Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 431 bài ] 

Ngạo Thị Thiên Địa - Cao Thiết

 
Có bài mới 11.06.2016, 17:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 09.06.2016, 13:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 919
Được thanks: 456 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Cổ đại, dị giới] Ngạo Thị Thiên Địa - Cao Thiết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 392: Thân Phận Khiến Kẻ Khác Khiếp Sợ

Hàn Phong cũng là một Thiên giai thất phẩm, nếu so với ba người Thiên Khôi cũng chỉ là yếu hơn một chút mà thôi. Thế nhưng Thiên Nhàn chỉ sau hai chiêu đã bị hắc bào nhân đánh bại. Không ngững thế hắn còn không có thể hoàn thủ, trực tiếp bị đánh ngã xuống đất.

Xem ra với tình trạng này thì Thiên Nhàn mặc dù không có chết nhưng cũng không thể nào trong khoảng một thời gian nhắn có thể đứng lên được.

Hắc bào nhân ra tay hung ác độc địa như vậy khiến cho người người có mặt ở đây kinh sợ.

Lúc này Hàn Phong ngược lại cũng không có vướng bận gì, với thủ đoạn mà hắc bào nhân vừa thể hiện thì chỉ sợ Thiên Khôi và Thiên Cơ cũng không phải là đối thủ của hắn.

Nhưng mà vào lúc này thì Thiên Khôi và Thiên Cơ hai người trong nháy mắt, bốn mắt nhìn nhau. Thiên Khôi ở gần hắc bào nhân nhất nên hắn nhanh chóng quán nhập đấu khí vào bên trong hắc thiết quải trượng ở trong tay.

Quải trượng được đáu khí gia trì thì mang theo khí thế sắc bén, xé gió bay tới hắc bào nhân. Ngay khi xuất thủ thì cả hai người Thiên Khôi không hẹn mà cùng thối lui về phía sau.

Đối mặt với một kích toàn lực của Thiên Khôi, hắc bào nhân cũng không có chần trừ một chút nào, thân hình không lùi mà tiến tới. Lúc thấy quải trưởng sắp đụng phải thân thể thì hắc bào nhân chợt vươn tay lên , dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người dĩ nhiên hắc bào nhân lại có thể dùng lực lượng của mình hóa giải một kích toàn lực của quải trượng trực tiếp vững vàng cầm ở trong tay.

Quải trượng dường như không cam lòng khi bị hắc bào nhân bắt được, không ngừng giãy giụa. Cả thân quải trượng cũng phải run lên nhè nhẹ. Nhưng tiếng âm ưởng ong ong yếu ớt vang lên giống như đang gào thét không cam lòng.

Nhưng chỉ thấy hắc sắc bào nhân hơi vung tay lên thì quải trượng của Thiên Khôi phóng thẳng xuống đất rồi lun sâu xuống, tạo nên một trận bạo hưởng. May mà ở nơi quải trượng cắm xuống không có ai ở xung quanh bằng không chỉ với uy lực này của quải trượng thì ngay cả Tiêu Chiến là Thiên giai ngũ phẩm cũng không thể nào chống lại.

Thế nhưng hắc bào nhân cũng không có để ý tới những điều này, thuận lợi tiếp được một kích toàn lực của Thiên Khôi, mà hắn cũng không có chịu bất cứ ảnh hưởng nào.

Hơn nữa thấy hai người Thiên Khôi thối lui thì hắc sắc bào nhân cũng nở một nụ cười nhạt, thân hình lại khẽ động đuổi theo hai người.

Mà lúc này Thiên Khôi dùng quải trượng để ngăn trở hắc bào nhân, lúc này hai người Thiên Khôi cũng đã đế sát được biên giới với hoàng cung, mà cự ly giữa hai bên cũng đến hơn trăm thước.

Cũng trong lúc nhất thời, trên bầu trời lần thứ hai xuất hiện một trận ba động năng lượng. Giống hệt như lúc nhóm người Thiên Khôi xuất hiến, một trận vặn vẹo xuất hiện ở đằng sau lưng hai người.

Đến lúc này thì Hàn Phong xác nhận hai người Thiên Khôi, Thiên Cơ thấy được hắc bào lợi hại nên có ý định chạy trốn.

Mà Hàn Phong cũng cả kinh, thực lực của Võ Hoàng điện quá mức quỷ dị, không thể nào lường trước được. Ngày hôm nay có được một cơ hội tốt như vậy tự nhiên không thể nào để cho hai người này dễ dàng dời đi như vậy.

Vì vậy Hàn Phong cơ hồ nhận thức được ý thức ý đồ của hai người, thân hình bạo khỏi, đồng thời thi triển Dời Hình Hoán Ảnh. Mặc dù cự ly giữa Hàn Phong và hai người Thiên Khôi tuy xa nhưng với thân pháp của mình Hàn Phong ngay lập tức đứng chắn trước mặt hai người.

Bất quá, Hàn Phong lại hiển nhiên lo lắng dư thừa. Bởi vì lúc này hắc bào nhân cơ hồ cũng xuất hiện trước mặt hai người. Đối với việc Hàn Phong xuất hiện thì hắc bào nhân ngược lại cũng không có để ý tới. Trái lại hắn liên tục cười nhạt nói rằng:

- Lại là chiêu này! Võ Hoàng này tựa hồ một ngàn năm nay cũng có một chút tiến bộ. Nhưng hiện nay một chiêu Thứ Nguyên Truyền Tống này đối với ta không có tác dụng.

