Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly

 
Có bài mới 28.07.2016, 10:28
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18.2: Gặp nhau, gặp lại, đối địch

Edit: Dâu Tây Nhỏ
Beta: Đào SinDy

" Ừ!"

Quá trình nói chuyện phiếm lúc nào cũng khiến cho con người cảm thấy thư giản, đến cầu vượt, An Bảo Bối xuống xe, Tô Nhất Dạ cầm lấy điện thoại di động

" Số điện thoại của cô là bao nhiêu? Có thời gian còn tìm nhau."

An Bảo Bối mặt lộ vẻ khó xử " Tôi vừa trở về, số di động còn chưa có, chờ tôi có điện thoại di động tôi sẽ cùng cô liên lạc, đúng lúc lần trước tôi đã đưa cho cô danh thiếp của tôi."

" Vậy cũng tốt."

Tô Nhất Dạ gật đầu nhẹ, An Bảo Bối cảm kích khẽ cúi người chào

" Cám ơn cô đưa tôi về."

Nếu không phải gặp được Tô Nhất Dạ, có lẽ hôm nay cô còn có thể ngủ ngoài trời đầu hay đường cũng không biết.

" Không cần cám ơn, đúng rồi, cô chờ một chút."

"HảÂn?"

Tô Nhất Dạ hướng Giản Dị vươn tay, Giản Dị bị động tác của cô làm mơ hồ.

" Làm gì?"

" Lấy ra."

" Lấy ra?"

" Áo khoác."

Hôm nay Giản Dị  cố ý vì gia đình mà chuẩn bị một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu hồng, chỉ chỉ " Ý của em là muốn anh đem áo khoác ngắn tay trên người cởi ra"

Tô Nhất Dạ kinh ngạc nhìn anh, " Chứ sao? Chồng à, anh nhẫn tâm để cho An tiểu thư quần áo dính đầy nước bẩn đi lại trên đường sao?"

Khoé miêng Giản Dị giật giật, vì sao Tô Nhất Dạ lại dùng  ánh mắt như người xấu mà nhìn anh? Cái kia...  Dấu vết trên người An Bảo Bối lại không phải là anh tạo thành! Nhắc tới tên mình, An Bảo Bối mới biết  hoá ra Tô Nhất Dạ muốn chồng của mình cởi áo khoác cho cô, cô cũng đã ngồi xe của bọn họ miễn phí, làm sao còn có thể  mặc áo khoác trên người  của Giản Dị? Ánh mắt của cô không ngốc, vẫn nhìn ra, đó là quần áo tỉ mỉ được chuẩn bị cho ba mẹ và con, liền vội vàng lắc đầu

" Không cần, không cần phiền,tôi không sao."

Dù sao Trác Văn Dương cũng ở trên lầu, đến lúc đó để cho Trác Văn Dương đưa chính mình về nhà, quần áo gì gì đó, cô thực không cần.

" Không quan hệ, dù sao anh ấy cũng là đàn ông, người khác cũng sẽ không quản ."

" Nhưng mà sẽ bị trở thành biến thái đó?" Dập Dập nhàm chán nói, vui mừng cùng Thụy Thụy nghiêng ngả.

" Thật không cần, tôi đi trước đây"

Lúc nào cũng kiếm phiền toái cho người khác cũng không tốt, An Bảo Bối khẽ cúi người chào, chuẩn bị bôi dầu vào bàn chân, giọng nói của Tô Nhất Dạ lạnh lùng từ phía sau cô toát ra

" Đứng lại!"

An Bảo Bối cả kinh lập tức rụt cổ lại, một bước cũng không dám bước, Tô Nhất Dạ nhìn Giản Dị một cái, hai tay khoanh trước ngực

" Anh làm hay là em đến cởi?"

" Chậc chậc..."

Thụy Thụy ngậm miệng nhỏ nhắn, chậm rãi che kín hai mắt, ban ngày, cha của cậu cùng ma ma thiệt là, vậy mà còn mở cửa. Bị Thụy Thụy hiểu lầm, Giản Dị tự mình động thủ cởi áo khoác ra

" Anh tự làm thì tốt."

" E hèm!"

Tô Nhất Dạ ngẩng đầu lên như nữ vương vừa mới lấy được thắng lợi.Cầm lấy áo khoác của Giản Dị xuống xe, trùm lên người An Bảo Bối, từng chút từng chút vì cô cài nút áo, áo sơ mi nam ở trên người của phụ nữ lúc nào cũng rất lớn, lại cũng đúng lúc che kín khối dấu vết dơ bẩn, coi như là lộ ra một chút, nếu nhìn không kỹ cũng không nhìn ra.An Bảo Bối đột nhiên cảm giác được trong lòng ấm áp, trên cái thế giới này người tốt không hay gặp, không nghĩ tới Tô Nhất Dạ mới gặp vài lần thế nhưng đối với mình tốt như vậy, giọng nói nghẹn ngào không biết nói như thế nào mà cùng cô ấy mở miệng, ngoại trừ hai chữ bên ngoài, cô cũng không biết đến cùng nên nói cái gì mới có thể biểu đạt lòng biết ơn của chính mình đối với cô ấy.

" Cám ơn."

" Nếu coi bạn bè còn nói cám ơn thì thật xa lạ, huống chi tôi biết cô là loại người cầm đồ của người khác nhất định sẽ trả lại, áo của chồng tôi hiện tại ở trên người cô, hơn nữa cũng đã làm dơ, cô phải giặt sạch sẽ, trả lại cho tôi" Tô Nhất Dạ mỉm cười vỗ vỗ vai của cô

" Là tự mình nha."

Hiểu được trong lời nói của Tô Nhất Dạ có chứa hàm nghĩa, An Bảo Bối cố gắng gật đầu nói

" Ừ."

" Bọn tôi đi trước, nhớ gọi điện thoại."

" Được! Thuận buồm xuôi gió."

" Bye bye."

" Mẹ nuôi tạm biệt!"

An Bảo Bối nhìn chiếc xe rời đi, nhìn chiếc áo mặc trên người, trên mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc.

Màu đen Bingley - -

" Lần đầu tiên nhìn thấy em vì một người chỉ gặp qua hai lần mà hao tổn tâm trí"

" Có nhiều bạn bè, tốt hơn so với nhiều kẻ địch, huống chi An Bảo Bối rất thuần khiết cứ như tờ giấy trắng, cùng loại người này lui tới lúc nào cũng tốt."

Tô Nhất Dạ vén sợi tóc rơi trên mặt của Giản Dị, nói

"Huống chi..." Tô Nhất Dạ suy nghĩ một chút.

" Em có cảm giác, cảm thấy giống như trước kia đã gặp cô ấy ở đâu, cho nên đối với cô ấy có cảm giác quen thuộc, thấy cô ấy gặp khó khăn liền rất muốn trợ giúp, nhưng em lại không thể nghĩ ra được đã gặp nhau ở nơi nào."

