Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart

 
Có bài mới 07.05.2017, 19:49
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 412 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 56
Chương 45: Takahaji Kiyoko.

Bước nhanh ra khỏi thư phòng, ông Phan giữ một nữ giúp việc đang đi ngang qua, giọng điệu mang vẻ kích động “Trần đại thiếu gia vẫn ở trong phòng của tiểu thư?”

“Dạ ông chủ, Trần đại thiếu gia từ khi đi làm về vẫn ở trong đó cho đến bây giờ vẫn chưa ra” nói xong, được sự đồng ý của ông Phan, nữ giúp việc cung kính cúi người một cái rồi đi làm nốt công việc của cô. Ông Phan lẳng lặng đi đến căn phòng lâu nay ông không đến. Cầm nắm cửa hồi lâu, cuối cùng ông thở mạnh một cái, mở cửa đi vào. Căn phòng này vẫn như trước, không hề thay đổi chút gì. Nó làm ông cảm giác con gái của ông như đang đi làm nhiệm vụ ở bên ngoài, răm bữa nửa tháng nó sẽ mở cánh cửa này ra, cười với ông chào buổi sáng.

Đảo mắt quanh căn phòng, cuối cùng ánh mắt của ông dừng lại ở người đàn ông đang nằm trên giường, khuôn mặt úp vào chiếc gối như đang tìm kiếm hơi thở mà anh mong nhớ. Thở dài, ông đến bên giường, nằm xuống khoảng trống bên kia chiếc giường, giọng điệu mang theo vài phần thưởng thức vài phần dò hỏi “Cậu thật sự yêu con gái tôi như vậy sao?”

Hồi lâu sau, không nghe thấy câu trả lời, ông tưởng như bản thân bị ném một trái bơ thì giọng nói trầm trầm mang theo nét cô đơn vang lên “Năm tám tuổi, lần đầu con gặp Trâm Anh, con đã có cảm tình với cô ấy. Lúc đó con nghĩ muốn lẳng lặng bảo vệ bên cạnh cô ấy, đợi cô ấy lớn lên, con sẽ quang minh chính đại nắm tay cô ấy. Nhưng ai ngờ, sau cuộc chia tay ở Nha Trang, gần một năm sau con biết được cô ấy mất tích qua miệng của cha mẹ. Lúc đó, con cảm giác như ánh mặt trời dường như thiếu đi chút ấm áp. Rồi đến năm con mười sáu tuổi, lại một lần nữa ở Nha Trang, con lại gặp cô ấy. Lúc đó con không biết cô ấy là cô bé ngày xưa, con chỉ có một suy nghĩ duy nhất, giữ lấy cô ấy. Nhưng rồi, chỉ có mấy tháng ngắn ngủi, cô ấy liền biến mất ngay trước mặt con. Con điên cuồng tìm trên biển, hi vọng có thể tìm thấy cô ấy, dù chỉ là một phần hài cốt. Nhưng, dù tìm gần một tuần, cả một mảnh cốt cũng không có. Lúc đó con như rơi vào tuyệt vọng” Dừng một lúc, Bảo Khánh quay đầu sang nhìn ông Phan, đôi mắt chẳng biết đã đỏ từ bao giờ nói “Chú Phan, khi con biết Trâm Anh còn sống, con vui mừng biết chừng nào, nhưng lại giận biết chừng nào. Cô ấy vậy lại dám quên con, cô ấy vậy lại là Phi Ưng. Lúc đó, con liền hùa theo mẹ để đưa cô ấy về nhà làm vợ. Nhưng ai ngờ, con vừa mới làm cô ấy có tình cảm với con thì cô ấy liền bỏ đi. Tại sao cô ấy lại nhẫn tâm như vậy chứ? Trước ngày cô ấy mất, con còn cố gắng làm việc thâm đêm để dành ra mấy ngày đưa cô ấy đi du lịch. Vậy nào ngờ, chuyến du lịch đó lại…” dứt lời, trong hốc mắt của Bảo Khánh chảy ra dòng nước nóng hổi. Ai bảo đàn ông không khóc, chẳng qua là họ chưa gặp chuyện gì đau đến xe tâm xé phổi thôi.

Nhìn đứa trẻ ông nhìn lớn, ông Phan không đành lòng, đưa cho Bảo Khanh một mẩu giấy. Bảo Khánh nhận lấy mẩu giấy, mở ra. Mới đầu anh kinh ngạc, rồi đến kích động, rồi vui mừng. Anh nhì ông Phan, đôi mắt ý bảo có phải sự thật không. Nhận được sự khẳng định của ông Phan, anh liền ngồi bật dạy, nhìn mẩu giấy đến mức mẩu giấy muốn rách ra. Nhìn biểu cảm của Bảo Khánh, ông Phan không nhịn được hỏi “Con không tức giận?”

“Tại sao chứ, chỉ cần cô ấy bình an, con không có gì phải tức giận. Với lại, cô ấy làm chuyện gì cũng sẽ có lý do của cô ấy.” Bảo Khánh nói, giọng nói không giấu được tâm trạng vui mừng của anh.

Nghe được lời nói của Bảo Khánh, ông Phan ngồi dạy, xoa xoa đầu Bảo Khánh như lúc anh còn là đứa trẻ lẽo đẽo theo sau ông, cười hiền nói “Vậy là chú yên tâm giao đứa con gái duy nhất của chú cho con rồi”.

“Chú Phan, chuyện này có nói với cô Phan và cô chú Nguyễn không?” Bảo Khánh nhìn mẩu giấy một lúc lâu, ngẩng đầu lên nhìn ông Phan hỏi.

“Tạm thời đừng nói cho bọn họ biết, đợi đến khi con bé về, chúng ta tính tiếp”

……………………………………

Tại một căn biệt thự nào đó, trên ban công, một người đàn ông trung niên nửa nằm nửa ngồi trên chiếc ghế quý phi đọc sách. Lúc này, một người đàn ông khác đi vào, cung kính nói “Lão gia, trời cũng lạnh dần rồi, ngài cũng nên vào phòng nghỉ ngơi”

“Tấn Phát, nhà họ Phan như thế nào rồi?” người đàn ông đó nói.

“Dạ, sau khi con gái của bọn họ chết, nhà họ Phan dường như loạn thành một đoàn, ngay cả nhà họ Trần cũng không khá hơn” Tấn Phát cung kính nói.

“Đã liên lạc được với hắn ta chưa” người đàn ông đó lại lên tiếng.

“Dạ, hắn ta như biến mất khỏi thế giới này, tôi không thể nào liên lạc được với hắn” Tấn Phát trả lời.

“Cũng đúng thôi, hắn là sát thủ mà, nếu chúng ta tìm được hắn dễ dàng, vậy không biết hắn chết bao nhiêu lần rồi” người đàn ông đó thở dài.

“Vậy, ngày có dừng lại ở đây không?”

“Dừng lại? Hahaha…Tấn Phát, ông nghĩ như vậy là đủ sao? Như vậy quá tiện nghi cho họ. Liên lạc với Phi Ưng, tôi muốn hắn đột nhập, hành hạ Phan gia đến hơi thở cuối cùng” người đàn ông đó nói, trong giọng nói chưa đựng một tia quỷ dị rợn người.

“Nhưng, đó là sát thủ bạch kim, rất khó để liên lạc với họ” Tấn Phát do dự nói “Với lại tiền công của bọn họ không phải cao bình thường”.

“Tôi mặc kệ, dù có bán cả công ty, tôi cũng muốn Phan gia phải sống không bằng chết” ông ta nói xong, đứng dạy đi vào, để lại Tấn Phát đứng nhìn theo bóng dáng của ông ta mà thở dài. Anh minh của ông chủ đâu rồi, hào quang của ông chủ đâu rồi, người đàn ông kia, sao lại xa lạ với ông vậy. Con người kia, điên cuồng, điên cuồng đến mức đáng sợ. Cái chết của tiểu thư đã làm cho ông chủ thay đổi như vậy sao?....