Nói xong, hắc bào nhân hai tay thi triển kỹ xảo, từng đạo đấu khí dùng mắt thường cũng có thể thấy được trong nháy mắt tứ tán ra ngoài. Mà mục tiêu cũng không phải là hai người Thiên Khôi mà đến gần hai người thì bỗng phân tán ra xung quanh. Hàn Phong nhìn thấy thế cũng không có giải thích được, mà đạo đấu khí cũng nhanh chóng bao phủ lấy hai người Thiên Khôi, hoàn toàn bao bọc vào trong đó.

Lúc này Hàn Phong cũng nghe thấy hắc bào nhân thấp giọng nói:

- Năm đó vì để đối phó với chiêu này mà ta đã khổi tâm nghiên cứu hai mươi năm mới sáng chế ta được một chiêu này Thứ NGuyên Phong Tỏa. Hôm nay các ngươi không thể nào chạy thoát đâu.

Ngay khi hắc bào nhân đắc ý giải thích thì bên kia hai người Thiên Khôi cũng phải biến sắc. Bọn họ không có nghĩ tới dĩ nhiên kỹ năng đào thoát của Võ Hoàng điện độc nhất vô nhị mà trong nháy mắt lại bị hắc bào nhân phá giải.

Bây giờ hai người căn bản không thể nào liên hệ được với không gian ba động xung quanh. Ngay trong chớp mắt, hắc bào nhân và Hàn Phong đã ở trước mặt hai người Thiên Khôi không tới mười bước. Lúc này đây, chỉ sợ rằng hai người Thiên Khôi không thể nào thoát được.

Cho tới khi hai người Thiên Khôi tưởng chừng như có thể thoát đi được thì Hàn Phong vốn thần kinh đang căng thẳng thấy một màn này cũng thoáng trùng xuống. Chẳng qua Thiên Khôi lại đột nhiên làm một động tác khiến cho kẻ khác hiếp sợ.

Không chỉ là Hàn Phong và hắc bào nhân mà ngay cả Thiên Cơ ở bên cạnh Thiên Khôi cũng có chút ngạc nhiên xoay người nhìn Thiên Khôi.

Chẳng qua trên mặt Thiên Khôi bây giờ cũng lộ ra một vẻ âm tàn, khoái chí người:

- Thiên Cơ, ngươi và ta không thể nào chạy trốn được. Sao ngươi không hi sinh tính mạng của mình để thành toàn cho ta. Thiên Khôi ta sẽ ghi nhớ phần ân tình này của ngươi!

- Ngươi......!

Thiên Cơ hiển nhiên cũng không có nghĩ tới đồng bạn của mình lại bán đứng mình như vậy. Hắn thậm chí còn không có kịp hỏi xong thì thân thể của Thiên Cơ đã ở trước mặt mọi người bạo thể.

Cũng may thấy được hành động này của Thiên Khôi thì hắc sắc bào nhân cũng phản ứng linh mẫn, nhanh chóng kéo Hàn Phong ly khai khỏi hai người Thiên Khôi.

Hàn Phong đối với hành động này của Hắc sắc bào nhân cũng cảm thấy kinh hãi. Thân thể vô ý thức phản kháng , thế nhưng bàn tay của hắc bào nhân cũng là vững vàng bắt được Hàn Phong không có cho hắn cơ hội giãy thoát.

Ngay khi hai người tách ra khỏi được hai người Thiên khôi thì thân thể Thiên Cơ giống như một quả bom, triệt để bạo liệt. Một đoàn huyết vụ bay đầy trời, mùi máu tươi nồng nặc xung quanh nhất thời bao vây lấy Thiên Khôi ở bên trong.

Thiên Cơ bạo thể mang đến uy lực vô cùng to lớn, trong nháy mắt khiến cho Thứ Nguyên Phong Tỏa của hắc bào nhân bị phá vỡ. Thiên Khôi cũng nhân cơ hội này mà một lần nữa thành lập được liên hệ với năng lượng ba động ở xung quanh.

Hắn thừa dịp hắc bào nhân còn cách xa bản thân không thể nhanh chóng thi triển Thứ Nguyên Phong Tỏa một lần nữa được tiến nhập vào trong không gian ba động, tiêu thất không thất đâu.

Thấy một màn này thì hắc bào nhân thực sự bị chọc cho tức giận, nhịn không được mắng một trận:

- Những tên hỗn đản này thất là quá giảo hoạt.

Mà ngay khi hắc bào nhân nói xong từ trong huyết vụ truyền đến một đạo âm thanh tràn ngập sự tức giận.

- Sự tình ngày hôm nay Võ Hoàng điện ta tương lai sẽ ổn thỏa hồi báo. Chờ ta trở về Võ Hoàng điện thì cũng là lúc đế đô bị san bằng, thống trị cả đại lục. Ha ha!

