Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 

Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch

 
Có bài mới 26.03.2016, 03:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 409 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [1]

Mặc dù mặt trời đã nhô lên nhưng lại bị tầng mây che khuất, chỉ còn một cái mâm trắng nhàn nhạt.

Sở Hạo ngồi ở đại sảnh, nhìn Diệp Ngưng Hoan bưng mâm cháo lên. Viện này không lớn, vòng ôm lại, có tường viện độc lập, chỉ có chừng mười phòng, hai bên có tiểu lâu, có thể trông ra cảnh phía xa bên ngoài, trước sau đều có tiểu viện, phía sau còn có giếng.


Cái viện nhỏ này tọa lạc tại góc đông bắc Tiểu Vân Cư, chỉ có Diệp Ngưng Hoan, Lục Vân, Đông Anh ở đây. Vân Tê Lam mỗi ngày đều tới, Thụy nương có khi cũng ở đây, còn lại những người không có nhiệm vụ đều không thể vào, cho nên cũng rất rộng rãi.

Bên ngoài có một mảnh rừng cây ăn quả, sau đó là vườn hoa cúc, vô cùng yên tĩnh, món cháo là do Diệp Ngưng Hoan dậy sớm làm.

Cái tên khốn Sở Hạo này thật là một người không bớt lo, ngày hôm qua giữa ban ngày ban mặt đột nhiên lại đây, không nói hai lời đã giày vò nàng gần chết, hắn đưa nàng trở về lúc nào, hắn trở về khi nào đều không rõ.

Sáng sớm nàng vẫn còn ngủ mơ đã bị hắn dựng đầu dậy, còn xua nàng đi hầm cháo nấu cơm.

Bởi vì xuống bếp nên Diệp Ngưng Hoan không ăn mặc quá phiền phức. Nàng mặc một bộ váy trắng vạt áo viền hoa mẫu đơn, tóc dài búi rũ xuống, chỉ dùng cây trâm đàn hương cố định. Lỗ tai cũng không mang khuyên tai đính tua rua ngày hôm qua, nhưng mà có một cây ngân châm khác. Mặt không trang điểm, nước da trắng mịn như tuyết, hai tròng mắt như đẫm nước.

Nhìn như nhu nhược, nhưng tâm lại vững vàng.

Sở Hạo nhìn cháo trong chén, cháo cẩu kỷ củ từ, có thêm bột củ sen vú bò, còn có nấm trộn sợi măng. Diệp Ngưng Hoan đưa muỗng bạc cho hắn, hắn khuấy qua khuấy lại rồi nếm thử một miếng, không hề khách khí mà phê bình: “Cháo hầm chưa nhừ, nàng nhìn thử xem, nước là nước, gạo là gạo. Củ từ còn lớn như vậy, nghẹn chết người ta.”

Diệp Ngưng Hoan không để ý đến hắn, chỉ lo gắp bánh đặt lên cái đĩa trong tay hắn. Lời ngươi nói càng nghẹn chết người ta! Nếu muốn hầm cháo cũng đừng thúc giục chứ, cứ như quỷ đòi mạng đứng ngồi không yên, bệnh quý nhân ngại này ngại kia đi chỗ nào phạm chỗ nấy.

Sở Hạo nếm nếm, tiếp tục phê bình: “Cháo không mềm, còn có cặn nữa chứ.”

Ăn cái gì cũng không lấp được miệng của ngươi! Diệp Ngưng Hoan mắng hắn trong lòng.

Sở Hạo còn không thôi, nói nhảm hết bài này đến bài khác: “Tài nấu nướng của nàng cũng quá tệ, bây giờ tay cũng không còn run, phải luyện cho tốt.”

Diệp Ngưng Hoan rũ mắt làm ra vẻ nhỏ bé, trong lòng lại đối với hắn “một lời không đổi” (*). Luyện cầm đũa còn lâu như vậy, làm mấy chuyện này chắc không tệ.

(*) nguyên văn là “nhất ngôn cửu đỉnh”: một lời nói thốt ra như nâng chín cái đỉnh

Nàng đang suy nghĩ, một muỗng cháo đã đưa thẳng đến bên môi nàng, thấy hắn nâng cánh tay đưa ra phía trước: “Nàng nếm thử đi.”

Nàng liếc mắt thấy trong phòng vẫn còn Lục Vân và Đông Anh, hai người đều đang cười trộm. Nàng nhất thời có chút xấu hổ, ngậm cháo rồi nuốt, ặc… Quả thật có cặn.

Nét mặt Sở Hạo như có ý “Ta nói không sai chứ”, Diệp Ngưng Hoan đưa tay lấy cái mâm, lẩm bẩm: “Nếu không…” Sở Hạo kéo nàng một cái, chân nàng mềm nhũn thiếu chút nữa ngã vào lòng hắn.

Tay Sở Hạo vòng quanh càng thêm lực, nàng liền thật sự ngã vào lòng hắn. Hắn vân vê vành tai của nàng, nói: “Hôm nay cứ như vậy đi.”

Diệp Ngưng Hoan thật sự không được tự nhiên, nhịn không được mà hơi giãy dụa, thấp giọng nói: “Dạ dạ dạ, thiếp thân nhất định khổ luyện tài nấu nướng, lấy tiêu chuẩn ngự trù mà yêu cầu bản thân…”

Sở Hạo cong mắt, nghe nàng xưng hô khiêm tốn như vậy, đang cúi đầu cắn nàng mấy cái thì thấy Thụy nương quẹo vào trong viện, cầm trong tay một cái túi lớn, đang xách váy đi vào đại sảnh.

Diệp Ngưng Hoan nhân cơ hội thoát thân, thấy vẻ mặt Thụy nương tươi cười, không khỏi hỏi: “Thụy cô cô đi đâu vậy, sao lấy nhiều món thế này?”

Thụy nương hành lễ với Sở Hạo xong thì giao mấy món đồ cho Lục Vân, còn mình lấy một chiếc khăn ra lau tay nói: “Mới vừa rồi đụng phải La Cơ, biết điện hạ tới lại không dám quấy rầy, liền giao thuốc cho ta cầm lại đây.”

Thủ hạ Vân Tê Lam có Tam Mị: La Cơ, U Cơ, Vân Cơ. La Cơ từng ở Nhã Nhạc Cư chừng mười năm, huấn luyện mỹ nhân các loại tài nghệ cùng với kỹ năng hấp dẫn nam nhân. Dáng dấp vô cùng xinh đẹp lại rất phong tình, từng là thần tượng của Diệp Ngưng Hoan nha! Lúc trước nhảy “Tứ Ba Toàn Phi” cũng là dựa vào sự chỉ bảo của nàng ta. Chỉ có điều trước Tết Đoan Ngọ nàng ta chưa từng xuất hiện ở Nhã Nhạc Cư, Diệp Ngưng Hoan còn tưởng rằng nàng ta thăng chức đi chỗ khác, hóa ra đã trở lại rồi.

Tiểu Vân Cư này, cùng với Tống gia trang phía bắc núi Ô Sào, kỳ thật đó là đại bản doanh của Ảnh Nguyệt Môn. Hai thôn trang này, khế đất một cái do nhà mẹ đẻ trắc phi Lư Tùng Vương sở hữu, cái còn lại là Tống gia sở hữu, Tống thị cũng có quan hệ thân thiết với Lư Tùng Vương. Hai thôn trang đều có đủ loại nghề nghiệp, trồng dâu và các loại hoa quả khác, chế tạo lụa là. Mấy thủ hạ của Vân Tê Lam đều có thân phận ngoài mặt. Có thể xé chẵn ra lẻ, phân tán các nơi. Cho dù muốn tra cũng cực kỳ khó khăn.

Lục Sương Lăng từng học Ảnh Nguyệt Đao, chỉ có điều chiêu thức của hắn thiếu vài phần nhẹ nhàng, thừa vài phần sắc bén.

Diệp Ngưng Hoan cũng biết chiêu thức Ảnh Nguyệt Đao, nhưng mà thứ nàng học là động tác võ thuật đẹp, hơn nữa còn hoà hợp thành vũ đạo.

Thụy nương lại hỏi: “Mới vừa nghe La Cơ nói, ngài muốn Lâm Tịnh trở về?”

Sở Hạo tuy là ngoài miệng ghét bỏ, nhưng vẫn hụp cạn cháo, còn ăn thêm mấy miếng bánh, Đông Anh nhìn ở trong mắt mà không khỏi mỉm cười.

Hắn thờ ơ nói: “Ừm.”

Thụy nương bước nhanh về phía Sở Hạo, nói: “Công phu Lâm Tịnh không tệ, cũng rất thông minh.”

“Đợi đến khi hồi kinh thì giao cho Sương Lăng mang nàng ta theo.” Sở Hạo nói.

Thụy nương kinh ngạc: “Chẳng lẽ điện hạ muốn cho nàng ta gia nhập ám cục sao? Nàng ta là con gái mà!”

“Đã có tài cán thì bất kể nàng ta là nam hay nữ. Huống hồ lại là ám cục. Không ghi vào Ương Tập.” Sở Hạo lại thờ ơ: “Tài đánh đàn của nàng ta rất tốt, có thể nói tiếng nói nét mặt đều tốt, có thể dùng không ít.”

Diệp Ngưng Hoan nhìn cái vẻ phóng đãng kia của hắn, trong lòng vô cùng khinh thường, sắc quỷ!

Thụy nương liếc nhìn Diệp Ngưng Hoan, Diệp Ngưng Hoan bị cái liếc mắt này của Thụy nương làm cho phát bực. Gì chứ, thật là một ánh mắt biết xoa dịu người khác.

Diệp Ngưng Hoan nóng lòng thoát khỏi cảnh lúng túng, nói: “Phòng bếp còn hầm canh, ta đi xem một chút.”

Sở Hạo ừ nhẹ một tiếng, Thụy nương thấy Diệp Ngưng Hoan đi vội vội vàng vàng thì không khỏi tiến lên hỏi: “Lâm Tịnh đã là Thập Sát của Ảnh Nguyệt Môn, ngài cho nàng ta đi, vậy Ảnh Nguyệt Môn chẳng phải nghi ngờ điện hạ muốn nắm lấy nhược điểm bọn họ?”

Sở Hạo đưa chén nước súc miệng qua, không nhanh không chậm mở miệng: “Biết rồi.”

Biết rồi? Lời này nghe quen tai, nhớ có một lần hắn nói như vậy, là năm mười một tuổi nhỉ? Hắn hồi cung không lâu liền được ban phủ, từ trong cung chuyển ra ở Tịnh Hải Tà Nhai.

Tiên đế gia từ sau năm Khai Minh thứ bốn mươi thì thân thể ngày càng sa sút, không còn quan tâm việc gì, giao cho Thái tử giám quốc. Tới năm Khai Minh thứ bốn mươi bốn, thân thể càng thêm không tốt, Thái hậu bận hầu bệnh, Thái tử bận chính vụ, đối với Sở Hạo mười một tuổi có lòng mà không có sức, đành phải cho một đống nô tài vây quanh người lo liệu.

