Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

 
Có bài mới 24.06.2016, 00:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 23:11
Bài viết: 550
Được thanks: 4512 lần
Điểm: 13.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 47: Truyền thuyết ngày xưa?!

Editor: Misali

Hơn mười giờ sáng, chính là thời điểm tốt nhất.

Sau khi tan học, tất cả mọi người tự giác đặt bài bình luận tiếng Anh lên bàn, mỗi người đi qua hàng đầu, đều để lại một xấp giấy A4, rồi nhìn Đồng Niên với ánh mắt "Lợi hại nha", "Cố lên", "Đồng Niên bé nhỏ thật không chịu thua kém ai"...

Cô nhìn đống luận văn ngày càng cao dần lên, tiếp tục chậm rãi, vẽ vòng vòng trên sách...

Cho đến khi... Á Á lặng lẽ đến gần, ghé vào bên tai cô hỏi: "Có thích không? Cảm giác làm nhân vật nữ chính thế nào?"

"..." Mặt cô nóng nóng, nhẹ giọng đáp, "Cậu nói cho anh ấy biết?"

"Đúng vậy, tớ đưa cho anh ấy toàn bộ thời khóa biểu và cả tên giáo sư dạy nữa." Á Á nhếch miệng cười, tiện thể níu lấy cổ tay cô, cũng có chút kích động, "Vừa rồi mở blog ra, tớ mới nhìn thấy cậu là người duy nhất anh ấy follow trên blog đó!!"

Cô ừ một tiếng, ngẩn người.

"Không quấy rầy hai người nữa, tớ đi đây," Á Á nắm chặt một cánh tay của cô.

Rất nhanh, trong lớp học xếp theo hình bậc thang, sinh viên đều đã về hết, chỉ còn lại cô, cùng với anh và giáo sư.

Giáo sư trò chuyện vẫn chưa thỏa mãn, vỗ vỗ vai Gun, nói với anh mình còn một tiết dạy nữa. Đến khi giáo sư đi khỏi, lớp học thật sự chỉ còn lại cô và anh.

Hàn Thương Ngôn thấy cô đang cầm sách, dáng vẻ có phần không tập trung, bộ dạng như sắp bay lên.

Anh biết bản thân ngày càng bận rộn, cho nên để 97 hỏi Á Á thời khóa biểu sắp tới. Muốn một buổi sáng hoặc chiều, theo cô tới lớp cảm nhận một ngày tình yêu của thời sinh viên.

Hôm qua trên Wechat, có thể thấy cô muốn nói nhiều chuyện với mình, nhưng lại cố kiềm chế, không muốn quấy rầy anh.

Tình cảm trong trường học có vài điều đặc biệt, chắc hẳn cô chưa từng có cơ hội cảm nhận điều đó.

Nghĩ vậy, cũng xem như là đã nợ cô không ít.

"Bạn bè đối với em cũng không tệ chứ?" Anh đóng laptop lại, nhét vào cặp cô. Vừa nhìn thấy những sinh viên đi qua, cũng nháy mắt ra hiệu với cô nhiều lần, hiển nhiên là quan hệ rất tốt.

"Ừ, họ đều là bạn học trong lớp mà."

"Anh nhớ em đã từng nói, 'em không biết ăn nói, trước kia đã từng có lỗi với bạn bè' phải không?"

Trí nhớ tốt ghê 0.0...

"Vào năm ba đại học, có một thời gian... tất cả mọi người đều không nói chuyện với em."

Anh gật đầu.

Nghĩ đến lời Á Á nói:

"Cô ấy nói em có phải tội nhân đâu? Suy nghĩ nhiều làm gì. Cũng vào năm ba đại học, nhiều sinh viên bị phân đi các ngành, đột nhiên vào lớp mới, nên họ đối xử như vậy. Trước kia em học trung học chuyển trường cũng thế này.

Khóa chính quy của bọn em biết tới một câu nói: trong khoa có ba bảo vật, Đồng Niên, internet và đội của khoa.

Biết tại sao không? Internet là kho tài nguyên lớn ở đây, muốn biết cái gì là có cái đó, mạng cập nhật nhanh hơn bất kỳ đâu, đội bóng rổ có vận động viên quốc gia, là nơi tập hợp của trai đẹp hàng năm, cuối cùng chính là Đồng Niên em, những bài chuyên ngành hay những hiểu biết lớn lao, đối với bạn bè thì đó chính là cầu gì được nấy."

