Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 

Sổ tay sinh tồn của nữ chính AV - Tri Lâm

 
Có bài mới 09.10.2018, 22:50
Hình đại diện của thành viên
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
Đại Thần Tuyết Hồ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.05.2016, 14:54
Tuổi: 4 Nữ
Bài viết: 566
Được thanks: 2890 lần
Điểm: 31.07
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hiện đại - Sắc] Sổ tay sinh tồn của nữ chính AV - Tri Lâm - Điểm: 66
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆ Chương 54: Kết thúc 4

Edit: hoalala
Beta: Thu Lệ

Lúc này, có người ở bên ngoài kêu Nghiêm Húc: "Nhạc hội sẽ bắt đầu ngay lập tức, chúng ta đi thôi."

Nghiêm Húc liếc mắt nhìn thiếu nữ trước mặt, sau đó đi ra cửa, Phòng Thư đang ở đại sảnh chờ anh: "Cậu phổ nhạc cũng quá chăm chú, nếu không phải mình gọi thì cậu vẫn còn ngồi viết đúng không? Lần này sáng tác thể loại gì? Mình cảm thấy cậu có thể đệm thêm Piano thử xem."

"Nếu như thích hợp mình sẽ thêm." Nghiêm Húc tán gẫu cùng Phòng Thư giống như bình thường, thật ra thì trong đầu đều là thiếu nữ kia, rốt cuộc không nhịn được mà quay đầu lại nhìn, cô gái kia đã không còn ở đây, không biết tại sao, trong lòng không khỏi hơi trống trải, thật giống như đã bỏ lỡ thứ gì đó.

Đi tới chỗ ngồi dành cho khách quý, Nghiêm Húc phát hiện đàn anh trong giới soạn nhạc - Thiên Diệp cũng ở đây, anh lên tiếng chào, thật ra thì gặp phải ông cũng là chuyện trong dự liệu, bởi vì Thiên Diệp là biên tập hòa âm cho các tiết mục của nhạc hội lần này.

Chủ đề của nhạc hội lần này là 'Buông thả tâm hồn', không chỉ biết diễn 'Chopin Symphony No. 5 in C minor', các giai điệu tình ca du mục, còn trình diễn bản 【 Satan tử vong 】tương đối thịnh hành mấy năm nay, hơn nữa còn là bản hoàn chỉnh, trước đó, đã có rất nhiều người viết thử đoạn cuối cho 【 Satan tử vong】, nhưng đó đều là một vài người mới, muốn nổi danh trong giới âm nhạc, mà lần này, đoạn cuối của【 Satan tử vong】 là do Thiên Diệp, người có uy tín lâu năm trong giới âm nhạc biên soạn.

Nghiêm Húc an tĩnh ngồi ở trên ghế, nếu không phải do có trình diễn【 Satan tử vong 】, anh cũng không có hứng thú đến đây, hồi tưởng lại tình cảnh lần đầu tiên Thiên Thảo trình diễn 【 Satan tử vong 】 cho anh nghe, đó là ở trong phòng học nhạc, cô là cô giáo của anh, nghe xong tựa bài hát kia anh rất rung động, khi đó, dáng vẻ cũng không phải là mong đợi đoạn cuối.

Nhưng cuộc đời của cô đều từ trung gian kết thúc, kết cục vĩnh viễn cũng có một mình anh mong đợi mà thôi. . . . . . Chỉ để lại một nhạc phổ bị bẩn, anh bảo lưu, cất giữ chương nhạc ở trong ví, vĩnh viễn cũng không công bố ra ngoài, bởi vì đó là kỷ niệm cuối cùng thuộc về cô, Satan xác thực tử vong, linh hồn chân chính phóng thích, chỉ mong con người sau chết còn có một thế giới khác, mà cô ở tại thế giới đó cũng giống như chương nhạc cuối cùng miêu tả vậy, vẫn tiếp tục tồn tại.

Ánh đèn dần tắt, toàn trường chìm trong bóng tối, chỉ còn lại sân khấu đắm chìm trong ánh sáng, chiếu lên người nhóm nhạc công đang 'vận sức chờ phát động', Nghiêm Húc an tĩnh lắng nghe, thật ra trong lòng anh rất loạn, trong đầu luôn hiện lên bóng dáng thiếu nữ kia, day day huyệt thái dương, cố gắng làm cho mình bình tĩnh lại, thậm chí còn bắt đầu hoài nghi, có phải mình không bình thường hay không ———— vì cái gì lại luôn nhớ tới cô gái nhỏ hơn mình rất nhiều tuổi kia, mà không phải là những nốt nhạc Piano anh thường làm bạn, cũng không phải là người mà Phòng Thư đã giới thiệu cho anh, đó là một cô người mẫu rất nhiệt tình.

Chẳng lẽ mình có sở thích yêu trẻ con?

Lắc lắc đầu, cái gì thế này. . . . . . Mặc dù cô gái kia không lớn nhưng cũng không nhỏ, lúc bị cô ôm anh còn cảm nhận được. . . . . . Nghĩ tới đây, Nghiêm Húc không khỏi ảo não nhéo sống mũi của mình, gì thế này, mình đang suy nghĩ cái quái gì. . . . . .

Đang thả hồn trong âm nhac, Nghiêm Húc chợt phát hiện chỗ ngồi vốn trống không bên cạnh có người ngồi xuống, cảm thấy có chút phiền muộn, anh đổi tư thế ngồi, đột nhiên bả vai bị người ta vỗ một cái, vừa nghiêng đầu sang, một đôi môi mềm mại chợt lướt qua, Nghiêm Húc ngẩn người, ngay sau đó, cổ của anh đã bị vòng quanh, giọng nói quen thuộc cùng mùi hương thoang thoảng xông vào mũi anh, thì thầm nói với anh: "Tìm được anh rồi."

Một trận tê dại lan khắp toàn thân, tay của Nghiêm Húc đẩy về phía trước, thế nhưng lại đặt lên một chỗ mềm mại nào đó, có hơi thở nóng bỏng phả bên tai, một giọng nói khe khẽ nỉ non với anh: "Anh sờ em." Nói xong, vẫn không quên ngậm lấy vành tai của anh liếm láp hai cái, nếu như không phải đèn đang tắt, Nghiêm Húc nghĩ, mặt của anh nhất định là rất rất đỏ, bởi vì anh có thể cảm nhận được hai gò má của mình rất nóng, rất nóng.

"Ngoại trừ em ra, có phụ nữ nào khác đối xử với anh như thế này không?" Tay vuốt vuốt môi anh, giọng nói trong trẻo như rất muốn biết rõ chuyện này: "Có bao nhiêu phụ nữ đã hôn qua chỗ này của anh, có ai phát sinh chuyện thân mật hơn hôn môi với anh hay không?"

Nghiêm Húc lấy tay che miệng Thiên Thảo, nói: "Đừng nói nữa!"

Mặc dù giọng của Thiên Thảo rất nhỏ, nơi này cũng rất tối, nhưng Nghiêm Húc vẫn có cảm giác, dường như mình đang làm việc trái với lương tâm sợ bị người khác thấy, nhưng rõ ràng là có người đang làm việc trái lương tâm với anh mới đúng.

Phụ nữ trong giới thượng lưu lại càng dè dặt, cho dù có dụng ý với người khác, cũng chỉ có thể biểu đạt nhàn nhạt, lần đầu tiên anh mới gặp một cô gái có hành động như vậy, cô không hề dè dặt, nhưng trái tim anh vẫn bị cô làm cho tăng tốc, hơn nữa, cô gái này hành động giống như đã quen biết anh từ lâu, thích anh từ lâu, anh thật sự nghĩ không ra, sao lại có tình huống như thế này, hơn nữa, không hiểu sao, anh cũng có cảm giác quen thuộc đối với cô.

Mấy năm qua, anh vẫn luôn sống độc thân, chỉ một lòng muốn phát triển sự nghiệp, anh muốn thử thoát khỏi sự đả kích từ cái chết của cô, nhưng hoàn toàn không làm được, cho dù đối mặt với bất kỳ người phụ nữ nào, anh cũng không tìm được cảm giác rung động như lúc ban đầu, chẳng lẽ là do anh đã trưởng thành sao? Dù là cộng sự đệm Piano cùng anh, hay một 'model' nhiệt tình mà Phòng Thư dụng tâm giới thiệu cũng vậy, anh chỉ vui vẻ lễ độ đối đãi, còn những chuyện khác. . . . . . Chưa từng nghĩ tới.

Có lẽ do anh vẫn còn tiếc nuối, lúc nào cũng cảm thấy, nếu như khi ấy có tiền thì quá tốt, nếu như khi ấy có năng lực thì quá tốt, nếu như khi ấy có thể làm cho cô thích mình sớm hơn thì quá tốt. . . . . .

Đó là lí do anh vùi đầu vào phát triển sự nghiệp, cố ý khăng khăng đền bù, nhưng không có ý nghĩa gì cả, nhìn đi, hiện tại anh có tiền, có sự nghiệp , cũng có thể lái xe của mình đưa cô đi bất cứ nơi nào cô muốn, có thể làm cho căn phòng cũ kỹ rực rỡ hẳn lên, thay bất kỳ gia cụ nào mà cô thích . . . . . . Nhưng, cô đã không còn ở đây.

