Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 

Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái

 
Có bài mới 30.07.2017, 16:12
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1503
Được thanks: 5013 lần
Điểm: 12.29
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Giường

Edit: Tiểu Lăng

Nhà ông ngoại không tính là nhà có tiền trên thị trấn, chỉ có một căn nhà cũ gồm hai sân chính phụ, đó là nhà kiểu Thái Thuận chính tông, ngói xanh, tường thấp, đấu củng*, cột gỗ, phòng ốc gần nước, ẩn vào sườn núi.

(*) đấu củng: một loại kết cấu đặc biệt của kiến trúc Trung Hoa, gồm những thanh ngang từ cột trụ chìa ra gọi là củng và những trụ kê hình vuông chèn giữa các củng gọi là đấu

Tiến vào cửa sân là có thể trông thấy một bảng hiệu trên cửa, viết bốn chữ vàng “Thêu trăng cắt sao” từ trái sang phải. Ông ngoại của Nghiêm Hi Quang là thợ may nổi danh của thị trấn, bảng hiệu là do một người bạn già làm tặng ông năm 1995.

Bà ngoại là một người phụ nữ chất phác mập lùn, thường ở nhà làm ít món ăn cung cấp cho du khách tới nhà ăn. Bên hướng dẫn du lịch và bà ngoại có liên hệ, mỗi lần có du khách tới ở trong phòng cổ quanh đây, hướng dẫn viên đều sẽ đề cử họ đến nếm thử tay nghề của bà ngoại, ăn ngon mà không đắt, một đĩa cá lư* hấp chỉ có 20 khối.

(*) cá lư: Loài cá thân dẹp, miệng to vảy nhỏ, lưng hơi xanh, bụng trắng, tính hung dữ, ăn tôm cá để sống, ở gần biển, mùa hè từ biển bơi ngược vào sông, mùa đông bơi ngược từ sông ra biển, thịt ăn được. Còn gọi là "ngân lư" hay "ngọc hoa lư". Giống ở Tùng Giang gọi là "tứ tai lư" rất ngon.

Giờ vẫn còn nhớ cái mới lạ, sôi nổi, ngượng ngùng, vinh quang của ngày ấy, rất nhiều cái lần đầu tiên, mà bất kể là qua bao nhiêu năm nữa cũng sẽ vẫn không quên đi một phần nào.

Láng giềng gần xa đều đã đến, nam nữ già trẻ ngồi quanh sân, uống rượu tưng bừng.

Người nhà nông ăn cơm ở trong sân không thể thiếu chó và trẻ con, Thẩm Mộc Tinh vừa xin bà ngoại chỉ xem phải hấp cá lư bao lâu, vừa bận bịu trêu trẻ con, cho chó ăn.

Nghiêm Hi Quang thì ăn đồ của bà ngoại đến nghiện rồi, uống mấy ly rượu đế vào, gò má trắng nõn hơi đỏ lên.

Tay trái anh cụng chén với bậc cha chú và hệ đồng lứa, tay phải lại luôn nắm chặt tay cô đặt lên đùi mình.

Ăn nói tốt nhất trong thế hệ đồng lứa là anh họ hai nhà dì của Nghiêm Hi Quang, có lẽ là quan hệ không tệ lắm, uống đến mặt đỏ tới mang tai rồi mà vẫn chưa thỏa chí, luôn miệng bảo Nghiêm Hi Quang rót rượu.

“Thằng ba, bao giờ mới định lấy vợ lập nghiệp hử?” Anh hai say rượu, cười nhìn Thẩm Mộc Tinh.

Thẩm Mộc Tinh nghe thấy, nhưng làm bộ chưa nghe được, nghiêng người cho cún con ăn xương, tai lại lặng lẽ đỏ lên.

Giọng nam phía sau cô cũng hơi say, cười nói với anh hai: “Cô ấy còn chưa thi lên đại học mà.”

Trong đó có một thân thích nhìn Thẩm Mộc Tinh khen: “Sinh viên à?”

Anh hai nói: “Thằng ba từ nhỏ đã được nhiều cô bé thích, lấy một bà xã là sinh viên thì có gì mà ngạc nhiên!”

Lúc này Thẩm Mộc Tinh mới ngồi thẳng người lên, hào phóng nói với mọi người: “Em phải thi xong kỳ thi tốt nghiệp trung học này đã, rồi mới vào đại học.”

Anh hai vội nói: “Không vội không vội, thằng ba hẵng còn trẻ chờ em tốt nghiệp rồi kết hôn là vừa.”

Bà ngoại nói: “Còn trẻ gì nữa? Hồi bà lớn bằng nó đã sinh mẹ của cháu rồi!”

Ông ngoại cười lớn: “Cái bà vụng này, toàn nói cái gì không đâu trước mặt con gái nhà người ta, không sợ người ta cười chê à, bà xem con gái nhà người ta đỏ mặt như nước canh quả hồng rồi kìa!”

Nghiêm Hi Quang bỗng quay đầu lại, buồn cười nhìn cô, cố ý nói:

“Em đỏ mặt? Anh xem cái nào.”

Tối nay anh uống rượu, chứ ngày thường cũng không lỗ mãng như vậy.

“Trời ạ, không có mà! Tránh ra…” Thẩm Mộc Tinh ngăn tay của anh, quay lưng đi cho chó ăn, nhưng nụ cười trên khóe môi lại không tài nào thu lại được.

Nghiêm Hi Quang nhìn cô một lát, khẽ cười.

+++

Bình thường, nhà ông ngoại không có khách ở, các phòng đều dùng làm nhà kho, có một phòng nhỏ tạm coi là sạch sẽ, bà ngoại tỉ mỉ trang hoàng lại, dẫn Thẩm Mộc Tinh vào phòng xem. Thẩm Mộc Tinh vẫn còn trẻ con, lần đầu tiên vào ở một căn phỏng cổ như vậy, kể cả một cái gùi trúc cũng thấy tò mò, vui sướng cảm ơn.

Bóng đèn trong phòng nhỏ bật lên, sắc vàng ấm áp tràn ngập, cửa sổ hơi gỉ yên tĩnh trong bóng mờ, khung nhỏ bện bằng trúc được treo trên cửa sổ, trên đó bày cá chình khô.

Tiếng ông bà ngoại dọn phòng bếp đã thành bối cảnh, Nghiêm Hi Quang đứng ở cửa phòng cô, người dựa vào khung cửa, tay vuốt một cái móc bình an, khóe môi cong cong lên, yên lặng nhìn cô bận tới bận lui, mặt vô cùng thỏa mãn.

Thẩm Mộc Tinh quay đầu nhìn thoáng qua, trải giường chiếu cho mình, vuốt phẳng nếp uốn trên ga trải giường.

Cô hỏi: “Anh uống nhiều quá đấy? Sao còn chưa đi ngủ?”

Nghiêm Hi Quang giơ móc bình an trong tay lên, móc ngọc và kéo nhỏ va vào nhau, phát ra tiếng leng keng.

Anh nói: “Em vẫn luôn mang theo thứ này bên người à?”

