Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 

Tội cho cô gái đó - Như Song

 
Có bài mới 21.01.2017, 11:37
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 685 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Chương 46 - Chương cuối: Tội cho cô gái đó - Như Song - Điểm: 78
Chương 46 - Chương cuối: Đâu Mới Là Kết Thúc Thực Sự ?(2)


Ra ngoài cửa phòng đi được một đoạn Rer liền cầm chiếc kính đen lên đeo vào cầm chắc cây gậy trong tay nghiêm nghị cất tiếng hướng tới Đức.

"cậu đi đi "

"Rer à.."

Không kịp để Đức nói tiếp Rer khổ sở lê chiếc gây xuống sàn nhà sáng bóng sờ tay về phía trước đi tiếp.Đức đằng sau tay nắm củ đấm thành một quyền đánh liên tiếp vào nền tường bất dứt đau khổ khôn ngoai. Rer vẫn bước đi lạnh lẽo nhưng trong anh vẫn không mất đi vẻ quyền quý cao xang ngạo mạn của một quân vương hắc đạo. Sau chiếc kính đen là những giọt nuóc mắt lăn dài nhanh trên má. Anh đã can tâm ?


Trong phòng bệnh của Runa vẫn còn lại Cry và Max. Cry nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc mái rối bời của Runa lên rồi nhẹ nhàng nói :

"Chị có biết chị đã ngủ rất lâu rồi không? Không phải vì đợt đó chị cho máu cho em nên bây giờ em mới thuận lợi sinh đứa bé ra. Runa em cám ơn chị"

"Cry...em"

"Cháu bé rất khỏe bây giờ Ngọc Anh với Mai đang chăm sóc cho con bé"- Cry nói xong liền quay lại về phía Max lắm lấy bàn tay của anh rồi nhìn lại Runa.

"Max , anh ấy đã giải phẫu thành công bàn tay"

"Runa... xin lỗi" -Max chần chừ mãi mới thốt ra được câu xin lỗi từ thâm tâm của anh.Còn Runa cô chỉ mỉm cười và lắc đầu nhẹ nhẹ.

. .  .   .    .

Bầu trời của buổi chiều lúc mặt trời lặn được nhìn xuyên qua ô của kính của bệnh viện thật đẹp làm sao như một bức tranh phong cảnh lặng tình cô đơn hiu quạnh.

"Cry thủ tục xuất viện cho Runa đã làm xong rồi" -Max trong tay cầm tờ giấy xuất viện của Runa đưa cho Cry đang thu dọn đồ đạc coi. Runa nghe thấy vậy đang đứng ở cửa sổ liền quay lại nói :

   "Cry ... Rer anh ấy không tới sao?" -Đúng vậy điều cô rất cần bây giờ chính là anh .Nhưng tại sao từ lúc cô tỉnh dậy tới nay sao anh không tới thăm cô cả ngay tới lúc cô xuất viện cũng thế . Câu hỏi đó khiến cho cả hai người họ bất giác lúng túng đưa mắt nhìn nhau xem trở lời như thế nào.

  "À anh ấy đi công tác nên chưa về chị à" -Cry nghẹn ngào trả lời nhưng mắt của cô lại hướng về Max vì đã lừa dối chị của mình khiến cô bứt dứt.

"Anh ấy nói hôm nay sẽ tới đón chị xuất viện .."- Lời nói đứt quãng của Runa , Max im lặng Cry liền mím môi tiến lại gần Runa.

"Anh ấy đi công tác thật rồi chị đừng suy nghĩ nhiều nữa"

"Cry...chị cảm thấy Rer đang trốn tránh chị có phải có chuyện gì xảy ra với anh ấy rồi không ?"- Runa cầm lấy hai tay của Cry và nói .

"Không ..không có chuyện gì hết thật đó .Chúng ta về thôi chị"- Cry ôm lấy Cry cùng bước đi rồi thu dọn nốt đồ đạc.

  "Cho chị mượn điện thoại của em được không?"


Bên hồ cá của bệnh viện là một bóng dáng người đàn ông đang chống gậy ngồi bên hồ . Đôi mắt đen đẹp đẽ được che kín bởi chiếc kính dâm màu đen . Suy tư ? Âu lo?

"Rer ! Max với Cry đã làm thủ tục xuất viện cho Runa rồi cậu yên tâm đi"- Bước đến là giọng nói của Đức nhưng Rer không hề trả lời mà lại nhìn mông lung về hướng cửa sổ phòng bệnh của Runa.


"Runa có một chuyện em chưa nói với chị , 1 năm trước anh ấy đến thăm chị khi đó Hà Phương đột nhiên xuất hiện định hại em nhưng Rer anh ấy vì cứu em mà bị làm hại đôi mắt ...anh ấy đã bị mù rồi..." -Cry nuốt nước mắt trong lòng từ từ khẽ nhắm mắt lại thực tình cô không nỡ nhưng Runa cần phải biết chuyện này.

Runa khẽ thở dài thẫn thờ đôi mắt bắt đầu đỏ hoe hai bên má nóng dan như lửa đốt .lòng quặn đau từng cơn một dứt mãi không thôi. Tay run run chần chừ cầm điện thoại trong tay đổ mồ hôi rồi cũng khẽ nhấn phím gọi. Điện thoại được kết nối Runa liền đứng bật dậy im lặng hồi lâu nén nước mắt .

"Rer ...anh đang ở đâu? Em xuất viện rồi " -Cô nhắm mắt lại tịnh tâm trấn an mình.

"Anh đang đi công tác ở Hồng Kông...anh dạo này công việc bận rộn nên không thể về được"- Đầu dây bên kia bây giờ mới lên tiếng nói.

Kíu...Kíu..Kíu

Tiếng còi xe cấp cức trong máy phát ra và ở ngoài sảnh bệnh viện cũng như vậy mà phát ra Runa nhíu mày nhìn ra phía cửa sổ rồi chạy tới. Chiếc xe cấp cứu đó đi thẳng ra ngoài cổng bệnh viện cô im lặng một hồi rồi chạy đi khiến Rer cảm thấy có gì đó không ổn. Mặc cho Cry đang gọi cô.

"a.. Runa.."

"Cry..Cry à để hai bọn họ nói chuyện đi !"- Max kéo Cry lại Cry cũng định tâm lại rồi không đuổi theo nữa.

"Anh về lúc nào vậy?'' - Cô vừa chạy trên hành lang vừa thở gấp nói

"Anh cũng không biết anh có thể về được lúc nào nữa, sau khi anh sử lí mọi chuyện ở đây xong anh mới có thể về thăm em .Em đừng đợi anh nữa mau về nhà đi nghỉ ngơi cho tốt"

Chạy ra tới sảnh bệnh viện cô liền bắt đầu định hướng quay xung quang liền nói tiếp : "Không phải anh nói sẽ tới đón em sao?"

Huỵch

"cô làm sao vậy đây là bệnh viện đấy!"

"Tôi xin lỗi"

Tiếng nói đó như sét đánh ngang tai đối với Rer anh liền tắt máy đứng dậy nói với Đức "cậu giúp tôi gọi xe tôi muốn về nhà "


Chạy ra được khỏi sảnh Runa liền đưa máy lên nghe nhưng phát hiện đã tắt "Guể ! Alo" -Nước mắt tuôn rơi trên gò má tay run rẩy nhấn gọi lại điện thoại quả nhiên kết nối được nhưng bây giờ không phải Rer nghe mà là Đức.

"Chị à"

"Rer có phải đang ở cạnh anh không?"

"Có" - Đức nhìn lại Rer trả lời

"Hai người đang ở đâu?"

"Bọn tôi đang ở trước cửa bệnh viện"

"Đợi tôi "-Rứt lại cô chạy thục mạng về phía cửa bệnh viện .


"Cậu nói chuyện với ai vậy?"- Rer liền hỏi

"là Cry"

"Không đúng là Runa ...là Runa  cô ấy đúng không !"- Rer gầm lên

"ừm"

"Hãy đi chặn cô ấy lại tôi không muốn cô ấy nhìn thấy tôi trong bộ dạng như thế này” – Rer hùng hổ nắm lấy cổ áo của Đức

“Rer…”

“Bao nhiêu năm qua tôi chưa cầu xin cậu điều gì nhưng bây giờ tôi cầu xin cậu hãy ngăn cô ấy lại ..tôi không muốn để cô ấy nhìn thấy tôi bây giờ như thế này.. đi đi đi mau”- Rer đẩy Đức đi rôi cầm gậy loạng choạng tìm đường bước đi còn lại Đức đứng nắm chặt tay đau đớn khổ sở.

Đến lúc Runa đến chỉ tìm thấy được mỗi Đức “xin lỗi Rer đâu?” nhưng hỏi mãi Đức không hề trả lời.

“Người đâu? Hả”

“Anh ta đi rồi ..”

“Vậy ảnh đi đâu rồi?”

“Anh ấy..không nói với tôi”

“Sao anh lại để anh ấy đi một mình chứ? Nguy hiểm như vậy anh có biết không sao anh lại để anh ấy đi một mình .Vậy anh ấy sẽ đi đâu ? đi đâu đây chứ ?” –Vừa nói cô vừa khóc nức lên ngã xuống

“hay là… chúng ta về trước đi anh ấy không sao đâu , anh ấy rất muốn gặp cô” –Đức ngồi xuống nắm bả vai cô.

“Không phải tôi bảo anh đợi tôi ao? Tại sao anh lại để anh ấy đi.. tại sao? “
Runa cầm chiếc điện thoại lên một giọng nói quen thuộc xa săm vang lân ‘Runa , anh đi đây em đừng tìm anh nữa’ lặp đi lặp lại trong máy. Cô liền đứng dậy ngừng khóc mà chạy đi.


~Hồ nước công viên~

“a…hi ..ahaa hi đừng té nước nữa TB…” –đó là lời vang vọng từ một kí ức xa xăm đột nhiên quay trở về trong tiềm thức của người đàn ông đang ngồi trước hồ nước ôm đầu chắp tay nhìn mơ mộng trong cặp kính dâm màu đen.

Cách đó không xa Runa đang đi tới cô biết anh sẽ tới nơi này mà …cô đón chắc là như vậy cầm chiếc vòng cổ của Rer trong tay quỳ xuống nắm lấy đôi tay anh ngước mắt lên nhìn đôi mắt quen thuộc đó mờ ảo qua chiếc kính anh liền khóc . Runa liền đưa tay lên tháo chiếc kính đó ra tiếng khóc của anh càng lớn hơn tiếng khóc của cô. Cả hai cùng khóc Runa đưa tay mình lên sờ đôi mắt của anh im lặng.

