Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly

 
Có bài mới 30.12.2016, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 10236 lần
Điểm: 21.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 68
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30.4: Dù đánh chết cũng không chịu chào cha

Edit: Mẫu Tử Song Linh


Thậm chí không một lần hỏi ý kiến của mình, tại sao cô vẫn còn nghĩ đến hắn, nhưng căn bản là nếu có dùng chỉ số thông minh cả đời của cô thì vẫn không thể giải thích vấn đề khó khăn này, loại cảm giác này… Làm cho cô hít thở khó khăn.

Thật sự rất buồn cười. Rõ ràng cô đã đối xử lạnh nhạt với hắn, thậm chí còn dùng hình phạt đối với thân thể, cô còn đạp hắn, nhưng kết quả là cô đá được trên người hắn, còn hắn lại đá sâu vào trong lòng cô. Mấy năm qua, nỗi oán hận cô tích luỹ với hắn chỉ vì trong khoảng khắc đó, chỉ vì một trận mưa ở chỗ đó mà đã vơi bớt rất nhiều rồi. Thậm chí khi cô rời khỏi bệnh viện cũng khôn dám ngẩng đầu nhìn hắn, bởi vì cô sợ nếu mình ngẩng đầu lên thì sẽ không nhịn được mà ôm hắn, nói cho hắn biết trong những năm qua cô nhớ hắn đến mức nào, đến mức cơ thể cô đã không thuộc về bản thân nữa rồi, vì vậy… Cuối cùng cô vẫn trốn tránh, thậm chí còn mang loại cảm giác mình không hiểu trong lòng phát tiết lên người An Kỳ và Trác Văn Dương, còn nói những lời đó với Cục Cưng bây giờ ngẫm lại mới thấy đau lòng, biết rõ ràng như vậy là sai, nhưng cô không nhịn được, Cục Cưng nói cô là người nhát gan rất đúng, bởi vì cô sợ bị Vinh Ninh tổn thương lần nữa, sợ lần nữa sẽ mất đi hắn, vì thế lúc bắt đầu, dù đau đến tê tâm liệt phế nhưng cô vẫn tự nhủ, không có thì sẽ không sợ mất đi.

Cục Cưng là con của cô, cũng là nỗi nhớ nhung của cô đối với Vinh Ninh, cô không muốn Cục Cưng rời bỏ mình, con bé bỏ đi khiến cô lần đầu nếm trải loại đau khổ khi chia ly này, cô nghĩ…. Cô sẽ để con bé ở bên người mãi mãi.

Thật sự là vì cô vừa ích kỷ vừa nhát gan đúng không? Cô không có tư cách đứng trước mặt Vinh Ninh mà mắng chửi hắn, bởi vì cô bây giờ và hắn của ngày xưa, có khác nhau sao? Chỉ là hình thức không giống mà thôi, cô rất hoang mang, cuối cùng cô phải làm gì mới tốt.

“…………” Cục Cưng im lặng một lúc, quả nhiên mẹ bé sẽ nghĩ thế, bé hỏi, “Mẹ rất muốn chung sống cùng cha con phải không?”

Câu hỏi của Cục Cưng làm An Bảo Bối bỗng nhiên hồi hộp, cô vừa không tin được vừa tự ti, tự chán ghét bản thân mình nhìn Cục Cưng, “Mẹ….”

Cô khiến người khác cảm thấy buồn nôn đúng không? Đơn giản nhất, cô không dám nhìn thẳng vào nội tâm của mình, đã vậy còn đang to mồm với Cục Cưng, Vinh Ninh và rất nhiều người.

“Mẹ biết.” Chuyện đã đến nước này, An Bảo Bối không muốn nói, Cục Cưng cũng phải biết điều mà không tra hỏi nữa chứ? Dù sao cô cũng là mẹ ruột của con bé.

“Con nghĩ…” Cục Cưng lớn gan suy đoán, “Đã mấy ngày trôi qua mà cha không tìm mẹ, chắc chắn ông ấy muốn cho mẹ được yên tĩnh, dù sao ép mẹ thì cũng không tốt với ông ấy.”

“Con có ý gì?” An Bảo Bối nghi ngờ hỏi.

“Tuy cha ngã bệnh, sốt cao chưa hạ, nhưng cũng không đến mức độ không tìm được mẹ chứ? Dù sao những người còn lại của tập đoàn tài chính Đế Không cũng không phải ngồi không, anh em của cha nhiều như thế, chỉ cử đi vài người tìm kiếm, dựa vào tài ăn nói của bọn họ cùng sự ngu ngốc của mẹ, nhất định bọn họ sẽ nói tìm Đông Tây Nam Bắc cũng không thấy mẹ.”

“Ách…” An Bảo Bối vẫn chưa rõ ý của Cục Cưng là gì, nhưng cô vẫn hiểu được một điều, Cục Cưng đang mắng cô, con bé đang nghi ngờ chỉ số thông minh của cô.

“Con nói mẹ nghe, trong khi mẹ vẫn đang khổ sở, thật ra cha đã sớm biết trong lòng mẹ nghĩ gì, ông ấy biết tự nhiên lúc đó hai người gặp mặt riêng, mẹ không biết nên tin ai, ông ấy hiểu rõ được những thắc mắc trong lòng mẹ, nhìn thấu mớ hỗn loạn đó, cho nên ông ấy mới nhịn xuống không nói rõ tâm tư của mẹ, vẫn ngu ngốc ở trong bệnh viện, hi vọng khoảng thời gian này, không ai can thiệp chuyện của ai, cho mẹ thời gian, cũng cho mẹ tự do để suy nghĩ mọi việc rõ ràng.”

“À…” Cuối cùng An Bảo Bối cũng hiểu, sau đó cúi đầu nhìn hai tay mình, cô đã vô thức nắm lại từ bao giờ. Chuyện này là hiện tượng bình thường đối với cô, khi cô đang bị kích động, cơ thể sẽ tự động làm theo phản ứng tự nhiên này.

Không nói rõ ràng, cô cũng không lừa được chính mình, khi Cục Cưng vừa nói xong những lời đó, cô kích động, cô hưng phấn, thậm chí…. Lồng ngực, cảm thấy hạnh phúc, hoá ra Vinh Ninh vẫn luôn suy nghĩ cho cô, ít nhất hắn không trói buộc cô mà cho cô thời gian để suy nghĩ kĩ càng.

An Bảo Bối không nhịn được mà giương khoé miệng lên, sau đó cảm thấy bản thân thật kì quái, sao cô lại cảm thấy vui vẻ như vậy?

Tâm tư của thiếu nữ rất dễ đoán, ngay cả vui vẻ cũng biểu hiện thật rõ, cô cứ công khai cười ở trước mặt con bé, cô đã quên, trước mặt cô có một ác ma nhỏ sao?

Khoé miệng Cục Cưng hơi giương lên, tiếp tục thêm mắm thêm muối với An Bảo Bối đang cười ngọt ngào, “Mẹ biết không, những người ở tập đoàn tài chính Đế Không ngoại trừ cha ra thì tất cả đều rất gian xảo, tuy rằng ngày thường luôn bày ra bộ dáng cà lơ phất phơ, hận chỉ không thể luôn cùng các anh em ở bên nhau, khi có chuyện xảy ra, tất cả mọi người sẽ vào cuộc, dù sao thì anh em vẫn là anh em, khi một người gặp nạn đặc biệt là vì tình thì cũng coi như chuyện cả đời, nhất định cần mọi người giúp đỡ, nhưng mẹ có thấy ai tìm mẹ nói chuyện, hoặc đánh đập, điều tra mẹ chưa?”

An Bảo Bối thật thà gật đầu, mấy ngày qua cô luôn ở chung với Cục Cưng, ngay cả Trác Nhất Phong và quản gia Ba Nã Ba vẫn đang sứt đầu mẻ trán vì ván cờ với Dập Dập, mới sáng sớm đã đi tìm đối thủ đánh cờ, căn bản là không có thời gian ở nhà, trong nhà cũng không có ai ngoài Dập Dập đến thăm, làm gì có người nào tới đánh đập hay điều tra như Cục Cưng nói?

“Là vậy đó.” Cục Cưng nhún vai, “Đây là công lao của cha, chắc chắn ông ấy nói với anh em của mình không được đến làm phiền mẹ, chuyện cá nhân của hai người thì để tự hai người giải quyết.”

Mấy ngày qua bé không kiên định, Vinh Ninh bị lời nói vô tình của An Bảo Bối đầy lùi, lại còn ngã bệnh, mất hết ý chí chiến đấu, ngày hôm nay ngẫm lại, cắt…. Cha của bé sẽ không lùi bước chứ?

Vinh Ninh chính là con sói lớn trốn ở cái cây thấp, cho An Bảo Bối thời gian để suy nghĩ rõ ràng, chính là làm cho con thỏ ngốc này tự mình đâm đầu vào bẫy mà!

