Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 

Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong

 
Có bài mới 16.06.2016, 10:05
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
Đại Thần Hoàng Hạc Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 25.01.2015, 15:32
Bài viết: 5735
Được thanks: 16952 lần
Điểm: 9.72
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



4. Tình yêu thích hợp nhất­


Lần đầu tiên Mao Tuệ Châu cảm thấy có gì đó không đúng là đêm ở quán mì kia, cô nói mình không thích Doãn Đình vì ấn tượng đầu tiên, nhưng bây giờ lại rất thích. Không ngờ Ngô Phi lại thêm vào một câu, lần đầu tôi gặp chị cũng có thành kiến, cảm thấy không thích, nhưng bây giờ tôi rất thích chị.­

Ngô Phi là người thích đùa, bình thường nói chuyện đều rất hài hước. Nhưng chuyện đùa lần này lại khiến cho Mao Tuệ Châu hơi nhạy cảm, trực giác cho biết cậu dường như có ý khác. Nhưng Ngô Phi không nói gì khác nữa, rất tự nhiên đưa cô về nhà như mọi khi. Mao Tuệ Châu tuy thấy trong lời nói của cậu còn có ý nghĩa khác, nhưng cuối cùng vẫn kết luận là do mình suy nghĩ quá nhiều.­

Lúc Doãn Đình tham gia một cuộc thi trên mạng rồi bị chỉ trích, trực giác của Mao Tuệ Châu lại lần nữa cảnh báo cô. Khi đó, những lời mắng chửi và bịa đặt ác ý như sóng lớn quét qua Blog và Wei¬bo của Doãn Đình, may mà tâm lý của Doãn Đình vững vàng. Cô ấy không rút khỏi cuộc thi, ngược lại còn dũng cảm tiếp tục viết. Mao Tuệ Châu rất quan tâm đến việc này, khi mới biết chuyện, cô liền gọi điện cho Doãn Đình, nhưng cô ấy không bắt máy, chỉ nhắn lại một tin là sẽ liên lạc sau. Mao Tuệ Châu hiểu được tâm trạng của Doãn Đình, cũng không quấy rầy cô ấy nữa, chỉ âm thầm theo dõi động tĩnh trên mạng, hy vọng Doãn Đình có thể vượt qua.­

Sau đó Doãn Đình thực sự đã trở lại, cô ấy đăng bài thanh minh, đáp lại những lời chỉ trích kia. Còn Cừu Chính Khanh là người đầu tiên chia sẻ và tỏ ý ủng hộ, anh viết: “Yêu em! Cố lên nhé!”.­

Khi Mao Tuệ Châu thấy năm chữ này thì đã bật cười.­

Ấm áp thật đấy.­

Là Cừu Chính Khanh đó, anh mà cũng nói ra những lời như thế. Hơn nữa còn ở một nơi công cộng như mạng in¬ter¬net.­

Trong ấn tượng của Mao Tuệ Châu , Cừu Chính Khanh là người đàn ông nghiêm túc, cứng nhắc, hoàn toàn chẳng lãng mạn chút nào. Lúc cô suy nghĩ chuyện kết hôn với Cừu Chính Khanh, nói thật, cô không trông mong mối quan hệ của họ sẽ khiến anh thay đổi. Cô là người phụ nữ thực tế, tuổi không còn quá trẻ nữa, cô nên chọn một đối tượng thích hợp. Mao Tuệ Châu muốn kết hôn, nghĩ đến lúc nên lập gia đình rồi, Cừu Chính Khanh lại rất được. Chỉ thế thôi.­

Mao Tuệ Châu tự nhận mình cũng là người nghiêm túc, cô không cần sự lãng mạn, cô nghĩ có lẽ cô cũng chẳng cần đến tình yêu. Lúc đó cô nghĩ, sau khi kết hôn, không biết cuộc đối thoại giữa mình và Cừu Chính Khanh sẽ như thế nào. Có lẽ là hôm nay ăn gì? Báo cáo anh đã xem xong chưa? Hôm nay anh tăng ca đến mấy giờ? Chúng ta nên có con thôi. Sau khi cô mang thai rồi sinh con, cô vẫn sẽ tiếp tục đi làm. Họ sẽ phải thuê một người giúp việc theo tháng. Phí sinh hoạt thì cùng nhau gánh vác, chia đôi mỗi người trả một nửa. Các khoản tiết kiệm cho con cái sau này cũng phải để dành trước, rồi lại tính xem mỗi tháng anh cần đưa bao nhiêu...­

Ừm, cô nghĩ cuộc sống hôn nhân của cô chắc sẽ như vậy. Cừu Chính Khanh cũng là đối tượng thích hợp. Cứ vậy đi.­

Sau đó cô phát hiện ra mình đã đánh giá cao tâm ý của Cừu Chính Khanh với mình, trực giác của người phụ nữ cho cô biết, anh có hứng thú với Doãn Đình hơn. Cô kinh ngạc, nhưng không suy sụp, cô là người mạnh mẽ và kiêu ngạo, tuy tìm đối tượng với cô mà nói là chuyện không dễ dàng, nhưng cô cũng không định hạ mình lấy lòng đàn ông, làm những chuyện như giành giật người yêu với người phụ nữ khác. Thế nên Mao Tuệ Châu từ bỏ Cừu Chính Khanh. Việc này dễ dàng hơn cô nghĩ nhiều.­

Sau này cô làm quen với Doãn Đình lần nữa. Doãn Đình là một người... ừm, không thể hình dung, là một cô gái nhỏ có chút kỳ quái, nhưng kỳ quái đến đáng yêu.­

Tính cách của cô ấy hoàn toàn trái ngược với Mao Tuệ Châu. Doãn Đình và cô, hai người như ở hai thế giới đối lập, cách sống của họ cũng khác nhau. Mao Tuệ Châu bắt đầu hiểu vì sao Cừu Chính Khanh lại yêu Doãn Đình, vì cô cũng thích cô ấy. Cô nghĩ nếu mình là đàn ông, chắc sẽ không ngại tranh giành một phen với Cừu Chính Khanh.­

Nếu cô là đàn ông, đáng tiếc là cô không phải.­

Nên cái tuổi ba mươi tư này khiến Mao Tuệ Châu rất khó xử. Ba mươi tư tuổi vẫn độc thân, đến đối tượng xem mặt còn chẳng có. Họ hàng nội ngoại cứ hối thúc không ngừng nghỉ, cô nghĩ bố mẹ cô cũng cảm thấy khó xử. Dù sao quê cô cũng chỉ là thị trấn nhỏ, có rất nhiều cô gái hai mấy tuổi đầu đã kết hôn, sinh con. Người đến ba mươi tư vẫn còn là “gái già” như cô, chắc chắn lời lẽ của mọi người khi nói về cô chẳng hay ho gì.­

Mao Tuệ Châu cố gắng không nghĩ ới chuyện này, bây giờ cô đặt công việc lên hàng đầu. Từ sau khi xin nghỉ việc, suy nghĩ của cô đã hoàn toàn thay đổi, nhìn nhận cuộc sống theo cách hoàn toàn mới.­

Sự thay đổi cũng sẽ rất tích cực.­

Câu nói này không sai.­

Cô không cần sợ hãi sự đổi thay.­

Mao Tuệ Châu rất cố gắng. Bây giờ cô có sự nghiệp để phấn đấu, có bạn bè mới, trách nhiệm mới, cô sẽ đi dạo phố với Doãn Đình, nghe Doãn Đình kể chuyện cười và cả những câu hỏi của cô nữa. Thậm chí Mao Tuệ Châu còn tham gia tương tác với những người bạn ảo trên Wei¬bo của Doãn Đình, nói những chuyện linh tinh, kết vài người bạn ảo. Cô cảm thấy cuộc sống bây giờ của mình vừa căng thẳng vừa nhẹ nhõm, rất toàn vẹn.­

Mao Tuệ Châu đã thay đổi, cô thích sự thay đổi này của mình.­

Cừu Chính Khanh cũng đã thay đổi.­

“Yêu em! Cố lên nhé!”.­

Mao Tuệ Châu nhìn năm chữ này vẫn không nhịn được cười. Nếu là trước đây, cô sẽ cho rằng Cừu Chính Khanh viết mấy chữ sến súa như thế trên trang mạng công cộng nhất định là vì bị người ta ra giá cao “đặt hàng” kiêm dụ dỗ kèm uy hiếp. Còn bây giờ, cô nghĩ đây tuyệt đối là những lời xuất phát từ đáy lòng anh.­

Vì đây cũng là những lời cô rất muốn nói.­

“Yêu cô! Cố lên nhé!” Mao Tuệ Châu chia sẻ bài viết của Doãn Đình, viết năm chữ giống hệt anh. Cô nhìn thấy, có rất nhiều người cũng như cô, đều học theo cách của Cừu Chính Khanh, tiếp thêm sức mạnh cho Doãn Đình.­

“Yêu bạn! Cố lên nhé!”­

Mao Tuệ Châu lướt qua trang web, thấy rất nhiều tài khoản quen thuộc đều bình luận cùng một nội dung này. Mọi người rất ăn ý với nhau. Mao Tuệ Châu mỉm cười. Sau đó nụ cười trên mặt cô đông cứng lại.­

Cô thấy bài chia sẻ của Ngô Phi, cậu ta viết: “Tôi không nói yêu cô đâu, vì trái tim tôi đã bị một cô gái cướp mất rồi, cho nên, tôi chỉ nói hai chữ cố lên thôi. Cố lên cố lên!”.­

Mao Tuệ Châu lại trở nên nhạy cảm, không khỏi suy nghĩ nhiều. Cậu ta có đối tượng rồi, là ai? Có khi nào, là ... cô?­

Không, không! Đương nhiên không thể là cô. Cô đã sắp ba mươi tư tuổi rồi, còn có thể gọi là “cô gái” sao. Ngô Phi chỉ mới hai mươi bảy, cô gái đó chắc là nhỏ tuổi hơn cậu ta. Chắc là mới hơn hai mươi?­

Mao Tuệ Châu lớn hơn cậu ta sáu bảy tuổi, cô gái cậu ta yêu, đương nhiên không phải cô.­

Nhưng trước giờ cô chưa từng nghe cậu ta nhắc đến cô gái này. Thời gi¬an hàng ngày của cậu hình như đều dành cho công ty, sáng đến rất sớm, tối về rất muộn, lại thường xuyên có thói quen tăng ca, giống hệt cô vậy. Ngô Phi và cô có thể tâm sự mọi chuyện với nhau, bất kể đó là việc công hay việc tư, thậm chí cả chuyện ở nhà mẹ cậu hay cằn nhằn những gì. Thế nhưng, Mao Tuệ Châu chưa từng nghe Ngô Phi kể rằng cậu có bạn gái, cũng không thấy cậu ta nói muốn về sớm để đi hẹn hò bao giờ.­

Lần trước Ngô Phi còn nói thích cô.­

Không không, lần trước tất nhiên là cậu ấy nói đùa, cô lớn hơn cậu sáu bảy tuổi, đương nhiên cậu không thể thích một bà cô già được.­

Bà cô già, từ này đột nhiên xảy ra trong đầu Mao Tuệ Châu, khiến cô không vui.­

Cô không già, cô vẫn còn rất trẻ, lại đang trong độ tuổi đẹp nhất. Cô là người có lí tưởng cuộc sống đầy đủ, trẻ trung, tài hoa. Cô không già.­

Được rồi, đó không phải vấn đề chính. Trọng điểm là người con gái mà Ngô Phi yêu là ai?­

Mao Tuệ Châu rất muốn biết, cô thấy trong lòng không thoải mái, cô nghĩ nhất định là do bản tính tò mò.­

Nhưng sau đó Ngô Phi lại không hé răng nửa lời, hoàn toàn không nhắc tới việc này.­

Nơi công sở, tinh thần nhiều chuyện lúc nào cũng tồn tại, dù có ít nhân viên đi chăng nữa.­

Công ty của Mao Tuệ Châu, tính cả cô cũng chỉ có bảy người nên tạo cơ hội để nhân viên thường xuyên nói chuyện, trao đổi với nhau. Câu Ngô Phi viết trên Wei¬bo mọi người đều thấy, không cần Mao Tuệ Châu ra mặt, đã có đồng nghiệp nữ trẻ tuổi hỏi cậu: “Anh Ngô, anh nói anh có đối tượng rồi, là ai vậy? Anh dẫn cô ấy đến công ty chơi đi”.­

Mao Tuệ Châu đang ra lấy hồ sơ, nghe thấy câu hỏi này thì liền vểnh tai lên hóng hớt. Kết quả Ngô Phi chỉ cười cười, chứ không trả lời câu hỏi đó.­

