Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly

 
Có bài mới 21.10.2016, 20:18
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 65
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 25.6: Có muốn bỏ trốn một lần hay không?

Edit: Tiểu Lăng Tình

Beta: Đào Sindy


“Khụ khụ…” Vinh Ninh hướng về phía An Bảo Bối đang quay lưng lại với mình mà ho khan vài tiếng, nhưng mà tâm tư của cô vẫn để ở bên ngoài chưa quay về.

La Á liếc mắt, nhìn thấy anh chàng đẹp trai shota* phúc hắc khiến anh ta vừa gặp đã thương, bây giờ đang xuất hiện ngay gần trước mặt hắn, cảm thấy không vui là giả, nhưng biểu cảm hưng phấn lập tức đã bị nhuốm màu ghen ghét, hắn nhìn thấy ánh mắt của Vinh Ninh vẫn luôn đặt trên người An Bảo Bối đang ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài, La Á cắn răng căm tức nhìn bóng lưng của An Bảo Bối, quá ghê tởm, người phụ nữ này có gì tốt, vì sao anh chàng đẹp trai mà anh ta vừa ý kia lại cứ nhìn chằm chằm vào bóng lưng của An Bảo Bối chứ?

(*) từ gốc là: 小正太 (tiểu chính thái) = từ tiếng Nhật: Shotaro/Shota: Bé trai. Chỉ những cậu bé/thiếu niên/ những chàng trai trẻ tuổi, ngây thơ. Nguồn : trích chú thích trong cuốn “Chết, sập bẫy rồi” do Lục Hoa dịch.

Vinh Ninh ho khan vài tiếng, nhưng mà An Bảo Bối vẫn không muốn quay đầu như cũ, An Bảo Bối gãi gãi đầu, bây giờ cô không thể hiểu rất nhiều thứ, nhưng mà tất cả dấu hiệu đều cho thấy, hiện tại những điều cô có thể làm là về nhà giải quyết một loạt các vấn đề này.

Vinh Ninh đến gần An Bảo Bối hơn một chút, người mình muốn gặp bây giờ đang ở ngay trước mặt, vừa mới vươn tay muốn đụng vào bả vai của cô, An Bảo Bối chợt quay đầu lại, và tiếp xúc thân mật với vật cứng của người nào đó đang tới gần.

“A… Đau quá!”

“Shhhh…” Hai người đụng vào nhau, đều tự che chỗ bị đụng của mình, An Bảo Bối cảm thấy mình sắp chết rồi, rốt cuộc là cô đập vào cái gì mà bỗng nhiên đầu lại trở nên đau nhức như vậy? Rõ ràng chỉ muốn xoay người nói với La Á một tiếng, buổi xem mắt đã kết thúc, cô phải nhanh chóng về nhà xử lý chút chuyện.

Vinh Ninh che ngực của mình, nơi đó bị An Bảo Bối đụng đau, cũng muốn phỏng đoán một chút, rốt cuộc đầu của An Bảo Bối có phải là làm ra từ tảng đá hay không?

Gương mặt của La Á trở nên âm trầm, từ lúc Vinh Ninh và An Bảo Bối đụng vào nhau, vì sao hai người này lại được tiếp xúc thân mật? Cơ hội tốt như vậy, tại sao người phụ nữ ngu ngốc như An Bảo Bối kia lại có được? Anh ta tức giận, nghĩ rằng cái thế giới này quả thật là quá không bình thường.

An Bảo Bối xoa xoa đầu, không hiểu sao lại cảm thấy có một luồng sát khí bao phủ quanh người cô, trừng mắt làm cô lạnh run.

“Cô không sao chứ?” Vinh Ninh hơi cúi đầu nhìn chỗ bị đụng của An Bảo Bối, tuy rằng hai bên đều thiệt, nhưng mà thoạt nhìn thì “tình trạng thương tích” của An Bảo Bối có vẻ càng nghiêm trọng hơn một chút.

“A…” Chỉ cảm thấy giọng nói này quen tai, An Bảo Bối ngẩng đầu cười với ‘người gây ra họa’, nói, “Không có việc gì đâu.”

Không có việc gì mới là lạ, khi thấy gương mặt thật của ‘người gây ra họa’ kia, cô cảm thấy trên thế giới này, điều khiến người ta cảm thấy kinh khủng trong nháy mắt chắc hẳn là điều này.

Vinh Ninh cười với cô, bởi vì thấy dáng vẻ mơ mơ màng màng, rồi lại trợn trừng hai mắt của cô, muốn bao nhiêu đáng yêu thì có bấy nhiêu đáng yêu, có lẽ năm đó chính là như thế này đi? Cuộc gặp gỡ kì quái, sự động lòng không nói được nên lời, cộng thêm suy nghĩ muốn đùa giỡn không kiềm chế được.

“A…” Lúc này đầu An Bảo Bối đã lâm vào trạng thái chậm nửa nhịp, hoàn toàn không biết rốt cuộc nên nói gì cho hợp, ngược lại nếu là La Á, giá như có một tấm khăn tay, anh ta nhất định sẽ cắn khăn mà rơi lệ, nhưng mà bây giờ anh ta càng muốn có một miếng đậu hũ, đập đầu một cái vào đó rồi chết cho xong.

“Ừ…” Con ngươi Vinh Ninh xoay tròn, vươn một đầu ngón tay ra trước mặt An Bảo Bối, “Đây là mấy?”

Từ khi trong miệng La Á nói ra hai chữ “xem mắt” này, Vinh Ninh cảm thấy thần kinh của mình đều đã cứng đờ, ngay cả gân xanh cũng sắp đứt gãy, Vinh Ninh nhìn xuống An Bảo Bối, bất tri bất giác đã buông người cô ra, An Bảo Bối rời khỏi sự trói buộc chết tiệt kia dành cho cô, núp ra sau lưng La Á.

Hiện tại đối với cô, La Á chính là ân nhân cứu mạng, không ai có thể cho cô cảm giác an toàn hơn so với anh ta.

“Thì ra cô đến đây là để xem mắt?” Gương mặt Vinh Ninh sa sầm xuống hỏi, chuyện đối phương đi xem mắt với đàn ông, anh hoàn toàn chưa từng nghe được từ trong miệng của cục cưng, cũng đúng thôi, đã phải sớm nghĩ đến, nhiều năm như vậy rồi, có lẽ mẹ ruột của cục cưng đã sớm có được người đàn ông khác, ngay cả lần xem mắt này cũng như vậy, nhưng nếu chỉ là xem mắt, vậy nói cách khác là cô cũng hoàn toàn chưa kết hôn, nếu chưa kết hôn thì hắn vẫn còn cơ hội, khó trách cục cưng lại đột nhiên tìm hắn, có lẽ là đã biết rõ cô muốn đi xem mắt, phải gọi một người đàn ông xa lạ là cha nên không chịu nổi mới đi qua.

Thoáng cái bầu không khí dường như đã cứng ngắc lại, La Á không biết tại sao ánh mắt của Vinh Ninh lại nhìn mình chằm chằm, có chút nghi ngờ, có chút phẫn nộ, được rồi, mặc kệ là hắn phẫn nộ cũng được, nghi ngờ cũng chẳng sao, ít nhất ánh mắt của hắn cũng không dừng lại trên người An Bảo Bối nữa là tốt rồi.

“Đúng vậy đó!” An Bảo Bối thò đầu ra hô một câu, lại thừa dịp Vinh Ninh không phản ứng chút nào mà rụt đầu về, buồn cười, đừng nhìn người đàn ông kia mang cái gương mặt shota của một chàng thiếu niên, cho dù thoạt nhìn rất rạng rỡ, thật ra lại có thể bị bóng ma đen tối của hắn đè chết ngay khi đang sống sờ sờ.

“Ừ hừ.” Từ trong mũi Vinh Ninh phát ra một tiếng mang ý tứ sâu xa, cô gái này đã biết tìm cứu tinh rồi, nhưng anh cũng không phải loại người thích dùng vũ lực cùng với hơi thở lạnh như băng của mình để ảnh hưởng đến người khác, dù sao anh không phải là Ngôn Hoan, lại càng không phải là Phương Trạch Tây, anh vẫn tương đối thích dùng năng lực của mình đi cảm hóa cô ấy, còn người đàn ông đi xem mắt với mẹ ruột của cục cưng kia, hắn ta phải chết trong phần mộ rạng rỡ do anh chế tạo thôi!

“Anh là người đi xem mắt cùng với tiểu thư Trác Văn Đình?” Vẻ mặt hắn tươi cười hỏi, nụ cười như một dòng sông xuân lớn đang chảy về hướng đông khiến cho La Á không nhịn được mà đỏ mặt, ánh mắt La Á lóe lên, nhẹ gật đầu, dừng lại một lúc mới nhớ tới lời Vinh Ninh vừa nói, Trác Văn Đình? Không nhịn được mà nghi ngờ hỏi, “Trác Văn Đình là…”

“Ha ha…” An Bảo Bối kịp thời giẫm lên chân La Á, cười khúc khích, khiến La Á đau đến mức uốn cong người không thẳng lên được, “Đau…” Lời vừa định nói, đã bị anh ta nuốt vào trong bụng, người phụ nữ này… An Bảo Bối có phải có bệnh trong đầu không đây.

“Cô giẫm tôi làm cái gì?!” La Á mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy tơ máu màu đỏ đầy tức giận, An Bảo Bối lại mang dáng vẻ không biết gì cả sờ lên đầu kỳ quái hỏi, “Chẳng lẽ vừa rồi là tôi đạp chân của anh sao?”

“Cô, người phụ nữ này…” La Á nghiến răng nghiến lợi, khiến cho Vinh Ninh bất mãn, anh còn chưa nói gì với An Bảo Bối đâu, dựa vào đâu mà tên đàn ông này dám trừng mắt lạnh lùng nhìn cô chứ? Một người đàn ông như thế, nếu sau này kết hôn cùng cô, tính tình không tốt như vậy, làm sao có thể đối xử tốt với cô được?

“Như vậy vị tiên sinh này, anh và vị tiểu thư kia đã quyết định kết hôn chưa?” Vinh Ninh vẫn dùng vẻ mặt tươi cười như trước hỏi, La Á bị nụ cười của hắnlàm cho rung động thật sâu, dù sao cho tới bây giờ anh ta vẫn chưa từng gặp ai có nụ cười đẹp hơn hắn.