…………………………………………

Một tuần sau…Trong một căn nhà trọ ở Hà Nội

“Trâm Anh, rốt cuộc khi nào kẻ đó mới xuất hiện. Cô không phải bảo hắn sẽ xuất hiện vào đám tang của cô sao? Bây giờ là một năm sau đám tang rồi đó. Cô muốn cha con tôi không được gặp nhau à” Tâm nóng nảy nhìn Trâm Anh nói. Từ khi tham gia kế hoạch với cô gái này, ông liền không thấy cô ta đâu nữa. Tìn khắp nơi, ông cũng không nhìn thấy, như thể cô ta bốc khói khỏi nơi này vậy. Nhưng, ông không bỏ cuộc. Nếu không tìm được cô ta, làm sao ông gặp lại được An Bình của ông chứ. Mới vậy mà cô ta mất tích một năm, rồi mấy giờ trước, cô ta đột nhiên xuất hiện trong nhà trọ của ông. Thật đáng sợ, cô ta có biết bây giờ là nửa đêm không? Có biết rằng cô ta ăn mặc thế kia rất dọa người không? Ông là sát thủ chứ không phải ma quỷ. Ông không muốn ngày hôm sau cả Hắc đạo đều biết đến đệ nhất sát thủ Tâm chết vì bị dọa đâu.

Trâm Anh đến đây mặc một chiếc quần da màu đen, chiếc áo bó sát màu đen cùng chiếc áo khoác ngoài cũng đen nốt. Mái tóc xoăn dài của cô thả tự do. Bây giờ là buồi đêm, cộng thêm Tâm là người sống trong bóng tối. Cô đột nhiên xuất hiện không tiếng động, bảo sao ông ta không giật mình.

Ngồi trên một chiếc ghế gần đó, Trâm Anh lấy trong chiếc cặp trên lưng cô ra một xấp tài liệu, để lên bàn nói “Hắn ta hành động rồi”.

“Cái gì, hành động? Ai? Kẻ thuê tôi một năm trước à?” Tâm nghi hoặc nói.

“Đúng, ba ngày trước Phi Ưng gửi cho tôi bản này. Xem đi” nói xong, Trâm Anh đưa tập tài liệu cho Tâm. Tâm nhận lấy, đọc lướt qua rồi ngẩng đầu lên, nghi hoặc hỏi “Tại sao lại không có lý lịch của người thuê?”

“Phi Ưng làm việc, không cần đến thông tin lý lịch của người thuê, chỉ cần đối tượng và tiền chuyển đến đúng hẹn, cũng như ông thôi” Trâm Anh nhàn nhã nói.

“Vậy làm sao để dụ con cáo này ra” Tâm nghi hoặc nhìn Trâm Anh hỏi. Mong đừng là một năm nữa, ông thật sự rất nhớ An Bình của ông rồi.

“Chuyện này tôi tự có suy tính của tôi” Trâm Anh lạnh nhạt nói. “Tâm, ông có hứng thú gia nhập Phi Ưng không?”

“Gia nhập Phi Ưng? Tốt như vậy sao? Tôi thật không có phúc phận đó đâu” Tâm cười xòa nói.

“Phúc hay không tùy thuộc vào ông. Gia nhập Phi Ưng, con gái của ông sẽ có được một chỗ ổn định, ông có nhiều thời gian bên cô bé hơn. Điều kiện tốt như vậy, chẳng nhẽ ông lại chối từ?” Trâm Anh cười nhạt nhìn Tâm.

“Chính vì điều kiện quá tốt, tôi sợ tôi không có sức để hưởng” Tâm cười cười nói.

“Tôi cho ông thời hạn nghĩ là một tháng. Nếu ông đồng ý, vậy hãy liên lạc với tôi, hãy nghĩ đến An Bình của ông, ông không chỉ có một người” nói xong, Trâm Anh đứng dạy, đi ra khỏi nhà. Cô muốn xây dựng thế lực cho bản thân, nếu muốn vậy, tất nhiên phải thu phục người tài. Mà, Tâm chính là người tài số một cô muốn thu phục. Người đàn ông này, dù ông ta là sát thủ vô tình, nhưng ông ta lại là một người cha rất yêu thương con gái của mình, dù đứa bé kia không có chút xíu máu mủ gì với ông. Người như vậy, cô muốn.

Sauk hi Trâm Anh đi, Tâm liền ngả người nằm lên ghế salong. Đúng, cô gái kia nói không sai. Ông là sát thủ, khi nhận nhiệm vụ, ông đều phải đi khắp nơi. Mà nếu để An Bình ở cố định, ông lo lắng an nguy của nó. Vì vậy đi làm nhiệm vụ ở khu vực nào, ông đều mang theo con bé. Dù bây giờ nó mười bốn tuổi, nhưng con bé chưa bao giờ ở được một nơi cố định, chưa có một mái nhà cố định. Dù vậy, con bé cũng không hề oán ông, mỗi lúc đi làm nhiệm vụ về, nhìn thấy nụ cười hồn nhiên của con bé, mọi muộn phiền của ông đều tan biến. Nếu…nếu ông đồng ý gia nhập Phi Ưng, vậy, An Bình của ông sẽ được đi học, được sống yên ổn ở một nơi, ông đi làm nhiệm vụ sẽ không lo lắng cho an toàn của con bé.

………………….

Trâm Anh sau khi ra khỏi nhà Tâm, cô liền đi một thẳng đến một ngôi nhà gần khu biệt thự Vinhomes Mĩ Đình. Nhìn bên ngoài, căn nhà này không có chút đặc biệt nào, nhưng khi vào trong, trang thiết bị trong đó phải làm cho người ta níu lưỡi. Căn nhà này thực chất là một căn nhà dân bình thường, một năm trước được Trâm Anh bảo Eric dùng tạo ra một thân phận giả là một nhà khoa học để mua căn nhà này. Sau khi giả chết thành công, cô liền ra nước ngoài tránh để bị phát hiện, còn căn nhà này để Nghi Dung và Ngọc Diệp tu sửa. Đến khi tu sửa xong thì cũng là ba tháng sau. Khi căn nhà tu sửa xong, cô liền về nước và ở lại căn nhà này với Nghi Dung và Ngọc Diệp, Eric cũng ở đây luôn.

Đứng trước cửa nhà, Trâm Anh lấy chiếc chìa khóa ra tra vào ổ. Khi vào trong, cô liền đứng gặp thêm một cánh cửa gỗ khác. Nhưng khác ở chỗ, cánh cửa này không hề có tay cầm. Trâm Anh đưa tay đặt lên tấm gỗ treo bên trái cánh cửa, cánh cửa liền tự động mở ra. Vừa mới bước chân vào trong, chưa để cho ba người trong phòng kịp à ơi gì, cô liền nói luôn “Mai bắt đầu kế hoạch”.

“Mai? Có chắc không? Chúng ta còn chưa có tra được kẻ đó ở đâu?” Nghi Dung ngẩng đầu lên khỏi chiếc laptop, nhíu mày nói. Từ trước đến giờ, Phi Ưng nhận nhiệm vụ không hề để ý người bỏ tiền là ai. Vì vậy bọn họ không có thiết lập định vị người gửi. Nhưng lần này lại khác, sau khi nhận được nhiệm vụ kia, Trâm Anh liền nói muốn định vị chính xác vị trí của nguyên chủ lần này. Cô dựa vào Email đã gửi đến, điều tra nhưng đó lại là Email ảo, không hề có địa chỉ của người gửi. Cô cũng đã gửi lại cho người đó số điện thoại của cô, ý muốn liên lạc. Nhưng dù đối phương liên lạc cũng dùng điện thoại công cộng ở trung tâm thành phố. Vì vậy, cô tốn mất mấy ngày liền mà vẫn chưa có xác định được vị trí của nguyên chủ lần này.  

“Mai, Nghi Dung và Ngọc Diệp đi về Phan gia cùng em, Eric ở lại đây, tiếp tục đợi người đó liên lạc. Em nghĩ, không đến hai tháng thời hạn, nếu hắn ta không nhận được điều hắn muốn, chắc chắn hắn sẽ liên lạc với chúng ta thôi” Trâm Anh ngồi vắt chéo chân trên chiếc ghế tựa, hai tay ôm ngực tự tin nói.

“Kiyoko, sao cô lại chắc chắn vậy?” Eric đang “chơi” cùng mấy con chuột bạch, ngẩng đầu lên nghi hoặc nhìn Trâm Anh.

“Hắn muốn cha tối sống không bằng chết, chắc chắn sẽ cài tai mắt của hắn trong Phan gia. Tôi dùng một thân phận giả, theo Nghi Dung và Ngọc Diệp vào lại Phan gia chắc chắn sẽ bị gán điệp đó báo lại cho người đó. Đến lúc đó, tôi sẽ tỏ ra lưỡng lự không muốn ra tay, mọi người đoán xem, hắn có gấp không? Nên nhớ, Phi Ưng có vị trí nào trong Hắc đạo” Trâm Anh nhếch mép nói.