Theo âm thanh oán hận không gì so sánh được này tiêu thất thì huyết vụ xung quanh cung tiêu thất không thấy đâu. Lúc này tại vị trí Thiên Khôi đứng lúc nãy không còn một bóng người. Thực không có nghĩ tới, đến cuối cùng hắn vẫn có thể đào tẩu chạy thoát. Hàn Phong cau mày suy nghĩ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 11.06.2016, 17:45
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 09.06.2016, 13:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 919
Được thanks: 456 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Cổ đại, dị giới] Ngạo Thị Thiên Địa - Cao Thiết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 393: Triệu Vô Cực Hiện Thân. (1+2)

Bất quá nghĩ đi nghĩ lại thì trong đó Thiên Cơ chết, Thiên Nhàn hiện đang trọng thương. Lần hành động này của Võ Hoàng điện chính là cái được không bù được cái mất. Tính ra lần này đối với đám người Hàn Phong cũng là không có thiệt thòi.

Lập tức tâm tình Hàn Phong cũng thoải mái hơn rất nhiều.

Sau khi nghĩ thông những chuyện này thì lúc này điều Hàn Phong để ý tới chính là sự xuất hiện đột ngột của một người chính là hắc bào nhân có lai lịch bí hiểm.

Từ khi hắc bao nhân giao thủ với ba người Thiên Khôi cho tới khi Thiên Khôi giết Thiên Cơ để đào thoát thì có thể thấy được hắc bào nhân không phải là địch nhân. Nhưng điều làm Hàn Phong hiếu kỳ chính là trên đại lục cũng chưa từng thấy qua có cao thủ cường đại như vậy xuất hiện. Trong lúc nhất thời thì Hàn Phong cũng không thể nào suy đoán được lai lịch của hắc bào nhân.

Chỉ bất quá, vừa rồi tiếp xúc qua thì trong nội tâm của Hàn Phong mơ hồ cảm nhận được một cỗ cảm giác quen thuộc.

Tựa hồ trong ấn tượng của Hàn Phong thì đã từng gặp qua người này ở nơi nào đó. Mà trên người Hàn Phong cũng có thứ làm cho hắc bào nhân cảm thấy cảm giác quen thuộc, Hàn Phong mơ hồ có chút manh mỗi.

Đương nhiên Hàn Phong cũng không có vì những chuyện này mà phân tâm. Mặc dù nhóm người Thiên Khôi có người chết người bị thương, người thì chạy trốn nhưng hiện tại ở hiện trường vẫn còn có những người khác tồn tại. Nhất là Diệt Hoàng. Trong lòng Hàn Phong đã phát thệ nhất định phải lấy được thủ cấp của hắn.

Chẳng qua khi Hàn Phong quay người lại thì Diệt Hoàng đã biến mất không thấy đâu, sắc mặt không khỏi đại biến. Trong lòng Hàn Phong thầm mắng một tiếng. Nhưng hắn cũng rất nhanh minh bạch, lúc trước Diệt Hoàng thụ thương nhưng vị tất đã không có lực chạy trốn.

Hiển nhiên là hắn muốn thừa dịp lúc mọi người không có để ý tới mình mà tập trung vào nhóm người Thiên Khôi thì yên lặng không một tiếng động chạy trốn.

Diệt Hoàng này đúng thật giống hệt như Thiên Khôi, giả dối không gì so sánh được.

Lúc này mọi người xung quanh cũng mới kịp phản ứng phát hiện ra Diệt Hoàng đã thất tung. Mà sắc mặt Tiêu Tấn cũng là trở nên âm trầm vô cùng.

Với thực lực của Diệt Hoàng thì thủy chung luôn là tai họa của hoàng thất, lần này hắn đào tẩu được chỉ sợ rằng sau này hoàng thất vẫn như trước tồn tại những nguy cơ không biết trước được.

Nhưng dù sao thì sự tình đã phát sinh thì mọi người cũng đành chấp nhận. Nhưng lửa giận trong lòng thì phải phát tiết mà đám người của Trọng Tài giả chính là phải gánh chịu lấy hậu quả này.

Bên hoàng thất có Hàn Phong và Hư Không cho nên đám người Trọng Tài giả không phải là đối thủ. Ngay cả những người có thực lực mạnh mẽ như Là Vũ và Dương Thiên Trạch thì dưới việc Hàn Phong và Hư Không đồng thời xuất thủ thì cũng chỉ trong chốc lát cũng đã tan tác chạy trốn.

Còn những người khác thì toàn bộ bị nhóm người Tiêu Chiến đánh chết.

Theo việc Thiên giai cường giả của đối phương đều đã bị tiêu diệt thì đám nhân mã còn lại ở ngoài hoàng thành không còn là điều đáng lo nagij. Mà Hàn Phong cũng đã thu thập xong Là Vũ, ngay lập tức hắn chạy đến bên đám người Trầm Ngọc.

Tử khí vừa rồi có ảnh hưởng không nhỏ tới Trầm Ngọc, lúc này thì sinh cơ trong thể nội của nàng hiển nhiên là vô cùng yếu ớt. Điều này khiến cho Hàn Phong cảm thấy lo lắng. Nhưng hắn cũng không có biện pháp để khắc phục.

Lúc này Hàn Phong đang suy tư nghĩ đối sách để có thể cứu Trầm Ngọc. Đám người Tiêu Chiến đang giải quyết nốt những tàn binh cỉa Trọng Tài giả thì đúng lúc này Hư Không làm ra một hành động khiến cho những người ở đây phải khiếp sợ.

Hắn dĩ nhiên hướng tới hắc bào nhân động thủ.