Nữ đồng nghiệp kia nói tiếp: "Làm gì mà giữ bí mật kinh thế, để mọi người gặp chút đi, bảo đảm không nói xấu anh với cô ấy đâu”.­

Ngô Phi vẫn chỉ cười, sau đó tiếp tục bàn chuyện công việc.­

Mao Tuệ Châu không nghe được đáp án, có chút thất vọng. Cô chậm rãi đảo mấy vòng quanh văn phòng, không nghe được tin gì hấp dẫn, cô trở về phòng làm việc trong bộ dạng tiu nghỉu.­

Sao cậu ấy lại không trả lời? Sao lại phải tỏ ra thần bí đến thế?­

Mao Tuệ Châu lại bắt đầu nghĩ vẩn vơ.­

Người Ngô Phi thích là cô phải không?­

Mao Tuệ Châu lắc đầu nguầy nguậy, không thể, đương nhiên là không thể. Hai người họ cách biệt sáu bảy tuổi. Nếu cô là Ngô Phi, chắc chắn sẽ không thích “gái già” Mao Tuệ Châu.­

Không không, không được tự ti như thế. Cả Cừu Chính Khanh cũng đã có người yêu, hơn nữa có thể thấy anh rất hạnh phúc. Xưa nay cô chưa từng thua kém Cừu Chính Khanh, anh có thể tìm được một nửa thích hợp với mình, đương nhiên cô cũng có thể.­

“Sao chị lại lắc đầu?”.­

Mao Tuệ Châu đang suy nghĩ, đột nhiên nghe thấy tiếng của Ngô Phi, giật nảy mình.­

Cô ngẩng đầu, Ngô Phi đang đứng trước cửa phòng làm việc của cô, Mao Tuệ Châu chậm chạp, lát sau mới phản ứng lại câu hỏi của Ngô Phi.­

“Không có gì. Tôi đã nghĩ chuyện công việc.” Mao Tuệ Châu trả lời dù lòng có hơi chột dạ, “Nghĩ chuyện công việc” nghe qua rất gượng gạo, nhưng cô đã nói ra rồi, thôi kệ vậy. May mà Ngô Phi không hỏi nhiều. Cậu vào báo cáo tình hình công việc với cô, Mao Tuệ Châu tập trung lại tinh thần, trả lời rất nhanh. Đến lúc Ngô Phi ra ngoài, cô thầm thở phào nhẹ nhõm.­

Chưa được hai phút sau, cô nhận ra mình vẫn còn đang suy nghĩ, cô gái cậu ta thích rốt cuộc là ai vậy!­

Mao Tuệ Châu suy nghĩ vấn đề này rất lâu, nghĩ suốt hai tuần lễ. Biểu hiện của Ngô Phi vẫn bình thường, khiến Mao Tuệ Châu cảm thấy mình thật ngốc, vì cô lớn tuổi rồi nên suy nghĩ nhiều hơn sao, thật ra cũng đâu có gì ghê gớm, cậu ta thích ai cũng được, liên quan gì tới cô. Cứ cho là nếu như cậu ta thực sự thích cô, thì kết quả cũng thế thôi. Cô và cậu không thể yêu nhau nên vẫn làm bạn tốt, đồng nghiệp tốt. Cô tin Ngô Phi cũng là chàng trai lí tính và thành thục, cậu có thể xử lí được chuyện này để không làm ảnh hưởng đến công việc.­

Nghĩ như vậy, Mao Tuệ Châu thấy mình có thể nhẹ nhõm rồi. Cô phải tìm cơ hội, hỏi rõ Ngô Phi chuyện này nhằm thỏa mãn lòng hiếu kì của mình. Bất luận đáp án là gì, cô cũng có thể ứng phó. Tóm lại phải nhanh chóng giải quyết, không thể lúc nào cũng để trong lòng, dễ ảnh hưởng tâm trạng.­

Không lâu sau, cơ hội đã đến.­

Hôm đó Mao Tuệ Châu và Ngô Phi đi gặp khách hàng, bàn bạc xong với họ vừa đúng giờ tan ca, Ngô Phi đề nghị đi ăn tối để tránh giờ cao điểm. Mao Tuệ Châu thấy cũng hợp lí, bây giờ về nhà chắc chắn sẽ bị tắc đường.­

Thế là hai người tìm một quán ăn trên đường. Quán tuy nhỏ nhưng rất sạch sẽ, trang trí rất có phong cách. Ngô Phi nói lần trước Mao Tuệ Châu đã mời, lần này để cậu.­

Mao Tuệ Châu không từ chối, sau khi cô lập công ty, nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ Ngô Phi, hai người thường cùng nhau tìm khách hàng, tìm nguồn hàng, cùng tăng ca. Họ cũng thường cùng nhau ăn cơm hộp trong phòng làm việc, ăn mì ở quán nhỏ ven đường. Cho nên chuyện ai trả tiềnkhông mấy quan trọng.­

Ngô Phi hào hứng chọn món, không cần hỏi Mao Tuệ Châu cũng biết cô thích ăn gì, không thích ăn gì. Mao Tuệ Châu nhìn cậu gọi món với người phục vụ, chợt phát hiện chỉ vài tháng ngắn ngủi, hai người họ dường như đã rất hiểu nhau. Cô biết cỡ quần áo cậu, vì có lần đi công tác đột xuất, Ngô Phi không kịp về nhà lấy quần áo, đúng lúc cô đang trên đường về công ty, vậy là tranh thủ thời gi¬an ghé qua trung tâm thương mại mua cho cậu hai bộ.­

Ngô Phi biết Mao Tuệ Châu dị ứng với thuốc kháng sinh, vì lần cô bị ốm, cậu đã đưa cô vào bệnh viện.­

Cậu biết cô không thích rau thơm, còn cô biết cậu rất thích ăn cay.­

Mao Tuệ Châu nhìn khuôn mặt trẻ trung của Ngô Phi, thầm thở dài trong lòng. Gần đây cô thật sự suy nghĩ quá nhiều rồi. Không được, vấn đề này phải nhanh chóng giải quyết mới được.­

Khi ăn tối, Mao Tuệ Châu vẫn luôn suy nghĩ nên mở miệng thế nào để hỏi về vấn đề kia. Nhưng cô nghĩ mãi không ra, đến lúc ăn sắp xong rồi vẫn chẳng có ý tưởng gì. Cuối cùng thấy Ngô Phi đã bắt đầu lau miệng, cô quyết định bỏ qua lần này vậy.­

Bỏ đi, không nên gấp gáp. Quay về có cơ hội từ từ hỏi cậu ta. Dù sao, chuyện này không phải bàn chuyện làm ăn, không vội.­

Nhưng đột nhiên Ngô Phi gọi cô: “Zoe”.­

“Hả?” Mao Tuệ Châu ngước mắt lên, chợt thấy căng thẳng kì lạ.­

“Tôi cảm thấy…” Ngô Phi nói xong ba chữ thì ngừng lại, làm cho trái tim Mao Tuệ Châu bị treo lơ lửng theo. Trực giác của phụ nữ cho biết, lời Ngô Phi sắp nói có thể sẽ là một quả bom.­

“Tôi muốn nói…” Ngô Phi hắng giọng, nói tiếp: “Chúng ta hợp tác đã lâu, xét về công việc, chúng ta rất ăn ý. Chị hiểu tôi, tôi cũng hiểu chị. Tiếp theo là … ừm … tôi thích chị, cho nên, tôi muốn hỏi, chị có thích tôi không? Có thể làm bạn gái của tôi được không?”.­

Mao Tuệ Châu ngẩn người. Tuy nói cô đã chuẩn bị tâm lí kỹ càng, nhưng khi sự việc xảy đến cô vẫn thấy kinh ngạc, thực sự trở tay không kịp.­

Cậu ấy quá thẳng thắn rồi.­

Sự hấp tấp của giới trẻ đúng là không thể xem thường mà.­

Không đúng, không thể nghĩ vậy, cô đâu có già. Cái gì mà trẻ với không trẻ chứ. Chẳng qua nếu cô là Ngô Phi, cô sẽ dùng cách tinh tế hơn, giống như lúc nãy, cô đâu có hỏi thẳng cậu mà sẽ khéo léo hơn một chút.­

Cũng không đúng, lúc trước khi cô đưa ra đề nghị với Cừu Chính Khanh, cũng thẳng thắn trực tiếp hệt như vậy.­

Nhưng lúc đó sao Mao Tuệ Châu có thể dứt khoát, còn bây giờ lại do dự không quyết.­

Mao Tuệ Châu lắc đầu, cô phải thừa nhận, lần này khác với lần trước, lòng cô có chút rối loạn.­

Cái lắc đầu của Mao Tuệ Châu khiến cho Ngô Phi căng thẳng, tuy đã chuẩn bị tốt tâm lí, nhưng cậu vẫn căng thẳng. Cậu dè dặt hỏi: “Chị lắc đầu là có ý gì?”.­

Mao Tuệ Châu ngẩn người, cô phản ứng lại rất nhanh: “Chúng ta không thích hợp.”­

Ngô Phi thở phào, câu trả lời này nằm trong dự liệu, cậu vẫn có thể ứng phó.­

“Không thích hợp, hay không thích?”.­

“…” Mao Tuệ Châu lập tức nghẹn lời, sau đó nói: “Cậu nhỏ hơn tôi quá nhiều tuổi”.­

“Đó không phải chuyện tôi cần lo lắng sao?” Ngô Phi mỉm cười, “Tôi nhỏ tuổi hơn chị, tôi thấy không thành vấn đề”.­

“…” Mao Tuệ Châu lại nghẹn lời, nhưng cô phản ứng rất nhanh, “Tôi lớn hơn cậu quá nhiều tuổi, nên đây là chuyện tôi phải suy nghĩ. Sau khi cân nhắc, tôi thấy, chúng ta không thích hợp”,­

“Là không thích hợp, hay là không thích?”­

“…” Mao Tuệ Châu gần như quýnh lên, lại là câu hỏi ban nãy sao?­

Ngô Phi không lên tiếng, mỉm cười chờ đợi đáp án của cô.­

Mao Tuệ Châu nhìn vẻ mặt cậu, chợt thấy bực bội. Cậu dường như rất tự tin, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay. Đây là ý gì? Ý nói cô thật thê thảm, thật bị động sao?­

“Tóm lại, chúng ta không thích hợp.” Mao Tuệ Châu cố ý nghiêm giọng, vờ như rất nghiêm túc, “Chuyện này hoàn toàn không có khả năng, nên vốn không cần phải suy nghĩ xem có thích hay không”. Mao Tuệ Châu dừng lại, ngẫm lại lời mình nói, cảm thấy rất hài lòng. Cô thấy mình nói rất đúng, rất có lí. Cô ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng vào Ngô Phi.­

Nụ cười của Ngô Phi dần thu lại, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh ôn hòa.­

Mao Tuệ Châu cảm thấy lúc nãy mình quá cứng rắn rồi, cô nhanh chóng bổ sung: “Chẳng qua tôi … ý tôi là, cảm ơn cậu, Ngô Phi”.­

Ngô Phi nhìn thẳng vào mắt cô, nhìn mãi. Đến lúc Mao Tuệ Châu cảm thấy căng thẳng, Ngô Phi lại mỉm cười: “Không sao, tôi hiểu”.­

Mao Tuệ Châu thở phào một hơi. Nhất thời cô không hiểu lời cậu nói. Ý là cô từ chối không sao, hay là nói thái độ của cô không tốt cũng không sao. Mao Tuệ Châu đột nhiên cảm thấy hụt hẫng. Cô thầm thở dài, mình như vậy, đúng là rắc rối và đáng ghét mà.­

“Xin lỗi.” Cô lại nói. Còn xin lỗi vì cái gì, cô cũng không rõ. Rõ ràng thấy lời mình vừa nói rất có lí, nhưng lại thấy có lỗi với cậu. Vì vậy nên tâm trạng của cô đột nhiên trở nên nặng nề.­

“Không sao, tôi hiểu.” Ngô Phi lặp lại lần nữa.­

Sau đó, Mao Tuệ Châu không lên tiếng nữa, cô không biết nên nói gì cho phải. Ngô Phi cũng trầm lặng hơn. Tình huống này khiến Mao Tuệ Châu thầm thở dài, có chút hoang mang. Trước đây cô cứ ngỡ nói ra rồi thì không việc gì nữa, rằng cô có thể hoàn toàn khống chế tình thế.­

Thật ra không phải.­

Hai người họ đã lật bài ngửa, cô đã tỏ rõ lập trường của mình, Ngô Phi cũng nói không sao, nhưng cô lại cảm thấy tình huống này thật tồi tệ.­

Tiếp tục ngồi lại cũng không làm được gì, Mao Tuệ Châu đề nghị ra về. Ngô Phi rất tự nhiên, giống bình thường, đều là cậu lái xe đưa cô về.­

