Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart

 
Có bài mới 24.10.2016, 21:45
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 412 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 53
Chương 37:

beta: Tinh Tinh

Phòng VIP 3 bây giờ rất là đông đủ. Người ngồi ghế, người đứng dựa lưng vào tường, người ngồi ở đầu giường, người ngồi cạnh giường. Dù phòng VIP ở bệnh viện được ví như một căn nhà trọ bình thường. Nhưng đặt trong trường hợp này, trong đây ai cũng đều có thân phận bối cảnh lớn. Vì vậy, căn phòng này chợt tạo cho người ta cảm giác nó chặt hẹp tới mức đáng thương. Cảm giác phòng đã chặt hẹp rồi, lại thêm bầu không khí ngột ngạt trong này. Căn phòng này thật làm người ta không thở được mà.

“Ngọc Diệp, chị tra ra đó là loại đạn của súng gì chưa?” phá tan bầu không khí này là giọng nói mang theo vài nét yếu ớt của người bệnh, Trâm Anh nhìn Ngọc Diệp đang chuyên chú với chiếc máy tính bảng ngồi cạnh giường cô hỏi.

“Chị tìm ra rồi, nó là loại đạn của khẩu súng số năm” Ngọc Diệp ngẩng đầu ra khỏi máy tính bảng nói.

“Khẩu số năm?” Trâm Anh nhắc lại. Sao kẻ ám sát lại có khẩu súng này, khẩu này hình như là do hai chị của cô chế ra mà. Mà vũ khí của các cô rất ít khi bán ra ngoài.

“Đúng, chính là loại đạn của khẩu số năm. Nhưng chắc là khẩu này là bản nhái của chúng ta rồi. Dù lực bắn và kết quả không được hoàn thiện như khẩu của chị và Dung nghiên cứu chế ra. Nhưng khẩu này cũng được tính là hoàn thiện rồi” Ngọc Diệp cầm viên đạn nói.

“Sao chị không nghĩ khẩu súng đó là của chúng ta bán?” Trâm Anh nói.

“Đùa, khẩu súng cuối cùng chị bán là khẩu số ba, mà đây là loại đạn của khẩu số năm. Vì vậy chị nghĩ rằng đây là một khẩu súng nhái. Còn vì sao kẻ này có được bản nhái này thì chị không biết. Tư liệu của chúng ta rất là bảo mật, lại thêm Dung lại là một hacker có tiếng. Tập hợp những điều này, chị có thể chắc chắn kẻ đó không thể nào dùng cách đột nhập bằng con đường máy tính” Ngọc Diệp ngồi thằng người nhìn Trâm Anh nói.

“Chị nói cũng có lý. Nếu kẻ ám sát hack được tư liệu của chúng ta thì chúng ta xong từ lâu rồi. Nhưng, hắn ta lấy được tư liệu về khẩu súng số năm ở đâu?” Trâm Anh nhíu mày nói.

“Cái này phải hỏi Nghi Dung” Ngọc Diệp kết luận một câu. Như vừa nhớ ra một nhân vật bị mình quên lãng, Ngọc Diệp nhìn Trâm Anh hỏi “Em có biết Nghi Dung ở đâu không? Cậu ta từ hôm qua đến giờ chị chưa có gặp”

“Dung sao? Sáng nay chị ấy gặp mặt Eric, từ lúc đó em cũng không thấy hai người đó đâu nữa” Trâm Anh giấu nhẹm đi chuyện cô làm cho hai người xông vào oánh nhau. Được rồi, cô chỉ là thêm chút dầu vào lửa, gián tiếp làm cho hai người đánh nhau lớn hơn thôi.

“Cái gì? Dung và Eric gặp nhau? Ở đâu? Lúc nào? Có gây chuyện gì không?” Ngọc Diệp sau khi nghe thấy hai người đó gặp nhau liền lo lắng hỏi Trâm Anh.

“Diệp, Eric là ai? Sao con lại lo lắng khi Nghi Dung và Eric gặp nhau?” ông Phan thấy vẻ mặt lo lắng của Ngọc Diệp không nhịn được hỏi.

“Cha nuôi, Eric là người mà Trâm Anh tốn không biết bao nhiêu công sức mới lừa về được. Cậu ta với Nghi Dung như là kẻ thù truyền kiếp vậy, hễ gặp nhau là cãi nhau, có khi còn đập phá. Vì vậy con không thể không lo lắng” Ngọc Diệp nói qua loa về thân phận của Eric. Dù mọi người là người nhà, nhưng Eric là thành viên bí ẩn trong Phi Ưng, không thể nào nói ra được.

“Hay nói cách khác, Eric đó chính là người của Trâm Anh sao?” ông Phan nói.

“Cũng có thể coi là vậy” Trâm Anh lơ đãng nói. Nhưng câu nói của cô lại thành công đạp đổ một thùng giấm to. Bảo Khánh ngồi trên ghế salong làm việc trên máy tính, nghe thấy cô nói vậy, dù khó chịu nhưng anh vẫn chỉ có thể nhịn xuống. Bây giờ chưa được, cô ấy chưa phải là của anh, anh không thể hành động lỗ mãng. Nếu hành động lỗ mãng, chắc chắn sẽ hỏng chuyện.

