Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 248 bài ] 

Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

 
Có bài mới 08.03.2020, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 102 Chưa rõ
Bài viết: 10196
Được thanks: 5852 lần
Điểm: 10.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn - Điểm: 51
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 108:

Edit: Công Tử Tuyết
Beta: Maria Nyoko

Tô Ngưng Mi cười lạnh nói: "Trình Văn Quân, bà vẫn còn đang giả vờ cái gì? Ban đầu bà và Trần Đức Thanh quấn lấy nhau, sau đó bàn bạc với Trần Đức Thanh hợp mưu giết chết mẹ tôi, đoạt tất cả tài sản của mẹ tôi, ban đầu, bà tìm con gái mình nghĩ cách, chẳng lẽ không nhớ? Suy nghĩ lại xemcon gái bà nói cho bà biết như thế nào? Mấy người còn đầu độc mẹ tôi như thế nào?

Chuyện hai người hợp mưu hại chết mẹ Tô từ lúc mới bắt đầu cô đã biết rõ, nói thật từ sau khi xuyên việt cô cũng thừa kế một chút trí nhớ và tính tình của Tô Ngưng Mi, sau khi biết mẹ bị hai người này hại chết trong lòng cô rất khó chịu, cũng từng nghĩ tới báo thù cho mẹ Tô, chỉ là cô xuyên việt qua, biết Trình Dung là nữ chủ trong sách, vì vậy cũng không dám dễ dàng làm hại cô ta, chỉ đang muốn đợi một khoảng thời gian, sau khi thấy con đường bi thảm của Trình Dung, ngược lại cô cảm thấy giữ cô ta lại như vậy để cho cô ta chịu nhiều đau khổ còn tốt hơn so với giết cô ta, cho nên đến bây giờ cũng chưa giải quyết, chẳng qua hiện nay tất cả ân oán cũng đã nói ra, chi bằng hôm nay giải quyết luôn cũng tốt, chỉ là cũng không thể đánh nhau trong thành, nên làm như thế nào?

Sắc mặt của Trình Dung và Trình Văn Quân cũng thay đổi, sắc mặt của Liên Cẩn Viên cũng lạnh như băng rồi.

Trình Văn Quân nhìn quân đội tuần tra cách đó không xa một chút, cười hả hê về phía Tô Ngưng Mi: "Mày đã biết nên cũng không lừa mày, chuyện này muốn trách thì trách ba mày, nếu không phải ông ta đồng ý, làm sao tao dám làm ra chuyện như vậy? Mẹ mày đúng là cũng đáng thương, gả cho một người chồng như vậy, mang theo nhiều tiền tài tới như vậy thì như thế nào? Cuối cùng cũng phải rơi vào trong tay tao và Đức Thanh. . . . . ."

Trình Dung nhìn sắc mặt Liên Cẩn Viên càng ngày càng lạnh với Trình Văn Quân, tức giận nói: "Mẹ, người đừng nói nữa!" Cô vì sư phụ cưỡng ép dùng tu vi phá vỡ bí cảnh, hôm nay tu vi giảm mạnh, Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên tùy tiện táy máy tay chân một chút cũng có thể thần không biết quỷ không hay diệt hai người bọn họ, nhìn sắc mặt Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên càng ngày càng lạnh, sắc mặt Trình Dung cũng có chút xanh trắng rồi, thế nhưng cô không ngờ Tô Ngưng Mi lại biết chuyện này, lúc đầu mẹ tìm cô, cô đã từng do dự, chỉ là sau đó vẫn không ngăn cản, bởi vì thật sự cô chịu đủ cuộc sống nghèo khổ rồi. . . . . .

Liên Cẩn Viên đang muốn ra tay, đột nhiên bên cạnh lao ra một người vóc dáng cao lớn, chăm chú nhìn lại, đúng là Trâu Bái.

Trình Dung nhìn thấy Trâu Bái sửng sốt một chút, há hốc mồm, có chút giật mình: "Trâu. . . . . . Trâu đại ca, anh. . . . . . Sao anh ở chỗ này?"

Trâu Bái không thấy những người khác, đi thẳng tới trước mặt của Trình Dung, cười nói: "Dung nhi, trong khoảng thời gian này em đã đi đâu? Anh tìm em rất vất vả."