Sở Hạo xuất cung phong phủ, con cháu tôn thất cùng với đám quyền quý có mưu đồ ở kinh thành đều nịnh bợ. Tiên đế đã mấy năm không xử lý công việc, do Thái tử Sở Lan nắm quyền. Đợi sau khi Tiên đế qua đời, Thái tử đương nhiên hợp lẽ mà đăng vị. Vua nào triều thần nấy, nào không moi tim vì tiền đồ của mình? Trước đó Sở Hạo luôn ở tại Phất Đài Tự, cho dù muốn nịnh bợ cũng với không tới, nay có thể coi là trở về, lại xuất cung phong phủ, ngay ở dưới mí mắt. Không thể trực tiếp lấy lòng Thái tử, lấy lòng đứa trẻ này có vẻ dễ dàng hơn.

Cũng là các thể loại người nối liền không dứt, cứ làm cho Sở Hạo lệch lạc lừa gái. Phương thức mua vui nhiều không kể xiết, một ngày mười hai canh giờ vốn không có thời gian nhàn rỗi.

Thái tử lúc trước chỉ định Văn Học Sĩ dạy hắn thi thư hiếu lễ, lúc hắn tới Phất Đài Tự, Văn Học Sĩ còn rất trung thành đi theo. Phất Đài Tự thanh tịnh, Văn Học Sĩ nghe nhiều biết rộng, phương trượng Phất Đài Tự lại là cao tăng đắc đạo, Sở Hạo tai nghe mắt nhiễm, thân thể hết bệnh, trong lòng cũng hiểu thấu.

Chỉ có điều gần son thì đỏ, gần mực thì đen. Sau khi trở về, Văn Học Sĩ muốn gặp hắn càng thêm khó khăn, hắn không phải theo tôn thất họ Sở xem chọi gà thì cũng theo đám con cháu nhà quyền quý chạy đi phóng ưng cưỡi ngựa, sau thậm chí còn phát triển đến mức dạy hắn tìm thứ kỳ lạ săn cái đẹp, có thể nói là không từ bất cứ việc xấu nào.

Nô tài lớn nhỏ bên cạnh hắn chỉ lo dỗ chủ tử vui thì được ban thưởng, nào biết khuyên bảo?

Bà và Phùng Đào trái lại rất nóng nảy, liều mạng nửa đời người từ bỏ cái mặt mo này cũng phải khuyên hắn, nhưng hắn cũng không để bụng, chỉ cười cười nói “Biết rồi”, sau vẫn như cũ.

Lúc trước khi hắn nói như vậy, trong lòng bà luôn bất ổn, không chỉ một lần cùng Phùng Đào vác chủ chạy vào trong cung cáo trạng, nhưng mà lúc này, bà lại cảm thấy an lòng.

Diệp Ngưng Hoan tựa vào cạnh lò bếp húp cháo, nồi cháo hầm trên lửa nhỏ, lúc này cháo nhừ nước đặc, đúng là hợp, không giống gạo nước hai phần như lúc trước nữa.

Hết thảy đều đã xong, Sở Hạo đến đây, có nghĩa Sở Chính Diêu đã tới đường cùng. Gã nam nhân vẫn ôm mộng làm hoàng đế kia, cuối cùng ngay cả khi chết cũng phải trở thành bàn đạp cho người khác.

Có lẽ người bên ngoài cảm thấy thật đáng buồn, nhưng mà y, hẳn là cho đến chết vẫn dứt khoát.

Quên đi, quyền quý đấu đá ngươi chết ta sống, tiền đồ phú quý không gì hơn cái này, có quan hệ gì với nàng đâu?

Cuộc sống của nàng còn phải tiếp tục. Nàng thở phào nhẹ nhõm, ngồi trên ghế dài, nhìn cháo trong chén, đột nhiên không có khẩu vị. Đang bưng thì ngẩn người, lại thấy một đôi chân tiến vào, giày đen thêu hoa viền chỉ bạc, không cần ngẩng đầu cũng biết chủ nhân là ai.

Sở Hạo hôm nay uống lộn thuốc, tự hạ mình chạy tới phòng bếp?

Diệp Ngưng Hoan đứng lên, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt của hắn, đang nhìn nàng chằm chằm không chuyển mắt.

Nàng bị hắn nhìn mà hoảng sợ, đành cười gượng đưa chén cháo trong tay mình qua: “Điện hạ, còn… còn muốn ăn sao?”

Sở Hạo lại đưa tay đón lấy, Diệp Ngưng Hoan đưa được một nửa tay đột nhiên phản ứng kịp, cái chén này là mình ăn còn dư. Khuỷu tay ngoặt lại, Sở Hạo khẽ giật mình, Diệp Ngưng Hoan cười nói: “Có hơi nguội, hay là hâm nóng lại một chút đi?”

Sở Hạo giữ chặt nàng: “Không cần, ta không muốn ăn.”

Không muốn ăn còn nhận? Diệp Ngưng Hoan lại cười, Sở Hạo nhìn nụ cười của nàng: “Chớ có giả bộ, nàng giả bộ không giống.”

Diệp Ngưng Hoan rùng mình trong lòng, lại nhìn ánh mắt của hắn, thấp giọng nói: “Ta không phải khổ sở cho hắn, chỉ là trong lòng cảm thấy có chút bi ai, hoặc là một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ.”

“Nàng và hắn không giống nhau.” Sở Hạo nói, lại bổ sung, “Không phải chỉ thân phận.”

Diệp Ngưng Hoan cong khóe miệng: “Hiểu mà. Chỉ là công ơn nuôi dưỡng mười hai năm, chủ tớ một hồi… Muốn thật sự vô cảm, ta nói như vậy điện hạ cũng không tin.”

“Nếu ta đây nuôi nàng mười hai năm thì sao?” Sở Hạo đột nhiên mở miệng.

“Cái gì?” Diệp Ngưng Hoan ù ù cạc cạc.

“Mười hai năm được rồi, bắt đầu tính từ bây giờ.” Sở Hạo căn bản cũng không tính giải thích, tự mình hạ quyết định, nói xong thì xoay người muốn đi.

Diệp Ngưng Hoan mơ hồ nhìn phía sau lưng hắn, chạy tới không đầu không đuôi nói cái gì vậy? Nuôi nàng mười hai năm, có ý gì?

Sở Hạo đi tới cửa lại nghĩ tới điều gì, quay đầu nói: “Đúng rồi, nàng ở đây mấy ngày đi.”

“Ừm.” Diệp Ngưng Hoan suy nghĩ một chút, lại nói, “Lư Tùng lạnh hơn Vĩnh An, nếu phải đợi đến trung tuần tháng sau thì sợ là còn phải may thêm mấy bộ áo dày mới đủ.”

“Trung tuần tháng sau? Hôm nay mới mười chín tháng mười.” Sở Hạo nhíu mày, xoay người lại đi thong thả sang đây.

Diệp Ngưng Hoan đột nhiên nghẹn lời, xong rồi, nhất thời lanh mồm lanh miệng, tên khốn này rất nhạy cảm.

Sở Hạo cười cười, đột nhiên véo lỗ tai nàng, nàng lập tức quay đầu theo khí lực của hắn, há miệng nói: “Ta đoán bậy, không nói cho bất kỳ ai nghe.”

“Ở đây nàng còn có thể nói với ai, Đông Anh và Lục Vân sao?” Hắn nở nụ cười, đưa tay ôm lấy nàng. “Vì sao chỉ đợi một tháng?”

“Không biết… A a…” Diệp Ngưng Hoan mơ hồ nhả ra hai chữ, vốn vì tay hắn tăng thêm lực mà không ngừng run rẩy, nàng vội vàng nói: “Phải trở về đón năm mới chứ, hì hì, ở đây có gì vui?”

Sở Hạo siết chặt nàng vào trong ngực, nghe giọng nói lấp liếm của nàng thì chỉ muốn ấn vào trong ngực vân vê.

Đoán trúng hết rồi! Khi nào đi, khi nào về, mấy thứ này, chỉ có hắn và Lư Tùng Vương biết rõ thôi.

Trăm phương ngàn kế muốn tới Yên Ninh, không chỉ là vì muốn an lòng Hoàng thượng, mang tin tức Sở Chính Diêu về, cũng muốn an lòng Lư Tùng Vương, muốn kết thúc chuyện này một cách hoàn mỹ, làm cho Lư Tùng Vương hoàn toàn sạch sẽ.

Đương nhiên còn có một thứ, muốn về phiên của mình, phân rải cơ sở quan trọng nhất.

Nam Bắc hai vương, mới là tâm phúc đại họa của Hoàng thượng. Nam Phong Vương Sở Nguyên tuy rằng có thể chinh chiến, nam phiên lại có vẻ giàu có, nhưng dù sao tuổi đã gần đất xa trời. Lục ca Sở Nguyên đã qua tuổi sáu mươi, Thế tử từ nhỏ đến lớn đều ở kinh thành, bị triều đình bồi dưỡng kỵ xạ không khéo, chuyên nghiên cứu thơ văn, cưới vợ cũng là con gái đại tộc ở kinh thành. Quan hệ giữa hắn cùng với chư thần nam phiên cũng không thân, lại có quan hệ chặt chẽ với triều đình.

Bắc Hải Vương không giống vậy, hắn là cháu của Hoàng thượng, không lớn hơn Sở Hạo bao nhiêu. Chưa bao giờ ở trong kinh, cùng phiên thần có thể nói là trên dưới một lòng. Quan hệ giữa Bắc Hải và triều đình không tốt, Giám Hành Viện triều đình phái tới Bắc Hải căn bản là hữu danh vô thực, triều đình rất khó khống chế vị phiên vương này.

Mặc dù Lư Tùng Vương cách Bắc Hải khá gần, nhưng bởi vì Sở Bái trước đó bị Tiên đế giáng chức lại bị triều đình chèn ép, thực lực mỏng manh, rất khó dùng thế lực khống chế Bắc Hải.

Trừ phi Đông Lâm Vương về phiên, như vậy, phía đông Bắc Hải sẽ có một tấm chắn.

Hoàng thượng kề cà không để hắn đi, là kiêng kỵ hắn về phiên khó khống chế, trở thành Bắc Hải thứ hai. Nhưng nếu Bắc Hải có động tĩnh gì khác thường thì phải giải quyết chuyện khẩn cấp trước.

Cho nên tung tích Sở Chính Diêu nhất định phải phát hiện ở Bắc Hải, hơn nữa không phải tự y chạy tới, mà là Bắc Hải Vương tiếp nhận y!

Muốn làm được điều này, đương nhiên cần tốn chút thời gian. Tính toán ngày, phỏng chừng phải tới trung tuần tháng mười một mới có thể đi.

Dù sao hắn là đến tìm Sở Chính Diêu, thời gian dài một chút cũng không sao cả.

Nhưng mà trung tuần tháng mười một nhất định phải đi, bởi vì phải vội vàng hồi kinh đón năm mới. Nói một cách đơn giản, là muốn đến năm mới ném quả cầu lửa này đi.

Đây là suy nghĩ cho Hoàng thượng, cho Hoàng thượng lý do để kết thúc. Nếu hắn còn chưa trở về, Hoàng thượng đi xử lý trước, vậy thì không ổn.

Rõ ràng nhìn thấu tâm tư người khác như thế, lại cứ khăng khăng không để ý. Cái tính lúc thì kỹ càng lúc thì lơ đễnh kia, cũng chỉ có nàng!

