Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine

 
Có bài mới 14.01.2017, 19:37
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3243 lần
Điểm: 11.09
Có bài mới [Cổ đại] Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine - Điểm: 11
      LÃNG NHÂN THIÊN NHAI


Tác giả: Twentine

Thể loại: cổ đại, giang hồ, báo thù rửa hận, HE.

Số chương: 79 chương chính văn.

Chuyển ngữ: Kéo

Bản chuyển ngữ chưa có sự đồng ý của tác giả

Nguồn: dashengshen.wordpress.com
(Đã xin phép editor)



Biên tập ngỏ lời:

    - Đào hố thất bại nhiều lần lắm rồi ấy, số mình quá xui. Thôi thì quá tam ba bận, mong sẽ chẳng có gì ngoài ý muốn xảy ra với đứa con mới bắt về nuôi này. *khấn vái*

    - Vừa đọc xong Nhị gia nhà ta, mình đã thích Twentine ngay rồi, tình yêu sét đánh. Thế nên, mình quyết định trong nhà phải có ít nhất một bộ của tác giả này, ít nhất một bộ.

    - Trích vài dòng nhận xét của Tuyết Lang – một người bạn của mình:

“Nam 9 làm nghề đổi mạng lấy tiền, kiếm đc bao nhiêu y đều tận tình hưởng thụ vì ngày mai chưa biết có còn sống để hưởng hay ko. Sinh hoạt như vậy tất nhiên phải rành rẽ mấy ngón cờ bạc hồng đăng lục tửu. Nhưng tác giả ko nói kỹ về vấn đề này, hơn nữa lúc đó y còn chưa gặp nữ 9 nên việc sạch hay ko sạch thực sự chả mấy ảnh hưởng đến truyện.

Tác phẩm khá nhẹ nhàng, ko ngược luyến, ko nghẹt thở, ko sến súa, ko lố lăng, ko rỗng tuếch, ko ức chế; hài hước vừa phải, cảm động vừa phải, triết lý vừa phải. Mặc dù cũng có giang hồ, võ công, báo thù… nhưng đấy chỉ là cái phông nền và thúc đẩy cho tình tiết phát triển, món chính vẫn là tình củm.

Nói thêm 1 chút về nhân vật. Nữ 9 xinh xắn, tốt bụng, trong sáng; nhưng ko phải ngây ngô theo kiểu tiểu bạch thố mà 1 thân võ công cao cường, rất có đầu óc, hết sức thú vị, đôi lúc hơi bị khó đỡ. Nam chính thì thực hiện nhiệm vụ thất bại, bị người ta chặt mất 1 cánh tay, tay kia bị cắt gân và đc nữ 9 “nhặt” về chăm sóc. Anh này tính tình quật cường, bất cần, vừa cực kỳ tự tôn lại ngầm chứa sự tự ti bên trong. Y ko sủng nữ 9 như mấy nam thần hay làm đâu, mà theo kiểu thiết hán nhu tình ấy, cũng rất có phong vị. Mọi người cứ yên tâm nhảy hố đi nhé! ^_^”

    - Ngoài ra, các bạn có thể vào Tàng Thư Viện để đọc các bình luận nếu muốn biết thêm.

    - À mà bộ này mình sẽ làm nhanh thôi. Xong Trảm Xuân sẽ bắt tay đôn đốc luôn một tuần 2 đến 3 chương, tất cả là vì tình yêu. *cười thẹn*

    - Cuối cùng, chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: NGUYENCHINH, Nelumbo nucifera, vi ngôn lục ngạn
     

Có bài mới 14.01.2017, 19:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3243 lần
Điểm: 11.09
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine - Điểm: 11
Chương 1

Chuyển ngữ: Kéo

Khí trời thanh lành, núi biếc nước trong.

Ánh mặt trời ban trưa rọi vào sơn cốc tĩnh lặng, một màu ấm áp.

Giữa sơn cốc có một dòng sông nhỏ, nước chảy lập lờ, trong veo chẳng gì sánh được. Bên bờ sông đầy sỏi đá và cả thảm cây cao thấp không đều, ánh mặt trời xuyên qua lá cây, hắt xuống mặt đất từng mảng rực rỡ.

Giữa bụi cây, có một gốc cây khá là bắt mắt. Nó cao to hơn bất cứ cái cây nào xung quanh đấy, thân cứng cáp, tán sum suê hệt như một chiếc ô to được giương giữa trời che nắng.