“Vâng…”

“Vâng cái gì mà vâng!?” La Á trừng An Bảo Bối ở đằng sau, trực tiếp chặn ngang, bẻ gãy lời nói của cô, An Bảo Bối bị hù một trận, vừa rồi ánh mắt của La Á giống như là thoáng chốc nữa sẽ giết chết cô vậy, a… vừa rồi cô cũng không có làm gì sai.

“Hả?”

“Khụ khụ…” La Á ho khan một hồi nói, “Chuyện cũng không như anh nghĩ, cha tôi rất muốn để cho tôi lấy vợ, nhưng tôi cũng không có hứng thú với phương diện này lắm, đã sớm nói rõ, tôi không muốn kết hôn, cũng đừng đề cập đến việc xem mắt nữa, cho nên tốt nhất đừng hiểu lầm tôi với người phụ nữ này!”

“Nhưng mà vừa rồi anh rõ ràng còn cầu hôn tôi kia mà.” An Bảo Bối bất mãn, nhỏ giọng lẩm bẩm, mặc kệ tên La Á này thật sự muốn kết hôn với mình hay chỉ là giả vờ giả vịt, nhưng dù sao cũng vẫn là người đầu tiên cầu hôn cô, cho dù cô băn khoăn thì cũng có thể suy tính, lần này rất tốt, cũng đã đi đến bước đàm hôn luận gả với La Á rồi, bây giờ hắn lại làm ra cái phản ứng gì kia? Thoáng cái đã cắt đứt quan hệ giữa hai người một cách sạch sẽ, quan hệ của hai người cũng không phải là dưa leo, muốn dùng đao chém một cái là có thể chặt đứt đâu.

Cô khó chịu!

La Á lại trừng cô lần nữa, lúc này ánh mắt còn hung dữ mạnh mẽ hơn so với vừa rồi, An Bảo Bối hoàn toàn buồn bực, nhưng càng buồn bực hơn là sau đó, La Á mỉm cười với Vinh Ninh, giọng nói hoàn toàn mất hết sự hung ác vừa rồi, “Cũng do cha mẹ bức bách mà tôi phải như vậy, tôi thực sự không có ý định kết hôn, lại càng miễn bàn đến việc kết hôn với cô ta!”

Vì sao lại hung dữ với cô như vậy, còn giọng điệu và gương mặt khi đối với người đàn ông kia lại giống như ánh mặt trời cực nóng của tháng bảy tháng tám, chướng mắt như thế? Tên La Á này rõ ràng đang kỳ thị giới tính, nhìn xem!

Kỳ thị giới tính. Nhìn xem? An Bảo Bối nghĩ đi nghĩ lại lời này nhiều lần, sắc mặt dần dần biến thành màu đen.

Vừa rồi lúc gặp La Á, hắn ta đã nói rất rõ ràng với mình, không có hứng thú với phụ nữ, suy nghĩ cẩn thận, lúc nhỏ cũng là như vậy, La Á có dáng vẻ đẹp mắt trời sinh, gương mặt đó ở cô nhi viện cũng coi như là loại đẹp trai nhất rồi, rất nhiều nữ sinh trong viện đều thích anhta, lúc nào cũng luôn chia bánh bích quy lấy từ chỗ viện trưởng ra cho anh ta ăn, nhưng mà mỗi lần anh ta đều mang dáng vẻ người chết chớ lại gần, ngược lại, lại vô cùng thích chơi với nam sinh trong viện, nghe An Kỳ nói, thỉnh thoảng La Á còn ăn đậu hũ của một số nam sinh đáng yêu ngoan ngoãn trong viện.

Bây giờ tâm tình của An Bảo Bối há có thể dùng từ sáng ngời có thần để hình dung, cô còn tưởng rằng anh ta chán ghét phụ nữ, không ngờ trên thực tế anh ta còn yêu thích đàn ông, An Bảo Bối bối rối, La Á yêu thích đàn ông thì không sao, nhưng lại không thể yêu thích người đàn ông đối diện kia, quả thực là bề ngoại của người đàn ông đó rất rạng rỡ, nhưng mà cô có thể cảm giác được hắn tuyệt đối không phải hạng người bình thường hời hợt, nếu La Á ở cùng một chỗ với hắn, La Á sẽ bị người đàn ông này đùa đến chết đấy.

“La Á…” An Bảo Bối kéo cổ áo La Á, La Á bị hù, suýt chút nữa đã nhảy lên ngay tại chỗ, “Buông buông… buông… buông tay ra!” An Bảo Bối cảm thấy trên người La Á nổi lên một mảng da gà lớn, buồn bực, cô đâu có đáng sợ như vậy, ánh mắt anh ta nhìn cô giống như là nhìn một loại bệnh không thể trị hết lại lây lan ngay lập tức.

“A…” Vinh Ninh kéo dài giọng, dường như đã hiểu rõ thứ gì đó, vốn tưởng rằng tên đàn ông này sẽ là kẻ địch mạnh mẽ của mình, không ngờ dĩ nhiên hắn lại là cái kia.

Thú vị, thú vị đây.

“Nói như vậy, lúc đầu vị tiên sinh này vốn không muốn thân cận, chỉ là bị cha mẹ bức bách hay sao? Thật sự là đáng thương mà.” Vinh Ninh lộ ra vẻ đồng tình, thực ra lại nửa thật nửa giả, thật, đó là do mình đã từng chịu đủ hành hạ từ việc xem mắt, rất rõ ràng về sự nhàm chán và khủng bố của việc xem mắt này; giả, đó là mặc kệ người đàn ông này muốn tới gần hắn hay không, chỉ cần là đi xem mắt với cô gái trước mặt này, đó đã là sai lầm của anh ta!

“Đúng vậy đúng vậy đó!” La Á gật mạnh đầu, xem ra người đàn ông cũng là một người đã chịu đủ sự hành hạ của việc đi xem mắt, cũng không biết tại sao tạo hóa đại gian đại ác lại phải chế tạo cái hình thức ghép đôi nam nữ gọi là “xem mắt” này, ánh mắt đuổi đến trên bàn ăn của Vinh Ninh, ba người ngồi đối diện, những người đó đang dùng ánh mắt kỳ quái nhìn sang bên này, nhất là ánh mắt của người phụ nữ kia, đặc biệt rõ ràng, xem ra chắc hẳn là shota mà anh ta yêu thích đang xem mắt đi? Thật đáng thương, bên cạnh còn có một người đàn ông lớn tuổi mang theo đứa bé ngồi ở đó, có lẽ là đến giám sát đi?

“Đừng gọi tôi là tiên sinh, tôi là La Á!” Giờ là lúc anh ta chào hàng mình trước mặt shota, “Năm nay hai mươi bảy tuổi, chiều cao một mét bảy chín, không có ham mê xấu, bây giờ vẫn còn độc thân!”

Hai chữ độc thân, La Á gần như là rống ra, An Bảo Bối buồn bực, rốt cuộc bây giờ tên La Á này là đang xem mắt với cô hay xem mắt với đàn ông vậy? Này?! Hiện tại người chuẩn bị bị bỏ qua, chẳng lẽ là cô sao?

“Xem mắt rất nhàm chán sao?” Sắc mặt Vinh Ninh bình tĩnh hỏi.

“Đúng vậy đúng vậy đó!” Nhất là xem mắt với phụ nữ, lại càng thuộc loại nhàm chán kinh điển trong nhàm chán!

“Như vậy có muốn bỏ trốn một lần hay không?” Vinh Ninh chỉ chỉ chiếc xe màu đen đối diện ở bên ngoài kia, hỏi.

La Á cả kinh, kinh hãi là vậy mà Vinh Ninh phát hiện người giám sát quá trình xem mắt của anh ta, a? Một giây sau, La Á hơi hóa đá, như một khúc gỗ hỏi, “Anh vừa nói cái gì vậy?”

“Tôi nói…” Vinh Ninh cúi người xuống, giọng nói trầm thấp mà cuốn hút lặp lại lời vừa rồi một lần nữa, “Có muốn thử bỏ trốn một lần hay không?”

La Á kinh ngạc, hắn cảm thấy bên tai dường như đang có một chương nhạc êm tai được diễn tấu…

Tuy rằng anh ta tương đối ghét loại hình chủ động, nhưng cũng phải tùy đối tượng chủ động mới được.

An Bảo Bối trợn mắt nhìn hai người đàn ông đang tâm tình trước mặt mọi người này, quả nhiên cô vẫn bị bỏ qua rồi, trong lòng khó chịu giống như bị đổ bình năm vị, xem ra quả nhiên ở bất kỳ nơi nào đều không cho phép có sự tồn tại của cô, ngay cả người như La Á cũng lười liếc mình một cái!

Dù sao thì, có lẽ nơi này cũng không còn chuyện của cô nữa, không bằng cô nên cút đi sớm một chút, tránh bị La Á nhìn đến tâm phiền ý loạn.

An Bảo Bối lặng lẽ rời khỏi sau lưng La Á, đi vài bước lại quay đầu liếc hai người ở đằng sau, đừng nói là La Á, ngay cả tên đàn ông Vinh Ninh kia cũng không thèm liếc nhìn mình, có cần đối với cô như vậy hay không chứ? Dù sao cô cũng là phụ nữ đó, làm sao ngay cả chút lễ nghi của thân sĩ cũng không có vậy? Không khỏi có chút quá đáng đi?

“Vậy…” La Á cảm thấy hơi thẹn thùng, bắt đầu nhăn nhăn nhó nhó, “Bỏ trốn như thế nào? Bỏ trốn đến đâu? Canada ư? Hay là Las Vegas?”

“Ừm…” Vinh Ninh cố ý suy nghĩ một chút, “Đầu tiên phải để cho những người đối diện kia thả lỏng cảnh giác chứ, anh nói đúng không?”

“Đúng!” La Á ngây ngốc gật đầu, nụ cười trên mặt Vinh Ninh càng sâu hơn, quả nhiên là đàn ông đi xem mắt với An Bảo Bối, khó trách sẽ trò chuyện với nhau vui như vậy, thì ra đều là loại hình giống nhau, dễ bị lừa lại khiến cho hắn cảm thấy thú vị.