Gun vuốt tóc cô.

Đồng Niên không biết tại sao: "Chúng ta nên đi thôi. Phòng học này còn có lớp học khác."

Gun chính là muốn theo cô, nghĩ sao cũng được, liền đứng lên.

Chỗ ngồi quá nhỏ, ngồi toàn bộ hai tiết học, hoàn toàn không được duỗi thẳng chân ra.

Bây giờ, cảm giác như được thả tự do, anh cử động bả vai, nhìn cô vội vã cất sách vở và bút. Chợt nghĩ đến, thời mình còn là sinh viên đã từng làm gì? Hoàn toàn không có ấn tượng, quả nhiên cuộc sống của mỗi người đều khác nhau rất nhiều.

Hai người ra khỏi phòng học, xuống lầu lấy xe.

Cô đẩy chiếc xe đạp nhỏ màu trắng của mình, đi bên cạnh anh, không ngừng chỉ cho anh: nơi đó là khu kí túc cho sinh viên khóa chính quy, nơi đó là khu kí túc cho nghiên cứu sinh, nơi đó là trung tâm sinh hoạt, nơi đó là nhà vật lý, nhà hóa học, còn có công trình giữa hồ, phòng thí nghiệm mà cô thực hành. Gun chưa từng biết cảm nhận không khí ở trường đại học trong nước, hai tay để trong túi quần, chậm rãi đi theo cô.

Hai người rời khỏi học viện.

"Sao quan hệ giữa anh và giáo sư tốt như vậy?" Cô rốt cuộc không kiềm chế được sự tò mò, hỏi anh.

"Anh ấy rất tốt."

"..."

"Thế nào?"

"Trong học viện của em, ông ấy được mệnh danh là lão ma vương, đánh trượt nhiều người nhất..."

Gun "Hả?" một tiếng: "Anh ấy rất thú vị, vẫn dạy tiếng Anh đến hơn bốn mươi tuổi, đột nhiên quyết định nghỉ việc, ra nước ngoài học thạc sĩ thiết kế công nghệ."

"Sau đó lại trở lại dạy tiếng Anh? Học xong thạc sĩ rồi sao..." Học như vậy làm gì chứ?

"Chỉ là sở thích thôi," Gun nhìn thư viện, "Có người thích đi du lịch, có người muốn đi học, còn anh chính là chơi game. Làm gì cũng có mục đích, thì quá nhàm chán."

Anh rất có hứng thú với thư viện.

Cô đang khóa xe ở tầng dưới, dẫn anh vào trong.

Tầng hai toàn sách giải trí, anh không dừng lại, trực tiếp lên tầng cùng cô, đến tầng ba là khu sách chuyên ngành.

Bốn phía yên tĩnh.

Sinh viên đang học ở khu này, đều mải miết ghi chép, cô đi theo anh thẳng tới hàng giá sách dường như không có giới hạn, thỉnh thoảng nhìn thấy người đang tìm sách, có người cúi đầu gửi tin nhắn, còn có mấy cô gái đang nhỏ giọng trao đổi với giáo sư, còn có... đôi tình nhân đang cầm tay nhau...

Gun dừng lại.

Cô cũng dừng lại.

Ngẩng đầu lên nhìn, đều là bộ sách thiết kế. Liên quan tới ngành của anh?

Anh tiện tay rút một quyển ra, lật đi lật lại.

Cô đến gần, cũng sát lại nhìn, nhẹ giọng hỏi: "Anh có biết vẽ không?"

Anh từ chối trả lời.

Thật tốt, cô rất hâm mộ những người vẽ đẹp.

"Vậy... sao chưa bao giờ thấy anh vẽ?"

"Vẽ cái gì?" Gun nhíu mày.

"Vẽ... người?"

Hiển nhiên, đứa trẻ này hoàn toàn không biết thiết kế công nghệ là làm gì. Anh đóng sách lại, góc sách chỉ vào trán cô, dọc theo sống mũi nhỏ trượt đến chóp mũi: "Chẳng lẽ em nghĩ là thiết kế công nghệ và vẽ tranh họa tiết là giống nhau?"

"..." Cô không nói vẽ người với họa tiết giống nhau mà...