“Khò…”

Chính dưới gốc cây to ấy, một người đang gối lên rễ cây khổng lồ mà ngủ.

Buổi trưa mang hơi thở ung dung thanh nhàn, cơn gió nhẹ lướt qua sơn cốc làm lá cây reo lên xào xạc. Người nằm kia tựa như đang ngủ rất say, trông đến là thư thái.

Bỗng nhiên, trong không khí lại thoáng một thứ mùi khác.

“Ầy…”

Người đang nằm phát hiện ra, chậm chạp mở mắt. Một đôi mắt linh hoạt nhìn lên tán cây che trên đầu mình, như đang cẩn thận phân biệt một thứ gì đó.

“Mùi máu tươi.”

Dứt lời, người nọ đã đứng dậy.

Sau khi đứng dậy thì có thể thấy đây là một thiếu nữ, tuổi không lớn lắm, mặc y sam màu vàng nhạt, mái tóc dài được buộc gọn một cách đơn giản. Dung mạo thiếu nữ không quá đẹp nhưng lại tràn đầy sức sống, nhờ đó trông rực rỡ hơn rất nhiều.

“Ôi chao, ở đây sao lại có mùi máu tươi.”

Thiếu nữ phủi tay, giũ sạch bụi đất bám trên người, đi thẳng đến một nơi.

Thiếu nữ tiến vào rừng, đi chưa được mấy bước đã dừng lại.

Không xa trước mặt, có một người ngã nằm dưới đất.

Thiếu nữ bĩu môi, sờ cằm.

“Cách xa thế mà vẫn ngửi thấy mùi tanh, người này phải mất bao nhiêu máu đây.”

Dứt lời, thiếu nữ bước đến.

Nam nhân dưới đất nằm úp mặt xuống, vóc người rất cường tráng, vì đang mặc y phục đen nên không thể thấy được vệt máu thấm ra, nhưng vết chém bên bả vai phải khiến người ta vừa nhìn đã biết vết thương nghiêm trọng đến mức nào.

Thiếu nữ chắp tay sau lưng, khom người xuống, quan sát kỹ chỗ tay bị cụt.

“Ôi chao, thẻo một phát ngọt xớt thế này, thân thủ mau lẹ gớm.”

Mùi máu tanh nồng nặc tứ bề, thiếu nữ lại chẳng nhíu mày lấy một cái. Nàng đứng dậy nhìn quanh, phát hiện trong lùm cỏ có vệt máu dài ngoằng, có lẽ người này đã lê mình đến tận đây.

Thiếu nữ lại nhìn người đang bất tỉnh dưới đất, cánh tay trái còn lại của hắn vươn thẳng ra đằng trước, như đang cố tìm đường sống giữa cảnh khốn cùng.

“Không muốn chết sao, hà.”

Thiếu nữ đưa tay nắm lấy cánh tay trái của nam tử, gồng người vác hắn lên vai.

Nam tử có vóc người cao to, đã được thiếu nữ vác lên nhưng chân vẫn phải kéo lê dưới đất.

Có lẽ chạm phải vết thương, nam tử bất giác run lên vài cái dù đang bất tỉnh, tóc hắn rối bù, mặt đen nhẻm, không rõ diện mạo.

Thiếu nữ vác một người khổng lồ như thế nhưng lại chẳng có vẻ chật vật, bước đi vẫn uyển chuyển nhẹ nhàng.

Nàng vác hắn lên đến đỉnh núi.

Nơi đây là mảnh đất phẳng, ở đấy có một ngôi nhà nhỏ được xây bằng đá, bên ngoài ngôi nhà là một hàng rào thô sơ bằng đá cuội trông như được đắp bừa lên, chẳng có chút tác dụng ngăn phòng.

Thiếu nữ bước vào nhà.

Trong nhà cũng rất gọn gàng đơn sơ, ít đồ trang trí.

Thiếu nữ đặt người áo đen nọ lên giường, ra ngoài múc một chậu nước.

Tay cầm chiếc khăn ướt, thiếu nữ nói: “Đắc tội rồi.”

Dứt lời, thiếu nữ đưa tay kia ra, cởi y phục của người nọ. Y sam rơi xuống, trên cơ thể cường tráng chi chít vết thương, máu đã khô thành vảy, đỏ đến tối mắt.

