Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart

 
Có bài mới 09.02.2018, 00:19
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 417 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 59
Chương 48: Kẻ đứng sau màn


Thời gian vẫn trôi, nháy mắt năm ngày đã trôi qua. Sau cái ngày Trâm Anh bị vạch trần và cuộc nói chuyên giữa cô và cô gái tên Hồng Mai mọi chuyện vẫn diễn ra như bình thường. Cô gái tên Hồng Mai không đến tìm Trâm Anh lần nào nữa, nhưng lần nào cũng kín đáo đưa cô một tờ giấy giục cô nhanh nhanh hoàn thành nhiệm vụ. Chắc người kia không đợi được nữa rồi. Ông bà Phan và ông bà Nguyễn sau cái ngày đó gặp Trâm Anh vẫn niềm nở như bình thường, nhưng Trâm Anh lại cảm thấy bọn họ như có một phần hơi xa cách. Dù hơi hụt hẫng nhưng Trâm Anh vẫn không nói gì nhiều. Mọi người đã biết cô là ai, nếu họ phối hợp diễn với cô thì càng tốt. Như vậy càng có lợi cho kế hoạch của cô hơn. Trong năm ngày này, việc gì cũng tốt, trừ cái người luôn luôn bám theo cô 24/24 với cái khuôn mặt lạnh nhạt không đổi kia làm cô ghét kia. Cái tên Bảo Khánh này, dù cô biết cô có lỗi với anh ta, làm anh ta lo lắng và đau khổ nhưng anh ta có thể đợi lúc cô giải quyết xong chuyện này hãy tính sổ không? Anh ta bám cô thế này như sợ cô chạy mất vậy. Anh ta không lo cho công ty của anh ta sao? Ngày đầu bị Bảo Khánh bám, cô liền trốn vào phòng vì cô sợ cảm xúc của cô sẽ lấn át lý trí. Cô cũng muốn ôm anh vào lòng, cũng muốn hôn anh. Nhưng nếu bây giờ cô làm vậy, kế hoạch của cô rất có khả năng bị đổ bể. Vì vậy cô chỉ có nín nhịn lại. Nhưng cái tên chết bầm này cứ lảng vảng trước mặt cô thế này sao cô có thể kìm chứ. Khi trốn vào phòng, cô liền biết ý nghĩ trốn trong phòng là không thông minh. Vì tên đáng ghét kia trèo ban công vào phòng cô. Căn phòng cô ở lầu ba đó, sao anh ta dám trèo chứ. Ngày thứ hai bị bám, cô liền trốn vào phòng, khóa tất cả các cửa lại, nhưng ai có thể nói cho cô biết không, tên kia lấy chìa khóa ở đâu chứ. Chìa khóa phòng của cô, cô đã lấy hết từ chỗ quản gia rồi mà, ngay cả chìa khóa dự bị cũng bị cô lấy đi. Sau đó, cô liền không tránh nữa.
Anh thích bám bao lâu thì bám, dù gì cô cũng hất hưởng thụ đó…

Hôm nay cũng như mọi hôm. Trâm Anh ăn sáng xong sẽ ngồi trong vườn hoa của biệt thự đọc một cuốn sách và ăn chút hoa quả. Bảo Khánh bên cạnh xử lí công việc qua laptop. Khu vườn biệt thự họ Phan thiết kế theo phong cách Châu Âu rất trang nhã. Đang ngồi đọc sách, đột nhiên Trâm Anh cảm giác bên tai trái của cô run run. Trâm Anh liếc nhìn Bảo Khánh đang xử lí công việc bên cạnh, lén lút đặt cuốn sách xuống chiếc bàn nhỏ định chuồn đi. Nhưng cô chưa đi được một bước, cánh tay đã bị giữ lại, đồng thời một giọng nói lành lạnh vang lên “Em định đi đâu?”

“Em…em…em đi vệ sinh chút” Trâm Anh cười gượng

“Kiyoko, nụ cười của em rất giả tạo” Bảo Khánh lạnh nhạt nói “Có chuyện gì ngồi đây nói, ở đây không có người ngoài.”

Trâm Anh biết. Với cảm giác của một sát thủ, cô biết là không ai nghe lén mà không bị cô phát hiện. Vì vậy cô mới phát hiện ra gián điệp khi mới vào căn nhà này. Nhưng chuyện này cô không muốn Bảo Khánh nhúng tay vào. Không phải là cô không tin tưởng anh ấy, mà là cô lo anh ấy sẽ gặp nguy hiểm. Nhìn bàn tay to dày nắm chặt cổ tay cô rồi nhìn đôi mắt trầm tĩnh kia, cuối cùng Trâm Anh cũng thỏa hiệp. Cô thở dài ngồi lại chỗ cũ, đưa tay lên tai trái ấn nhẹ lên.

“Trâm Anh, bọn chị tìm ra rồi” Nghi Dung bên đầu bên kia nói.

“Chị Dung, chị nói thật sao? Đã tìm ra rồi sao?” Trâm Anh vui mừng nói.

“Đúng, bọn chị đã theo dõi cô ta, hơn nữ cũng theo dõi cả Hà My, cuối
cùng bọn chị cũng tìm được nơi ở của người đứng sau” Nghi Dung nói.

“Chị mau mang tài liệu đến cho em” Trâm Anh vui mừng nói. Mọi chuyện nên kết thúc rồi.

///////////////////////Tôi là dải ngân hà kết thúc//////////////////////////

Trong thư phòng

“Theo như bọn chị điều tra thì nơi này chính là nơi gọi điện thoại cho Hà My và Hồng Mai và cũng là nơi ở của người là hai cô gái kia liên lạc lại. Bọn chị cũng đã đến nơi đó và cũng đã khoanh vùng. Dựa theo điều tra, bọn chị nghi ngờ ba căn biệt thự này” vừa nói Ngọc Diệp vừa lấy tài liệu trong một tập tài liệu để trên bàn. Trong tập tài liệu đó là ảnh chục của ba ngôi nhà bị tình nghi và tư liệu của những người chủ trong ngôi nhà đó. “Căn biệt thự màu vàng này là của Lan gia. Lan gia nhiều đời làm chính trị, không dính líu đến xã Hắc bang cũng không làm điều gì phạm pháp. Hơn nữa Lan gia với Phan gia nước sông không phạm nước giếng nhưng dù sao cũng không thể loại bỏ Lan gia được. Xưa nay Chính phủ và Hắc bang luôn luôn đối đầu với nhau mà. Dù là có giúp đỡ lẫn nhau, nhưng đó là trên lợi ích nhất định. Còn đây, căn biệt thự màu xanh ngọc này là của Lưu gia. Lưu gia nhiều đời đều theo nghiệp kinh doanh. Thương nhân và Hắc đạo cũng có đôi chút qua lại, nhưng là dựa trên lợi ích tiền bạc”

“Không cần nghi ngờ Lưu gia, Lưu gia không có khả năng là người đứng sau” Ngọc Diệp đang nói thì đột nhiên một giọng lạnh nhạt cắt ngang. Bảo Khánh cất cuốn sách vào giá sách, ngồi cạnh Trâm Anh đặt cánh tay ra sau lưng như đang ôm Trâm Anh vào lòng, nhìn Ngọc Diệp khẳng định.

“Tại sao anh có thể dám chắc như vậy?” Ngọc Diệp nghi ngờ hỏi. Lưu gia chẳng lẽ có quan hệ với Bảo Khánh.

“Lưu gia là nhà ngoại của Khánh” Trâm Anh cười nói “Chị nói sang nhà cuối cùng đi”.

“Căn biệt thự màu trắng này làm chị nghi ngờ nhất. Trong căn biệt thự này theo như bọn chị điều tra thì đặt rất nhiều bẫy. Trong căn nhà đó, ngay cả người hầu bọn chị cũng thấy là lạ. Bọn họ như là người của Hắc đạo chứ không phải là những người làm bình thường. Chủ nhân ngôi nhà đó là Dương gia tập đoàn Dương thị. Người ở trong nhà đó là Dương chủ tịch. Dương lão gia và Dương phu nhân mất sớm, để lại hai anh em họ Dương. Theo điều tra, Dương tiểu thư từng là bạn học và cũng là người yêu thầm cha nuôi thời đại học. Nhưng Dương tiểu thư đó đã tự sát không lâu sau khi ba mẹ nuôi đến với nhau. Dương chủ tịch lại yêu em gái như mạng, chị không thể không loại bỏ khả năng ông ta đổ cái chết em gái ông ta lên đầu Phan gia” Nghi Dung nói.

