Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách

 
Có bài mới 25.02.2021, 08:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.06.2017, 16:33
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 57
Được thanks: 469 lần
Điểm: 64.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 12


CHƯƠNG 141: ĐỒNG MINH

Giọng nói trầm thấp êm tai vang lên trong mật thất, làm tim người ta đập nhanh.

Tạ Trường Triều sửng sốt, lập tức buông Thẩm Diệu, quay đầu nhìn người đang tới.

Trên vách tường treo mấy chiếc sừng trâu, dùng để đặt ngọn nến chiếu sáng gian phòng, người đang tới vô tình đứng ngay vị trí khuất ánh sáng, nên không nhìn rõ gương mặt.

Chỉ thấy đó là một thanh niên vóc người rất cao, mặc áo khoát lông chồn màu đen, bên trong mặc áo bào màu tím đậm, đai lưng bằng ngọc, chân đi giày da hươu, một thân quý khí. Hắn đeo mặt nạ bạc che nửa mặt, dưới ánh nến phản chiếu sự lạnh lẽo, nhưng trong mắt lại lộ ra sự lo lắng.

Tạ Trường Triều ngây dại kêu lên: “Duệ vương!”

Hắn từng thấy Duệ vương ở tiệc triều cống, cũng gặp ở yến hội do thái tử tổ chức. Người mang mặt nạ bạc không phải Duệ vương thì còn có thể là ai? Nhưng tại sao vào lúc này Duệ vương lại xuất hiện ở đây? Trong lòng hắn trầm xuống, hỏi: “Sao người biết được nơi này?”

Đây là mật thất phủ Lâm An hầu, vô cùng bí mật, sao hắn có thể lẻn vào.

Thẩm Diệu nhìn thấy Tạ Cảnh Hành thì nhẹ nhàng thở ra, trong lòng vui sướng. Nàng tất nhiên có thể liều mạng với Tạ Trường Triều, sau đó nghĩ cách thoát thân. Nhưng lỡ có sơ suất, tương lai sẽ rất bất lợi. Giờ Tạ Cảnh Hành xuất hiện thì khả năng sơ suất này đã giảm xuống rất nhiều.

“Nói mau! Vì sao ngươi biết nơi này có mật thất?” Trong lòng Tạ Trường Triều rất bất an, sự bất an này không phải vì đối phương là Duệ vương, mà là một sự sợ hãi đã ăn sâu vào máu.

“Ở phủ Lâm An hầu, không có chỗ nào ta không biết cả.”

Thanh niên rảo bước chầm chậm tiến lên, ra khỏi vùng tối, khóe môi hắn nhếch lên, tươi cười trào phúng, đưa tay lên gỡ mặt nạ.

Lòng Thẩm Diệu nao nao, Tạ Trường Triều nuốt nước miếng, không thể tin nhìn chằm chằm thanh niên trước mắt.

Dưới ánh nến hiện ra một khuôn mặt gần như hoàn mỹ, trên môi vẫn là nụ cười bất hảo, đôi mắt hoa đào lắng đọng qua năm tháng, không còn vẻ ngả ngớn của thiếu niên, thêm vài phần điềm tĩnh. So với hai năm trước lại càng anh tuấn hơn, như dòng nước sâu không thấy đáy.

Cũng chính là kẻ mọi người tưởng đã chết rồi, kẻ bị vạn tiễn xuyên tâm, lột da bêu đầu trên chiến trường.

Tạ Trường Triều hét lớn: “Tạ Cảnh Hành! Là ngươi!”

“Vẫn còn nhớ tên của ta, thật là làm khó cho ngươi.” Tạ Cảnh Hành nhẹ nhàng tiến lên: “Đã lâu không gặp, Tạ Trường Triều.”

“Không phải ngươi đã chết sao?” Tạ Trường Triều sợ hãi, hoảng loạn nói: “Ngươi là người hay là quỷ? Đừng tới đây!”

Tạ Cảnh Hành nói: “Ngươi nói xem?”

Người trước mặt đầy vẻ tao nhã tự phụ, hai năm trước hắn giống như một bảo kiếm đẹp mắt thì hôm nay, thanh kiếm này đã ra khỏi vỏ, mang theo sát khí làm người ta sợ hãi.

Tạ Trường Triều nhìn mặt nạ trong tay Tạ Cảnh Hành, trong lòng thầm nghĩ, nếu hắn là quỷ sao có thể xuất hiện với thân phận Duệ vương. Khó hai anh em họ luôn cảm thấy Duệ vương rất quen thuộc, không ngờ họ lại sụp bẫy kim thiền thoát xác của Tạ Cảnh Hành.

Nghĩ kỹ, Tạ Trường Triều cười lạnh: “Thì ra là thế, ngươi không chết mà chạy đến Đại Lương xin nương tựa, chẳng biết dùng thủ đoạn gì nhanh chóng biến hóa thành Duệ vương. Kẻ phản quốc như ngươi, không xứng là con cháu Tạ gia, phụ thân mà biết việc này chắc chắn xấu hổ, nhục nhã. Đại ca, tiểu đệ thật bội phục ngươi.”

Thẩm Diệu lùi đến một góc mật thất, nghe vậy thì kinh ngạc, Tạ Trường Triều bị điên hay sao mà lại nghĩ Tạ Cảnh Hành là tặc tử, nước Đại Lương dù có hậu đãi nhân tài thì cũng không thể ban cho thân phận huynh đệ của vua Vĩnh Nhạc, người có tư cách kế thừa vương vị.

Tạ Cảnh Hành cười nhẹ: “Đừng nhập chung dòng máu dơ bẩn của ngươi với ta. Ngươi không đủ tư cách gọi ta là huynh đệ.”

Tạ Trường Triều khinh thường nói: “Chẳng lẽ vớ được vỏ bọc Duệ vương, ngươi đã nghĩ mình thật sự là huynh đệ ruột thịt của hoàng đế Vĩnh Nhạc? Tạ Cảnh Hành, ngươi từ trước đến nay luôn tự cho rằng bản thân thông minh tài trí, nay lại học đòi mộng tưởng hão huyền.”

Tạ Cảnh Hành lười trả lời, thấy vậy sắc mặt Tạ Trường Triều dần dần thay đổi: “Ngươi… Chẳng lẽ ngươi thật sự là Duệ vương của Đại Lương?”

“Thì sao?” Tạ Cảnh Hành nhìn hắn: “Ta từng nói với ngươi, đồ của ta, đừng có động vào.”

Tạ Trường Triều giật mình, hai anh em hắn từ nhỏ đã chán ghét Tạ Cảnh Hành. Trước đây trong phủ Lâm An hầu đều là người của công chúa Ngọc Thanh, ngẫu nhiên trò chuyện đều nói công chúa Ngọc Thanh qua đời là do Phương thị bức chết, không ai nghĩ công chúa khó sinh mà mất, tất cả lỗi lầm đều là do Tạ Cảnh Hành, vậy mà Tạ Đỉnh còn hết lòng yêu thương hắn. Ở phủ Lâm An hầu, những thứ ăn, mặc, dùng của Tạ Cảnh Hành đều là những món tốt nhất, hắn muốn làm gì không ai dám cản, dù hắn phạm tội tày trời như đánh hoàng tử hoặc thiếu gia con của trọng thần, thì Tạ Đỉnh cũng sẽ đứng ra gánh vác. Có một lần chủ thuyền hàng nước ngoài đến đưa một bộ da hổ vẹn nguyên không chút tì vết, Tạ Đỉnh cho người mang đến cho Tạ Cảnh Hành, khi đó Tạ Trường Triều và Tạ Trường Võ nhỏ tuổi đã lấy trộm ra chơi, bị Tạ Cảnh Hành bắt gặp, hắn ghét bỏ bảo hạ nhân cầm tấm da đi đốt, rồi nói: “Đừng động vào đồ của ta. Bẩn!”

Tạ Đỉnh nghe chuyện đã nghiêm khắc răn dạy hai huynh đệ, lại không trách Tạ Cảnh Hành chuyện bé xé ra to, từ đó Tạ Trường Triều đã thề phải chiếm cho bằng được những thứ Tạ Cảnh Hành coi trọng.

Hắn nở nụ cười, nhìn thoáng qua Thẩm Diệu, ác ý nói: “Tạ Cảnh Hành, ta vừa sờ soạng nữ nhân của ngươi, nàng bẩn rồi, ngươi có muốn đem nàng đi thiêu sống không?”

Thẩm Diệu căm hận, Tạ Trường Triều, cái tên đáng chém ngàn đao, vừa mở miệng đã khiến người khác muốn đánh hắn, đừng nói tính nết mưa nắng của Tạ Cảnh Hành, dù là trầm tĩnh như nàng nghe xong cũng muốn rút đao ra chém.

“Nàng không giống da hổ.” Tạ Cảnh Hành mỉm cười: “Năm đó da hổ trong mắt ta không đáng một đồng, muốn đốt thì đốt. Còn nay…” Ánh mắt Tạ Cảnh Hành chuyển từ trên người Thẩm Diệu đến Tạ Trường Triều: “Ta nghĩ hay là thiêu ngươi đi.”

Nội tâm Tạ Trường Triều dần dần sợ hãi, hắn nói: “Ngươi muốn làm gì?”

“Tạ Trường Triều, nhiều năm như vậy ngươi vẫn không hề tiến bộ.” Tạ Cảnh Hành thở dài: “Ngươi đã biết bí mật của ta, ngươi nghĩ ngươi còn đường sống sao?”

Thẩm Diệu cảm thấy buồn cười, thủ đoạn của Tạ Trường Triều trước mặt Tạ Cảnh Hành thật ấu trĩ, từ lúc Tạ Cảnh Hành gỡ bỏ mặt nạ nàng đã biết Tạ Trường Triều không còn khả năng nhìn thấy mặt trời.

Tạ Trường Triều lắp bắp: “Ngươi sẽ không dám, ta là con của phụ thân, nơi này là phủ Lâm An hầu, ngươi giết ta mọi người sẽ truy tìm tung tích, ngươi sẽ không yên ổn!”

“Yên tâm đi,” Tạ Cảnh Hành mỉm cười: “Hôm nay Lâm An hầu và Tạ Trường Võ dự tiệc, đến tối mới trở về, sẽ không ai để ý đến ngươi đâu. Nghĩ tình ngươi gọi ta là đại ca nhiều năm, ta sẽ không để ngươi cô đơn dưới hoàng tuyền. Ngươi cứ đi trước một bước, Tạ Trường Võ sẽ nhanh chóng đến gặp ngươi.”

Tạ Trường Triều hoảng sợ quay đầu bỏ chạy, hai năm trước hắn không phải là đối thủ của Tạ Cảnh Hành, hiện giờ cũng vậy, hắn vừa chạy đã bị đá vào đầu gối, một ánh kiếm lóe lên, yết hầu Tạ Trường Triều bị cắt ngọt.