Nguyên lai hắc bào nhân sau khi giải quyết xong đám người Thiên Khôi cũng không có rời đi mà ở lại lẳng lặng đứng nhìn tất cả những sự việc đang diễn ra. Mà hắn nhìn thấy Hư Không đột nhiên xuất thủ thì cũng lấy làm vô cùng kinh ngạc. Bất quá lúc này hắn lại nghe được Hư Không rống hận thì thân hình thối lui về phía sau, đồng thời hắc bào nhân cũng kéo mũ chùm đầu xuống để lộ ra gương mặt của mình. Sau đó thì bất khả tư nghị nhìn Hư Không.

- Triệu Vô Cực, tên hỗn đản! Ngươi không có chết!

Hành động này của Hư Không khiến cho mọi người ở đây khiếp sợ không thoi. Mà trong đó Hàn Phong chính là người khiếp sợ nhất.

Không phải vì hành động của hắn mà là vì cái tên mà Hư Không vừa mới nói ra.

Đây là người quen của Hư Không, tên là Triệu Vô Cực!

Cũng chính bởi vậy mà khi Hư Không xuất thủ, Hàn Phong thậm chí còn chưa có bất cứ phảm ứng gì, cứ như vậy ánh mắt tập trung trên người hắc bào nhân, Hàn Phong muốn nhìn xem thái độ của hắc bào nhân

Triệu Vô Cực?

Hắc bào nhân trước mặt này dĩ nhiên lại là Triệu Vô Cực?

Trong lòng Hàn Phong khiếp sợ không thôi, hắn cũng không có hoài nghi Hư Không có hay không nhận nhầm người. Bởi vì Hàn Phong đã minh bạch lúc trước cỗ cảm giác quen thuộc của hắn rốt cuộc đến từ nơi nào. Đó chính là khi hắc bào nhân này thi triển ra đấu khí của mình. Có thể nói hắc bảo nhân tên Triệu Vô Cực này cũng là người tu luyện Ngạo Thị Thiên Địa.

Hàn Phong tin tưởng rằng trên đời này người có thể biết được Ngạo Thị Thiên Địa cũng chỉ có thể là hai người. Một chính là bản thân hắn, hai chính là người đã sáng tạo ra bí quyết này. Nói cách khác, hắc bào nhân trước mắt này cũng tu luyện cùng một loại tâm pháp với Hàn Phong. Rất có thể Triệu Vô Cùng này chính là người đã sáng tạo ra Ngạo Thị Thiên Địa.

Trong lòng Hàn Phong một mạch suy nghĩ bách chuyển, mà hắc bào nhân bên kia cũng là vì hành động của Hư Không cũng cảm thấy giật mình.

Bất quá với thực lực của Hư Không hiện tại cũng không thể nào chiếm được tiện nghi của hắc bào nhân.

Quả nhiên hắc bào nhân tuy rằng vô cùng kinh ngạc trước cử động của Hư Không, nhưng hoàn toàn không có sợ hãi trước đòn công kích của Hư Không.

Chẳng qua hắc bào nhân tựa hồ cũng không có dự định trở thành địch nhân của Hư Không.

Đang nhìn Hư Không đột nhiên hướng tới bản thân mình tiến hành một lần công kích mạnh mẽ như vậy thì hắc bào nhân cũng lập tức vận khỏi đấu khí vung tay lên.

Động tác này nhìn thập phần dễ dàng nhưng lại vô cùng vững vàng mượn quyền đầu của Hư Không cùng với lực lượng của hắn mà hắc bào nhân thối lui về phía sau.

Cho đến khi cự ly giữa hai người không dưới hai mươi bước thì thân hình mới dừng lại.

Mà lúc này thì hắc bào nhân cũng mở miệng nói, nhưng là giọng điệu mang theo một tia nghi hoặc hòa hảo chứ không có lạnh lùng như khi trước nói chuyện với ba người Thiên Khôi.

- Ngươi là Đan.

Vẻ mặt Hư Không âm tình bất động trong thấy công kích của bản thân lại bị hắc bào nhân dễ dàng hóa giải như vạy thì hàn quang trong mắt cũng lóe ra.

Sau khi suy nghĩ một lúc lâu thì hắc bào nhân mới buông tha ý định công kích hắc bào nhân. Trong lòng không khỏi hồi tưởng lại trước kia. Một ngàn năm trước Hư Không là một Thiên giai thất phẩm cường giả mà Triệu Vô Cực cũng chỉ là một Thiên giai lục phẩm mà thôi. Nhưng tuy cách biệt một giai thực lực thì Triệu Vô Cực vẫn có thể dễ dàng đánh bại Hư Không.

Mà hiện nay thực lực hắn đã từ Thiên giai bát phẩm tụt xuống Thiên giai thất phẩm. Còn Triệu Vô Cực ở trước mặt thì trải quả ngàn năm tu luyện tu vi đã đề thăng tới cảnh giơi thâm bất khả trắc.

Kể từ đó Hư Không không thể nào đánh bại được Triệu Vô Cực nữa.

Nghĩ đến đây thì quyền đầu của Hư Không không khỏi nắm chặt lại, hiển nhiên hắn trời sinh có tính tự phụ cao ngạo, cảm giác này khiến cho Hư Không vô cùng khó chịu.