“Vậy em định dùng thân phận nào?” Ngọc Diệp hỏi.

“Takahaji Kiyoko, em gái của Takahaji Kenji, bạn thân của Trâm Anh, thế nào?” Trâm Anh nói.

“Tại sao lại là em gái tôi, tôi làm gì có em gái, cả thế giới này không ai là không biết” Eric nói.

“Nếu mà là con gái thất lạc, vậy cậu nghĩ sao? Eric?”

////////////////////Tôi là phân cách tuyến ngày hôm sau//////////////////////////

“Dung, Diệp, hai đứa đã đi đâu suốt một năm vậy? Và đây là ai?” Trong Phan gia, ông Phan từ ái nhìn hai cô con gái nuôi của ông cùng một cô bé người Nhật đáng yêu kia, hỏi. Sáng nay, ông đang chăm sóc cây cảnh thì đột nhiên quản gia liền đến báo với ông là Dung và Diệp đã về, hơn nữa hai đứa còn dẫn theo một cô bé người Nhật.

“Cha nuôi, bọn con muốn đi để thư giãn vì vậy không có liên lạc với cha. Còn đây là Takahaji Kiyoko, con bé là em gái thất lạc của Eric, vừa mới tìm được hơn một năm trước. Hôm qua con bé mới đến đây.” Nghi Dung mặt không đỏ tim không đập nhanh nói dối.

“Cậu Eric kia nhờ con chăm sóc con bé à?” ông Phan không hổ là người một thời tung hoành hắc đạo, mở miệng là nói trúng trong điểm.

“Không ạ, con bé tự đến tìm bọn con, nói rằng muốn gặp người anh trai song sinh bí ẩn của con bé.” Nghi Dung nói.

“Bác Phan, bác có biết anh Kenji của cháu ở đâu không ạ? Cháu sợ anh ấy không thích cháu nên cháu mới đường đột đến đây để bồi dưỡng tình cảm anh em với anh ấy. Nhưng cháu lại không biết anh ấy ở đâu, vì vậy cháu mới hỏi cha mẹ cách liên lạc. Họ cho cháu số điện thoại của hai chị này, bảo cháu tìm hai chị ấy. Nhưng, hôm qua gặp hai chị ấy, các chị bảo là không biết anh Kenji ở đâu. Bác, nếu anh Kenji có liên lạc với bác, bác nói cho cháu biết đầu tiên có được không ạ?” Kiyoko đáng thương nói, nhưng đôi mắt của cô nhìn xung quanh theo dõi tình hình. Biểu hiện này của cô rơi vào mắt của ông Phan lại là có ý định xấu. Ông lạnh nhạt nhìn Kiyoko, một lúc lâu sau mới lên tiếng “Takahaji Kenji là ai?”

“Takahaji Kenji là chàng trai người nhật tên Eric ý cha” Ngọc Diệp nhắc.

“À, tôi và cậu ta không có thân quen gì. Nếu cháu muốn tìm cậu ta thì nên hỏi Dung và Diệp” ông Phan nói.

“Hai bọn con không có tìm được cậu ta” Nghi Dung nhún vai.

“Bác Phan, bác có thể cho cháu ở lại đây một thời gian, đợi đến khi anh của cháu liên lạc được không ạ?” Kiyoko ngước đôi mắt long lanh lên nhìn ông Phan. Ánh mắt đó làm ông Phan cảm thấy rất là quen thuộc. Nhưng ông không nghĩ nhiều, lạnh lùng đứng lên giao phó xếp phòng với quản gia xong, ông liền nói “Cháu cứ coi đây như là nhà của mình. Nhưng cháu không được vào căn phòng cuối cùng của tầng hai”. Nói xong, ông đứng dạy đi lên trên lầu. Nhìn theo bóng của ông, trong mắt Kiyoko hiện lên hoài niệm cùng nhung nhớ, nhưng rất nhanh lại trở về bình thường.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 07.05.2017, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 412 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 61
Chương 46: Thăm người quen

Khu biệt thự Trần gia.

Trần gia cũng giống như Phan gia, từ khi Trân Anh “gặp chuyện” thì trong nhà chẳng còn vui vẻ như trước nữa. Bảo Khánh thì ngày về nhà một lần, cốt chỉ để tắm rửa rồi lấy đồ, còn nhưng lúc còn lại, anh đều ở trong công ty hoặc chạy đến đóng đô ở Phan gia. Ông bà Trần nhìn con trai cả mà chẳng biết nói câu gì. Đã hết cách với đửa con trai cả, vậy mà đến con trai và con dâu út. Dù bà có một thằng cu nhưng bà không thể nào vui được. Có bà nào lại vui khi cháu trai của mình vừa sinh ra thì không được gần mẹ không? Con dâu út của bà bị mắc chứng tư kỉ sau khi sinh, đã điều trị rất lâu mà không có tiến triển gì. Các bác sĩ nói, Quế Chi là vì đau buồn quá độ, đã vậy còn bị sock khi đang mang thai đến lúc sắp lâm bồn, nguy hiểm càng thêm nguy hiểm. Sau khi may mắn thoát khỏi nguy hiểm, ý thức của bệnh nhân tự động đóng lại, không muốn tiếp xúc với người xung quanh. Bác sĩ còn nói, nếu muốn chữa khỏi, vậy phải tìm người mà Quế Chi quan tâm nhất, đến ngày ngày nói chuyện với cô. Bà Trần cuối cùng cũng đành thông báo tin mừng mà tin xấu cho ông bà Đặng, dù gì bọn họ cũng là cha mẹ của Quế Chi. Ông bà Đặng sau khi hay tin, không nói nhiều đã đặt một chuyến bay ngay trong đêm đáp xuống Hà Nội. Nhưng dù có ông bà Đặng hay chồng của Quế Chi – Bảo Kiệt ngày đêm nói chuyện với Quế Chi, nhưng cô vẫn như một khúc gỗ, không nói, không cười mà chỉ luôn ngồi quay đầu nhìn về phía cửa sổ đến khi mệt thì ngủ, lúc dạy lại lặp lại hoạt động đó. Ông Đặng khi nhìn thấy Quế Chi như này, ông đã nói một câu “Chi Nhi giống Chi Nhi của hơn chục năm trước khi chứng khiến Anh Nhi rơi xuống vách đá, nhưng, nếu so chục năm trước với bây giờ, con bé có phần nặng hơn”. Vì không khuyên được con gái, ông bà Đặng liền để khách sạn lại cho quản lý, còn ông bà thì ở lại Trần gia, ông bà muốn tiếp tục ở gần con bé, giúp con bé ra khỏi cú sock lần này. Bảo Kiệt nhìn vợ của mình, anh cũng không biết làm sao. Nếu cha mẹ của cô không đánh thức được cô, anh không đánh thức được cô, vậy chỉ còn Trâm Anh thôi. Nhưng Trâm Anh đã không còn, anh đi đâu tìm được một Trâm Anh đây?

Buổi tối, Bảo Kiệt mang thức ăn tối lên bồi Quế Chi ăn. Sau khi bồi cô ăn xong, anh liền đặt cô lên một chiếc ghế nằm đối diện với cửa sổ, đắp một lớp chăn mỏng cho Quế Chi xong, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi môi hồng nhuận rồi đi ra khỏi phòng. Không biết Bảo Khánh dạo này có việc gì mà công ty cũng ít đến hẳn, suốt ngày không thấy bóng dáng. Thân là phó chủ tịch, anh lại gánh thêm một phần công việc của Bảo Khánh. Vì vậy, bồi Quế Chi ăn tối xong, Bảo Kiệt xuống nhà ăn qua loa rồi vào trong thư phòng làm việc tiếp.

Còn một mình Quế Chi trong phòng, cô không cảm xúc nhìn ra cửa sổ, nhìn ánh trăng tròn tỏa ra ánh sáng yếu ớt trong màn đêm như để khẳng định sự tồn tại của nó. Không biết nhìn bao lâu, đột nhiên đôi mắt không có tiêu cự của cô mở to, đầy vẻ ngạc nhiên và xúc động, nước mắt ứ lại trên khóe mắt làm tầm nhìn của cô mờ đi, miệng cô run run không nói được câu gì.