“Sao em lại tới đây ? em đi đi …đi đi “- Rer đẩy tay của cô ra

“Không không , em không đi đâu cả ! tại sao anh lại giấu em mọi chuyện chứ ? Tại sao !!! hức hức em xin lỗi …em xin lỗi Rerrr”

“Em không có lỗi tại anh đã gây ra mọi chuyện” –Rer quỳ gục xuống ôm lấy Runa

“Đừng nói nữa về thôi chúng ta mau về nhà thôi em sẽ chữa khỏi đôi mắt cho anh …em hứa em hứa đấy “ –Runa ôm chặt anh khóc nức nở .

“Không được đâu bác sĩ nói anh sẽ không bao giờ nhìn lại được nữa bởi vì chất độc dược của Hà Phương là dược thượng cổ bây giờ thuốc giải của nó đã bị thất truyền rồi . Nhưng không sao em đừng lo anh sẽ tốt thôi ..anh chịu được mà “- Rer vừa nói ngập ngừng vừa cắn môi rồi hướng vô không nhìn về phía gương mặt đãm lệ Runa .

Không nói lời nào cả mà trái tim cô đang bị cái chữ ‘không bao giờ nhìn lại được’ trong câu nói của anh mà miệng cứng ngắc khô khốc không thể nào nói lên lời được . Tại sao??? Tại sao chứ ? rốt cuộc bọn cô đã và phải còn chịu đựng vượt qua mọi khó khăn gian nan nào mới có thể được đến bên nhau sống cuộc sống hạnh phúc đây? Tử thần cũng thử bọn cô rồi, định mệnh cũng gieo rắc khó khăn không kém, thượng đế cũng không ngừng ngăn cách bọn cô cùng với số phận . Nếu không cho cô và anh được hạnh phúc thì đem bọn cô tới lại với nhau rồi lại có tình cảm làm chi ? Thần tình ái ? Sao lại đem hai người lại đến với nhau hết lần này tới lần khác rồi chém đứt tơ duyên như vậy?

Không…Không phải nhất định đây chỉ là giấc mơ và kết cục này cô không muốn ,không muốn nó sảy ra ,và nó sẽ không thể có quền được phép sảy ra như thế được.

**

"Chị...Chị...Chị"

Tiếng nói của đó khiến Runa định thần lại nhìn từ của sổ bệnh viện quay lại nhìn hướng cửa phòng - là Cry.

"Chúng ta về thôi Max đã đi làm thủ tục xuất viện cho chị rồi chúng ta về thôi" -Cry nói xong cầm đồ của Runa ở giường lên.

"Anh ấy đâu?"

"Rer anh ấy nói sẽ đợi chị ở nơi mà lần đầu tiên mà hai người gặp nhau lần đầu tiên"-Cry cười và nói với cô


Họ đã từng có thời say đắm bên nhau, trao nhau tình cảm nồng nhiệt của một thời tuổi trẻ. Nhưng rồi lại không thể đến được với nhau… Năm tháng qua đi, trải qua biết bao thăng trầm, biến động… họ bất ngờ đi lướt qua nhau.
Xao xuyến giây phút gặp lại tình cũ
Họ đã từng có thời say đắm bên nhau, trao nhau tình cảm nồng nhiệt của một thời tuổi trẻ. Nhưng rồi lại không thể đến được với nhau… Năm tháng qua đi, trải qua biết bao thăng trầm, biến động… họ bất ngờ đi lướt qua nhau.

Tình chỉ đẹp khi còn dang dở…Tình yêu xưa bừng sống lại, tưởng như chẳng điều gì có thể ngăn cản họ đến với nhau. Rồi họ quyết định chung sống. Nhưng hạnh phúc đâu phải dễ tìm. Mối tình đầu, mối tình dang dở bao giờ cũng đẹp và để lại những ấn tượng sâu sắc, khó phai. Người tình mà ta không kết hôn được bao giờ cũng là người lý tưởng, hoàn hảo, tuyệt vời trong suy nghĩ của ta.

Thế nên khi gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách, chắc chắn sẽ có những giây xao lòng, khi kỉ niệm xưa ùa về để rồi ngã vào nhau cùng chìm đắm vào men say của mối tình thuở nào.

Dù cho khi con tim không thể điều khiển nổi, thì hãy nên dùng một phút để lý trí lên tiếng. Một thời gian dài đã qua đi, dù tình cảm dành cho nhau có không thay đổi, nhưng con người cũng không thể như xưa, đã đổi thay biết bao. Tuy nhiên, vẫn có những cặp đôi nối lại tình xưa và chung sống hạnh phúc trọn đời, nhưng đó là khi họ thật sự hiểu nhau, biết chấp nhận, hi sinh và có một tình yêu không thể chia tách.

Đã rất lâu rồi mà…

Những khoảng trống trong lòng lan ra nhanh như luồng gió độc, chiếm lĩnh tâm hồn quay ngược đến những ngày đầu thu lạnh lẽo ẩm ương pha chút nắng vàng vọt trên tường vôi tróc lở của nhiều năm về trước. Ta thấy ta ở đó, lang thang khắp nơi để khỏa lấp đi chút trí nhớ về thời còn yêu. Phải lắm chứ vì đâu dễ phai trong tâm thức một người có thời gắn bó cùng ta như da thịt trên người.

Ta không tin rằng, có những người từng yêu nhau đến thắt lòng thắt dạ, lại có những lúc nhẫn tâm làm tan nát trái tim nhau. Vết thương gây đau đớn nhất không phải vào lúc da thịt đứt lìa, bởi vì khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh, chưa kịp phản ứng, máu đã phun đầy mặt đất. Ngay lúc đó người ta sẽ bưng miệng nó lại, băng bó, cầm máu cho nó. Kỳ thực lúc đau đớn nhất là sau một thời gian dài, ta khẽ khàng gỡ bỏ lớp vải trắng, phát hiện miệng vết thương vẫn ngoác ra. Hóa ra nó luôn ở đó, mục rữa, hôi thối, chỉ mình mình hay biết.

Người vừa tặng ta vết thương đau rã rời…

Tình yêu chẳng thể nghiêng về một phía, chông chênh, ắt có kẻ phải ngã nhào

Đã có lúc không kham nổi bao nhung nhớ ta đã trốn chạy những ngọt ngào một thời bên người bằng cách rời xa.Cứ ngỡ suốt đời này không quên được bóng hình từng thời khắc cốt ghi tâm, cứ ngỡ hạnh phúc sẽ vàng vọt trong những nhớ thương, nhưng đến những năm sau quay trở lại, nhìn vào vệt mờ trên kiếng rồi thẩn thờ, cảm giác đau khổ ngày xưa đã không còn nữa mà thay vào đó là cảm giác chấp nhận chênh vênh.Ta nhận ra, có những đánh đổi người ta gọi là sự trưởng, để mọi trách cứ ngày xưa là hư ảo. Gương mặt người có lẽ năm tháng rồi cũng khiến ta quên, nhưng những ngày yêu cũ chắc sẽ suốt đời chạm đáy lưu luyến, chẳng quên được, mà cũng chẳng thể nào nhớ thêm. Ai rồi cũng lớn, ai rồi cũng khác. Sẽ có ngày ta tự thanh thản cho những ngày quá vãng xa xôi.

Ta tin vào duyên nợ. Người ta yêu nhất kiếp này lại là người đau khổ vì ta nhất ở kiếp trước. Cứ vin vào nhau, quanh quẩn, quẩn quanh. Người nói với ta sẽ có ngày gặp lại.

Người với người, hứa bao nhiêu lần, nhưng rồi sẽ mau chóng quên đi. Đến khi ân hận nhớ lại đã là quá muộn. Cho nên lời hứa chẳng phải là thứ đem đi so đo đúng sai, nó chỉ là minh chứng tại thời điểm nói, họ từng chân thành, rất chân thành.

Cần bao nhiêu nước mắt, bao nhiêu hoài nghi, bao nhiêu sa ngã, bao nhiêu trưởng thành cho một lần phản bội đi qua. Con gái, suy cho cùng chịu nhiều đau đớn, mất mát nhất trong cuộc đời này. Suốt trong vòng tuần hoàn sống của mình luôn đau đáu mang một chấp niệm về tình yêu cữu vĩnh, trường tồn. Nhưng quên mất rằng, vốn hy sinh cho một thứ tình cảm hoang tưởng chỉ còn tồn tại nhờ vào dư âm ngày xưa đã là rất sai. Thoắt một cái xoay lưng, tất cả đã là ảo ảnh. Người một thời ta cố sống cố chết để yêu đương lại là kẻ cầm dao đâm vào tim cô hàng trăm ngàn vết.

Nhưng, mọi chuyện đã là quá cũ. Em phả hơi nồng cho đêm đặc

cùng nỗi nhớ đi hoang

Nhớ về anh như một niềm tha thiết cũ

Tự ru mình bằng giấc ngủ ngày thơ

Ngày, em mơ về những cánh đồng mờ

Phủ kín bông cỏ lau khuất em ngang tầm mắt

Nhớ anh dặn dò những điều vụn vặt

Ép nát những năm tháng hoa niên


Đôi chân Runa liền dừng bước tại Viện Bảo Tàng Nhà Thanh ngước đôi mắt đẫm lệ lên nhìn chăm chú vào bên trong lòng xao xuyến.Thực sự lí chí của cô hiện giờ rất dối bời đảo lộn có nên không? Ôm trọn hạnh phúc mà bao lâu nay cô hằng mong chờ đợi nó nhưng nó đã khiến cô và anh trở thành yêu và hận ,hận thành muốn giết chết nhau.Gây mức tổn thương trùng trùng quá lớn lỗ hổng bao năm tự mình giấu đi trong nghẹn ngào. Là cô hại anh? đúng thế là tình yêu của cô đã hại anh . Nếu như cô không xuất hiện bên cạnh anh thì anh và cô cũng không phải chịu đau nhiều rồi. Khiến liên lụy những người thân yêu bên cạnh ,xáo trộn mọi chuyện.

Chỉ cần suy nghĩ tới đó thôi cô liền quay guốc bước về đường cái nhưng một cánh tay đã kéo lại. Lời thì thầm và hơi thở thân quen in sâu trong máu vang lên :

"Em định chạy trốn anh tới bao giờ nữa đây? Em thật độc ác và ích kỉ mà .Sao lại lần nữa bỏ anh và hai đứa con đáng yêu của chúng ta mà đi nữa, nhưng lần này anh sẽ quyết không cho em tự ý làm bậy mà không được sự cho phép của anh đâu . Đồ ngốc !!!!" -Nụ cười danh ma trên môi của Rer vẽ lên

"hờ sao anh lại nói như thế , dám nói em độc ác và ích kỉ à xem em dạy cho anh bài học nha !! Đồ khốn !!!" -Runa vừa khóc vừa tức giận đôi má đỏ hồng quay lại đấm Rer thật nhẹ nhàng nhưng cô cảm thấy ấm lòng và hạnh phúc.

