Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 11.10.2017, 21:13
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1503
Được thanks: 5013 lần
Điểm: 12.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Chuyện xưa

Edit: Tiểu Lăng

Hoạt động cuối cùng của năm cũ chính là tiệc rượu mừng năm mới.

Tiệc rượu chiếm nguyên một ngày nghỉ lễ năm mới, khiến rất nhiều đồng nghiệp sốt ruột muốn về nhà ăn tết không thể không gắng gượng tham gia. Mục đích của tiệc rượu đương nhiên không phải cảm ơn công nhân viên, biểu diễn tiết mục hay chơi giẫm bóng gì đó; mà là mời các khách hàng của tập đoàn cùng đến chung vui. Đối với nhân viên tập đoàn, đây chẳng khác gì một ngày tăng ca.

Thẩm Mộc Tinh không cần về nhà ăn tết, đương nhiên cũng không vội. Có thể làm được gì, cô cũng không từ chối.

A Mẫn thì lại mặt u mày chau mấy ngày, cả văn phòng đều nghe được tiếng tổng thanh tra mắng cô.

Thẩm Mộc Tinh đang viết báo cáo tổng kết hằng năm, A Mẫn lại bưng mặt khóc ngồi xuống đối diện cô.

“Sao vậy? Lại bị mắng à?” Thẩm Mộc Tinh nhìn thoáng qua cửa phòng làm việc của tổng thanh tra vừa mới đóng lại, hỏi.

A Mẫn vừa ức vừa giận, cực kỳ buồn bực, “Hai phòng không hòa thuận, sao có thể đổ hết lên người tôi chứ? Rõ ràng là chế độ của công ty chưa hoàn thiện! Còn cứ nhè chuyện này mắng tôi nhiều lần! Nay bà ta còn nói cho tôi biết là địa cầu thiếu đi một ai thì cũng vẫn cứ quay! Tôi thấy nếu địa cầu thiếu đi bà biến thái ấy thì cả sương mù cũng biến mất luôn thì có!”

A Mẫn và Thẩm Mộc Tinh ở cùng một phòng ký túc xá công nhân viên, tính cũng hợp nhau, nên không giấu nhau điều gì.

Thẩm Mộc Tinh tiến tới, lặng lẽ hỏi: “Cậu nói thật đi, rốt cuộc cậu đắc tội vị Phật gia đó ở đâu vậy?”

A Mẫn cười lạnh: “Mộc Tinh, cậu là người có hy vọng được lên trưởng phòng nhất, cũng chỉ có cậu coi bà ta như Phật gia. Tôi nói cho cậu nghe này, lãnh đạo cũng chỉ là một nhân viên, tất cả mọi người đều là nhân viên cả, dựa vào đâu mà bà ta được ghét bỏ tôi. Nếu bà ta còn dám mắng tôi lần nữa, tôi lập tức quăng đơn xin từ chức vào mặt bà ta!”

“Ai da ai da không đến mức đấy, bình tĩnh, bình tĩnh.” Thẩm Mộc Tinh an ủi cô.

A Mẫn đang định nói gì, cửa phòng tổng thanh tra đã mở ra.

“Tiểu Thẩm, đã liên hệ khách được mời tới tiệc rượu chưa?” Gương mặt lạnh như băng của tổng thanh tra xuất hiện ở cửa.

Thẩm Mộc Tinh lộ ra một nụ cười hình thức hóa: “Đang làm ạ.”

“Nhanh chóng lên đi!”

“Rõ.”

Cửa vừa đóng, Thẩm Mộc Tinh đã nói: “Thấy chưa, mấy nay Phật gia vẫn luôn động kinh, thấy ai đều thế cả.”

A Mẫn bĩu môi: “Chắc sắp mãn kinh ấy!”

Thẩm Mộc Tinh mở hộp thư, gửi lần lượt từng bức thư mời đã biên tập cho hộ khách. Trong danh sách hộ khách, cô nhìn thấy tên của Nghiêm Hi Quang.

Thư được gửi đi rồi, cô bèn đi ăn trưa. Hamburger vừa vào đến trong bụng, chân đã phải ngựa không ngừng vó chạy về văn phòng, chui vào trong văn bản word tổng kết hằng năm.

Gần tới giờ tan làm, điện thoại bỗng reo, Nghiêm Hi Quang gọi tới.

Thẩm Mộc Tinh nhìn màn hình điện thoại, do dự vài giây.

Từ sau bữa cơm kỳ dị tối qua, quan hệ của hai người họ đã phát sinh thay đổi, biến thành anh thuận lý thành chương, biến thành cô chán nản ngầm đồng ý.

Tối qua, sau khi ăn cơm xong, Nghiêm Hi Quang bèn kêu xe đưa cô về chỗ ở, sau đó rời đi, tất cả hoàn toàn không khác gì bình thường.

Sau về đến nhà, cô trằn trọc, thật sự không ngủ được, bèn dậy uống tý rượu Thiệu Hưng, tự hỏi kỹ quan hệ của cô và anh.

Cô không thể không thừa nhận, Nghiêm Hi Quang nói đúng, họ chưa chia tay, từ đầu tới cuối.

Trong lòng Nghiêm Hi Quang là thế, trong lòng Thẩm Mộc Tinh cũng là vậy, nên lúc anh nói ở cùng nhau, cô mới không phản bác được.