Trước mắt Thẩm Diệu bỗng nhiên tối đen, Tạ Cảnh Hành cởi áo choàng trùm lên người nàng che đi toàn bộ tầm nhìn, hắn nói: “Đừng nhìn.”

Hắn dùng giọng điệu ôn hòa nói chuyện với nàng, nhưng đồng thời cũng lạnh lùng hạ sát Tạ Trường Triều. Lần đầu tiên Thẩm Diệu thấy hắn ra tay giết người, hết sức bình tĩnh và quyết đoán.

Một lát sau, không gian dần yên lặng, nàng lôi áo choàng xuống trả lại cho Tạ Cảnh Hành, hắn quét mắt nhìn nàng một cái, quay đầu đi nói: “Ngươi cứ giữ lấy.”

Thẩm Diệu nhìn theo ánh mắt hắn, thấy vạt áo của mình bị Tạ Trường Triều xé tung, lộ ra chiếc yếm nhỏ, lập tức thầm mắng tên súc sinh kia cả ngàn lần, nàng kéo lấy áo choàng quấn chặt thân thể.

Áo của Tạ Cảnh Hành quá lớn, nút thắc lại nhiều, Thẩm Diệu quấn cả buổi vẫn chưa gọn. Tạ Cảnh Hành không nghe tiếng, quay đầu lại thấy Thẩm Diệu vẫn còn bối rối nên bước đến giúp nàng.

Bàn tay hắn rất đẹp, từng khớp xương thon dài rõ ràng, chuyển động nhẹ nhàng linh hoạt, lông mi hắn dài và dày, lúc nhìn xuống, ánh mắt bình thường rất lợi hại trở nên mềm mại, ôn hòa, nếu xem nhẹ gương mặt lạnh của hắn thì mọi thứ coi như hoàn hảo.

Tạ Cảnh Hành thắc xong cái nơ bướm, đang định đứng lên, Thẩm Diệu liền nói: “Thật ra ngươi không cần giết hắn.”

Tạ Trường Triều nói đúng, tuy hắn là con thứ, nhưng dù sao cũng là máu mủ của Tạ Đỉnh, giết hắn rồi Tạ Cảnh Hành ít nhiều sẽ gặp phiền toái.

“Hắn thấy mặt ta, còn có thể sống sao?”

Thẩm Diệu liếc Tạ Cảnh Hành, rõ ràng chính hắn chủ động cởi bỏ mặt nạ, động sát tâm với Tạ Trường Triều, giờ lại lấy lý do gượng ép như vậy.

“Sau này bớt ra ngoài đi.” Tạ Cảnh Hành nói: “Ta đến chậm một chút thì ngươi xong đời rồi.” Khi nói mấy lời này, trông hắn như một sư phụ dạy bảo học trò, mày nhíu lại, gương mặt lạnh lẽo.

Thẩm Diệu hỏi: “Cha, nương, đại ca ta thế nào rồi?”

“Thẩm gia điều động quân đội, lục soát kinh thành mấy lần vẫn không có kết quả. Không ai nghĩ ngươi lại ở phủ Lâm An hầu.” Dừng một chút, hắn lại nói: “La Đàm bị thương rất nặng vẫn đang hôn mê bất tỉnh, Cao Dương đã đến Thẩm trạch cứu người.”

“La Đàm bị thương từ khi nào? Còn là trọng thương sao?”

“Bị trúng đao.” Tạ Cảnh Hành nghiêng đầu nhìn Thẩm Diệu: “Ngươi không biết?”

Thẩm Diệu lắc đầu: “Lúc đó ta bị đánh bất tỉnh… Nhưng… La Đàm bị thương hôn mê, vậy sao ngươi lại đến nơi này?”

Tạ Cảnh Hành không hiểu: “Ngươi nói vậy là có ý gì?”

Thẩm Diệu thầm nghĩ, La Đàm bị thương không thể thực hiện giao dịch với Tạ Cảnh Hành, vậy hắn đến đây là do hắn chủ động ư?

Ánh mắt Tạ Cảnh Hành lóe lên, vây Thẩm Diệu vào lòng, cười nói: “Ý của ngươi là, ngươi bảo La Đàm đến tìm ta cầu cứu?”

Thẩm Diệu đẩy hắn ra, nàng biết Tạ Cảnh Hành rất thông minh, nên không giấu diếm nói: “Ta tin ngươi có bản lĩnh cứu ta, vả lại thân phận ngươi rất tiện, ta bảo La Đàm chuyển lời cho ngươi, đợi cứu ta ra rồi ta sẽ trả thù lao hậu hĩnh.”

“Trả thù lao?” Tạ Cảnh Hành thất vọng: “Thẩm gia treo giá vạn lượng hoàng kim để tìm ngươi, nhưng ta không cần, ngươi nghĩ quốc khố Đại Lương thiếu chút bạc còm này sao, ngươi định trả công ta thứ gì cho xứng đáng đây?”

Thẩm Diệu cắn răng: “Chỉ cần không lấy thân báo đáp, còn lại cái gì cũng được.”

Tạ Cảnh Hành nhướng mày nhìn nàng: “Thì ra ngươi đang nghĩ chuyện này, có phải ngươi muốn nhắc khéo ta, chuyện ngươi muốn gả cho ta là sự thật đúng không?”

Thẩm Diệu cười lạnh.

“Thôi.” Tạ Cảnh Hành tỏ vẻ rộng rãi nói: “Cứu người là việc nhỏ, ta cũng không làm khó dễ ngươi. Ngươi làm thơ, đánh đàn, làm điểm tâm, thêu thùa may vá cho ta trả ơn đi.”

Thẩm Diệu nói: “Đổi cái khác đi.”

“Không đổi.” Tạ Cảnh Hành cự tuyệt rồi kéo Thẩm Diệu đứng lên.

“Ngươi mất tích ba ngày bên ngoài có rất nhiều lời đồn, nếu bây giờ trở về ngay tất sẽ ảnh hưởng không tốt đến thanh danh. Bây giờ ta sắp xếp ngươi đến phủ công chúa, nàng sẽ thay ngươi giải vây.”

Thẩm Diệu giật mình nhìn Tạ Cảnh Hành, hỏi: “Công chúa Vinh Tín biết thân phận của ngươi?”

Tạ Cảnh Hành lắc đầu: “Thân thế của ta, ở Minh Tề chỉ có mình ngươi biết.”

Thẩm Diệu trầm mặc. Tạ Cảnh Hành chán ghét nhìn thi thể Tạ Trường Triều, bỗng nhiên nói: “Hôm nay ta vì cứu ngươi mà ra tay giết người, chọc phải phiền toái. Từ nay về sau, chúng ta ngồi chung trên một con thuyền, là đồng minh của nhau, hiểu chưa?”

“Chưa hiểu.” Thẩm Diệu khó thở.

“Ta hiểu là được rồi.” Tạ Cảnh Hành vui vẻ, búng tay một cái, bên ngoài có hai người áo đen đi vào.

“Lôi hắn đi.” Tạ Cảnh Hành dùng chân đá vào thi thể Tạ Trường Triều ra hiệu.

Thẩm Diệu kinh ngạc: “Ngươi muốn làm gì?”

Tạ Cảnh Hành nhướng mày: “Cái xác này còn có chỗ dùng.”

Mệt cho hai huynh đệ nhà họ Tạ tự xây dựng mật thất, ngay cả hạ nhân ở phủ Lâm An hầu cũng không biết, vậy mà người của Tạ Cảnh Hành có thể tự do ra vào, lại tránh được cổng chính, tiện hơn rất nhiều.

...

Tại phủ công chúa, đã lâu lắm rồi không có khách đến thăm.

Hai năm trước, tin Tạ Cảnh Hành chết trận sa trường làm công chúa Vinh Tín đổ bệnh, dù trị khỏi nhưng từ đó về sau cả người yếu ớt, không còn quan tâm đến những sự kiện hoàng gia, thậm chí có người đến thăm nàng cũng từ chối không gặp. Công chúa Vinh Tín không có con cái, luôn đối đãi với người cháu Tạ Cảnh Hành như con ruột, lúc trước Tạ Cảnh Hành thường tới lui thăm viếng, nay hắn chết trận, tính tình công chúa lại càng nghiêm túc cũ kỹ, từ đó phủ đệ trở nên vắng vẻ.

Hôm nay phủ công chúa có khách.

Nha hoàn phủ công chúa khá đứng tuổi, nhìn qua một cái đã nhớ ra người này chính là vị tiểu thư từng đến vào hai năm trước, lúc ấy công chúa còn nhiệt tình tiếp đãi nàng, gọi là Thẩm tiểu thư, nhưng tên gì thì không nhớ rõ.

Thông báo không bao lâu thì nha hoàn thân cận của công chúa vội vã đi ra, đón nữ khách và thị vệ vào trong.

Mấy nha hoàn bên ngoài thấy vậy, túm tụm bàn tán: “Rốt cuộc là tiểu thư nhà nào vậy? Hai năm nay công chúa không hoan nghênh khách đến thăm, hôm nay lại cho mời nàng vào.”

“Xem chừng còn rất mong đợi ấy chứ, chắc là có giao tình với công chúa, thật là hiếm thấy.”

“Vị tiểu thư này hai năm trước đã từng đến đây, nàng họ Thẩm, ta nhớ lúc đó nha hoàn thân cận của công chúa còn đích thân đưa nàng về.”

Nha hoàn đứng ở ngoài cùng đột nhiên vỗ trán, nói: “Ta nhớ ra rồi, nàng chính là đích nữ của Uy Vũ đại tướng quân, Thẩm Diệu a!”

Mọi người bừng tỉnh, ánh mắt bát quái trở nên phấn khích vạn phần.

Các nàng tất nhiên biết chuyện huyên náo mấy ngày nay của Thẩm Diệu, nàng ta mất tích ba ngày không thấy bóng dáng. Thẩm Tín treo giá vạn lượng hoàng kim cứu người, ai cũng nghĩ nàng ấy đã gặp chuyện chẳng lành, không ngờ giờ lại xuất hiện ở phủ công chúa.

Thẩm Diệu ngồi ở chính sảnh, mấy nha hoàn đem trà và điểm tâm đến đều len lén nhìn nàng. Nàng thản nhiên tiếp nhận ánh mắt bọn họ, đúng như lời Tạ Cảnh Hành nói, nàng không thể một mình về phủ để những lời đồn đãi tiếp tục truyền ra. Nàng phải tìm một người quyền cao chức trọng lại có uy tín ra mặt chứng minh cho nàng, hai năm trước gặp nạn trong lần đi xem hoa đăng, công chúa Vinh Tín đã ra mặt giúp nàng, nay lại phải nhờ thêm lần nữa. Công chúa Vinh Tín là người quang minh chính trực, nếu từ miệng công chúa xác nhận, thì không ai có thể nghi ngờ.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân, Thẩm Diệu quay lại thấy công chúa được nha hoàn nâng tay đi đến.

