Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 

Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

 
Có bài mới 01.03.2020, 22:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 20 Chưa rõ
Bài viết: 413
Được thanks: 969 lần
Điểm: 38.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 203: Hỉ cục

Editor: Xám


Liên Ngọc Nhân đắp chăn gấm cho Tần Cửu, nhưng tay của hắn vẫn không cẩn thận chạm vào eo nàng. Vòng eo mảnh khảnh không đầy nắm tay ấy, da thịt nhẵn nhụi trơn mịn, có lẽ là do trời lạnh, có cảm giác hơi mát lạnh. Eo nàng quá nhỏ, tựa như hắn dùng sức một chút là đã có thể véo đứt. Bàn tay hắn dao động trên eo nàng giây lát, cuối cùng vẫn rút khỏi người nàng.

"A Cửu, ta không thể để nàng chịu ấm ức. Nếu chúng ta ở bên nhau, hẳn phải là đêm động phòng của chúng ta. Đến lúc đó nếu như nàng cũng ngoan như vậy, ta sẽ cực kỳ vui sướng." Liên Ngọc Nhân cúi người thấp giọng nói bên tai Tần Cửu. Giọng nói của hắn, giống như bị thứ gì đó đè nén, có chút khàn đục.

Trái tim vốn treo lên rất cao của Tần Cửu, không hề vì câu này của hắn mà thả lỏng. Trong lòng nàng dâng lên một nỗi hoảng sợ, lẽ nào Liên Ngọc Nhân đã nhìn ra rồi?

Từ lúc đến Thiên Thần tông, từ khi Liên Ngọc Nhân tỏ ra có hứng thú với thân thể của nàng, nàng chưa từng tỏ rõ mình không muốn. Chỉ là, nàng đều cố ý để cho Liên Ngọc Nhân nhìn thấy những vết sẹo kia, quấy nhiễu hứng thú của hắn, khiến hắn lần nào cũng không thể không ngừng tay. Lần này, mặc dù vết sẹo trên lưng nàng cũng chưa hoàn toàn khỏi, nhưng nàng cố ý không để lộ ra. Nàng tin rằng, lúc này, Liên Ngọc Nhân cũng không nghĩ đến chuyện vết sẹo. Vậy thì, vì sao hắn lại dừng tay?

Hắn nói, là muốn đợi đến đêm động phòng. Hắn nói không thể để nàng chịu uất ức.

Tần Cửu còn lâu mới tin Liên Ngọc Nhân nói ra được những lời vớ vẩn này.

"Tông chủ rất biết nói đùa." Tần Cửu lạnh nhạt nói.

Nàng không thể tiếp tục hùa theo hắn, cũng không cố ý lạnh nhạt hắn.

Nàng biết, hiện giờ mình không thể làm quá nhiều. Muốn lừa được Liên Ngọc Nhân, không phải chuyện dễ dàng. Nếu như đêm nay không thể, vậy thì, nàng sẽ tìm cơ hội khác.

Liên Ngọc Nhân đứng dậy, "Nàng nghỉ ngơi sớm một chút, cần gì, cứ nói với Lệ Chi. Ta nghĩ không bao lâu nữa, nàng sẽ trở thành nữ nhân của ta."

Hắn nói xong, lập tức đi ra khỏi phòng.

Ánh trăng lạnh lẽo, chiếu vào từ ô cửa sổ trong suốt, cả phòng lạnh giá.

Một mình Tần Cửu nằm trong bóng tối, cơ thể run lên rất dữ dội.

Một lát sau, nàng quấn chăn thật chặt, thần sắc trên mặt đã sớm khôi phục vẻ lạnh nhạt bình tĩnh.

Liên Ngọc Nhân của đêm nay có chút khác với ngày thường, nàng biết, chuyện này hẳn là có nguyên nhân khác, nàng sẽ nghĩ cách điều tra rõ ràng.

Đêm đó Liên Ngọc Nhân rời đi, nhưng sau đó mấy ngày liền không thấy bóng dáng. Mặc dù Tần Cửu đang ở Thiên Thần tông, nhưng ngay cả mặt kẻ thù cũng không thấy, khó tránh có chút sốt ruột.

"Mấy hôm nay tông chủ lại đi ra ngoài rồi sao?" Tần Cửu hỏi Lệ Chi vẫn luôn hầu hạ nàng.

"Nô tỳ cũng không gặp tông chủ, nghe nói là lại bế quan rồi." Lệ Chi nhẹ giọng.

Bế quan?

Liên Ngọc Nhân lại bế quan?

Rốt cuộc là thật sự bế quan, hay là mượn cớ ra ngoài? Nếu như là thật sự bế quan, vậy thì Liên Ngọc Nhân đang luyện võ công gì?

Liên tưởng tới chuyện mấy ngày trước Liên Ngọc Nhân dễ dàng buông tha cho nàng, trong đầu Tần Cửu đột nhiên hiện lên một ý nghĩ. Ý nghĩ này, khiến cả người Tần Cửu đều lạnh đi.

Năm xưa, nàng hao tổn tâm cơ, lấy trộm bí tịch võ công của Thiên Thần tông, trong đó ghi lại vài loại tà công, trong đó có Bổ Thiên Tâm Kinh nàng tu luyện, đây là tà công nữ tử tu luyện, cần phải dùng máu tươi của thiếu niên để bổ trợ tu luyện. Mà trong đó có một loại là tà công nam tử tu luyện, nàng không cảm thấy hứng thú với thứ đó, sau khi xem xong tà công nữ tử tu luyện, lúc định đặt sách trở lại, đã vô tình nhìn một cái, thấy loại tà công nam tử tu luyện đó tên là Tuyệt Hồn Đại Pháp. Khi ấy, phía trên có một câu, gợi lên hứng thú của nàng. Nói là tu luyện loại tà công này, sau khi luyện đến tầng thứ tám, sẽ phải cấm gần nữ sắc, như vậy mới có thể luyện đến tầng thứ chín. Nếu không, sẽ hỏng công phí sức. Lúc đó, nàng còn ác ý mà nghĩ, Liên Ngọc Nhân tuyệt đối sẽ không tu luyện Tuyệt Hồn Đại Pháp, bởi vì nhìn dáng vẻ hắn dường như một ngày cũng không thể thiếu được nữ nhân.

Tuyệt Hồn Đại Pháp!

Đủ loại dấu hiệu chứng minh, Liên Ngọc Nhân đã tu luyện Tuyệt Hồn Đại Pháp.

Ý nghĩ này vừa hiện lên trong đầu, Tần Cửu càng chắc chắn hơn. Hắn không chỉ đã tu luyện Tuyệt Hồn Đại Pháp, hơn nữa đã sắp luyện đến tầng thứ chín rồi.

Nàng biết sự lợi hại của Tuyệt Hồn Đại Pháp.

Nàng nghĩ, nếu như Liên Ngọc Nhân thật sự luyện đến tầng thứ chín, trên đời này, e rằng hiếm có người có thể địch lại hắn.

Tần Cửu từ từ nhắm mắt lại, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.

8888

Hôm nay Tần Cửu theo thường lệ nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ, trước mắt là sắc đỏ nổi bật, nhưng không chỉ là mai đỏ diễm lệ ở nơi xa, còn có rất nhiều đèn lồng màu đỏ treo lên thật cao. Nàng nhớ rất rõ, những đèn lồng màu đỏ này, trước đây chưa có. Nàng tính ngày một chút, hiện giờ vẫn chưa hết năm, lúc này treo đèn lồng lên, rõ ràng là trong tông có hỉ sự. Nhưng Tần Cửu thật sự không nghĩ ra, rốt cuộc là hỉ sự gì.

"Lệ Chi, trong tông có hỉ sự sao?" Tần Cửu nhẹ giọng hỏi.

Lệ Chi vốn đang bày đồ ăn, nghe thấy câu hỏi của Tần Cửu, tay hơi run lên một chút, nhẹ giọng nói: "Nô tỳ cũng không rõ lắm."

Thời gian Lệ Chi đi theo Tần Cửu cũng không ngắn, Tần Cửu gần như đã lập tức nhận ra sự khác thường rất nhỏ của Lệ Chi. Biểu hiện này của nàng ta, hoàn toàn là có chuyện, còn có khả năng có liên quan đến mình.

"Lệ Chi, ngươi thật sự không biết sao?" Tần Cửu thản nhiên hỏi.

Lệ Chi bày đồ ăn xong, khó xử nói: "Thật ra, nô tỳ thật sự không biết rõ lắm. Có điều, lại nghe Ỷ Hồng bên cạnh tông chủ nói qua, cũng không chắc chắn lắm, nô tỳ nói với Cửu gia, người ngàn vạn lần đừng đi hỏi tông chủ."

Tần Cửu ngồi ở trên ghế dựa, bưng bát lên, uống một ngụm canh, cười tít mắt hỏi: "Ngươi nói đi, ngay cả mặt tông chủ ta cũng không thấy thì đi đâu hỏi hắn."

Lúc này Lệ Chi mới nói: "Nghe nói, tông chủ đã phái người bắt đầu chuẩn bị hỉ sự giữa Cửu gia và ngài ấy rồi. Nói mười một tháng chạp là một ngày lành, nghe nói trước tiên phải giấu Cửu gia."

Tần Cửu vốn dĩ vừa mới gắp đồ ăn vào trong miệng, nghe thấy câu này, nhất thời bị nghẹn. Lệ Chi thấy vậy, vội vàng bưng bát canh lên, Tần Cửu uống một ngụm canh, mới xuôi được miếng thức ăn kia.

Nàng ngồi ở trên ghế, trong nháy mắt có chút hoang mang mù mờ.

Nói thật, từ khi nàng tiếp xúc với người tên Liên Ngọc Nhân này, đã biết hắn rất khó đối phó, nàng không hiểu rõ con người hắn, điều quan trọng nhất chính là, nàng không biết hắn sẽ ra chiêu gì. Ví dụ như hiện giờ, hắn thật sự sắp cưới nàng?