Sau đó, có người đến gần giá sách này, cô gái đó nhận ra người rất nổi tiếng đã dành giải ACM thế giới, mặt liền đỏ tới mang tai, định chạy đi. Người đàn ông phía sau lưng cô lại không lo lắng, thong thả đặt sách trở về chỗ cũ, không cảm thấy bốn phía đều có phấn hồng bay bay khắp nơi sao?

Mặt cô gái đó đỏ như vậy... Chẳng lẽ là... định thổ lộ? Hôn trộm?

Chuyện này...

Định đùa sao... Ở đây là thư viện đó!!

Bạn học à!

********************

Không lâu sau, trận chung kết  <Mật Thất Phong Bạo> toàn quốc diễn ra ở Bắc Kinh bắt đầu.

Đồng Niên đổi ba tháng không nghỉ phép lấy một tuần nghỉ phép, cùng Gun tham gia trận chung kết Mật Thất Phong Bạo. Tuần này vừa lúc có nhiều hội nghị lớn nhỏ, phòng khách sạn rất đắt khách, anh đã đặt một căn phòng hành chính có giường đôi.

Sau khi hai người vào cửa, anh đi tắm rửa trước: "Buổi tối anh hẹn đi ăn với đám bạn."

Cô đồng ý, ngồi trên giường, xem mấy chương trình TV một cách buồn chán.
Không bao lâu, liền nghe tiếng cửa phòng tắm mở ra.

Cô lập tức nhảy từ trên giường xuống: "Anh không sao chứ?" Chạy vào nhà tắm trong chớp mắt, đứng ngây ngốc nhìn...

Anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm...

Cô vội xoay người, lại bị anh ở đằng sau ôm lấy, mọi thứ trước mặt trở nên quay cuồng.

Cô bị đặt lên bàn đá.

Anh kéo cổ chân cô, đặt lên thắt lưng mình: "Chạy cái gì?"

Cô không an phận giãy dụa, muốn tránh anh, tư thế này thật là...

"Anh đang nhớ lại lúc em uống rượu say," Anh trêu chọc cô, cằm anh dựa vào trán cô, ôm cô vào lòng, ánh mắt nhìn qua gương, "Trước khi đi, kể cho em một chuyện."

Chuyện cũ sao?

Cô cảm giác tay anh đang bắt đầu không an phận.

"Ba mẹ anh mất rồi," Anh đơn giản kể lại, "Anh có một người dì, sau khi mẹ anh qua đời được gả vào, sau đó ba anh mất, anh sống chung với bà ấy, nhưng không lâu bằng lúc sống với ba mẹ anh. Khi còn bé, anh rất ghét bà ấy, bà ấy không cho anh chơi điện tử, cho nên anh liền một mình trở về nước," Cho nên... Khi đã trưởng thành cuối cùng chọn quốc tịch Trung Quốc sao?

Cô ngẩng đầu lên, muốn nhìn anh.

Nhưng bị anh ngăn lại.

"Sau đó, trở về nước, anh quen một cao thủ game, là Solo."

Lão đại của SP tại Trung Quốc?

"Anh ấy có một cô bạn gái nhỏ, là Appledog. Ngay từ đầu, bọn anh chỉ có ba người, muốn tạo ra một chiến đội, sau đó thành viên ngày càng nhiều. Người thì không thiếu, chỉ thiếu tiền, anh liền chạy về Na-uy, lừa hết toàn bộ di sản ba đã để lại cho anh mang đi."

Chẳng trách ông nội hay trách mắng anh như vậy.

Đồng Niên không biết nên an ủi anh thế nào, chỉ ôm chặt hơn.

Không có chút cảm giác nào, khi hai chân vòng chắc eo anh thì lại làm động tác này, đối với một người đàn ông bình thường lại ảnh hưởng rất lớn. Gun khẽ nheo mắt lại, giọng nói ngày càng trầm xuống: "Bọn anh đã giành rất nhiều vô địch, thời điểm danh tiếng lên tới đỉnh cao, bởi vì một vài nguyên nhân, Appledog bỏ đi. Lúc ấy Solo hỏi anh có muốn làm đội trưởng không, anh đã từ chối."

"Sao anh lại từ chối?"

"Con người anh vốn rất cố chấp, trước kia đã từng nuôi một con mèo, nó chết anh cũng không muốn gặp lại nó nữa," Anh nói, "Chiến đội cũng như vậy, nếu đổi người thì sẽ không còn là chiến đội nữa. Lúc ấy anh đem toàn bộ trách nhiệm cho Solo, trở về Na-uy."