Sáu năm, nghe có phần không thể tưởng tượng nổi, nhưng Thẩm Mộc Tinh cũng bắt đầu lý giải phần nào niềm tin ấy của Nghiêm Hi Quang, tin rằng dù anh rời đi năm, sáu năm, cô vẫn yêu anh như thế.

Niềm tin đáng chết đó.

Cô nhận điện thoại, giọng Nghiêm Hi Quang thực hiện một cuộc bay ở tầng trời thấp bên tai cô.

“Đến buổi họp hằng năm của các em phải mặc trang trọng à?” Anh hỏi.

“Đương nhiên, bọn em rất cao cấp đó.” Thẩm Mộc Tinh xoay bút trong tay, nói.

Nghiêm Hi Quang như cười như không: “Cao cấp vậy à?”

Không biết vì sao, nghe cái giọng như cười như không của anh, tâm trạng Thẩm Mộc Tinh bỗng trở nên rất tốt: “Đúng vậy, tiệc rượu hằng năm của bọn em cũng không phải giẫm bóng rút thưởng, mà là tiệc đồ lạnh và cocktail, ok? Anh mà đến thì phải mặc cho đẹp trai vào.”

Nghiêm Hi Quang: “Vậy em sẽ mặc gì?”

“Lễ phục chứ sao.”

Nghiêm Hi Quang lặng lẽ nói: “Anh đang ở một chi nhánh tại Phúc Điền, em có thể dễ dàng tìm được anh.”

“Anh muốn làm quần áo cho em?”

“Ừ, anh chỉ biết số đo hồi em đến trường.”

“Anh còn nhớ rõ à?”

“Vì sao lại không nhớ.”

“Số đo của em bây giờ vẫn giống hồi thiếu nữ đấy, anh cứ thế mà làm là được.”

“Khác đi rồi.”

“Anh có biết là em đi trên đường người ta cũng thấy em là sinh viên không hả?”

“Ngực có thay đổi.”

“Nghiêm Hi Quang…”

“Em tới đi, anh chờ em ở chi nhánh.”

+++

Tan làm, Thẩm Mộc Tinh đến chi nhánh Phúc Điền, cửa hàng trang phục định chế cao cấp Y&S đã tu chỉnh đến rất to lớn. Lấy màu đen làm chủ, âu phục trưng bày trong tủ đều do R.Yan (Yan: Nghiêm) tự tay làm, được bày với giá cao đến năm chữ số. Năm chữ số đối với nhiều người, cũng không tính là cao lắm, nhưng có thể đặt trước được bậc thầy thợ may này tự tay cầm kéo hay không, lại là một chuyện khác.

Thẩm Mộc Tinh vừa vào, lập tức đã có nhân viên phục vụ nhiệt tình tiếp đãi cô. Đến trước quầy báo tên của mình, quản lý quầy rất sung sướng mang cô lên tầng.

Tầng một có hai, ba vị khách ăn mặc không bình thường đang nghỉ ở khu chờ, thấy Thẩm Mộc Tinh dễ dàng lên tầng như vậy, không tránh khỏi lộ ra mấy phần hâm mộ.

Phòng làm việc của Nghiêm Hi Quang đặt trên tầng hai, quả đấm cửa mới tinh, không một vết xước, hiển nhiên anh cũng không thường tới đây.

Thẩm Mộc Tinh gõ cửa một cái, giọng nói trầm lắng của anh truyền qua cánh cửa, khiến cô thấy hoảng hốt.

“Vào đi.”

Đẩy cửa vào, phòng làm việc chi nhánh này cũng không lớn, hương vị hỗn tạp quen thuộc của vải vóc xông vào mũi, trong nháy mắt, cô cảm thấy sợ.

Nghiêm Hi Quang đang đứng trước bàn gỗ làm việc. Hôm nay anh mặc một chiếc quần tây dài thẳng, trên là một chiếc áo sơ mi trắng cổ nhọn đơn giản, hai nút áo đầu đang mở, cần cổ vắt một cái thước dây đo người màu nâu, tóc đen nhánh gọn gang, đang dùng máy kẻ viền vẽ cổ áo.

(*) carretilla para coser: dụng cụ dùng vẽ phác nét cắt, may trên vải

“Đi tàu ngầm tới à?” Tay làm việc, hết sức bận rộn, nhưng giọng anh lại cực kỳ chậm và nhẹ.

Thẩm Mộc Tinh dừng bên cạnh anh, sờ vào chất vải xinh đẹp, đáp: “Ngồi Uber* tới. Mức độ tuyên truyền của bên các anh hơi cao đấy, mỗi tài xế taxi đưa khách tới chỗ các anh đều kiếm những 50 nguyên phí giới thiệu một người, dọc đường tài xế đều ra sức thổi phồng cách phục vụ của tiệm các anh tốt bao nhiêu, tay nghề cao bao nhiêu, còn nói Obama đến Trung Quốc đã đặt làm hai mươi bộ âu phục ở chỗ các anh, là thật à?”

(*) Uber: một công ty kinh doanh mạng lưới giao thông vận tải và công ty taxi dựa trên ứng dụng có trụ sở tại San Francisco, California, và hoạt động tại các thành phố ở nhiều nước. Công ty sử dụng một ứng dụng điện thoại thông minh để nhận được yêu cầu đi xe, và sau đó sẽ gửi các yêu cầu đi đến lái xe. Khách hàng sử dụng các ứng dụng yêu cầu xe đón và theo dõi vị trí chiếc xe dành riêng của mình.