Sở Hạo nhìn nàng cười, Diệp Ngưng Hoan lúng túng, nhỏ giọng bổ sung: “Tuy rằng ta rất đần độn, nhưng ta cũng biết nói gì để giải thích. Chẳng lẽ còn ngại mạng mình dài sao? Chỉ là vừa rồi nói chuyện với chàng… thì quên mất.”

Sở Hạo vân vê vành tai nàng, thấp đầu, ngửi hương trên tóc nàng: “Không sao cả.”

Sở Chính Diêu thật sự là mắt bị mù, lúc trước nếu y giữ nàng lại thì tốt biết bao nhiêu.

“Mùng một tháng sau là sinh nhật của Lư Tùng Vương, nàng giúp ta chuẩn bị lễ vật mừng thọ. Vào ngày chính hắn sẽ mở tiệc ở vương phủ hai ngày, nếu đến lúc đó ta chưa trở về, nàng cũng không cần đi, trực tiếp phái người mang đồ qua là được. Tới mùng ba ta trở về Thái Nguyệt Các, đến lúc đó cũng không còn người ngoài, ta lại mời hắn.”

Nàng gật gật đầu, Sở Hạo kéo nàng: “Đi, theo ta đi dạo thành.”

Diệp Ngưng Hoan nhìn nồi đun nước trên lửa phía sau: “Cái này sắp xong rồi, uống tí rồi đi?”

“Được.” Sở Hạo buông lỏng tay, Diệp Ngưng Hoan trở lại lò bếp, cầm vải lót bưng lên. Sở Hạo nhìn động tác của nàng, nhẹ giọng nói, “Vân Tê Lam quả thật có chút tài năng, nay ngay cả tay nàng cũng tốt hơn nhiều.”

Diệp Ngưng Hoan ngẩn ra, hôm nay để cho nàng nấu cơm, là muốn xem tay nàng còn mỏi hay không sao? Bên môi nàng nở nụ cười, múc nước từ trong nồi đun ra đổ vào bình sứ, giơ lên nói: “Ta thả hạnh chua trong này.”

Sở Hạo đi tới, lẩm bẩm nói: “Hạnh… chua…”

“Ừ, gà hầm hạnh và nấm.” Diệp Ngưng Hoan hơi hả hê, “Tất cả đều là đặc sản ở đây, nếm thử đi.”

Sở Hạo lộ ra nét mặt khó có thể hưởng thụ, cứng đờ cả buổi, nhìn thấy dáng vẻ bị tổn thương của Diệp Ngưng Hoan thì chấp nhận cầm thìa: “Hạnh chua thì hạnh chua.”

Lúc ra khỏi phòng bếp, Sở Hạo cảm thấy mặt đều đã tê rần.

Sở Hạo dẫn Diệp Ngưng Hoan đi dạo Uyển Thành thêm một lần, nhìn nàng ăn hạnh chua không dừng được, mặt của hắn đã tê dại theo. Sau hắn lại vội vàng làm chuyện của mình, để nàng tiếp tục ở Tiểu Vân Cư dưỡng bệnh.

Tới sáng sớm hai mươi lăm tháng mười, Sở Hạo mới trở về một chuyến, cũng tiễn Diệp Ngưng Hoan đi Yên Ninh. Gốc bệnh của Diệp Ngưng Hoan trị không dễ, nhưng mà Vân Tê Lam mượn nội công của mình vận châm, sau khi thay nàng đả thông gân mạch thì chỉ cần uống thuốc từ từ bồi dưỡng đúng hạn. Phương thuốc Vân Tê Lam cho, tất cả dược liệu khó tìm cũng cho, như thế ở đâu cũng được.

Sau khi tiễn nàng trở về thì Sở Hạo lại đi rồi, lần này ngay cả Thụy nương cũng mang đi.

Đầu tháng mười một là sinh nhật lần thứ bốn mươi tám của Lư Tùng Vương, một đám thân thích đều từ các nơi chạy tới, bên ngoài Lư Tùng Vương phủ ngựa xe như nước, huyên náo ồn ào. So sánh với nó, Thái Nguyệt Các lại tĩnh lặng không ít, nhưng mang đồ tới cũng nhiều, Thụy nương vắng mặt tương đương không có quản gia, Diệp Ngưng Hoan liền thay mặt xử lý.

Sau khi trở về thì Diệp Ngưng Hoan cũng không nhàn rỗi, đầu tiên là theo lễ đi vương phủ, đến chỗ Vương phi chúc mừng sinh nhật Lư Tùng Vương, còn nói bản thân tuổi trẻ ham chơi, Vương phi cứ thay mặt trông nom Thái Nguyệt Các rất là vất vả. Sau thấy trắc phi thì cảm tạ bà ta đã tiếp đãi mình du ngoạn Uyển Thành.

Về phần vợ thứ tử Lư Tùng Vương Sở Chính Địch đang canh giữ Uyển Thành Mạc thị, Diệp Ngưng Hoan cũng không quên, lúc rời khỏi Uyển Thành đã đặc biệt gọi nàng ta tới, lại cho nàng ta rất nhiều món.

Mấy chuyện hình thức thế này, Diệp Ngưng Hoan cảm thấy rất vặt vãnh, nhưng nhất thiết phải nghĩ ra mới được. Dù sao nàng là nữ nhân của Đông Lâm Vương, tuy không phải chính vị, nhưng cũng không thể khiến người ta cảm thấy Đông Lâm Vương dạy dỗ không đúng cách.

Tiếp theo đó là bố trí Thái Nguyệt Các chuẩn bị yến tiệc, những thứ này vốn Thụy nương có thể chuẩn bị rất khá, không cần nàng quan tâm, nhưng hiện tại Thụy nương đi vắng, đành phải rơi trên đầu nàng.

Tuy rằng mấy chuyện vụn vặt này khá phức tạp, nhưng điều khiến Diệp Ngưng Hoan vô cùng vui mừng chính là, gần đây Sương Lăng canh giữ Thái Nguyệt Các.

Diệp Ngưng Hoan đang ngồi trong đình Thiển Phong Các của Thái Nguyệt Các xem tất cả chứng từ danh mục quà tặng và mua sắm, nàng khoác một bộ áo choàng dày, bên chân còn để một cái lò nhỏ, nước đang sôi, bên trong là canh táo đỏ.

Sương Lăng đứng ở trên cầu ngoài đình, cho dù chỉ thấy một bên mặt của hắn, Diệp Ngưng Hoan cũng thấy ấm áp.

“Đại ca, lại đây ngồi đi.” Diệp Ngưng Hoan ngậm đầu bút, mày giãn ra, thản nhiên tươi cười. Cái tiếng “đại ca” này thật ấm áp.

“Ta ở đây là được.” Sương Lăng thẳng lưng, cằm vót nhọn, mũi cũng nhọn, góc cạnh rõ ràng, nếu không cười thì có vẻ rất sắc bén cứng rắn. Sự ôn hòa và độ lượng của hắn giấu dưới đáy lòng.

“Đặc biệt chọn chỗ này xem mấy tờ khai, chính là muốn gặp huynh.” Diệp Ngưng Hoan ném món đồ trong tay, ghé vào lan can đình cười tủm tỉm: “Điện hạ giữ huynh lại, cũng biết hai ta sẽ gặp mặt thôi. Chúng ta rõ ràng, không có gì phải sợ.”

Lục Vân và Đông Anh luôn ở bên cạnh nàng hỗ trợ, lúc này thấy vậy thì cũng lặng lẽ cầm mấy giấy tờ Diệp Ngưng Hoan đã xem qua đi rồi.

Sương Lăng chuyển người, nhìn vẻ mặt rồi hình dáng của nàng, đường nét trên mặt dịu dàng hơn rất nhiều. Hắn thản nhiên nói: “Điện hạ giữ ta lại, là vì tránh nghi ngờ. Hắn mang theo Thi Mật, Cam Nhược đi hành sự, có lẽ tới mùng một cũng chưa về.”

Sương Lăng nhìn nàng, khẽ nói: “Thay hắn thu xếp như vậy, chính muội…” Hắn đột nhiên nghẹn lời, cảm thấy có hơi quá nên chuyển giọng điệu: “Nay bên ngoài lạnh, muội vào đi thôi, gần đây cũng đủ mệt rồi.”

“Không lạnh, ấm áp lắm.” Diệp Ngưng Hoan nói, “Lần này trở về, huynh có thể thăng quan không?”

“Không biết.” Sương Lăng nhìn nàng, “Sao muội không hỏi ta hắn đi làm gì?”

“Không muốn biết.” Diệp Ngưng Hoan nói, “Cứ làm mấy chuyện không có lý tưởng, hỏi nhiều như vậy làm gì?”

Hắn nở nụ cười, nói: “Muội có thể nghĩ như vậy, ta cũng an tâm. Ta sợ muội…”

“Còn chưa quên được người nào đó sao?” Diệp Ngưng Hoan lắc đầu, “Càng bắt buộc mình phải quên, càng nói rõ mình còn lưu tâm. Ta bây giờ sẽ không, ta sẽ còn sống tốt, không làm chuyện lỗ mãng, tùy tiện chạy trốn.”

Nàng hiện tại là thân thích Lục gia, nàng còn có đại ca có chức quan nhỏ ở Hành Vụ Thuộc, không thể đập chiếc bình vỡ vẫn thành bình vỡ nữa.

Nàng hỏi hắn: “Huynh còn hiểu rõ hắn hơn ta, huynh cảm thấy hắn thích bày tiệc ở đâu?”

Lời này khiến Sương Lăng suy ngẫm, nghĩ một chút rồi nói: “Trời lạnh, cũng sẽ không bày tiệc bên ngoài nhỉ? Tìm chỗ nào rộng rãi là được.”

Diệp Ngưng Hoan nói: “Vậy không bằng Phồn Anh Đường đi? Rất rộng, hai bên có lầu đối xứng, phía sau còn có một sân riêng, thuận tiện thay quần áo nghỉ ngơi, huynh cảm thấy thế nào?”

Sương Lăng gật đầu: “Rất tốt, chốc lát ta dẫn người đi xem, nếu có mấy món linh tinh thì mang đi cũng tiện.” Hắn dừng một chút, lại bổ sung, “Muội lo liệu mấy việc này không kém Thụy nương.”

Còn có một câu hắn chưa nói, đó là nhìn nàng như vậy, rất bình tĩnh!

Diệp Ngưng Hoan cười cười: “Kém xa.”

Bây giờ chẳng qua chỉ là lui tới lúc đi đường, cũng không có gì quá mức phiền toái. Thật bội phục mấy nữ nhân trong cánh cổng lớn kia, danh sách thân thích kéo dài cả trượng, từ trên xuống dưới đầu người hằng hà sa số, suốt ngày chuyện nhà này chuyện nhà kia đều chu toàn, qua lại không ngớt, suy nghĩ một chút là cảm thấy phiền. Hơn nữa còn phải tranh giành phần thưởng, con dâu nhiều năm cũng thành bà già, một chút cũng không giả.

Nàng trở lại chỗ ngồi, nhìn tờ danh sách còn lại.

Sương Lăng nhìn nàng, không nói nữa. Giữa bọn họ tuy chỉ cách một cái lan can, hắn lại không thể tùy ý kéo tay nàng, xoa đầu nàng. Nhưng hắn cảm thấy bọn họ thân thiết hơn, thả lỏng ngực ra, sự ôn tồn kia chưa hề biến mất, ngược lại còn rong chơi giữa trời cao biển rộng.