Cô nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.

Chuyện nuôi mèo này, Appledog đã từng nói với cô.

Chỉ là lúc đó cô không được thông minh, nên coi như đây là lần đầu nghe tới.

"Sau đó chính là thành lập K&K, mặc dù việc thành lập này anh không muốn thừa nhận, nhưng mục đích rất đơn giản, anh muốn thu lại quyết định năm đó, muốn tìm lại những đồng đội cũ, chăm sóc bọn họ, đem lại cho họ một câu lạc bộ thực sự, bắt đầu lại lần nữa."

Hai mắt cô chớp chớp, khẽ rũ xuống.

Nghe thật có chút khó khăn.

"Cơ sở của K&K thành lập ở Trung Quốc năm 2013, sau 14 năm anh mới trở về, lần đầu tiên thi đấu Mật Thất Phong Bạo công khai là ở Hàn Quốc. Cái đó... Mười năm sau, lần đầu tiên anh gặp lại Solo và Appledog, hai người họ đều ở SP, còn tất cả đồng đội trước đây cũng vào SP." Chỉ còn một mình anh trở thành lão đại K&K.

Gun không tiếp tục nói nữa.

Tại sao đột nhiên anh lại muốn nói hết chuyện này?

Có lẽ là bởi vì trận thi đấu "chung kết toàn quốc" kia.

Mười năm rồi...

Cô vẫn chờ diễn biến tiếp theo của chuyện đó, liền bị anh chặn hô hấp.

Nụ hôn này rất mạnh bạo, có lẽ Hàn Thương Ngôn anh không ngờ sẽ có một ngày, mình sẽ đối xử với một cô gái như vậy, cắn môi cô, cứ liên tục hành hạ, ôm chặt cơ thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, dùng hành động nhắc nhở cô, quan hệ của hai người rốt cuộc là gì.

"," Anh nhỏ giọng đòi hỏi, "Ngồi gần hơn đi."

Cô ngơ ngẩn, điều chỉnh tư thế ngồi, chậm rãi tới gần anh.

Cho đến khi... Ngồi ở rìa bàn đá, cảm thấy có gì đó phía sau, cô theo bản năng rụt người lại. Anh không cử động, không có bất kỳ hành động thừa thãi, chỉ nhìn chằm chằm cô.

...

Sau khi cuộc thi đấu tại Hàn Quốc kết thúc, cả đêm anh không thể ngủ được.
Đêm đó, rời khỏi trụ sở chính của K&K, định lái xe về nhà lại tạm thời thay đổi chủ ý, đi ra ngoài, anh vác một chiếc ba lô lớn sải bước đi, đi bộ chừng 3-4h, tùy tiện tìm một tiệm net vào. Đếm ấy đối với anh không hề có gì đặc biệt, ít nhất là lúc ấy anh cũng không biết đứa trẻ bán thức ăn khuya cho mình đã nổi lên suy nghĩ đó.

Tại sao -

Mi mắt cô khẽ lay động, ngửa đầu, cắn môi dưới của anh, có phần sợ hãi dùng hành động để bày tỏ, Hàn Thương Ngôn, em yêu anh.

Người như em, có gì đáng để anh thích chứ?

Tay phải anh nắm thành quyền, chống đỡ trên gương phía sau lưng cô đã đầy hơi nước, từng giọt nước chảy từ trên xuống dưới, không ngừng rơi xuống. Sống lưng trần theo hô hấp kịch liệt trở nên phập phồng, mái tóc ngắn vẫn còn nhỏ nước...

Đừng rời xa anh.

Đây là lời anh muốn nói rất nhiều lần,

Nhưng lại không thể nào nói ra.

"Niên Niên." Giọng anh khàn khàn.

Cô đáp một tiếng, trên trán đã sớm bị ướt nhẹp vì mồ hôi.

"Sợ sao?"

...

Tác giả có lời muốn nói: *che mặt*!

P/s: xin hãy tự tưởng tượng một vạn chữ về bầu trời xanh vô tận với cánh buồm đằng xa...

Hết chương.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Misali về bài viết trên: Candy Kid, Hana93, conluanho, h7641176, hanayuki001, hà bá 123, meo lucky, Đường Niên Du
     

Có bài mới 24.06.2016, 00:36
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 23:11
Bài viết: 550
Được thanks: 4512 lần
Điểm: 13.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 48: Truyền thuyết ngày xưa??!