Trình Dung nói: "Em đi theo sư phụ tu luyện, anh cũng biết, khoảng thời gian đến lúc đó Trâu đại ca anh đi đâu? Đột nhiên anh biến mất cũng không nói với mẹ em một tiếng, bà đi ra ngoài tìm anh thiếu chút nữa thì xảy ra chuyện. . . . . ." Nghĩ tới nguyên nhân mẹ vì Trâu Bái thiếu chút nữa thì đã xảy ra chuyện, Trình Dung cũng có chút oán giận Trâu Bái, trước kia mặc dù cô thích Trâu Bái, nhưng bọn họ cũng mấy năm không gặp mặt, tình cảm đối với anh cũng đã sớm phai nhạt, hôm nay cô chỉ hy vọng có thể sống cùng với sư phụ một chỗ thật tốt, nhưng sư phụ lại muốn rời khỏi cái thế giới này đi đến nơi xa lạ khác, bây giờ dùng tu vi của cô vẫn không thể rời đi cùng sư phụ sống chung một chỗ. Đúng, hiện tại lúc này phải nhanh rời khỏi thôi, nếu không Tô Ngưng Mi chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô.

Trình Dung nghĩ tới đây, vội vàng bắt được tay Trâu Bái nói: "Trâu đại ca bây giờ em có một số việc phải xử lý, phải rời khỏi nơi này, sau này chúng ta nói chuyện cũ. . . . . ." Không đợi cô nói xong, Trâu Bái lại cắt đứt lời của cô: "Dung nhi, bây giờ không phải em muốn bỏ rơi anh sao? Lúc đầu anh rời đi cũng chỉ là muốn đi tìm em...hôm nay không phải em thích sư phụ của mình rồi hả?"

Trình Dung nhìn Trâu Bái một cái, thật sự không muốn giấu giếm cái gì, gật đầu một cái: "Thật xin lỗi, Trâu đại ca, em thích sư phụ, cho nên chúng ta đã gặp nhau thì cũng có lúc chia tay đi, con người anh lớn lên rất tốt, thực lực cũng rất mạnh, sau này nhất định sẽ. . . . . ."

Còn không đợi cô nói xong, đột nhiên Trâu Bái nở nụ cười, xem ra dáng vẻ lại có chút điên cuồng. Cách đó không xa Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên cũng phát hiện anh ta có gì đó không đúng, Liên Cẩn Viên không biến sắc lôi kéo Tô Ngưng Mi lui về phía sau mấy bước.

Trâu Bái cười vài tiếng, ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào Trình Dung.

Trình Dung nhìn người đàn ông trước mắt vẻ mặt tuấn mỹ nữ tính thay đổi có chút dữ tợn, trong lòng cũng không khỏi có chút hồi hộp, chẳng lẽ Trâu đại ca điên cuồng đến đây vì chuyện gì đó, đang muốn mở miệng nói gì, Trâu Bái chợt cúi đầu hôn lên môi Trình Dung . . . . . .

Trình Dung sững sờ, nghĩ tới đúng là Trâu đại ca vẫn vô cùng yêu cô, nhưng có cách gì, tình cảm của con người không khống chế được, cô yêu sư phụ, cho nên khẳng định không thể sống cùng một chỗ với Trâu đại ca, Trình Dung mơ mơ màng màng nghĩ tới, cảm giác đầu lưỡi Trâu Bái dùng sức liếm môi của cô, không khỏi đưa tay đẩy anh ra: "Trâu đại ca, xin đừng vậy. . . . . ." Lời còn chưa nói hết, Trình Dung chợt trợn to hai mắt không thể tưởng tượng nổi nhìn Trâu Bái, lại từ từ cúi đầu nhìn về phía lồng ngực của mình, ngực bên trái cắm một con dao, chỉ lộ ra chuôi dao, vết máu từ từ thấm vào, vết máu nơi ngực từ từ mở rộng. . . . . .

Trâu Bái nhìn ánh mắt Trình Dung không thể tưởng tượng nổi, nhỏ giọng nói ở bên tai cô: "Dung nhi, anh yêu em như vậy, nhưng tại sao em muốn phản bội anh? Yên lành làm dị năng giả không được sao? Nhất định đi theo người đàn ông kia đi học cái con đường tu tiên kia, anh như vậy cũng chỉ là không muốn mất em... em yên tâm, anh sẽ đi cùng với em. . . . . ." Dứt lời, giơ ngón tay lên, một dòng sấm sét như ngón cái đánh thẳng lên hai người bọn họ . . . . . .