Cho dù là thật, nàng cũng biết, hắn không thật sự muốn cưới nàng. Người như Liên Ngọc Nhân, hắn sẽ không làm chuyện vô dụng.

Như vậy rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Tần Cửu từ từ đặt bát đũa xuống, nếu như lúc này nàng vẫn có thể tiếp tục dùng bữa, vậy thì thật kỳ lạ.

Tâm trạng của nàng trở nên rất tệ.

Có rất nhiều chuyện, nàng có thể nhịn. Trước đây, nàng có thể ở ẩn tại Thiên Thần tông hai năm, thế nhưng, lần này, nàng không thể tiếp tục nhịn lâu như vậy nữa.

"Lệ Chi, bây giờ Tiêu Nhạc Bạch có còn ở trong tông không? Ta muốn gặp hắn một lần." Tần Cửu hỏi.

Lệ Chi cau chặt mày, nghĩ một lát rồi đây: "Gầy đây cũng không thấy hắn, có lẽ, hắn đang bận rộn vì hôn sự giữa tông chủ và người chăng."

Tần Cửu không nói gì nữa, ngày hôm đó trôi qua cực kỳ giày vò.

Buổi chiều, bầu trời bắt đầu đổ tuyết, không ngờ, Tiêu Nhạc Bạch lại phái người đến mời Tần Cửu đến chỗ hắn ở đặt lò thưởng tuyết. Ngự Phong các là lầu các cao nhất của Thiên Thần tông, từ nơi này đẩy cửa sổ ra, có thể cúi xuống ngắm các ngọn núi. Khi Tần Cửu đến, lò sưởi trong các đang cháy hừng hực, rượu ấm phía trên tỏa ra hương thơm tinh khiết nồng đậm

"Quả nhiên là rượu ngon." Tần Cửu liếc Tiêu Nhạc Bạch ngồi ở bên khung cửa sổ nói.

"Vậy thì hôm nay phải say mới ngừng." Tiêu Nhạc Bạch mỉm cười nói.

"Nếu là rượu ngon, phải say mới ngừng cũng được." Tần Cửu đi tới bên cạnh Tiêu Nhạc Bạch, nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, bên ngoài ngoài núi xa và tuyết trắng xóa, thật sự không có gì đẹp.

"A Cửu, kẻ muốn phải say mới ngừng nhất là ta. Tông chủ muốn lấy nàng, nàng đã nghe nói chưa? Mỹ nhân đã sắp có chủ, lòng ta thật sự mất mát." Tiêu Nhạc Bạch bưng ly rượu, cười nhạt hỏi. Hắn áo trắng tự nhiên, nhìn qua cực kỳ thanh tao.

Tần Cửu cười xinh đẹp nói: "Ngươi sẽ không cho rằng, tông chủ thật sự muốn lấy ta chứ?"

"A Cửu, tông chủ hoàn toàn thật lòng với nàng. Lẽ nào nàng lại không nhìn ra?" Tiêu Nhạc Bạch kinh ngạc nhướng mày hỏi.

Tần Cửu nhếch môi cười nhạt, "Ngươi có nhìn thấy núi sông tươi đẹp bên ngoài cửa sổ không? Thứ tông chủ muốn, vĩnh viễn sẽ không phải là ta."

"Nàng nói đúng, nhưng cũng không hoàn toàn đúng!" Tiêu Nhạc Bạch đứng dậy, đi tới bên cạnh Tần Cửu, đưa mắt nhìn ra bên ngoài.

"A Cửu, khoảng non sông tươi đẹp này, tất nhiên là thứ nam nhân mộng tưởng đã lâu. Thế nhưng, nếu như không có nữ nhân cùng sánh vai hưởng thụ với hắn, e rằng cũng chẳng có mấy lạc thú. Một nam nhân, chỉ khi hắn chinh phục được nữ nhân hắn thích, lúc này mới tính là có được thiên hạ một cách trọn vẹn. Bằng không, cho dù đã có được thiên hạ, cũng chỉ là tẻ nhạt vô vị! A Cửu, có lẽ không cần chờ quá lâu, tông chủ đã có thể dẫn nàng bước lên đỉnh cao chí cao vô thượng, nàng nhất định sẽ tự hào vì có thể trở thành nữ nhân của ngài ấy!" Khóe môi Tiêu Nhạc Bạch cong lên, cúi đầu nhìn Tần Cửu đứng ở bên cạnh hắn, chậm rãi nói. Tần Cửu thoạt nghe thấy lời này, chỉ cảm thấy da đầu tê dại.

Cái gì mà đỉnh cao  chí cao vô thượng, đây hình như không nên là lời Tiêu Nhạc Bạch nói.

Mà điều khiến cho nàng thấy rất lạ chính là, Tiêu Nhạc Bạch lại giống như rất hiểu Liên Ngọc Nhân.

"Ta nhớ ngươi cũng từng nói muốn lấy ta, ta nghĩ, ta lấy tông chủ, ngươi cũng sẽ không vui khi thấy việc thành phải không!" Tần Cửu cười tủm tỉm hỏi.

Tiêu Nhạc Bạch nghe thấy lời này, lại mỉm cười không nói gì.

Trong lòng Tần Cửu chợt lạnh, một luồng khí lạnh từ sống lưng toát ra ngoài. Nàng nín thở, Liên Ngọc Nhân thật sự không ở trong tông sao, hay là, Tiêu Nhạc Bạch và Liên Ngọc Nhân vốn dĩ chính là một người?

Ý nghĩ này vốn dĩ có chút khó có thể tưởng tượng, nhưng cân nhắc cẩn thận một hồi, lại không phải không có khả năng.

Nàng ở trong tông hai năm, Liên Ngọc Nhân thường xuyên bế quan luyện công, rốt cuộc hắn thật sự đang bế quan, hay là đã đến Lệ Kinh làm Đại tư nhạc? Ngày hôm đó, Liên Ngọc Nhân đột nhiên xuất hiện ở Lệ Kinh, hiểu rõ những việc nàng làm trong kinh một cách tường tận như vậy, nàng vẫn luôn cho là tai mắt của hắn trong cung chứng kiến, bây giờ nghĩ lại, cho dù như vậy, đâu có thể truyền tin tức đến hắn đang bế quan ở Thiên Thần tông nhanh như vậy.

Tần Cửu từ từ nắm chặt nắm tay trong tay áo, chỉ cảm thấy trong lòng rét lạnh từng cơn, nhưng trên mặt nàng vẫn giữ nguyên ý cười xinh đẹp như hoa, nhẹ giọng nói: "Thật sự không nhìn ra, Đại Tư Nhạc lại hiểu tông chủ như vậy. Có điều, ta lại chưa đồng ý làm nữ nhân của tông chủ. Về phần đỉnh cao hay không đỉnh cao, ta càng không có hứng thú."

Tiêu Nhạc Bạch cười dịu dàng nói: "A Cửu, đến một ngày nào đó, nàng sẽ cam tâm tình nguyện đấy!"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.03.2020, 22:17
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 20 Chưa rõ
Bài viết: 413
Được thanks: 969 lần
Điểm: 38.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 204: Kết cục (thượng)

Editor: Xám


Tiêu Nhạc Bạch cười rất thong thả, nhíu mày nói từng chữ từng câu: "Khi nam nhân nàng yêu bị tông chủ diệt trừ, nàng sẽ cam tâm tình nguyện!"

Tần Cửu biết hắn rất nguy hiểm, cũng mơ hồ đoán được, rất nhiều chuyện, hắn đều biết. Nhưng khi hắn nói ra câu này, nàng vẫn có chút kinh ngạc.

Tiêu Nhạc Bạch đứng ở bên cửa sổ nhìn về núi ở nơi xa, bộ y phục trắng tuyết bị gió lạnh ngày đông thổi tung bay như mây. Cơn gió này, lạnh như vậy, đủ để khiến Tần Cửu phát lạnh cả người. Nhưng Tần Cửu biết, thứ khiến lòng nàng lạnh buốt, không phải cơn gió đó, mà là người trước mặt.

Hắn không hề tuấn mỹ, nhưng phong thái dựa vào lan can trông ra ngoài kia lại giống như đọa tiên. Nhưng nàng biết, dẫu sao hắn cũng không phải đọa tiên, mà là kẻ coi tính mạng người trong thiên hạ như con kiến.

"Đại tư nhạc thật sự biết đùa, ta không biết, nam nhân mà ngài nói là ai?" Tần Cửu quay trở lại bàn, cầm ly rượu lên hỏi.

Tần Cửu vẫn quen gọi Tiêu Nhạc Bạch là đại tư nhạc, hình như hắn cũng không để tâm.

Tiêu Nhạc Bạch nhẹ nhàng xoay người, thong thả đi tới, cúi người nhìn nàng, "Nam nhân đó là ai, trong lòng A Cửu biết rõ nhất. Đương nhiên là Nhan Duật. Cuối cùng hắn sẽ phải mất mạng vì nàng."

Tần Cửu khẽ cười, làn môi đã thấm rượu đỏ hồng diễm lệ, nàng cười cực kỳ xinh đẹp: "Lẽ nào Đại tư nhạc uống say rồi hay sao, lại nói như vậy. Hiện giờ ta bị tông chủ giam lỏng ở Thiên Thần sơn, không một ai biết, đương nhiên cũng sẽ không có ai chết vì ta." Nàng đã đoán được Tiêu Nhạc Bạch chính là Liên Ngọc Nhân, đương nhiên biết câu nào cũng hắn cũng không phải ăn nói tùy tiện, nàng muốn biết, trong câu này của hắn, rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì.