@Chỉ còn chương cuối và 1 ngoại truyện nữa thôi nha mn! ^^
Editor: Misali


Sau đó, lão đại của SP tại Trung Quốc và Châu Âu Solo, lần đầu tiên nhìn thấy bạn gái của Gun, cũng cảm giác như mình đang ngồi đối diện một con tôm luộc...

Suy nghĩ của Solo là:

Quả nhiên, quanh đi quẩn lại nhiều năm như vậy, cậu ta vẫn thích nhất những thứ hận không thể quấn lấy mình 25 giờ một ngày, bám người, nghe lời, thỉnh thoảng dùng móng vuốt cào cào vẻ thích thú... Vóc dáng nho nhỏ... Cả mèo và người đều như vậy.

Trong đầu Đồng Niên lại là -

Tại sao có thể như vậy chứ...

Tại sao có thể... Trong đầu cô rối loạn lung tung, trước khi ra khỏi cửa còn... Ngón tay khẩn trương nắm lấy ghế ngồi, không thể tin được.

Thật xấu xa, Hàn Thương Ngôn, đồ đại lưu manh...

Gun nhận thấy cô vẫn còn ngượng ngùng sau đó, nhíu mày, rót cho mình một cốc nước đầy.

Phòng ăn khách sạn này rất nhỏ.

Mặc dù rất sạch sẽ, nhưng thật sự quá nhỏ.

Cũng không phải quán rượu có tiếng gì, đơn giản là một quán rượu ven đường ngõ nhỏ, khi mới gọi món ăn lên, Đồng Niên còn tưởng rằng nhất định là món ăn ở đây có mùi vị không tệ, sau khi nếm hai cái, chẳng có gì đặc biệt.

Cô không nhịn được lén nhìn thoáng qua Solo.

Cô ở ngoài quan sát câu lạc bộ thi đấu mấy lần, nhưng chưa từng gặp lão đại của SP.

Solo, mười năm trước là bạn thân của anh.

Người đàn ông này rất ôn nhu, mặc dù không biết trong tình yêu sẽ thế nào, nhưng nhìn ánh mắt anh ta rất ấm áp và ôn hòa, anh không cao bằng Gun, cũng không có khí thế như Gun, nhưng dĩ nhiên dù sao anh ấy cũng đã từng là đội trưởng của chiến đội. Thuộc loại... Chỉ cần anh ta ngồi ở chỗ đó, dù ngoài cửa đã xảy ra trời long đất lở, anh ta cũng không sợ, bởi vì anh ta đang ở đây.

Ừm...

Nếu Á Á cũng ở đây, chắc hẳn cô ấy sẽ phát điên lên.

Ăn bữa cơm tối, bên kia là Solo, bên này là Gun.

Chỉ là... Cứ uống thế này, sẽ không chết người chứ?

Cô đảo mắt nhìn đống chai rỗng bàn bên cạnh.

Có 2,4,6... 7 chai bia, rượu trắng cũng 1,2... 2,5 chai.

Đồng Niên bắt đầu tính, về sau trước khi gặp Solo, phải mua chai thuốc quý Hải Vương. (Để chống say đây mà :D)

Tiện thể cúi đầu lên Baidu: làm thế nào để khuyên đàn ông không uống rượu...

Tinh một tiếng.

Á Á nhắn một tin trên Wechat: Này này, nói xong thì nhớ cập nhật tình hình thực tế đấy!

Cô: Tớ đang gặp Solo 0.0

Á Á: a a a a a a a a a a a a !!!!!!!!!!!

Cô: ...

Á Á: Huyền thoại đó, huyền thoại trước kia của tớ đó... T.T... Mẹ ơi, kiếp trước chắc chắn cậu đã cứu vớt một dải ngân hà...

Sau hai tiếng, cô và Gun đi xe đưa Solo về, rồi quay lại khách sạn, tiện thể vào cửa hàng tạp hóa mua đồ uống.

Đồng Niên đeo ba lô, đứng trước tủ lạnh nhìn từng thứ, phát hiện mình còn không biết rốt cuộc anh thích uống gì? Gun cúi đầu, lấy ba chiếc điện thoại trong túi ra, mở máy lần lượt, rất nhiều tin tức, mail với tiếng âm báo nhắc nhở liên tục bên tai, cô liếc nhìn anh.

Anh chỉ ra ngoài ý nói mình ra đó nghe điện thoại.