Mao Tuệ Châu nghĩ vậy lại muốn thở dài, từ khi nào những chuyện này đã thành thói quen của cô rồi?­

Trên đường đi, Ngô Phi yên lặng lái xe, Mao Tuệ Châu lén quan sát vẻ mặt cậu.­

Trước đây cô luôn cho rằng, Ngô Phi là một chàng trai rất thẳng thắn. Cậu hay trực tiếp thể hiện suy nghĩ hay tâm trạng vui buồn hờn giận trên khuôn mặt. Nhưng bây giờ Ngô Phi lại không để lộ bất cứ biểu cảm nào, cô không thể hiểu được cậu đang nghĩ gì.­

Ngô Phi nói thích cô, hỏi cô có đồng ý làm bạn gái cậu không, cô đã từ chối. Người bị từ chối không phải nên có chút phản ứng gì đó sao? Như buồn bã, tiếc nuối, không vui. Nhưng cậu ta lại hoàn toàn không, Ngô Phi chỉ nói: “Không sao, tôi hiểu”.­

Vậy thật ra cậu ta không hề quan tâm tới lời từ chối của cô.­

Suy nghĩ này khiến Mao Tuệ Châu thấy buồn bực trong lòng. Vừa bực bội, cô lại vừa trách bản thân. Thôi nào, mày đã không còn là thiếu nữ đôi mươi, những suy nghĩ vớ vẩn này, sự dằn vặt giả tạo này không nên có mới phải. Vừa mất mặt lại không lí trí.­

Đúng rồi, nói đến lí trí, đột nhiên cô có một câu hỏi rất mang tính thực tế. Mao Tuệ Châu cất giọng: “Ngô Phi, cậu là người công tư phân minh đúng không?”.­

Vừa lúc gặp đèn đỏ, Ngô Phi dừng xe lại, quay đầu nhìn vào mắt Mao Tuệ Châu, sau đó bắt đầu cười. Cậu hiểu ý của cô nên hỏi ngược lại: “Còn chị? Chị có phải người công tư phân minh không? Nếu tôi theo đuổi không thành, chị có sa thải tôi không? Hay trong lúc làm việc có cố ý lạnh lùng xa cách với tôi không?”.­

“Đương nhiên là không rồi.” Mao Tuệ Châu tức giận.­

“Tôi cũng vậy.” Ngô Phi tiếp lời: “Đây là sự nghiệp của chị, chẳng lẽ không phải của tôi. Tôi cũng từng bỏ ra rất nhiều tâm huyết và nỗ lực cho công ty từ khi mới thành lập đến giờ, quả thực nó rất có ý nghĩa với tôi. Đây cũng là sự nghiệp của tôi. Tình yêu là tình yêu, sự nghiệp ra sự nghiệp. Nếu đã không có tình yêu, chẳng lẽ cả sự nghiệp tôi cũng không màng? Còn nữa, nếu mất đi công việc này, tôi còn có thể đi đâu? Chị cũng biết bây giờ muốn tìm được một công việc phù hợp khó thế nào mà.”­

Mao Tuệ Châu im lặng, những lời Ngô Phi nói đều rất đúng, đây cũng là sự nghiệp của cậu ấy, nên nếu cô công tư bất phân, làm khó cậu ấy trong công việc, vậy thì nhân phẩm của cô không tốt. Cậu cũng nói bây giờ tìm việc rất khó, nên nếu vì cô không chấp nhận sự theo đuổi của Ngô Phi mà sa thải cậu, thì cô có lỗi với cậu ta? Cũng mồm mép thật đấy, không chừa cho cô chút đường lui nào.­

“Giống như tìm vợ vậy.” Ngô Phi bổ sung thêm một câu.­

“Cái gì?” Mao Tuệ Châu nhất thời không kịp phản ứng.­

“Ý tôi nói, tìm một công việc thích hợp rất khó, khó như tìm được một nguời vợ phù hợp mà mình lại có tình cảm vậy”.­

Mao Tuệ Châu lại nghẹn lời. Khó như vậy, sao còn tìm cô làm gì? Mao Tuệ Châu rất muốn hỏi Ngô Phi, rốt cuộc cậu thích cô ở điểm nào. Nhưng cô không dám hỏi, sợ hỏi rồi sẽ lại rước thêm phiền phức vào người. Một khi đã chọn chủ đề để nói thì phải tính cả cách ứng phó với đối phương, mà trong trường hợp này, cô không biết nên đáp lại cậu ta thế nào. Trên thực tế, câu hỏi “cậu có phải người công tư phân minh không?” đã rất táo bạo rồi, Mao Tuệ Châu có chút hối hận vì sự hấp tấp của mình. Chẳng qua cô lo lắng rằng Ngô Phi sẽ rời đi. Về mặt công việc mà nói, có được một người đồng hành rất quan trọng, công ty không thể thiếu Ngô Phi, còn cô…­

Mao Tuệ Châu nhìn gương mặt trẻ trung của Ngô Phi, quả thực cô cũng không hiểu rõ cảm xúc của bản thân lúc này.­

Ngô Phi rất tốt, thật sự rất tốt. Nhưng tuổi của cô lớn hơn cậu quá nhiều. Mao Tuệ Châu nghĩ gia đình cô sẽ không đồng ý, những lời đàm tiếu của người thân cùng bạn bè và hàng xóm chắc chắn sẽ khiến cô không chịu nổi. Gia đình cậu, cô tin chắc rằng họ cũng không thể đồng ý. Điều kiện của cậu tốt như thế, không lí do gì lại đi tìm một “bà cô già” ba mươi tư tuổi như cô.­

Đây là lần đầu tiên, Mao Tuệ Châu thật sự cảm thấy mình đã “già” rồi.­

Còn Ngô Phi sau lần tỏ tình thất bại, cũng không nhắc lại chuyện này nữa. Đúng như lời đã nói, Ngô Phi rất công tư phân minh, hoàn toàn không so đo chuyện bị cô từ chối. Cậu vẫn như trước đây, đi làm rất sớm, tan làm rất muộn, cùng cô đi gặp khách hàng, cùng cô tăng ca, ra sức làm việc, quan tâm tới đồng nghiệp.­

Đồng nghiệp được quan tâm nhất đương nhiên là Mao Tuệ Châu. Cô lại không phải khúc gỗ, cô có thể cảm nhận được điều đó. Nhưng Ngô Phi đã không nhắc lại, cô cũng không thể nói được gì. Cậu cũng không có hành động nào vượt ngoài khuôn phép, nên cô lại càng không thể nói được.­

Nhưng có những tình cảm không tên đang nảy nở, cô cảm nhận được, nhưng cô sợ, sợ không cách nào ngăn cản.­

Mao Tuệ Châu hễ rảnh rỗi thì lại bắt đầu suy nghĩ lung tung. Việc Ngô Phi sau khi bị cô từ chối không hề tỏ ra buồn bã khiến cô có chút thất vọng, dường như cậu ta không hề quan tâm tới cô vậy. Không quan tâm thì sao còn nói thích cô? Mao Tuệ Châu nhớ lại lúc mình bị Cừu Chính Khanh từ chối, hình như cô cũng cảm thấy tiếc nuối, nhưng chẳng thấy buồn tẹo nào. Bây giờ nhớ lại, đúng là cô cũng không đặc biệt để tâm, chỉ thấy Cừu Chính Khanh là đối tượng thích hợp, nếu chuyện với anh không thành thì cô cũng không ép. Chẳng lẽ Ngô Phi đối với cô cũng thế? Đương nhiên không thể, Mao Tuệ Châu tự nhủ với bản thân.­

Cô và Ngô Phi vốn không thích hợp.­

Thôi được, xét trên mọi phương diện đều không thích hợp.­

Vậy cô thích cậu ta hay không thích đây?­

Mao Tuệ Châu dùng câu hỏi của Ngô Phi hỏi lại chính mình. Khi cô tìm Doãn Đình giúp đỡ, cô ấy cũng đã hỏi Mao Tuệ Châu câu này.­

Thích? Không thích?­

Mao Tuệ Châu suy nghĩ rất lâu, đột nhiên hét ầm lên rồi vùi mình vào trong chăn.­

CÔ KHÔNG BIẾT!­

Mấy ngày nay, Mao Tuệ Châu đều ngủ không ngon giấc, tâm tư lúc nào cũng rối bời, cảm thấy áp lực rất lớn. Khi làm việc, cô liên tục mắc lỗi, hay lơ đãng, hay quên. May mà có Ngô Phi ở bên cạnh giúp cô, nhắc nhở cô những việc cần làm.­

Mao Tuệ Châu rất muốn tóm Ngô Phi lại hỏi: “Vì sao cậu chẳng tỏ thái độ gì? Thật ra cậu không quá thích tôi, đúng không? Nếu vậy, sao lại còn thổ lộ tình cảm với tôi, hỏi tôi có đồng ý làm bạn gái cậu không. Chẳng phải như thế rất vô trách nhiệm sao?”.­

Nhưng cô không dám hỏi.­

Mao Tuệ Châu không hỏi, ngược lại Ngô Phi tỏ ra rất hiếu kỳ: “Gần đây chị sao vậy? Không khỏe sao?”.­

Mao Tuệ Châu thầm nghĩ, rõ ràng mình đã từ chối Ngô Phi, vậy sao bản thân vẫn nghĩ đông nghĩ tây, trong lòng lại tự oán trách bản thân này nọ.­

Suy nghĩ rất nhiều nhưng cô chỉ nói được một câu: “Tôi không sao”.­

Ngô Phi nhìn nhìn cô, sau đó nghiêm túc hỏi: “Nếu chị gặp chuyện phiền phức gì, hay có chỗ nào không khỏe, chị nhất định sẽ nói cho tôi biết, phải không?”.­

“Đương nhiên.” Mao Tuệ Châu không do dự trả lời. Ngô Phi là bạn đồng hành cùng cô cố gắng gây dựng nên công ty này, là người bạn thân có thể tâm sự chuyện trò, nếu có chuyện gì, đương nhiên cô sẽ cho cậu biết. Nay đã khác xưa, trước đây có chuyện gì cô cũng một mình gánh vác, cô thấy mình đủ mạnh mẽ. Nhưng sau khi ra ngoài gây dựng sự nghiệp, cô không nghĩ vậy nữa. Cô cảm thấy không thể gánh vác một mình, cô cần người trợ giúp, cần một bờ vai cùng cô san sẻ. Chính vào lúc đó, Ngô Phi đã xuất hiện.­

Rất may cho cô là cậu đã xuất hiện.­

“Vậy thì tốt.” Ngô Phi gật đầu.­

Mao Tuệ Châu thầm thở dài. Trước đây có việc gì, cô nhất định sẽ nói cho Ngô Phi biết. Nhưng từ khi cậu thổ lộ, cô bắt đầu giấu giếm, bắt đầu lo ngại. Cô không thích mình như vậy, thật sự không thích.­

“Zoe.” Ngô Phi đột nhiên gọi cô. Mao Tuệ Châu nhìn cậu, tập trung tinh thần.­

“Tôi thích chị, đến giờ vẫn thích. Nếu chị đổi ý, cảm thấy không cần lo ngại tất cả những thứ không thích hợp nữa, chị cứ nói với tôi.”­

Mao Tuệ Châu kinh ngạc há hốc miệng.­

Thấy vẻ mặt sinh động của cô, Ngô Phi bật cười: “Đúng, ý tôi muốn nói là, tôi đợi chị.”­

Mao Tuệ Châu theo phản xạ chỉnh trang lại chính mình, cô thu lại vẻ mặt, muốn lên tiếng khuyên cậu, nhưng lại không biết nên nói gì. “Ngô Phi…” Cô muốn nói lại thôi. Nếu cậu đã nói như thế, cô cũng nhân cơ hội này nói rõ ràng vậy. Cô nghe lời thổ lộ của cậu mà thụ sủng nhược kinh. Không sai, giờ khắc này cuối cùng cô cũng thừa nhận, cô rất thích nghe lời thổ lộ của người khác. Là một người phụ nữ, nhất là người có tuổi như cô, được một chàng trai trẻ đẹp mà mình có thiện cảm thổ lộ, dù thế nào, lòng hư vinh của cô cũng được thỏa mãn.­

Nhưng cô không thể hại Ngô Phi, cậu rất xuất sắc, là một thanh niên tốt, sẽ gặp được cô gái tốt trẻ hơn cô, thích hợp hơn cô. Người như vậy mới thích hợp với cậu. Ở bên Mao Tuệ Châu cậu sẽ phải chịu áp lực mình vốn không cần chịu. Gia đình cô, gia đình cậu, ánh mắt của những người xung quanh…­