Như vậy cũng tốt, nếu có thể vẫn cứ như vậy là đủ rồi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 26.03.2016, 03:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 409 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [2]

Diệp Ngưng Hoan làm bà quản gia mấy ngày, thu dọn Phồn Anh Đường một lần nữa. Mấy món đồ vô dụng cũng chuyển ra ngoài, hai bên thêm đèn, hậu viện quét tước ra mấy gian phòng để nghỉ ngơi. Sợ Lư Tùng Vương cũng mang theo nữ quyến đến, vì thế cũng thu dọn đài ngắm trăng Linh Phong trên Long Nguyệt Lâu, cho dù Vương phi hay trắc phi đến thì chiêu đãi ở đó cũng tốt.


Thực đơn, rượu cũng đã dự tính xong, người nên chuẩn bị cũng đã chuẩn bị, phòng đến lúc đó cần nấu nướng. Cũng dẫn theo Lục Vân và Đông Anh giúp nàng chia nhau đi hỏi thăm một ít tin tức hữu dụng, như là đám người Lư Tùng Vương, Vương phi, trắc phi thích cái gì.

Nàng không thể đi hỏi, bởi vì không biết Sở Hạo mời Lư Tùng Vương hay là lặng lẽ tự mình mời.

Hai ngày này thân thích vương phủ lui tới rất nhiều, nghe nói Cố Tịnh Nam cũng từ kinh thành phái người lại đây chúc mừng, Giản Quận Vương cũng sai người đặc biệt lại đây tặng lễ. Nhiều người lắm mắt, huống hồ Sở Hạo đã nói, nếu hắn chưa trở về thì chỉ tặng quà rồi thôi. Ngay cả nàng cũng không nhất định phải thay mặt xã giao với đám nữ quyến. Vì thế để cho Đông Anh, Lục Vân tán gẫu với đám đầy tớ ở đây rồi thôi.

Mùng một sinh nhật Lư Tùng Vương, vương phủ chúc mừng. Diệp Ngưng Hoan không đi, Sương Lăng đi chúc mừng thay, nàng đứng ở đài ngắm cảnh Miên Nguyệt Hiên, nhìn đèn đuốc cả thành. Nàng nở nụ cười nhạt, trên thọ yến, nhất định là ca hát nói cười hào hứng, khách khứa đông đúc. Kỳ thật, có thể một nhà đoàn viên, cho Lư Tùng Vương làm một Vương gia tự tại, an hưởng phú quý, cũng là một chuyện tốt. Nhân sinh chỉ ngắn ngủi vài thập niên, nếu đã thông suốt, cũng không có gì áy náy cả.

Mùng ba tháng mười một, Diệp Ngưng Hoan dậy rất sớm. Long Nguyệt Lâu chỗ nàng ở là một nơi yên tĩnh, cảnh núi vây quanh, cảnh vườn nơi đây xen lẫn cảnh người, làm như do con người chạm khắc nên, lại hồn nhiên vốn có.

Lục Vân lặng lẽ vén rèm tiến vào, kinh ngạc phát hiện Diệp Ngưng Hoan không ở trên giường, ngay cả đệm giường cũng ngay ngắn. Nàng ta vội vàng sang căn phòng bên cạnh, thấy nàng đang ngồi trước bàn trang điểm tô mày. Tia nắng mai rọi vào, ánh sáng chiếu trên bàn trang điểm vẫn đang nhảy múa, Diệp Ngưng Hoan đổi một bộ áo choàng trắng dệt hoa màu hồng đào, hộp son phấn đều mở ra, đủ loại màu hồng.

Vẻ mặt nàng đầy cẩn thận, tô đuôi mày dài, khiến cho độ cong vốn rõ ràng kia càng tăng thêm vài phần đậm rực rỡ.

Lục Vân cười đi qua: “Phu nhân sao dậy sớm thế? Điện hạ chưa trở về, cho dù khai tiệc cũng là buổi tối mà.”

Diệp Ngưng Hoan nhìn mình trong gương, ánh mắt sáng lên.

Nàng cười, dùng ngón út quệt màu son hồng, có một chút vầng sáng, là sắc thái nàng thích nhất. Nàng lại dặn dò tất cả mấy chuyện vặt vãnh: “Ta đã rửa mặt rồi, cô không cần để ý tới ta. Chúng ta lần này mang ít người, người Lư Tùng Vương sai đến lại không tiện dùng, đành phải tự mình tốn tâm một chút. Lúc trước đến đây, Lư Tùng Vương chiêu đãi nồng hậu, nay chúng ta mượn chỗ người ta chiêu đãi, sinh nhật Lư Tùng Vương lại hẹn hò, dù thế nào cũng không thể mất thể diện.”

Lục Vân gật đầu: “Ta cũng phải dè dặt. Kỳ thật hai ngày này, ta cùng với Đông Anh cũng không giúp được gì. Chúng ta chữ nghĩa không nhìn được bao nhiêu, sao chép làm không được, đành phải làm chút chuyện chạy chân thôi. Nơi này mặc dù người không ít, nhưng đều không phải của chúng ta, vả lại cũng không quen hết bọn họ, lại không tiện tùy ý sai phái, như thế lại mệt một mình người.”

“Cũng có gì đâu, chẳng qua vài ngày thôi.” Diệp Ngưng Hoan vừa vỗ mặt vừa nói.

Lục Vân thay nàng chải đầu: “Mấy ngày nay, việc thu chi lễ vật người cũng kiêm, trả lễ lại chu toàn người cũng làm, kể cả trông coi phòng bếp, nhà kho, trang trí lầu các, kể cả chuyện đốt đèn hạ lửa cũng đều kiêm. Thủ hạ cũng không thay người trông nom, nhưng người cũng làm, việc binh cũng làm luôn nhỉ.”

Diệp Ngưng Hoan cười ngẩng đầu: “Chỉ thu xếp mấy ngày còn không xong, vậy chẳng phải càng thành miếng bánh ngọt vô dụng? Ta đây cũng chưa từng được khen, cô khen như vậy, ta sẽ kiêu ngạo đấy.”

Lục Vân cười mà không nói, thay nàng búi tóc. Thật ra Lục Vân cũng muốn chúc mừng nàng, nhìn nàng tỉ mỉ trang điểm như vậy, liền đoán hôm nay là sinh nhật nàng. Nàng ít khi tô hồng, cũng ít trang điểm lộng lẫy, lễ nghi chu toàn, tiến lùi có chừng mực. Nếu là đêm nay, bất kể người đến là chính phi hay là trắc phi, nàng nhất định sẽ chú ý đến thể diện hai người kia, cố ý giảm bớt màu sắc, để tránh giành vẻ vang với chủ nhà ở đây.

Nay sáng sớm đã hồng hào, mặt đầy cảnh xuân, không phải vì buổi tối mở tiệc vui vẻ, mà vì bản thân mình vui.

Không phải vì vui cho người khác, mà là chỉ vì vui thôi! Mùng ba tháng mười một, là sinh nhật của nàng! Chỉ có điều Lục Vân cũng chưa nói gì, Lư Tùng Vương hôm kia đại thọ, nàng lại một mực vì điện hạ và Lư Tùng Vương mà dốc lòng thu xếp yến tiệc, tiệc rượu ca múa đều không có trở ngại gì với nàng.

Nàng lúc này tự tiêu khiển như vậy rất thoải mái, nếu chúc mừng nàng cũng không tránh khỏi thấy cảnh thương tình. Cần gì phải năm lần bảy lượt nhắc nhở thân phận của nàng, tùy nàng phấn chấn như vậy là đủ rồi!

Lục Vân chăm chú búi kiểu phi thiên kế cho nàng, làm tăng vẻ diễm lệ cho nàng. Diệp Ngưng Hoan nhìn vô cùng thích, cười tít mắt vuốt tóc nói: “Thật xinh đẹp, Lục Vân, tay cô cũng thật khéo, trở về nhớ dạy ta.”

Lục Vân cười tủm tỉm: “Nếu phu nhân muốn học, đương nhiên là phải tận tâm chỉ bảo. Một hồi sợ rằng bận rộn không để ý tới, phu nhân lại đói bụng, không bằng thừa lúc còn sớm ta nấu cho người tô mì trường thọ, người ăn lót dạ trước?”

Ánh mắt Diệp Ngưng Hoan sáng lên, nàng gật đầu lia lịa: “Mì? Được được.” Ngay cả mì trường thọ cũng có, thật không tệ.

Lục Vân cười đáp lại, vừa định đi ra ngoài thì nghe thấy giọng Đông Anh: “Phu nhân, sớm như vậy người đã dậy rồi?”

Hai người cười cười. Đông Anh vén rèm tiến vào, nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Ngưng Hoan, thật là xinh đẹp.

Nàng ta cầm một cái hộp nhỏ trong tay, giao cho Diệp Ngưng Hoan: “Mới vừa rồi em đi Phồn Anh Đường, chạm phải Lục đại nhân. Hắn bảo em giao cái này cho người, nói hôm kia lúc đi tặng quà cho Lư Tùng Vương, người của trắc phi giao cho hắn, hôm nay mới nhớ tới.”

Trong lòng Diệp Ngưng Hoan ấm áp, nàng mở ra xem, là một hộp son nhỏ màu hồng đào! Tất nhiên không phải trắc phi đưa, là hắn đưa.

Lễ vật mừng tuổi cũng có, đầy đủ hết!

Cảm giác ấm áp vui vẻ nảy lên trong lòng, lúc trước vì một hộp Tiểu Đào Hồng đã bỏ thuốc vào trong rượu của hắn, làm hại hắn mấy ngày cũng không thẳng lưng được. Bởi vì Chúc cô nương của Nhã Nhạc Cư thích hắn, hắn lại luôn trưng vẻ mặt tàn khốc không quan tâm, nàng quyết định ra tay vì Chúc cô nương, nhưng cũng không thể ra mặt, cho nên… Bây giờ ngẫm lại, thật sự là xin lỗi hắn mà!

Sinh nhật của nàng, hắn cũng là chờ đến sau khi hai người quen nhau mới biết được. Đại khái là năm nàng mười hai tuổi nhỉ? Vẫn là nàng níu lấy áo hắn, bày ra vẻ mặt người đàn bà đanh đá, buộc hắn mua Tiểu Đào Hồng cho nàng, không cho liền cáo trạng, nói là hắn múa đao không tốt, hại nàng luyện không đúng đường, khiến hắn bị ăn hèo.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, rất là không tình nguyện mua cho nàng, vung một tay lại đây, thiếu chút nữa ném vào mặt nàng!

Sau đó hắn không ở Nhã Nhạc Cư nữa, thỉnh thoảng mới đến, có khi thậm chí một năm rưỡi cũng không gặp mặt một lần. Nhưng mà hắn vẫn đưa Tiểu Đào Hồng cho nàng.

Nay Vĩnh An đã sớm không còn thịnh hành màu này, phương pháp điều chế cũng đã lỗi thời. Hắn vẫn có thể tìm ra, màu hồng tươi đẹp, vẫn là màu nàng thích nhất. Nước da nàng trắng mịn, làm tôn thêm màu hồng này. Ban đầu khi nàng vẫn thường dùng, bởi vì nàng thích nhất, cũng mong người nàng yêu sẽ thích.