Vết thương sâu nhất hẳn là vết chém bên vai phải, miệng vết thương bằng phẳng trông như do đao gây nên. Một đao giáng xuống nom rất quyết đoán, người ra tay hẳn không chút nào do dự, gần như thẻo non nửa bả vai, xương vai và thịt nát bấy, dính vào y phục. Thiếu nữ rút một con dao nhỏ ra tước áo và thịt.

Tuy đã hết sức nhẹ nhàng nhưng vết thương thực sự rất nghiêm trọng, trong lúc thiếu nữ xử lý vết thương, người nọ dù đang bất tỉnh vẫn run mãi không ngừng.

Xử lý xong, thiếu nữ lại lôi mảnh vải bố từ dưới gầm giường ra, băng bó tươm tất cho bờ vai cụt của người nọ.

“Ủa?”

Lúc xử lý bả vai trái cho hắn, thiếu nữ nhíu mày. Nàng cầm bàn tay trái của người áo đen lật nhẹ một cái, để lòng bàn tay hướng lên trên. Ngay trên cổ tay trái của hắn có một vết thương mảnh.

“Đến cả một đường sống cũng không chừa lại. Chặt tay phải, cắt luôn gân tay trái, đụng phải loại kẻ thù gì thế này.”

Thiếu nữ lầm bầm, tay vẫn thoăn thoắt xử lý vết thương toàn thân cho người nọ. Lau sạch vết bẩn, một khuôn mặt lạnh lẽo hiện ra.

“Ồ, có vẻ lạnh lùng kiên nghị đây.”

Thiếu nữ đắp chăn cho hắn.

Tới lui bấy nhiêu, đêm bất giác đã khuya.

“Giường cho anh ngủ rồi, ta chỉ có thể ngủ trên bàn thôi.”

Gió núi buổi đêm rất mạnh, thiếu nữ đóng chặt cửa nhà nhưng vẫn nghe thấy tiếng vù vù bên ngoài.

Nàng không thay y phục cũng chẳng trùm chăn, dời đồ đạc trên bàn gỗ sang phía khác rồi nằm thẳng lên. Cái bàn không lớn, thiếu nữ cũng nhỏ người, chỉ cần cuộn tròn lại là vừa đủ chỗ.

Trong nhà có một nam nhân lạ, thiếu nữ lại chẳng chút sợ hãi, nhanh chóng say mộng đẹp.

Hôm sau, nam tử tỉnh lại.

Dường như thiếu nữ đã biết khi nào hắn sẽ tỉnh, nàng ngồi ngay bên cạnh trông chừng.

Nam tử mở mắt, lúc đầu còn hơi mông lung. Song nét mông lung này lại thoáng qua phút chốc, khoảnh khắc sau, ánh mắt hắn đã sắc bén trở lại.

“Ấy chà, tỉnh lẹ ghê.”

Nghe thấy giọng nói vang lên bên cạnh, nam tử nghiêng đầu sang, khuỷu tay trái khẽ cong lên, muốn chống người ngồi dậy.

Thiếu nữ nói: “Anh bị thương nặng thế này, đừng manh động thì hơn. Nếu ta không đút sơ cân tán giúp anh điều dưỡng thân thể, bây giờ chưa tỉnh nổi đâu.”

Nam tử vốn có nước da ngăm, nhưng do bị thương nặng, nội tức không đủ nên da lại hơi trắng tái. Môi hắn nứt nẻ, không chút hồng hào. Nghe được lời thiếu nữ, hắn vẫn không nằm trở về, càng không ngừng cử động.

Tuy khó khăn chậm chạp, nhưng hắn vẫn chống được người ngồi dậy.

“Ồ?” Thiếu nữ nhìn cảnh tượng trước mắt, đôi mày nhẹ nhàng nhướng lên.

Tuy đã cố kìm lại nhưng thân mình nam tử vẫn khẽ run rẩy. Đấy là do đau đớn khó mà chịu nổi.

Thiếu nữ nhếch mép.

“Anh khá đấy.”

Nam tử nghiêng đầu sang, ngũ quan hắn sắc nét, sườn mặt lại càng gãy gọn.

“Cô đã cứu ta.”

Chất giọng của nam tử hùng hậu trầm thấp.

“Rõ là thế.”

“Đa tạ.”

Thiếu nữ hỏi: “Anh là ai?”

Nam tử đáp: “Lãng nhân Yến Cô Minh.”

