Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 112 bài ] 

Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

 
Có bài mới 14.03.2016, 22:29
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.02.2016, 15:37
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 105
Được thanks: 1064 lần
Điểm: 13.9
Có bài mới [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


VẬT HI SINH TU CHÂN KÝ

images


Tên gốc: Tận thế thịt văn vật hi sinh tu chân ký
Tác giả: Nhu Nạo Khinh Mạn

Thể loại: Hiện đại, Xuyên không, Nữ phụ văn, Tận thế.

Số chương: 109 chương

Nguồn convert: Wikidich

Raw: Vật hi sinh tu chân ký

Editor: Thủy Nguyệt Lam, Makjyoko, rồng và Nhóm Editors Diễn đàn Lê Quý Đôn
Beta: Cơ Hoàng, Nhóm Editors Diễn đàn Lê Quý Đôn

Tình trạng: Đã hoàn bản edit.

Nội dung: Xuyên không tận thế, thời không tu chân, không gian tuỳ thân.


GIỚI THIỆU


Tô Ngưng Mi cảm thấy mình thật xui xẻo.

Cô chỉ châm chọc nhân vật nữ phụ vật hi sinh trùng tên trùng họ với cô, ở trong một bộ truyện thể loại thịt văn, tận thế tên là "Nữ chủ tu chân ký" chút xíu thôi mà.

Ai ngờ vừa ngủ dậy, cô đau đớn nhận ra mình đã xuyên không. Đau khổ hơn, cô phát hiện mình còn xuyên vào nhân vật nữ phụ có số phận bi thảm kia nữa...

=>Lam có lời muốn nói:
1. Lời đầu tiên mình thật sự cám ơn và biết ơn các bạn Editors Diễn đàn, Makjyoko và rồng đã hoàn thành bộ này khi Lam đi mất ạ.

2. Xin lỗi các đọc giả vì đã đem con bỏ chợ suốt 2 năm qua do mình có việc không online được, đến khi làm được thì các bạn Editors Diễn đàn đã làm full.

3. Lần đầu tiên mình edit nên còn rất nhiều sai sót, mình sẽ cố gắng khắc phục những lỗi sai trong phần edit của mình.


MỤC LỤC
BẤM VÀO ĐÂY ĐỂ XEM!
Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4 - Chương 5
Chương 6 - Chương 7 - Chương 8 - Chương 9   Chương 10

Chương 11 - Chương 12 - Chương 13 - Chương 14 - Chương 15
Chương 16 - Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20

Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24 - Chương 25
Chương 26 - Chương 27 - Chương 28 - Chương 29 - Chương 30

Chương 31 - Chương 32 - Chương 33 - Chương 34 - Chương 35
Chương 36 - Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40

Chương 41 - Chương 42   Chương 43 - Chương 44 - Chương 45
Chương 46 - Chương 47 - Chương 48 - Chương 49 - Chương 50

Chương 51 - Chương 52 - Chương 53 - Chương 54 - Chương 55
Chương 56 - Chương 57 - Chương 58 - Chương 59 - Chương 60

Chương 61 - Chương 62 - Chương 63.1 - Chương 63.2 - Chương 64 - Chương 65
Chương 66 - Chương 67 -Chương 68 - Chương 69   Chương 70

Chương 71 - Chương 72 - Chương 73 - Chương 74 - Chương 75
Chương 76 - Chương 77 - Chương 78 - Chương 79 - Chương 80

Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84 - Chương 85
Chương 86 - Chương 87 - Chương 88 - Chương 89 - Chương 90

Chương 91 - Chương 92 - Chương 93 - Chương 94 - Chương 95
Chương 96 - Chương 97 - Chương 98 - Chương 99 - Chương 100

Chương 101 - Chương 102 - Chương 103 - Chương 104 - Chương 105
Chương 106 - Chương 107 - Chương 108 - Chương 109 - HOÀN



Đã sửa bởi Cơ Hoàng lúc 14.07.2020, 12:46, lần sửa thứ 62.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 14.03.2016, 23:40
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 18.02.2016, 15:37
Tuổi: 21 Chưa rõ
Bài viết: 105
Được thanks: 1064 lần
Điểm: 13.9
Có bài mới Re: [Xuyên không-Nữ phụ văn]-Vật hi sinh tu chân ký-Nhu Nạo Khinh Mạn - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương1

Edit: Thuỷ Nguyệt Lam
Beta: Cơ Hoàng

Tô Ngưng Mi cảm thấy mình thật xui xẻo. Hôm qua, cô vất vả hết một ngày một đêm mới đọc xong một bộ truyện tên là "Tận thế thịt văn Nữ chủ tu chân ký". Đọc xong, cô không nhịn được nên đã châm chọc nhân vật nữ phụ trùng tên trùng họ với mình một chút thôi...  Sau đó cô ngủ mất một ngày một đêm, vừa mở mắt ra thì phát hiện mình biến thành nữ phụ Tô Ngưng Mi trong truyện, trùng họ tên với mình.