Loại cảm giác đã từng quen biết thật đúng là làm cho người ta cảm thấy... Không thể tưởng tượng nổi.

" Phốc - -" Giản Dị bật cười," Em khi nào thì học của Vinh Ninh vậy? Học cậu ta mất trí nhớ?"

" Bớt nói về tên hỗn đản kia với em đi!" Tô Nhất Dạ nghiến răng nghiến lợi " Khi nào lại nhảy ra một đứa con gái? Chuyện lớn như vậy ngày hôm qua thế nhưng lại không nói cho em biết! Nếu không phải là ba Vinh gọi điện thoại cùng cha khóc lóc kể lể, em bây giờ chắc còn bị em ấy cho mơ hồ ở trong cốc!"

" Được rồi được rồi." Giản Dị vội vàng an ủi, vỗ tay của cô " Hiện tại không phải đã biết sao? Lần này gia đình tụ hôi Vinh Ninh khẳng định bị vinh ba ba gọi đi, ở trước mặt hỏi cậu ta không phải là được sao? Nói sau em tức giận như vậy còn không phải là khó chịu chuyện gì Vinh Ninh cũng biết, ngược lại chuyện của Vinh Ninh  lại che giấu với em sao?"

" Chuyện của em?" Tô Nhất Dạ hơi nhíu mày, bộ dạng mập mờ nhìn anh, " Em có chuyện gì chứ?"

" Không có không có không có..." Giản Dị cười chối bỏ, ngược lại nói "Phỏng đoán tối hôm nay Vinh Ninh cũng sẽ mang theo con của cậu ta đến, đến lúc đó hỏi cho rõ, có lẽ đối với Vinh Ninh mấy năm trước mất trí nhớ sẽ chuyển biến tốt."

" Em đương nhiên biết." Tô Nhất Dạ ngồi thẳng nhìn về phía trước, trong lòng có chút bất an " Em lại có cảm giác, cảm thấy... Anh nghĩ đi,cốt nhục thân sinh của Vinh Ninh tìm đến em ấy, như vậy mẹ đứa ở đâu? Đến cùng ở nơi nào? Vì sao không xuất hiện? Em hôm nay còn gọi điện thoại hỏi Lộ Phi, mẹ của con Vinh Ninh ở đâu, thì Lộ Phi nói với em, Vinh Ninh cũng đang tìm, nhưng lại không có một chút manh mối, mỗi lần hỏi đứa bé kia, đứa bé đó lúc nào cũng thắt gút không nói..."

" Anh cũng cảm thấy buồn bực, đứa bé kia đến cùng tại sao vậy chứ? Nếu đã tìm đến Vinh Ninh, lại không nói cho cậu ta, mẹ của nó đến cùng là ai, nếu như nói đứa bé kia không phải là của Vinh Ninh, nhưng cũng đã làm qua giám định DNA, xác thực là con ấi ruột, nếu đã là con gái ruột, người một nhà, vậy tại sao lại không nói cho Vinh Ninh mẹ nó đến cùng là ai, nói như vậy, cả nhà bọn họ ba người không phải có thể hạnh phúc ở cùng một chỗ sao?"

Tô Nhất Dạ cắn môi, đột nhiên có ý nghĩ, trong lòng Giản Dị đã hiểu gật đầu nhẹ, trên thực tế  ý tưởng đó anh lại không muốn thừa nhận. Dập Dập lấy tai nghe ra, tâm tình không rõ lí do có chút bực bội.

" Đứa bé kia rõ ràng là vì trả thù, cho nên mới không đem chuyện của mẹ mình nói cho chú Vinh Ninh."

Giản Dị cùng Tô Nhất Dạ liếc nhìn nhau, " Dập Dập có cùng ý nghĩ của chúng ta"

" Cho nên mới không biết gần đây trong đầu đứa nhỏ này đang suy nghĩ gì."

" Ý của đứa bé kia con rất hiểu."

Từ lúc ở trước mặt Vinh Ninh nói chuyện tính tình của Cục Cưng, hắn cũng không biết bé có tính cách dạng gì, ngồi ngay ngắn người lại, khóe mắt nhìn thoáng qua Giản Dị đang lái xe, cặp mắt kia lạnh nhạt không có chút tình cảm

" Nếu như năm đó ba ba  cùng người phụ nữ khác chơi bời nên mẹ mới bỏ trốn, nếu như em trở lại em nhất định sẽ so với bạn nhỏ Vinh cục cưng còn ác hơn."

Trên mặt Giản Dị hiện lên một nụ cười khổ, chuyện của chính mình năm đó cũng không có cùng Vinh Ninh giống nhau lắm, có chút có thể cảm nhận được tình cảm trong lòng bây giờ của Vinh Ninh. Xác thực là khó chịu với khó chịu.

Trên xe taxi, Vinh Ninh nhìn khuyên tai bằng bạc trong tay suy nghĩ rất nhiều.Đây là nhặt được trong hành lang của bệnh viện, hắn nhận ra thứ này được đeo trên tai cô gái đó, cầm trong tay loay hoay rất lâu vẫn như cũ suy nghĩ không có có gì đặc biệt, cô chạy trốn, hắn lại không biết đến cùng đuổi theo như thế nào , liền tính lúc lửa giận bao trùm nên mới nói lời đó.

Rõ ràng lập tức có thể cách ký ức mất đi của mình  gần hơn một chút, ai biết... Có lẽ đây chính là ông trời cùng bản thân nhàm chán cười giỡn, một lần lại một lần cùng sự thật cách xa ra, chính mình năm đó đến cùng đáng giận cỡ nào ?

Hắn nghĩ không ra, chỉ biết đáng giận là đến mẹ của cục cưng còn không có chút manh mối, liền ngay cả cục cưng...Niếp Minh lúc ấy nói, mặc dù hắn nghiêm túc chối bỏ, nhưng mà có thể lừa gạt người khác, lại không lừa được chính mình, loại chuyện đó dùng đầu hơi chút ngẫm lại cũng biết, cục cưng đang cố ý làm khó dễ hắn, không nói cho hắn, mẹ của nó đến cùng là ai, vì cục cưng, vì trí nhớ của mình, cũng vì cái kia, hắn hoàn toàn quên năm đó đến cùng là bởi vì chuyện gì mà cô phụ mẹ cục cưng, hắn có thể dễ dàng tha thứ, không để ý bất luận biện pháp xử lý, nhất định phải tìm được mẹ của cục cưng một lần nữa đem cô mang trở về.