Nơi xa Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên nhìn hai thi thể đã cháy đen như mực, yên lặng không nói, trong lòng Tô Ngưng Mi càng thêm có chút rung động, cô không ngờ cuối cùng Trình Dung sẽ có kết quả như vậy. Đúng vậy, suy nghĩ một chút ban đầu Trình Dung được biết bao vận may, lăn lộn thuận buồm xuôi gió bao nhiêu, nhưng hôm nay lại phải bị giết chết ở trong tay Trâu Bái.

Cách đó không xa Trình Văn Quân sững sờ nhìn thấy hai thi thể quấn lấy nhau trên đất, hét một tiếng nhào đầu về phía trước chạm trên một thi thể đen nhỏ nhắn xinh xắn, gào khóc lớn, dáng vẻ cũng giống như điên rồi. Đội tuần tra không xa cũng chú ý tới tình hình của bên này, lập tức có người tới đây điều tra tình hình, hỏi thăm là có chuyện gì xảy ra, Trình Văn Quân lại không để ý một chút nào, nhào vào trên thi thể khóc rống lên .

Binh lính bắt đầu hỏi thăm người đi đường trợn mắt hốc mồm bên cạnh, Tô Ngưng Mi cũng nói chuyện lần nữa, cuối cùng quyết định tai nạn này chết vì tình, cuối cùng để cho người ta dọn dẹp hiện trường, chuyện này lại không giải quyết được gì.

Vốn Trình Văn Quân là chủ mưu hại chết mẹ Tô, chỉ là hiện tại Tô Ngưng Mi cảm thấy kết quả như vậy đối với cô mà nói lại tốt hơn, hơn nữa hai mắt Trình Văn Quân tan rã, rõ ràng cho thấy đã điên rồi.

Liên Cẩn Viên dắt tay Tô Ngưng Mi nhìn Trình Văn Quân phía xa bị người ta lôi đi, hai người nhìn một lúc, Tô Ngưng Mi mới ngẩng đầu cười nói về phía Liên Cẩn Viên: "Chúng ta nhanh đi đến bãi đỗ xe, ông ngoại và bà ngoại nhất định nóng lòng chờ."

Liên Cẩn Viên cười nói: "Được."

Đi tới bãi đỗ xe, Tô Ngưng Mi cũng không nói chuyện của Trình Dung cho mọi người trong nhà, đi theo người nhà cùng đi về, sau đó cuộc sống của Tô Ngưng Mi có chút luống cuống tay chân. Ở trong bệnh viện còn có y tá giúp đỡ, hôm nay một đám người lớn trong nhà không biết nên chăm sóc nhóc con mới ra đời này làm sao, cũng may sau một tháng luống cuống tay chân, cuối cùng Tô Ngưng Mi thích ứng đối phó, cũng bắt đầu cảm nhận được cảm giác làm mẹ, nhìn nhóc con thơm nức ngủ trong ngực, trong lòng Tô Ngưng Mi chỉ có mềm mại còn chưa đủ.

Hiện tại thích ứng cuộc sống có cục cưng, Tô Ngưng Mi thỉnh thoảng cũng sẽ nhớ tới Trình Dung tìm cô đến nói chuyện Hạ Thần Tuyên phải đi, từ bên trong mấy câu nói kia của Trình Dung, Tô Ngưng Mi suy đoán Hạ Thần Tuyên rời khỏi khẳng định không phải chuyện chỉ rời Bắc Kinh này, chẳng lẽ là rời khỏi thế giới này? Tô Ngưng Mi kinh ngạc nhìn nơi xa, chợt nhớ tới quá khứ thấy trong tiểu thuyết đô thị trồng trọt cũng có thể có Thế giới Tiên Hiệp, chứ không phải là Hạ Thần Tuyên đi ra bên ngoài thế giới của anh? Chỉ là nghĩ đến coi như thế giới tu tiên so sánh với những thế giới tu tiên khác chỉ sợ cũng không dễ dàng, ít nhất tu hành phải đạt tới tu vi Hóa Thần.

Tô Ngưng Mi nghĩ đi nghĩ lại cũng cảm thấy làm sao mình phải rối rắm vì chuyện này, dù sao cô không có ý định rời nhà người ta, suy cho cùng nơi này mới là thế giới cô quen thuộc, có bạn bè, có người nhà, có ràng buộc của cô.