Tô Ngưng Mi ngẩn ngơ một mình trong phòng hết một ngày một đêm nữa mới miễn cưỡng chấp nhận sự thật tàn khốc này. Sau đó cô mới mang theo tâm trạng không vui ra khỏi phòng, tìm đồ ăn lót dạ. Vừa bước ra khỏi phòng, chưa kịp bật đèn hành lang lên thì cô lại nghe thấy những tiếng "Ừ ừ... a a... Đức Thanh, mạnh chút. A, sâu quá, a a... Đức Thanh, anh giỏi quá, a a..." truyền ra từ căn phòng bên cạnh.
    
Với một cô gái thích đọc thịt văn như Tô Ngưng Mi, cô chẳng lạ gì mấy tiếng ư ư a a kia.

Tô Ngưng Mi quay đầu nhìn sang căn phòng bên cạnh, cửa phòng hơi hé ra, bên trong vẫn sáng đèn. Tô Ngưng Mi liếc mắt là nhìn thấy cảnh tượng nóng bỏng bên trong. Một người đàn ông dáng người cao lớn đang chui đầu vào giữ hai ngọn đồi cao vút của người phụ nữ mà cắn. Nửa người dưới của ông ta đang mạnh mẽ đẩy đưa, không hề nhàn rỗi chút nào.

Dường như người đàn ông kia đang không hài lòng với tư thế nam trên nữ dưới này nên đã lật người một cái, biến thành tư thế nữ trên nam dưới. Cơ thể người đàn ông này có bắp thịt, thực hiện động tác cần sự biến hóa cao như vậy nhưng thứ kia của ông ta vẫn không rời khỏi chốn đào nguyên ướt sũng của người phụ nữ. Sau đó, người phụ nữ vung mái tóc quăn dài cuộn sóng ra sau, bắt đầu a a ư ư và chuyển động trên cơ thể của người đàn ông. Tay của người đàn ông cũng không nhàn rỗi, bắt đầu vuốt ve hai quả Bồ Đào hơi thâm của người phụ nữ kia.

Chậc chậc, thật là bốc lửa. Tô Ngưng Mi quay đầu đi, mặt lạnh tanh, không cảm xúc. Hai người ở trong kia, một người là ba ruột của cô, tên là Trần Đức Thanh; người còn lại là mẹ kế của cô, Trình Văn Quân.

Ba của cô họ Trần nhưng cô lại mang họ của mẹ. Nhà họ Tô là một gia đình giàu có. Năm đó, mẹ của cô bất chấp sự phản đối của người nhà họ Tô, dứt khoát mang theo một lượng tài sản kếch xù gả cho ba của cô. Vì lấy lòng mẹ của cô nên sau khi được sinh ra, ba cô đã cho cô theo họ Tô của mẹ.

Bốn năm trước, mẹ của cô đã qua đời, do bị Trần Đức Thanh và Trình Văn Quân ngầm hạ độc hại chết, vì muốn chiếm đoạt khoản tài sản khổng lồ mà mẹ cô mang theo. Có điều, trong nguyên tác thì nguyên chủ "Tô Ngưng Mi" không biết chuyện này nên vẫn luôn cho rằng ba với mẹ kế của mình là người tốt. Mãi mấy năm sau, nguyên chủ mới biết được sự thật từ miệng của nữ chính. Từ đó tính tình của nguyên chủ thay đổi cực lớn, vô cùng ác độc, tìm mọi cách hãm hại nữ chính, Trần Đức Thanh và Trình Văn Quân. Sau này nguyên chủ bị nữ chính ném vào đàn thú biến dị, bị đàn thú gian dâm, cuối cùng là bị chúng phanh thây...      

Nữ chính trong quyển tiểu thuyết này tên là Trình Dung, con gái của mẹ kế Trình Văn Quân. Trình Dung chỉ lớn hơn Tô Ngưng Mi mấy tháng. Trong mắt nguyên chủ, Trình Dung luôn là người chị thân thiết và thường chăm sóc cô. Mãi cho đến sau này, khi cô biết cái chết của mẹ mình cũng liên quan tới Trình Dung...

Thời điểm mà Tô Ngưng Mi xuyên qua rất quen thuộc, là khi mới bắt đầu câu chuyện. Lúc này vẫn chưa đến tận thế, mà vẫn còn bảy ngày nữa.

Tô Ngưng Mi lại đứng quan sát thêm một hồi lâu nữa rồi mới cảm thấy mỹ mãn đi xuống lầu. Quả nhiên đọc trong truyện khác xa với việc xem tại hiện trường.