“Được rồi, cứ quyết định như vậy đi.” Tiếp tục như thế, mẹ của cục cưng sẽ chạy trốn, lần sau cũng sẽ không may mắn như vậy, có thể tùy tiện đụng phải.

“Quyết định gì?”

“Anh nhắm mắt lại trước.”

“A…” La Á hết sức phấn khởi chậm rãi nhắm mắt lại, thì ra người đàn ông mang gương mặt shota này, yêu thích phương thức ở chung mang cảm giác thần bí, ở cùng một chỗ với anh ta, sau này sẽ đùa rất vui đi?

Vinh Ninh nhìn tên đàn ông trước mặt này, quả nhiên nghe lời của mình ngoan ngoãn nhắm mắt lại, anh an tâm nhìn ra sau, Niếp Minh đang cầm điện thoại nhắm ngay hắn, tay ra dấu OK.

Người đàn ông này chắc chắn đã quay chụp lại toàn bộ một màn phát sinh vừa rồi bằng điện thoại, anh ta rõ ràng đang trả thù vụ hôm nay mình kéo anh ta đi cùng mình hẹn hò với phụ nữ.

Mà thôi, khóe miệng Vinh Ninh co rút, nhưng cũng không làm giảm tâm tình tốt như trước của anh, dù sao bây giờ đã tìm được mẹ của cục cưng, chút việc nhỏ ấy anh sẽ không để ý.

“Ừ, xong chưa?” La Á từ từ nhắm mắt lại hỏi, thật sự không hiểu nổi rốt cuộc trong lòng Vinh Ninh đang nghĩ gì, tại sao phải để cho hắn nhắm mắt, rồi lại không nói cho hắn rốt cuộc là vì sao.

“Chờ thêm chút nữa đi.” Vinh Ninh xoay xoay cổ, An Bảo Bối đã mang dáng vẻ ủ rũ gục đầu đi đến cửa nhà hàng.

“Anh có thể đếm từ một đến mười, đếm xong mở mắt ra, tôi cam đoan cha mẹ của anh tuyệt đối sẽ không trách tội lên người anh bởi lần xem mắt thất bại này.”

“A…” La Á vẫn từ từ nhắm mắt gật nhẹ đầu như trước, nhưng vẫn không rõ rốt cuộc lời của Vinh Ninh có ý gì.

Chỉ có Niếp Minh và Niếp Tinh biết rõ trong lòng lắc đầu, đầu năm nay ấy à, người có tâm lý đơn thuần, quả nhiên chỉ là cừu non đợi làm thịt, sẽ bị kẻ sói đột lốt cừu như Vinh Ninh ăn sạch sành sanh.

La Á ngoan ngoãn nghe lời, thật sự nghe theo lời Vinh Ninh, ngoan ngoãn đứng ở đó đếm khẽ từ một đến mười, “Một… Hai… Ba…” Khóe miệng của Vinh Ninh, bị hắn kéo lên một độ cong đẹp mắt, một giây sau bước chân sải ra, xoay người chạy tới cửa.

Niếp Tinh phụt một cái cười ra tiếng, quả nhiên Vinh Ninh đã làm giống như nó nghĩ, dùng chiêu này để trốn ánh mắt của đối phương.

Lúc An Bảo Bối bước ra cửa, vô tình hay cố ý mà nhìn trời mấy lần, âm thầm cảm thán một cách bi thương, “Đây chính là cuộc sống mà…” Cuộc sống bị người ta khinh bỉ và bỏ qua.

Ăn mặc đẹp như vậy dùng cho cái rắm, hoàn toàn không có chút công dụng gì, ba lần xem mắt liên tục, đều kết thúc trong thất bại, vốn đang có chút hy vọng với việc xem mắt, nhưng mà, vận mệnh cũng không cần chơi đùa cô như thế đi? Rõ ràng cô cũng không làm gì cả.

“Còn lo lắng gì vậy?” Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng của người nào đó, hoàn toàn chưa kịp quay đầu lại, người đàn ông đã kéo cánh tay của cô, chạy băng băng về phía trước.

“A… Anh là ai đó?” Bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh kéo tay của cô rồi chạy về phía trước.

“Không phải tôi đã nói ở đó là muốn bỏ trốn với cô sao?” Vinh Ninh thừa lúc rối loạn quay ra sau lộ ra một nụ cười với cô, An Bảo Bối ra sức nháy mắt, mới phát hiện người đàn ông đang kéo mình rốt cuộc là ai.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Chó Đen, Nguyễn Bảo Bình
     

Có bài mới 23.10.2016, 15:03
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 75
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26.1: Ngu ngốc là bệnh, không thể chữa

Edit: Mẫu Tử Song Linh

Beta: Tiểu Hồ Ly (E.H)


“Không phải tôi đã nói kế hoạch bỏ trốn của cô rất ngu ngốc sao?” Vinh Ninh thừa dịp đám đông đang hỗn loạn quay mặt ra sau nhìn cô cười, An Bảo Bối cố gắng chớp mắt, thì phát hiện người đàn ông kéo mình là ai.

“Là anh sao?” An Bảo Bối kinh ngạc há mồm, nhưng mà giữa lúc chạy trốn rất có thể khiến cô đau sốc hông nên rất nhanh đã ngậm miệng lại.

Đám đông đi qua hiếu kỳ nhìn hai người, bọn họ đều bị đôi nam thanh nữ tú này hấp dẫn, thật sự không hiểu nổi bọn họ chạy trên đường lớn là vì cái gì, nhìn lại khuôn mặt của Vinh Ninh, mọi người tựa như hiểu ra gì đó.

Có lẽ cô gái kia chính là người của bang chủ bang đảng hắc đạo nào đó, mà người đàn ông dẫn đầu kéo cô chạy, trốn khỏi xã hội đen, chỉ là… Bọn họ cũng không phải chỉ có một chút kì lạ, sao bọn họ cảm thấy cô gái đó có bao nhiêu xinh đẹp?

Bọn họ nhanh chóng chạy trốn, chân An Bảo Bối mang giày cao gót suýt rớt , dù vậy thì tốc độ của Vinh Ninh vẫn như cũ không hề chậm đi, làm An Bảo Bối khập khiễng chạy theo hắn, cô thầm cảm ơn trong lòng hôm nay mình mặc một bộ sườn xám với đi giày, chứ nếu như đi làm mà mặc theo Trác Nhất Phong nói, lại bị Vinh Ninh kéo một phát rồi chạy trốn, cô không ngã gãy chân mới là chuyện lạ.

Cô cảm giác sau lưng mình có áp lực rất lớn, An Bảo Bối  không thở ra hơi tức giận nói: “Tôi… Tôi… Tôi không chạy được nữa rồi…”

Cô không hiểu vì sao Vinh Ninh lại kéo cô chạy cùng, mà hiện tại điều quan trọng nhất đối với cô là người đàn ông này có thể dừng lại hay không, cứ để cho cô chạy, hoặc cho cô cởi đôi giày cao gót này ra, không thì sẽ thật dễ dàng giết người đấy!

Vinh Ninh đột nhiên dừng lại, theo quán tính, An Bảo Bối và Vinh Ninh tiếp xúc cơ thể thân mật, làm cô đau đến chảy nước mắt mà không dám nói gì.

Cuối cùng là cô đã chọc đến ai? Chẳng lẽ đi xem mắt và vân vân cũng phải tra hoàng lịch hay sao?

Vinh Ninh xoay người lại, nhẹ nhàng vuốt ve mặt của An Bảo Bối, nhìn cô bây giờ thật giống đứa bé nhịn đau chỉ biết thút thít vài tiếng, hắn đau lòng bế cô lên, đơn giản ôm kiểu công chúa, lại một lần nữa khiến An Bảo Bối rung động.

Người đàn ông này….

“Nếu như cô muốn tôi ôm cô chạy thì phải nói sớm chứ….”

“…” Cô cũng muốn nói đấy, nhưng không phải nói cái này!

Cho dù trong ngực có bế thêm một người, thì tốc độ chạy của Vinh Ninh cũng không giảm đi chút nào, bộ BU đối với hắn cũng không là gì cả, hắn cũng không phải loại yếu đuối gì.

“Chuyện này…” An Bảo Bối nghi ngờ hỏi, “Tiên sinh, anh muốn làm gì?” Muốn làm gì mà tự nhiên lại kéo cô chạy trốn?

“Tôi muốn chạy trốn cùng cô.” Giọng nói của Vinh Ninh có chút suy nhược nhưng biểu tình trên mặt vẫn mang theo vẻ dịu dàng tươi cười.

“Không phải chứ?” Tại sao lại bắt cô bỏ trốn cùng? Vừa rồi ở nhà hàng xảy ra chuyện đó, nếu muốn bỏ trốn cũng phải là bỏ trốn cùng La Á chứ?

“Tôi với anh không quen nhau, anh làm gì thì cũng không nên bắt tôi chạy theo anh chứ?” Cô muốn trở về hỏi Trác Văn Dương, vì sao Trác Nhất Phong lại đuổi theo đứa bé có khuôn mặt giống Cục Cưng kia.

“Chính là tôi muốn đưa cô chạy trốn.” Người đàn ông kia thì có quan hệ gì với hắn, hoàn hảo là chỗ này tới hồ trong thành phố A cũng không xa.

“Vậy được rồi.” Bộ dáng của An Bảo Bối lúc này hoàn toàn bị động, đôi mắt to chớp chớp nhìn hắn: “Anh dẫn tôi bỏ trốn thì không sao, nhưng anh có thể thả tôi xuống không, để tôi tự đi chầm chậm cũng được? Nếu không thì thuê xe đi, anh không có tiền nhưng tôi có đó.”

Người đi đường nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, so với người ngốc bị điện giật 10 độ còn doạ người hơn.

Địa điểm cần đến ở phía trước, có vẻ cũng không xa, đầu Vinh Ninh hơi cúi xuống, nở nụ cười tươi như hoa nhìn cô: “Chạy trốn giữa nhiều người như vậy, chúng ta cũng thế, không phải là có chút mùi vị bỏ trốn đó sao?”