Khuyên tai bị hắn nắm chặt ở lòng bàn tay đã cào xước tay có chút đau, trong mắt quyết tuyệt nghiêm túc vô cùng. Đi đến nửa đường, vinh ba ba lại gọi điện thoại đến, tâm tình Vinh Ninh vẫn còn buồn bực, nhưng vẫn nhịn xuống tâm tình bộc phát  nhận điện thoại, giọng nói hết sức vững vàng,

" Cha."

"Đừng gọi tôi là cha!"

Đầu kia điện thoại di động truyền đến một trận hét điên cuồng của Vinh ba ba , tức giận mười phần.

"..."

Vinh Ninh không nói, hắn không biết hắn lại làm chuyện gì khiến Vinh ba ba tức giận.

" Vinh Ninh, con đến cùng không xem ta là cha con sao?"

Vinh Ninh cảm thấy lời nói Vinh ba ba cùng câu đầu có chút mâu thuẫn, không muốn hắn gọi cha chính là cha hắn, hỏi đến cùng xem hắn không phải là con cũng là cha hắn, mặc dù những năm gần đây đã thành thói quen Vinh ba ba lớn tuổi  ngẫu nhiên động kinh mà nói ra, bất kể thế nào nói hắn cũng là cha hắn, cha ở trên, hắn không thể cùng ông có quá nhiều tranh chấp.

" Ngài đương nhiên là ba của con, đương nhiên, nếu ngài   không muốn làm ba của con, vậy cũng phải hỏi mẹ có đồng ý hay không."

"Hồ đồ!" Vinh  Ba ba lần nữa gầm lên, Vinh mẹ ngồi ở bên cạnh Vinh ba ba vuốt ngực cho ông.

"Nói chuyện cùng con trai thế nào? ! Chớ nói nhảm, trực tiếp tiến vào vấn đề chính!"

"A, dạ dạ dạ." Thời gian qua lấy  vinh ba ba luôn nghe lời vợ trong lúc tức giận lời lẽ cũng phải chậm, trong giọng nói vẫn còn thành phần khủng bố nhàn nhạt , Vinh Ninh tâm tình buồn bực, vừa nghe đôi vợ chồng già nói chuyện, tâm tình buồn bực cũng giảm một chút. Còn chưa kịp che miệng cười trộm, Vinh ba ba trực tiếp vào chủ đề.

" Cái kia... Vinh Cục Cưng đến cùng là chuyện gì xảy ra? !"

" Ừ?" khuôn mặt Vinh Ninh ngay ngẩn , Vinh ba ba làm sao biết tên Cục cưng? Vừa nghĩ trong nhà cái có người máy Trần tẩu, Vinh Ninh cũng không truy cứu nữa.

" Ừ cái gì hả? Con có con gái lớn như vậy tại sao lại không nói cho ba mẹ biết?"

Vinh Ninh bị 'Điệp từ' danh xưng của Vinh ba ba  làm toàn thân run lên, "Ngày xem mắt Trần tiểu thư cùng Lý tiểu thư, con không phải là đều nói cho ngài sao?"

Lúc ấy hai vợ chồng hoàn toàn không tin, còn tưởng rằng cục cưng là do hắn tìm đến." Vô sỉ! Con khi nào thì nói có con gái? Con chỉ nói con tìm đứa bé để khỏi xem mắt thôi!"

Vinh Ninh đỡ trán vẫn như cũ chịu đựng Vinh ba ba chửi rủa, dù sao tất cả đều không ổn, ông nói cái gì chính là cái đó , chuyện này đối với ông không có lợi, Vinh ba ba cũng sẽ lựa chọn mất trí nhớ.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Bạc Tử Tuyết, Bạch Lam Tuyết, Chó Đen, Cyclotron, Hải Như, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, beconngoxx, ciuviho
     

Có bài mới 29.07.2016, 20:44
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 49
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18.3: Gặp lại, lần nữa, thù địch

Edit: Tiểu Lăng Tình

Beta: Đào SinDy


Lúc ấy hai vợ chồng hoàn toàn không tin, còn tưởng rằng cục cưng là do hắn tìm đến để nuôi nẩng…

“Khốn nạn! Anh đã nói anh có con gái lúc nào? Anh chỉ nói lúc anh tìm thấy đứa bé anh không muốn nuôi nấng mà thôi!”

Vinh Ninh đỡ đầu, vẫn chịu đựng cha Vinh chửi rủa như cũ, dù sao có thể nào thì cũng chẳng sao cả, ông nói cái gì thì là cái đó là được rồi, dù sao đối với cái loại chuyện không có gì lợi với mình, cha Vinh đều chọn cách mất trí nhớ tạm thời.

“Vâng.” Vinh Ninh uể oải trả lời một câu, “Vậy thì sao ạ? Cha, rốt cuộc hôm nay người gọi điện cho con để làm gì vậy?”

“Mang cục cưng về nhà!!”

Vinh Ninh cau mày, cảm thấy có cái gì đó không đúng, nghiêm túc ngồi thẳng người nói, “Cha, con muốn người nói thật cho con.”

“Nói? Nói cái gì?”

“Mấy ngày hôm trước người còn chưa tin cục cưng là con của con, thế rốt cuộc hôm nay là làm sao, làm sao lại bỗng nhiên muốn con mang cục cưng về nhà?”

“Tôi… tôi tôi…” Cha Vinh hơi cà lăm, sắc mặt Vinh Ninh càng trở nên nặng nề hơn, chỉ cần nói dối cha Vinh nhất định sẽ bị cà lăm, tiếp đó sẽ lớn giọng mắng chửi ngời, để che giấu cái lý yếu ớt của ông, quả nhiên cha Vinh lại hét lên điên cuồng một lần nữa, “Ai nói tôi không tin! Tôi chỉ lại đang khảo nghiệm anh thôi!”

“Cha…” Vinh Ninh hạ giọng, trên mặt không có bất kỳ biểu tình nào, đôi mắt híp lại thành kẽ hở, cho dù chỉ gọi thông qua điện thoại, cha Vinh cũng có thể cảm giác sâu sắc được hơi thở âm u lạnh lẽo đang bạo phát trên thân Vinh Ninh, cho dù là ông đã gặp qua vô số người, nhưng lúc đối mặt với nhân cách thứ hai của đứa con lớn nhất của mình, không thể nào không cảm thấy khủng bố.

Biết Vinh Ninh tức giận, cha Vinh lại ngại lòng tự ái của mình, cả một lúc lâu cũng không nói một tiếng vào điện thoại.

“Rốt cuộc người có nói hay không?” Tiếng của Vinh Ninh bị ép xuống ngày càng thấp hơn, giọng điệu âm hàn khiến cho hàm răng của cha Vinh cũng phải run lên, Vinh Ninh ngẩng đầu ấn nhẹ mi tâm (điểm giữa hai đầu lông mày) của mình, hai mắt vô thần nhìn phía trước, “Đừng gạt con, người đã lén để cho chị Trần lấy trộm tóc của cục cưng và của con đi kiểm tra DNA sao?”