Nghiêm Hi Quang cười cười, ngừng việc trong tay, nhìn cô: “Không có, người ta làm việc nghiêm túc, cầm tiền của em thì phải thổi phồng giúp em.”

“Đúng đúng đúng, còn phải thổi có vị. Nói thật, rốt cuộc là ai nghĩ ra vụ này vậy?”

Nghiêm Hi Quang nhìn mắt cô, lại nhìn môi cô, nói: “Sử Lỗi từng đi đông bắc một lần, chỗ họ đều bán áo lông như vậy. Tài xế trên phố kéo hộ khách vào tiệm, đều có phí giới thiệu theo đầu người.”

“Ừm, không tồi, người tiêu dùng chán nghe quảng cáo rồi, càng tin lời truyền miệng hơn.”

Nghiêm Hi Quang: “Sử Lỗi rất sáng tạo.”

“Hai người các anh quen nhau thế nào vậy?” Thẩm Mộc Tinh hỏi.

Trong mắt cô, loại công tử nhà giàu kiêu căng như Sử Lỗi, cùng Nghiêm Hi Quang hoàn toàn là người của hai thế giới.

Bên ngoài có tiếng gõ cửa, là nam trợ lý bưng trà vào cho hai người.

Nam trợ lý rất cẩn thận, hình như biết họ đều là người Chiết Giang, yêu uống trà, cũng không rót café.

Trợ lý rời đi, Thẩm Mộc Tinh và Nghiêm Hi Quang dựa vào cái bàn gỗ bày bán thành phẩm, trò chuyện.

Nghiêm Hi Quang tùy ý dựa vào bàn như vậy, nom cũng khá đẹp mắt. Quần tây và áo sơ mi của anh tản ra ánh sáng đẹp đẽ dưới ánh đen, tóc đen nhánh, mặt trắng trẻo, chân phải duỗi thẳng, chân trái hơi gập lại, có vài phần nhàn tản phóng khoáng.

Anh nói: “Lúc anh mới tới Italy thì lang thang, sau đó tìm được một quán ăn, làm công ở đó. Sử Lỗi làm tình nguyện ở Italy, chuyên dạy những người nhập cư trái phép bọn anh tiếng Ý, giúp bọn anh thích ứng với cuộc sống ở đó.”

“Nhìn không ra cái người phô trương đó còn biết đi làm tình nguyện.” Thẩm Mộc Tinh nói.

Nghiêm Hi Quang cúi đầu cười cười, “Lúc cậu ta làm tình nguyện cũng rất phô trương, nếu không sao lại chọc phải xã hội đen.”

“Xã hội đen? Em chỉ nghe qua trong phim thôi.”

Nghiêm Hi Quang uống một ngụm trà: “Trên bản đồ Napoli, có một đường giới tuyến, bên kia là địa bàn tội phạm, người nhập cư trái phép và xã hội đen, anh sống ở đó.”

Thẩm Mộc Tinh nhìn anh, bỗng im lặng.

Anh ở nước ngoài cũng rất khổ sao? Lang thang? Làm công? Làm một người nhập cư trái phép, sống một cuộc sống rác rưởi ở cái vùng bị vứt bỏ đó?

Thẩm Mộc Tinh không dám nghĩ.

Nhưng hình như Nghiêm Hi Quang cũng không tính kể khổ về đoạn chuyện xưa ấy.

Anh cười nhẹ, nói: “Hôm đó đang tháng năm, trời mưa, nhà hàng bọn anh đóng cửa rồi, anh đang xách một hòm cà chua ra ngoài, hòm đó rất nặng, anh vừa mở cửa, Sử Lỗi đã vọt vào.”

“Toàn thân cậu ta đều là máu, trên quần áo còn có vết cắt chém. Cậu ta nói có người đang đuổi giết cậu ta, xin anh giúp cậu ta tránh một chút. Anh nhận ra cậu ta, cậu ta là thầy tiếng Ý của anh, đương nhiên là anh giúp cậu ta.”

“Sau đó thì?” Thẩm Mộc Tinh nghe mê mẩn, nhìn gò má anh.

“Cậu ta tránh ở gác xép nhà anh nửa tháng, mỗi ngày anh cung cấp thức ăn cho cậu ta, cậu ta dạy anh tiếng Ý, anh cũng có bạn.”

“Lúc đó anh không biết cha của Sử Lỗi chính là phú thương số một Trung Quốc sao?”

“Không biết, sao anh nhận ra với cái dáng nghèo túng đó của cậu ta được.”

Nghiêm Hi Quang nói tiếp: “Nửa tháng sau, tiếng gió bớt đi rồi, cậu ta cũng không trốn được nữa, muốn ra cửa. Quần áo của cậu ta rách hết, anh bèn mua ít vải, may một bộ quần áo mới cho cậu ta trong một đêm.”

Thẩm Mộc Tinh nghe, nghe đến say sưa.

Cô gần như có thể tưởng tượng ra cảnh Nghiêm Hi Quang may quần áo cho một người nghèo dưới ánh đèn lờ mờ của gác xép.

Anh là một người như vậy, đơn giản, thiện lương.

Như tấm lót trên bàn gỗ này vậy, trong lớp vải chứa đầy bông trắng mềm mại.

“Thế sau đó các anh liền thành bạn tốt? Rồi anh lại thành học trò của thầy Casinello như thế nào vậy? Em đọc báo thấy nói ông ấy đã sớm không thu học trò lâu rồi.” Thẩm Mộc Tinh hỏi.