Trong giang hồ, sống vì tiền tài, không vào tổ chức không kết bằng hữu, không quê không nhà độc lai độc vãng, ấy là lãng nhân.

“À? Lãng nhân…” Thiếu nữ nói, “Vậy tại sao anh bị thương nặng vậy, và tại sao lại đến núi Vân Vũ.”

Yến Cô Minh nói: “Thù oán giang hồ.”

Thù oán giang hồ, giết người người giết.

Chỉ bốn chữ này đã có thể khái quát tất cả.

“Ra là vậy.” Thiếu nữ không hỏi nhiều, đứng dậy chuẩn bị ra ngoài. Vừa nhúc nhích đã phát hiện người trên giường cũng muốn đứng dậy.

Thiếu nữ ngoái đầu lại.

“Anh muốn làm gì?”

Chỉ một động tác trở mình nhẹ đã khiến Yến Cô Minh toát đầy mồ hôi lạnh. Sắc mặt lại càng tái.

“Rời đi.”

Thiếu nữ bật cười, nói: “Đã thế này rồi, anh còn muốn đi đâu?”

Yến Cô Minh không đáp.

Thiếu nữ nói: “Bây giờ anh đi không nổi.”
Yến Cô Minh im lặng, song cơ thể vẫn khẽ cử động. Có lẽ do vừa mất cánh tay, gân tay trái cũng đã đứt nên không thể mượn lực, Yến Cô Minh rất khó giữ thăng bằng, chỉ có cổ tay chống người đang chuyển động từng chút một.

Thiếu nữ nói: “Oài, lãng nhân đều bướng bỉnh thế này à.”

Yến Cô Minh thấp giọng: “Ơn cứu mạng của ân công, ngày sau nhất định hồi báo.”

“Ôi dào, anh nghĩ ta thèm cái ơn phải trả kia nên mới giữ người ư.” Thiếu nữ nghiêng đầu, nói, “Ta không bảo là anh không thể đi, chỉ nói anh đi không nổi. Nếu anh có sức để đi, ta tuyệt không ngăn lại. Về ơn cứu mạng hả, anh đừng để trong lòng làm gì. Ta chỉ tiện tay nhặt được anh thôi.”

“Cô…”

Thiếu nữ nói xong thì rời đi, năm ngón tay còn sót lại của Yến Cô Minh không thể cử động theo ý muốn, cánh tay lê cổ tay lên để giữ thăng bằng, chậm chạp tựa vào tường đứng lên.

Vừa đứng dậy đã bị váng đầu. Không ngoài dự đoán, Yến Cô Minh lại ngã xuống đất.

Run lên một cái, vết thương bên vai phải lại thít chặt, trên trán Yến Cô Minh thoắt cái đã đầy mồ hôi lạnh.

Nhưng dường như nam nhân cao to này không biết thế nào là bỏ cuộc, hắn lại bò dậy khỏi mặt đất một lần nữa, lưng tựa vào tường, mượn lực nghỉ tạm.

Lãng nhân hơi cúi đầu, ánh mắt xuyên qua từng lớp mồ hôi mỏng trên mặt, bắn đến cánh tay trái vô lực của mình, không buồn không vui.

Tay như thế, còn cầm kiếm nổi không.

Dù có còn nhấc nổi kiếm hay không, việc cần làm, lãng nhân nhất định phải hoàn thành.

Yến Cô Minh vươn tay đẩy cửa nhà.

Trong nháy mắt, cơn gió lạnh ùa vào, thổi tung mái tóc của nam tử.

Yến Cô Minh vịn vào khung cửa, bước vài bước ra ngoài.

Lại ngước mắt lên, hắn sững người lại.

Bên ngoài không cây không núi, trong tầm mắt đều là từng tầng mây mờ ảo đang cuộn mình, đỉnh núi này tựa như một tòa cung điện giữa tầng không, cô độc một phương.

Đỉnh núi không lớn, không có đường đi xuống.

“Thế nào.”

Yến Cô Minh ngoái đầu lại nhìn thiếu nữ ngồi trên nóc nhà, biếng nhác nhìn hắn.

“Ta nói rồi, nếu anh có sức đi, ta tuyệt không ngăn cản.”

Yến Cô Minh xốc cơ thể khiếm khuyết của mình lên, nhưng mãi vẫn không thẳng người nổi.

Hắn nhìn thiếu nữ.