“Ai nói tôi bảo cô ta lấy trộm! Tôi là để cô ta quang minh chính đại cầm…” Tiếng của cha Vinh ngày càng nhỏ hơn, sau đó dừng lại và im bặt.

“À?” Vinh Ninh cao giọng lên, khóe miệng kéo lên, “Để cho cô ta quang minh chính đại cầm?”

Từng chữ bị Vinh Ninh nhấn vô cùng nặng nề, cảm giác áy náy trong lòng cha Vinh lại càng thêm lớn.


“Nếu không phải anh tự nhiên lại nhảy ra một đứa con gái, tôi sẽ phải kiểm tra cho anh như vậy sao? Tuy rằng anh không thèm nghe theo lời tôi tham gia chính trị, nhưng tốt xấu gì anh cũng là tổng giám đốc công ty đưa ra thị trường, đang có bao nhiêu người ngoài dòm ngó vào? Bao nhiêu người đều muốn nắm rõ nhược điểm của anh? Nếu như đứa bé kia không phải là của anh, anh lại coi nó như ruột thịt của mình mà nuôi dưỡng, người ngoài thấy sẽ nói anh như thế nào?”

“Nói như thế nào con hoàn toàn không quan tâm!” Vinh Ninh chán ghét gắt lên, “Từ lúc con nhìn thấy cục cưng lần đầu tiên, con chỉ có loại cảm giác bé là con của con, cái loại duyên cha con chỉ cần nhìn thấy mắt đã nhận ra này không cần khoa học phải chứng minh! Nhưng mà… Người phái chị Trần đến theo dõi con coi như không sao, bây giờ còn lấy trộm tóc của con và cục cưng đi kiểm tra DNA? Người chỉ thầm nghĩ đến chính người, có bao giờ nhớ đến con hay không? Nói cái gì mà sợ con mất mặt ở bên ngoài, sợ con bị người khác nói linh tinh? Con thấy rõ ràng là người sợ con làm nhơ nhuốc thanh danh của nhà họ Vinh ở bên ngoài, khiến người mất mặt thì có!”

Ngực Vinh Ninh phập phồng mãnh liệt, cha Vinh há to miệng thở hổn hển, bị Vinh Ninh nói tức đến sắc mặt cũng trở nên trắng bệch, “Anh là con của tôi, tôi quan tâm anh, vậy mà anh nói là tôi chỉ vì chính mình?”

“Nếu không thì sao? Cho dù cục cưng thật sự không phải con của con, con tình nguyện nuôi dưỡng một đứa bé hoàn toàn không có liên hệ máu mủ với con thì có việc gì? Con tình nguyện bị người bên ngoài nói bậy về con thì sao? Con cũng đã sớm rời khỏi nhà họ Vinh, cho tới bây giờ con cũng chưa từng rêu rao cái tên Vinh Tề của người ở bên ngoài! Chuyện của con sau này không mượn người quản! Nếu người vẫn còn muốn nhận đứa con trai là con này, xin hãy quản chính mình cho tốt đi! Lát nữa về nhà con sẽ khiến chị Trần xéo đi! Người muốn dùng Vinh Viễn để bức bách con, vậy người cứ tiếp tục đi, con cũng không tin lấy năng lực của con còn không thể bảo hộ được em trai của mình!”

Vinh Ninh tức giận ngắt điện thoại, lại hung hăng ném điện thoại từ trong ô tô ra ngoài cửa sổ, điện thoại màu đen lăn vài vòng trên mặt đất, ngay sau đó liền bị bánh xe của một chiếc xe hơi đang chạy như bay nghiền nát.

Vinh Ninh ngẩng đầu nghiêng nghiên nhìn tài xế đang lái xe phía trước bằng ánh mắt âm u lạnh lẽo, tài xế nuốt ngụm nước bọt, lái xe nhanh hơn, nhanh hết cỡ có thể, nhanh chóng chạy băng băng về phía trước.

Vinh Ninh ổn định tinh thần nhìn cảnh sắc chợt lóe lên ngoài cửa sổ, tài xế vốn không liên quan đến việc này, hắn không nên phát giận với anh ta.

Vinh Ninh mệt mỏi đỡ trán, suy nghĩ ngưng trọng, hắn không thích chơi thủ đoạn nhỏ sau lưng, nếu để cho cục cưng biết ông nội của bé sở dĩ nhận bé, chỉ là vì lấy trộm tóc của bé và cha đi kiểm tra xét nghiệm… Thực đau đầu, hắn không muốn nghĩ gì nữa, cho tới bây giờ hắn  cũng chưa từng thất bại như vậy lần nào.

Bất tri bất giác đã xuống xe ở cửa chính của cao ốc Đế Không, vừa bước xuống một bước, không biết từ lúc nào một chiếc xe khác đã tới, người vừa xuống xe kéo cánh tay của hắn, hờ hững quay đầu lại thì thấy Tô Nhất Dạ đang dùng khuôn mặt lạnh lùng nhìn hắn, “Vinh Ninh.”

“Ách…” Vinh Ninh ổn định lại cả người, cười với Tô Nhất Dạ một cách suy yếu, “Chị? Sao chị lại tới đây?”

Tô Nhất Dạ nhìn nhìn đỉnh cao ốc, “Cục cưng ở trong phòng trông trẻ của Đế Không?”

“Làm sao ạ?”

“Đi.” Mặc kệ mặt của Vinh Ninh kéo dài ra bao nhiêu, nghi ngờ nặng đến bao nhiêu, Tô Nhất Dạ vẫn túm lấy cánh tay của hắn tiến vào trong cửa.

“Chị…”

“Chị biết rõ em đang tức giận, nhưng bây giờ không phải là lúc để bực bội.” Tô Nhất Dạ cắt ngang lời Vinh Ninh, ấn phím thang máy lên tầng cao nhất, “Chú Vinh cũng là vì tốt cho cục cưng cùng em, em đừng có trẻ con mà náo loạn ở đó nữa.”

“Ha ha…” Vinh Ninh cười khổ, “Chị cũng nói là em trẻ con mà náo loạn sao? Chị cũng không biết cha em ông ấy đã…”

“Chị biết rõ, bằng không chị cũng sẽ không tới đây.” Vừa về đến nhà họ Vinh, mẹ Vinh đã nói rõ ràng tường tận chuyện của Vinh Ninh, Vinh Tề bị Vinh Ninh làm cho tức đến nỗi bờ môi cũng biến thành màu tím, buồn bực ngồi ở trên ghế salon không nhúc nhích, Tô Nhất Dạ chơi thân với Vinh Ninh nhất, có quan hệ tốt nhất cũng được hắn nghe lời nhất, đành phải chạy tới đây mang Vinh Ninh và cục cưng quay về nhà họ Vinh.