"Nói cho nàng biết cũng không sao. Hôn sự của nàng và tông chủ, đã được người khác bí mật truyền ra ngoài. Người quan tâm đến nàng, đương nhiên sẽ biết tin tức này, nàng nói xem, hắn có vội vàng chạy tới hay không?" Giọng nói của Tiêu Nhạc Bạch nhẹ nhàng như thế. Nhưng, lọt vào tai Tần Cửu, lại vô cùng nặng nề.

"Cho nên, Tông chủ đã phái người mai phục ở đây, chờ có người đến cứu ta? Sau đó, tóm gọn một mẻ?" Tần Cửu chậm rãi nói. Khóe môi nàng vẫn treo ý cười, tựa như không quan tâm chút nào đến việc này.

Thì ra, Liên Ngọc Nhân làm ra hỉ sự này, lại là vì khiến người đến cứu nàng cắn câu.

"Ta nghĩ, ta vẫn chưa có sức quyến rũ lớn như vậy. E rằng lần này tông chủ phải thất vọng rồi, để tu luyện Bổ Thiên Tâm Kinh, ta đã là cơ thể tàn hoa bại liễu, sợ là trên đời này sẽ không còn một nam nhân nào chịu lấy ta, càng không có nam nhân nào chịu liều mạng vì ta, tính toán của tông chủ, e rằng phải thất bại rồi." Tần Cửu nhẹ nhàng lắc chiếc ly trong tay, rượu nổi lên từng vòng sóng gợn.

Đầu tiên Tiêu Nhạc Bạch sửng sốt, sau đó ngẩng đầu cười nói: "A Cửu, ta thật sự rất thích nàng như thế này. Rõ ràng trong lòng rất sợ, nhưng vẫn có thể điềm nhiên như không mà nói ra lời này. Nàng nói nàng tu luyện Bổ Thiên Tâm Kinh, đã là cơ thể tàn hoa bại liễu, ta lại không tin. Nàng không hề giết hại tính mạng của những thiếu niên kia, cách nàng dùng là phương thức tự hại mình. Điều này khiến cho cùng lúc võ công của nàng tăng lên, cơ thể lại càng lúc càng suy yếu, chuyện này lại không giấu được tông chủ, ngài ấy đã sớm biết rồi."

Chuyện này, ban đầu, ngay cả Tỳ Ba cũng bị nàng giấu diếm, không ngờ Liên Ngọc Nhân lại biết rõ như thế.

"Ngươi lại biết được những điều này?" Tần Cửu nghịch ly rượu, chậm rãi hỏi.

Tiêu Nhạc Bạch cười đùa giỡn: "Đúng, ta biết. Năm xưa, nàng đi trộm bí tịch võ công trong tông, tuy rằng cuối cùng chỉ sao chép một đoạn rồi mang ra ngoài, không hề trộm sách gốc đi. Nhưng sau đó vẫn khiến tông chủ nhận ra, ngài ấy biết nàng muốn tu luyện Bổ Thiên Tâm Kinh, còn thật sự sợ nàng sẽ dùng máu tươi của thiếu niên. Không ngờ nàng lại không dùng, từ lúc đó, tông chủ đã nảy sinh hứng thú đối với nàng. Ngài ấy nhìn nàng, từ một đệ tử không chút tiếng tăm, cuối cùng đã lên đến chức vị môn chủ, quả thật là khiến người khác lau mắt mà nhìn."

Tần Cửu không ngờ, từ lúc đó, Liên Ngọc Nhân đã biết chuyện này.

"Thì ra là như vậy, vậy khi nào tông chủ xuất quan?" Tần Cửu rũ lông mi xuống, nhìn rượu dập dờn trong ly, khẽ cười hỏi.

"Nàng muốn tìm tông chủ?" Tiêu Nhạc Bạch nhàn nhã hỏi.

"Đương nhiên. Ta muốn nói cho hắn biết, tình duyên giữa ta và Nhan Túc đã sớm hết, ta cũng không thích Nhan Duật, nếu như ta thích hắn, e rằng hôm nay ta đã không ở đây. Ta không đồng ý đáp lại tông chủ, chỉ là vì, sức quyến rũ của tông chủ vẫn còn chưa đủ mà thôi!" Tần Cửu ngước đôi mắt trong veo lên, lười biếng nói.

Lông mày Tiêu Nhạc Bạch hơi nhíu lại mà không thể nhìn rõ, biến hóa rất nhỏ này đã sớm lọt vào mắt Tần Cửu, nàng càng khẳng định, người trước mặt, chắc chắn chính là Liên Ngọc Nhân. Hắn đã xuất quan từ lâu, chẳng phải điều này đã nói rõ, Tuyệt Hồn Đại Pháp của hắn đã luyện đến tầng thứ chín?!

Tần Cửu hít sâu một hơi, nhẫn nhịn khó chịu và đau trướng đột nhiên xuất hiện trong ngực, cười nhẹ nói: "Đại tư nhạc, nếu không có việc gì, ta xin về trước."

Nàng quay người rời đi, gấu váy đỏ tươi sượt qua áo trắng của Tiêu Nhạc Bạch. Vào lúc lướt qua hắn nàng vô ý dừng chân, đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng vuốt qua khuôn mặt Tiêu Nhạc Bạch, thản nhiên nói: "Ngược lại ta khá thích phong độ của Đại tư nhạc, có vài phần giống với Nhan Túc."

Rất nhanh nàng đã đi ra ngoài, Tiêu Nhạc Bạch đưa tay sờ lên chỗ nàng vuốt qua, hồi tưởng lại cảm giác ấm áp như ngọc trong khoảnh khắc vừa rồi, đôi mắt hắn hơi híp lại.

Tần Cửu dừng chân bên ngoài Ngự Phong các, tuyết đã dừng, nhưng rừng núi vẫn dày đặc sương mù. Ánh mắt nàng lướt qua phía trước các căn phòng của Thiên Thần tông, sắc trời dần tối, đèn lồng màu đỏ dưới mái hiên đã lần lượt thắp sáng. Điều này khiến ở tận sâu đáy lòng Tần Cửu hiện lên một cơn hoảng sợ khiến nàng không cách nào thở gấp.

Loại hoảng sợ này, trước đây nàng đã từng cảm nhận được, nhưng dường như vẫn chưa sâu sắc như lần này.

Địa thế của Ngự Phong các rất cao, gió núi rất lạnh, cơ thể càng ngày càng yếu của nàng hoàn toàn không thể chống cự được cơn gió lạnh tàn ác này, siết chặt áo khoác gió, nàng nhẹ nhàng vỗ lồng ngực, nàng tuyệt đối không thể để âm mưu của Liên Ngọc Nhân thực hiện được.

Trở lại tiểu viện nàng ở, rất bất ngờ nhìn thấy Tô Vãn Hương.

"Ta nghĩ, ngươi đã biết, tại sao tông chủ đột nhiên muốn cưới ngươi rồi!" Trong lời nói của Tô Vãn Hương hàm chứa vài phần đắc ý.

Tần Cửu lẳng lặng nhìn Tô Vãn Hương.

Vài ngày không gặp, nàng ta đã không còn tiều tụy như lúc mới trốn ra khỏi lao nữa, trên khuôn mặt trắng nõn, mày liễu mắt đẹp, hàm chứa một loại khí thế kiêu ngạo với người. Nàng ta nhìn Tần Cửu bằng vẻ mặt mỉa mai, ý cười ở khóe môi rất thản nhiên.

Đôi mắt phượng đen láy của Tần Cửu đã từ từ híp lại, mơ hồ có sự sắc bén như lưỡi đao lướt qua. Trên mặt nàng vẫn treo ý cười khiến người ta say mê, nhưng đã thu lại sự quyến rũ cố ý trước đây, không còn vẻ xinh đẹp bức người đó nữa.

"Là chủ ý ngươi đưa ra?" Tần Cửu biết Liên Ngọc Nhân chuyện gì cũng làm được, nhưng chuyện giữa nàng và Nhan Duật, Liên Ngọc Nhân sẽ không thể biết rõ ràng như thế.

"Chính là ta, ngươi có thể làm gì được ta? Chẳng qua ta chỉ nói với tông chủ, Nhan Duật vô cùng nặng tình với ngươi. Chủ ý của tông chủ thật sự rất hay, ngươi nghĩ xem, nếu như Nhan Duật không đến, vậy thì cho thấy rõ hắn hoàn toàn không đặt ngươi trong lòng. Nếu như hắn đến, sẽ chết ở trong tay ngươi. Nhan Duật chết rồi, kế tiếp nên đến lượt ai đây? Là Nhan Dật, là Nhan Dật ngươi một lòng muốn bảo vệ. Ngươi đã biết Lâm chiêu viện là người trong tông rồi phải không, vậy thì nàng ta đã có tin mừng rồi không? Cho dù đó là con của ai, đều sẽ nói là con của Khánh Đế. Nhan Dật chết rồi, vậy thì, đứa trẻ đó sẽ là danh chính ngôn thuận. Bạch Tố Huyên, ta từng nói, cuối cùng ngươi sẽ đau khổ mất tình yêu, bi thương mà chết." Nụ cười thản nhiên ở khóe môi Tô Vãn Hương, trở nên cay nghiệt.

Tần Cửu nhìn Tô Vãn Hương, khẽ cười.

Tô Vãn Hương đương nhiên không biết lần này Tần Cửu đến Thiên Thần tông, là tự mình thiết kế. Nàng đã sớm đoán được thân phận của Lâm chiêu viện, trước khi vào cung, đã giao cho Tỳ Ba một phong thư. Dặn Tỳ Ba hai ngày sau giao cho Lưu Liên, sở dĩ quyết định là hai ngày sau, là giả sử Lâm chiêu viện không ra tay với nàng, vậy thì có lẽ nàng ta không phải là người của Thiên Thần tông, nàng sẽ hồi cung lấy lại phong thư. Hiện giờ, nàng đã đến tông lâu như vậy, đương nhiên phong thư đó đã sớm đến tay Lưu Liên. Ở trong thư nàng nói cho Lưu Liên biết quan hệ giữa Lâm chiêu viện là Thiên Thần tông, nói cho hắn nên đối phó với nữ nhân đó như thế nào. Cho nên, Lưu Liên sẽ không sao.