"A..A...A em dám bắt nạt anh à anh đi hớt hai siêu quậy của anh nhá . Ran, Ren ơi mẹ con bắt nạt bố nè hu hu" -Nói xong anh giả vờ kêu lên rồi kéo tay Runa chạy vào bên trong Viện Bảo Tàng. Bên trong có cả bố mẹ của Rer - Ám Dạ Hoắc cùng với Tú Mộc Lan ,Cry - Max , Đức - Ngọc Anh , Mai -Tuấn . Runa ngơ ngác nhìn tất cả rồi bỗng hai đứa nhỏ con của cô chạy tới thở gấp.

"Mẹ ..mẹ ..mẹ có đồng ý gả cho ba con không "- Ren khuôn mặt thở gấp nhìn Runa và trên tay cầm hộp nhẫn cưới đôi kim cương có hình đôi chim uyên ương trên đó giơ lên . Đằng sau là Ran cũng chạy tới giơ bó hoa cưới lên đưa cho cô, lúc này thì nước mắt cô ướt sũng.

"Mẹ đồng ý gả cho ba con đi !!!"-Ran cũng thế hét lên khiến mọi người cũng cười vui vẻ hạnh phúc.

"Hai bác cũng đồng ý chứ ạ?" - Runa chần chừ gượng gạo nhìn hai ông bà Hoắc rồi cũng nhìn lại Rer.

"Con cũng thật là hai bác gì nữa chứ . Bố mẹ đồng ý cho hai đứa lấy nhau"- Hai ông bà Hoắc lên tiếng.

"em thấy chưa anh bảo mà !!!!"- Rer lúc này một chân quỳ xuống đưa nhẫn lên vào ngón tráp út của Runa lên cười hạnh phúc hít một hơi vô.

"Runa TB Em sẽ đồng ý gả cho ..."- Câu nói chưa nói xong thì Runa đã nhém đi bó hoa cưới trong tay về phía mọi người đằng sau khiến Rer ngỡ ngàng.

"Oaaaa...."

"Oa...ấyyy..."

"Em bắt được rồi.."

Người bắt được đó chính là Ngọc Anh - cô gái cười vui vẻ nắm chặt lấy bó hoa cưới trong tay mình rồi nhìn về phía Đức đáng đứng bên cạnh mấy người lũ Tuấn kia rồi cười tít mắt lên nói :

"Cưới rồi ...bắt buộc phải cưới rồi không chơi mãi được nữa rồi ...chồng ơi huhu "

"Ha ha ..."

"Ối ăn đủ rồi nhá Đức "- Tất cả quay xang Đức cậu ta đang bừng đỏ mặt cười gian xảo.

"Khụ Khụ cưới chứ ..cưới chứ không còn tuổi chơi bời nữa rồi"

"Đúng thế còn mỗi cặp hai người là chưa có tiến triển cưới gả gì mờ . Nhất định cưới đi tôi sẽ mừng cho cậu cả vố"- Tuấn và Max vỗ vai Đức khiến cậu bị xệ vai xuống vì bị sức nặng của hai người ,Rer cũng làm động tác phụ họa theo.

"Hừ giỏi đi nói chuyện nhà người ta đấy !!! Đồ khùng em chả gả cho anh chứ còn ai nữa . Ai chịu dám rước anh về "-Nói xong Runa liền véo tai cưỡng hôn Rer trước mặt mọi người khiến họ phì cười.

Tình yêu là những gì thiêng liêng và chân thật mà một người này dành cho một người khác. Vì thế, chúng ta yêu là để hạnh phúc chứ chẳng phải để buồn bã hay chịu nhiều khổ đau.

Nói về định nghĩa thì đối với mỗi người khác nhau lại định nghĩa tình yêu theo một cách khác nhau. Chung quy, chúng ta dù có là ai thì cũng mang những suy nghĩ tích cực về tình yêu, như tình yêu là cảm xúc chân thành mà người này dành cho người kia, hay tình yêu là mối kết giao tâm hồn giữa hai con người lạ lẫm trong thành phố rộng lớn này, tình yêu là để yêu đương, để cùng chia sẻ cho nhau những buồn vui ngọt bùi, để ở cạnh nhau và hạnh phúc cùng nhau ngày qua ngày.

Suy cho cùng, chúng ta luôn đặt ra cho mình một định nghĩa về tình yêu là những gì đẹp đẽ, đáng trân trọng và hạnh phúc nhất, cho nên một khi đã yêu, chúng ta phải nhất định hạnh phúc thì mới được.

Có ai mong muốn cho bản thân một tình yêu chỉ toàn tổn thương, đau khổ và vụn vỡ đâu? Khi yêu, chúng ta muốn có những cuộc hò hẹn thật vui vẻ và lưu giữ cho nhau đoạn hồi ức tốt đẹp mãi mãi không bị phai nhòa. Chúng ta muốn được cùng nhau mà bước trọn đến cuối con đường tình yêu này, cho nhau một cái kết viên mãn mà đối phương chính là người mình toàn tâm toàn ý yêu thương bấy lâu. Chúng ta còn muốn được nói về những chuyện tương lai, rằng sẽ bên nhau vui vẻ và hạnh phúc như thế nào, sáng sớm thức dậy thì liền nhìn thấy nhau, buổi tối trước khi đi ngủ cũng í ới gọi nhau dăm ba tiếng, chúng ta muốn được nhìn thấy nhau cho đến khi "chán thật chán" mà thôi. Mà đợi cho đến cái lúc chán thật chán nhau đó, hy vọng rằng chúng ta đều là những gã già nua, đã quên hết mọi chuyện khó khăn từng xảy ra trong đời, để từ đó về sau chỉ còn nhìn thấy nhau trong năm tháng cuối cùng của cuộc đời là đủ rồi.

Yêu là để hạnh phúc, điều đó là chắc chắn. Vậy thì tại sao chúng ta lại phải gieo rắc vào tình yêu sự đau khổ, tổn thương bằng những rắc rối mà không có ai là người mong muốn? Nếu cảm thấy không còn yêu thương nhau, hay thực tâm muốn kết thúc mối quan hệ không hạnh phúc thì hãy một lần dứt khoát và cho nhau khoảng trời tự do riêng. Việc kéo dài hay không rõ ràng trong một mối quan hệ đổ vỡ chẳng đem đến điều gì tốt lành, ngược lại chỉ gây cho ta thêm cảm giác mệt mỏi và đớn đau lại càng đớn đau.

Hãy yêu nhau nếu còn cảm thấy hạnh phúc và ấm êm bên cạnh người kia. Nhưng một khi niềm hạnh phúc đó không còn nữa rồi, thay vì níu kéo trong vô vọng và khổ sở, thì chúng ta nên học cách buông tay tình yêu này đi, rồi dũng cảm tìm cho mình một tình yêu mới, một niềm hạnh phúc mới.

Thực ra, cuộc đời của chúng ta không chỉ xảy ra vài ba lần yêu đương rồi thôi, sự kết thúc với một người này chính là cơ hội để ta gặp gỡ và dựng xây nên một mối quan hệ nồng thắm với một người khác. Dù ai cũng mong muốn tình đầu sẽ là tình cuối của mình, nhưng chuyện tình yêu là chuyện không biết trước được gì cả, nên đến lúc cần buông tay và tìm cho mình một đối tượng mới, thì hãy cứ dũng cảm mà làm như vậy đi.

Chúng ta chẳng cần phải quá đắn đo khi kết thúc một mối tình mà mình không còn cảm thấy hạnh phúc, đó là cách không chỉ giúp ta giải thoát cho chính bản thân mà còn là giải thoát cho đối phương nữa. Hay trong tình yêu này ta chỉ là người cho đi mà không còn nhận lại được gì cả, đừng tiếp tục huyễn hoặc và trói buộc bản thân trong một mối quan hệ vô vọng.

Yêu là để hạnh phúc, vì thế nếu khi yêu mà không còn cảm thấy hạnh phúc nữa thì hãy chào tạm biệt nhau nhẹ nhàng. Để rồi sau đó, ta có thể tiếp tục hành trình tìm kiếm một nửa đích thực còn lại của đời mình đang thất lạc đâu đó trong biển người mênh mông này!

Và đó chính là cách sống bây giờ của Runa tôi đó mọi người !!!




Trích dẫn:
@Song: Đây chính là chương cuối của bộ truyện Tội cho cô gái đó (Thiên Sứ Tội Lỗi) của Như Song (Runa) của @Song và tất niên là sẽ có phần ngoại truyện rồi 3 phần ngoại truyện + với một chương Hậu Kí toàn bộ truyện nữa sẽ hoàn thành nhanh sớm nhất từ giờ cho tới 30 tết Nguyên Đán cho các bạn đọc nhia  :yeah:  :yeah:  :yeah:



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 23.01.2017, 17:01
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 685 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Ngoại trụyên 1: Tội cho cô gái đó - Như Song - Điểm: 86
Ngoại Trụyên 1: Đám Cưới Và Tình Nhân Cũ

Tiểu bang California mùa này thật lạnh, cái lạnh làm cho những con người đến từ xứ nóng như Việt Nam quả thật khó mà thích nghi. Mọi người ai nấy cũng đều phủ lên mình không biết bao nhiêu lớp áo. Ai nấy cũng run cầm cập, xoa hai tay vào nhau để có thể làm dịu bớt phần nào cái lạnh. Vậy mà giờ đây Đức của chúng ta cứ liên tục đổ mồ hôi hột, hồi hộp đi qua đi lại giữa thánh đường. Hết đứng lên rồi lại ngồi xuống, hết ngồi xuống rồi lại đứng lên. Đức cứ như ngồi đang trên đống lửa khiến Rer cùng Tuấn phải lại gần lắc lắc đầu, vỗ lên vai Đức, ấn Đức ngồi xuống:

        " Mày làm cái gì cứ như bị kiến cắn vậy Đức? Mới có bảy giờ bốn lăm à, mười lăm phút nữa mới tới giờ làm lễ cơ mà."