Thẩm Mộc Tinh nhìn thấy, lập tức kinh ngạc chạy qua, ảo não nói: “Sao nó lại ở chỗ anh? Rõ ràng em treo ở trên cặp sách mà!”

“Rơi trong xe.” Nghiêm Hi Quang nói: “Em thích thì anh mua cái đẹp hơn cho em.”

Thẩm Mộc Tinh túm ngay lấy móc bình an, để tua rua màu đỏ mềm mại nằm trong lòng bàn tay, nói: “Em không cần, em thích cái này hơn.”

Nghiêm Hi Quang không nói gì, đi vào nhà, đứng bên cửa sổ, không biết đang nhìn gì bên ngoài.

Thẩm Mộc Tinh tiếp tục trải giường, nói: “Ván giường cứng quá, không đẩy nổi.”

Nghiêm Hi Quang không quay đầu lại, nói: “Giường có ngăn.”

Theo bản năng, Thẩm Mộc Tinh nhìn xuống dưới giường: “Thật sự là giường có ngăn, giống kiểu giường đông bắc.”

Anh yên lặng, đưa tay sờ lươn khô trong gùi, giọng chầm chậm nhè nhẹ:

“Cha anh ở rể, học nghề với ông ngoại, anh ở đây mười năm. Tối đến ngoài cửa sổ luôn có chó sủa, họ nói, đêm có chó sủa là vì có quỷ, anh nhát gan, luôn sợ dưới giường có quỷ, khóc suốt, mẹ bèn nhờ người làm thành giường có ngăn, bà ấy nói, như thế sẽ không lo dưới giường có quỷ nữa.”

“A…” Thẩm Mộc Tinh không nhịn được hỏi: “Vậy tại sao ông bà ngoại không nhắc đến mẹ anh?”

Nghiêm Hi Quang cười lạnh: “Nhắc đến thì được cái gì, người ở nước lạ, xa ngút ngàn dặm không tin tức.”

“Ông bà ngoại đang giận dì?”

“Sao có thể không giận?” Giọng anh bỗng cứng rắn lên: “Ném chồng bỏ con đi xa như thế, mười năm cũng chưa về nổi một lần!”

Thẩm Mộc Tinh lập tức biết mình lắm mồm, nhìn anh một lát, lập tức dịu dàng ngoan ngoãn đi qua, ôm lấy eo anh từ phía sau, dỗ anh: “Được rồi được rồi, là em lắm mồm.”

Anh thở chậm lại, trở về bình tĩnh như nước: “Không phải.”

Hai người cứ ôm nhau như vậy một lúc, cô hơi cảm khái, nói: “Nghiêm Hi Quang, nếu anh có cơ hội xuất ngoại, anh…”

“Sẽ không.” Anh nhạy bén đoán cô định hỏi vấn đề của phái nữ, không chút do dự nào đáp: “Anh sẽ ở lại bên cạnh người mình yêu.”

Lòng Thẩm Mộc Tinh lập tức ngọt hơn ăn mật, dán mặt vào lưng anh, nghịch ngợm đắc ý: “Ya ya ya, em đúng là có sức hút mà!”

Anh hít sâu một hơi, xoay người lại, ấn một nụ hôn xuống trán cô, nói: “Đi ngủ sớm đi, sáng mai ba giờ đã phải đi rồi.”

“Tuân lệnh!”



Đêm dài thanh vắng.

Căn nhà yên tĩnh, Thẩm Mộc Tinh nằm một mình trên giường, trằn trọc.

Nghiêm Hi Quang ngủ cùng phòng với ông bà ngoại, thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng ngáy già nua.

Cô giương mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nghe thấy tiếng chó sủa.

Thẩm Mộc Tinh ngồi dậy, cảnh đêm bên ngoài u tĩnh vô cùng, chỉ có một vầng trăng tròn treo cao trên trời là sáng rực rỡ.

“Đêm có chó sủa… là vì có quỷ…”

“Đêm có chó sủa… là vì có quỷ…”

Thẩm Mộc Tinh nhìn căn phòng lạ lẫm tối như mực này, bỗng sợ nổi da gà, tò mò vốn có cũng bị sợ hãi đánh tan.

Cạnh cửa sổ treo một cái gùi chứa lươn, đổ bóng lên tường nhìn như một đầu người đang treo ở đó.

Thẩm Mộc Tinh càng nghĩ càng sợ, dù biết tất cả đều là do chính mình dọa mình, nhưng cũng không ngủ được.

Do dự cỡ độ hơn một tiếng, rốt cuộc cô cũng không nhịn được nữa, dùng giọng cực thấp gọi Nghiêm Hi Quang.

“Nghiêm – Hi – Quang –”

Tiếng cô chìm ngập trong tiếng ngáy của ông ngoại.

Vốn một mình, không gọi anh đã sợ, đã thế gọi lại không ai đáp, Thẩm Mộc Tinh lại càng sốt ruột hơn.

“Nghiêm Hi Quang.” Cô rụt rè một lát, dùng giọng bình thường gọi thêm một tiếng.

Phòng vẫn im ắng.

Cô đang định rời giường xuống đất, đã nghe thấy trong phòng ông ngoài có tiếng đi dép.

Cô gọi nhỏ thế mà anh vẫn nghe được?

Thẩm Mộc Tinh mừng rỡ, như một con côn trùng có cánh mắc phải mạng nhện được cứu, càng không ngừng tới gần mép giường hơn, gọi: “Nghiêm Hi Quang…”

Sau nửa phút, Nghiêm Hi Quang xuất hiện ở cửa phòng cô, nửa phút này chắc là anh đang mặc quần áo.

Đèn trong phòng bật lên, bóng đèn bị dây treo đu đưa lủng lẳng, ánh sáng tối đi một chút. Bóng Nghiêm Hi Quang đứng ở cửa, quần áo trên người không ngay ngắn mấy, có mấy khe vẫn lộ ra.

“Sao thế?” Anh nhíu mày.

“Em… Em sợ…”

“Sợ cái gì? Anh đang ở ngay cách vách.”

“Tại anh hết! Ai bảo nói chó sủa có quỷ làm gì! Làm em không ngủ được!” Cô nhìn chằm chằm anh, như thể anh phạm phải tội tày trời.

Nghiêm Hi Quang nhìn đồng hồ: “Thẩm Mộc Tinh, không ngủ nữa là mười một giờ rồi đấy.”

“Em không cần, nói gì em cũng không ở một mình ở đây nữa.”

“Vậy em định ở cùng với bọn anh à?”

Bên tai cô là tiếng ngáy của ông ngoại, cô nhăn nhăn mũi, lắc đầu: “Không.”

“Vậy em muốn thế nào?”

Cô ho nhẹ một tiếng, nói cực kỳ tự nhiên: “Vậy anh ngủ cùng em là được.”

“Thẩm Mộc Tinh!” Anh lập tức ngăn lại cô, nhỏ giọng cường điệu: “Em là nữ!”

Cô càng càn rỡ hơn, gương mặt nhỏ xệ xuống, túm ga giường càng chặt hơn.