Nghiêm Hi Quang nghĩ nghĩ, nhúc nhích: “Đó lại là một chuyện xưa khác, em thích nghe à?”

“Ừ.”

“Sau này anh kể cho em nghe.”

“Được.”

“Mộc Tinh, giơ hai tay lên.”

Thẩm Mộc Tinh thấy anh lấy thước dây trên cổ mình xuống, liền biết anh muốn đo người cho cô, vội vàng ngoan ngoãn đứng vững, giơ hai tay lên.

Cánh tay anh vờn quanh, đảo loạn không khí quanh người cô. Trái tim yên lặng đã lâu của Thẩm Mộc Tinh, bỗng hơi nảy lên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.10.2017, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1155
Được thanks: 10544 lần
Điểm: 21.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Làm bạn

Edit: Đào Sindy

Năm đó bọn họ cũng thế này.

     Bọn họ ở tiệm may cũ, anh đo kích cỡ cho cô, môi anh, hôn lên trán cô.

     Hai người cách nhau gần như vậy, trong không khí trộn lẫn một chút mập mờ, tay anh trong lúc vô tình đụng phải mu bàn tay cô, Thẩm Mộc Tinh rụt tay lại.

     Động tác nhỏ, bị anh thu hết vào mắt, Nghiêm Hi Quang dừng động tác lại, không chớp mắt nhìn cô.

     "Xoay qua chỗ khác." Anh nói.

     Thẩm Mộc Tinh im lặng xoay qua chỗ khác, thước dây của anh vắt lên vai cô.

     Hôm nay cô mặc một chiếc áo sơmi màu lụa trắng, đầu ngón tay anh xuyên qua chất vải mỏng manh, giãn nở mỗi một mạch máu của cô.

     Cảm nhận được cô đang hồi hộp và tránh né, rất nhanh Nghiêm Hi Quang đã hoàn thành động tác.

     Anh là một người rất tỉ mỉ.

     Cũng là người có kiên nhẫn.

     "Được rồi, trước tiệc rượu anh sẽ làm xong." Anh thu thước dây, cắn số đo của cô, ghi vào trong lòng.

     "Cảm ơn, anh có nhiều khách như vậy, em còn đến chen ngang..." Thẩm Mộc Tinh quay tới nhìn anh.

     Nghiêm Hi Quang cười: "Anh thích."

     Cô cúi đầu xuống, lại quay người nhìn về phía ngoài cửa sổ: "Thật sự là càng ngày càng biết nói chuyện rồi."

     Nghiêm Hi Quang nói: "Tối nay muốn ăn gì?"

     " Muốn ăn tối cùng sao?"

     "Muốn." Anh đi đến bàn làm việc.

     "Vậy anh muốn ăn gì?" Cô hỏi.

     "Ăn thứ em thích là được." Anh nói.

     "Vậy em muốn ăn pizza." Cô cười cong mắt.

     Biểu lộ của Nghiêm Hi Quang đột nhiên biến đổi: "Cầu xin em, đừng đề cập đến hai chữ này."

     Đột nhiên Thẩm Mộc Tinh cảm thấy bộ dáng này của anh rất buồn cười: "Anh ở Napoli ăn đến bị thương hả?"

     Nghiêm Hi Quang nói: "Nếu như em đang ở Tân Cương ngây ngốc sáu năm, trở về nghe được thứ này sẽ buồn nôn đấy."

     "Có khoa trương vậy không? Nghe nói chỉ có ở Napoli mới có thể ăn được pizza chính tông nhất, anh nói anh từng làm công ở quán cơm, anh làm gì thế?"

     "Anh không..."

     "Anh có thể làm cho em nếm thử không?"

     "Có thể."

     " Được rồi, đi nhà anh hay nhà em?" Nói chuyện đến pizza, nước bọt của  Thẩm Mộc Tinh sắp chảy ra.

     "Đến nhà anh đi."

     Nghiêm Hi Quang đi vào một góc trong phòng làm việc, lấy một cái ghế cho cô: "Có wifi, mật mã là cửa hàng điện thoại."

     Thẩm Mộc Tinh ngồi xuống, nói: "Anh nói em ngồi ở đây chơi điện thoại, để anh làm việc sao?"

     "Ừm, đói bụng gọi thức ăn ngoài."

     "Không đói bụng, em giữ bụng ăn pizza mà!"

     "Anh cảm thấy tốt nhất em nên ăn chút gì đó... Nếu không..."

     "Nếu không gì?"

     "Không có gì."

     Thẩm Mộc Tinh ngồi xuống ghế dựa, điều hoà không khí ở phòng làm việc không tốt lắm, Nghiêm Hi Quang tìm một áo choàng dài phủ thêm cho cô, cô an vị chơi điện thoại bên cạnh anh, lướt Weibo, xem vòng bạn bè, xem ngẫu nhiên mấy tiết mục ngắn khôi hài.

     Trong phòng làm việc lẳng lặng, chỉ có tiếng rắc rắc, cô ngẩng đầu nhìn anh, anh cũng giương mắt nhìn cô, hai người nhìn nhau cười một tiếng.

     Ai cũng không nói gì, chỉ làm bạn.

     Không biết vì sao, đến Quảng Đông đã nhiều năm, chưa bao giờ như hiện tại, yên ổn mà thỏa mãn.

     Hai người đi ra từ phòng làm việc, Nghiêm Hi Quang lái chiếc xe ở lầu dưới, Thẩm Mộc Tinh không nghĩ tới anh lại có xe chuyên dụng, trong lòng không khỏi hơi xúc động.