Thẩm Diệu kinh ngạc, công chúa mặc trang phục thẫm màu, gương mặt được trang điểm tỉ mỉ vẫn không che được vẻ tiều tụy, lần trước gặp mặt công chúa rất có tinh thần, nay lại như cái xác không hồn, trong lòng Thẩm Diệu cảm thấy chua xót.

Kiếp trước dù công chúa vẫn già đi, nhưng không hề có vẻ tiều tụy khắc khổ như vậy, có lẽ Tạ Cảnh Hành mất đi là đả kích rất lớn đối với nàng, nên chỉ mới hai năm đã thành bộ dạng như vậy.

Thẩm Diệu đứng dậy hành lễ.

Công chúa thấy nàng, nhớ lại chuyện trước đây, cười nói: “Hai năm rồi không gặp ngươi, lúc trước Thẩm tướng quân đến Tây Bắc gấp quá, bổn cung chưa kịp đưa lễ từ biệt, lúc ngươi hồi kinh bổn cung lại nhiễm phong hàn, sau đó ta cũng không dự tiệc triều cống nên không có cơ hội gặp mặt.” Công chúa Vinh Tín ngồi xuống, ra hiệu cho Thẩm Diệu ngồi theo.

Thẩm Diệu gật đầu nói: “Là thần nữ nên đến bái kiến mới phải.”

“Hai năm trước ta đã nghĩ ngươi lớn lên nhất định rất xinh đẹp, bây giờ xem ra bổn cung đoán không sai, ngươi càng ngày càng xuất chúng, nếu cháu trai ta còn sống…” Giọng nói của nàng dần thấp xuống, trong lòng đau xót không nói được nữa.

Thẩm Diệu đành im lặng.

Công chúa Vinh Tín ổn định cảm xúc rồi cười nói: “Là lỗi của bổn cung, đã làm ngươi mất hứng rồi, mỗi lần ta đều tự nhủ đừng nghĩ đến nữa, cuối cùng vẫn không làm được.”

Công chúa là người cường ngạnh, giờ lại nhận sai với nàng, Thẩm Diệu kinh ngạc đồng thời cũng thương cảm.

Công chúa nói tiếp: “Chuyện của ngươi bổn cung đã nghe qua, tất nhiên sẽ ra mặt giúp ngươi.”

Thẩm Diệu chỉ nói mình bị kẻ xấu bắt đi, do gần phủ Lâm An hầu nên được ám vệ của Tạ Cảnh Hành cứu giúp, nhưng nếu cứ như vậy hồi phủ sẽ bị thị phi vây bủa, nên mới nhờ công chúa giúp đỡ.

Chỉ cần nhắc đến Tạ Cảnh Hành, công chúa phá lệ trở nên khoan dung, thêm vào đó là có lệnh bài mà Tạ Cảnh Hành đưa cho ám vệ, nên công chúa không hề hoài nghi. Hơn nữa nàng có hảo cảm với Thẩm Diệu nên sảng khoái đồng ý.

“Thần nữ đa tạ công chúa điện hạ.” Thẩm Diệu nói: “Lần nào cũng đến làm phiền công chúa, thần nữ thật có lỗi.”

“Có gì phiền toái đâu.” Vinh Tín cười khổ: “Trước đây mỗi khi Tạ Cảnh Hành gây lỗi, đều chạy đến đây trú thân, lần nào cũng là lỗi lớn nhưng không thấy hắn lo lắng chút nào. Ta vốn muốn giúp hắn giải quyết phiền toái, chờ sau này già đi sẽ đổi lại là hắn giải quyết giúp ta, không ngờ… Bây giờ ta muốn tiếp tục giúp hắn giải vây…cũng không được nữa rồi.”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhạc Nhạc Hi Hi về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, TTripleNguyen, Thiên Bình2323, ayu', chauh2o, longxu2012, winter rain
     
Có bài mới 05.03.2021, 17:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.06.2017, 16:33
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 57
Được thanks: 469 lần
Điểm: 64.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 75


CHƯƠNG 142: LA ĐÀM

Đoàn người Thẩm Tín vẫn đang tiếp tục tìm kiếm, La Lăng ở trong phủ cùng Cao Dương chăm sóc La Đàm, bỗng nhiên nhận được tin báo của thủ hạ, ở Thành Tây có kẻ khả nghi, La Lăng nghĩ đến Thẩm Diệu nên nhờ Cao Dương trông chừng La Đàm rồi mang thủ hạ đến Thành Tây xem xét.

Lúc La Đàm tỉnh lại trời đã tối, Bạch Lộ và Sương Giáng đang hầu hạ, thấy nàng tỉnh lại thì rất vui mừng: “Biểu tiểu thư tỉnh rồi.”

La Đàm cảm thấy toàn thân nặng nề, vén chăn lên xem chỉ thấy bên trong trung y là một đoạn vải trắng, bao bọc lấy vết thương. Bạch Lộ thấy vậy, nghĩ La Đàm sợ lưu sẹo, trấn an: “Biểu tiểu thư đại nạn không chết tất có phúc báo, hôm đó vết thương của người quả thật rất lớn, chảy rất nhiều máu dọa lão gia và phu nhân sợ hãi, mời rất nhiều đại phu đến họ đều nói hết cách, may nhờ có Cao thái y y thuật cao minh mới cứu được mạng người. Không những thế, Cao thái y còn cho một phương thuốc, chờ người lành lặn thì bôi vào, có thể làm mờ vết sẹo.”

La Đàm day day mi tâm, bỗng nhớ lại một chút, hỏi: “Ta hôn mê bao lâu rồi?”

“Bẩm biểu tiểu thư, đã ba ngày rồi.” Sương Giáng nói.

“Ba ngày?” La Đàm giật mình, đột nhiên hoảng loạn nói: “Biểu muội đâu? Đã tìm được biểu muội chưa?”

Bạch Lộ và Sương Giáng ảm đạm lắc đầu.

La Đàm lại hỏi: “Cô và dượng đâu?”

“Lão gia và phu nhân vẫn đang tìm kiếm nhưng chưa có tin tức gì, không biết tiểu thư giờ này ra sao?”

“Đã ba ngày… Tại sao một chút tin tức cũng không có, những kẻ đó đâu phải thần tiên, có thể làm một người bốc hơi đi mất.” La Đàm kích động nói.

Bạch Lộ và Sương Giáng nhìn nhau, cúi đầu không biết nói gì.

La Đàm nắm chặt bàn tay, trong lòng lo lắng không yên. Nàng tận mắt trông thấy bọn chúng đánh ngất Thẩm Diệu đẩy lên lưng ngựa, sau đó… La Đàm giật mình, nhớ đến những lời Thẩm Diệu trong xe ngựa: “Nhớ kỹ, sau khi chạy ra, nhanh chóng đến phủ Duệ vương, nói với người ở đó là ta muốn giao dịch, giá cả bàn sau.”

Thẩm Diệu bảo La Đàm đi tìm Duệ vương, tuy khó hiểu tại sao Thẩm Diệu lại có giao tình với Duệ vương, nhưng hai năm ở Tiểu Xuân Thành, La Đàm hiểu rõ Thẩm Diệu không làm việc dư thừa. Nàng ngồi dậy định đi ra ngoài, Bạch Lộ và Sương Giáng hoảng sợ, vội bước tới đỡ nàng: “Biểu tiểu thư muốn làm gì, gọi nô tỳ làm là được rồi, vết thương biểu tiểu thư còn chưa lành, coi chừng bị rách ra.”

La Đàm đứng dậy đầu óc choáng váng, có lẽ nằm lâu trên giường quá lâu nên bước chân nàng mềm nhũn, điều này làm cho người trước nay luyện võ như nàng cảm thấy tức giận. Nàng nói: “Ta muốn đi tìm một người bạn, các ngươi không cần quan tâm ta.”

Vừa dứt lời, đã nghe một giọng nam truyền tới: “Ngươi muốn đi đâu?”

La Đàm ngẩng đầu nhìn thấy một nam tử trẻ tuổi, mặc áo trắng nhìn như một thư sinh, trong tay hắn cầm một cái bát đặt lên bàn, từ bên hông rút ra một cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy, lặp lại câu hỏi: “Ngươi muốn đi đâu?”

La Đàm nhíu mày: “Hắn là ai vậy?”

Sương Giáng vội vàng nói: “Vị này chính là Cao thái y, là người chữa khỏi cho biểu tiểu thư, hiện giờ ở lại trong phủ để tiện bề săn sóc.”

La Đàm nhíu mày, dù nàng được nuôi dạy như một nam nhi, nhưng cũng có lòng yêu thích cái đẹp như ngàn vạn phụ nữ khác. Lúc ở Tiểu Xuân Thành, ngẫu nhiên có đoàn kịch đến diễn cũng xuất hiện kép nam tuấn tú, lúc đó La Đàm còn lôi kéo Thẩm Diệu ban thưởng cho người ta. Nếu ngày thường gặp người như Cao Dương nàng cũng sẽ ôn tồn, nhưng hôm nay lòng nàng đặt ở Thẩm Diệu, dù là thiên tiên giáng trần cũng không có tâm trạng nhìn ngắm, nàng nói: “Cao đại phu, ta có việc quan trọng phải đi.”

Cao Dương bị lạnh nhạt, lại còn bị gọi là “Cao đại phu”, bình thường người khác gặp hắn sẽ gọi “Cao đại nhân” hoặc “Cao thái y”, cách xưng hô của La Đàm làm hắn cảm thấy hắn bị rớt giá, giống như một đại phu bình thường ở y quán, cứ có ai đến thỉnh thì ôm hộp thuốc chạy đi vậy, thật mất mặt, cảm giác này đối với người luôn tự luyến và cao ngạo như Cao Dương rất khó chịu a.

Hắn liếc nhìn La Đàm, làn da cô gái này không giống thiếu nữ kinh thành trắng trẻo mềm mại, mà có màu nâu rắn rỏi, dù đang suy yếu đứng đó vẫn như một ngọn cây bừng bừng sức sống. Nàng nhíu mày, càng làm ngũ quan trở nên nổi bật. Đây là lần đầu Cao Dương gặp được một bệnh nhân có sức hồi phục nhanh như vậy, mới ba ngày trước bị người ta thọc một đao, cửu tử nhất sinh, ba ngày sau đã có thể đi lại nhanh nhẹn. Nhớ đến mấy hôm trước nhìn thấy thương tích của La Đàm, dù là thái y gặp qua nhiều loại thương tích thì trong lòng hắn cũng cảm thán, vết thương như vậy, dù là nam tử cũng khó có thể chịu đựng qua khỏi, La Đàm là một cô gái lại có thể cầm cự đến lúc có người cứu giúp, ý chí sinh tồn của cô gái này quả thật rất mãnh liệt.