Mấy năm gần đây nàng không bôi màu này lên mặt nữa, cảm thấy nếu dùng cái này đổi lấy vinh sủng thì rất đáng khinh.

Đợi đến lúc mặt trời sắp lặn, cũng không thấy bóng dáng Sở Hạo. Trong ngoài hai nơi mọi vật đều đầy đủ, đèn đuốc sáng trưng. Nhưng chủ khách đầu không có, mọi người nhìn nhau cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

Sương Lăng cũng không rõ tình hình, rõ ràng Vương gia nói mùng ba sẽ trở về, sao vẫn chưa có tin tức, chẳng lẽ dọc đường gặp chuyện rắc rối?

Trong lòng hắn không yên, cũng không tiện chạy thẳng đến Lư Tùng Vương phủ hỏi, đành phải canh giữ ở cửa Thái Nguyệt Các chờ.

Diệp Ngưng Hoan đứng ngẩn người ở Phồn Anh Đường, lớp trang điểm rực rỡ đã sớm xóa, đổi một bộ y phục kín đáo lại mỹ lệ. Sớm biết như thế đã không đổi!

Mệt chết mệt sống mà chuẩn bị cả đống, bây giờ vừa hay, tất cả đều không cần.

Diệp Ngưng Hoan nhìn chằm chằm mớ trái cây trên bàn tiệc, đang định bảo phòng bếp ngừng lại, đỡ phải chuẩn bị một đống, kết quả lại không có người ăn, lãng phí món ngon.

Đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn, trong lòng nàng chấn động, đã trở lại sao? Sương Lăng đã nói cho hắn biết bày tiệc ở đây à? Hắn cũng không thay quần áo đã chạy thẳng tới? Lư Tùng Vương có mang nữ quyến đến hay không? Thật là, cũng không báo một tiếng, cứ bất thình lình vọt về như vậy!

Sợ Sở Hạo và Lư Tùng Vương cùng tiến vào, nàng không đứng đấy như tượng nữa, vội vàng tránh qua cửa hông, lại bị Sở Hạo dùng cái giọng điệu biếng nhác trước sau như một gọi lại: “Chạy đi đâu hả? Nghe thấy động tĩnh, không ra nghênh đón còn chạy?”

Diệp Ngưng Hoan dừng chân lại, lúc quay đầu lại thì hắn đã sải bước đến trước mặt, gió bụi mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng lên như nước sơn. Thụy nương theo sau lưng, không thấy Lư Tùng Vương, nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Điện hạ đã trở lại.” Diệp Ngưng Hoan cười nghênh đón, đưa tay thay hắn cởi áo khoác.

“Nghe nói nàng ở chỗ này, ta liền đi thẳng qua đây.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, nhíu mày: “Hôm nay sao còn làm mấy thứ này?”

Diệp Ngưng Hoan nói: “Cũng không biết Lư Tùng Vương có mang nữ quyến lại đây hay không, ta bày tiệc chiêu đãi ở đài ngắm trăng Linh Phong ở phía sau. Nếu đến đây thì cũng không tiện nói toạc ra, nếu không đến, ta trở về nghỉ ngơi, ngay cả bộ quần áo này cũng không cần.”

Hắn đi thong thả xung quanh, đánh giá nơi này một chút, bàn tiệc đều đã bố trí ổn thỏa, trái cây rượu trà đều đầy đủ, bên góc còn bày chỗ đàn nhạc. Hai bên cửa hông đều treo rèm che, ánh sáng chợt lóe, càng lộ ra vẻ rộng rãi sáng sủa ở đây.

“Nàng thật biết chọn chỗ.”

Diệp Ngưng Hoan đi phía sau hắn, liên tục hỏi: “Lư Tùng Vương có mang nữ quyến cùng đến sao? Khi nào thì đến, ta chuẩn bị một chút.”

“Hắn không tới.” Sở Hạo quay đầu, nhìn nàng cười đến nghiêng nước nghiêng thành, cười đến mức nói không nên lời… Thật đáng giận!

Bộ dáng kia, rõ ràng là đã sớm biết người ta không đến, cũng không phái người nói cho nàng một tiếng, làm hại nàng mệt chết khiếp!

Diệp Ngưng Hoan vận khí, không khỏi muốn vung nắm đấm.

Ánh mắt Sở Hạo trở nên thâm trầm, hắn nhìn nàng nói: “Hôm nay là ngày lành của nàng, đừng để ý.”

Lần này Diệp Ngưng Hoan thật sự run lên. Sao hắn biết? Nàng không nhớ rõ khi nào thì nói qua.

Hắn đưa tay đặt lên trán nàng: “Tự mình chuẩn bị đương nhiên phải tự mình hưởng lạc, nàng chú ý thể diện của ta đương nhiên hết thảy đều khéo léo, thế này mới làm nền cho nàng!”

Diệp Ngưng Hoan chớp mắt, ra vẻ không phản ứng kịp, khóe miệng hắn cong lên: “Nhưng tất nhiên là thiếu thứ nàng thích, cho nên ta mang đến. Tiệc rượu hạnh chua, hôm nay răng nàng không vỡ nhỉ!”

Thụy nương cười tủm tỉm nhìn hai người, Sở Hạo khi nào thì dụng tâm như vậy? Lần này có thể nói là một công đôi việc. Đã để cho Diệp Ngưng Hoan học xử lý như thế nào, còn có thể cho nàng làm sinh nhật.

Thụy nương lúc ấy đã cảm thấy kỳ quái, sao Sở Hạo dẫn bà đi theo. Bà tuy là học công phu chính tông, nhưng chỉ tạm coi là phòng thân, không thể so với đám sát thủ của Ảnh Nguyệt Môn. Hơn nữa bà năm xưa đi theo Vương Hoàng hậu, sau lại đi theo Sở Hạo. Xuất đầu lộ diện ở đây thu xếp cho hắn, làm sao có thể không gây phiền phức cho hắn.

Đoạn đường này, bà chỉ để ý quản chuyện của Diệp Ngưng Hoan, không thường xuất hiện bên cạnh hắn. Lần này lại mang bà tới Tiểu Vân Cư, chuyện gì cũng không dính vào.

Vẫn xía vào chút chuyện, chuẩn bị cho nàng một đống hạnh chua, quả mơ. Hôm nay làm một đống thức ăn, đợi hắn trở về thì vội vàng chạy tới Yên Ninh.

Sở Hạo thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Diệp Ngưng Hoan thì đưa tay một kéo nàng, để cho nàng xoay người qua, mặt hướng ra cửa. Hắn chỉ vào nàng nói với mọi người: “Hôm nay là sinh nhật của nàng ấy, cứ tìm nàng ấy đòi thưởng!”

Hắn ra lệnh một tiếng, mọi người không khỏi hùa theo. Nhất thời trong sảnh, ngoài sảnh đều ùa vào, tiếng chúc mừng không ngừng bên tai. Động tác Lục Vân nhanh hơn, đoan trang hành lễ: “Nô tì cung chúc phu nhân phúc thọ lâu dài.”

Âm thanh cao thấp nối tiếp nhau: “Hàng năm có ngày này” “Cẩm tú sinh trưởng, thanh xuân không đổi” “Ngũ phúc tề hạ, trường nhạc trường an”. Cuối cùng cái gì “Phúc tựa biển đông, dòng chảy mãi. Thọ ví non nam, tùng không già” cũng dùng tới.

Diệp Ngưng Hoan nhảy dựng lên, mặt đỏ bừng, nghiêng đầu qua chỗ khác trừng mắt, cái vẻ lúng túng kia không cần phải nói. Nắm đấm siết càng chặt hơn, ngay cả gân xanh cũng nổi lên, nàng cắn răng nhỏ giọng nói: “Ta… Ta không có tiền!” Tài sản của nàng đều ở chỗ Thụy nương, lăn lộn bên người hắn chỉ là vinh quang vẻ ngoài.

Sở Hạo khom người nói bên tai nàng: “Nàng yên tâm, Thụy nương sẽ không tiết kiệm dùm nàng.”

Hơi thở phả ra, vừa tê vừa ngứa, làm cho bên tai nàng nóng lên.

Phồn Anh Đường đèn đuốc rực rỡ, tiệc rượu vẫn y nguyên, Diệp Ngưng Hoan dày công chuẩn bị, nay toàn bộ đều chào đón mình. Thụy nương còn mới thêm không ít món, nói đó là gà hầm hạnh và nấm, làm ngon hơn nàng rất nhiều.

Nàng nhìn Sở Hạo, hắn đồng thời mang lại hai loại cảm giác cho nàng, khiến nàng vừa thấy nghẹn ngào, vừa thấy cảm kích. Sở Hạo ngồi ở bên cạnh nàng, không muốn cùng nàng chen chúc trên một cái ghế. Thấy trên bàn bày bánh mã thầy (2) hạt sen, nếm thử thì tâm tình có vẻ tốt hơn vài phần. Hắn nói: “Món này ta từng ăn ở Phất Đài Tự rồi, Sương Lăng có nói cho nàng biết chưa?”

(1) bánh mã thầy (củ năng): món ăn nhẹ nổi tiếng của Quế Lâm, Trung Quốc.

Diệp Ngưng Hoan nói: “Ừm.” Nàng liếc hắn một cái rồi hỏi: “Sao điện hạ biết hôm nay là sinh nhật ta?”

“Nàng đần độn à? Nàng là đồng để ghi tên vào danh sách tôn thất.” Nói xong, Sở Hạo cầm bình rót cho nàng một ly rượu, “Đây, ta kính nàng một ly.”

Diệp Ngưng Hoan vội vàng bưng ly rượu: “Tạ điện hạ.” Vừa định uống, đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, “Lư Tùng Vương hôm kia vừa bày thọ yến, hôm nay như vậy không quá…”

“Nhưng không phải tiệc lớn đãi khách, chúng ta đành phải tự mình vui vẻ ở đây không được sao?” Sở Hạo lườm nàng, đột nhiên nhớ tới cái gì, “Ta mang cho nàng một thứ, đi ra ngoài xem một cái!”

Hắn vừa nhớ tới thì túm nàng đứng dậy. Diệp Ngưng Hoan bị hắn kéo lôi thì chạy theo, đi thẳng ra khỏi Phồn Anh Đường.

Diệp Ngưng Hoan thấy ấm áp dễ chịu, cảm giác say sưa, men say nhàn nhạt kia khiến nàng đi lại nhẹ nhàng như bay, giống như lúc nào cũng có thể bay lên trời.

Bên ngoài Phồn Anh Đường là một khoảng không, chỉ có một bức tường đá, không có tường viện, thành cây xanh ngăn lại. Lúc này dưới đài tượng đá là một con ngựa lùn, trắng óng ánh, trong bóng đêm như là một đống tuyết.

Sở Hạo kéo nàng đến gần, Diệp Ngưng Hoan đầy kinh ngạc nhìn hồi lâu, hắng giọng hỏi: “Sao lại có con lừa trắng thế này, cho tới bây giờ chưa thấy qua.”

Sương Lăng đứng ở bên cạnh con ngựa nhất thời sắc mặt vặn vẹo, nghiêng đầu, sợ nét mặt cổ quái của mình bị Diệp Ngưng Hoan phát hiện, Sở Hạo vẫn liếc nàng như nàng đang ngạc nhiên vậy: “Lừa… trắng?”

“Không ngờ lông lừa dày quá.” Diệp Ngưng Hoan chỉ vào nó lần nữa, lại kinh ngạc.