Trước mặt Quế Chi la một cô gái đang ngồi trên thành cửa sổ. Cô mặc một chiếc áo croptop sát nách mà xám và chiếc quần jean màu bò, dưới chân cô đi một đôi giày thể thao màu trắng. Mái tóc xoăn của cô được buộc kiểu đuôi ngựa tít trên đỉnh đầu, để lộ ra chiếc cổ thon. Nhìn Quế Chi, cô nở một nụ cười, cô nói “Chi Nhi, không nhận ra mình nữa à?”

Khi nghe thấy câu nói này, Quế Chi như ăn phải thuốc kích thích, bật dạy lao đến chỗ cô gái đó, ôm chặt lấy cô. Bị ôm chầm lấy, cô gái dùng cả hai tay cố định lại người để không bị ngã ngửa ra sau. Rồi cô đưa tay lên ôm lấy thân thể đã gầy đi của Quế Chi, miệng trách “Con bé này, mình chỉ là đi có một năm, sao cậu lại không biết chăm sóc cho bản thân mình rồi”. Vừa dứt lời, cô liền cảm thấy vai ẩm ướt. Thở dài, cô nói “Sau một năm gặp lại, cậu nên nói gì với mình chứ, đừng chào hỏi với mình bằng nước mắt”.

“Anh Nhi, cậu xấu lắm” sau một lúc lâu, Quế Chi nghẹn ngào nói được mấy từ. Tiếng nói của cô như muỗi kêu nên Trâm Anh không nghe rõ “Hả” một cái. Cuối cùng, đổi lại cô bị một cái đẩy mạnh từ Quế Chi. May là cô phản ứng nhanh, không thì ngày mai cả giới Hắc đạo đều biết Phi Ưng vì ngã lầu mà chết mất. Định trách Quế Chi, nhưng nhìn đến bóng lưng ưu thương, hai vai đang run run của Quế Chi, Trâm Anh lại thở dài. Bước đến trước mặt Quế Chi, Trâm Anh nâng khuôn mặt nhỏ nhắn đã đấm lệ từ lâu nói “Thôi nào, mình xin lỗi vì đã làm Chi Nhi của mình đau lòng, nhưng mình là bất đắc dĩ, Chi Nhi tha thứ cho mình có được không?”
Nghe Trâm Anh nói nhưng Quế Chi không hề hé một câu gì, vẫn yên lặng rơi nước mắt, nhìn làm Trâm Anh cảm thấy xót sa. Đã vậy Quế Chi còn có chiều hướng tránh khỏi bàn tay của Trâm Anh, quay mặt đi chỗ khác. Nhìn hành động của Quế Chi, Trâm Anh biêt rằng cô bạn này đang dỗi. Vì vậy Trâm Anh không nói gì nữa, xoay người đi đến cửa sổ, vừa đi vừa nói “Nếu Chi Nhi không muốn nhìn thấy mình như vậy, mình dù đau lòng nhưng đành phải rời khỏi nơi này, tốt nhất rời càng xa càng tốt, tránh cho Chi Nhi nhìn mà ngứa mắt. Minh đi đây, đi luôn đây.”
Nghe Trâm Anh nói vậy, Quế Chi chưa kịp nghĩ gì thì cơ thể đã phản ứng đầu tiên. Cô nhanh tay giữ bàn tay của Trâm Anh, giọng nói lí nhí như muỗi kêu “Đừng đi”.
Biết Quế Chi sẽ phản ứng như vậy, khóe miệng của Trâm Anh nhếch lên một độ cong nhỏ không ai phát hiện, nhưng rất nhanh cô trở lại bộ mặt như nàng dâu bị chồng vứt bỏ, ủ rũ nói “Chi Nhi không cần mình, mình không muốn làm Chi Nhi không vui, mình nên đi, đi càng xa càng tốt”.

“Không phải là mình không cần Anh Nhi, mình chỉ giận cậu thôi, nhưng nếu vì vậy mà cậu biến mất lần nữa thì mình không giận nữa. Anh Nhi, cậu đừng biến mất nữa, mình không chịu được nữa đâu” Quế Chi vừa nói vừa khóc nấc lên. Cô chịu đủ rồi, mười hai năm trước, Trâm Anh trước mặt cô rơi xuống biển không rõ tung tích, mười hai năm sau cô lại nghe thấy tin Trâm Anh bị giết, đã vậy Anh Nhi của cô bị giết cách đây hơn ba tháng. Sau khi sinh con xong, tỉnh dạy ngày hôm ấy, từ miệng của Bảo Kiệt, cô biết được là chuyến đi chơi này không phải là cha mẹ chồng cô sắp xếp, mà chuyến đi này là do Trâm Anh một tay sắp xếp. Vậy mà cô không hay biết gì. Sau khi tỉnh dạy lần nữa cô thật không muốn đối mặt với hiện tại tàn nhẫn, vì vậy cô cự tuyệt giao tiếp với thế giới bên ngoài. Không phải cô không biết cha mẹ của cô và cha mẹ chồng lo lắng như thế nào, Bảo Kiệt sốt ruột ra sao. Nhưng lúc đó, trong suy nghĩ của cô chỉ tồn tại một ý nghĩ, cô không bảo vệ được Anh Nhi, dù mười hai năm trước hay là mười hai nắm sau, người được bảo vệ chính là cô. Cô không chấp nhận được sự thật này.

Thấy bản thân đùa hơi quá, Trâm Anh quay lại ôm lấy Quế Chi, vỗ vỗ lưng an ủi cô, nói “Được rồi, mọi chuyện đã qua, bây giờ mình sẽ không biến mất như vậy nữa, mình hứa đó”.

“Anh Nhi, Anh Nhi đã hứa thì phải giữ lời” Quế Chi ôm chặt lấy Trâm Anh vừa khóc vừa nói.

Ở trong thư phòng Trần gia, Bảo Kiệt đứng dựa lưng vào chiếc ghế da nhìn màn hình máy tính nở nụ cười. Cuối cùng thì Chi cũng đã trở lại như bình thường rồi. Mấy hôm trước nghe anh Khánh nói là Trâm Anh vẫn còn sống, anh thật sự không tin. Nhưng nhìn anh hai của anh chắc chắn như vậy, anh cũng bán tính bán nghi. Về phòng thấy Chi như bức tượng, anh nhịn không được nói cho cô biết Trâm Anh còn sống, dù tin đó có thực sự thật hay không, chỉ cần nó giúp Chi trở lại như trước, như vậy là rất tốt rồi. Đúng như anh nghĩ, khi nghe Trâm Anh còn sống, Chi đã có phản ứng lại. Đến hôm nay, Chi cuối cùng cũng đã nói. Anh thật sự rất vui. Lặng lẽ tắt máy tính đi, bây giờ anh cũng đã chuyên tâm xử lý công việc rồi.
Trong phòng, sau khi Quế Chi khóc chán rồi, cô liền kéo Trâm Anh ngồi xuống giường, hỏi “Trâm Anh, hôm đó là như thế nào vậy? Sao cậu phải giả dạng bản thân đã chết?”

“Chuyện này cậu không nên biết thì hơn, cái cậu cần để ý bây giờ chính là tiểu bảo bối mới ra đời đã phải uống sữa ngoài và ông chồng đáng thương của cậu kia kìa” Trâm Anh dí nhẹ trán Quế Chi sủng nịnh nói.

“Nhưng người ta muốn biết mà” Quế Chi chu môi phản kháng.

“Ai, khi nào chuyện được giải quyết, cậu muốn biết gì cũng được. Bây giờ…” Trâm Anh đang định hàn huyên với Quế Chi thì bên tai vang lên giọng nói của Nghi Dung “Trâm Anh, nhanh, em còn năm phút”. Nhìn Quế Chi, Trâm Anh cười nói “Bây giờ không còn sớm, cậu nghỉ đi, mình phải đi rồi”.

“Anh Nhi, cậu định đi đâu?” Quế Chi vội vàng giữ tay Trâm Anh lại, lo lắng hỏi.
Trâm Anh nhìn thấy vẻ khẩn trương lo lắng của Quế Chi, cô bất đắc dĩ vỗ vỗ vào bàn tay đang nắm chặt bàn tay của cô, trấn an “Yên tâm, mình đã hứa là sẽ không bao giờ nuốt lời. Bây giờ chưa phải là lúc mình lộ diện”.