Liên Cẩn Viên cưỡng ép phá vỡ bí cảnh bị nội thương, phần lớn thời gian đều là sống ở bên trong không gian tu luyện dưỡng thương, chỉ là đợi đến lúc cục cưng lớn được nửa tuổi thì thời gian Liên Cẩn Viên tu luyện ít, lúc đứa bé tỉnh dậy anh sẽ cùng chơi với đứa bé, chỉ có chờ lúc đứa bé ngủ anh sẽ tiếp tục tu luyện.

Tên của đứa bé là Liên Trạch, nhóc con vô cùng thông minh, chỉ có tí xíu cũng nhận ra rồi, biết gọi ba mẹ rồi. Nửa năm này tất cả mọi người không ra khỏi nội thành, nhưng cũng biết nửa năm này hầu như mấy thành phố zombie xung quanh kinh đô cũng bị dọn dẹp, đầu tiên là dùng dụng cụ dò xét trong thành tìm kiếm một vòng có còn người may mắn sống sót hay không, không có sẽ dùng thuốc nổ, cả thành thị biến thánh một vùng biển lửa. Hơn nữa cung cấp hàng loạt huyết thanh, dường như người bị hấp dẫn không còn.

Tiêu Linh Vũ và Trần Kiều Kiều đã tới mấy lần, số lần Kiều Kiều tới nhiều hơn chút, Tiêu Linh Vũ là đại tá, nhiệm vụ rất nhiều, rất ít qua đây. Ôn Nhạn Kỳ cũng đã đến nhìn đứa bé mấy lần.

Mỗi tháng Tô Ngưng Mi vẫn đưa song hoa thảo trong không gian cho Ôn Nhạn Kỳ, nhưng mà lần này lúc tới chân mày Ôn Nhạn Kỳ cũng không buông lỏng, Tô Ngưng Mi vừa hỏi mới biết là chuyện gì xảy ra, thì ra là mặc dù những song hoa thảo gieo xuống kia mấy tháng đầu sống rất tốt, nhưng cũng từ từ khô héo thêm, chứng tỏ đất đai không thể khôi phục lại.

Ôn Nhạn Kỳ cười khổ một tiếng nói: "Ban đầu nhìn những thứ hoa thảo kia còn sống hơn nửa năm, chúng ta cũng vẫn cho là đất đai ô nhiễm đã tốt hơn, không nghĩ tới vẫn như vậy."

Tô Ngưng Mi cũng yên tĩnh lại, thật ra thì đến lúc đó cô có thể giải quyết vấn đề đất đai, không gian của cô có không ít linh dịch, những chất lỏng kia cũng có thể trực tiếp tiêu diệt vi khuẩn (virus), không cần phải nói đến sự ô nhiễm còn sót lại trong đất đai, chỉ là linh dịch trong không gian một ngày cũng chỉ có thể gia tăng vài giọt, trước mắt không gian cũng chỉ có khoảng một thùng linh dịch, trực tiếp tưới vào trên đất đai quá lãng phí, một giọt linh dịch có thể pha loãng với phần lớn lượng nước, sau đó tưới vẩy trên mặt đất, chỉ là làm sao giao linh dịch cho quốc gia? Chuyện không gian cô không muốn bại lộ, dù sao cái không gian này quá nghịch thiên rồi, cô không thể nào không đề phòng.

Ôn Nhạn Kỳ lại ngồi cùng với Tô Ngưng Mi một lúc lâu mới đi về, ngược lại trong lòng Tô Ngưng Mi có chút không bình tĩnh được rồi, cô nhìn con trai nơi xa cười vui vẻ, trong lòng rất mềm mại, ngày thường lúc mang theo đứa bé ra cửa chơi luôn có thể nhìn thấy bọn nhỏ xanh xao vàng vọt, Tô Ngưng Mi nhìn lại đau lòng, trước mắt cô biết cung ứng lương thực bên trong thành nhất định là có chút thiếu hụt, dù sao đất đai trồng trọt lương thực cho sản lượng thật quá thấp, hơn nữa đã trải qua động đất mạnh, có thể tìm kiếm được thức ăn quá ít, cho nên bên trong thành thức ăn vẫn rất thiếu hụt, thật ra thì cô rõ ràng có thể để cho những đứa bé này cũng có thể ăn no, chỉ cần đất đai chất lượng trở lại, như vậy thức ăn cũng sẽ không thiếu, thức ăn là tất cả gốc rễ.

