Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 132 bài ] 

Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa

 
Có bài mới 29.01.2016, 18:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 2964 lần
Điểm: 28.06
Có bài mới [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa - Điểm: 21
SỦNG HẬU DANH GIÁ CỦA CUỒNG ĐẾ

images

Tác giả: Nhất Bút Niên Hoa

Convert: ngocquynh520

Editor: Quỳnh_ỉn, Ciao J, selina_tran, Thu Thủy

Số chương : 103 chương + 3 ngoại truyện

Lịch post tạm thời: 1 ngày 1 chương

Nguồn: diễn đàn Lê Quý Đôn

Truyện edit mừng sinh nhật lần thứ 13 của diễn đàn 25/06/2016


Giới thiệu:

Bị phụ thân coi như quân cờ để đổi lấy lợi ích, bị phu quân trên danh nghĩa hèn hạ xảo trá bắn trọng thương, Thẩm Hành Vu nghĩ, vì tự do mà cái giá nàng phải trả quả là hơi lớn.

Người ta thường nói, ông trời luôn công bằng. Bỏ qua một tên nam nhân cặn bã, đôi mắt không phân biệt được ngọc trai, lại đưa tới cho nàng một nam nhân tốt cực phẩm trên đời. Chỉ có điều, lai lịch của nam nhân này cũng hơi lớn một chút.

Nam nhân cặn bã là thái tử Hoài Bắc, nhưng nam nhân này lại là Vương chí tôn tối cao của Hoài Nam.

Lời đồn nói, hắn tuấn mỹ như thiên thần nhưng lòng dạ ác độc như ma quỷ, một gương mặt tuấn tú hấp dẫn vô số tiểu thư quý tộc ùa đến, một thanh ngự kiếm lại chém đứt vô số người mơ mộng hão huyền.

Lời đồn nói, hắn không gần nữ sắc, tính tình không tốt, không nói cười tùy tiện, không có hậu cung, thiên hạ làm trọng.

Người ta còn đồn cái gì? Lời đồn chính là cái rắm!!

[Đoạn ngắn một, về độc sủng]

“Vương hậu nương nương, mẫu nghi thiên hạ nên có phong phạm của Phượng tôn, phải ân huệ cùng hưởng, như thế Hoài Nam của chúng ta mới có thể hưng thịnh.”

“Quan hệ quân thần cần có nữ nhân trợ giúp, Vương hậu là người hiểu đạo lý như vậy, nhất định hiểu được lời nói của lão phụ.”

“Vương hậu nương nương...”

...

Bên tai nghe một đám quý phu nhân giảng dạy, Thẩm Hành Vu trừng mắt lên, ngoảnh mặt về phía nam nhân vừa đi vào điện Ngô Đồng nói: “Thật ồn ào.”

“Bình thường thủ đoạn đối phó với ta đâu hết rồi, hay là nàng không muốn mở miệng, chờ ta trở lại đuổi người?” Mộ Phi Chỉ không e dè mà kề tai nói nhỏ với nàng trước mặt mọi người.

“Mộ Phi Chỉ, câu nói vừa rồi là của con chàng nói với chàng.” Thẩm Hành Vu làm ổ trong lòng nam nhân, tay nhẹ nhàng thả trên bụng, trong mắt lóe lên giảo hoạt.

Nam nhân vừa nghe, khí tràng quanh thân lập tức thay đổi. Hắn ôm Thẩm Hành Vu đứng dậy, giọng nói vô cùng lạnh lùng phân phó cho Hắc Ưng ở sau lưng: “Cắt toàn bộ lưỡi của các nàng cho ta.”

“...”

“Mỗi nhà lại đưa tới mười cơ thiếp.” Bọn họ đã có lá gan làm, thì phải khiến cho bọn họ nếm thử mùi vị hậu viện bốc lửa.

“Vương thượng thứ tội!” Một đám quý phu nhân sợ tới mức quỳ xuống toàn bộ.

Nam nhân ôm nữ nhân dừng bước, nghĩ nghĩ, mọi người ở đây tưởng rằng có thể xoay chuyển thì bỗng nhiên hắn nói: “Cãi nhau quấy rầy đến thanh tĩnh của Vương hậu và tiểu Vương tử, thôi, chém toàn bộ!”