“Vậy bao lâu?” Quế Chi vẫn không chịu buông tay ngược lại nắm chặt hơn như thể nếu cô chỉ cần buông nhẹ hơn một chút là Trâm Anh liền biến mất vậy.

“Chậm nhất là ba tháng. Chi Nhi, buông mình ra đi, bây giờ mình không còn thời gian” Trâm Anh gấp gáp nói. Nếu Quế Chi mà cứ giữ cô ở lại như thế này thì Nghi Dung và Ngọc Diệp không thể giúp cô làm nhiễu máy an ninh ở Trần gia, như vậy cô sẽ bị phát hiện, kế hoạch của cô sẽ bị hỏng mất.

Nhìn Trâm Anh thật sâu, Quế Chi cuối cùng cũng buông tay, trước khi buông tay, cô nói “Đợi mình một chút” rồi đi đến bàn trang điểm lấy một chiếc hộp trang sức nhỏ nằm im lìm trong góc rồi trở lại đứng trước mặt Trâm Anh, nói “Mình muốn đưa cho cậu vào sinh nhật của cậu, nhưng cậu lại giả chết. Bây giờ mình đưa lại cho cậu”. Nói xong, Quế Chi xoay người Trâm Anh quay lưng lại với cô, đẩy Trâm Anh đi đến cửa sổ, vừa đi vừa nói “Đi, đi, không nhanh là cậu sẽ bị phát hiện đó, nhanh đi”.

Đứng trên thành cửa sổ, Trâm Anh quay đầu lại nhìn Quế Chi, không nhịn được nói “Nếu muốn tìm mình thì quay lại Phan gia, mình luôn ở đấy” rồi không để Quế Chi nói thêm câu gì, cô tung người nhảy xuống rồi biến mất trong màn đêm đen nghịt. Chỉ còn lại Quế Chi, cô đứng dựa người vào cửa sổ, nói với màn đêm “Cậu không nói, mình cũng sẽ tự tìm ra vì sao lúc đó cậu lại giả chết. Anh Nhi, bây giờ hãy để mình giúp cậu một lần”.

Trong một chiếc xe Lamborghini màu bạc, một cô gái đeo chiếc kính cận bản to che gần nửa khuôn mặt thanh tú ngồi ở vị trí lái xe, đôi tay cô như bay như múa trên chiếc laptop trên đùi cô. Bên cạnh cô là một cô gái khác, cô để tóc ngắn ngang vai, trên đùi cô cũng là một chiếc laptop. Không biết bao lâu, cửa sau xe mở ra, một cô gái đi vào xe, khi vào cô nói “Dung, Diệp, chúng ta đi thôi”. Nói xong, cô bắt đầu lấy đồ hóa trang trong balo ở sau xe, bắt đầu công cuộc biến đổi khuôn mặt bản thân.

Nhìn Trâm Anh qua chiếc gương nhỏ, Nghi Dung nói “Sau khi việc này thành công, chị muốn nhận Quế Chi vào nhóm của chúng ta. Cô gái ấy là một nhân tài đó”. Vừa nói, cô vừa cất laptop và khởi động xe.

“Chị bỏ cái ý định ấy đi, dù em có đồng ý thì chồng của cậu ta cũng sẽ không đồng ý cho vợ mình làm bạn với nguy hiểm đâu. Với lại, nếu chuyện Chi Nhi vào Phi Ưng được đưa ra, em là người phản đối đầu tiên. Dù cậu ta biêt đua xe, biết chạy trốn, nhưng cậu ta không có kĩ năng sát thủ” Trâm Anh vừa hóa trang vừa nói.

“Kĩ năng có thể luyện mà” Ngọc Diệp cũng thêm vào.

“Dung, Diệp, chúng ta nhướm thân vào Hắc đạo là do em, em muốn tìm hết tất cả kẻ đã hại gia đình em để trả thù, các chị chỉ là muốn giúp em. Chúng ta là bất đắc dĩ. Nhưng Chi Nhi khác, cậu ấy lớn lên trong sự yêu thương và đùm bọc, dù Bảo Kiệt cũng là người trong Hắc đạo, nhưng Chi Nhi chưa bao giờ chính thức trải qua việc trong Hắc đạo” Trâm Anh vừa nói vừa thu dọn đồ hóa trang. Bây giờ, Trâm Anh mang khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt to tròn đúng đặc điểm của con gái người Nhật. Mái tóc xoăn dài được cô thả tự do. Nhìn cô, Nghi Dung cảm thán “Trâm Anh, nếu không phải tận mắt nhìn thấy chắc chị cũng nghĩ rằng em là em gái bị thất lạc của Eric mất”,

“Diệp, chị liên lạc với Eric, hỏi cậu ta xem người đó đã liên lạc lại chưa?” Trâm Anh không để ý Nghi Dung, quay sang Ngọc Diệp nói.

“Chưa, Eric đang rủa người đó, cậu ta bảo cậu ta muốn làm nghiên cứu của cậu ta” Ngọc Diệp nói.

“Bảo với cậu ta, vụ này xong, cậu ta thích ở trong phòng thí nghiệm mười năm em cũng không quản, còn bây giờ tập trung làm việc cho em, đừng có than” Trâm Anh nói. Xong cô quay sang Nghi Dung nói “Dung, bên cha mẹ em thế nào rồi? Chị chắc cha em không nhận ra em chứ?”

“Trâm Anh, em phải có lòng tin vào thuật dịch dung của em chứ. Em dịch dung thành người khác ngay cả chị còn ngỡ ngàng, cha mẹ nuôi làm sao có thể nhận ra chứ” Nghi Dung nói, nhưng như vừa nhớ ra gì cô nói tiếp “Nhưng không thể ngoại trừ, nếu em đừng dùng biểu cảm ưu thương nhung nhớ nhìn bóng lưng của cha nuôi thì khả năng không bị phát hiện cao hơn. Cha nuôi cũng là người Hắc đạo đó”
Nghe Nghi Dung nói, Trâm Anh rơi vào trầm mặc. Đúng là mỗi lần cha cô quay người đi là cô đều nhìn ông bằng ánh mắt như vậy thật. Nếu phát hiện ra, tại sao cha cô không nói ra. Mà một tuần nay cô không nhìn thấy mẹ và cha mẹ nuôi của cô đâu. Mới đầu cô chỉ nghĩ rằng bọn họ đang đi du lịch đâu đó, nhưng bây giờ nghe Nghi Dung nói, cô cảm thấy nghi ngờ hơn. Một tuần nay, cô cũng đi thường đi dạo trong Phan gia, cốt là để tìm ra gián điệp là ai. Và cô cũng đã tìm ra được, nhưng cô chưa thể động tay được, cô muốn lợi dụng cô ta để cho người đó nhanh chóng cắn câu.

Để tay lên ghế xe, Trâm Anh tình cờ xờ vào một vật cứng. Nhìn vật cứng trong tay, Trâm Anh nhớ đến lời nói của Quế Chi. Đây là đồ mà Quế Chi muốn đưa cho cô lúc sinh nhật hai hai tuổi của cô. Trâm Anh nghi hoặc mở chiếc hộp ra. Vừa mới nhìn vật trong hộp, đôi mắt vốn trang điểm to tròn của cô mở to ra, trong hốc mắt ngân ngấn nước. Trong hộp là một chiếc dây truyền có mặt là một giọt nước, trong giọt nước có khắc A&C-BF rất là nổi bật.

……………………

Về đên Phan gia cũng đã là chín giờ. Trâm Anh đeo balo đồ hóa trang lên, đi theo Nghi Dung và Ngọc Diệp vào trong nhà. Vừa vào nhà, các cô  liền cảm thấy không khí trong nhà hôm nay không được bình thường. Trên ghế sopha phòng khách không vắng lặng như mọi hôm mà có một vài người trên đó. Mà những người đó lại chính là người cô vừa nghĩ đến, mẹ đẻ và cha mẹ nuôi của cô, còn có cha của cô nữa. Nắm chặt bàn tay rồi lại nới lỏng, cô lấy một biểu cảm tự nhiên nhất đi vào cùng Nghi Dung và Ngọc Diệp.

“Cha mẹ nuôi, cô chú Nguyễn, bọn con đã về” vừa dừng chân, Nghi Dung là người lên tiếng đầu tiên.

“Cha mẹ nuôi, cô chú Nguyễn” Ngọc Diệp chào một tiếng.

“Cô chú Phan, cô chú Nguyễn” Trâm Anh cũng nở nụ cười tươi rói, cộng với khuôn mặt cô hóa trang nhìn thật đáng yêu.