Bả vai Lục Sương Lăng co rút lại, ra sức lắc lắc cổ. Hôm nay là sinh nhật của nàng, vẫn là không nên cười nhạo nàng.

Sở Hạo hết chỗ nói rồi. Lừa và ngựa khác bao nhiêu chứ? Cho dù vóc dáng có lùn một chút, nhưng nhìn thế nào cũng không phải lừa, ánh mắt gì thế hả!

Diệp Ngưng Hoan muốn tiến lên sờ một cái: “Chàng cho ta dùng nó luyện cưỡi ngựa sao? Chỉ có điều lừa rất bướng…”

Lời còn chưa dứt, con ngựa kia làm như hiểu được sự gièm pha của Diệp Ngưng Hoan, bắt đầu rung đùi đắc ý đục chân, làm như đang cảnh cáo nàng, dám gần thêm bước nữa thì đạp chết nàng.

Diệp Ngưng Hoan dừng bước lại, chỉ vào nó nói: “Chàng xem đi…”

“Đây là ngựa!” Sở Hạo và Sương Lăng thần kỳ nhất trí, hai người đều không thể nào nhẫn nại, cuối cùng cũng đồng thời thốt ra.

Diệp Ngưng Hoan ngậm chặt miệng, mặt cháy nóng hừng hực, nhìn chằm chằm con ngựa kia, dường như nhìn thấy sự khinh bỉ từ trong đôi mắt đen của nó.

Nàng chậm rãi lui về phía sau, chậm rãi xoay người, đột nhiên chạy vào trong phòng, giọng nói lúc này mới vang lên: “Ta không cần!”

Cổ áo bị Sở Hạo kéo lại, túm trở về, vẻ mặt của hắn vô cùng nguy hiểm: “Nàng không cần?”

“Cưỡi nó còn thấp hơn cả ta tự đứng, tuyệt đối không…” Diệp Ngưng Hoan vốn đang phát biểu ý kiến của mình, sau khi phát hiện ánh mắt của hắn thì hết sức thức thời mà sửa miệng lại: “Chỉ có điều như vậy có vẻ an toàn, ta thích vô cùng. Cám ơn điện hạ ban cho!”

Thụy nương đứng trên bậc thang bên ngoài sảnh, vô cùng bội phục năng lực cỏ mọc đầu tường (2) của Diệp Ngưng Hoan. Nàng chẳng những có tiềm chất của người đàn bà chanh chua, tiềm chất bà quản gia, tiềm chất của kẻ thô lỗ, nay lại thêm một thứ, cỏ mọc đầu tường, đã thế còn bày ra cực nhanh!

(2) cỏ mọc đầu tường: cỏ mọc trên đầu tường vốn yếu ớt nên luôn đong đưa theo gió, chỉ người có lập trường không kiên định, gió chiều nào ngã chiều đó

Sở Hạo buông tay, lộ ra vẻ “Coi như nàng thức thời”. Diệp Ngưng Hoan bất đắc dĩ xoay người sang chỗ khác, tiếp tục nhìn chằm chằm con ngựa kia, nở nụ cười thân thiết dối trá: “Tên nó là gì?”

“Còn chưa đặt, về sau nàng là chủ nhân của nó, nàng cho nó một cái tên đi.” Sở Hạo rộng rãi giao quyền ban tên cho nàng.

Diệp Ngưng Hoan nhìn nó: “Toàn thân trắng tuyết như bạc, không bằng kêu…” Nàng nghiêm túc nhìn trời, suy nghĩ một chút: “Băng ghế đi?”

Lặng ngắt như tờ, Sở Hạo và Lục Sương Lăng cùng sững sờ tại chỗ.

Toàn thân trắng tuyết như bạc, không bằng kêu Băng ghế đi? Đây có nên giải thích hay không, vế đầu sao không ăn khớp vế sau?

Mùng ba tháng mười một năm Chương Hợp thứ chín, là sinh nhật mười bảy tuổi của Diệp Ngưng Hoan.

Nàng trang điểm vừa ý mình, thay đổi quần áo diễm lệ; Lục Vân tặng một kiểu phi thiên kế tuyệt vời. Chỉ có điều tự mình ở trong tiểu viện tự tiêu khiển nửa ngày, giữa trưa liền thay đổi hoàn toàn.

Được Lục Vân làm mì cho ăn, Diệp Ngưng Hoan nhận định nó là mì trường thọ.

Được Sương Lăng tặng một hộp Tiểu Đào Hồng như mọi năm, Diệp Ngưng Hoan mang cuộc sống từ trong ký ức ra, chắp vá lại sự vui sướng đã tan thành mảnh nhỏ, nàng cảm thấy thật ấm áp.

Được thứ nàng làm cho Lư Tùng Vương, kỳ thật là làm một bữa tiệc xa hoa cho chính mình. Sở Hạo luôn đồng thời gây cho nàng hai loại cảm xúc tương phản, khiến nàng muốn quên cũng không dễ dàng. Hắn mang đến thức ăn hạnh chua, cũng ghi nhớ từng thứ, chuẩn bị trở về tự mình học lấy.

Được Sở Hạo tặng một con ngựa thấp như lừa, nàng đặt cho nó một cái tên “Băng ghế”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trana về bài viết trên: Gjm Lhy
     
Có bài mới 26.03.2016, 04:00
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 7
Thành viên cấp 7
 
Ngày tham gia: 06.08.2015, 23:40
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 537
Được thanks: 409 lần
Điểm: 9.36
Có bài mới Re: [Cổ Đại] Ngưng Hoan, Trục Hoan Ký - Đương Mộc Đương Trạch - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngưng Hoan – Trục Hoan Ký

Tác giả: Đương Mộc Đương Trạch

Edit: Kannie94

Chương 13: Ngắm trăng mà say đắm [2]

Diệp Ngưng Hoan làm bà quản gia mấy ngày, thu dọn Phồn Anh Đường một lần nữa. Mấy món đồ vô dụng cũng chuyển ra ngoài, hai bên thêm đèn, hậu viện quét tước ra mấy gian phòng để nghỉ ngơi. Sợ Lư Tùng Vương cũng mang theo nữ quyến đến, vì thế cũng thu dọn đài ngắm trăng Linh Phong trên Long Nguyệt Lâu, cho dù Vương phi hay trắc phi đến thì chiêu đãi ở đó cũng tốt.


Thực đơn, rượu cũng đã dự tính xong, người nên chuẩn bị cũng đã chuẩn bị, phòng đến lúc đó cần nấu nướng. Cũng dẫn theo Lục Vân và Đông Anh giúp nàng chia nhau đi hỏi thăm một ít tin tức hữu dụng, như là đám người Lư Tùng Vương, Vương phi, trắc phi thích cái gì.

Nàng không thể đi hỏi, bởi vì không biết Sở Hạo mời Lư Tùng Vương hay là lặng lẽ tự mình mời.

Hai ngày này thân thích vương phủ lui tới rất nhiều, nghe nói Cố Tịnh Nam cũng từ kinh thành phái người lại đây chúc mừng, Giản Quận Vương cũng sai người đặc biệt lại đây tặng lễ. Nhiều người lắm mắt, huống hồ Sở Hạo đã nói, nếu hắn chưa trở về thì chỉ tặng quà rồi thôi. Ngay cả nàng cũng không nhất định phải thay mặt xã giao với đám nữ quyến. Vì thế để cho Đông Anh, Lục Vân tán gẫu với đám đầy tớ ở đây rồi thôi.

Mùng một sinh nhật Lư Tùng Vương, vương phủ chúc mừng. Diệp Ngưng Hoan không đi, Sương Lăng đi chúc mừng thay, nàng đứng ở đài ngắm cảnh Miên Nguyệt Hiên, nhìn đèn đuốc cả thành. Nàng nở nụ cười nhạt, trên thọ yến, nhất định là ca hát nói cười hào hứng, khách khứa đông đúc. Kỳ thật, có thể một nhà đoàn viên, cho Lư Tùng Vương làm một Vương gia tự tại, an hưởng phú quý, cũng là một chuyện tốt. Nhân sinh chỉ ngắn ngủi vài thập niên, nếu đã thông suốt, cũng không có gì áy náy cả.

Mùng ba tháng mười một, Diệp Ngưng Hoan dậy rất sớm. Long Nguyệt Lâu chỗ nàng ở là một nơi yên tĩnh, cảnh núi vây quanh, cảnh vườn nơi đây xen lẫn cảnh người, làm như do con người chạm khắc nên, lại hồn nhiên vốn có.

Lục Vân lặng lẽ vén rèm tiến vào, kinh ngạc phát hiện Diệp Ngưng Hoan không ở trên giường, ngay cả đệm giường cũng ngay ngắn. Nàng ta vội vàng sang căn phòng bên cạnh, thấy nàng đang ngồi trước bàn trang điểm tô mày. Tia nắng mai rọi vào, ánh sáng chiếu trên bàn trang điểm vẫn đang nhảy múa, Diệp Ngưng Hoan đổi một bộ áo choàng trắng dệt hoa màu hồng đào, hộp son phấn đều mở ra, đủ loại màu hồng.

Vẻ mặt nàng đầy cẩn thận, tô đuôi mày dài, khiến cho độ cong vốn rõ ràng kia càng tăng thêm vài phần đậm rực rỡ.

Lục Vân cười đi qua: “Phu nhân sao dậy sớm thế? Điện hạ chưa trở về, cho dù khai tiệc cũng là buổi tối mà.”

Diệp Ngưng Hoan nhìn mình trong gương, ánh mắt sáng lên.

Nàng cười, dùng ngón út quệt màu son hồng, có một chút vầng sáng, là sắc thái nàng thích nhất. Nàng lại dặn dò tất cả mấy chuyện vặt vãnh: “Ta đã rửa mặt rồi, cô không cần để ý tới ta. Chúng ta lần này mang ít người, người Lư Tùng Vương sai đến lại không tiện dùng, đành phải tự mình tốn tâm một chút. Lúc trước đến đây, Lư Tùng Vương chiêu đãi nồng hậu, nay chúng ta mượn chỗ người ta chiêu đãi, sinh nhật Lư Tùng Vương lại hẹn hò, dù thế nào cũng không thể mất thể diện.”

Lục Vân gật đầu: “Ta cũng phải dè dặt. Kỳ thật hai ngày này, ta cùng với Đông Anh cũng không giúp được gì. Chúng ta chữ nghĩa không nhìn được bao nhiêu, sao chép làm không được, đành phải làm chút chuyện chạy chân thôi. Nơi này mặc dù người không ít, nhưng đều không phải của chúng ta, vả lại cũng không quen hết bọn họ, lại không tiện tùy ý sai phái, như thế lại mệt một mình người.”

“Cũng có gì đâu, chẳng qua vài ngày thôi.” Diệp Ngưng Hoan vừa vỗ mặt vừa nói.

Lục Vân thay nàng chải đầu: “Mấy ngày nay, việc thu chi lễ vật người cũng kiêm, trả lễ lại chu toàn người cũng làm, kể cả trông coi phòng bếp, nhà kho, trang trí lầu các, kể cả chuyện đốt đèn hạ lửa cũng đều kiêm. Thủ hạ cũng không thay người trông nom, nhưng người cũng làm, việc binh cũng làm luôn nhỉ.”