Miệng Thiên Thảo bị bàn tay của Nghiêm Húc che lại, cô bất mãn lè lưỡi liếm liếm lòng bàn tay của Nghiêm Húc, cả người Nghiêm Húc tê dại một trận, vội vàng rút cánh tay về, phản ứng của Nghiêm Húc đã thành công chọc cười Thiên Thảo, anh càng như vậy, cô lại càng muốn nhìn dáng vẻ băn khoăn bất an của anh.

Nhưng vẫn là nên thành thật một chút thôi, Thiên Thảo ôm lấy thắt lưng của Nghiêm Húc, nằm ở trong ngực anh, miệng lẩm bẩm ‘em muốn theo đuổi anh’, sau đó tìm một tư thế thoải mái nằm yên, Nghiêm Húc lại không theo ý cô, cách áo sơ mi của anh, Thiên Thảo cắn cắn ngực của anh: "Nhúc nhích nữa là mấy chú mấy bác chung quanh sẽ phát hiện anh đang hành động bỉ ổi với trẻ vị thành niên đó."

Nghiêm Húc cứng đờ, Thiên Thảo cảm thụ nhiệt độ lồng ngực anh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tốt, rất an tâm.

Trong bóng tối, Nghiêm Húc tràn đầy rối rắm nhìn bóng dáng nhỏ bé trong ngực, tại sao lại tìm tới anh. . . . . . Nhưng tại sao anh không bài xích sự ôm ấp của cô. . . . . .

Tựa như, cô ấy tìm tới mình là điều tất nhiên, mình làm gối đầu cho cô ấy là bởi vì nên làm như vậy, loại cảm giác này thật khó hiểu.

Nhiệt độ cơ thể của cô xuyên qua chất liệu may mặc truyền cho mình, thật ấm áp, thật ngọt ngào, đột nhiên trong đầu thoáng qua một từ 'đã lâu',
tại sao lại như vậy, muốn đẩy cô ra, nhưng ngay cả cơ thể cũng đã không nghe theo sự điều khiển  của mình.

Nhạc hội đã tiến hành được một phần, bên tai là giai điệu của chương thứ hai bản 'Satan tử vong', hồi ức như thủy triều dâng lên trong đầu, Nghiêm Húc nhớ, Thiên Thảo đã từng giải thích ý nghĩa trong mỗi chương nhạc cho mình nghe, đang muốn tỉ mỉ hồi tưởng, giọng nói êm ái mềm dịu của thiếu nữ trong ngực truyền đến: "Chương nhất nói lên nỗi thống khổ khi tái sinh, chương thứ hai là hồi ức trước bình minh, là sự chán ghét khi hồi tưởng, một loại ký ức miễn cưỡng, rất mâu thuẫn đúng không."

Trong bóng tối, đôi mắt của Nghiêm Húc chợt trừng to, giọng nói khàn khàn: "Cô nghe ai nói?" Lần nữa nghe được câu này, trong lòng Nghiêm Húc như cuồn cuộn dâng sóng, ai biết, cô gái trong ngực lại khẽ cười: "Là em nói."

Không có khả năng. . . . . . Suy nghĩ lại một chút, giống y như Thiên Thảo đã nói với anh ngày trước, một chữ cũng không sai, Nghiêm Húc đưa tay  kéo Thiên Thảo từ trong ngực mình ra: "Có phải cô đã từng gặp cô ấy y không?"

"Anh là tên ngốc à." Bỗng nhiên Thiên Thảo nói.

Nghiêm Húc mất kiên nhẫn: "Đúng, tôi ngốc, trả lời tôi."

"Nếu anh không ngốc, tại sao lại còn quan tâm đến một người chết, cũng đâu còn ý nghĩa gì nữa."

Cô gái này nói như vậy, nhất định là cô ấy quen biết Thiên Thảo, Nghiêm Húc nắm chặt cánh tay của Thiên Thảo, nén xuống sự kích động, nhẹ giọng dỗ dành Thiên Thảo: "Nói đi, tôi muốn nghe."

"Vậy anh hôn em đi."

Nghiêm Húc: ". . . . . ."

"Làm bạn trai em."

". . . . . ."

"Nếu anh muốn làm chút chuyện quá đáng với em cũng không sao."

". . . . . ." Sụp đổ. . . . . .

"Tối nào đó tới nhà của em đi, em sẽ nấu cơm cho anh ăn, chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện." Thiên Thảo ôm cổ Nghiêm Húc lần nữa, bờ môi mềm mại dán sát bên tai anh phả ra hơi nóng, đây là những lời anh đã từng nói với cô, chẳng qua ý tứ rất ngây thơ, nhưng ý tứ trong những lời này của cô. . . . . . Lại tương đối tà ác.

Nghiêm Húc hoàn toàn hỗn loạn.

Lúc này, 'Satan tử vong' đã trình diễn đến chương cuối, vừa nghe mở đầu, Nghiêm Húc đã cảm thấy giai điệu chương cuối này có chút quen thuộc, anh giật mình, ngay lập tức móc ví của mình, rút nhạc phổ ố vàng từ bên trong ra, lấy điện thoại di động soi vào trên đó đối chiếu, càng xem càng kinh hãi, hiện tại, đã diễn tấu đến giai điệu mà Thiên Thảo chưa công bố ra ngoài, giống nhau như đúc! Trừ mấy chỗ được cải biên càng thêm hoàn mỹ ra, cơ bản không sai một chút nào!

Rõ ràng biên soạn chương cuối này chính là Thiên Diệp, sao ông có thể biên soạn ra giai điệu không sai chút nào so với Thiên Thảo trước kia, là trùng hợp sao? !

Lần này, không còn để ý tới người ngồi bên cạnh chính là cô gái nhỏ kia, chương nhạc cuối cùng vừa kết thúc, nhạc hội bế mạc, trong nháy mắt, Nghiêm Húc đứng dậy đi về phía vị trí Thiên Diệp, trong lòng như đánh trống, có lẽ . . . . . .

Nghe Nghiêm Húc hỏi, Thiên Diệp cười: "Cậu cũng rất thích chương cuối này sao? Lúc mới nhìn thấy nó tôi đã thích, cảm thấy nó chính là biên soạn riêng  cho chương cuối này, về phần do tôi viết thì đã sớm ném tới góc nào rồi cũng không biết  . . . . . . Có lẽ cậu sẽ cảm thấy không thể tin được, chương cuối này là con gái tôi viết, con bé chỉ mới mười tám tuổi."

Hướng về phía những người trong giới âm nhạc vây quanh bên cạnh, Thiên Diệp nở nụ cười tự hào giải thích, con gái mình còn nhỏ tuổi mà đã có thể viết ra bản nhạc như vậy, thật sự là hù dọa bọn họ giật mình đúng không? ~ trong nháy mắt, lòng tự tôn được thỏa mãn, thậm chí ông còn rất đắc chí, nhìn đi nhìn đi, con gái của tôi lợi hại không!

Nghiêm Húc ngây người, đột nhiên anh rất muốn gặp con gái của Thiên Diệp, rất muốn rất muốn.

"Tôi có thể gặp cô ấy không?" Nghiêm Húc đột ngột bổ túc một câu: "Tôi chỉ cảm thấy rất tò mò."

"Hôm nay con bé cũng tới." Thiên Diệp vừa nói vừa nhìn khắp nơi, nhưng không có thu hoạch: "Kỳ lạ, cũng không biết chạy đi đâu rồi."

". . . . . . Vậy. . . . . . Có thời gian tôi đến nhà chú thăm hỏi."

"Được, sáng tác là sở trường của cậu, đúng lúc trao đổi thêm với con bé." Thiên Diệp đồng ý , ông rất tán thưởng Nghiêm Húc, gần như tay trắng dựng sự nghiệp, không có hậu thuẫn, không có cửa sau, hoàn toàn đi lên bằng năng lực của chính mình, hơn nữa còn giữ mình trong sạch, một sự thành công ‘sạch sẽ' ít thấy, một tên nhóc như vậy, nếu cùng tuổi hoặc lớn hơn con gái của mình vài tuổi thì tốt biết bao nhiêu, thật đáng tiếc. . . . . .

Đi ra sảnh nhạc hội, Nghiêm Húc ngồi trên bậc thang một lúc, trời đã tối, anh lấy một điếu thuốc đặt lên trên miệng, bỗng nhiên nhớ tới một bộ phim thần tượng đã xem cùng Thiên Thảo trước kia, vai nam chính giữ lại nữ chính muốn rời đi, nam chính đã nói với nữ chính: không có anh, em sẽ chết.

Là sống không bằng chết, đoạn thời gian đó, anh thật sự là như thế, sa sút tinh thần suốt hai năm.

Không có em, anh sẽ không chết, chỉ biết anh vẫn nhớ em, nhớ lại giọng nói, cử chỉ của em để chống đỡ sống qua ngày.

"Hút thuốc không tốt." Lúc này, từ sau lưng có một cánh tay vươn ra đoạt lấy điếu thuốc của anh, Thiên Thảo ngồi xuống cạnh anh, sau đó tự nhiên nói: "Cai đi, không phải trên bao thuốc lá có in à, hút thuốc có hại cho sức khỏe, dù nó chỉ làm trễ nãi vài giây sống sót của anh, em cũng muốn nán lại mấy giây đó cùng anh."