Cô không muốn làm cậu lỡ dở, không muốn cậu bị người khác chỉ trỏ. Cậu nên là người can đảm, là người hạnh phúc. Cậu xứng đáng có được cuộc sống tốt đẹp. Ở bên cô, chắc chắn sẽ không tốt đẹp được như trong tưởng tượng của cậu.­

“Ngô Phi.” Cô cố thêm lần nữa, lần này nói: “Cậu nghĩ quá đơn giản rồi. Đây không chỉ là vấn đề tình cảm, thích một ai đó cũng chia rất nhiều loại, có lúc chỉ là thói quen, có lúc chỉ là nhất thời. Cho nên phù hợp mới là lí trí, mới là lâu dài. Tôi đã từng tuổi này, nghĩ hơi nhiều, tôi không có thời gi¬an hay tinh thần để chơi trò yêu đương, nếu muốn bắt đầu một đoạn tình cảm, tôi sẽ đặt mục tiêu kết hôn để tiến hành. Tôi và cậu, tuổi tác chênh lệch thế này, sao tiến tới hôn nhân được đây? Bố mẹ tôi sẽ nghĩ thế nào, bố mẹ cậu nghĩ ra sao? Bạn bè chúng ta nghĩ gì? Cậu có từng nghĩ qua chưa?”.­

“Tôi đã nghĩ rồi.” Vẻ mặt và ngữ điệu của Ngô Phi còn nghiêm túc hơn Mao Tuệ Châu: “Tôi thích chị, chính là lấy hôn nhân làm mục tiêu, chị không phải đối tượng để chơi trò yêu đương, đương nhiên tôi biết. Chị cũng nói, gia đình chị, gia đình tôi, còn ánh mắt của bạn bè xung quanh, nếu tôi chưa nghĩ qua, sao dám tùy tiện tỏ tình với chị? Khi đi làm, tôi cũng là người trải qua khó khăn thiệt thòi, tôi đã sớm học được bài học phải nhìn cho kỹ nghĩ cho sâu, những thứ này đều là chị dạy tôi.­

Tôi thích chị, thật sự thích chị, là thích với hy vọng mối quan hệ này có thể đơm hoa kết trái. Chị lo ngại, tôi cũng từng như thế, đã chuẩn bị xong tâm lí. Cho nên không phải do thói quen, không phải nhất thời rung động, tôi có thể nhẫn nại từ từ đợi. Chị từng nói, đối tác làm ăn có người hào phóng dễ nói chuyện, có người lại nghiêm túc tìm đủ thứ rắc rối, nhưng thật ra người hào phóng chưa chắc đã làm việc chắc chắn, những lúc quan trọng cũng sẽ có chút qua loa, người rắc rối có thể là người đáng tin cậy, có thể nắm chắc chi tiết, tránh được sơ sót, đến cuối cùng mới là đối tác lâu dài. Đây là, lâu ngày hiểu lòng người. Vậy những thứ thích hợp hay không của chị, cũng thử dùng đạo lí này đi. Còn nữa, chị nói chuyện này không đơn giản như thế, không phải vấn đề thích hay không, phải phù hợp mới thực tế. Nhưng nếu cả đơn giản là thích hay không thích cũng không giải quyết, vậy làm sao tiến thêm lên bước phức tạp như hợp hay không?”.­

Mao Tuệ Châu gần như á khẩu. Cô định nhân dịp này nói cho rõ, giải quyết cho xong. Không ngờ người ta cũng thừa cơ nói sâu hơn, chặn đường lui của cô.­

Ngô Phi thông minh, miệng lưỡi không tệ, cô biết. Nhưng trình độ cao như thế này quả thật nằm ngoài dự liệu của cô. Những lời này câu nào cũng có lí, cô không thể phản bác.­

KHÔNG THỂ PHẢN BÁC!­

Ngô Phi thấy Mao Tuệ Châu trợn tròn mắt, nói tiếp: “Chị cũng không cần thấy áp lực, lâu ngày thấy lòng người. Trước khi bày tỏ với chị tôi đã do dự rất lâu, suy nghĩ rất lâu. Tuy có rủi ro, nhưng có những lời vẫn cần phải nói, có những chuyện cần phải làm, nếu không sẽ ân hận. Tôi thấy may mắn vì trong lúc mình do dự, không có một đối thủ nào đó bất chợt xông ra. Chị độc thân, tôi độc thân, chúng ta chung sống vui vẻ, cùng chung chí hướng, tôi rất thích chị, tôi mong tháng ngày sau này có thể cùng chị trải qua. Chị cũng không cần vội trả lời, tôi có thể đợi, chị cứ từ từ suy nghĩ. Dù sao đi nữa, tôi vẫn sẽ luôn đối tốt với chị, đây là cách tôi theo đuổi chị.”­

Mao Tuệ Châu không biết trả lời thế nào mới phải, Ngô Phi nói xong, nhìn cô lần nữa, rồi đi ra.­

Mao Tuệ Châu nghĩ lần này mình lại thua rồi, càng bị động hơn. Trên thực tế, chuyện tệ hơn là, cô cảm thấy càng bị động hơn chỉ là cái cớ. Cô nghĩ cảm giác thật sự phải là, càng rung động hơn.­

Mao Tuệ Châu cầm ly nước uống một ngụm, định thần lại. Sau đó nhớ ra ly nước này là Ngô Phi rót cho cô. Mỗi ngày nước cô uống dường như đều là Ngô Phi rót.­

Hàng ngày cô đến công ty, một ly nước ấm sẽ để sẵn trước mặt. Trước khi cậu thường hỏi cô đã ăn sáng chưa. Thường thì cô đều không ăn, vì trong nhà ít nấu nướng, cô cũng không thích mì ăn liền. Trên đường đi làm không có chỗ bán thức ăn nhanh, khi đỗ xe cũng rất mất thời gi¬an, cô cũng không muốn chạy loanh quanh đâu đó tìm đồ ăn sáng, không muốn đi làm muộn.­

Cuối cùng, bữa sáng hàng ngày cũng là do Ngô Phi chuẩn bị. Cậu nói mẹ cậu làm, một phần hay hai phần cũng như nhau. Lúc đó Mao Tuệ Châu còn ngưỡng mộ, nói có mẹ chăm sóc thật tốt. Ngô Phi cười cười, bảo rằng vậy thì sẵn tiện bao luôn bữa sáng của cô. Mao Tuệ Châu muốn trả tiền, Ngô Phi nói cứ thêm vào lương của cậu đi. Lúc đó công ty vừa bắt đầu đi vào quỹ đạo, lương của Ngô Phi trước đây quả thật hơi thấp. Thế là Mao Tuệ Châu nhận lời, tăng lương cho cậu.­

Bây giờ nhớ lại, tăng lương là chuyện nên làm, vậy tiền ăn sáng của cô trước giờ đều không trả.­

Trong phòng làm việc của cô có treo một chiếc áo khoác lớn, là Ngô Phi bắt cô mang lên để sẵn trong công ty, vì đôi khi cô ra cửa không xem dự báo thời tiết, mặc ít áo nên bị cảm lạnh. Trên bàn làm việc của cô bày hai chậu cây cảnh, là Ngô Phi mua về để đó, cậu nói đừng lúc nào cũng nhìn máy tính, thỉnh thoảng nhìn màu xanh, rất tốt cho mắt. Cậu lúc nào cũng tan ca rất muộn, cùng cô rời công ty, sau đó cùng ăn cơm, thuận tiện nói chuyện công việc, chuyện nhà cửa, rồi lại thuận đường đưa cô về nhà.­

Trước đây đúng là cô không cảm thấy gì. Thật ra cô vốn không phải người hời hợt. Chẳng qua, có lẽ, vì cô hoàn toàn không hề nghĩ đến chuyện giữa cô và Ngô Phi theo góc độ này.­

Cậu nói cậu vẫn sẽ tiếp tục đối tốt với cô, đây là cách thức theo đuổi của cậu.­

Không có hoa, không có những lời hoa mỹ lãng mạn, chỉ có những chuyện nhỏ nhặt này, cậu nói đây là cách thức theo đuổi của cậu.­

Mao Tuệ Châu khép mắt lại, đây là chiêu trò gì?­

Cô chợt nghĩ, nếu lúc này có một người đàn ông thích hợp có điều kiện như Cừu Chính Khanh đứng ngay trước mặt cô, để cho cô chọn giữa anh ta và Ngô Phi, cô sẽ chọn ai?­

Không ngờ cô lại không biết!­

Sao cô lại không biết? Hoàn toàn không cần do dự, tất nhiên không phải Ngô Phi!­

Nhưng cô thật sự không biết!­

Mao Tuệ Châu thở dài, cô nghĩ, cô thật sự cần chút thời gi¬an để tiêu hóa.­

Những ngày sau đó Mao Tuệ Châu đều cố ý tránh né Ngô Phi. Nói là tránh né, nhưng cũng chỉ là tự mình mua đồ ăn sáng, tan ca tự đón xe buýt về nhà. Cô cảm thấy sau khi biết được ý nghĩa của sự quan tâm chu đáo từ Ngô Phi. Nếu không thể cho cậu một đáp án mong muốn, thì không nên tiếp nhận sự đối đãi tốt cậu dành cho cô.­

Nhưng hai người vẫn là đồng nghiệp, họ đã nói, công tư phải phân minh. Nên về chuyện công thì hợp tác không giữ kẽ, nhưng cuộc sống cá nhân thì cô sẽ cố gắng độc lập, tự chăm sóc chính mình, đương nhiên đây cũng là việc bao nhiêu năm qua cô vẫn làm. Chẳng qua khoảng thời gi¬an này có Ngô Phi, không biết từ lúc nào cô đã quen mất rồi.­

Cho nên cần phải thay đổi, cậu ta nói lâu ngày biết lòng người. Cô nghĩ mình nên để cậu hiểu ngày tháng lâu dần, cô vẫn là cô, cậu vẫn là cậu, rồi mỗi người họ sẽ có một nơi để quay về, cô và cậu là không thể, đây mới là thực tế của câu “lâu ngày biết lòng người”.­

Nhưng việc này không hề dễ dàng. Lời thổ lộ và những lời cậu đã nói, như hạt giống gieo vào trong lòng cô rồi nảy mầm, hấp thụ dinh dưỡng trong lục phủ ngũ tạng của cô, cắm rễ thật sâu trong lòng cô. Cô thường xuyên nghĩ đến cậu.­

Chẳng hạn như khi cậu ra ngoài làm việc, đột nhiên trời đổ mưa, cô sẽ lo lắng cậu có mang ô hay không, có bị ướt hay không.­

Chẳng hạn như khi cô cùng một đồng nghiệp khác ra ngoài, khi trở về mua trà chiêu đãi mọi người, cô sẽ nhớ đến cậu thích bánh donut vị choco¬late, sẽ vô thức ghé thêm một tiệm nữa. Bản thân cô không hề nhận ra. Cho đến khi về đến công ty, mọi người chia nhau ăn, cậu cầm bánh donut lên cười với cô, nói cám ơn, cô mới giật mình nhận ra mình cố ý làm vậy vì cậu.­

Cô thấy không xong rồi. Lâu ngày rõ lòng người, cô muốn cậu thấy rõ lòng cô, kết quả lòng cô lại không giống như cô đã nghĩ.­

Cô nghĩ mình nên kiên trì, để tốt cho cậu, cũng để tốt cho mình.­

Mấy ngày sau lúc tan ca, trời đổ mưa. Cô không mang ô, đợi mãi mưa vẫn không có dấu hiệu tạnh. Cô thở dài, hôm nay cô rất mệt, rất muốn về nhà sớm một chút, ăn tô mì nóng, tắm nước nóng, sau đó nằm lên giường ngủ một giấc thật ngon. Nhưng không biết đến bao giờ mưa mới tạnh. Cô đói, và rất mệt.­

“Về không?” Ngô Phi đứng trước cửa phòng làm việc của cô. Cậu giơ cây dù trong tay lên, “Tôi đưa chị về.”­

Mao Tuệ Châu suy nghĩ một lúc, cuối cùng quyết định không cần quá so đó với chính mình. Cô lấy túi xách, theo Ngô Phi ra về.­

Một dây dù, hai người che, không gi¬an nhỏ hẹp, nhưng họ không cố gắng đến gần hay tránh xa nhau, duy trì khoảng cách bình thường cùng che chung, im lặng đi đến xe Ngô Phi.­

Đoạn đường không dài, nhưng vì mưa, họ đi rất chậm, tốn thời gi¬an gấp hai lần bình thường. Mao Tuệ Châu chăm chú nhìn những hạt mưa rơi xuống tạo thành bọt nước, từng bước từng bước theo chân Ngô Phi đang đi trước. Cô nghe tiếng mưa rơi, như tiếng tim đang đập.­