“Sao có thể nói như vậy, con là phụ nữ gần có chồng, sao lại có thể nói một người đàn ông khác là người của con” bà Phan nhíu mày nói.

“Hả, người của con liên quan gì đến có chồng hay không? Mà con có chồng từ bao giờ vậy mẹ?” Trâm Anh khó hiểu nhìn bà Phan. Chuyện này là sao? Người của cô thì liên quan gì đến chồng với chả con ở đây?

“Thì con sắp gả cho Bảo Khánh rồi, với lại chồng chưa cưới của con đang ở đây, con lại nói người đàn ông khác là người của con. Chẳng lẽ con không quan tâm đến cảm xúc của nó” bà Phan chống nạnh, nghiêm khắc dạy bảo.

“Con có đồng ý gả sao? Không phải cha giở trò, con mới không bị như bây giờ” Trâm Anh nói.

“Trâm Anh…con…Long, anh dạy con như thế nào vậy hả” bà Phan không nói được với Trâm Anh liền tức giận nhìn ông Phan nói.

“Được rồi được rồi, đây là phòng bệnh, Trâm Anh là người bệnh, con mong chú dì đừng cãi nhau với Trâm Anh” Bảo Khánh dù không vui, nhưng nhìn thấy Trâm Anh bị như vậy, anh không thể đứng im được.

“Khánh, con không phải nói giúp con bé này, để cho cô dạy dỗ nó, không là nó không biết đức của một người vợ là như thế nào” bà Phan hậm hực nói.

“Con đã gả đi đâu, tại sao lại bị giảng dạy mấy cái thứ đó chứ” Trâm Anh quay mặt nhìn ra cửa sổ, không vui nói. Bây giờ cô còn trẻ, cô chưa muốn lấy chồng sớm đâu.

“Con…thật hết cách với con mà. Nói chung, từ nay con không được gặp cái người tên E…E gì đó nữa” bà Phan nghiêm khắc ra lệnh.

“Người ta tên Eric a” Trâm Anh hảo tâm nhắc nhở.

“Mẹ không quan tâm cậu ta tên E rich e reo gì, tóm lại bây giờ con có cắt đứt với cậu ta không?” bà Phan cứng rắn nói.

“Không được” Trâm Anh chắc chắn nói. Mất Eric, Phi Ưng chỉ có xuống dốc thôi. Dù muốn được sống như những cô gái bình thường, nhưng Phi Ưng lại là tâm huyết của bọn cô. Vì vậy, cô không thể bỏ nó.

“Con…con…mẹ thật là tức chết với con mà” bà Phan hậm hực đi ra khỏi phòng bệnh. Ông Phan thấy vợ của mình đi ra cũng đi ra theo. Ai chà, hai mẹ con nhà này, mới đoàn tụ đã cãi nhau rồi. Thật là hết nói nổi.

Khi vợ chồng ông bà Phan đi rồi, Trâm Anh nhìn Quế Chi, đuổi khách nói “Chi Nhi, cậu là bà bầu, về nghỉ ngơi đi, ở đây tôi có Ngọc Diệp rồi”.

“Anh Nhi, mình không sao, mình muốn ở đây với cậu” Quế Chi cầm tay Trâm Anh nói.

“Cậu không mệt, nhưng con của cậu sẽ mệt. Ngoan, nghe lời tôi, cậu nên về nghỉ ngơi đi, tôi không sao đâu. Và…tôi cũng sẽ không biến mất đâu, cậu không phải lo lắng” Trâm Anh vỗ nhẹ vào mu bàn tay của Quế Chi, khuyên nhủ. Cô biết Quế Chi đang lo sợ cái gì.

“Thật sao? Anh Nhi sẽ không biến mất lần nữa sao?” Quế Chi không tin hỏi. hai lần rồi, cô bị mất Anh Nhi hai lần rồi. Thật sự cô không biết có nên tin tưởng Anh Nhi lần này không nữa.

“Thật” Trâm Anh chắc chắn nói. Nhìn sang chàng trai đang vắt chân ngồi trên ghế salong, Trâm Anh nói “Bảo Kiệt, mau đưa Quế Chi về nghỉ ngơi đi, tôi muốn nghỉ”

Bảo Kiệt sau khi bị điểm danh liền đứng lên, dịu dàng khuyên nhủ Quế Chi vài câu rồi cùng cô đi ra khỏi phòng bệnh. Aizzz, bọn họ đang bị đuổi khéo, làm sao anh không biết. Nhưng chắc là chuyện mà Trâm Anh không muốn cho Quế Chi lo lắng. Vậy thì anh đành thực hiện một người chồng tốt, đưa vợ mình về nghỉ ngơi để cho bọn họ dễ dàng bàn chuyện vậy.