Bờ môi Nghiêm Húc nhếch lên một nụ cười, đột nhiên rất muốn dạy dỗ đứa bé này: "Tôi hiểu rất rõ một đứa trẻ như cô, cảm thấy tìm một người lớn tuổi hơn mình rất kích thích, cảm thấy tuổi tác lớn sẽ biết chăm sóc người khác, cảm thấy bọn họ sẽ cho mua cho cô những bộ y phục có con số hàng nghìn. . . . . . Nhưng bọn họ chỉ nghĩ tới thân thể của cô mà thôi, cô còn nhỏ, không hiểu tình yêu là gì, không nên dễ dàng nói lên giường với người khác, những lời đó rất trầm trọng, là phải chịu trách nhiệm."

Cô gái rơi vào trầm tư, vốn tưởng cô đang tỉnh táo lại, ai ngờ, cô gái lại ngẩng đầu lên, níu lấy y phục của anh, hỏi: "Vậy anh thì sao? Anh cũng muốn thân thể của em sao?"

"Tôi? . . . . . . Dĩ nhiên là không." Nghiêm Húc bất đắc dĩ quay đầu.

"Mới vừa rồi anh nói anh hiểu những đứa trẻ như em. . . . . . Vậy lúc bằng tuổi em thì anh đã từng hồ đồ lên giường với một người lớn tuổi hơn mình, sau đó phát hiện ra, đó không phải là tình yêu chân chính sao?"

Nghiêm Húc nhíu mày, rất nghiêm túc nhìn Thiên Thảo: "Dĩ nhiên không có! Tôi luôn dụng tâm đối đãi, bao gồm cả hiện tại cũng như thế."

Thiên Thảo cười: "Vậy em cũng giống anh, cái anh thích thì chính là em thích, em nói thật, không phải là lời dối trá của một đứa trẻ, em thích anh."

Lời nói của cô gái nhỏ làm cho Nghiêm Húc rung động, trái tim như bị lây nhiễm hơi thở ngọt ngào êm ái của cô, nhịp tim lại đập nhanh lần nữa. . . . . .

"Vậy cô nói xem, cô yêu thích gì ở tôi?" Nghiêm Húc hỏi cô: "Thích tiền của tôi sao? Hay là thích dáng dấp của tôi hợp với khẩu vị của cô?."

"Cái gì cũng đều thích ~" Thiên Thảo híp mắt cười ngọt ngào với anh, làm cho trái tim của Nghiêm Húc xúc động đập liên hồi, Thiên Thảo nói tiếp: "Tất cả của anh, em đều thích, dù anh chỉ có hai bàn tay trắng em cũng thích, nếu em có tiền em sẽ nuôi anh, em thích cơ thể của anh, thích giọng nói của anh, thích những bản nhạc anh đàn. . . . . . Nếu chỉ có thể nói thích một thứ duy nhất. . . . . . Em thích linh hồn của anh."

"Cái gì. . . . . ." Nghiêm Húc đỏ mặt đứng dậy, ở cùng một chỗ với cô gái này sẽ càng ngày càng dây dưa không rõ, anh vừa định bước đi, thắt lưng đã bị người ôm lấy, hai * mềm mại dán sát khiến anh lúng túng một trận.

"Nếu như anh cũng thích một người, vậy anh thích gì ở cô ấy nhất? Nếu như gương mặt của cô ấy thay đổi, giọng nói cũng thay đổi, trở thành người anh không quen biết, những gì quen thuộc trước kia cũng đều không còn, anh còn có thể thích cô ấy không?"

Nghiêm Húc dừng một chút: "Đương nhiên."

"Vì thế, anh cũng thích linh hồn của cô ấy nhất, em thật sự rất vui." Thiên Thảo chôn mặt cọ xát trên lưng Nghiêm Húc: "Nghiêm Húc, em cũng yêu anh."

Chỉ một câu nói đơn giản, quả thật khiến Nghiêm Húc dâng trào khí huyết, đầu óc như bị tụ huyết, ngay cả nơi chốn cũng quên hết, thật giống như quay trở về buổi chiều tràn đầy ánh mặt trời ngày xưa, anh và Thiên Thảo ngồi ở trong biệt thự cũ nát chưa được sửa chữa, một người kéo Violin, một người ngồi sáng tác, bầu không khí bình thản và an ổn vô cùng.

Dường như Thiên Thảo đang đứng ở trước mặt anh lần nữa, nói câu 'em cũng yêu anh' chưa bao giờ nói với anh, thế nhưng anh vẫn mong đợi.

Đúng lúc này, Phòng Thư tìm Nghiêm Húc nãy giờ xuất hiện ở cửa, nhìn thấy cảnh tượng như thế, anh kinh hãi ngẩn người: "Đây là. . . . . . Ai vậy?"

Chính là hỏi Nghiêm Húc, đương nhiên là chỉ về phía Thiên Thảo.

Từ trong hoảng hốt Nghiêm Húc phục hồi tinh thần, đột nhiên phát hiện, dường như mình đã quên mất tên của cô, bởi vì những lúc cô tự giới thiệu mình, anh rất dễ dàng hồi tưởng, hình như tên cô là Thiên Thủy?

Ngay cả tên cũng có cảm giác quen thuộc, chẳng qua một người họ Cửu, một người họ Thiên.

Vừa định giải thích với Phòng Thư về cô bé này từ đâu tới, Thiên Thảo nhanh một bước nói với Phòng Thư: "Tôi là bạn gái của anh ấy."

Nghiêm Húc vội vàng giải thích với Phòng Thư: "Không phải . . . . . ."

"Vậy mình đi trước, Nghiêm Húc, liên lạc sau." Phòng Thư biết điều khoát khoát tay với Nghiêm Húc, không ngờ, người có tính tình lạnh nhạt kia cũng có ngày thân mật với phụ nữ như vậy.

Sau khi Phòng Thư rời đi, Nghiêm Húc vặn mở tay Thiên Thảo ra, lấy tư thế người lớn giáo dục cô: "Không nên nói lung tung."

Thiên Thảo bị thân phận của hai người chọc cười,  ngược lại, cô thành đứa bé cứng đầu cứng cổ cần được giáo dục, bước tới lắc lắc tay Nghiêm Húc, Thiên Thảo nhẹ giọng nói: "Em rất giỏi đó, sẽ giặt quần áo, biết nấu ăn, sẽ sinh con, biết làm việc nhà. . . . . ." Ôm chặt thắt lưng của Nghiêm Húc lần nữa, Thiên Thảo áp mặt vào ngực anh: "Em biết, tuổi em còn nhỏ, anh sẽ cảm thấy tình yêu của em không chân thật, nhưng nếu em chờ anh mười năm, hai mươi năm, hoặc là lâu hơn thì sao? . . . . . . Khi đó em đã trở thành một bà già, nhưng em không muốn chờ, bởi vì em muốn có nhiều thời gian ở bên anh, hơn nữa, em sợ anh không chờ đợi em."

Những lời nói quen thuộc này khiến Nghiêm húc ngẩn ra, đó là những lời anh đã nói với Thiên Thảo.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Hoalala về bài viết trên: Anhdva, MongGa, Poon Phạm, Quả Su Su, anvils2_99, minh sen, myyakosakura, tieuvuchuvu
Có bài mới 12.11.2018, 10:25
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Thanh Xà Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 07.10.2017, 22:49
Bài viết: 10825
Được thanks: 6115 lần
Điểm: 10.09
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hiện đại - Sắc] Sổ tay sinh tồn của nữ chính AV - Tri Lâm - Điểm: 68
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


☆ Chương 55: Kết thúc 5

Editor: Công Tử Tuyết - Diễn đàn Lê Quý Đôn
Beta: hoalala

Những lời nói quen thuộc này làm cho Nghiêm Húc ngẩn ra, đó là lời anh đã từng nói với Thiên Thảo.

Ánh mắt vốn thản nhiên của anh lập tức nhìn chăm chú vào người Thiên Thảo, trong miệng khô, giọng khàn khàn nhợt nhạt thốt ra một tiếng yếu ớt: "Em..."

Em là ai? Sao em lại nói ra những lời này? Cuối cùng vì sao em xuất hiện trước mặt anh? ...

Thiên Thảo ngẩng đầu cười với anh: "Em?"

Nghiêm Húc lấy lại tinh thần từ trong sự giật mình, ánh mắt của cô gái nhỏ trước càng nhìn càng quen thuộc, cô khiến cho người ta cũng có cảm giác rất quen thuộc...

Cổ họng giật giật, Nghiêm Húc hỏi: "Em tên là Thiên Thủy." Rõ ràng là điều khiển giọng điệu bình tĩnh, mặc dù còn nhớ, thế nhưng rất muốn hỏi lần nữa, lại xác định một chút.

"Ừ."

"Em biết anh."

"Ừ."

"Vì sao biết anh." Lúc hỏi câu này tay Nghiêm Húc siết rất chặt, ánh mắt nhìn chằm chằm môi Thiên Thảo, suy nghĩ câu trả lời của cô sẽ là gì, đây là là một vấn đề quan trọng.

"Nhìn chằm chằm môi của em làm gì, muốn hôn em à?" Thiên Thảo không đáp lại câu hỏi, xoa bờ môi của mình.