Cuối cùng cũng ngồi lên xe, cô cảm thấy như mình đã kề vai cậu đi rất lâu.­

Ngô Phi đưa cô về nhà, dọc đường ngang qua tiệm mì mà cô thích, mời cô cùng vào ăn. Nước canh nóng hổi, làm Mao Tuệ Châu thấy ấm áp.­

Ăn mì xong, Ngô Phi đưa cô về đến trước cửa nhà.­

Trên đường đi hai người không nói chuyện gì đặc biệt, mà chỉ nói chuyện công việc, nhưng Mao Tuệ Châu lại cảm thấy ấm lòng.­

Cảm giác đó, đơn giản, nhưng làm cho người ta thấy thoải mái.­

Cô nghĩ chắc là do đã đến tuổi, thật sự thiếu sự quan tâm, yêu thương từ người khác. Nhưng cô vẫn cảm thấy, cô và Ngô Phi không thích hợp, cô không thể gây trở ngại cho cậu ấy.­

Mao Tuệ Châu tắm rửa xong, lên giường rất sớm, muốn để mình ngủ nhanh một chút, nhưng nằm mãi vẫn không thể chợp mắt. Chợt chuông tin nhắn của điện thoại vang lên, cô cầm lên xem, là Ngô Phi. Cậu viết: “Tôi chỉ muốn nói với chị, đoạn đường cùng che ô đến bãi đậu xe, tôi thấy rất hạnh phúc.”­

Mao Tuệ Châu kêu lên một tiếng, thôi xong rồi, thấy cậu nói như thế, không ngờ cô cũng nhận ra mình có cùng cảm giác.­

Thật sợ hãi. Cô sợ hãi loại tình cảm này.­

Có tình cảm này với người đàn ông nhỏ hơn cô sáu bảy tuổi thật khiến cô sợ hãi.­

Cô không nhịn được nhắn lại cho Ngô Phi một tin, cô viết: “Tuổi tác chúng ta chênh lệch nhiều như thế, cậu lại thích tôi, cậu không thấy loại cảm giác này rất kì cục sao?”.­

Tin nhắn vừa gửi đi, Mao Tuệ Châu vội vàng gửi thêm một tin nữa: “Cậu không sợ sao?”.­

Một lúc sau, Ngô Phi nhắn lại: “Lúc tôi mới phát hiện ra, thì có. Nhưng hôm sau đi làm nhìn thấy chị, thì tôi không thấy nữa. Sau đó, tôi cũng không còn biết sợ là gì”.­

Mao Tuệ Châu không trả lời tin nhắn đó. Cô không biết trả lời thế nào.­

Đêm hôm đó cô mất ngủ.­

Cô thấy sợ hãi, sợ hãi cảm giác này.­

Hôm sau đi làm, đầu óc của Mao Tuệ Châu choáng váng, cô nghĩ chắc là do ngủ không ngon giấc. Bước vào cửa công ty, đi về phía phòng làm việc, đột nhiên thấy Ngô Phi bước ra từ phòng làm việc của cô. Cậu thấy cô, tươi cười với cô: “Chào buổi sáng”, sau đó không nói gì nữa, trở lại bàn làm việc của mình rồi ngồi xuống.­

Mao Tuệ Châu vào phòng làm việc, thấy trên bàn có một ly trà sữa và một phần bánh trứng. Cảm giác khiến cô sợ hãi lại xông lên đầu.­

Ngô Phi nói hôm sau đi làm nhìn thấy cô, cậu không còn thấy kì cục và sợ hãi nữa.­

Cô thì không. Cô lại càng thêm sợ hãi.­

Hôm đó đúng lúc có một đơn hàng cần đi công tác một chuyến, trong lúc họp Mao Tuệ Châu nói với các đồng nghiệp, cô sẽ đi. Trong cuộc họp Ngô Phi muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng nghĩ cho sự uy nghiêm của người chủ như Mao Tuệ Châu, cậu không làm vậy nữa. Họp xong, cậu vào phòng làm việc của Mao Tuệ Châu.­

“Dự án này tôi vẫn luôn theo dõi, đi công tác sẽ rất vất vả, hay là để tôi đi đi.” Ngô Phi nói.­

Mao Tuệ Châu không vui: “Tôi chưa từng đi công tác sao? Vất vả cỡ nào?”.­

Ngô Phi mấy máy môi, thấy tâm trạng Mao Tuệ Châu không tốt, nên không nói gì nữa: “Xin lỗi”. Cậu trở ra ngoài.­

Mao Tuệ Châu cắn môi, đưa tay bóp trán, thấy mình thật sự không ổn, lại nổi nóng lung tung. Nhưng cô không hy vọng Ngô Phi như thế này, công tư phải phân minh. Nếu ở trong công việc mà cậu tỏ ra ân cần đến thế, cô sẽ thấy khó xử. Đi công tác vất vả, nên cậu giành làm sao? Cô chưa từng đi công tác à? Công việc vất vả hơn cô cũng từng làm qua, việc này có gì mà không được?­

Mao Tuệ Châu biết là mình đang giận lẫy, như vậy không hay. Nhưng cô cần chuyến công tác này, cô cần đến một nơi xa lạ, một mình bình tĩnh lại, sắp xếp suy nghĩ trong đầu. Cô muốn khi cô trở về, đã có thể nói chuyện rõ ràng một lần với Ngô Phi, chấm dứt chuyện này.­

Trợ lí của công ty giúp Mao Tuệ Châu mua vé tàu, đặt phòng khách sạn. Hôm sau Mao Tuệ Châu kéo vali xuất phát. Lúc thu dọn hành lí cô chợt nhớ ra, hai ngày nữa đúng là ngày cô đến tháng. Những ngày này cô đều cảm thấy không thoải mái. Thật trùng hợp, nhưng thôi kệ. Công việc vẫn phải làm.­

Ngồi trên tàu cao tốc, bụng Mao Tuệ Châu bắt đầu đau âm ỉ, dấu hiệu cho thấy “bà dì” sắp đến thật rồi.­

Đến khách sạn, cô nhắn tin báo lại hành trình của mình cho trợ lí và Ngô Phi, tránh để mọi người trong công ty lo lắng. Sau đó cô uống chút nước nóng cho ấm rồi ôm bụng đi ngủ, hy vọng lần này đi xa, cơn đau bụng sẽ không hành hạ cô quá.­

Hôm sau, Mao Tuệ Châu đi gặp khách hàng bàn bạc. Mà ngày hôm đó “bà dì” thật sự ghé thăm, đến sớm hơn bình thường một ngày, không những vậy mà còn đau muốn chết, Mao Tuệ Châu bị dày vò thảm thương, chỉ có thể cắn răng chịu đựng. Cuối cùng cô lê tấm thân vừa đau vừa mệt trở về khách sạn, lại thấy có bưu phẩm gửi đến. Bên trong là một túi chườm điện và một gói trà gừng đường đỏ lớn. Chữ trên đó vừa nhìn thì đã biết ngay là Ngô Phi viết: “Tôi đoán là chị không mang theo. Cố lên”.­

Mao Tuệ Châu không biết vì sao, có lẽ là do sự khó chịu trong người làm cô trở nên yếu đuối, nước mắt cứ thế rơi xuống.­

Cô pha một gói trà gừng đường đỏ, cắm túi chườm. Uống ly trà nóng hổi, ôm túi chườm ngủ một giấc, khi cô mở mắt ra, đã là chín giờ tối. Cô ngồi dậy, bụng không thấy đau nữa, cả người như được sống lại. Mao Tuệ Châu thay quần áo, đi tìm một quán mì gần khách sạn, gọi một tô mì thịt bò cô thích ăn nhất, đang ăn, cô chợt nhớ đến Ngô Phi.­

Cô nghĩ, mình nợ Ngô Phi một câu cảm ơn.­

Mao Tuệ Châu nhắn tin cho Ngô Phi: “Cám ơn cậu. Tôi khá hơn rồi.” Cô không nói nhiều, nhưng cô biết cậu sẽ hiểu.­

Quả thật Ngô Phi hiểu. Cậu rất nhanh đã gọi điện thoại qua: “Vậy thì tốt. Thuận lợi không? Vẫn là ngày kia trở về chứ?”­

“Thuận lợi, ngày kia tôi sẽ về.”­

“Có cần tôi đi đón chị không?” Ngô Phi hỏi.­

Mao Tuệ Châu thấy mình nhất định là điên mất rồi, vì cô lại rơi nước mắt. Chỉ một câu hỏi đơn giản thôi, khóc gì mà khóc, đúng là thần kinh, còn là bệnh thời kỳ cuối.­

“Ngô Phi, tôi thật sự thấy chúng ta không hợp.” Cô nghẹn ngào nói.­

“Vậy để tôi đi đón chị.” Ngô Phi đáp.­

Mao Tuệ Châu ngẩn người, mối liên hệ log¬ic của hai câu này ở chỗ nào?­

“Không hợp thì làm sao?” Cô quyết định cứ thuận theo chủ đề của mình mà nói.­

Ngô Phi im lặng mấy giây, sau đó nói: “Tôi đi đón chị”. Lần này không phải câu hỏi, không phải bàn bạc, mà là một câu khẳng định.­

Mao Tuệ Châu thấy choáng váng, đến tháng thật không phải là lúc thích hợp để suy nghĩ mà. Cô hoàn toàn không theo kịp lời Ngô Phi nói.­

Mao Tuệ Châu trở về khách sạn, ôm túi chườm không hiểu sao lại khóc một trận, sau đó cô nghĩ, được, thích đón thì đón đi. Đúng là cần nói chuyện lại lần nữa.­

Hai ngày tiếp theo, “bà dì” không hành hạ cô nhiều lắm. Mao Tuệ Châu hoàn thành công việc một cách thuận lợi, cô mua quà cho các đồng nghiệp, tất nhiên cũng có phần cho Ngô Phi, sau đó thì đợi tàu tốc hành trở về. Sáng hôm đó, cô thu dọn xong đồ đạc, chuẩn bị làm thủ tục trả phòng, lúc này Ngô Phi gọi điện tới, Mao Tuệ Châu bắt máy, nói: “Tôi đi chuyến tàu hai giờ chiều, chắc rất muộn mới về tới”. Thông tin chuyến tàu của cô đều báo lại với công ty, Ngô Phi chắc cũng biết mà.­

“Tôi biết.” Ngô Phi đáp, “Tôi muốn nói với chị, tôi đến rồi”.­

Mao Tuệ Châu ngẩn ra: “Cái gì đến rồi?”.­

“Tôi đến dưới tầng khách sạn của chị rồi. Tôi đến đón chị.”­

Mao Tuệ Châu lại ngẩn ra, đến đón cô? Không phải ở trạm tàu đợi cô sao? Không phải đợi cô ngồi tàu về đến trạm sao?­

Cô ngây ngẩn mất mấy giây, cuối cùng cũng có phản ứng. Cô hét lên một tiếng, hành lí cũng bỏ mặc lại trong phòng, mở cửa chạy ra bấm nút thang máy, không dám chậm trễ một phút nào.­

Tim cô đập rất nhanh, mặt cô rất nóng, trong đầu cô trống rỗng.­

Cậu đến đón cô! Không phải ở thành phố khác, không phải ở trạm tàu, mà đến đây, đang ở ngay dưới kia.­

Mao Tuệ Châu thấy chân mình nhũn ra, cô nghĩ mình thật không thích hợp suy nghĩ chuyện tình cảm, ngay lúc này đây, cô đang kích động, không biết làm thế nào.­

Thang máy cuối cùng đã xuống tới.­

Mao Tuệ Châu vừa ra khỏi thang máy liền nhìn thấy Ngô Phi. Cậu đứng trong một góc ở đại sảnh, mặt quay về thang máy, tươi cười với cô.­

Nụ cười ấm áp, khiến người ta động lòng.­

Mao Tuệ Châu đứng đó, nhìn nụ cười kia.­

“Chị vẫn khỏe chứ?”. Cậu hỏi.­

Mao Tuệ Châu gật đầu, hốc mắt nóng lên. Trước khi nước mắt rơi xuống, cô chạy lên, ôm chầm lấy Ngô Phi.­

Ôm thật chặt, tâm trạng cô đang không thể diễn tả.­

Trong đầu Mao Tuệ Châu là một mảng trống rỗng. Cô không biết nên làm thế nào, cô chỉ biết mình rất muốn ôm cậu.­