Chỉ là, đối với việc Nhan Duật có đến hay không, Tần Cửu lại không nắm chắc.

"Bạch Tố Huyên, ngươi không ngờ sẽ có ngày đó phải không. Ngươi hao tổn tâm cơ đẩy Nhan Dật lên ngai vàng, không ngờ lại là may áo cưới cho Thiên Thần tông phải không!" Tô Vãn Hương cười càng đắc ý, trâm bạc trên búi tóc bởi vậy mà đung đưa.

Tần Cửu cười lạnh lùng, với nữ nhân trước mặt, khi vừa mới biết nàng ta có thể là cốt nhục ruột thịt của phụ thân, Tần Cửu đã kinh ngạc, cũng đã từng thông cảm với cảnh ngộ của nàng ta. Nhưng nàng chưa từng muốn bỏ qua cho nàng ta, dù sao, huyết án của Bạch gia, Liên Ngọc Nhân là kẻ thúc đẩy phía sau, mà nàng ta lại là hung thủ trực tiếp.

Nợ máu của nhiều người như vậy, cho dù trên người nàng ta chảy cùng dòng máu với nàng, nàng cũng không có lý do để bỏ qua cho nàng ta. Thế nhưng, nàng không ngờ, nàng ta lại không có thuốc chữa như vậy, đến lúc này rồi, vẫn còn có thể máu lạnh và chấp mê bất ngộ như thế.

Nàng và nàng ta, thật sự không còn lời nào để nói.

Tần Cửu đi qua người nàng ta với vẻ mặt bình tĩnh, ngay cả liếc cũng không thèm liếc qua nàng ta một cái.

Có lẽ sự bình tĩnh của nàng đã chọc giận Tô Vãn Hương, nàng ta theo sau nàng đi vào phòng, lạnh giọng nói: "Đến lúc này, Nhan Túc chàng chỉ có ta, chỉ có ta!"

Tần Cửu cởi áo khoác trên người xuống, Lệ Chi đưa tay nhận lấy. Nàng đi đến trước bàn rồi ngồi xuống, liếc mắt nhìn Tô Vãn Hương một cái, khẽ cười nói: "Tô môn chủ, vậy ngươi phải sống thật tốt, chờ đến ngày đó đi!"

"Phải, ta sẽ sống, mà ngươi cuối cùng sẽ chết. Ta nghe nói, Bổ Thiên Tâm Kinh mà ngươi luyện, đã khiến cơ thể ngươi cực kỳ suy yếu rồi. Có phải ngươi cảm thấy rất lạnh? Nếu không, vì sao trong phòng ngươi lại đốt nhiều lò sưởi như vậy?"

Chân mày Tần Cửu nhẽ nhíu, chậm rãi đi đến trước mặt Tô Vãn Hương, đột nhiên vươn người lên trước, tát một cái lên mặt nàng ta.

Cái tát này, Tô Vãn Hương hoàn toàn không ngờ đến.

Nàng ta vốn cho rằng Tần Cửu tức giận đến tột cùng, sẽ muốn tranh luận với nàng ta, nhưng không ngờ nàng lại trực tiếp ra tay.

Cái tát này rất mạnh, trong nháy mắt gương mặt Tô Vãn Hương đã sưng lên, khóe môi cũng chảy một dòng máu tươi. Nàng ta ôm mặt, run tay, tức giận nói: "Tần Cửu, ngươi. . . . . . ngươi lại dám đánh ta? Nơi này là Thiên Thần tông, ngươi lại dám đánh ta?"

Đánh người không đánh mặt.

Cái tát này, khiến Tô Vãn Hương cảm nhận được sự nhục nhã trước đây chưa từng có.

Tần Cửu phủi phủi tay, cười rất xinh đẹp.

"Ở Thiên Thần tông thì sao? Tô môn chủ, ta đã đánh rồi, ngươi làm gì được ta? Ta không những dám đánh ngươi, bây giờ ta còn dám giết ngươi, mà ngươi, lại không dám động vào một ngón tay của ta!"

Tô Vãn Hương liếc mắt nhìn mấy thị nữ vẻ mặt ngây ngô đứng ở cửa, dường như các nàng không hề nhìn thấy một màn trước mắt. Nàng ta ôm nửa bên mặt, thần sắc của nửa bên mặt lộ ra trở nên khó nhìn.

Tần Cửu nói rất đúng, lúc nào nàng cũng dám giết nàng ta, thế nhưng, quả thực nàng không dám động tới Tần Cửu. Ít nhất hiện giờ không dám, bởi vì Liên Ngọc Nhân sắp lấy Tần Cửu, cho dù là vì lợi dụng nên mới muốn lấy nàng, nhưng dù sao sắp là nữ nhân của tông chủ, nàng ta hoàn toàn không có cách nào cũng không dám động vào Tần Cửu. Huống hồ, ai biết Liên Ngọc Nhân đối với Tần Cửu rốt cuộc lần chân tình hay giả ý, chỉ cần bọn họ thành thân, nàng chính là thê tử của tông chủ, đến lúc đó, nàng ta cũng không dám động vào nàng. Nghĩ đến đây, răng của Tô Vãn Hương cắn chặt lại.

Cho dù là lúc nào, cho dù là tình huống nào, nàng ta đều sẽ bị nữ nhân này áp chế phía dưới.

Nàng ta không cam lòng!

Tần Cửu lại không để tâm đến thần sắc biến đổi trên mặt Tô Vãn Hương, phủi y phục, quay lại ngồi xuống trước bàn, lông mi khẽ nhướn nói: "Tô môn chủ, nếu như ngươi rảnh rỗi nhàm chán, không ngại đoán thử xem, nếu như ta giết ngươi rồi, tông chủ sẽ bảo vệ ta như thế nào."

Trong lòng Tô Vãn Hương hiểu rất rõ, Liên Ngọc Nhân rất cay nghiệt với thuộc hạ của mình, hắn sẽ không báo thù cho bất kỳ kẻ nào. Đến lúc đó, hắn sẽ chỉ bảo vệ Tần Cửu.

Nàng ta lạnh lùng nói: "Tần Cửu, ta chờ đến ngày nhìn ngươi chết."

"Ngươi yên tâm, trước lúc đó, ta sẽ giết ngươi trước!" Tần Cửu thản nhiên nhướng mày nói, biểu cảm bình thản, lời nói ra lại lạnh lùng như thế. Ngay sau đó, nàng bèn kêu Lệ Chi tới rót trà. Nàng tựa lên ghế, nàng bưng chén trà, sưởi ấm tay, dáng vẻ thoải mái lười nhác.

Giờ phút này Tô Vãn Hương thật sự hối hận trước khi lên núi đã không giết Tần Cửu. Vẻ mặt nàng ta biến đổi mấy lượt, cuối cùng không cam tâm mà lui ra ngoài.

88888

Qua một ngày nữa chính là ngày đại hôn của Liên Ngọc Nhân và Tần Cửu.

Trên dưới Thiên Thần tông vui sướng hân hoan, hỉ sự này không thể nói là quá long trọng, nhưng lại được chuẩn bị đâu ra đấy.

Noãn các Tần Cửu đang ở, đã treo đầy lụa hỉ và đèn lồng đỏ, trên cửa phòng còn dán một chữ "Hỉ" rất to. Noãn các nằm ở trong cốc, không có gió thổi lạnh buốt như Ngự Phong các. Vào ngày tuyết lớn trời trong như thế này, ánh nắng ấm áp, gió cũng nhẹ nhàng, khắp nơi giăng đèn kết hoa, tất cả nhìn qua dường như rất tốt đẹp.

Lúc mặt trời sắp lặn, Tiêu Nhạc Bạch dẫn theo Ỷ Hồng và Ôi Thúy đem áo cưới và trang sức châu báu đến cho Tần Cửu.

Tần Cửu chẳng buồn nhìn mấy thứ này, có điều, nàng vẫn giả vờ, mở hộp nữ trang ra. Rất nhiều châu báu trâm cài bên trong không hề gợi lên hứng thú của nàng, ngược lại một cây trâm dài bằng hồng mã não đã hấp dẫn ánh mắt của nàng. Đầu trâm và phượng hoàng giương cánh, điêu khắc cực kỳ tinh xảo.

Sở dĩ món đồ trang sức này hấp dẫn nàng, không phải vì sự tinh xảo trang nhã của nó, mà là vì cây trâm này đủ dài, đủ cứng, đủ để làm hung khí.

"Những thứ này đều là do Tông chủ đặc biệt phái người đến tiệm trang sức dưới núi lựa chọn, Tần cổ nương đừng ngại thử một chút." Ôi Thúy nói với vẻ mặt kính cẩn. Có lẽ là vì Tần Cửu sắp thành vợ của Liên Ngọc Nhân, nàng ta không còn sự khinh thường như trước đây với Tần Cửu nữa.

Tần Cửu vuốt ve phượng ở đầu trâm, khẽ cười nói: "Thật sự không ngờ, ta cũng có thể đeo trâm phượng. Lệ Chi, cài lên cho ta."

Trâm phượng là vật dụng của hoàng thất, đương nhiên bách tính bình dân không thể dùng. Nhưng Liên Ngọc Nhân, sớm đã không xem mình là bách tính bình dân.