Buổi tối Tô Ngưng Mi sẽ bàn bạc với Liên Cẩn Viên một chút, Liên Cẩn Viên cũng đồng ý, dù sao bọn họ tu luyện linh khí đủ duy trì trong không gian, những thứ linh dịch kia nếu trực tiếp ăn vào cũng chẳng qua chỉ có thể hấp thu một nửa, chi bằng dùng bọn nó ở nơi thích hợp.

Chỉ là linh dịch cũng tuyệt đối không thể để cho người khác phát hiện, cho nên hai người bọn họ chỉ có thể tự mình giải quyết, hai người là người tu chân, chút chuyện tình này đối với bọn họ mà nói cũng không có gì khó khăn, chỉ là Tô Ngưng Mi phải đút sữa, cũng không thể ra khỏi cửa, cho nên chỉ có thể nói cho mọi người trong khoảng thời gian này Liên Cẩn Viên muốn tu luyện, có lẽ khoảng mấy tháng, mọi người đối với chuyện như vậy đã sớm tập mãi thành thói quen, cũng không để ý, sau đó Liên Cẩn Viên lại mang linh dịch ra khỏi thành, bên trong thành diện tích có thể trồng trọt quá nhỏ, cho nên Liên Cẩn Viên dự định mở rộng ra một vùng đất đai lớn ở ngoài thành.

Thời gian một tháng trôi qua rất nhanh, Liên Cẩn Viên cũng quay về rồi, tốn thời gian một tháng toàn bộ linh dịch mang đi đã dùng hết, xung quanh ước chừng 1,5 triệu héc-ta đất đai tất cả cũng đã rắc nước pha linh dịch lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: Cuncute, Heo♥LoveLy, Tearyruby, thtrungkuti, zinna
     
Có bài mới 08.03.2020, 16:09
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Tuổi: 102 Chưa rõ
Bài viết: 10196
Được thanks: 5852 lần
Điểm: 10.11
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn - Điểm: 41
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 109: Kết thúc

Edit: Công Tử Tuyết
Beta: Maria Nyoko

Gần hai tháng trôi qua trong nháy mắt, mùa đông giá rét đã qua nghênh đón mùa xuân sức sống dồi dào.

"Báo cáo!"

"Vào đi!"

"Kiểm tra viên Dương Bình báo cáo, xung quanh ngoài thành ước chừng 1,5 triệu héc-ta đất đai mọc cỏ dại, bao gồm tất cả xung quanh vài thành trấn trở thành phế tích cũng là một vùng sức sống bừng bừng. . . . . ."

Cùng lúc đó, mấy quân khu và người của chính phủ cũng phát hiện tình hình này, lập tức mở hội thảo luận nghiên cứu, tham khảo mấy ngày vẫn chưa thảo luận ra tại sao đột nhiên hơn 1 triệu héc-ta đất đai ngoài thành lại hồi phục lại, cuối cùng nhất trí quyết định đồng nhất sát nhập hơn một triệu héc-ta đất đai vào phạm vi nội thành, ở, tham gia đắp tường thành vòng quanh đất đai lên, để ngăn cách trồng cây công nghiệp và song hoa thảo lên.

Hầu như thành phố Zombie xung quanh kinh đô đã giải quyết, tuy có thú biến dị khó đối phó, nhưng mỗi tháng cũng sẽ điều động Dị Năng Giả và người tu chân đi ra ngoài đối phó thú biến dị, cho nên tình hình cũng đang khống chế rồi.

Xây đắp tường thành xung quanh đất đai hơn một triệu hec-ta là một công trình vĩ đại, tốn thời gian nửa năm, đất đai xung quanh được bao lại, hơn nữa trồng các loại khoai tây cây ngô khoai lang cây nông nghiệp năng suất sản lượng cao, mặt khác còn chia năm trăm ngàn héc-ta đất đai trồng song hoa thảo.

Nửa năm qua Tô Ngưng Mi cũng đi theo Liên Cẩn Viên còn có người nhà cùng ra ngoài săn giết không ít thú biến dị và zombie, người nhà họ Tô cũng biết ngoài thành đột nhiên đất đai hồi phục có thể trồng trọt cây nông nghiệp đừng nhắc tới vui mừng biết bao, tuy bọn họ cũng ăn, nhưng nhìn dáng vẻ những người bình thường bên trong thành kia xanh xao vàng vọt vẫn không dễ chịu.