Đến khi trong phòng bệnh chỉ còn ba người, một người bệnh là Trâm Anh, Bảo Khánh và Ngọc Diệp, lúc đó Trâm Anh nói khẩu miệng, bảo Ngọc Diệp đến gần cô. Ngọc Diệp sau khi đến gần, Trâm Anh liền luồn tay vào túi áo của Ngọc Diệp. Lục lọi một hồi, tay của cô liền chạm vào một thứ cứng cứng nho nhỏ. Lấy thứ đó ra, Trâm Anh lạnh lùng nói “Thông minh đó, nhưng ngươi vẫn chưa thể nào qua mắt nổi ta. Dù ta không biết ngươi là ai, nhưng nhanh thôi, ta sẽ tra ra ngươi. Động đến ta, ngươi đừng hòng sống yên ổn”. Nói xong, cô dùng lực bóp nát thứ đó.

Một chỗ nào đó trong bệnh viện, một người đàn ông mặc áo bác sĩ, tay cầm chiếc điện thoại, tai đeo tai nghe. Nhìn qua tưởng chừng như anh ta đang nghe nhạc. Nhưng thực chất, không hề có ai biết, anh ta đang nghe lén cuộc nói chuyện ở phòng VIP 3. Khi bị phát hiện, anh ta không hề lo sợ mà nở một nụ cười quỷ dị. Cứ tìm đi, đến khi ngươi tìm ra ta thì đó cũng là ngày chết của gia đình ngươi.

Quay lại chỗ của Trâm Anh, sau khi bóp nát máy nghe lén, cô liền mệt mỏi dựa của người vào thành giường. Nhìn Ngọc Diệp, cô hỏi “Lúc đến đây chị có va vào ai không?”

“Va vào ai?” Ngọc Diệp khó hiểu nhìn Trâm Anh, nhưng khi nhớ ra sự việc khi cô mới bước vào bệnh viện này, cô mới à ra một tiếng nói “Đúng rồi, lúc đến bệnh viện, chị vì lo cho em nên chạy thật nhanh. Ai ngờ lúc đó chị va phải một người bác sĩ. Chắc chắn kẻ đó là người đã để máy nghe lén trong túi áo của chị”

“Chị có nhìn rõ mặt người đó không?” Trâm Anh hỏi.

“Không, lúc đó vội quá nên chị không để ý dung mạo của anh ta” Ngọc Diệp nói.

“Vậy là phải tìm từ người đã mua khẩu súng đó vậy” Trâm Anh thở dài nói.

“Trâm Anh, thì ra em đuổi mọi người đi là vì muốn xử lý việc này sao?” Bảo Khánh lúc này mới lên tiếng.

“Thì anh nghĩ còn chuyện gì nữa? Mẹ tôi vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, tôi không muốn bà lo lắng gì thêm. Còn cha tôi, tý chắc chắn Ngọc Diệp sẽ nói lại với ông
ấy” Trâm Anh nói. “Mà tôi cũng có việc muốn nhờ anh”

“Em nói đi, nếu là việc nằm trong tầm kiểm soát của anh thì anh sẽ không từ chối” Bảo Khánh nói.

“Tôi muốn anh điều tra quá khứ của cha mẹ tôi. Tôi chắc chắn, người muốn giết mẹ tôi, hắn ta chắc chắn là người liên quan đến quá khứ của bọn họ” Trâm Anh nói.

“Tại sao em lại nghĩ như vậy?” Bảo Khánh hiếu kì hỏi.

“Đúng đó Trâm Anh, tại sao em lại nghĩ rằng thủ phạm có liên quan đến quá khứ của cha mẹ nuôi” Ngọc Diệp hỏi.

“Lang, ông ta chính là một ví dụ điển hình” Trâm Anh nghiêm túc nói.

“Lang chính là thanh mai trúc mã của mẹ nuôi, chỉ vì hận thù nên mới làm ra những chuyện như vậy. Vậy ý em là, người lần này cũng có mục đích như vậy, cũng là trả thù vì tình sao?” Ngọc Diệp dựa vào tường nói.

“Đúng, với lại, theo lời mẹ kể với em, khi mà mẹ với cha đến với nhau được mấy năm sau, đến khi có em, Lang cũng không hề có một chút động tĩnh gì gọi mà trả thù. Vì vậy, em suy nghĩ một điều, có phải ông ta bị ai đó xúi giục. Ngọc Diệp, chị và Nghi Dung điều tra về mối quan hệ của Lang trong quá khứ. Còn chuyện về súng, chị giao cho Eric đi” Trâm Anh nói. “À, Bảo Khánh, anh tra mối quan hệ trong quá khứ của cha mẹ tôi, nhớ phải làm bí mật, đừng để cha của tôi phát hiện”.

“Được rồi” Bảo Khánh gật đầu nói. Như nhớ ra gì, Bảo Khánh mở miệng hỏi “Trâm Anh, em với…”, lời còn chưa nói hết, một giọng nói trong trẻo vang lên “Tôi lại bỏ qua mất chuyện hay gì rồi à?”. Vừa dứt lời, một bóng dáng nhanh nhẹn từ cửa sổ nhảy vào. Người đó chính là Eric.