Thật ra việc này cũng không trách Vinh Ninh được, muốn trách là trách bé không suy nghĩ được hết, hoàn toàn coi thường trí thông minh của Vinh Ninh.

Nghĩ lại thấy đúng, Vinh Ninh có được thân phận, địa vị như bây giờ, trừ năng lực trên thương trường, còn có phẩm chất của hắn, những kẻ ngốc xung quanh nhất định đã bị bộ dáng băng thanh ngọc khiết, không gần nữ sắc của hắn đánh lừa rồi, nhưng mà dù sao hắn cũng đã có tiếng xấu là sắc lang, đi tán tỉnh phụ nữ, bạn gái hắn có thể xếp chật kín từ nhà bế đến cửa tập đoàn tài chính Đế Không, mà hắn bây giờ còn đang chờ con thỏ ngu ngốc kia, có phải là một trong những bạn gái của hắn không? Hắn chuẩn bị chết tâm sao?

Hoá ra bé đã quá coi thường người thông minh như hắn rồi, trong người bé vẫn đang chảy dòng máu của Vinh Ninh. Bé thông minh như vậy chắc chắn không phải là thừa kế trí thông minh của AN Bảo Bối rồi, nhất định là thừa kế Vinh Ninh, Cục Cưng thở dài, ài ài, bé không nên quá kiêu ngạo tự mãn như vậy, như vậy là không được, rất dễ dàng bị người ta đánh vào yếu điểm, bé muốn chuyên tâm tu luyện, không thể khinh thường kẻ địch nào, coi như bé thật sự bị ngốc, cũng không thể để lộ điểm yếu để cho đối phương tấn công.

“Thật sự chuyện là như thế sao?” An Bảo Bối ngồi về chỗ cũ nói với Cục Cưng, hiện tại cô cảm thấy mọi thứ rối lung tung lên rồi, có lẽ vì cô quá ngây thơ, chỉ vì việc nhỏ này mà vui vẻ, nhưng có cách giải quyết nào sao? Cô thấy tim mình thật giống con nai vàng ngơ ngác, không biết mình đang nghĩ gì. Đúng vậy, cô đúng là rất ngu ngốc, nhưng chuyện này ngu ngốc, liên quan gì tới cô?

“Còn hơn như thế nữa____” Cục Cưng quyết định không thể để An Bảo Bối tiếp tục ngu ngốc như bây giờ, bé cố ý cao giọng, sau đó Cục Cưng lại đạp An Bảo Bối đang hạnh phúc trên chín tầng mây rơi xuống địa ngục, “Đó chỉ là suy đoán của con, sao con biết trong lòng cha nghĩ gì? Cha làm gì?”

“À…..” Quả nhiên An Bảo Bối không còn vui vẻ như vừa nãy, được rồi, không phải cô ngu ngốc sao? Cô còn tưởng tượng ra hạnh phúc không có thực của mình như vậy, An Bảo Bối tức giận thở hồng hộc rồi cúi đầu, “Là như vậy sao…” Rõ ràng Cục Cưng hại cô vui vẻ như vậy không phải sao?

Cục Cưng vừa tà ác vừa đắc ý cười, bé biết làm như vậy không đúng, nhưng vẫn không nhịn được trêu chọc An Bảo Bối, “Sao vậy? Mẹ, không phải vì lời con vừa nói mà tâm trạng mẹ rơi xuống đáy vực chứ?”

An Bảo Bối ngẩng đầu, lông mày củ kết lườm mắt bé, đứa nhóc này, làm cô tức chết rồi, con bé đang xem chuyện cười của cô đúng không?

An Bảo Bối bướng bỉnh lắc đầu, lẩm bẩm vài tiếng, “Không phải, con đừng nói lung tung.”

“Mẹ còn nói không phải?” An Bảo Bối thực sự là chết đến nơi rồi vẫn còn cãi.

“Phải!” Cô thấy đề tài nói chuyện của hai người sắp trở lại vừa nãy, giả bộ vừa nhớ ra gì đó, vội vàng hỏi, “Con đã hứa với mẹ rồi, mau thực hiện đi.” Nói với Vinh Ninh là tin nhắn vừa rồi không phải là thật.

Tất nhiên rồi, An Bảo Bối cô cao thượng như vậy, cũng không quan tâm Cục Cưng nhắn những tin tẻ nhạt kia cho Vinh Ninh, nếu Vinh Ninh nhìn thấy thì sao? Nhưng ít nhất bé cũng phải thực hiện lời hứa, nói với Vinh Ninh tin nhắn kia chỉ là chuyện cười chứ? Nhưng mà… Không nói với Vinh Ninh cũng được, ít nhất cho cô xem Cục Cưng nhắn cho Vinh Ninh cái gì chứ.


Ít nhất cũng cho cô chuẩn bị tâm lí, dù sao tất cả cũng đang ở thành phố A. Vì Cục Cưng, cũng vì Vinh Ninh đổ bệnh vì mình, chỉ bằng những lí do này thôi, hay là hai người gặp mặt.

“Sao? Có chuyện gì vậy mẹ?” Cục Cưng nghi ngờ hỏi, bé thấy An Bảo Bối sắp gào lên lần nữa, bé mới giả vờ hiểu ra, “À! Hoá ra mẹ nói chuyện tin nhắn à?”

“Ừ ừ.” An Bảo Bối cười híp mắt gật đầu, “Vì thế Cục Cưng nhanh thực hiện lời hứa với mẹ đi, nếu như con không làm, ít nhất cũng đưa cho mẹ xem con nhắn gì với Vinh Ninh đi.” Cô dùng vẻ mặt dịu dàng nói chuyện với Cục Cưng, ài, oa! Trên thế giới này có bao nhiêu người mẹ có thể nói chuyện như cô, không tức giận với Cục Cưng.

“Nhưng mà…” Cục Cưng nhún vai, đưa di động của mình cho An Bảo Bối, “Thực ra hôm qua con dùng di động chơi Game mới được tung ra nên hết pin rồi, hôm nay thì vừa mới tỉnh ngủ đã chạy đến thư phòng rồi bận nguyên cả buổi sáng, con quên không sạc pin cho điện thoại mất rồi.”

“Vì thế………” An Bảo Bối vội vàng nuốt nước miếng, tại sao tự nhiên cô lại cảm thấy kích động đến mức muốn giết người?

“Vì thế nên điện thoại con hết sạch pin, căn bản là con không thể nhắn tin được, vì vậy làm sao cha có thể nhận tin nhắn?”

“Vì thế nên?” Mặt An Bảo Bối đen mất một nửa, cô chuẩn bị bùng nổ rồi!

“Vì thế nên căn bản con không nhắn tin cho cha, con lừa mẹ, để cho mẹ nói ra những điều thực tâm của mình, An Bảo Bối,” Cục Cưng lè lưỡi với An Bảo Bối, con bé đã nhìn rõ trước rồi.

Cục Cưng đã sớm tránh được chiêu Cửu Âm Bạch Cốt Trảo của An Bảo Bối, hại An Bảo Bối nhào lên vô ích.

“An Cục Cưng! Con đứng yên đó cho mẹ!” Cô rống giận, đứa nhỏ chết tiệt kia, lại dám đem mẹ ruột nó ra giống như đứa trẻ con mà đùa giỡn.

“Hừ!” Cục Cưng làm mặt quỷ với An Bảo Bối, “Bắt được con rồi nói sau! An Bảo Bối ngu ngốc!”

“Con dám lừa mẹ!” Làm cô thiệt thòi bày ra trước mặt con bé bộ dạng đáng thương đó.

“Con không lừa mẹ, sao mẹ có thể nói ra những gì từ đáy lòng mình?!” Rõ ràng bé đang giúp cô, cô còn không thèm cảm ơn, ài, ai, ôi…. Thế giới này cũng không có quốc gia nào có người không biết nói cảm ơn với người đã giúp đỡ mình!

“Cho mẹ hiểu rõ mình nghĩ gì, nhận ra tình cảm của mẹ với cha Vinh Ninh!”

“Chỉ thiếu không dùng hắn làm bia đỡ đạn.” Đứa bé này, khi đùa cợt người khác đều có thể khiến người ta không biết phải làm sao, tức không được, cười cũng không được!

“Con biết mẹ sẽ nói như vậy mà, nhưng khi mẹ nói những gì từ đáy lòng mẹ với con, vì thế con sẽ không chọc giận mẹ nữa, dứt khoát đi….. Con chạy trốn cũng không né tránh!

Cục Cưng dừng lại không chạy nữa, đứng thẳng lưng nhìn An Bảo Bối đang đuổi đến trước mặt, bé biết cuối cùng An Bảo Bối sẽ không nỡ làm gì mình, kết quả đúng như bé dự đoán, An Bảo Bối bắt được bé, cánh tay đã vung lên nhưng một khoảng thời gian rất lâu đã trôi qua mà cô cũng không muốn vung xuống.