Kéo thấp cà vạt xuống, vũ vũ vài cái vào chiếc áo comple được ủi phẳng lì, Đức nhướng mày nhìn Tuấn rồi thở dài:

"Làm sớm hơn có sao đâu? Sao giờ này chưa thấy Hồ Ly Tinh lại nữa?"
Rer phì cười, ngồi xuống cạnh Đức:

"hai mươi sáu tuổi đầu rồi, làm như con nít vậy. Lấy vợ chứ có phải làm gì ghê gớm đâu mà nôn nóng vậy?"-Đức trợn tròn mắt ngó Rer rồi lớn giọng:

"Lấy vợ không nôn chứ nôn cái gì? Thằng điên này."-Ngay lúc này ông Trịnh Đạt (ba của Đức) cùng bà Vương Chi (mẹ Đức) cũng bước lại gần Đức, bà Chi ôm lấy Đức, dùng hai tay béo vào má, kiểu như người lớn nựng một đứa con nít vậy.

"Con cưng yêu bé bỏng của mẹ ngày nào thế mà bây giờ lại lấy vợ rồi."
Ông Đạt tiếp lời:

"Hồi nó mới sinh, tôi cứ tưởng sau này nó làm hoa hậu chứ, nào ngờ đâu giờ đây nó lại đòi lấy vợ."

Rer, Tuấn,Cry,Max, Mai cùng Runa sau khi nghe ba mẹ Đức nói như thế liền ôm bụng cười nức nẻ, Cry vừa ôm bụng cười vừa quay sang nói với Đức:

"Sao hôm nay Đức không bận váy cưới? Để Ngọc Anh bận vest, như vậy mới độc chứ."
Đức bị chọc quê tới tím mặt ngồi bật dậy vịn vai hai bậc tiền bối, nghiến răng ra vẽ trách móc:
"Ba mẹ…..đừng có nói lung tung…Đấy là ba mẹ thích sinh con gái ai ngờ con là con trai nên bố mẹ mới nói như vậy thôi mọi người !!!"

Mẹ Đức quay mặt qua chỗ khác giả vờ đánh trống lảnh:

"Hồi đó mẹ nhớ có ai coi phim Tây Du Kí, còn đòi sau này lớn lên nhất định phải cưới cho bằng được Hồ Li Tinh, thế bây giờ sao chưa chi mà đã nuốt lời thế này?"
Đức nhậm chân nhảy đổng đổng lên:

"Mẹ, con nói thế bao giờ?"

"Ô hô đúng thật bây giờ đúng là lấy được Hồ Li Tinh rồi kìa"- Runa và Mai nhanh nhảu lên tiếng

Cả đám lại được một phen cười đau cả ruột, Đức đỏ rần cả mặt quay mặt sang chỗ khác ra vẻ giận dỗi. Đang tức tối tìm cách lấy lại danh dự thì may sao vị Cha Xứ nhà thờ bước vào. Ngay lập tức trả lại cho thánh đường không khí trang nghiêm vốn có. Đức hồi hộp đứng vào vị trí,Tuấn và Rer với Max trang trọng sau lưng làm rễ phụ. Lúc này Mai cùng Runa và Cry ngay lập tức chạy ra phía cửa để chờ đợi Ngọc Anh bước vào. Hôm nay Runa, Mai cùng Cry sẽ vào vai dâu phụ. Khách mời tới đông đủ dường như những người hồi đó Runa quen và biết chỉ còn lại mấy người gần nhà cô hồi đó và tất nhiên họ cũng không thể nhận ra cô. Đức đã suy nghĩ rất kỹ không biết nên chọn Max hay Rer và Tuấn làm rễ phụ. Ngọc Anh cũng không biết chọn ai, thế là cả hai cùng thống nhất…cho cùng một lúc có ba chàng rể phụ và tất nhiên sẽ phát sinh thêm ba nàng dâu phụ. Đám cưới “hoành tráng” hơn bao giờ hết.

Cánh cửa nhà thờ mở toang, Ngọc Anh trong chiếc váy cưới trắng muốt đang từ tốn bước vào. Đức hồi hộp nín thở, đưa một tay lên vịn chặt tim. Đâu phải lần đầu gặp Ngọc Anh, không hiểu sao lại “run” như cầy sấy thế này. Hít một hơi dài lấy lại bình tĩnh. Đức nhìn chằm chằm về phía Ngọc Anh, bỗng dưng Đức thấy có một ai đó đang dìu lấy tay Ngọc Anh. Nheo mắt nhìn kỹ thì ra đó chính làm ông Đức Nghị (ba Ngọc Anh). Đức thở ra một cái mạnh, hơi nghiêng nghiêng đầu ra sau Đức nói với Tuấn:

"Chuyện này là sao? Ai báo cho ba Ngọc Anh vậy?"
Tuấn nhướng người lên trước một chút, cố nói thật khẽ với Đức:

"Ngọc Anh báo đó, con bé không dám nói với mày sợ mày không đồng ý. Mà thôi lỡ rồi, họ từ Việt Nam lặn lội sang đây để dự đám cưới của tụi mày. Dù gì cũng là ngày vui, đừng làm lớn chuyện."

Đức nhăn mặt, lẩm bẩm trong miệng thầm trách Ngọc Anh. Đến lúc này Ngọc Anh cũng từng bước một lại gần Đức hơn, trao một nụ cười hạnh phúc cho Đức. Lúc này đây Ngọc Anh mới nhìn một lượt khán phòng. Toàn bộ được phủ một màu tím đậm, từ khăn ghế, cho đến tấm thảm dưới chân, những đóa hoa rực rỡ, những chùm bong bóng to to treo trên cao. Ngay cả chiếc nơ Đức cài lên áo, tất cả đều là màu tím mà Ngọc Anh thích nhất. Cô nghiêng nghiêng đầu, trên mặt vẫn lộ rõ một vẻ hạnh phúc khó tả. Ba Ngọc Anh nhè nhẹ đặt tay cô vào tay Đức.Đức lúc này cũng nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt thể hiện lên nổi vui mừng tột cùng. Ngay lúc chạm phải tay Ngọc Anh, Đức quay sang ném cho ông Nghị một cái trợn mắt khiến ông  giật mình lật đật rút tay về.Đức hài lòng nắm tay Ngọc Anh xoay ngược về phía Cha Xứ. Ngọc Anh bị hành động vừa rồi của Đức làm cho bật cười, kề sát tay anh,cô nói khẽ:

"Anh gan hùm đấy, dám trợn mắt với ba em như vậy."

Đức nghiến răng trong khi trên miệng vẫn nở nụ cười rất tươi:

"Anh chưa ăn tươi, nuốt sống là hên lắm rồi đó."

Cả hai cùng nắm tay nhau bước đến trước mặt Cha Xứ, nụ cười dường như không thể khép lại, cứ thể hiện rõ mồn một trên môi cả hai. Vị cha xứ nhìn xuống hai linh hồn bé bỏng đứng bên dưới, họ đang tay trong tay ở ngưỡng cửa cao nhất của sự hạnh phúc. Ông cười nhẹ một cái rồi trầm ấm lên tiếng:

"Nguyễn Anh Đức con có đồng ý lấy Hồ Lê Ngọc Anh làm vợ và hứa rằng dù sau này có ốm đau hay bệnh tật, sang giàu hay nghèo khó vẫn một lòng yêu thương nhau. Không bao giờ lìa xa hay không?"

Đức há hốc mồm quay sang nói với Ngọc Anh:

"Ủa? Cha nói tiếng Việt chứ không nói tiếng Anh hả em?"

Ngọc Anh trợn tròn mắt nhéo vào tay Đức một cái, nghiến răng đay nghiến Đức:
"Anh nói nhảm cái gì vậy? Lo trả lời Cha đi."

Đức lúng túng quay sang cha, cười một cái rồi nhanh chóng trả lời:

"con đồng ý"

Tuấn cùng Rer và Max đứng bên cạnh dùng tay che kín miệng để không phải bật lên cười. Mọi người ai nấy ngồi trong phòng chỉ còn biết lắc đầu cười trừ với Đức.
Cha nhìn Đức bằng ánh mắt đầy trách móc, hằng giọng một tiếng ông quay sang Ngọc Anh:

"Hồ Lê Ngọc Anh , con có đồng ý lấy Nguyễn Anh Đức làm chồng và hứa rằng dù sau này có ốm đau hay bệnh tật, sang giàu hay nghèo khó vẫn một lòng yêu thương nhau. Không bao giờ lìa xa hay không?"

Ngọc Anh ngước lên nhìn Cha nghiêm nghị trả lời:

      "Dạ thưa Cha, con đồng ý."

Cha tỏ vẻ hài lòng nhìn hai người, đưa một tay ra phía trước, ông cao giọng:

"  Hai con có thể trao nhẫn cưới."
Cả hai cùng quay sang nhìn nhau,Đức cười tủm tỉm, đưa tay vào trong áo lấy ra hộp nhẫn cưới nhưng có lẽ do quá vội vàng nên Đức thay vì móc lấy hộp nhẫn lại móc nhầm chiếc hột quẹt ga. Mắt thì vẫn nhìn Ngọc Anh chằm chằm, môi vẫn nở nụ cười tươi như hoa. Tay cầm hột quẹt ga đưa về phía cô.

Ngọc Anh tắt ngay nụ cười trên môi, khó hiểu nhướng mày nhìn Đức. Thấy ánh mắt của cô có vẻ là lạ,Đức ngước xuống nhìn, lúc này mới phát hiện mình cầm nhầm. Lật đật nhét hột quẹt vào trong Đức lúng túng lôi ra hộp nhẫn cưới. Miệng lắp bắp không ngớt:

"Anh nhầm, nhầm.."

Đến lúc này Tuấn không thể nhịn cười nổi nữa nên bật lên cười thành tiếng. Tiếng cười của Tuấn như châm ngòi cho mọi người khác cười theo. Mọi người không hẹn mà cùng một lúc cười rộ lên làm Đức gần như hóa đá, quê đến độ muốn kím ngay cái lổ nào chui tọt xuống cho rồi. Sau khi trao xong nhẫn cưới, bọn họ quay lại nhìn về Cha. Cha cười một cái thật tươi và đưa ra câu tuyên thề:

"Ta tuyên bố hai con chính thức trở thành vợ chồng."

Lúc này mọi người òa lên, vỗ tay ầm ầm. Đức mừng rỡ ôm chầm lấy Ngọc Anh, kè sát mặt mình xuống mặt Hy, bất ngờ bị cô lấy tay chặn lại:

"Nè , anh làm gì vậy?"-khựng lại một chút,Đức nhăn mặt nhìn Ngọc Anh.