Tần Cửu ngồi ở trước bàn trang điểm, nhẹ nhàng quay đầu, trân châu đỏ trên nhả ra từ miệng phượng của cây trâm bèn đung đưa nhè nhẹ, khiến nàng xinh đẹp thêm vài phần. Từ trong gương nàng nhìn lướt qua vẻ kinh ngạc trong mắt của Tiêu Nhạc Bạch, nàng mỉm cười đứng dậy: "Đại tư nhạc, ngày mai chính là ngày vui của ta rồi, có thể đưa ta đi đâu đó một chút không, lúc ở Lệ Kinh, đại tư nhạc quan tâm ta như vậy, đến đây rồi, cũng xem như là người nhà mẹ đẻ của ta rồi, có mấy lời, ta muốn nói với đại tư nhạc một chút. Chỉ sợ qua ngày mai, ta đã là nữ nhân của tông chủ, ngươi và ta sẽ phải tránh nghi ngờ, không còn cơ hội ở riêng như vậy nữa."

Tiêu Nhạc Bạch nhẹ nhàng cười, "Nàng muốn đi đâu?"

"Cứ đi tùy ý thôi!" Tần Cửu chậm rãi bước ra ngoài.

Tuyết dày trời trong, nơi đâu cũng đều là mảng tuyết mịt mờ. Mây trắng giữa núi bị gió thổi qua, giống như sợi bông bị gió kéo ra, không ngừng biến đổi hình dạng, cực kỳ mỹ lệ. Bất giác hai người đã đi đến sườn dốc phía đông, chỉ thấy sườn dốc ở đó dài hơn mấy trăm trượng, dưới ánh chiều tà lớp băng rất dày lấp lánh ánh sáng lạnh băng.

"A Cửu, sườn dốc nơi đây có đẹp không?" Tiêu Nhạc Bạch chỉ vào sườn dốc phủ đầy băng tuyết, giống như tình cờ mà hỏi.

Tần Cửu cong môi cười nói: "Đương nhiên là đẹp, vào mùa đông giá rét, không còn thứ nào đẹp hơn lớp băng lung linh lóng lánh này. ."

"A Cửu cho rằng đẹp là được rồi." Khóe môi Tiêu Nhạc Bạch hiện ra một nụ cười kỳ quái.

Tần Cửu không biết vì sao Tiêu Nhạc Bạch phản ứng như thế, có lẽ hắn lại nghĩ ra chủ ý xấu xa gì rồi. Có điều, Tần Cửu nghĩ, cho dù là chủ ý xấu xa nào, tất cả đều sắp kết thúc rồi. Nàng cười với hắn hỏi: "Không biết trượt từ nơi này xuống, ta sẽ thành thế nào?"

Tiếng nói vừa dứt, nàng hai chân xê dịch, người đã trượt xuống theo lớp băng. Nàng ngoái đầu lại cười với Liên Ngọc Nhân, ánh sáng tươi đẹp tỏa ra bốn phía, mị hoặc lòng người.

Lớp băng này quả nhiên cực kỳ trơn bóng, lại là sườn dốc, hoàn toàn không cách nào dừng chân, Tần Cửu vừa trượt đi, trong nháy mắt đã di chuyển vài thước. Nếu như trượt xuống từ dốc băng mấy trăm trượng này, đừng nói phía dưới là đá lớn lởm chởm, cho dù là đất bằng, người không chết cũng tàn phế.

Ánh mắt Tiêu Nhạc Bạch nghiêm lại, trong lúc tay áo dài màu tuyết phất nhẹ, cả người đã treo ngược xuống, đưa tay bắt được bàn tay nhỏ của Tần Cửu.

"Tần Cửu, nàng không muốn lấy tông chủ đến vậy sao? Nàng cho rằng nàng chết rồi, sẽ không có ai vì cứu nàng mà bỏ mạng? Tông chủ sẽ tha cho Nhan Duật? Tần Cửu, nàng quá ngây thơ rồi." Trong giọng nói cay nghiệt của Tiêu Nhạc Bạch, giường như đè nén cơn thịnh nộ cực đại.

Tần Cửu biết vì sao hắn nổi giận, không có ai được phép giở trò dưới mí mắt hắn. Tần Cửu phản bội Thiên Thần tông một lần là đã đủ rồi, tuyệt đối không thể tiếp tục có lần thứ hai. Hắn cho rằng mình là trời, mạng của nàng do hắn nằm trong tay, nếu như hắn bắt nàng chết, nàng sẽ phải ngoan ngoãn mà chết, nếu như hắn bảo nàng sống, nàng quyết không thể chết. Lớp băng dưới chân trơn tuột, nụ cười quyến rũ của Tần Cửu trong nháy mắt đã trở nên tái nhợt, nàng túm lấy tay Tiêu Nhạc Bạch không thể kìm chế mà run lên.

Vẻ tức giận trong đôi mắt nhỏ của Tiêu Nhạc Bạch hơi hòa hoãn, hắn thản nhiên nói: "Túm chặt ta... ta kéo nàng lên."

Tay phải hắn dùng lực, tay áo dài vốn quấn quanh gốc cây già trên sườn dốc bị kéo căng ra. Hắn mượn lực bắn, hai người bèn nhảy lên khỏi mặt băng. Trên sườn dốc là băng cứng che phủ tuyết đọng, hai người nhảy cú này, đã ôm nhau ngã xuống mặt đất, Tần Cửu vừa vặn ngã nhào lên người Tiêu Nhạc Bạch. Lực của cú ngã này cực lớn, vừa rồi lúc trượt xuống, Tần Cửu đã sớm rút trâm phượng trên đầu xuống, âm thầm giấu trong tay áo. Lúc này thấy đúng thời cơ, mượn lực đẩy để đưa đến trước ngực Tiêu Nhạc Bạch.

Phập một tiếng, tiếng vũ khí sắc bén đâm vào máu thịt.

Tiêu Nhạc Bạch chính là Liên Ngọc Nhân, Tần Cửu đã đoán được. Nhưng Liên Ngọc Nhân lại không biết Tần Cửu đã biết Tiêu Nhạc Bạch chính là hắn, vậy nên, hắn không hề đề phòng Tần Cửu, huống hồ, với tình hình hiện tại, hắn cũng không ngờ nàng lại đột nhiên ra tay với hắn. Mà Tần Cửu đã mưu tính từ lâu, ngay cả việc trượt xuống dốc băng vừa rồi cũng là cố ý.

Cây trâm này dài mà sắc, đủ để đâm trúng tim phổi hắn, khiến hắn bỏ mạng. Trong nháy mắt đôi mắt nhỏ ôn hòa của Tiêu Nhạc Bạch chợt toát ra ánh sáng mãnh liệt. Hắn phất tay áo, khí lực mạnh mẽ đã đẩy Tần Cửu ra.

Tần Cửu không ngờ dưới tình cảnh như thế này, hắn vẫn có khí lực lớn như vậy, trượt hai bước trên băng mới dừng bước được, đón lấy đôi mắt tức giận ngập trời của hắn.

Tiêu Nhạc Bạch ôm nơi chảy máu ở lồng ngực, tái mặt, chậm rãi nói: "A Cửu, thì ra, ta thật sự không nhìn lầm nàng, quả nhiên nàng đã nhìn ra bí mật của ta." Hắn từ từ giơ tay, tác động vào vài nơi sau tai và trên mặt mình, một lát sau, đôi mắt nhỏ dài của hắn đã trở nên to hơn, chiếc mũi vốn tẹt đã cao lên, mà đường nét khuôn mặt trước đây vốn hơi vuông vức trở nên càng sắc cạnh. Hắn vẫn là Tiêu Nhạc Bạch, chỉ là diện mạo của hắn lại trở thành Liên Ngọc Nhân.

Liên Ngọc Nhân dùng ngón tay dính đầy máu tươi của mình cầm mấy kim châm trong tay, huơ lên với nàng, thấp giọng nói: "Hẳn là nàng vẫn thích ta như thế này chứ!"

Thật ra Tần Cửu đã từng nghe nói đến thuật thay đổi dung mạo bằng kim châm đâm huyệt, nhưng không ngờ được lại thần kỳ như vậy, nàng mở trừng mắt nhìn Tiêu Nhạc Bạch trong chốc lát đã trở thành Liên Ngọc Nhân, chỉ cảm thấy một cơn ớn lạnh kéo đến trong lòng. E rằng năm xưa Bạch Tú Cẩm cũng đã dùng loại thuật dịch dung này để thay đổi dung mạo, vậy nên, không ai nhận ra đó là mặt giả. Bởi vì, ngũ quan của nàng ta thật sự là thật, chỉ là dùng kim châm để tạo ra thay đổi rất nhỏ mà thôi.

"Quả nhiên ngươi chính là Liên Ngọc Nhân!" Tần Cửu hừ lạnh một tiếng.

"Phải, vậy nên A Cửu đã sớm đoán được rồi, giả vờ đồng ý lấy ta, cũng chỉ là muốn trừ khử ta mà thôi." Liên Ngọc Nhân cười thất vọng, đột nhiên thở dốc mấy cái, một tay chống xuống mặt đất từ từ đứng dậy, tay còn lại ôm lồng ngực chảy máu.

Máu tươi nhỏ xuống mặt băng, nhanh chóng khô đi, để lại trên mặt băng từng dấu vết thê lương mỹ lệ.

"A Cửu, ta là người xấu, ta cũng biết nàng hận ta. Thật ra, ban đầu ta có thể không động vào Bạch gia các nàng, thế nhưng cô mẫu của nàng, bà ta không chịu tha cho Thiên Thần tông, ta cũng chỉ là bất đắc dĩ. Bạch gia, quả thực vì ta mà mất. Nhưng hiện giờ, Thiên Thần tông của ta có bao nhiêu đệ tử võ nghệ cao cường như vậy đều bị các nàng giết sạch, Thiên Thần tông cũng đã bị các nàng tiêu diệt gần hết, mà hôm nay ta cũng bị nàng đưa tay ám sát, nàng có thể tha thứ cho ta không? Không hận ta nữa?" Mặc dù đã khôi phục diện mạo của Liên Ngọc Nhân, nhưng hắn vẫn dùng giọng điệu của Tiêu Nhạc Bạch, dịu dàng thấu xương. Nói xong câu này, hắn vội ho khan vài tiếng, khóe môi trào máu tươi.