An Bảo Bối dừng lại, nhìn vẻ mặt tự tin quyết liệt của Cục Cưng, cuối cùng vẫn hạ tay xuống, con bé Cục Cưng này, luôn luôn hiểu rõ cô, từ lúc ở trong bụng cô đã nhảy nhót tưng bừng mặc kệ cô có đau hay không.

Không còn sức lực, An Bảo Bối ngồi trên ghê salông, như quả cà tím bị héo, âm thầm than khổ, tại sao số cô lại khổ như vậy? Cô còn không bằng một đứa bé, chuyện gì cũng không thể quyết định được, cô làm người thật thất bại.

“Mẹ, mẹ muốn nghe suy nghĩ của con không?” Thấy An Bảo Bối bất động, Cục Cưng lại nổi lên ý đồ xấu, “Con muốn làm cái gì?” Cô không muốn nghe gì cả, đặc biệt là Cục Cưng, tuy đứa nhỏ này ít tuổi nhưng không đáng tin chút nào, lần nào cũng đùa giỡn cô tưng bừng như châu chấu nhảy nhót.

“Con nghĩ mẹ, mẹ phải tiếp tục kết thân mới được.”

“Con vừa nói cái gì?” An Bảo Bối tưởng mình bị lãng tai nên nghe nhầm, lớn tiếng hỏi, “Con nói mẹ tiếp tục kết thân đi.”

Cục Cưng lặp lại câu nói vừa nãy, cô nghiêm trọng tự hỏi, cô chưa già mà đã lãng tai nghe nhầm rồi.

“Con định giở trò quỷ gì?” Rõ ràng Cục Cưng đã biết thực lòng cô nghĩ gì, tại sao tự nhiên lại nói những lời này với cô?

“Con đã nói rồi, so đi so lại, tuy rằng cha lớn lên đẹp trai, có nhiều tiền, có địa vị, còn có thực lực, cũng có thế lực nhưng trước đây, ông ấy đã bỏ mặc mẹ, nhưng vì ông ấy, mẹ trở về, còn dẫn theo một đứa trẻ đáng yêu vạn phần như con.” Khi nhắc đến mình, Cục Cưng cố ý giơ tay lên, làm thành một đoá hoa khiến An Bảo Bối buồn nôn.

“Trên thế giới này nào có chuyện dễ dàng như vậy? Tám năm đổi lấy nhiều như vậy? Tốt xấu gì hắn cũng phải ăn đắng một chút chứ? Nhưng mà trên đời này có ai xuất sắc hơn cha con? Chúng ta bỏ dưa chuột lấy trứng vàng! Tính thế nào cũng có lợi!”

Không biết Vinh Ninh sau khi nghe Cục Cưng lí luận dưa chuột và trứng vàng thì sẽ phản ứng như thế nào, An Bảo Bối chỉ biết sau khi nghe xong thì trong lòng cô bắt đầu hoảng loạn, ý nghĩ của Cục Cưng làm người khác đoán không ra, thậm chí còn không giải thích được, chỉ một thoáng là đã làm cô hiểu rõ nội tâm của mình, cổ vũ cô làm theo ý mình, một lúc, lại cổ vũ cô kết thân với người đàn ông khác…..

Trong mắt Cục Cưng, con bé muốn biến việc này thành như thế nào thì mới hài lòng đây?

Cục Cưng hiểu rõ suy nghĩ của An Bảo Bối, cười híp mắt nói, “Cục Cưng chỉ muốn cha mình kiên cường hơn thôi mà.” Bé cố ý chỉ tay hướng trên lầu, là chỗ ở của Trác Nhất Phong, An Bảo Bối lập tức hiểu rõ gật đầu, nếu không phải Cục Cưng nhắc nhở, cô suýt chút nữa quên mất ngôi nhà này còn một ông già tên Trác Nhất Phong nữa, mặc dù ông trưởng thành – cũng bảo thủ hơn người cùng tuổi nhưng cũng cực kì bao che con cháu, cứ cho là Vinh Ninh muốn quyết định cuộc sống của cô, cũng khó vượt qua cửa ải của Trác Nhất Phong, chỉ suy nghĩ đến việc này, An Bảo Bối cũng đã cảm thấy hơi sợ hãi rồi, bị cha và em trai khống chế, tình trạng của cô cũng thật…

An Bảo Bối điên cuồng lắc đầu, cô không dám tưởng tượng nữa.

“Vì thế nên….” Cục Cưng khoanh hai tay trước ngực nhìn cô, “Con muốn cha thay đổi cả về tinh thần, thể lực, năng lực, trí thông minh đều có thể sánh ngang với mẫu hình ông bố lý tưởng của xã hội mới.”


Thôi thôi, An Bảo Bối thấy dù muốn cũng không được (hữu tâm vô lực), cô nghe lời Cục Cưng nói rồi so sánh với thực tế, đáy lòng cô cất giấu những thứ gì, được bao nhiêu người hiểu? Đại khái cũng chỉ có thiên tài như cô mới có thể nhìn thấu nội tâm mình thôi sao? An Bảo Bối cười mỉa mai, xoa đầu bé, “Cục Cưng, mẹ đã nói với con chưa? Dù muốn làm gì đi chăng nữa, đừng bao giờ vượt qua giới hạn.”

Những lời này của An Bảo Bối, sao Cục Cưng lại thấy nó mang theo ý tứ khác đây? Không nhịn được mà lại bắt đầu câu chuyện cười của mẹ mình, cười rạng rỡ, “Mẹ, nếu hiện tại cha không còn tình cảm với mẹ, tại sao nhanh như vậy đã lo cho mẹ rồi?”

Tại sao An Bảo Bối cảm thấy hôm nay mình đỏ mặt quá nhiều lần, số lần đủ cho cả đời, thả đầu Cục Cưng ra, khôi phục trạng thái lắp bắp vừa nãy, nói đi nói lại cũng chỉ vài câu, “Bà trẻ của mẹ ơi, con hiểu thành cái gì vậy? Đừng nói nhảm nữa!” Cô đâu có, tại sao Cục Cưng toàn nói những từ khiến người khác khó chịu vậy? Hại tâm trạng cô thất thường cả ngày hôm nay.

“Vâng.” Cục Cưng gật đầu, “Con biết rồi, mẹ, con biết mọi chuyện, mẹ đừng xấu hổ.”

“Con….” An Bảo Bối chỉ về hướng bé, cô phát hiện vốn từ của mình ít đến đáng thương, cuối cùng áp dụng chiến thuật lùi một bước để tiến hai, “Mẹ không nghe con nói nữa, con tự mình đoán lung tung tiếp đi.” Vứt một câu lại, An Bảo Bối khập khễnh chạy vào trong phòng, ngã người trên giường, trùm chăn kín người, sau đó một lúc rất lâu, cô mới không thấy ấm ức nữa, thò đầu ra từ trong chăn, kêu lên, “Xấu hổ chết mất!”

Giơ lên cái cốc trong suốt, nâng cốc với không gian lành lạnh, “Vì con khó chịu mẹ ngu ngốc, hướng đánh không chết cha kính chào!”

Sữa bò cồn cào trong dạ dày cô, cuối cùng cô cũng nằm bẹp trên giường. Vinh Ninh đang đứng cạnh cửa sổ phòng bệnh trông ra toàn cảnh bên ngoài tự nhiên hắt xì một cái.

Hắn vuốt cái mũi vẫn còn ngứa, Vinh Ninh kéo cửa sổ lên, mất tự nhiên ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.

Chẳng lẽ thời tiết đang nóng mà có gió lạnh? Hay là…

Có người nói xấu sau lưng hắn? Tất nhiên cho dù là ai, hắn cũng không quan tâm, đầu gối lên tay, hắn lại nằm lên giường bệnh rồi giương mắt nhìn trần nhà đợi thời gian trôi qua, một lúc sau đắp chăn cho mình, hắn phải chăm sóc tốt thân thể mình, đến lúc khoẻ hẳn rồi, ra viện thì đầu tiên sẽ đi ăn một bữa cơm trưa thật ngon rồi ngủ trưa, đôi mắt to hơi híp lại, bộ dáng như con mèo lười biếng, thời gian yên tĩnh trôi đi, tiếp theo sẽ có rất nhiều việc hắn phải làm.


Bảo Bảo, cha bị áp lực rất lớn

Thành phố A liên tiếp hứng những trận mưa to, khó có được vài ngày khô ráo, Thái Dương công công (Mặt Trời) cuối cùng cũng xuất hiện; bầu không khí buổi sáng trong lành sảng khoái, nhưng không được vài giờ, thời tiết nóng nực kéo dài liên miên.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Chó Đen, Cyclotron, ciuviho, hanayuki001, huyền.uha, tiểu anh hắc ám
     

Có bài mới 06.01.2017, 18:09
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 10236 lần
Điểm: 21.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31.1: Có đáng chết cũng không chịu chào cha

Edit: maclyca

Beta: Tiểu Lăng


“Mẹ?” An Bảo Bối nghiêng đầu nói, “Mẹ cái gì? Từ trước đến nay có gì con cũng đều nói thẳng, sao lần này lại không nói?”