" Sao vậy? Anh thấy trong phim, khi nào đến lúc này họ đều hôn nhau hết mà."-
Ngọc Anh bất giác đỏ mặt, cúi thấp mặt xuống giọng nói thỏ thẻ:

"Ở đây đông người….ngại lắm…"

Đức phì cười, mặc kệ cô né tránh anh vẫn chồm người tới đặt một nụ hôn lên môi cô. Tràn pháo tay một lần nữa lại rạo lên. Mọi người hú hét, chạy nhảy tưng bừng. Cứ như là một cách thể hiện niềm vui bất tận lúc bấy giờ.

Woa...Woa...Woa

Tan lễ họ kéo ra một nhà hàng gần đó cùng nhau ăn mừng. Mọi người ai nấy cũng vui vẻ ăn uống no say, không gian nhanh chóng ngập tràn trong tiếng cười giòn tan.

Ngay chỗ bàn tiệc của Ngọc Anh-Đức ,Runa-Rer, Max-Cry, Tuấn-Mai thì xuất hiện một cô gái trẻ đẹp đi tới trên tay là một ly rượu vang cùng một tờ thiệp mời thiết kế trang trọng có màu vàng nhạt. Đầu tiên cô nở nụ cười với tất cả rồi gật đầu cười với Đức ,Rer, Tuấn và Max làm cho các cô vợ bắt đầu nhảy lên mùi sát khí dày dặc nhìn các ông chồng của mình rồi tới cô ta.Khiến cô gái ấy không nhìn nữa mà tủm tỉm bật cười nói:

"Hi ,thôi nào các chị em không phải tồi đang liếc mắt tình tứ đâu mà chào họ thôi. Mọi người không nhận ra tôi sao?Mai cả Cry thì tôi không nói làm gì còn Runa -Rer ,Max Đức Tuấn mới một năm trước mới còn gặp nhau đấy?"

Tất cả đều ngơ ngác nhìn nhau rồi quay xang hỏi các ông chồng thắc mắc cứu vãn . Runa và Rer bắt đầu quan sát cử chỉ và điệu bộ dáng vẻ còn sót lại trên người cô ta rồi nheo mắt lại nhìn nhau rồi cả hai bắt đầu mới tốt lên :

"Dung"

"Ruồi"

Khiến cho Ngọc Anh MAi và Cry còn lại cùng phụt ra những gì họ đang ăn vào thảng người đối diện và tất nhiên người hứng chịu hậu quả là chồng của họ .Đức ,Tuấn và Max chợt cười nhếch nhếch môi nhìn xang bà vợ của mình gằn ba tiếng "em..giỏi..lắm.." -Khiến các cô gái vội vàng xin lỗi làm cho mọi người xung quanh lại thêm trận cười nữa.

"Khụ !Cũng may còn hai người nhớ đó "- Dung cố nhịn cười đưa tấm thiệp ra.

"Bây giờ cô sống thế nào cũng mất tích lâu nhầy "

"Hay kiếm được chồng rồi đá haha bà cô ế "

"Còn Hương và Thảo đâu? Bây giờ họ sống ra sao?"

Tất cả đưa ra câu hỏi cho Dung trả lời rồi với lấy tấm thiệp lên coi. Và rất ngạc nhiên vì khi nhìn xuống dòng chú rể lại để tráng khiến tất cả ngỡ ngàng nhìn Dung.

"Tháng sau mời mọi người với con nhỏ đi dự đám cưới tui .Còn Hương bây giờ đã trở thành nhà thiết kế thời trang ở Châu Âu và là vợ hai của một nhà tài phiệt thương nhân có tiếng ở Châu Âu. Thảo thì trở thành đầu bếp ở Mĩ và làm vợ của nhà ẩm thực thế giới. Và chắc mọi người rất thắc mắc tại sao mà tên chú dể lại trống phải không? Người đó mọi người cũng biết đó hi !"

"Là ai"

"Ai"

"Ai cơ?"

Tất cả trợn tròn mắt nhìn Dung để được nhận câu trả lời nhưng điều họ nhận lại là một nụ cười nhắm của cô.

"Bí mật ...ha ha đến lúc đấy rồi sẽ biết"

"ôi trời"

"Thật là"

"Em có thể tiết lộ được không ahii"-Đức lúc này nhổm dậy nhìn Dung cười toe toét.

"Ha ha Đức muốn nối lại tình xưa à hay sao anh lại hỏi"- Dung bật cười rồi mọi người cũng như thế cười theo

"ơ vậy hai người từng ...yêu nhau à?"- Đôi mắt Ngọc Anh trở nên sắc bén buông đôi đũa xuống nhìn Đức khiến Đức sởn gai ốc.

"Không..Không làm gì có chứ vợ yêu"

"thôi đưng phét nữa đi ông ơi chả vậy""- Tuấn lúc này cùng Max chau chau vào đổ thêm dầu vào lửa

"Này ...lũ kia ai bảo..Không phải đâu em ơi"- Đức run dẩy hối lỗi.

"Đúng không Rer ơi ? Rer không phải nhờ huhu chúng nó bắt nạt tuôi kìa Rer"-Đức lúc này không biết làm sao liền kéo tay làm nũng với Rer ngồi bên cạnh .

"Um..Không đúng..."-Rer vẫn đang ăn trả lời nhẹ quâng.

"đấy ..thấy chưa có mỗi Rer là tốt với tôi thôi lè "-Đức mừng rỡ ôm lấy cổ Rer.

"Không đúng , mà là chính cậu yêu "- Rer vẫn đang ăn nhưng câu nới vừa thốt ra làm cho mọi người cười ồ lên còn Đức sởn gai ốc quanh mình.

"Nguyễn Anh Đức !!! hôm nay anh ngủ dưới đất nhá . Tôi đi ngủ đây"-Ngọc Anh đầu bốc khói bước đi mạnh mẽ ra về .

"Haha thôi vậy tôi về nhá hẹn gặp mọi người ở lễ cưới"- Dung nhanh chóng chuồn khỏi .

"Ấy ấy ...em giải thích gì đi chứ òa òa "-Đức nhanh chóng kéo Dung lại làm cho Tuấn Max và Rer liền kéo cậu trở ra buông tay Dung ra và không ngắt nói chọc ghẹo :

"Thôi để em nó về với chồng nó đi mày kéo làm chi"

"Đúng thế bây giờ mới cưới em gái tao xong mà dám bỏ về níu giữ tình cũ à"

"Cái thằng bội bạc này nữa"

. . . .

Tàn tiệc họ cùng nhau về nhà của ba Đức. Một ngôi nhà khá rộng với rất nhiều phòng được chia nhỏ ra.Đức nhanh chóng kéo Ngọc Anh về phòng . Vừa mới khép cửa lại, Đức tủm tỉm khóa trái cửa rồi xoay người ôm chầm lấy Ngọc Anh hôn tới tấp nói xin lỗi liên tục .Ngọc Anh bất ngờ bị Đức hôn một cách ngấu nhiến lại dùng tay đẩy đẩy anh ra, lên tiếng oán trách.

" Gì vậy?Em vẫn chưa tha lỗi cho anh đâu với cả Từ từ đã…em chưa tắm rửa gì hết…"

Đức đẩy Ngọc Anh về phía chiếc giường ngủ, rồi không một tý kiêng nể xô cô té nhào lên giường. Tiếp theo đó anh một tay chống xuống giường. Lại tiếp tục hôn tới tấp lấy cô mặc cô nói gì, hai tay vẫn không chịu yên, đụng chạm lung tung trên cơ thể Ngọc Anh. Cô khó khăn lắm mới đẩy được anh ra, hai tay ôm lấy đầu Đức, cô nhăn mặt:

"Có cần nôn nóng như vậy không?"

Đức cười một cách ranh mãnh:

"Em có biết 99% sau đám cưới, giây phút người ta chờ đợi nhất là giây phút động phòng không?"-Nói rồi Đức lại tiếp tục cuối đầu xuống hôn Ngọc Anh,cô nghiêng đầu qua một bên, khó khăn lên tiếng:

"Có phải lần đầu đâu, anh làm thấy ghê quá."-Ngừng ngay mọi hoạt động lại,Đức ngước mắt nhìn cô:

" Em có biết anh nhịn bao nhiêu lâu rồi không? Sắp đóng mạng nhện luôn rồi."
Cô bật cười đánh một cái vào lưng anh:

"Đừng có xạo, hôm trước trong bệnh viện….lúc em vừa tỉnh dậy có vài ngày….ai quấy rối em hả?"-Đức trầm ngâm ra vẽ suy nghĩ một lúc rồi cười giả lả:

" Ủa vậy hả? Sao anh không nhớ gì hết vậy? Hôm đó anh làm gì em? Có phải làm như thế này không?"-Vừa nói Đức vừa đưa tay vào bên trong áo cô, khiến cô cảm thấy nhột nhạt cứ cười ầm lên. Xoay người lật ngược tình thế Ngọc Anh đè Đức xuống dưới. Nheo mắt lại cô cười một cách bí hiểm:

"Đợi em đi tắm đã."-Nói rồi không cho Đức có cơ hội phản ứng. Cô đã đứng dậy đi thẳng về phía nhà tắm. Đứchụt hẫng ngồi dậy, buồn bã nhìn về phía Ngọc Anh:

" Cho anh tắm chung với."-Ngọc Anh vừa chuẩn bị đóng cửa phòng thì nghe Đức lên tiếng như vậy. Hé mở cánh cửa ló một đầu ra ngoài, cô nhẹ nhàng lên tiếng:

"Lại đây."-Đức mừng rỡ đứng bật dậy, mặt mày hớn ha hớn hở, phóng như bay tới chỗ Ngọc Anh. Đến lúc gần như sắp chạm vào cánh cửa thì cô bỗng dưng đóng sầm cửa lại, kèm theo một cái bấm chốt.Cô bên trong nói vọng tiếng ra:

"Đừng có mơ. Đi mà bảo tình nhân cũ ý''

Đức tức tối dậm chân tại chổ oán trách lũ người Rer kia. Mười phút sau Ngọc Anh từ phòng tắm bước ra, trên mặt Đức vẫn hiện rỏ vẻ ủ rủ, cô cười một cái rồi lên tiếng:

" Anh cũng đi tắm đi, em pha nước nóng cho anh rồi đó."-Đức lê từng bước nặng nề về phía nhà tắm. Cố tắm cho thật nhanh rồi lật đật bước ra ngoài. Lúc này đây Ngọc Anh đang nằm dài trên giường đọc một cuốn tập chí gì đó. Bộ đồ ngủ mỏng manh không che hết những đường cong quyến rũ trên cơ thể cô. Nhìn vòng một đẫy đà cứ phập phồng sau lớp áo mỏng. Đức không thể kiềm nổi lòng mình. Leo lên giường ngay lập tức Đức phủ mình lên cơ thể Ngọc Anh. Kéo dài nụ hôn từ vành tai xuống tới bã vai, cô lúc này cũng khó lòng cưỡng chế lại. Thả cuốn sách trên tay xuống đất.