Tần Cửu thật sự không ngờ, đến cuối cùng, Liên Ngọc Nhân vẫn còn diễn một màn như vậy.

Chẳng phải hắn nên phẫn nộ mà chỉ vào nàng mắng to, hoặc là, trước khi chết dồn sức vào một kích, đánh một trận sinh tử với mình sao? Nàng đã chuẩn bị xong để đáp lại bất cứ lúc nào, nhưng không ngờ, Liên Ngọc Nhân lại biết diễn kịch bi tình. Nàng cười lạnh, "Liên Ngọc Nhân, Thiên Thần tông làm hại triều đình, cũng là vì ngươi bất đắc dĩ sao? Ngươi vì thỏa mãn dã tâm của mình, tàn hại sinh linh, cũng là bất đắc dĩ sao? Ta có tha thứ cho ngươi hay không, thì có tác dụng gì? Ngươi cứ xuống dưới hoàng tuyền, chuộc tội nghiệt của ngươi với những người chết oan đi!"

"Thì ra, làm vậy cũng không thể khiến nàng tha thứ cho ta!" Liên Ngọc Nhân đột nhiên cười thất vọng, dường như có chút tức giận, "Vậy thì làm thế nào đây? Xem ra, ta nhất định phải trừ khử người trong lòng A Cửu mới đúng."

Hắn từ từ rút trâm phượng trước ngực xuống, vung tay một cái, đâm về phía Tần Cửu.

Tần Cửu lập tức nghiêng đầu, cây trâm dài dính máu tươi của Liên Ngọc Nhân bèn cắm lên búi tóc nàng, trâm cài đã dính máu tươi, lộ ra vẻ đẹp khát máu, khiến Tần Cửu càng thêm quyến rũ.

"Tần Cửu, muốn giết ta, không có dễ như vậy. Nàng trốn không thoát đâu, nàng đã định trước vẫn sẽ là nữ nhân của ta, sau đó nhìn nam tử nàng yêu vì nàng mà chết!" Liên Ngọc Nhân vọt dậy khỏi mặt đất, cười rất yêu mị.

Trâm phượng này dài mà sắc bén, Tần Cửu cũng đã nhắm vào chỗ hiểm của hắn rồi mới xuống tay. Vốn tưởng rằng cú đánh này thành công thì hắn chắc chắn sẽ chết, tuyệt đối không ngờ, hắn lại vẫn có thể đứng lên.

"A Cửu, suýt chút nữa ta đã bị nàng giết rồi đấy? Nàng có biết, nếu như trái tim ta không lệch đi một chút, mấy năm nay e rằng ta đã chết vài lần rồi, vị trí tông chủ này cũng không dễ ngồi đâu!"

Tần Cửu ngàn tính vạn tính, không ngờ trái tim của Liên Ngọc Nhân lại lệch. Chỉ là lệch đi như vậy, đã khiến nàng thất bại.

Người ta đều nói người tốt sống không thọ, tai họa thì để lại ngàn năm.

Không thể không nói, Liên Ngọc Nhân thật sự mạng lớn.

Tần Cửu siết chặt ngân châm trong tay áo, nàng biết cơ hội đã mất, muốn giết Liên Ngọc Nhân lần nữa, e rằng cực khó, chỉ có liều mạng mà đánh. Liên Ngọc Nhân dường như đã nhìn thấu suy nghĩ trong lòng nàng, híp mắt cười nói: "A Cửu, nàng hoàn toàn không phải là đối thủ của ta!" Hắn liếc mắt nhìn sang cách đó không xa, cười nói, "Tùy tùng của bản tông đến rồi, e là có chút tin tốt lành muốn bẩm báo đấy, ta nghĩ A Cửu cũng rất muốn nghe thử phải không."

Tần Cửu híp mắt nhìn ra xa, quả nhiên nhìn thấy mấy người hầu thân cận của Liên Ngọc Nhân bước nhanh tới, thoáng chốc đã đến trước mặt bọn họ. Mấy người đó nhìn thấy vết thương trước mặt Liên Ngọc Nhân, sắc mặt thoắt biến đổi, hỏi: "Tông chủ, tại sao ngài lại bị thương? Có nghiêm trọng không?"

Mấy người đó che chở Liên Ngọc Nhân ở giữa, một người trong số đó vội vàng điểm đại huyệt xung quanh vết thương của hắn, máu ngừng chảy. Mấy người đó còn muốn bảo vệ Liên Ngọc Nhân quay về, hắn lại xua tay nói: "Không sao, ta biết các ngươi có chuyện muốn bẩm báo với ta, bây giờ nói đi."

Tùy tùng liếc mắt nhìn Tần cửu.

Liên Ngọc Nhân cười nhẹ nói: "Cứ để nàng cùng nghe đi!"

Lúc này tùy tùng mới cung kính nói: "Tông chủ, lần này có tin tốt, cũng có tin xấu."

Sắc mặt Liên Ngọc Nhân hơi nghiêm lại, cười với vẻ ý tứ sâu xa: "Là tin xấu đối với ta, nhưng có thể đối với A Cửu mà nói, lại là tin tốt đấy! Cũng được, nói nghe tin xấu trước đi!"

Tùy tùng cần thận bẩm báo: "Lâm chiêu viện nương nương trong cung có hỉ, đây vốn là chuyện tốt, nhưng chúng ta còn chưa kịp hành động, thân phận của chiêu viện nương nương đã bị hoàng thái tử tra ra. Hiện giờ, chiêu viên nương nương đã bị giam ở trong lao."

Liên Ngọc Nhân nhíu chặt mày, trong mắt hiện lên vẻ tàn khốc.

Tần Cửu biết, đứa bé trong bụng Lâm chiêu viện, có lẽ đã là vương bài cuối cùng của hắn. Hiện giờ, tất cả đã thành công cốc, Thiên Thần tông muốn danh chính ngôn thuận có được thiên hạ này, là điều không thể.

"Tin tốt thì sao?" Đôi mắt hẹp dài của Liên Ngọc Nhân híp lại, lộ ra sắc bén vô biên.

"Mấy ngày nay Đại Dục quốc và Bắc Diệp quốc giao chiến kịch liệt, hiện giờ, Đại Dục quốc đã chiếm lại được một phần đất bị mất. Trong trận chiến gần nhất, Đại Dục quốc bại trận, nghe nói Nhan Túc bị thương không nhẹ." Tùy tùng nhẹ giọng nói.

"Ồ" Mày dài của Liên Ngọc Nhân nhướn lên, "Nhan Túc bị thương, đối với ta mà nói, quả thực là tin tốt. Chỉ là, tại sao hắn lại không chết chứ, nếu như là chết rồi, vậy thì chính là tin tức tốt hơn nữa, nàng nói có đúng không, A Cửu!"

Tần Cửu đột nhiên xoay người, mắt phượng nhìn chằm chằm Liên Ngọc Nhân, lửa giận ở đáy mắt bùng cháy tựa như hỏa liên ở địa ngục, tươi đẹp như lửa.

Nhan Túc bị thương, đương nhiên nàng cực kỳ đau lòng, Thế nhưng, lúc này điều khiến nàng tức giận lại là, chuyện này e rằng do Liên Ngọc Nhân giở trò mờ ám. Bắc Diệp quốc đột nhiên tiến đánh Đại Dục quốc, Tần Cửu đã sớm nghi ngờ trong đó có Thiên Thần tông châm ngòi, hiện giờ xem ra, quả nhiên là thật.

"Liên Ngọc Nhân, chiến tranh giữa Bắc Diệp quốc và Đại Dục quốc là do ngươi khơi mào phải không?"

Liên Ngọc Nhân khẽ cười nói: "Làm vậy không tốt sao? Để trước tiên Nhan Túc thay ta đánh bại Bắc Diệp quốc, làm suy yếu thế lực của Bắc Diệp quốc, tiện cho ta sau này có thể ngồi yên ở thiên hạ Đại Dục này. Đồng thời, nếu như Bắc Diệp quốc có thể giúp ta trừ khử Nhan Túc, đây chẳng phải là chuyện một hòn đá ném hai con chim hay sao?"

"Ngươi sai Vương Thiên Hựu buôn lậu vũ khí cho Bắc Diệp quốc, thì ra chính là để khơi mào chiến tranh giữa Bắc Diệp quốc và Đại Dục?" Tần Cửu lạnh giọng hỏi.

"Nếu không phải chuyện Tô Thanh bị nàng tra ra, liên lụy đến Thiên Thần tông, có lẽ, ta còn có thể buôn lậu thêm nhiều binh khí hơn đến Bắc Diệp quốc!" Liên Ngọc Nhân vô liêm sỉ nói.

Tần Cửu lạnh lùng nhìn chằm chằm Liên Ngọc Nhân, giống như nhìn chằm chằm một ác ma.

"Chủ tử, nô tài còn có một tin tức muốn bẩm báo!" Tùy tùng cẩn thận nói.

"Nói!" Liên Ngọc Nhân lười biếng hỏi.

"Hắn đến rồi!" Tùy tùng nói với hàm ý.

Liên Ngọc Nhân nghe thấy tin tức này dường như rất phấn chấn, ngay cả khuôn mặt trắng bệch vì thiếu máu cũng hiện lên ánh sáng, "Cuối cùng đã đến rồi, ngược lại đến rất nhanh, đã tra rõ xem mang bao nhiêu người chưa?"

"Khoảng chừng hai vạn nhân mã!" Tùy tùng nghiêm nghị bẩm báo.

"Tốt!" Chân mày Liên Ngọc Nhân nhướn lên, quay đầu nói với Tần Cửu: " A Cửu, ta để nàng nhìn xem, nam nhân trong lòng nàng mến mộ biến mất hoàn toàn khỏi thế gian như thế nào, đó là bước đầu tiên ta chinh phục nàng!"