“Cô là ai?”

Thiếu nữ đáp: “Ta là Phong Thiên Nhai.” Nàng nhìn quanh, phất phất tay tựa như đang giới thiệu, “Đây là nơi ta sống, ta gọi nó là đỉnh Thiên Nhai.”

Đỉnh Thiên Nhai núi Vân Vũ, Phong Thiên Nhai độc cư.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: HNRTV, TTripleNguyen
     
Có bài mới 21.01.2017, 22:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 08.02.2016, 09:59
Bài viết: 1419
Được thanks: 3243 lần
Điểm: 11.09
Có bài mới Re: [Cổ đại] Lãng Nhân Thiên Nhai - Twentine - Điểm: 11
Chương 2

Chuyển ngữ: Kéo

Yến Cô Minh hỏi: “Xuống núi bằng cách nào.”

Phong Thiên Nhai đáp: “Tùy thôi, thích xuống bằng cách nào thì cứ xuống bằng cách ấy, anh không còn tay nữa, nhảy thẳng xuống cũng được.”

“…”

Trong vài ba câu thế thôi mà đã chứa đôi mươi ý khiêu khích khó nhận ra.

Yến Cô Minh không nhiều lời với nàng nữa, lê mình đến vách núi.

Phong Thiên Nhai nhìn hắn.

Gió ở chỗ vách núi càng mạnh, cơ thể cường tráng của lãng nhân chao đảo, nhìn chênh vênh như sắp rơi xuống.

Gió lạnh quất vào mặt Yến Cô Minh, tựa như đao cắt.

Tay trái hắn bám vào một tảng đá xanh, định thò người ra khỏi vách núi.

“Muốn chết hả.”

Phong Thiên Nhai ngồi xếp bằng trên nóc nhà, tiện tay nhặt mẩu đá vụn cạnh mình lên, ngón tay búng nhẹ một cái, hòn đá bộp một tiếng lao thẳng đến đầu gối Yến Cô Minh.

Yến Cô Minh vốn đứng không vững, giờ lại bị chêm thêm một cú thì càng khó giữ thăng bằng, cả người ngã xuống vách núi.

Mắt hắn sớm đã thấy rõ vực sâu mênh mông sương mù dưới vách núi. Sinh tử chỉ trong nháy mắt!

Yến Cô Minh mất tay, không thể bám vào gờ đá, đúng ngay lúc hắn rơi xuống thì eo vận sức một cái, bất thình lình xoay người, mặt hướng lên trên, chân quặp lại, móc vào vách núi cheo leo.

Người treo lơ lửng bên vách núi.

Đã bị trọng thương, ai có thể chịu được sự dày vò thế này. Yến Cô Minh run cả người, vai phải đau đớn vô cùng, gân xanh trên gương mặt trắng tái lại nổi rõ.

Dù thế, hắn vẫn không rên lên tiếng nào.

Không có tiếng nghẹn ngào đau đớn, càng chẳng có tiếng cầu xin cứu mạng.

Phong Thiên Nhai vẫn uể oải ngồi trên nóc nhà, nhìn nam nhân mình vừa cứu sống.

Giữ thăng bằng cơ thể, Yến Cô Minh tì vai trái vào vách đá, dụng lực ở thắt lưng trèo lên từng chút một, một khắc sau, cuối cùng cũng đã tới nơi.

Bấy giờ, hắn đã kiệt sức.

Yến Cô Minh chật vật ngã ra đất, không ngừng thở dốc, dưới mặt đất lã chã mồ hôi.

Phong Thiên Nhai nói: “Anh không hỏi vì sao ta lại tấn công anh à?”

Yến Cô Minh im lặng.

Phong Thiên Nhai: “Anh mà phản ứng không đủ nhanh thì đã chết rồi.”

Lúc đấy, dường như Yến Cô Minh đã hồi được vài ba phần sức, lại run rẩy đứng lên. Một phen như thế, vết thương trên vai phải lại hở ra, vải bố rỉ máu.

Phong Thiên Nhai: “Ta cứu anh một lần, lại giết anh một lần, ơn và thù triệt tiêu nhau, anh hết nợ ta rồi.”

Yến Cô Minh ngẩng đầu, nhìn Phong Thiên Nhai.

Ánh mắt lãng nhân bình thản, chẳng có tý tức giận do bị người ta ám toán, lại càng không có vẻ vui mừng vì vừa thoát chết. Thứ chứa trong đôi mắt ấy, chỉ là dầy dạn phong sương.