Quay sang cô trao một nụ hôn nhẹ lên cổ Đức, rồi kéo đầu Đức xuống sát người mình,cô tiếp tục phà nhẹ một làn hơi ấm vài tai Anh kèm theo một nụ hôn trượt dài. Hành động này của cô kích thích anh đến tột cùng. Không thể từ tốn hơn được nữa. Đức luồn tay vào bên trong áo cô, phủ tay mình lên vị trí mềm mại nhất. Liên tục dùng sức một cách nhẹ nhàng. Những tiếng rên khe khẽ được bật ra khỏi miệng, Ngọc Anh nhướng người lên cao cùng lúc cơ thể Đức trượt dài xuống dưới, dùng tay khéo tung chiếc áo của cô ra. Anh đặt môi mình phủ lên làn da trắng nỏn nà đó. Hai tay Đức bắt đầu không tự chủ hạ thấp xuống phía dưới cơ thể Ngọc Anh.Cô nhắm nghiền mắt lại, thả hồn theo hơi thở ngày một dồn dập, đưa tay vào bên trong áo anh, cô nhẹ nhàng kéo nó ra. Rồi hai tay liên tục cứ vo tròn trên đầu anh, khiến tóc Đức lúc này rối tung cả lên. Anh ngấu nghiến hôn lấy hôn để trên dưới toàn bộ cơ thể Hy. Rồi khi cả hai sắp hòa thành một đột nhiên có tiếng gõ cửa vang lên. Đức ngồi bật dậy, nhăn mặt một cái rồi cúi xuống “tiếp tục” công việc của mình. Bỗng Ngọc Anh xô nhẹ Đức ra, hơi thở vẫn còn dồn dập, cô đứt quảng lên tiếng:

"Anh ra xem ai vậy."

Đức bực dọc:

'' Kệ đi.''

''      Không được, lỡ ba mẹ kêu mình có chuyện gì thì sao?''-Đức lồm cồm bò dậy, mặt mày nhăn nhó nhìn Ngọc Anh:

''    Biết người ta đang động phòng mà còn kêu kêu cái gì không biết.''-Tuy miệng oán trách như thế nhưng Đức vẫn với lấy chiếc áo, bận vào rồi lật đật ra mở cửa. Ngọc Anh lấy mền trùm kín người, xoay mặt vào trong giả bộ như ngủ rồi. Đức hằn học mở cửa thì thấy Tuấn đang đứng trước cửa mình, bực bội Đức gằng giọng:

"    Có chuyện gì?''

Nhìn thấy đầu cổ tóc tai Đức bù xù cả lên Tuấn cố nín cười, ra vẻ bình tỉnh hỏi Đức:

"   Thằng Rer có ở trỏng không?"-Đức trợn mắt nghiến răng với Tuấn:

"  Mày điên hả? Thằng Rer đâu đây? Kiếm nó thì tới chỗ Runa nhá"

Rầm..

Nói rồi Đứcbực mình đóng rầm cửa lại, đâu biết rằng Tuấn phía bên kia cánh cửa đang ôm bụng cười không thành tiếng.Đức trèo lên giường tiếp tục công việc của mình. Hồi nãy sự ham muốn lên tới mười thì bây giờ chỉ còn có bảy tám. Đức cố gắng lấy lại tinh thần. Vùi mình vào người Ngọc Anh,anh ngấu nghiến từng tất da, sớ thịt….mùi da thịt quen thuộc, khoảng khắc mười mấy năm xa cách đang dần được lấp đầy. Đức điên cuồng trên người cô, từ nay họ sẽ chính thức thuộc về nhau, không gì có thể ngăn cách, không gì có thể chia rẽ….đang thả mình với những suy nghĩ mông lung thì tiếng gỏ cửa một lần nữa vang lên. Đức nghiến răng tức tối đấm mạnh tay xuống giường, hằn học ra mở cửa:

" Gì nữa?"-Đức mở mạnh cửa, nét bực mình hiện rỏ trên mặt lập tức thấy Rer đang ngơ ngác nhìn mình. Dùng tay che lấy miệng, Rer nhẹ nhàng hỏi:

"         Thấy thằng Tuấn đâu không?"

Rầm..

Lại một lần nữa cánh cửa phòng đóng sập lại khiến cho Tuấn và Rer cũng bật cười đau cả bụng. Tất nhiên là Đức cũng phải lừ thừ người xuống giường thì tiếng đập cửa lại vang lên Đức lúc này bị núi lửa phun trào chạy một mạch bay ra cửa đã thấy Max đứng đó mặt tối sầm nói cộc lốc.

"Nói..iii"

"Mày có thấy thằng Rer với Tuấn đâu không ?chúng nó bảo đi toilet mà tao tìm mãi chả thấy coi xem nó có đi ở phòng mày không? "-Đức tức đến đỏ mặt, biết là mình đã bị mấy thằng bạn khốn nạn phá đám.Đức nhào tới bóp cổ Max, la lớn:

''  Mày có tin tao lấy keo dán sắt, dán dính mày thằng Tuấn với thằng Rer lại không?''

Lúc bấy giờ Tuấn và Rer từ phía sau cầu thang ôm bụng cười bò lăn ra ngoài. Max ho sặc sụa nhưng vẫn cười lấy, cười để. Runa và Cry cùng Mai cũng bị tiếng cười đó cuốn hút, mở cửa bước ra. Ai cũng tò mò xem có chuyện gì. Lúc bấy giờ Ngọc Anh đã quần áo chỉnh tề, mở cửa bước ra ngoài.Cry thấy Ngọc Anh bước ra liền vui vẻ chạy lại:

''  Chị chưa ngủ nữa hả? Ê, chưa có ai ngủ hết, mình xuống tủ lạnh lấy vài lon ra uống đi, hiếm khi tập họp đông đủ như thế này. Lâu lắm rồi cả đám chưa uống cùng nhau.''-Đức nhăn mặt, nghiến răng nói với Cry:

'' Tối mai đi, tối nay tụi này đang bận động..ui da…'' - Ngay lập tức Ngọc Anh nhéo vào lưng Đức một cái rõ đau, khiến anh im bặt không dám nói gì nữa.

''   Cũng được, nằm im mười mấy năm, thèm mùi bia quá đi ''– Ngọc Anh hưởng ứng theo sau, thế là cả đám xuống lục tung tủ lạnh đem cả thùng bia cùng vài món mồi nhấm lên phòng  bắt đầu tụ họp.

Tội nghiệp Đức của chúng ta, lúc này mặt mày bí xị, cúi gằm mặt không hài lòng xíu nào. Chỉ mong cái lũ “phá đám” này mau chóng tan đi.Họ bắt đầu uống, bắt đầu lôi những chuyện ngày xưa ra kể lại, những chuyện cứ tưởng chừng như mới hôm qua, chớp mắt một cái đã mười mấy năm. Ngọc Anh bồi hồi nhớ lại kỉ niệm ngày đó, nhớ lại mình từng ghét cay, ghét đắng Đức, từng nguyền rủa Đức mỗi ngày. Ở đời đúng là ghét của nào trời trao của đó mà. Vừa suy nghĩ Ngọc Anh vừa bật cười, bất ngờ bị Đức chú ý. Ôm cô vào lòng Đức hỏi thầm:

''  Cười gì vậy?''-Ngọc Anh quay sang nhìn anh, cười nhẹ rồi trả lời:

'' ngày nào…. Nhưng mà…. Lại già đi là rõ rệt,''-Đức siết chặt lấy Ngọc Anh hơn:

''   Thời gian mười hai năm đó, anh sống cũng như người đã chết. Không có em thời gian đều ngưng đọng, làm gì có cái cơ hội “trưởng thành” hay “thay đổi”.''
Ngọc Anh vùi đầu vào lòng Đức, để tai mình áp lên nhịp đập mạnh mẽ của con tim đó. Thấy hành động thân mật này của đôi vợ chồng trẻ. Tuấn trầm ngâm một chút rồi lên tiếng:

" Có chuyện này, anh cứ thắc mắc mãi, định hỏi Ngọc Anh vài lần nhưng thấy không tiện. Bây giờ dù sau hai người cũng cưới nhau rồi. Thế thì…Ngọc Anh trả lời một cách công bằng xem. Ngày xưa Ngọc Anh em khen anh đẹp trai hơn Đức là thật lòng phải không?''

Đức tắt ngay nụ cười, quay sang nhìn Tuấn trợn mắt, cắn môi. Mọi người trong phòng cũng im lặng hồi hộp nhìn chằm chằm về phía Ngọc Anh. Cô bất giác đỏ mặt, chỉnh đốn lại tư thế, cô cười cười nhìn Tuấn:

''         Ờ thì…''- Ngọc Anh quay sang Đức, ngập ngừng một lát rồi lại quay sang Tuấn– ''Nói thật là hồi đó đúng là như thế…nhưng có lẽ nhìn hoài quen mắt nên bây giờ….thấy Đức cũng dễ nhìn hơn trước.''-Đức vòng tay qua giả bộ bóp lấy cổ cô:

-''    Hồi xưa dám nói anh là ác quỷ, hắn ta là thiên thần. Bây giờ em có cảm thấy hồi đó em sai lầm chưa?''-Ngọc Anh quay sang Đức n thần đâu có bao giờ “ám” lấy người khác. Chỉ có mấy tên ác quỷ như anh mới “ám” riết lấy em không buông thôi….nhưng….em lại thích như thế. Cả đám trong phòng cùng bật cười, nhìn đôi bạn thân trải qua biết bao sóng gió, cuối cùng họ cũng được hạnh phúc, ai nấy trong lòng đều dâng lên một cảm xúc khó tả. Im lặng một lúc Tuấn lại lên tiếng:

''     Tụi bây có tính đến chuyện con cái không? Để tao giới thiệu cho ông bác sĩ này, đảm bảo sẽ ra một đứa ác ma biến thái y chang mày.''Đức cười ha hả, đập lấy vai Tuấn.

''        Nhất định phải có rồi. Tao cũng đang tính hỏi tụi mày, nên đặt tên cho con tao là gì đây?''-Max nhíu mày nhìn Rer:

''         Chưa gì đã lo đặt tên rồi, biết con gái hay con trai mà đặt.''-Rer cười cười nói lớn:

''      Gái hay trai cũng đặt cái tên nào men men vào. Mà mày với Ngọc Anh cũng làm vài đứa đi. Mai mốt cho con tụi mình cưới nhau, biết đâu tụi mình lại ngồi xui với nhau.''