“Dương tiểu thư đó có phải tên là Dương Vi Lam?” Trâm Anh giật mình hỏi.

“Đúng rồi. Sao em lại biết?” Ngọc Diệp nghi ngờ hỏi.

“Em từng hỏi chuyện hồi trẻ của mẹ để dễ điều tra hơn” Trâm Anh nói.

“Vậy tốt, chúng ta khoanh vùng được căn biệt thự Dương gia. Hai chị chuẩn bị đi, em sẽ đi đánh động để đi gặp ông ta. Chúng ta nên kết thúc mọi chuyện rồi”

“Được” Nghi Dung và Ngọc Diệp gật đầu xong quay người ra khỏi thư phòng. Căn phòng bây giờ chỉ còn Bảo Khánh và Trâm Anh, Trâm Anh liền thu tư liệu lại, cất vào bao tài liệu và định ra khỏi thư phòng. Nhưng cô chưa kịp đi thì một tiếng nói làm cô khựng lại “Chuyện lần này anh muốn tham gia”.

“Khánh, chuyện này không phải chuyện nhà họ Trần, anh đừng xen vào quá nhiều” Trâm Anh nhíu mày nói.

“Anh đừng xen vào? Kiyoko…à không, Trâm Anh, em có thể thôi làm anh lo lắng không? Bây giờ em đi giải quyết chuyện này khi nào em mới quay trở lại? Một năm? Hai năm? Hay là em mãi mãi không quay lại nữa” Bảo Khánh đứng dạy, tới trước mặt Trâm Anh cầm chặt vai cô nói. Chết tiệt, cô gái đáng ghét, luôn khiến anh phai lo lắng.

Trâm Anh nhìn khuôn mặt tức giận của Bảo Khánh một lúc lâu, cuối cùng, cô vòng tay ôm chặt lấy eo của anh, dịu dàng nói “Khánh, lần này sẽ không, em đảm bảo”

“Trâm Anh, mất đi em bốn lần là quá đủ đối với anh, anh không chịu được nữa đâu. Lần này cho anh đi theo em đi” Bảo Khánh ôm chặt lấy Trâm Anh như sợ một giây sau cô sẽ biến mất vậy.

“Được rồi, em đồng ý” sau một lúc lâu, cuối cùng Trâm Anh cũng phải đồng ý. Chàng trai này là chồng tương lai của cô, là nơi cô dựa vào. Anh yêu cô, lo lắng cho cô như vậy, cô cũng không muốn anh phải lo lắng thêm. Với lại với thân phận của người này, nếu cô không cho anh đi theo, anh sẽ tự đi theo.

////////////////////////////////Ngân hà a ngân hà//////////////////////////////

Trong đêm tối, một chiếc xe Ferrari mui trần màu đỏ tươi phóng nhanh trên đường cao tốc. Trong xe là Trâm Anh, khuôn mặt của cô vẫn dùng mặt nạ da người, đôi mắt linh hoạt nhìn đường đêm. Ngôi bên cạnh ghế lái là cô gái tên Hồng Mai. Buổi chiều hôm nay, khi Hồng Mai đang làm việc, đột nhiên cô bị Trâm Anh kéo vào phòng cô ấy. Trâm Anh nói là muốn gặp trực diện chủ nhân của cô, cô ấy còn nói nếu Dương chủ tịch không chịu gặp cô ấy thì Dương thị trong hôm nay phá sản. Cô nghe xong liền gọi điện cho ông chủ. Trầm ngâm một lúc, ông chủ đồng ý gặp mặt Trâm Anh ở căn nhà ngoại thành của ông. Nhìn Trâm Anh, Hồng Mai không thể nào tin được cô gái này lại là sát thủ Phi Ưng đứng đầu Hắc đạo. Cô gái mảnh mai, lạnh nhạt nhưng giọng nói lại rất ngọt ngào này chính là người giết người không chớp mắt. Cô thật không thể liên hệ cô gái này với sát thủ Phi Ưng được. Bây giờ cô mới hiểu, vì sao cả Hắc đạo tìm tung tích của Phi Ưng mà không được. Thì ra Phi Ưng lại là người nhật, khuôn mặt xinh xắn dịu dàng như thế này. Cô dù được huấn luyện qua nhưng khi so với cô gái này, cô chẳng là con tép j cả.

“Tôi nhìn cô không phải là người Hắc đạo. Tại sao cô lại mạo hiểm như vậy, đi dây vào người hắc đạo?” Trâm Anh lành lạnh nói

“Tại sao cô nói tôi không phải người trong Hắc đạo?” Hồng Mai nghi hoặc nói.

“Nhìn cô chả giống người Hắc đạo gì cả. Tôi sinh ra trong gia đình Hắc đạo, tôi sống với vũ khí từ nhỏ, huấn luyện nghiệt ngã để có thể sinh tồn được trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này. Với lại, trên tay cô có vết chai mỏng, rất mỏng. Điều đó chứng tỏ cô mới huấn luyện cách đây một đến hai năm” Trâm Anh nói.

Nghe Trâm Anh nói vậy, Hồng Mai nhớ lại quá khứ của bản thân mà cười chua xót. Cô nhìn ra màn đêm, nói “Thật ra tôi cũng được tính là một tiểu thư, trên được cha nâng dưới được mẹ chiều. Dù là con gái nhưng tôi lại rất được cưng chiều. Tôi cứ nghĩ cuộc sống của tôi sẽ mãi mãi hạnh phúc như vậy. Nhưng đến năm tôi mười lăm tuổi, đột nhiên cha mẹ tôi bị tai nạn giao thông chết. Chú tôi lúc đó lại ôm hết tiền của công ty mà bỏ trốn. Tôi từ tiểu thư cành vàng rớt xuống dưới đất, làm việc nặng nhọc để trả nợ. Nhưng cuộc sống đó mới trôi qua một tháng thì tôi tình cờ gặp được một chàng trai. Anh ta cưu mang tôi, giúp tôi trả nợ. Lúc yếu đuối đó, anh ta đã cứu tôi, vì vậy con tim của tôi đã trao cho anh ta. Tôi tưởng ông trời đã mỉm cười với tôi. Nhưng không…” Hồng Mai dừng lại, nhìn Trâm Anh một lúc rồi lại nói “Người đàn ông kia, một ngày nọ một cô gái đến căn nhà anh ta mua cho tôi, nói cô ta là vợ của anh ta. Cuộc đời tôi, sao lại bị đẩy đến mức bị người ta gọi là tiểu tam chứ?” nói đến đây, nước mắt Hồng Mai không nhịn được rơi xuống, cô ta nghẹn ngào kể tiếp “Vì tủi nhục với liệt tổ liệt tông, tủi nhục với cha mẹ đã khuất, tôi liền tự tử. Nhưng lúc đó, tôi gặp Dương chủ tịch. Ông ấy nói, nếu đã được cha mẹ ban cho sinh mạng thì đừng kết thúc nó tùy tiện như vậy. Khi biết hoàn cảnh của tôi, ông ấy liền cưu mang tôi. Dương chủ tịch đích thị là người tốt. Chẳng qua người quá đau buồn với cái chết cả em gái người nên ông ấy mới trở nên cực đoan như vậy. Phi Ưng, tôi mong cô có thể đừng làm hại đến ông ấy không?”

“Dù không muốn thừa nhận nhưng tôi vẫn phải nói, Hồng Mai, cô là một cô gái lương thiện” Trâm Anh nói.

“Lương thiện? Từ đó thật hay. Nhưng nó không còn với giắn với tôi khi tôi bắt đầu xin được huấn luyện. Tôi muốn giúp Dương chủ tịch báo thù cho em gái cả ông ấy.” Hồng Mai nói.