“Cha của em cũng chỉ đang quan tâm em thôi, thật ra em cũng rõ ràng hơn bất kỳ ai, không phải sao?”

Vinh Ninh kinh ngạc nhìn cô, mím môi không nói chuyện.

“Chị biết từ lúc cục cưng xuất hiện trước mặt em, em vẫn luôn tự trách, ngay cả năm đó, em cho rằng em ngoan ngoãn nghe lời chú Vinh đi làm, thậm chí tình nguyện từ bỏ cho ước mơ thiết kế châu báu chuyên nghiệp của mình đi tham gia chính trị, chỉ là vì để cho Vinh Viễn nghĩ mình cần phải làm giống vậy.”

Tô Nhất Dạ dùng giọng điệu chậm rãi, vỗ vỗ bờ vai hắn, bốn mắt nhìn nhau, Vinh Ninh suy yếu tựa vào tường thang máy, Tô Nhất Dạ quả nhiên là hiểu rõ hắn.

“Chị hiểu em, tuy rằng chị biết vết thương không ở trên người mình, thì vĩnh viễn cũng không biết rốt cuộc người khác đau nhức bao nhiêu.”


Hắn vẫn luôn thích che giấu lòng của mình thật sâu, mang theo cái mặt nạ dối trá cùng vẻ tươi cười để sống, đến lúc tỉnh lại, chơi chán rồi mới phát hiện năm đó mình khốn kiếp cỡ nào, hắn lại cố hết sức đi đền bù tổn thương đã tạo ra cho người khác năm đó, bằng không cũng sẽ không để cục cưng muốn làm gì thì làm, tuy rằng phương pháp thực hiện có hơi không đúng, nhưng đây mới là một Vinh Ninh thiện lương nhất, không phải sao?

“Chú Vinh từ trước không phải đã là ông già ngoan cố không chịu thay đổi rồi sao, bây giờ chú ấy chỉ là hy vọng em và Vinh Viễn có thể sống hạnh phúc, hy vọng hai người các em có thể sớm tìm được người mình yêu nhất, kết hôn, sinh con, một nhà tam đại đồng đường (ba đời cùng chung sống) mà thôi, em biết chú Vinh biết em có một đứa con gái lớn như vậy, chú ấy cao hứng biết bao? Lấy tóc của cục cưng và em đi làm xét nghiệm DNA, cũng không phải là vì thanh danh của mình, mà là em là con của chú ấy, chú ấy biết rõ rốt cuộc nhược điểm lớn nhất của em là gì, một khi động đến tình cảm liền rất khó rút ra, nuôi đứa bé thay người khác thì làm sao? Dù sao nhà của em cũng không phải không nuôi nổi đứa bé phải không?”

Thấy Vinh Ninh vẫn không nói lời nào, Tô Nhất Dạ cũng không tức giận, nhanh chóng đi lên vuốt cái đầu sắp kích động kia, “Chú Vinh cũng chỉ dùng sai phương pháp mà thôi, này này này, Vinh Ninh, em còn không biết cha của em cũng với cha chồng kia của chị là người bảo thủ đến cỡ nào? Nhưng mà dưới cái gương mặt đó của họ, vẫn luôn là lo lắng con mình đến vô cùng khủng khiếp, lại vẫn luôn trưng ra cái bộ mặt sợ mất mặt mũi bản thân, chuyện kia đúng là chú Vinh làm không đúng, nhưng mà em phải học được cách đứng trên vị trí của người khác để suy nghĩ, nếu em là chú Vinh, em cũng sẽ để cho con của mình không bằng không chứng mà rơi vào trong vòng xoáy tình thân sao?”

Tô Nhất Dạ hiểu phải nói đến tình để động đến lý, để cho Vinh Ninh không có cách nào phản bác, đã sớm rõ ràng về công phu miệng lưỡi của Tô Nhất Dạ, người chết cũng có thể bị cô nói thành kẻ sống, tức đến nỗi muốn nhanh chóng giết chết mình đi, làm sao lại không thể bị cô nói đến phải nuốt xuống ngọn lửa nóng nảy tức giận này.

“Cho dù là chuyện gì cũng có chị đi thuyết khách, thật sự là… Chị không đi làm chuyên gia đàm phán gì đó thực sự là lãng phí tài năng nay của chị đó.”

Mặc dù biết Vinh Ninh nói tuyệt đối không có ý khích lệ cô, nhưng cô cũng lười tính toán chi li với Vinh Ninh, “Chị nói đều là sự thật, có nói dối hay không, ngay cả em cũng muốn gạt chuyện cục cưng với chị, chị còn chưa tính sổ với em đâu! Nhưng mà…”

Ánh mắt Tô Nhất Dạ bỗng nhiên ảm đạm xuống…


“Chị đã phân tích rồi, một ngày nào đó em sẽ gặp được mẹ của cục cưng, và tìm vể cả cái đoạn trí nhớ bị mất kia của mình, thật ra thì đồ vật chính là như vậy, lúc em tìm thì có làm sao cũng không tìm được, lúc em chuẩn bị từ từ buông tha thì nó lại tự tìm tới, em vẫn luôn nghĩ nhiều như vậy làm gì, người mệt cũng không chỉ có em, thích ứng trong mọi hoàn cảnh, so với đám ruồi bọ không đầu kia thì vẫn tốt hơn nhiều.”

“Em biết.” Vinh Ninh rầu rĩ nói, cửa thang máy mở ra, đi một bước ra ngoài, Tô Nhất Dạ nhìn bóng dáng ảm đạm kia của Vinh Ninh cũng thở dài với hắn, Vinh Ninh chán chường như vậy, tuyệt đối không giống nó chút nào.

“Vinh Ninh, mang cục cưng quay về nhà họ Vinh đi, nói thế nào thì bé cũng là cốt nhục nhà họ Vinh, chú Vinh vẫn luôn muốn có cháu trai, cháu gái, nhìn thấy cục cưng ông nhất định sẽ rất vui vẻ.”

“Vâng.”

“Em đó…” Tô Nhất Dạ bước đến, khoác lấy bờ vai của hắn, “Vui vẻ chút đi, cho dù là không suy nghĩ cho chú Vinh, ít nhất cũng đừng để cho cục cưng nhìn thấy cái bộ dáng chán chường khó coi này của em.”

“Đã biết…” Vinh Ninh chau lại đôi mày đẹp của hắn, Tô Nhất Dạ lúc nào cũng dài dòng như vậy, luôn nhìn thấu ý nghĩ trong mắt của hắn, Tô Nhất Dạ vừa bực mình vừa buồn cười đấm hắn một quyền, “Cười cho chị!”