Nhìn thấy Trâm Anh nằm trên giường với bình truyền dịch, cậu ta thích chí ha ha hai tiếng, chỉ tay vào Trâm Anh giễu cợt “Ahahahaha…Kiyoko, cuối cùng cô cũng có ngày này, hahahahahaha, ông trời thật có mắt mà, hahahahaha…”

Nhưng cậu ta chưa giễu cợt được bao lâu thì đột nhiên một chiếc giầy với một đường cong đẹp mắt nhằm trúng đầu cậu ta mà đến. Eric ôm đầu, ai oán nhìn người đang ngồi trên cửa sổ, oán “Bà chằn, biết vậy tôi không cởi trói cho cô nữa, để bây giờ cô cầm đôi giày hôi này đả tôi. Đúng là lấy oán bảo ân mà”. Biết vậy, lúc mà cậu hạ gục được hai cái tên đang áp giải cậu đi, cậu nên chạy luôn chứ không nên động lòng trắc ẩn, cứu cái bà chằn chết tiệt kia. Thật là hối hận mà
Nghi Dung không thèm để ý đến Eric, đi đến nhặt chiếc giày đi vào rồi đến bên giường, ngồi xuống, lo lắng nhìn Trâm Anh hỏi “Trâm Anh, xảy ra chuyện gì vậy, tại sao em lại phải ngồi trên giường truyền dịch?”

“Có gì đâu, chắc là trốn ra ngoài nghịch rồi bị rách vết thương chứ sao” Eric giễu cợt nói.

“Không nói không ai bảo cậu câm đâu” Nghi Dung trừng Eric.

“Sao? Lại muốn đánh nhau hả? Lại đây, xem ai sợ ai?” Eric khiêu khích nói.

“Cậu nghĩ cậu đánh nổi tôi sao?” Nghi Dùng đứng lên, bày ra tư thế muốn đánh. Nhìn thấy tình cảnh này, Trâm Anh day day huyệt thái dương, nói “Hai người có thể nghiêm túc một chút không?”

“Trâm Anh, cậu ta chọc tức chị trước” Nghi Dung lên tiếng trước mách tội.

“Kiyoko, cô có mắt, cô nên nhìn và nhận xét thật kĩ, đừng để người vô tội bị xử oan” Eric không vừa nói.

“Ngọc Diệp” Trâm Anh cạn lời, không biết nên nói gì cho phải đành ném vấn đề này sang cho Ngọc Diệp. Ngọc Diệp vốn không như Trâm Anh, đứng ra giảng giải. Cô có một cách khác để cho hai người kia im lặng tuyệt đối. Đưa tay ra cạp quần sau lưng, cô rút ra hai khẩu súng lục chĩa vào Nghi Dung và Eric, miệng nói “Muốn ăn đạn hay là im lặng”.

“Dung, cậu không nỡ giết mình đâu, mình biết mà” Nghi Dung nở nụ cười vô lại nói. Nhưng, khi ánh mắt chạm phải đôi mắt lạnh nhạt nghiêm túc của Ngọc Diệp thì Nghi Dung ngậm chặt miệng lại. Lần này cô toi đời rồi.

Trái với Nghi Dung, Eric lại không như vậy. Cậu ta nhìn Ngọc Diệp với một bộ mặt ta đây không sợ chết, nói “Tôi biết chị không bắn đâu, vì tôi là người rất quan trọng của Phi Ưng mà. Nếu tôi không còn, Phi Ưng sẽ biến mất luôn”

“Cậu thử xem” Ngọc Diệp không để ý nhướn mày.

“Tôi chắc chắn là chị không dám bắn tôi” Eric hếch mặt tự tin.

Nhưng, cậu ta không tự tin được bao lâu, một tiếng “Bằng” vang lên làm cho cậu ta sững người lại. Bên má trái của cậu ta cảm thấy nhói một cái. Eric đưa tay lên chạm vào má trái, một cảm giác ươn ướt sền sệt làm cho cậu ta nổi một tầng da gà. Quay đầu nhìn viên đạn đang được găm vào tường, cậu ta run run chỉ tay vào Ngọc Diệp, nói không thành câu “Chị…chị…chị…”

“Tôi dám bắn sao?” Ngọc Diệp không để ý nói ra câu mà Eric muốn nói.

“Đúng…chị dám bắn tôi…” Eric lắp bắp nói.

“Sao tôi không dám? Trên thế giới này không chỉ có một mình cậu là thiên tài. Cậu chỉ là người sáng chết nghiên cứu thuốc, khả năng đánh nhau miễn cưỡng cho lên loại khá. Cậu có ích gì cho Phi Ưng ngoài chế thuốc?” Ngọc Diệp nói khích.

“Chị đừng có mà khinh thường tôi” Eric tức giận nói. Cậu thừa biết, dù võ của cậu thuộc dạng tốt, nhưng mà để so với ba người kia, cậu vẫn chỉ là tép riu. Nhưng, dù vậy cũng không được nói cậu như vậy.