“Ơn cứu mạng của cô, Yến Cô Minh tất sẽ hồi báo.”

Dù đã kiệt sức, nhưng giọng nói vẫn trầm thấp hùng hồn.

Phong Thiên Nhai: “Ta vừa có thể giết anh đấy.”

Yến Cô Minh: “Có rất nhiều người từng thử giết lãng nhân.”

“Ồ?” Phong Thiên Nhai nghiêng đầu. Kẻ giết anh thì nhiều, nhưng không phải kẻ nào giết anh đều từng cứu anh, đúng không.

“Hà, một người thú vị.”

Yến Cô Minh không nói nữa, hắn tựa người vào đá, chậm rãi ngồi xuống, nhắm mắt điều tức.

Phong Thiên Nhai nhảy từ trên nóc nhà xuống, y sam màu vàng nhạt tung bay giữa không trung tựa như một chú vàng anh hoạt bát.

Nàng đến cạnh Yến Cô Minh, bấy giờ mới phát hiện nam tử này cao to lắm, ngồi đấy mà đã gần cao bằng Phong Thiên Nhai đang đứng, có thể che khuất cả người nàng.

“Ta không đùa với anh nữa, tình trạng hiện tại không cho phép anh rời khỏi đây, an tâm ở lại dưỡng thương đi.” Phong Thiên Nhai nói, “Dù anh có chuyện quan trọng đến mức nào, thì với thể trạng bây giờ, anh cũng không hoàn thành nổi đâu.”

Yến Cô Minh mở mắt, nhìn thiếu nữ đang tới lui trước mặt.

Phong Thiên Nhai: “Mất cánh tay, gân cũng đứt, nội tạng cũng bị thương, rạn hai khúc xương sườn, bị thương nặng như vậy mà còn nhặt được mạng về, không dễ dàng gì.”

Yến Cô Minh: “Mạng của lãng nhân dai lắm.”

Phong Thiên Nhai nói: “Dai không có nghĩa là không chết được.”

“…”

Phong Thiên Nhai nói: “Mạng của anh là do ta cứu, ta tốn biết bao sức lực mới đưa được người lên núi, anh không thể cứ vậy mà chết được, thế thì chẳng phải toi công à.”

Yến Cô Minh: “Ân tình của cô, ta sẽ báo đáp.”

Phong Thiên Nhai nói: “Lấy gì để báo?”

Yến Cô Minh: “Lãng nhân có thể lấy mạng để báo ân.”

“Xì.” Phong Thiên Nhai bĩu môi, “Ta cần mạng của anh làm gì.”

Yến Cô Minh: “Cô muốn thứ gì lãng nhân có thể đoạt thứ đó, cô có kẻ thù nào, lãng nhân cũng có thể giết nó hộ cô.”

Phong Thiên Nhai lắc cổ thư giãn.

“Lãng nhân đại ca, xem bộ dạng bây giờ của anh, giết được ai cơ.”

“…”

Yến Cô Minh rũ mắt xuống, ánh mắt lia đến tay phải bị cụt của mình rồi lại nhìn cánh tay trái buông lơi không còn tý sức.

“Cô cứ nói, lãng nhân sẽ làm cho bằng được.”

Dù khiếm khuyết như thế, vẫn muốn báo đáp ân tình.

Phong Thiên Nhai nhìn nam tử nhếch nhác chật vật này, manh áo đen của hắn bay phần phật giữa gió rét, da mặt nứt nẻ, góc cạnh sắc nét, giống y như tảng đá mà hắn đang tựa mình vào, vừa lạnh lẽo, vừa kiên cường.

“Bướng thế, anh nhiêu tuổi rồi.”

“Hai mươi tám.”

“Là người ở đâu?”

Yến Cô Minh ngước mắt lên.

“À à, ta quên mất.” Phong Thiên Nhai nói, “Anh là lãng nhân, không có nhà.” Nàng phủi phủi tay, xoay người bước vào nhà. “Được rồi, không nói nữa, anh vẫn chưa ăn cơm, người đang dưỡng thương phải ăn một bữa ngon lành mới được, mau qua đây.”

Yến Cô Minh đứng dậy, đi theo sau Phong Thiên Nhai.

Cơm canh chỉ gồm vài món đơn giản, không rượu không thịt, chỉ có cải xanh và trái cây.