“Tại sao các người phải chấp nhất đi báo thù? Theo tôi được biết, Dương tiểu thư tự tử. Cái chết của cô ta không liên quan đến Phan gia.” Trâm Anh hỏi

“Cái này tôi không nói được” Hồng Mai nói “Đến nơi rồi, căn biệt thự màu trắng phía trước là nhà của Dương chủ tịch”

Trâm Anh im lặng đi theo chỉ dẫn của Hồng Mai. Ngồi trong phòng khách, Trâm Anh vừa đợi vừa đánh giá căn phòng này. Phong cách cổ kính pha một chút hiện đại. Không gian này tạo cho người ta cảm giác rất ấm cúng. Những người hầu trong này thật giống như chị Diệp nói, bọn họ đều là người Hắc đạo. Riêng cách đi đứng đã biết rồi.

“Ra đây là Phi Ưng trong truyền thuyết. Cô có cảm tưởng gì về căn phòng khách này của tôi” một giọng nói khàn khàn nhưng ẩn chứa uy nghiêm vang lên. Trâm Anh nhìn ra cửa phòng, một người đàn ông trung niên, mái tóc bạc trắng, đôi mắt chứa đựng ưu thương , dáng cao gầy hơi còng xuống, tay cầm một chiếc gậy chống có hình một con chim ưng xòe cánh trên đỉnh. Ông ta mặc một bộ quần áo Tôn Trung Sơn đen, đôi chân đi đôi giày da bước từng bước đến trước mặt Trâm Anh.

“Ra đây là người ra giá tiền cho nhiệm vụ lần này” Trâm Anh đứng lên, hơi cúi người nói “Rất hân hạnh, Dương chủ tịch”.

“Phi Ưng tiểu thư muốn gặp ta là có chuyện gì?” Dương chủ tịch nói

“Ông thuê tôi, ông phải biết cách làm việc của tôi chứ” Trâm Anh ngồi xuống, vắt chéo chân nhếch mép nói.

“Phi Ưng, cô không được dùng giọng điệu đó với ông chủ” Hồng Mai đứng bên cạnh gắt. Cô có thể chịu tủi nhục, nhưng cô không thể để ai bất kính với ông chủ dù chỉ một chút.

“Hồng Mai, cô đi pha cho tôi một chén trà” Dương chủ tịch nói.

“Dạ” Hồng Mai không cam lòng ra khỏi phòng.

“Nào, nói đi, cô muốn gì?” Dương chủ tịch ngồi xuống nói.

“Tối muốn biết lý do ông hận Phan gia” Trâm Anh nói

“Cô có quản hơi nhiều không?” Dương chủ tịch nheo mắt nói

“Ông phải biết khi tôi đã để ý nghiệm vụ này cũng là lúc mạng ông treo trên sợi dây. Nếu không làm tôi hài lòng, ông đừng mong có của ngon” Trâm Anh nhếch miệng cười.

“Cô…” Dương chủ tịch tức đỏ mặt, nhưng cuối cùng ông ta cười lạnh nói

“Cô nghĩ là cô đang trên địa bàn của cô à?”

“Vậy ông nghĩ là tôi không chuẩn bị gì khi đến đây sao?” Trâm Anh hỏi ngược lại.

Hai người nhìn nhau, sóng ngầm nổi lên, cuối cùng người nhận thua trước là Dương chủ tịch. Ông ta thở dài nói “Phan Thanh Phong là tên ngụy quân tử”.

“Tôi muốn biết lý do cụ thể” Trâm Anh nhíu mày nói.

“Em gái của ta chết chỉ vì hắn, hắn lừa con bé xong bỏ rơi nó. Cô biết không, khi tôi đưa con bé đến bệnh viện với mong muốn cứu sống được nó, bác sĩ liền nói với tôi cả mẹ và con đều không cứu được. Cả mẹ và con…Con bé được tôi bảo vệ nghiêm ngặt sao có thể có thai, cái thai đó chỉ có thể là của tên ngụy quân tử kia. Chỉ vì hắn mà tôi mất đi đứa em gái, vì hắn mà tôi mất đi người thân duy nhất. Tôi muốn hắn chết” khuôn mặt già nua của Dương chủ tịch lạnh xuống đầy hận ý.

“Ông đã điều tra kĩ chưa mà kết tội người khác” Trâm Anh nói

“Không cần phải điều tra, con bé rất ngoan, nó là em gái ngoan của tôi, nó
sẽ không lăng nhăng với người khác” Dương chủ tịch lạnh lùng nói.

“Vậy ông nên đọc cái này đi” nói xong, Trâm Anh lấy từ trong ba lô một cuốn nhật kí màu hồng rất đáng yêu, đặt xuống bàn. Dương chủ tịch mở to mắt kinh ngạc. Đó, đó là cuốn nhật kí của em gái ông. Sau khi con bé chết, ông không động vào đồ của con bé mà ông đã cất kĩ, sao cô ta tìm được. Mở trang đầu tiên, từng nét chữ xinh xắn xuất hiên trước mắt ông. Đa phần đều nói tâm trạng của em gái ông mỗi ngày. Khi đọc đến trang cuối cùng, đôi mắt ông mở to hết cỡ, từng cảm xúc đan xen, hối hận, tự trách, đau thương.

“ Ngày, tháng, năm. Mấy hôm nay tôi cảm thấy trong người không được khỏe, hay nôn. Tôi liền đi đến bệnh viện khám, cuối cùng nhận được tin là tôi mang thai. Cái thai này chẳng lẽ là của anh trai. Tôi không thể để anh trai biết được, anh ý mà biết sẽ rất tự trách. Lần đó chỉ là một lần sai lầm thôi, không nên để lại hậu quả gì. Với lại, tôi cũng đã mất đi tư cách yêu người đó, tôi cũng không dám đối mặt với liệt tổ liệt tông Dương gia. Có lẽ tôi tự kết thúc thì tốt hơn. Mong anh trai hạnh phúc, người tôi yêu thầm hạnh phúc. Anh trai, Vi Lam có lỗi với anh.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công tử hào hoa về bài viết trên: Snow cầm thú HD
     

Có bài mới 09.02.2018, 00:24
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 417 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 90
\Chương 49: Chuyện xưa - Đại kêt cục