“Vậy cậu muốn tôi nói như thế nào?” Ngọc Diệp nheo mắt lại, nguy hiểm nhìn Eric hỏi. Nhìn thấy ánh mắt này của Ngọc Diệp, Eric nuốt một ngụm nước bọt, cười hề hề nói “Bà chị, chị đừng có chấp đứa em trẻ người non dạ này, hì hì”.

Ngọc Diệp nở nụ cười hài lòng vởi biểu hiện này của Eric, cô thu súng lại, đến bên cạnh Trâm Anh, ngồi xuống chiếc ghế tựa gần giường bệnh. Nhưng, ghế còn chưa ngồi nóng, một tiếng đạp cửa và giọng nói mang theo vài phần tức giận vang lên “Các người muốn phá bệnh viện của tôi à?”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công tử hào hoa về bài viết trên: Clover.vn, QueenRebel, VOV, adbn
     

Có bài mới 01.11.2016, 02:04
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 12.12.2014, 05:33
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 958
Được thanks: 914 lần
Điểm: 0.79
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 1
Hi Seal.b Clover đã trở lại.
Cố gắng đăng thường xuyên nha.ủng hộ Seal nhiều


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Clover.vn về bài viết trên: Công tử hào hoa
     
Có bài mới 21.11.2016, 21:14
Hình đại diện của thành viên
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
Editor/Tác Giả Tự Do Tích Cực
 
Ngày tham gia: 05.10.2014, 15:44
Tuổi: 19 Nữ
Bài viết: 210
Được thanks: 412 lần
Điểm: 36.17
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Bảo bối sát thủ của tổng giám đốc bá đạo - Seal Heart - Điểm: 48
Chương 38: Máy ghi âm.

beta: Tinh Tinh

Ở trong bệnh viện được một tuần, vết thương của Trâm Anh cũng đã chuyển biến tốt, chỉ cần thêm hai ngày nữa là có thể cắt chỉ rồi. Ngày hôm đó, nhớ đến người đàn ông mặc áo Blu trắng, kính rọng vàng, nụ cười như ánh mặt trời cười nói một câu rất nhẹ nhàng làm Trâm Anh cảm thấy sống lưng lạnh toát. Người đàn ông đó nói “Các người định phá bệnh viện của tôi à?”

Vốn là chuyện này chỉ là êm đẹp trôi qua. Nhưng, Nghi Dung hình như có thù oán với vị bác sĩ kia, chưa nói hai lời liền lao vào đánh nhau với vị bác sĩ đó. Hai người rất lịch sự ra ngoài hành lang đánh nhau. Không biết qua bao lâu, cuối cùng chỉ có một mình vị bác sĩ đó quay lại. Vị bác sĩ đó nói là Nghi Dung bị anh ta đưa đến một nơi để dạy dỗ rồi. Vì được biết anh ta là bạn của Bảo Khánh nên cô cũng yên tâm phần nào. Cô chắc chắn là dù dạy dỗ như thế nào thì anh ta cũng sẽ không làm hại Nghi Dung đâu.

Nói đến người mẹ bị cô làm cho tức kia, chưa đến nửa ngày đã quay lại rồi. Nhìn thấy mẹ, cô liền khâm phục cha của cô. Cha cô thật lợi hại, chưa gì đã làm cho mẹ cô đi mặt đen, về mặt hồng. Thật khâm phục. Còn cô bạn kia của cô, đã nhiều lần khuyên cô ấy, phụ nữ có thai nên biết tự chăm sóc mình, nhưng cô ấy cứ khăng khăng ngày nào cũng phải đến nhìn cô một lần mới yên tâm. Thật là hết cách.

Còn chuyện cô đang muốn tìm hiểu, Ngọc Diệp đang rất tập trung tìm ra người chế ra khẩu súng giả kia. Nhưng có vẻ người này làm việc rất là cẩn thận, cô ấy có làm gì thì cũng không thể tra ra. Bảo Khánh thì giúp Trâm Anh tìm hiểu mối quan hệ trong quá khứ của ông bà Phan. Nhưng, có vẻ một cái gì đó bị che giấu. Mọi việc dường như đi vào ngõ tắt. Trâm Anh nghĩ rất nhiều lần, không biết sai ở đâu, tại sao không tìm ra người đó. Hoặc có thể, cô đang bị hắn ta đùa giỡn.

Hôm nay là ngày cuối tuần, ai cũng đều rảnh rỗi chiếm một góc trong phòng bệnh của Trâm Anh. Ai nói chuyện thì nói, ai chơi game thì chơi, ai làm việc thêm thì làm. Mang tiếng đi thăm bệnh, nhưng đương sự Trâm Anh lại đang rất bận rộn với chiếc laptop, tai đeo tai nghe. Mọi người cứ nghĩ rằng cô cũng đang chơi máy tính. Nhưng, Bảo Khánh và Ngọc Diệp lại rất hiểu cô đang làm gì. Bảo Khánh thì không quấy rầy cô, im lặng một bên phê bản thảo công việc. Còn Ngọc Diệp thì ở bên cạnh trợ giúp Trâm Anh. Eric mấy ngày trước đã tiếp nhận công việc của Ngọc Diệp, tra xem viên đạn bắn ra là của khẩu súng nào. Đừng nghi ngờ khả năng của cậu ta. Dù cậu ta có vẻ hơi cợt nhả như vậy đó, ngoài niềm đam mê về nghiên cứu dược, cậu ta còn có nghề tay trái là một hacker. Nếu muốn biết cái gì, chỉ cần nó có liên quan đến công nghệ hiện đại, sẽ không có chuyện cậu ta không tìm ra. Nhiều lúc, Trâm Anh còn không biết Ngọc Diệp và Nghi Dung so với Eric, ai hơn ai kém.