Bật đèn dưới lầu lên, liếc nhìn đồng hồ quả lắc treo trên vách tường một cái. Bây giờ đã là ba giờ đêm, khó trách hai người trên lầu kia không coi ai ra gì, để cửa mở mà làm chuyện ấy. Tô Ngưng Mi mở tủ lạnh lấy một lon Coca, một hơi uống hết nửa lon rồi mới vào phòng bếp tìm đồ ăn, tủ lạnh trong phòng bếp chứa đầy đồ ăn.

Một ngày một đêm chưa ăn uống gì, Tô Ngưng Mi lấy một chút mì sợi, rửa sạch một quả cà chua. Sau đó cô đánh thêm hai quả trứng gà, nấu một bát mì cà chua trứng gà thơm ngào ngạt, cắm cúi vừa thổi vừa ăn. Vừa rửa sạch bát xong thì nghe thấy có tiếng bước chân ở ngoài phòng khách, sau đó giọng của người chị Trình Dung không cùng huyết thống với cô vang lên: "Tiểu Mi, cuối cùng em cũng chịu ra khỏi phòng, làm chị với ba mẹ lo muốn chết. Hai ngày này em bị làm sao thế? Tự nhiên lại nhốt mình trong phòng, không ăn uống gì."

Tô Ngưng Mi xoay người là nhìn thấy gương mặt thanh thuần không ăn khói lửa nhân gian của Trình Dung. Cô nhếch khoé miệng lên, khẽ cười: "Chị, em không sao, chỉ là tâm trạng không được tốt thôi, giờ hết rồi."

Trình Dung đi tới vỗ vai Tô Ngưng Mi: "Không sao là tốt rồi. Sau này em đừng như vậy nữa, nếu không ba mẹ lo lắng lắm..."      

"Vâng." Tô Ngưng Mi không muốn nói nhiều lời với vị nữ chính này, xoay người đi ra ngoài.

Trình Dung vội vàng giữ cô lại: "Tiểu Mi, em theo chị vào phòng đi, chị có thứ muốn cho em xem."      

Tô Ngưng Mi yên lặng gật đầu. Vì đã biết hết kịch bản nên cô cũng biết thứ Trình Dung muốn cho mình xem là gì, chỉ là mấy tin tức nói tận thế sắp đến mà thôi.

Đi đến phòng Trình Dung, Trình Dung click chuột vài cái, màn hình máy tính lập tức sáng lên. Trình Dung lại mở vài link ra, chỉ tay vào một cái cho Tô Ngưng Mi xem: "Tiểu Mi, em xem bài báo này viết gì đi."      

Tô Ngưng Mi đi tới lướt chuột lên xuống, nhìn qua một hồi rồi bĩu môi, "Chị cũng tin mấy cái này sao? Sao thế giới này có tận thế được? Chị cứ yên tâm đi, chỉ là tin bịa đặt lung tung, hư cấu thôi."      

Đương nhiên là cô biết tận thế sẽ xảy ra, cô còn biết ngày mai người ba nhẫn tâm kia sẽ lấy một cái vòng cổ phỉ thúy mẹ cô để lại làm quà sinh nhật cho Trình Dung. Cái vòng phỉ thuý kia còn là một không gian tuỳ thân, bên trong tiên khí lượn lờ, còn có đủ loại công pháp tu chân. Sau này là thời đại của dị năng giả (người thức tỉnh dị năng), nhờ có không gian tùy thân và công pháp tu chân này nên Trình Dung mới hô to gọi nhỏ được ở tận thế.      

"Tiểu Mi, chị vẫn cảm thấy không yên tâm cho lắm. Tin tức nói các nơi trên cả nước đều xuất hiện những chuyện quái dị, còn có cả chuyện người ăn thịt người... Hay là chúng ta đi mua chút vật tư* đề phòng đi, đề phòng trước khi cũng tốt."
(*Vật tư bao gồm đồ ăn, thức uống, tất cả những thứ phục vụ sinh hoạt của con người).      

Tô Ngưng Mi gật đầu: "Nếu chị muốn mua thì mau mua đi."      

Trình Dung khó xử, nhìn cô: "Tiểu Mi, em có thể cho chị mượn ít tiền được không? Bây giờ trên người chị không có tiền."        

Từ khi Trình Văn Quân gả cho Trần Đức Thanh, Trần Đức Thanh đối xử khá tốt với mẹ con bà ta. Tháng cũng cho tiền tiêu vặt đầy đủ, hai mẹ con họ muốn mua cái gì thì mua. Nhưng mấy tháng trước, do phải hùn vốn với bạn để mở phòng buôn bán nhà đất nên Trần Đức Thanh đã đầu tư toàn bộ tài sản mà mẹ Tô Ngưng Mi để lại vào công ty, nên đã cắt đứt tiền tiêu vặt của Trình Văn Quân và Trình Dung.      