An Bảo Bối 囧 (1), không lẽ trước mặt nhiều người như vậy, hắn kéo cô chạy trốn là muốn được trải nghiệm cảm giác bỏ trốn đó sao, cô mệt đến thở không ra hơi cũng chỉ vì lý do này? Cuối cùng nó có gì hay chứ?

Ở nhà hàng Hoàng Đình_________

Hiện tại có người nào đó ngốc nghếch làm theo lời Vinh Ninh, đếm từ một đến mười rất nghiêm túc rồi mở mắt ra, đối diện với anh là khoảng không, anh 囧.

Người đâu rồi?! Người đàn ông đẹp trai, lại còn rất đáng yêu giống tiểu chính thái, cực kỳ hợp khẩu vị của anh ta đâu rồi? Không phải hắn nói muốn dẫn anh cùng bỏ trốn sao? Chính là người muốn dẫn anh chạy trốn chạy đi đâu rồi?

“Thật sự xin lỗi, đột nhiên xảy ra tình huống như vậy, tôi cũng không biết phải làm sao.” Niếp Minh nói lời xin lỗi với cô gái ngồi đối diện mình, khuôn mặt tươi cười có vài phần gượng gạo.

Tên khốn Vinh Ninh đó, bắt anh phải đến đây đã đành, vừa rồi thì hắn cùng một cô gái chạy trốn, để lại hậu quả rối rắm cho anh giải quyết, có phải hắn đã nghĩ hộ anh, chết cách nào mới là đau khổ nhất không?

Dù anh có chết như thế nào… Bàn tay Niếp Minh giơ ra đằng sau rồi nắm chặt, trên mặt nở nụ cười lộ vẻ hung dữ, anh nhất định sẽ khiến cho Vinh Ninh sống không bằng chết!

“À, không sao đâu.” Cô gái ngồi đối diện cũng nở nụ cười gượng gạo, cô cảm thấy chính ánh mắt và bộ dáng tươi cười của Niếp Minh mới thực sự đáng sợ và phiền toái.

Cô cầm lấy tờ giấy trên bàn, lấy bút bi viết vài chữ rồi đưa cho anh: “Đây chính là thứ Vinh đại thiếu gia cần, Niếp tam thiếu gia, ngài cầm hộ anh ấy có được không?”

“Được…” Niếp Minh bày ra vẻ mặt đứng đắn, cầm lấy tờ giấy rồi tự cảm thấy thật áy náy: “Thật sự cảm ơn cô, xin lỗi vì khiến cô mất thời gian đến đây.”

“Không sao đâu.” Cô gái tủm tỉm cười rồi cảm khái nói: “Thật sự tôi cảm thấy rất vui vẻ, có thể sau bao nhiêu năm như vậy lại có thể thấy Vinh đại thiếu gia, anh ấy so với trước kia thì trưởng thành hơn nhiều, tôi chỉ nhìn thôi mà cũng cảm thấy vui mừng thay anh ấy, cô gái kia đối với anh ấy rất quan trọng đúng không?”

Cô gái kia anh chưa thấy qua, tính cách của Vinh Ninh cũng không xúc động đến mức không nghĩ ngợi gì mà kéo tay người ta, lại còn chơi trò “bỏ trốn” nữa, có lẽ cô gái kia rất quan trọng với Vinh Ninh, có thể là mẹ của Cục Cưng, không có bằng chứng cụ thể nên anh không dám đoán mò.

“Tôi cũng không biết rõ, dù sao hắn cũng chính là người đôi lúc sẽ lên cơn động kinh không phải sao?”

“Ha ha…” Cô gái kia cười nói, “Có lẽ là vậy, thật sự là người động kinh như vậy cũng không nhất định, nhưng mà tôi vẫn cảm thấy được Vinh đại thiếu gia rất đáng yêu.”

“Đáng yêu?!” Niếp Minh bị từ ngữ hình dung về Vinh Ninh của cô gái kia làm cho buồn nôn, người kia có thể đáng yêu sao? Anh nghĩ hắn đúng ra phải là siêu cấp đại biến thái mới đúng.

Niếp Tinh ngồi ở trên đùi Niếp Minh, nhìn tờ giấy mà cô gái kia vừa đưa cho cha mình đặt ở trên bàn, rất nhiều chữ bé không đọc được, nhưng mà nhìn qua thì chúng trông rất giống tên người, cái đầu nhỏ nhỏ xoay chuyển, như là đã biết rõ cái gì đó.

“Đây là con của anh sao?” Cô gái nhìn về phía Niếp Tinh: “Thật là một cô bé đáng yêu, nhìn rất giống vợ anh, đúng rồi, tôi nghe nói vợ anh sinh ra một cặp sinh đôi khác trứng, lại không nghĩ tới là long phượng thai, xác suất sinh được hai đứa con như thế là rất thấp đấy.”

Long phượng thai… Một cô bé thật đáng yêu?

Thật vất vả mới bị Vinh Ninh ầm ĩ làm dời đi lực chú ý của Niếp Tinh, bé nghe thấy vậy thì “oa” một tiếng khóc ầm lên.

“Cháu không phải bé gái, cháu không phải! Oa… Cha…”

Niếp Minh lại một lần nữa hoảng loạn đến tay chân lúng túng, bình thường Niếp Tinh rất ngoan ngoãn, nhưng một khi khóc ầm lên, anh thật sự không có cách nào đối với tiểu tổ tông này:  “Đừng khóc, Niếp Tinh là con trai chính hiệu, không ai có thể nam tính hơn Niếp Tinh!”

Phỏng chừng lời nói này của anh thật sự rất hữu dụng, Niếp Tinh ngừng khóc, lại nức nở nói: “Cha, Niếp Tinh thật sự rất nam tính sao?”

“Tất nhiên là vậy.” Nói dối người khác là sai trái, nhưng Niếp Minh nghĩ Niếp Tinh cũng chỉ là đứa nhóc, nói lời êm tai vẫn tốt hơn, thật sự khuôn mặt của thằng bé làm bao nhiêu người phải tự ti.

“Nhưng Cục Cưng nói con ẻo lả, anh hai thì nói con giống con gái, sáng hôm nay anh cả cũng nói nhìn con không thể phân biệt được giới tính, bây giờ cô này cũng hiểu lầm con là bé gái… Ô ô! Con không phải là bé gái!” Niếp Tinh lại bắt đầu khóc ầm lên, một bàn tay của Niếp Minh bóp trán của mình, mấy đứa nhóc vô sỉ đó, đều nói với Niếp Tinh những thứ gì!

Cô gái kia nhìn Niếp Tinh khóc mà không hiểu gì cả, như là lọt vào sương mù, nếu cậu là con trai thì sao lại mặc quần áo con gái? Còn phỏng chừng mặc số lớn, lộ ra xương quai xanh nhỏ khiêu gợi.

Đứa nhóc náo loạn làm cho các khách hàng khác bực mình, từ lúc bắt đầu bên kia cãi nhau không ngừng, mấy người này rốt cuộc có hay không văn hóa công cộng.

?

“Tôi nói….” La Á cảm thấy tốt hơn là hỏi người phía trước Vinh Ninh đang ở nơi nào, không biết xưng hô thế nào, đành phải nói ra câu này.

“Tôi nghĩ tôi phải đi rồi.” Cô gái kia cười khổ đứng dậy, nếu còn ngồi ở chỗ này, cô sợ sẽ bị ánh nhìn khinh bỉ của mọi người xung quanh bắn chết, càng sợ việc Niếp Tinh khóc nháo.

Sinh ra đã có khuôn mặt khiến người khác hiểu lầm, còn mặc quần áo con gái và khóc ầm lên, ai sẽ tin đứa nhóc này là con trai chứ?

Tóm lại bây giờ chỗ này rất nguy hiểm, tốt hơn cô nhất định phải mau chạy.

“Niếp tam thiếu gia, tôi đi trước, tạm biệt!” Tốc độ chạy trốn của cô so với thỏ còn muốn nhanh hơn gấp nhiều lần, lúc cuối còn đụng phải một người, lảo đảo chạy ra khỏi nhà hàng, lời nói phát ra từ miệng liền biến thành cổ, Niếp Minh nhìn bóng dáng biến mất nhanh như chớp kia, không ngừng thở dài, thật tốt đó, thật sự anh cũng muốn trốn.

“Cha, con thật sự giống con gái sao?” Niếp Minh bắt được vấn đề này liền hỏi không ngừng, mặc dù lúc ở nhà thì cậu cũng hỏi đi hỏi lại không biết bao nhiêu lần rồi.

“Chuyện kia…” Bị người phớt lờ, rồi còn bị cô gái kia vừa chạy ra khỏi nhà hàng đạp cho một cái -  La Á mở miệng ra hỏi một lần nữa.

Niếp Minh nhìn Niếp Tinh đang không ngừng nháy mắt, trong ánh tràn ngập thỉnh cầu: “Mau nói không phải, mau nói không phải đi, nói con không giống con gái đi.” Đột nhiên đầu anh đau dữ dội, không phải làm cha, anh thật nhìn không ra, Niếp Tinh ngoài cái vẻ đặc thù nam tính bên ngoài làm sao mà giống con gái nhiều vậy, Niếp Minh trầm mặc, Niếp Tinh khóc càng dữ dội hơn.

“Tôi muốn hỏi…” La Khan bó tay rồi, lời nói của mình lại bị người ta cắt ngang lần nữa, Niếp Tinh chỉ vào đầu của Niếp Minh rồi nói lớn: “Cha là đồ đại ngu ngốc.”

La Á đứng một bên cực kỳ tức giận, anh ta thấy gân xanh trên trán mình đều đã nổi lên, lập tức chạy đến bàn của cha con họ Niếp rồi đập mạnh một cái trên bàn: “Người đàn ông kia đâu rồi?! Làm ơn, đừng có phớt lờ câu hỏi của tôi!”

La Á gào lên câu này, thật sự là có phần hiệu quả, tiếng thút thít của Niếp Tinh đã không còn, cậu chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn ông chú đang tức giận kia, vẻ mặt buồn bực vừa rồi cũng biến mất, cùng ông chú đau khổ bị cưỡng kia so sánh, cậu vẫn thấy mình may mắn hơn nhiều.

Tuy rằng anh khó chịu vì tên nhóc kia dám gào lên với mình, nhưng mà có thể làm cho Niếp Tinh ngừng khóc, đối với chuyện này Niếp Minh thấy cũng có điểm tốt.