Không biết qua bao lâu, Trâm Anh dùng ánh mắt ra hiệu cho Ngọc Diệp. Ngọc Diệp gật đầu một cái rồi đứng lên. Cô nói “Bây giờ đến giờ nghỉ của Trâm Anh rồi, chúng ta nên để cho em ấy nghỉ ngơi thôi”.

Mọi người ai cũng biết ý, ai cũng nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. Bọn họ rời đi rồi còn cười nói kéo theo Ngọc Diệp. Họ bảo cái gì mà tạo điều kiện cho đôi tình nhân phát triển tình cảm. Vì vậy Ngọc Diệp không thể không đi theo bọn họ.
Trâm Anh nhìn vào màn hình máy tính. Cô đã hack tất cả camera của bệnh viện. Theo dõi tất cả khắp nơi bệnh viện. Mấy ngày nay cô đều nhìn tất cả các màn hình theo dõi này. Cô có một cảm giác rất mạnh, hắn ta đang ở đây, đang ở một nơi theo dõi cô. Đột nhiên, cô để ý đến một người đàn ông đeo khẩu trang nhìn rất là không bình thường. Theo dõi hắn, cô thấy hắn đi vào phòng chứa đồ. Vội vàng lên tiếng thông báo cho đầu bên kia biết cô vừa theo dõi phòng chứa đồ đó. Nhưng phòng chứa đồ đó lại bị phá mất camera. Điều này càng làm cô nghi ngờ hơn. “Dung, chị đi đến nhà chứa đồ ở tầng hai, chú ý an toàn”.

Đầu bên kia, hai người một bác sĩ một y tá đeo khẩu trang rất tự nhiên đi trong bệnh viện. Âm thanh của Trâm Anh truyền qua bộ đàm mini ở bên tai trái của cô y tá, cô y tá đó liền nói “Trâm Anh, em yên tâm”. Dứt lời, cô cùng với bác sĩ đằng sau đi lên phòng chứa đồ tầng hai. Vâng, nữ y tá đó là Phan Nghi Dung. Nhờ có anh chàng Bảo Khánh của ta, vừa đấm vừa uy hiếp vị viện trưởng nào đó mới thả cô ra. Nhưng, thả cô ra không có nghĩa là cho cô tự do. Dù cô đi đâu, vị viện trưởng đó cũng theo sát như vệ sĩ bảo vệ vậy. Và hôm nay cũng không có ngoại lệ, cái vị viện trưởng nào đó cũng bám theo sau Nghi Dung. Nhìn anh chàng, Nghi Dung không còn lời nào để nói. Chẳng phải viện trưởng rất là bận rộn sao? Tại sao cái người này lại rảnh rỗi như vậy. Dù mới đầu cô muốn rửa mối nhục, nhưng sau mấy ngày bị “hành hạ”, cô liền muốn tránh thật xa, thật xa cái tên cầm thú này.
Minh Quân ưu nhã chắp tay đi đằng sau. Nhìn bóng dáng nhỏ bé trong bộ đồng phục y tá, anh lại có xúc động muốn nhốt cô gái này trong phòng mà làm chuyện cấm trẻ em. Thật là hành hạ mà… Mấy ngày trước nhốt cô ở nhà anh chỉ là muốn dạy cho cô một bài học. Ai ngờ, ở cùng cô một ngày thôi mà trái tim của anh như bị bệnh. Dù chưa xác định được anh đối với cô là gì, nhưng anh sẽ giữ cô lại, đến khi anh xác định được lòng của chính mình mới nghĩ đến chuyện thả cô đi.

(Seal: *ngạc nhiên* ủa, bộ hai người đã…đó đó với nhau rồi à/ Nghi Dung: *rút súng* cô còn nói câu thứ hai, tôi bắn nát đầu cô/ Seal: *hất cằm* bắn đê, bắn xong ta đảm bảo cô cũng không còn/ Nghi Dung *cất súng, đá Seal ra khỏi bệnh viện*/ Seal: *ngồi dưới đất vẽ vòng tròn ai oán* các người là một lũ phũ tử T^T…)

Nhà kho của bệnh viện là nơi để thuốc. Thường thì những bác sĩ hay y tá cần thuốc gấp mới vào kho chứa đồ này. Chứ bình thường, kho chứa đồ này rất ít khi mở. Vì vậy, những bác sĩ với y tá dường như không còn để ý gì đến kho chứa đồ. Vừa lên tầng hai, Minh Quân liền lệnh cho các bác sĩ, y tá hay bệnh nhân gần khu vực đó tránh mặt hết để phòng nguy hiểm.