“....”

[Đoạn ngắn hai, về tình địch]

Hai nước giao chiến, nam nhân cặn bã nhìn nữ nhân mặc chiến bào đi theo bên cạnh Hoài Nam Vương, cắn răng nói: “Thẩm Hành Vu, ta còn chưa bỏ ngươi, dựa theo lễ pháp trong thiên hạ, ngươi vẫn là chính phi của Tần Huyền Qua ta.”

Nam nhân ngồi ở bên, lười biếng nhắm cung trong tay vào nam nhân cặn bã, tùy ý nói: “Lễ phép? Vẫn là để ta bắn ngươi một mũi tên, vậy thì trên lễ phép ngươi chính là phu quân đã chết của nàng.”

Có đôi khi, đối với tình địch phải trực tiếp bạo lực như vậy.

[Đoạn ngắn ba, về tiểu cầm thú]

Trải qua sự cố gắng ngày đêm của đại cầm thú phúc hắc, tiểu cầm thú ngậm thìa vàng hoa hoa lệ lệ ra đời.

“Phụ vương, vì sao người lại hôn nhẹ mẫu thân?” Oa nhi cố gắng bò lên trên chân của nam nhân, thân thể mềm mại ghé vào trên đầu gối của hắn, ngửa gương mặt tinh xảo tò mò hỏi.

“Vì sinh tiểu muội muội.” Nam nhân phê duyệt tấu chương, vẻ mặt không đổi trả lời.

“A? Phụ vương vì sinh tiểu muội muội mới hôn nhẹ mẫu thân, con đi nói cho mẫu thân biết.” Vẻ mặt tiểu oa nhi cười gian trượt khỏi đùi nam nhân, bước chân nhỏ muốn chạy ra khỏi đại điện.

“Xú tiểu tử, cút về cho ta!!!” Nam nhân nổi giân gầm lên một tiếng.

Truyện này là một với một, nam nữ chủ sạch về thể xác và tinh thần.


Mục lục

Chương 1 - Chương 2 - Chương 3 - Chương 4

Chương 5 - Chương 6 - Chương 7 - Chương 8

Chương 9 - Chương 10 - Chương 11 - Chương 12

Chương 13 - Chương 14 - Chương 15 - Chương 16

Chương 17 - Chương 18 - Chương 19 - Chương 20

Chương 21 - Chương 22 - Chương 23 - Chương 24

Chương 25 - Chương 26 - Chương 27 - Chương 28

Chương 29 - Chương 30 - Chương 31 - Chương 32

Chương 33 - Chương 34 - Chương 35 - Chương 36

Chương 37 - Chương 38 - Chương 39 - Chương 40

Chương 41 - Chương 42 - Chương 43 - Chương 44

Chương 45 - Chương 46 - Chương 47 - Chương 48

Chương 49 - Chương 50 - Chương 51 - Chương 52

Chương 53 - Chương 54 - Chương 55 - Chương 56

Chương 57 - Chương 58.1, 58.2, 58.3

Chương 59.1, 59.2 - Chương 60.1, 60.2, 60.3

Chương 61 - Chương 62.1, 62.2 - Chương 63.1, 63.2

Chương 64.1, 64.2 - Chương 65.1, 65.2

Chương 66.1, 66.2 - Chương 67 - Chương 68

Chương 69 - Chương 70 - Chương 71 - Chương 72

Chương 73 - Chương 74.1, 74.2, 74.3, 74.4

Chương 75.1, 75.2, 75.3, 75.4 - Chương 76.1, 76.2

Chương 77.1, 77.2 - Chương 78.1, 78.2 - Chương 79 - Chương 80

Chương 81 - Chương 82 - Chương 83 - Chương 84

Chương 85 - Chương 86 - Chương 87 - Chương 88

Chương 89 - Chương 90.1, 90.2, 90.3 - Chương 91.1, 91.2

Chương 92 - Chương 93 - Chương 94 - Chương 95

Chương 96.1, 96.2 - Chương 97 - Chương 98 - Chương 99

Chương 100 - Chương 101 - Chương 102Chương 103

Ngoại truyện 1 - Ngoại truyện 2 - Ngoại truyện 3

Ebook



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 31.01.2016, 17:59
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 2964 lần
Điểm: 28.06
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa - Điểm: 22
Chương 1: Trọng thương