Cục Cưng thở dốc nhìn cô, suy nghĩ một lúc, vẫn quyết định ngồi bên cạnh An Bảo Bối, đầu cúi xuống thật thấp.

An Bảo Bối càng cảm thấy buồn bực hơn, dáng vẻ ‘con sai rồi’ của Cục Cưng càng khiến cô thêm tò mò, “Không phải con làm sai chuyện gì khiến cho mẹ tức giận đó chứ?” Nghĩ tới nghĩ lui, An Bảo Bối cũng chỉ có thể nghĩ đến khả năng này, “Cũng không phải chuyện ghê gớm gì, vừa rồi con gọi điện cho ông bà nội.”

An Bảo Bối im lặng một lúc, mới đáp một tiếng ngắc ngứ, “À...” Thì ra vừa rồi Dập Dập vào trong phòng là vì chuyện này.

“Hôm qua con đột nhiên rời khỏi nhà ông, chưa nói cho ông bà nội, nên hôm nay con phải gọi điện báo một tiếng.”

“À… à.” An Bảo Bối cũng cúi đầu xuống giống Cục Cưng, dù không biết vì sao mình lại làm vậy cùng Cục Cưng, “Vậy ông bà có nói gì không?” Có phải họ nói với Cục Cưng, muốn Cục Cưng ở cùng với họ không? Dù sao... Cô đã độc chiếm Cục Cưng rất nhiều năm rồi.

“Không, ông bà chỉ nói có thời gian thì đến chơi với ông bà, cũng mong mẹ cho phép, ông bà chỉ muốn nhìn cháu gái mình thôi.”

Trước đó vẫn luôn nghe Vinh Ninh nói cha mẹ hắn bảo thủ không thay đổi, cứng đầu hơn cả đá. Không ngờ bây giờ, ông bà cũng đều phân rõ phải trái, không để cho Cục Cưng ở bên cạnh bọn họ, đối với cô đã là rất nhân từ, dù sao... Bọn họ cũng là người thân của Cục Cưng.

“Vậy sao... Mẹ còn tưởng rằng là chuyện ghê gớm gì.” An Bảo Bối cười tươi như hoa ngẩng đầu lên nói, “Ông bà nội rất thích Cục Cưng đúng không? Giống như ông ngoại và cậu nhỏ thích Cục Cưng vậy, gặp họ cũng là chuyện bình thường, nhưng lần sau cũng không được lén lút đi, cứ đi hẳn hoi rõ ràng, mẹ sẽ không phản đối.”

Sự tồn tại của Cục Cưng đã không còn là bí mật của nhà họ Trác, đứa bé từ nhỏ đã sinh hoạt tại gia đình đơn thân, tâm trí còn chưa kiện toàn hẳn, có thể qua lại với người nhà của Vinh Ninh cũng tốt cho tương lai phát triển của Cục Cưng, cô không thể phản bác, cũng không có lý do phải phản bác, dù sao... Có Cục Cưng, hai nhà vẫn phải gặp nhau.

“Vâng.” Cục Cưng vẫn rầu rĩ, dường như dù nghe thấy câu trả lời của An Bảo Bối cũng không vui thêm chút nào.

“Sao vậy? Chẳng lẽ con cho là mẹ sẽ đổi ý?” An Bảo Bối cười híp mắt như mèo, “Không đâu, mẹ cũng không phải không biết phải trái, chỉ cần con không lừa gạt mẹ, không trốn tránh mẹ là được.”

“Dạ...” Cục Cưng bưng quai hàm, vẫn định giấu không nói nữa, lại nói một chuyện chưa quá vội vàng cho An Bảo Bối.

“Làm sao thế?” Thấy Cục Cưng còn có chuyện muốn nói với mình, An Bảo Bối kỳ quái hỏi.

Cục Cưng quay lại trừng mắt nhìn TV, TV đang chiếu quảng cáo của thành phố A.

“Cuộc thi thiên tài nhí lớn nhất thành phố A được tổ chức, bạn muốn con bạn thể hiện tài năng? Bạn muốn con bạn thể hiện một tài năng khác ngoài học tập? Hoan nghênh con bạn đến đăng kí tham gia cuộc thi thiên tài nhí lớn nhất của thành phố A, hãy để cho con các bạn được trổ hết tài năng...”

Cục Cưng bỗng nhiên có tinh thần, hai lỗ tai đều dựng thẳng lên, chỉ vào màn hình TV nói, “An Bảo Bối, con muốn tham gia cuộc thi này!”

“Có được không ạ?” Cục Cưng làm nũng với An Bảo Bối, lắc lắc cánh tay của cô, “Để con tham gia đi được không ạ?”

“Ừ...” Trước kia không cho Cục Cưng tham gia những cuộc thi lớn kiểu này, cơ bản là vì giấu Vinh Ninh. Giờ Vinh Ninh bọn họ đã biết đến sự tồn tại của bé, vậy cô cũng chẳng còn gì để giấu nữa. Huống chi, luôn luôn áp chế tài năng thiên bẩm của Cục Cưng cũng không tốt cho bé. Nghĩ tới nghĩ lui, cũng nên để cho bé đi ra thế giới bên ngoài và nhìn nó như thế nào...

“Mẹ đồng ý ạ?” Cục Cưng hưng phấn hỏi, An Bảo Bối thấy Cục Cưng hưng phấn như vậy cũng không nói gì xua tan sự vui sướng của bé, “Đồng ý thì đồng ý, nhưng con phải đáp ứng mẹ ba điều: không được làm chuyện thừa; không xem thường những bạn nhỏ khác; được hạng nhất không thể kiêu ngạo tự mãn, thất bại cũng không cần cúi đầu ủ rũ. Nếu mẹ nói con đều đồng ý, con có thể đi! Mẹ tuyệt đối không ngăn cản con.”

“Cám ơn mẹ!” Cục Cưng ngọt ngào kêu cô, cả người ôm chặt lấy An Bảo Bối. An Bảo Bối hơi cong khóe miệng, đứa bé này, thật sự khiến cô hết cách rồi.

Ở trong lòng An Bảo Bối, Cục Cưng cúi đầu nở nụ cười, An Bảo Bối cũng chẳng biết được tâm tư nho nhỏ của bé.

+++

Tục ngữ nói: bệnh tới như núi sập. Bệnh của Vinh Ninh lại không tốt nhanh như vậy. Song lại khác hẳn với thời gian nằm viện đượm ưu sầu đầy im ắng trước kia, lần này Vinh Ninh lại là dạng tạ ơn trời xanh, nằm ở trên giường bệnh ngóng nhìn mặt trời bên ngoài...

Thời gian không dài cũng không ngắn, từ ngày nằm viện đến giờ đã là ba ngày, có một số việc hắn không biết, tỷ như không biết giờ An Bảo Bối đã bình tĩnh lại chưa. Điều này cũng rất tốt cho vết thương ở chân của cô, trước khi thân thể của mình khỏe mạnh, để cho hai người có thời gian ngẫm lại sau tám năm...

Tiếp lấy quả táo Lộ Phi ném tới, Vinh Ninh tung trái táo lên mấy lần, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt, để trái táo qua một bên, đen mặt lại nhìn mấy người xông vào phòng bệnh.

“Tại sao không ăn? Táo rất có lợi cho cơ thể anh, Phương Trạch Tây phải nói cho anh rồi chứ, phải không Trạch Tây?” Lộ Phi cắn quả táo, vẻ mặt đầy xấu xa nhìn Phương Trạch Tây hai tay khoanh trước ngực mặc áo blouse trắng đứng ở góc tường. Phương Trach Tây vốn luôn luôn cười híp mắt, giờ lại treo lên ánh sáng hạnh phúc, vuốt vuốt mặt của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng giống như trái cà chua chín, “Anh tư nói đúng đấy, táo không chỉ giàu dinh dưỡng, hơn nữa hình dáng lạ lùng, xúc cảm căng bóng. Đương nhiên người bình thường không thể hiểu điều này, huống chi anh ba đã yên lặng suốt tám năm, anh ba à, anh thấy em nói đúng không?”


Vinh Ninh còn chưa kịp nói, Niếp Minh vừa gọt vỏ táo cho Niếp Tinh, vừa tiếp lời, “Bóng đêm mông lung, cũng là một giấc mộng đẹp. Đáng tiếc, thằng ba ấy à, mỗi đêm đều cô đơn khó ngủ thì thôi, còn thỉnh thoảng gặp phải ác mộng, không biết được cái đẹp của màn đêm.”