"Mau trả lời anh." Nghiêm Húc nắm bả vai Thiên Thảo, thân thể cao lớn áp sát rất gần, hai tròng mắt nghiêm túc nhìn chằm chằm mắt của cô, dường như muốn thấy được chỗ sâu nhất trong nội tâm của cô, được rút ngắn khoảng cách thân mật ngửi hơi thở lẫn nhau, cô lại có thể cảm giác được cái loại mùi thơm xà phòng mờ nhạt mát mẻ trên người Nghiêm Húc, rất nhiều người đàn ông thành công sẽ xịt một ít nước hoa đắt tiền, nếu không... Trên người chính là mùi vị của thuốc lá, thế nhưng Nghiêm Húc vẫn nhất thành bất biến(1), mang theo cái loại mùi lúc đầu này dụ cho người khác nhớ nhung.

(1)     đã hình thành rồi thì giữ nguyên, không thay đổi, không đổi mới.

Thiên Thảo nháy mắt một cái: "Nói gần như vậy, sẽ làm em rất muốn hôn anh."

Lần này Nghiêm Húc không tránh: "Tại sao lại rất muốn hôn anh?"

"Bởi vì thích anh. "

"Vì sao thích anh? "

"Anh đoán nhé." Thiên Thảo nhấc chân lên ngậm môi của anh hôn liếm một lần, sau đó đẩy Nghiêm Húc ra, thừa dịp anh không chú ý nhanh chóng nhảy ra băng qua đường: "Đoán đúng em sẽ nói cho anh biết, hơn nữa... Xứng đáng có thưởng!"

"Này!" Nghiêm Húc đứng ở đối diện đường quốc lộ và gọi về phía cô, đèn đỏ đã qua, nhìn dáng vẻ Nghiêm Húc muốn đuổi theo mình lại không qua được Thiên Thảo bật cười một lúc. Cô cố ý giơ hai tay  tạo thành hình cái loa, gọi  lớn về phía Nghiêm Húc: "Nghiêm Húc!"

"Cái gì?" Tay Nghiêm Húc xoa môi bỏ xuống, thần kinh có chút ngẩn ngơ, giờ đây anh đang tự hỏi tư tưởng tư duy duy vật của Mao Trạch Đông rồi lại chuyển sang thuyết bất tử của Socrates* rồi.

Cứ mấy phút như vậy, để cô gái này làm cho anh bắt đầu suy nghĩ cuộc sống, gợi ra trí tuệ suy nghĩ triết học của anh.

Một số người đến như thế nào, người chết rồi đi đến nơi nào.

Đau đầu.

Lúc này Thiên Thảo ở phía đối diện lại gọi anh: "Nghiêm Húc! Em thích anh!"

Giọng nói rất lớn, làm cho người qua đường ào ào nhìn chăm chú Thiên Thảo và Nghiêm Húc, Nghiêm Húc lại bắt đầu đau não, anh đưa ngón trỏ đặt ở bên cạnh môi để làm động tác 'Suỵt' với Thiên Thảo, tuổi của anh và Thiên Thảo vẫn ở đó, vừa nhìn thì nam lớn tuổi hơn nữ nhiều, bé gái sẽ bị anh cho là dẫn đi lạc lối.

Ai biết Thiên Thảo không để ý đến động tác của anh tiếp tục gọi qua phía bên này: "Nghiêm Húc! Nếu như anh chê em còn nhỏ thì anh lấy em về nhà nuôi lớn!"

Người qua đường lại ào ào 'chào hỏi' với Nghiêm Húc.

Nghiêm Húc cũng vứt bỏ đấu tranh, quên đi, để cho cô nói đi. Bên môi không tự chủ được hiện ra một nụ cười, suy nghĩ chờ dòng xe dừng lại thì đến bên người cô.

Thế nhưng cô gái trẻ lại vẫy tay về phía anh, chui vào một chiếc xe giao thông công cộng.

"Này!" Vội vàng vọt tới phía trước mấy bước xong, xe giao thông công cộng đã lái đi, Nghiêm Húc đứng ở giữa đường quốc lộ, mấy chiếc xe ấn còi với anh: "Cậu gây trở ngại giao thông! Có biết nhìn đèn xanh đèn đỏ hay không!"

Nghiêm Húc xin lỗi đi tới vị trí cô đứng vừa rồi, dừng lại đứng ở nơi đó trong chốc lát. Không biết tại sao, mới vừa rồi còn hy vọng cô gái này nhanh biến mất mới tốt một chút, nhưng bây giờ, hy vọng thời gian cô ở bên người anh nhiều hơn.

... ... ... ... ...



Nghiêm Húc hẹn thời gian đến nhà Thiên Diệp, bấm chuông cửa nhà Thiên Diệp, không nghĩ rằng lại là người quen mở cửa. Nguyễn Tây.

"Đã lâu không gặp." Anh chào hỏi với Nguyễn Tây, còn nhớ thời gian sau khi kết thúc lễ tang của Thiên Thảo rất lâu, anh đi xem nghĩa địa của Thiên Thảo, lại gặp Nguyễn Tây, hoa bách hợp của anh đặt lẻ loi ở trước mộ phần của Thiên Thảo, sau đó nói với anh một tiếng “Đã lâu không gặp”.

Nguyễn Tây thản nhiên gật đầu ý bảo anh vào đây, Thiên Diệp ngồi trên ghế sa lon ở phòng khách chào hỏi với anh: "Gần đây thời gian rất gấp gáp sao, người trẻ tuổi các anh đúng là hoạt động nhiều."

"Lúc đó chẳng phải ngài cũng như vậy, mặc dù không giống chúng tôi muốn bắt kịp các hội âm nhạc, thế nhưng cũng phải ở nhà soạn nhạc."

"Cha, đây chính là đàn anh Nghiêm Húc sao?" Một giọng nói quen thuộc truyền đến từ phía sau Nghiêm Húc.

Nghiêm Húc quay đầu lại, suýt chút nữa quên mất động tác cơ thể.

Thiên Diệp thân mật kéo Thiên Thảo qua, sau đó vỗ vai Nghiêm Húc: "Gọi chú Nghiêm Húc."

Nghiêm Húc: "..."

Thiên Thảo: "Ha ha ha ha, chú Nghiêm Húc!"

Nhìn hai vai Thiên Thảo rung động, Nghiêm Húc có hơi bất đắc dĩ, làm sao lại cảm thấy cố ý như thế chứ...

"Chú Nghiêm Húc, ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu, cháu rất thích bản nhạc chú viết, rất lâu trước kia đã từng nghĩ sẽ trò chuyện một chút về những chuyện xưa đằng sau mấy bản nhạc của chú, không ngờ hôm nay lại có thể gặp được chú, thật sự là rất vui mừng."

Trợn mắt nói mò, lại có thể làm bộ không biết anh. Nghiêm Húc gật đầu: "Chú cũng rất chờ mong nhìn thấy chương nhạc cuối cùng em soạn Cái chết của Satan, muốn nghiên cứu và thảo luận sáng tác thử xem với em."

"Chúng ta thật sự là cùng chung chí hướng!" Dường như Thiên Thảo rất kích động với lần 'Mới gặp gỡ' này, cô vươn tay làm tư thế mời: "Gần đây cháu còn viết mấy bản nhạc, rất muốn nghe một chút ý kiến của chú, chúng ta lên lầu nghiên cứu và thảo luận một chút đi."

Thiên Diệp cười: "Tiểu Thủy, lần trước lúc Nguyễn Tây dạy con học đàn không phải đặt đàn vi-ô-lông ở trong phòng con sao, đúng lúc cho Nghiêm Húc dùng."

Thiên Thảo: "Vâng."

Lên lầu? Phòng? Đột nhiên Nghiêm Húc có cảm giác lên thuyền giặc.

Đóng cửa lại, Thiên Thảo tìm đĩa nhạc để mở lên, bên trong micro truyền ra tiếng nhạc là [Menuet](2), trước đây hướng dẫn Nghiêm Húc học đàn vi-ô-lông, lúc đầu đã để anh kéo bài nhạc này.

(2)     Minuet hay menuet là một điệu nhảy có nguồn gốc từ Pháp ở nhịp 3/4. Lên gg nghe thử nhé.


Nghe được tiếng nhạc này Nghiêm Húc ngẩn người, anh nhìn Thiên Thảo ngồi ở bên cạnh mình: "Sao cháu có thể viết ra chương nhạc cuối cùng của Cái chết của Satan?"

"Chú đoán nhé... Ừm, chẳng qua nếu như trước khi đã đoán cái đó rồi đến cái này cũng không cần đoán."

"Nói cho anh biết."

"Chú không hề cố sức tưởng tượng." Thiên Thảo ném một cái gối vào mặt Nghiêm Húc, Nghiêm Húc vừa mới bắt cái gối đầu lại được thì Thiên Thảo ngăn chặn bờ môi của anh, đầu lưỡi mềm mại đang móc bới trong miệng của anh, khiến cho người khác ngứa ngáy, cánh tay ôm cổ Nghiêm Húc, bắp đùi cưỡi ở trên lưng anh, dùng sức đè vòng eo xuống, thân thể Nghiêm Húc cao lớn không kịp đề phòng thì bị Thiên Thảo đẩy ngã lên giường.

Thiên Thảo hôn mắt của anh, hôn lông mày của anh, hôn mũi anh, hôn vành tai của anh, hôn hết tất cả ngũ quan của Nghiêm Húc: "Thật sự đoán không ra sao?"