Ông Phan và ông Nguyễn chỉ lạnh nhạt nhìn Trâm Anh gật đầu, ánh mắt mang một ý vị sâu xa, còn bà Phan và bà Nguyễn thì trực tiếp không để ý đến cô, hai bà chỉ nhìn Nghi Dung và Ngọc Diệp gật đầu rồi lại ngồi đọc tạp chí. Trâm Anh bị bơ ở bên cạnh, dùng ánh mắt nói chuyện với Nghi Dung và Ngọc Diệp.

Trâm Anh trừng: Sao ai nói với em là mẹ ruột và mẹ nuôi của em bị mắc bệnh trầm cảm.

Nghi Dung và Ngọc Diệp nhún vai vô tội: Thì theo bọn chị điều tra là vậy mà.

Trâm Anh thương cảm: Em bị ném bơ.

Nghi Dung vỗ vỗ lưng an ủi: Không sao đâu, đợi đến khi em khôi phục lại thân
phận thì mọi việc lại trở về bình thường thôi.

Trâm Anh thở dài: Mong là vậy.

…………..

Lúc ba người bí mật trao đổi ánh mắt, ngoài cửa truyền đến một giọng nam trầm tính mà quen thuộc khiến cho trái tim Trâm Anh đập lỡ mất một nhịp “Cô chú Phan, cô chú Nguyễn, mọi người gọi con đến có chuyện gì?”. Trâm Anh theo phản xạ có điều kiện quay đầu lại nhìn người đàn ông đang bước vào, trong mắt bỗng chốc không kìm nén được nhớ nhung và yêu thương nhưng rất nhanh thu sự luống cuống của bản thân lại, đôi mắt nhìn tràn đầy xa lạ và nghi hoặc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.02.2018, 00:15
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 412 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 57
\Chương 47: Cái miệng làm hại cái thân.


Thấy mọi người đã đến đông đủ, ông Phan nói “Tất cả lên thư phòng với tôi” rồi ông bước đầu đi lên. Bà Phan và ông bà Nguyễn cũng không có nhiều lời bước theo ông Phan, cả Bảo Khánh cũng không ở lại lâu nhưng trước khi đi anh lại nhìn Trâm Anh bằng một ánh mắt dò xét làm cho cô cả người cứng nhắc. Dưới lầu chỉ  còn lại ba người Trâm Anh, Nghi Dung và Ngọc Diệp nhìn đoàn người đang từ từ lên cầu thang. Ba người lại chơi trò trao đổi ánh mắt.

Trâm Anh nhướm mày: Lại chuyện gì đây?

Nghi Dung nhún nhún vai: Chị không biết, đừng nhìn chị.

Ngọc Diệp trầm ngâm: Chị thấy chuyện này không được bình thường.

Trâm Anh gật gật: Đúng, chuyện này không được bình thường. Có khi nào em bị phát hiện không?

Nghi Dung và Ngọc Diệp: Yên tâm, có bọn chị đảm bảo, không có ai nhận ra em đâu.

Lúc ba người đang “hăng say” trao đổi ánh mắt thì một tiếng nói trầm trầm đột ngột phát ra làm cho cả ba giật mình “Ba con còn ở dưới đó làm gì?”

Cả ba vuốt vuốt ngực nhìn chân cầu thang chỉ có một mình ông Phan đứng, cả ba đồng loạt giơ ngón tay trỏ chỉ thẳng vào bản thân như muốn hỏi ông là: Cha nói con.

Nhưng, ông Phan chỉ nhìn ba người một cái rồi bước chân lên lầu. Để lại ba cô gái ngây ngốc nhìn nhau.

Trâm Anh nhíu nhíu mày: Thế là sao?

Nghi Dung nhún nhún vai: Không biết nữa.

Ngọc Diệp chỉ chỉ lên lầu: lên là biết.

Vậy là sau một hồi đấu tranh, cả ba cũng bước chân lên thư phòng lầu hai.
Cửa thư phòng không khóa. Vừa vào thư phòng, cả ba liền bị cái không khí ngột ngạt trong này làm khó chịu, nhưng cả ba vẫn ngoan ngoãn đi vào. Trâm Anh là người vào sau cùng, tiện cô cũng đóng cửa thư phòng lại. Trước khi cánh cửa đóng lại, cô liền nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn lén lút ở cầu thang. Nở một nụ cười nửa miệng. Sự việc càng ngày càng hay rồi đây.

Vừa mới quay người lại để hỏi có chuyện gì thì cô liền bị ôm đột ngột, và người ôm cô chính là mẹ ruột của cô – bà Phan. Đôi mày giả như không giấu nổi khó chịu nhíu chặt lại, đưa tay lên muốn đẩy bà Phan ra, cô trầm giọng nói “Cô Phan, cô có thể buông con ra có được không?”. Nhưng, dù cô có dùng sức như thế nào thì bà Phan cũng không thả cô ra. Đến lúc Trâm Anh tưởng như là kiên nhẫn của cô mất hết thì bà Phan đột ngột nói một câu làm cô cứng cả người. Bà nói “Trâm Anh, tốt quá, con không sao”.
Giọng nói này không chỉ làm Trâm Anh giật mình, Nghi Dung và Ngọc Diệp giật mình không kém. Tài dịch dung của Trâm Anh các cô biết. Nếu con bé muốn giả trang thành một ông cụ tám mươi có khi các cô cũng không thể nhận ra được. Nay, Trâm Anh dịch dung dựa trên khuôn mặt của Eric, sao mẹ nuôi có thể nhận ra? Nếu mẹ nuôi nhận ra, vậy thì… Nghĩ đến đây, hai người không hẹn mà nhìn tất cả mọi người trong căn phòng này. Ông Phan, ông bà Nguyễn từ lúc vào đến giờ vẫn chưa nói câu nào, mà họ nhìn Trâm Anh rất chăm chú, như thể muốn xuyên qua lớp phấn dày cùng lớp mặt nạ da người kia nhìn rõ khuôn mặt Trâm Anh. Bảo Khánh ngồi trên ghế tựa cạnh giá sách, tay cầm một tập tài liệu lật từng trang từng trang một như thể mọi chuyện không liên quan gì đến anh.

Còn Trâm Anh, cô cũng nhìn lướt qua tất cả mọi người trong phòng. Sau năm giây, cô cố gắng bình tĩnh lại, cô nhăn khuôn mặt lại như nói cô đang rất khó chịu nói “Cô Phan, con biết cô nhớ con gái cô, nhưng cô cũng đừng nhận nhầm cô ấy với con chứ. Con và cô ấy làm gì có giống nhau”.

Câu này của cô rất là bình thường, nhưng khi rơi vào tai của những người
trong căn phòng này lại làm họ có những suy nghĩ khác nhau. Ông Phan và ông bà Nguyễn thở dài, con bé muốn làm gì nữa đây. Bảo Khánh đang đọc tài liệu, nghe câu nói kia của Trâm Anh, anh liền ngẩng đầu lên. Biểu cảm của cô cùng câu nói đó làm anh nhớ đến cô nhóc năm nào, khuôn mặt lạnh nhạt nghiêm túc nhăn lại như bảo cô đang rất không khi bị nhận nhầm. Bà Phan thì thương cảm. Bà là một người mẹ bất lực, không thể nào cho đứa con gái của mình một cuộc sống an ổn để đến nỗi con bé phải giả chết để bảo vệ bà. Bà không phải là người mẹ tốt.

Biết tình hình không tốt, Nghi Dung bước lên kéo bà Phan ra nói “Mẹ nuôi, con biết là mẹ rất nhớ Trâm Anh, nhưng mẹ cũng không nên nhận lầm như vậy”.

Trâm Anh sau khi thoát ra được, cô liền đứng sau lưng Ngọc Diệp như sợ ai ăn thịt cô vậy. Nhưng lúc không ai để ý, Trâm Anh lại nói vào tai của Ngọc Diệp, giọng nói đủ để hai người nghe “Cá cắn câu”. Nghe xong câu này, môi của Ngọc Diệp tạo nên một đường cong không nhìn rõ. Thật tốt…
Bà Phan nhìn thấy vậy, càng đau lòng hơn. Một tuần trước, chồng bà đã nói rằng Trâm Anh không hề chết. Nghe xong, bà liền vui mừng đến mất ngủ cả đêm. Cả đêm đó, cứ cách năm phút bà liền hỏi chồng của bà có thật không. Phải đến khi ông ấy trừng mắt nhìn bà, bà mới yên lặng nằm im. Vì để tiện cho kế hoạch của Trâm Anh, chồng bà liền mua vé cho bà và vợ chồng ông bà Nguyễn vào Đà Lạt một tuần lền. Sau khi về, bà một mực ngồi chờ con gái của bà về. Vừa nhìn thấy cô gái nhìn giống người Nhật kia bà biết ngay đó là con gái của bà. Không phải là do bà giỏi giang gì hết, mà đó là do trực giác, trực giác của người làm mẹ.