Mặt Vinh Ninh tối sầm lại, Ngôn Hoan đổi đề tài, tao nhã cầm dao gọt trái cây lên đem cả miếng táo cắt thành từng khối từng khối tác phẩm nghệ thuật, “Thằng hai Niếp, câu ấy sai rồi, mọi người đều biết ban đêm mông lung, dưới ánh trăng ngâm ca. Nhưng không có nghĩa là một năm bốn mùa, cả ngày lẫn đêm, chỉ có bóng đêm sướng hoài, bận rộn một đêm, giọt sương tươi sớm mới có thể tỏa ra ánh sáng long lanh dưới nắng ban mai, chậc...”

Ngôn Hoan híp đôi mắt hoa đào yêu nghiệt, dáng vẻ ngồi nhà ba ngày mới ngẫm được, “Rất tốt rất tốt.....”

(Beta-er: chịu, chả hiểu mấy anh này nói gì =.=)

“Xì....” Phương Trạch Tây phì cười, chỉ thấy sắc mặt Vinh Ninh càng khó chịu, nhưng khó chịu đến mức khiến người ta vô cùng vui vẻ. Căn phòng trắng toát trong chốc lát vang dội tiếng cười dễ nghe, mấy người cười đến lăn lộn rất náo nhiệt.

Vinh Ninh cười lạnh nhìn, cuộc đời của hắn giống như con chim nhỏ điên cuồng, luôn có mấy con heo đang cười, đắc ý cái gì? Khoe khoang dáng vẻ hạnh phúc trước mặt hắn? Không phải một đám ngày ngày nhuyễn ngọc trong lòng, một gương mặt hương hoa nở rộ, dáng vẻ say bí tỉ sao?

“Mấy người tới thăm bệnh hay tới khoe khoang thế?”

“Xem em nói kìa!” Niếp Minh giơ tay lên, xoa xoa chóp mũi, cau mày cười nhạo nói, “Chua quá, chua quá.”

Tiếp tục dẫn tới một tràng cười nhạo, Vinh Ninh cầm quả táo Lộ Phi ném cho hắn ném vào đầu Niếp Minh. Niếp Minh thuận tay tiếp lấy, tiếp tục cầm trong tay gọt vỏ, “Cơn tức của em có vẻ lớn ha, xem ra là khỏi bệnh rồi, có tinh thần phản kích.”

“Dù khỏi bệnh rồi, cũng sẽ bị mấy người làm tức chết, hơn nữa...” Ánh mắt Vinh Ninh âm u nhìn trong tay mỗi người đều cầm quả táo lúc trước mang đến thăm bệnh hắn. Hắn là bệnh nhân còn chưa ăn, mấy người này đến thăm bệnh lại tự nhiên như khách VIP, ăn luôn đồ của hắn, “Nếu tới thăm bệnh, nên quy củ ngồi ở kia, chứ không phải là ăn trái cây đưa cho tôi.” Mấy người này cũng lớn rồi, rốt cuộc có hiểu cái gì là làm người hay không? Ăn đồ của hắn, còn ăn ngon lành như vậy!

“Ai bảo bọn em đến thăm bệnh?” Lộ Phi quắc mắt dựng mày, Vinh Ninh này cũng quá coi mấy người bọn họ là anh em tốt rồi. Anh lập tức chớp chớp hàng lông mi cười, “Rõ ràng bọn em qua cười nhạo anh mà, anh cũng thật là, qua lại với nhau nhiều năm như thế mà vẫn không biết bản chất của bọn em, không được, không được.”

Hắn biết ngay mà!

Lãng phí nước miếng với bốn người của tập đoàn Đế Không này, còn không bằng tiếp tục nằm trên giường hưởng thụ kỳ nghỉ tốt đẹp của hắn, đương nhiên, nếu như mấy người này không đến cửa quấy rối.

“Xem ra tinh thần của Vinh Ninh không tệ.” Ngôn Hoan mím môi, “Nghe Trạch Tây nói em đang sống dở chết dở, còn đang lo đây, song có vẻ là lãng phí thời gian và tinh lực rồi.”

“Khụ khụ.....” Niếp Minh ho khan một cái, “Được rồi, không đùa giỡn với em nữa, không em lại tức đến hộc máu. Vậy em bị bệnh thì Cục Cưng đi đâu rồi?”

Lại nhắc đến chuyện hắn không muốn nhắc đến, Vinh Ninh rầu rầu đáp, “Ở cùng với mẹ bé.”

“Chẳng lẽ anh cứ dây dưa mãi như vậy? Cũng không tấn công? Chỉ một mực lui về phía sau?” Lộ Phi vội vàng tiếp lời nói, nếu đúng như vậy, rất không phù hợp với tính cách của Vinh Ninh.

Vinh Ninh dựa đầu vào gối, trên mặt là nụ cười dịu dàng, khóe miệng hơi cong lên, dáng kiểu như ‘tất cả mọi chuyện đều trong tầm tay’, “Không thể nói nhiều, không thể nói nhiều.”

“Mẹ kiếp.” Lộ Phi rống lên một câu, “Anh cho anh là Gia Cát Lượng à?”

Dáng vẻ Vinh Ninh vẫn cao thâm như cũ, “Không thể nói nhiều, không thể nói nhiều.”

Lộ Phi thật sự muốn hất hắn một bàn tay đến Tây Sơn luôn, CMN mà không thể nói nhiều.

“Đừng nhìn Vinh Ninh ầm ĩ như em, tâm tư cao thâm hơn em nhiều.” Ngôn Hoan vừa nói, Lộ Phi lập tức co vòi lại, không dám nói tiếp nữa, “Được rôi, hôm nay mấy người bọn anh tới chỉ tới thăm em chút thôi, em khỏe mạnh thì yên tâm rồi.” Ngôn Hoan đứng lên, những người khác cũng đứng lên theo anh, Vinh Ninh nằm ở trên giường bệnh nên không tiện, nhưng cũng ngồi thẳng người.

“Có chuyện gì thì nói với bọn anh, có gì cần giúp mấy người bọn anh cũng sẽ giúp, đừng chuyện gì cũng giấu ở trong lòng không nói, anh em phải như vậy.”

Vinh Ninh gật đầu một cái nói, “Anh cả nói đúng, em sẽ nhớ.”

“Ừ, không làm phiền em nữa, nếu đã nằm viện thì nằm lâu lâu đi, không cần lo chuyện công ty. Quan trọng nhất là dưỡng tốt thân thể, trước khi đi cũng chỉ có thể nói với em một câu.” Ngôn Hoan im lặng, giống như đang suy nghĩ gì đó, “Hy vọng một nhà ba người các em sớm đoàn tụ.”

“Vâng.”

Phương Trạch Tây mở cửa hộ Ngôn Hoan, “Anh cả đi thong thả!” Ngôn Hoan gật đầu một cái, rời đi, ba người lập tức theo sát đằng sau, Niếp Tinh đi theo Niếp Minh ra ngoài, ra đến cửa thì bảo Niếp Minh đợi bé.

“Sao con?”

“Con có việc muốn nói với chú Vinh Ninh.” Nói một tiếng, Niếp Tinh nhanh chân chạy vào, đi tới trước giường bệnh của Vinh Ninh, thở hổn hển bảo Vinh Ninh đưa lỗ tai đến.

“Làm sao vậy? Tiểu Niếp Tinh có chuyện gì muốn nói với chú à?”

“Chú Vinh Ninh, con thấy Dập Dập rất kỳ quái, nhất định anh ấy và Cục Cưng có bí mật gì đó không thể nói cho ai biết.” Niếp Tinh nói xong lập tức quay đầu bước đi, để Vinh Ninh sững sờ tại chỗ, suy nghĩ lời nói của Niếp Tinh thật lâu.

Thằng quỷ nhỏ Dập Dập kia, từ nhỏ đã lắm quái chiêu, trong lòng sáng như gương, rõ hơn bất cứ ai, cho nên Niếp Tinh nói cũng không phải nói láo, thằng nhóc đó thật sự là cùng đức hạnh với mẹ của nó, công phu rất cao thâm, nhưng đầu óc không xấu, cũng có nguyên tắc của mình.

Phương Trạch Tây đóng cửa lại, không có ý muốn đi, ngồi vào chỗ cũ của Ngôn Hoan, hai chân bắt chéo, tay phải đây mắt kính ở sống mũi, dáng vẻ như một vị thần nhìn thấu tất cả.

“Em chưa đi?”

“Chỉ có chuyện khó hiểu muốn hỏi anh.”

“Hỏi anh?” Vinh Ninh khẽ nhướng hai hàng lông mày, “Hỏi anh cái gì?”


“Anh đã sớm biết Cục Cưng chạy đến gặp anh, không đơn thuần là muốn nhận cha đúng không?”

“A....” Vinh Ninh cười khẽ một tiếng nói, “Từ lúc bé sống chết không chịu nói tên mẹ bé ra, anh đã biết rồi. Cục Cưng còn nhỏ, vẫn còn non lắm, chuyện gì nếu ở bạn cùng lứa và đứa ngốc thì là che dấu rất tốt, nhưng ở trong mắt anh thì lại non hệt như trái táo còn xanh, chín hay chưa thì anh phải biết chứ.”