Qua camera, Trâm Anh nhìn hai người đang đứng ở trước cửa phòng chứa đồ, cô liền nói vào tai nghe “Nghi Dung, camera ở phòng chứa đồ bị hỏng, chị mở camera mini của chị ra, em muốn theo dõi tình hình”.

“Uk” Nghi Dung khi nghe xong, uk một tiếng rồi mở camera mini cô gắn trên khuy áo thứ ba của đồng phục y tá. Nhìn Minh Quân tra chìa khóa vào ổ, tay cho vào túi áo, chạm vào khẩu súng nhỏ, ánh mắt cảnh giác nhìn cánh cửa. Đến khi tiếng khóa được mở, Minh Quân đứng nép vào tường cùng Nghi Dung, cánh tay có lực nhẹ nhàng mở cánh cửa ra. Trong phòng chứa đồ tối thui, vì vậy, cảnh giác của Nghi Dung càng lên cao hơn. Thấy Minh Quân định vào, Nghi Dung liền ngăn anh lại, chính cô bước chân từ từ vào trước. Trong phòng chứa đồ rất yên tĩnh. Đứng ở cửa phòng, Nghi Dung với tay ra bật công tắc điện lên. Ánh đèn sáng chiếu sáng cả căn phòng, nhưng không hề có bất cứ một ai ở đây. Ở giữa phòng, có một chiếc ghế đơn độc ở đó. Trên chiếc nghế đó, một chiếc máy ghi âm nằm im lìm trên đó. Nhìn máy ghi âm, Nghi Dung biết được, hắn ta chuồn rồi.

Ở một căn biệt thự nào đó, một người đàn ông mái tóc đã hoa râm. Ông đang rất chăm chú chăm sóc một con chim vẹt màu lam. Vừa chăm sóc, ông vừa dịu dàng nói “Lam Vi, Lam Vi, lại đây nào, ngoan, lại đây nào”

Lúc này, từ bên ngoài, một người đàn ông trung niên khác bước vào, ông cung kính cúi đầu bốn lăm độ, nói “Ông chủ”

“Sao? Có chuyện gì?” người đàn ông đó lạnh lùng nói, nào đâu cái vẻ dịu dàng khi nãy.

“Cậu chủ mấy ngày nữa sẽ về” Tấn Phát nói.

“Ừ, nó cuối cùng cũng biết đường mà về rồi” người đàn ông đó hừ lạnh nói. Một đứa con trai suốt ngày chỉ biết lêu lổng bên ngoài, ông không trông mong gì về thằng bé này nữa rồi. Nếu năm đó không phải người mẹ không biết xấu hổ của nó dùng kế để được gả cho ông thì cũng không có nó ra đời. Thật là một vết nhơ của đời ông mà.

“Ông chủ, đừng khắt khe với cậu chủ như vậy, dù gì thì cậu ấy cũng là con trai của ông” Tân Phát mở lời khuyên. Dù năm đó mẹ của cậu chủ dùng thủ đoạn đê hèn, nhưng dù gì người cũng đã ra đi rồi. Cậu chủ là ông nhìn lớn lên, cậu ấy cũng thật đáng thương. Cha không thương, mẹ vì không chịu được cô đơn nên bỏ đi theo người khác. Ông thật là thương thay cho cậu chủ.

“Con trai tôi, nó là nỗi nhục của tôi thì đúng hơn. Ngày ngày chỉ biết ăn chơi gái gú. Có giỏi nó thay tôi tiếp quản công ty, để tôi bớt lo hơn về nó” người đàn ông lạnh lùng nói. Nhưng có vẻ sự lạnh lùng của ông dọa đến con vẹt lam ở trong lồng, người đàn ông đó liền hạ giọng trấn an nó “Lam Vi, Lam Vi, là anh trai không tốt, anh trai hư làm em sợ rồi”.

Tấn Phát nhìn ông chủ mà đôi mắt đỏ ửng. Từ khi tiểu thư Lam Vi ra đi, ông chủ điên cuồng mấy năm rồi tự nhiên yên lặng đến lạ. Một lần có một con vẹt màu lam xuất hiện trong phòng của ông chủ buổi sáng, ông chủ liền nói đó là Lam Vi của ông trở về. Từ đó ông chủ luôn ở bên con vẹt lam này, luôn miệng gọi nó là Lam Vi. Nhìn ông chủ như vậy, lòng ông đau như cắt.

Trấn an xong chú chim, người đàn ông đó liền nhìn Tấn Phát, lạnh lùng nói “Chuyện kia như thế nào rồi?”

Tấn Phát biết ông chủ nói đến chuyện gì. Không dài dòng, ông nói “Người kia chưa thấy liên lạc lại. Nhưng tôi nghe ngóng ở bệnh viện Minh Quân, người phụ nữ kia suýt bị bắn, nếu không có con gái của bà ta, có khi bây giờ bà ta đã là một cái xác rồi”.