Sau một hồi điều chỉnh hơi thở của mình thì Hư Không cũng đã khôi phục lại được tâm tình xao động của mình. Mà lúc này thì Hàn Phong cũng hồi thần trở lại.

Vô luận hắc bào nhân trước mặt này có thân phận là gì thì với một thân thực lực thâm bất khả trắc của hắn thì Hàn Phong cũng muốn ngăn cản Hư Không.

Dù sao thì với thực lực của bọn họ hiện tại, nếu như trở thành địch nhân của hắc bào nhân này chính là điều không hề sáng suốt chút nào.

Bởi vậy Hàn Phong phi thân tới bên cạnh Hư Không, dùng nhãn thần ra hiệu cho Hư Không không nên để tâm tình bị xao động. Sau đó Hàn Phong mới xoay người nhìn hắc bào nhân.

Hắc bào nhân cũng lẳng lặng đứng nhìn, tựa hồ đối với hành động của Hư Không cũng rất hiếu kỳ nhưng người ta vẫn chưa có trả lời câu hỏi của mình khiến cho hắn cảm thấy bất đắc dĩ.

Bất quá bây giờ hắc bào nhân nhìn về phía Hàn phong thì cũng kinh nghi không thôi. Kỳ thực từ quá trình tiếp xúc với Hàn Phong vừa rồi thì hắc bào nhân cũng đã phát hiện ra khí tức trên người của Hàn Phong.

Trong hoàng cung lúc này quanh cảnh xung quanh vô cùng yên tĩnh. Ngay cả Tiêu Tấn cũng bị tình huống trước mắt này làm cho kinh sợ. Lúc này hắn lại thấy Hàn Phong và hắc bào nhân giằng co một chỗ thì cũng lo lắng. Chỉ có điều tình huống này hắn cũng không thể nào nhúng ta vào được.

Bởi vậy Tiêu Tấn đã ra hiệu cho những người khác không nên có những hành động không sáng suốt thiếu suy nghĩ. Tốt nhất là yên lặng mà quan sát.

Sau một hồi trầm mặc thì Hư Không cũng đã từ trong cơn chấn động mà từ từ điều hòa lại được tâm tình của mình, biểu tình của hắn lại một lần nữa trở về bộ dáng trầm mặc trước kia. Thậm chí so với trước kia thì còn lạnh lùng hơn.

Bất quá Hư Không cũng không có nhìn về phía hắc bào nhân mà ngược lại nhìn Hàn Phong. Hàn Phong ngẫm lại, lập tức tiến lên hai bước đi tới trước mặt hắc y nhân, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của hắn, thanh đạm hỏi:

- Xin hỏi tiền bối của phải là Triệu Vô Cực của Đại Viêm đế quốc năm đó?

Hắc bào nhân đối với việc Hàn Phong đột nhiên hỏi về thân phận của hắn thì cũng không lấy làm kinh ngạc.

Từ khi Hư Không thốt lên tên của hắn thì hắc bào nhân cũng biết được thân phận của mình đã bị người khác nhận ra.

Tuy rằng hắn cũng không có biết tại sao hai người này lại biết được thân phận của mình, nhưng hắc bào nhân cũng không có ý định giấu diếm.

Sau khi Hàn Phong hỏi vấn đề này, hắc bào nhân cũng nhàn nhạt cười, dùng giọng điệu tự giễu cợt, chậm rãi nói:

- Nghĩ không ra qua một ngàn năm mới xuất quan mà vẫn bị người khác nhận ra. Xem ra phiến đại lục này quá nhỏ bé hay là danh khí của ta quá lớn đây?

Vừa nói hắc bào nhân vừa tháo hắc sắc trường bào của mình xuống, một khuôn mặt thanh tú, nhìn qua chỉ giống với một thanh niên hai mươi mấy tuổi chậm rãi rơi vào trong tầm mắt của mọi người.

Hành động vừa rồi của hắc bào nhân chính là thừa nhận thân phận của mình là Triệu Vô Cực.

Chẳng quá điều làm Hàn Phong cảm thấy kinh ngạc chình là Triệu Vô Cực trước mắt hoàn toàn có thể so với hắn chỉ là một thanh niên mà thôi. Nếu như không phải vừa rồi Triệu Vô Cực thể hiện ra một thân thực lực đáng sợ đến như vậy cùng với những kiến giải của Hàn Phong thì chỉ sợ căn bản không thể nào tin được. Thanh niên tướng mạo thập phần anh tuấn, nhín qua có phần nhu hòa trước mặt này lại chính là một vị tiền bối đã sống qua ngàn năm có một thân tu vi thâm bất khả trắc.

Lúc này Triệu Vô Cực cũng đã tháo khăn trùm đầu xuống, khuôn mặt anh tuấn của hắn cũng nở một nụ cười nhạt nhìn thẳng vào Hàn phong không có một chút ngạc nhiên. Đồng thời Triệu Vô Cực cũng không nhịn được lòng hiếu kỳ mà mở miệng hỏi:

- Hài tử, ngươi tên gì?

Bị một người nhìn qua chỉ lớn hơn mình vài tuổi, hiện giờ giống như một hài tử nhìn chằm chằm vào mình khiến cho Hàn Phong cảm thấy vô cùng cổ quái.