Diệp Ngưng Hoan cười ngẩng đầu: “Chỉ thu xếp mấy ngày còn không xong, vậy chẳng phải càng thành miếng bánh ngọt vô dụng? Ta đây cũng chưa từng được khen, cô khen như vậy, ta sẽ kiêu ngạo đấy.”

Lục Vân cười mà không nói, thay nàng búi tóc. Thật ra Lục Vân cũng muốn chúc mừng nàng, nhìn nàng tỉ mỉ trang điểm như vậy, liền đoán hôm nay là sinh nhật nàng. Nàng ít khi tô hồng, cũng ít trang điểm lộng lẫy, lễ nghi chu toàn, tiến lùi có chừng mực. Nếu là đêm nay, bất kể người đến là chính phi hay là trắc phi, nàng nhất định sẽ chú ý đến thể diện hai người kia, cố ý giảm bớt màu sắc, để tránh giành vẻ vang với chủ nhà ở đây.

Nay sáng sớm đã hồng hào, mặt đầy cảnh xuân, không phải vì buổi tối mở tiệc vui vẻ, mà vì bản thân mình vui.

Không phải vì vui cho người khác, mà là chỉ vì vui thôi! Mùng ba tháng mười một, là sinh nhật của nàng! Chỉ có điều Lục Vân cũng chưa nói gì, Lư Tùng Vương hôm kia đại thọ, nàng lại một mực vì điện hạ và Lư Tùng Vương mà dốc lòng thu xếp yến tiệc, tiệc rượu ca múa đều không có trở ngại gì với nàng.

Nàng lúc này tự tiêu khiển như vậy rất thoải mái, nếu chúc mừng nàng cũng không tránh khỏi thấy cảnh thương tình. Cần gì phải năm lần bảy lượt nhắc nhở thân phận của nàng, tùy nàng phấn chấn như vậy là đủ rồi!

Lục Vân chăm chú búi kiểu phi thiên kế cho nàng, làm tăng vẻ diễm lệ cho nàng. Diệp Ngưng Hoan nhìn vô cùng thích, cười tít mắt vuốt tóc nói: “Thật xinh đẹp, Lục Vân, tay cô cũng thật khéo, trở về nhớ dạy ta.”

Lục Vân cười tủm tỉm: “Nếu phu nhân muốn học, đương nhiên là phải tận tâm chỉ bảo. Một hồi sợ rằng bận rộn không để ý tới, phu nhân lại đói bụng, không bằng thừa lúc còn sớm ta nấu cho người tô mì trường thọ, người ăn lót dạ trước?”

Ánh mắt Diệp Ngưng Hoan sáng lên, nàng gật đầu lia lịa: “Mì? Được được.” Ngay cả mì trường thọ cũng có, thật không tệ.

Lục Vân cười đáp lại, vừa định đi ra ngoài thì nghe thấy giọng Đông Anh: “Phu nhân, sớm như vậy người đã dậy rồi?”

Hai người cười cười. Đông Anh vén rèm tiến vào, nhìn thấy dáng vẻ của Diệp Ngưng Hoan, thật là xinh đẹp.

Nàng ta cầm một cái hộp nhỏ trong tay, giao cho Diệp Ngưng Hoan: “Mới vừa rồi em đi Phồn Anh Đường, chạm phải Lục đại nhân. Hắn bảo em giao cái này cho người, nói hôm kia lúc đi tặng quà cho Lư Tùng Vương, người của trắc phi giao cho hắn, hôm nay mới nhớ tới.”

Trong lòng Diệp Ngưng Hoan ấm áp, nàng mở ra xem, là một hộp son nhỏ màu hồng đào! Tất nhiên không phải trắc phi đưa, là hắn đưa.

Lễ vật mừng tuổi cũng có, đầy đủ hết!

Cảm giác ấm áp vui vẻ nảy lên trong lòng, lúc trước vì một hộp Tiểu Đào Hồng đã bỏ thuốc vào trong rượu của hắn, làm hại hắn mấy ngày cũng không thẳng lưng được. Bởi vì Chúc cô nương của Nhã Nhạc Cư thích hắn, hắn lại luôn trưng vẻ mặt tàn khốc không quan tâm, nàng quyết định ra tay vì Chúc cô nương, nhưng cũng không thể ra mặt, cho nên… Bây giờ ngẫm lại, thật sự là xin lỗi hắn mà!

Sinh nhật của nàng, hắn cũng là chờ đến sau khi hai người quen nhau mới biết được. Đại khái là năm nàng mười hai tuổi nhỉ? Vẫn là nàng níu lấy áo hắn, bày ra vẻ mặt người đàn bà đanh đá, buộc hắn mua Tiểu Đào Hồng cho nàng, không cho liền cáo trạng, nói là hắn múa đao không tốt, hại nàng luyện không đúng đường, khiến hắn bị ăn hèo.

Hắn nghiến răng nghiến lợi, rất là không tình nguyện mua cho nàng, vung một tay lại đây, thiếu chút nữa ném vào mặt nàng!

Sau đó hắn không ở Nhã Nhạc Cư nữa, thỉnh thoảng mới đến, có khi thậm chí một năm rưỡi cũng không gặp mặt một lần. Nhưng mà hắn vẫn đưa Tiểu Đào Hồng cho nàng.

Nay Vĩnh An đã sớm không còn thịnh hành màu này, phương pháp điều chế cũng đã lỗi thời. Hắn vẫn có thể tìm ra, màu hồng tươi đẹp, vẫn là màu nàng thích nhất. Nước da nàng trắng mịn, làm tôn thêm màu hồng này. Ban đầu khi nàng vẫn thường dùng, bởi vì nàng thích nhất, cũng mong người nàng yêu sẽ thích.

Mấy năm gần đây nàng không bôi màu này lên mặt nữa, cảm thấy nếu dùng cái này đổi lấy vinh sủng thì rất đáng khinh.

Đợi đến lúc mặt trời sắp lặn, cũng không thấy bóng dáng Sở Hạo. Trong ngoài hai nơi mọi vật đều đầy đủ, đèn đuốc sáng trưng. Nhưng chủ khách đầu không có, mọi người nhìn nhau cũng không biết nên làm cái gì bây giờ.

Sương Lăng cũng không rõ tình hình, rõ ràng Vương gia nói mùng ba sẽ trở về, sao vẫn chưa có tin tức, chẳng lẽ dọc đường gặp chuyện rắc rối?

Trong lòng hắn không yên, cũng không tiện chạy thẳng đến Lư Tùng Vương phủ hỏi, đành phải canh giữ ở cửa Thái Nguyệt Các chờ.

Diệp Ngưng Hoan đứng ngẩn người ở Phồn Anh Đường, lớp trang điểm rực rỡ đã sớm xóa, đổi một bộ y phục kín đáo lại mỹ lệ. Sớm biết như thế đã không đổi!

Mệt chết mệt sống mà chuẩn bị cả đống, bây giờ vừa hay, tất cả đều không cần.

Diệp Ngưng Hoan nhìn chằm chằm mớ trái cây trên bàn tiệc, đang định bảo phòng bếp ngừng lại, đỡ phải chuẩn bị một đống, kết quả lại không có người ăn, lãng phí món ngon.

Đột nhiên nghe thấy bên ngoài có tiếng ồn, trong lòng nàng chấn động, đã trở lại sao? Sương Lăng đã nói cho hắn biết bày tiệc ở đây à? Hắn cũng không thay quần áo đã chạy thẳng tới? Lư Tùng Vương có mang nữ quyến đến hay không? Thật là, cũng không báo một tiếng, cứ bất thình lình vọt về như vậy!

Sợ Sở Hạo và Lư Tùng Vương cùng tiến vào, nàng không đứng đấy như tượng nữa, vội vàng tránh qua cửa hông, lại bị Sở Hạo dùng cái giọng điệu biếng nhác trước sau như một gọi lại: “Chạy đi đâu hả? Nghe thấy động tĩnh, không ra nghênh đón còn chạy?”

Diệp Ngưng Hoan dừng chân lại, lúc quay đầu lại thì hắn đã sải bước đến trước mặt, gió bụi mệt mỏi nhưng ánh mắt lại sáng lên như nước sơn. Thụy nương theo sau lưng, không thấy Lư Tùng Vương, nàng thở phào nhẹ nhõm.

“Điện hạ đã trở lại.” Diệp Ngưng Hoan cười nghênh đón, đưa tay thay hắn cởi áo khoác.

“Nghe nói nàng ở chỗ này, ta liền đi thẳng qua đây.” Hắn cúi đầu nhìn nàng, nhíu mày: “Hôm nay sao còn làm mấy thứ này?”

Diệp Ngưng Hoan nói: “Cũng không biết Lư Tùng Vương có mang nữ quyến lại đây hay không, ta bày tiệc chiêu đãi ở đài ngắm trăng Linh Phong ở phía sau. Nếu đến đây thì cũng không tiện nói toạc ra, nếu không đến, ta trở về nghỉ ngơi, ngay cả bộ quần áo này cũng không cần.”

Hắn đi thong thả xung quanh, đánh giá nơi này một chút, bàn tiệc đều đã bố trí ổn thỏa, trái cây rượu trà đều đầy đủ, bên góc còn bày chỗ đàn nhạc. Hai bên cửa hông đều treo rèm che, ánh sáng chợt lóe, càng lộ ra vẻ rộng rãi sáng sủa ở đây.

“Nàng thật biết chọn chỗ.”

Diệp Ngưng Hoan đi phía sau hắn, liên tục hỏi: “Lư Tùng Vương có mang nữ quyến cùng đến sao? Khi nào thì đến, ta chuẩn bị một chút.”

“Hắn không tới.” Sở Hạo quay đầu, nhìn nàng cười đến nghiêng nước nghiêng thành, cười đến mức nói không nên lời… Thật đáng giận!

Bộ dáng kia, rõ ràng là đã sớm biết người ta không đến, cũng không phái người nói cho nàng một tiếng, làm hại nàng mệt chết khiếp!

Diệp Ngưng Hoan vận khí, không khỏi muốn vung nắm đấm.

Ánh mắt Sở Hạo trở nên thâm trầm, hắn nhìn nàng nói: “Hôm nay là ngày lành của nàng, đừng để ý.”

Lần này Diệp Ngưng Hoan thật sự run lên. Sao hắn biết? Nàng không nhớ rõ khi nào thì nói qua.

Hắn đưa tay đặt lên trán nàng: “Tự mình chuẩn bị đương nhiên phải tự mình hưởng lạc, nàng chú ý thể diện của ta đương nhiên hết thảy đều khéo léo, thế này mới làm nền cho nàng!”

Diệp Ngưng Hoan chớp mắt, ra vẻ không phản ứng kịp, khóe miệng hắn cong lên: “Nhưng tất nhiên là thiếu thứ nàng thích, cho nên ta mang đến. Tiệc rượu hạnh chua, hôm nay răng nàng không vỡ nhỉ!”

Thụy nương cười tủm tỉm nhìn hai người, Sở Hạo khi nào thì dụng tâm như vậy? Lần này có thể nói là một công đôi việc. Đã để cho Diệp Ngưng Hoan học xử lý như thế nào, còn có thể cho nàng làm sinh nhật.