Cao Dương tự nhận bản thân cũng là người biết thương hương tiếc ngọc, nhưng với người tâm cơ thâm trầm, tính tình ác liệt như Thẩm Diệu hắn không thích, La Đàm thô lỗ kiên cường không chút dịu dàng của nữ nhân hắn cũng không thích. Hắn nói: “Thẩm tướng quân và phu nhân để ta chữa thương cho tiểu thư, ta vất vả trị liệu mới cứu được tiểu thư từ trong tay thần chết, giờ tiểu thư lại chạy nhảy lung tung làm vết thương tái phát ảnh hưởng đến danh tiếng của ta, xin tiểu thư đừng tùy ý như vậy.”

Trong lòng La Đàm nôn nóng, nhưng vẫn cố gắng nhẫn nại giải thích: “Ta có chuyện quan trọng phải đi, khi trở về nhất định sẽ tự mình nói rõ với cô dượng, việc này không liên can ngươi, như vậy được chứ?”

“Không được.” Cao Dương nói: “Tại hạ thân là ‘Thái y’, phải có trách nhiệm với bệnh nhân của mình.” Hắn nhấn mạnh hai chữ “Thái y”, hy vọng La Đàm có thể hiểu hắn không giống với những đại phu trên phố.

La Đàm không chú ý tới sự cường điệu của hắn, hổn hển nói: “Ngươi chỉ là một đại phu, có quyền gì quản ta?”

“Thứ nhất, ta là Thái y. Thứ hai, La Lăng trước khi phó thác tiểu thư cho ta có dặn, nếu tiểu thư có chuyện quan trọng thì báo tin cho hắn, tiểu thư có chuyện gì cứ nói đừng ngại.”

La Đàm cắn môi, Thẩm Diệu căn dặn chuyện nàng quen biết Duệ vương không thể tiết lộ, vì tin tưởng La Đàm nên mới giao việc này. La Đàm là người trọng chữ tín, lại thêm thân phận Duệ vương mẫn cảm, không thể để người ngoài biết được mối quan hệ này, dù là nha hoàn thân cận Thẩm Diệu cũng không được. Nghĩ đến đây nàng trừng mắt nhìn Cao Dương.

“Nếu tiểu thư đã đổi ý thì uống thuốc đi, uống xong thì vết thương sớm khỏi, khỏi rồi có thể đi làm chuyện quan trọng.” Cao Dương mỉm cười nói.

La Đàm bảo Bạch Lộ lấy bát thuốc đến, nàng cầm lấy ực một hơi hết sạch, uống xong dằn mạnh xuống bàn, nói với Cao Dương: “Như vậy được rồi chứ!”

“Bội phục.” Cao Dương ôm quyền với La Đàm, thương thế nàng nặng nên chén thuốc này cũng rất đắng, chỉ nghe mùi thôi đã khó chịu, vậy mà La Đàm một hơi uống hết.

La Đàm nói: “Ta muốn nghỉ ngơi, làm phiền Cao đại phu rời đi. Bạch Lộ, Sương Giáng các ngươi cũng lui xuống, có người ở trong phòng gây tiếng động ta ngủ không được.

Cao Dương thâm ý cười, cùng với hai nha hoàn đi ra ngoài.

Đợi mọi người đi rồi, La Đàm đứng lên chạy đến bên cửa sổ xem xét, Bạch Lộ và Sương Giáng đang ở ngoài sân, nàng nhanh chóng lấy trang phục hàng ngày và áo choàng mặc vào, nghĩ một chút lại đem mấy bình dược trên bàn bỏ vào tay áo, lôi cái ghế đến bên cửa sổ, đứng lên leo ra ngoài.

Mấy trò trốn ra ngoài chơi, ở Tiểu Xuân Thành nàng và đệ đệ La Thiên đã luyện đến thuần thục, đến nỗi dù có khóa cửa, bọn họ vẫn có cách bẻ khóa ra ngoài, đừng nói đến trường hợp cửa mở như thế này.

Nàng muốn nhanh chóng đi tìm Duệ vương. La Đàm rất tin tưởng Thẩm Diệu, nàng tin rằng chỉ cần tìm được Duệ vương, nhất định Thẩm Diệu sẽ được cứu.

Nhưng vết thương của nàng vẫn chưa lành, vừa động đến đã đau, La Đàm chỉ còn cách vừa ấn miệng vết thương vừa đi, nàng quen thuộc tìm đến một góc sân, đẩy bụi cỏ dại làm lộ ra một lổ chó, nàng khom người nhanh chóng chui vào.

La Đàm làm một loạt động tác hết sức lưu loát, không hề chú ý một người áo trắng đang nghẹn họng nhìn trân trối vào lổ chó nàng vừa chui qua.

Cao Dương quả thật không thể tin được vào mắt của mình. Dù nhà họ La là võ tướng, dù người dân Tiểu Xuân Thành quen sống tự do không câu nệ, nhưng La Đàm là tiểu thư nhà quan, sao có thể chui lổ chó như vậy, cũng mệt nàng ta có thể nghĩ ra. Trong mắt Cao Dương, Thẩm Diệu đã là một cô gái kỳ lạ, không ngờ biểu tỷ của nàng cũng kỳ lạ không kém, đây gọi là không phải người nhà không vào chung một cửa đó ư, hắn lắc lắc đầu, vội vàng đi theo.

La Đàm sắp chết rồi. Nàng ra ngoài không dám kinh động người nhà nên không có xe ngựa, ra đến bên ngoài cũng không thể gọi xe, cứ như vậy mà đi. Tuy phủ Duệ vương cách Thẩm trạch không xa nhưng với một người đang bị thương như nàng phải nói là rất dài.

Vậy mà La Đàm không hề từ bỏ, con cháu La gia đều rất có nghị lực, thường ngày đùa giỡn vui chơi, nhưng đến khi gặp chuyện vẫn mạnh mẽ chống đỡ. Từ nhỏ ông nội của nàng là La Tùy đã dạy đám con cháu, không thể làm nhục gia huấn. Hiện tại tuy rằng đầu óc choáng váng, nhưng La Đàm vẫn cố gắng tiến lên.

Cao Dương đứng từ xa nhìn, lúc đầu hắn chỉ muốn xem náo nhiệt, bước chân nhẹ nhàng, quạt giấy phe phẩy, đến lúc này thì cây quạt trong tay hắn đã bất động.

Hắn quan sát rất kỹ, toàn thân La Đàm run rẩy, cứ đi hai bước lại bám vào bức tường nghỉ ngơi. Không ai hiểu rõ vết thương trên người La Đàm hơn hắn, những lời hắn vừa nói ở Thẩm trạch, tuy có ý trêu cợt nhưng cũng là sự thật, miệng vết thương của La Đàm rất dễ vỡ ra, rất đau đớn, hắn có thể đoán được toàn thân La Đàm đang không ngừng toát mồ hôi.

Ngạc nhiên nhất là La Đàm chưa từng nản lòng, mỗi lần Cao Dương nghĩ La Đàm sắp bỏ cuộc thì nàng lại tiến lên. Chuyện này làm Cao Dương tò mò, việc gì quan trọng đến nỗi La Đàm không màng an nguy bản thân để ra ngoài.

Đoạn đường ngắn này nàng đi rất lâu, La Đàm rất nhớ nhung những ngày tháng khỏe mạnh lúc trước. Khi thấy được ba chữ “Phủ Duệ vương”, hai chân nàng đã mềm nhũn khụy ngã.

Nhưng có một đôi tay giúp nàng đứng lên.

La Đàm quay đầu, người đỡ nàng chính là “Cao đại phu”.

“Ngươi theo dõi ta?” La Đàm hất tay hắn, tức giận nói.

“Đúng.” Cao Dương sảng khoái thừa nhận, rồi hỏi: “Tại sao ngươi phải chịu đựng ngàn vạn đau khổ nhất định tìm đến phủ Duệ vương? Ngươi tìm hắn làm gì?” Cao Dương hầu như có thể đoán ra mục đích của La Đàm, hắn chưa từng nghe Tạ Cảnh Hành nhắc đến La Đàm, vậy người có liên quan đến cả hai chỉ có Thẩm Diệu.

La Đàm cảnh giác nhìn Cao Dương, không ngờ một người đoan chính đẹp đẽ như vậy lại đi theo dõi người khác, nàng oán giận bản thân suy yếu, không phát hiện mình bị theo dõi. Nàng  không biết với bản lãnh của Cao Dương, dù nàng khỏe mạnh cũng không thể phát hiện được tung tích của hắn.

Trong lòng La Đàm xoay chuyển rất nhiều ý nghĩ, quan hệ của Thẩm Diệu và Duệ vương không thể để người khác phát hiện, huống hồ người này là quan lại trong triều, lỡ như hắn quay về cáo mật với hoàng đế, vậy Thẩm gia gặp phiền toái lớn rồi? Quả thật bình thường La Đàm lười biếng suy nghĩ, thần kinh thô cứng, nhưng khi gặp chuyện cũng biết cân nhắc trước sau.

“Ngươi quen biết Duệ vương?” Cao Dương hỏi.

“Ta làm sao có thể quen biết Duệ vương!” La Đàm kiên quyết phản bác: “Duệ vương điện hạ kim tôn ngọc quý, ta chỉ là con gái một thần tử thông thường, sao có thể quen biết nhau!”

“Vậy sao ngươi lại phải tìm đến hắn?” Cao Dương cắn chặt không buông.

La Đàm lắp bắp: “Bởi vì, bởi vì…” Nàng nhìn gương mặt tuấn tú của Cao Dương, cái khó ló cái khôn nói: “Ta nghe đồn Duệ vương là mỹ nam tuyệt thế, nên muốn đến nhìn ngắm!”

Cao Dương nghe vậy, bật cười thành tiếng.

“Ngươi cười cái gì?”

“Vì muốn nhìn người đẹp mà ngươi bất chấp tính mạng, lê thân bệnh tật chịu đựng đau khổ đến đây nhìn ngắm ư?”

La Đàm hùng hồn nói: “Ngươi thì biết cái gì, thế nhân đâu dễ tìm được người đẹp, chỉ có thể may mắn gặp được chứ không thể cầu, nhìn được một lần cũng là trân quý.”

Cao Dương lắc đầu: “Vậy ta cũng vô cùng tuấn tú, sao tiểu thư không ngắm ta mà lại muốn tới nơi này.”