Liên Trạch đã một tuổi rồi, có thể nhận ra mọi người trong nhà, hơn nữa có thể xưng hô chính xác ba mẹ, ông nội bà nội, ông, cậu, mợ, chú, dì..., hơn nữa đứa nhỏ này rất thông minh, mới một tuổi cũng biết không ít chữ. Tô Ngưng Mi không làm gì lại dẫn bé tiến vào bên trong không gian, dùng linh khí tẩm bổ thân thể bé, vì chuẩn bị tu luyện sau này.

Đảo mắt thời gian ba năm đã trôi qua rồi, kinh đô đã liên hệ với sáu căn cứ lớn khác, bên ngoài sáu căn cứ lớn như có trận pháp bảo vệ, tuy sáu căn cứ lớn khác biết kĩ thuật huyết thanh, nhưng lại không có song hoa thảo, cho nên cũng là huyết thanh từ kinh đô đưa qua. Cho nên trên cơ bản loài người cũng tụ tập trong bảy căn cứ lớn, còn có vắc-xin huyết thanh phòng bệnh, cho nên dường như loài người không bị lây. Mỗi tháng bảy căn cứ lớn cũng sẽ phái ra không ít người đi săn giết zombie và thú biến dị, zombie càng ngày càng ít, các loại thú biến dị cũng được khống chế, có thể nói chỉ cần tiêu tốn trên mười năm, thì địa cầu có thể khôi phục lại môi trường sinh thái ngày xưa rồi.

Bây giờ ba Liên mẹ Liên vì nhớ Liên Trạch cũng ở lại nhà họ Tô, phần lớn mọi người nhà học Tô đi săn bắt thú biến dị khắp nơi ngoài thành, ba Liên mẹ Liên nhìn đồng hồ, đến thời gian tên nhóc tan học, mẹ Liên cười nói: "Nhanh, Tiểu Trạch tan học, chúng ta nhanh đi đón nó thôi."

Lúc ba tuổi thì tên nhóc bị ba đưa đến khu vườn trẻ, hôm nay mỗi trường học cũng là quốc gia xây dựng, tất cả trẻ em đến trường miễn phí như nhau.

Ba Liên mẹ Liên đến cửa nhà trẻ nhìn thấy Liên Trạch, tên nhóc đang ôm bọc sách yên lặng đứng ở cửa trường học, lúc ngẩng đầu nhìn thấy ba Liên mẹ Liên, cuối cùng gương mặt tiểu soái ca Liên Trạch lộ ra một nụ cười thật to, chạy về phía ba Liên mẹ Liên: "Ông nội, bà nội."

Mẹ Liên ôm lấy tên nhóc, cười nói: "Tiểu Trạch, chúng ta đi về nhà."

Tên nhóc gật đầu một cái: "Bà nội, ba mẹ và cậu mợ trở về chưa?"

Tô Ngưng Mi bọn họ đi ra ngoài săn giết thú biến dị đã nửa tháng, trên cơ bản cũng cần tốn chừng thời gian một tháng mới có thể trở về. Liên Trạch đặc biệt muốn đi cùng với Tô Ngưng Mi, chỉ là bây giờ Tô Ngưng Mi nhất định sẽ không để cho nó ra khỏi thành.

Ba Liên cười nói: "Tiểu Trạch làm xong bài tập mẹ giao, ba mẹ trở về."

Tên nhóc bốn tuổi rồi, chính là lúc thích hợp tu luyện, hơn nữa phần lớn thời gian tên nhóc cũng sống trong không gian hấp thu linh khí, tẩm bổ thân thể, tu luyện nhất định sẽ làm chơi ăn thật. Lúc Tô Ngưng Mi đi thì nói cho tên nhóc để cho linh khí vào cơ thể nó. Tiểu Liên Trạch nhớ kĩ có thể nắm được, tên nhóc giật giật ngón tay, nói về phía ba Liên mẹ Liên: "Ông nội, bà nội, bài tập mẹ giao con đã làm xong, có thể Dẫn Khí Nhập Thể rồi."

Ba Liên mẹ Liên kiểm tra xem một chút, quả nhiên, dĩ nhiên tên nhóc Dẫn Khí Nhập Thể rồi, tốc độ này cũng quá nhanh.

An ủi tên nhóc mấy câu, nói cho tên nhóc ba mẹ rất nhanh sẽ trở lại, ba Liên mẹ Liên lại mang theo Liên Trạch đi về. Tô Ngưng Mi bọn họ lại nửa tháng mới trở về, lúc trở lại tên nhóc đã ngủ rồi, Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên tắm rửa chải đầu lúc này mới lên giường ôm lấy tên nhóc.