Cô gật đầu, từ tủ lạnh đến kệ hàng đồ ăn vặt, sau đó càn quét một vòng, cầm một túi lớn gì đó ra ngoài.

Cửa kêu leng keng một tiếng mở ra.

Anh đứng ở cửa ra vào, cúi đầu nhìn rồi bóc vỏ viên kẹo trái cây màu xanh, bỏ vào miệng, thấy cô đang xách túi đồ, đưa cánh tay phải ra.

Đồng Niên đưa túi lên: "Hàn Thương Ngôn?"

"Hả?" Anh ngậm kẹo, mơ hồ trả lời.

Cô nặng nề, không biết lấy tấm thẻ từ đâu ra, đưa cho anh.

Con ngươi đen nhánh của anh nhìn qua, thứ gì đây?

"Đây là tiền gửi ngân hàng của em từ nhỏ tới giờ, tiền mừng tuổi, còn có tiền triển lãm, ký bán đĩa, còn có tiền diễn, học bổng..." Cô giải thích, "Tổng là 76.973."

Đúng là không ít.

Gun cảm thấy cô đều muốn mỗi ngày đều phải ăn mặc thật đẹp, còn có thể giữ lại nhiều tiền như vậy thật không dễ dàng. Anh tán thành năng lực tiết kiệm tiền của cô, đứng cạnh vò vỏ kẹo thành một cục.

"Đưa cho anh." Cô trịnh trọng giao phó toàn bộ tài sản.

Ông nội không ủng hộ anh, dì không ủng hộ anh cũng không sao, còn có em.
Gun hoàn toàn không đoán trước được trường hợp này.

Dù cô có thông báo số tiền gửi ngân hàng của mình, anh cũng không đoán ra mục đích này.

Lúc này, anh vẫn đang say vì vừa uống rượu, rất không thích hợp phải đối mặt với tình huống như vậy. Người của cô, lời của cô... cho dù là thứ đồ hình Hello Kitty màu hồng của cô, đều có cảm giác này, rất không thích hợp để kích thích anh vào thời khắc này. Chuyện giao phó cho người khác, anh cũng đã từng làm, chuyện như vậy, nói rất đơn giản, nhưng ít người có thể làm được.

Tạo một con đường sống mới cho nhau làm khoảng cách giữa người với người trở nên an toàn, dù là tình bạn hay tình yêu.

Mới quen mấy tháng liền vội vã giao phó toàn bộ tài sản của mình như vậy, có vẻ khó nghe, nhưng đó là ngu ngốc.

...

Anh không nói một lời, tiếp tục lục lọi trong túi quần, muốn tìm thứ gì đó làm vơi dần cảm xúc đang sắp mất khống chế.

Không tìm được gì.

Bên cạnh có mấy người con trai vừa cười, vừa đi qua, thấy Đồng Niên đứng trước cửa tiệm tạp hóa, không nhịn được nhìn kỹ hơn, lại bị người bên cạnh đó làm cho sợ hãi, bĩu môi, sau một tiếng leng keng vang lên, đi vào trong cửa kính.

Bên trong, mấy cậu thanh niên cười vẻ thích thú.

Cô không để ý tới người khác, cũng không nhạy cảm với sự hứng thú của người khác đối với mình.

Gun rất thích cô như vậy, tiện thể dán chặt vào lỗ tai nhỏ của cô: "Tiền coi như xong, người của anh là được rồi."

"..."

"Khi nào không sợ nữa, thì ra ám hiệu cho anh."

"..." Đại sắc lang, rõ ràng đều đã...

"Anh luôn luôn đợi."

"..."

Trong ánh mắt, Gun vẫn để ý tới mấy thanh niên trong tiệm tạp hóa đang nhìn cô qua tấm kính, vẻ không vui, anh cầm chiếc túi nylon sang tay trái, tay phải để trong túi áo: "Đi thôi."

Anh bước đi trước, Đồng Niên đuổi theo, đưa tay kéo ống tay áo anh.

Gun quay đầu lại.

Thấy mặt cô đỏ lên, đưa tay dọc theo ống tay áo anh, chui vào trong túi áo thể thao, có thể cảm thấy cô đang mò tới tay mình, sau đó, nắm tay thật chặt, nhét vào lòng bàn tay anh.

Giờ phút này,

Có xe taxi và xe bus đi qua.