“Tốt, khi nào liên lạc được, bảo hắn hành hạ bọn họ thật tốt, tôi muốn gia đình Phan gia này sống không bằng chết, sống mà phải luôn đề phòng. Hahahahaha…” dứt lời, người đàn ông đó quỷ dị cười. Phan gia, các người hủy đi Dương gia, các người hại chết bảo bối tâm can của tôi, tôi muốn các người phải trả giá thật thật là đắt…

Phòng VIP 3...

Trong phòng bệnh bây giờ, không khí rất ư là ngột ngạt. Trong phòng vang lên giọng nói của một người đàn ông, thái độ rất ư là tự phụ cùng với khiêu khích. “Phan Trâm Anh, cô con gái duy nhất của Phan Thanh Phong? Cô thật làm cho tôi thất vọng. Hahahahaha… Cẩn thật, tôi là một con quỷ trong đêm, khẩu súng của tôi không biết lúc nào sẽ nhằm vào ai đó trong Phan gia các người. Nhưng, tôi sẽ để từng người, từng người chết dưới khẩu súng của tôi. Và tôi sẽ để con sói lớn sống không bằng chết, để hắn ta cảm nhận được cảm giác sống không bằng chết. Hahahahaha…”

Nghe xong, khuôn mặt Trâm Anh đã đen rồi lại còn đen hơn. Tên đàn ông này, dám đùa giỡn cô. Nhất định cô sẽ tra ra hắn là ai. Cô sẽ không để cho hắn ta được yên đâu. Nhưng, con sói lớn kia là ai? Chẳng lẽ là cha của cô? Người này có quan hệ gì với cha của cô, hình như bọn họ có mối thù gì đó. Chẳng lẽ hắn là người đứng sau những chuyện xảy ra của gia đình cô?

“Trâm Anh, chúng ta tiếp theo làm gì?” Nghi Dung sau khi nghe xong, nhíu mày nhìn Trâm Anh. Chuyện này có vẻ càng ngày càng khó giải quyết.

“Dung, chị tìm hiểu xem, những ai mua chiếc máy thu âm này, nhất định phải lấy được thông tin địa chỉ cụ thể. Và, tra những người gần đây thôi” Trâm Anh lạnh lùng nói.

“Được” Nghi Dung vừa nói xong, liền nhớ đến một chuyện, cô nhìn Trâm Anh nói
“Trâm Anh, tình hình bây giờ rất là nguy hiểm. Chúng ta ở ngoài sáng, hắn ở trong tối. Chúng ta chắc chắn sẽ không có chuyện gì. Nhưng, mẹ nuôi có nên sắp xếp một chút không?”

“Chị không nhắc em cũng không để ý đến chuyện này. Dù mẹ có cha ở bên cạnh, nhưng không thể nào ở 24/24. Chị về bảo với cha, chọn ra mấy tên vệ sĩ âm thầm bảo vệ mẹ thật là chu đáo” Trâm Anh nói.

“Được” Nghi Dung nói xong liền cầm máy ghi âm đi ra khỏi phòng. Thấy Nghi Dung đi rồi, Minh Quân cũng gật đầu một cái rồi đi theo. Nhìn cánh cửa phòng đóng chặt, Trâm Anh nhìn Bảo Khánh, nói “Hai người đó…”

“Không cần để ý đến bọn họ, khi nào em gả cho anh?” Bảo Khánh ngồi bên giường cạnh Trâm Anh, rất nhạt nhẽo nói. Mấy ngày nay ở bệnh viện, Bảo Khánh phát hiện cô gái này không phải là không có cảm giác với anh. Chẳng qua là bị sắp xếp nên cô mới cự tuyệt anh như vậy. Vì vậy, vào một ngày nào đó và giờ nào đó, anh đã nói chuyện với cô. Và từ đó, quan hệ của hai người dường như được cải tiến hơn. Dù nhỏ nhưng anh đã thấy mãn nguyện.

“Đợi khi nào em yêu anh đến chết đi sống lại đã” Trâm Anh đùa.

“Không cần em yêu anh đến chết đi sống lại, anh chỉ cần em nguyện ý đời đời ở bên cạnh anh là được rồi” Bảo Khánh thâm tình nói.

Nhìn ánh mắt thâm tình đó, Trâm Anh dường như bị mê hoặc. Hai con người, một nam một nữ, trong một căn phòng yên tĩnh, nhìn nhau đắm đuối. Bảo Khánh nhìn khuôn mặt làm anh xao xuyến, nhìn đôi môi mê hoặc, kia, anh đần dần chúi đầu xuống, muốn chạm lên đôi môi kia. Anh thật hoài niệm cảm giác hai người thân mật với nhau.

Nhìn khuôn mặt càng ngày càng gần, Trâm Anh không tự chủ nhắm mắt lại, chờ đợi một nụ hôn thâm tình…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công tử hào hoa về bài viết trên: QueenRebel
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, hautlym, MicaeBeNin, nnthuyen.kh, starry31, vungan và 890 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

4 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

10 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

11 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

12 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

19 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 550 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 522 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.