Phong Đô là giao giới giữa hai nước Hoài Nam và Hoài Bắc, cát vàng ở khắp nơi, hạt cát bị cuồng phong quét qua, nhảy mua theo cơn gió, đánh vào mặt người đau rát. Dưới tường thành cao lớn, là mười vạn binh mã xếp hàng chỉnh tề, mà treo lơ lửng trên tường thành là một nữ nhân cả người toàn máu. Máu chảy ra từ miệng vết thương giống như đóa hoa bỉ ngạn nở rộ trên làn váy của nàng. Tứ chi Thẩm Hành Vu bị buộc chặt, nàng bị người ta dùng dây thừng treo trên tường thành, dùng một góc độ mắt kỳ lạ để nhìn cảnh tượng dưới tường thành. Mà phu quân của nàng, lúc này đang mặc khôi giáp màu trắng bạc ngồi trên con ngựa cao to, ánh mắt bế nghễ không hề dừng lại trên người nàng một giây nào.

“Tần Huyền Qua, nếu ngươi đáp ứng lui binh, ta sẽ tha cho vương phi của ngươi.” Một người đàn ông dáng dấp cao lớn, mặt râu quai nõn đứng chính giữa tường thành, hô lên với nam nhân dưới thành.

Nam nhân lập tức cười nhạo một tiếng: “Vương phi? Trong mắt bổn vương, chỉ là một con cờ ngồi ở nơi không quan trọng, ngươi muốn nắm thóp bổn vương thì phải đưa ra đồ gì đáng giá, nữ nhân đê tiện thấp hèn như vậy, đúng là lãng phí thời gian.”

Dường như nam nhân râu quai nón không ngờ Tần Huyền Qua lại không muốn gặp vị hôn thê của hắn như vậy, nghe thấy giọng điệu không thèm để ý của hắn, trong lòng chỉ cho là hắn ta làm dáng một chút, vì vậy khẽ nhấc ống tay áo lên, một ám khí màu đen nháy mắt bay về phía bóng trắng. Mọi người chỉ nghe thấy “vù” một tiếng, ám khí đâm thẳng vào lưng Thẩm Hành Vu, rốt cuộc không ngăn được vị ngai ngái trong cổ họng, nàng phun ra một ngụm máu tươi.

“Ha ha, vậy mà còn không đau lòng sao? Tần vương, nếu ngươi không đồng ý nữa, Vương phi của ngươi sẽ đi đời nhà ma đấy.” Râu quai nón cười khát máu.

“Bổn vương nói chuyện không thích lặp lại lần thứ hai, ngươi vẫn luôn coi nàng như biện pháp, vậy thì bổn vương sẽ cho ngươi một kết thúc.” Nói xong, Tần Huyền Qua túm lấy cung tên của ám vệ bên cạnh, rút lấy một mũi tên, giương cung, mà mục tiêu chính là Thẩm Hành Vu đang lơ lửng trong không trung.

“Tần Huyền Qua, ngay cả chính thê mà ngươi cũng không để ý sao?” Nhìn một màn này rõ ràng đã vượt qua mong muốn của bản thân, râu quai nón không khỏi cảm thấy khiếp sợ.

Tần Huyền Qua khinh miệt trả lời: “Chính thê? Chỉ là một nữ nhân đê tiện mà thôi, có liên quan gì tới ta? Hơn nữa, nếu như hôm nay ta phá thành, coi như nàng ta chết cũng có ý nghĩa.”

Trong không khi truyền tới tiếng kéo dây cung, Thẩm Hành Vu nhìn thẳng vào đầu vai của mình, khóe môi chảy máu khẽ cong lên, trước mặt mười vạn tướng sĩ nàng cười vô cùng quyến rũ: “Tần Huyền Qua, ta rất may mắn vì không yêu ngươi.”

Khuôn mặt trắng nõn vì mất máu quá nhiều đã chuyển sang trong suốt tái nhợt, nhưng nụ cười nhạt nhẽo của nàng, giống như người sắp chết không phải mình.