Phong Thiên Nhai dìu Yến Cô Minh ngồi xuống ghế, mình thì lôi vải bố sạch từ dưới gầm giường ra.

“Ta băng lại cho anh, vết thương nứt ra rồi.”

Yến Cô Minh xoay người.

“Ta tự làm.”

“Tự làm? Đừng có mà thể hiện.” Phong Thiên Nhai như đang dỗ dành trẻ con, “Anh đừng hục hặc nữa, ngày hôm qua ta đã nhìn đã sờ khắp toàn thân anh rồi, giờ ngượng đã muộn.”

“…”

Phong Thiên Nhai nhanh gọn lẹ thay miếng vải bố ngấm máu kia.

Yến Cô Minh nhìn tay phải khiếm khuyết của mình, thịt đã thối không ít, lúc Phong Thiên Nhai chuẩn bị băng bó, hắn đã đưa tay trái ra ngăn lại.

“Sao?”

Yến Cô Minh: “Có dao không.”

“Có.” Phong Thiên Nhai lấy một con dao nhỏ từ trong ngăn tủ ra, vỏ ngoài được làm từ da trâu. “Dao đây, làm gì?”

Yến Cô Minh: “Cô tước vỏ ra hộ ta được không.”

Phong Thiên Nhai rút dao ra.

Yến Cô Minh kề sát đầu sang, Phong Thiên Nhai vẫn chưa phản ứng kịp thì hắn đã ngậm sống dao.

“Ối chao, làm gì vậy?”

Yến Cô Minh không nói được, chỉ khẽ vận lực, Phong Thiên Nhai bèn buông tay, để hắn ngậm dao đi. Yến Cô Minh giơ tay trái lên, kê cổ tay lên sống dao, miệng lui về ngậm cán.

Yến Cô Minh đưa mắt nhìn Phong Thiên Nhai.

Phong Thiên Nhai đã hiểu ý hắn.

“Anh bảo ta ra ngoài?”

Yến Cô Minh gật đầu.

Phong Thiên Nhai nói: “Ta không đi, anh muốn làm gì, ta phải theo dõi mới được.”

Yến Cô Minh hết cách, chỉ đành tiếp tục.

Độ dài của con dao vừa đủ, hắn xoay đầu nhếch vai lên, chỗ tay cụt đau đớn vô cùng, hàng mày trên gương mặt lạnh lẽo của Yến Cô Minh khẽ chau lại.

Đợi cơn đau lướt qua, lưỡi dao của Yến Cô Minh đã đặt lên trên vết thương. Răng hắn nghiến chặt cán dao, lia mạnh một nhát.

Một lát thịt lẫn xương vụn rơi xuống.

Đau đến độ mất đi tri giác.

Yến Cô Minh cứ một nhát lại một nhát như thế, cho đến khi xử lý hết số thịt thối rữa ở bả vai.

Xong việc, mặt đất ướt cả một vùng, là hỗn hợp của máu và mồ hôi.

Đến khi hoàn thành, Yến Cô Minh chẳng còn sức dù chỉ để mở miệng nhả dao ra.

“Lợi hại.” Phong Thiên Nhai chỉ buông một câu đơn giản. Nàng bước đến, tay nắm sống dao, Yến Cô Minh đã không còn tỉnh táo nữa, hàm răng nghiến chặt lại.

Bàn tay kia của Phong Thiên Nhai đỡ dưới cằm hắn.

Sự mềm mại xa lạ khiến Yến Cô Minh rùng mình một cái.

Cằm của Yến Cô Minh rất cứng, góc cạnh rõ ràng lại lún phún râu, Phong Thiên Nhai nhoi nhói tay. Nàng nhẹ nhàng mân mê.

“Há miệng ra nào, đừng ngậm nó nữa.”

Yến Cô Minh há miệng thật.

Phong Thiên Nhai rút dao ra, đặt lên bàn. Nàng rắc thuốc lên vết thương ở vai Yến Cô Minh.

Bột thuốc thấm vào, đau rát khó mà chịu nổi, sắc mặt Yến Cô Minh càng tái hơn.

Phong Thiên Nhai bước lên thêm vài bước, đứng sát vào hắn, một tay nàng đặt lên lưng Yến Cô Minh. Lưng của nam nhân vô cùng săn chắc. Phong Thiên Nhai đẩy lưng hắn chúi về phía trước, để Yến Cô Minh tựa lên người mình.