Niếp Tinh khóc đến mệt, cũng khát nước, liền gọi phục vụ mang đến một ly nước trái cây,  ngoan ngoãn ngồi im, bộ dáng xem kịch hay.

A…, ngã chỗ nào thì phải đứng lên ở chỗ đó, nếu người khác hiểu lầm cậu là bé gái thì cậu nhất định phải xem người khác sống đau khổ.

“Người đàn ông kia đi đâu rồi?” La Á lặp lại câu hỏi lần nữa, Niếp Minh lấy kính mắt xuống, vuốt vuốt chóp mũi cho đỡ áp lực rồi lại đeo lên, khuôn mặt không chút thay đổi nhìn anh ta: “Chạy rồi.”

“Chạy rồi…” La Á nhất thời không tiêu hoá nổi hai chữ kia, một lúc lâu sau, đến khi Niếp Tinh uống hết ly nước trái cây thì thần kinh của anh ta mới hoạt động lại, bộ dáng oán phụ như bị người ta vứt bỏ nói: “Tại sao?”

“Tại sao?” Mí mắt Niếp Minh giật giật, người đàn ông này ngu ngốc đến mức nào rồi chứ, người bình thường vừa nhìn qua cũng biết là vì cái gì, anh ta còn hỏi anh…

“Đơn giản như vậy mà còn phải hỏi? Không phải em ấy nói muốn bỏ trốn sao? Vì vậy mới mang cô gái xem mắt của anh chạy trốn.” Anh không muốn nói quá cao siêu làm người ta không hiểu gì cả, nhưng đối với loại người ngu ngốc, anh cũng không có hảo cảm, vì muốn nhanh đuổi người đàn ông này đi, Niếp Minh trả lời mang theo vẻ không kiên nhẫn.

“Nhưng mà…” La Khan đang nói lại dừng, vừa nãy rõ ràng Vinh Ninh nói muốn bỏ trốn cùng anh ta, chỉ mới một chút thời gian, tại sao lại đột nhiên đổi nhân vật vậy, tâm trạng của anh ta trở nên cực kỳ bực bội, người đàn ông kia, là một tiểu thiếu niên tốt, là loại mà anh ta thích, khi gần có được thì lại đột nhiên biến mất.

Niếp Minh yêu lặng một chút, đột nhiên cảm thấy mình phải đóng vai người tốt.

“Chuyện là như thế này, không phải anh khi đi xem mắt thì bị người thân giám sát sao? Tôi nghĩ là vì em ấy không muốn làm anh khó xử trước cha mẹ, cho nên mới kéo cô gái xem mắt của anh chạy đi, làm như vậy, cha mẹ anh cũng không thể trách mắng anh được? Chính là như vậy…” Niếp Minh gật nhẹ đầu, đối với phương pháp mình vừa nghĩ ra để tạm giải quyết vấn đề rất hài lòng: “Đúng vậy, sự thật là như vậy.”

La Á hỏi đi hỏi lại Niếp Minh nhiều lần như vậy, đột nhiên lại được anh giải thích rõ ràng như vậy gật đầu: “Tôi đã hiểu rồi! Anh ấy thật sự là người tốt.”

Niếp Minh cười xấu hổ, anh đang rất buồn nôn đó, cô gái kia nói Vinh Ninh đáng yêu, bây giờ lại có một người đàn ông nói hắn tốt? Anh cực kỳ nghi ngờ độ cảm nhận về thế giới xung quanh của hai người này, phức tạp đến mức anh nói không nên lời.

“Đây là danh thiếp của cậu ấy.” Niếp Minh lấy tấm danh thiếp từ túi áo bên cạnh ra: “Có chuyện gì thì anh có thể gọi điện cho cậu ấy, nhân tiện có thể tâm sự luôn, tôi nghĩ cậu ấy rất thích nói chuyện trên trời dưới đất với anh.” Niếp Minh gian tà nở nụ cười, tay La Á cầm lấy danh thiếp của Vinh Ninh, có chút thấy mình được đối xử tốt quá mà sợ hãi đứng lên, nhưng không thấy được vẻ mặt của Niếp Minh, anh ta lập tức nhìn Niếp Minh bằng ánh mắt cảm kích: “Tiên sinh, anh thật sự là người tốt, tôi nhất định sẽ nhớ rõ anh cả đời!”

Hai chữ người tốt này, Niếp Minh nghe nhiều nhưng chưa bao giờ thấy nó chói tai như bây giờ, cũng may da mặt anh dày, không đến mức lúng túng xấu hổ: “Chúc anh may mắn.” Anh thản nhiên mở miệng, nhìn về phía La Á thì thấy anh ta đã bỏ chạy cùng tấm danh thiếp.

“Tiên sinh…” Niếp Minh nghe thấy bên cạnh có người tức giận hướng anh hô to, đầu đầy gân xanh quay đầu lại thì thấy một cô phục vụ mang theo nụ cười thương mại cầm theo quyển menu nhìn chằm chằm anh, “Mời anh thanh toán.”

“Chúng tôi vẫn chưa ăn xong.”

“Không phải.” Cô phục vụ mang theo vẻ tươi cười đẹp mắt, cho dù khuôn mặt đó ẩn chứa điều giết người không cần dao: “Bàn phía sau anh, bàn đối diện anh, còn có người đối diện bàn sau của bàn sau anh, bọn họ chưa trả tiền đã đi rồi, anh có quen biết với bọn họ, vậy không phải anh sẽ thanh toán hay sao?”

Niếp Minh cuối cùng cũng biết vì sao lúc nãy mắt anh cứ giật giật, tức giận bất bình lấy ví ra, nhìn số tiền trên giấy rồi thanh toán.

Vinh Ninh khốn khiếp, làm anh muộn còn chưa tình, lại làm mọi chuyện rối tung lên, hại anh còn phải trả tiền cho bọn họ!

"Như vậy không biết ngài có cần hóa đơn không?" Thu được tiền, nụ cười người bán hàng càng thêm ôn nhu, Niếp Minh nghiến răng nghiến lợi hận không thể đem tiền xé nát nói: "Đương nhiên có!"

“Được rồi, xin ngài chờ một chút.”

Hôm nay mất bao nhiêu tiền bạc, thời gian, một ngày nào đó anh nhất định sẽ đòi lại từ trên người Vinh Ninh, nếu không anh không làm người!

“Hắt xì____” Vinh Ninh hắt xì một cái, nói chung cảm thấy cái hắt hơi này cực kỳ không đúng lúc, không khỏi có vài phần tức giận cùng ai oán.

Thực sự không cần đoán hắn cũng biết người đang nhắc đến hắn là Niếp Minh, không phải là trong lòng oán hận mình, mà chính là ở chỗ kia anh không có việc gì lại đi chửi hắn, nhưng mà đó cũng không phải trọng điểm, chỉ cần người nào đó vẫn ở trong ngực hắn, tùy Niếp Minh chửi mắng như thế nào, hắn cũng không quan tâm.

An Bảo Bối im lặng, cô chưa từng nghĩ có người hắt hơi xong thì sẽ cười, nhưng mà việc mấu chốt không phải là cái này, cô đau khổ nhìn cảnh quan nổi tiếng của thành phố A – Nội hồ.

Bây giờ hai người đang đứng trên thành hồ, chỉ cần Vinh Ninh bước lên hai bước, thả tay ra thì cô sẽ ngã xuống nước, vì quá sợ hãi nên cô nắm chặt Vinh Ninh không buông, cô sợ, sợ Vinh Ninh nhìn cô không thuận mắt thì sẽ ném cô xuống hồ.

Cổ Vinh Ninh bị An Bảo Bối bám phát đau, nhưng tâm trạng vui sướng của hắn vẫn như cũ không bớt đi chút nào, cảm giác như bây giờ rất thoải mái, hắn không biết An Bảo Bối dùng loại sữa tắm gì, chỉ biết mùi này giống như mùi của Tử Thanh Hương, ngửi mùi đó làm tâm trạng hắn rất tốt, so với vừa nãy thì càng thêm vui sướng.

An Bảo Bối nhìn vẻ mặt hào quang toả sáng trên mặt Vinh Ninh, trong lòng càng thêm rối rắm cùng khủng hoảng, rốt cuộc người đàn ông này định làm gì?

Tại sao lại cười vui vẻ như vậy? Chẳng lẽ giống như cô nghĩ, hắn muốn ném cô vào trong hồ?

Không được! Cô không biết bơi!

“Cái kia, tiên sinh, chúng ta có thể thương lượng một chút không?”

Vinh Ninh cúi đầu, nhìn thấy An Bảo Bối hơi cau mày nhìn mình, có một hương vị yếu đuối cần được bảo vệ.

“Được, cô muốn nói cái gì? Nói xem, sau đó tôi sẽ nghĩ có nên đồng ý hay không.”

Thấy vẫn còn có thể thương lượng đường sống được, tâm An Bảo Bối lập tức thả lỏng.

“Chuyện này…”

“Ừ.”

“Anh có thể đừng ném tôi xuống hồ được không? Tôi không biết bơi… Nếu như anh muốn ném tôi, có thể cho tôi chuẩn bị khởi động một chút, sau đó ném cho tôi cái phao cứu hộ?’

Chỉ cần có phao cứu hộ, tốt xấu gì thì cô cũng có thể lên bờ được, không chết được, chỉ là tư thế có chút khó coi mà thôi.

“Ha ha…” Vinh Ninh cười càng vui vẻ hơn, vì vậy sắc mặt của An Bảo Bối lại càng lo lắng, xem ra người đàn ông này không thể chọc vào, không hiểu sao lại nở nụ cười, vậy… Cuối cùng hắn muốn làm gì?

“Cô nghĩ rằng tôi đưa cô đến đây là vì muốn ném cô xuống hồ?”

An Bảo Bối gật nhẹ đầu, làm theo Vinh Ninh kéo dài tiếng cuối: “Hả?” trong nháy mắt, cô như tìm lại được đầu óc của mình, kỳ quái hỏi: “Vậy anh không phải là muốn nhảy cùng tôi?”