Phương Trạch Tây đưa cho hắn trái táo, Vinh Ninh nhận lấy nhưng không có ý muốn ăn, “Anh càng muốn uống nước sôi để nguội hơn là ăn táo.”

Khóe miệng Phương Trạch Tây giật giật, vị đại gia này thật khó hầu hạ, bất đắc dĩ đứng lên, gật đầu đồng ý nói, “Được được được, em đi lấy cho anh.” Ai bảo anh là bái sĩ, còn hắn là bệnh nhân? Ai bảo hắn còn là anh ba nữa chứ.

“Nếu đã biết rồi, sao còn để bé tùy ý làm càn?” Phương Trạch Tây kỳ quái hỏi.

“Gì mà làm càn? Anh biết tình cảm Cục Cưng đối với anh rất phức tạp, nếu là hận, cùng lắm thì cả đời không tìm anh; nếu là yêu, đã sớm nói cho anh biết tên của mẹ bé. Thông tin nối hai bọn anh lại, cho dù An Bảo Bối không thật sự tình nguyện, ít nhất cũng sẽ vì Cục Cưng mà ở cùng với anh, em thấy đúng không?”

“Chậc chậc.....” Phương Trạch Tây chép miệng, “Không ngờ nha, anh ba, công phu của anh đúng là sâu không lường được, cho nên mới cố ý đối xử tốt với Cục Cưng như vậy? Cho dù bé cố ý bắt nạt anh, anh cũng làm như không có việc gì, cười hiền cho xong ư?”

“Aiz.....” Vinh Ninh lập tức thở dài một cái, “Con gái của mình, đối xử tốt với bé, làm sao có thể là giả bộ? Em nghĩ quá xấu về anh rồi, về điểm này anh không biết nói gì với em cả, vốn từ của anh rất nông cạn, không hình dung được.”

“Được rồi được rồi, anh cứ tiếp tục giả bộ đi, đại tiên Vinh ạ!”  Hai người cười với nhau, Phương Trạch Tây chào cái rồi đi, Vinh Ninh nằm trên giường bệnh nhìn trần nhà, tay cầm điện thoại của mình không buông.

Nghe mẹ Vinh nói, Cục Cưng có gọi điện về báo bình an, mẹ Vinh không nói rõ, nhưng lại khiến Vinh Ninh vui vẻ lạ thường.

Hắn giơ cánh tay về phía trần nhà nói, “Chờ anh.”

Yên tĩnh một lúc, bỗng điện thoại reo lên, là tin nhắn được gửi tới từ số lạ.

“Ba ngày sau, mười hai giờ trưa kênh truyền hình thành phố A.”

Vinh Ninh ngẩn người, là ai gửi tới tin nhắn nhàm chán này vậy? Vừa định xóa đi, đầu óc lại dừng lại mấy phút, tiềm thức nói cho hắn biết, tin nhắn này là Cục Cưng gửi đến, nhưng không biết Cục Cưng gửi cho hắn tin nhắn này làm gì? Thử gửi lại một cái tin nhắn, “Là Cục Cưng?” Đối phương gửi lại tin nhắn rất nhanh, chỉ trong chốc lát, Vinh Ninh đã nhận được câu trả lời.

“Dù sao ba ngày sau làm theo lời con là được.” Cuối cùng, Cục Cưng gửi thêm một câu làm Vinh Ninh cảm thấy hết sức đau trứng, “Cha thật ngu ngốc!”

Vinh Ninh cười to với di động, hắn cũng không ngu ngốc, chỉ số IQ của hắn rất cao, chẳng qua là.... Ừ, không có ai biết mà thôi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Cyclotron, Snow cầm thú HD, hanayuki001, huyền.uha
     
Có bài mới 10.01.2017, 21:00
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1135
Được thanks: 10236 lần
Điểm: 21.45
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 59
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31.2: Có đánh chết cũng không chịu chào cha

Edit:Lâm Mã Nhi

Beta: Tiểu Lăng


Tâm trạng trở nên tốt hơn, Vinh Ninh nằm ở trên giường hưởng thụ ánh mặt trời sau trưa và làn gió nhẹ thổi qua. Anh tin một câu nói, con trẻ là cầu nối của cha mẹ, Cục Cưng, cám ơn con đã sinh ra trên thế giới này, cho tới nay cha cũng chưa từng cảm thấy mình hạnh phúc như vậy.

An Bảo Bối ủ ở nhà sắp mốc lên, theo đúng kế hoạch của cô, sau khi từ Pháp trở về thành phố A, cô chỉ được nghỉ ngơi một hai ngày rồi phải đi tìm việc làm. Dù cô không có bằng cấp quá “trâu bò” làm nền, nhưng cũng được coi là từng đi nước ngoài về chứ? Tiếng Anh và tiếng Pháp đều không tệ, chắc chắn có thể tìm đuợc một công việc tốt, có thể nuôi được bản thân và Cục Cưng. Đáng tiếc, nhiều chuyện phức tạp cứ liên tục xảy ra, khiến kế hoạch của cô gặp trở ngại, không thể thực hiện được.

Nhìn cái chân bị thương của mình, dù còn chưa khỏi hẳn, nhưng lúc đi lại cũng không còn đau khiến cô cảm thấy mình bị xé rách như trước nữa. Lúc đi bộ vẫn còn khập khiễng nhưng không đến nỗi khó coi – cũng không uổng công mấy ngày nghỉ dưỡng. Mai là ngày Cục Cưng tham gia chương trình “Một ngày của một cục cưng thiên tài” gì đó. Lúc nhìn Cục Cưng tự khoá mình trong phòng, ‘cạch cạch’ gõ máy tính liên tục lưu loát như nước chảy mây trôi, An Bảo Bối nhìn không hiểu nên choáng, đành phải né thật xa Cục Cưng ra. Cô không biết vì sao đột nhiên Cục Cưng lại muốn tham gia chương trình giống như tuyển tú* này, Cục Cưng trong ấn tượng vẫn luôn ưa tự kỷ với những thứ liên quan đến chuyên ngành của mình.

(*) tuyển tú: cuộc tuyển chọn phi tần của các vua chúa thời xưa, thường có những bài kiểm tra rất gắt gao về cầm, kỳ, thi, họa, vân vân và vân vân các tài năng khác =))

An Bảo Bối đành thở dài, trong đầu Cục Cưng đang nghĩ cái gì vậy, người mẹ ngu ngốc là cô này nghĩ mãi vẫn không ra, đành phải kệ bé làm loạn.

Mấy hôm nay An Kỳ có đến tìm cô, nhưng mà cô cảm thấy kỳ lạ là không khí xung quanh An Kỳ và Trác Văn Dương thật sự là hơi quái dị, quanh hai người như có tia lửa điện ma sát kịch liệt, dường như chỉ chút bất cẩn là sẽ bùng nổ dữ dội, sinh ra phản ứng hoá học khổng lồ. Chẳng qua là chỉ đùa “hai người xứng đôi quá”, kết quả là hai người cùng trừng cô, đồng thanh nói: “Ai xứng đôi với anh ta (cô ta) chứ?!” Cô bị doạ sợ, vội cúi đầu không dám lên tiếng nữa, nhưng nếu như hai người kia không xứng đôi, thì sao đến cách nói chuyện cũng giống nhau như đúc vậy?

Cô không hiểu được chuyện người khác, ngay cả chuyện của mình cô cũng chẳng hiểu nổi, ví dụ như… Vinh Ninh...

Người đó chính là một vết sẹo trên thân cô, nếu nhắc tới thì tim đau như xé, nhưng lại không thể phủ nhận sự tồn tại của người đó, mà chính cô cũng không thể dễ dàng quên đi, cũng không thể không nhắc tới.

Từ sau lần gặp trước, cô cho rằng Vinh Ninh sẽ quấn chặt lấy cô, nhưng sự thật thì ngược lại, khiến cô vô cùng khó chịu. Cô cũng không biết rốt cuộc trong lòng cô đang nghĩ gì, đang mong đợi gì, ít nhất… Muốn biết đêm đó có đúng như lời anh ta nói, không có chuyện gì xảy ra cả không?

Nhất định là do gần đây nhiệt độ tăng quá cao, dù sao thành phố A cũng thuộc khu vực đất liền, đến mùa hè dù mở điều hoà cũng khiến cho cô cảm thấy nóng phát sợ, tim đập thình thịch không ngừng, đầu óc cũng sẽ chập mạch. Ừ, chắc chắn là như vậy, nếu không làm sao mình lại suy nghĩ vẩn vơ như thế, không nghĩ được tý gì hữu dụng cả?

An Bảo Bối phát điên túm lấy tóc của mình, mái tóc đưược chải gọn gàng bị cô vò loạn, rất có tiềm chất của Mai Siêu Phong*.