Chẳng qua Hàn Phong cũng ngay lập tức nghĩ thông suốt. Triệu Vô Cực chính là nhân vật của một ngàn năm trước, luận về bối phận thì cũng chính là tiền bối mà Hàn Phong hắn là vãn bối. Mà quan hệ của hai người cũng có thể gián tiếp coi là sư phụ và đệ tử.

Kiếp trước Hàn phong đã sống hơn bốn trăm tuổi, cho đến kiếp này Hàn Phong cũng không có ngờ được sư phụ của mình lại là một lão quái vật hơn nghìn tuoir.

Nghĩ thông suốt điểm này thì cỗ tâm tình cổ quái trong lòng Hàn Phong cũng bị đè xuống. Thấy Triệu Vô Cực giọng điệu thập phần nhu hòa, hiển nhiên đối với bọn họ không có địch ý thì Hàn Phong trực tiếp hồi đáp:

- Ta là Hàn phong!

- Hàn Phong sao?

Triệu Vô Cực nghe vậy thì lại lộ ra tiếu ý, tiện thể tán dương:

- Nguyên lai ngươi chính là người những năm gần đây tại đại lục thanh danh quật khỏi. Ngay cả ta đây trường kỳ lánh đời không có ra ngoài mà danh khí của ngươi cũng như sấm bến tai!

Được Triệu Vô Cực khen như vậy thì Hàn Phong cảm thấy cười khổ không ngớt.

Hắn thật ra rất rõ năng lực của Triệu Vô Cực ở trước mắt. So với bản thân hắn thì hiển nhiên không đáng để nhắc tới.

Cũng may Triệu Vô Cực cũng không có ý định bàn tiếp về vấn đề này mà nghi hoặc hỏi tiếp:

- Vừa rồi ta thấy đấu khí của ngươi có chút giống với đấu khí của ta. Có thể nói cho ta biết ngươi tu luyện loại tâm pháp nào?

Nói xong thì Triệu Vô Cực mỉm cười nhìn Hàn Phong. Hắn cảm thấy câu hỏi này của mình tựa hồ không được thích hợp cho lắm.

Mà Hàn phong cũng không bỏi vì người khác mạo muội hỏi bí mật của mình mà cảm thấy tức giận. Đầu tiên Hàn phong hướng tới Triệu Vô Cực ôm quyền hành lễ sau đó mới chậm rãi nói:

- Tại hạ tu luyện chính là bí quyết mà năm đó tiền bối sáng tạo ra Ngạo Thị Thiên Địa!

Tuy rằng vừa rồi đã có chút phát hiện nhưng Triệu Vô Cực nghe thấy Hàn Phong nói hắn dĩ nhiên lại tu luyện tâm pháp mà bản thân mình năm đó sáng tạo ra Ngọa Thị Thiên Địa thì trong mắt cũng hiện lên một tia thần sắc kinh dị.

Đột nhiên, khóe miệng Triệu Vô Cực tiếu ý càng ngày càng đậm càng ngày càng đậm, cho đến cuối cùng hài lòng cười ha hả. Sau đó, Triệu Vô Cực ngừng tiếng cười, hướng về Hàn Phong chậm rãi nói rằng:

- Hảo! Tốt lắm! Phi thường tốt!

Liên tiếp tán thưởng, Hàn Phong cũng là từ trong giọng nói trong giọng nói của Triệu Vô Cực nghe ra một tia tán thưởng thật tình. Chẳng qua điều này khiến Hàn Phong cảm thấy nghi hoặc.

Nhận thấy Hàn Phong không hiểu thì Triệu Vô Cực nói rằng:

- Nghĩ không ra sau một ngàn năm lại có thể có người tu luyện Ngạo Thị Thiên Địa quyết do ta tạo ra năm đó tới trình độ như thế này. Ngươi cũng không có bôi nhọ tâm pháp này.

Cuối cùng, Triệu Vô Cực tựa hồ nhớ tới lúc trước người đầu tiên nhận ta thân phận của mình là Hư Không thì không khỏi hiếu kỳ nhìn Hư Không hỏi:

- Không biết vị bằng hữu này xưng hô nhưng thế nào. Có hay không trước kia Triệu mỗ đắc tội với bằng hữu?

Dù sao thì gương mặt cùng với khí tức của Hư Không bây giờ không có giống với một ngàn năm trước cho nên Triệu Vô Cực không thể nào nhận ra hắn.

Mà Hư Không đối với sự tình năm đó giữa mình và Triệu Vô Cực vẫn còn có chút vướng mắc. Tuy biết không thể nào làm gì được Triệu Vô Cực nhưng cũng không cách nào tiêu tan được.

Đó cũng là vì sao khi Hư Không nhận ra được Triệu Vô Cực thì tâm tình lại xuất hiện ba động lớn như vậy.

Hàn Phong đối với việc Hư Không nhận ra Triệu Vô Cực cùng với hành động của hắn lúc trước cũng không thể nào lý giải được.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 11.06.2016, 17:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 8
Thành viên cấp 8
 
Ngày tham gia: 09.06.2016, 13:25
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 919
Được thanks: 456 lần
Điểm: 9.81
Có bài mới Re: [Cổ đại, dị giới] Ngạo Thị Thiên Địa - Cao Thiết - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 394: Biện Pháp Cứu Trầm Ngọc.