Tuy rằng nhảy hồ sẽ có người làm bạn, không có vẻ quá mức cô đơn, nhưng cô còn chưa nghĩ đến việc này, vì vậy khuôn mặt càng thêm rối rắm: “Tiên sinh, uyên ương nghịch nước, thật sự không thích hợp với anh và tôi, tôi nghĩ chúng ta nên đến chỗ cao đi.”

“Thật không?” Vinh Ninh mang theo bộ dáng vô hại nở nụ cười, lông mi cũng cong cong, “Nếu như thế thì ý của cô là… Cô muốn tôi và cô cùng nhảy lầu?”

Tâm tình An Bảo Bối càng thêm buồn bực: “Đó cũng không phải là ý của tôi!” Nhảy hồ với nhảy lầu, cô vẫn thích làm bạn cùng Thần Nước, ít nhất cũng sẽ không trở thành thịt vụn.

“Cô thật biết điều.” Cũng rất đáng yêu, khó trách hắn mất trí nhớ mà vẫn không quên cô.

Lời nói cuối cùng, hắn cũng không có nói ra, hắn sợ sau khi nói ra, An Bảo Bối sẽ chạy, hắn bây giờ muốn hai người ở chung, hai người không hiểu tranh cãi làm sao mà làm cô chạy trốn.

“Ô… Cuối cùng anh muốn làm gì?” Đưa cô đến đây, khoảng cách đến hồ lại gần như vậy, rõ ràng ở gần hồ có cắm biển ”Nguy hiểm chớ đến gần”, đến đứa nhóc cũng biết việc này rất nguy hiểm, có thể hắn lại không nghe lời cô khuyên.

Cô nhìn thấy du khách hướng ánh mắt về bọn cô, những ánh mắt đó hoàn toàn mang theo lo lắng, ô… Hai người bọn họ sẽ tự tử thật sao?

Cô không cần, lúc trước rời xa Vinh Ninh cũng không muốn tự tử, vì sao cô phải ở chỗ này tự tử cùng người đàn ông có khuôn mặt giống Vinh Ninh?

Vinh Ninh quyết định sẽ không doạ cô nữa, liền đặt cô xuống.

Khi hai chân An Bảo Bối chạm đất, cơ thể không còn ở trên không trung nữa, thì cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Thật tốt, cô không chết, cũng không cần lo sợ nữa rồi, đáng tiếc cô chỉ còn đi một chiếc giày cao gót, chiếc kia cũng không biết cô đã làm rơi ở chỗ nào rồi, cởi nốt chiếc còn lại ra rồi cầm trong tay, đi hai chân trần, cảm giác không giống bình thường, gượng gạo đưa bắp đùi bên phải lên xoa xoa bắp chân.

(1) Biểu tượng cảm xúc 囧 có nghĩa là âu sầu, đau khổ, chẳng biết làm sao, hết nói nổi…


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Nguyễn Bảo Bình
     
Có bài mới 26.10.2016, 20:06
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 70
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 26.2: Ngu ngốc là bệnh, không thể cứu.

Edit: lovesusu

Beta: Đào SinDy


Cởi đôi giày cao gót duy nhất ở trong tay ra, hai chân thật trống trải, loại cảm giác này thật không tốt, không được tự nhiên nâng đùi phải xoa xoa làn da bắp chân.

Bầu không khí có chút lúng túng,làm cho cô muốn chạy trốn, tuy rằng hoàn toàn không biết rốt cuộc chạy như thế nào, lần này không ai che chở,đoán chừng cô còn phải cùng tên đàn ông này ở cùng nhau một thời gian.

Biết An Bảo Bối cởi giày ra không được tự nhiên, Vinh Ninh khom lưng xuống cởi bỏ đôi giày trên chân mình cầm trên tay, cùng An Bảo Bối thành chân trần .

An Bảo Bối kinh ngạc nhìn hắn,cô bởi vì đã làm mất giày,người đàn ông này vì sao như vậy? Cũng không phải ở bờ cát,hai người làm như vậy không phải rất kỳ quái sao?

Vinh Ninh mệt mỏi, ngồi ở bên hồ , chân sau chống đỡ, trời mưa đã nhiều ngày nên nước hồ cũng tăng,chân hắn tương đối dài, chân phải vừa đụng vào nước hồ,mát rượi một mảnh.

''Bồi cô'' Đoán trúng tâm tư của cô,hắn ngẩng đầu cười với cô, quả nhiên nhìn thấy hắn cười vẫn có chút luống cuống,An Bảo Bối cho tới bây giờ cũng không biết trên thế giới này thế nhưng vẫn có người lớn lên giống nhau như vậy.

Cũng không biết rốt cuộc tâm thế cô rốt cuộc cái gì, có lẽ là bởi vì có khuôn mặt tươi cười giống Vinh Ninh, làm cho cô nhớ tới đã từng ngọt ngào, cho dù cảm thấy được cảm thấy được khác thường không được tự nhiên,cô vẫn là lựa chọn ngồi ở bên người hắn, cùng hắn nhàn rỗi không có việc gì nổi điên bị người tưởng quái nhân ngồi ở bên hồ.

Vẫn sẽ có chút khẩn trương, cho nên lúc cô ngồi, ngay cả thân thể đều là căng thẳng, tư thế ngồi của cô cực kỳ theo phép,Vinh Ninh từ khi đó cũng không có nói chuyện nhiều, mà là nhìn chằm chằm vào tòa tháp cao đối diện,An Bảo Bối trộm nhìn trộm hắn một cái,hắn bên cạnh tuấn lãng cực kỳ, cũng cùng người kia cực kỳ giống, vừa rồi hắn cười lại càng giống, nhất là chiếc răng nanh đáng yêu kia,đoán chừng ngay cả hình dạng đều giống Vinh Ninh như đúc?

An Bảo Bối có chút buồn bực, hai chân chống đỡ, dùng váy thật dài che chân của mình, cả mặt đều chôn ở bên trong chân, chỉ lộ ra mắt nai con thật to, lông mi cùng hốc mắt vẫn hơi run,hết sức hoang mang, rõ ràng đã muốn quên Vinh Ninh , cô vì quên đi, nên cô nhịn xuống ánh mắt khinh bỉ của mọi người,kiên cường như cũ đi xem mắt, hay vì thứ gì trùng hợp người đàn ông lại giống Vinh Ninh cực kỳ?Thật kỳ quái, lần đầu tiên gặp mặt có thể nói là trùng hợp, lần thứ hai cũng như vậy lại là cái gì?

Mỗi lần đều bị hắn nhìn đến bộ dáng ngượng ngùng, thật sự là phải nhiều khó chịu còn có nhiều khó chịu, chẳng lẽ đây là duyên phận giữa hai người?

Duyên phận!?

An Bảo Bối trừng lớn hai mắt, hết sức không bằng lòng suy nghĩ lại liếc trộm nhìn Vinh Ninh,cô không biết trong đầu mình đột nhiên xuất hiện hai duyên phận kia, thật sự là kỳ quái không phải sao? Cô trừ bỏ tên cùng người kia ra ngoài, hoàn toàn không biết người này rốt cuộc là ai, huống hồ cô cho rằng tên hắn là giả,ai biết anh ta giới thiệu bản thân lại có vài phần thật?

Cô lại nhìn hắn một cái,vẫn như cũ bên cạnh hắn, sợ hắn bỗng nhiên phát hiện, mỗi lần nhìn hắn đều cẩn thận khác thường.

Haiz. . . . . .An Bảo Bối cảm giác rầu rĩ, nhìn hắn luôn nhớ đến Vinh Ninh , giống như ở trong này,người đàn ông này nhìn tòa tháp cao đối diện hồ,tầng chóp thật lớn,nhà ăn xoay tròn trang hoàng lại tinh xảo đặc biệt , rất nhiều năm trước,cô có cùng Vinh Ninh qua đó,tòa tháp cao là kiến trúc cao nhất thành phố A, lại có thể xoay tròn, chỉ cần ngồi trong nhà ăn ở vị trí gần cửa sổ có thể quan sát toàn bộ thành phố A, nơi đó đối với cô mà nói xa không thể chạm, nếu không bởi vì Vinh Ninh , có lẽ đời này cô sẽ không đến chỗ xa hoa đến như vậy.

Cũng là tại nới đó, âm thanh đàn vi-ô-lông du dương, mập mờ lại lãng mạn dưới ngọn nến, lần đầu tiên. . . . . . Lần đầu tiên không kìm lòng được cùng hắn ôm hôn.

Kia liên miên không dứt mà lại hôn ấm áp khác thường,hôn mở ra nội tâm cô , hôn mở của cô hết thảy, cho dù đã cách N năm, mỗi lần nhớ tới,cô vẫn xao động như cũ, hiểu ý nhảy đến không thể tự kềm chế tâm trạng.

Cô theo bản năng vuốt môi mình, trong nháy mắt cô còn ngây thơ cho rằng người kia hôn xuống dừng lại ở cánh môi ấm áp của cô, chính là ngón tay chạm đến nơi này, nhưng cô không có suy nghĩ như vậy, rõ ràng đã qua đi. . .. . . . Vì sao cô còn muốn còn muốn đứng lên?

Trong lúc đó An Bảo Bối giấu đầu ở hai chân suy nghĩ, giấu càng thêm kỹ , cô gõ đầu chính mình, hốc mắt đã có chút ươn ướt.

Đều do hắn, đều do cái tên đàn ông ngồi bên cạnh cô, vì sao hắn muốn đem cô đến nơi này? Vì cái gì hé ra khuôn mặt giống Vinh Ninh như vậy? Nếu không phải hắn nói......

An Bảo Bối tức giận lại hướng tới bên người Vinh Ninh nhìn, phát hiện hắn đang say sưa nhìn tòa tháp cao, trên mặt cảm giác nghi hoặc, có lẽ là hắn đang suy nghĩ chuyện gì.

Ánh mắt An Bảo Bối không thể nào duy trì trạng thái tức giận , đổi lại mà nói chỉ là một loại cảm giác giống như đã từng quen biết lại làm cho cô cảm giác đau lòng, bởi vì sao lại muốn dùng ánh mắt như vậy nhìn nơi đó,bơ vơ không nơi nương tựa như vậy, khổ sở, ánh mắt thương tâm, mà cô vì cái gì đau lòng như vậy?