“Vậy thì sao? Cũng không phải chưa từng ngủ cùng phòng… Dù sao nếu anh dám đi, thì chuẩn bị sáng mai nhặt xác em đi…”

Nghiêm Hi Quang dường như bó tay với cô, co kéo vìa giây, thỏa hiệp, nhấc chân đi vào phòng, tiện tay tắt đèn đi.

Căn phòng lập tức đen kịt.

Thẩm Mộc Tinh hơi lòa mắt, ánh sáng đột nhiên biến mắt khiến cô không nhìn rõ.

Chỉ cảm thấy phần giường bên cạnh mình bỗng có thêm một cơ thể nằm xuống, anh kéo kéo chăn, thò tay dùng sức giật một cái, như đang dỗi với cô, kéo cô vào lòng mình!

Anh nằm xuống, không cho giải thích, ôm cô ngủ.

Thẩm Mộc Tinh ngớ ra!

Cô như một con ấu trùng cuộn trong vỏ, không dám nhúc nhích, tim đập thình thịch như thể sắp nhảy ra ngoài.

Hơi thở của anh, hương vị của anh xuyên qua quần áo, truyền tới hơi ấm, tất cả của anh đều kích thích lỗ chân lông của cô, khiến người cô nổi một tầng da gà.

Sau đó cô nhắm mắt lại, nghe thấy tiếng tim đập của anh, kịch liệt y hệt cô.

Chừng nửa tiếng, họ không nhúc nhích, nhưng lại biết rõ, cả hai đều không ngủ.

Mãi đến khi tay trái ép tê rần, Thẩm Mộc Tinh mới hít sâu, giật giật người, ngẩng đầu, lại phát hiện mắt anh như trăng tròn nhìn cô.

“Tê tay rồi hả?”

“Tê rồi.”

“Vậy đổi tư thế ngủ.” Anh nói.

“Vâng.” Cô lật người, quay mặt về cửa sổ.

Chẳng bao lâu sau, cô lại lật lại: “Em không muốn ngủ hướng cửa sổ.”

Anh nhắm mắt ừ, hai người lại quay về tư thế ngủ hướng vào nhau.

Một lát sau, Thẩm Mộc Tinh hỏi: “Tay anh tê rồi à?”

Nghiêm Hi Quang không nói gì.

Thẩm Mộc Tinh ghé đầu lại, hỏi nhỏ: “Anh… ngủ rồi à?”

Anh vẫn không nhúc nhích.

Thẩm Mộc Tinh thả lỏng hơn, đưa tay đi sờ mặt anh, ngay khi vừa đụng phải anh, bỗng bị anh cầm tay lại!

Nghiêm Hi Quang cứ thế kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô, miệng Thẩm Mộc Tinh khô chát, cũng không kinh ngạc, căng thẳng nuốt tiếng kêu vào.

Nhắm mắt lại, bỗng nhớ tới hôm đó trong xe, anh đưa tay cởi móc bình an cho cô mà mãi không cởi được. Sau đó rốt cuộc cũng cởi được xuống, bỏ vào trong tay cô.

Thẩm Mộc Tinh hoảng sợ, cúc áo đã bị anh cởi hai nút, lộ ra xương quai xanh trắng như ánh trăng.

Mà nụ hôn của anh, như mưa nóng dày đặc, không ngừng rơi trên môi cô.

Người như có nước bốc hơi lên, không biết vì sao cứ điên cuồng tuôn ra ngoài, song lại vẫn không phá cái túi da kia ra, căng tới nỗi cô sắp nổ.

Từng lớp sợ hãi và vui sướng dâng lên, từng tấc quần áo bị cởi ra, trong phòng yên tĩnh đang diễn ra một việc điên cuồng.

Cô không nhớ rõ họ đã làm gì, hôn, vuốt ve, dây dưa, ôm.

Anh trẻ tuổi lại cẩn trọng, nụ hôn của anh mãnh liệt lại khắc chế.

Đêm đó cô cực thẹn, lần đầu tiên để một người đàn ông đụng chạm vào thân thể của mình, tấc nào được tấc nào không, lòng cô vẫn đếm cả buổi tối, nhưng lúc chặn tay anh lại vẫn cứ lén lút thả lỏng.

Cô không tin thế gian này có loại mê loạn này có thể sánh với đêm dây dưa đó.

Lần đầu tiên họ chạm vào thân thể nhau, nhưng lại không dám vượt lôi trì nửa bước.

Ánh trăng, xấu hổ lặn đi.

Trong đêm tối hôn mãi không đủ, nháy mắt đã tới ba giờ.

Cô bừng tỉnh từ trong môi anh, tùy ý để anh áp lên người mình, hôn xuống, xuống nữa, xuống nữa…

Cô há miệng hít sâu, như vừa lặn xuống biển sâu một lần, lại ngoi lên trong giây lát.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: Huogmi, My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, Tthuy_2203, bingo2534, khanhthi, lucia pham, paru, zinna, Đào Sindy
     

Có bài mới 02.08.2017, 21:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1155
Được thanks: 10544 lần
Điểm: 21.96
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Kaka

Edit: Đào Sindy

Khắc sâu vào ấn tượng đó là, tiết học sớm hôm đó, nghỉ trưa, buổi tối tự học. Vô thức bước đi, bên tai tràn ngập hơi thở và giọng nói của anh.

     Hơi thở và giọng nói của anh.

     Mất khống chế, khắc chế, càn rỡ, dịu dàng.

     Ngay tại tối hôm qua, bọn họ đã thân mật hơn.

     Chuyện này không thể trách một cô gái không hiểu chuyện đời như cô không thể nào quên được.

     Cô như đã mê muội, linh hồn trên người nhưng vẫn trì trệ tối hôm qua.

     Nếu như nụ hôn của anh là răng nhọn, chỉ sợ thân thể của cô đã bị xâm chiếm từ sớm.

     Nếu như tình cảm của cô hóa thành sợi, sợ rằng đã hóa thành kén quấn với anh thành một thể.

     Cọ xát dây dưa, tản ra không được.

     Hôm sau, Thẩm Mộc Tinh ranh mãnh tạm biệt Nghiêm Hi Quang để trở về trường học, không biết vì sao, anh nhắn tin cô không trả lời, gọi điện thoại cũng không nhận.

     Ngày thứ hai, Nghiêm Hi Quang liền lái xe đến trường học của.

     Buổi sáng hơn sáu giờ, là thời gian cô đi học.

     Từ trước đến nay Thẩm Mộc Tinh thuộc nhóm người đến sớm nhất, cho nên lúc trông thấy xe của Nghiêm Hi Quang, cửa trường học còn không có mấy học sinh. Cô hơi kinh ngạc, lại có chút vui sướng, còn có chút xấu hổ.

     Anh thấy cô đi đến, cũng không có xuống xe, ngồi  trong xe như vậy nhìn cô, ánh mắt thiếu sức sống mà ngay thẳng.

     Thẩm Mộc Tinh đỏ mặt đi qua, đứng ở cửa sổ tay lái phụ làm bộ tự nhiên hào phóng chào hỏi anh.

     "Nghiêm Hi Quang, sao anh lại tới đây?"