“Cao đại phu, tự nhìn lại mình một chút đi.” La Đàm nói: “Không nói với ngươi nữa, ta muốn vào gặp Duệ vương.” Nói xong nàng bước lên bậc thang, đến trước cửa vô tư nói: “Làm phiền hai vị thông báo một tiếng, ta có chuyện quan trọng muốn gặp Duệ vương điện hạ.”

Cao Dương theo sát phía sau, nhìn hai hộ vệ nháy mắt. Hộ vệ nhận ra Cao Dương, mở cửa nói: “Mời hai vị vào trong chờ.”

La Đàm nhìn Cao Dương: “Ngươi theo ta làm gì?”

Cao Dương nói: “Ta cũng muốn nhìn người đẹp. Tiểu thư không cho ta vào, ta đành trở về Thẩm trạch, nếu Thẩm tướng quân và phu nhân hỏi đến...”

“Được rồi, được rồi!” La Đàm ngắt lời hắn, oán hận trừng mắt nói: “Ngươi theo ta vào đi.”

Hai gả hộ vệ nghi hoặc nhìn nhau, vốn nghĩ Cao công tử dẫn vị tiểu thư này đến phủ, giờ nhìn có vẻ là vị tiểu thư kia dẫn Cao công tử theo vậy?

Cao Dương và La Đàm đợi ở chính sảnh, sau khi uống xong một chén trà, Duệ vương điện hạ xuất hiện với chiếc mặt nạ.

La Đàm nóng lòng, sợ lâu thêm một chút thì Thẩm Diệu sẽ thêm phần nguy hiểm, vừa gặp đã không chờ được, nàng liếc nhìn Cao Dương đang ngồi uống trà rồi quay lại nhìn Duệ vương: “Ta có chuyện riêng muốn nói với Duệ vương.”

Trong lúc La Đàm đang thấp thỏm thì Duệ vương gật gật đầu. Nàng mừng thầm, không ngờ Duệ vương này dễ nói chuyện như vậy, không giống lời đồn đãi chút nào.

Vào đến gian phụ của chính sảnh, La Đàm quỳ xuống nói: “Xin Duệ vương điện hạ cứu biểu muội của ta!” Nàng thuật lại lời của Thẩm Diệu rồi nói: “Nếu biểu muội đã tin tưởng Duệ vương, thần nữ cũng tin rằng điện hạ nhất định có thể cứu được biểu muội. Hiện tại thần nữ không có gì để giao ra làm tin, nhưng nếu tìm được biểu muội, Thẩm gia nhất định có thù lao đền đáp xứng đáng. Cầu Duệ vương điện hạ cứu mạng!” Nói xong nàng khấu đầu thật mạnh.

Tuy Là Đàm có sự kiêu ngạo của con nhà võ, nhưng cũng hiểu biết thế thời, co được giãn được. Nàng nghĩ Duệ vương là hoàng thất Đại Lương, nàng dập đầu cũng không có gì thiệt thòi. Nếu làm hắn cảm động cứu Thẩm Diệu ra thì cái dập đầu này vô cùng xứng đáng, nàng không ngờ lại làm người đối diện hoảng sợ.

“Ta biết rồi.” Duệ vương nói.

La Đàm cảm thấy có chút cổ quái, nhưng lại không biết cổ quái ở điểm nào. Nàng hỏi lại: “Duệ vương đã đồng ý cứu biểu muội của thần nữ?”

Duệ vương nhẹ nhàng gật đầu.

“Đa tạ Duệ vương điện hạ!” La Đàm vui sướng khấu đầu thêm một cái, rồi đứng lên. Không ngờ vừa đứng dậy thì trước mắt tối sầm, nàng kiệt sức ngã quỵ.

Duệ vương hoảng sợ, đỡ lấy người rồi kêu lên: “Người đâu rồi! Cao Dương!”

Cao Dương chạy vào, cầm lấy cánh tay La Đàm bắt mạch, một lát sau hắn thở dài để tay xuống: “Thân thể hư nhược, nấu một chén canh cho nàng uống, chờ tỉnh lại ta đưa về Thẩm trạch.”

Bên ngoài có hai nha hoàn tiến vào, đỡ La Đàm vào phòng nghỉ ngơi. Cao Dương và Duệ vương trở lại chính sảnh. Duệ vương kéo mặt nạ ra, nói: “Nghẹn chết ta, ngươi bảo ta cải trang thành Tam ca làm cái gì.”

Người này không phải Tạ Cảnh Hành, mà là Quý Vũ Thư.

“Không biết khi nào hắn trở về, đâu thể để La Đàm ngốc đợi ở đây, đến lúc Thẩm gia hay được tìm tới thì mọi chuyện khó lòng giải thích. Dù sao Tạ Tam đã đi tìm Thẩm Diệu, ngươi ở đây ứng phó một chút, để La Đàm xong việc đi sớm là được rồi.”

Quý Vũ Thư khoát tay: “Đến thêm vài lần nữa ta chịu không nỗi, ta lớn như vậy lần đầu tiên có người dập đầu với ta a, ta đâu phải Bồ Tát làm vậy giảm thọ thì sao? Vị tiểu thư này cũng thật là, nói quỳ thì quỳ làm ta sợ muốn thót tim, cũng may là không lộ sơ hở, nếu không Tam ca trở về biết ta làm hỏng phong thái của hắn, thế nào cũng đánh ta một trận.”

Cao Dương nói: “Cũng may nàng ta ngốc.”

“Ý ngươi là ta cải trang không giống?” Quý Vũ Thư hờn giận nói: “Ta cải trang đến nỗi người ta dập đầu với ta, ngươi còn nói không giống.”

Cao Dương xua tay: “Ta lười nói chuyện với ngươi.”

“Nhưng mà vì sao nàng ta gọi ngươi là Cao đại phu?” Quý Vũ Thư hoài nghi nói: “Hiện giờ ngươi đã là thái y trong cung, chẳng lẽ quay về nghề cũ rồi sao?”

Cao Dương nghẹn họng nhìn trời.

...

La Đàm tỉnh lại vừa lúc Cao Dương chuẩn bị cho nàng uống thuốc, nàng cũng không ngại ngùng cầm lên uống cạn, mạnh mẽ như vậy làm khóe miệng Cao Dương co rút.

Uống thuốc xong, La Đàm lau miệng nói: “Ta phải trở về, Duệ vương điện hạ ở đâu, ta đi cảm tạ hắn.”

Cao Dương liếc nàng: “Không cần, Duệ vương đã ra ngoài, ngươi muốn cám ơn thì để sau này gặp rồi nói đi.”

La Đàm vui vẻ, nàng nghĩ có lẽ Duệ vương ra ngoài tìm Thẩm Diệu, mới vừa nhận lời tìm người đã hành động ngay lập tức, người này đúng là đáng tin cậy, ấn tượng của La Đàm đối với Duệ vương thật sự tốt đẹp.

Cao Dương kỳ dị nhìn La Đàm bỗng nhiên vui vẻ, hắn nói: “Vậy chúng ta đi được chưa?”

“Được.” La Đàm đeo hài vào, bỗng nhiên nghĩ đến việc gì, nàng hỏi: “Ngươi về cùng ta à?”

“Tất nhiên.” Cao Dương nói: “Nếu không phải Thẩm tướng quân và phu nhân hết lòng giữ lại, ta cũng không về Thẩm trạch đâu, trong cung còn rất nhiều nương nương chờ ta trị liệu.” Cao Dương cường điệu nói.

La Đàm đồng tình nhìn hắn: “Cao đại phu thật sự rất vất vả, nếu ngươi bận rộn như vậy thì về cung trước đi. Chậm trễ làm ngươi bị trừ lương thì không tốt a.”

La Đàm đúng là có năng lực làm Cao Dương uất nghẹn.

Vì cái gì La Đàm có thể đánh đồng “thái y” với “đại phu”, hai danh xưng này ngay cả một đứa trẻ cũng có thể phân biệt được, cớ gì nàng ta không thể. Hắn cắn răng nói: “Không cần, ta đã xin nghỉ mấy ngày ở thái y viện.”

La Đàm quay đầu, giấu kín ánh mắt khinh bỉ của mình.

Một đại nam nhân đàng hoàng tuấn tú, không làm việc chính đạo lại cứ thích theo dõi hoàng hoa khuê nữ, lại còn háo sắc muốn xem diện mạo của Duệ vương, bởi vậy người ta mới nói dù có tài nhưng không có đức thì cũng không được, tên này thật vô sỉ, bệnh thần kinh!

Dù trong lòng La Đàm phỉ nhổ thế nào, cuối cùng vẫn phải về cùng Cao Dương. Cao Dương sợ miệng vết thương La Đàm lại bung ra nên gọi một chiếc xe ngựa.

Trở lại Thẩm trạch, mấy người Thẩm Tín đã về. Thấy hai người, tất cả đều nhẹ nhàng thở ra. Thẩm Khâu hỏi: “Biểu muội, Cao thái y, các ngươi đi đâu vậy?” Mọi người đang nghĩ La Đàm lai bị người ta bắt đi, thậm chí Thẩm Khâu còn đoán rằng Cao Dương là mật thám được phái đến bắt La Đàm.

“Đàm nhi, thân thể ngươi chưa tốt, chạy loạn đi đâu vậy?” La Tuyết Nhạn hỏi.

Sắc mặt La Đàm cứng đờ, chuyện Thẩm Diệu quen biết Duệ vương là bí mật không thể nói ra, nàng ấp úng: “Ta… Ta đi…”

“Là ta dẫn nàng ra ngoài.” Cao Dương chắp tay nói: “Vết thương của La tiểu thư chưa tốt, nhưng cứ buồn bực trong phòng cả ngày cũng không phải cách hay, không có lợi cho việc khôi phục, ta và nàng ra ngoài đi lại, vết thương sẽ nhanh khỏi hơn.”

Nghe vậy La Tuyết Nhạn mới hết nghi ngờ, nhưng trong lòng vẫn còn oán giận, nhìn Cao Dương nói: “Cao thái y có lòng tốt, nhưng lần sau trước khi ra ngoài phải nói với bọn hạ nhân một tiếng. Đàm nhi không mang theo nha hoàn, làm chúng ta cứ tưởng nàng gặp chuyện.”

Cao Dương ngại ngùng, nói: “Là ta suy nghĩ không chu toàn, xin bồi tội với phu nhân.”

“Quên đi, không sao.” La Tuyết Nhạn khoát tay.

La Đàm nhẹ nhàng thở ra, ánh mắt nhìn Cao Dương tốt hơn một chút. Cao Dương thay nàng gánh tội, La Đàm rất cảm kích, thầm nghĩ sẽ đưa thêm nhiều bạc chẩn bệnh.