“Hì hì…” Vinh Ninh nhe răng nhếch miệng với Tô Nhất Dạ, đây là cái nụ cười kiểu gì?

“Quả thực còn khó coi hơn so với khóc.” Bóng dáng của cô biến mất sau cánh cửa, Vinh Ninh đành phải đi theo sau cô, cái gì gọi là khóc không được cũng cười không xong? Đây chính là trạng thái phiền muộn hiện tại của hắn.

Nhưng hắn đã tìm được đầu sỏ gây nên chuyện này, bông tai mà người phụ nữ kia tháo chạy đã bỏ rơi đang ở trong tay hắn, càng thêm khơi dậy quyết tâm cho dù đào ba thước đất cũng phải tim ra người phụ nữ đó của em.

Cô chạy tôi liền đuổi theo, nhìn xem hai người chúng ta ai có thế lực và kiên nhẫn hơn.

Tô Nhất Dạ và Vinh Ninh vừa mới vào phòng trông trẻ, lần đầu tiên lại thấy trong phòng chỉ có một mình cục cưng nắm tay vịn máy trò chơi chơi game, Vinh Ninh kỳ quái nhìn xung quanh, xác nhận trong phòng chỉ còn lại có một mình cục cưng, mà không có ba đại tiểu quỷ của tập đoàn Đế Không, rốt cuộc mới thở ra một hơi dài.

Không thể trách hắn quá lo lắng, mà là ba tiểu quỷ kia, ngoại trừ Niếp Tinh bên ngoài trông có vẻ bình thường ra, hai đứa còn lại quả thực còn khiến cho người ta sợ hơn cả hồng thủy mãnh thú.

Tuổi còn nhỏ đã di truyền tế bào của cha mẹ bọn nó, một đứa là vua chiếm diện tích, một đứa thì thiên hạ đều là vật của mình, một đứa lại muốn rượu đỏ với người đẹp, sống mơ mơ màng màng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Bạch Lam Tuyết, Chó Đen, Cyclotron, Hải Như, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, beconngoxx, hanayuki001
     
Có bài mới 04.08.2016, 20:16
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
Đại Thần Nhân Ngư Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 24.02.2015, 16:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1132
Được thanks: 10188 lần
Điểm: 21.39
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng phúc hắc siêu ngang ngược: Cha, con muốn trả hàng - Phượng Hiểu Ly [Tuyển Editor] - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18.4: Gặp nhau, gặp lại, đối địch

Edit: Ngọc Nguyệt

Beta: Đào SinDy


Tuổi còn trẻ đã truyền tế bào từ cha mẹ bọn họ, một ông vua thích chiếm diện tích, thể hiện vật trong thế gian đều là của mình, một đứa muốn uống rượu đỏ ôm mỹ nhân, sống mơ mơ màng màng.

   Nhưng hết lần này tới lần khác, mỗi lần nhìn thấy bọn họ, Vinh Viễn đều tự làm mình mất mặt, mắng không được, chửi cũng không xong, chỉ có thể tự kiềm chế sự bực bội trong lòng mình!

   Cửa truyền đến tiếng động, cục cưng khẽ quay đầu nhìn Tô Nhất Dạ và Vinh Ninh ở cùng một chỗ.

   Đó là khuôn mặt nhỏ nhắn thế nào? Chỉ cần cục cưng vừa quay đầu lại, đột nhiên tâm Tô Nhất Dạ nảy một tiếng, mình vẫn bị khuôn mặt của cục cưng khiến cho kinh ngạc. Hoàn toàn là khắc từ Vinh Ninh, khó trách Vinh Ninh không làm DNA cũng đã chắc chắn cục cưng là con gái ruột thịt của hắn.

   Quan hệ huyết thống quả nhiên mạnh mẽ.

   "Cục cưng..."

   "Cha." Cục cưng buông trò chơi trên tay xuống, chậm chạp chạy tới trước mặt Vinh Ninh, Ninh Ninh cúi người ôm bé vào ngực, vừa rồi tâm tình hậm hực lại sáng lên, sắc mặt cũng không khó coi như vậy, bây giờ cũng chỉ có cục cưng mới có thể khiến tâm tình hắn sung sướng.

   "Sao lại có người sống ở đây?

   "Hả..." Cục cưng quay đầu, bởi vì cặp song sinh Niếp Minh thật sự quá ồn, cho nên bé mới nói chơi trốn tìm trong phòng làm việc với Niếp Minh, nhưng điều kiện tiên quyết là ai chạy đến thì thua, sau đó bé chạy đến nơi đây, ngồi còn chưa nóng chỗ thì Vinh Ninh tìm đến. Không sao cả, dù sao trò chơi của trẻ nhỏ ngây thơ, với bé, thắng hay thua cũng không sao, chỉ là...

   Cục cưng đáng thương nhìn Vinh Ninh, ôm cổ hắn, cái đầu nhỏ trong lòng hắn. "Cha, mang cục cưng rời khỏi nơi này được không? Một mình cục cưng thật nhàm chán nha."

   "Uh, ngoan, bây giờ cha mang cục cưng đi." Vinh Ninh dịu dàng vuốt tóc bé, đúng vậy, một đứa nhỏ đáng thương lớn như vậy, không có cha bên cạnh, nhất định sẽ sợ hãi nhàm chán?

Vinh Ninh có cảm giác cục cưng cần mình, trên thực tế cũng xác định như thế, Vinh Ninh và Tô Nhất Dạ nói, lúc chúng ta đi, cục cưng thở phào nhẹ nhõm.

   May mắn, trước khi chơi trốn tìm, bé có đánh cược với Cảnh Thất, nếu trước hôm nay, Cảnh Thất có thể tìm được bé, bé sẽ phải hôn cậu một cái, vốn là bé có rất nhiều phương pháp để tránh, đúng lúc Vinh Ninh tìm đến, mặc dù lãng phí dung lượng não của bé, nhưng ít nhất có thể tránh tên tiểu quỷ thì cớ sao mà không làm?

   Dọc theo đường đi, cục cưng đều trong trạng thái con mèo nhỏ, nằm trong lòng Vinh Ninh chỉ lộ mắt to không nhúc nhích, nhìn như uể oải không phấn chấn, ánh mắt lại sáng loáng, thỉnh thoảng nhìn xung quanh xem có phải có Cảnh Thất không, một bên nhìn chằm chằm Tô Nhất Dạ đi sau lưng Vinh Ninh không tha, quan sát từ trên xuống dưới, rồi lại từ dưới lên trên.

   Căn cứ vào tài liệu, đối tác từ tập đoàn Đế Không không có nữ, nhưng mà người phụ nữ sau lưng Vinh Ninh này, ánh mắt không có tình yêu, đại khái là bạn bè, nhìn bước chân đi đường của cô, còn có toàn thân tỏa ra thần thái nữ vương.