     "Em nói xem?" Nghiêm Hi Quang ý tứ sâu xa nhìn cô.

     Thẩm Mộc Tinh nắm quai đeo cặp sách, giải thích nói: "Hôm qua em. . . Hôm qua điện thoại em hết pin."

     "Thật sao?" Nghiêm Hi Quang cười lạnh:  "Đây là lần đầu."

     Hai người trầm mặc nhìn nhau một chút, cô mở miệng nói trước: "Anh tới nhập hàng hay sao?"

     "Không phải."

     "Vậy anh đến làm việc à?"

     Nghiêm Hi Quang lắc đầu.

     Thẩm Mộc Tinh dừng một chút, cúi đầu xuống nói: "Không phải anh vì em không nhận điện thoại, cố ý chạy tới hả?"

     Anh nói: "Ban đêm ngủ không được, gọi cho em em lại không nhận."

     Thẩm Mộc Tinh khoác hai cánh tay lên cửa sổ xe, đưa đầu vào, ngửi thấy mùi khói trong xe, xin lỗi nói: "Thật có lỗi. . . Em cũng không biết làm sao. . ."

     Anh cắt ngang cô: "Cảm thấy anh ức hiếp em rồi sao?"

     Ánh mắt Thẩm Mộc Tinh nhẹ nhàng tung bay: "Không có . . ."

     Anh lại hỏi: "Vậy em sợ sao?"

     Thẩm Mộc Tinh chép miệng, không nói chuyện.

     Thân thể Nghiêm Hi Quang giật giật, mặc dù buộc dây an toàn, lại đưa tay qua sờ lên tóc cô, dỗ dành nói: "Đồ ngốc, sợ cái gì?"

     Thẩm Mộc Tinh ngượng ngùng ngoác miệng ra, như cô bé nói: "Ai nha, không có rồi. . ."

     "Không nên suy nghĩ bậy bạ." Anh nói.

     Thẩm Mộc Tinh tranh thủ thời gian gật đầu, đứng thẳng người cam đoan với anh: "Ừm, yên tâm đi!"

     Anh nhìn cô một cái, vặn chìa khóa xe.

     Thẩm Mộc Tinh đột nhiên gọi anh lại: "Này!"

     "Thế nào?"

     "Anh có thể nhân tiện lấy một ít vải, giữa trưa ở lại ăn cơm với em không?"

     Anh nhướng mày nhìn cô.

     "Em nghĩ là anh. . ." Cô nói.

----

     Món ngon giữa trưa vẫn là món bún cay thập cẩm.

     Đậu xốp, rong biển, rau diếp và bún, cay ít nồng nhiều, không đường không giấm. Mỗi cô bé đều là một người lành nghề gia vị trước bún cay thập cẩm, mỗi trường học đều có một quán bún cay thập cẩm.

     Tương mè thêm vào nước dùng bún với ớt cay nồng, hương vị cay nồng xông vào mũi, đưa ta đến chân trời góc biển. Dẫu nếm đủ sơn trân hải vị, nhưng lúc đói khát, vẫn chỉ thèm một tô bún cay thập cẩm thuở học sinh.

     Cô gọi cho anh một bát, hỏi anh muốn ăn gì, thêm gì, anh đều nói tùy ý, cuối cùng Thẩm Mộc Tinh gọi phần mình và anh giống như đúc.

     Lúc Nghiêm Hi Quang ăn miếng thứ nhất, liền nhíu mày, nhai thận trọng trong miệng, ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt Thẩm Mộc Tinh mong chờ, anh vẫn không nể mặt mũi cau lông mày lại: "Thì ra khẩu vị của em nặng như vậy?"

     Thẩm Mộc Tinh vô tội nháy mắt mấy cái, cầm lấy đũa của anh nếm thử: "Không biết, em thấy vừa mà."

     Nghiêm Hi Quang vặn chai nước khoáng ra, chế một ít vào bát, pha loảng gia vị đậm đặc kia, cúi đầu tiếp tục ăn.

     Thẩm Mộc Tinh cười, cũng cầm lấy đũa ăn, cười đùa tí tửng nói: " Đồng chí Tiểu Nghiêm, em nhớ anh lắm."

     "Không phải mới tách ra sáng hôm qua sao?"Anh nhàn nhạt nói.

     "Thì cũng nhớ anh mà."Cô tiếp tục cười.

     "Cho nên em không trả lời tin nhắn cũng vì nhớ anh sao?"Lông mày anh hơi nhíu nhìn cô.

     "Nói thật giống như em rất tùy tiện vậy!"

     "Em thật tùy tiện."Nghiêm Hi Quang nói.

     "Hi hi, ăn thôi!"Trong nội tâm cô thật có lỗi, dàn xếp ổn thỏa vừa ăn vui vẻ vừa nói: " Ai biết anh thật sự chạy đến."

     Nghiêm Hi Quang cũng không trách cô, cúi đầu tiếp tục ăn bát bún cay thập cẩm vừa cay vừa mặn kia.

     Thói quen giữa nam và nữ không giống nhau, bọn họ hình như cũng không thích những thứ dư thừa, vô luận yêu hay không yêu thì vẫn ăn.

     Không bao lâu, bát của anh đã trống, dùng nước khoáng súc miệng, đốt một điếu thuốc hút.

     Thẩm Mộc Tinh ăn chậm rì, kéo dài thời gian nghỉ trưa ấm áp như vàng này thêm một chút.

     Cô đột nhiên hỏi: "Lần trước anh nói, chỉ có kết hôn mới có thể ở chung mỗi ngày, anh nói, hai chúng ta sẽ kết hôn sao?"

     Anh hít một hơi khói, nhìn cô, nheo mắt lại."Hai chúng ta sao?"

     "Ừm." Cô gật đầu.

     Nghiêm Hi Quang biểu lộ ngưng trọng, giống như càng nghĩ, điếu thuốc chớp tắt, càng lúc càng ngắn.

     Thẩm Mộc Tinh ở một bên vừa hút bún vừa ngâm nga hát, làm ra bộ dáng vui vẻ ngốc nghếch.

     Một lát sau, anh nói: "Có thể."

     Thẩm Mộc Tinh làm như không nghe thấy tiếp tục vừa ăn bún vừa ngâm nga hát,  mặt cúi xuống, cầm đũa cũng tốn sức.

     Anh còn nói: "Ăn thật ngon."

     Thẩm Mộc Tinh ngừng hát, cười hì hì ăn bún.

     Nghiêm Hi Quang dập điếu thuốc, ném xuống mặt đất lộn xộn, đứng lên, dặn dò cô: "Khẩu vị của em nặng cần sửa, thế này không tốt cho sức khỏe, huống hồ sau này kết hôn, cũng không thể ăn hai nồi cơm."

     Cô liếc anh: "Để em giống khẩu vị của anh thì anh học nấu ăn đi, đến lúc đó anh nấu gì em ăn đó không phải tốt hơn sao?"

     "Sau này anh làm gì em ăn nấy sao?"

     "Đúng thế! Đồ lười không có tư cách kén ăn."