“Mau, kéo người trở về.” Râu quai nón nhạy cảm phân phó thủ hạ.

Nhưng mà tốc độ con người vẫn chậm một bước, mũi tên này mang theo sát khí sắc bén bay về phía Thẩm Hành Vu, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, máu tươi bắn ra, đâm thẳng vào ngực trái của nàng.

Trong một khắc đó, con ngươi khẽ nhắm lại, lông mi dài buông xuống, không hề có một chút khẩn trương run rẩy.

Máu tươi chảy ra từ miệng không ngừng, thân thể vẫn bị treo giữa không trung như trước, đau đớn đã làm ý thức của Thẩm Hành Vu chết lặn, bên tai truyền tới tiếng binh khí đinh tai nhức óc, chắc là đã khai chiến rồi, con cờ là nàng cũng đã tới lúc phải chết. Dây thừng trói chặt nàng giống như bị người chặt đứt, thân thể của nàng rơi xuống, chiến trường vô tình như vậy, chắc là thi thể của nàng sẽ bị giẫm đạp thành thịt nát mất? Ý thức bắt đầu tan rã, không biết là ảo giác cuối cùng hay là sao? Nàng lại nghe thấy có người gọi tên nàng, vô cùng dịu dàng: “A vu...”

...

Râu quai nón đã quên phải phản ứng, hắn ngơ ngác nhìn nam nhân áo đen đứng trên tường thành, ôm Thẩm Hành Vu, người biết ăn nói như hắn cũng trở nên cà lăm: “Vương... Vương thượng?”

Người đứng trên cổng thành mặc cẩm bào màu đen thêu chỉ vàng, trên người mang theo khí tức bị đè nén, không người nào dám ngẩng đầu nhìn hắn, đương nhiên cũng không ai thấy được vẻ tức giận trên mặt hắn.

“Hắc Ưng, đem người giải quyết hết.” Câu nói vừa dứt, nam nhân được gọi là “Vương thượng” ôm Thẩm Hành Vu đi thoáng qua rồi biến mất trong tầm mắt của mọi người. Mà người được gọi là Hắc Ưng lúc này đang chĩa kiếm về phía râu quai nón.

“Chủ nhân đã có lệnh, giết.” Lời nói lạnh lùng giống như thanh kiếm của hắn, hiện ra ánh sáng lạnh. Mọi người còn chưa nhìn rõ, đầu của râu quai nón đã rơi xuống đất.

Chuyện tình ngoài thành dường như cũng có chút thay đổi, trong thành đang bị vây hãm đột nhiên tuôn ra một nhóm lớn cứu binh vô cùng dũng mãnh, miếng thịt béo đến miệng mà bị cướp mất, sao Tần Huyền Qua có thể không tức được. Kiếm trong tay chỉ lên trời, hắn hô lên với một đám tướng sĩ sau lưng: “Kẻ nào đánh được vào thành, phần thưởng nghìn vàng.”

Chiến mã lao nhanh, cảnh tượng dưới thành đã bị cát vàng che khuất, Hắc Ưng đứng trên tường thành, khối vải màu trắng che trên khuôn mặt, hắn nhìn cát bay đầy trời, lẩm bẩm nói: “Thời tiết thay đổi...”

Trời, quả thật phải thay đổi rồi....


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 01.02.2016, 22:06
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 03.10.2015, 08:02
Bài viết: 378
Được thanks: 2964 lần
Điểm: 28.06
Có bài mới Re: [Cổ đại] Sủng hậu danh giá của cuồng đế - Nhất Bút Niên Hoa - Điểm: 22
Chương 2: Vương giả trở về.

Ba tháng sau. Trong cung Hoài Nam Vương, điện Ngô Đồng.

“Chủ tử, ngài không thể chân trần ngồi trên đó được.” Một thị nữ áo xanh xinh đẹp mang theo một đôi giày chạy về phía nữ tử áo trắng trên xích đu.

Nữ tử nằm sấp trên bàn đu dây nghe thấy tiếng Thạch Lưu hét to, vuốt vuốt mi tâm, mở đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: “Đâu phải ta không mặc quần áo, ngươi không cần lớn tiếng như vậy.”