Nghiêm Húc nhìn cô không nói lời nào, thực ra trong lòng anh có một ý tưởng âm ỷ kì lạ, nhưng lại không dám nói ra.

Từ khi theo cái ý nghĩ sinh ra này, lồng ngực của anh vẫn tràn đầy mừng rỡ, cho nên anh sợ đối phương gạt bỏ, sợ sự thật không hề giống trong lòng anh nghĩ như vậy.

Đắm chìm trong ảo mộng của chính mình mong đợi không thể tự thoát khỏi, nhất là thấy bản thân phía trên mặt của cô, ánh mắt của cô, hơn nữa trước ý nghĩ của chính mình, lúc này khoảng cách hai người gần như vậy làm cho tâm anh như một con nai sỗ sàng, không ngừng nhảy lên, không ngừng đập loạn.

"Sao anh không chống cự..." Thiên Thảo nói mềm nhẹ, môi đã từ trên gò má của Nghiêm Húc trượt xuống hôn dọc theo cổ của anh, cũng ngậm hầu kết ở cổ của anh, lúc Nghiêm Húc hoảng hốt không chú ý vào, cúc áo áo sơ mi trước ngực đã bị mở hết ra, đầu lưỡi Thiên Thảo đang móc cắn liếm nhẹ nhàng điểm lồi trước ngực Nghiêm Húc, làm cho chỗ kia dính nước trong suốt vào. Một cái tay khác nhẹ vỗ về da thịt cơ bắp của anh, giống như đang vuốt ve bộ lông của một con chó nhỏ.

Bởi vì phản ứng thân thể rất nhanh thức tỉnh, Nghiêm Húc lấy lại tinh thần từ cảm giác căng thẳng trong quần, sắc mặt ửng một màu hồng, thậm chí ngay cả lồng ngực, chỉ là màu trong tròng mắt mơ mơ màng màng đã rút đi, hút đi ra từ trong ảo cảnh, tạm thời suy nghĩ lấy được trấn tĩnh. Anh kéo áo sơ mi của mình: "Đừng như vậy."

"Anh muốn em sờ chỗ nào?"

Nghiêm Húc: "... Cha em còn ở phía dưới." Anh không biết tại sao mình muốn nói như vậy, vì sao không phải 'Nam nữ khác biệt', vì sao không phải 'Anh không thích em', vì sao không phải 'Em còn quá nhỏ', vì sao mở miệng lại là những lời này, dường như cha cô không có ở đây anh sẽ rất mong muốn.

Thiên Thảo rất vui vẻ híp mắt một cái, sau đó đột nhiên nói: "Em là xử nữ."

"Đâu có chuyện gì liên quan tới anh." Nghiêm Húc cãi lại cố giả vờ uy nghiêm, nhưng mặt đỏ ửng lại bán đứng sự ngụy trang của anh, Thiên Thảo gãi đầu một cái: "Tuy em rất chủ động, đó là vì em thích anh, đừng nghĩ em tùy tiện cứ hôn người khác như vậy... Anh cũng không phải là người khác."

Nghiêm Húc nhìn Thiên Thảo, nhìn thật lâu, sau đó đột nhiên giống như học sinh tiểu học hỏi cô: "Dùng đàn vi-ô-lông kéo Khúc ảo mộng, lúc lên cao trào âm sắc sẽ khá yếu, sao có thể kéo căng thêm một chút được."

"Ah, chỉ cần khống chế tốt độ mạnh yếu của ngón trỏ, sử dụng cánh cung không nhảy loạn, vẫn phải khống chế tốc độ, lúc dùng cây cung ít sức một chút, lúc ở mũi cung dùng sức lớn một chút là được rồi ~ "

Ánh mắt Nghiêm Húc lóe lên: "Trước đây anh có một nguyện vọng..."

Mắt Thiên Thảo sáng rực lên: "Không phải là muốn làm một con chó con chứ?!" (editor: hạn hán lời=.=)

"..." Nghiêm Húc im tiếng dừng lại một chút: "Trước kia không nổi tiếng, anh chỉ là một chàng trai nghèo làm thuê để lấy chi phí duy trì trong nhà."

Thiên Thảo: "Ừ, không có chuyện gì, hiện tại em có tiền, hơn nữa bánh gato Mặc Lục Sâm Lâm ăn ngon thật."

Nghiêm Húc không nói lời nào kinh ngạc nhìn Thiên Thảo, hai tròng mắt lại trở nên mơ mơ màng màng, hình như thấy được ảo giác.

Thiên Thảo nhéo mặt của anh, theo đường ngực liếm hôn xuống rốn của anh, trong cổ họng đang nói lầm bầm: "Ăn ngon..."

Nghiêm Húc nắm chặt lấy cằm Thiên Thảo: "Đừng liếm chỗ đó."

"Vì sao?"

"..." Dây thần kinh nối liền với bộ phận - tình dục, lẽ nào em không biết sao? Nghiêm Húc cảm thấy nhất định Thiên Thảo biết.

"Anh nói cha đi lên mà nhìn thấy cảnh này thì sẽ như thế nào, em cũng không khóa cửa." Thiên Thảo tiếp tục liếm, cũng không biết có phải là cố ý hay không, bộ ngực lại luôn cọ xát đến bộ vị nhạy cảm của anh, làm cho Nghiêm Húc không nhịn được thốt ra một tiếng than nhẹ.

"Đương nhiên là đánh anh ra." Nghiêm Húc nói.

"Không phải, em đoán là đánh em, bởi vì anh bị em đè, hơn nữa quần áo xốc xếch, vừa nhìn chính là bị em lột." Thiên Thảo phủ lên trên người Nghiêm Húc lần nữa, bộ ngực đang chống đỡ lồng ngực của anh, môi cọ xát một bên mặt anh: "Chẳng qua anh cũng không chống cự, cho nên em hôn anh, anh rất mong muốn đúng không?"

"..." Chỉ nhìn cô.

"Đúng hay không?" Thiên Thảo ngắt một quả anh đào nhỏ* trước ngực của Nghiêm Húc, Nghiêm Húc khẽ rên một tiếng, tiếng rên rỉ - thở dài nhàn nhạt lượn lờ trong cuống họng, cũng nhẹ nhàng nói: "Đúng."

*Nụ hoa đó mấy bạn (:D2)

"Vì sao anh đồng ý để cho em hôn anh?"

Nghiêm Húc im lặng trong chốc lát, trong cổ họng khàn khàn gọi một tiếng: "Thiên Thảo."

"Ừ." Thiên Thảo liếm môi Nghiêm Húc: "Em đây."

"Thiên Thảo." Anh lại gọi một tiếng.

"Ừ, là em."

"Thiên Thảo, chào bé." Bàn tay Nghiêm Húc sờ lên tóc Thiên Thảo, xoay người một cái, vóc người cao lớn che phủ toàn bộ thân thể nhỏ bé của Thiên Thảo vào trong ngực, nhìn cô, trong miệng vừa nói vừa tiếp xúc: "Thật nhỏ."

Thiên Thảo nhìn anh chằm chằm: "Ghét bỏ em rồi à?"


"Không có." Anh cúi đầu xuống mút đầu lưỡi của Thiên Thảo vào, ôm chặt thân thể nho nhỏ của Thiên Thảo vào trong ngực, Thiên Thảo hôn trả lại anh, mười ngón tay lồng vào với anh, tiếng nói Nghiêm Húc khàn khàn mềm mỏng có chút giống than nhẹ: "Thiên Thảo, mở mắt cho nhìn anh."

"Không mở."

"Mở mắt nhìn anh một chút."

Thiên Thảo chậm rãi mở mắt, Nghiêm Húc dùng ngón cái lau đi nước mắt của cô: "Khóc cái gì."

"Chẳng phải lúc đó anh cũng khóc!"

"Anh khóc, đúng." Nghiêm Húc đặt ngón tay Thiên Thảo hôn tỉ mỉ ở bên môi, mỗi một con lòng ngón tay cũng không buông tha, Thiên Thảo sờ sờ bờ vai của anh: "Lớn như vậy, run rẩy cái gì."

"Cũng phải." Nghiêm Húc ngồi dậy, đặt Thiên Thảo vào trong lòng, để cho cô ngồi ở trên đùi của mình, tinh tế cọ xát da của cô, quan sát cô: "Mười năm rồi, loại phản ứng này của anh đã quá bình tĩnh."

Trong lòng như được đắp một tầng đường mật, chẳng qua ngay từ lúc Nghiêm Húc ôm đưa cô ngồi trên đùi, Thiên Thảo phát giác cái mông bị một cái gì đó thô cứng chọc vào, sở thích xấu xa không tự chủ lại giãy dụa hai cái, quả nhiên, tuy Nghiêm Húc nhịn một tiếng rên rỉ - thở dài, nhưng hơi thở của anh rối loạn.

"Nghiêm Húc, chuyện em vừa mới nói , anh giúp kiểm tra một chút có được hay không?"

"Em nói chuyện gì?"

"Em là xử nữ."

Cái mông chọc vào vật kiêu ngạo đang dựng đứng kia rất nhiều lần, đến nỗi hơi thở Nghiêm Húc càng lúc càng rối loạn, Thiên Thảo gỡ áo sơ mi của anh ra liếm ngực nhỏ, sau đó cởi ra từng nút cúc áo sơ mi của mình: "Anh xem, mặc dù không lớn như trước kia, thế nhưng em lại cảm thấy tốt hơn, lúc bước đi cũng không nặng một chút nào."