(*) Mai Siêu Phong (梅超風) hay Mai Nhược Hoa, một nữ ma đầu mà người người kinh sợ và rùng mình bởi những thủ pháp ra tay vô cùng tàn bạo, độc ác của nàng ta

Cục Cưng vừa mới đi ra khỏi phòng, bởi vì vừa ngồi nhìn máy tính trong thời gian dài, cả người cứng đờ, xuống phòng khách ở tầng dưới, định bụng thư giãn gân cốt, thuận tiện uống một cốc sữa bò lạnh, kết quả lại phát hiện An Bảo Bối giống như đang mắc bệnh trâu điên, túm tóc, nhìn thấy thế khoé miệng của bé hơi co quắp.

“Mẹ đang lo sợ gì ở đây thế?” Cục Cưng ngồi phịch xuống ghế sa lon, toàn thân rã rời như không có xương.

“Không có gì.” An Bảo Bối vuốt vuốt mái tóc vừa bị cô cào rối bù, ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sa lon. Ánh mắt của Cục Cưng quá mức sắc bén, cô cũng không muốn bị bé đoán ra ý nghĩ trong lòng.

“Ủa? ~” Cục Cưng kéo dài giọng, nghiêng đầu, nhìn cô đầy thâm ý. An Bảo Bối ho khan mấy tiếng, cầm remote ấn, bình tĩnh, tập trung tinh thần nhìn TV là được, như vậy sẽ không bị Cục Cưng phát hiện gì.

“Con còn tưởng rằng mấy ngày nay mẹ thật sự đã nhàn đến chán rồi nên mới nghĩ lung tung, nghĩ tới cha tại sao biết tin tức của mẹ rồi còn chưa bám lấy mẹ, nên mới phát điên chứ.” Cục Cưng cứ thế bình tĩnh vạch trần suy nghĩ của cô, An Bảo Bối bị doạ sợ, tay hơi run, suýt nữa đánh rơi remote, cô đỏ mặt lắp bắp phủ nhận: “Con đang nói linh tinh gì thế? Mẹ đâu nghĩ lung tung như vậy? Mẹ chỉ…Mẹ chỉ…” Chỉ đang nghĩ cái gì? Đầu óc An Bảo Bối đột nhiên bị chập mạch, ngay cả một cái cớ cũng không nghĩ ra được.

“Chỉ gì ạ?” Cục Cưng nhàm chán ngáp một cái, An Bảo Bối ngu ngốc, nếu bé là cô, tùy tiện cũng có thể nghĩ ra mười mấy cái cớ khác nhau.

“A!” An Bảo Bối đột nhiên nghĩ tới một cái lý do rất hay. “Mẹ đang nghĩ xem quần áo mượn của cha Dập Dập, lúc nào mới trả cho anh ta được! Ha ha…” An Bảo Bối cười ngây ngô vì mình có thể tìm được một cái cớ, gãi đầu: “Dù sao chân của mẹ cũng tốt hơn rồi, mấy hôm nay nghỉ ở nhà, cũng nên đi trả lại quần áo cho người ta, con thấy đúng không?”

Đúng không? Đúng cái gì mà đúng? Cục Cưng không có ý muốn giúp đỡ, nhìn cô: “Không phải ngày mai mẹ định tới đài truyền hình xem con biểu diễn à? Buổi trưa mới chính thức bắt đầu, buổi sáng mẹ đến đưa cho bọn họ. Sau đó vẫn kịp chạy tới xem con.”

“Ừ, con nói rất đúng, nhưng mẹ không đưa con vào, chẳng lẽ con không luống cuống sao?” An Bảo Bối cầm lấy ly trà hỏi.

“Con không ngốc như vậy, ngược lại con rất lo cho mẹ, dù sao người dẫn chương trình còn phỏng vấn cả phụ huynh, con sợ lúc đối mặt với ống kính mẹ lại nơm nớp lo sợ, không nói được câu nào.”

Sặc… An Bảo Bối bị Cục Cưng trực tiếp tổn thương lòng tự ái: “Mẹ sẽ không như vậy đâu! Mẹ đã sớm lén diễn đi diễn lại nhiều lần, tuyệt đối sẽ không luống cuống mất mặt!”

Nhìn An Bảo Bối ấm ức tức giận, giớ nắm đấm, Cục Cưng hiểu ý, nói: “Vậy thì tốt, hy vọng đến lúc đó, mẹ thật sự làm được.”

“Đó là đương nhiên.”

“Quay lại chủ đề, suy nghĩ của mẹ rất dễ đoán, vẫn nghĩ tại sao đến giờ cha vẫn không đi tìm mẹ, giờ tâm tình của mẹ đủ cả chua cay mặn ngọt nhỉ? Không đi tìm mẹ, thì mẹ càng được yên tĩnh; nhưng lại đang suy nghĩ có phải cha đã buông tha hay không, rồi nghĩ đến lúc đi tìm mẹ thì mẹ nên đối mặt với cha ra sao. Những lời độc ác cũng đã nói, những chuyện tàn nhẫn đều đã làm, mấy năm oán trách cũng đã tan thành mây khói, rốt cuộc là nên chấp nhận hay từ chối cha đây? Chấp nhận thì sợ bị tổn thương giống như lúc trước; nhưng nếu từ chối, thì lại không đành lòng, mẹ thấy con đoán đúng không?”

“Khục…” Lần này An Bảo Bối thật sự phun hết trà trong miệng ra: “Con… Con nói bậy! Mẹ không như con nghĩ đâu, mẹ chỉ đang nghĩ, có phải nên thương lượng với Vinh Ninh một chút về vấn đề của con không, một tuần thì nên bỏ ra bao nhiêu thời gian đưa con sang nhà Vinh Ninh. Dù sao thân là cha của con cũng cần có quyền theo dõi chứ? Ừ, đúng, là như vậy đấy!”

“Đúng cái gì mà đúng? Mẹ tự đi nói đi, hỏi con làm gì?” Cục Cưng nhíu mày, lời của An Bảo Bối có sơ hở: “Con cũng không phải phạm nhân, quyền theo dõi gì? Đó gọi là quyền quan tâm.”

An Bảo Bối xấu hổ cúi đầu, cô lại bị Cục Cưng giáo dục, rõ ràng loại chuyện như này phải là cô giáo dục bé chứ. “Ừ, mẹ đồng ý là mẹ dùng sai từ ngữ, nhưng đó cũng là do bị con làm nổi cáu. Dù sao con cũng còn nhỏ, không nên đoán suy nghĩ của người lớn lung tung như vậy, rất dễ khiến người ta ghét đấy!?”

“Con cũng lười đoán suy nghĩ của người khác, với lại con cũng chỉ đoán mỗi suy nghĩ của mẹ thôi, ai bảo suy nghĩ của mẹ lại dễ đoán như vậy chứ?” Cục Cưng tỏ vẻ rất uất ức, việc này cũng chẳng liên quan tới bé, thật là, bé quan tâm làm gì chứ?

“Dù sao con cũng không nên nói linh tinh, dù sau này mẹ có nói chuyện với Vinh Ninh, thì chủ yếu cũng là vì chuyện của con, con không nghĩ xem chuyện này là do ai à? Không biết mẹ bẩm sinh đã phản ứng chậm rồi sao? Lại còn đột nhiên chạy tới trước mặt Vinh Ninh để anh ta biết con tồn tại, khiến mẹ không kịp chuẩn bị tâm lý.”

“Nhìn đi, đây chính là người lớn, chuyện mình làm sai lại đổ lỗi lên người một đứa trẻ.” Cục Cưng tỏ vẻ chán nản nhìn trần nhà: “Thật là nhàm chán, làm người lớn vô sỉ như vậy, con tình nguyện mãi mãi không lớn lên.”

Xong rồi, lại bị Cục Cưng giáo dục, mặt An Bảo Bối tràn đầy vẻ tự trách: “Là mẹ sai được chưa?”

“Vốn là mẹ sai, con cũng không có nói gì cả.” Cục Cưng chu mỏ một cái: “Suy nghĩ của mình bị người khác nhìn thấu rồi mà còn không thừa nhận.”

“Con đừng nói bậy! Giờ mẹ và Vinh Ninh chỉ là bạn bè, chỉ hơi khác bạn bè bình thường một chút mà thôi. Suy nghĩ vì con một chút không đúng à? Con đừng quên, lúc trước là ai dạy dỗ mẹ, giờ mẹ vất vả lắm mới mở lòng được, con là con gái của mẹ, không ủng hộ mẹ cũng thôi, lại còn ở đó mà đả kích mẹ!” Cô vẫn còn bất mãn đây! Quan hệ của cô và Vinh Ninh bây giờ, vốn giống như lời cô nói --- thuần khiết như thế.

“Xem ra mẹ đã nghe lọt lời con, cũng đã can đảm thừa nhận là mình nhớ cha, cũng đã đồng ý với con không làm con rùa đen rụt đầu nữa, như vậy rất tốt!” Khó có khi Cục Cưng khen ngợi An Bảo Bối, nhưng vẫn dội cho cô một gáo nước lạnh: “Đáng tiếc là giờ không biết cha đang ở đâu, khiến mẹ phải suy nghĩ, thật sự là lãng phí tình cảm nha.”