Cô muốn an ủi hắn,nhưng cô thực sự ngốc, sẽ không nói , mỗi một lần Trác Nhất Phong nhìn cô với ánh mắt than vãn, nếu chính mình tự nói ra, nói sai rồi nói cái gì , hắn có thể so với hiện tại càng thêm khổ sở ?

An Bảo Bối vẫn lựa chọn ngậm miệng lại, có lẽ người này hiện tại muốn im lặng, không nghĩ muốn bị người quấy rầy, chính mình nếu nói chuyện an ủi hắn, đại khái chỉ biết sự việc theo hướng ngược lại.

Rất kỳ quái không phải sao?Vinh Ninh lẳng lặng nhìn tòa tháp cao suy nghĩ, mỗi lần nhìn đến tòa tháp cao hoặc là ngồi ở bên trong phòng ăn, hắn luôn cảm giác có chút đau lòng không hiểu cùng với nghi hoặc, trong lòng tràn ngập tình cảm phức tạp, làm cho hắn bất lực, giống như là vừa rồi,không giải thích được liền muốn đưa An Bảo Bối đến nơi này, sau đó nhìn chăm chú vào tòa tháp cao rất lâu.

Chỗ đó. . . . . Hẳn từng là nơi của hai người? Nhưng hắn ngoại trừ cảm giác không hiểu lúc sau lại không nhớ lại nữa, không thể nhớ tới, không thể nhớ tới đã từng cùng cô trải qua hết thảy, tất cả trí nhớ cho dù đã biết cô là ai, cũng không có biện pháp nhớ lại toàn bộ.

Khôi phục trí nhớ rốt cuộc có bao nhiêu khó khăn?

An Bảo Bối ở trong lòng thở dài thật sâu, nơi này nhớ lại đối với cô mà nói thực vui vẻ,cô cũng không nhớ rõ,mà cái tên đàn ông kia,cô thật sự là nghĩ không ra, vì cái gì đứng ở nơi này không đi.

Lại trộm nhìn hắn một cái, phát hiện lông mày hắn nhíu chặt lại càng thêm gay gắt, xem ra lại là khốn khổ vì tình nhân, trong đầu bỗng nhiên nhớ tới đến lần đầu hai người gặp mặt, lúc này mới lúc này mới nhớ tới hắn hiện tại đang bị mất trí nhớ,tên đàn ông này thật sự là đáng thương.

Cô có cảm giác không cần nói vẫn hiểu nhau, cho nên cô quyết định nhiều năm qua như vậy kiên cường tâm trí khuyên bảo hắn! Cho hắn biết thế giới này vẫn còn rất tôt đẹp, nhiều thứ còn chờ hắn phát hiện, làm người không cần ếch ngồi đáy giếng,phải có tầm nhìn xa!

Ôi chao! Ếch ngồi đáy giếng là dùng ở đây sao?An Bảo Bối nghi hoặc, cầm lấy đầu, quên đi,cô cũng không quản, dù sao cũng không phải người có tri thức,cô sao lại nhàn rỗi không có việc gì chú ý nhiều như vậy làm cái gì?

An Bảo Bối nghiêng đầu nhìn thấy Vinh Ninh miệng mở rộng ,nhưng lại không biết rốt cuộc phải nói như thế nào.

Không nên không nên , thu hồi ánh mắt hiện tại hiện tại cô rối rắm muốn chết, trong lòng bất ổn cũng không biết cũng không biết phải làm sao bây giờ.

An Bảo Bối đắm chìm vào nội tâm, trong chốc lát nhìn hắn, trong chốc lát dường như sợ bị hắn phát hiện quay đầu, qua lại nhiều lần đầu mình đều lớn, vẫn là không biết rốt cuộc phải làm sao bây giờ.

Ưm. . . . . Ai? người nào đến giải cứu cô đi.

''Quay đầu nhiều vậy không mệt sao?''

''ÔI chao!Vinh Ninh liên tục trầm mặc cuối cùng cũng nói,An Bảo Bối nhìn hắn vài giây lại ngượng ngùng đỏ mặt quay đầu lại:'' Hả,tôi đâu có quay đầu lại a. ''

Không xong,bị người ta này phát hiện nhìn chăm chú, hiện tại phải làm sao bây giờ? Rốt cuộc hẳn là như thế nào nói với hắn mới tốt,vội vàng hấp tấp,cô cũng chỉ nhăn nhó .. . . . .Cô mới không có, ừ, không có nhìn hắn.

'' Tuy rằng tôi không muốn nói , thật ra có thể do anh xuất hiện ảo giác . " Cô nhỏ giọng trả lời , ai ngờ , càng như vậy, cũng lại lạ .

Vinh Ninh cười, thật không biết rốt cuộc hẳn là cô làm thế nào mới tốt,ngu ngốc ,thật sự như vậy. . . . .

Hắn nhìn cô có một chút hoảng sợ , coi như phút chốc cũng tốt. . . . Không cần cự tuyệt hắn.

''Ôi chao!''An Bảo Bối nhìn thấy Vinh Ninh nâng cánh tay lên nhìn cô, ánh mắt không chút ánh sáng khiến cô giật mình:'' Anh . . . . Anh muốn làm gì?''

"Chỉ một chút thôi, một chút thôi . . .. "'Hắn mở miệng thì thào, giây tiếp theo, ngăn cản bả vai của cô, một phen đem cô ôm vào trong ngực, chỉ dùng sức lực,An Bảo Bối có chút nhớ nhung nhưng phải giãy dụa, giãy dụa thế nào thì vẫn không thoát khỏi ngực của hắn.

"Anh. . . .Anh như thế nào. . . . . .''

"Trước kia tôi cũng như vậy. . . . . Ôm cô đúng không?''

An Bảo Bối muốn nói, lại bị Vinh Ninh cắt đứt, tuy rằng luôn có chút ngượng ngùng,trước mặt nhiều người như vậy,cũng thấy vài lần đàn ông ôm , thoạt nhìn rất kỳ quái? Chính là vì cái gì vừa nghe hắn nói như vậy cô sẽ không nhẫn tâm buông hắn ra? Thời gian dài này ngoại trừ Trác Nhất Phong cùng Trác Văn Dương chưa từng cùng người khác phái ôm,cô vì cái gì không bỏ ra được,cô trở nên kỳ quái,nhưng lại không biết....Ưm. . . . .

An Bảo Bối rốt cục cũng bỏ qua giãy dụa,cô không đành lòng, cũng không bỏ được,nhất là tên đàn ông đáng thương như hắn, lại cùng Vinh Ninh y hệt lại  khẩn cầu mình. . . . . Làm không được, làm không được đem người đàn ông này đẩy ra, nhìn thấy vẻ mặt hắn khổ sở như vậy.

Hai tay đặt xuống phía sau lưng hắn, chậm rãi từ trên xuống dưới vuốt ve qua lại, giống như nhớ tới thời điểm cục cưng còn không đầy một tuổi, mỗi lần khóc,cô luôn ôm bé, sau đó vuốt ve lưng bé, chỉ cần vài cái, cục cưng sẽ ngoan ngoãn không hề khóc, nằm ở trên giường trẻ con im lặng ngủ,cô nghĩ, kỳ thật tên đàn ông này cũng là như vậy ư?

'' Tôi không biết anh trước kia rốt cuộc có phải cũng  ôm cô ấy trong lòng như vậy không, nhưng mà làm cho cô ấy biết hiện tại anh nói như vậy,tôi nghĩ cô ấy sẽ tha thứ cho anh.''

Phía sau lưng truyền đến trong lòng bàn tay ấm áp của phụ nữ, ôn nhu, ấm áp, thoải mái khiếnVinh Ninh khẽ nhắm hai mắt, cảm thấy được thân thể đều nhẹ nhàng.. . . .. .

Cô gái ngu ngốc này,nếu hắn nói người phụ nữ đó chính là người hiên tại hắn đang ôm,cô sẽ phản ứng gì? Chỉ cần một người đàn ông trước mặt cô giả bộ bộ dáng đáng thương như vậy,cô sẽ như là vỗ về hắn, cho người khác ấm áp không?

Một người phụ nữ  thực dễ dàng bị người lừa, rõ ràng. . . ..Hắn chính là Vinh Ninh mà, bởi vì hắn nói dối, đem hắn trở thành người khác, trên thế giới nào có người sinh ra giống nhau như thế? Liền ngay cả hắn cùng Vinh Viễn đều không có khuôn mặt giống nhau như vậy. . . .

Vinh Ninh nhịn không được thở dài,than thở người phụ nữ ngốc nghếch này,An Bảo Bối lại cho rằng hắn lại bắt đầu bởi vì người phụ nữ kia mà đau khổ, làm cho hắn thở dài....

''Tôi biết tôi sẽ không nói.'' An Bảo Bối có chút đả kích mạnh ngừng tay:''Thật xin lỗi,tôi.. . . . . ''

" Cô vừa rồi nói không có vấn đề gì.''Vinh Ninh vội vàng lên tiếng phủ nhận, hắn không thể nhìn về mặt cô như vậy.

Hắn buông bả vai của cô ra, vừa rồi ôm ấp ấm áp liền biến mất, trước ngực cảm giác trống rỗng ,làm cho An Bảo Bối có chút nuối tiếc, cảm giác như vậy thật không tốt.

''Tôi hiện tại tự chỉnh sửa được rồi.''

''A?''Vinh Ninh không giải thích được nói,nghe An Bảo Bối nói như lọt vào trong sương mù "Có ý gì? "

" Tôi trước kia rất xấu.''Vinh Ninh nhìn cô một cái, lại xoay người sang chỗ khác, ánh mắt chằm chằm nhìn thẳng đối diện.

"Hả. . . . . ''An Bảo Bối gãi gãi đầu,hai người khôi phục tư thế vừa rồi.

Cái gì sao.... Nguyên lai hắn cùng mình nói lời này a.

"Uh ,tôi trước kia rất xấu, là tên lưu manh tự mình đùa bỡn tình cảm của người khác.''

". . . . .. .''An Bảo Bối trầm mặc, thì ra người này giống Vinh Ninh nha, là cái loại hoa hoa công tử, quả nhiên diện mạo thoạt nhìn thực vô hại, kì thực nội tâm khó lường a, nhưng mà tên đàn ông này so với Vinh Ninh tốt một chút, ít nhất Vinh Ninh sẽ không ở trước mặt người khác, mắng chính mình là tên lưu manh.