Lúc này thấy hắn không thèm để ý tới Triệu Vô Cực thì cũng đành đứng ra giảng hòa, nói sang chuyện khác:

- Không biết vì sao tiền bối lần này lại xuất hiện ở đế đô. Nghe được cuộc nói chuyện lúc nãy của tiền bối với người của Võ Hoàng điện. Chẳng lẽ tiền bối và Võ Hoàng điện có cừu hận?

Năm đó nhất đại tài tử của Đại Viêm đế quốc không thể nghi ngờ rằng Triệu Vô Cực thông minh tuyệt đỉnh. Cho nên thấy Hàn Phong hỏi sang chuyện khác thì hắn cũng minh bạch mà nói sang chuyện khác. Thế nhưng nghe thấy vấn đề sau của Hàn Phong thì hắn cũng phải tức giận. Nhưng hắn cũng bất đắc dĩ cười đáp:

- Ta vốn ngẫu nhiên đi qua đế đô, cũng không biết được sự tình của đế đô mà cũng không có nghĩ tới sẽ tham dự vào chuyện này. Bất quá lúc đó người của Võ Hoàng điện xuất hiện cho nên ta mới hiện thân.

Hàn Phong vừa rồi hỏi vậy chẳng qua chỉ là nói tránh sang chuyện khác, tránh cho Hư Không và Triệu Vô Cực tạo thành bầu không khí cứng ngắc.

Tuy rằng trong lòng đối với quan hệ của Triệu Vô Cực và Võ Hoàng điện thì Hàn Phong hiếu kỳ vô cùng nhưng hắn đột nhiên lại nhớ đến một chuyện khác. Đó chính là Trầm Ngọc ở đằng sau.

Vì thế mà Hàn Phong cũng đợi cho Triệu Vô Cực nói xong thì lập tức hỏi:

- Tiền bối nếu đã đến thì sao không dừng chân ở lại đây vài ngày. Vãn bối vẫn còn một số vấn đề muốn thỉnh giáo tiền bối.

Triệu Vô Cực nguyên bản dự định sau khi thu thập xong đám người của Võ Hoàng điện thì ly khai khỏi nơi này. Bất quá người thanh niên trước mắt dĩ nhiên lại tu luyện Ngạo Thị Thiên Địa do mình sáng tạo ra năm đó, trong lòng cũng khẽ động. Sau một hồi suy nghĩ thì cũng gật đầu nói:

- Cũng tốt! Đối với việc các ngươi chọc vào Võ Hoàng điện ta cũng rất tò mò. Ta sẽ ở lại đây chừng hai ngày.

Cuộc nói chuyện của hai người thanh âm không lớn nhưng những người ở đây đều nghe thấy rõ ràng.

Chẳng qua ở đây ngoài Hàn Phong và Hư Không ra thì mọi người hiển nhiên đối với Triệu Vô Cực hoàn toàn xa lại.

Ngay cả Tiêu Tấn cũng từng nghe nói qua đại lục có nhân vật như vậy. Đương nhiên tuy rằng không biết rõ được thân phận của Triệu Vô Cực nhưng cũng không có gây trở ngại cho việc Tiêu Tấn rất hứng thú với Triệu Vô Cực.

Từ việc vừa rồi Triệu Vô Cực lấy một địch ba đánh cho ba người Thiên Khôi tan tác, một thương, một chạy còn một thì chết. Thực lực cường đại như vậy khiến cho hắn kinh ngạc không ngớt.

Nhưng hắn cũng minh bạch, một nhân vật như vậy thì không có bất kỳ thế lực nào có thể mượn hơi được.

Bất quá cũng không có gây trở ngại đối với việc trở thành hảo hữu. Không cả nói đến lúc trước Triệu Vô Cực cũng đã gián tiếp giải nguy cho đế đô hoàng thất.

Chỉ là thực lực của Triệu Vô Cực thì Tiêu Tất cũng phải dùng lễ nghi long trọng nhất để tiếp dón. Hơn nữa có thể cùng với cưởng giả giao hảo thì đối với hoàng thát chỉ có trăm lợi mà không có hại.

Bởi vậy khi Triệu Vô Cực đồng ý nán lại vài ngày thì Tiêu Tấn cũng nhanh chóng cho người an bài cho Triệu Vô Cực.

Mà lúc này Hàn Phong lại hướng tới Triêu Vô Cực xin lỗi rồi xoay người đi đến chỗ Trầm Ngọc.

Đi tới trước mặt Trầm Ngọc, Hàn Phong thấy hai mắt nàng đóng chặt, vẻ mặt nhu hoà khiến cho người ta thương tiếc cho một giai nhân tuyệt sắc.

Hàn Phong cũng cảm thấy buồn nã. Thân thủ nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mắt của nàng, tâm tình của hắn cũng nặng nề phi thường.

Hắn đã sóng nhiều năm như vậy nhưng đây là lần đầu tên hắn đối với sự tình tình cảm lúc này thúc thủ vô sách đến như vậy.

Hắn vắt hết ốc muốn tìm các có thể cứu sống Trầm Ngọc nhưng là hiện tại hắn còn có được ký ức của bốn trăm năm mà cũng không thể nào tìm được bất cứ biện pháp nào.

Từ trong tay Tiêu Linh tiếp nhận Trầm Ngọc, nàng giống như đang ngủ say. Hàn Phong cũng chậm rãi thở dài, làm như là tự trách mình rằng:

- Ta xin lỗi nàng. Vì ta mà nàng mới phải chết!