Ngày hôm sau vừa tỉnh lại, Liên Trạch nhìn thấy ba mẹ nằm ở bên cạnh thì nhếch miệng nở nụ cười, bò dậy hôn lên mặt mỗi người một cái, Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên không nhịn được bật cười.

Liên Trạch nhào ngay tới trên người của hai người: "Ba, mẹ."

Hai người không hề giả bộ ngủ nữa, ngồi dậy ôm lấy tên nhóc, Liên Trạch vui vẻ lại hôn mỗi người một cái, Tô Ngưng Mi cũng dựa lên giường chơi tiếp với con trai. Chơi một lúc lâu mới rời giường rửa mặt, vừa rán trứng gà lạp xưởng cho con trai, vừa đun một ly sữa nóng, tất cả đồ đạc đều sản xuất trong không gian, mùi vị rất tốt.

Hôm nay loài người đã không thiếu thức ăn, các loại lương thực, rau dưa, còn có thú biến dị săn về cùng với gia cầm, đủ cho mọi người ăn.

Ăn bữa sáng, Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên cùng đưa Liên Trạch đi vườn trẻ, lại nói cho tên nhóc có thể kết giao mấy người bạn ở trong nhà trẻ, tên nhóc kia vâng vâng gật đầu, đáng tiếc chưa bao giờ từng thấy nó dẫn bạn bè qua nhà chơi.

Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên đi từ vườn trẻ ra ngoài, Tô Ngưng Mi vừa quay đầu liếc mắt nhìn con trai ở chỗ thầy giáo, không khỏi có chút lo lắng: "Cẩn Viên nói tiểu Trạch sao không kết giao bạn bè? Như vậy có thể quá cô độc một tí hay không?"

Đến lúc đó Liên Cẩn Viên không lo lắng điều này, cười nói: "Tiểu Trạch rất thông minh, có lẽ không chơi chung được với đứa nhỏ cùng trang lứa, chúng ta cũng không cần cưỡng cầu nó cái gì, nếu là anh sẵn lòng tự nhiên sẽ kết giao bạn bè."

Đúng là Liên Trạch rất thông minh, cũng rất có thiên phú, trong lòng Tô Ngưng Mi vừa kiêu ngạo, vừa lo lắng con trai như vậy quá cô độc rồi.

Hai người đi qua đường cái, đang chuẩn bị đến bãi đậu xe, phía sau chợt vang một trận tiếng xe thắng gấp còn có tiếng thét chói tai của người đi đường. Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên quay đầu lại nhìn sang, phát hiện một người phụ nữ cả người bẩn thỉu nằm giữa đường, người phụ nữ mặc đồ nát vụn, một đầu tóc trắng trộn lộn xộn đội ở trên đầu, cả người té xuống đất không nhúc nhích, bên cạnh một vùng máu đỏ thẫm đang từ từ lan rộng.

Tài xế đâm người đã xuống từ trên xe, nhìn người trên đất không nhúc nhích người cũng dọa sợ: "Tôi không có vượt đèn đỏ, là người này đột nhiên lao ra, không liên quan đến việc của tôi!"

Tô Ngưng Mi nhìn khuôn mặt người phụ nữ bẩn thỉu kia, thậm chí phát hiện nhìn hơi quen mắt, không nhịn được nhìn thêm mấy lần, lúc này mới ngây ngẩn cả người, người phụ nữ xảy ra tai nạn xe cộ này lại là Trình Văn Quân. Kể từ sau khi Trình Dung chết, Trình Văn Quân điên rồi, sau mấy năm Tô Ngưng Mi cũng không gặp lại Trình Văn Quân nữa, không ngờ nhìn thấy lần nữa sẽ là kết cục thế này.

Dễ nhận thấy Liên Cẩn Viên cũng nhận ra Trình Văn Quân, dắt tay Tô Ngưng Mi nói: "Đi, đi về."

Tô Ngưng Mi cười với anh: "Được."