Có nơi để tựa vào, Yến Cô Minh không gắng sức chống đỡ nữa. Sức nặng của cơ thể đều chuyển sang Phong Thiên Nhai.

Cơ thể nhỏ nhắn như thế lại phải đỡ lấy một nam tử to xác nhường này, vậy mà nàng vẫn vững như núi, không mảy may lảo đảo.

Phong Thiên Nhai xếp gọn mảnh bố trong tay, băng bó cho Yến Cô Minh thật cẩn thận.

Xong việc, nàng dìu Yến Cô Minh lên.

Trong lúc băng bó, Yến Cô Minh đã hồi được ít sức, lập tức thẳng người dậy.

“Đừng lộn xộn chứ.”

Phong Thiên Nhai đang thắt rút miếng vải bố ở sau lưng hắn.

“Xong rồi, đại công cáo thành.” Nàng thấy Yến Cô Minh đã ngồi vững bèn tách ra. “Ta quét dọn một chút đã, anh dùng bữa trước đi.”

Phong Thiên Nhai múc một chậu nước, xối sạch vết máu và thịt nát dưới đất.

Ra ra vào vào, lúc trở lại, nàng thấy Yến Cô Minh đang ngồi không trước bàn, tay trái giơ ra muốn nhặt quả lên ăn. Song tay trái bị đứt gân, ngón tay không có sức, căn bản không cầm lên được.

Quả rơi khỏi tay hắn hết lần này đến lần khác, lăn lông lốc trên bàn.

Phong Thiên Nhai bước đến nhặt nó lên. Vỏ quả bị dập kha khá chỗ, lộ ra thịt quả vàng vàng.

Phong Thiên Nhai ngồi kề Yến Cô Minh, đưa quả kề sát vào miệng hắn.

“Ăn.”

Yến Cô Minh nghiêng đầu liếc thoáng qua, Phong Thiên Nhai cũng đang nhìn hắn.

“Không ăn thì sẽ không có sức, không có sức thì vết thương sẽ lâu lành.”

Yến Cô Minh cúi đầu, ngoạm một miếng.

“Thú vị.”

Phong Thiên Nhai đút liên tiếp bảy tám quả cho hắn.

“No chưa?”

Yến Cô Minh gật đầu.

“No rồi thì về giường nghỉ đi.”

Yến Cô Minh: “Có rượu không.”

“Hả?”

Yến Cô Minh lặp lại: “Ở đây có rượu không?”

Phong Thiên Nhai đáp: “Anh còn đang bị thương, không được uống rượu.”

Yến Cô Minh: “Lãng nhân có rượu vào sẽ hết đau ngay.”

“Ôi chao, thần kỳ thế cơ à.” Phong Thiên Nhai nói, “Anh đợi tý.”

Phong Thiên Nhai nói xong bèn ra khỏi nhà.

Yến Cô Minh ngồi một mình giữa gian phòng, hắn nhìn con dao đặt trên bàn, lại vươn tay ra. Vết thương trên cổ tay trái của hắn vẫn chưa lành, vẫn đau như cũ, ngón tay chẳng có tý sức nào. Hắn thử nắm tay lại, song vận lực toàn thân chỉ có thể cử động khe khẽ. Đừng nói cầm dao, cả chạm vào còn khó nữa là.

Nhưng hắn không buông xuôi, cả một buổi, hắn luyện tập nắm tay hết lần này đến lần khác, đến khi cổ tay tê liệt.

Lúc Phong Thiên Nhai trở về, vừa khéo thấy tay hắn đặt trên cán dao. Nàng vừa liếc thoáng qua đã hiểu.

“Đúng là một con yến* khờ.”

[*họ Yến của bạn Minh còn có nghĩa là chim yến.]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Peiria về bài viết trên: TTripleNguyen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: châulan, hulala, Ida, Min Hồng Hạnh, mèo Ba Tư, sansan_hg, tamanh1908, Thuy Nghia, Túi dấm nhỏ và 755 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 141, 142, 143

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

9 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C60]

1 ... 21, 22, 23

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C819

1 ... 118, 119, 120

12 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

15 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Vương Tử
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 347 điểm để mua Bò nhảy múa
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Tuyền Uri: viewtopic.php?t=412107 cầu thank :)2 :)2 10 thank tối bum thêm chương nữa hí hí :D2 :D3
The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.