Cả đám rất phấn khởi với ý tưởng mới này. Bọn họ cùng nhau vạch lên một kế hoạch tương lai đầy tương sáng cười giòn tan đó đánh thức. Trong lòng ai nấy cũng ngập tràn những niềm vui, những ngày tăm tối đã qua đi, một ngày mới, một bình minh mới lại bắt đầu….

Một thời gian sau đó con gái của Mai và Tuấn cũng được sinh ra được đứa con gái với cái tên Trần Mạnh Mạc Thuần. Đức cùng Ngọc Anh đã cho ra đời một bé gái xinh xắn mang tên Đồng Đồng. Họ cùng nhau định cư luôn bên Mĩ. Sau đó Tuấn, Runa, Ren ,Max cùng Cry cũng sang luôn bên đó, họ ở chung một xóm, làm chung một công ty. Mãi mãi là một đại gia đình hạnh phúc.



Đã sửa bởi Như Song lúc 25.01.2017, 08:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 24.01.2017, 11:29
Hình đại diện của thành viên
۶Nïhü࿐
۶Nïhü࿐
 
Ngày tham gia: 22.06.2015, 19:19
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1574
Được thanks: 685 lần
Điểm: 9.07
Có bài mới Re: [Sáng tác - Hiện đại] Tội cho cô gái đó - Như Song - Điểm: 49
Ngoại Truyện 2 : Tuổi Thanh Xuân

-
Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào?

Gần đây, tôi luôn nghĩ về vấn đề này.
Anh trở về, anh lại trở về, anh thường như vậy, trở về, ở lại vài ngày rồi lại đi.Sau đó luôn sẽ có người vẻ mặt thế này thế kia, dùng giọng điệu thế này thế kia, thần bí, uyển chuyển, lộ ra tung tích của anh, hy vọng nhìn thấy vết tích của sự việc trên mặt tôi.

Tôi sẽ không để những người này đạt được, vì vậy tôi chỉ vô cảm, ngây ngô trả lời: "Ừ".

Đây cũng nên là chuyện của anh nữa nhỉ! Tôi thường nghĩ, có người vô tình dường như cố ý nhắc tới tôi trước mặt anh không?

Sợ rằng không. Anh không phải là tôi, không ai dám mạo phạm.

Vậy thì, nếu cho tôi gặp anh, tôi liền hỏi: "Có việc gì không, thường quay về làm gì?"

– Thường quay về làm gì? Thực ra trong lời này vẫn mang ý yêu chiều.Như Song, mày mãi mãi đều như vậy, chết không thay đổi.

Tôi đang đi trên cầu dành cho người đi bộ, nghĩ tới đây, tự cười chế giễu mình. Chuyển ánh mắt một chút vào một góc, hai người công nhân đang quỳ ở đó, cầm hàn điện hàn gì đó.

Tôi dừng bước, nhìn thấy tên anh, trong những hoa lửa chói mắt tóe ra từ hàn điện.

Một người công nhân oán trách: "Nói với cấp trên từ sớm, đừng dùng đồng, gắn lên sẽ bị người ta ăn trộm mà".

"Đúng vậy, dùng xi măng tốt hơn không". Một người khác đáp.

"Không bằng đừng lắp nữa, người giàu quyên góp một cây cầu tính làm gì!"

Mắt tôi nhói đau, hoa lửa của hàn điện sáng chói, không thể nhìn trực diện, còn có một cái tên nào đó, biến mất, lại hiện ra, cũng không thể nhìn thẳng.Tôi lập tức trốn chạy về văn phòng.

Đi vội quá, giày dẫm lên rất nhiều bùn, Thắng không biết xuất hiện khi nào, đi sau tôi, chậc lưỡi:

"Cô nhìn cô kìa, về nông thôn giúp đỡ người nghèo à? Dính bùn vào gót giầy rồi, mất hình tượng".

Tôi quay đầu nhìn, chỉ nói: "À, đợi chút đi lau".

"Đi đâu? Trưa nay gọi điện cô không nhận".

"Để ở nhà ,không biết, có việc à?"

"Chả phải vì sợ cô không có xe về thôi".-Thắng nói vô cùng khoa trương, tôi không nén được bật cười:

"Anh tìm tôi, tôi cũng chỉ có thể trả tiền ! Bây giờ giải quyết rồi chứ?"

"Giải quyết rồi. Tên Trần Linh ấy cũng đủ tốt vừa vặn trả đủ".

Sắc mặt tôi đột nhiên thay đổi.

Thắng vẫn đang nói: "cô xem đã đá hắn ta rồi thế mà hắn ta vẫn giúp đỡ cô được "

"Tôi... tối nay... nhà tôi có chút chuyện, tôi không đi được!" -Tôi ấp a ấp úng muốn mượn cớ.

Thắng lúc này mới dừng lại việc hoang tưởng chuyện tiền, quay đầu chú ý biểu hiện của tôi. Sau đó anh ta vỗ vai tôi, tình ý sâu xa: "Yên tâm, tùy cô".

Hóa ra như vậy. Đương nhiên, lễ Giáng sinh là một ngày quan trọng.Tôi hít sâu một hơi, ngồi về trước bàn làm học, bắt đầu làm việc.Thắng vẫn như cũ không buông tha tôi, ngồi đối diện với tôi, nghiên cứu biểu hiện của tôi:

"Song song, hơn năm rồi, cô cũng nên bước ra đi, tôi đề nghị cô không nên theo đuổi tôi nữa".

Tôi không đáp.

Dù cho bao khó khăn em vẫn muốn được yêu anh .Thầm lặng bên anh bấy lâu, chỉ thêm đậm sâu từng ngày. Vậy mà trong tim anh không có em.Em nói, Em hứa trọn đời mãi mãi yêu anh.Dù anh không biết anh ko màng,anh ko muốn quan tâm! Em biết anh sẽ chẳng hề mong em nhớ em.Mình em lặng lẽ trong vô vọng,người ơi chờ anh đến bao giờ ?!

"Cô như vậy, đối với ai cũng không tốt. Chuyện trước đây, qua rồi thì cho qua đi, cô không thể mãi mãi một mình gánh vác, gánh đến lúc nào mới dừng! Cô nhìn người khác sống tốt biết bao!"

Tôi vẫn không đáp lời.

"Được, cô cứ như vậy đi! Chết cũng không hối cải! Đàn ông tốt đều tuột mất, xem tương lai cô sống thế nào!"- Thắng nói xong tức giận, đập bàn một cái rồi bước đi.Lúc này tôi mới ngẩng đầu lên, thở phào một hơi dài.

Tôi không buồn, chẳng có gì buồn cả, tôi chỉ nghĩ: Yêu trước hay sau...còn có hứng thú sao? Thắng nhất định đã gặp anh ấy, anh ấy nhất định rất tốt.

Nếu để tôi gặp anh ấy, tôi sẽ làm thế nào? Xin lỗi?

Buổi tối tôi vẫn đi, bạn mới gặp mặt, kết giao. Nói ra mọi người đều là những kẻ nịnh bợ.

Trên bàn rượu, ai cũng đều uống rất vui vẻ, khi Thắng kính rượu quá kích động, nửa ly vang đỏ đổ lên người tôi, cổ áo và trước ngực toàn bộ đều bị nhuộm đỏ.

Tôi nói to: " anh phải đền!"

"Đền thì đền! Đến người tôi cũng đền cô!" -Anh ta cũng cao giọng đáp, đáp xong liền tiếp tục tìm chủ nhiệm chuốc rượu. Tôi loạng choạng chạy ra đến cửa, hét lớn:

"Phục vụ, lấy khăn ướt!"

Nhân viên phục vụ đang bưng rượu vang đổ chúng tôi vừa rót chạy đến, tôi giơ tay đón lấy, thúc giục:

"Nhanh đi! Lấy khăn ướt cho tôi! Trên người tôi đều bị bẩn hết rồi!"

Nhân viên phục vụ đồng ý rồi quay người chạy đi, chạy nhanh quá, mũ giáng sinh trên đầu rơi xuống đất.

"Mũ này! Mũ! Lại rơi rồi!" Tôi vừa hét vừa cười lớn dáng vẻ hài hước của cô ấy.

"Sao uống nhiều vậy?" Đằng sau đột nhiên có người nói chuyện. Tôi quay đầu, nhìn thấy một gương mặt, tôi vui mừng, gọi tên anh:

"Linh, anh không biết, cô ấy vô cùng buồn cười, chiếc mũ nhỏ quá, đội không được, tối nay rơi biết bao lần rồi!"-Cười, nói xong, mới định thần lại.

Không phải trong mơ, anh rõ ràng đang đứng sau tôi, hơi nghiêng đầu nhìn tôi.

Nếu cho tôi gặp anh, tôi sẽ làm thế nào.Tuy tôi vẫn luôn chưa nghĩ ra, nhưng cũng không nên như thế này, trong tay cầm rượu vang đỏ, trên người nhuộm đầy rượu, mặt đỏ tưng bừng, lời lẽ hơi điên cuồng.

Tôi ngơ ngẩn, quay người nhìn anh, vô thức hỏi: "Sao anh ở đây?"

"Có việc phải giải quyết, nên anh quay về". Anh đáp.

"Hôm nay là đêm Giáng sinh , anh nên...".

Lời của tôi chưa nói xong đã bị anh cắt đứt: "Ban đầu định đi, nhưng đên lúc đó phải giải quyết nên ở lại".

Anh đã anh tuấn hơn, má hơi gầy đi, chắc là nơi ở mới rất bấy tiện.Tôi chỉ hận không thể khắc anh vào trong tim, câu nói đó vẫn nói ra: "Có việc hay không, anh cứ thường về làm gì?"

Ngữ khí của tôi không đúng nhỉ? Nghe ra không giống như yêu chiều, ngược lại có vài phần oán hận.Anh nhìn vào mắt tôi, khẽ đáp:

" Ừ, nhưng luôn không gặp em!"

Lúc này nhân viên phục vụ đứng sau tôi, đưa khăn ướt qua, tôi không chú ý, anh giơ tay ra lấy, lại giật rượu khỏi tay tôi, đưa cho phục vụ. Sau đó, anh dùng khăn ướt lau cổ áo tôi, lắc đầu nói:

"Đã là rượu đỏ, sao lau sạch? Anh đưa em đi mua áo mới".