     Nhưng lúc anh xuống lầu, cô mới giật mình phát hiện, chân anh đi không mấy linh hoạt.

     Hai người ngồi vào xe, tâm lý Thẩm Mộc Tinh như cỏ mọc tràn lan, lo sợ bất an.

     "Chân của anh sao rồi? Chẳng lẽ không đau sao?" Cô nhịn không được hỏi ra nghi vấn to lớn trong lòng.

     "Xảy ra ngoài dự liệu, thành khuyết tật rồi." Nghiêm Hi Quang nói.

     Thẩm Mộc Tinh nhíu mày, sắc mặt cũng không tốt lắm: "Bị thương? Làm sao vậy? Bao lâu? Bác sĩ nói như thế nào? Là đang khôi phục hay là... Cứ như vậy?"

     Cô thất kinh cả chuỗi dài, khiến ánh mắt Nghiêm Hi Quang vẫn luôn nhìn cô chợt trùng xuống.

     Anh không nói lời nào, cứ như vậy nhìn cô, bốn mắt nhìn nhau, đột nhiên cô cảm giác được mình khẩn trương hơi rõ ràng.

     Thẩm Mộc Tinh thu hồi ánh mắt, lẳng lặng chờ anh trả lời.

     Nghiêm Hi Quang nói: "Không có ảnh hưởng gì, anh không dựa vào chân kiếm cơm."

     "Anh không muốn nói với em sao?"

     Xem ra giữa bọn họ, rút cuộc không chỉ cách sáu năm.

     Nghiêm Hi Quang nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, cảm giác tỉnh táo mà thành thật xa cách giống như chậu nước lạnh giội trên đầu cô.

     Đã nói đến như vậy, Thẩm Mộc Tinh không thể hỏi thêm.

     Lúc anh muốn nói, sẽ nói cho cô biết.

     Nhà Nghiêm Hi Quang ở Hoa Kiều thành, Hoa Kiều thành là khu giới kinh doanh Thẩm Quyến, một khu vực văn hóa tinh anh và ông trùm phú hào dầy đặc nhất, so với Hương Mật hồ uy tín lâu năm, nơi này càng thêm văn nghệ.

     Trên đường chạy tới Hoa Kiều thành, bọn họ dừng xe đi siêu thị một chuyến, lúc này đang vào giờ cao điểm, trong siêu thị rất nhiều người, Nghiêm Hi Quang đẩy xe mua sắm, Thẩm Mộc Tinh ở bên cạnh nhìn.

     Thẩm Mộc Tinh là một cô gái hiểu chuyện, cô không vì đối thoại xấu hổ trên xe mà so đo với anh, mà cố gắng để mỹ vị pizza dụ hoặc sự vui vẻ của mình.

     Hai người thoạt nhìn xứng như thế, như một đôi vợ chồng vừa kết hôn, đúng vậy, vợ chồng vừa kết hôn, đối với phương diện mua sắm này, hình như họ còn chưa ăn ý lắm.

     "Nhà anh có dầu ô liu không?" Cô hỏi.

     "Dầu ô liu?" Nghiêm Hi Quang không xác định nhíu nhíu mày, anh nhớ lúc vừa chuyển vào, Sử Lỗi sợ một mình anh "Chết đói", liền lấp đầy thứ vào tủ lạnh của anh.

     "Anh không nhớ rõ." Anh nhìn cô, khó xử nói.

     "Phòng bếp nhà anh sao anh lại không biết?"

     "Phòng thanh toán tiền đặt cọc nên vừa chuyển vào." Anh nói.

     "Vậy có dầu ô liu không? Làm pizza nhất định phải dùng dầu ô liu đấy."

     "Chờ một chút."

     Nghiêm Hi Quang lấy điện thoại di động ra, gọi một cú điện thoại. Từ cuộc trò chuyện, Thẩm Mộc Tinh đoán đây là người thân cận với anh.

     "Nhà em có dầu ô liu không?" Anh hỏi.

     Bên Sử Lỗi đang ăn cơm với một mỹ nữ, rảnh rỗi nói: "Dầu ô liu? Anh không nhớ rõ anh có đem dầu ô liu qua không, sao? Em muốn xuống bếp?"

     "Bạn gái em tới." Nghiêm Hi Quang bỗng nhiên cười cười.

     Sử Lỗi lập tức ngồi thẳng, mặt mày hớn hở nói: "Nhanh như vậy đã thu phục được bảo đảo rồi?"

     "Từ đầu đã không mất."

     ...

     Thẩm Mộc Tinh nghe không hiểu đối thoại của bọn họ, lực chú ý để lên nhãn hiệu dầu ô liu.

     Nghiêm Hi Quang cúp điện thoại, nói: "Trong nhà không có."

     "Há, vậy thì lấy bình này. Pizza Napoli chính tông, còn cần nguyên liệu nấu ăn gì không?"

     Hai người đi tới quầy rau quả, rau quả xanh xanh đỏ đỏ đủ các loại, tất cả đều bị giữ trong hộp giữ tươi tinh mỹ, ghi giá tiền không rẻ.

     Thẩm Mộc Tinh thuận tay cầm lên một cái, nhăn mũi.

     Nghiêm Hi Quang nói: "Tỏi, cà chua, đồ gia vị có lá cây húng quế, lá... bạc hà?"

     "Được rồi, em tìm xem." Trong miệng Thẩm Mộc Tinh thì thào nguyên liệu nấu ăn, lựa qua lựa lại trước quầy rau củ.