Trên người Tô Ngưng Mi vẫn còn hơn mười triệu, đều là tiền tiêu vặt mà mẹ để lại cho cô từ nhỏ đến bây giờ. Trong nội dung tiểu thuyết, Tô Ngưng Mi đã đưa thẻ tín dụng cho Trình Dung. Lại thêm ngày mai mở được không gian tuỳ thân, Trình Dung đã mua hết vật tư và giấu vào không gian, chỉ chừa lại một phần nhỏ trong nhà. Vì quá tin tưởng Trình Dung nên Tô Ngưng Mi cũng không xem trong thẻ còn lại bao nhiêu tiền. Mãi đến khi tận thế xảy ra, tất cả đều trở thành giấy vụn.        

Nhìn thoáng qua ánh mắt tha thiết của Trình Dung, Tô Ngưng Mi cười: "Chị, bây giờ trên người em cũng không còn nhiều tiền. Trong phòng em còn mấy ngàn đồng, nếu chị cần thì lấy mà dùng đi."      

"Sao lại thế!" Trình Dung hơi cao giọng: "Chẳng phải ba nói dì để lại cho em hơn mười triệu sao?" Dường như nhận ra mình hơi kích động, Trình Dung lại che dấu: "Em đừng hiểu lầm, tại chị sợ nếu tận thế đến, chúng ta sẽ không còn gì ăn. Mà mấy ngàn đồng cũng chẳng đủ mua được cái gì."

Tô Ngưng Mi cúi đầu, ánh mắt nặng nề. Một lát sau cô mới ngẩng đầu lên ngáp một cái: "Oáp... chị, em hơi mệt nên về phòng ngủ trước đây. Có việc gì thì để ngày mai rồi nói." Dứt lời, Tô Ngưng Mi không thèm để ý vẻ sốt ruột trên mặt Trình Dung, đứng dậy đi về phòng, để lại Trình Dung đang trừng mắt oán hận nhìn mình.
    
Trình Dung không biết vì sao Tô Ngưng Mi luôn ngoan ngoãn nghe lời mình lại đột nhiên không nghe lời nữa...

Lúc Tô Ngưng Mi trở về phòng vẫn còn nghe thấy mấy tiếng ư...ư...a...a... kia.      

Ngủ một giấc đến hừng đông, cho tới khi bên ngoài có tiếng Bảo mẫu Phùng gọi cô thức dậy ăn cơm thì Tô Ngưng Mi mới ngáp một cái, mặc quần áo rời giường.            

Vào toilet rửa mặt chải đầu xong, Tô Ngưng Mi mới đi tới bàn ăn. Nhìn thấy hộp trang sức tinh xảo trong tay Trần Đức Thanh, cô mỉm cười, đúng lúc thật.

Đợi Tô Ngưng Mi ngồi xuống, Trần Đức Thanh mới cười tủm tỉm nhìn Trình Dung, cầm hộp trang sức đến, nói: "A Dung, hôm nay là sinh nhật con. Đây là vòng cổ phỉ thuý mà dì con để lại. Ba biết con thích trang sức bằng phỉ thuý, tặng con đấy."      

Trình Dung cười tủm tỉm định nhận lấy thì bên cạnh đột nhiên xuất hiện một bàn tay, nhận lấy hộp trang sức trên tay Trần Đức Thanh, để lại hai cánh tay đang xấu hổ.

Sắc mặt Trần Đức Thanh hơi khó coi, mất đi nét dịu dàng thường ngày, âm u nhìn Tô Ngưng Mi: "Tiểu Mi, sao con lại thiếu lễ phép vậy? Đây là quà sinh nhật của chị con, con mau trả lại đi."      

Tô Ngưng Mi không thèm để ý tới ông ta, mở hộp trang sức phỉ thúy ra. Bên trong là một chuỗi vòng cổ phỉ thuý, từng hạt phỉ thúy như những hạt ngọc óng ánh trong suốt, màu xanh lục thuần khiết của loại Đế Vương Lục.
(*Đế Vương Lục: Loại phỉ thúy có chất lượng tốt nhất).

Tô Ngưng Mi thầm tặc lưỡi, Trần Đức Thanh thật hào phóng đi. Vòng cổ phỉ thuý này có giá trị ít nhất là tiền triệu, để lấy lòng Trình Dung, ông ta cũng thật vất vả, mang đồ duy nhất mẹ cô để lại ra tặng cho người khác.              

Mặc kệ vẻ mặt há hốc mồm của mọi người, Tô Ngưng Mi đeo vòng phỉ thuý lên cổ mình, nhìn mấy người kia nói: "Ba, đây là trang sức duy nhất mà mẹ con để lại, con muốn giữ làm kỉ vật."        

Trần Đức Thanh nhíu mày: "Linh tinh, thứ này b