Chuyện này bắt đầu từ lúc nào nhỉ? Dương chủ tịch – Dương Gia Huy cũng không biết được nữa. À, nếu nói bắt đầu thì nó bắt đầu vào năm ông mười tuổi. Dương gia xưa nay nam thịnh nữ suy. Vì vậy, khi em gái của ông được ra đời, cả Dương gia đã vui mừng bao nhiêu. Nắm bàn tay be bé trong tay, trái tim ông liền như có ai đó gãi gãi vào, thêm cảm xúc mềm mại nơi đáy lòng. Từ đó ông liền tự hứa rằng sẽ bảo vệ em gái nhỏ này. Nhưng đến năm ông mười tám tuổi, sóng gió ập đến. Ôm đứa em gái nhỏ đứng trước linh cữu của cha mẹ, ông nắm chặt bàn tay, quyết trở nên càng mạnh mẽ hơn để bảo vệ người thân duy nhất của ông. Ông thành lập bang phái, phát triển nó song song với Dương thị. Thời gian đó, ông rất ít có cơ hội ở chung với em gái nhỏ. Khi chính thức rảnh dỗi, em gái nhỏ đã biết yêu. Lần đầu tiên dẫn em gái nhỏ đi dự tiệc, cô gái bé bỏng ngày nào ông che chở bây giờ đã ôm tay ông và chỉ vào người đàn ông khác và nói đó là người con bé yêu, muốn giao phó cả đời cho chàng trai đó. Lúc đó, trong lòng ông chua sót, có một cỗ ghen tức trào lên. Nhưng, nếu em gái hạnh phúc, ông cũng vui vẻ. Nhiều năm trôi qua, một ngày em gái chạy vào thư phòng và khóc với ông, chàng trai kia đã có người anh ta thích, anh ta từ chối tình cảm của con bé. Trên người con bé có mùi rượu rất nồng, chắc là uống không ít. Lúc ông đang nghĩ cách an ủi con bé thì con bé đột nhiên hôn ông. Đáng lẽ lúc ý ông nên đẩy ra. Nhưng không biết ma xui thế nào, ông lại ôm chặt con bé, trầm luân cùng con bé. Khoảnh khắc khi ông tiến vào con bé biến nó thành người phụ nữ thì ông liền nhận ra tình cảm của bản thân với đứa em gái của minh. Nó thật loạn luân, nhưng ông không thể khống chế nó. Từ ngày hôm ý, em gái thường tránh mặt ông, đã vậy còn dọn ra ngoài ở. Rồi ba tháng sau, đột nhiên ông nhận được tin tức, em gái ông đã tự tử. Ông để con bé ra ngoài ở riêng để cho cả hai có không gian suy nghĩ kĩ, vậy mà ông lại nhận được cái tin tức như vậy. Ông vội đến nhà của con bé, vội vàng ôm nó đến bệnh viện mặc quản gia khuyên can đủ lời. Em gái ông vẫn sống, vẫn sống, chỉ cần cứu trị kịp thời. Nhưng cuối cùng ông cũng phải chấp nhận sự thật rằng con bé đã chết. Ông điều tra việc làm trong ba tháng của con bé, ông liền thấy một tin nhắn gửi cho một số, số đó em gái ông lưu là “Honey”. Con bé nhắn “Em mang thai”. Tin đó nhắn trước ngày con bé chết là tròn một tuần. Từ đó, ông nhận định Phan Thanh Phong là người đã giết chết em gái của ông, giết chết trái tim của ông. Ông tìm hiểu về Phan Thanh Phong à cái người phụ nữ mê hoặc hắn ta. Ông đã lợi dụng Quân – chàng trai yêu người đàn bà kia sâu đậm, rồi cố tình để con gái bọn dãy chết trên sa mạc nóng bức. Nhìn người đàn bà không biết tốt xấu kia bị ô nhục, nhìn tên ngụy quân tử kia điên cuồng tìm kiếm con gái bé nhỏ, nhìn người đàn bà kia giả tự tử và bỏ đi. Lúc đó, ông mới thấy hạnh phúc. Em gái ông không được hạnh phúc, bọn họ cũng đừng mong hạnh phúc.

……………………………………………

“Phi Ưng tiểu thư, cô nhận tiền, nhận nhiệm vụ của tôi giao, bây giờ cô muốn làm gì đây? Muốn cho tôi thấy tội lỗi à? Hay là cô đã bị tên ngụy quân tử kia mua chuộc?” Dương chủ tịch trầm trầm nói.

“Ông nói cho kĩ, Phi Ưng tôi xưa nay hoàn thành nhiệm vụ mới nhận tiền” Trâm Anh nói “Cái chết của em gái ông là do cô ta tội lỗi mà tự sát, ông lại đổ cho những người vô tội, hại một gia đình phải li tán nhiều năm. Như thế ông cảm thấy công bằng không?” Trâm Anh nắm chặt tay, kìm nén nói.

“À, Phi Ưng tiểu thư giết người chán rồi, bây giờ là muốn làm thánh mẫu sao?” Dương chủ tịch lạnh lùng nhìn Trâm Anh.

“Không phải là tôi muốn làm thành mẫu, mà là tôi muốn tìm ông tính sổ hết tất cả nợ nần” Trâm Anh nói xong, cô lột mặt nạ da người ra, để lộ dung nhan vốn có. Khi nhìn thấy khuôn mặt của Trâm Anh, Dương chủ tịch kinh ngạc lắp bắp “Cô…chẳng phải cô đã chết sao?”

“Ha, ông nghĩ tôi là ai” nói xong, Trâm Anh rút dúng bên hông nhắm thẳng đầu của Dương chủ tịch nói “Nếu ông thương yêu em gái của ông như vậy thì đến với bà ta đi”

“Ha ha ha…” nhìn khẩu súng đang chĩa thẳng vào mình, Dương chủ tịch cười lớn. Ông cười xong, ngồi thẳng lưng lên, như một vị vương giả nhìn Trâm Anh nói “Phi Ưng, à không, Trâm Anh tiểu thư, cô nghĩ như vậy là có thể giết được tôi sao”. Dương chủ tịch vừa dứt lời, một tốp người ào ra chĩa thẳng súng vào Trâm Anh, khuôn mặt họ không hề có chút cảm xúc nào nhìn chằm chằm cô. Theo trang phục của bọn họ, Trâm Anh có thể biết được bọn họ đều là người giúp việc ở đây. Nhìn người đàn ông đang ngồi kia, Trâm Anh nói “Ông biết từ bao giờ?”

“Trâm Anh, cô rất thông minh, thân phận trong hắc đạo của cô rất cao, tôi thật là muốn chiêu mộ cô. Nhưng nếu không chiêu mộ được, tôi đành phải khử đi. Cô sống trong Hắc đạo chắc biết định lý này chứ?” Dương chủ tịch nói. “Tôi nay, tôi còn muốn khuyên cô về với tôi, nhưng khi biết thân phận thật của cô, tôi lại muốn giết cô hơn. Con gái của tên đàn ông tôi hận nhất”.

“Cái chết của em gái ông là do ông gây lên, ông đổ lên đầu cha tôi làm gì” Trâm Anh lạnh lùng nói.

“Tất cả là tại tên đàn ông kia. Nếu không phải là do ông ta, em gái tôi cũng sẽ không uống rượu. Lúc con bé mang thai, nó đã nhắn tin với hắn ta, nếu hắn ta giúp đỡ, con bé sẽ không cực đoan tự tử” Dương chủ tịch tức giận nói.

“Gia Huy, không ngờ người phá hoại gia đình tôi lại là ông” lúc Dương chủ tịch tức giận, một giọng nói trầm thấp từ tính vang lên. Dương chủ tịch nhìn theo hướng giọng nói, người đứng trước cửa phòng chính là người đàn ông mà ông hận nhất. Đằng sau ông ta còn có thêm hai nữ một nam và một số người mặc áo đen đứng đằng sau. Dương chủ tịch lạnh lùng nói

“Các người vào đây kiểu gì, cảnh vệ đâu?”

“Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không làm khi chưa nắm chắc mọi chuyện trong tay” Trâm Anh cười nửa miệng nhìn Dương chủ tịch rồi quay về phía Phan Thanh Phong nói “Cha, sao cha lại ở đây?”. Cô nhớ kế hoạch bàn với Bảo Khánh, Nghi Dung và Ngọc Diệp không hề có thêm nhân vật là cha của cô vào mà.

“Chuyện này là chuyện của cha, sao cha có thể để con một mình giải quyết chứ” Ông Phan nở nụ cười cưng chiều đi đến bên cạnh Trâm Anh, xoa xoa đầu cô nói “Con gái, con chịu khổ rồi”.

“Cha…” Trâm Anh nghẹn ngào nói. Cha của cô luôn biết cô uất ức những gì, ông luôn để ý đến cảm xúc của cô. Đời này cô có một người cha như vậy là đã mãn nguyện rồi.

“Được rồi được rồi, sắp làm vợ người ta rồi mà còn khóc với lóc” ông Phan xua xua tay nói. Thật là…

“Cha…” Trâm Anh đỏ mặt nói. Cha thật là, tự dưng đi trêu cô. Trâm Anh ngượng ngùng cúi mặt xuống, mắt thỉnh thoảng liếc trộm nhìn chàng trai đã đứng bên cô từ lúc nào.

“Thật là một màn cảm động. Nhưng các người xuống dưới âm phủ mà cảm động cho diêm vương xem, ta không muốn xem. Giết cho ta” Dương chủ tịch chống gậy đứng lên lạnh lùng nói. Như vậy càng tốt, để cho hai cha con nhà này xuống bồi tội với em gái của ông.