Con thỏ nhỏ chậm rãi từ trong áo sơ mi nhảy ra ngoài, mềm mại trắng trẻo, đặc biệt bóng bẩy, trước kia thân thể ở cúp F, bây giờ là cúp C, tốt tốt, Thiên Thảo thích nhất cái hơi nhỏ này.

Nghiêm Húc nhìn thấy cảnh tượng này thiếu chút nữa sắp không cầm được, muốn đè ngã Thiên Thảo ở trên giường. Chẳng qua trên thực tế, anh đứng lên đặt Thiên Thảo lên giường, tự mình đi tới đứng trước cửa sổ trong chốc lát, dường như tay xinh đẹp mang theo vết chai mỏng lại thuận tiện cầm lên một cuộn giấy vệ sinh trên bàn.

Thiên Thảo thấy anh xé một cục nét vào trong phía lỗ mũi, trong lòng cười trộm một đợt, không phải là chảy máu mũi chứ!?

"Nghiêm Húc, anh đã bao nhiêu năm không chạm vào phụ nữ, hả?" Thiên Thảo đi qua ôm lấy hông của anh từ phía sau: "Vì sao không chạm vào em?"

"Em... Còn nhỏ. "

"Hả? "

"Em đã trưởng thành."

"Đó không phải tốt hơn sao?"

"Anh sợ làm em đau..."

Thiên Thảo bị vẻ lo-gic của Nghiêm Húc làm giật mình, tinh tế suy nghĩ một chút, Nghiêm Húc có ý là không... Sợ nơi đó của mình nhỏ, sau đó chỗ của anh trưởng thành...

Phù phù...

Lẽ nào anh sợ mình không chứa nổi anh sao? Tư tưởng kì lạ...

Thiên Thảo che miệng nén cười, suýt chút nữa nội thương: "Nghiêm Húc, cuối cùng anh đã cấm dục bao nhiêu năm, có thể nhịn như vậy, không tốt cho cơ thể."

"..." Nghiêm Húc im lặng rồi im lặng, sau đó thở dài: "Anh hi vọng lần đầu tiên của em... Rất hoàn mỹ."

Thiên Thảo ngơ ngẩn, sau đó yên lặng ôm lấy Nghiêm Húc, bởi vì lần đầu tiên của Nghiêm Húc cũng không hoàn mỹ, đó là dưới tình huống do bị mình cho ăn thuốc, trong phòng vệ sinh.

Chính mình mắc nợ anh rất nhiều.

"Nghiêm Húc, em nghĩ nhất định em vì anh mà đến thế giới này."

"Vì sao nói như vậy? "

"Là anh để em hiểu được*, vốn lúc em đang cho mình là phải chết thật, tất cả đều kết thúc, lúc sẽ không còn được gặp lại anh, ông trời lại cho em một cơ hội, để em xuất hiện ở bên cạnh anh, để em đổi một cơ thể khác, để em cần hiểu* mất lòng của anh, để em thật sự nghiêm túc đến với anh."

"Nói như vậy, anh cũng hiểu được, nhất định anh vì em mà đi đến cái thế giới này." Nghiêm Húc đơn giản hôn lấy môi Thiên Thảo: "Mỗi người đều sống vì đối phương, giống như anh tìm thấy em, vào mười năm trước, mà bây giờ em lại tìm thấy anh."

Khi chúng ta đều tìm thấy đối phương, nhất định sống chân chính vì đối phương, biến hai kiểu sống thành một cuộc sống.

----The end

*Sokrates hay Socrates (tiếng Hy Lạp cổ đại: Σωκράτης Sōkrátēs) là một triết gia Hy Lạp cổ đại, người được mệnh danh là bậc thầy về truy vấn. Về năm sinh của ông hiện vẫn chưa có sự thống nhất giữa năm 469 hay 470. (469–399 TCN), (470–399 TCN). Ông sinh ra tại thành phố Athena, thuộc Hy lạp, và đã sống vào một giai đoạn thường được gọi là hoàng kim của thành phố này. Thời trẻ, ông nghiên cứu các loại triết học thịnh hành lúc bấy giờ của các "triết học gia trước Sokrates", đó là nền triết học nỗ lực tìm hiểu vũ trụ thiên nhiên chung quanh chúng ta. Tên ông được phiên âm ra tiếng Việt thành Xô-crát.

Socrates-tranh-ve.jpg
Sokrates được coi là nhà hiền triết, một công dân mẫu mực của thành Athena, Hy Lạp cổ đại. Ông là nhà tư tưởng nằm giữa giai đoạn bóng tối và giai đoạn ánh sáng của nền triết học Hy Lạp cổ đại. Sokrates còn được coi là người đặt nền móng cho thuật hùng biện dựa trên hệ thống những câu hỏi đối thoại. Ông có tư tưởng tiến bộ, nổi tiếng về đức hạnh với quan điểm: "Hãy tự biết lấy chính mình", "Tôi chỉ biết mỗi một điều duy nhất là tôi không biết gì cả". Ông bị chính quyền khi đó kết tội làm bại hoại tư tưởng của thanh niên do không thừa nhận hệ thống các vị thần cũ được thành Athena thừa nhận và bảo hộ và truyền bá các vị thần mới. Vì thế ông bị tuyên phạt tự tử bằng thuốc độc, mặc dù vậy ông vẫn có thể thoát khỏi án tử hình này nếu như ông công nhận những cáo trạng và sai lầm của mình, hoặc là rời bỏ Athena. Nhưng với quan điểm "Thà rằng chịu lỗi, hơn là lại gây ra tội lỗi.", ông kiên quyết ở lại, đối diện với cái chết một cách hiên ngang. Theo ông sự thật còn quan trọng hơn với cả sự sống.

Sinh thời ông không mở trường dạy học, mà thường coi mình là có sứ mệnh của thần linh, nên phải đi dạy bảo mọi người và không làm nghề nào khác. Sokrates thường nói chuyện với mọi người tại các nơi công cộng, tại các agora và không lấy tiền, nên ông chấp nhận sống một cuộc sống nghèo. Học trò xuất sắc của ông là đại hiền triết Platon từng theo học trong 8 năm ròng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Công Tử Tuyết về bài viết trên: HNRTV, Murasaki, anvils2_99
Có bài mới 12.11.2018, 10:57
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.06.2015, 15:32
Tuổi: 16 Nữ
Bài viết: 1504
Được thanks: 5103 lần
Điểm: 12.32
Có bài mới Re: [Xuyên không - Hiện đại - Sắc] Sổ tay sinh tồn của nữ chính AV - Tri Lâm - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 56: Ngoại truyện (1)

Edit: Tiểu Lăng
Beta: Rinnina

Khóe mắt Hữu Lệ giật giật, khóe miệng cũng giật giật theo, cô kéo Nghiêm Húc vào một góc: “Họp lớp với nhau… mà cậu mang con nhà đồng nghiệp tới làm gì!”

“Không phải là con đồng nghiệp, là con gái của một tiền bối.”

“Không phải cũng là đồng nghiệp à!”

Nghiêm Húc im re: “Cô ấy còn là bạn gái của tôi.”

Hữu Lệ: “… Cậu, cậu… được! Biết cua gái lẹ quá ha! Lại còn gây vạ cho con của đồng nghiệp! Cô bé trưởng thành chưa? Tên nghiệt súc này!”

Nghiêm Húc: “… Cảm ơn.”

Đầu trọc quàng vai Nghiêm Húc: “Lợi hại ghê ha ~”

Hữu Lệ trừng đầu trọc, tên kia lập tức im lặng: “Ôi ôi bớt giận! Bà xã à, anh đang nói… ôi chà, quả nhiên Nghiêm Húc của chúng ta đã trưởng thành rồi!”
Cuối cùng Hữu Lệ cũng bày tỏ sự đồng ý: “Ừ, em còn tưởng cậu ta sẽ tự nhịn chết mình.”

Nghiêm Húc: “…”

Trở về KTV, Thiên Thảo đang chơi oẳn tù tì với đám cán sự học tập, quên cả trời đất. Nghiêm Húc nhấc chai rượu để cạnh cô xuống: “Lại uống rồi.”

“Em đang vui ~… Anh hiểu không!” Thiên Thảo liếc mắt đưa tình với Nghiêm Húc, Nghiêm Húc biết cô vui vì nhìn thấy người quen hồi trước, bèn yên lặng uống hết nửa bình rượu của cô, sau đó để lại chỗ cũ.

Thiên Thảo kéo Hữu Lệ: “Nào nào nào, cùng tôi hát “Một người tựa mùa hạ, một người như mùa thu”* nào!”

(*) một bài hát do ca sĩ Phạm Vỹ Kỳ (Christine Fan) thể hiện

“À, ok.” Nội tâm Hữu Lệ: Ồ, cô bé này hòa đồng thế! Không hổ là người có thể đoạt Nghiêm Húc vào tay!