Tiếng còi xe huyên náo, tiếng xe chạy, còn có người đi đường đạp xe, đi qua bên cạnh hai người... Anh đứng lẳng lặng, đợi cô nhét thành công quả đấm nhỏ của cô vào lòng bàn tay mình, nở nụ cười nhàn nhạt.

Vẻ mặt vẫn tỏ vẻ lười phải ứng phó, nhưng vẫn dùng sức, nắm lấy bàn tay nhỏ bé.

Đằng xa, mấy người ở trong tiệm tạp hóa:

Ách, cô gái đó chủ động sao? Mẹ nó, còn có công bằng không đây?

Còn giả bộ giấu giếm, nắm tay thì nắm tay đi, còn bí mật ở trong túi áo nữa, rõ ràng hơn có được không!!

Mẹ kiếp, tên chân dài khá lắm, đi chậm một chút, cô gái đó không thể theo kịp nữa kìa...

Haiz, thật là cải trắng cũng bị heo cuỗm mất rồi.

Anh ta còn không biết thương bà xã nữa...

Hết chương.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Misali về bài viết trên: Candy Kid, Hana93, bocap2510, conluanho, h7641176, hanayuki001, hà bá 123, meo lucky, Đường Niên Du
     
Có bài mới 24.06.2016, 13:09
Hình đại diện của thành viên
V.I.P
V.I.P
 
Ngày tham gia: 12.10.2015, 23:11
Bài viết: 550
Được thanks: 4512 lần
Điểm: 13.51
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo - Điểm: 20
Đang tải Player đọc truyện...

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương cuối:

Editor: Misali

Trận chung kết hôm ấy, Gun đã đưa cho cô một thẻ công tác và bộ đồng phục của đội K&K.

Ý nghĩa rất rõ ràng, dù sao cũng đừng mặc trang phục quá đáng yêu ngồi ở khu nghỉ ngơi của tuyển thủ, cô hưng phấn vì rốt cuộc mình cũng có bộ đồng phục câu lạc bộ của anh. Nhưng anh lại hiểu là, quần ngắn quá rất dễ bị nhìn, rất khó chịu, không thích hợp mặc ở nơi đông người, hơn nữa cô... cũng bởi vì hiểu lầm anh thích mấy đôi tất kia, đã mang hơn mười đôi tới đây...

Hai người cuối cùng cũng tới cung thể thao.

Những thành viên của K&K đang ở trong khu nghỉ ngơi, uống nước, trò chuyện, có người thì thuyết minh trận thi đấu với những động tác chọc cười, mọi người nhìn Đồng Niên với bộ đồng phục của đội, ánh mắt đều trở nên sáng ngời.

Mẹ kiếp, đây chính là sự khác biệt giữa mỹ nhân và con gà trống.

Sao chị dâu nhỏ mặc bộ quần áo thể thao đó lại đáng yêu như vậy, lão đại đang dẫn theo một biểu tượng của K&K đi thi đấu à...

Gun quan sát nơi thi đấu, thấy cách đó không xa là khu nghỉ ngơi của SP, các ông chủ tại Trung Quốc và mấy thành viên cao thủ đều đã xuất hiện.

Đây là trận chung kết toàn quốc.

Mà người anh em hôm qua uống rượu say, đang ngồi hàng đầu tiên ngoài cùng phía bên phải.

Anh ta không nói một lời, có phần uể oải đi tới khu nghỉ ngơi của K&K.

Không giống với đám cấp cao nghiêm chỉnh của SP.

Anh ta ngồi xuống, hai chân bắt chéo, bỏ tấm thẻ công tác trên cổ xuống, quấn sợi dây vài vòng rồi đặt trên đùi.

Trên màn hình lớn, MC đang giới thiệu các thành viên của các câu lạc bộ dự thi lần này.

Ống kính điểm qua từng gương mặt, dẫn tới những tiếng vỗ tay lớn nhỏ khác nhau, còn có fan hâm mộ hô vang lên. Cung thể thao rất lớn, tất cả mọi người đều ngồi ở hàng sau, phải xem trên màn ảnh lớn, để nhìn thần tượng và tuyển thủ mình thích, đạo diễn cố tình thừa nước đục thả câu, giới thiệu SP và K&K ở cuối cùng.

Sau đó.

Đồng Niên đi theo anh, ngồi xuống.

Không thể không cùng anh đi xem thi đấu, nhưng một trận đấu lớn thế này, còn có rất nhiều người xem cũng làm cô hơi chột dạ.