"Được! Phải mua cái đắt nhất!" Tôi mỉm cười nói

"Phải mua cái vĩnh viễn mặc không bị hỏng".

"Được" Anh đáp.

"Còn phải mua quần, quần của em hôm nay cũng bị bẩn rồi, lau thế nào cũng không sạch".

"Được!"

"Còn nữa, em muốn mua kem dưỡng mắt đắt nhất, họ đều nó khóe mắt em có nếp nhăn rồi!"

"Được!"

"Mua trang sức cho em! Mua nhà cho em! Mua xe cho em!..." Tôi nói một hơi.

Anh vẫn chỉ đáp: "Được!"

"Mua tất cả những thứ có thể dùng tiền mua được mua về cho em,Linh, những thứ dùng tiền không mua được, em không cần".

"Như Song..". Anh giơ tay nắm lấy tay tôi.

Tốt biết bao!

Cuối cùng lại ở trước mắt, cuối cùng lại ở bên! Trong mơ cũng từng như vậy, nhưng trong mơ bàn tay nắm lấy không giống như bây giờ, ấm áp mà có lực. Cửa phòng bên đột nhiên có tiếng động.

Tôi vội vàng vùng ra khỏi anh.Anh cũng vội quay người. Một đoàn người, ùa ra từ sau cửa, dẫn đầu là cha anh. Cha anh liếc thấy tôi, không nói gì, đi ra phía cầu thang. Đoàn người nối đuôi nhau đi ra, để lại ánh nhìn sâu xa trên người tôi và Linh

Linh đứng quay lưng với tôi, hai tay đút túi áo, bóng lưng anh, tư thế của anh, trong lòng tôi nhớ lại biết bao nhiêu lần.

Cho tới khi tất cả mọi người đều rời đi, anh mới quay người, mặt hướng về phía tôi.

"Đi, anh đưa em đi mua đồ". Anh nói

"Thực sự muốn mua?" Em chỉ nói đùa thôi". Tôi cố ý làm ra vẻ nhẹ nhõm trả lời.

"Những điều em nói, anh đều coi là thật". Trong mắt anh, tôi có thể nhìn thấy bản thân mình.

Tôi đang định nói gì nữa, trên cầu thang vọng ra tiếng gọi: " cậu chủ, cha cậu đang chờ ,mong cậu nhanh một chút!"

Sắc mặt Linh có phần không vui, tôi vội nói: "Anh đi nhanh đi, đừng để cha anh chờ".

Anh do dự một lát, gật đầu nói: "Được, muộn hơn chút anh gọi điện cho em".

Tôi nhìn anh bước xuống lầu, bóng dáng khuất dần.Giống như trong mơ.Tôi cảm thấy toát mồ hôi, da mặt trắng bệch, đầu tựa lên bức tường lạnh lẽo, tỉnh rượu. Ăn cơm xong, tôi theo Thắng đi hát. Tôi không muốn nhàn rỗi, thế là tôi chiếm micro, căng họng, lớn giọng hát, cổ họng có lẽ sắp vỡ tung, không sao, tiếp tục hát.

Còn Thắng gần say, cầm hai rượu, ở cạnh tôi, hát nhảy theo. Cuối cùng di động rung trên bàn thủy tinh, lóe sáng. Anh nhiều chuyện, giơ tay cầm, bị tôi trừng mắt. Tôi cầm di động ra ngoài, cúi đầu nhìn màn hình, số đó, quả nhiên vẫn là số đó.

"Alo.." Tôi nhận máy, nói to.

Bên cạnh mọi người qua lại, tiếng kêu khóc om sòm trong phòng hát, vọng ra ngoài, vô cùng ầm ĩ.Tôi cầm di động dán chặt bên tai, bịt tai bên kia, miễn cưỡng mới có thể nghe thấy giọng anh, anh đang hỏi tôi:

"Em ở đâu?"

"Em ở ngoài" Tôi nói lớn, đi nhanh trong quán karaoke, muốn tìm một nơi yên tĩnh.

"Đang làm gì" Anh hỏi tiếp.

"Em đang hát".

Xung quanh đều là người, cửa thang máy vừa mở, một đám trai gái tràn vào, khoác vai ôm eo, cười hi hi ha ha.
Anh nói một câu bên kia đầu điện thoại nhưng tôi nghe không rõ.

"Anh nói gì?" Tôi đành hỏi, sau đó thấy đường thoát bên cạnh thang máy, tôi len vào đó. Cửa lò xo vô cùng lặng, dùng hết lức mới đẩy nổi.

Đóng cửa, tiếng huyên náo bị chặn lại phía sau, trong hành lang, ánh đèn mờ ảo. Linh bên kia đầu điện thoại, cẩn thận e dè hỏi:

"Anh đến đón em, được không?"

"Để làm gì?"

"Chúng ta đi mua đồ".

"Đi đâu?"

"Em nói đi đâu, chúng ta sẽ đi đó".

"Em không biết".

"Gặp mặt rồi nói nhé"

Tôi bâng khuâng, không trả lời, anh cũng im lặng chờ đợi. Rất lâu sau, tôi khẽ giọng gọi tên anh: "Linh"

"Ừ". Anh vẫn trả lời như vậy.

"Vừa này..." Tôi dựa vào tường lẩm bẩm nói:

"Nên để anh ôm em".

"Như Song." . Anh đoán ra manh mối, giọng điệu trở nên căng thẳng:

"Anh đến đón em, gặp mặt rồi nói, được không?"

"Không". Tôi lắc đầu: "Vừa nãy em uống nhiều, quên rất nhiều chuyện nhưng bây giờ em nhớ lại rồi".

"Hơn năm rồi, anh tưởng rằng em có thể gặp anh" Anh chán nản nói. Cho dù cách một ống nghe, tôi cũng có thể nghe thấy sự thất vọng của anh.

"Đúng! Em cũng tưởng vậy!" Tôi trả lời.

"Gặp mặt nhé, Như Song, coi như là bạn". Anh vẫn không từ bỏ. Nước mắt chảy xuống, mũi tắc nghẹn, tôi buồn bã trả lời: "Đừng, Linh, gặp anh em rất buồn".

Anh im lặng bên kia đầu điện thoại.

"Anh ổn chứ?" Tôi lau sạch nước mắt, cố gắng đổi chủ đề. Rất lâu anh không trả lời, sau đó khẽ nói "ừ"

"Nghe nói anh đã định cư bên Mỹ?"

"Ừ"

"Đáng tiếc ở Mỹ, em không tới được".

"Ừ"

"Nhưng anh phải bảo đảm sẽ về nhá".

"Như Song, hay là để anh đón em nhé". Anh đột nhiên trở nên cố chấp:

"Gặp mặt chúng ta chỉ nói chuyện thôi, anh bảo đảm!"

"Không!" Tôi từ chối một cách yếu ớt.

"Gặp anh sẽ buồn, không gặp anh sẽ không buồn ư? Đã quên anh rồi à? Có phải đã quên anh rồi không?" -Anh dường như có chút kích động, thấp giọng hỏi nhiều lần.

"Chưa quên, vẫn nhớ, đến từng câu anh nói em cũng đều nhớ"

"Em ở đâu? Như Song, em ở đâu?"

"Em đang hát, vừa hát vừa nhớ anh"

"Như..."

"Đừng trở lại nữa, bỏ số điện thoại đi!. Linh, em mãi mãi, mãi mãi, sẽ không quên anh! Em thề, em mãi mãi sẽ không quên anh! Em...em thực sự xin lỗi " -Cho dù anh không nhìn thấy, nhưng cô cũng rất ân hận vì hồi đó đã bạc anh khiến cô trở nên có lỗi với anh rất nhiều. .

"Anh cũng vậy" Anh khẽ đáp

"Em biết"

"Anh sẽ trở lại, trở lại một mình, anh bảo đảm!"

"Không có tác dụng đâu, em muốn gả cho người khác!"

"Em gả đi! Anh sẽ trở về!"

"Trở về cũng không có tác dụng!"

"Anh sẽ trở về! Vì vậy mãi mãi đừng quên anh!" Anh kiên định lặp lại.

Cửa an toàn đằng sau đột nhiên được đẩy ra, Thắng đầy hơi rượu gọi tên tôi:

"Song Song! Cô chạy vào đây làm gì? Tôi vẫn tưởng cô bị đem bán rồi?!"

Tôi nhìn Thắng, nói với Linh trong điện thoại: "Tạm biệt!"

"Tạm biệt... đừng quên anh!" Cuối cùng anh vẫn nói như vậy.Cúp máy, mắt tôi vẫn không rời Thắng, tôi nhìn anh ta chăm chú, nghiêm túc nói

"TB... tôi gả cho anh nhé, được không?"

Thắng không hiểu, trong phút chốc thấy kinh ngạc, sau đó anh ta cười mỉa:

"Không được!"

"Tại sao?" Tôi thấy rất kỳ lạ:

"chẳng  phải tôi luôn yêu anh thật lòng ư?"

"Không phải điều đó "

" Vậy là gì ?"

" tôi không muốn cô theo đuổi tôi lần nữa".

Từ khi em biết, em đã yêu thương 1 người là khi em biết cuộc sống thật nhiều đắng cay.Đâu chỉ niềm vui yêu anh,đâu chỉ hạnh phúc êm đềm.Vì em đã trót yêu, yêu anh một người ko nên!

Và em cố gắng, cố gắng cho anh hiểu rằng.Dù bao gian khó em vẫn muốn được yêu anh.Thầm lặng kề vai bên anh, dành trọn hết tháng năm dài,
Vậy mà trong tim anh không có em...! Và em đã cố gắng để làm cho anh hiểu

Em đã nói, em đã hứa mãi trọn đời bên anh
Mà sao anh nói, anh không yêu, anh không hề yêu em!Ngày qua chưa hết,sao thấy trong em mỏi mệt.Vì trong suy nghĩ em chẳng thể nào muốn quên,
Yêu người còn hơn yêu ta.Sao lại nhìn ta xa lạ.Phải chăng em đã sai ,yêu anh là điều ngang trái?

Và em đã cố gắng, để làm cho anh hiểu.Dù bao gian khó, em vẫn muốn được yêu anh.Thầm lặng bên anh bấy lâu, chỉ thêm đậm sâu từng ngày ...Vậy mà trong tim anh không có em! Em nói, Em hứa trọn đời mãi mãi yêu anh.Dù anh không biết anh ko màng,anh ko muốn quan tâm!

Em biết anh sẽ chẳng hề mong em nhớ em.Mình em lặng lẽ trong vô vọng,người ơi chờ anh đến bao giờ ?


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 60 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

12 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

13 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

16 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.