Lời ca: Lần đầu tiên gặp mặt nhìn bạn còn không vừa mắt, ai ngờ về sau tình cảm lại thân thiết đến thế…

Oa, nhất định cô bé này cố ý! Biết lần đầu tiên mình thấy cô thì đã ngứa mắt! Hữu Lệ liếc Thiên Thảo, Thiên Thảo cũng liếc Hữu Lệ, Hữu Lệ chuyển ánh mắt tạo thành vẻ đẹp lạnh lùng cao quý, Thiên Thảo chuyển ánh mắt thành… mắt con mèo trong “Mái ấm của Chi”* ==

(*) “Mái ấm của Chi” hay “Chi’s Sweet Home”: một manga của Konami Kanata, được đăng trên tạp chí từ năm 2004. Chuyển thể thành anime vào năm 2008, được sản xuất bởi hãng phim Madhouse.

Giả vờ ngây thơ là rất đáng xấu hổ đó!

Sau đó…

“Hữu Lệ, đi WC với tôi đi.” “Hữu Lệ, đưa dưa hấu cho tôi đi.” “Hữu Lệ… abc…” “Hữu Lệ… xyz…”

Hữu Lệ suy sụp gãi đầu: “Bao giờ hai người kết hôn đừng có quên gọi tôi đó.”

“Đương nhiên đương nhiên.” Thiên Thảo vỗ vỗ bả vai gầy yếu của cán sự học tập: “Đến lúc đó sẽ gọi hết… ây? Phải thêm thịt đó, hức.”

Cán sự học tập còn suy sụp hơn Hữu Lệ, gật nhẹ đầu: “Tôi… sẽ cố gắng.”

Hát cũng hát đã đời rồi, rượu cũng uống no bụng rồi, Nghiêm Húc cõng Thiên Thảo từ trên lầu xuống, sau đó đặt cô vào trong xe: “Em ngủ trước đi, đến anh gọi.”

“Đưa em về nhà anh đi.”

“… Cha em sẽ giết anh.”

“Không, em không cho cha giết.” Thiên Thảo ôm cổ Nghiêm Húc, hôn chụt một cái: “Với cả lần trước cha đã đồng ý cho chúng ta rồi.”

“Nhưng lần trước suýt nữa cha em đã giết anh.”

Thời gian quay lại một ngày trước, Nghiêm Húc đến nhà Thiên Thảo làm khách, hai người ngồi trên ghế dài, vừa đánh piano vừa chơi đùa, Thiên Thảo nói với Nghiêm Húc: “Hôm nào thấy Nguyễn Tây cũng phải gọi anh ta là dượng, thật không thoải mái, anh ta lời quá.”

Nghiêm Húc không trả lời, mà bỗng nhiên cúi đầu hôn Thiên Thảo một cái, kiểu cúi người xuống, thân mật ngậm mút lấy môi cô.

Nhưng khéo làm sao mà ngay lúc ấy, cha Thiên Thảo – Thiên Diệp đẩy cửa vào, nhìn thấy cảnh này, ông lập tức sụp đổ, cầm đĩa trái cây chọi vào mặt Nghiêm Húc: “Đồ mặt người dạ thú này! Dám bắt nạt con gái tôi!”

Nghiêm Húc khó lòng giãi bày, bị đuổi chạy khắp phòng. Thiên Diệp cũng ác, đánh mà không so đo chi phí, sau khi ném một đống ly tách và bình mỹ phẩm dưỡng da của Thiên Thảo rồi, lại cầm lấy đàn violon của Nguyễn Tây vung mạnh xuống người Nghiêm Húc: “Đúng là nhìn lầm cậu rồi! Lại dẫn sói vào nhà!”

“Cha, cha!” Thiên Thảo giữ chặt tay Thiên Diệp, ngăn ông lại: “Bình tĩnh cha ơi! Cây đàn violon này là bạn tốt của dượng cho dượng mượn đấy!”

“Hả? Vậy con lấy cái ghế cạnh đàn piano ra đây cho cha!”

“Cha, gạo sống đã nấu thành cơm chín rồi, cha phải chấp nhận sự thật đi thôi!” Thiên Thảo trịnh trọng nói.

Cái gì? Gạo sống đã nấu thành cơm chín? Lừa cha vậy hả! Thiên Diệp sụp đổ, con gái ông lại giúp người ngoài lừa đảo ông.

Ban đầu Thiên Thảo và Nghiêm Húc tính từ từ mới nói với Thiên Diệp, nhưng từ hôm đó, chuyện mờ ám đã sáng tỏ… Thiên Diệp hiểu câu “gạo sống đã nấu thành cơm chín” kia của Thiên Thảo là Nghiêm Húc đã làm chuyện xấu với con gái ông rồi. Nhưng Nghiêm Húc rất vô tội, chưa từng làm gì cả, từ đó, mỗi lần Nghiêm Húc đến nhà Thiên Thảo thì phải chịu áp lực cực lớn, mắt ông lão như dao cắm vào người anh, như thể đang nói: Dẫn sói vào nhà, dẫn sói vào nhà rồi!
Mặc dù quá trình rất xấu hổ, nhưng kết quả rất lý tưởng, vì ông lão bảo họ mau chóng kết hôn.

Nghe Nghiêm Húc nhắc lại đoạn hồi ức  囧  đó, Thiên Thảo ho khan, huơ tay trước mặt anh: “Bỏ qua, bỏ qua đi…”

Nghiêm Húc nhớ tới chuyện đó, không nhịn được cười nhẹ, sau đó hôn Thiên Thảo một cái, lên xe, đốt “lửa”, bóng đêm che giấu tất cả những gì trong chỗ tối.

Thiên Thảo nghiêng người gác cằm lên vai Nghiêm Húc: “Kết hôn đi, rồi từ từ nuôi em lớn, lớn rồi ăn mới ngon, đương nhiên bây giờ cũng rất ngon, nên em không ngại anh ăn luôn em bây giờ.”

Nghiêm Húc nghiêng đầu, Thiên Thảo dịch ra sau, tựa vào ghế xe, bờ vai nửa lộ, làm ra vẻ “Ăn em đi, ăn em đi”.

Bàn tay cầm vô lăng nắm chặt, Nghiêm Húc dừng lại mấy giây, sau đó nghiêng người qua chỉnh lại quần áo bị cô cố ý kéo xuống: “Chúng ta sắp kết hôn rồi.”
Cho nên nhịn thêm tý nữa cũng không sao.

Cuối cùng, bọn họ cũng chờ được đến ngày kết hôn, đêm trước hôm đó còn mất ngủ vì quá hưng phấn.

Sáng sớm hôm kết hôn: Thật trong lành, thật hưng phấn.

Giữa trưa hôm kết hôn: Thật nhiều người, thật nhiều rượu, thật hưng phấn.

Tối hôm kết hôn: Mệt chết rồi, chân sắp gãy, buồn ngủ quá.

“Mệt không?” Nghiêm Húc hỏi.

Thiên Thảo đáp: “Mệt quá.”

“Vậy chúng ta đi ngủ thôi.”

“Ngủ thôi ngủ thôi.”

Cho nên đêm đầu kết hôn, hai người chỉ đơn thuần ngủ với nhau, tay ôm nhau, mặc áo ngủ thoải mái, mang theo nhiệt độ cơ thể và hương vị của nhau tiến vào mộng đẹp.

Trạng thái sáng hôm sau kết hôn:

Thiên Thảo chìm chìm nổi nổi trong lúc nửa tỉnh nửa mê, không được không được, ngủ thêm tý nữa… Nhưng lại thấy không đúng chỗ nào đó, tay sờ khắp nơi, thấy mềm mềm, nong nóng, lại cường tráng.

Bỗng chốc nghĩ ra, đúng rồi, hình như mình kết hôn rồi.

Nghĩ thế thì lập tức tỉnh ngủ, oa, hôm qua mình kết hôn rồi! Hôm nay là ngày tân hôn đầu tiên của mình! Suýt nữa thì nhảy dựng lên trên giường, niềm hưng phấn mất đi tối qua lại trở về.

Thiên Thảo cười mở to mắt, vừa mở ra đã nhìn thấy anh, anh đang nhìn cô, thấy cô cười, anh cũng cong nhẹ khóe miệng lên.

“Không ngủ nữa à?” Nghiêm Húc ôm Thiên Thảo, giọng có phần khàn khàn vừa tỉnh ngủ: “Tay mò vào quần áo anh làm gì?”

“Anh cũng có thể luồn tay vào quần áo em mà ~” Thiên Thảo đắc ý nói.

“Vậy anh luồn vào đó.” Tay Nghiêm Húc mò vào trong váy ngủ của Thiên Thảo, từ từ cởi hai nút áo duy nhất trước ngực Thiên Thảo ra từ bên trong, bởi vì cởi từ bên trong khá khó, bàn tay có lớp chai mỏng của Nghiêm Húc luôn ma sát với ngực của Thiên Thảo.

Thiên Thảo kinh ngạc, lần đầu tiên chưa đùa được đã bị đùa lại.

Nút áo bị cởi ra, Nghiêm Húc ôm cô, lật người một cái đè Thiên Thảo xuống dưới, hôn nhẹ lên phần ngực bị lộ ra của cô.

Thiên Thảo cười: “Ngứa quá ~”

“Ừ.” Nghiêm Húc công nhận, mỗi lần Thiên Thảo hôn anh, anh đều rất ngứa, nhưng không phải ngứa trên người, mà là ngứa ngáy khó nhịn trong lòng.