     Nghiêm Hi Quang thấy cô rất nghiêm túc chọn lựa rau quả, cấp tốc nhìn thoáng qua Baidu điện thoại, tiện tay thu vào, nhẹ nhàng thở một hơi...

     Thẩm Mộc Tinh chọn xong rau quả lại đi lòng vòng cùng anh sang khu gia vị, khu đồ gia vị không lớn, đủ loại đồ gia vị lại làm cô chọn hoa mắt, rốt cuộc tìm được lá cây húng quế và lá bạc hà, Thẩm Mộc Tinh quay người lại tìm Nghiêm Hi Quang, lại phát hiện anh đang đứng ở khu đồ gia dụng, lấy một cặp dép đôi bỏ vào trong xe.

     Thẩm Mộc Tinh mím môi, gương mặt có chút nóng lên.

     Nghiêm Hi Quang chỉ nói mua nguyên liệu, hai người lại mua chút đồ uống, liền đi đến quầy tính tiền, thu ngân nói gần đây siêu thị có hoạt động, thêm 20 đồng có thể đổi được một con thú nhồi bông, Nghiêm Hi Quang quay đầu hỏi Thẩm Mộc Tinh có thích hay không, Thẩm Mộc Tinh nói cũng được, anh rút 20 đồng lẻ từ ví ra đưa cho thu ngân, đưa đại bạch* cho cô.

*babymax

     Trên đường đi Thẩm Mộc Tinh cầm đại bạch,  xoa bóp mặt, sờ đầu, thật ra cô không thích đại bạch lắm, có thể Nghiêm Hi Quang cảm thấy cô sẽ thích.

     Đã đến nhà Nghiêm Hi Quang, Thẩm Mộc Tinh xuống xe cầm túi mua sắm, nói chỉ mua rau quả, đi dạo xong lại thêm hai túi ăn vặt, cô lấy hết túi từ cốp xe ra, Nghiêm Hi quang duỗi tay ra.

     "Đưa anh." Anh nói.

     "Chân anh không tiện, để em cầm cho."

     Thẩm Mộc Tinh thực sự không muốn nhìn thấy anh khập khiễng còn cầm theo bao lớn nhỏ, cứ việc trong lòng rất muốn biết chân của anh làm sao, có nặng lắm không, có phải về sau sẽ mãi như vậy, nhưng Nghiêm hi Quang không muốn nói, Thẩm Mộc không có cách nào hỏi.

     Không nghĩ tới cuối cùng Nghiêm Hi Quang vẫn cố chấp lấy túi mua sắm trong tay cô, cầm vào tay mình.

     "Sao anh lại cướp như vậy?" Cô ngửa đầu hỏi.

     Vừa rồi khi anh đoạt túi, sức rất lớn, làm cô tức hổn hển.

     "Anh không phải người tàn tật, không đến mức để phụ nữ của anh giúp anh cầm đồ. Nếu có một ngày tay của anh cũng gãy mất, anh sẽ treo lên cổ."

     Thẩm Mộc Tinh bị bộ dáng nghiêm túc của anh làm cho tức cười, lắc đầu vỗ tay: "Thầy Nghiêm thật sự là thân tàn chí kiên*! Không hổ là đại sư! Anh yên tâm, nếu có một ngày anh biến thành người heo, em sẽ mua túi miệng lớn một chút, cam đoan có thể cho vừa cổ của anh."

*thân tàn mà vẫn cứng cổ.

     "..."

     Hai người nói cười tiến vào thang máy, Thẩm Mộc Tinh một mực âm thầm quan sát chân anh, lúc anh đi chậm thì nhìn không ra, không khác người bình thường mấy, nhưng đi nhanh, chân trái lại cà thọt.

     Trong lòng có chút đau đớn dâng trào.

     Đã đến nhà Nghiêm Hi Quang, Thẩm Mộc Tinh kinh sợ, phòng ốc của anh rất lớn, ở Thâm Quyến, khu vực này, cũng có tiếng dành cho kẻ có tiền.

     Vừa vào cửa, anh xoay người để dép lê mua khi nãy dưới chân cô.

     Đó là một đôi dép lê in cừu nhỏ Shawn đơn giản màu trắng, Thẩm Mộc Tinh nhìn lồng ngực Nghiêm Hi Quang, đột nhiên cảm giác được, thì ra cô luôn ở trong lòng anh, có thể chỉ là cô bé chưa đến hai mươi tuổi.

     Cô khi đó, líu ríu, nhìn thấy chó nhỏ liền muốn sờ.

     Mang dép vào nhà anh, rất lớn, sửa sang không tệ, lại có vẻ vắng ngắt.

     Cô bỗng nhiên cảm thấy câu nệ, giống như khi còn bé mỗi lần đi theo mẹ đến nhà thân thích có tiền...


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: For3v3r, My Nam Anh, My heaven, Mẫu Tử Song Linh, Quạ Trắng, ThiểnThiển, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, mimeorua83, paru
     
Có bài mới 05.11.2017, 10:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1503
Được thanks: 5013 lần
Điểm: 12.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42.1: Mặc kệ nó

Edit: Tiểu Lăng

Thẩm Mộc Tinh bắt đầu đi qua đi lại trong nhà, mắt nhìn bốn phía. Nhà Nghiêm Hi Quang rộng khoảng 140 mét vuông, bốn phòng ngủ, ba phòng vệ sinh, ban công, phòng cơm đều mang sắc lành lạnh, vô cùng hiện đại. Tại Thâm Quyến tấc đất tấc vàng này, đối với người ở tuổi anh, đã là rất hiếm.