“Câu hỏi chị hỏi, bây giờ tôi nghĩ ra đáp án rồi.” Đột nhiên Ngô Phi nói.­

“Cái gì?” Mao Tuệ Châu không hiểu.­

“Chị hỏi tôi, không hợp thì làm thế nào?’­

Mao Tuệ Châu dứng thẳng người nhìn cậu, nhìn chăm chú: “Đáp án là gì?”.­

Ngô Phi cười: “Không thế nào cả, cứ ôm nhau thôi.”­

Mao Tuệ Châu đỏ mặt, là cô hấp tấp, là cô nhất thời ấm đầu.­

“Bất luận điều kiện ra sao, thích hợp hay không, ôm một lát, thì không sợ cái gì nữa. Chị thấy sao?” Ngô Phi hỏi cô.­

Cô thấy sao? Cô không biết.­

Cậu nói nhìn thấy cô thì không cảm thấy thích cô là việc kì cục nữa, bây giờ ôm một lát thì không quan tâm điều kiện có thích hợp hay không nữa sao?­

Bây giờ cô đã thấy cậu, ôm cậu, như vậy được sao?­

Mao Tuệ Châu không ngồi tàu cao tốc trong ngày hôm đó về. Hôm đó là thứ bảy, cô và Ngô Phi ở lại thành phố đó, đi dạo phố, đi ăn cơm, nói rất nhiều chuyện.­

“Vì sao tôi lại thích chị?” Ngô Phi cười đáp: “Lúc đầu có thiện cảm vì chị đã giúp tôi rất nhiều, hướng dẫn rất nhiều chuyện về công việc, tôi thấy tuy vẻ ngoài chị thanh cao lạnh lùng, nhưng thật ra là một người công tư phân minh, rất nghiêm túc. Tôi thích người nghiêm túc và có năng lực, cảm thấy được làm việc với người chuyên nghiệp như thế là rất may mắn. Sau này chị cứu tôi, tôi cảm thấy chị không chỉ là một người tài giỏi, mà còn là một người cao thượng. Người con gái như thế rất có sức hút.”­

Mao Tuệ Châu nhíu mày: “Vậy là vì tôi tài giỏi lại cao thượng, từng giúp cậu, nên cậu quyết định lấy thân đền đáp?”.­

Ngô Phi cười lớn: “Còn hơn thế. Sau này chị xin thôi việc, tôi rất lo cho chị. Tôi biết chị có kinh nghiệm lâu năm trong ngành này, rời khỏi đó rồi, không biết chị có thể làm gì khác. Chị lại là người mạnh mẽ, có tham vọng, tôi lo chị không vượt qua được. Kết quả chị rất nhanh đã quyết định tự lập công ty, còn rất năng nổ, không hề suy sụp chút nào. Tôi rất khâm phục chị. Tôi muốn được tài giỏi như chị. Lúc đó tôi cứ trăn trở mãi, rất muốn trở thành đồng nghiệp với chị. Còn có một cảm giác, tôi không nói rõ được. Tôi biết, tôi phải đi tìm chị, tôi muốn làm việc chung với chị. Cho nên tôi từ chức. Mãi sau này tôi mới phát hiện, ý nghĩa của cảm giác kia chính là – tôi không chỉ muốn trở thành bạn đồng hành trong công việc của chị, tôi muốn ở bên chị, làm gì cũng được, chỉ cần ở bên chị”.­

Mao Tuệ Châu vẫn đang nhíu mày: “Hừm, sao tôi cảm thấy, tiêu chuẩn tìm bạn gái của cậu hơi giống ông chủ tìm nhân viên, nào là giỏi gi¬ang, cao thượng, năng nổ, không bị khó khăn đánh gục, có thể ứng phó với nguy cơ.”­

Ngô Phi suy nghĩ một lát, lại bật cười: “Cũng đúng”.­

Mao Tuệ Châu tức giận, lại còn cũng đúng đó.­

Ngô Phi giơ tay xoa đầu Mao Tuệ Châu, thân mật như đối với một cô bé, cậu nói: “Chị độc lập, mạnh mẽ, có năng lực, chuyên nghiệp, từng trải, nhưng lại khiến người ta thương xót. Càng tiếp xúc với chị, tôi càng muốn chăm sóc cho chị. Đây là cảm giác của tôi, tôi rất thích chị”.­

Cậu nhìn cô, thấy cô đỏ mặt.­

Cô cố nói: “Gia đình tôi sẽ không đồng ý”.­

“Còn chị?” Ngô Phi hỏi.­

Mao Tuệ Châu khẽ cắn môi, nói tiếp: “Gia đình cậu cũng sẽ không đồng ý.”­

“Còn chị?” Ngô Phi lại hỏi.­

Mao Tuệ Châu không trả lời, không dám trả lời.­

Sau đó họ cùng trở về phòng khách sạn. Gạch lát sàn thiếu mất một mảng lớn, tạo nên một cái hố nhỏ. Khi Mao Tuệ Châu đi qua, Ngô Phi nắm tay cô, kéo cô một cái. Mao Tuệ Châu thấy lòng bàn tay mình nóng lên, tim đập liên hồi. Ngô Phi không buông tay cô ra, cứ nắm mãi, cho đến khi họ về đến phòng.­

Phòng của cậu và cô cách nhau bốn căn. Một ở bên trái thang máy, một ở bên phải. Ra khỏi thang máy, hai người không thể không buông tay.­

“Ngủ ngon.” Ngô Phi nói.­

“Ngủ ngon.” Mao Tuệ Châu đáp lại. Đến trước cửa phòng, cô lấy thẻ từ chuẩn bị mở cửa. Nhưng độ ấm trên tay vẫn còn, sự ấm áp trong lòng vẫn còn, cô đứng một lúc lâu, cuối cùng không nhịn được quay đầu lại.­

Cậu đứng trước cửa phòng mình, cửa chưa mở. Thậm chí cả thẻ từ cũng chưa lấy ra. Cậu chỉ đứng đó nhìn cô, ánh mắt dịu dàng.­

Cô và cậu bốn mắt nhìn nhau.­

“Sao không vào?” Cô hỏi cậu.­

“Tôi muốn nhìn chị vào phòng, kết quả chị lại không nhúc nhích, không biết chị muốn làm gì. Chị muốn làm gì, tôi sẽ cùng làm với chị.” Cậu đáp.­

Nhìn thấy cô, cậu không còn thấy tình cảm này kì lạ nữa. Ôm một cái, cậu liền cảm, thấy tình cảm này không đáng sợ nữa.­

Mao Tuệ Châu nhìn Ngô Phi.­

Chênh lệch hơn sáu tuổi. Thật sự hơi nhiều, cô nghĩ.­

Ngô Phi nhìn cô mỉm cười: “Vậy chị muốn làm gì? Còn muốn đi dạo sao? Hay muốn tìm một nơi uống vài ly và trò chuyện?”.­

Mao Tuệ Châu đi qua, ôm cậu.­

Nhìn thấy cậu, không thấy tình cảm này kì lạ nữa. Ôm cậu, thì cảm thấy tình cảm này không đáng sợ nữa.­

Đúng không?­

Cô cảm nhận được đúng là như vậy.­

“Người nhà tôi nhất định kinh ngạc lắm, sẽ không đồng ý đâu.” Cô ôm cậu, đàn lại bài nhạc cũ.­

“Còn chị?” Cậu ôm cô, hỏi lại lần nữa câu hỏi cũ.­

Mao Tuệ Châu vùi mặt vào lòng cậu, lại thấy mắt mình nong nóng. “Tôi thấy…” cô ngập ngừng, trong lòng có chút đấu tranh.­

Nhưng vòng tay này rất ấm, vòng tay này làm cho cô cảm động. “Em đồng ý.” Cuối cùng cô nói.­

Ngô Phi hét ầm lên, dọa cô giật nảy mình.­

Cô nghe thấy Ngô Phi cười lớn, cảm thấy mình bị bế lên, xoay vòng vòng. Xoay đến khi cô đầu choáng mắt hoa, xoay đến khi cô la hét. Nhưng thật sự rất vui! Cô vừa la vừa cười. Hốt hoảng quá, trước nay cô chưa từng như thế. Thật sự quá hoảng hốt.­

Cậu để cô xuống, vẻ mặt đầy ý cười. Cô cũng đang cười, cười ngốc nghếch. Vừa cười cô vừa nghĩ, thật ra, cảm giác này cũng không tệ.­

Hai người rúc trong phòng khách sạn trò chuyện đủ thứ trên đời. Chuyện công ty trước đây, ấn tượng của họ về nhau, những công việc từng cùng nhau làm, cho đến đánh gái đối tác làm ăn, suy nghĩ về việc lập công ty, còn rất nhiều câu ngốc nghếch như “vì sao lại thích”, “thích cái gì”, “à, thì ra là thế”, “không thể tưởng tượng ra”, “thật sao?” “anh đang đùa à”…­

Sau đó họ cứ cười mãi, cười đến đau cả bụng. Mao Tuệ Châu nghĩ một đêm này cô cười nhiều hơn ba mươi tư năm nay cộng lại nữa.­

Những câu nói thật ngốc thật nhàm chán, nhưng lại rất có ý nghĩa và thú vị.­

Cô đã không còn nghĩ tới những cuộc đối thoại nghiêm túc của hai vợ chồng sau khi tăng ca về nhà và cuộc sống hôn nhân mà trước đó cô muốn nữa. Cô thấy cùng đi làm, cùng ăn mì, cùng nhau nói những chuyện không đầu không đuôi rất tuyệt.­

Cô nói với Ngô Phi về gia đình cô, về những bài dân ca ở quê cô, cô hỏi Ngô Phi có sợ không?­

Ngô Phi nói cả em anh còn dám theo đuổi, còn gì đáng sợ nữa.­

Mao Tuệ Châu bật cười, cười xong lại u sầu, cô sợ. Nhưng bây giờ tình hình đã như vậy, cô quyết định thử một phen.­

Ngô Phi còn dọa cô, cậu nói: “Em lúc nào cũng đừng nhắc đến chuyện tuổi tác, em nghĩ đi, em đã ba mươi tư, còn không chịu nắm bắt, giữ chặt lấy anh, sau này đi đâu tìm cơ hội như vậy nữa?”.­

Thật là … người trẻ tuổi đúng là khó chịu mà.­

Mao Tuệ Châu lườm cậu, sau đó Ngô Phi chồm người qua, hôn cô.­

Nụ hôn đầu tiên của họ.­

Cậu rất dịu dàng, có chút căng thẳng, cô càng căng thẳng lóng ngóng hơn.­

Nụ hôn kết thúc, hai cái đầu tách ra, bốn mắt nhìn nhau. Sau đó cô chồm người lên trước, bắt đầu nụ hôn thứ hai.­

Nụ hôn thứ hai tốt hơn nhiều. Cả hai đều đã chuẩn bị tâm lí, cậu ôm cô thật chặt, hôn cô thật sâu.­

Đã ôm rồi, tình cảm này không còn đáng sợ nữa.­

Cô thấy câu nói này rất có lí.­

Mao Tuệ Châu và Ngô Phi bắt đầu yêu nhau.­

Hoàn toàn không giống với tình huống trong dự định của cô. Nhưng nếu đã bước lên một bước, cô vẫn quyết định tiếp tục bước đi.­

Cô hỏi Cừu Chính Khanh: “Lúc trước cậu và Tiểu Đình, mình muốn hỏi là, cậu thấy hai người phù hợp với nhau sao? Cậu làm sao để khắc phục vậy?”.­

“Cậu hỏi mình chuyện này?” Giọng Cừu Chính Khanh trong điện thoại tỏ rõ sự kinh ngạc.­

“Phải.” Mao Tuệ Châu đáp. Cô cảm thấy có thể hỏi chuyện này từ Cừu Chính Khanh. Hai người họ xưa nay đều nghiêm chỉnh đứng đắn, sẽ không nghĩ lệch lạc, không nhiều chuyện, giống như đang thảo luận kế hoạch làm ăn và tình hình kinh tế vậy thôi.­

“Hừm, vấn đề này.” Cảm giác của Cừu Chính Khanh cũng giống Mao Tuệ Châu, nên anh thấy không có gì khó trả lời. Anh nghĩ một lúc, cố gắng nhớ lại: “Hình như là Tiểu Đình nói, tình cảm mới là quan trọng nhất, phù hợp là cái quái gì. Nguyên văn thì không nhớ, ý đại khái vậy đó”.­

Hóa ra là Tiểu Đình khích lệ anh sao, nên Cừu Chính Khanh mới không suy tính chuyện thích hợp hay không nữa.­

Mao Tuệ Châu thở dài, xem ra “thích” không thể kháng cự, “hợp” không đánh đã bại rồi.­

Cô thích Ngô Phi không? Cô nghĩ là có. Dù là cô ngồi trong phòng làm việc chỉ cách cậu một bức tường, cô cũng thấy nhớ cậu. Cô thấy cậu cười vui vẻ cô cũng vui, cô nghe cậu ngâm nga cô cũng hát thầm trong lòng. Cậu vào đưa hồ sơ cho cô, lén hôn cô một cái, cô giả vờ tức giận trừng mắt với cậu, nhưng sau khi cậu đi lại vui thầm rất lâu.­