“Gia Huy, ông nghĩ ông vẫn ở thế thượng phong sao?” ông Phan vừa dứt lời, những người mặc trang phục người hầu đang chĩa súng vào đám người Trâm Anh đột nhiên đổi hướng, chĩa thẳng vào người Dương chủ tịch. Dương chủ tịch nhìn cảnh này, biết rằng ông ta đã tính sai mất một bước rồi. Ông ta ngửa đầu lên cười to, đôi mắt già nua chảy ra hai hàng nước mắt. Vi Lam, anh trai vô dụng, không trả thù được cho em. Anh trai không còn mặt mũi nhìn em nữa…

“Gia Huy, có thật sự người Vi Lam yêu là tôi sao? Ông khẳng định?” nhìn Dương chủ tịch đau khổ, ông Phan không đành lòng nói. Hồi đại học, Vi Lam có thể nói như là bạn thân của ông. Cô gái đó là cô gái dễ thương, rất hay cười, rất hay nhắc đến người anh trai của cô khi nói chuyện với ông. Có lúc còn nói ông có rất nhiều nét giống anh trai của cô ấy. Lâu dần, ông liền phát hiện ra tình cảm của cô ấy đối với anh trai không phải tình anh em, mà là tình nam nữ. Nhưng ông không nói gì nhiều, dù gì tình cảm này rất khó khăn để bọn họ ở với nhau, ông thà để cô bạn này u mê như vậy chứ không muốn bản thân cô ấy đau khổ khi bị xã hội chỉ trích.

“Ông định nói gì? Phan Thanh Phong?” Dương chủ tịch nhìn ông Phan, u mê hỏi.

“Một tuần trước khi Vi Lam ra đi, cô ấy nhắn tin cho tôi nói cô ấy có thai. Tôi liền hẹn gặp mặt cô ấy. Sau ba tháng không gặp, tôi nhìn liền biết Vi Lam đã xảy ra chuyện. Tôi không hỏi cái thai là của ai mà chỉ hỏi cô ấy sẽ làm gì tiếp theo. Vi Lam lúc đó đưa cho tôi một bức thư, nói rằng nếu nghe chuyện gì không hay về cô ấy thì hãy đưa bức thư này cho ông. Tôi đã khuyên cô ấy nên suy nghĩ thật kĩ, đừng làm chuyện gì dại dột. Nhưng vì cô ấy quá kiên quyết, cuối cùng tôi cũng đành thỏa hiệp với cô ấy. Nhưng sau ngày đó tôi liền cho một vài đàn em của tôi nhìn chằm chằm cô ấy, không để cô ấy làm điều gì dại dột. Nhưng ai ngờ…” ông Phan thở dài nhìn khuôn mặt sững sờ của Dương chủ tịch nói  tiếp “Vi Lam quá hiểu tôi, cô ấy liền cho người bắt cóc Hiền Nhi, tôi lúc ý vì cuống nên bắt buộc phải điều hết người đi tìm Hiền Nhi. Đến khi tôi nhận ra điều bất thường thì đã quá muộn. Muốn mang bức di thư của cô ấy đến cho ông, nhưng lần nào cũng không gặp được. Rồi tôi liền được tin ông ra nước ngoài, tôi liền nghĩ rằng nếu ông đã quên, vậy thì để ông triệt  để quên đi, đó cũng là lời nói của Vi Lam. Cô ấy bảo, nếu mà ông vẫn đau buồn thì đưa bức thư này còn không thì đừng đưa nữa” nói xong, ông Phan rút bức thư được bảo quản rất tốt trong ngực, giấy hơi úa vàng theo năm tháng, nhưng mép thư rất phẳng. Ông Phan đặt bức thư lên bàn, không nói gì thêm nữa.

Dương chủ tịch nhìn bức thư trên bàn, bàn tay nhăn nheo run run cầm bức thư lên. Lúc ông đang bận rộn xây dựng thế lực, em gái ông vì không muốn gọi điện làm phiền ông, con bé liền cứ cách một tuần viết một bức thư kể về công việc hằng ngày của con bé cho ông nghe. Dù là ở chung một nhà, nhưng nó dường như trở thành cách giao tiếp của con bé đối với ông, dù ông chưa bao giờ hồi âm lấy một lá. Câu chuyện của con bé có phần hơi tẻ nhạt, nhưng nó lại làm cho trái tim ông ấm áp. Nhìn những bức thư, nó như nhắc nhở ông rằng có một người vẫn luôn đợi ông. Mỗi bức thư của Vi Lam, ông bảo quản rất kĩ. Nhưng không biết từ bao giờ, con bé không còn gửi thư cho ông nữa. Bức thư của con bé đều mang nét riêng. Bao thư con bé luôn tự làm, màu của bao thư luôn luôn là màu xanh ngọc nhìn rất nhã nhặn. Mở bức thư ra, cầm bức thư trong tay, nhìn dòng chữ nhỏ nhắn quen thuộc, đôi mắt Dương chủ tịch dương như nhòe đi.
“Anh trai, có lời này em đã giấu trong lòng từ rất lâu rồi. Trái tim của em từ trước đến giờ không hề coi anh là anh trai, em đã đem trái tìm này đi yêu anh rồi. Em không biết em yêu anh từ lúc nào. Nhưng em không hối hận khi đã yêu anh. Anh trai, kiếp này anh và em không có duyên. Chúng ta là anh em ruột, nếu chuyện em yêu anh bị xã hội biết, danh dự, sự nghiệp của anh sẽ bị tiêu hủy. Đó là điều em không muốn nhìn thấy nhất. Người đàn ông của em luôn luôn là ánh mặt trời ban trưa, làm em chói mắt nhưng cũng không thể rời mắt khỏi anh được. Anh trai, nếu có kiếp sau, em mong rằng chúng ta có thể thành đôi, em không muốn làm em gái của anh, mà em muốn làm người phụ nữ của anh, chỉ của riêng anh. Em đi rồi, anh đừng đau buồn quá vì em luôn luôn ở bên anh, ở ngay trong trái tim của anh. – Em yêu anh, Gia Huy”.

Dương chủ tịch đọc xong bức thư liền khụy xuống ôm chặt bức thư vào lòng, khóc lớn như một đúa trẻ. Rốt cuộc ông đã làm gì thế này? Ông đã làm gì thế này? Danh vọng, sự nghiệp ông không cần. Ông tạo ra chúng chỉ vì muốn mang những điều tốt đẹp nhất cho đứa em gái của ông. Thiếu đi con bé, sự nghiệp danh vọng đều vô ích. Ông thật là ngu ngốc, đáng lẽ phải nhận ra sự khác thường của con bé chứ. Khi phát hiện ra tình cảm của bản thân đối với con bé, ông phải nói ngay với con bé. Như vậy, có lẽ ông sẽ có một gia đình hạnh phúc. Tất cả mọi chuyện đều mắt nguồn từ sự ngu ngốc của ông hết…

“Dương Gia Huy, ông hãy buông tay, để cho Phan gia, Vi Lam và cả ông nữa một con đường, đừng để mọi chuyện xấu đến nỗi không sửa chữa được” ông Phan nói.

“Đi đi” Dương chủ tịch vô hồn phất phất tay. Ông Phan nhìn là hiểu, Dương chủ tịch sẽ không làm chuyện gì với gia đình ông nữa. Sự việc trả thù ngu xuẩn này bây giờ chính thức đến hồi kết.

“Cha, chuyện này cha bỏ qua như vậy sao?” Trâm Anh không phục kéo tay ông Phan, nói.

“Con gái, oan oan tương báo bao giờ mới dứt, Dương chủ tịch cũng đủ thảm hại rồi” Ông Phan nói xong, dẫn đầu đi ra ngoài. Trâm Anh nhìn Dương chủ tịch một lúc lâu sao mới cẩm tay Bảo Khánh đi ra ngoài. Lúc đi đến cửa chính của biệt thự, đột nhiên một người lao ra, hướng Trâm Anh mà lao tới, cùng lúc đó với tiếng hét “Chết đi”.