Nghiêm Hi Quang dọn hết bát đĩa trên bàn cơm vào bếp, kêu Thẩm Mộc Tinh đang ngẩn ra một tiếng, Thẩm Mộc Tinh vội vàng vào bếp hỗ trợ.

Lúc rửa rau, tay xoa quả cà chua xinh đẹp, Thẩm Mộc Tinh cố gắng nghĩ tâm trạng của mình đang là như thế nào, vì sao bỗng có cảm giác như ngã xuống đáy vực?

“Mộc Tinh, rửa xong chưa?” Nghiêm Hi Quang thấy cô cứ mân mê một quả cà chua mãi, không nhịn được hỏi.

“À, xong rồi, đây.” Cô đưa cà chua qua.

Nghiêm Hi Quang đặt cà chua lên thớt, cầm dao đặt ngang rồi lại chuyển dọc, cau mày, hình như không biết nên xuống tay từ đâu.

“Anh định cắt miếng hay lột vỏ?” Thẩm Mộc Tinh hỏi.

“Anh muốn lột vỏ.” Anh đáp.

“Vậy trụng qua nước sôi đi, đưa qua đây cho em.” Thẩm Mộc Tinh cầm cà chua lên, hỏi: “Dùng nồi nào nấu nước?”

“Anh tìm cho.”

Anh tới trước tủ bát kiểu Đức, lấy một cái nồi trong suốt màu hổ phách ra.

Thẩm Mộc Tinh đổ nước vào, đun trên bếp từ.

Loại nồi này mấy năm gần đây rất hot, Thẩm Mộc Tinh thường xuyên nhìn thấy nó trong siêu thị, những 700 – 800 một bộ, dạng phần tử tri thức phiêu bạt như cô chẳng dám tiêu những gần một nghìn đi mua một cái nồi nấu mì ăn liền như thế.

“Nghiêm Hi Quang, nước sôi rồi thì đổ hết cà chua vào, để một lát rồi vớt ra cho vào nước lạnh, lột nhẹ hết vỏ cà chùa xuống.”

Cô vừa làm mẫu cho anh nhìn, vừa giảng giải. Nghiêm Hi Quang chắp tay sau lưng, đứng cạnh cô, như một học sinh tiểu học nghiêm túc.

Khi cô đưa quả cà chua đã lột hết vỏ cho anh, anh nở một nụ cười rất nhạt, sau đó cầm lấy dao, vụng về xử quả cà chua.

“Nghiêm Hi Quang, trông anh làm kìa, nước cà chua chảy hết ra rồi, đưa dao cho em.” Thẩm Mộc Tinh không nhìn nổi.

“Em làm đi.” Anh đưa dao cho cô, lui ra sau một bước, nhường chỗ cho cô.

Thấy cô thành thạo cắt thái, Nghiêm Hi Quang thưởng thức hỏi:

“Em biết làm cơm rồi à?”

“Đương nhiên, em cũng rời nhà được sáu năm rồi… Lúc thấy một nữ sinh vì thi nghiên cứu mà ăn mì ăn liền một tháng tới nỗi ung thư dạ dày trên TV, mẹ em bắt em phải đi học làm cơm.” Cô cười nói.

Nghiêm Hi Quang hỏi: “Sống ở Quảng Đông rất vất vả sao?”

Thẩm Mộc Tinh nói: “Anh ở nước ngoài chẳng thế à? Thật ra cũng không khổ mấy, chỉ là ban đầu không thích nghi lắm với nhịp sống ở đây thôi, nhưng từ lúc anh nói câu đó với em, em đã sớm chuẩn bị tâm lý rồi.”

“Câu gì?” Nghiêm Hi Quang nhìn cô.

Thẩm Mộc Tinh thái nguyên liệu xong, để vào trong mâm, bắt chước giọng của anh năm đó, nói không sai một chữ: “Anh nói: Một chiếc áo được dày công cắt may, sẽ không vì em giơ tay lên nắm vòng treo trên xe buýt mà rách. Đến lúc em tới thành phố lớn, mỗi ngày phải đi bôn ba, quần áo đặt may sẽ không khiến em chật vật như vậy.”

Lúc cô cười nói câu này, Nghiêm Hi Quang không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô. Cô liếc anh một cái, lại mau chóng thu mắt về.

Cô cười khổ lắc đầu: “Đáng tiếc em lăn lộn đến giờ, cũng không nỡ mua quần áo đặt may.”

Nghiêm Hi Quang đến cạnh bồn rửa, xử lý đồ trong tay, không nhẹ không nặng nói: “Sau này không cần thế nữa, anh đã về rồi, em muốn mua gì thì nói với anh.”

Thẩm Mộc Tinh mím mím môi, không đáp ứng.

Anh nói thêm: “Nếu ký túc xá của em không tốt, có thể chuyển tới đây.”

“Làm gì? Anh tính bao nuôi em à?” Thẩm Mộc Tinh trêu.

Nghiêm Hi Quang cũng vẻ đùa giỡn, vẩy vẩy nước trên tay:

“Bao nuôi khó nghe quá, dứt khoát kết hôn luôn đi.”

+++

Mấy ngày kế đó, Nghiêm Hi Quang mời cô tới nhà ăn pizza, nhưng đều bị Thẩm Mộc Tinh dùng một lý do từ chối.