Thụy nương lúc ấy đã cảm thấy kỳ quái, sao Sở Hạo dẫn bà đi theo. Bà tuy là học công phu chính tông, nhưng chỉ tạm coi là phòng thân, không thể so với đám sát thủ của Ảnh Nguyệt Môn. Hơn nữa bà năm xưa đi theo Vương Hoàng hậu, sau lại đi theo Sở Hạo. Xuất đầu lộ diện ở đây thu xếp cho hắn, làm sao có thể không gây phiền phức cho hắn.

Đoạn đường này, bà chỉ để ý quản chuyện của Diệp Ngưng Hoan, không thường xuất hiện bên cạnh hắn. Lần này lại mang bà tới Tiểu Vân Cư, chuyện gì cũng không dính vào.

Vẫn xía vào chút chuyện, chuẩn bị cho nàng một đống hạnh chua, quả mơ. Hôm nay làm một đống thức ăn, đợi hắn trở về thì vội vàng chạy tới Yên Ninh.

Sở Hạo thấy vẻ mặt ngờ nghệch của Diệp Ngưng Hoan thì đưa tay một kéo nàng, để cho nàng xoay người qua, mặt hướng ra cửa. Hắn chỉ vào nàng nói với mọi người: “Hôm nay là sinh nhật của nàng ấy, cứ tìm nàng ấy đòi thưởng!”

Hắn ra lệnh một tiếng, mọi người không khỏi hùa theo. Nhất thời trong sảnh, ngoài sảnh đều ùa vào, tiếng chúc mừng không ngừng bên tai. Động tác Lục Vân nhanh hơn, đoan trang hành lễ: “Nô tì cung chúc phu nhân phúc thọ lâu dài.”

Âm thanh cao thấp nối tiếp nhau: “Hàng năm có ngày này” “Cẩm tú sinh trưởng, thanh xuân không đổi” “Ngũ phúc tề hạ, trường nhạc trường an”. Cuối cùng cái gì “Phúc tựa biển đông, dòng chảy mãi. Thọ ví non nam, tùng không già” cũng dùng tới.

Diệp Ngưng Hoan nhảy dựng lên, mặt đỏ bừng, nghiêng đầu qua chỗ khác trừng mắt, cái vẻ lúng túng kia không cần phải nói. Nắm đấm siết càng chặt hơn, ngay cả gân xanh cũng nổi lên, nàng cắn răng nhỏ giọng nói: “Ta… Ta không có tiền!” Tài sản của nàng đều ở chỗ Thụy nương, lăn lộn bên người hắn chỉ là vinh quang vẻ ngoài.

Sở Hạo khom người nói bên tai nàng: “Nàng yên tâm, Thụy nương sẽ không tiết kiệm dùm nàng.”

Hơi thở phả ra, vừa tê vừa ngứa, làm cho bên tai nàng nóng lên.

Phồn Anh Đường đèn đuốc rực rỡ, tiệc rượu vẫn y nguyên, Diệp Ngưng Hoan dày công chuẩn bị, nay toàn bộ đều chào đón mình. Thụy nương còn mới thêm không ít món, nói đó là gà hầm hạnh và nấm, làm ngon hơn nàng rất nhiều.

Nàng nhìn Sở Hạo, hắn đồng thời mang lại hai loại cảm giác cho nàng, khiến nàng vừa thấy nghẹn ngào, vừa thấy cảm kích. Sở Hạo ngồi ở bên cạnh nàng, không muốn cùng nàng chen chúc trên một cái ghế. Thấy trên bàn bày bánh mã thầy (2) hạt sen, nếm thử thì tâm tình có vẻ tốt hơn vài phần. Hắn nói: “Món này ta từng ăn ở Phất Đài Tự rồi, Sương Lăng có nói cho nàng biết chưa?”

(1) bánh mã thầy (củ năng): món ăn nhẹ nổi tiếng của Quế Lâm, Trung Quốc.

Diệp Ngưng Hoan nói: “Ừm.” Nàng liếc hắn một cái rồi hỏi: “Sao điện hạ biết hôm nay là sinh nhật ta?”

“Nàng đần độn à? Nàng là đồng để ghi tên vào danh sách tôn thất.” Nói xong, Sở Hạo cầm bình rót cho nàng một ly rượu, “Đây, ta kính nàng một ly.”

Diệp Ngưng Hoan vội vàng bưng ly rượu: “Tạ điện hạ.” Vừa định uống, đột nhiên lại nghĩ tới một chuyện, “Lư Tùng Vương hôm kia vừa bày thọ yến, hôm nay như vậy không quá…”

“Nhưng không phải tiệc lớn đãi khách, chúng ta đành phải tự mình vui vẻ ở đây không được sao?” Sở Hạo lườm nàng, đột nhiên nhớ tới cái gì, “Ta mang cho nàng một thứ, đi ra ngoài xem một cái!”

Hắn vừa nhớ tới thì túm nàng đứng dậy. Diệp Ngưng Hoan bị hắn kéo lôi thì chạy theo, đi thẳng ra khỏi Phồn Anh Đường.

Diệp Ngưng Hoan thấy ấm áp dễ chịu, cảm giác say sưa, men say nhàn nhạt kia khiến nàng đi lại nhẹ nhàng như bay, giống như lúc nào cũng có thể bay lên trời.

Bên ngoài Phồn Anh Đường là một khoảng không, chỉ có một bức tường đá, không có tường viện, thành cây xanh ngăn lại. Lúc này dưới đài tượng đá là một con ngựa lùn, trắng óng ánh, trong bóng đêm như là một đống tuyết.

Sở Hạo kéo nàng đến gần, Diệp Ngưng Hoan đầy kinh ngạc nhìn hồi lâu, hắng giọng hỏi: “Sao lại có con lừa trắng thế này, cho tới bây giờ chưa thấy qua.”

Sương Lăng đứng ở bên cạnh con ngựa nhất thời sắc mặt vặn vẹo, nghiêng đầu, sợ nét mặt cổ quái của mình bị Diệp Ngưng Hoan phát hiện, Sở Hạo vẫn liếc nàng như nàng đang ngạc nhiên vậy: “Lừa… trắng?”

“Không ngờ lông lừa dày quá.” Diệp Ngưng Hoan chỉ vào nó lần nữa, lại kinh ngạc.

Bả vai Lục Sương Lăng co rút lại, ra sức lắc lắc cổ. Hôm nay là sinh nhật của nàng, vẫn là không nên cười nhạo nàng.

Sở Hạo hết chỗ nói rồi. Lừa và ngựa khác bao nhiêu chứ? Cho dù vóc dáng có lùn một chút, nhưng nhìn thế nào cũng không phải lừa, ánh mắt gì thế hả!

Diệp Ngưng Hoan muốn tiến lên sờ một cái: “Chàng cho ta dùng nó luyện cưỡi ngựa sao? Chỉ có điều lừa rất bướng…”

Lời còn chưa dứt, con ngựa kia làm như hiểu được sự gièm pha của Diệp Ngưng Hoan, bắt đầu rung đùi đắc ý đục chân, làm như đang cảnh cáo nàng, dám gần thêm bước nữa thì đạp chết nàng.

Diệp Ngưng Hoan dừng bước lại, chỉ vào nó nói: “Chàng xem đi…”

“Đây là ngựa!” Sở Hạo và Sương Lăng thần kỳ nhất trí, hai người đều không thể nào nhẫn nại, cuối cùng cũng đồng thời thốt ra.

Diệp Ngưng Hoan ngậm chặt miệng, mặt cháy nóng hừng hực, nhìn chằm chằm con ngựa kia, dường như nhìn thấy sự khinh bỉ từ trong đôi mắt đen của nó.

Nàng chậm rãi lui về phía sau, chậm rãi xoay người, đột nhiên chạy vào trong phòng, giọng nói lúc này mới vang lên: “Ta không cần!”

Cổ áo bị Sở Hạo kéo lại, túm trở về, vẻ mặt của hắn vô cùng nguy hiểm: “Nàng không cần?”

“Cưỡi nó còn thấp hơn cả ta tự đứng, tuyệt đối không…” Diệp Ngưng Hoan vốn đang phát biểu ý kiến của mình, sau khi phát hiện ánh mắt của hắn thì hết sức thức thời mà sửa miệng lại: “Chỉ có điều như vậy có vẻ an toàn, ta thích vô cùng. Cám ơn điện hạ ban cho!”

Thụy nương đứng trên bậc thang bên ngoài sảnh, vô cùng bội phục năng lực cỏ mọc đầu tường (2) của Diệp Ngưng Hoan. Nàng chẳng những có tiềm chất của người đàn bà chanh chua, tiềm chất bà quản gia, tiềm chất của kẻ thô lỗ, nay lại thêm một thứ, cỏ mọc đầu tường, đã thế còn bày ra cực nhanh!

(2) cỏ mọc đầu tường: cỏ mọc trên đầu tường vốn yếu ớt nên luôn đong đưa theo gió, chỉ người có lập trường không kiên định, gió chiều nào ngã chiều đó

Sở Hạo buông tay, lộ ra vẻ “Coi như nàng thức thời”. Diệp Ngưng Hoan bất đắc dĩ xoay người sang chỗ khác, tiếp tục nhìn chằm chằm con ngựa kia, nở nụ cười thân thiết dối trá: “Tên nó là gì?”

“Còn chưa đặt, về sau nàng là chủ nhân của nó, nàng cho nó một cái tên đi.” Sở Hạo rộng rãi giao quyền ban tên cho nàng.

Diệp Ngưng Hoan nhìn nó: “Toàn thân trắng tuyết như bạc, không bằng kêu…” Nàng nghiêm túc nhìn trời, suy nghĩ một chút: “Băng ghế đi?”

Lặng ngắt như tờ, Sở Hạo và Lục Sương Lăng cùng sững sờ tại chỗ.

Toàn thân trắng tuyết như bạc, không bằng kêu Băng ghế đi? Đây có nên giải thích hay không, vế đầu sao không ăn khớp vế sau?

Mùng ba tháng mười một năm Chương Hợp thứ chín, là sinh nhật mười bảy tuổi của Diệp Ngưng Hoan.

Nàng trang điểm vừa ý mình, thay đổi quần áo diễm lệ; Lục Vân tặng một kiểu phi thiên kế tuyệt vời. Chỉ có điều tự mình ở trong tiểu viện tự tiêu khiển nửa ngày, giữa trưa liền thay đổi hoàn toàn.

Được Lục Vân làm mì cho ăn, Diệp Ngưng Hoan nhận định nó là mì trường thọ.

Được Sương Lăng tặng một hộp Tiểu Đào Hồng như mọi năm, Diệp Ngưng Hoan mang cuộc sống từ trong ký ức ra, chắp vá lại sự vui sướng đã tan thành mảnh nhỏ, nàng cảm thấy thật ấm áp.

Được thứ nàng làm cho Lư Tùng Vương, kỳ thật là làm một bữa tiệc xa hoa cho chính mình. Sở Hạo luôn đồng thời gây cho nàng hai loại cảm xúc tương phản, khiến nàng muốn quên cũng không dễ dàng. Hắn mang đến thức ăn hạnh chua, cũng ghi nhớ từng thứ, chuẩn bị trở về tự mình học lấy.

Được Sở Hạo tặng một con ngựa thấp như lừa, nàng đặt cho nó một cái tên “Băng ghế”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 48 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bhoakl, Du Thụy, Dungmitmymy, trần thùy trâm và 220 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.