Cô thích cậu. Nhưng bắt đầu từ khi nào, cô không rõ. Còn thích cái gì ở cậu, cô cũng không rõ.­

Cô chỉ biết là thích, việc này khiến cô không tự tin, thiếu sự chắc chắn.­

Cô chỉ biết rõ một điều, chính là cô càng ngày càng thích cậu rồi.­

Bây giờ họ vẫn cùng nhau tan ca, nhưng hoạt động từ ăn một bữa cơm đơn giản ban đầu đã thêm dạo phố, xem phim, có khi sẽ cùng đi chợ mua thức ăn đến nhà Mao Tuệ Châu nấu cơm. Cuối tuần nếu không tăng ca, họ cũng sẽ ở bên nhau.­

Mao Tuệ Châu ở bên Ngô Phi rất vui vẻ. Hai người không chỉ cùng chung chí hướng trong công việc, mà còn quan tâm lẫn nhau trong cuộc sống đời thường.­

Thậm chí Ngô Phi còn thảo luận kế hoạch sau này với cô. Chẳng hạn như khi nào thì ra mắt phụ huynh, sau bao lâu thì bàn chuyện kết hôn.­

Lần đầu cậu nhắc đến chuyện này, Mao Tuệ Châu rất ngạc nhiên. Ngô Phi thấy vẻ mặt của cô thì bật cười: “Thế nào, không phải em nói sao? Yêu đương lấy hôn nhân làm tiền đề mà. Bây giờ chúng ta đã đi đến bước yêu đương, đương nhiên phải tính toán kế hoạch kết hôn chứ”.­

Mao Tuệ Châu lập tức nghẹn lời, đúng là cô đã nói như thế, nhưng cô không ngờ Ngô Phi sẽ nghĩ như vậy. “Có nhanh quá không?” Cô nói. Cô còn chưa chắc chắn, chính xác hơn là chưa dám chắc chắn.­

“Lên kế hoạch thôi mà. Có mục tiêu rồi mới chắc chắn được.” Vẻ mặt Ngô Phi nhìn như thể khó khăn lắm mới bắt được cô bạn gái nên rất sợ cô ấy chạy mất vậy.­

Trong lòng Mao Tuệ Châu ấm áp, nhưng lại không lên được kế hoạch.­

Ngô Phi thấy vẻ mặt cô, đổi qua chủ đề khác: “Tối mùng ba tháng sau bạn học cấp ba của anh họp lớp, em có muốn đi cùng không?”.­

Mao Tuệ Châu lắc đầu theo phản xạ. Sau đó thấy được vẻ mặt thất vọng của Ngô Phi, cô chợt thấy áy náy, vội nói: “Ý em là, không biết có chuyện gì không, đến lúc đó mới dám chắc chắn”.­

“Được.” Ngô Phi gật đầu, xoa đầu cô. Cứ như cô là cô gái nhỏ vậy. “Cố lên.”­

Cố cái gì? Mao Tuệ Châu buồn bực. Yêu đương là một chuyện, phải đi gặp gỡ bạn bè cậu lại là chuyện khác. Bạn cậu có cười cậu tìm một bà cô già không, có hỏi này hỏi nọ suy đoán lung tung? Nếu bạn bè cậu không thích cô thì phải làm sao?­

Mao Tuệ Châu nhìn mình trong gương. Ừm, nhìn không đến nỗi già lắm, nếu vẻ mặt cô không nghiêm túc như thế.­

Cô cười với chính mình trong gương, không đủ ngọt ngào, không đủ đáng yêu. Cô thở dài, tự vò đầu mình. Ước gì đột nhiên trở nên trẻ trung và đáng yêu!­

Mao Tuệ Châu quyết định thay đổi diện mạo, phải ăn diện. Cô muốn cùng Ngô Phi tham gia buổi họp lớp, cô muốn bạn bè của Ngô Phi thích cô. Cô muốn để Ngô Phi tự hào nói: Nhìn đi, đây là bạn gái tôi.­

Ừm, nếu trông cô trẻ trung xinh đẹp, chắc sẽ không ai hỏi cô bao nhiêu tuổi.­

Mao Tuệ Châu tìm Doãn Đình cùng nhau đi dạo phố, muốn cô ấy giúp đỡ một chút, cô muốn đổi kiểu tóc trẻ trung hơn, muốn mua mỹ phẩm và quần áo mới, còn muốn chăm sóc sắc đẹp, rồi đăng ký một lớp yo¬ga. Về mặt hình thể đối với việc tham gia buổi họp lớp mà nói thì là nước đến chân mới nhảy, không kịp, nhưng…­

Hai cô gái đi dạo suốt một ngày, tuy mệt nhọc nhưng rất hưng phấn.­

Doãn Đình nói: “Chị xem, chị do dự lâu như thế, thật ra rất đáng giá. Bây giờ tốt biết mấy, em thật vui thay hai người”.­

“Bây giờ tốt cỡ nào?” Giọng điệu của Mao Tuệ Châu vẫn bình tĩnh lí trí như cũ, thật ra trong lòng đang nhảy loạn.­

“Bất luận nảy sinh gi¬an nan trắc trở gì, ít nhất bây giờ chị đang làm cho mình đẹp hơn, khỏe mạnh hơn và tự tin hơn. Không phải tốt cho người khác, mà tốt cho chính bản thân chị.” Doãn Đình nghiêng đầu cười cong khóe mắt nói. Giọng điệu nghiêm túc nhưng lại mau lẹ, khá có sức thuyết phục.­

Mao Tuệ Châu nghĩ cô ấy thật sự là thiên sứ. Cừu Chính Khanh thật may mắn.­

Cô ấy nói đúng, bất luận thế nào, bây giờ cô rất coi trọng bản thân, cô làm cho mình đẹp hơn, khỏe mạnh hơn, để mình tốt hơn! Yêu Ngô Phi, làm cho cô tốt hơn! Đây là chuyện tốt!­

Mao Tuệ Châu đã nghĩ thông suốt.­

Lúc cô gặp Ngô Phi, kiểu tóc và cách ăn diện mới của cô khiến mắt cậu lóe lên. “Hừ hừ”, cậu cố ý nói: “Làm cho mình đẹp như thế là muốn cảnh cáo anh sao?”.­

“Phải.” Mao Tuệ Châu híp mắt cười. “Đối với em tốt một chút, không thì em chạy đó.”­

Ngô Phi sờ sờ mũi: “Sao anh cảm thấy câu này nên là anh nói mới đúng nhỉ, em giành mất rồi.” Cậu nhìn dáng vẻ cười hì hì của Mao Tuệ Châu, không nhịn được ôm cô vào lòng: “Đúng, đúng, là lời thoại của em, anh cảm thấy bị đe dọa rồi”.­

Mao Tuệ Châu cười lớn, gái “già” như cô, có thể khiến anh thấy bị đe dọa sao? Cô nghĩ là có! Cô thấy mình nên có sự tự tin này.­

Cô có không?­

Cô cố gắng có.­

Mao Tuệ Châu quyết định cùng Ngô Phi đi họp lớp, vì quá căng thẳng, cô không nói ngay ý định này cho Ngô Phi biết, cô muốn chuẩn bị thêm nữa, nếu ở phút chót không có gì xảy ra, cô sẽ nói với Ngô Phi. Cô xem trọng chuyện này như thế, thật ra Ngô Phi cũng cảm nhận được, cậu đoán Mao Tuệ Châu đang chuẩn bị cùng cậu đi họp lớp. Cậu mừng thầm trong lòng, nhưng không nói gì, muốn đợi Mao Tuệ Châu chủ động nói với cậu.­

Nhưng không ngờ người tính không bằng trời tính, chuyện gì cũng có bất ngờ.­

Hai ngày trước khi diễn ra buổi họp lớp, Mao Tuệ Châu đổ bệnh. Chỉ là cảm lạnh, không nghiêm trọng lắm, nhưng cũng làm cho cô đầu choáng mắt hoa, ho, ngạt mũi, mặt sưng phù, bọng mắt lớn.­

Mao Tuệ Châu nhìn mình trong gương, thật sự khóc không ra nước mắt, cực khổ nửa tháng trời cố gắng giảm cân làm đẹp xem như uổng phí hết rồi. Hôm sau là họp lớp, hôm nay cô thử trang điểm đậm xem thế nào, lớp trang điểm dày có thể thành công che giấu sắc mặt tồi tệ nhưng lại tôn lên sự già nua của cô. Không được, cô không thể xuất hiện trước mặt bạn bè Ngô Phi như vậy. Cô không muốn mang hình tượng bà cô “già” mặt sưng phù, bọng mắt to mà xuất hiện.­

Sắp hết giờ làm, Ngô Phi đến hỏi cô: “Tối mai em có đi cùng anh không?”. Mãi không thấy cô có động tĩnh, cậu không nhịn được chủ động hỏi.­

Mao Tuệ Châu đáp lại anh bằng lời mà cô đã tập luyện nhiều lần trong lòng: “Em bị cảm chưa khỏi, không đi đâu, đến đó hết ho lại sổ mũi thì không hay. Để lần sau em sẽ đi”­

Ngô Phi không lên tiếng, cứ nhìn cô. Mao Tuệ Châu chột dạ, cố ý ho vài cái: “Thật đó, em bị ốm chưa khỏi, không nên đi để tránh ảnh hưởng mọi người. Để lần sau nhé”.­

Trên mặt Ngô Phi lộ rõ sự thất vọng, nhưng cậu không nói gì, đi ra ngoài.­

Hôm sau, Mao Tuệ Châu trang điểm kỹ càng, nhưng vẫn không giấu được vẻ tiều tụy, ngoại hình không trong trạng thái tốt nhất, cô xác định lần nữa, buổi họp lớp của Ngô Phi cô không đi. Nhưng cô quả thật rất áy náy, bèn chủ động nói với Ngô Phi sẽ mời cậu và bạn học ăn cơm sau. Ngô Phi đồng ý, buổi tối đi dự buổi họp lớp với vẻ mặt buồn bã.­

Mao Tuệ Châu không yên lòng, cứ sợ Ngô Phi sẽ giận cô. Cô tan ca về nhà, tẩy trang tắm rửa sớm, định đọc sách để bình tĩnh lại, đợi buổi họp lớp kết thúc, Ngô Phi sẽ gọi điện cho cô.­

Cô đợi mãi đợi mãi, cuối cùng Ngô Phi cũng gọi. Mao Tuệ Châu vội vàng bắt máy, đầu dây bên kia truyền đến tiếng Ngô Phi la lớn: “Zoe, anh rất nhớ em”.­

Đầu Mao Tuệ Châu căng lên, xong rồi, nghe giọng có vẻ như Ngô Phi say rồi.­

“Anh rất nhớ em.” Ngô Phi lại la lớn. Sau đó hình như bên cạnh có người lấy điện thoại qua nói: “Thật ngại quá, tôi là bạn học của Ngô Phi, cậu ấy quá chén, cứ đòi phải gọi điện cho cô”.­

“Xin lỗi, xin lỗi.” Mao Tuệ Châu vội vàng nói. Người ngại là cô mới phải, làm phiền đến người khác, xấu hổ quá.­

Ngô Phi giật lại điện thoại, gọi tên cô, nhưng một lúc sau lại không nói gì nữa, sau đó đột nhiên nói: “Anh uống say rồi”.­

“Ừ.” Mao Tuệ Châu tức giận, giọng điệu nũng nịu này là ý gì.­

“Anh uống say rồi.” Ngô Phi mè nheo nhắc lại.­

“Anh tự biết thế là tốt rồi.” Mao Tuệ Châu đáp.­

“Em đến đón anh đi.” Ngô Phi nũng nịu. Giọng điệu đó làm Mao Tuệ Châu không dám tưởng tượng đến vẻ mặt và phản ứng của bạn học bên cạnh cậu.­

“Anh nhớ em, em đến đón anh đi.” Ngô Phi giống như máy phát vậy.­

“Được, em đi đón anh.” Mao Tuệ Châu không còn cách nào khác. Cô còn có thể làm gì? Cậu uống say, cô đau lòng. Cậu bảo cô đến đón, biết chắc rằng qua đó sẽ rất mất mặt, nhưng cô vẫn phải đi. Cô cũng không thể bỏ mặc cậu, cậu quá chén rồi, cậu cần có người chăm sóc.­

Mao Tuệ Châu hỏi rõ địa chỉ trong điện thoại, dặn dò cậu ở đó đợi. Sau đó vội vàng thay đồ đón xe qua đó.­