“Xin anh đó, đừng nhắc tới hai chữ pizza nữa, quá… khó ăn.”

Nghiêm Hi Quang vẫn một mực chắc chắn rằng anh làm đúng hương vị chính tông ở Napoli.

Sau đó Thẩm Mộc Tinh mới biết, trừ làm quần áo ra, người đàn ông này thật sự không làm được gì cả.

Tiệc cảm ơn hằng năm của tập đoàn đã đến, Nghiêm Hi Quang gọi cô tới phòng làm việc lấy quần áo. Anh làm cho cô một bộ lễ phục màu lam nhạt rất đơn giản. Thiết kế gọn ghẽ điệu thấp khiến Thẩm Mộc Tinh thầm hài lòng, cô chỉ sợ Nghiêm Hi Quang làm cho cô lễ phục đặc biệt chói mắt quá, đến lúc đó sẽ bị đồng nghiệp soi mói. Cũng may bộ này sẽ không thu hút chú ý mấy, quan trọng nhất là vừa thoải mái lại rất trang nhã.

Thẩm Mộc Tinh thay quần áo xong, Nghiêm Hi Quang cũng đi giày Tây từ một phòng thay đồ khác ra. Thẩm Mộc Tinh nhìn anh ngẩn người.

“Sao vậy?” Anh hỏi.

“Không… Không có gì.” Cô vội thu hồi ánh mắt.

Hai người đi từ trong tiệm ra, một chiếc Jaguar dừng trước cửa ra vào. Thẩm Mộc Tinh nhìn thấy chiếc xe tỏa sáng lung linh ấy, sợ run, bị Nghiêm Hi Quang dắt tay.

“Lên xe đi.”

“Đây là xe của anh à?”

“Không phải, Sử Lỗi ở bên trong.”

“Ồ, tốt.”

Cô hơi nghiêng người, ưu nhã ngồi vào chiếc xe đang mở cửa dưới tay Nghiêm Hi Quang.

Vừa lên xe, Sử Lỗi ở tay lái phụ đã quay đầu, chào hỏi cô.

“Cô Thẩm hôm nay rất mê người.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Sử.”

Nghiêm Hi Quang cũng ngồi vào. Xe chạy, tiếng Sử Lỗi truyền tới từ tay lái phụ, nghe vẫn rất tùy tình: “Nghiêm, bao giờ các cậu công khai?”

Nghiêm Hi Quang nắm tay cô, nói: “Không phải chúng tôi vẫn đang luôn bên nhau à?”

Thẩm Mộc Tinh cũng không phủ nhận, mặc cho anh nắm tay mình, cười nhã nhặn: “Đúng vậy, hai chúng tôi cũng không phải siêu sao, có gì mà phải công khai.”

Sử Lỗi nói: “Cô Thẩm, không phải thế, cô phải kiêu căng hơn một chút, để mấy cô gái cạnh Nghiêm cũng đi xa ra một tý.”

“Nói vớ nói vẩn.” Nghiêm Hi Quang vẻ mặt nghiêm túc như một cán bộ.

Sử Lỗi lại hiểu rõ cái tính không thú vị của anh, lập tức biết đầu im tiếng, đổi sang chủ đề khác.

“Tôi chỉ đùa thôi, cô Thẩm đừng coi là thật.”

“Không sao.”

“Lúc ở Italy, thường xuyên nghe Nghiêm nhắc tới cô.”

Thẩm Mộc Tinh hơi kinh ngạc, kìm nén cảm giác khác thường trong lòng, giả vờ lơ đãng hỏi: “Thật ư? Anh ấy nhắc gì về tôi vậy?”

Sử Lỗi cười cười: “Nghiêm nói cậu ấy có một cô bạn gái, học ở đại học danh tiếng trong nước. Tình cảm của các cô rất khiến người ta hâm mộ.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: For3v3r, My Nam Anh, My heaven, Quạ Trắng, ThiểnThiển, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, hh09, mimeorua83, paru, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, makiem, ngocgiangoc, sirosiro, Thanhne, XanhCo0802 và 213 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 196, 197, 198



Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Ngoc Vo:
Ngoc Vo:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai mua cá nướng hôngggg
Lily_Carlos: lật đi thì không cháy cưng à
Mavis Clay: :v muốn ko chị cháy nữa chị ơi
cò lười: Cá cháy muốn gì nè :)
Mavis Clay: Hé luuu, cá cháy đây, hihi
cò lười: haha giờ ra chơi với phương tây chứ không chơi với phương đông nữa hả Thiên
Độc Bá Thiên: Sang phương tây cùng e nha ss Cò :)2
cò lười: em muốn box nào để SS biết chế sang cùng nè thiên :)
Libra moon: TT
Libra moon: Tấp nập ghê, nhưng box mình đủ mod rồi
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 256 điểm để mua Cún ăn chocolate
Độc Bá Thiên: Chọn tin có đc làm mod luôn ko Ri :))
Độc Bá Thiên: @Cò: ss sang cùng e, là e ứng tuyển liền :)2
Lục Bình: Ngủ ngon :)
Lục Bình: Hay chọn box hạt giống tâm hồn đi :D2
Lục Bình: Hông, chọn box tin học kìa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà Lú U
cò lười: Thiên vô ứng tuyển đi em
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
Độc Bá Thiên: Ri ới... phương tây nhiều truyện post ko nhể :v
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Độc Bá Thiên: Ý yyy.... tuyển mod kìa :)2
Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.