Một bên Tiêu Linh ở bên cạnh từ lâu đã khóc đến đỏ hoe cả hai mắt. Nàng ngoại trừ Hàn Phong ra là quen biết sớm nhất thì kế đến chính là Trầm Ngọc. Ban đầu vì ở Hồng Diệp thành mà Tiêu Linh và Trầm Ngọc trở thành hảo bằng hữu của nhau.

Hai nàng bình thường cùng nhau tâm sự, nói chuyện phiến. Sau lại theo Hàn Phong trở lại Thiên Tinh đế quốc, hai người càng trở thành thân tỷ muội.

Mà theo quan sát của Tiêu Linh thì nàng cũng đã sớm phát hiện ra được tâm tư của Trầm Ngọc, tự nhiên cũng biết thực ra trong lòng Trầm Ngọc vốn đã yêu thích Hàn Phong từ lâu.

Chẳng qua bởi vì nàng mà Trầm Ngọc cho đến bây giờ vẫn không có tiết lộ ra tâm tư của mình mà thôi. Đối với hành động này của Trầm Ngọc khiến cho Tiêu Linh cảm động không thôi.

Nhưng hiện tại người hiểu nàng nhất, cũng là thân tỷ muội của nàng một mình phải chịu đựng đau khổ rồi phải tự sát. Chính vì thế là lúc này trong lòng Tiêu Linh có một tâm nguyện chính là hi vọng Hàn Phong có thể minh bạch được một tấm chân tình này của Tràm Ngọc.

Đó cũng không phải nói nhất định Hàn Phong phải tiếp nhận Trầm Ngọc mà Tiêu Linh nghĩ đơn giản là hi vọng Hàn Phong có thể minh bạch được tâm ý này của Trầm Ngọc. Cho dù cuối cùng Hàn Phong có cự tuyệt đi chăng nữa thì đối với Trầm Ngọc cũng tốt, cũng để nàng không có chấp nhất tương tư nữa.

Chẳng qua cũng không cần phải chờ Tiêu Linh chủ động nói thì Hàn Phong cũng đã hiểu rõ được tâm tư của Trầm Ngọc. Đáng tiếc là bây giờ Trầm Ngọc đã chết.

Mà lúc này Tiêu Linh nghe được Hàn Phong tự quở trách mình thì Tiêu Linh đi đến bên cạnh hắn, cũng không thèm để ý tới người khác đang có mặt ở đây mà nắm chặt lấy bàn tay của Hàn Phong. Nàng hi vọng có thể dẹp loạn được nội tâm của Hàn Phong.

Ngữ khí của Tiêu Linh dịu dàng, nàng thấp giọng khuyên bảo:

- Hàn Phong, huynh cũng không nên tự trách mình. Ta nghĩ Ngọc nhi muội muội cũng không có muốn thấy bộ dạng của ngươi lúc này đâu

-Muội bảo huynh làm thế nào có thể dễ chịu đây. Nếu như không phải huynh thì Ngọc nhu cũng sẽ không bị rơi vào tràng cảnh như vậy. Chỉ có thể nói là bản lĩnh của ta không tốt, không thể nào bảo hộ được những người ở bên cạnh. Nói ra thực khiến cho người khác ché cười!

Hàn Phong sắc mặt ảm đạm, tự giễu nói.

Làm như lo lắng Hàn Phong vì quá đâu thương mà sinh bệnh thì nội tâm Tiêu Linh cũng rất lo lắng. Nàng đang muốn nói thì Triệu Vô Cực đột nhiên đi tới bên cạnh ba người.

Đi tới bên cạnh Hàn Phong thì nhìn thấy được Trầm Ngọc ở trong lòng Hàn Phong . Trong mắt Triệu Vô Cực cũng hiện lên một tia kinh ngạc nói:

- Có thể để ta xem qua không?

Nghe vậy Hàn Phong đầu tiên là sửng sốt, xong rồi hắn nhớ tới năm đó Triệu Vô Cực sáng tạo ra Ngạo Thị Thiên Địa chính là đệ nhất tài tử của đại lục năm đó. Vô luận là thiên văn địa lý hay là cầm kỳ thi hoạ, hắn thú gì cũng tinh thông.

Mà hắn đối với y đạo cũng có nghiên cứu qua. Chỉ cần từ Ngạo Thị Thiên Địa bí quyết cũng có thể thấy được Triệu Vô Cực tài giỏi đến cỡ nào.

Vì vậy mà sắc mặt của Hàn Phong cũng trở nên vui vẻ, tuy rằng hắn không có biết được Triệu Vô Cực có thể tìm ra biện pháp hay không cứu sống Trầm Ngọc nhưng Hàn Phong vẫn vội vàng nói:

- Tiền bối, người có biện pháp cứu nàng?

Triệu Vô Cực nghe vậy thì cười khổ nói rằng:

- Ngươi phải cho ta xem tình hình hiện giờ của nàng đã thì mới có thể phán đoán được!

Nghe vậy Hàn Phong cũng phát hiện mình quả thật có chút nóng ruột. Bất quá bây giờ hiển nhiên không phải là thời gian để để ý tới những chuyện nhỏ nhặt như vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 431 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Du Thụy, Google Adsense [Bot], Ngáo, Phuongphuong3, Sam33, thuyle87, vân anh kute và 161 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.