   Tô Nhất Dạ cũng đang quan sát cục cưng nằm trên vai Vinh Ninh, thấy bé không hoảng sợ, cũng không nghi hoặc, chỉ nhìn chằm chằm cô, dường như đang quan sát quan hệ giữa cô và Vinh Ninh.

   Vốn là đứa bé ngây thơ vô hại, trong mắt cô lại thành phong cảnh khác, không phải là cục cưng có địch ý gì với cô, không bằng nói là phỏng đoán cô rốt cuộc là người thế nào.

   Thấy bên cạnh Vinh Ninh có một người phụ nữ, không gọi, không hỏi, chỉ lẳng lặng quan sát.

   Cục cưng bị ánh mắt Tô Nhất Dạ nhìn chằm chằm, sợ hãi, lúc cặp mắt kia nhìn bé như càng thêm có lực bộc phát, loại ánh mắt bất kể là An Bảo Bối đều không có.

   Cục cưng trong lòng âm thầm thề, một ngày nào đó bé cũng muốn như người phụ nữ này, có ánh mắt như vậy, chỉ có thể như vậy mới có thể bảo vệ mẹ bé.

   Đi xuống lầu, cuối cùng cục cưng khôi phục trạng thái cũ, Cảnh Thất không đuổi theo, cũng không thấy bóng dáng cậu, với bé mà nói, giải quyết được một vấn đề phiền phức, đầu vẫn nằm trên bả vai Vinh Ninh, duổi cánh tay chỉ vào Tô Nhất Dạ. "Cô, cô là ai?"

   Tô Nhất Dạ cười cười, vật nhỏ, quan sát xong rồi, cuối cùng cũng bắt đầu đặt câu hỏi sao? Nhìn không ra cảnh giới trong tâm. "Cô tên Tô Nhất Dạ, là bạn tốt của cha cháu."

   "Bạn tốt?" Cục cưng nghi hoặc hỏi.

   "Xem em này, thiếu chút nữa quên nói cho cục cưng chuyện chị cả." Vinh Nin đỡ đầu mình, gần đây lúc nào cũng ngây ngây ngô ngô quên chuyện. "Cục cưng, người này là bạn tốt của cha, không cùng đẳng cấp với chú,cha của cha là bạn tốt với cha cô ấy."

   Cục cưng nghiêng đầu, dường như hiểu, Tô Nhất Dạ...Bé còn nhớ vợ Ngôn Hoan tên Tô Nhất Thần, chênh lệch một chữ, đại khái là chị em gì đó, chẳng phải là chị vợ của Ngôn Hoan? dì hai của Ngôn Thần?

   Dì hai...Cục cưng bị ý nghĩ vừa rồi trong lòng học cười, Tô Nhất Dạ nghi hoặc nhìn bé. "Bạn nhỏ Vinh Cục Cưng, cháu cười gì?"

   "Hả..." Cái từ kia không phải từ dễ nghe, cục cưng lắc đầu nói. "Không có gì."

   Địch không động ta không động, địch đụng đến ta vẫn không động, đầu tiên là phải khiến cho người khác có hảo cảm, dù sao lập tức liền đi, bé không hy vọng người khác có cảm nghĩ với không tốt với mình.

   Tô Nhất Dạ cười với bé, đến chỗ đỗ xe, Tô Nhất Dạ đuổi Vinh Ninh ra phía sau xe, để cục cưng ngồi bên cạnh mình.

   "Trạng thái gần đây em không tốt, không muốn xảy ra chuyện ngoài ý muốn, lúc này không ch em lái xe, chị cũng sẽ nói với Ngôn Hoan, hủy tất cả quyền hành sử dụng xe của em."

   Vinh Ninh nhìn hai tay, đành phải gật đầu đáp ứng, trạng thái gần đây của hắn xác thực không ổn định, không để vấn đề gì xảy ra thì phải làm vậy.

   Thắt dây an toàn cho cục cưng, Tô Nhất Dạ xoay chìa khóa xe hơi.

   Cục cưng quay đầu nghi hoặc hỏi. "Cha, chúng ta đi đâu?" Xem ra hắn không về nhà.

   "Đến chỗ ông nội." Vinh Ninh dịu dàng đáp, trong lòng có chút bất ổn, không biết định nghĩa gia đình của cục ưng thế nào, đột nhiên để bé gặp cha cũng không biết có thể sợ ông không.

   "Chỗ ông nội?" Cục cưng nghiêng đầu tò mò hỏi.

   "Đúng vậy, cục cưng có muốn gặp ông nội không?" Bất kể thế nào cũng phải hỏi ý kiến cục cưng, cục cưng gật đầu. "Muốn gặp!"

   Bằng không bé cũng sẽ không ngại cực khổ, còn nói dối lừa gạt An Bảo Bối thông đồng với cậu út đến thành phố A tìm Vinh Ninh.

   Thần sắc Vinh Ninh hòa hoãn, vốn tưởng rằng cục cưng sẽ bài xích, nhưng mà bây giờ thấy cục cưng thế này, trái tim thấp thỏm cũng hơi an định.

   "Chú Vinh nhìn thấy cục cưng, chắc chắn sẽ rất cao hứng." Tô Nhất Dạ mỉm cười nói. "Đến là Vinh Ninh, thần kinh khó tránh có chút căng thẳng."

   "Ừm."

   Tô Nhất Dạ vẫn lái xe như cũ, nhìn thoáng qua cục cưng ngồi bên cạnh mình, lại nói chuyện với Vinh Ninh ngồi phía sau. "Hôm nào để Phương Trạch Tây kiểm tra toàn thân cho em đi, sau đó tìm thấy thuốc xem tâm bệnh, đây cũng không phải chuyện nhỏ, không cẩn thận một chút có thể sẽ mất mạng, em lại không để ý như vậy, sau này bị thương có nghĩ đến cha mẹ, con của em không?"

   "Chị hai." Vinh Ninh nhìn phản ứng cục cưng ngồi phía trước. "Chuyện như vậy đừng nói trước mặt trẻ con."

   "Việc này nên nói trước mặt cục cưng, bằng không em vĩnh viễn không chiếu cố thân thể mình thật tốt, huống chi cục cưng là con em, có thêm người giám sát cũng tốt." Tô Nhất Dạ ôn hòa nhìn cục cưng. "Cháu nói có đúng không? Bạn nhỏ Cục cưng?"

   "Hả..." Cục cưng ngây người, sau lập tức phản ứng. "Đúng vậy, cha, cha phải chú ý giữ gìn thân thể mình."

   Người tên Tô Nhất Dạ này quả nhiên sâu không lường được, cục cưng lẳng lặng suy nghĩ, mặt ngoài nói với Vinh Ninh, thực ra cũng nói với bản thân, cô muốn làm gì? Không phải là muốn từ trên người bé moi tin của An Bảo Bối chứ?