Khi taxi đi được nửa đường, Mao Tuệ Châu mới nhớ ra mình đi vội quá vẫn chưa kịp trang điểm. Thôi đành vậy. Cô chê mình không đủ trẻ trung xinh đẹp, không dám đi cùng cậu tới chỗ hẹn, kết quả cậu lại uống sau quậy phá bảo cô đến. Đã thế cô mặc kệ, dù sao bạn bè cậu cô cũng không quen, có mất mặt cũng là cậu mất mặt hơn.­

Hứ, cô mặc kệ.­

Mao Tuệ Châu bị Ngô Phi chọc tức đến chóng mặt, chỉ có thể gạt hết mọi lo ngại, đến đó đón người.­

Đến nơi, Ngô Phi quả là đã say mèm rồi, nhưng cậu vẫn nhận ra cô. Cậu thấy cô đến liền vừa cười vừa đi đến, dang tay ra, ôm cô vào lòng.­

“Cô ấy là bạn gái mình.” Cậu nói rất lớn tiếng.­

Mao Tuệ Châu không dám nhìn phản ứng của đám bạn học cậu. Nhưng một người bạn hơi mập lại chủ động bước qua nói: “Thật ngại quá, cậu ấy hơi quá chén, không phải chúng tôi cố ý đâu, chẳng qua mọi người vui quá, không để ý nên uống hơi nhiều”.­

Mao Tuệ Châu không thể không quay đầu chào hỏi vài câu với những người đó. Cô muốn thể hiện tốt hơn, nhưng Ngô Phi ôm quá chặt, hơn nữa cậu rất nặng, đè lên cô làm cô phải vất vả chống đỡ.­

Mao Tuệ Châu hết cách, đành vội vàng nói xin lỗi, Ngô Phi làm phiền mọi người rồi, sau đó tỏ ý phải đưa Ngô Phi về.­

Hai bạn học vội qua giúp, cậu bạn hơi mập kia hỏi: “Một mình cô đưa cậu ấy về sao được? Không đợi cô chú đến à?”.­

“Đợi ai?” Mao Tuệ Châu nghe không rõ. Lúc này một đôi vợ chồng già bước vào, người phụ nữ vừa liếc mắt đã thấy Ngô Phi đang ôm chặt Mao Tuệ Châu không buông, liền gọi một tiếng: “Ngô Phi”.­

Mao Tuệ Châu không biết đôi vợ chồng này, nhưng nhìn tuổi tác và tướng mạo của họ, trong lòng cô dâng lên dự cảm không lành. Cậu bạn hơi mập nhanh chóng giải thích với cô: “Ngô Phi uống say rồi đòi người đến đón, tôi cứ tưởng là tìm mẹ cậu ấy, nên giúp cậu ấy gọi về nhà, kết quả cậu ấy bảo gọi sai rồi, sau đó liền gọi cho cô luôn”.­

Trời xanh dậy sấm!­

Nhưng bây giờ nói gì cũng đã muộn.­

Mao Tuệ Châu mở to mắt nhìn bố mẹ Ngô Phi tới gần, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Cô không trang điểm! À, không đúng, hai suy nghĩ: Ngô Phi còn đang chết dí trên người cô.­

Bố mẹ Ngô Phi bước qua, nhìn thấy Mao Tuệ Châu cũng không ngạc nhiên lắm, mẹ cậu hỏi: “Zoe đúng không?”.­

Mao Tuệ Châu gật đầu, cô tạm thời mất khả năng ngôn ngữ, chỉ có thể gật đầu.­

Mẹ cậu cười. Mao Tuệ Châu không biết bà cười cái gì. Bà ấy gõ lên đầu Ngô Phi đang dựa trên bả vai của cô, nói: “Thật ngại quá”, sau đó cả bố mẹ Ngô Phi đều cười.­

Cuối cùng Mao Tuệ Châu dưới sự giúp đỡ của mọi người đưa Ngô Phi lên xe bố mẹ cậu. Mao Tuệ Châu muốn nói tạm biệt, Ngô Phi lại ôm chặt cô không buông, cứ nói nhớ cô, bảo cô đến đón cậu.­

Mao Tuệ Châu cảm thấy, trong tình huống này, cô đánh cậu một trận cũng không có gì là quá đáng.­

Mao Tuệ Châu bị Ngô Phi “cưỡng ép” đến nhà cậu. Bố mẹ Ngô Phi rất khách sáo, mẹ cậu cười nói: “Cô thường nghe Ngô Phi nhắc đến cháu.”­

Mao Tuệ Châu xấu hổ đỏ cả mặt.­

“Cô cứ muốn Ngô Phi mời cháu đến nhà chơi, nó nói cháu ngại, đợi một thời gi¬an nữa.”­

Mặt Mao Tuệ Châu đỏ bừng, cô lén nhéo Ngô Phi vài cái. Ngô Phi từng nói về việc đến ra mắt gia đình cậu, đúng là cô đã cự tuyệt, nói đợi thêm một thời gi¬an nữa. Nhưng cậu nói vậy với người nhà, khiến cô thật khó xử.­

Nhưng, không ngờ bố mẹ cậu lại hòa nhã và dễ gần đến thế.­

Mẹ Ngô Phi trò chuyện với Mao Tuệ Châu suốt dọc đường đưa cậu về nhà. Giờ Mao Tuệ Châu mới biết, thì ra Ngô Phi kể rất nhiều chuyện với người nhà. Công việc của cậu, cậu bị người khác hãm hại, cô giúp cậu, cô mất việc, cô tự mở công ty, còn cậu muốn cùng cô mở công ty.­

Bố mẹ cậu biết nhiều về cô hơn Mao Tuệ Châu nghĩ. Cuối cùng họ hợp sức đưa Ngô Phi về phòng, mẹ cậu còn nói một câu: “Tuy chưa từng gặp cháu, nhưng bác có thể nhìn ra, Ngô Phi thật sự rất thích cháu. Chúng ta vốn cũng có chút lo ngại, nhưng sau khi Ngô Phi ở bên cháu, nó thay đổi rất nhiều, trưởng thành hơn. Hai người già này bàn với nhau, cô gái có thể khiến Ngô Phi ngày càng tốt hơn, chắc chắn là một cô gái không tệ”.­

Đêm hôm đó, bố của Ngô Phi lái xe đưa Mao Tuệ Châu về. Ông không nói nhiều như mẹ Ngô Phi, nhưng rất lịch sự, thái độ với Mao Tuệ Châu rất tốt, còn mời cô ngày mai đến nhà ăn cơm nữa. Mao Tuệ Châu cắn môi một cái, nhận lời.­

Đêm hôm đó cô ngủ không được, cô suy nghĩ rất nhiều. Cô nhớ đến câu nói của mẹ Ngô Phi, cô gái có thể làm cho con trai họ ngày càng tốt hơn, chắc chắn sẽ không tệ.­

Không sai, cô không tệ chút nào. Cô thật sự không tệ chút nào.­

Người khác nghĩ gì không quan trọng, quan trọng nhất là Ngô Phi nghĩ thế nào, Ngô Phi làm thế nào. Suy nghĩ của cậu, hành vi của cậu, ảnh hưởng đến những người xung quanh cậu. Cách người khác nhìn nhận cô, đều từ cậu mà ra.­

Cô không tệ, cô rất tốt!­

Đây chính là cách nhìn nhận của cậu.­

Hôm sau, Mao Tuệ Châu đến nhà họ Ngô.­

Ngô Phi đã tỉnh rượu, vẫn còn ấn tượng với chuyện tối qua, cậu rất lo Mao Tuệ Châu sẽ giận cậu. Tối qua cậu buồn bực nên uống nhiều, uống xong còn nổi cơn điên. Bây giờ nếu cô giận, cậu cũng hiểu được.­

Mao Tuệ Châu đứng ở trong phòng cậu, hai tay khoanh trước ngực, rất có khí thế nói: “Anh biết sai chưa?”.­

Ngô Phi gật đầu.­

Mao Tuệ Châu nói: “Vậy thì để trừng phạt, anh phải theo em về nhà một chuyến.”­

Ngô Phi ngẩn người, sau đó vui mừng ngẩng đầu lên.­

“Gặp bố mẹ em, gan anh lớn bằng trời, chắc không sợ gặp họ đâu.”­

Ngô Phi bật cười, tiến lên trước hai bước ôm chầm Mao Tuệ Châu: “Được, được quá chứ”. Gan cậu lớn, là vì cậu yêu cô. Cuối cùng lá gan cô cũng lớn hơn rồi. Nhất định cũng vì cô yêu cậu.­

Nửa năm sau, Ngô Phi và Mao Tuệ Châu kết hôn.­

Sau này có người hỏi Mao Tuệ Châu: “Chồng cô nhìn rất trẻ, anh ấy ít tuổi hơn cô sao?’­

Mao Tuệ Châu đáp: “Đúng vậy, anh ấy nhỏ hơn tôi sáu tuổi rưỡi”.­

Người đó kêu một tiếng ái chà, nói tiếp: “Cô thật lợi hại, vậy mà cũng theo đuổi được”.­

“Là anh ấy theo đuổi tôi.” Mao Tuệ Châu nhìn thẳng vào mắt người kia, người kia sau khi nghe thấy chênh lệch tuổi tác giữa hai người thì trong ánh mắt có nghi vấn và không đồng tình. Cô nhìn thấy điều đó, nhưng cô không sợ, cũng không ngại. Cô nói với người đó: “Không cần nghi ngờ, anh ấy theo đuổi tôi, vì tôi đáng để anh ấy theo đuổi”.­

Chênh lệch sáu tuổi rưỡi thôi mà, có gì to tát đâu. Bây giờ họ sống rất hạnh phúc.­

Cô rất tự tin, vì Ngô Phi yêu cô.­

Không có gì là không thích hợp cả, vì anh yêu cô, vừa hay cô cũng yêu anh.­


HẾT





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn MỀU về bài viết trên: Cuncute, Cyclotron, HNRTV, TrangQA830810, hh09, kadzeo, linhkhin, molly1203, võngân
     

Có bài mới 26.06.2016, 15:19
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 16.12.2015, 15:26
Bài viết: 126
Được thanks: 371 lần
Điểm: 23.03
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 1
cảm ơn bạn nhé, truyện rất hay và ý nghĩa!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đông Sương về bài viết trên: MỀU
     
Có bài mới 30.06.2016, 21:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 10.04.2016, 17:32
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 92
Được thanks: 151 lần
Điểm: 3.84
Có bài mới Re: [Hiện đại] Xin em đứng đắn chút - Minh Nguyệt Thính Phong (Trọn bộ 2 tập) - Điểm: 1
Truyện hay lắm.
cám ơn các bạn đã edit.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn võngân về bài viết trên: Me Cam, MỀU
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 83 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: dao bac ha, hjnna, meonu\, MoonMoon, Phuchuyvoicon, phuongnhi82, ratthichdoctruyen, Thu Anh và 186 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

5 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Hiện đại] Yêu trong đau khổ - Hồ Ly

1 ... 35, 36, 37

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

18 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

19 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

20 • [Hiện đại] Quay lại mỉm cười bắt đầu JQ - Đông Bôn Tây Cố

1 ... 53, 54, 55



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 409 điểm để mua Mashi mở quà
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 743 điểm để mua Mèo tặng bông
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 224 điểm để mua Ice Cream
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 325 điểm để mua Xe hơi màu đỏ
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 511 điểm để mua Hamster màu cam
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 289 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 336 điểm để mua Thiên thần mây
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 480 điểm để mua Bé hoa sen
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 347 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 334 điểm để mua Hổ trắng
Ám Dạ Sắc: acc cũ bay màu thì hơ to đăng nhập lại ạ???
nguyenyen123: daxinco việt nam
nguyenyen123: vào hộ với ạ
nguyenyen123: cảm ơn
nguyenyen123: ok
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 556 điểm để mua Song Ngư Nam
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 393 điểm để mua Bé xích đu
Đào Sindy: khi ấn vô đăng đặt pic cho dễ.
Gà con tắm nắng: Trên máy tính thì có chữ edit ở góc phải màn hình, còn điện thoại là dấu cài đặt nhé cậu.
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 274 điểm để mua Bé tím 2
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 209 điểm để mua Tivi tình yêu
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 320 điểm để mua Bí xinh
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 227 điểm để mua Teddy trắng
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 216 điểm để mua Thỏ mi gió
Tiêu chấm muối ớt: tớ đang tập tành edit, mới đăng truyện nhưng thấy truyện mình đăng có phong cách lại quá ai biết cách sửa ở chỗ nào không ạ
Chung nguyên: Thanks nhé
Gà con tắm nắng: Cậu click vào "Gởi trả lời" là được nhé.

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.