Vì là đi cuối cùng, đã vậy còn chìm trong suy nghĩ của bản thân nên Trâm Anh không tránh kịp. Khi nghe thấy tiếng hét đó, Trâm Anh chỉ kịp quay lại nhìn người đang cầm con dao nhọn lao vào cô. Cô chỉ biết đứng chân tại chỗ, đại não như bị đình chỉ lại mọi suy nghĩ và phản xạ. Rồi cô thấy một bóng đen đứng trước mặt cô và cùng lúc đó, tiếng dao đâm vào da thịt vang lên cùng lúc với tiếng súng đinh tai. Rồi cô bị đẩy ngã ngửa ra sau, một cơ thể nặng nề đè lên cô.

Vì Trâm Anh đi cách mọi người một khoảng không xa cũng không gần, nhưng mọi người cũng đã ra đế cổng rồi, vì vậy sự việc xảy ra làm mọi người trở tay không kịp. Nhìn Trâm Anh bị đè ngã ra, mọi người vội vàng đến đỡ Bảo Khánh và Trâm Anh dạy. Bảo Khánh lúc nhìn thấy con dao cách Trâm Anh càng ngày càng gần, anh chỉ theo phản xạ có điều kiện, ôm lấy Trâm Anh vào lòng để bảo vệ cô. Tưởng như phải hứng chịu cơn đau đớn, nhưng không hề, anh cảm thấy có một lực đẩy anh ngã sấp xuống cùng lúc đó là tiếng súng và tiếng đao cắm vào da thịt. Khi mọi người nhìn đến trước cửa, mọi người liền hít một ngụm khí lạnh. Người cô gái mặc váy bó đỏ cầm dao, đâm vào giữa ngực người cô gái mặc bộ nữ hầu, mà cô gái mặc bộ nữ hầu kia cầm một khấu súng đang bốc khói giơ trước ngực người cô gái mặc váy đỏ. Hiển nhiên, viên đạn đã được bắn ra.
Lúc này, một chiếc xe ô tô đỗ lại trong sân, bước xuống là hai người một người đàn ông tầm ba mươi tuổi và một người đàn ông trung niên tầm gần bảy mươi tuổi. Chàng trai ba mươi kia là Dương Kiến Văn, con trai duy nhất Dương gia và người đàn ông kia là Tấn Phát, quản gia Dương Gia. Ông hôm nay nghe lệnh của ông chủ, đi khuyên bảo cậu chủ về gặp mặt nói chuyện với ông chủ. Khuyên mãi, cuối cùng ông tung ra chiêu mang Hồng Mai ra để dụ, cuối cùng cậu chủ cũng về. Còn Dương Tấn Phát, anh nhìn thấy tình cảnh trước nhà liền ngớ người. Nhưng khi nhìn thấy bóng lưng không thể nào quen thuộc hơn kia, anh liền vội vàng chạy đến đá người cô gái mặc váy đỏ ra, ôm lấy người cô gái mặc bộ nữ hầu đang khụy dần xuống, hốt hoảng nói “Hồng Mai, Hồng Mai, sao lại xảy ra chuyện như thế này chứ?”

Trâm Anh bước đến nhìn cô gái mặc váy đỏ, ngồi xuống nhìn cô ta cố níu một chút hơi tàn nằm dưới nên gạch lạnh băng, trong lòng nặng nề, nói

“Tại sao chứ, Hà My?”

“T…tôi…tôi hận cô…” vừa nói, đôi mắt vô hồn nhìn thẳng lên trần nhà trắng như tuyết chảy ra hai dòng nước mắt, lăn dài rồi biến mất sau máu tóc nâu khói. Đúng, Hà My hận Trâm Anh. Hận Trâm Anh cướp đi hào quang của cô ta, hận Trâm Anh cướp mất tầm mắt của người cô ta yêu, hận Trâm Anh cái gì cũng có mà cô lại không có. Cô có kém Trâm Anh điểm nào chứ? Nhưng, có lẽ cô đã đi sai nước rồi. Cô bây giờ đã mất đi tất cả, tiền tài, danh vọng, ngay cả mạng sống cũng không còn. Nếu được quay trở lại, cô ước sinh ra cô không phải là con của tiểu tam, như vậy cô sẽ không bị mọi người xa lánh, không bị Quế Chi chĩa mũi nhọn khắp nơi, không bị Trâm Anh nhìn với ánh mắt lạnh nhạt xen một chút khinh thường, và cũng không…không gặp người đàn ông đó. Như vậy…như vậy tốt biết bao…
Trâm Anh thở dài, vuốt mắt cho Hà My. Người đáng trách cũng có chỗ đáng thương. Đã chết rồi thì hết, bây giờ cô ấy nên yên nghỉ rồi. Xong, cô quay ra ngồi xuống nhìn cô gái đang được Dương Kiến Văn ôm trong ngực, hỏi “Tại sao? Tôi với cô không quen thân, tại sao cô lại đỡ nhát dao đó cho tôi?”

“Kiyoko, chuyện…chuyện tôi kể còn thiếu…tôi thật ra không phải con gái của cha mẹ đã khuất kia. Người mẹ kia…bà là mang thai hộ. Mẹ…mẹ ruột của tôi, bà là ân nhân của họ. Và bà ý tên Dương Vi Lam. Cha ruột của tôi, ông ý nợ Phan gia…tôi…mạng này tôi cho cô coi như trả nợ cho Phan gia…Cảm ơn cô…đã tha cho…cha…cha tôi” Đúng, cha mẹ nuôi của cô đã nói hết cho cô biết khi cô sinh nhật tròn mười lăm tuổi. Bọn họ bảo, mẹ cô vì cảm thấy sẽ làm hại cha cô nên bà ý mới đến tìm cha nuôi của cô, nhờ ông ấy lấy bào thai cấy vào cơ thể của mẹ nhôi cô. Lúc ấy mẹ cô mới mang thai cô được ba tuần. Cha nuôi sau khi nhìn thấy mẹ cô khẩn cầu quá và trùng hợp là mẹ nuôi cũng không thể mang thai nên bọn họ đồng ý với mẹ tôi. Khi cha mẹ nuôi mất, cô trải qua bao đau thương và gặp lại cha ruột, mới đầu cô không biết ông ý là cha cô, nhưng khi nhìn thấy những tấm ảnh treo của mẹ treo kín trong phòng ngủ của ông, cô liền biết ông là cha ruột của cô. Cô chấp nhận huấn luyện là để trở nên xứng đáng hơn, lúc đó cô sẽ nhận lại ông. Nhưng khi ở Dương gia lâu, cô liền biết cha cô đang hiểu lầm Phan gia, vì vậy cô xung phong nằm vùng Phan gia, cô sợ bọn họ hại ông ý.

“Hồng Mai, Hồng Mai, em…” Dương Kiến Văn không tin vào tai của mình nói. Sao Hồng Mai lại trở thành em gái cùng cha khách mẹ của anh, tại sao ông trời trêu ngươi vậy?

“Kiến Văn, em…xin lỗi…em…y…” Hồng Mai như muốn nói gì thêm nhưng sức lực cô liền mất hết, bàn tay cô buông thỏng, trái tim ngừng đập lại. Dương Kiến Văn sững người, nước mắt chảy ra, lăn dài trên má, rơi trên khuôn mặt tái nhợt kia. Anh vội cầm bàn tay buông thõng của Hồng Mai áp vào má anh, nghẹn ngào nói “Hồng Mai, em chưa nói hết, em cái gì chứ? Em không được bỏ anh lại…Hồng Mai”.

“Ông chủ…” Lúc này, quản gia Tấn Phát đứng đó nhìn thấy ông chủ của ông đang đứng ở đại sảnh từ bao giờ, đôi mắt ông mở to hết cỡ, rồi cuối cùng, như đã chịu đựng cực hạn, Dương chủ tịch liền ngất đi.

Trong một buổi tối, tất cả mọi chuyện được giải quyết.