     Nghiêm Hi Quang nhìn cô suy nghĩ, gật đầu về phía khác, khóe miệng hiện lên vẻ tươi cười: "Vậy được."

     ----

     Nghiêm Hi Quang lấy vải từ trên xe xuống, móc chìa khoá ra mở cửa tiệm may, một bóng dáng mảnh mai đứng sau lưng anh, là Kaka.

     "Anh hai, chờ anh lâu quá, cuối cùng cũng về."

     "May quần áo sao?"Anh mở cửa mời cô ta vào.

     Kaka dạo một vòng trong phòng, mở kệ áo thợ may ra, đi đến trước mặt anh nói: "Chỗ anh có làm đồ tang không?"

     Động tác trong tay Nghiêm Hi Quang dừng lại một chút: "Đồ tang gì?"

     Kaka nói: "Ba em không còn sống được mấy ngày, em nghĩ nên may một bộ đồ tang trước , chờ khi đến thì còn có mà mặc , em muốn một bộ váy đen hình hoa Lace* như trên truyền hình, anh biết hoa Lace chứ?"

* Hoa lace, một giống thực vật thân thảo trồng hai năm, có nguồn gốc Bắc Phi và Trung Đông. Cây cao khoảng 50 - 80cm, lá kép dạng lông vũ, lá đơn hình kim to bản đầu nhọn, mép lá có răng cưa. Hoa mọc trên ngọn, đài hoa hình gọng ô, mấy trăm bông tụ dày lại, màu trắng thuần khiết rất khác biệt, điển hình là hoa Queen Anne's lace. Hoa kỳ từ tháng 3 - 5..

     Nghiêm Hi Quang lặp lại yêu cầu của cô  ta một lần, nói: "Quần màu đen, hoa ở khe hở trước ngực, có thể làm."

     "Muốn Lace hoa, vì mặc vào sẽ không quê mùa. Hoa ở vị trí khe hở trước ngực, vị trí này." Kaka đưa tay chỉ ngực mình, ngón tay tiến sâu vào chỗ mềm mại, kéo xuống dưới thật sâu.

     Nghiêm Hi Quang lạnh nhạt thu hồi tầm mắt: "Có thể."

     Anh đo kích thước cho cô ta rồi, Kaka đứng bên cạnh anh, móc bóp ra, vẻ mặt không thú vị hỏi: "Bao lâu mới xong?"

     Nghiêm Hi Quang nói: "Nhanh."

     "Vậy được."

     "Mười ngày sau là xong."

     Kaka gật nhẹ đầu, cặp mắt vẫn luôn đánh giá anh: "Khoan hãy nói, bọn họ nói anh đẹp trai,  quả thực không tồi."

     Nghiêm Hi Quang không nói gì, anh và khách rất ít khi nói chuyện phiếm, cúi đầu dùng cây kéo nhỏ cắt đầu chỉ.

     Kaka bỗng nhiên nắm tay khoác lên lưng anh, động tác của Nghiêm Hi Quang trì trệ lại.

     Trong giọng nói Kaka có mấy phần khẩn trương nói: "Anh hai à, hai trăm đồng một lần, làm không?"

     Nghiêm Hi Quang nhẹ nhàng ngăn cánh tay cô ta lại, mặt không thay đổi nói: "Cô tìm lộn người rồi."

     Kaka còn nói: "Tính tiền tháng cũng được, chỉ cần anh cho em ba ngàn thôi, mỗi ngày em đều phục vụ anh."

     Nghiêm Hi Quang không nói gì, trầm mặt tiếp tục làm việc, xem như không nghe.

     Giọng nói Kaka có chút nôn nóng, cùng với giọng điệu dịu dàng vô cùng càng trở nên kỳ quái: "Chỉ một lần cũng được."

     Nghiêm Hi Quang vẫn như cũ đâu vào đấy kéo từng sợi chỉ, nói: "Tiền đồ tang tôi không lấy của cô, cô đi đi."

     Kaka hít một hơi, đột nhiên cái mũi mỏi nhừ, trong mắt có chút ẩm ướt.

     Cô ta cười xấu hổ: "À, không có gì đâu, quấy rầy anh hai rồi."

     "Không có gì đâu." Cô ta nói xong thì đi ra ngoài.

     Đi hai bước, Kaka đột nhiên quay đầu lại, nhìn anh: "Đúng rồi anh hai, có phải anh và Mộc Tinh quen nhau?"

     Nghiêm Hi Quang ngẩng đầu lên, lẳng lặng nhìn khuôn mặt tuổi trẻ của cô ta, nói: "Bệnh của ba cô,  không vội làm đồ tang, cứ kiên nhân chờ xem."

     Kaka hít mũi một cái, hai người nói chuyện hình như không cùng thời, Kaka nói: "Ngày đó em đi ngang nhà ga, nhìn thấy hai người đang hôn nhau."

     Ngày đó chủ thuê cho người khác thuê tiệm uống tóc, Kaka đuổi tới trung tâm vận chuyển hành khách, đau khổ năn nỉ chủ thuê nhà tha cho một lần, đây là bát ăn cơm của cô ta, nếu như không có tiệm uốn tóc, cô lấy gì chặn tiền lỗ hổng vì thuốc men của ba đây?

     Cuối cùng chủ thuê nhà vẫn rời đi, chủ thuê nhà nói, đó cũng là bát ăn cơm của tôi cô bé à!

     Kaka mất mát đứng ở trung tâm vận chuyển hành khách, nhìn xe đi xa, vừa quay người, đã nhìn thấy Thẩm Mộc Tinh từ trên xe Ôn châu đi xuống.

     Cô  vừa xuống xe, giống như một con chim nhỏ về tổ, nhào vào ngực Nghiêm Hi Quang, Nghiêm Hi Quang cười cúi đầu dùng trán cọ trán cô, hai người ngọt ngào nói gì đó, anh thuận thế hôn cô.

     Kaka bỗng nhiên nghĩ đến Thẩm Minh.

     Lúc Thẩm Minh hôn cô ta, cũng thích ôm cô ta thật chặt, bàn tay chụp lấy đầy cô ta, trong miệng có nhàn nhạt mùi thuốc lá nói đó là hơi thở thuộc về con trai trẻ tuổi, không giống một số đàn ông đã có tuổi, trong miệng luôn có mùi hương khiến người ta buồn nôn.

     Trong tiệm may lại có mấy khách đẩy cửa vào, Kaka quay đầu, Nghiêm Hi Quang ngồi trước án gỗ làm việc, biểu lộ cách xa người vạn dặm.

     Kaka thiện ý nhìn anh, nói: "Em không có ý gì cả, chỉ muốn nhắc nhở anh, mẹ của Mộc Tinh, là một nhân vật hung ác, nhưng em chúc phúc cho hai người."

     "Cảm ơn."

     Thì ra anh đã nghe được.

     Kaka nói: "Đồ tang không cần làm cho em, em sẽ trị bệnh cho ba mình."

     Cô ta nói xong, đẩy cửa đi ra, Nghiêm Hi Quang thả tay xuống, ngẩng đầu nhìn cô ta.