"Tuy rằng bởi vì mất trí nhớ, năm đó tôi không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, mới đưa đến chuyện cô ấy đã xa cách tôi, nhưng mà tôi đã có chút hối cải.''

''Hả. . . .''An Bảo Bối liếc anh một cái,lại đem ánh mắt bày diện'' Đúng rồi,anh bởi vì sao mà bị tai nạn xe cộ?''

"Năm đó tôi hẹn gặp mặt cô ấy tại một địa điểm, chính là tôi quá mức sốt ruột, đêm khuya , còn bão tuyểt rơi xuống ,không chăm chú nhìn đường không cẩn thận xảy ra tai nạn xe cộ, kết quả không có đến chỗ đã hẹn, chính mình cũng bởi vì ô tô nổ mạnh thành vụn nhỏ bị thương đầu liền mất trí nhớ, quên sự tồn tại của người kia, cho tới bây giờ. . . . . Cũng không tìm được. "Hắn cười dịu dàng với cô,''Cô nói có phải bởi vì tôi làm ra nhiều tội lỗi, cho nên ông trời mới có thể đối đãi tôi như vậy a?''

An Bảo Bối nhìn chăm chú Vinh Ninh vài giây,cô rõ ràng nhìn thấy được ở trong mắt hắn có vài phần ưu sầu :'' Đúng vậy''

Vinh Ninh sắc mặt tối sầm,người phụ nữ này, quả nhiên giống như chính cô nói, thật sự không thể nói.

Không phát hiện sắc mặt Vinh Ninh , An Bảo Bối như cũ thì thào tiếp nhận lời nói'' Việc này thật đúng là trùng hợp.''An Bảo Bối cầm lấy đầu tần suất càng lớn hơn nữa,thật kỳ quái a, vì cái gì những sự trải qua của tên đàn ông này lại quen tai như vậy? Hơn nữa. . . . .

''Cô làm sao vậy?''Vinh Ninh thăm dò hỏi, có lẽ hắn có thể từ trong miệng cô nghe được chút gì.

"Hả. . . .'' Cảm thấy được rất kỳ quái a''An Bảo Bối hướng về phía hắn cười mỉa ;'' Ha ha, vì sao những điều anh trải qua tôi nghe quen tai như vậy?''

"Ừ. . . .''Vinh Ninh trên mặt tươi cười càng lúc càng lớn, trong lòng lại cười khổ.

Hắn trải qua nào có như vậy quen tai , rõ ràng là cô càng lúc càng vượt qua,cô làm sao lại phản ứng chậm như vậy.

'' Nhưng mà, nếu hiểu lầm nói rõ ràng không phải rất tốt hay sao?''Không muốn làm Vinh Ninh thương tâm,An Bảo Bối nhanh chóng mở miệng.

"Hả? "

''Tôi nói, chỉ cần anh tìm cô ấy, sau đó kể sự tình cùng cô ấy nói rõ ràng, không phải có thể hay sao?Tôi nghĩ cô ấy sẽ tha thứ về hành động đó của anh.''

Vinh Ninh cảm thấy hấp dẫn, khuôn mặt lại như cũ bình tĩnh, giọng nói có chút ưu sầu hỏi''Nếu là cô ,cô có tha thứ cho hành động của tôi không?''

An Bảo Bối kiên định gật đầu''Anh đâu muốn, bởi vì đã xảy ra tai nạn xe cộ lại mất trí nhớ, việc này cũng không có thể trách anh,tôi thật sự nghĩ không ra cô ấy vì cái gì không tha thứ cho anh, dù sao nếu là tôi, chỉ cần hiểu lầm giải trừ cũng là có thể, nói sao nhiều năm như vậy,liên tục dây dưa không tha, cũng thật mệt mỏi.''

An Bảo Bối nhún vai,xem ra muốn cỡ nào thoải mái liền đến cỡ nào thoải mái.

''À, vậy là tốt rồi.''Vinh Ninh cười càng thêm đẹp mắt,lời nói của cô thật nhập tâm.

'' Chính là a. . . . .'' Phát hiện khuôn mặt Vinh Ninh không biểu tình ,An Bảo Bối lại bắt đầu đả kích tin tưởng chuyện của hắn.

"Bất kể cái gì?''

'' Tha thứ thuộc về tha thứ, rốt cuộc muốn hay không với anh một lần nữa vui vẻ, cái kia cũng không nhất định.''

"Ừ. . . . Như thế nào nói như vậy?Cô có thể giải thích?''

"Đi qua liền đi qua, tuy rằng anh nói anh sửa lại rất nhiều, nhưng mà ai có thể biết chắc anh không tái phạm? Tái phạm trong lời nói làm sao bây giờ? Chẳng lẽ còn muốn cho cô ấy lại một lần nữa nhận sự thống khổ ở anh sao? Dù sao nếu là tôi, tha thứ thuộc về tha thứ, rốt cuộc muốn hay không một lần nữa quay lại,tôi cảm thấy vẫn là không cần.''

". . . . . . . ''Vinh Ninh vừa có lòng tin lại một lần nữa bị lời nói của An Bảo Bối làm ngã xuống đáy cốc.

'' Có câu không biết đạo anh chưa từng nghe qua .''

"Nói cái gì? ''

''Chưa từng đạt được sẽ không sợ mất đi.''

"Ai nói ?"

"Không biết.''An Bảo Bối cười nhìn hắn,cười giống như là mặt trời tám tháng làm chói mắt:'' Bởi vì tôi không biết, cho nên tôi quyết định những lời này chính là của tôi.''

Vinh Ninh trong khóe miệng tự giác nhảy lên, hoàn toàn không có dấu hiệu dự báo trước.

'' Cho nên, vì không muốn chính mình lại một lần nữa thừa nhận thương tổn, nếu là tôi, đừng nói lại đến tìm tôi, cho dù là đến quỳ xuống trước mặt tôi,tôi cũng sẽ không đáp ứng, huống hồ cuộc sống hiện tại của tôi khá tốt, thật vất vả lựa chọn quên anh ta, có thể lựa chọn cuộc sống,làm sao còn muốn nhảy vào biển lửa?''

''Lửa. . . . Biển lửa. . . . .'' Đứng ở bên cạnh hắn chính là biển lửa? Như vậy bên người Phương Trạch Tay cùng Ngôn Hoan lại là cái gì? Chẳng phải là địa ngục cùng đống băng vạn năm?

'' Aiz. .. . .''An Bảo Bối nhìn thấy Vinh Ninh phản ứng, sắc mặt hắn bỗng nhiên trở nên khó coi như vậy, chẳng lẽ là bởi vì cô nói sai cái gì rồi?

'' Cái kia, không phải ý như vậy. . .. Ý của tôi nói là. . . .Tôi nghĩ như vậy, nhưng người trong lòng anh cũng không nhất định,cô ấy có lẽ thực sự chờ mong anh nhận sai?. . . .''

'' Một chút.'' Mới vừa rồi còn tính nhìn vẻ mặt tươi cười của Vinh Ninh,giống như đang sảng khoái đánh cờ không có tinh thần,người không thăng bẳng đưa bàn tay trái đánh tới An Bảo Bối, bất đắc dĩ đưa hai tay giơ lên đầu.

"help. . . .. . help. . . .. help me.... ...''

An Bảo Bối nhìn thấy Vinh Ninh phản ứng nở nụ cười,người này thật đáng yêu,cũng không biết trong lòng rốt cuộc vì chuyện gì mà tổn thương,vừa dựa vào trên người hắn, một bên hô cầu cứu câu Tiếng Anh.

An Bảo Bối cười thoải mái,Vinh Ninh đau buồn khổ sở, vốn nghĩ cơ hội của mình rất lớn, ai biết bỗng nhiên trong lúc đó đã bị An Bảo Bối cho một cước vào địa ngục, hoàn hảo chính mình có đủ kiên cường, bắt lấy vách đá , mới không có như vậy thảm thiết té vào, nhưng mà nếu An Bảo Bối nói như vậy, phỏng chừng hắn thật đúng là cách cái chết không xa.

Không biết hắn thống khổ An Bảo Bối thế nhưng vẫn tươi cười đáng yêu như vậy,Vinh Ninh cảm giác xúc động muốn khóc .

Ngu ngốc là bệnh và lại là bệnh nghiêm trọng, không thể chữa.


Vinh Ninh ghé vào trên người An Bảo Bối thiếu chút nữa gào khóc thảm thiết, bên kia trốn tránh quản gia Bonaparte cùng với Trác Nhất Phong đuổi bắt, ở trên đường cái chạy khàn cả giọng, thống khổ phi thường.

"Đứng lại! Cục cưng! Không được chạy! "

Cục cưng kịch liệt chạy trốn, đi đứng mệt mỏi tê dại, vừa mới dừng bước, nửa người ngồi chồm hổm, hai tay chống đỡ hai chân, từng ngụm từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, còn không có nghỉ ngơi trong chốc lát, mấy người kia cộng lại hơn một trăm người đàn ông lập tức đuổi theo bé, còn không có ổn định đem kinh ngạc miệng khép lại,bé lại nhìn quản gia Bonaparte cùng Trác Nhất Phong đi theo hai người đối với bé mà nói bóng dáng quá quen thuộc.

Cục cưng híp mắt,bé hết sức chắc chắn hai người kia chính là hai thằng nhóc của tập đoàn tài chính Đế Không ngu ngốc là Ngôn Thần cùng Cảnh Thất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Chó Đen, Lâm Mã Nhi, Nguyễn Bảo Bình, Snowflake HD, maclyca
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimvgo, Lãnh Nhu Băng, Pavlosmgd và 96 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 256 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Trái tim cầu vồng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 242 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 218 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo cầm lửa
TranGemy: [Hiện đại] Quân hôn: Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch chương 308
TranGemy: How are you today? Kể mình nghe đi, hôm nay bạn có vui không?
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 787 điểm để mua Nhẫn hồng ngọc
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 248 điểm để mua Mashimaro cưỡi trăng thổi sáo
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 250 điểm để mua Pikachu làm xiếc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 358 điểm để mua Hổ đọc sách
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Windyphan
cò lười: 18h hôm nay là chốt rồi mọi người ơi

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.