Mặc đồng phục của K&K, ngồi cạnh Gun, nghĩ lại, đã cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.

Lần đầu gặp nhau ở tấm lưới sau quầy net, cô ngủ gật, không có việc gì chỉ ngồi đánh bàn phím.

Cô vốn không thích chơi game, thật sự không có hứng thú với mấy icon trên màn hình máy tính.

Cho đến khi có một bàn tay của đàn ông vươn ra.

Ngón tay thon dài với khớp xương rõ ràng, cứ như vậy tùy tiện khoát lên trên quầy.

?

Cô theo bản năng ngẩng đầu lên -

Từ tay, đến cánh tay, rồi đi lên, cổ áo T-shirt thuần chất cotton màu đen...
Người đàn ông này, có phần không vui vác một cái ba lô màu đen rất lớn, một cánh tay đặt trên quầy kính: "Suốt đêm sao? Ở đây?"

...

Cô đã nhiều lần nhớ lại đêm ấy.

Đều cảm thấy không chân thực.

"Hàn Thương Ngôn?" Cô nhỏ giọng kêu tên anh.

"Ừ." Anh đáp, không nhìn cô, tiếp tục nhìn màn hình lớn.

"Em... muốn kết hôn."

Tối hôm qua, anh đã hỏi cô có muốn hay không.

Lúc ấy cô hơi mơ màng, đến nửa đêm bắt đầu lăn lộn vì khó ngủ, hối hận tại sao không nói "Muốn".

...

MC phấn khởi giới thiệu tất cả những thành tích từ khi K&K thành lập tới nay...

Gun yên lặng nhìn lại, ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô.

Hả? Đồng Niên nghe lời, lại gần.

Giọng nói của anh trượt vào tai cô: "Chú ý màn hình kìa."

Màn hình?

Cô vội quay đầu.

Trên màn ảnh, đang có hình ảnh K&K, còn có Gun và cô...

Sống lưng cô cứng đờ lại, không dám nói nhiều nữa, ngồi không nhúc nhích bên cạnh anh.

Gun ngồi thẳng người, gật đầu vào máy quay, xem như là lời chào tới tất cả người xem. Anh, Solo, Appledog, còn có những fan hâm mộ của những thành viên khác, đều từ ngàn dặm xa xôi tới đây, khi máy quay chuyển tới đó, mọi người kích động đến nỗi thét chói tai.

Lúc này, ở đây, giờ phút này, anh không chỉ là Hàn Thương Ngôn của cô.

Mà còn là...

Của tất cả mọi người.

"Không thành vấn đề." Anh nhìn máy quay rồi mỉm cười, gương mặt lộ ra một lúm đồng tiền nhàn nhạt, "Trận đấu kết thúc thì kết hôn."

Ngoại trừ cô ra, không ai biết anh đang nói gì.

Chỉ biết là, anh đang nói chuyện với cô gái bên cạnh.

Hàn Thương Ngôn anh không phải biết thể hiện ra ngoài, tình cảm đều ở trong lòng, không cần phải lãng mạn gì đó, thực không cần thiết.

Cuộc đời dài như vậy, chỉ muốn ở bên em.

Đồng Niên.

--- ------ ------ -----

"Bao nhiêu lần, phải đón nhận những ánh mắt lạnh nhạt cùng tiếng cười nhạo,

Chưa bao giờ muốn buông tay với ước mơ trong lòng.

Trong khoảnh khắc mơ màng, như có cảm giác mất đi.

Vô tình đã trở nên nhạt dần, tình yêu trong lòng, ai hiểu được cho tôi.

Tha thứ cho tôi cả đời cứ yêu thật tự do,

Cũng sợ sẽ có một ngày bị vấp ngã.

Vứt bỏ ước mơ, ai cũng có thể.

Nhưng không sợ có một ngày chỉ còn anh và em."

- <Trời cao biển rộng>

- Kết thúc -


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
13 thành viên đã gởi lời cảm ơn Misali về bài viết trên: Anna_tm, Candy Kid, Hana93, Linhsakyo, conluanho, h7641176, hanayuki001, hà bá 123, meo lucky, meoimeoi, minhtoan1990, nashiki96, Đường Niên Du
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giauyen2009, Inbeibe, Joanale, Rei18, Thỏ vui vẻ, xiaolie và 426 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

14 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.