////////////////////////////Tôi là dải ngân hà ngăn cách một năm
sau///////////////////////////

Mọi chuyện kết thúc, Trâm Anh trở lại thân phận thật của bản thân. Lúc cô trở lại Phan gia với khuôn mặt thật, hai người phụ nữ trong nhà vừa thấy cô thì ôm lấy cô khóc nức nở đến nỗi hai người đàn ông nào đó kéo ra mới được. Sau khi Trâm Anh khôi phục thân phận thật được ba tháng thì cô liền để lại một mảnh giấy, một mình cô đi du lịch. Cô muốn đi chơi thỏa thích trước khi lấy chồng. Tờ giấy ấy của Trâm Anh làm cho hai người phụ nữ kia khóc ác liệt mấy giờ liền, người đàn ông nào đó thì tức giận đến mức đập tất cả đồ đạc trong phòng làm việc. Quế Chi thì tươi cười vì người đàn ông mặt lạnh bị vợ sắp cưới bỏ rơi. Nghi Dung và Minh Quân sau bao thời gian làm oan gia, nay đã trở thành cặp đôi ngọt chết người khác. Ngọc Diệp thì vào làm giám đốc trong công ty Phan gia, làm quen dần để có thể tích lũy kinh nghiệm rồi giúp Trâm Anh quản lý công ty. Trong lúc hợp tác với dự án bên Ngọc thị, Ngọc Diệp gặp Ngọc Minh Triết, tổng giám đốc công ty Ngọc Thị. Trong quá trình làm việc, hai người liền nảy sinh tình cảm. Sau khi kết thúc dự án, Ngọc tổng liền theo đuổi Ngọc Diệp.
Còn Dương chủ tịch, sau khi biết được sự thật cái chết của em gái, lại thêm chứng kiến đứa con gái chết trước mặt, ông liền bị bệnh không dạy nổi. Nay ông liền trở thành người thực vật, phải truyền dinh dưỡng và cắm ống thở để duy trì hơi tàn. Dương Kiến Văn sau ngày Hồng mai chết một ngày, anh liền tìm Trâm Anh nói chuyện. Còn nói chuyện gì thì không ai biết. Cuộc sống lại trở lại quỹ đạo của nó…

/////////////////////////////Ba năm sau/////////////////////////////

Ở nghĩa trang Hoa Hồng, một cô gái trẻ mái tóc xoăn nhẹ dài ngang lưng, mặc một chiếc áo sơ mi kết hợp với chiếc quần bó, chân cô đi đôi bốt ngắn cổ cao năm phân. Cô đứng trước một ngôi mộ, bia mộ là một tấm hình của một cô gái trẻ, mái tóc xoăn lọng to màu nâu khói, nụ cười rất tươi, rất mê người. Trên bia mộ là một dòng chữ to ghi tên và năm sinh năm mất – Vũ Hà My.

“Hà My, tôi đến thăm cậu này, dù cậu hận tôi đến mấy, nhưng tôi không có cách nào hận cậu nữa khi cậu chết. Thật ra, ngày trước nếu cậu không hay gây sự với tôi khắp nơi thì có lẽ tôi và cậu sẽ không đi đến bước đường này. Cậu sống giả tạo thế có mệt không? Tôi mong kiếp sau cậu sẽ sống vui vẻ hơn, không phải diễn mọi nơi như vậy nữa.” nói xong, cô gái kia đặt bó hoa trước mộ rồi quay người đi. Khi đi đến đường xuống dưới, cô liền chạm mặt một người đàn ông, trong lòng anh là một bé trai và một bé gái, hai bé khoảng ba tuổi, có khuôn mặt giống hệt nhau. Hai người nhìn nhau, sững người một chút rồi cười “Kiyoko, em đã về rồi sao?”.

Ngồi ở ghế đá, Trâm Anh nghĩ đến cuộc sống thật vi diệu. Tám năm trước cô được Dương Kiến Văn cứu, anh ta lại tình cờ biết được thân phận thật của cô nên đã dồn dập theo đuổi cô. Cô lúc đó muốn tìm ra kẻ sau màn nên không để ý đến anh. Rồi khi cô trở lại Việt Nam không hề cho anh biết, đến khi gặp lại, anh ý đã có người khiến anh ý biết đau. Ngày hôm đó anh đến tìm cô, đó là ngày mà cô không bao giờ quên được. Vẫn phong cách quý ông đó, nhưng sâu đôi mắt lại có nỗi ưu thương nồng đập, làm ai nhìn vào cũng bị lây nhiễm. Anh cầu xin cô lấy trứng của Hồng Mai, thụ tinh nhân tạo với tinh trùng của anh ý. Nhìn anh lúc lâu, cuối cùng cô cũng nhận lời, nhưng cô cũng đã nói với anh, khả năng thành cô rất rất là nhỏ, vì Hồng Mai đã chết rồi. Nhưng trên đời này như có phép màu, cuối cùng phép màu đó tạo ra hai đứa bé sinh đôi.

“Kiến Văn, anh vẫn sống tốt chứ?” Trâm Anh nói.

“Vẫn tốt, nhờ có em, anh cũng giữ được một chút gì đó liên quan đến cô ấy” nói xong, anh ôm chặt lấy hai đứa bé.

“Không cần cảm ơn, đây là em trả ơn cứu mạng của anh” Trâm Anh nói

“Nhưng em cũng không ngờ số phận trêu ngươi, anh lại là con trai của Dương chủ tịch đó”.

“Đứa con trai không được hoan nghênh” Dương Kiến Văn cười khổ nói.

“À, Dương chủ tịch đã khá hơn chưa?” Trâm Anh đánh lạc hướng nói.

“Ông ấy ra đi vào một năm trước rồi” Dương Kiến Văn cười nhạt.

“Ách, em xin lỗi” Trâm Anh ngượng ngùng gãi gãi vành tai.

“Không sao, như vậy đối với ông ý cũng là một giải thoát. Ông ý đau khổ đã lâu, ngày ông đi, anh thấy ông ý cười, cười rất tươi” Dương Kiến Văn nhìn trời nói.

“A, hai đứa bé này thật đáng yêu, em không ngờ gen Dương gia các anh thật là tốt nha, hai đứa bé này mà lớn lên sẽ hại nước hại dân lắm đâu” Trâm Anh cười trêu nói.

“Nếu tốt, vậy sao ngày trước anh theo đuổi em, em không chịu” Dương Kiến Văn cười trêu lại.

“Anh đừng nhắc đến quá khứ không?” Trâm Anh đấm nhẹ vào vai Dương Kiến Văn rồi nhìn hai đứa trẻ, lấy ra hai cây kẹo mút, đưa cho hai đứa trẻ đang len lén nhìn cô, nói “Cho hai con này”.

Hai đứa trẻ nhìn cha của nó, thấy cha gật đầu mới giơ tay nhận lấy. Nhìn hai đứa, Dương Kiến Văn nói “Hai đứa này không hay tiếp xúc với người lạ nên hơi nhát. À, năm nay em cũng đã hai sáu tuổi, em cũng nên cho anh chàng kia của em danh phận đi chứ”

Lúc này, Trâm Anh cười ngượng ngùng. Ba năm nay, cô đi khắp nơi trên thế giới, cuối cùng, cô không có nơi nào nán lại được lâu, trái tim của cô đã ở lại với người đàn ông kia, nơi đó với giữ được cô ở lại. Cô về là để cho anh câu trả lời.

Tạm biệt Dương Kiến Văn, Trâm Anh bước ra khỏi nghĩa trang. Nhưng khi vừa bước ra khỏi nghĩa trang, cô liền nhìn thấy một người đàn ông lạnh lùng dựa người vào thân xe ô tô. Chính là khuôn mặt khiến cô ngày đêm nhung nhớ, chính biểu tình khiến cô nằm mơ cũng mơ thấy. Trâm Anh nở nụ cười, bước đến đứng trước mặt anh, nói “Khánh, em đã về”.

Bảo Khánh không nói gì, ôm chặt lấy cô rồi cúi xuống hôn cô. Nụ hôn không hề dịu dàng mà như là trừng phạt. Hôn một lúc lâu, cuối cùng anh cũng nhả môi cô ra, nhìn cô nói “Em không bỏ đi nữa chứ?”

“Không, em về là cho anh câu trả lời ngày trước anh cầu hôn em. Em đồng ý” Trâm Anh ôm lấy eo Bảo Khánh, cười nói.