Trong mắt Tần Cửu bỗng chốc nổi sóng, "Ngươi... ngươi đang nói. . . . . ." Cái tên đó luẩn quẩn quanh môi Tần Cửu vài vòng, nhưng cuối cùng không có dũng khí nói ra. Nàng không dám tin, hắn thật sự đã đến.

Liên Ngọc Nhân khẽ mỉm cười, môi mỏng cong lên hiện ra ý cười dịu dàng nhưng tàn nhẫn, "Nhan Duật đến rồi!"

Trong lòng Tần Cửu run lên, chẳng phải hắn đã về Lân Châu rồi sao? Vì sao, lại phải đến đây. Nơi đây, là sào huyệt của Thiên Thần tông, cho dù phân nửa thế lực của Thiên Thần tông đã bị hủy, nhưng vẫn không thể coi thường.

Thế nhưng, hắn đã đến rồi!

Hắn lại thật sự đến đây!

"A Cửu, nàng vẫn nên ngoan ngoãn quay về trang điểm, nghĩ xem ngày mai lấy ta như thế nào đi! Ngày mai, có một trận náo nhiệt cực lớn cần xem đấy, bản tông hết sức mong chờ!" Liên Ngọc Nhân nói với vẻ sâu xa, sau đó để mấy tùy tùng đỡ mình rời đi.

Chỉ để lại Tần Cửu đứng đờ như người băng, vô tri vô giác.

Nàng đột nhiên muốn cười, lại đột nhiên muốn rơi lệ.

Nhan Ngọc Hoành, vì sao phải đến, vì sao chàng phải đến!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.03.2020, 22:18
Hình đại diện của thành viên
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
Chiến Thần Xích Diệm Lang Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.06.2016, 19:31
Tuổi: 20 Chưa rõ
Bài viết: 413
Được thanks: 969 lần
Điểm: 38.64
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆, Chương 205: Đến đón nữ nhân của ta

Editor: Xám


Liên Ngọc Nhân được tùy tùng đưa về bó thuốc, nhưng không quên phân phó người đến canh giữ bên ngoài sân nơi Tần Cửu ở, đề phòng Tần Cửu chạy trốn. Nếu nói mấy ngày trước Liên Ngọc Nhân còn cho rằng Tần Cửu bị Lâm chiêu viện tính kế bắt về Thiên Thần tông, qua hôm nay sau khi bị Tần Cửu ám sát, cùng với nghe Lâm chiêu viện trong cung đã thất bại, hắn đã biết không phải vậy. Rất rõ ràng, lần này nàng về đây là muốn đối phó với hắn, vì vậy mấy ngày trước chắc chắn sẽ không bỏ trốn, nhưng nghe thấy tin tức Nhan Duật sắp đến, có lẽ nàng thật sự sẽ trốn đi.

Đêm hôm đó, trong tiểu viện nơi Tần Cửu ở, trong ba tầng ngoài ba tầng bố trí đầy đệ tử của Thiên Thần tông. Ngay cả thị nữ hầu hạ trong phòng, ngoài Lệ Chi ra, ngay cả thị nữ thân cận của hắn là Ỷ Hồng và Ôi Thúy cũng phái đến.

Vì vậy, đêm hôm đó, dưới vòng vây gắt gao của địch, Tần Cửu lên giường nghỉ ngơi.

Cả một đêm Tần Cửu đã định trước là không thể nào ngủ yên.

Ở hành lang bên ngoài phòng, đèn lồng đỏ sáng suốt cả đêm, dỏng tai lên là có thể nghe thấy tiếng động tuần tra bên ngoài viện của tùy tùng Thiên Thần tông. Tần Cửu biết, ngày qua canh năm, các thị nữ sẽ đến giục nàng rời giường trang điểm, dẫu sao, dưới con mắt của các nàng, ngày mai chính là ngày vui của nàng.

Tần Cửu không ngủ được, trở mình trằn trọc vẫn luôn nghĩ đến câu nói của Liên Ngọc Nhân  —— Nhan Duật đến rồi.

Từ sau lần Nhan Duật dẫn theo phủ binh đến cứu nàng và Lưu Liên, nàng đã biết hắn không bất tài như vẻ bề ngoài. Đương nhiên, trước đó nàng cũng biết, nhưng lúc đó chỉ nghi ngờ, từ lần ấy đã khẳng định được. Nhưng đối thủ là Liên Ngọc Nhân, Tần Cửu không thể không lo lắng.

Dù sao Thiên Thần sơn cũng là địa bàn của Liên Ngọc Nhân, Nhan Duật vừa mới đến, không hề quen với địa hình nơi này. Thậm chí cũng có thể hắn không biết vị trí của Thiên Thần tông, dẫu sao trước đây Tần Cửu cũng không biết nơi bí ẩn hiện giờ. Nếu như trong lúc Nhan Duật dẫn binh tìm kiếm, Liên Ngọc Nhân phái người âm thầm ra tay, hoặc là dẫn bọn họ đến cạm bẫy, vậy chẳng phải Nhan Duật khoanh tay chịu chết sao.

Cuối cùng Tần Cửu không nằm tiếp được nữa, dậy mặc y phục.

Ngoài cửa sổ truyền đến một tiếng mèo kêu rất khẽ, âm thanh này khiến Tần Cửu ngẩn người. Thiên Thần tông cũng có thể sẽ có người nuôi mèo, chỉ là tiếng mèo kêu này lại có chút quen tai. Nàng nhanh chóng xuống giường, chợt nghe thấy cửa sổ bị tiếng gì đó va vào, quay đầu nhìn, nhưng không có thứ gì, chỉ là cửa sổ mở ra một kẽ hở.

Chờ nàng đóng cửa sổ sau, lúc chậm rãi đi đến trước giường ngồi xuống, đột nhiên nhìn thấy trên chiếc bàn ở trước mặt, một con vẹt mỏ đỏ đứng đó.

Cả bộ lông trắng phát ra ánh sáng dưới ánh nến ảm đạm, nhúm lông vàng trên đỉnh đầu càng lấp lánh ánh sáng giống như rực rỡ giống như vàng, đôi mắt như hạt đỗ đen nhìn thẳng vào Tần Cửu.

Đó là Hoàng Mao.

Một người một chim nhìn nhau.

Hoàng Mao nhìn thấy Tần Cửu xong rõ ràng khá là kích động, biểu cảm trong đôi mắt đen tròn chính là vui buồn lẫn lộn khi gặp lại sau nhiều ngày xa cách, nếu như không phải chim mà là người, có lẽ lúc này tuyệt đối là muốn ôm Tần Cửu một cái thật chặt.

Là chim cũng không có cách nào, nó đành phải vỗ cánh bay xuống vai Tần Cửu, đầu tiên là dùng mỏ mổ Tần Cửu, thể hiện nỗi phẫn uất với việc nàng vứt bỏ nó ở Lệ Kinh. Tiếp đó lại cọ cọ lên má Tần Cửu, bày tỏ nỗi nhớ nhiều ngày nay của nó với Tần Cửu. Cuối cùng, nỉ non một tiếng, "Cửu gia, nhớ muốn chết chim luôn rồi."

Dù thế nào Tần Cửu cũng không ngờ Hoàng Mao lại đến đây, trước đây nàng đã để nó lại cho Lưu Liên.

Đối mặt với sự nồng nhiệt của Hoàng Mao, Tần Cửu không hề nhúc nhích, nàng bình tĩnh đưa tay kéo Hoàng Mao ở trên vai xuống, nhấc cánh nó đặt nó ở trên đùi mình, thấp giọng hỏi: "Ai đưa ngươi tới?"

Hoàng Mao khá uất ức, phải biết nó có thể trốn thoát canh phòng nghiêm ngặt của Thiên Thần tông tìm được Tần Cửu, cũng tương đối không dễ dàng gì. Có điều, Hoàng Mao nghiêng đầu. Nó chính là một con chim hiểu rõ đại nghĩa, biết được bây giờ chuyện rất nghiêm trọng, sẽ không so đo với chủ tử.

"Là Diêm Vương Gia." Hoàng Mao mổ vào lòng bàn tay Tần Cửu, nói: "Người ra ngoài tìm Bạch Nhĩ, nó dẫn người đi tìm Diêm Vương Gia, ta dẫn người bên ngoài đi." Thì ra, tiếng mèo kêu vừa rồi không phải ảo giác, mà là Bạch Nhĩ cũng đã đến.

Trong sân sáng trưng, đèn lồng đỏ chiếu tuyết trên mái hiên đến đỏ rực.

Tần Cửu thả Hoàng Mao bay ra ngoài, nó xoay một vòng trên không trung, dừng lại trên mái hiên, phát ra một tiếng ai ôi. Âm thanh này nghe giống với tiếng của Tần Cửu đến vài phần, không uổng công Hoàng Mao đi theo nàng lâu như vậy.

Đệ tử Thiên Thần tông ở bên ngoài nghe thấy tiếng, bèn đuổi theo âm thanh.

Sau chốc lát, tiếng của Hoàng Mao lại truyền đến từ bên kia. Có điều, điều khiến bọn họ khó hiểu là, rõ ràng đã đuổi đến nơi phát ra âm thanh, nhưng lại không thấy ai, mà âm thanh đó thật sự nghe như tiếng của Tần Cửu.

Điều này cũng không thể trách đệ tử của Thiên Thần tông bất tài, chỉ có thể trách bọn họ không ngờ đó không phải người mà là một con chim.

Trong lúc những người ở đây bị Hoàng Mao đùa cho xoay vòng, Tần Cửu nhân cơ hội nhảy từ trong viện ra ngoài. Vừa mới đứng vững, một bóng đen hiện lên trước mắt, kêu meo một tiếng với nàng, chính là Bạch Nhĩ.