Ông Phan không đứng nhìn được nữa, ông đứng lên để hay bàn tay lên hai vai của bà Phan, an ủi bà. Nhận được sự an ủi của chồng, lại nghĩ đến lý do mà con gái của bà phải giả chết, bà liền nhịn lại. Xem bà kìa, bà lại xúc động quá mà không nhìn đến tình hình. Con gái của bà không muốn nhận lại bà chắc chắn là việc còn chưa giải quyết được. Thở dài một cái, bà Phan vỗ vỗ vào bàn tay đang đặt trên vai bà của ông phan rồi đi ra ngồi ở ghế salong.

Cuối cùng, căn phòng liền tràn ngập trong không khí trầm mặc đến khó thở. Không nhịn được bầu không khí này, Ngọc Diệp liền lên tiếng “Cha nuôi, người gọi bọn con lên đây là có chuyện gì ạ?”

“Không có gì, ta chỉ muốn cùng tâm sự với Kiyoko một chút” ông Phan nở nụ cười hiền từ nói. Lời nói của ông vừa phát ra, Nghi Dung và Ngọc Diệp nghi ngờ nhìn nhau. Muốn tâm sự mà lại gọi nhiều người như thế này, bây giờ hai cô mới biết có kiểu tâm sự này đấy. Còn Trâm Anh không có nghe lời ông Phan nói. Cô chăm chú nhìn chiếc đồng hồ đeo tay của cô theo dõi tình hình. Vừa nãy, trước khi vào phòng cô đã để ý thấy có người rình mò ngoài kia. Cô liền nhanh tay lấy camera thu nhỏ được gắn ở đồng hồ gắn lên cửa phòng rồi mới đóng lại. Cái camera này là một sản phẩm của Phi Ưng, nó có thể quay, nghe lén, cũng có thể điều kiển chiếc camera này di chuyển tùy ý, mà điều khiển chính là chiếc đồng hồ cô đang đeo trên tay. Một lúc sau, Trâm Anh thấy người kia muốn rời đi, cô liền ấn một cái nút trên đồng hồ, lập tức camera liền trở thành hình dạng như một con nhện nhảy chính xác đằng sau tai của người kia rồi bám trên đấy. Nhìn cảnh vật di chuyển, Trâm Anh liền ấn vào một nút khác trên đồng hồ. Một lúc sau, đột nhiên cảnh vật tối thui, rồi một giọng nói dễ nghe vang lên thu hút tất cả mọi người trong thư phòng “Ông chủ, cô gái tên Kiyoko rất có thể là Phi Ưng. Tôi thấy cô ta thường xuyên lén lút làm gì đó…Dạ…Dạ…Tôi sẽ tìm thời gian để nói chuyện với cô ta…Vâng…Vâng”. Trong quá trình kia, cô gái kia không hề nói ra tên chủ của cô ta, cũng không nói thêm chuyện gì hữu ích. Trâm Anh trầm ngâm nghe một lúc xem còn tin gì giá trị hơn không. Nhưng không, chẳng có tin gì giá trị cả ngoài tiếng bước chân nhẹ nhàng, tiếng làm việc nhà và tiếng cười đùa của những nữ giúp việc. Như vậy nói lên, cô gái kia đã trở về vị trí công việc của cô ta rồi. À, cũng không phải không có tin gì không giá trị, qua cuộc cười đùa của những nữ giúp việc, cô biết cô gái kia tên Hồng Mai. Như vậy cũng  không phải không có thu hoạch.

“Ai chà, làm đến vậy rồi mà một chút tin tức giá trị cũng không thu được. Thật là thất vọng mà” đằng sau lưng Ngọc Diệp, Trâm Anh tiếc nuối lầm bầm nói. Tiếng nói không to, nhưng đủ để cho mọi người trong phòng nghe được. Đang lầm bầm, đột nhiên cô nghe thấy một tiếng khụ khụ đằng sau và một cái huých huých. Cô nhìn Ngọc Diệp, khó hiểu hỏi

“Chuyện gì vậy chị Diệp?”

“Cất cái đồng hồ của em đi” Ngọc Diệp nhỏ giọng nói. Trâm Anh lại quen tính rồi. Thật sự cô nên cùng Nghi Dung tạo ra một cái máy nghe lén khác tiên tiến hơn mới được.

Nghe Ngọc Diệp nói, lúc này Trâm Anh mới để ý đến bản thân cô đang ở trong tình cảnh nào. Cô vội vàng cười xòa nói “Con xem phim làm ảnh hưởng đến mọi người sao?”. Thời gian không đủ nên Trâm Anh không để ý bản thân vừa nghe được những gì, cô tìm đại một cái lý do nào đó để qua chuyện. Nhưng có vẻ cô đã đánh giá thấp những người trong phòng này rồi.

“Kiyoko, em đang xem phim gì vậy?” Bảo Khánh từ lúc vào đến giờ mới lên tiếng, giọng anh lạnh nhạt không hề phát hiện ra một chút cảm xúc gì.

“Phim…phim…em quên rồi. Hì hì” Trâm Anh cười hì hì.

“Phim này thật hay, sao lại có tên Phi Ưng trong đó, đã vậy còn có thủ lĩnh của Phi Ưng nữa chứ. Mà thật lạ, tại sao tên em với tên của thủ lĩnh Phi Ưng lại trùng nhau vậy?” Bảo Khánh vừa đi vừa nói. Đến khi âm cuối được phát ra, anh đã đứng trước mặt Trâm Anh. Bây giờ Trâm Anh đang ở một tình thế tiến lùi không xong. Đằng trước là Bảo Khánh, lưng cô thì đang dựa vào Ngọc Diệp, tay Trâm Anh bất giác nắm chặt áo của Ngọc Diệp làm Ngọc Diệp chẳng thể đi đâu.

“Làm sao em biết” Trâm Anh bí mật dùng ngón tay viết chữ ‘cứu’ trên lưng của Ngọc Diệp, khuôn mặt thì hiện lên một nụ cười chuyên nghiệp nói “Mà anh là ai, chúng ta quen nhau sao?”

“Em nói xem” Bảo Khánh nở nụ cười nửa miệng nói.

“Trần tổng, tôi có chuyện muốn bàn với anh” lúc Trâm Anh đang không biết trả lời làm sao thì Nghi Dung chen vào giữa cô và Bảo Khánh, cười rất ư là muốn đánh đòn nói. Vừa nói Nghi Dung vừa cho tay ra sau lưng làm dấu hiệu ý bảo Trâm Anh nhanh nhanh tẩu thoát.

“Bây giờ không phải giờ làm việc, có gì cô để mai đến công ty tìm tôi” Bảo Khánh thu lại điệu bộ, lạnh lùng nhìn Nghi Dung nói.

“Đừng có lạnh lùng vậy chứ, tôi dù gì cũng suýt là chị dâu của anh, anh có thái độ niềm nở một chút nào” Nghi Dung cười cười nhún vai nói.

“Cô tránh…” lúc Bảo Khánh muốn đuổi Nghi Dung ra thì giọng nói của Trâm Anh lại vang lên “Ngọc Diệp, hình như chị bảo là tìm được tung tích của anh trai em rồi đúng không, vậy chúng ta mau về phòng chị xem đi”. Nói xong, cô quay sang mọi người ở trong phòng, khuôn mặt tỏ vẻ hối lỗi nói
“Xin lỗi mọi người, con có việc rồi, mọi người cứ nói chuyện tiếp nha”. Xong, cô một mạch kéo tay Ngọc Diệp ra khỏi phòng. Bóng dáng cô đi quá nhanh, đến khi Bảo Khánh phục hồi lại tinh thần thì cánh cửa thư phòng đã đóng lại. Thấy mọi chuyện đã xong xuôi, Nghi Dung tiếp tục nụ cười đáng đánh đòn nói “Ài, vậy mai tôi đến công ty tìm anh để bàn công việc”. Dứt lời, cô quay người chào từng người trong phòng rồi đi ngang qua Bảo Khánh ra khỏi phòng. Hôm nay thật là đặc sắc mà.