“Sao không thấy Lăng biểu ca?” La Đàm rướn cổ nhìn xung quanh rồi hỏi.

“Các ngươi không đi cùng nhau?” Thẩm Tín nhíu mày hỏi.

La Đàm lắc đầu.

“Kỳ quái.” La Tuyết Nhạn nói: “Hôm nay trước khi ra ngoài, ta bảo Lăng nhi trông chừng ngươi, trở về không thấy cả hai đứa, ta nghĩ các ngươi cùng nhau ra ngoài, thì ra chỉ có ngươi và Cao thái y sao?”

La Đàm gật đầu.

“Có khi nào biểu đệ ra ngoài tìm người không?” Thẩm Khâu hỏi: “Nhưng dù ra ngoài thì trời tối cũng nên trở lại rồi chứ.”

Vì trao đổi tin tức, mọi người quy định sẽ trở lại Thẩm trạch khi trời tối.

Trong lòng La Đàm nảy ra một ý nghĩ, nàng nói: “Chẳng lẽ là tìm được rồi. Có phải Lăng ca ca đã tìm được biểu muội nên mới về chậm không?”

Thẩm Khâu và La Tuyết Nhạn sửng sốt, vui sướng nói: “Nếu vậy thì tốt rồi.”

Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói: “Không xong, không xong rồi.”

Đó là thủ hạ của La Lăng, người hắn đầy máu tươi, nói: “Nguy rồi, Lăng thiếu gia xảy ra chuyện!”




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhạc Nhạc Hi Hi về bài viết trên: LinMin, Phuongphuong57500, TTripleNguyen, Thiên Bình2323, ayu', chauh2o, longxu2012, winter rain
     
Có bài mới 07.09.2021, 16:19
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 16.06.2017, 16:33
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 57
Được thanks: 469 lần
Điểm: 64.16
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Tướng môn độc hậu - Thiên Sơn Trà Khách - Điểm: 11


CHƯƠNG 143: TAY PHẢI

Mọi người vội vàng chạy ra ngoài, có người đỡ La Lăng tiến vào, cánh tay phải của La Lăng đầy máu tươi, nhìn thấy ghê người.

“Lăng ca ca!” La Đàm hoảng sợ nhìn sắc mặt La Lăng tái nhợt, trời mùa Đông lạnh lẽo nhưng mồ hôi trên trán hắn rơi xuống từng giọt.

“Cao thái y,” La Tuyết Nhạn vội vàng nói: “Phiền ngươi xem mạch cho La Lăng.”

Nét mặt Cao Dương có chút bất đắc dĩ, vốn nghĩ La Đàm ổn định thì hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ, không ngờ lại xuất hiện thêm một bệnh nhân, chẳng lẽ số hắn phải làm một “đại phu” thật rồi sao? Dù trong lòng chảy hai hàng nước mắt, nhưng bề ngoài Cao Dương vẫn không lộ ra, hắn nói: “Đưa vào phòng đi, ta xem vết thương một chút.”

Đợi La Lăng và Cao Dương vào phòng, Thẩm Tín mới tức giận hỏi: “Rốt cuộc là việc gì, đang êm đẹp sao lại bị thương nghiêm trọng như vậy?”

Thủ hạ kia sắp khóc, nói: “Chúng ta nhận được tin báo, có người nhìn thấy nơi Thẩm tiểu thư bị nhốt, Lăng thiếu gia dẫn chúng ta đến tìm, sau đó bọn người kia muốn thiếu gia một mình đến đó để gài bẫy đánh lén. Vốn bọn họ muốn tính kế Khâu thiếu gia, không ngờ Lăng thiếu gia gặp nạn.” Thủ hạ dừng một chút, âu lo nói: “Trước đây Lăng thiếu gia đã bị thương ở tay phải một lần, mới vừa lành lại, vết thương hôm nay chồng lên vết thương cũ, lúc chúng ta ứng cứu thì thiếu gia đã ngất đi rồi.”

Việc La Lăng bị thương trước đó Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn không biết, nghe vậy nhìn về phía La Đàm hỏi: “Lăng nhi từng bị thương?”

La Đàm gật đầu nói: “Có lần theo đại bá săn thú, bị dã thú đuổi theo, Lăng ca ca ngã từ trên núi xuống, va vào vách đá bị thương, thương tích rất nặng, lúc ấy đại phu còn nói Lăng ca ca không thể giữ được cánh tay, không ngờ ca ấy cố gắng tập luyện, đến nay mới dần khôi phục.”

Tất cả mọi người ý thức được sự tình nghiêm trọng, cánh tay này của La Lăng, sợ là khó có thể chữa khỏi. Thẩm Khâu nói: “Rốt cuộc là ai ở sau lưng tính kế, các ngươi có nhìn rõ mặt đối phương không?”

Thủ hạ lắc đầu: “Những người đó võ công rất tốt, tốt hơn cả Lăng thiếu gia, không giống kẻ xấu bình thường.”

“Kỳ lạ.” Thẩm Tín trầm giọng nói: “Đầu tiên là bắt cóc Kiều Kiều, sau đó là tính kế Khâu nhi, rõ ràng là nhằm vào Thẩm gia chúng ta. Mẹ nó! Lão tử không tìm ra người này lột da róc thịt hắn, lão tử không mang họ Thẩm!”

La Đàm nói: “Việc cấp bách trước mắt là chữa trị vết thương của Lăng ca ca.” La Đàm sốt ruột: “Vết thương nghiêm trọng như vậy...”

Không khí trong phòng khẩn trương.

Hơn một nén nhang sau, Cao Dương từ trong phòng đi ra, sắc mặt trầm xuống. Mọi người chăm chú nhìn hắn, La Đàm khẩn trương hỏi: “Cao đại phu, Lăng ca ca sao rồi?”

Cao Dương nói: “Ta đã băng bó cho hắn, vết thương do đao chém rất sâu và có độc, ta đã cho hắn uống thuốc giải, tuy không trí mạng nhưng mà...”

“Nhưng sao?” Thẩm Khâu hỏi.

“La thiếu gia từng có vết thương cũ chưa lành, bây giờ lại bị thương đúng chỗ đó, sợ là sau này không thể cầm được vật nặng.”

La Đàm nghiêng ngã lùi lại hai bước: “Không thể cầm vật nặng… Vậy binh khí thì sao?”

Cao Dương lắc đầu.

La Tuyết Nhạn bóp nát cái ly trong tay, Thẩm Tín và Thẩm Khâu cũng hít một ngụm khí lạnh.

La Lăng là cháu đích tôn của nhà võ tướng, lần này hắn theo Thẩm Tín hồi kinh mục đích là rèn luyện để sau này trở về Tiểu Xuân thành tiếp nhận quân đội La gia. Là một võ tướng, lại không thể cầm binh khí khác nào bóp nghẹt tương lai của La Lăng.

“Không thể, không thể nào!” La Đàm tiến lên, hoảng loạn nắm lấy tay áo Cao Dương nói: “Trước đây Lăng ca ca cũng bị thương, đại phu cũng nói tay hắn bị phế, nhưng hắn vẫn tốt đó thôi. Ngươi là đại phu giỏi nhất, không phải lúc người khác nói ta không thể cứu ngươi vẫn cứu được đó sao, bây giờ ngươi cũng có thể cứu cánh tay của Lăng ca ca đúng không?” La Lăng là đường huynh, lại lớn lên cùng La Đàm nên tình cảm sâu nặng, việc này La Đàm khó có thể tiếp nhận.

Cao Dương rút lại tay áo, kiên nhẫn nói: “La tiểu thư, không phải tại hạ không chịu cứu. Mà là thương thế của lệnh huynh thật sự quá nặng. Mong tiểu thư đừng quá thương tâm, cũng xin nói luôn, người mà tại hạ không thể trị thì trong thiên hạ không còn ai có thể trị được.”

Lời này giống như đã chặt đứt hy vọng cuối của mọi người.

“Tại sao lại như vậy?” Toàn thân La Tuyết Nhạn lung lay: “Ta làm sao nhìn mặt đại ca đại tẩu đây?”

“Biểu đệ đã tỉnh chưa, hắn biết thương thế của mình không?” Thẩm Khâu hỏi.

Cao Dương gật đầu: “So với thương tích, ta sợ là tâm lý của hắn sẽ bị ảnh hưởng nhiều hơn, dù là người bình thường gặp biến cố như vậy cũng khó có thể tiếp nhận, huống chi La thiếu gia là người tâm cao khí ngạo. Ta hy vọng mọi người cố gắng khuyên nhủ giúp hắn vượt qua cú sốc này, đừng để xảy ra phiền toái không có lợi cho việc bình phục.”

Cao Dương nhấc hòm thuốc, nói tiếp: “Ta về cung một chuyến phối chế vài loại dược liệu, lần sau sẽ đến châm cứu cho hắn, hiện giờ không thể ở lâu, cáo từ.”

Mấy ngày nay Cao Dương đều ở Thẩm trạch, chưa từng trở về Thái y viện. La Tuyết Nhạn gật đầu nói: “Đã làm phiền Cao thái y, Khâu nhi ngươi đi tiễn Cao thái y.”

“Để ta đi!” La Đàm nói xong lập tức túm lấy tay áo Cao Dương bước ra ngoài.

Cao Dương trừng mắt nhìn tay áo bị La Đàm kéo đến nhăn nheo, đến cửa La Đàm dừng bước, do dự một chút rồi hỏi: “Cao đại phu, tay của Lăng ca ca thật sự không thể cứu sao?”

Cao Dương bất đắc dĩ: “Ta nói dối người làm gì.”

Gương mặt La Đàm lộ vẻ tuyệt vọng, sau đó nàng nói: “Hôm nay cám ơn ngươi giúp ta che giấu việc đến phủ Duệ vương.”

“Che giấu?” Cao Dương kinh ngạc nhìn nàng: “Ta giúp ngươi che giấu khi nào?”

La Đàm nghẹn họng trân trối nhìn hắn: “Lúc nãy ngươi nói với cô dượng…”

“Ta chỉ là biết thời biết thế, lần sau gặp lại chúng ta bàn luận kỹ hơn về giá cả lần giúp đỡ này đi.” Cao Dương nhìn sắc mặt La Đàm thay đổi, nói: “Trời cũng đã muộn, ta đi trước, hôm khác gặp.” Hắn chắp tay rời đi.

La Đàm gọi hắn là “La đại phu” nhiều lần như vậy, hắn phải cho nàng chịu chút đau khổ mới được. Vừa nghĩ đến đây, đã nghe tiếng hét của La Đàm từ phía sau vọng tới: “Tạm biệt ngươi, Cao đại phu.”

Cao Dương lảo đảo thiếu điều ngã sấp.