Thạch Lưu vừa rồi vẻ mặt còn lo lắng, nghe thấy lời cô gái nói thì trên mặt lập tức trở nên kinh ngạc. Lúc này, Hoa Dũng vẫn luôn ngồi xổm ở một bên cắt tỉa hoa đột nhiên cười ha ha, nói với Thạch Lưu: “Vậy mà ngươi còn nói ta vô lại, ta thấy trong vương cung Hoài Nam này không có ai vô lại hơn chủ tử đâu.”

“Hoa Dung, nhất định kiếp trước ngươi không nói gì, cho nên kiếp này ngươi mới nhiều chuyện như vậy.” Nữ tử áo trắng đi chân trân xuống từ trên bàn du dây, bàn chân trơn bóng khéo léo giẫm lên thảm cỏ xanh mơn mởn đi về phía Thạch Lưu.

“Bây giờ nàng ấy mới có thể nói, trước kia hầu hạ tại Ngự thư phòng, Vương thượng vừa lại gần, nàng còn sợ tới mức không nói nên lời, làm gì có chuyện nhanh mồm nhanh miệng như bây giờ.” Thạch Lưu cười một tiếng, thấy nữ tử chậm rãi đi tới thì lập tức ngồi xổm người xuống, hầu hạ nàng đi giày.

Hoa Dung phản bác: “Không phải Vương thượng đang xuất chinh bên ngoài sao? Nghe nói sẽ về trong hai ngày nay, đến lúc đó thấy chủ tử tỉnh không biết sẽ có vẻ mặt gì nhỉ? Ta rất tò mò, tiến cung đã nhiều năm như vậy rồi, ta còn chưa thấy Vương thương cười lần nào!”

“Nói nữa thì ta sẽ cho người xé rách miệng của ngươi.” Nữ tử áo trắng trừng mắt liếc, nâng váy đi tới ghế dựa trên sân nhỏ.

Hai nha đầu muốn cười lại không dám cười, chỉ có thể bất đắc dĩ lắc đầu. Người này đúng là một người thú vị. Nhớ ngày đó, Vương thượng ôm một nữ nhân cả người là máu vội vàng đưa vào điện Ngô Đồng, lại điều hai người từ Ngự thư phòng tới hầu hạ, có thể thấy rõ địa vị chủ tử của cô gái này. Trước kia thấy vẻ mặt chủ tử lạnh lùng, hai người còn tưởng rằng nàng là một người không dễ ở chung, ai ngờ sau khi tỉnh lại chính là kẻ dở hơi.

...

Kẻ dở hơi trong miệng Thạch Lưu và Hoa Dung, chính là Thẩm Hành Vu ba tháng trước có đại nạn mà không chết. Vết thương ở ngực bởi vì thuốc tốt nên hồi phục rất nhanh, chỉ có điều, nàng rất ngạc nhiên, Hoài Nam Vương kia rốt cuộc là ai, tại sao lại cứ nàng, với độ hiểu biết về thuốc của nàng, dược thảo khởi tử hồi sinh không phải là vật bình thường. Thẩm Hành Vu lật khắp đầu mình vẫn không thể nào nhớ nổi mình biết Hoài Nam Vương lúc nào.

“Chủ tử, nhanh, nhanh, ngoài thành truyền tới cấp báo, quân đội của Vương thượng đã trở lại, còn nửa canh giờ nữa sẽ tới. Ngoài đường dân chúng đang hoan nghênh đấy!” Thạch Lưu mặc cung trang màu đỏ vội vàng chạy vào.

Hành Vu ngẩng đầu, mờ mịt hỏi: “Thạch Lưu, chúng ta có thể xuất cung sao?”

Vẻ mặt Thạch Lưu hơi chậm lại, lắc đầu.

Hành Vu đứng dậy, vuốt ve ống tay áo, lười biếng nói: “Sao lại không được?”

“Hả? Chủ tử, Vương thượng sắp về rồi, ngài không vui sao?” Thạch Lưu trừng mắt, vẻ mặt tò mò.