“Con…” An Bảo Bối nổi giận, lời này của Cục Cưng là sao, sao cô lại thành oán phụ bị chồng ruồng bỏ đây!? Được rồi, nghĩ kỹ thì cô cũng gần như vậy, nhưng Cục Cưng cũng không nên để cô thương tích đầy mình như thế? “Con muốn thấy mẹ tức giận đúng không? Làm mẹ tức chết thì con được gì hả? Dù gì mẹ cũng là mẹ của con, giữ một chút mặt mũi cho mẹ không được à?” Nhóc con này, từ nhỏ đã thích đấu võ mồm với cô, cả miệng toàn đạo lý, mà năng lực sắp xếp ngôn ngữ của cô quả thật có hạn, nên lúc nào cũng bị Cục Cưng làm cho xanh mặt, lại không phản bác được câu nào. May mắn là hai người đấu võ mồm ở nhà, không có nhiều người chứng kiến, nhưng vẫn vô cùng đả kích lòng tự ái của cô đó?

Trong nhà có một đứa trẻ thông minh trưởng thành sớm, thật không biết chuyện này là tốt hay xấu nữa, dù sao lần nào cô cũng phải tức đến xanh mặt.

“Mẹ không nói mẹ đuối lý không nói đuợc con, hơn nữa, còn thực hiện giáo dục con theo kiểu giáo dục cởi mở cũng là mẹ. Không phải từ nhỏ mẹ đã dạy con, mẹ mặc kệ người khác, nhưng giữa hai mẹ con ta không có bí mật, muốn nói cái gì thì nói cái đó, ai có lý thì nghe người đó sao?” Cục Cưng lẩm bẩm, An Bảo Bối chỉ muốn khóc, đáng giận, không biết lúc đầu là ai lập ra quy định kia, lại đi dùng giáo dục cởi mở với Cục Cưng, khiến cô lần nào cũng tức giận!

“Nói chuyện mấy câu đã tức giận, phụ nữ thật là một loài động vật phiền toái.” Nhìn gương mặt khó chịu của An Bảo Bối, Cục Cưng đành phải xòe tay ra, bất đắc dĩ nói.

“Con cũng là phụ nữ đấy?”

“Giờ Cục Cưng còn chưa phát triển hết, tạm thời chưa coi là phụ nữ, dù sao sau này con lớn lên cũng sẽ không giống An Bảo Bối, làm con rùa đen rụt đầu.” An Bảo Bối đã sắp tức đến phát khóc, Cục Cưng vội vàng thay đồi cách nói: “Có muốn con nói cho mẹ một chút tin tức không?”

“Con có thể có tin tức gì? Tin tức của con có quan hệ gì tới mẹ?” An Bảo Bối tức giận thật.

“Mẹ có biết vừa rồi con làm gì trong phòng không?”

“Ai quan tâm chứ?” Dù sao cô có xem cũng chẳng hiểu những thứ đó, chỉ cần Cục Cưng không làm gì phạm pháp, bị cảnh sát bắt đi là cô đã cám ơn trời đất lắm rồi.

“Con nói cho mẹ biết, he he.” Cục Cưng làm ra vẻ thần bí, nói: “Con vừa đi tra máy tính của Phương Trạch Tây.”

“Tra?!” Cái tên đằng sau, An Bảo Bối trực tiếp bỏ qua, mấu chốt vẫn là chuyện Cục Cưng đang nói, đúng là cô không hiểu tra là gì, nhưng đoán cũng không phải chuyện tốt lành gì, đại khái giống như hack đen máy tính của đối phương, nhưng dù thế nào thì Cục Cưng làm vậy cũng hoàn toàn không đúng: “Rốt cuộc là con đã làm chuyện gì? Có phải lại xâm nhập máy tính của người khác hay không? An Cục Cưng con có thể để cho mẹ tĩnh tâm không, đừng làm những chuyện khiến người khác nghe xong lại cảm thấy kinh khủng có được không?!”

An Bảo Bối tức giận ôm gối tựa trên ghế sô pha, muốn ném nó lên người Cục Cưng, suy nghĩ một chút vẫn không làm, dù sao dùng cách xử phạt thân thể với đứa bé là hành vi không đúng, cô muốn thảo luận trực tiếp với Cục Cưng về hậu quả khi làm những chuyện phạm pháp kia.

“Chuyện gì chứ? Con chẳng mua bán tài liệu của chú ấy, con cũng chỉ xem những chuyện có liên quan đến con mà thôi. Hơn nữa, con tin với năng lực của con, không ai có thể tra ra con đã xâm nhập máy tính, Phương Trạch Tây là người học y làm sao lại biết được.” Cục Cưng bĩu môi bất mãn nói.

“Con còn nói ư? Tóm lại con ăn trộm ** của người khác, đấy là con sai!” An Bảo Bối chống hông, cô muốn dạy dỗ Cục Cưng một chút, để cho bé biết rõ đâu là chuyện mà một đứa trẻ bảy tuổi nên làm, còn cả chuyện không nghe lời mẹ, người tương lai sẽ hối hận chính là bé.

“Vâng vâng vâng!” An Bảo Bối dù ngốc thế nào, những lời này của cô vẫn có lý, từ trước tới giờ Cục Cưng bé vẫn thích lấy đức thu phục người! Ai có lý thì nghe người đó, đương nhiên là mỗi người một khác, ví dụ như người nào đó, dù anh ta có lý, bé cũng không nghe, “Lần này là lỗi của con, con thừa nhận, sau này con sẽ không đi tra trộm máy tính của người khác, muốn biết cái gì thì sẽ trực tiếp gọi điện thoại cho cha, được chưa ạ?”

Lúc miệng Cục Cưng nhổ ra từ “cha”, tất cả cơn giận vừa rồi của An Bảo Bối đều biến mất: “Con vừa nói gì? Con tra trộm máy tính của người khác thì liên quan gì đến Vinh Ninh?”

“Nên con mới nói.” Cục Cưng dừng một chút, thở dài, nói: “Hôm đó mẹ gọi điện cho bà nội, ừm, trước hôm đi đăng ký cục cưng thiên tài một ngày. Khi đó con nghe được tin cha bị bệnh, sau đó con liền điều tra một chút, đúng là bị bệnh, giờ còn đang ở bệnh viện quân đội, chưa xuất viện.”

“Bị bệnh?” Hai chữ kia giống như sét đánh giữa trời quang, trong chốc lát An Bảo Bối không còn tinh thần, yếu ớt ngồi trên ghế sô pha không động đậy, “Từ khi nào?” Chẳng lẽ là do ngấm mưa hôm bọn họ gặp nhau?

“Hôm mẹ và dì An Kỳ cùng về ấy, lúc ở bệnh viện hình như đã xảy ra chuyện nghiêm trọng, chẳng lẽ mẹ không biết?” Cục Cưng khó hiểu, hỏi.

An Bảo Bối há hốc mồm, lắc đầu giống như đầu gỗ, hôm đó cô chỉ thấy Vinh Ninh hơi không bình thường, nhưng lại không biết hắn đang bị bệnh… Cô không hiểu, rõ ràng cô đã hỏi Vinh Ninh rằng hắn có sao không, vậy mà hắn vẫn cứ cắn răng nói không sao… Dù hắn có bị bệnh vì cô hay không thì ít nhất cũng phải nói chuyện bị bệnh cho cô chứ? Chuyện này… hẳn An Kỳ cũng phải biết rõ chứ?

Giờ phải làm sao? Tất cả mọi người đều biết, chỉ có mình bị lừa, bây giờ mới biết.

“Khó trách, nếu không tguf sao mẹ lại không có chút cảm giác gì? Aiz… Cha con thật đáng thương, xảy ra tai nạn mất trí nhớ cũng thôi đi, suýt nữa bị sốt cao đến hỏng đầu. Mà người nào đó thì… Người ta cũng đã thảm như vậy, không tha thứ cho người ta thì thôi, ngay cả người ta bị bệnh cũng không biết, rời khỏi bệnh viện cũng chẳng thăm người ta một lần. Chậc chậc…”

Cục Cưng lắc đầu: “Con cũng thương xót cho cha nha, số cha khổ quá đó.”

Sao nghe trong lời của Cục Cưng, cô lại giống như một kẻ khốn khiếp phạm tội tày trời?

An Bảo Bối không trả lời Cục Cưng, hoặc phải nói là chẳng biết nói gì, cô có thể nói gì chứ?

“An Bảo Bối.” Cục Cưng thu hồi vẻ mặt vừa rồi, thay đổi 180 độ, hỏi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Cyclotron, Snow cầm thú HD
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: ducminh201212, Ngaanh2410, nula và 141 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

8 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

15 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

16 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.