Chờ bóng dáng Cao Dương khuất dần, La Đàm mới thở dài, lo lắng điều chỉnh sắc mặt tránh cho bản thân quá bi thương, bỗng nàng nhìn thấy một chiếc xe ngựa hoa lệ chạy đến, dừng trước cửa Thẩm trạch. Từ trong xe có hai người bước xuống.

La Đàm dụi mắt, nàng không nhìn lầm chứ, nàng gọi lớn: “Biểu muội!”

Thẩm Diệu được nha hoàn của công chúa Vinh Tín là Lô Tịch đỡ xuống, nghe tiếng gọi của La Đàm, trong lòng Thẩm Diệu đang lo lắng vì nghe tin La Đàm bị thương nặng, giờ lại cảm thấy yên tâm.

Tiếng gọi của La Đàm kinh động đến người trong nhà, mọi người chạy ra, không dám tin nhìn Thẩm Diệu.

La Tuyết Nhạn bước nhanh đến trước mặt Thẩm Diệu, ôm lấy nàng, nước mắt nóng hổi rơi xuống: “Kiều Kiều!”

Thẩm Khâu vội vàng đã chạy tới, kích động nói: “Muội muội, ngươi trở về rồi!”

Thẩm Tín cũng chuẩn bị tiến lên diễn cảnh một nhà thân thiết ôm nhau khóc sướt mướt, nhưng Thẩm Diệu nhìn quanh, thấy trời dần tối, mấy ngày nay tìm kiếm nàng làm kinh động toàn thành, lúc này không ai dám ra ngoài. Thẩm Diệu nói: “Chúng ta vào nhà trước đi, chuyện ta trở về đừng để lộ ra ngoài.”

Thẩm Tín nghi hoặc, nhưng vẫn dùng ánh mắt ra hiệu với Thẩm Khâu, Thẩm Khâu vội vàng ra ngoài dặn dò người hầu.

Vào đến sảnh chính, La Đàm hỏi: “Biểu muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vị này là…”

Lô Tịch hành lễ với mọi người, nàng là nha hoàn thân cận của công chúa hoàng thất, lễ nghi hơn hẳn người thường: “Nô tỳ là nha hoàn của công chúa Vinh Tín, hôm trước hộ vệ của công chúa vô tình cứu được Thẩm tiểu thư từ trong tay kẻ xấu. Công chúa sợ tiểu thư trở về khó ăn nói, nên để nô tỳ đưa tiểu thư về, hiện tại đã đưa người đến nơi, nô tỳ xin cáo từ.”

Lễ hội hoa đăng hai năm trước công chúa Vinh Tín đã cứu Thẩm Diệu một lần, giờ lịch sử lặp lại, đây không thể là trùng hợp, vợ chồng Thẩm Tín đều nghi hoặc. Thẩm Diệu đứng dậy thi lễ, nhìn Lô Tịch cười nói: “Mấy ngày nay cảm ơn Tịch cô cô, mong Tịch cô cô thay thần nữ cảm tạ công chúa điện hạ ra tay tương trợ. Ơn cứu mạng, Thẩm Diệu ghi nhớ không quên, ngày sau nhất định đến cửa bái tạ.”

Lô Tịch nghiêng người tránh nhận lễ, nói: “Không dám, không dám, tiểu thư và công chúa là chỗ quen biết, không cần quá câu nệ lễ tiết. Nô tỳ về trước, tiểu thư yên tâm bồi dưỡng cơ thể, ngày mai công chúa sẽ tìm phủ doãn kinh thành nói rõ.”

Thẩm Diệu liên tục nói cám ơn, đợi Lô Tịch đi rồi, Thẩm Khâu hỏi: “Muội muội, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Thẩm Diệu cười nói: “Cũng không có gì, ngày đó những kẻ bắt ta đã lầm người, trong lúc bọn chúng định bỏ mặc thì ta gặp người của công chúa, hộ vệ của công chúa biết chuyện, thấy sự tình không ổn nên thuận tay cứu giúp. Ta kể lại với công chúa mọi việc, nàng thuận tiện giúp đỡ một phen.” Nàng không muốn kể rõ mọi chuyện với vợ chồng Thẩm Tín, vì chuyện này liên quan đến công chúa Minh An, hiện tại quan hệ giữa hai nước rắc rối phức tạp, nếu Thẩm Tín sơ sẩy thì khó có thể thoát thân. Nàng bày mưu tính kế, tất cả là vì tránh cho cả nhà bị kéo vào vòng xoáy tranh giành quyền lực, quyết không thể giẫm vào vết xe đổ kiếp trước.

Thẩm Tín nhướng mày: “Kiều Kiều, ngươi thành thật nói cho cha, chuyện này có liên hệ gì với công chúa Minh An hay không?”

Thẩm Diệu giật mình. Thẩm Tín không ngốc, bọn họ vừa hồi kinh không lâu, kẻ bắt cóc Thẩm Diệu nhất định là báo thù riêng. Gần đây Thẩm Diệu đắc tội mỗi mình công chúa Minh An, nàng ta kiêu ngạo ương ngạnh, không gì là không dám làm.

Thẩm Diệu nói: “Phụ thân người nói đi đâu vậy, đang ở Minh Tề, dù công chúa nước Tần muốn ức hiếp ta cũng còn thái tử bọn họ ở đó, hắn ta đâu phải kẻ ngốc mà để nàng gây chuyện.” Thấy Thẩm Tín và La Tuyết Nhạn vẫn nghi ngờ, Thẩm Diệu giơ cánh tay, oán giận đánh lạc hướng: “Lúc mấy kẻ ác đó quăng ta khỏi xe ngựa, ta bị ngã sưng cánh tay, bụng cũng đói, nương, có gì cho ta ăn không?”

La Tuyết Nhạn nghe con gái yêu kêu đói thì không nghĩ được gì khác, lập tức bảo phòng bếp làm thức ăn mang lên, đích thân xuống phòng bếp nấu thuốc bổ cho Thẩm Diệu, lại sai nha hoàn đỡ Thẩm Diệu về phòng nghỉ ngơi trước. Thẩm Tín nhíu mày lôi Thẩm Khâu ra ngoài. La Đàm về phòng cùng Thẩm Diệu, thấy Thẩm Diệu ngồi xuống tháp nàng gấp gáp hỏi: “Biểu muội, chính công chúa Minh An xuống tay đúng không, vì sao ngươi phải giấu diếm?”

Thẩm Diệu giật mình, hôm nay La Đàm đột nhiên thông minh quá vậy: “Sao ngươi lại nghĩ thế?”

La Đàm chà xát hai cánh tay, ra vẻ rùng mình ớn lạnh: “Vừa rồi ngươi nũng nịu như vậy, thật gớm ghiếc a, làm ta nỗi da gà, vừa nghe đã biết ngươi ăn nói qua loa, chỉ có cô dượng thương ngươi mới cho qua nhẹ nhàng như vậy.”

Thẩm Diệu bật cười nhìn La Đàm đánh giá: “Ta nghe nói ngươi bị thương rất nặng, sao giờ có thể đi lại nhảy nhót rồi, không cần điều dưỡng ư?”

La Đàm phất tay: “Cao đại phu trong cung y thuật cao minh, người chết cũng có thể cứu sống, vả lại ta đây mạng lớn.” Nói tới đây nàng hạ thấp giọng, ánh mắt sáng ngời nhìn Thẩm Diệu: “Chiều nay ta vừa đến phủ Duệ vương thì đầu hôm ngươi đã được cứu rồi, hắn đúng là thần thông quảng đại, ta còn nghĩ dù cứu được đi nữa cũng mất mấy ngày, như vậy lời của Lô Tịch đều là giả à, cái tên Duệ vương này cũng khá chu đáo nha.”

Thẩm Diệu đơ người, Tạ Cảnh Hành đã cứu nàng từ sớm, thời điểm La Đàm tới phủ Duệ vương thì nàng đã ở phủ công chúa rồi, đáng thương cho La Đàm cứ nghĩ Duệ vương bản lãnh thật lớn, chẳng khác thần tiên, nói cứu là cứu được. Thẩm Diệu oán thầm nhưng không sửa lại lời của La Đàm. Nàng hỏi: “Sao ta không thấy Lăng ca, huynh ấy ra ngoài sao?”

Thoáng cái tâm trạng La Đàm trở nên ảm đạm, Thẩm Diệu thấy vậy khó hiểu hỏi: “Có chuyện gì xảy ra à?”

“Lăng ca gặp nạn.” La Đàm thanh âm như sắp khóc: “Cao Dương nói đời này Lăng ca không thể dùng tay phải được nữa… Ngươi đi xem một chút đi.”

...

Tại phủ Lâm An hầu, Tạ Trường Võ đang lo lắng.

Sau khi dự tiệc trở về hắn không thấy bóng dáng Tạ Trường Triều, ngay cả Thẩm Diệu cũng biến mất, trong mật thất không có dấu hiệu đánh nhau làm Tạ Trường Võ càng thêm nghi hoặc.

Tạ Trường Triều và Thẩm Diệu cứ như bốc hơi. Trong lòng Tạ Trường Võ hết sức bất an. Hắn dò la tin tức Thẩm trạch, không nghe được tin đã tìm thấy Thẩm Diệu nên cũng an tâm phần nào.

Nhưng theo thời gian, Tạ Đỉnh và Phương thị không nhìn thấy Tạ Trường Triều cũng bắt đầu nghi hoặc, Tạ Trường Võ nói Tạ Trường Triều cùng bằng hữu ra khỏi thành săn thú mới đè được bên này. Phía bên kia công chúa Minh An lại cho người hối thúc, nếu bọn họ lo ngại thì cứ giao công chúa tự mình xử trí.

Tạ Trường Võ khổ không nói nên lời, con người công chúa Minh An thế nào hắn quá rõ ràng, nếu mọi chuyện đổ bể, nàng chẳng những không nói giúp huynh đệ bọn họ, mà còn có thể bày ra nhiều trò hành hạ, tra tấn. Hắn bắt đầu hối hận vì đã làm ra hành động dại dột là bắt cóc Thẩm Diệu.

Dù thế nào, Tạ Trường Võ vẫn phải tìm kiếm Tạ Trường Triều. Mới mấy hôm trước Thẩm trạch điều động binh mã tìm kiếm Thẩm Diệu, hiện giờ hắn lại phải tìm Tạ Trường Triều, đúng là quả báo.

Tạ Trường Võ không biết Tạ Trường Triều đã chết, xác của hắn nằm trong tay Tạ Cảnh Hành.

Thiết Y đi phía sau, nhỏ giọng báo: “Thi thể Tạ Trường Triều để trong tháp canh, dùng băng bảo quản, khi nào chủ nhân sử dụng?”

“Không cần vội.” Tạ Cảnh Hành nói: “Thứ tốt như vậy, không thể lãng phí.”