( Hết trọn bộ )

Lúc Hạ Thần Tuyên xoay người rời đi cũng không quay đầu nhìn Tô Ngưng Mi một cái, chỉ là lúc ở khúc quanh cuối cùng vẫn không nhịn được quay đầu nhìn thoáng qua, nhìn Tô Ngưng Mi và Liên Cẩn Viên cùng dắt tay nhau thật chặt, anh phát hiện lại có chút đau nhức, thi triển thuật Ẩn thân cho mình, anh lại ngơ ngác đứng ở nơi đó, nhìn hai người, nhìn trên mặt Tô Ngưng Mi tràn đầy hạnh phúc, nhìn Trình Dung không biết từ lúc nào đi đến trước mặt Tô Ngưng Mi, nghe Trình Dung cầu xin, cầu xin Tô Ngưng Mi tới khuyên anh, để anh không phải rời đi.

Thế nhưng trong lòng Hạ Thần Tuyên có vẻ mong đợi mờ ảo một chút, anh nghĩ, nếu em thật sự đồng ý tới khuyên anh, để cho anh không phải rời đi, anh chắc chắn sẽ không đi, dù cho còn trên thế giới này, lặng lẽ bảo vệ cô cũng được.

Thế nhưng, cô từ chối, trong mắt Hạ Thần Tuyên lóe lên một chút đau đớn, đúng vậy, anh là một ma tu, một ác nhân, cô nên căm ghét mình cỡ nào chỉ sợ cô rất hi vọng anh rời đi, sao lại khuyên anh ở lại?

Anh nhìn chằm chằm nơi xa, nhìn cô chỉ trích Trình Dung và Trình Văn Quân, nhìn Trình Dung bị Trâu Bái giết chết, nhìn cô và người đàn ông kia yên lặng rời đi, cuối cùng anh cũng thở dài xoay người rời đi, lần này lúc đi không còn nửa phần do dự.

Hạ Thần Tuyên ra khỏi thành, ngự kiếm phi hành đi về phía Tây, dọc theo đường đi anh cũng đang suy nghĩ, cả đời này của anh hơn nghìn năm rồi, vẫn theo đuổi con đường lớn, cho dù trở thành ma tu, anh cũng đồng ý, chỉ cầu đắc đạo, thật vất vả đạt tới Luyện Hư Kỳ, cuối cùng có thể đi về phía mấy nơi kia, nhưng sao một chút cũng không mừng nổi?

Hơn một nghìn năm này, anh giống như chưa từng động tình, dù là lần đầu tiên lúc nhìn thấy Tô Ngưng Mi, lần đầu tiên ánh mắt của anh cũng chỉ coi cô như thức ăn, tại sao sau đó lại thay đổi tất cả? Chỉ là, thôi, còn muốn những thứ này thì như thế nào? Cũng đã kết thúc không phải sao?

Lắc đầu bỏ qua ảo tưởng trong đầu, Hạ Thần Tuyên tăng nhanh tốc độ phi hành, không tới nửa tháng thì đi lên nơi cao nhất trên đỉnh núi, anh đứng ở trên dãy núi thật cao, nhìn bốn phía, cuối cùng tìm được một nơi, anh điều động linh khí trong cơ thể che quanh thân, trên mặt đất lập tức xuất hiện một trận pháp, anh bước vào trong trận pháp, cuối cùng vừa nhìn thoáng thế giới nơi xa có chút không chân thật, yên lặng nói: Gặp lại sau.

Anh muốn tiếp tục truy đuổi con đường lớn của anh, trở thành tiên nhân chân chính, anh cũng biết ở lại thế giới này đã không còn bất cứ ý nghĩa gì rồi, tiếp tục ở lại thế giới này tu vi rất khó tiến bộ, chỉ có đi đến thế giới kia mới có thể tiếp tục tiến bộ. Truyền Tống Trận chỗ này chỉ cần đạt tới tu vi Luyện Hư Kỳ cũng có thể biết, nơi này là trận pháp duy nhất rời khỏi thế giới này đi thông tiên giới, đó là một thế giới tàn khốc, cũng là thế giới người ta hướng tới, sẽ có thể sau trăm tuổi anh lại ở thế giới đó nhìn thấy cô lần nữa hay không?

( Hết )


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: Anh Ank Sakura, Cuncute, Heo♥LoveLy, Tearyruby, pandainlove, thtrungkuti, zinna
Trả lời đề tài  [ 248 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



ღDuღ: Kkk rồi
*chụt chụt* ss romote
Lục Bình: Trong khó khăn gian khổ đã mở được topic nhà bà rồi đó :)2
Lục Bình: Bị ẩn đề tài bà ơi :hixhix: có mở topic cho bà được đâu
romote: Love you chụt chụt
ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.