Hành Vu xoay người, mái tóc dài đen đến eo rủ xuống như thác nước, nàng vừa muốn nói chuyện đã bị một tiếng trầm đục sau lưng truyền tới làm kinh hãi. Nàng quay đầu lại thì thấy một nam nhân áo đen đeo đao quỳ một gối trước mặt mình, mặt nạ bạc che trên mặt hắn, thần bí và lạnh như băng.

“Cô nương, bây giờ chủ nhân muốn gặp ngài.” Mặc dù giọng nói của Hắc Ưng cực kỳ lạnh lùng, nhưng trong lời nói có tôn kính giống như với Vương thượng, làm cho Thạch Lưu chấn động.

“Không phải hắn đang ở ngoài thành sao?” Biểu hiện của Hành Vu rất là bình tĩnh.

Hắc Ưng không trả lời mà nhảy dựng lên sau đó bắt lấy Hành Vu phi lên, Hành Vu còn chưa kịp kinh ngạc đã nghe Hắc Ưng lạnh lùng nói một câu: “Cô nương, đắc tội.” Sau đó bắt lấy người không còn bóng dáng. Cho tới khi ngay cả một chấm nhỏ cũng không lấy, lúc này Thạch Lưu mới thất kinh chạy vào trong điện.

Từ nhỏ Thẩm Hành Vu đã bị Thẩm thừa tướng ném ở Vong Ưu Cốc học y với sư phụ, y thuật là số một nhưng võ công thì không thể nhắc tới. Cho nên khi nàng bị bóng đen ôm bay tới bên ngoài tòa nhà hình tháp thì đúng là đã được hưởng đãi ngộ của Lăng Ba tiên tử.

“Cô nương, thỉnh vào bên trong thay đổi trang phục.” Hắc Ưng thả Thẩm Hành Vu xuống đất, sau đó đẩy cửa ra dấu mới về phía Thẩm Hành Vu.

Thẩm Hành Vu có chút ngây ngốc, đang định hỏi vì Hắc Ưng vẫn lạnh lùng nói: “Cô nương, thời gian cấp bách, xin ngài hãy phối hợp.”

“Chẳng lẽ Vương thượng của các ngươi muốn ta ăn mặc đẹp trước khi giết ta à?” Nàng đột nhiên lên tiếng hỏi.

Khuôn mặt hai mươi mấy năm không đổi của Hắc Ưng không kiềm được, khóe miệng hơi run rẩy, sau đó mới đáp: “Chủ nhân sẽ không làm hại ngài.”

“Được rồi.” Thẩm Hành Vu bán tín bán nghi đi vào, đi tới một nửa lại đảo trở về, hỏi nam nhân mặt nạ một câu: “Thật sự không phải muốn chặt đầu ta chứ?”

Khóe miệng lại run lên, Hắc Ưng ‘Vâng’ một tiếng.

Hắc Ưng vẫn luôn thủ ở bên ngoài, ánh mắt nhìn về phía cửa thành. Hai bên đường cái bách tính đã đứng để hoan nghênh, trên lầu hai của tửu lâu và trà quán cũng đầy ắp người. Trong tiếng hoan hô của đoàn người, “Rắc” một tiếng, cửa thành mở ra, một tuấn mã trắng tinh chậm rãi đi vào mắt mọi người.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 132 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: antunhi, Candy Kid, Mèo già, Mưa biển, thtrungkuti, Thảo TNLuân, Thảo êng và 875 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C969

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 161, 162, 163

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
susublue
susublue
Mavis Clay
Mavis Clay
THO THO
THO THO
Only Me
Only Me
Phượng Ẩn
Phượng Ẩn

Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1020 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1177 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 1134 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: becuacon vừa đặt giá 500 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa tình yêu
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 970 điểm để mua Ngọc cam
Kim Jong-hyun: Nhường con rùa nha :hixhix: nó theo chụy từ ngày mới dô diễn đàn đó, me lâu lắm mới hiện  :cry:  ri ri
Shop - Đấu giá: Kim Jong-hyun vừa đặt giá 310 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 450 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 294 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 820 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 780 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 1120 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 922 điểm để mua Ngọc cam
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 364 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 332 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 432 điểm để mua Bé hoa
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 345 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.