     Thân ảnh đơn bạc của cô ta bước vào cửa hàng vật liệu xây dựng đối diện, đóng cửa lại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: HNRTV, Huogmi, My heaven, Quạ Trắng, Tiểu Lăng, TranMaiTrucLinh, bingo2534, paru, zinna
     
Có bài mới 04.08.2017, 15:13
Hình đại diện của thành viên
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
▰۞_Hắc Đại Bao_۞▰
 
Ngày tham gia: 19.02.2016, 21:18
Tuổi: 6 Nữ
Bài viết: 2199
Được thanks: 2163 lần
Điểm: 5.99
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Anh sẽ mãi yêu em như vậy! - Thịnh Thế Ái (Tuyển editor) - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25

Edit: Song Linh

Cuối cùng cũng trằn trọc trôi qua hai tháng, còn ba tháng đến khi được "ra tù".

Thẩm Mộc Tinh đã không được nhìn thấy Nghiêm Hi Quang hai tuần rồi.

Còn một chuyện nữa, là chuyện mẹ càng ngày càng kì lạ.

Tin tức thời sự mới nhất đưa tin án mạng kinh hoàng ở thành phố Ôn Châu*, còn hung thủ thì đang nhanh chóng lẩn trốn ở các tỉnh thành xung quanh tỉnh Phúc Kiến. Mọi cư dân sống trong thành phố đều nơm nớp sợ hãi. Mỗi Chủ nhật, Thẩm Mộc Tinh đều về nhà, mẹ luôn đích thân tới đón cô. Cũng bởi vì sắp đến kỳ thi Đại Học, ngày thứ bảy chủ nhật mẹ cũng không cho cô ra ngoài chạy loạn, chỉ có thể ở nhà ôn bài.

* Thành phố Ôn Châu thuộc tỉnh Chiết Giang. Thành phố này giáp Lệ Thủy về phía tây và tây bắc, Thai Châu về phía bắc và đông bắc và nhìn ra Biển Đông Trung Hoa về phía đông, giáp tỉnh Phúc Kiến về phía nam. (Wikipedia)

Thẩm Mộc Tinh có thể lờ mờ đoán được, mẹ phát hiện cô hành động hơi kỳ lạ, cho nên mới cố gắng quản lí cô.

"Đây có tính là một đêm ban đêm gió lớn* không nhỉ...?"

* Chỉ lúc thích hợp để đi làm việc xấu.

Tối thứ sáu, cô ngồi trên xe của Nghiêm Hi Quang, mở miệng nói câu đầu tiên.

Nghiêm Hi Quang không gặp cô hai tuần, đoán chừng cũng rất nhớ nhung đấy, dùng hai tay mơn trớn gương mặt cô, Thẩm Mộc Tinh liền cười tươi với anh.

Anh bỏ tay xuống, xoay người lại, lấy đồ ăn từ ghế sau của xe đưa cho cô.

"Oa! Chocolate! Em thích ăn que cay lắm! Còn đây là gì?" Cô vui vẻ hỏi.

Nghiêm Hi Quang nghĩ một chút rồi nói: "Chắc là hạt Mắc ca? Anh chưa từng ăn, tại vì thấy trong siêu thị có một cô gái mua, cô ấy nói ăn rất ngon, em ăn thử đi."

"Anh cũng ăn đi." Cô tách vỏ một hạt ra rồi đút cho anh.

"...Em ăn đi."

"Anh ăn trước!" Cô nhét phần nhân tròn xoe màu trắng vào trong miệng anh.

Nghiêm Hi Quang hơi hé miệng, lúc phần nhân chạm vào răng, đầu ngón tay của cô chạm vào đôi môi mềm mại, làm trái tim Thẩm Mộc Tinh khẽ run rẩy.

"Ăn ngon không?"

"Không tệ."

"Hạt mắc ca*, em chưa từng nghe qua đấy! Không biết nó sinh trưởng ở đâu nhỉ?"

*Mắc ca hay mác ca là tên gọi từ cách phiên âm trong tiếng Việt của chi thực vật có danh pháp khoa học Macadamia, gồm nhiều cây thân gỗ có nguồn gốc từ châu Đại Dương (Úc), thuộc họ Proteaceae. Hạt mắc ca rất đắt, giá thành cao hơn cá hồi, bởi vì nó được đánh giá là loại hạt ngon nhất, tốn nhiều công chăm sóc. Và được gọi là hoàng hậu của các loại hạt. (Internet)

"Không biết."

"Ha ha! Nghiêm Hi Quang ngốc! Hạt mắc ca tất nhiên là sinh trưởng ở Hawai* rồi!" Cô gái nhỏ chưa từng trải sự đời tự cho mình là đúng chê cười anh.

* Trong convert ghi tên của hạt mắc ca là hạt Hawai.

Nghiêm Hi Quang cũng không phản bác cô, giống như trong mắt anh, cô nói cái gì thì đó là cái đấy.

"Mẹ em không cho em ra khỏi nhà, nhưng em không được nhìn thấy anh, em sẽ lo lắng." Cô vừa ăn khoai tây chiên vừa nói.

Anh rút một điếu thuốc, cánh tay khoác lên trên cửa sổ xe, ngắm vầng trăng bên ngoài kí túc xá.

"Kẻ giết người vẫn chưa bắt được, đúng ra em phải ở nhà."

"Nhưng em rất nhớ anh!" Cô vừa ăn đồ ăn vặt vừa nói.

Không biết ánh mắt anh đang đặt ở chỗ nào, nhưng tóm lại là không nhìn cô, giọng nói nhẹ nhàng, giọng điệu bình thường, nhưng mà: "Anh cũng vậy."

Thẩm Mộc Tinh khẽ giật mình, cúi đầu cười trộm.

"Hôm nay em có thể không về ký túc xá, hôm nay là thứ sáu, giáo viên trông coi ký túc xá nhất định nghĩ em đã về nhà, em lại nói cho mẹ hôm nay không về nhà."

"Nghiêm Hi Quang, hay chúng ta tìm một nơi chơi thật vui vẻ đi!"

"Chỗ nào?" Anh quay đầu nhìn cô.

Thẩm Mộc Tinh ngắm nhìn ánh sáng phát ra từ đôi mắt đen láy của anh, nghẹn họng nói: "Đến... đến quán net đi."

Không khí trong quán net rất ngột ngạt, khi đó không có mạng lưới tiện nghi như bây giờ, càng là những quán net gần trường học thì lại càng dơ dáy bẩn thỉu, chất lượng mạng còn kém nữa.

Khói thuốc, tiếng cười mắng khi chơi game nhóm, ghế da chất lượng kém với tay vịn tàn tạ và thứ mùi kỳ quái phát ra khi linh kiện điện tử quá nóng, là tất cả ấn tượng của Thẩm Mộc Tinh đối với quán net đó.

Cô lướt ** và blog Sina, Nghiêm Hi Quang thì chơi bài, ngâm ở đó đến tối, Thẩm Mộc Tinh ngồi phát đau cả lưng, quay lại nhìn anh.

"Hai chúng ta cứ như vậy sao?"

"Em mệt?"