Tần Cửu đi theo tiếng, Bạch Nhĩ dẫn nàng chạy về phía bắc, qua mấy dãy nhà, đến một khu rừng. Mượn ánh trăng ảm đạm, Tần Cửu mơ hồ nhìn thấy một bóng người đứng im lặng trong bóng tối, Bạch Nhĩ chạy đến trước mặt người đó thì dừng bước.

Cả người mặc áo đen, khăn đen che mặt, nhìn thấy Tần Cửu, người đó nhỏ giọng nói: "Cửu gia, xin đi theo ta."

"Ngươi là ai?" Tần Cửu hỏi.

Người áo đen nhỏ giọng nói: "Ta là người của Nghiêm Vương, được ngài ấy phái tới Thiên Thần tông. Vương gia quyết định tấn công Thiên Thần tông, muốn ta đưa cô ra ngoài trước."

"Nói như vậy, hắn đã biết vị trí hiện giờ của Thiên Thần tông rồi. Vậy thì hẳn là hắn cũng biết, Liên Ngọc Nhân đã bố trí rất nhiều cạm bẫy để trừ khử hắn." Nếu như Nhan Duật có người đang ẩn náu ở Thiên Thần tông, vậy thì tất cả những gì ở đây, Nhan Duật hẳn là biết hết.

"Cửu gia xin mời đi theo ta, vương gia đã có kế hoạch chu toàn, lần này nhất định có thể tiêu diệt Thiên Thần tông." Người áo đen nói với chút nôn nóng. "Nếu ta đoán không lầm, nơi ngươi muốn dẫn ta đi, e là một con đường bí mật phải không." Tần Cửu nói với vẻ thản nhiên.

Người áo đen ngẩn ra, còn chưa kịp nói gì, nhưng Tần Cửu đã cười với vẻ hiểu rõ.

Nếu như người này là người của Nhan Duật ẩn náu ở Thiên Thần tông, nếu như hắn đưa mình đi, sự thật ở Thiên Thần tông có người do Nhan Duật sắp xếp sẽ bị Liên Ngọc Nhân biết được, hắn nhất định sẽ cảnh giác. Vậy thì, có lẽ kế hoạch của Nhan Duật không chừng sẽ bị nhìn thấu.

Trước mắt, nàng không nên rời đi.

Sở dĩ ban đầu Tần Cửu vội vã muốn đi gặp Nhan Duật, là muốn nói cho hắn biết tình hình của Thiên Thần tông, hiện giờ biết hắn đã biết toàn bộ, nàng lại không muốn rời đi nữa. Nàng muốn ở lại, giúp hắn một tay..

"Ngươi về nói với vương gia, ta sẽ không đi. Liên Ngọc Nhân sẽ không làm gì ta, ta ở Thiên Thần tông hay rời Thiên Thần tông đều như nhau." Tần Cửu thản nhiên nói.

"Cửu gia!" Người áo đen rất sốt ruột, nhưng Tần Cửu lại hoàn toàn không để ý đến hắn nữa, mà quay người sải bước đi về.

Tuỳ tùng của Liên Ngọc Nhân vật lộn đuổi theo Hoàng Mao một hồi, cuối cùng ngừng đuổi, cho rằng Tần Cửu đã trốn ra, đang nơm nớp lo sợ không biết nên ăn nói với Liên Ngọc Nhân thế nào, lại thấy thị nữ đến báo, nói Tần Cửu ngoan ngoãn ngồi trong phòng chải đầu.

Mọi người đều nói một tiếng nguy hiểm thật.

Khi sắc trời sáng rõ, Tần Cửu được Lệ Chi và một đám thị nữ trang điểm xong xuôi.

Hỉ phục đỏ thẫm, mũ phượng lộng lẫy, ngọc sáng chiếu rọi, hào quang lấp lánh, khuôn mặt trang điểm tinh tế xinh đẹp như ráng chiều.

Tần Cửu liếc nhìn dáng vẻ phượng quan hà bí* của mình trong gương một cái, khóe môi hiện lên một nụ cười lạnh. Đương nhiên nàng không có một chút nào niềm vui sướng của tân nương, chỉ cảm thấy mình giống như đã mặc một bộ đồ diễn kịch, đang chuẩn bị hóa trang lên sân khấu.

*phượng quan hà bí: mũ phượng và khăn quàng

Đại hôn này đối với nàng mà nói cũng không phải hôn lễ, mà là một tuồng kịch.

Trong hai năm qua, hình như lúc nào nàng cũng đang diễn kịch, mà lần cuối cùng diễn kịch này, nàng càng nhất định phải diễn tốt.

Kiệu hoa tám người khiêng đến đón Tần Cửu đúng giờ lành.

Bước qua chậu than, lên kiệu hoa, từ đầu đến cuối, khóe môi nàng đều tràn đầy ý cười quyến rũ động lòng người.

Kiệu hoa được nâng lên, tiếng kèn vang vọng, pháo nổ đồng loạt. Một lát sau, kiệu hoa hạ xuống, có người vén mành kiệu lên.

Dưới sự dìu đỡ của Lệ Chi Tần Cửu bước xuống khỏi kiệu hoa, khăn cưới trùm đầu đột nhiên bị người ta vén lên, trước mắt là ánh mặt trơi rực rỡ.

Liên Ngọc Nhân đứng trước mặt không xa cao lớn vững chãi, bộ hỉ phục dưới ánh mặt trời chiếu rọi tỏa ra hào quang chói mắt, qua một đêm nghỉ ngơi, sắc mặc hắn đã sớm hồi phục, xem ra vết thương cũng không đáng ngại. Hắn nhìn Tần Cửu, trong đôi mắt đen thường ngày nhìn ôn hòa vô hại kia, lại có vẻ đùa giỡn cay nghiệt cùng với tự mãn nắm tất cả trong tay đang chuyển động.

Tần Cửu nhìn quanh bốn phía, phát hiện nơi này không phải nơi mà Liên Ngọc Nhân ở, mà là trên sườn dốc hôm qua nàng đâm bị thương Liên Ngọc Nhân.

"A Cửu, nàng nhìn xuống dưới đi!" Liên Ngọc Nhân chắp hai tay sau lưng, hất cằm với Tần Cửu.

Trong phút chốc, Tần Cửu dường như đã nhận ra điều gì. Nàng đi lên sườn dốc, cúi người nhìn xuống. Cách đó không xa, mấy ngàn võ sĩ áo đen xuất hiện trong tầm nhìn, giáp đen và thương kích khúc xạ ánh nắng, hiện ra ánh sáng lạnh băng chói mắt.

Có một người, khoanh tay đứng lặng trước những võ sĩ kia.

Hắn mặc áo choàng màu mực, cổ áo viền một đoạn lông cáo màu đỏ son, màu mực và màu đỏ phối với nhau cực đẹp, cảm giác quyến rũ mà mị hoặc lộ ra kia khiến trong nháy mắt người ta không dời tầm mắt đi được.

Hắn, trong ánh mắt của mọi người, bước đi từng bước.

Gió nổi lên, áo choàng màu mực ở sau lưng cuộn lên như cánh chim ưng.

Phong thái rất khoan thai, lại mang đến cho người ta cảm giác áp bức rất mãnh liệt. Rõ ràng là đứng ở dưới dốc, nhưng lại cho người ta cảm giác nhìn xuống đất trời.

Ánh mắt Tần Cửu chăm chú khóa vào bóng người càng lúc đi càng gần, cùng với hắn đến gần từng chút một, trăm ngàn cảm xúc không nói nên lời đan xen và đè nén ở đáy lòng trào lên.

Đó là người mà mình không thể quen thuộc hơn, Nhan Duật.

Trái tim của nàng, cùng với bước đến gần của hắn, đập càng thêm mãnh liệt. Một loại cảm giác kỳ quái di động khắp tứ chi bách hài, nàng cảm thấy mình sắp không thở nổi nữa. Có lẽ, là vì cơ thể mình suy nhược quá mức chăng.

Hắn càng lúc càng đến gần, cảm giác tim đập dồn này cũng càng lúc càng mãnh liệt.

Núi rừng mùa đông, tuyết trắng che phủ, dưới ánh mặt trời, tỏa sáng lấp lánh. Giữa tùng bách tươi xanh, có xen lẫn vài cây mai, đóa hoa đỏ tươi nở rộ trong gió. Những phong cảnh ngày thường nhìn không có gì đặc biệt này, ở trong mắt lúc này, giống như đã được tô vẽ thành một bước tranh tuyệt mỹ.

Nhan Duật dừng bước dưới một cây mai, ngẩng đầu nhìn lên, ánh mắt dịu dàng xuyên qua trở ngại chồng chất, đến tận tim nàng. Hắn khẽ mỉm cười với Tần Cửu, nhưng lại nói với Liên Ngọc Nhân: "Liên Ngọc Nhân, ta đến đón nữ nhân của ta! Ngươi có dám một mình quyết đấu với ta không!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xin ủng hộ:  
  
  
Xem thông tin cá nhân
Trả lời đề tài  [ 214 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

7 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

8 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

11 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

12 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

16 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

17 • [Hiện đại] Vợ yêu hàng tỉ Chớ chọc bà xã của tổng giám đốc - Trắc Nhĩ Linh Thính

1 ... 89, 90, 91

18 • [Hiện đại] Thời gian lạnh lẽo - Tiêu An Tô

1 ... 16, 17, 18

19 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

20 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229



ღDuღ: Kkk rồi
*chụt chụt* ss romote
Lục Bình: Trong khó khăn gian khổ đã mở được topic nhà bà rồi đó :)2
Lục Bình: Bị ẩn đề tài bà ơi :hixhix: có mở topic cho bà được đâu
romote: Love you chụt chụt
ღDuღ: Thấy bị j đâu
Lục Bình: Acc êm bị lỗi kìa :hixhix:
Konami1992: Chào mọi người
cò lười: .... Hóng ....
ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.