước một bước, không biết đã xảy ra chuyện gì mà con vội vàng như?" Bỗng nhiên nhớ đến cái gì đó, Tử Minh Dạ nhướng mày, mắt tím nhìn về phía Hạ Như Phong, không hiểu hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Thiên Hạ Đại Nhân về bài viết trên: Phuongphuong57500, Tearyruby, kotranhvoidoi, linhsongtu, namlun2921, vuthaodoanuyen, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 446 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bichngan78, bnapi, châu giang, dhkh, HelkaW, miemei, Nguyen89, Y Y Nhiên, ú nu ú nù và 153 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Pizza
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 587 điểm để mua Nhẫn cầu hôn
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 479 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hamster nghịch vỏ sò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.