Vén váy ngủ của Thiên Thảo lên, Nghiêm Húc cúi xuống liếm hôn rốn cô. Thiên Thảo dùng đùi cọ vào eo Nghiêm Húc, một chân khác duỗi ra, dùng ngón chân đùa với bộ phần đang cứng lên dưới quần ngủ rộng của Nghiêm Húc: “Nghiêm Húc, anh đang cứng buổi sáng đó hả?”

“Chúng ta dậy muộn như thế, qua lúc cứng buổi sáng lâu rồi.” Nghiêm Húc buồn bực nói.

“Vậy đây là gì?” Thiên Thảo tiếp tục đùa, ngón chân vân vê thứ dưới quần Nghiêm Húc, làm nó càng lúc càng lớn, cách cả quần rồi mà vẫn chọc vào cổ chân cô.

“… Là vì anh có cảm giác với em.” Nghiêm Húc thở dài một hơi, nói.

Thiên Thảo vui vẻ cười, chống tay ngồi dậy cởi đồ ngủ của mình ra, hai bé thỏ trắng lớn nhảy ra ngoài. Cô hà hơi bên tai Nghiêm Húc: “Vậy không mau hưởng dụng em đi?”

Một ngọn lửa ấm đốt khắp ngũ tạng lục phủ và cả người Nghiêm Húc. Anh ôm Thiên Thảo ngồi vào lòng mình, bàn tay run rẩy nắm lấy một bé thỏ trắng của Thiên Thảo, đầu lưỡi liếm đỉnh nhô lên, ngậm mút vào miệng. Thiên Thảo hôn tóc anh, ngón tay trượt dọc theo vân da anh, nghĩ thầm, chắc chắn Nghiêm Húc phải thường đi gym, cơ bắp trên người anh ấy chắc hơn nhiều so với lúc làm ở công trường, rất có mùi vị.

Thở dốc, Nghiêm Húc cởi đồ lót của Thiên Thảo ra, mặc dù cơ thể đã thèm khát lắm rồi, chỗ nào đó căng cứng đến phát đau, nhưng anh vẫn không quên săn sóc Thiên Thảo. Ngón tay thon dài vuốt ve “cô bé” của cô, dịu dàng rút cắm nhè nhẹ, ve vuốt tất cả những nơi mẫn cảm của cô, nghĩ tới việc lần đầu tiên tuyệt đối sẽ rất đau, nghe nói phải bảo đảm chỗ đó của cô gái đủ ướt mới có thể giảm bớt cảm giác đau đớn của cô ấy.

Thời gian dần trôi qua, Nghiêm Húc cảm thấy có chất lỏng chảy xuôi theo lòng bàn tay xuống, trượt qua xương ngón tay anh, nhỏ xuống giường. Vậy là được rồi sao?

Bởi vì chưa yên tâm, Nghiêm Húc tiếp tục dụng tâm vuốt ve nơi đó. Tiếng thở bên tai càng ngày càng nặng nề hơn, mắt Thiên Thảo đầy nước, cô ôm lấy anh, đôi môi mềm mại hôn lên xương quai xanh và cằm, cuối cùng cắn môi anh, thì thầm: “Nghiêm Húc… Em không nhịn được nữa…”

Thật ra anh đã sớm không nhịn nổi nữa rồi, chỉ lo cô thôi.

“Vậy anh đi vào, đau thì nói cho anh biết…” Nghiêm Húc kích động, giữ lấy eo Thiên thảo, nhắm ngay mục tiêu thọc vào. Vách trong ấm áp mềm mại lập tức bao bọc lấy anh, anh nén xúc động muốn đẩy hết toàn bộ vào, nắm chặt giường, hôn Thiên Thảo: “Đau không?”

“Không phải lo cho em.” Thiên Thảo từ từ ngồi dậy, để vật kia đẩy vào sâu hơn. Bàn tay nắm ga giường của Nghiêm Húc siết chặt lại, cảm giác thân dưới bị mút vào quả thực đánh bay lý trí của anh.

Thiên Thảo cắn răng, cố gắng không để mặt mình trông đau đớn, nén cảm giác căng trướng đến phát bỏng, từ từ nuốt vật lớn nóng cháy đó vào: “Nghiêm Húc, anh cho em lần đầu của anh, em cũng cho anh lần đầu của em, lúc này, chúng ta đã trao đổi thứ quý giá nhất cho nhau rồi.”

Nghiêm Húc liếm những giọt lệ vì đau đọng bên khóe mắt của Thiên Thảo, giọng nói khàn khàn hôn nghiền bờ môi cô: “Em… mới là vật quý giá nhất.”

Thiên Thảo vòng lấy cổ Nghiêm Húc: “Không, anh cũng vậy, đừng cảm thấy nam mất đi lần đầu không có ý nghĩa như nữ, trong lòng em, chúng là như nhau. Bởi vì anh là người em thích, không có gì khiến em vui hơn… là cướp đi lần đầu của anh…”

Nghiêm Húc che kín môi Thiên Thảo, kích động xen lẫn cảm động, phân thân đang khảm trong người Thiên Thảo dần dần chuyển động, ma sát với tần suất cô có thể chịu đựng được, nhịn xúc động lút cán, từ từ tăng tốc dần.

Trong lòng Thiên Thảo bỗng dưng muốn cảm thán, CMN, đây mới gọi là làm tình chứ.

Bởi vì yêu, bởi vì thích, nên mới làm, có thể đi càng sâu hơn, cảm nhận lẫn nhau, khảm nhau vào sâu trong cơ thể mình.

Làm tình, là để kết nối với nhau, để người đó thành một phần của cơ thể mình.
Thời gian dần trôi, Thiên Thảo cảm thấy đỡ đau hơn, trong cơ thể dần dần sinh ra ham muốn rõ ràng. Tránh để Nghiêm Húc phải nhịn, cô nói với anh: “Em đỡ rồi, nhanh một chút đi.”

“Ừ ừm…” Nghiêm Húc đang hút ngực Thiên Thảo, nghe cô nói vậy, bắt đầu tăng tần suất, thọc từng phát vào trong người Thiên Thảo. Ban đầu còn có sâu có cạn, chín cạn một sâu rồi lại ba cạn hai sâu, nhưng cuối cùng không thể nhịn nổi nữa, thành trạng thái mỗi phát đều đẩy đến lút cán, cắm vừa nhanh vừa sâu.

Ham muốn và đau đớn cùng tồn tại, Thiên Thảo cảm thấy như có hai tầng lửa băng chồng lên nhau trong cơ thể mình. Nhưng mỗi khi Nghiêm Húc hỏi cô có chịu được hay không, cô tự động bỏ qua đau đớn, nói là rất dễ chịu. Bởi vì lần làm tình này, hoàn toàn không phải hiến tế lần đầu của mình, mà là để kỷ niệm ngày cô và anh đến với nhau. Cô muốn cố hết sức thỏa mãn anh.

Làm đến lúc cuối cùng, Thiên Thảo thật muốn ói, có phải do Nghiêm Húc cấm dục lâu quá, đã lâu không phát tiết ham muốn ra không, vì sao xong một lần rồi lại làm lần nữa, bắn hết vào trong cơ thể cô rồi mà vẫn còn đang làm.

Cho nên, cấm dục lâu, tinh dịch cũng sẽ nhiều hơn ư?

Rốt cuộc, sau mấy tiếng, vật lớn siêu cứng đó cũng chiến đấu xong. Thiên Thảo rất muốn nói với Nghiêm Húc, cả người em đau quá, đều do anh đó.

Đương nhiên là cô không nói ra miệng, chỉ ghé vào lòng Nghiêm Húc lẩm bẩm, nói bị anh làm mệt quá, chân tê hết cả rồi… vân vân và vê vê.

“Để anh tắm cho.” Nghiêm Húc nhìn vết máu trên ga giường, đau lòng, đưa tay bế Thiên Thảo dậy, đặt vào bồn tắm trong phòng tắm, sau đó tỉ mỉ tắm cho cô.

Thiên Thảo sờ bờ môi hơi sưng, nghĩ, may mà Nghiêm Húc không có thói quen trồng dâu trên người cô, nếu không người cô đã xanh xanh tím tím không nhìn nổi rồi. Lúc làm vừa rồi , Nghiêm Húc cũng không cố ý trồng dâu trên người cô, chỉ hôn ở ngực rất lâu, nên trên đó thình lình xuất hiện hai vết đỏ.

“Nghĩ gì thế.” Nghiêm Húc nhìn môi Thiên Thảo, nói: “Sao lại sưng lên rồi?”
“… Do anh mút đó.”

“Anh dùng sức lắm à? ...”

“Anh nói xem.” Thiên Thảo nằm trong bồn tắm: “Xem anh tàn phá em thành thế nào rồi nè, không mau hầu hạ em đi.”

Nghiêm Húc dừng một chút: “Không thì chúng ta tắm cùng nhau đi.”

Thiên Thảo cảnh giác: “Anh định làm gì nữa?”

“Hầu hạ em chứ làm gì.”

Bùm bùm, vịt rơi xuống nước, sau đó… Vịt Nhỏ đi tìm Tiểu Thủy (nước) chơi.
Trở thành chú vịt chỉ thuộc về mình em, chỉ phục vụ cho mình em.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Tiểu Lăng về bài viết trên: anvils2_99
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 82 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.