   "Em à...Kể từ sau khi lần tai nạn xe tám năm trước, năm năm sau không dám lái xe, may mắn khôi phục, có thể tự lái xe, ai biết em anh đang suy nghĩ gì, nghe Niếp Minh nói hôm nay lại xảy ra tai nạn xe cộ?"

   Tai nạn xe cộ? Cục cưng âm thầm làm quả đấm.

   "Niếp Minh thật nhiều chuyện." Vinh Ninh chau mày. "Chỉ là một chuyện nhỏ ngoài ý muốn mà thôi." Làm hại hắn nghĩ tới cái tên giả 'Trác Văn Đình'.

   "Đó là quan tâm em, bây giờ em cũng có con nhỏ rồi, không suy nghĩ vì bản thân thì cũng phải nghĩ cho cục cưng, nếu có chuyện ngoài ý muốn nào xảy ra với em, ma ma của cục cưng cũng không có cục cưng bên người, cô ấy nên làm gì?"

   Vinh ninh đã không muốn nói thêm gì, bộ dáng Tô Nhất Dạ  không sao, nhẹ nhàng cười."Cục cưng, cha cháu cũng không thoải mái gì, bất kể là trước kia hay hiện tại, hắn đều rất coi trọng gia đình và bạn bè, mặc dù trước kia phóng đãng không kiềm chế khiến người ta tặc lưới, nhưng mà từ sau lần tai nạn xe cộ kia đã thay đổi cái nhìn, nhất là bây giờ còn có con gái bảo bối bên cạnh, mặc dù thi thoảng có động kinh, nhưng tuyệt đối là một người cha tốt, chỉ là..."

   Tô Nhất Dạ thở dài. "Haizz... Người lớn như thế, bên cạnh cũng không có ai, xung quanh đều có đôi có cặp, chỉ có hắn lẻ loi một mình, nhưng mà may mắn, bây giờ bên cạnh hắn có con gái, người làm bạn như chị cũng yên tâm, chờ một nhà ba người đoàn tụ đúng không?"

   Lời nói Tô nhất Dạ dịu dàng, cục cưng lại cảm thấy lời của cô đang ép sát bé từng bước, vốn chuyện An Bảo Bối cũng không sao, nếu Tô Nhất Dạ đã nói thành như vậy, tốt nhất bé dứt khoát trực tiếp nói thẳng, bé cười ngọt ngào với Tô Nhất Dạ. "Cô, tìm cha là quyết định của cục cưng, còn ma ma có muốn đi gặp cha hay không, còn phải hỏi ma ma, không phải sao? Huống chi luật pháp còn có quy định, sinh con thì phải kết hôn không phải sao?

   Tô Nhất Dạ cười, vật nhỏ này, tuổi không lớn lắm nhưng tài ăn nói rất tốt.

   "Cho nên?"

   "Cục cưng đã vi phạm ước định ma ma không cho cha biết sự tồn tại của cục cưng, cho nên cục cưng cũng không thể nói cho cha biết tin tức của ma ma, cục cưng tuy còn nhỏ, nhưng cũng biết đáp ứng chuyện của người khác thì không thể bội ước, nhưng mà bây giờ cục cưng có thể nói cho cha và cô một tin tức lớn nha."

   Vinh Ninh có tinh thần, vểnh tai lắng nghe.

   "Bây giờ ma ma đang ở thành phố A."

   Tin tức này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ, kẻ nào đoán cũng giống nhau, hai bên cũng không có phản ứng gì, đại khái đã sớm nghĩ đến, dù sao mở một công ty lớn như vậy đều không phải đứa ngốc.

   Cục cưng lắc đầu nói. "Đây là tin tức lớn nhất rồi."

   Cũng không biết cục cưng nghĩ đến cái gì, cục cưng không hề nghĩ ngợi thốt ra. "Cục cưng chỉ là muốn cha."

   Lời vừa thốt ra, cục cưng cũng sợ hết hồn, nhưng không thay đổi khuôn mặt tỉnh táo của mình.

   Muốn cha có lỗi gì? Nhìn những người bạn đều có cha và ma ma bên nhau, bé không khổ sở là giả.

  Bé như đã quên mục đích ban đầu khi tới nơi này, làm trái nội tâm, khiến cho bé cảm thấy rất thất bại.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Đào Sindy về bài viết trên: Badgirl068, Bạch Lam Tuyết, Cyclotron, Nguyễn Bảo Bình, Trinh222, Tóc Xoăn, beconngoxx, ciuviho
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimvgo, Pavloselt, Pavloswnj và 42 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 193, 194, 195

6 • [Xuyên không] Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

1 ... 90, 91, 92

7 • [Hiện đại] Hứa với em mười năm tình thâm - Tây Tây Tiểu Lâu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả

1 ... 37, 38, 39

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 195, 196, 197

10 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 160, 161, 162

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 123, 124, 125

12 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

14 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 126, 127, 128

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 105, 106, 107

18 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 65, 66, 67

19 • [Cổ đại] Sư phụ quá mê người đồ đệ phạm thượng! - Khinh Ca Mạn

1 ... 66, 67, 68

20 • [Hiện đại] Hắn là cố chấp cuồng - Linh Công Chúa

1 ... 10, 11, 12



TranGemy: hoặc có thể là vì hem có điểm để đấu đó chế
Tuyền Uri: =.= diễn đàn vắng tới mức, có 1 mình êm đấu giá :lol:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 342 điểm để mua Kawaii Doggie
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Kẹo mút 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 366 điểm để mua Chuột mắc kẹt
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Heo vũ công
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Chìa khóa tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Headphone đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 224 điểm để mua Ghế bố
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 688 điểm để mua Nhẫn ngọc trai
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cặp đôi người tuyết
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 384 điểm để mua Chuồn chuồn Citrine
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 356 điểm để mua Nữ hoàng 3
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 822 điểm để mua Ngọc xanh 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 240 điểm để mua Chuông vàng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 781 điểm để mua Ngọc xanh 3
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Ly Ly
Shop - Đấu giá: Hạ Tịch Nguyệt vừa đặt giá 554 điểm để mua Hamster tham ăn
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 389 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: ༄༂Tuyền Uri༂࿐ vừa đặt giá 230 điểm để mua Giày da cho nam
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 310 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 272 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 294 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: zinna vừa đặt giá 258 điểm để mua Gà con mới nở
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 256 điểm để mua Cà phê đem về
Shop - Đấu giá: Leslie Juan vừa đặt giá 279 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 248 điểm để mua Ly kem cacao
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 369 điểm để mua Xe hoa
Shop - Đấu giá: |Thủy Nhi| vừa đặt giá 244 điểm để mua Gà con mới nở

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.