"Em cảm thấy việc này rất vô nghĩa."

"Gần đây có quán đồ nướng, có muốn ăn không?"

"Tất nhiên là muốn!"

Vì vậy cô khoác cánh tay anh đi đến tiệm đồ nướng được cải tạo từ xe buýt gần đó. Phía dưới xe buýt có rất nhiều bàn nhỏ và ghế nhựa được bày ra, hai người bọn họ cứ như đôi vợ chồng son mới cưới dắt tay nhau đi ăn khuya vậy, cùng nhau ngồi nướng thịt ăn.

Gần quán đồ nướng là mấy nhà nghỉ, mở ở gần các trường học, mặt tiền được lắp đặt các thiết bị hiện đại thời thượng, Thẩm Mộc Tinh nhìn nhà nghỉ có biển hiệu ghi tên là "Nhà nghỉ Modern Mango", nói với Nghiêm Hi Quang: "Hay là chúng ta tìm một nhà nghỉ sạch sẽ để thuê phòng đi."

Nghiêm Hi Quang khẽ giật mình.

Thẩm Mộc Tinh vội vàng dựng bàn tay lên: "Em cam đoan! Em sẽ không làm gì cả!"

Anh vẫn khẽ giật mình.

Hai người nhìn nhau vài giây, đột nhiên Nghiêm Hi Quang cười rộ lên.

Thẩm Mộc Tinh liền đỏ mặt.

Anh chọn ra vài xiên thịt không có ớt trên vỉ nướng đặt vào đĩa cô, nói: "Mấy xiên này không cay, em ăn đi."

Trong nháy mắt mức xấu hổ của cô đạt tối đa, thầm oán hôm nay mình không rụt rè như mọi khi, vì vậy ra sức gỡ thịt ra khỏi que xiên. Lại nghe thấy Nghiêm Hi Quang nói: "Anh biết em muốn ở cùng một chỗ với anh."

Hai mắt Thẩm Mộc Tinh toả sáng: "Tất nhiên rồi."

Anh dừng lại một chút rồi nói tiếp: "Vậy ăn nhanh lên, ăn xong chúng ta cùng đến siêu thị mua đồ dùng vệ sinh cá nhân."

"Vâng vâng vâng!"

Trong khoảng thời gian sắp trở thành người lớn, lần đầu tiên ở cùng với người mình yêu hai mươi tư tiếng không tách ra, là kỷ niệm khó quên nhất.

Bọn họ cùng nhau đi dạo siêu thị, cùng đẩy xe mua hàng, giống như đôi vợ chồng mới cưới đang mua đồ dùng sinh hoạt, đây chính là loại cảm giác cực kỳ hạnh phúc.

Bọn họ thuê phòng ở nhà nghỉ gọi là "Modern Mango" đó, cùng ngồi trên giường xem tiết mục giải trí, đúng vào dịp nghỉ này cô lại đau bụng, anh liền dùng ấm nước đun nước ấm cho cô uống.

Nghề nghiệp của Nghiêm Hi Quang yêu cầu đôi tay phải sạch sẽ, cho nên mỗi ngày phải rửa tay rất nhiều lần, dần dần anh cũng thích sạch sẽ, anh nghĩ đi nghĩ lại cũng không muốn cô phải uống nước trong nhà nghỉ, liền quyết định xuống dưới lầu mua.

"Em rất sợ, anh đừng đi mà." Cô ôm bụng mình cản không cho anh đi.

Nghiêm Hi Quang hơi nhíu mày, cũng không đi nữa, quay lại bên giường rồi khom lưng nhìn cô: "Em phải uống nước ấm."

"Anh cũng không thể bỏ em một mình ở đây được, đợi em hết đau bụng rồi, chúng ta cùng đi."

"Được." Anh kéo cô vào lòng mình, cùng cô xem ti vi.

Ngày đó không nhớ là ti vi chiếu chương trình gì, chỉ nhớ những lúc bọn họ triền miên hôn nhau.

Tiếng ga giường sột soạt vang bên tai, cô chui vào trong chăn, bị cơ thể của anh bao phủ, môi của anh khi thì dịu dàng khi thì càn rỡ, cô từ từ nhắm hai mắt lại, tiếp nhận nụ hôn của anh, hạnh phúc mà thoả mãn.

Nghiêm Hi Quang rất thành thật, Thẩm Mộc Tinh cũng tin tưởng anh, hai người đều cố gắng kìm chế, rồi lại điên cuồng ôm lấy nhau, bọn họ như hai linh hồn tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài, chỉ cần ôm nhau, cũng có thể sống như vậy tới già.

Sáng sớm thứ bảy, bọn họ rời giường rất sớm, Nghiêm Hi Quang lái xe đưa cô đi dạo trên phố, cứ ăn rồi lại đi dạo, chơi cả ngày, cô có thể cảm nhận được sự vui vẻ của anh, mặc dù không có lời nói dư thừa, nhưng bọn họ đều hiểu được lẫn nhau.

Buổi tối lại trở về căn phòng mà bọn họ thuê, hai người làm ổ trên giường cùng xem ti vi, trên màn hình đang phát một bộ phim phóng sự tẻ nhạt, gọi là 《 tầng da thứ hai 》, kể về chuyện xưa của chỗ đó, toàn bộ lời thoại của bộ phim phóng sự này là tiếng Anh, Thẩm Mộc Tinh nghe xong liền buồn ngủ, chốc lát đã ngủ say trong lồng ngực của Nghiêm Hi Quang rồi.

Đến khi cô tỉnh lại thì không biết đã là mấy giờ tối rồi, nhưng mà anh vẫn chăm chú xem bộ phim chán ngắt đó.

Italy, phố Napoli, tủ kính, thợ may. Mặc dù anh không hiểu tiếng Anh, nhưng mắt vẫn toả sáng lấp lánh.

"Này, đừng nhìn nữa!" Cô có chút tức giận: "Người đẹp ngay bên cạnh, anh lại đi xem phim phóng sự?"

Nghiêm Hi Quang khôi phục tinh thần, nhìn người đang ở trong ngực mình, cúi đầu kề sát mặt cô, cười xấu xa: "Vậy thì phải làm thế nào? Em muốn anh làm gì?"

Ngẫu nhiên trước mặt cô, anh sẽ lộ ra vẻ tuỳ tiện hoặc càn rỡ.

Nhưng mà cô lại yêu sự tuỳ tiện, càn rỡ này.

Cô lè lưỡi, mỉm cười nhu thuận: "Em muốn ăn đồ nướng!"

Nghiêm Hi Quang biết lời cô nói ra tất nhiên sẽ doạ người, bất đắc dĩ lắc đầu, đứng dậy mặc quần áo, đưa cô xuống dưới lầu ăn đêm.

Một ngày hai đêm, hai người gần gũi thân mật, chưa từng tách ra.

Lúc trả phòng, Thẩm Mộc Tinh làm bẩn ga giường, tất nhiên Nghiêm Hi Quang bỏ tiền ra bồi thường cho cái ga đó, ở quầy lễ tân ánh mắt của bà dì hơn bốn mươi tuổi nhìn Thẩm Mộc Tinh, suýt nữa đã làm cho cô tự cháy.