Nhìn cánh cửa thư phòng đóng chặt, ông Phan ngồi xuống ghế, nhìn Bảo Khánh đang nhìn cánh cửa như đang muốn đục thủng cánh cửa nói “Khánh, nếu con bé chưa muốn nhận lại thì cứ để từ từ, đừng nóng vội. Con bé đó tự có sắp xếp của nó”. Đứa con này của ông đã phải chịu nó thôi. Con bé nó trưởng thành trước tuôi, lại có định kiến riêng của bản thân nên từ khi tìm lại được con bé, ông gần như không có can thiệp nhiều vào chuyện của nó, chỉ bảo quản gia để ý nhiều đến con bé chút thôi.
Đáp lại ông Phan là sự im lặng của Bảo Khánh. Anh biết, cô tự có sắp xếp của bản thân. Nhưng cảm giác bị cô bỏ rơi như thế này, anh cảm thấy không tốt chút nào. Lúc nhìn thấy cô, không, phải nói là khuôn mặt xa lạ kia, nhưng động tác, cử chỉ, mùi hương của cô không thay đổi. Cô giả chết từng ấy thời gian, làm trái tim anh như chết đi. Nay lại nhìn thấy cô, trái tim đó lại mãnh liệt sống lại, lúc đó anh chỉ muốn cô thú nhận bản thân là Trâm Anh. Nhưng có lẽ anh đã quá nóng vội rồi, làm cô sợ chạy mất.

……………………………………

Ngày hôm sau lại như mọi ngày. Ai cũng coi chuyện trong thư phòng tối hôm qua dường như chưa từng xảy ra. Trâm Anh biết mọi người như vậy là đồng ý không can thiệp vào chuyện này, để tùy cô quyết định. Như vậy cũng tốt, cô không muốn kéo dài chuyện này thêm chút thời gian nào nữa. Trâm Anh vừa ăn sáng xong với Nghi Dung và Ngọc Diệp, cô nói nhưng mắt cô lại để ý đến bóng dáng đang giả vờ dọn dẹp trong phòng bếp.

“Dung, Diệp, hôm nay hai chị giúp em tìm thứ đó, em hôm nay mệt quá, cảm thấy từ sáng đến giờ người cứ uể oải”. Vừa nói cô còn không quên đưa tay lên day day trán.

“Sao vậy Kiyoko, hay em bị cảm rồi? Em lên nghỉ chút đi, tý chị bảo quản gia tìm thuốc mang lên cho em” Ngọc Diệp nói rồi vẫy tay một cô giúp việc, nói nhỏ vào tai cô ta.

“Dạ, em xin phép ạ” nói xong, Trâm Anh liền yếu ớt nhờ sự giúp đỡ của một nữ giúp việc đỡ lên phòng. Vừa lên đến phòng, khi đã nằm xuống giả bộ ngủ đợi giúp việc đi ra khỏi phòng, Trâm Anh mở mắt, ấn nhẹ vào bộ đàm mini ở tai nói nhỏ “Bắt đầu hành động”.

Không để Trâm Anh đợi lâu, cửa phòng cô được mở ra lần nữa. Một bóng dáng nhỏ nhắn lén lút vào phòng cô, lén lút đến bên giường Trâm Anh đang giả ngủ, hơi lay lay Trâm Anh nói nhỏ “Kiyoko tiểu thư, Kiyoko tiểu thư…”.

“Ưm…cô đưa thuốc cho tôi sao?” giọng của Trâm Anh mang chút mệt mỏi nói.

“Kiyoko tiểu thư, không phải là tôi mang thuốc, tôi muốn cùng cô nói một chuyện” nữ giúp việc kia nói.

“À, vậy sao? Cô ngồi xuống đây, có gì cô từ từ nói” Trâm Anh nở nụ cười nói.

“Dạ” nữ giúp việc kia dạ một tiếng, ngồi xuống gần Trâm Anh. Nhưng khi cô ta vừa ngồi xuống, cô ta liền ra quyền với Trâm Anh. Trâm Anh theo bản năng nghiêng người tránh, đồng thời cô nhanh chóng cầm tay quyền của nữ giúp việc kia, vật cô ta nằm ra giường và đè chặt lên cô ta. Trâm Anh lạnh lùng nhìn cô ta, đâu còn dáng vẻ yếu đuối chứ. Cô nở nụ cười lạnh nói “Đây là người đàn ông thuê tôi muốn gián điệp của ông ta giết tôi à?”

“Sao cô biết tôi là gián điệp?” nữ hầu kia nghi hoặc hỏi.

“Cô nghĩ Phi Ưng tôi là ai. Nếu tôi không điều tra chắc chắn sao tôi nhận nhiệm vụ này. Phi Ưng tôi yêu tiền, nhưng vẫn yêu mạng lắm” Trâm Anh trào phúng nói.

“À, ra vậy. Ông chủ giục cô hoàn thành nhiệm vụ đấy” nữ giúp việc kia nói.

“Phi Ưng tôi nhận tiền làm nhiệm vụ, chưa bao giờ làm theo ý người khác, cũng chưa bao giờ để cho người khác sau bảo. Tốt nhất cô nên nói chuyện lại với ông chủ của cô, nếu còn có ý định khống chế tôi, vậy thì từ bỏ ngay đi, không tôi không tha đâu. Người động đến tôi, cho đến nay không còn ai cả” Trâm Anh lạnh lùng nói.

“Kiyoko tiểu thư, ông chủ chỉ là sốt ruột thôi” nữ giúp việc kia nói.

“Phi Ưng tôi làm việc xưa nay chưa thất bại. Cô đi ra đi” Trâm Anh nói xong, nằm xuống  nhắm mắt ngủ. Nữ giúp việc kia thấy cô ngủ rồi, cô ta không ở lại đây mà đi ra làm việc. Dù gì cô ta cũng phải báo cáo lại với ông chủ của cô ta. Khi nữ giúp việc kia vừa mới ra khỏi phòng đóng cửa, Trâm Anh liền mở mắt ra, ấn nhẹ vào bộ đàm mini ở tai nói “Bắt đầu, lần này là cơ hội cuối của chúng ta”. Cô dứt lời, phía bên kia vang lên một giọng nói nữ nghiêm túc “Đã biết”. Chính xác, lần này là cơ hội cuối cùng để bắt kẻ đứng sau mà. Nếu lần này thất bại, cha mẹ cô sẽ gặp nguy hiểm hơn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: gaubeodauhoi, Hoàng Thiên, icsrvcust, Kimkha0808, kotranhvoidoi, nevercry1402, Nguyệt Hoa Dạ Tuyết, song yến, starry31, tam thuong và 970 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 138, 139, 140

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C802

1 ... 115, 116, 117

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 262 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 481 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 248 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Tiểu Mỡ Mỡ vừa đặt giá 457 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 388 điểm để mua Tình yêu trong sáng
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 449 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 426 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 434 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: meoancamam vừa đặt giá 433 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Tuyền Uri: Thông báo lần 2: Do có nhiều bạn (chị) chưa cập nhật mục lục. Vui lòng cập nhật mục lục giùm, thời gian chậm nhất là 21/9/2018
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 412 điểm để mua Ác quỷ  3
Tuyền Uri: Kao điên =))
Kaori Hương: hahahha
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 404 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 383 điểm để mua Trái dâu
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 342 điểm để mua Chó vàng
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: lesliecomnamnho vừa đặt giá 246 điểm để mua Couple 4
Kaori Hương: T_T ahahahha
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 456 điểm để mua Vòng tay đá quý
LogOut Bomb: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết -> Nguyệt Hoa Dạ Tuyết
Lý do: Thú vui tao nhã
LogOut Bomb: Sunlia -> Sunlia
Lý do: đánh bomb liều chết =)))
Kaori Hương: T_T vợ vọt mô bay cả rồi
Kaori Hương: hahahha
Khuynh Uyển 168: Tái xuất giang hồ. Tìm lại người quen từ 2016 :3
Kaori Hương: :v kiểu trước vô khi nào cụng rôm rả h heo hút hahahah
Kaori Hương: :V ko ai chat với huhu buồn
Đào Sindy: gì v Hương

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.