Hắn chậm rãi tiến vào sân viện, nhìn thấy Quý Vũ Thư mặc bộ trang phục màu tím, đeo mặt nạ bạc, đuổi theo tiểu bạch hổ: “Con hổ con, biết bổn vương là ai không, mở to mắt chó của ngươi mà nhìn cho rõ, mau mau đến đây a!”

Ánh mắt Thiết Y giật giật, Quý Vũ Thư đúng là nhân tài, dù trong hoàn cảnh nào, hắn đều có thể vô tâm vô tư như vậy. Kiểu giả trang thành Tạ Cảnh Hành chọc ghẹo hổ con, cũng chỉ có hắn mới nghĩ ra được.

Hổ trắng né tránh vòng tay của Tạ Cảnh Hành giả, nhìn thấy Tạ Cảnh Hành thật thì vội vàng lao đến, cọ đầu vào chân Tạ Cảnh Hành.

Tạ Cảnh Hành cúi người ôm tiểu bạch hổ vào lòng, như cười như không nhìn Quý Vũ Thư nói: “Ta không ở đây, ngươi chơi đùa thật vui vẻ.”

“Tam ca!” Quý Vũ Thư lột mặt nạ, nước mắt lưng tròng nói: “Không phải ta cố ý cải trang ngươi. Hôm nay có vị tiểu thư tới tìm ngươi hỗ trợ, Cao Dương bảo ta cải trang. Cam đoan với ngươi ta diễn rất giống, vị tiểu thư kia còn quỳ xuống khấu đầu nha. Không biết như vậy ta có giảm thọ không nữa.”

“Tiểu thư?” Tạ Cảnh Hành nhướng mày, nhìn Thiết Y. Thiết Y vội vàng nói: “Buổi chiều, biểu tiểu thư La gia tới cùng Cao công tử, Quý thiếu gia cải trang thành chủ nhân đồng ý giúp đỡ La tiểu thư… Sau đó bọn họ rời đi.”

Quý Vũ Thư cường điệu: “Là Cao Dương bảo ta làm như vậy!”

Đang nói, Thiết Y báo: “Cao công tử lại đến.”

Cao Dương đi tới, bộ áo bào trắng không được sạch sẽ tinh tươm như ngày thường, sắc mặt cũng tiều tụy. Dù Quý Vũ Thư được người ta dập đầu sợ hết hồn hết vía, nhưng nhìn thấy bộ dạng này cũng kinh ngạc thốt lên: “Cao Dương, mới mấy ngày mà nhìn ngươi giống già đi 10 tuổi vậy?”

Bình thường đứng bên cạnh Tạ Cảnh Hành, dù Cao Dương không anh tuấn bằng, nhưng lại hơn ở vẻ điềm đạm nho nhã, nay hắn bày ra bộ dạng mặt xám mày tro thì càng thêm chênh lệch.

“Đừng nói nữa.” Cao Dương rên rĩ: “Mấy hôm nay ta ở Thẩm trạch chẩn trị cho vị La tiểu thư kia, bọn họ xem ta không khác gì ‘đại phu’ nữa rồi. Ta không phải đại phu, ta là ngự y!”

“Không phải đều là xem bệnh cho người ta sao.” Quý Vũ Thư không để ý đến hắn, nhìn Tạ Cảnh Hành hỏi: “Tìm được Thẩm ngũ tiểu thư chưa?”

Tạ Cảnh Hành gật đầu.

Quý Vũ Thư thở phào: “Làm ta sợ muốn chết. Nếu nàng có chuyện gì, chỉ sợ cả đời ta đều không yên giấc.”

Tạ Cảnh Hành lạnh lùng nhìn hắn: “A? Ngươi rất thân thiết với nàng à?”

Quý Vũ Thư nhận thấy mùi nguy hiểm, theo bản năng lắc đầu, vội nói: “Tam ca à, người thân thiết với nàng là ngươi mà, ta đâu có lo lắng cho nàng, ta lo cho ngươi thôi. Bây giờ ngươi đã cứu được người, trong lòng ta mừng rỡ, có lẽ Thẩm ngũ tiểu thư cũng rất cảm kích ngươi.”

“Nịnh bợ!” Cao Dương khinh thường nói.

“Liên quan tới ngươi chắc.” Quý Vũ Thư mỉa mai.

Cao Dương hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi Tạ Cảnh Hành: “Là công chúa Minh An hạ thủ?”

Thật ra việc này không khó đoán, ở Định kinh không có mấy người to gan dám xuống tay với Thẩm Diệu. Thẩm Tín yêu thương cô con gái này đến nỗi ngàn y vạn thuận, đụng tới Thẩm Diệu khác nào vuốt râu hùm. Chỉ có người không đầu óc như Minh An mới dám bất chấp hậu quả như vậy.

“Tạ Trường Võ và Tạ Trường Triều cũng tham dự.” Tạ Cảnh Hành lạnh nhạt nói.

“Bọn họ điên rồi sao?” Cao Dương khó tin nói: “Công chúa Minh An hứa hẹn điều gì mà họ dám bán mạng vì nàng?”

“Đại khái là cuộc sống quá thuận lợi nên không biết trời cao đất rộng.” Tạ Cảnh Hành cười lạnh: “10 năm qua không hề thay đổi.”

Cao Dương và Quý Vũ Thư cảm nhận hàn khí từ Tạ Cảnh Hành, âm thầm bi ai cho huynh đệ nhà họ Tạ. Lát sau, Cao Dương nói: “Lần này công chúa Minh An không chỉ nhằm vào một mình Thẩm Diệu.”

Tạ Cảnh Hành nhíu mày nói: “Có ý gì?”

“Bọn họ còn muốn tính kế Thẩm Khâu. Hôm nay ở Thẩm trạch, ta nghe nói có người lấy tin tức Thẩm Diệu làm mồi nhữ, gài bẫy Thẩm Khâu, những kẻ đó võ công cao cường, rất giống ám vệ hoàng cung đào tạo, ta càng nghĩ càng thấy có khả năng là công chúa Minh An phái tới.”

Không chỉ muốn bị hủy Thẩm Diệu, còn muốn hủy cả Thẩm Khâu, Thẩm Diệu và Thẩm Khâu là hai tiểu bối, là người thừa kế Thẩm gia, nếu bọn họ bị hủy không khác gì Thẩm gia bị hủy. Vả lại với tình cảm huynh muội sâu nặng, nếu Thẩm Diệu trở về biết tin Thẩm Khâu vì nàng gặp nạn, có lẽ nàng sẽ thống khổ tự trách cả đời. Kẻ ra tay đúng là ác độc.

Tạ Cảnh Hành liếc nhìn Cao Dương, hỏi: “Kết quả như thế nào?”

“Thẩm Khâu không sao.” Cao Dương nói.

Nghe vậy ánh mắt Tạ Cảnh Hành mới dịu đi, nhưng sau đó lời Cao Dương lại vang lên.

“Tuy Thẩm Khâu không mắc mưu, nhưng mà biểu thiếu gia nhà họ La thì không xong. Hắn nôn nóng nên thay Thẩm Khâu đi tìm Thẩm Diệu, bị trúng phục kích.”

Tạ Cảnh Hành nhướng mày: “Hiện tại hắn thế nào?”

“Không tốt lắm.” Cao Dương nói: “Với y thuật của ta cũng đành bó tay chịu trói, đời này, cánh tay phải của hắn coi như bị phế rồi.”

Tạ Cảnh Hành đen mặt, ánh mắt phát lạnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Nhạc Nhạc Hi Hi về bài viết trên: LinMin, Windyphan, chauh2o, winter rain
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
[Xuyên không - Huyền huyễn] Triệu hoán sư khuynh thành - Vô Ý Bảo Bảo

1 ... 179, 180, 181

2 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 270, 271, 272

3 • [Xuyên không - Điền văn] Nông kiều có phúc - Tịch Mịch Thanh Tuyền

1 ... 187, 188, 189

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Cùng trời với thú - Vụ Thỉ Dực

1 ... 152, 153, 154

5 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

6 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

7 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

8 • [Xuyên không - Trọng sinh] Nhất phẩm quý thê

1 ... 51, 52, 53

9 • [Xuyên không - Không gian] Vợ quân nhân đừng xằng bậy - Niên Tiểu Hoa (đang beta)

1 ... 150, 151, 152

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 148, 149, 150

12 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Hiện đại] Hào môn tranh đấu I Người tình nhỏ bên cạnh tổng giám đốc - Hàn Trinh Trinh

1 ... 485, 486, 487

14 • [Hiện đại] Ảnh hậu làm quân tẩu - Đông Nhật Nãi Trà

1 ... 73, 74, 75

15 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 143, 144, 145

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 160, 161, 162

17 • [Hiện đại] Bí mật thức tỉnh - Tùy Hầu Châu

1 ... 57, 58, 59

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

19 • Cuộc thi Miss Diễn đàn Lê Quý Đôn năm 2020 (Tổng kết trang 16)

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên

1 ... 183, 184, 185



Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 421 điểm để mua Dây chuyền đá Amethyst & Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 439 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 306 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 275 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 378 điểm để mua Mề đay đá Topaz xanh London 3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 247 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 339 điểm để mua Dây chuyền đá Topaz xanh Thụy Sỹ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 552 điểm để mua Ngọc tím trái tim
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 393 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 317 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 519 điểm để mua Mề đay đá Garnet 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 429 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 293 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 414 điểm để mua Nhẫn đá Amethyst 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 667 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 586 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 715 điểm để mua Ngọc xanh 2
Thu Hằng 177: Ad ơi. Cho mình hỏi s mấy bữa nay các file đọc đều bị lỗi thế. K có truyện nào nghe đc cả��
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 201 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Cw.Karen: Ad ơi, cho mình hỏi là sao từ hôm qua đến giờ các file đọc đều bị báo lỗi, không nghe đọc được truyện nào luôn vậy ạ?
Huyền_Namida: @cencibe nhắn tin với Mod hoặc Admin nhờ xóa nhé bạn.
cencibe: Làm sao để xóa bài viết đã từng viết được vậy
cencibe: Trời ơi đọc lại truyện trước kia viết chỉ muốn độn quần
Trieudung: mọi người ơi có biết tên truyện này giúp mình với:

Nam chính được đứa trẻ ma là con tương lai đến tìm để cứu nữ chính. nếu không cứu được thì đứa bé này sẽ không được ra đời... Kết truyện  là nữ chính sinh ra đứa bé này. Điểm dễ nhớ là đứa bé sinh ra mà không mất đi ký ức lúc trước đến tìm cha nó.
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 564 điểm để mua Ngọc vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 417 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 620 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Dây chuyền đá quý
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 499 điểm để mua Diamond Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 643 điểm để mua Ngọc xanh đen

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.