Đó là chuyện điên cuồng nhất, phóng túng nhất cô từng làm.

Nếu như thời gian vĩnh viễn dừng tại thời điểm đó, có bao nhiêu tốt đẹp.

Cảnh sát kiên trì mai phục tròn bốn mươi ngày, rốt cuộc cũng bắt được hung thủ đang lẩn trốn. Án mạng kinh hoàng ai nghe cũng sợ cuối cùng cũng được phá.

Bầu không khí trong Cục cảnh sát rõ ràng nhẹ đi rất nhiều.

Hiệp cảnh Tiểu Trương phàn nàn: "Rõ ràng là Thẩm Minh cậu liều chết mới bắt được hung thủ, nhưng công lao lại bị cảnh trưởng Hắc Miêu cướp mất, thật bất công mà."

Thẩm Minh không nói gì, nhúng chiếc tất thôi xuống nước, sau đó mới ném vào chậu ở ký túc xá.

Tiểu Trương liền đi tới, cười rồi đưa cho cậu điếu thuốc: "Công việc lần trước nhờ cậu, cậu đã làm chưa vậy?"

Mặt Thẩm Minh không cảm xúc, nhướng mày: "Chuyện gì?"

"Chuyện hẹn chị gái cậu đi ăn cơm ấy."

Thẩm Minh ngẩng đầu nhìn tên Tiểu Trương gầy đến mức xương gò má cũng lộ ra rõ ràng, cộng thêm hàm răng hô, nhìn thế nào cũng thấy hèn mọn bỉ ổi, không vui nhíu mày: "Cút."

"Ha! Cậu..." Lời Tiểu Trương nghẹn ở họng, lại cài điếu thuốc trong tay lên sau tai, không để ý đến cậu.

Thẩm Minh đặt chậu đựng tất dưới vòi nước, nước liền chảy thẳng xuống.

Tiểu Trương chưa từ bỏ ý định, lại đi tới: "Người anh em, tôi rất nghiêm túc đó, không đùa đâu."

Thẩm Minh vẫn không nói câu nào.

"Tôi thật lòng thích chị của cậu mà, lần trước gặp chị ấy trong tiệm làm tóc của Tạp Tạp, tôi liền... Tôi liền... Đêm không ngủ yên."

"Nói ra mà không thấy mình đang nói đến cảm giác lúc em phim à." Thẩm Minh đợi nước trong chậu đầy rồi, bắt đầu dùng sức giặt bít tất.

Tiểu Trương nhe răng nhếch miệng cười: "Cậu em... Tất cả mọi người đều là anh em, cậu làm cầu nối cho chúng tôi có được không?"

Thẩm Minh đá văng chậu nước, sắc mặt nghiêm túc quay người lại, chỉ vào tấm gương: "Tự soi gương đi, cậu xứng với chị của tôi?" Cậu cười lạnh một tiếng.

Tiểu Trương cười ha ha: "Tôi biết tôi không ứng, nhưng ít nhất tôi cũng có tư cách theo đuổi mà, người ta không đồng ý là chuyện của người ta, tôi đối xử tốt với cô ấy là chuyện của tôi."

"Ít nói nhảm đi."

"Tại sao cậu lại không thông suốt như vậy chứ?" Tiểu Trương hơi mất hứng: "Ài, tôi không xứng với chị của cậu, vậy loại người nào mới xứng chứ?"

Thẩm Minh nghiêm túc suy nghĩ một chút, trầm ngâm rất lâu, cuối cùng lắc đầu: "Chị của tôi, không ai xứng."

Tiểu Trương lườm cậu: "Mẹ, tên nhóc cậu hết thuốc chữa rồi."

"Không phải là tôi hết thuốc chữa, mà đó là chị gái ruột của tôi, sao có thể cho cậu chà đạp." Thẩm Minh cười giỡn nói.

Tiểu Trương nhỏ giọng lẩm bẩm: "Tôi không chà đạp nhưng cũng có người chà đạp."

"Loảng xoảng ------" Chậu nhựa trong tay Thẩm Minh rơi xuống đất vỡ nát, tay cậu run rẩy, xoay người lại, tức giận nheo mắt lại, trầm giọng nói: "Hôm nay cậu muốn bị đánh phải không?"

Tiểu Trương hơi sợ hãi, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra mạnh mẽ để chống đỡ lòng tự trọng, quái gở nói: "Tôi thích chị cậu bao lâu, cậu cũng biết mà, tôi còn ghi tên cô ấy khắp nơi, tôn thờ cô ấy làm nữ thần của mình."

Thẩm Minh cũng cảm thấy mình hơi xúc động, liền hít sâu một hơi, quyết định dàn xếp ổn thoả chuyện này, lại không ngờ tới Tiểu Trương lại nói thêm một câu khiến cậu trở tay không kịp.

"Tôi tra tên chị cậu trong hệ thống, có ghi lại lịch sử hai ba lần chị cậu thuê phòng cùng đàn ông." Tiểu Trương cười lạnh: "Chỉ là thứ hàng đã qua sử dụng, tôi còn không xứng hay sao?"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mẫu Tử Song Linh về bài viết trên: HNRTV, My heaven, Quạ Trắng, TranMaiTrucLinh, bingo2534, khanhthi, paru, zinna, Đào Sindy
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 63 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: HanXu, makiem, ngocgiangoc, sirosiro, Thanhne, XanhCo0802 và 248 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

7 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

11 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

16 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

17 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 196, 197, 198



Độc Bá Thiên: Bobi bobi
Ngoc Vo:
Ngoc Vo:
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Ai mua cá nướng hôngggg
Lily_Carlos: lật đi thì không cháy cưng à
Mavis Clay: :v muốn ko chị cháy nữa chị ơi
cò lười: Cá cháy muốn gì nè :)
Mavis Clay: Hé luuu, cá cháy đây, hihi
cò lười: haha giờ ra chơi với phương tây chứ không chơi với phương đông nữa hả Thiên
Độc Bá Thiên: Sang phương tây cùng e nha ss Cò :)2
cò lười: em muốn box nào để SS biết chế sang cùng nè thiên :)
Libra moon: TT
Libra moon: Tấp nập ghê, nhưng box mình đủ mod rồi
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 256 điểm để mua Cún ăn chocolate
Độc Bá Thiên: Chọn tin có đc làm mod luôn ko Ri :))
Độc Bá Thiên: @Cò: ss sang cùng e, là e ứng tuyển liền :)2
Lục Bình: Ngủ ngon :)
Lục Bình: Hay chọn box hạt giống tâm hồn đi :D2
Lục Bình: Hông, chọn box tin học kìa :)2
Nguyệt Hoa Dạ Tuyết: Hà Lú U
cò lười: Thiên vô ứng tuyển đi em
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 257 điểm để mua Nữ thần mùa xuân
Độc Bá Thiên: Ri ới... phương tây nhiều truyện post ko nhể :v
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 201 điểm để mua Kim Ngưu Nam
Độc Bá Thiên: Ý yyy.... tuyển mod kìa :)2
Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.