Bảo Khánh sững người một chút rồi nở nụ cười hạnh phúc. Anh bế Trâm Anh lên, xoay mấy vòng rồi thả cô xuống, hai người lại trao cho nhau nụ hơn nồng nàn. Đời này, bọn họ có nhau là đủ….

--- -----Hết---- ----



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công tử hào hoa về bài viết trên: Snow cầm thú HD
     
Có bài mới 09.02.2018, 01:15
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 417 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 10
Ngoại truyện 1: Quyển nhật kí bị bỏ quên.


Đó là hai năm sau khi sự việc sáng tỏ. Một ngày nọ, Dương chủ tịch đột nhiên tỉnh và khỏe lại như một phép màu. Ông tỉnh lại, câu đầu tiên nói là ông muốn về nhà. Bao nhiêu bác sĩ và ông quản gia khuyên nhưng Dương chủ tịch vẫn khăng khăng muốn về nhà. Cuối cùng, lúc Dương Kiến Văn đến và thấy tình cảnh này cũng bảo bác sĩ cho ông về nhà, nhưng sẽ luôn có hộ lý trực 24/24. Về đến nhà, Dương chủ tịch liền vào căn phòng mà ông đã lâu lắm không vào. Mở cánh cửa ra, bước vào, căn phòng này như là căn phòng công chúa. Từ trang trí đến nội thất đều rất thơ mộng. Căn phòng này vẫn giữ nguyên như này nào, đồ dùng không một hạt bụi, cuốn sách ngôn tình vẫn dừng lại ở trang thứ 129. Đây là yêu cầu của Dương chủ tịch, ông muốn giữ lại nguyên căn phòng này như ngày em gái ông rời đi để ông có thể cảm nhận rằng em gái ông vẫn còn. Thuần thục mở ngăn tủ ra, trong đó là một cuốn viết màu xanh rất nhã nhặn. Ông cầm lên, chống gậy ra lan can, nơi ông trồng hoa, đọc sách và chăm chú chim của ông. Nhìn cái lồng chim vẫn ở đó, con chim vẫn trong đó cất lên những tiếng hót vang. Ông ngồi xuống chiếc ghế dựa, mở cuốn sổ viết ra. Mở trang đầu tiên, đó là ảnh chụp ông năm ông hai sáu, lúc đó ông cố dành một chút thời gian để đi chơi với Vi Lam. Dưới tấm ảnh là nét chữ nhỏ nhắn quen thuộc “Anh trai của tôi”. Lật từng trang từng trang, ông đọc hết tất cả những tâm sự của con bé, tâm sự thầm kín mà đến lúc này ông mới biết. Khi đọc xong, sắc trời cũng ánh lên sắc đỏ. Ông cố gắng chống gậy, bước đến cạnh lồng chim, mở cửa lồng, bắt con chim ra nói “Vi Lam, bay đi, em hãy bay đến những nơi em muốn. Anh sẽ đến với em sớm thôi, anh sẽ mãi mãi là ngọn gió, bao bọc bảo vệ em, đưa em đi khắp chân trời góc bể”. Nói xong, ông xòe bàn tay ra, con chim nhỏ thấy bản thân được tự do liền bay đi luôn. Dương chủ tịch nhìn nơi con chim bay một lúc lâu, cuối cùng mới trở lại ghế tựa, ôm cuốn nhật kí vào lòng, nhìn trời. Lúc này, Dương Kiến Văn từ công ty trở về, điều đầu tiên là lên thăm Dương chủ tịch. Anh đã đứng đó rất lâu, nhìn người cha mà anh vừa yêu vừa hận lại cũng vừa thương chống gậy đứng đó, rồi lại thấy ông trở lại ghế ngồi. Anh liền đến bên cạnh chiếc ghế tựa cạnh ghế của ông, ngồi xuống. Một lúc sau, Dương chủ tịch liền phá vỡ sự im lặng này “Kiến Văn, con có hận ta không?”

“Cha, hận con có, nhưng con thương cha nhiều hơn” Dương Kiến Văn cười nói.

“Kiếm Văn, con là đứa trẻ tốt, cũng là người cha tốt. Dương gia sau này ta giao cho con thì ta yên tâm rồi” Dương chủ tịch cười cười nói.

“Cha, người phải sống lâu trăm tuổi, A Niệm và A Tư đều muốn được ông nội ôm đó” Dương Kiến Văn hơi nghẹn ngào nói. Mấy năm nay, anh và cha đối nghịch với nhau, anh còn chưa làm được điều gì cho cha.

“Kiến Văn, ai cũng có lúc này. Ta sắp được đi gặp cô của con rồi. Ta đã để bà ấy đợi lâu rồi” Dương chủ tịch nói xong, ôm chặt cuốn sổ viết vào lòng, cười nói. Rồi mí mắt ông nặng dần nặng dần rồi ông ra đi. Dương chủ tịch ra đi trong một buổi chiều đẹp, tay ông vẫn ôm lấy cuốn sổ viết, khóe miệng vẫn lưu lại nụ cười. Dương Kiến Văn ngồi bên cạnh, khuôn mặt gục vào đầu gối, vai run run. Cha, người còn chưa nói người có thương con không, tại sao người đã đi rồi?


Ngoại truyện 2:


Mấy năm về sau, khi đã cưới được mĩ nhân về nhà, Bảo Khánh vẫn không thể nào kê cao gối ngủ được. Vì sao ư? Cô gái nào đó, bây giờ đã là mẹ của hai đứa trẻ mà vẫn dăm bữa nửa tháng đi làm mấy cái nhiệm vụ đáng ghét. Một mình cô làm còn chưa đủ, cô còn dẫn theo hai đứa con, còn dạy hai đứa mấy thứ linh tinh. Là tổng giám đốc của một công ty lớn tiền cô còn thiếu sao? Anh đây là Tổng giám đốc Trần thị, anh thiếu tiền nuôi cô sao mà cô còn đi làm mấy cái nhiệm vụ vớ vẩn. Nhưng khi nói chuyện này với Trâm Anh, đáng chết cô gái này quá ranh ma. Lúc anh khiển trách cô đều quyến rũ anh làm anh không nói được câu gì nữa. Rồi dăm bảy bữa cô lại chạy đi làm nhiệm vụ. Ài, cuộc đời anh thật đáng thương mà, nhưng, đáng thương này lại xen lẫn với ngọt ngào.

--- ------ ----------Hoàn chính văn---- ------ ------ --------

seal cảm ơn các bạn đã kiên nhẫn đồng hành cùng seal "cúi người 45 độ"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công tử hào hoa về bài viết trên: Snow cầm thú HD
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Băng Phong, caocaovuvu, Midori_88, Trang bubble và 925 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 148, 149, 150

2 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

3 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C876

1 ... 126, 127, 128

7 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

8 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

9 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

13 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C64]

1 ... 23, 24, 25

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 8, 9, 10

19 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

20 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12


Thành viên nổi bật 
Aka
Aka
Puck
Puck
PhongLangTB
PhongLangTB
Hàm Nguyệt
Hàm Nguyệt
THO THO
THO THO
Cà Ri Bơ
Cà Ri Bơ

Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 613 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 269 điểm để mua Cô gái và thần đèn
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 582 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Aka vừa đặt giá 1180 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 553 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1917 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 356 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 525 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1824 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1736 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 736 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua PC LCD
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 370 điểm để mua Guốc đỏ
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Nana Trang
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 351 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1652 điểm để mua Hoa hồng xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Yến My
Lý do: QUÀ GẶP MẶT HEHE
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 700 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 579 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 333 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 316 điểm để mua Guốc đỏ
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 320 điểm để mua Dù thiên thần
Shop - Đấu giá: Lãnh Thiên Nhii vừa đặt giá 550 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1572 điểm để mua Hoa hồng xanh
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 499 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Phong_Nguyệt vừa đặt giá 474 điểm để mua Nữ thần rừng
Shop - Đấu giá: Tư Di vừa đặt giá 400 điểm để mua Bánh sinh nhật hồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.